– Thế chúng ta quyết định đội hình như thế này nhé, còn vị trí thì thầy với mấy em sẽ hợp lại vào lúc 15h ngày mai nhé.
– Dạ
– Còn các bạn nữ thì tình nguyện đăng kí, ai tham dự thì lại sân bóng đá của trường vào lúc 15h ngày mai, việc huấn luyện các bạn nữ dành cho đội nam nhé – Thầy nhìn sang những cậu học trò cưng.
– Hả – Tôi giật mình.
– Huấn luyện?- Thằng Hùng trố mắt lên.
– Hế hế, để anh – Thằng Kiệt làm như nó tài giỏi lắm.
– Mấy ông lo nhé – Thằng Dương phe kia nhưng nó cũng được.
– Hế hế, thế thì vui đây – Thằng Tùng có một niềm vui.
Chắc chắn rằng trong những đứa con gái thì sẽ có mặt những người con gái xinh đẹp vì số lượng con gái trong lớp có phần nhiều hơn nhưng sẽ có người từ chối tham dự vậy là 3 người con gái xinh đẹp phải có một đến hai người tham gia, có khi lại có đến 3 ấy chứ chẳng đùa.
Bọn tôi vui vẻ với sự kiện sắp diễn ra, dẫn xe ra về mà mặt thằng nào cũng náo nức chờ đến ngày mai để trình diễn mỗi tài năng siêu phàm của mình, tôi cũng có một niềm vui nhè nhẹ, đạp xe chạy về nhà trong những cơn gió mà người dân ở biển gọi là gió tết, những cơn gió làm mát lòng người, những tia nắng cuối ngày cũng khuất dần…một ngày đầy niềm vui…
Tối hôm đó tôi phải chỉnh sữa lại thời gian biểu của mình một tý để không rơi quá vào việc chơi nhiều hơn việc học, thấy hợp lý tôi hun vào tờ giấy đó như một thằng khùng rồi treo lên cái bàn học của mình để nhớ, chuẩn bị đi ngủ để chuẩn bị một ngày chủ nhật hứa hẹn nhiều điều bất ngờ sẽ diễn ra…Khò…khò…khò
Tôi nướng khét nghẹt cái giường rồi, đến tận hơn 8 giờ mới thức dậy, bước xuống nhà chỉ thấy em đang ngồi ở bộ ghế salong đọc truyện chứ chẳng thấy ai khác.
– Nhà đâu hết rồi cậu.
– Hai Bác qua nhà ông rồi, còn hai Phong với Gia đi đá bóng rồi. – Em bỏ quyển truyện xuống chạy ra nhà bếp chuẩn bị đồ ăn sáng cho thằng con vừa thức.
– Đệch, làm gì mà sớm thế nhỉ, cái gì cũng từ từ chứ – Tôi biết tính lo xa của hai thằng anh khốn nạn.
Bước lại cầm quyển truyện lên đọc nhưng không ngờ đó là quyển truyện viết bằng chữ rằn chữ ri gì không biết đành bỏ xuống, bó tay không lẻ biết đọc cả tiếng khemer…Một tý hỏi em thì biết rằng đó là truyện viết bằng chữ Nhật, em chỉ biết vài từ thôi nên cầm đọc vậy mà. Tôi từ từ khâm phục người con gái ấy luôn, khùng hết chỗ nói tiếng việt nói chưa xong đi học tiếng Nhật.
Chap 68:
– Ăn xong đi chợ với tớ nhé – Em ngồi đối diện
– Ừ.
Đã lâu rồi cũng không đi chợ nên quyết định sẵn em đi, theo chơi luôn chứ để lâu quá rồi quên luôn chứ chẳng đùa. Ăn xong tô cháo nóng hổi với những con tép, tôi chạy lên nhà thay ngay bộ đồ quần Jean với chiếc áo sơ mi trong bảnh bao để bước ra ngoài đường người ta không gọi mình là lúa ở quê mới lên. Tôi dị ứng với những ai kêu mình bằng Sến cực kì luôn ấy(thế mà sau này ông trời thương mình hay sao ấy…).
Trên con đường Hùng Vương tôi chở em người con gái xinh đẹp, cứ chạy đi qua những quán bán đồ ăn vật trên xe là em kêu dừng, sáng sớm đã bán chuối nướng báo hại hai đứa làm sạch sẽ hết một bọc to bự chảng. Hết chuối nướng đến một bọc mận, xoài sống,…công nhận con gái thích ăn chua thật đấy chứ.Đến một qua cầu một đoạn dừng lại uống thêm nước mía thế là chưa đến chợ tính qua tính lại đã sạch sẽ 50 ngàn, tiền đó tôi trả nữa mới ác chứ không lẻ đi với con gái để người ta móc tiền ra.
Đến chợ em dẫn tôi đi hết đầu này đến đầu kia, đâu đó cũng gặp những người thân của bố họ nhìn tôi với người con gái đi cùng, em cũng niềm nở chào họ nên có một ấn tượng tốt,có những người chặc lưỡi nối tiếc rằng nếu con trai mình cũng được như tôi thì họ không cần phải lo làm cho cái mặt ngu ngu ngơ ngơ ngáo ngáo xuất hiện.
Em đi hết khu cá đến khu bán vải, rồi chuyển sang khu trái cây,…đi hơn khoảng 2 giờ, trời cũng đã xuất hiện những ánh nắng gay gắt nên em mới dừng lại, nhìn tôi lúc này chẳng khác gì một đứa ô sin thứ thiệt, kể ra chắc cũng có người cười ngã nghiêng ấy: hai tay cầm hai trái dưa hấu, một bọc lòng bò, rau muống, hành, hẹ,đỗ…cái đầu đội cái nón của người con gái, ôi thôi. Em đi mua nãy giờ cũng hơn 500 ngàn chứ chẳng ít, tôi cũng có đưa cho 200 ngàn nhưng không lấy bảo mẹ tôi đã đưa rồi. Thế là kết thúc buổi sáng đi chợ bằng một thùng bia heineken với một thùng nước ngọt coca cola và 7 up của tôi, cái đó phải nhờ xe ôm chở về nhà chứ tôi mà chở thêm nữa chắc đạp về đến nhà đêm vào bệnh viện khoa cấp cứu luôn…trời nắng…chở em với những vật còng kềnh…Một thằng ô sin thứ thiệt.
Em nấu buổi trưa ăn xong mệt quá tôi làm nhanh một lon 7 up rồi chạy vọt lên phòng đánh một giấc đến chiều…Khò…khò…khò
– Ế…dậy mầy,đi đá bóng – Giọng một thằng đực rựa.
– Dậy nhanh – Một thằng nữa kéo lỗ mũi tôi.
– Oầy tránh ra bố ngủ.
– Mầy thích tự thức hay bố đánh thức nè – Giọng đe dọa đầy chua chát của thằng Đức.
– Ế ế bậy chú…anh thức – Tôi ngồi dậy khi biết rõ ràng lũ bạn cô hồn rủ mình đá bóng.
Tôi nhanh chóng vào thay cái bộ đồ MU rồi phóng nhanh đi với bọn nó, Như nói không tham dự gì đó vì không biết đá nhưng bị nó rủ cuối cùng cũng chịu đi ra sân bóng đá của trường xem chúng tôi luyện tập. Chạy muốn lòi con mắt ếch ra cũng đến cái sân bóng đá của trường THPT PCT, đám nơi thì thấy hai đội của lớp mấy đó đang đá với nhau như những con trâu đang húc nhau, tầm đó đã chiều rồi, hơn 15h giờ nhưng vẫn còn những ánh nắng gay gắt.
Bà Nguyệt, Quỳnh,Trân, Huyền, Kiều Oanh tham gia vào đội tuyển đá bóng nữ của lớp và đâu đó cũng có một niềm trong đội tuyển nam của lớp 10A3 khi chỉ có 5 người họ và tất nhiên xác suất tham dự của 3 người con gái xinh đẹp tăng lên.
– Thôi, mấy em nữ bữa nay ngồi xem mấy bạn nam đá nhé, ngày mai thầy tổng hợp lại danh sách – Thầy Khánh làm giống một huấn luyện viên đích thực.
Mấy đứa con gái đã chọn được một vị trí trên hàng ghế của khán giả, hôm nay cũng có rất nhiều người đến xem, cũng tầm có từ 3 đến 4 lớp đang hiện hữu trên sân. Hai đội đã đá với nhau kết quả là hòa với tỷ số 6- 6, thật vãi lọ.
– Hôm nay thầy có hẹn với một lớp, chúng ta giao hữu luôn nhé – Thầy Khánh nhìn chúng tôi nói.
– Đá luôn hả thầy? – Tôi trố mắt.
– Chưa gì đã chơi rồi
– Em đâu biết đá đâu – Lúc này thằng Chung mới khai thật.
– Cứ như trận lúc trước, thôi quất luôn đi – Thằng Tùng sung sức rồi.
Chúng tôi bỏ ra ít thời gian nhìn đội hình bên kia, có vẻ bên kia là những cầu thủ khối 11 đã tham gia giải đấu này năm trước nên họ có kinh nghiệm còn đội chúng tôi là những con nai tơ mới được sinh ra. Có vẻ thơm mùi hành ở đây. Nhanh chóng bàn bạc kế hoạch, đưa ra phương án dưới sự chỉ đạo của huấn luyện viên thầy Khánh,. Tôi được đá một vị trí quen thuộc, tự do, thằng Tùng làm tiền đạo cấm,. thằng Đức,Chung, Mạnh, Anh làm hậu vệ, thằng Hùng làm thủ môn, thằng Sang, Khôi, Kiệt,Dương làm tiền vệ. Xong, tất cả đã vào vị trí.
Tôi biết được một điều rằng đội đan làm đối thủ của mình là 11C4 năm rồi đã đến vòng 16 đội mạnh nhất của trường, một thành tích cũng đáng để chúng tôi dè chừng, và mùi hành đã vang lên từ đây.
Hiệp một thi đấu bắt đầu khi huấn luận viên bên kia là một giáo viên nữ nhưng người này chỉ đạo sát không thua HLV Khánh bên đội chúng tôi. Vừa giao bóng tôi đã mất ở trong chân một tiền vệ của đội kia bằng một cú đoán chuẩn xác. Vừa có được bóng đội bạn tổ chức tấn công 3 trạm cực kì sắc sảo, đội hình hậu vệ bên tôi đã giãn dần ra không còn sự liên kết lúc ban đầu và tất nhiên trong những giây đầu tiên đội tôi đã thủng lưới sau một cú lốp bóng qua đầu đầy điệu nghệ của tiền đạo đội bạn.
Một đối thủ khó nuốt, có bóng trong chân lần này tôi không để sai lầm ấy tái diễn, một tiền vệ chạy đến án ngữ, bóng chuyền qua cho thằng Sang, nó bắn một đường dài và xâu vào trong đường biên cánh phải nơi mà thằng Tùng đã nỗ lực tăng tốc chạy đến.Tùng bắt được bóng lúc đó tôi với thằng Dương đã chia ra ở hai vị trí then chốt có thể đánh đầu. Tôi biết rõ thằng bạn của mình không biết treo bóng bổng đó là sở đoản chết người, nhanh chóng chạy đến thằng bạn mình đang gặp rắc rối. Nó chuyền bóng qua cho tôi,nhanh chóng tạt bóng về cho thằng Sang đang chạy lên để kéo giãn đội hình…
– Véo
– Binh
Rất tiếc bóng đã đập xà ngang trước ánh mắt đầy ngạc nhiên của đội bạn, chắc chắn họ không ngờ đối thủ của mình mới lớp 10 mà đã phối hợp với nhau kinh như thế, bóng đã vào chân cầu thủ đội bạn. Họ là những cầu thủ đã tham gia chinh chiến nhiều trận trong năm rồi nên tình hình đội của tôi đang dâng lên tấn công sau pha bóng đó thì chưa kịp lui về thì bóng đã được dẫn bởi một tiền đạo có tốc độ cực kì tốt chẳng thua gì thằng anh hai.
Cầu thủ đấy lừa bóng qua lừa lại bỏ lại thằng Đức, Chung đứng ngao ngáo, kết quả là một cú sút xé gió cực kì mạnh mà thằng Hùng chỉ với được những đầu ngón tay nên không tài tình nào cản phá được. Chỉ trong những phút ít ỏi kết quả đã là 2- 0, dự là trận đấu này sẽ có nhiều bàn thắng.
Tôi chỉ cho đây là một màn khởi động trong những màn khởi động để bước vào vòng loại đầy nhiệt quyết vào chủ nhật tuần sau, không quá hối hả cứ có bóng trong chân thì đi từ từ một, rõ từng nhịp để phối hợp ăn ý với những người còn lại, đến đây tôi nhận thấy thằng Dương quả là một người bạn cần phối hợp trên chiến trường này. Nó rất hiểu ý tôi và kết quả là sau cú treo bóng bổng cực mạnh mà thằng Tùng không thèm chạy, thằng Dương chạy hết tốc lực đánh đầu vào lưới ghi bàn.
– Hế hế, chú hiểu ý anh – Tôi vỗ vai nó.
– Hehe, tại cậu chuyền đẹp thôi – Nó cũng không giống với mấy cờ hó phe kia trong lớp.
– Hai chú phối hợp hay quá.
– …
– …
Hay đội vờn nhau theo chiến thuật của các HLV ở ngoài đang rân cổ lên chỉ đạo, đội 10A3 nói chung tuyến tiền đạo và tiền vệ không có gì nói khi đều có một gương mặt đầy ưu tú chỉ huy nhưng trạm cuối là hậu vệ và thủ môn thì còn kém trình độ cực kì và đây là điểm yếu chết người nếu không che lấp thì sẽ không vào đến được vòng bảng vô địch đâu, ngồi trên hàng ghế khán giả mà xem người ta thể hiện.
Kết thúc trận đấu hai đội thể hiện một niềm vui trong thấy dù cho tỉ số rất bá đạo 8- 1 nghiêng về đội của mấy anh, tôi cũng không có gì gọi là buồn vì họ là đàn anh đã có kinh nghiệm thi đấu so với đội tôi cũng gọi là một thành tích rồi.
Mấy đứa con gái cũng nở những nụ cười xinh xắn của tuổi học trò kèm với những chai nước suốt mát lạnh dành tặng cho những đứa con trai trong lớp. Quả thật trường tổ chức những giải đấu như thế này sẽ mang đến sự liên kết trong một tập thể.
Tôi đèo em về…
– Mệt không,hihi? – Em không còn cho ăn bơ nữa
– Mệt tớ đá hay không?
– Hay như con kiến ấy, hihi – Em che miệng cười khúc khích.
Tôi đưa một tay ra sau đánh khẽ lên đầu em…
– Sau đánh tớ,hix – Em nói giọng nũng nịu.
– Hế hế, đánh yêu – Tôi mở miệng nói mà không suy nghĩ.
– Hả?
– À…không gì- Tôi phát hiện ra mình bị lố.
– …
– …
Một khúc nhạc không lời vang lên sau câu nói đùa đầy ngớ ngẩn của tôi, em và Bạch Yến nói có bạn trai mà chẳng bao giờ thấy mặt mũi đâu cả, cũng có lúc tôi muốn hỏi nhưng lại không vì đây là chuyện riêng của người ta. Chở em về trên con đường Lý Tự Trọng trong những cơn gió cuối ngày, một ngày không nắng cũng không mưa.
Anh chở em trong một ngày không nắng cũng không mưa chỉ có những cơn gió thoang thoảng qua, những ánh mây đen tối cũng bị ánh sáng từ nơi em phát ra, từ nụ cười cho đến mùi hương hoa, nhẹ nhàng,…
Hôm sau ngày thứ 2 tại lớp…
Hai tiết đầu nhanh chóng trôi qua, tôi cũng có một gì đó thoải mái khi trả bài anh văn được 5 điểm, mừng lắm chứ chẳng đùa, sợ lắm sợ năm học nay anh văn không được 5 chấm với ông thầy bá đạo ấy. Tôi bước xuống căn- tin uống nước để nạp năng lượng cho bản thân cũng như tự thưởng cho mình khi ghi được điểm ở môn sở trường,…
Bước qua dãy 10B8
– Con đỉ, mầy giật bạn trai của tao.
– Mình chẳng thích cái người mà bạn gọi là bạn trai, bạn nên khuyên cậu ta – Một giọng nói đầy thản nhiên chứ không hoảng sợ.
– Con hồ ly mầy biến cho tao, cha mẹ mầy sinh ra chi cho đẹp thế, tao gạch mặt mầy bây giờ…
– …
Một đám con gái đầy hung hăng gồm 4 người đang đứng ép một người con gái vào cái gốc tường khuất nơi mà người ta khó để ý, nếu ai đi ngang căn- tin không quay mặt về phía đó cũng chẳng biết trong đó có chuyện gì, với tính cách thản nhiên hồn nhiên như thằng điên của tôi thì việc đó không lọt khỏi tầm mắt.
Tôi cũng dị ứng với những từ ngữ ấy, biết rằng chắc đám nữ sinh nào đó rảnh ăn hiếp một người nào đây mà, nhanh chóng chạy vào thì một cảnh tượng mà mình khinh bỉ. Tôi cực kì ghét những người con gái không nết na như bọn họ dù không biết là ai, nhìn cũng xinh xắn đấy chứ nhưng tính cách thì bị con chó nó tha mất rồi. Bốn người đó kéo một người con gái ấy ra khỏi bức tường…
– ÔI CÁI ĐỆCH…Là… – Tôi hoảng hốt phóng nhanh lại chỗ đó…
Chap 69:
Hình ảnh người con gái quen thuộc với một nụ cười chiếc răng khểnh đầy dễ thương dù mới gặp nhau có vài lần
nhưng tôi đã có ấn tượng với em, đặc biệt là tấm thiệp với những dòng mật mã đầy bí ẩn mà tôi giải hoài chẳng ra.
Diễm Trúc đang bị bốn người con gái cũng mặc trên mình chiếc áo dài bao vây với những lời nói đầy xúc phạm, tôi chạy nhanh đến, kéo áo ra khỏi tư thế đóng thùng vì chuyện mình sắp làm sẽ không phải là một đứa học sinh. Bây giờ nghĩ lại mình nghiêm túc kinh khủng ^_^.
– Mấy bạn làm gì thế? – Tôi nắm lấy người con gái hung hăn định đánh Diễm Trúc ra.
Em ấy thản nhiên giống chưa có chuyện gì xảy ra đứng một chỗ chuẩn bị chịu ăn đòn vậy, không hiểu nổi mấy người con gái.
– Á…thằng chó nào thế.
Tôi đứng trước mặt gạt một cánh tay từ trên bổ xuống, cánh tay với người đó bị đả lực lại có vẻ rất đau bị văng ra một tý, hai người con gái kia đứng xem tình hình.
– Thằng chó mầy là ai? – Một đứa con gái xoắn ống tay áo dài lên, nhìn phản cảm kinh khủng.
– Đi không đổi họ, đứng không thay tên, tao là Nguyễn Minh Tâm 10A3 – Tôi quẹt mũi làm vẻ phách.
– À, thì ra một thằng bú…của con Trúc này chứ gì. – Một đứa con gái trong đám giang hồ kia.
Lúc đó tôi tức điên cả người luôn, máu đã dồn về tất cả trên một, một câu nói mà có thể phát ra khi có một đứa
con trai đứng xunh quanh những người con gái. Tôi sợ người con gái ấy, sợ rằng nó sẽ nằm bệnh viện.
– Đụ mẹ mầy nói gì thế? – Tôi cũng không vừa.
– Thằng chó này ngon – Một con nhỏ xỉa xỉa vào mặt tôi.
Tôi nắm lấy tay nó bẻ một cái rõ là đau, không biết có gãy không nhưng lúc đó có thể nói chưa bao giờ từ nhỏ đến lớn tôi bực tức đến thế, không thể đứng nhìn người con gái đang đứng sau lưng mình bị xỉ nhục như thế, ngay cả bản thân cũng bị liên lụy,dù chưa biết ai đúng ai sai.
– RẮC
– Á…thằng chó…á…thả tao ra – Con nhỏ đó đau điếng.
Tôi kéo nó vào người, ghê tởm với câu nói vừa rồi nên đẩy một lực cực lớn vào người nó,làm cho té phịch xuống đất, hả lòng hả dạ kinh khủng.
– Mầy nhớ đó?- Một đứa con gái chỉ vào mặt tôi.
– Thằng chó.,.mầy nhó đấy.
– Con đỉ kia mầy cho nó bú…mầy ngon lắm, con hồ ly tinh. Có ngày tao giết mầy – Bọn nó cứ chửi rủa.
– Đỉ mẹ bọn mầy cút cho bố nhờ, nhanh, tao đập chết mẹ hết bây giờ – Tôi định bước lên đánh bọn chúng.
Dù có bị kỉ luật vì đánh nhau trong khuôn viên trường này tôi cũng cam chịu đối với những người như thế chỉ có nước phun nước bọt vào mặt mới vừa đủ với bọn đó. Không ngờ con gái cũng có người xinh đẹp hiền dịu kinh khủng nhưng cũng có người như một ác ma, tôi sợ loại đó lắm chẳng thà đê tiện công khai còn hơn giả nai thánh thiện.
Định bay vào đập cho bốn người đó một trận thì một bàn tay ấm áp nắm lấy tay tôi có vẻ rất yếu ớt, cảm nhận điều đó và bộ não mình đã xử lý được còn có một người con gái kia đang ở phía sau lưng. Nhanh chóng quay mặt lại thì…
– Phịch.
Em bỗng nhiên ngất đi, mắt từ từ nhắm lại, tôi sử dụng tất cả phản xạ của mình chụp lấy em,may mắn là đã nằm gọn trong vòng tay. Trong người bỗng có một cảm giác gì đó lo sợ khi thấy người con gái ấy nhắm khít mắt lại, tôi gọi hay lung lay hai vai cũng như không, nhanh chóng bế lên chạy nhanh về phía phòng y tế.
Chạy nhanh nhất có thể, tôi sợ người con gái có nụ cười răng khểnh xinh đẹp ấy không mở mắt ra,một niềm gì đó lo sợ xuất hiện khi vừa chạy vừa nhìn lấy khuôn mặt kiều diễm ấy…
Khoảng 30phút sau…ở bệnh viện…
Tôi với thầy Hậu đưa em vào bệnh viện, thầy có hỏi lý do tại sao nhưng biết rằng người nên nói điều này là em vì đây là quyền riêng tư, tôi đứng nhìn em một lát thì có bố mẹ của Diễm Trúc vào, chào hỏi họ và nhận được lời cảm ơn tôi chạy thẳng về trườngTHPT PCT bằng đôi chân của mình.
Không vào học nữa vì biết rằng đã có người trong lớp chép bài và đem tập sách của mình về đến nhà, tôi ngồi uống nước mía ở trước cổng, đợi bốn gương mặt đầy ưu tú vào khả ái ấy…
– Tùng, tùng… – Tiếng trống vang lên.
Ngồi đợi nãy giờ thì cái thời cơ đấy cũng đến tôi phóng đến cánh cổng dựa vào nó cũng có mấy đứa bọn cùng lớp hơi ngạc nhiên nhưng không nói lời nào vì trong bộ dạng chẳng khác một thằng du côn. Khoảng vài phút sau thấy mục tiêu của mình đang dẫn xe từ nhà gửi ra tôi đứng ở cái xe bán kem mua ủng hộ giùm 1 một cây với mục đích xem bốn người họ đi đâu. Bốn người con gái ấy đi ngược đường lại, tôi chợp lấy xe thằng Tùng (vì đám bọn nó đang thấy tôi ăn kem nên chạy lại định hỏi lý do tại sao dám trốn 3 tiếc cuối nhưng chưa kịp thì đã phóng đi cái vèo), tiếng la chửi ú ớ của thằng Tùng vang lên:
– Thằng chó chạy cẩn thận đấy
.BỐ BIẾT RỒI CON TRAI, CHẠY XE TAO VỀ NHÉ.
Tôi phóng theo họ nhưng không hành động ngay vì đoạn đường đó đang có nhiều học sinh với lại bản thân là một đứa con trai nếu manh động làm một chuyện gì đó thì danh tiếng sẽ vang danh muôn thuở và ngày mai cả trường đều biết. Con trai thằng nào đã bực tức rồi thì rất nóng lòng, tôi cũng thế, không đợi đi khuất nữa, ngay tại con đường đông người, chạy vượt mặt bốn người đó đang hả hê nói chuyện với nhau chắc là vui mừng khi xỉ nhục Diễm Trúc.
– Két
– Két
Tiếng thắng xe vang inh ỏi vang lên…
Tôi chạy lên chặn đầu xe của họ rồi vứt xe thằng Tùng sang một bên quẹt lỗ mũi một phát tiến lại gần bốn người con gái ấy, mẹ nghĩ lại cũng tức chứ chẳng đùa.
– Bốn con chó bước xuống bố nhờ – Tôi chỉ xuống đườngkhi bọn nó còn ngồi trên xe
– Tao đéo xuống mầy bú…tao à – Một đứa vô học.
– Ấy ấy, cho tao cũng đéo, hôi kinh khủng – Tôi chẳng chịu thua.
Bốn đứa chó đó đỏ mặt hết trơn có vẻ tức lắm vì bị tôi cho ăn một quả đắng như thế, bọn nónhìn nhau rồi bước xuống xe, tôi lùi lại chuẩn bị thế, biết rằng bọn này không thua gì những đứa côn đồ khi bị thất tình.
– Tao xuống rồi nè, bú không tao cho – Đứa lúc nãy bị tôi bẻ tay vênh mặt.
– Về cho con chó nhà mầy đi, tao đéo cần.
– Đỉ mẹ mầy, thằng chó.
– Thằng chó này chắc là được con Trúc cho chơi chứ gì
Bốn đứa nó thay phiên xỉ nhục đầy đủ kiểu, máu trong não tôi đã ùng tắc đéo cần suy nghĩ cái đệch nữa…
– Bú cái mẹ của tụi bây, nín hết – Tôi quát vào mặt bọn nó.
– Đập chết mẹ nó đi – Một đứa con gái bên đám kia.
Tôi thủ chuẩn bị thế nhưng đó giờ có đánh với con gái đâu vì trong suy nghĩ của mình chẳng bao giờ đánh con gái
thế gọi là không tốt đẹp gì cho lắm, tôi bỗng run tay run chân không kịp làm gì, bốn người đó cứ bay vào đám túa xua chẳng biết đường mà đỡ khi tâm không tĩnh khí không thuận, thì chẳng làm được gì.
– Bú…riết ngồi ngu này – Một đứa vào đánh vào lưng tôi như cái trống (đờ mờ nhà nó bố có bú đâu ^_^, nghĩ lại thấy mình ngu kinh khủng)
– …
– Binh
– Bốp
– …
Tôi ôm lấy cái đầu của mình giống như một thằng bị đánh hội đồng, còn đám con gái đó cứ đánh đủ chỗ hết…máu cũng đã lên hết rồi nhưng cái quy luật của bản thân đặt rathì chẳng biết làm thế nào
– Mầy khùng hả Tâm, mấy đứa nó là những con chó, xúc phạm bạn của mầy, lẫn mầy nữa, đang ở bệnh viện kìa, mầy làm như thế không xứng đáng một thằng con trai, đứng lên đánh chết mẹ nó đi – Tôi đang đấu tranh với lý trí
Và lần này giành được kết quả khả quan rất nhiều, tôi phủi lia phủi lịa những cánh tay đang đánh vào người mình,những tiếng xì xào cũng bắt đầu vang lên chắc là do người đi đường. Tôi chẳng cần quan tâm vì họ đâu biết rằng chuyện gì xảy ra, tôi bất đầu sử dụng những môn võ thất truyền từ nhỏ đến giờ chưa bao sử dụng, đánh túa xua, quơ tay đại trúng đâu trúng chứ đó giờ có đánh nhau với con gái khi nào đâu ^_^. Cũng sợ trúng một số chỗ hiểm lắm chứ dù ý trí bảo rằng đangđánh chó.
– Má chết mẹ tụi bây đêêê… – Tôi hét lên.
– Thằng chó
– …
– …
– Mấy cháu làmgì thế, dừng lại – Một tiếng người phụ nữ vang lên.
(Cuộc đánhnhau kể thì thấy lâu chứ rất nhanh tầm 1,2 phút, buổi chiều trên con đường ấy tất nhiên sẽ đông người chắc do đám học sinh bu quanh.)
Tôi dừng taylại hẳn khi nghe tiếng của người lớn, vừa ngước đầu lên thì…
– BỐP
– Áaaa – Tôi hét lên
– Mấy cháu dừng lại nè.
Tôi chỉ biết ôm lấy “của quý “mà thôi, đờ mờ nó đánh ngay vào chỗ hiểm của mình, không ngờ đê tiện đến thế, tôi nhảy lên nhảy xuống chẳng biết nhục là gì nữa, chứ đứng một chỗ là vào bệnh viện chứ chẳng đùa. Nó đánh không biết cái tay có thúi không nữa, đờ mờ bọn chó chết.
– Sao mấy cháu lại đánh nhau – Một người phụ nữ trung niên có vẻ tri thức.
Tôi đau quá nhảy lên nhảy xuống chứ có trình bày gì đâu, bọn nó đã phóng xe đi mất tiêu. Lúc đó mới phát hiện ra một điều rằng xung quanh mình đang có rất nhiều người đứng xem có cả học sinh THPT PCT đang chỉ trỏ vào mình, tôi chẳng thấy có gì nhục cả vì cho rằng điều vừa là đúng. Tôi nói chuyện lịch sự với người phụ nữ ấy, nói đầy đủ ngọn ngành sự việc, cô ấy cũng cảm thong và nói với tôi rằng “cháu làm thế là đúng nhưng đừng đánh nhau “. Thật sự tôi không muốn đánh họ nhưng vì xúc phạm nhân phẩm của người ta quá lớn, đều đó không thể nào chấp nhận được, đặc biệtlà họ đã xúc phạm cực kì lớn đối với mọi người con gái mang vẻ đẹp tinh khiết như Diễm Trúc.
Dẫn xe lên với những vết thương ê ẩm trên người bao gồm ở chỗ đó đó nữa, công nhận con gái gì chó đẻ dám dùng tay đánh vào đó…
– đậu phộng cảnhà nó nướng gan hết đêê. – Tôi thầm rủa.
Cái áo cũng te tua tơi tả, nhìn bộ dạng lúc đó tôi chẳng khác nào là một thằng bị người ta đập, cào, cấu xé, thê thảm lắm. Nhìn mà muốn ói. Đạp xe nhanh về nhà hên bố với mẹ chưa đi làm về chứ không tôi cũng trình bày ở “phường “rồi, Như thì đã vào bệnh viện chăm sóc cho Diễm Trúc vì có lẽ họ là bạn thân của nhau.
Tôi tắm rửa ăn nhanh, lấy hủ thuốc rượu gia truyền xoa lên những vết thương của mình, cũng may mắn “chỗ đó”không sao, nếu không chắc tôi giết bốn người đó bỏ quá ^_^, định làm tiệt đường sinh sản của tôi đây mà, khó lắm cưng à. Tự xuống nhà nấu một tô mì nóng hổi, lúc đang ăn thì hai ông anh bá đạo cũng vừa về, tôi vứt ở đó chạy nhanh lấy xe đạp đi vào bệnh viện trong gương mặt đầy khó hiểu của hai thằn ganh khốn nạn.
Trên con đường Lý Tự Trọng màn đêm đã buông xuống những chiếc lá nhỏ xinh xắn của cây phượng cũng rụp xuống chuẩn bị cho một buổi tối, những ánh đèn điện của con đường thành thị cũng bật lên, tôi hối hả chạy nhanh vào bệnh viện xem người con gái ấy,chẳng biết tại sao mình lại làm những điều như thế…
18h45’ tại bệnh viện…(thời gian có lẽ sai một tý do 2 người ghi nhật kí khác nhau).
Tôi phóng nhanh vào cái phòng mà mình đưa em vào, bước vào đã nghe tiếng nói chuyện rơm rả của Như và Diễm Trúc.
– Sau em ngốc thế…
HẢ
EM??
Chap 70:
Bộ não thần kinh trung ương xử lý nhanh chóng những gì tôi nghe thấy được và cho ra kết quả theo suy đoán là hai người họ có quan hệ họ hàng với nhau nên xưng hô chị với em. Cũng phù hợp những thắc mắc tại sao Như học lớp 10A3 còn Diễm Trúc 10B12 lại quen nhau. Tôi bước vào thì…
– Hắn vào kìa – Như là người thấy tôi đầu tiên.
– Hihi, chào cậu. – Em đang mặc bộ đồ của bệnh nhân nhưng cũng xinh vãi lọ.
– Em chào anh – Một người con gái ngồi trên giường của Diễm Trúc cũng cuối đầu chào.
Nhìn sơ qua người con gái ấy độ tuổi khoảng nhỏ hơn chúng tôi 2 đến 3 tuổi còn vẻ trong sáng ngây thơ của một đứa con nít nhưng trong cũng xinh đẹp lắm với làn môi mỏng mái tóc xuông mượt không thua kém gì hai người chị của mình đang ngồi ở đây, không biết tại sao ở cái thời đó gái xinh đẹp đâu nhiều thế.
Tôi bước lại lấy một cái ghế ra, do phòng em đang nằm thuộc dạng phòng đơn hồi sức nên chỉ nằm có một mình, tiện nghi lắm.
– Sao môi cậu thế kia – Như phát hiện ra cái môi tôi có những vết khóe đỏ do vết thương của bốn mụ ác quỷ sim la gây ra.
– À…bị té – Bất ngờ với câu hỏi của em nhưng tôi thông minh mà.
– Hihi, anh ấy nói dốc đấy chị Như, bị té làm thế nào trầy xước vào trong môi thế kia, lè – Con bé ấy nói với vẻ mặt hớn hở.
– HẢ? – Tôi giật cả mình khi bị một đứa con nít tìm ra manh mối.
– Hihi, hả gì,nhìn là biết đánh nhau rồi, cái mặt trầy thế kia – Diễm Trúc cũng tham gia.
– À,…ờ.
– Một tý về biết tay với tôi – Như nhìn tôi bằng ánh mắt đầy những viên đạn sắp tung tóe ra ngoài.
Những giọt mồ hôi trên trán tôi đã rớt xuống lã chã, có phần cũng sợ người con gái ấy, em cũng giống Bạch Yến nói cái gì là tôi nghe cái rụp chứ chẳng dám manh động làm chuyện khác. Em có tuyệt chiêu là cho tôi ăn bơ, mấy lần rồi cũng sợ lắm chứ bộ.
Ngồi nói chuyện một lát với nhau thì tôi biết “con bé “thông minh sắc sảo ấy tên là Dương Thị Trúc My, tên cũng đẹp đấy giống trẻ con vê lờ hèn gì không khác tý nào. Nói chuyện cũng dễ thương và dự chắc chắn rằng lớn lên sẽ xinh đẹp không thua kém gì Diễm Trúc và Như, có một điều rằng tôi chỉ biết họ quen nhau bình thường rồi Trúc My nhỏ tuổi hơn nên kêu hai người họ bằng chị thôi chứ không quan hệ máu mủ ruột thịt gì cả.
– Sau cậu bị bốn người đó xúc phạm thế – Tôi đi vào vấn đề chính.
– Ờ…thì – Em lấp ba lấp búng có điều khó nói.
– …
– …
Cả phòng của bệnh viện gồm 3 người con gái với 1 người con trai, ba người xinh đẹp họ đưa ánh mắt nhìn một đứa con trai với vẻ gì đó khó nói…
– Một tý cậu kể với Tâm giùm tớ nhé Như. – Diễm Trúc quay sang Như.
– Cũng được – Em cũng có phần khó nói
Ngồi nói chuyện với nhau thêm tý nữa nhưng không dính gì về chuyện lúc chiều thì tôi với Như dẫn xe ra về vì gần đến giờ bệnh viện tắt đèn cho bệnh nhân ngủ rồi, trước khi tôi ra về Diễm Trúc hai chữ một nghĩa đó là cảm ơn. Thôi thì kệ, bị đánh cũng bị đánh rồi, chửi cũng đã rồi, chỉ tiếc rằng không ăn thịt được bốn con ác quỷ đấy thôi.
Trên con đường về hai đứa chạy xe song song với nhau nhưng không nói gì cả làm cho không khí trở nên ảm đạm hơn bao giờ hết, những tiếng hú hí của những con vật bên vệ đường làm cho một cái cảm giác gì đó rùng rợn kinh khủng.
– Kể tớ nghe đi – Tôi mở lời.
– Kể gì?
– Thì chuyện của Diễm Trúc đấy.
– Cậu muốn biết à.
– Ừ – Vì tính tò mò mà.
– Một người con trai khối mười số đào hoa nhưng rất đểu, theo đuổi Diễm Trúc nhưng bị từ chối, những người yêu thương anh ta trong đó có bốn người con gái ấy, nên tìm đến Diễm Trúc, nhiều lần Diễm Trúc đã giải thích nhưng họ không nghe, lần trước có đánh bạn ấy nhưng có người anh nên không có sao, lần này thì nhờ cậu đấy – Em ấy nói giọng buồn bã.
– Ờ – Tôi cũng lặng câm luôn.
Giữa hai đứa tôi lúc này sao sao ấy, em thường cho ăn bơ nhiều hơn, chẳng biết tôi có tội tình chi nữa, người bắt chuyện đầu tiên cũng là tôi. Mệt con gái mấy người quá…Về nhà soi gương mới phát hiện cái mặt với cái môi của mình đầy là những vết thương thì ai mà không biết là đánh nhau chứ, có một sự mệt mỏi nhẹ nên nhảy lên giường làm một giấc…khò…khò…
Buổi chiều hôm sau…
– Cái mặt bị gì thế? – Thằng Tùng vừa thấy tôi bước qua ngưỡng vạch cửa là nó mở miệng.
– Chắc làm gì con gái người ta nên bị cào mặt đây mà.
– Bậy, chú ấy làm gì con mèo nên bị mèo cào.
– Haha
– Ý chú phải.
– NÍN HẾT ĐI – Tôi bực dọc.
Mới đi vào lớp chưa gì đã bị bọn bạn cờ hó này hạ thấp uy danh lừng lẫy bốn phương rồi nên cũng lấy làm nãn lắm chứ. Tôi quẳng cái cặp xuống ngồi tám với bọn nó, ôi thôi hỏi đủ chuyện tùm lum về những vết thương, bắt buộc tôi phải sử dụng tuyệt kỹ chém gió của mình ra và bọn nó cũng phải tin. Hôm nay là thứ ba nên cũng nhẹ nhàng học toàn là những môn xã hội, khỏe ghê.
Ra chơi thầy chủ nhiệm vào chốt lại danh sách những cầu thủ nữ tham dự giải bóng đá của trường và đến đây không biết mừng cho cái trường này hay buồn cho những người đẹp nữa: Kiều Oanh, Trang, Trân, Huyền, Thanh Mai, Nguyệt, Bạch Yến, Quỳnh, Tố Như, Kim, Ngọc. Thế là không khỏi ngoài dự đoán của tôi ba người đẹp ấy đều tham gia và có một điều lạ lùng là không ai trong số họ từ chối cả.
Chiều hôm ấy sau 5 tiết học mệt mỏi, những ánh nắng hoàng hôn dưới chân trời hiện rõ ra, những cây phượng đung đưa theo nhịp gió, tại sân bóng trường THPT PCT…
– Tốt rồi, đội hình nam và nữ đã đầy đủ, có em nào ý kiến gì không? – Thầy Khánh sẽ đảm nhiệm vị trí HLV
– Dạ, Không.
– Chúng ta bắt tay vào tập luyện nhé.
– Dạ
– Thầy ơi, em có ý kiến, đông thế này tập bằng gì hả thầy, nhìn trên sân kìa – Thằng Đức cũng có lúc khôn.
– Đúng rồi đấy,đang mặc đồ tây nữa, lỡ có gì thì… – Tôi chợt nhớ ra không chỉ có những thằng con trai đực rựa mà có thêm mười một người con gái.
– Bữa nay thứ ba rồi, mình tận dụng thời gian, đá đại đi không sao đâu – Thầy Khánh khẳng định như thế.
– Lớp khác người ta đá rồi làm sao bây giờ thầy – Thằng Hùng cũng có cùng chung những ái ngại.
Cả 22 người đứng nhìn nhau, không ai biết phải làm sao khi những lớp khác cũng đứng như trời trồng nhìn hai đội trên sân đang đá, sân tập chỉ có một nhưng đến tận 240 đội thì làm thế nào tập cho hết với khuôn viên như thế.
– Mình đi đến sân 30/4 đi thầy – Tôi chợt nhớ đến đó.
– À, đúng rồi,đi nhanh thôi để trời tối.
Thế là đám học sinh chúng tôi lũ lượt kéo nhau ra sân 30/4, đúng thật là ở đây không có ai cả chỉ có hai cái khung thành dựng sẵn bằng cây, những đám cỏ mọc chi chít trên làn cát nóng hổi. Có địa điểm cũng gọi là thích hợp vì diện tích không thua gì diện tích sân bóng đá ở trường.
– Vậy mình tập ở đây luôn nhé – HLV Khánh quyết định chọn địa điểm tập.
– Dạ
Thầy đem theo hai quả bóng, một cho nam và một cho nữ, chia nhau ra mỗi bên tập di chuyển, dẫn bóng, sút,…Do đội hình bên nam đã hợp lý và có những người biết chơi bóng nên thầy giao lại băng đội trưởng cũng như huấn luyện cho tôi, còn thầy dẫn đội nữ về nữa bên phần sân bên kia tập những bài cơ bản trong bóng đá.
Có thể nói hai đội đều mặc quần tây, một điều đầy ái ngại khi đá bóng, lỡ nghe một cái tiếng động đáng ghét ấy thì không biết như thế nào, tôi chỉ đứng một chỗ hỏi ý với mấy thằng bạn khốn nạn của mình để điều chỉnh lại cho hợp lý một tý.
– Thằng Chung,Đức, Mạnh, Anh một tý ra tao chỉ tao cản bóng, chuyền, phá bóng và án ngữ đối phương cùng với tuyệt chiêu. Thằng Tùng tập sút nhiều vào cho thằng Hùng chụp bóng. Thằng Dương, Sang, Khôi, Kiệt bốn đứa bây chạy lấy sức bền đi. – Tôi chỉ huy như một huấn luyện viên.
– Rõ, thưa sếp- thằng Đức pha trò.
– Dép sờ – Thằng Khôi cũng tham gia.
– Ghê vậy thím.
– Ghê vậy cu tèo.
– Đi nhanh cho tao bảo – Tôi huýt dài.
Thế là chúng tôi chia nhau ra đến từng khu đất bên nữa phần sân bên này, bắt tay vào công việc vì chỉ còn những ngày ít ỏi nữa thôi là đến vòng loại của một sự kiện mà ai cũng trong đến từng giờ từng phút từng giây. Tôi không ngoại lệ. Tôi bắt đầu hướng dẫn cho hàng hậu vệ trước đây là một điểm yếu cần khắc phục.
– Thằng Chung mai mua trái bóng nhé mầy.
– Ok, mầy.
– thằng Anh với Mạnh nói thật hai đứa biết đá không? – Tôi sợ hai thằng này chém gió giống thằng Chung.
– Cũng biết nhưng sơ sơ à mầy ơi – thằng Mạnh thú nhận thật thà so với những gì nó chém gió.
– Tao giống thằng Chung, hihi – Thằng Anh nó còn cười được.
– Bắt đầu thôi.
Tôi dạy cho bọn nó những phần khởi động cần thiết trước khi ra sân để giảm trường hợp chấn thương không đáng có, tiếp sau đó đến cái phần dẫn bóng…
– Nhẹ thôi cha, mầy chuyền bóng như sút ấy.
– Hế hế…
– …
– Đúng rồi,chuẩn rồi, nhẹ thôi.
– …
-.Trời ơi, nhẹ nhẹ thôi tía, mầy dẫn như thế bóng rời chân hết rồi, xem nó như một phần trong người mầy ấy.
– …
– Cảm giác một tý vào.
– …
Công nhận bây giờ tôi mới biết được một cái khổ nữa, đó là chỉ một người không biết gì đến trái bóng để cho họ có thể chơi cũng có thể nói khó còn hơn lên trời. Dẫn bóng chỉ có việc cho lòng, mũi bàn chân tiếp xúc nhẹ nhàng vào bóng sau đó kết hợp với chạy bước nhỏ là ok rồi, ấy vậy mà bốn ông tướng đó chạy như xảy ngựa, lăn bóng cứ như sút ấy nó đi xâu cả tất. Mệt hết chỗ nói.
Chap 71:
Tôi ngồi nghĩ một lát cho bọn nó tập những động tác cơ bản nhìn qua phần sân phía bên kia thì thấy những người đẹp cũng đang tập luyện khổ sai, trên người họ cũng có những giọt mồ hôi, chắc chắn rằng họ muốn chơi bóng còn cực hơn bọn con trai tụi này, vì lẽ rằng sức lực không bằng, cái gọi là cảm giác cũng ít hơn, chỉ là dựa vào niềm tin nhưng tin rằng chắc chắn họ sẽ thành công.
Tôi cũng nhường phần hướng dẫn lại cho thằng Tùng đến lượt bản thân tập luyện lại những cú sút cho nhuần nhiễn. Thằng Hùng cũng rớt những giọt mồ hôi sau khi thấy tôi bước lại,nó biết rõ những cú sút đầy dũng mãnh đi quỹ đạo cực kỳ nguy hiểm của thằng đang đứng trước bóng.
– Hế hế, penalty trước nhé chú, góc xa khung thành đấy – Tôi chỉ hướng cho nó.
Tập trung hết mình có thể có, tôi nhìn sơ qua khung thành rồi đưa mắt nhìn thằng thủ môn là bạn của mình cũng căng thẳng, đã chọn được góc sút, tôi lùi về sau lấy một tý đà, rồi sau đó…
– Víu – Bóng đicực mạnh
Thằng Hùng vừa thấy tôi cong chân lên đã bay theo hướng phán đoán của mình nhưng rất tiếc nó ngã người sai hướng rồi, tôi sút góc thấp giữa chệch vị trí của thủ môn không xa còn nó ngã luôn về phía bên phải nên bất lực vào khung thành nhặt bóng.
Sau 5 cú sút ở cự ly penalty thì tỉ số 4- 1 nghiêng về tôi cho thấy trình độ của mình cũng tạm ổn đến thời điểm hiện tại, bắt đầu thực hiện lại những cú sút chạy từ các cánh, rồi đến trung tâm và không quên cú sút làm riêng thương hiệu cho mình đó là “tên lửa TF- A” trứ danh.
Tôi dẫn bóng từ nửa bên kia sân, thực hiện cú sút ở những cự ly khác nhau nhưng chủ yếu là khoảng cách rất xa khung thành, có khi đứng nửa sân rồi tung ra cú sút cháy phá ấy không chừng. Mấy người kia cũng ngừng tập đến xem cú sút cháy phá biết bao khung thành của tôi.
Đã đến khoảng cách có thể khai hỏa tôi dẫn bóng đi chệch một góc so với khung thành để quỹ đạo đường đi của bóng có thể đi về góc xa phía bên kia, nhanh chóng đảo người theo và cong chân phải lên, sử dụng má trong bàn chân và…
– Véo – Bóng đi với vận tốc cực nhanh.
Tốc độ của bóng đi rất nhanh do lực tiếp xúc cực mạnh, chẳng mấy chốc đã đi gần đến khung thành, thằng Hùng đã thấy được vĩ đạo đi vào khung thành cũng bóng, do lúc sút là bóng đi theo quỹ đạo một đường thẳng với vận tốc cực nhanh nhưng thằng Hùng có lẽ không biết cú sút đó sẽ giảm tốc độ ở pha cuối và thay đổi quỷ đạo thành tầm thấp.
– Lộp bộp…
Quả bóng đã rơi từ từ nhịp đi vào lưới khung thành sau cú nhảy đầy bất lực của thằng Hùng,và trên khuôn mặt nó có một nét gọi là khâm phục cú sút của thằng bạn mình. Qũy đạo cực kỳ khó đoán nhưng chắc rằng nếu thi đấu chỉ sử dụng được một lần, nếu muốn lần hai thì sử dụng “biến thể “do ngẫu hứng đem lại.
– Bốp bốp…
– Sút đẹp lắm – Thầy vỗ vai tôi.
Mấy đứa con gái cũng tròn xoe mắt với cú sút vừa rồi của tôi, đâu đó trong những đứa bạn con trai cũng có ánh mắt đầy khâm phục và kêu chỉ dạy lại cú sút đó. Tôi cũng rất sẵn lòng vì rằng nếu trong toàn đội ai cũng thực hiện được cú sút vừa rồi thì chắc chắn rằng sẽ đi vào vòng chung kết ^_^, thực hiện được nó không hề dễ dàng. Cả một quá trình dày công khổ luyện ở tuổi thơ của tôi mới được như thế đấy.Cái gì cũng có cái giá của nó.
Những ánh nắng cuối ngày đã dần tắt đi nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, chúng tôi hẹn nhau ra quán nước mía uống một tý rồi mới đi về, nhìn thân hình của đám bọn con trai thì toàn cát với mồ hôi, những người con gái cũng có cát đấy nhưng họ đỡ hơn có những chiếc khăn giấy thơm tho lau mồ hôi. Điểm mà con trai thua con gái là ở chỗ đó.
Vui vẻ bước ra về với dáng vẻ mệt mỏi ở đôi chân, ba người con gái xinh đẹp kia cũng có nét gì đó mệt mỏi ở khuôn mặt nhưng họ cũng nở ra những nụ cười ngọt ngào, tỏa nắng…
Đến giờ phút đó thì mỗi đứa mỗi ngã đường ai nấy về, ngày mai gặp lại…
Một ngày nữa lại trôi qua…
Tôi với em đi về trên con đường 30/4 cùng với Bạch Yến, cả ba người không nói gì cả lâu lâu có những câu nói vui vẻ với nhau rồi cùng nở ra một nụ cười, tôi để cho hai người họ chạy hàng đôi với nhau vì lẽ rằng chạy hàng ba sẽ bị công an tóm chứ chẳng đùa. Suốt con đường về nhà những bài hát im lặng lại vang lên, nhường chỗ cho muôn loài thể hiện khúc ca của mình.
Đâu đó cũng có nhịp đập của trái tim…
Buổi tối hôm đó ăn cơm xong tôi nhanh chóng học bài để ngày mai còn đối phó với “đại ác ma “,bài nào bài nấy hai trang học mà muốn nãn.
– Thôi để sáng mai học – Đời học sinh là thế.
Tôi chợt nhớ đến lâu quá rồi không thổi sáo, chạy lại chiếc bàn học mở ngăn kéo ra lấy cây sáo gia truyền của ông tặng, vẫn như ngày nào với vẻ sáng loáng bóng cùng với những chữ Hán hay Nôm gì đấy đề lên đó cùng với hình một con rồng được khắc,trong rất sinh động.
Mở cửa nhảy ra ngoài sân thượng ngồi, bỗng muốn thổi một bài do mình tự chế nhưng ngước lên nhìn thấy những vì sao đang sáng tỏa cùng với ánh trăng đang khuyết nằm trên một mặt phẳng đầy đen tối thế là cảm xúc dạt dào. Bài Trăng được phát ra với những nốt nhạc đầy thướt tha của tiếng sáo trúc…
Nếu bài đấy được kết hợp với đàn piano thì không có gì để nói, sáo là chủ thể, piano dùng để đệm là bá cháy con bọ chết…
Tiếng sáo ngân nga khắp căn nhà ấy…
Đầy du dương…
Những tiếng sáo đầy vu vi…
Bài sáo đầy nỗi niềm của một người mang đầy niềm vui…
Thướt tha theo làn gió giữa đêm khuya thanh tĩnh…
Không gian đầy êm ấp, nốt nhạc đầy phấn khích…
Chìm vào trong hoang ảo của sự lâng la…
Tôi thể hiện bài Trăng như một người chơi sáo thuần thục kèm theo những cái lắc đầu của một người cần có khi chơi sáo trúc. Tôi đến với sáo cũng vì lẻ nó dễ và tiếng trong vẻo nhưng tiếng của muôn rừng.
Những phím bấm trên cây sáo trúc dừng hẳn…
– Hầy, giỏi ghê ta – Giọng nói đầy ấm áp kèm theo một bàn tay đầy ấm áp chạm vào vai tôi.
– Hihi, thổi đại ấy mà – Tôi biết người con gái ấy là ai, có ai khác ngoài Như chứ.
– Xí, thổi đại mà được như thế, chỉ tớ chơi với, hihi – Em mặc một chiếc quần Jean ngắn kèm theo chiếc áo sơ mi sọc hồng trong rất trẻ trung năng động.
– Khó chơi lắm^_^, để con trai chơi cho – Tôi biện ra lý do.
– Hứ,…ờ thì để con trai chơi sáo đi, vào phòng tớ đệm piano cho.
– Hả? – Tôi giật bắn người.
– Hả gì ông cụ,vào nhanh làm một bản cho dễ ngủ nào.
– Ờ.
Không biết ông trời có yêu thương tôi đến thế không nữa, vừa ước có người sử dụng piano đệm cho thì không có gì để nói nữa, hai từ sung sướng thôi.
Bước vào phòng có một mùi hương hoa quen thuộc bay vào mũi tôi, đó là hương hoa đặc trưng của em không giống ai cả, vừa dịu nhẹ nhưng cũng đầy thơm ngát mang đến một cảm giác ấm áp nơi đâu đó.
– Hihi, kéo cái ghế lại đây. – Em kéo tấm ren màng che cửa sổ rồi mở toạt cửa sổ ra luôn.
– Thôi, đứng mới thổi được, ngồi khó chơi lắm.
– Ừa, cậu nè,thổi qua một lần nữa đi. – Em ngồi vén tấm vải màu hồng phủ qua chiếc piano Yamaha.
– Không.
– Ơ.
– Chuẩn bị nhé.
– Ok.
Tôi bước đến nhìn ra ngoài phía cửa sổ, còn em ngồi ngay chiếc đàn piano gần khung cảnh cửa sổ, thiên thời địa lợi tất cả đều hiên hữu.
Tôi nhẹ nhàng thổi lại bài trăng, kéo giãn đoạn đầu một cách từ từ nhưng không ngờ em lại có thể đệm một cách chính xác như thế và điều đó cho tôi biết rõ lúc nãy em đang nghe được hết bài. Nên đành thổi theo nhịp thường của bài nhạc,…
Hai tiếng nhạc bắtt đầu vang lên…
Lúc đầu có người mở mắt nhìn ra ánh màng đêm đầy tối tăm để chơi bản nhạc ấy nhưng từ từ cả hai đều nhắm mặt lại, cảm xúc đã dâng trào…
Những ngón tay mảnh mai đang lướt thướt tha trên những phím đàn…
Những ngón tay đầy sức lực đang lên xuống thay phiên nhau trên những phím sáo…
Hai tiếng của hai loại nhạc cụ đang hòa quyện vào nhau trong từng khúc nhạc…
Một bản nhạc đầy những cảm xúc dâng trào…
Có lẽ không có hồi kết ở bản nhạc này…
Tôi cảm nhận được một điều gì đó mới mẻ đang hiện hữu trong bản thân mình qua khúc nhạc ấy, một khúc nhạc dùng để giải sầu trong đêm khuya của một kẻ chán đời nhưng bây giờ kèm theo tiếng đệm của piano đang được người con gái ấy càng làm cho khúc nhạc đầy màu sắc chứ không phải một sự ảm đạm ưu sầu vốn có.
Tôi cứ say mê thả những ngón tay của mình lên xuống trên những phím sáo, còn em thì thướt tha lướt theo nhịp của bài hát,…
Một không gian tĩnh mịt với những tiếng líu lo của muôn loài ngoài khung cửa sổ kèm với ánh đèn len lỏi trong căn phòng đấy có hai người, một người con trai, một người con gái đang thể hiện một bản nhạc không lời, một bản nhạc hòa tấu, tất cả cũng như chìm vào cái không gian đêm tối ấy…
Một bản nhạc có lẽ mang đến nhiều cảm xúc không thể nào ngờ đến cho cả hai…
Ngay cả tôi cũng thế…
Những nốt nhạc cuối cùng của bài cũng đã được hai dụng cụ nhạc ấy kết thúc một cách đầy dứt khoát tạo nên một điểm nhấn của bài nhạc qua đó cho thấy nỗi niềm gì đó của người thể hiện bản nhạc. Tôi cũng mang nỗi niềm đó, cảm thấy trong người thoải mái hơn bao giờ hết, một cảm giác gì đó cứ lâng lâng khắp người, mãn nguyện gì đâu.
– Hihi – Em nhìn tôi cười.
Một nụ cười đầy ấm áp cũng như trong đó len lỏi của sự sung sướng…
Chẳng khác gì người con trai đang đứng đưa ánh mắt muốn nói về người con gái xinh đẹp mảnh mai ấy…
Chap 72:
– Hihi – Tôi cũng nở nụ cười đáp trả.
– Hay quá hen – Em nghiêng đầu tinh nghịch hỏi tôi.
– Ừa, hay thật,cậu cũng giỏi thật đấy. – Tôi phải công nhận điều đó.
– Hihi, cậu khen tớ nhận – Câu nói nghe quen quen.
– À…ừ…thôi ngủ sớm đi nhé, ngủ ngon – Tôi chẳng biết nói gì thêm
– À, ừ, cậu cũng thế, hihi – Em cũng có chút gì đó bối rối.
Tôi bước về phòng trong tâm trạng đầy dễ chịu và thoải mái với bài Trăng vừa rồi, công nhận khi có piano đệm hay thật và sau này cũng biết rằng một điều sáo trúc nếu kết hợp với dụng cụ âm nhạc nào đó cùng thể hiện một bản nhạc thì sẽ làm tăng thêm tính du dương hơn mang cảm giác đầy thanh thản, hai nhạc cụ mà tôi đã qua trải nhiệm đó là piano với guitar.
Những bản nhạc không lời cũng biến thành có lời qua giai điệu lẫn không gian đang hiện hữu…
Một ngày cũng có mệt mỏi nhưng đâu đó cũng có dễ chịu…Khò…khò…khò…
Hôm sau, năm tiết học đầy may mắn, tôi không bị một giáo viên nào lôi đầu lên, một cảm giác đầy sung sướng ở cái tuổi học trò ngày ăn ba buổi là mừng rồi nếu không bị kêu trả bài, nếu có trả bài ngày đó cũng ăn hơi bị mắc nghẹn toàn là hột vịt với hột vịt ấy, ^_^
– Tùng,…Tùng… – Tên thằng Tùng vang lên là cả lớp mừng.
– Ốh yes đi đá bóng thôi – thằng Hùng mừng gỡ.
– Đi nhanh thôi mấy ông – Bà Quỳnh cũng đam mê với quả bóng rồi.
Hôm nay có thể dục nên cả đám mặc đồ thể dục không còn sự ái ngại khi chơi bóng do quần áo đem lại nữa, bọn tôi cùng với người thầy cũng đầy xì tin khi đi xe đạp cùng đám học trò nhưng trước khi bắt đầu cuộc hành trình thì cái chuyện mà tôi muốn bỏ qua lại xuất hiện…
Khi dẫn xe bước ra cổng trường với đám bạn trong lớp thì thấy bốn con ác quỷ đang đứng với ba bốn thằng con trai đô con đợi ai đó, não tôi cũng được cho là có một ít chất xám để sử dụng nên nhanh chóng giao xe một đứa trong lớp, không tách nhóm ra mà đi từ từ với đám bạn thân của mình. Dù gì nếu có đập nhau thì bên này cũng có con gái, để cho xử ba con tiện tì đó, còn bốn thằng con trai đó tôi nhổ nước bọt cũng té ^_^ (chém tý ạ).
Không ngoài dự đoán khi tầm ngắm của phát “súng “này không ai khác chính là tôi…
– Thằng chó đó đấy – Con nhỏ hôm trước đánh vào chỗ tử huyệt của tôi.
– Bạn trai con Diễm Trúc đấy – Con chó bị tôi bẻ tay.
Khoảng cách không xa nên tôi nghe được những gì cần nghe, thấy được những gì cần thấy, đám bạn cũng nhận ra điều đó khi thấy mây thằng chó kia trên tay có những thứ gọi là hàng để chơi bao gồm một thanh sắt và ống nhựa.
– Sao thế Tâm – Bà Quỳnh hỏi tôi.
– Chơi không mầy? – Thằng Tùng xoắn tay áo lên.
– Hế hế, khởi động một tý khỏi khởi động – thằng Đức chuẩn bị.
– Vui rồi đây, lâu quá tao không đánh bao cát, bữa nay có bao cát chùa ngu gì không chơi bọn bây – thằng Chung cũng tươi tỉnh khi thấy đám bọn nó.
– Mấy ông định đánh nhau à? – Bà Kiều Oanh có lúc cũng khù khờ.
– Bà nhìn không thấy mấy ổng à.
– Thế bốn đứa kia làm gì thế – Bà Kim cũng thông minh đấy.
– Để cho mấy bà đấy – Tôi nhìn xuống nói.
– Hả, để cho bọn tôi – Bà Huyền vừa nói vừa xoắn tay áo lên ^_^.
Vãi lọ đám bạn của tôi, trong đó chỉ có ba người con gái ấy thì điềm tỉnh như không có chuyệngì xảy ra…