– Hoét. – Tiếng còi khai cuộc vang lên.
Ở các khán đài toàn tiếng chi chít của mọi người không biết rõ tiếng ai của ai tôi chỉ biết rằng chẳng thua gì ổ kiến lửa cả, ngay cả thầy Hiệu Trưởng cũng mặc quần đùi áo số giống như một cầu thủ thực thụ.
– Cố lên.
– Dzô là dzô là dzô dây
– Mấy đứa đó đẹp quá mầy ơi.
– …
Sau khi giao bóng, Bạch Yến đã nhận được đường chuyền ngắn từ Kim, họ thực hiện những đường chuyền đầy chuẩn xác ở khu vực trung tâm điều đỏ chứng tỏ phần kiểm soát bóng hơn hẳn đối phương. Những cô gái xinh đẹp lớp 10B2 hình như đã thay đổi chiến thuật khi hàng tiền vệ đã được đẩy cao một tý, hàng hậu vệ cách xa khung thành, cho thấy đây là phương án tổng tiến công.
– Một trạm, ngắn thôi – Thầy tôi đã nhận ra điều đó.
Bạch Yến nhìn sơ qua một cái thì chuyền bóng về cho Như, đội bạn với số lượng đông hơn đang thể hiện sự chèn ép bên lớp tôi, nhưng con gái 10A3 toàn những người xinh đẹp, những cú chuyền dài đã xuất hiện, đây là một điều mà tôi hiếm thấy sự chuẩn xác khi họ tập luyện với nhau.
– Víu- Một cú sút bổng do Như thực hiện.
Người nhận được cú chuyền tưởng như đã bị bắt bài là Quỳnh sau cái màn tranh giành bóng trên không đầy quyết liệt, cho thấy đây là một trận đấy không dễ dàng với kết quả như thế.
Và rồi…
– Víu- Một cú sút dũng mãnh.
– Binh.
– Víu.
Và…
– Hoét- Tiếng thổi còi vang lên.
Và đồng nghĩa với việc…
– Bốpbốp… – Tiếng vỗ tay rầm trời.
– Hayquá.
– Kinhđiển.
– 10B2ăn hành 10A3 rồi.
– Mấyđứa 10A3 đẹp mà đá bóng cũng ghê nữa.
– Taokhoái cái ep mặc áo số 14 (Bạch Yến) với em số 12 (Như), đá xem đã. – “tổcha thằng này đi đá bóng hay đi ngắm gái thế, toàn chọn người đẹp để khen ^_^ “.
– …
Sau cú chút đầy uy lực của Quỳnh thì trái bóng đã được cản phả bởi cú ngã người tuyệt đẹp nhưng không ngờ, nó văng ra đúng vị trí của Như đang đứng và chuyện cần xảy ra thì đã xảy ra, tỉ số lúc này 4- 0. Tôi thở phào nhẹ nhõm với ngày đầu ra quân của đội nữ.
Bọn họ ăn mừng với nhau không giống mấy đứa tôi, nở nụ cười đầy xinh đẹp và ánh mắt biết nói của con gái cho nhau, tôi cũng nhận thấy nụ cười đầy vui vẻ của Như. Trong người có một niềm vui khó tả khi nhiệm vụ của mình đã hoàn thành cực kì tốt được thể hiện qua trận đấu hôm nay…
Từ đó đến cuối trận đấu tỷ số lần lượt là, 5- 0, 6- 0 do Kim và Mai ghi một bàn từnhững tình huống sút phạt, công nhận con gái sút còn kinh điển hơn cả chúng tôi. Một trận đấu của nữ chỉ thua kém chúng tôi có 10 phút tức là hiệp thi đấu chính thức sẽ có thời gian là 35 phút.
Trận đấu kết thúc với mưa bàn thắng, những tiếng vỗ tay vang lên, những giọt mồ hôi đã rớt xuống, đó là phần thưởng giành cho giọt mồ hôi đầy quý báu. Ánh nắng gay gắt đã lên vào buổi trưa, làm cho hàng vạn người trở nên khó chịu, đến tận 3h chiều mới thi đấu. Bọn họ quyết định đi ăn mừng, nhưng tôi có một quy định là không ăn no trước giờ thi đấu vì dễ dàng bị run sợ cho nên đến một nơi yên tĩnh đến cho tâm hồn thoải mái trước khi bước vào trận đấu.
Nơi tìm đến vào buổi trưa của tôi chính là biển, “người bạn “quê hương đất tổ không thể nào quên…
Trên con đường đầy những tia nắng gắt, chạy xe có thể nhìn thấy bóng của bản thân đang ở dưới những chiếc câm xe đạp, hôm nay trời cũng ít những cơn gió thoảng qua rồi lại đi, những cơn gió tết, cho nên nắng nóng hơn bao giờ hết.
Tôi đi ra đến biển xách lên mình một cái ba- lô trong đó có hai bộ quần áo đã được thiết kế sẵn (lớp đặt mai bộ đồ của những “Pháo Thủ “). Nhanh chóng tìm kiếm một cái quán nước nằm ở những góc xa khuất nơi ồn ào mà những du khách đang hưởng thụ với những con tôm, con cá trên bàn.
Tôi đã tìm vị trí thích hợp, đó là một cái võng được mắc vào hai cái cây dương liễu trong rất mát mẻ, thích hợp cho một thằng không thích sự ồn ào. Tôi nằm xuống,rồi mua thêm 5 lon 7 up để chiều thi đấu còn uống, nhăm nhi chắc cũng đủ.
Nằm xuống thấy thoải mái, vơ đi hết biết bao nhiều là mệt mỏi trong cơ thể con người,nó trôi theo những làn gió của sóng biển cả nơi đại dương bao la, trôi theo dòng nước mát lạnh của lon 7 up.
Các bạn có từng đi biển bao giờ chưa? Nếu có hãy nhìn xem quang cảnh xung quanh thì chắc rằng sẽ yêu đời hơn bao giờ hết. Tôi cũng đưa mắt nhìn xung quanh, du khách đến đây cũng nhiều nhưng không bằng lúc nghỉ hè, lúc đấy là nhiều hơn bao giờ hết. Những đại gia đình đang quây quần bên nhau uống những ly bia mát lạnh,rồi ăn lấy đồ hải sản đặc trưng của vùng quê này.
– Cô ơi, cho con một ly tẩy – Tôi thấy uống 7 up nên có đá thì càng tăng hương vị.
Tôi thì ăn hoài mấy đồ biển đó nên sinh ra cũng ngán đi. Cuộc đời luôn là thế, người muốn không được nhưng người không muốn thì tự khắc sẽ đến. Tự nhiên trong ngườicó một cái gì đó dồi dào tâm hồn của một thằng điên, tôi huýt gió, rồi ngân nga những nốt nhạc, những bản nhạc không lời…
Chap 77:
– Tên ở đâu mà khùng không biết, trưa nắng uống 7 up rát cổ họng chết luôn. – Một giọng của con gái vang lên.
Bộ não với cái miệng dừng hẳn, xử lý những dữ liệu vừa đi vào bộ máy trung tâm vừarồi thì tôi xác định ngay có người đang nói xấu mình, đặc biệt là con gái nữa, nhưng cứ nghĩ cho nó đi theo một hướng khác hoàn toàn, không phải như thế.
– Ủa,chỗ nào thế ta – Một người con gái đang có dáng mảnh mai đứng trước mặt tôi nhìn ra ngoài biển, những hàng ghế dù, chắc đang kiếm người khách ấy.
Tôi biết là người đó đem cái tẩy đến cho mình nhưng ghét cái câu nói vừa rồi nên không thèm kêu làm gì, khoanh tay trước ngực nhìn dáng người ấy.
– Tócdài, giọng nói ngọt ngào, dáng chuẩn thế mà đi nói xấu người khác, tiếc thay cho số phận – Tôi thầm nói trong bụng.
– Mẹ ơi, ai vừa kêu tẩy thế – Người con gái quay mặt vào.
– ÔICÁI ĐÊCH – Tôi giật mình.
Và rồi…
– Ếế…
– Phịch.
– Ui…da – Tôi ôm cái lưng của mình.
– Haha. – Người con gái ấy ôm miệng cười và.
– Rỗn- Cái ly tẩy đã rơi xuống đất.
– Haha…a…haha – Dù đau nhưng tôi cũng tức cười.
Người con gái ấy không ai khác chính là bé con Trúc My, mặt hả hê lúc thấy tôi nằm gọn xuống đất nhưng lúc này khuôn mặt lại như đưa đám, còn tôi thì hả hê vì rớt cái ly và theo câu nói vừa rồi dự rằng sắp bị mẹ mắng cho một trận.
– Hứ,cái đồ xui xẻo – Em ngồi xuống nhặt từng mảnh vỡ ly.
– Đồ ám ảnh. – Tôi cũng đứng dậy
Gặp ba lần thì lần này cái xui xẻo ấy cũng bị người con gái kia ám ảnh, không hiểu sao, một lần thì bị phanh phui chuyện dốc tổ trước hai người con gái báo hại Như cho ăn bơ, lần sau gặp mặt nhau thì cãi nhau đầy nảy lửa, và bây giờ là tôi té võng. Đáng ghét thật mà.
– Anhkia, nói ai là đồ cô hồn thế?. – Em ấy đứng dậy.
– Nói cô đấy, đem xui xẻo đến cho tôi.
– Anh,…cái đồ hắc dịch.
– Ơ,cái con bé này, nhỏ mà cứ thích cãi nhau với người lớn là sau – Tôi đưa mặt lên cãi nổi cả gân cổ.
– Hớhớ, đồ ám ảnh xui xẻo, xui cho tôi tháng 7 chưa cúng cô hồn.
– Trời ơi ông nhìn xuống xem nè. – Tôi kêu trời chứ chẳng biết nói gì, kêu cho đỡ nhục chứ cãi không lại rồi.
Nhìn xung quanh thì thấy mọi người phát hiện mình đang cãi nhau với một người con gái, có một cái gì đó thấy nhục nhục sao ấy, tự nhiên con trai mà đi cãi nhau với con gái.
– Tha cho cô đấy.
– Trời,nói gì nghe không rõ, bắt đền cái ly đấy – Em thản nhiên mà nói.
– Sặc,đùa à, cô làm bể bắt tôi đền.
– Hớ, có đền không.
– Không.
– Mẹ ơi! anh này làm bể ly không đền nè. – Em ấy gọi vọng vào.
– ÁC- Tôi thốt lên.
– Héhé…
– Thôi đền…
– Xem như cúng cô hồn – Tôi lẩm bẩm.
Thế là sao một hồi tính tiền tôi tốn gần 80 ngàn với cái ly và 5 lon 7 up mát lạnh, có một cảm giác bực bội trong người với con bé Trúc Diễm vừa rồi, không hiểu lý do một đứa con nít như thế lại ngỗ nghịch và cãi nhau hay đến thế. Tôi đành ngậm ngùi chạy ra sân bóng đá của trường dù rằng mới hơn 13 giờ 30 phút. Chán gì đâu, không được gì cũng mất tiền, tôi quyết thù này phải trả…
Chạytrên con đường ấy tôi quyết định về nhà hỏi cho rõ lai lịch của người con gái đầy ngỗ nghịch ấy, người được tra tấn những câu hỏi chính là Như. Tôi cũng quyết dành ra thời gian để tìm những câu hỏi chính đáng chứ không tăt đài với em ngay, thông minh lắm.
Ngồi xem mấy đội kia đang chạy trên sân với những màn trình diễn ngán ngẩm, mấy thằng đó thấy con gái là diễn, chán gì đâu, trình độ thì chẳng bằng ai mà thích cứ ta đây. Tôi ngồi đấy lắc lư với từng ngụm nước 7 up mát lạnh giống một thằng khùng, đợi một tý có mấy thằng bạn cô hồn đến nên có người trò chuyện.
Quay qua quay lại thì cũng đến giờ linh thiên rồi, 14 giờ 23 phút, chủ nhật, ngày 9 tháng 10…
– Cố lên nhé mấy em.
– Dạ- Chúng tôi đang khởi động.
Trên gương mặt những thằng con trai có những quyết tâm cao độ khi trận ra quân đã gặp ngay một đối thủ đã được huấn luyện từ những năm trước đó là 11A11, tôi có một chút gì đó gọi là vui sợ khi nghe thầy nói úp úp mở mở đội ra gặp đầu tiên là 11. Sợ ngay lớp của hai ông anh thì chắc chắn bị loại ngay vòng bảng. Chúng tôi nhìn sơ qua đối thủ bên kia là thấy ngay họ có trình độ với những phần khởi động thật kĩ và những thành viên lớp 10A3 đã đến đông đủ không thiếu ai, trên phần sân giành cho khán giả cũng rất nhiều người, một không khí cỏ vẻ hơn hẳn trận khai mạc đội nữ (do tôi là đã thắng trong cuộc thi rung chuông vàng nên đội nam và nữ của lớp được chọn làm trận khai mạc dù không phải nằm ở bảng thi đấu hạt giống A).
– Cốlên nhé mấy tụi bây.
– Thua tao thiến.
– Đệch đông thế này tao run chân.
– Cho nó vài lít rượu.
– Chiến thuật cũ nhé.
– Ok,chú.
– …
Sau màn đọc diễn văn bất đầu trận đấu thì lần lượt là hai đội bước sân, làm giống một giải đấu thuộc hệ chính quy, tôi mang băng đội trưởng, người cầm đầu lớp 10A3,đâu đó cũng có những áp lực cụ thể đặt trên đôi vai mình. Vừa là người truyền cảm hứng đá bóng cho cả đội, vừa là người tạo nên niềm tin vững chắc, và cũng kiêm luôn cái nhiệm vụ ghi bàn. Thật là một trách nhiệm đầy to lớn đặt trên đôi vai của tôi.
Quen thuộc với màn chọn mặt đồng tiền, tôi chọn úp vì số mình luôn đen nhưng lần này không đen, thủ tục đã xong, cả hai đội tiến tới phần sân của mình và đội phát bóng trước là lớp 10A3 đang mặc áo pháo thủ.
– Vâng,thưa các bạn, giải đấu năm nay quy tụ rất nhiều gương mặt đầy nổi tiếng. Hứa hẹn một giải đấu mang tính chất quy mô lớn. Trận đấu đầu tiên sắp được bắt đầu, giữa lớp 10A3 đang mặc áo Arsenal và 11A11 đang mặc áo của đội MU. Chúng tôi đã thấy gương mặt đầy quen thuộc Nguyễn Minh Tâm mang trên mình băng đội trưởng của10A3, liệu rằng 10A3 có thành công ở giải đấu này như những hội thao lần trước không? – Tiếng bình luận của thầy Hậu mang tính chất dí dỏm.
Và khán đài.
– 10A3cố lên… – Hình như lượng người cỗ vũ chia đều cho hai đội.
Những đứa lớp tôi cũng làm những băng gôn trong ngộ nghĩnh để cỗ vũ cho chàng trai ấy, trước khi bắt đầu trận đấu tôi thấy được nụ cười đầy xinh đẹp của Bạch Mai dành cho mình, một nụ cười đầy hiền hòa, tôi cũng nở một nụ cười nhẹ rồi quay lại với đội.
Vẫncòn đâu đó những ánh nắng chói mắt, mộttình thế bất lợi dành cho đội tôi, khi người trấn giữ khung thành đang hứng lấy ánh nắng chói mắt, một điều cũng làm cho tôi đầy ái ngại và lo lắng về trình độ của thằng Hùng.
– Đang đứng trước bóng là cầu thủ mặc áo số 12 (tôi đấy vì nhường số 9 lại cho thằng Tùng mẹ rồi) và cầu thủ số 9.
Và…
– Hoét- Tiếng còi khai cuộc vang lên.
Người đang cầm bóng là tôi, nhanh chóng đảo người chạy qua cánh trái những cầu thủbên kia cũng từ từ áp sát tạo nên một hàng rào đầy vững chắc, nhìn sơ qua tôi đoán họ đang chơi theo kiểu chậm mà chắc chiến thuật phòng ngự phản công thì có một tiền đạo không chơi cao lắm.
Trước khi trận đấu bắt đầu đội tôi đã quyết định với nhau là thực hiện chiến thuật tấn công phối hợp những trạm ngắn cho chắc ăn. Do đó tôi không có thời gian để trình diễn vì mình là đội trưởng người dẫn dắt lối chơi cho cả đội. Có được bóng đảo qua một người tôi nhanh chóng chuyến bóng nhẹ cho thằng Tùng đang chạy kế bên mình.
Nó cũng nhanh chóng chuyền bóng qua cánh phải cho thằng Dương, tôi thấy thế nên đổi cánh với thằng Tùng, tức là chạy vào giữa hàng phòng ngự của đối phương,để thu hút sự chú ý quan tâm. Lũ lượt cả hai đội đã tập trung về phần sân lớp 11A11 để tham gia phòng ngự và tấn công.
Không khí trên sân lúc này trở nên hồi hợp hơn bao giờ hết, chỉ những phút thi đấu đầu tiên đã hồi hợp đến như thế thì dự rằng trận đấu này còn hơn buổi sáng…Bóng đang trong chân thằng Tùng, hàng phòng ngự lúc này đang dày đặc, tôi thấy thằng Dương nháy mắt cho nó và rồi hai thằng tôi lần lượt chạy đổi vị trí với nhau và đưa tay lên.
– Ếchú Tùng.
– Tao nè mầy
Đó là chiến thuật đánh đầu chạy chỗ và rồi…
– Víu- Một cú sút do thằng Tùng tung ra đủ lực bổng đi vào khung thành.
Cầu thủ đội bạn hơi bất ngờ với tình huống vừa rồi nhưng cú sút của một cầu thủ không chuyên nghiệp thì cơ hội đi vào khung thành rất ít, chúng tôi là thế dù cho tập luyện rất nhiều. Trong tình huống này có phần đi vượt thanh xà ngang.
– Tiếc quá.
– Sút thế cũng sút.
– Hai thằng kia khùng đưa tay làm gì thế
– … – Tiếng bàn tán xôn xao.
Đội tôi nhanh chóng chạy về phần sân của mình để tham gia phòng ngự với những tình huống tấn công nhanh, công nhận một tuần qua tập sức bền cho bọn này không sai, nó chạy như ngựa bà, hơn cả tôi ấy chứ chẳng đùa.
Bóng được phát bổng lên, thằng Đức tận dụng chiều cao sẵn có phóng lên giành bóng trên không và tất nhiên thành công vì không ai giành cả, có được bóng chúng tôi phối hợp với nhau những pha ngắn một trạm nhưng rất tiếc đường đến khung thành đối phương còn rất xa…
Một tình huống ở sân bị mất bóng, tôi thì do chạy lên tưởng bóng đến chân nhưng nào ngờ, đội bạn đã cho hai tiền đạo chạy theo bóng, những pha đường chuyền cũng đầy sắc nét được đội 11A11 thực hiện.
Lần lượt đội hình bị kéo giãn ra nhưng không đến mức phải nói là mỏng do tôi đang đứng cao nhất, thằng Tùng cũng lui về phòng ngự. Thằng Anh chạy vào án ngữ thì trái bóng đã được chọc khe vào trung tâm, một đường chọc khe tuyệt đẹp và rồi…
– Xoạt.
– Hây
– Víu…
Chap 78:
Thằng Chung đã có phản xạ sẵn cộng thêm với tuyệt chiêu xoạt bóng tôi chỉ cho thì nó thấy nguy cấp nên sử dụng nhưng cụ tổ nó thằng tiền đạo kia có nghề và kết quả anh đó chỉnh bóng sang một bên rồi phóng nhẹ người lên…
– Hoét – Tiếng còi của trọng tài vang lên.
– ÔI CÁI ĐỆCH – Tôi vỗ trán.
– Vâng, đã có đội mở tỷ số đó chính là 11A11, với bài thắng khá đẹp mắt. Tỉ số 1- 0 nghiêng về MU – Tiếng nói của thầy Hậu liên tiếp vang lên.
Và trên khán đài.
– 10A3 dập đài rồi.
– Cú bay lên rớt xuống đẹp đấy.
– Hay quá.
– Dự là 10A3 thua đậm.
– …
Mấy thằng chúng tôi nhìn nhau đầy lo sợ và có một chút hoảng người vì chưa gì đã được đối phương bất bài, tình hình sẽ nguy cấp khi gặp một đối thủ khó chơi. Chỉ trong 15 phút của hiệp một tỷ số đã được mở, muốn sang bằng thì sẽ trở thành một chuyện cực kì khó khăn khi đối phương đã dùng phương pháp phòng ngự số lượng đông.
Tôi trấn an mấy thằng bạn của mình, nhìn ra sân thấy những nụ cười nhẹ đầy xinh đẹp đang hướng vào đây của những bông hồng, đâu đó trên nụ cười xinh đẹp ấy cũng có một chút gọi là lo lắng. Tôi thì thường xuyên thị đối phương dẫn trước và có những áp lực như thế này thành ra quen thuộc lắm rồi, không run sợ nữa, chỉ biết rằng cố gắng làm hết sức mình để biến điều không thể thành có thể.
Có được bóng tôi vẫn dẫn dắt đội mình theo phương án tấn công một trạm, với những đường chuyền ngắn nhằm kéo giãn đến mức có thể để cho những cầu thủ gồm Tùng, Dương sử dụng những cú sút nguy hiểm khi có khoảng trống.
– Qua đây – Tôi đưa tay lên.
– Tao nữa – thằng Kiệt tham gia tấn công.
Thế là hàng tiền vệ đã có ba cầu thủ tham gia, tức là 4 người đang ở bên phần sân đội bạn, một mật độ có thể nói để xuất hiện những điều rủi ro nếu không gây nguy hiểm.
– Víu – Một cú sút nữa được thằng Tùng thực hiện
Và kết quả…
– ồh
– toàn bắn chim
– Mẹ, thế cũng sút.
– …
– Mầy…hộc…đừng sút nữa…hộc…phối hợp đi – Tôi nhắc nhở nó.
– Mẹ, thử vài phát mà.
Tôi không còn hơi sức để cự cãi với nó nên ra hiệu thời gian, nó cũng biết điều đó, đang bị dẫn bàn thắng thì không thể nào có tâm trạng để thử nghiệm những cú sút.
Nhanh chóng lấy được bóng, phần lớn đội tôi có nhiều tỷ lệ giữ bóng hơn và sút bóng về khung thành nhưng tất cả đều bất lực, chẳng hiểu tại sao. Những ánh nắng đầy gay gắt cũng dịu đi bởi đã vào chiều, hiệp một thi đấu chỉ tính bằng những giây cuối cùng, đến đây thì tôi rất mệt vì hình như mình là cầu thủ chạy nhiều nhất, từ đầu khung thành bên đây đến xà ngang bên kia, mệt phải nói, lúc 15h còn những ánh nắng nên cướp đi một lượng nước trong người tôi. Khát đau cả cuống họng, cũng lười chạy nữa, đợi cho hiệp một kết thúc vì biết rằng tỉ số 1- 0 an bài ở hiệp một.Và rồi…
– Hoét – Tiếng còi vang lên.
– Thôi xong rồi,thua mẹ rồi – thằng Đức chán nãn.
– Má, chẳng thể nào chọc phá hàng hậu vệ được. – thằng Tùng bực bội.
– Nó bố trí hậu vệ cứng quá bây ơi. – thằng Dương cũng giống tôi.
– Sao giờ – thằng Chung nhìn tôi hỏi.
– Uống nước,…hộc…nghỉ mệt rồi tính – Tôi đưa ra phương án hữu hiệu nhất.
Cuộc đời nó sướng làm sao ấy, khi giúp một ai đó thì người ta sẽ báo đáp và lúc sáng tôi lấy nước cho Bạch Yến thì bây giờ em lại đem nước đến cho tôi.
– Hihi, uống đi cậu – Em mặc một chiếc váy màu hồng kèm theo chiếc áo sơ mi, trong phong cách rất lạ.
– Hihi, cảm ơn- tôi cố gắng cười.
Vẫn như mọi khi ngồi thẳng xuống đường biên, em thì nói là đi đâu cũng có một tý gì đó thiếu thốn trong người, những lần gần đây, giải lao hiệp một thì tôi ngồi trên đường biên lập tức có một người con gái xinh đẹp thuần khiết ngồi kế bên trò truyện cùng giọng nói ngọt ngào, lập tức những mệt mỏi vơi đi và tự bản thân biết làm gì trong thời gian đến. Lần này em đi đâu đấy, nhìn khuôn mặt cũng không muốn đi lắm, nhưng biết sao bây giờ, cuộc đời nó luôn như thế, tôi nhìn theo dáng người mảnh mai có một chút gì đó mong manh lắm.
– Hầy, làm gì ưu tư thế – Một giọng nói không kém phần quyến rũ chết người.
Tôi xoay người lại dù biết rằng có một người con gái đang ngồi cạnh mình, không ai khác chính là Bạch Mai, giọng nói ba người con gái ấy hình như đã thắm vào xương tỷ của tôi rồi, làm sao mà phôi phai hay quên đi cho bằng được.
– Hihi, bất ngờ nhỉ – Tôi giả nai.
– Có gì bất ngờ à – Em xoay đầu lại.
– Đùa ấy mà.
– Lè – Em lè lưỡi trêu tôi.
– Cắt bây giờ.
– Dám hông?
– Dám sao hông?
– Cắt rồi thì bắt đền đấy, ăn không được đâu – Em nũng nịu.
– Hihi, để tớ đút cho ăn.
– Hứ, ai thèm
– …
Mỗi lần ngồi cạnh em hoặc 3 người con gái ấy, ai cũng tạo cho tôi một cảm giác dễ chịu đầy thoải mái xua tan đi những sự lo lắng buồn bã trong người, nhất là người con gái ấy Bạch Yến. Bạch Mai cũng mang một vẻ đẹp thuần khiết nhưng đầy bí ẩn, em tươi tắn năng động hơn nhiều, có lẻ tập hợp của Như và Bạch Yến dù không thua kém gì mấy. Trong bảng xếp hạng người đẹp đến bây giờ không biết vị trí như thế nào, ai cũng xinh đẹp hết, chẳng biết làm sao.
– Hihi, cố lên nhé.
– Ừa, họ đá cũng hay quá.
– Cậu còn hay hơn nữa kia. – Em khen tôi.
– Hihi – Tôi lại nở lỗ mũi lên một tấc.
Trọng tài đã kêu hai đội vào sân, đến đây cuộc nói chuyện giữa tôi và em phải kết thúc…
– Hihi, vào sân nhé.
– Ừa, cố lên nhé – Em làn tóc xuông mượt.
Tôi bước vào sân với tinh thần cao nhất, mấy đứa bạn thì cũng thế, tỉ số 1- 0 có thể biến điều không thể thành có thể, trong bóng đá chẳng nói trước được điều gì cả, luôn tạo cho người ta một bất ngờ vì bóng đá luôn có những giờ phút thăng hoa đầy ngẫu hứng với những bàn thắng không ai tưởng tượng được dù cho cầu thủ đó không chuyên nghiệp.
– hoét – tiếng còi vang lên.
Đội bạn được giao bóng, những tiền đạo phối hợp chậm rãi với nhau, tôi biết họ đang câu giờ vì rằng cũng biết đối thủ của mình không dễ chơi cho lắm nếu để tỉ số được cân bằng. Tôi với thằng Sang lao vào giành bóng, cầu thủ đó hơi lúng túng trong tình huống xử lí bóng nên bị bắt bài nhanh chóng. Có được bóng Sang chuyền sang cho tôi, đẩy hết tốc lực để tạo nên một sức bức phá trong thấy dù rằng phần lớn cầu thủ đội bạn đang ở bên phần sân của mình.
Tôi nhanh chóng xâm nhập vào phần sân của MU, những màu áo đỏ gồm tiền vệ và tiền đạo đua tốc độ với tôi, khỏi phải nói cái khâu này chưa biết ai lợi hại hơn ai, chạy cũng thấy đôi chân mình có một chút mỏi nên không hành hạ nó nữa, bắt đầu quan sát bên cạnh thấy cầu thủ đang nhìn qua. Tôi lợi dụng cái tình huống ấy nên đệm nhẹ bóng và không tác dụng một lực nào vào cả, sử dụng gót đôi bàn châm tạo nên một cái “phanh “. Tất nhiên cầu thủ đó bất ngờ quá chạy theo đà luôn còn tôi đã ổn định được vị trí vào bóng đã trong chân, cầu thủ đội bạn nhanh chóng cho hai hậu vệ chạy đến áp sát ngay. Tôi quan sát nhanh về cánh đối diện thì thấy thằng Tùng đã đứng khoanh tay đợi bóng với một cự ly có thể sút bất cứ lúc nào,thấy cơ hội đã đến nên…
– Víu – Một đường chuyền với lực nhẹ nhưng bổng đi cao.
– …
Bóng đi chệch một tý địa chỉ nhưng thằng Tùng cố gắng bắt lấy bóng, nhanh chóng nó xoay người lại thực hiện một cú sút đầu tiên của hiệp thi đấu thứ hai…
– Víu.
– …
– …
– Binh – Bóng đi vào thanh xà ngang, lúc đó tôi khụy chân xuống vì tiếc.
– …
– …
– Xoạt.
– …
– …
– Hoét – Tiếng còi vang lên
Và
– Bốp
– Ố yeah.
– Hay quá.
– Haha, tao nghĩ đội này đen.
– Đáng đồng tiền bát gạo.
– …
Tôi ngước mặt lên nhìn thì thấy trái bóng nằm gọn trong lưới với sự bất lực sau cú nhảy của thủ môn, còn thằng Dương thì nằm xảy dài trên sân, với một khoảng cách không xa, theo tôi đoán đó chính là một cú sút bóng bồi.
– Hế hế, vào rồi kìa chú – Thằng Tùng với đám kia chạy đến thằng đội trưởng.
– HAHA – Tôi cười thật lớn vì quá vui mừng.
Chúng tôi nắm tay nhau lại, tạo thành một vòng tròn mà nhảy vì quá vui mừng, không thể nào tưởng tượng được, công sức từ đầu trận đấu đến giờ, biết bao nhiêu công sức cuối cùng cũng được đền đáp, đúng là trong bóng đá luôn có những sự bất ngờ.
Ông trời cũng mất đi những ánh nắng gay gắt nhường chỗ cho ánh hoàng hôn, những cơn gió thổi mạnh đến làm cho mát cả người, tôi chợt thấy nhẹ nhõm hơn dù biết rằng một kết quả hòa chưa xứng đáng lắm, trong sân thầy Khánh cũng nở trên đôi môi một nụ cười mãn nguyện và mấy người con gái cũng vui mừng. Phải nói vui hết sức.
– Cứ thế mà làm – thằng Dương vỗ vai tôi.
Trận đấu tiếp tục bắt đầu
– Hoét – Một lần nữa tiếng còi vang lên.
Đội bạn có trong chân trái bóng lập tức các tiền đạo thực hiện những đường chuyền chuẩn xác nhưng lần này hậu vệ của chúng tôi cũng không để mắc sai lầm thêm lần nào cũng, cứ từ từ không chạy theo bóng, chủ yếu áp sát không để cho đối phương có cơ hội, tôi thấy vui mừng vì điều đó, có lẻ quãng thời gian còn lại cực kì khó khăn.
Thật như vậy,các cầu thủ đội bạn cũng thực hiện những sở trường của mình ra, bên chúng tôi tung ra sức lực trừ cú sút huyền hoại chưa được sử dụng đến, tôi quên mất đi.Những cú sút, những pha biểu diễn điệu nghệ của qua cầu thủ được tung ra nhưng có lẽ đây là cuộc chiến giữa các tuyến chứ không phải một, nếu tiền đạo bên này chơi tốt đến nhiêu thì hậu vệ lại càng xuất sắc hơn thế, không biết có phải chúng tôi là dân thiếu chuyên nghiệp nên thấy thế không nữa. Bây giờ mới biết đá với những người biết chơi bóng thực thục, đá từ nhỏ như mình thì một bàn thắng hay một cơ hội trao cho bản thân rất ít khi xảy ra.
Đó là bài học tôi rút ra được từ trận đấu đầu tiên này, cần nhiều hơn sự tập luyện và cố gắng để bước tiếp vào vòng trong. Trở lại với trận đấu, hai đội vẫn tiếp tục ăn miếng trả miếng, bầu trời cũng trôi về những ánh sáng cuối cùng của một ngày, những người xem trận đấu cũng thấy hồi hợp với những pha hãm thành, còn các cầu thủ đang mệt mỏi vì chạy gần hết quảng thời gian. Tôi không ngoại lệ nhưng sức lực giành để bức phá thì còn, tôi luôn chú trọng vào những giây cuối cùng lúc đó người ta sẽ buông xuôi vì luôn nghĩ rằng tất cả được an bài, không tôi không cho chuyện đó xảy ra.
Vào những phút cuối cùng, huấn luyện viên Khánh đã đành chấp nhận với tỉ số nên không còn đứng ở đường biên ngang chỉ đạo mà vào trong ngồi xuống, chúng tôi trên sân đang chống chọi với một cuộc tấn công.
Thằng Chung đã có được bóng nó chuyền cho tôi (vì lúc đó chạy về phòng thủ), nhanh chóng chuyền lần lượt qua các trạm để lên tuyến trên, thằng Dương đã có được bóng. Tôi nháy mắt với thằng Tùng, nó đã hiểu ý nên chạy lên cùng. Ba đứa tôi gồm Dương, Tùng, đang chạy lên với tốc độ cực nhanh liên kết với nhau, những pha đường chuyền bóng ngắn đầy chuẩn xác được thực hiện, chẳng mấy chốc bóng trong chân tôi và ở phía cánh trái.
Một quyết định táo bạo được đưa ra vào những phút cuối cùng,…
– Nếu cứ thế này sẽ hòa mất, thôi thì làm liều vậy, một 3 hai thì một điểm, chẳng mất mát gì. – Tôi đưa ra quyết định
Nhìn sơ qua thì các hậu vệ và tiền vệ đã kịp bộc lót cho nhau để không lộ khoảng trống, dù biết rằng điều đó không thể nào xảy ra trên sân thi đấu lúc này vì hàng hậu vệ đã có kinh nghiệm nhưng tôi vẫn là một thằng cứng đầu. Thích mạo hiểm
Nhanh chóng đảo người từ cánh trái chạy thẳng vào trung tâm, nơi mà có rất đông sắc màu đỏ. Hai cầu thủ nhanh chóng áp sát, tôi thấy họ chạy khít vào nhau chắc không để lộ khoảng giữa để một con chuột chạy qua, nhưng đó là một lợi thế, tôi đợi cho khoảng cách cần thiết và nó…Cũng đã đến, hai người đó gần áp sát tôi nhanh chóng thực hiện một cú đảo bóng nghiêng trọng tâm người sang bên trái rồi bất ngờ tăng hết tốc độ lên, thế là sau cái cố gắng ấy hai hậu vệ đành ngậm ngùi quay lưng nhìn người ấy dẫn bóng.
– Hay quá.
– Kì tích đấy.
– Dự rằng sẽ có một cú sút.
– Hay quá.
– … – Những tiếng ở khán đài vang lên.
Tôi sắp tiếp cận được vòng cầm địa khu vực nguy hiểm, lập tức có những hậu vệ, tiền vệ, tiền đạo gì đấy chạy đến giành bóng nhưng bị cho một phát xỏ kim đầy bất ngờ, bất ngờ với tất cả mọi người, nhanh chóng đưa ánh mắt nhìn thì thấy lúc này thằng Tùng đã sẵn sàng tư thế xoạt bóng, thằng Dương cũng đang làm nhiệm vụ thu hút hàng hậu vệ, bao quanh mình là sắc đỏ và vàng.
Một khung cảnh làm cho hàng nghìn người phải đứng lên để xem những giây phút cuối cùng của trận đấu…
Tôi đảo người và xỏ kim thì xâm nhập vào khu vực mười sáu mét năm mươi, theo tình huống thì có thể tung cú sút nhưng vì đây là giây cuối cùng nên tôi sẽ biến cơ hội thắng sẽ tăng lên theo thời gian, và quyết định giây phút gần nhất sẽ đưa ra lựa chọn phối hợp với thằng Tùng để đánh lười thủ môn.
Xỏ kim qua hai người, lúc này đã ở rất gần và chuẩn bị tung ra một đường chuyền giả thì…
– Xoạt.
– AAAA
– Phịch.
Trên sân có thể miêu tả thế này, tất cả như lặng im, dồn ánh mắt về người con trai đang biểu diễn những đường đi bóng khá đẹp mất lần lượt loại bỏ các hậu vệ đối phương ở mật độ dày nhưng sau cú xỏ kim liên tiếp cả hai kèm theo đảo người thì một cầu thủ MU thấy tình huống nguy cấp nên đành bắt buộc phạm lỗi, xoắn vào chân tiền đạo ấy,kết quả tiền đạo ấy nằm trên sân.
– Hoét – Tiếng còi phạm lỗi vang lên.
Tôi ôm lấy cái chân, thật sự đã mệt rồi mà còn bị chơi xấu như thế thì chẳng có làm gì được nữa, dù rất đau nhưng biết rằng cú phạm lỗi vừa rồi dẫn đến một tình huống sút phạt penalty, cơ hội cuối cùng dành cho đội tôi…
– Chơi xấu quá.
– Bắt buộc phải phạm lỗi rồi.
– Thằng đó giấu nghề.
– Penalty rồi kìa.
– Cầu cho nó bị què đi – chắc là một thằng nằm chung bảng thi đấu.
– …
– Mầy có sao không Tâm – Thằng Tùng lo lắng chạy đến.
– Có sao không cậu – Tôi cũng nghe được tiếng nói ngọt ngào của Bạch Yến.
– …
– … – Vô vàng tiếng nói đầy quen thuộc của lớp 11A3 vang lên. Chắc họ đang rất lo lắng.
Tôi biết không nên làm mất thời gian và dù sau vết thương chắc không sao, do tiếp xúc thôi, tôi xoa xoa cho hết đau rồi đứng dậy với những bước đi đầu tiên khập khễnh.Thằng Chung đứng nói chuyện với trọng tài và cầu thủ đội bạn…kết quả…
– Hoét – Trọng tài chỉ vào trấn penalty.
Trên sân…
– Hố hố.
– Kịch tính quá.
– Dự rằng sẽ thua…
– Hế hế, đã mắt.
Người được chọn thực hiện cú sút penalty là tôi…tại sao chứ…đã đau chân rồi buộc phải sút chứ…lúc này những lo lắng ập đến, tôi cũng chẳng như thế nào nhưng chắc chắn áp lực còn nhiều hơn…
Những người đang theo dõi trận đấu ngay cả thầy hiệu trưởng cũng tiến đến gần để xem cho rõ, một người trên khán đài già cả, lớn bé đứng lên xem,…một cú sút quyết định,…
Tôi đứng trước bóng, nhìn sơ qua, biết bao là áp lực, ngay cả ông trời cũng tắt đi những ánh nắng ấy, cành bàng đung đưa theo gió, những chiếc lá hình chiếc quạt rơi xuống đất,tôi nhìn rõ thấy mọi thứ và biết điều mình sắp làm, đối mặt với thủ môn thực hiện một điều mà không muốn tý nào…
Những cơn gió bỗng ngang qua…Những tia nắng cuối ngày…Một ngày sắp kết thúc…Tôi đứng trước bóng đối diện là một thủ môn đang hồi hộp, đang chuẩn bị tinh thần cho giờ phút quyết định…Cả hai mang một tâm trạng….và cái gì đến nó cũng đến… – Hoét – Tiếng còi vang lên.Tôi chạy một khoảng cách ngắn lấy đà dù rằng biết có thua cũng ngẩn cao cái đầu chứ không cuối cuối, đã làm hết sức mình, chỉ tiết rằng cú sút huyền thoại không được thực hiện…Tôi không suy nghĩ góc sút hay lực bóng gì cả, chỉ biết rằng cứ tiếp xúc với quả bóng nó đi đâu thì đi, cho số phận quyết định vậy… – Víu… – … – Tất cả chìm trong im lặng.Chỉ có những chờ đợi từ cú sút vừa rồi…Một trận đấu đầy kịch tính và hồi hợp đến từng phút, giây…
Chap 79:
Cú sút đi theo quỹ đạo rất nguy hiểm, thủ môn đội bạn đã đoán chính xác hướng đi của bóng như có một sự gì đó ở cú nhảy của anh ta, tôi thì đứng chôn chân một chỗ sau cú sút ấy, chỉ biết đưa ánh mắt nhìn xung quanh, không khí bỗng chốt chìm vào im lặng trong khoảng thời gian ngắn để nhìn xem quả bóng ấy sẽ ra sau…
– Víu
– …
– Binh – Rất tiếc nó đập xà ngang.
Tiếng còi kết thúc trận đấu chưa vang lên, thủ môn đã nằm xuống đất sau cú nhảy lên góc cao khung thành bên trái, tôi chớp ngay cơ hội đó chạy đến nơi bóng đang bay bổng ra…
– Áp sát vào mấy em, chưa hết giờ – thầy Khánh lên tiếng.
Thế là tôi đã chạm được chân vào bóng, đang nằm gọn nhưng hàng phòng thủ đội bạn đã đứng dày đặc ở khung thành nên một cú sút bồi nhanh là điều không thể nào diễn ra, nhanh chóng, xoay trọng tâm của toàn cơ thể kèm theo trái bóng, tôi co chân phải lên…
– Víu
– …
Một lần nữa khán giả trên sân lại im lặng đến từng hơi thở để xem đường đi của quả bóng ấy, thật là một trận đấu đưa con người ta đi từ cảm xúc này đến cảm xúc khác, thật khó diễn tả. Cú sút đã được tung ra với lực đi ở tấm cao rất căng, tôi mất đã nên té xuống đất sau khi thực hiện xong cú sút…đã bất lực…
– Binh – Xà ngang lại từ chối bàn thắng của tôi.
– …
– …
Sau khi trái bóng vội xà ngang đi ra, tôi biết rằng bao nhiêu công sức của mình nãy giờ đổ xong đổ biển sạch sẽ, không còn gì cả, nằm ngay tại sân cỏ ấy, một trận đấu đầy mệt mỏi và số đên nó ám ảnh.
– Ác, hai trái dội xà ngang đủ hai.
– 10A3 xui rồi.
– Xin lỗi số bạn quá đen.
– Sút đẹp thế kia mà đi vào xà ngang.
– Bẻ chân bỏ cho rồi.
– Thích xà ngang à?
– …
Cả sân thi đấu,ai cũng lấy làm tiếc cho tôi, thằng cầu thủ không có chân ghi bàn ở trận đấu này, phải nói là rất mệt mỏi, những công sức ấy, những hi vọng dù nhỏ nhoi nhưng cuối cùng nhận được con số không.
– Hế hế, hòa thôi không có gì đâu chú – Ẩn sau nụ cười của thằng Chung là một cái gì đó buồn lắm.
– Không sao, mới trận đấu
– Đứng dậy nào – thằng Hùng đưa tay
Tôi nắm lấy tay nó đứng lên, đến lúc này thì toàn bộ những người trong sân đến chia buồn với tôi, phải nói cái số hôm nay nó đen.
– Không sao đâu cậu – Bạch Mai an ủi.
– Đừng buồn nhé – Bà Trân cũng đến an ủi thằng bạn.
– Không sao, khởi đầu thế cũng coi là một thành công rồi, còn dài mà – Những triết lý hiếm thấy của bà Quỳnh.
– Mấy em làm thế tốt lắm rồi – thầy Khánh cũng an ủi tôi.
– Dạ. – Tôi đứng dậy, dù gì vẫn còn nhiều cơ hội.
Kết thúc trận đấu lũ lượt người ra về, đó cũng là thời gian để bọn tôi nói chuyện với nhau, nhận được rất nhiều lời an ủi. Hình như mỗi lần tôi vấp ngã thì luôn luôn có một người nào đó bên cạnh, đưa tay cho tôi, để đứng dậy. Không có gì thể chia cách tình bạn…dù đó là thứ gì thuộc tinh thần hoặc vật chất. Sống trong xã hội này ít nhất bạn phải có một người thân, cùng giới hoặc khác giới, đến lúc mình nguy hiểm, khó khăn thì bạn sẽ hiểu được giá trị của nó lớn gấp bao nhiêu lần.
Tôi dẫn xe ra về với một tâm trạng không vui cũng không buồn, dù gì cũng được một điểm trong trận thi đấu đầu tiên thì không thể nào nói là một sự thất bại cho được.
Ngày chủ nhật ấy cũng trôi qua với những trận đấu đầy kịch tính đến từng phút từng giây…
Tối hôm đó, lại nhã hứng với chiếc sáo trúc, tôi lấy ra, làm một vài bản, trong số những bản sáo trúc mà mình biết chơi thì thích nhất là Trăng và Tuyết hoa thần kiếm (thêm đàn cầm nữa thì khỏi chê). Làm giống một ông cụ non lắm, pha bình trà nóng hổi, đặt xuống nền nhà, đứng ngắm lên những vì sao sang tỏa nơi trời cao, nơi mà tượng trưng sự cao vời vợi với những niềm hy vọng không nguôi…
Tiếng sáo trúc thanh thoát theo những cơn gió thoảng qua, nhìn giống một lãng tử phong trần đang đứng giữa muôn rừng, đó là cảm nhận lúc đó, thoải mái cả tâm hồn, bao nhiêu mệt mỏi đau đớn xua tan đi hết. Nhường chỗ cho sự bình yên…
“Hỡi gian thế…
Bao người ngậm ngùi…
Vì tình…
Vì hận…
Phiền não đã hết cõi lòng vắng lạnh…
Hoa tuyết rơi lả tả giữa gió bụi mênh mang…
Lẽ nào ước vọng chẳng thể nào thành…
Nhìn chân trời thẳm xa lòng nhớ về duyên tình năm nao…
Hận không thể quên…
Ôi trái tim khờ dại
Chuyện xưa đã gắng vùi nay lại về…“
Tiếng sao trúc thoang thoảng cùng làn gió dịu mát…những ngôi sao trên bầu trời tĩnh mịt đang lấp lánh như muốn nhảy muốn cùng nhịp hát…ôi một ngày của sự bình yên và thanh thản nhưng lắm gian truân…Khò khò…
Những ngày đi học của tuần tiếp theo vẫn bình thường theo đúng như một cái gì đó lập trình sẵn, không có tiết mục gì đặc sắc cả, ngoài những chuyện ngỗ nghịch của học trò, nói đến đây thì môn anh văn tôi có tiến bộ đấy làm hai bài kiểm tra được 6 điểm với 7 đấy, nhờ hai người đẹp ở trên cực khổ giúp đỡ và hai người họ bị đánh dấu bài trừ 3 điểm. Có một điều gì đó thấy lỗi lầm mình gây ra quá lớn không biết chuộc tội thế này…
– Hây, xin lỗi nhé – Ra chơi tôi phóng lên.
– Có gì đâu. – Như tròn xoe mắt.
– Ngốc quá đi, 7 điểm này – Khỏi nói Bạch Yến với Như bá đạo môn anh văn, họ được mười điểm trừ 3 thì còn bảy đâu giống một thằng như tôi.
– Hix…thấy có tội quá – Tôi thú nhận.
– Đồ khùng – Như nói rồi bước đi.
– Ơ – Tôi chỉ nói được một chữ.
Người con gái gì đâu kì ghê, mình đã thấy sai rồi lên xin lỗi thế mà nhận được cái gì chứ toàn những câu nói ngắn gọn xúc tích nhưng hàm ý của nó như biển cả bao la. Con gái là sinh vật khó hiểu nhất.
– Hihi, học bài đi ngốc. – Bạch Yến em vẫn như ngày nào.
– Ừa,…à chủ nhật rảnh không – Tôi quyết định chuộc tội.
– Rảnh nè, có gì không?
– À…không – Tôi chợt nghĩ ra một âm mưu.
Thế trong những ngày còn lại tôi tất bật chuẩn bị âm mưu vô cùng to lớn của mình, cuối cùng ngày chủ nhật cũng đã đến…Tuổi học trò đáng nhớ.
Sáng chủ nhật, ngày 16, tháng 10…
– Kính…coong – Tôi bấm chuông.
– Qua sớm thế mầy – Thằng Chung ể oải bước ra.
– Keke, làm nhanh cho nó nóng, mầy điện tụi kia lại đi – Tôi dẫn xe vào nhà.
Hôm nay chủ nhật nên bố mẹ thằng Chung về quê thăm gia đình bên nội bên ngoại nên chúng tôi có thể chơi tẹt ga ở đây mà không sợ gì vì đến 3 ngày hôm sau mới về. Đợi một lúc sau thì thấy đám bạn cô hồn của mình đã đến đầy đủ…
– Hế hế, đồ ăn đâu? – thằng Sang chưa ăn sáng.
– Đậu măng nhà mầy, đi mua về nấu mới có chứ.
– Tụi mầy định chiều mai không đá bóng à? – Thằng Hùng nhắc đến trận đá bóng thứ hai vào chiều mai.
– Ngày mai là chuyện của ngày mai, ăn nhậu cái đã – thằng Tùng sung sức.
– Thôi, đi mua đồ ăn, thằng nào đi với tao – Tôi nhìn bọn nó.
– …
– …
Cả bọn im lặng đứng nhìn nhau chứ chẳng dám nói nên lời gì cả vì rằng chắc chắn đám con trai trong đây không ai biết nấu ăn với đi chợ cả.
– Thôi xong rồi. – Tôi vỗ trán.
– Cứ tưởng nó kêu đến ăn thôi.
– Tao bó tay với chuyện đó.
– Nói về trình chém gió, đá bóng thì anh mầy không sợ bọn bây nhưng về kỹ thuật nấu nướng anh xin lên phường. – thằng Đức trình bày sự việc.
– Đệch thế sao giờ? – Thằng Chung nhìn cả bọn.
– Mua sẵn đi – Thằng Khôi đưa ra ý kiến
– Duyệt.
– Chuẩn hơn chữ chuẩn.
– Lẫu bò nè,bò né nầy, mợ có tiền là được.
– Mua đi
– Thế để tao điện – thằng Chung rành mấy vụ này.
Một lát sau người ta đem lại một thùng bia 333 với hai lẩu bò kèm với đồ hải biển gồm ghẹ, cua luộc, sò huyết hấp nước dừa…
– Đã quá bây ơi.
– Quốc đi.
– Ế Ế, chưa được, còn đám con gái nữa làm gì? – Tôi nhớ đến.
– Mẹ, đói bụng quá – thằng Sang vò vò cái bụng.
– Bây giờ tao với tụi mầy chia ra, đến nhà từng đứa con gái, rủ tụi nó đến đây. Như đi chơi rồi không có nhà đâu (em đi bộ với mẹ tôi). – Tôi ra mệnh lệnh.
– Cơm đến miệng chưa được ăn.
– Sáng bị nó đày như tù ấy.
– Nãn vãi ra.
– Tao đói quá…
– ĐI NHANH.
Thế là bảy anh tài chia nhau đi đến nhà những đứa con gái trong nhóm bọn mình, tôi thì chỉ biết nhà Mai và Bạch Yến, mục đích tổ chức hôm nay cũng muốn tạ ơn hai người con gái xinh đẹp ấy nhưng đi chơi hết một nên người tôi đến nhà là Bạch Yến.
Chạy từ Trần Hưng Đạo sang 30/4 mệt vãi ra, những ánh nắng gay gắt của buổi sáng kèm với những hạt bụi li ti của xe cộ làm cho không khí trở nên ngột ngạt nơi trốn thị thành ồn ào.
Tôi phóng nhanh vào con đường huyền thoại ấy để tận hưởng không khí mát lành với những tán lá cây phượng che mát, đâu đó cũng có tiếng chim ríu rít hót vang tạo nên một bầu trời yên lành.
Để cái cổng màu xanh ấy, dừng xe lại trước nhà…
– Kính…coong – Bấm chuông tỏ ra một người lễ phép.
Tôi đậu xe ở đó rồi ngắm nhìn mái ngói của căn nhà sang trọng ấy, bỗng nghe thấy tiếng nói xì xào ở bên trong nhà, lúc này cũng có tiếng dép loạt xoạt bước ra…
– Cạch – Tiếng mở khóa cánh.
– Hihi, chào – Tôi nhe răng cười.
– Hihi, bất ngờ chưa kìa – Em nghiêng đầu dễ thương.
– Vào nhà đi – Em mở toạt cảnh ra cho tôi dẫn xe vào.
Thấy sáng sớm đứng trước cổng nhà người ta nói chuyện thì có một tý gì đó gọi là mất lịch sự nên tôi dẫn xe vào, dự tính rằng một tý em mời nói rồi rủ đi chơi luôn, dù gì cũng là con gái mà. Nhưng khi dẫn xe vào nhà thì tôi phát hiện lúc này trong sân nhà ngoài chiếc ô tô quen thuộc thì có thêm một chiếc nữa đậu cạnh bên.
Chap 80:
Đậu xe vào sân, tôi đứng đợi người con gái ấy khóa cảnh, em bước gần đến, nở một nụ cười có vẻ trấn an một thằng con trai đang nhút nhát như tôi.
– Hihi, sao không vào nhà?
– Đợi cậu.
– Hihi, vào đi – Em nói có vẻ đầy ngụ ý.
Tôi cũng đề phòng vì sợ rằng…sợ…sợ có ăn trộm trong nhà mà em không dám cầu cứu, một ý nghĩ thật là điên rồ. Bước đến cái bậc thềm đá hoa cương ấy thì lúc này tôi thấy có một đôi giày màu đen sang trọng của người đàn ông và một đôi dép màu hồng, không phải của em. Có một chút gì đó bất an, tôi liên kết sự kiện lại thì…
– Đừng nói có bố mẹ ở nhà nhé… – Tôi cuối đầu xuống.
– Hihi, cậu – Em kêu tôi.
– Hả.
– Làm gì úp mặt xuống thế.
– À, không có gì – Tôi ngẩng cao đầu lên.
Lúc đấy mới phát hiện đang có một đứa bé chạy tung tăng trong nhà kèm với một người đàn ông trẻ trung rất đẹp trai ngồi ở bộ ghế salong ấy với tách trà nóng hổi. Người ấy cũng nhận biết có người bước vào nên quay đầu nhìn về phía ấy.
– Hihi, đây là Minh Tâm, bạn của con – Bạch Yến nhìn người đàn ông ấy nói.
Tôi có một chút hơi ghen tỵ với vẻ đẹp trai và phong đội nhưng bộ não thần kinh trung tâm đã xử lý được câu nói vừa rồi với từ “con “dự rằng đây là có thể là bố.
– Dạ, cháu chào Bác – Tôi lễ phép cuối đầu thưa.
– Hihi – Tiếng cười khúc khích phát ra từ em.
Người đàn ông đẹp trai phong độ ấy đứng dậy, nở một nụ cười hiền hòa rồi đưa tay mời tôi ngồi vào chiếc ghế đối diện. Em cũng đưa tay như thế, tôi tự nhiên trở một thành ngốc từ bao giờ, chẳng hiểu nụ cười ấy em cười cái gì. Còn trong người đang lo không biết mình làm gì thất lễ mà “bố “của Bạch Yến cười mình.
– Em tên Minh Tâm mà Bạch Yến nói hả? – “Bác “ấy mở miệng với giọng nói làm say đắm lòng người.
– Dạ.
Bạch Yến lấy hai chiếc tách rồi nhẹ nhàng nâng cái ấm trà bằng đất ấy lên, rót vào hai ly với lượng nước bằng nhau, ngửi qua tôi đã biết hương vị trà năm xưa, cái vị trà năm rồi mà tôi đã được thưởng thức để bây giờ còn lưu đọng ở đâu đó, ít nhất là trong tâm hồn.
– Uống trà đi em. – Người rót là Bạch Yến nhưng người mời là “Bác “
– Cậu già quá rồi nhé, hihi – Em ấy cười khúc khích.
– Con bé này, dặn kêu anh xưng em rồi mà, đánh giờ – “Bác “ấy nở trên khuôn mặt một điều gì đó vui vẻ, một niềm vui không tì vết.
– Ơ, em méc ông đó. – Em nũng nịu.
– Hứ, có bạn trai ngồi đây mà làm thế à…lêu lêu – “Bác “ấy xì tin kinh khủng.
– Cái anh này – Bạch Yến đỏ mặt.
– Hớ hớ, chưa gì đã đỏ mặt rồi – “Bác “ấy có lẽ áp đảo Bạch Yến
Tôi ngồi như một thằng khùng, giống vô hình dễ sợ, hai người họ nói cái đệch gì chẳng hiểu dù rằng cái đầu đang hoạt động hết công sức có thể, chẳng thể nào xử lý được đóng dữ liệu phức tạp ấy.
– Tâm, đây là cậu của mình đi – Bạch Yến niềm nở quay sang giới thiệu.
Tôi không có gì gọi là bất ngờ vì biết rằng người đấy còn trẻ không thể nào làm vị trí người bố của em sao cái dự đoán sai lầm kinh khủng ấy, công nhận máu mủ ruột thịt có gen duy truyền nên mang trên mình sắc đẹp khuần thiết giống nhau, Bạch Yến xinh đẹp bao nhiêu thì người con trai ấy phong độ lịch lãm đẹp trai bấy nhiêu. Nhìn hai người họ mà có một sự gì đó ranh tỵ với tạo hóa, cũng tức với sự xấu của mình…xấu cũng có tội.
– Hihi – Tôi gãi đầu.
– Trông có vẻ rất quý phái và lịch lãm, còn hơn những gì bé Yến nói về em.
– Dạ.
– Tý ơi, ra đây – Anh ấy gọi vọng vào.
Chẳng mấy chốc sau có một đứa bé ngỗ nghịch chạy ra, nhìn trong nó cũng có vẻ giống tôi lúc nhỏ, trắng hơn visô, dáng người có vẻ cao ráo phong độ đấy.
– Đây là con của anh, chàu anh Tâm đi con – Đứa bé nằm trong vòng tay của người anh Bạch Yến.
– Cháu chào anh hai ạ. – đứa bé khoanh tay lễ phép
– Hihi, ngoan – Tôi thấy nó rất dễ thương.
Bỗng nhiên Bạch Yến với người anh ấy đưa ánh mắt khó hiểu giành cho đứa bé tên Tý ấy, chẳng hiểu tại sao, tôi cứ như một thằng ngu chứ chẳng đùa.
– Hử, con vừa kêu bằng gì – Anh Bạch Yến nở nụ cười hiền hòa nhìn đứa con thân yêu.
– Dạ anh hai Tâm ạ.
– Ơ, ai dạy Tý thế. – Bạch Yến lên tiếng.
– Dạ đâu có, lúc con xem tivi á, người ta nói, chồng của người chị thì phải gọi là anh hai. – Đứa bé hồn nhiên.
ĐỆCH
Tôi giật bắn cả người vì đã phát hiện ra nghi vấn, càng thấm mệt hơn khi nghe câu giải thích đầy ngộ nghĩnh ấy.
– Haha,…bé Tý này – Anh Bạch Yến đánh yêu.
– Trời. – Bạch Yến ngượng đỏ mặt.
Tôi cũng chẳng biết nói gì thêm, chỉ muốn véo hai cái gò má của đứa bé ấy, tự nhiên đưa tôi vào một tình huống mà chính bản thân cũng không biết xử sự làm sao, con nít mà thích nói gì nói chứ có ai ngăn cản được đâu vì lẻ rất hồn nhiên và trong sáng.
– Ai là anh hai nhà ta thế nhỉ… – Giọng nói ngọt ngào của một người con gái không kém giọng nói say đắm của Bạch Yến.
– Em xem thằng Tý nhà mình này.
– Chị, đây là bạn của em – Bạch Yến đúng lên giới thiệu.
Tôi hơi bất ngờ với người con gái ấy, có một sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, có thể nói không thua kém gì Bạch Yến, trẻ trung năng động với bộ đồ sơ mai, còn Bạch Yến đang khoác lên mình chiếc váy màu hồng liền người tô màu lên cho vẻ đẹp. Người chị đấy cũng có một nụ cười say đắm,…ôi thôi đến đây tôi biết gia đình của em toàn là nam thanh nữ tú ai cũng xinh đẹp sáng ngời như những vì sao trên trời, tự nhiên ghen tỵ làm sao.
– Em chào chị – Tôi xưng hô giống em.
– Hihi, chào em – Người con gái ấy nở nụ cười như một nụ hoa.
– Bé Tý lại mẹ này. – Người chị ấy ngồi kế bên Bạch Yến.
Đứa bé ngỗ nghịch ấy ngoan ngoãn xà vào lòng của mẹ mình, nhìn họ giống một gia đình hạnh phúc hơn bao giờ hết. Tôi có một tý gì đó cảm thấy thân thiết với những người trong gia đình của Bạch Yến.
– Đây là mợ của mình đấy nhưng toàn kêu bằng chị dâu thôi – Bạch Yến quay qua nói chuyện với một thằng nào ngoài biên giới như tôi.
– Ừa, hihi- Tôi chỉ biết uống trà và nghe họ nói.Tự nhiên quên đi cái chuyện đại sự và không biết tìm nước nào để xin phép.
– Hây…dà, Bạch Yến nhà ta cũng khéo chọn lắm đấy – Anh ấy nheo mắt nhìn tôi.
– Dạ… – Tôi bất ngờ.
– Hihi, em này không nói với chị nhé. – Chị ấy véo gò mà của Bạch Yến làm cho tôi ghen tỵ.
– Huhu…đau em – Em ấy nũng nịu.
– Hai đứa học chung lớp à? – Anh ấy lên tiếng hỏi tôi.
– Dạ
– Nhà em ở đâu.?
– Dạ trên đường Hùng Vương.
– Ờ, nghe nói giỏi võ lắm hả?
– Dạ cũng bình thường anh ơi – Tôi gãi đầu không dám nhận.