– Mầy cậu đứng lại đây đi – Như dựng xe rồi bước về phía mấy người kia.
– Ế này, sao thế? – Thằng Khôi có vẻ lo lắng.
– Đệch bọn mầy để Như đi một mình à – thằng Anh cũng nóng lòng.
– Để tao – Thằng Dương bước theo.
Tôi cản mấy thằng kia lại, với khoảng cách như thế chắc chắn rằng có thể giúp đỡ với lại đang đứng trước cổng trường không cách mấy là xa, học sinh còn nhiều nữa, thầy cô thì đang ngồi ở văn phòng đoàn nếu đánh nhau chắc chắn sẽ manh động. Tôi quyết định để cho Như giải quyết, dù gì em thông minh sắc sảo với lại chuyện của Diễm Trúc em là người hiểu biết nhất ở đây.
Bọn họ nói gì với nhau đấy, thấy bốn đứa con gái kia mặt hầm hầm như ăn phải phân ấy, lên giọng to tiếng với Như, đám bọn tôi thấy thế nóng lòng bước đến, vì đã chuẩn bị tinh thần lên phường hết rồi, đó là sự đồng tâm cộng khổ cần phải có của những lớp với nhau. Lớp tôi đã có điều đó từ khi mới vào học, chủ chốt do thằng đầu não như tôi nắm đầu ^_^.
– Thằng chó đó kìa, đập chết mẹ nó đi – Đứa quỷ trong nhóm tứ quỷ đó.
Khỏi phải nói nếu đập nhau thì bọn chúng ăn phân với đám bọn tôi khi trong số đó ai cũng biết võ, đặc biệt là đều cao cường không hề thư sinh với vẻ bề ngoài như thế nào.Nhưng…
– Đi thôi mấy em – Thầy Khánh chưa biết chuyện gì xảy ra.
Đám bốn con quỷ kia giả nai thánh thiện cuối đầu chào thầy chủ nhiệm bọn tôi, có một sự khinh bỉ nặng nề dành cho bọn nó. Thấy tình hình được ổn thỏa hơn nên tôi không muốn rắc rối nữa, nếu muốn chơi thì kiếm chỗ nào ít người và có đất chôn sẵn thì đám này chơi tất không sợ đâu…
Trên đường đi ra sân bóng 30/4 bọn tôi trao đổi với nhau về chuyện vừa rồi, vừa nghe tôi kể…
– Đậu măng thằng cờ hó, sao không đập chết cha nó, loại con gái đấy bố khinh – thằng Tùng thể hiện một sự bực tức nặng nề.
– Má, thằng ngu, hèn chi mặt mài như thế, nói với bố, tao chôn sạch bốn đứa cho – thằng Chung cũng bực tức với hành động của thằng bạn mình.
– Hên là ông chưa… – bà Trân nói một nữa.
– Một tý nữa là tuyệt đường sinh sản rồi nhé con – thằng Hùng cũng đe dọa.
– Ngu thế chú,hế hế, loại đấy đâu phải con gái đâu mà mầy không đánh, đỉ mẹ mầy, gặp tao bỏ vào họng nhai từng đứa luôn ấy – thằng Kiệt cũng tức thay.
– Thôi đủ rồi mấy cha, con cũng bị đấm rồi, lần sau gặp thì đéo như thế nhé – Tôi lấy lại phong độ cho bản thân.
– Mẹ có võ đéo biết né hả mầy – thằng Khôi lên đời.
– Ông nội, con gái, tao gặp là bủn rủn tay chân, né con khỉ khô này.
– Haha, thì ra hắn sợ con gái – Bà Huyền chỉ đợi bao nhiêu.
– Haha
– Kaka.
– Hế hế thì ra là thế…
– …
Cả bọn ôm bụng cười ngã nghiêng ngã ngửa với lý do đầy ngộ nghĩnh của tôi, bọn nó không ngờ học võ cũng cấm kỵ với con gái. Một quy luật bất thành văn đối với bản thân của tôi thì phải chịu chứ biết làm gì bây giờ nhưng lúc nãy mà có đánh nhau tôi sẽ nắm đầu xoay từng đứa như chong chóng ấy. Biết rõ là đánh con gái không hay ho gì cho lắm nhưng loại đó không phải con gái khi xỉ nhục bạn cùng phái của mình bằng những từ ngữ phản cảm như thế.
Đến sân bóng đá với những nhiệm vụ quen thuộc, tôi cũng bắt đầu tập lại những đường đi bóng đầy sắc sảo của mình sao đó truyền dạy lại cho những thằng bạn khốn nạn, thằng Tùng học nhanh đấy, nó cũng xỏ kim được vài lần dù là ít ỏi nhưng thế cũng là tốt rồi. Còn thằng Anh đã biết án ngữ là thế nào và lấy bóng gọn trong chân. Chỉ có phối hợp chuyền ngắn, ba trạm, chuyền dài, bật tường thì bọn nó có chút bỡ ngỡ và rời rạc. Nhưng chỉ trong hai ngày mà nỗ lực đến thế quả là một kỳ tích. Dự là 10A3 tạo nên những kì tích bất hủ cho trường THPT PCT.
– Ngày mai Tâm huấn luyện đội nữ nhé, thầy phụ trách đội nam – Thầy Khánh dặn dò trước khi đi ra về.
– Hả? em à – Tôi tự đưa tay chỉ vào mặt mình.
– Ừa, không vấn đề chứ em – thầy Khánh cũng biết làm cho người ta không có đường rút lui.
Tôi chẳng dám tìm kiếm một lý do nào khác để từ chối vấn đề ấy, dự biết rằng mình sẽ khổ trong những ngày ít ỏi còn lại…
– Hế hế, nhất chú rồi nhé – Thằng Kiệt có vẻ tức nhẹ nhưng không dám nói ra.
Về trình bóng và học thằng Kiệt chỉ như hạt cát trên sa mạc bao la như tôi ^_^ (chắc so sánh như thế không gọi là hơi ảo tưởng nhỉ – _- ).
– Thằng Tâm số nó tốt thế nhỉ? – thằng Chung cũng có một sự ghen tỵ nhé.
– Hế hế, cực,chết tía nó đi – Thằng Tùng hiểu được vấn đề.
– …
– …
Lớp ngồi uống nước ở cái chủ quán của sân bóng này một tý rồi chia tay nhau ra về, nhưng…
– Mấy thằng kia kìa. – thằng Tùng luôn nhanh nhất trong đám.
Đám con trai theo bốn đứa con gái lúc nãy đã đứng chỗ gốc cây bên kia đường cùng với bốn con ác quỷ chờ sẵn bọn tôi. Tình hình là không biết như thế nào nhưng dự chắc chắn rằng sẽ có một trận đánh nhau nảy lửa nhưng phần thắng có lẻ 10A3 vẫn giữ chức đó.
– Mầy bà ở trong này nhé – Tôi nhìn họ nói rồi nở một nụ cười trấn an.
– Mấy ông đi đâu? – Bà Nguyệt cũng có lúc ngay thơ thấy ớn.
– Đánh nhau mà không cho tôi đánh – Bà Quỳnh hung hăn.
– Thôi bỏ đi cậu- Mai đã lên tiếng
– Đừng đánh nhau nữa. – Bạch Yến cũng nhăn mặt.
– Này, về đi,bỏ đi – Như cũng không thích thú khi thấy bọn tôi đánh nhau.
Lần lượt ba người đẹp lên tiếng làm cả bọn con trai do tôi đầu xỏ phải có phần e ngại giống như quân đội của một quốc gia sẵn sàng đợi lệnh của tổng thống khai hỏa nhưng bị quốc hội ngăn cản lại. Trong trường hợp này không sai tý nào.
– Mấy bạn cứ ngồi ở đây đi nhé – Tôi đã quyết tâm.
– Thế cùng nhau ra – Bà Kiều Oanh đưa ra quyết định đầy phũ và phàng.
– Vậy đi – Bà Ngọc đã lên tiếng.
– Thôi đi mấy chị, ở đây cho đàn ông con trai ra trận, ở nhà lo cơm nước đi – Thằng Đức còn đùa được trong giờ phút thế này.
– Ở đây hết đi, một mình tớ ra được rồi, không được cãi, hế hế – Tôi đưa ra quyết định vì tin tưởng vào năng lực của mình và đây là chuyện chỉ liên quan đến mình, không muốn liên lụy ai cả.
Bọn nó đưa mắt nhìn nhau, trong khi đó tôi đã bước ra lộ rồi, con đường 30/4 đúng nghĩa là vắng không có người, những ánh nắng chiều tà còn lại len lỏi qua hàng cây phượng đỏ bên đường, có một chú gì đó lo sợ trong những người lớp 10A3 đang lo cho đứa bạn của mình.
Tôi bước đi từng bước một, giữ cho tâm trạng tĩnh chứ không ngu ngốc như lần trước, nếu lần này mà như thế thì ăn cây no đòn với bốn con trâu và bốn con quỷ kia, dù biết rằng mình bị đánh thì đánh bạn sẽ nhảy vào ngay không đến mức đi bệnh viện đâu. Nên đâu đó cũng có một sự nhẹ nhỏm khắp toàn thân.
Bọn nó có vẻ hung hăn kể cả những đứa con gái, văng tục đủ thứ khi thấy mặt tôi, có lẽ sẽ ăn tươi nuốt sống thằng con trai đấy đây mà…
– Không phải cừu đâu nhé – Tôi nói thầm trong bụng.
Bước đến bên vệ đường kia thì bốn thằng con trai đứng sau lưng bốn đứa con gái đang xoắn tay áo lên chuẩn bị đập cho tôi một trận…
– Thằng chó. – Một đứa bước lên chửi
– Con cờ hó – Tôi chửi lại ngay, miệng mồm đâu thua kém gì nó đâu mà sợ.
– Thằng chó – Tiếp tục.
– Con cờ hó – Tôi cù nhây theo.
– Thằng mặt lồn.
– Con đỉ ^_^ – Tôi có thua ai đâu.
– Đụ mẹ mầy.
– Cho con chó giao hợp với mầy giờ – Tôi nhớ đến câu của thằng Tùng.
– Víu – Một khúc cây tạt ngang qua.
Dù rằng đang chửi nhau với con cờ hó đó nhưng ánh mắt thì không rời bỏ đám tụi kia, khi thấy một thằng bước từ từ lên là tôi thấy hôi cái mùi đánh lén rồi, nên tay chân đã vận đầy đủ khí, tinh lực sẵn sàng đối phó với tình huống.
Không sai tý nào khi khúc gỗ tạt ngang qua, tôi giật thân người về phía sau nhanh chóng, để né chứ không thôi ôm máu đầu mà chạy rồi.
– Lè, còn non và xanh lắm – Tôi lè lưỡi trêu thằng đấy khi giữ một khoảng cách khá an toàn.
Mặt mấy đứa nó đỏ như quả gấc ấy, tôi thì hả hê vô cùng, đám bạn chạy ra với vẻ mặt đầy lo lắng sợ tôi ăn đòn…
– Có sao không mầy.?
– Ông có sao không.?
– Cậu có sao không.?
– Quay mặt qua tớ coi coi.?
– Ông không sao chứ?
Đám người bọn họ ai cũng lo lắng cho thằng bạn của mình hết nhưng cái người được lo lắng thì…
– Hế hế, anh vẫn khỏe mặt như thường đây này – Tôi với vẻ mặt đầy hớn hở khi chọc tức được đám bọn kia.
Chẳng biết do trời sắp đặt hay sao ấy, tự nhiên có mấy chiếc xe chạy tấp nập làm cho bọn nó qua không được…
– Mầy con chó qua đầy – Thằng Tùng lo lớn qua bên kia.
– Mầy qua đây đi con. – Bên kia cũng không kém.
– Qua đây đi, tao cho ăn phân – thằng Sang đã tính nóng lên.
– Qua đây.
– Đậu măng mỏi miệng, qua đây.
– Qua đây.
– …
Đậu phộng,hai bên làm giống kiểu con nít kinh khủng ấy, không ai chịu bước qua bên kia, cứ đứng chửi vọng qua, nhưng dự chắc chắn rằng sẽ có một trận đánh…
– Mấy bà ở đây đi nhé – Lần này đến lượt thằng Anh, dù tôi không biết nó có võ không nhưng chắc chắn cũng có nghề nên mới thế.
– Quất tụi bây- thằng Đức ra hiệu.
– LÊN
– CHƠI.
Bọn tôi ồ ạt chạy qua giao chiến với đám bọn nó, nhưng…
– Ế, thắng lại@@ – thằng Sang cản cả bọn.
– Víu.
– Áaaa – Nó ôm mặt @@
Vừa lúc đó thì…
– Rắc.
– Aaaa – Một tiếng lên thất thanh bên kia.
– Đập con nhỏ đỉ này đi. – Một đứa bên kia chỉ về người đang bẻ tay thằng bạn trong đám mình.
– Víu.
– Hây – Một mượn lực đả lực.
Nguyên đám bọn tôi chưa kịp làm gì thì một đứa con gái đã ôm bụng té dưới đất sau cú mượn lực đả lực và thằng con trai kia bị bẻ tay, có lẽ theo tôi đoán thì không hè nhẹ tý nào, cho thấy người đó cũng học võ.
– Let’s go – Tôi thấy cả bọn không nên để một mình người con gái đánh nhau với 8 người bên kia.
Và…
Chap 73:
– Víu – Thanh cây ấy thử sức người con gái kia.
– Hây – Bị đá văng ra ngoài.
Một bàn tay nhẹ nhàng lướt qua nhưng hắn đã té xuống đất…
– Phịch
– Tổ cha mầy.
– Quất đi
Đám bạn của tôi xong vào tiếp tay người con gái ấy sau một hồi lâu xem Như trình diễn một mình.
Sau tiếng nói cộng với cái hất đầu của tôi đám bạn xong vào nhưng chưa kịp thì bọn kia đã chạy rồi, chỉ đá vào mông thằng kia được một cái, tức ghê.
– Đệch, chạy rồi.
– Bỏ đi mấy ông ơi.
– Khốn nạn,tán con nhỏ kia mới được một cái – Bà Quỳnh tiếc.
– ĐỨNG LẠI – Thằng Tùng chạy theo la ú ớ.
– BỎ ĐI TÙNG ƠI – Thằng Dương kêu nó đứng lại.
– Ai thế? – Tôi tròn xoe mắt nhìn Như.
Không ngờ lúc nãy người cứu mạng thằng Sang chính là một người con gái, người ấy lại xinh đẹp,kiều diễm, hiền lành, Tố Như. Tôi tự hỏi bản thân người đó có phải là em không,vì những chiêu thức vừa rồi có thể nói trình độ phát kình của em trên tôi mấy bật,với lại ở chung với nhau cũng gần 3 tháng rồi, chẳng ai biết em như thế lại biết võ.
– Ghê bà Như quá – Bà Huyền ngạc nhiên.
– Trời ơi, giỏi võ hơn cả tôi – Thằng Anh tròn xoe mắt không hiểu vấn đề.
– Bữa nào làm ván, hế hế – thằng Chung tỏ ra thích thú.
– …
Đám bạn đứa nào cũng trố mắt ngạc nhiên không thể nào ngờ người con gái xinh đẹp ấy lại giỏi võ đến thế, cứu mạng thằng Sang một lần nếu không nó đi vào bệnh viện…
– Mầy có sao không Sang – Tôi thấy vết máu trên mặt nó.
– Hế hế, bình thường mà chú.
– Ngu vãi đậu măng nhà mầy ra, đi đánh nhau cản bên kia không cản, không có Như mầy xuống đất nằm.
– Hihi – Bạch Yến cười trước sự ngây ngô của thằng bạn mình.
– Đáng đời – Bà Kim cũng không thương tiếc.
– Mấy bạn ở lại chơi nhé, về thôi cậu – Như quay sang nhìn tôi.
Chưa hiểu ra vấn đề gì nhưng sợ em đánh lắm @@ nên đành lếch thân lại chiếc xe chạy về cùng chứ chẳng may em cho một kình lực thì ôm dạ mà khóc.
– Cậu học võ gì thế? – Tôi thấy tò mò.
Thứ võ em sử dụng cũng hao hao giống với 10 người kia,…
– Thái cực quyền.
– À, thì ra là thái cực hèn gì nhu quá. – Tôi đã thông.
– À, cậu học lâu chưa.
– Cũng lâu rồi.
– Con gái mà học võ để sau này đánh chồng à – Tự nhiên tôi thốt lên lời ấy.
– Hứ…đánh cậu thì có, lúc trước tớ học múa quạt thôi nhưng có duyên nên học theo hệ phái chính quy luôn.
– Dạy cho tớ với.
– Cậu võ thế kia dạy làm gì.
– Hế hế, học cho biết.
– Không.
– …
– …
Em cao tay hơn tôi nên đành bó tay…
Tối hôm đó,…
– Lúc chiều Như đánh những đòn đó quen quen giống với 10 người hôm trước giúp mình thế ta.Mấy người đó ra đòn cũng nhẹ nhàng không có gì gọi là cương lực cả nhưng khi phát kình với kéo thả thì còn hơn cả mình. Thôi đúng rồi họ học Thái Cực chính tông rồi. – Đến lúc đó tôi mới thông suốt ra vấn đề.
– Không phải mấy người đó học võ chung với Như chứ… – Tôi từ từ hiểu ra vấn đề.
Vận dụng hết trí não, sử dụng liên tục các sợi nơ- ron thần kinh để thông suốt cái truyện hôm rồi, nó phải làm tôi đau đầu suốt mấy hôm để tìm kiếm ra cái thứ võ nhẹ như gió uyển chuyển không khác gì dòng nước nhưng có thể mài mòn hòn đá. Cũng tựa như Vịnh Xuân đang ngự trị trong người tôi nhưng Thái Cực có phần nghiêng về tinh và khí hơn.
– Không lẻ việc mất tích mấy buổi tối của những tháng rồi Như đi học võ sao ta, thôi đúng rồi,nó đó còn cái gì nữa.
– Tôi vỗ đùi một cái chát vì thông suốt ra vấn đề.
Khi bạn thông suốt ra một vấn đề gì đó thì cảm giác thật tuyệt ấy nhỉ.
Tôi leo lên giường để thưởng cho mình một giấc ngủ thật ngon để ngày mai bắt tay vào cái kế hoạch mới vừa đề ra “xâm nhập “…
Buổi chiều hôm sau (thứ 5)…
Vào lớp vẫn bình thường, không nghe ai nhắc đến cái chuyện đánh nhau lúc hôm qua, nghĩ cũng thấy lạ lạ nhưng thôi cứ thế cho êm đềm. Lúc ra chơi Diễm Trúc có qua lớp tặng cho tôi một quyển tập trong rất xinh xắn, em nói không biết làm gì để cảm ơn hết nên đành tặng quyển tập xem như một kỉ niệm. Tôi niềm nở nhận lấy. Và dặn em rằng khi nào bọn cô hồn đó có tới kiếm chuyện thì gọi tôi đến ngay, sẽ liều sống chết với bọn nó.
– Đậu xanh, thằng mê gái. – Thằng Tùng với thằng Sang đi ngang chỗ tôi và Diễm Trúc, hai đứa nóc ó âm mưu khi thấy người đẹp.
– Hôm trước tao nghe nói thằng Tâm bị đánh tả tơi mầy à, mà hôm qua tao nghe nói gì gì nữa đấy. Kêu bọn mình giúp – Đến lượt thằng Sang.
– Hihi – DIễm Trúc che miệng cười khúc khích.
– Tổ cha nói, có gái đẹp không giới thiệu cho anh em mầy – Nó đi vào nhưng quay lưng lại nói.
– CÚT NGAY – Tôi chỉ vào mặt bọn nó.
Thấy thế nó sợ rút lui nhanh chóng chứ tôi mà cầm dép lên phang thì bảo đảm một trăm phần trăm rằng có thằng rớt răng chứ chẳng đùa.
– Thôi mình về lớp nhé, hihi – Em nở nụ cười chiếc răng khểnh xinh xắn.
– Ừa, hihi – Tôi cũng nở nụ cười tỏa mưa.
Công nhận nói chuyện với người đẹp cảm giác đã đã sao ấy ^_^…
– Tùng…tùng – Tiếng trống báo hiệu một ngày học đã kết thúc…
– Ốh yes
– 30/4 thẳng tiến.
– Let’s go – Câu ra quân quen thuộc.
Hình như con đường 30/4 đã trở nên thân quen đối với tôi, nó giống như một dòng máu đã in sâu vào trong tỷ, trong thịt không thể nào quên được. Bọn tôi nô đùa với nhau,những nụ cười đầy xinh tươi của tuổi học trò, những chiếc áo trắng tinh khôi bây phấp phới dưới ánh chiều tà. Hình như đi học vào tuần này chỉ mong hết tiết thứ 5 để làm cái nhiệm vụ cũng khá quan trọng cho ngày chủ nhật tuần này. Một tuần đầy vất vả nhưng cũng tràn ngập niềm vui…
– Bữa nay cực cho mầy rồi. – Thằng Chung vỗ vai tôi.
– Chúc mầy toàn thay – thằng Kiệt xạo.
– Cố lên nhé chú – thằng Dương cũng mất đi một đồng nghiệp.
– Mẹ, cực gì qua bên đó ngắm gái đã – thằng Đức có một ghen tỵ nhẹ.
– Bọn mầy lo cho mình đi, trường này đá bóng kinh lắm đấy. Cố gắng vào.
Bọn tôi tám chuyện trong cái chuồng heo vì ở đó có một cái nhà tắm, đám con trai vào trong đó thay chiếc quần tây ra, rút kinh nghiệm từ hôm trước. Mấy đứa con gái thì đã thay ở trong nhà vệ sinh của trường. Phải công nhận một điều, mùi ở gần chuồng heo cứ thế nào ấy.
– Thơm quá – thằng Hùng bá đạo lên tiếng.
– Cho mầy một bãi bây giờ – thằng Mạnh dọa nó.
– Hế hế, đậu xanh nhanh lên.
– Từ từ
– Hôi chết mẹ.
– …
Sau một hồi lâu cả bọn cùng chung số phận ngửi phân heo thì đã thoải mái khi bước ra bên ngoài sân bóng đá, nhưng cái ánh nắng của buổi trưa vẫn còn đâu đó, mặt sân cát nóng kinh khủng, cứ để chân xuống cứ nghĩ mình đang ở sa mạc.
– Thế này sao đá thầy – Tôi nhìn HLV Khánh.
– Nóng quá thầy ơi, phỏng chân hết – Bà Ngọc xạo theo.
– Cố lên mấy em, mùa này biết sao giờ.
Bọn tôi bước ra sân mà bị tra tấn dưới bàn chân nhưng cũng không dám hó hé vì ai cũng chịu chung số phận, tất cả đều vì một mục đích và niềm đam mê. Niềm tin có thể biến điều không thể thành có thể…
Tôi đi theo nhóm nữ, công nhận ngộ thật, một bầy vịt trời đầy xinh đẹp có một mình thằng đực rựa thì chịu thế nào được, nên tôi đành cố gắng nhịn…không dám hó hé sợ cãi không lại ^_^.
– Tập gì giờ – bà Nguyệt thử tôi.
– Ông biết đá bóng không? – Bà Trang hỏi một câu thông minh dễ sợ.
Tôi định mở miệng trả lời thì…
– Cậu ấy chỉ biết làm huấn luyện viên thôi – Bạch Mai đỡ lời giúp tôi.
– Tớ mà – Tôi vuốt tóc.
– Thôi tập đi sắp tối rồi.
– Đội hình mấy bạn thế nào?
– Thầy chưa chỉ.
– ờ, thế trong đây ai biết đá.
Tôi hỏi câu đó thì mấy người con gái ấy nhìn nhau trong ái ngại, rồi tất cả ánh mắt dồn về phía một mình tôi.
– Có ai biết đâu.
– Hỏng ai biết cả – Bạch Yến trả lời dễ thương.
– …
Mấy người bọn họ cười nhẹ rồi lắc đầu, nhún vai,…tỏ ra ta đây mới biết đến trái bóng như thế nào. Tôi nghe mà rụng cả rún chứ chẳng đùa, chỉ biết rằng mình đang dấn thân vào sự nghiệp đầy tối tăm không có lối ra.
– ÔI TRỜI – Tôi ôm mặt.
– Hihi, cậu đá giỏi mà, dạy đi mà – Bạch Yến nũng nịu.
– Này, có dạy không? – Như đã ra lệnh
– Brừ… – Bọn họ hùa theo.
Nói gì nói chứ tôi sợ Như là một, mà bọn người họ hợp sức của “ón li chua “lại thì tôi sự gấp mười chứ chẳng đùa.
– Ế…từ từ. dạy^_^ – Khoanh tay đầu hàng.
Tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu khi họ là con gái, mình là con trai cũng có một tý gì đó khó tiếp xúc, nếu đám cờ hó bên kia dễ bao nhiêu thì bên này khó bấy nhiêu, đó cũng là lý do thầy Khánh đưa đội nữ cho tôi.
– Bắt đầu với việc dẫn bóng nhé. – Tôi lấy trong bao ra 6 trái bóng.
Hôm nay lớp tôi đã trích một số tiền lớn của quỹ lớp với tập hợp nhà ai có bóng để tập, đếm qua đếm lại cũng trên 15 trái. Tôi giao cho hai người một trái, lẻ một mình Bạch Yến, thế là em tập với tôi, không biết do số phận hay tại mình sắp xếp khôn nhỉ.
– Các bạn xem mình dẫn bóng nhé.
Tôi đặt trái bóng xuống mặt cát, rồi từ từ làm những động tác phải gọi là đơn giản nhất của một cầu thủ, chạy từ từ, phương diện tiếp xúc giữa trái bóng với chân mình rõ đến từng mi- li- mét. Bầy vịt trời đó tỏ ra vẻ thích thú lắm nhưng đâu đó cũng có một nét sợ hãi…
– Trời ơi, nhẹ thôi.
– …
– Ế ế, thế kia thì té.
– …
– Từ từ, mấy tiểu thư, đệm bóng nhẹ vào.
– …
– Bà Quỳnh đùa à.
– …
– TRỜI ƠI – Tôi giậm chân xuống đất.
Hôm qua bực tức bên kia bao nhiêu thì hôm nay bực tức gấp 10 lần như thế, họ đi bóng nhìn mà phát rầu, cứ chạy cả tầm để trái bóng ngay cái chân thứ 3 dù cho con người có hai chân thì lấy đâu ra thêm một cái nữa để đá.
– Ông làm gì ghê quá,…tôi sợ – Bà Huyền cũng biết sợ.
– Ông thì giỏi rồi. – nhỏ Trang phản khán.
– Uống nước đi cậu – Bạch Mai cũng muốn đùa hay sao ấy khi đưa cho tôi trai nước, ý nói phải hạ quả không được nóng.
Chap 74:
Tôi ngồi nghỉ xả hơi một tý, chạy theo từng cặp, dẫn bóng cho họ coi, công nhận mệt hết chỗ nói chứ chẳng đùa. Cũng thấy mình có hơi nóng tính, nhìn họ thấy ai cũng mệt,nghĩ lại thấy quá đáng, dù gì cũng là con gái sức lực với những gì hiểu biết bóng đá thua bọn con trai chúng tôi. Nhưng họ làm như thế đã quá tốt rồi.
– Hầy, xin lỗi nhé – Tôi gãi đầu.
– HẢ? – Cảm đám ngạc nhiên, trừ Bạch Yến nở một nụ cười đầy ngọt ngào.
– Hihi, lúc nãy có phần hơi quá.
– ấy dà, cái tên này thấy thế mà được.
– Biết thế là tốt.
– Thế có phải hơn không, nóng làm gì cho nổi mụn
– …
Đám bầy vịt trời nhìn tôi bằng ánh mắt khác thường, không còn những thứ gọi là khoảng cách giữa một người trai và con gái, và cũng từ đó nhóm bạn thân của chúng tôi thân nhau hơn, ai cũng hiểu ai hết cả thì khó mà làm gì để cho người kia giận.
Suốt từ đâu đến cuối buổi tập hôm đó tôi cũng thấy họ có sự tiến bộ, Mai, Như, Quỳnh, Ngọc đã dẫn bóng thành thạo, mấy người còn lại cũng dẫn được bóng như hơi bị rời chân, chắc là ngày mai sẽ tốt hơn. Tôi thấy nhẹ nhàng khi chỉ tiêu hôm nay do chính bản thân đặt ra đã hoàn thành tốt.
Tối hôm đó bắt đầu thực hiện hành trình tìm ra tung tích cái võ quán Thái cực quyền đó, nơi mà tôi chắc chắn rằng sẽ tìm được 10 người họ còn Như thì em ở nhà không có đi, có lẽ em đã học xong nên không cần đi học nữa.
Tôi liên hệ với mấy thầy dạy taekwondo, vovinam hỏi thử xem biết địa điểm nào hoặc võ sư nào dạy Thái Cực ở đây không nhưng toàn nhận được những câu nói không muốn nghe tý nào.Thế là một thân một mình đi từ Hùng Vương đến Lý Tự Trọng mà chẳng tìm ra cái võ quán dạy Thái Cực quyền nào cả. Đến tận 23 giờ khuya tôi mới về đến nhà…
– Đi đâu mà trễ thế… – Em ngồi trước hàng ghế đá ngoài sân.
– Hihi, đi… – Tôi định nói đi chơi nhưng nói thế chẳng khác nào sáng muốn ăn chửi như tát nước lã.
– Đi đâu?
– À, đi ăn kem.
– Ờ, ăn không mua về cho tớ, nhớ nhé – Em bỗng nhiên tin ngay, nhưng cũng cho tôi sẵn cái bẫy.
– Hihi, khi khác nhé – Tôi chẳng dám nói gì nữa, sợ bị phanh phui.
Vẫn như mọi khi em chạy vào bếp hâm nóng lại thức ăn cho tôi, tôi thì ngồi vào cái bàn ấy ngắm nhìn người con gái xinh đẹp kia đang làm vai trò nữ công gia tránh…
– Hây…dà,sau này mà có vợ thế này chắc sướng,…sướng từ A đến Z luôn nhé – Tôi chống càm lên mà mơ với tưởng.
Chẳng lâu sau em bưng lại một mâm cơm đầy đủ món ăn, hương vị, dinh dưỡng,…không thiếu một lon 7 up mát lạnh cho tôi. Cảm thấy sung sướng gì đâu. Ăn xong vọt lên phòng chuẩn bị đi ngủ nhưng…
– Ủa, cái tờ giấy mật mã đâu rồi ta – Tôi phát hiện tờ giấy mật mã nhặt được từ người con gái Diễm Trúc.
Tôi rất cẩn thận, chiếc hộp quà gửi từ Tokyo về, quý nó còn hơn sinh mạng của mình, bỏ vào một chiếc hộp kính xinh xắn, mua một cái ổ khóa cài lại. Còn tờ giấy mật mã ấy tôi để chỗ bàn học dưới cuốn sách Toán thì biến mất tiêu (thường lòi ra một góc giấy nhỏ, điều đó chỉ mình tôi biết trong đó có một tờ giấy). Khỏi phải nói tôi lục tung cả căn phòng lên mà chẳng thấy đâu, định chạy xuống hỏi cả nhà nhưng đã khuya và thêm lý do…
– Thôi, dù gì cũng nhớ rồi. – Tôi viết ra tờ giấy khác.
*** Chuyện Bôn ba tứ phía của cái ngày kia…***
(Trích một đoạn nhật ký của em)
#80- 0SAD (Mỗi trang nhật ký của em đều có mật mã)
“Hôm nay, không biết bản thân mình tại sao lại như thế nữa, đã bảo không yêu anh nữa, muốn làm gì thì làm, không quan tâm nữa nhưng tại sau chứ cứ nấu cơm rồi, ngồi đợi anh trong căn nhà lạnh lẽo đầy cô đơn,…anh có biết không, em đang ngồi viết nhật ký ngày hôm nay để đợi một người con trai đang đi chơi hư hỏng ở ngoài như anh không, tại sao chứ, anh đã hết yêu em hay sao mà nói hoài không nghe.
Anh muốn em chết hả???
Chắc do em yêu anh quá rồi không thể nào lìa xa được, ngày nào cũng thế, biết rõ ràng anh đang đi chơi với người ta, đang hư hỏng ở ngoài nhưng cứ nấu cơm để đấy, rồi đợi về ăn chung dù rằng em không muốn nói chuyện với anh. Nói thẳng ra là giận ấy.Em sai lầm thật sự khi bỏ anh mà đi, để rồi anh ngu ngốc qua đến tận đây tìm kiếm em. Em đã dẫn anh vào bóng tối.
Lỗi lầm không phải tại ở anh…
Tại em tất cả…
Ngày mai em sẽ ra đi, em đi một nơi mà không để anh tìm thấy, người con trai ngu ngốc. Em sẽ đợi anh về ăn chung bữa cơm hôm nay, bữa cơm cuối cùng, bữa cơm mà em đã nấu rất nhiều món anh thích…“
(Đoạn đó được viết trong hoàn cảnh sau những năm tôi đi tìm kiếm em, thì cũng chính là lúc mình rơi vào một vũng đầm lầy không biết đường ra, một nơi rất tối tăm. Việc học hành ngày càng đi xuống rõ rệt, còn việc đi chơi thì đi lên như diều gặp gió,nào là bạn bè, trượt tuyết, cá độ đá bóng, ngồi chơi game thâu đêm, rồi đi quán bar, nói chung tất cả thối hư tật xấu đều có, lúc đó quen với mấy đứa bạn dù mới qua nước bạn. Luôn để em ở nhà một mình, làm tất cả một việc, từ soạn bài cho tôi đến việc giặt đồ, có thể nói lúc đó tôi hèn hạ đầy khinh bỉ…)
– Hầy. – Tôi mở cổng chay chiếc xe vào căn nhà em thuê.
Trong người đang nồng nặc mùi bia rượu do mới đi bar về cùng đám bạn, bữa đó do gặp được một người con gái xinh đẹp nên có một cái cảm giác gì đó vui vui nên khao cả bọn thế là tiền đi làm lúc trước (trước khi tìm gặp em tôi có đi làm để dành dụm một số tiền) ngày càng ít đi theo thời gian, có khi tôi lại lấy tiền của em nữa.
Loạng choạng bước những bước đi đầy khập khễnh vào nhà, tôi nhìn sơ qua thì chiếc xe em đã đậu sẵn, những bóng đèn đầy sáng từ phòng khách đến căn phòng của tôi và em (2 đứa ở chung nhà nhưng phòng ai nấy ở). Tôi định kêu em thử phải ở trong nhà không(quậy phá, hư hỏng chứ chẳng bao giờ làm hại đến em hay đánh đập gì cả) nhưng sợ đang làm gì đó nên không làm phiền.
Tôi quẳng ngay cái cặp xuống bộ ghế sô- pha rồi nhanh chóng tháo cà vạt, giày ra quẳng luôn dưới ghế chứ không để ngăn nấp, tưởng em đang ở trên lầu nên tôi lên trên đó, chẳng tìm thấy ai cả khi lúc bước vào nhà đã thấy đôi giày mà tôi mua cho em. Có một cảm giác gì đó lo sợ ở trong người hiện hữu, sợ mất em, em lại bỏ đi một lần nữa, nói gì chứ có lần em dọa sẽ bỏ đi nếu tôi không bỏ những thói hư tật xấu ấy nhưng tôi không hiểu sao mình biện ra những lý do mà người con gái thông minh ấy rõ ràng là biết. Tôi biết một điều rằng khi đó em biết rõ đang dốc tổ nhưng vẫn bỏ qua, từ lần này đến lần khác.
Tôi chọt vọt xuống một nơi mà mình không tìm đó là căn bếp, cũng quá lâu rồi không bước xuống dưới đó, tự nhiên có một cảm giác gì đó lo sợ khi thấy những ánh nến, tôi sợ mất em lắm.
Nhìn thấy người con gái ấy đang mặc chiếc áo sơ mi màu trắng nằm dài trên chiếc bàn ăn, nơi mà có những món thức ăn nhìn sơ qua toàn món yêu thích của tôi, trên đó cũng có một chiếc bánh sinh nhật nhìn những dòng chữ xinh xắn đầy màu sắc ấy, rồi với ánh đèn leo lỏi của chiếc đèn cầy. Tôi rơi nước mắt, bỗng cảm thấy mình đê tiện hèn hạ hơn bao giờ hết.
Một người con gái khi yêu bạn hết mình thì họ không thể bao giờ quên đi những gì của bạn, dù là nhỏ nhất. Hôm đấy chính là 12/9, sinh nhật của tôi.
Không đánh thức em dậy, tôi cầm lấy ly nước chanh còn đang nóng do em pha, em biết rõ trong người tôi có rượu bia. Cảm thấy mát lòng mát dạ, xua tan đi cái mùi rượu đầy khinh bỉ.Tôi cảm thấy muốn nôn, muốn nôn ra sạch sẽ thứ rượu ấy. Từ từ cầm chiếc đũa lên, ăn lần lượt các món của em nấu. Ngon lắm chứ, lâu lắm, từ một tháng nay tôi đã bỏ em ăn bữa cơm một mình. Và hiểu ra tất cả, tôi không thể thiếu em dù chỉ là một giây.
– Này, ngốc tỉnh dậy đi – Tôi lung lay vai em.
– Hả, – Em bỗng giật mình.
Tôi không để em nói gì cả ôm lấy em…nhưng…
– Hix…đừng bỏ em mà… – Em khóc vỡ òa trên đôi vai tôi.
– Ngốc ơi, anh đang ở đây mà.
– Huhu,…em đang mơ, em mong giấc mơ này không bao giờ biến mất – “em đang mơ thật @@ “
– Đánh chết giờ, anh về rồi nè, mơ cái gì, ngủ như heo ấy – Tôi khẽ đánh yêu nhẹ vào đầu em.
– Ui…da – Bỗng có một bàn tay nhéo ngay vào hông nơi mà em thường xuyên làm.
– Hả, em không mơ.
– Không biết nữa, đang thấy mồ tổ luôn rồi nè.
– Huhu, ngốc về khi nào thế. – Em đẩy ra.
– Cho ôm tý coi – Tôi không để em đẩy ra.
Giữ chặt lấy em, không bao giờ buông tay…
– Ngốc lắm,em mà bỏ đi lần nữa, thì có nước anh chết, chứ không sống làm gì cho mệt.
– Ai ngốc? em có đi đâu đâu? – Giọng buồn bã.
– Thôi đi tiểu thư, tưởng anh không biêt đọc chữ à, nhật kí với kí tự rành rành thế kia, bảo là không, đánh chết nhé…
– Chụt – Tôi hôn vào trán em.
– Đáng ghét. – Em đánh vào ngực tôi.
– Làm vợ anh nhé…
– …
– …
– …
– Khi nào chậu xương rồng nở hoa anh nhé! – Em nhẹ nhàng thỏ thẻ đầy ấm áp với giọng nói đầy ngọt ngào.
– Nhớ đấy, nhé – Tôi có thể đợi bất cứ khi nào, có thể đến già cũng được.
– Dạ
…
Từ cái buổi tối hôm đó, nhờ em mà thằng Nguyễn Minh Tâm ngày nào đã quay trở về, nếu không bây giờ chắc tôi đang ở suối vàng…do ăn chơi…
Cảm ơn em…
Nhờ em đấy…
Nhờ chiếc hộp…
Cũng nhờ bên cạnh tôi luôn có một người nào đó lặng thầm chăm sóc…
Nắm tay tôi khi vụt ngã…
Bờ vai tuy có mỏng manh nhưng đầy vững chắc…
Niềm tin khi cần thiết…
Cảm ơn cuộc sống này nhé…Đã mang đến cho tôi điều mà ai cũng mong muốn, nhất là em…
Chap 75:
Sau khi đã yên tâm về dãy kí tự tôi nhảy lên giường ngủ một giấc thật ngon lành để hôm sau chiến đầu tiếp tục với quãng đời còn lại của mình. Cái đoạn đường của tuổi học trò đầy trong sáng và ngây thơ…Khò…khò…khò
Ngủ mơ mà cũng thấy Bạch Yến nữa, em ám ảnh tôi nhiều quá rồi…
Sáng hôm sau…
Tôi thức có trễ hơn ngày thường, phóng xuống nhà thì đi đâu hết rồi nên cũng đâm ra chán khi ở nhà một mình, chẳng biết làm gì, bài soạn thì tối hôm qua Như đã soạn giúp rồi. Công nhận từ khi em ở cùng nhà tôi sinh ra lười biến hẳn, soạn bài em soạn giúp, đồ cũng đã có em ủi, đi chơi về khuya có người mở cửa,…sướng khỏi phải nói chứ chơi.
Tôi dắt ra ngoài chạy đi dạo chứ ở nhà như ở tù ấy, chán khỏi phải nói, có em còn có người hú hí, thôi chạy ra đường kiếm “chim “hú hí vậy.
Chẳng biết ma xui quỷ khiến tôi chạy về ngôi trường trung học cơ sở cũ, những kí ức vẫn còn đó, nô đùa cùng nhau trên những hàng phượng vĩ đỏ, đứng trú mưa dưới gốc cây bàng,khổ hết chỗ nói, mưa lớn không biết chạy đâu thế là tôi với thằng Chung với thằng Tùng ném xe ở đường chạy vào cây bàng thế là 3 đứa một tý lạnh như cầy sấy rồi cạp cạp cái hàm răng của mình. Nghĩ lại thấy vui vui sao ấy.
Rồi lại nhớ đến cái chuyện đang chạy xe mắc tiểu, thế là chạy vào gốc cây phượng làm luôn như bị mấy người lớn mắng cho một trận hả hê từ đó bỏ cái thói quen mắc tiểu nhìn qua lại không có ai thì chơi luôn. Khổ hết chỗ nói.
Tôi dừng xe ở cổng thì thấy cái cột cờ, nơi mà mình từng án ngữ những thằng đầu trộm đuôi cướp bằng võ thuật đã học, nhớ ngày đó oai hùng gì đâu, công nhận cũng gan thật chứ có đùa đâu.
Tôi chạy xe từ từ qua đoạn đường đó, ngắm nhìn nó thật kĩ, sợ một ngày nào nó mất đi thì không có dịp để nhìn, nhất là những hàng phượng đỏ tượng trưng cho tuổi học trò.
– Anh gì đó ơi, – Tiếng kêu ú ớ của một người con gái ở phía sau lưng.
Tôi quay lại nhìn thì thấy một đứa bé hôm trước phanh phui chuyện mình dốc tổ trước mặt Diễm Trúc với Như, đó không ai khác chính là Trúc My. Công nhận trái đất này tròn thật,đi đâu cũng gặp toàn gái đẹp, số nó nhọ thế.
– Ủa không đi học hả – Tôi thấy bộ dạng đang mặc đồ đi học.
– Không anh,trốn đi chơi, hí hí – Nó chạy lại.
– Trời, đi học không đi, trốn. – Tôi sợ con bé ấy.
– Mới lớp 9 học làm gì cho mệt. – Nó hồn nhiên thấy ghê.
– Hồn nhiên kinh khủng.
– Anh đi đâu thế?
– Đi thăm trường cũ nè. – Tôi chỉ vào ngôi trường mang tên người anh hùng dân tộc.
– Ủa, lúc trước anh học trường này hả.?
– Ừa. 9A4 đấy.
– À, cái lớp mà đầu năm trước có một anh một mình đánh với cảm đám giang hồ luôn, anh biết anh đó không – Em ấy nói với vẻ tự hào.
– Hế hế, anh nè – Tôi quẹt mũi.
– Xạo quá ông ơi.
– Ơ, bé tý dám nói cao này xạo á.
– Chứ gì nữa,người ta đánh võ xem đã con mắt, còn ông như thế, vào bọn nó thổi phát văng.
– Ếch ngồi đáy giếng.
– Ơ, gà mà thích thể hiện – Em ấy thể hiện ngôn ngữ teen.
– ơ,…cái đồ,…đồ…gà mái chỉ biết ấp trứng.
– hơ,…cái đồ… – Em ấy xỉa xỉa tay vào mặt tôi.
– Đồ gì?
– Đồ…gà trống ăn thịt con…
– Ơ,…có khùng sao không chết từ nhỏ đi, để lớn lên rồi lại nguy hiểm cho xã tắc thế này. – Tôi ngước lên nhìn ông trời.
– Cái đồ…ngực nở, mong to đầu như trái nho.
– Cái con bé này… – Tôi hết cách.
– Cống rãnh mà đòi so sánh với đại dương…hứ – Trúc My vênh mặt lên.
– Xinh mà khùng, vô mùng cho hết khùng đi cưng. – Tôi cũng không vừa.
– Quân tử ngụy trung hiền, lè – Một câu nói đầy khó hiểu.
Đến đấy tôi vò đầu bức tóc chẳng hiểu cái mô tê sất gì cả thì lấy đâu ra câu nói khác để cãi mồm với em nó chứ, công nhận con gái gì đâu, chưa để tôi trả thù thì đạp xe chạy mất tích rồi, lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn tôi cãi nhau với con gái lâu thế.
– Trời ơi,mình cũng rãnh thiệt khi đứng cãi nhau với đứa khùng. – Tôi cũng phát hiện ra mình có nghi vấn.
Khỏi phải nói phóng xe nhanh về nhà lấy lon 7 up ra uống, thấy có Như đó kể chuyện vừa xảy ra cho em nghe, em lắc đầu ngao ngán.
– Đồ thứ khùng – Em đang rửa rau.
– Hả?
– …
– …
Tôi chẳng biết sao mình bị mắng nữa, chắc ngày hôm nay xui hay sao ấy, đành im lặng bước ra nhà trước suy nghĩ về câu nói cuối cùng của Trúc My, rõ ràng một câu đầy ẩn ý không hiểu ý nghĩa rõ của nó…khò…khò…khò…đời tôi nó dễ ngủ đến thế…
Trưa hôm đó…
Đang ngồi học tiết Công dân sau tự nhiên thấy cái gì đó ngứa ngứa ở mông chẳng hiểu sao,trong lớp nên cố gắng nhịn dữ lắm chứ chẳng dám làm gì.
– Tùng,…tùng- Tôi mừng hơn được vàng gì ngứa cực kì luôn ấy.
– HẢ? – Tôi thấy trong học bàn mình cái cây gì lạ lạ ấy.
Lấy ra xem,đang ngứa nhưng vì tò mò nên cầm cái cây ấy lên hỏi Như với Bạch Yến xem họ biết không, nhưng khi cầm vào cũng có cảm giác ngứa lắm chứ chẳng đùa.
– Cây này, cây gì thế Như – Một tay cầm, một cây gãi.
– Trời ơi…cây… – Bạch Yến hét lên.
– Trời, cậu kiếm đâu ra thế – Như cũng hoảng hồn.
Đám bạn của tôi cũng xúm lại xem chuyện gì xảy ra…
– Vứt nhanh đi cậu, cây Mai Dương – Bạch Yến đến đây mới hoảng hồn.
– Thằng khùng,cây đó ngứa thấy mồ tổ. – thằng Khôi đen nói.
– Mầy định chơi ai mà đem mắt mèo vào thế?
– Mầy nói…gì…Khôi.
– Gây ngứa cậu ạ – Bạch Mai nhẹ nhàng đáp.
– Ác, thế ai chơi mình rồi, ngứa quá. – Tôi quẳng nói xuống chạy vào nhà vệ sinh.
Chuyện gì xảy ra thì…các bạn tự suy đoán nhé…
Ngứa lây truyền hay sao ấy từ mông lên vùng bụng rồi…đến cả hai tay, gãi hoài mà nó không đã ngứa, càng gãi càng thấy sao sao ấy. Tôi gãi đến mà hết 15 phút ra chơi trong nhà vệ sinh luôn, mệt phải nói ấy, đôi tay đỏ hết, lếch thân tàn ma dại đi vào lớp.
– Có sao không cậu – Bạch Mai bắt gặp tôi trước.
– Ngứa quá hà.
– Thôi rồi, thằng Tâm bị ai chơi mắt mèo rồi – thằng Chung lắc đầu.
– Chết mầy rồi,cái đấy ngứa tàn da luôn đấy con. – Thằng Tùng cũng xem tình hình thằng bạn mình.
– Đừng gãi nữa- Bạch Yến cảnh báo.
– Cậu càng gãi dính vào móng tay lan tỏa ra khắp người ấy, xin về đi – Như cũng tiếp câu nói của Bạch Yến.
– Về lấy rửa nước nơi ngứa, rồi lấy rượu có độ cồn cao tha vào – Mai quay xuống hướng dẫn cách.
Khỏi nói tôi chạy hết tốc lực từ dãy hành lang thứ hai xuống tận bãi đậu xe, những thầy cô thấy thế cũng hỏi thằng học sinh của mình, tôi giải đáp đầy ngắn gọn chứ hiện tại chỉ muốn gãi và gãi chứ chẳng muốn làm gì, ngứa kinh khủng. Từ đoạn đường Lý Tự Trọng về đến nhà mà tôi ngồi trên xe chẳng yên…
Báo hại tốn một lít rượu…để tắm…
Không biết ai chơi ác thế nữa…Một ngày đầy cực khổ…
Chiều hôm đó cũng bỏ qua một buổi tập với lớp, tôi cũng không biết đội nữ sẽ ra sao với trình độ như thế vì rằng chỉ còn duy nhất ngày mai để tập luyện mà thôi…Và cái buổi chiều ngày ấy cũng đến, buổi chiều duy nhất để tập luyện cho ngày mai, chủ nhật đầy kịch tính.
Theo thầy Khánh bốc thăm thì đội nữ sẽ nằm ở bảng C và thi đấu vào lúc 8h30’ ngày mai,còn đội nam thì nằm ở bảng E và thi đấu vào lúc 15h chiều. Có một cái gì đó hối thúc vào buổi tập cuối cùng này,…
– Hôm nay là buổi tập cuối cùng của chúng ta, các em phải tập trung vào nhé, có cái không được tốt thì cố gắng sửa chữa nhé.
– Dạ
Thầy Khánh giao cho tôi toàn quyền huấn luyện đội nữ, hôm nay là ngày cuối cùng nên tôi bảo với đội nam chạy lấy sức bền đi và bọn nó chạy từ đầu ngõ 30 tháng 4 đến cuối ngõ để nhường sân lại cho đội nữ hợp lại đội hình.
– Ok rồi, bây giờ mình đá theo đội hình nhé. Quỳnh, Ngọc ở vị trí tiền đạo. Bạch Yến tiền vệ cánh phải nhé, Như tiền vệ cánh trái, Kim tiền vệ cánh giữa, Nguyệt hỗ trợ hàng tiền vệ. Thủ môn thì do Trang nhé. Hậu vệ Trân, Kiều Oanh, Huyền, Mai.
Mấy người họ cũng chia nhau ra đứng thành từng lớp theo sự phân công của tôi…
– Nhớ là khi một vị trí bị bỏ trống thì hãy tìm cách lấp khoảng trống để hỗ trợ đồng đội, cứ bình tỉnh nhé.
– Ok.
– Được rồi.
– …
Bên đội này chỉ có một mình tôi chiến đấu với mấy người con gái này, tôi bắt đầu dẫn bóng từ từ sang, lần lượt hai tiền đạo đứng nhìn làn khói cát một cách đầy bất lực.
– Hộc…khi đối phương có được bóng thì vào từng người thôi nhé, nếu không sẽ…hộc…hộc…bị dính…hộc…bẫy giãn đội hình đấy. – Tôi vừa chạy, thở, nói chẳng khác gì một con trâu.
Tổng quát lên thì mọi người đã chơi rất tốt hơn những gì tôi mong đợi, thế là có một cảm giác nhẹ nhõm trong người xuất hiện.
– Hộc…tốt rồi- Nhỏ Trang cản phá được cú sút của tôi.
– Hihi. – Mai nở nụ cười xinh xắn.
Thế là đám bọn người con gái ấy quay quần bên tôi, có một cảm giác vui cực kỳ, mong ngày mai họ sẽ thể hiện phong độ đang có, nhất là Trang và Bạch Yến. Bạch Yến mới tập đá đây nhưng em có cảm giác với những cú sút dù rằng rất lười chạy, chắc là do sợ mất đi sắc đẹp nên không dám chạy, lúc nãy tôi có thử thì em xắn vào chân,không thể hiểu, không lẻ họ không sợ tôi nhỉ.
Đêm hôm đó,ba thằng con trai ở nhà được tẩm bổ đầy đủ,…
– Ngày mai ba đứa đá tốt, tối về làm một chầu, hế hế – Bố đưa ra phần thưởng.
– Quá đã, thắng chắc rồi bố. – Anh ba tôi vẫn thế.
– Hế hế, thằng Tâm thế nào rồi. – Anh hai hỏi.
– Dạ, ổn anh ạ.
– Còn Như – Anh ba quan tâm con gái hơn máu mủ.@@
– Dạ, nhờ Tâm mà ổn anh à, hihi – Em ấy cười nhẹ.
Buổi ăn tối đó đầy đủ những món ăn đầy đủ chất dinh dưỡng để bổ sung cho cơ thể chuẩn bị cho trận chiến sống còn vào ngày mai, cái ngày mà trong đợi gần một tuần nay với những giọt mồ hôi đầy cực khổ của 22 người lớp 10A3.
Có một điều tôi thắc mắc là trường kêu nộp danh sách chỉ 11 người thi đấu chính thức, nếu có gì xảy ra thì người nào sẽ dự bị?,,,, Tôi cũng rảnh quá nhỉ…Khò…Khò…khò
Sáng hôm sau,tôi thức dậy thật sớm, đi lại những đường quyền, đứng tấn kìm dương tấn để cho phần cơ bắp của chân săn chắc hơn, chuẩn bị làm một con ngựa phi trên chiến trường mang tầm cỡ “quốc tế “. Tôi cũng tập lại phát kình nhưng rất tiếc không có ai cùng để tập niêm thủ cái phần mà đặc trưng của Vịnh Xuân gia phái, trong các môn võ tôi học, cái tôi nhuần nhiễn nhất của là yếu nhất đó là Vịnh Xuân. Lo ở cái phát kình và vận khí để biến kình lực.
Ăn uống, ngủ nghỉ nhiều hơn mọi ngày nhưng vào phòng chẳng bao giờ nhắm mắt lại được, trong ngóng đến chiều mà thời gian nó càng ngày càng lâu, không mong đợi cái gì thì nó đến nhanh, mong đợi thì lâu hơn gì nữa…
Tôi được lệnh ở nhà không ra sân xem đội nữ thi đấu nhưng không biết làm gì giết thời gian nên bỏ bộ đồ vào ba lô của mình, lấy xe đạp chạy đến trường THPT PCT thẳng tiến,lúc đó là 9 giờ, kịp xem đội nữ mà mình huấn luyện thi đấu.
15 phút sau…
– Hộc,…chắc trưa nay nắng lắm – Tôi thở như con trâu.
Bước vào sân thì thấy khán giả đã yên vị trí chỗ ngồi, những chiếc ghế mủ cũng trải dài khắp đường biên ngang nơi mà bác bảo vệ đang cực khổ dời “dân “, người đi xem ở đâu mà đông thế, đem lại không khí ngột ngạt. Tôi có thẻ thi đấu nên bước lại nơi mà thầy Khánh đang đứng chỉ đạo, nhìn thoáng qua cũng thấy đội hình nam cũng ở đó.
– Đá với đội nào thế? – Tôi hỏi bọn nó
– Trễ thế mầy.
– Sao không để kết thúc rồi đến luôn.
– Mẹ, đợi mầy lâu vãi.
– 10B2 chú à.
– Tỉ số?
– 2- 0 nghiêng về bên mình.
– Đệch mới gần hết hiệp một mà đã 2- 0 à? – Tôi ngạc nhiên.
– Thanh Mai, Bạch Yến mỗi người ghi một bàn, kinh điển lắm mầy ơi – Thằng Chung nói mà không quay đầu lại, đang say mê nhìn ba người đẹp ấy chạy.
– Mầy huấn luyện kinh thật.
– Bạch Yến sút hơn tao.
– Lúc nãy Như dẫn bóng một tý nữa chuyền được cho nhỏ Ngọc thì đã 3- 0 rồi.
– …
Bọn nó báo cáo tình hình cụ thể,…
Tôi không ngờ với tỉ số ấy, mấy người họ mỗi bữa đá cũng bình thường tôi nghĩ sẽ khó nhọc nhưng không ngờ chưa kết thúc hiệp một đã có 3- 0 rồi. Một sự đáng khâm phục…
Những người con gái xinh đẹp ấy đang chạy trên sân cỏ…
Nơi mà người ta cứ nghĩ chỉ có con trai…
Nhưng họ lại làm điều mà mọi người phải cuối đầu chào…
Ông trời đang thử thách họ với ánh nắng không kém phần gay gắt…
Chap 76:
Hai mươi hai người con ấy “chiến đấu “với nhau chẳng thua gì những đứa con trai đầy sức lực dũng mãnh, tôi đứng ở ngoài xem mà khâm phục cho họ, khâm phục ở cái ý chí và quyết tâm, cái đấy con gái có thể hơn con trai.
– Hoét – Tiếng còi giải lao hiệp một.
Những bông hoa lớp 10A3 cũng đã mệt mỏi và đây đến nhiệm vụ của chúng tôi, đi lấy mấy chai nước suối mát lạnh giành thưởng cho họ với cái tỷ số đầy bất ngờ…
– Tao lấy trước- Tôi giành lấy chai nước.
– Mẹ mầy, mê gái. – thằng Tùng bực bội.
– Thế mầy đang cầm cho ai thế? – thằng Hùng hỏi một câu bá đạo.
– Ờ…thì – Nó bị cho một cái cây cứng đơ vào họng.
Tôi cầm chai nước ấy nhìn qua nhìn lại chẳng biết đem cho ai vì trên sân lúc đấy có 11 người con gái đang đi vào, tự nhiên nhớ đến mấy lần Bạch Yến đưa nước cho mình nên lần này phải trả công lao, phóng nhanh lại người con gái xinh đẹp đang đi từ từ có vẻ rất mệt mỏi.
– Hihi, nước nè – Một tay cầm chai nước, một tay gãi đầu chẳng khác gì một thằng khờ.
– Hihi, cảm ơn cậu nhé – Em ấy nở nụ cười đầy ngọt ngào.
– Uống đi ngốcà. – Thấy có cơ hội tôi chợp ngay.
– Hihi, ai ngốcthế?
– Cậu chứ ai.
– Trời, không biết ai nữa, mời nước người ta mà không đưa chai nước cho người ta…huhu – Em nũng nịu.
– Hihi, quên – Tôi cứng họng.
Nhìn em mở nắp chai nước một cách đầy nhẹ nhàng, rồi từ từ đưa lên đôi môi mỏng hồng, lúc đó tôi chỉ thèm khát, ao ước rằng mình là thành của chai nước hoặc những giọt nước kia để chạm vào đôi môi hồng mỏng ấy…có một sự ghen tức nhẹ với thành chai nước và những giọt nước ấy ^_^. Em uống nước cũng xinh xắn nữa, một cách nhẹ nhàng đầy mềm mại làm đắm say con tim của tôi, bởi khi gần em luôn có những hương hoa đầy ấm áp và thuần khiết cũng thêm lẻ rằng những cử chỉ của em luôn làm con tim xốn xao.
– Đá hay thế?- Tôi tròn xoe mắt
– Có gì đâu cậu,may mắn thôi.
– Trời rõ là đá giỏi thế kia, sút lại hay nữa. Cứ nhận đi.
– Không dám đâu ạ, trò giỏi chứng tỏ người “thầy “dạy hay. Hihi – Em nói một câu đầy ngụ ý.
– Hihi – Thấycái lỗ mũi mình nó nở một khúc.
– …
– …
– Vợ chồng tâm tình thế đủ rồi, lại bàn kế hoạch này bà Yến – Nhỏ Trân nheo mắt tôi bơm đểu.
– Ơ – tôi nói được một chữ.
– Cái cậu này, hihi
Toàn bộ đội hình con trai với con gái đều tập hợp lại người Huấn Luyện Viên Khánh để nhận nhiệm vụ,đám con trai chúng tôi nói thẳng ra là nhiều chuyện vì đến tận 3 giờ chiều mới thi đấu và phương án tác chiến đến tận chiều mới rõ.
– Hiệp một nhưthế các em chơi tốt lắm – Thầy mở màng bằng lời khen tặng.
– Dạ, hihi.
– Tụi em mà thầy- bà Kiều Oanh phấn khởi.
– Công của em không đấy – bà Trang không giấu được niềm vui khi tỉ số 3- 0
– Trận này chắcthắng rồi – Nhỏ Trân quả quyết.
– Oẹc, muốn ói- thằng Khôi lên tiếng.
– Tao nghe đâu đâu có người dính vào sợi dây điện thì phải.
– Nghe đâu có tiếng gió ^_^ – Tôi cũng làm ra vẻ nhìn trời đất.
– Đúng, ý mấy chú đúng.
– Ủng hộ với ý kiến.
– IM HẾT ĐI – Bà Quỳnh lên tiếng.
Bọn tôi phải im lặng chứ chẳng dám phản kháng vì mười một ánh mắt đầy sắc bén như những ngọn giáo sẵn sàng đáp trả hành động khiêu khích vừa rồi.
– Thôinào, mấy em im lặng, cho mấy bạn nữ ý kiến nhé – thầy bênh vực con gái.
– Hé hé, nghe chưa – Bà Huyền chọc tức.
Mệnh lệnh đãđược ban hành ra chúng tôi đành phải đợi một cơ hội khác để trả mối thù nuốt không trôi như thế này.
– Hiệp hai,các em cứ chơi với tinh thần thoải mái, thắng thua không quan trọng miễn vui là được nhé. – Thầy không mong có thành tích cao.
– Dạ.
– Hihi, vui nhưng phải thắng thầy.
– Thắng mới vui được.
– …
– Một, hai, ba
– Quyết thắng – Tiếng la vang trời của lớp 10A3.
Hiệp hai đã bắt đầu, tôi được thầy chủ nhiệm cho ra đứng đường biên ngang để xem chỉ đạo, giống một người trợ huấn luyện viên dễ sợ vì lẽ rằng người mang băng đội trưởng của độ ibóng nam chính là tôi. Đội hình của mấy bông hồng ấy không có gì thay đổi, chỉ là Mai được đẩy lên hàng tiền vệ vì rõ ràng em chơi bóng khá tốt.
Vâng, các cầu thủ của hai đội 10A3 và 10B2 đã vào sẵn sàng vị trí, người đang đứng trước bóng là Kim và Như, họ đưa ánh mắt nhìn ông trọng tài làm tất cả những thanh niên trong sân chỉ muốn nhảy vào làm trọng tài bởi ánh mắt long lanh xinh đẹp của Như…e…hèm quay lại vấn đề…