– Sao thế?
– À, tớ vào điện cho nhà cái
– Cứ chạy đi
Tôi cũng không hiểu lý do cứ tiếp tục chạy theo lời của em, nhà Bạch Mai nằm trong một con hẻm nhỏ không cách biển mấy là xa nên nhanh chóng căn nhà hiện ngay trước mắt hai chúng tôi. Tính từ nhà tôi sang nhà Bạch Mai đi đường tắt Trần Hưng Đạo thì không cách xa là mấy khoảng 4km đối với chạy xe đạp là một chuyện bình thường và nhanh nữa. Trước khi bước vào em phải qua một cái cổng bằng sắt có màu kem, trên hàng rào có các sợi dây leo nhưng không có rể (người ta khắc ^_^). Trước nhà là cái gì không biết gì cánh cổng nó che khuất hết rồi chỉ thấy được cái nốc nhà. Sau khi Bạch Mai mở cổng vào thì ập vào mặt tôi là một hồ nước, xung quanh là đầy các chậu mai vàng và có cả những cây mai trắng tạo nên một khung cảnh đầy thơ mộng giống như một vườn hoa. Ai thích làm thơ lại đây ngồi cạnh cái hồ cá rồi ngắm nhìn khung cảnh chắc chắn sẽ sáng tác ra mấy bài thơ cực hay, sau này tôi cũng có thử nhưng toàn thơ con cóc với con nhái không hà ^_^. Còn giữa sân là khoảng trống, bên phải có một cây bàng to và một chiếc ô tô màu đen đậu ở đó, ngôi nhà lầu hai tầng được quét sơn màu vàng, với những ngói đỏ, trước nhà là hai cái cột to như hai trụ trời. Nhìn sơ qua tôi đoán đây là nhà giàu.
– Tiểu thư nữa, nhà mình không bằng một nữa – Tôi thầm nghĩ.
– Này vào đi
– À…ừ
So với sự hoàng tráng thì nhà Bạch Mai hơn nhà Bạch Yến nhiều lần, nhà Bạch Yến đơn sơ nhưng rất ưu nhìn với những cách trang trí kì lạ từ sân vào đến trong nhà. Tôi đi theo Bạch Mai vào nhà, nhìn những đôi giày được để dưới bật thềm là linh tính có người, nên cái phần nhát nó bắt đầu lấn chiếm trong con người tôi. Khỏi đợi cho lâu khi bước lên bậc thềm đá hoa cương thì…
– Con về rồi à? – Một người phụ nữ khoảng “28 tuổi “bước ra.
– Dạ, mẹ đây là bọn con tên Minh Tâm ạ – Bạch Mai nhìn mẹ nói rồi đưa tay ra giới thiệu.
– Dạ cháu chào bác – Tôi tỏ ra một người lịch sự.
– Ừa, vào nhà chơi cháu – Bác gái cũng niềm nở đón khách.
– Dạ
Phòng khách thiết kế khá là đơn giản so với vẻ bề ngoài của căn nhà, bộ bàn ghế bằng gỗ sang trọng, một chiếc tivi đặt giữa, cái đó để xem bóng đá là khỏi chê luôn đấy, trên tường với những bức tranh thiên nhiên đầy thơ mộng. Bạch Mai ngồi đối diện với tôi.
– Đọc số điện thoại nhà đi – Em rút ra một chiếc Samsung cảm ứng.
Tôi nghe lời đọc rành rọt từng chữ số một sau đó em đưa máy lại và phần việc xin phép mẫu thân của mình, được cấp trên duyệt kèm theo là Bạch Mai cũng nói giùm nên có thể hoàn toàn yên tâm đi chơi. Vừa nói điện thoại xong thì bác gái bước ra trên tay là một khay, trên đó có 2 lon pepsi và một ly cam, đĩa bánh quy. Tất nhiên tôi uống pepsi, em uống nước cam rồi nếu không muốn làm một thằng giới tính chưa xác định rõ ^_^.
– Uống nước đi cháu – Bác gái luôn nở nụ cười thân thiện.
– Dạ, cảm ơn bác
– Cháu học chung lớp với Mai hả?
– Dạ, Bạch Mai học chung với cháu – Tôi thản nhiên đáp nhưng bên kia Mai hơi bối rối rồi cắn nhẹ môi, bác gái có vẻ không hiểu lắm làm cho thằng con trai ngu ngốc như tôi cũng không hiểu chuyện gì.
– Minh Tâm mới gọi Mai là Bạch Mai à?
– Dạ
– Mai – Bất chợt bác gái gọi Bạch Mai
– À…dạ – bất chợt em giật thót người.
Sau đó mẹ nàng đưa cho nàng một nụ cười nhẹ nhàng có vẻ khiển trách một điều gì đó rồi đưa cái nụ cười hiền hậu kèm theo ánh mắt có vẻ hài lòng sang cho tôi, làm cho thằng con trai này chẳng hiểu cái mô tê sất gì cả, một lần nữa ôm cái mặt ngu ngu cho bàn dân thiên hạ ngắm.
– Thôi hai đứa ngồi chơi, bác vào nấu cơm, ở lại ăn cơm nhé Minh Tâm
– Dạ, cháu cảm ơn ạ. – Biết rằng mình đã bước vào nhà người ta thì khó lòng từ chối cái bữa cơm chiều lắm khi chủ nhà đã lên tiếng lại càng không thể.
Lúc này chỉ còn hai đứa tôi, hai dôi mắt nhìn nhau, bây giờ mới cảm thấy em có một nét đẹp đầy bí ẩn chứ không phải bộc lộ ra ngoài hết giống như Bạch Yến hay Như. Bạch Mai ở ngoài đã xinh đẹp rồi như cái cảm nhận của tôi nó nói rằng em đẹp còn hơn như thế nữa, chẳng biết vì sao lại thế.
– Mẹ cậu nhiêu tuổi thế
– 38 tuổi, trẻ lắm phải không. Hihi – Bạch Mai nói xong rồi cười, hình như đoán được cái ý nghĩ của người đối diện.
Tôi cũng không biết cái nghề đoán tuổi của mình nó ra sao nữa, lúc trước đoán tuổi của mẹ Như cũng sai hơn cả dự đoán, lần này sự chênh lệch đến 10 tuổi, không thể nào tưởng tượng được. Có khi nào sao này nghèo rồi mở một cái tiệm đoán sai tuổi không nhỉ, chắc là nhiều khách lắm chứ chẳng đùa tý nào đâu ạ. Hai đứa ngồi nói chuyện với nhau một tý thì…
– Kính…cong – Tiếng chuông nhà vang lên
Tất nhiên chủ nhà lúc này không ai khác chính là người con gái xinh đẹp mảnh mai ấy ra mở cổng, một lúc sau bước vào cùng em là một người đàn ông độ khoảng 35 tuổi (thật ra sai nữa rồi 40 tuổi ạ) ăn mặc lịch sử, bảnh bao.
– Bố, đây là bạn con – Em giói thiệu.
– Cháu chào bác – Tôi đứng lên lễ phép.
– Ừ, ngồi chơi đi cháu, cứ tự nhiên nhé – Bác trai cũng hiền hậu giống như bác gái.
– Dạ
Người ta thường nói khi có bia vào thì lời nói nó dễ đi ra hơn, trong những trường hợp như thế này không phải là không đúng, tôi không tiếc khi được hai ông anh huấn luyện cái tài năng uống bia để những năm tháng lúc đó đấu tranh liên tục và bây giờ trở thành con sâu bia.
– Cháu biết uống bia không?
– Dạ biết
– Thế gia đình có biết cháu qua nhà bác chơi không?
– Dạ có ạ
– Thế một tý hai bác cháu mình làm một ít nhé?
Chưa kịp trả lời thì…
– Bố này, mai con với Minh Tâm phải lên trường rồi – Bạch Mai đưa mắt sang người bố tỏ vẻ không chấp nhận ý kiến đó.
Nhưng nữ nhi thiên hạ như em thì đâu biết mấy cái vụ bia bọt của những thằng con trai đâu mà ngăn cản dù có lý do hợp lý, con trai mà nghe đến bia thì cách nào cũng phải thưởng thức, hê hê.
– Hê hê làm tý mà con, Minh Tâm tên đẹp nhỉ – Bố Bạch Mai chắc cũng không thua gì chú Hùng cho mấy.
– Dạ, con cảm ơn bác.
Tôi cũng phải thầm cảm ơn cái ông đã viết Minh Tân lại thành Minh Tâm để ngày hôm nay có người khen tên đẹp lại còn bố của một người con gái xinh đẹp nữa chứ chẳng đâu ợ, bác trai lên phòng thay đồ nên lúc đó chỉ còn có hai đứa tại phòng khác.
– Uống ít thôi đấy – Em nhìn tôi bằng ánh mắt đầy sắc khí.
– Hihi, biết ùi – Tôi lè lưỡi trêu.
– Cắt giờ – Em cũng không thua kém khi làm hai ngón tay giống cây kéo.
– Lè lè
– Hứ – Em huýt dài.
Thế là hai đứa tôi giỡn làm phá tan cái không khí của căn nhà, những nụ cười, những tiếng cười nói rộn rã vang lên, làm cho phòng khách náo nhiệt hẳn lên. Đó giờ tôi mới thấy em lại giỡn và cười nhiều đến thế và ngay cả bản thân cũng không biết tại sao lúc đó đùa vui đến thế nữa. Những cảm giác mà con gái đem lại khó hiểu thật đấy.
Một lát sau mẹ Bạch Mai kêu xuống ăn cơm và đúng lúc đó bác trai cũng bước xuống, thế là cả 4 người cùng ngồi vào bàn ăn với những món ngon, quả thật không biết sao lúc đó nhiều người con gái giỏi giang, tài năng đến thế.
– Ngồi đi cháu – Bác gái sợ tôi không tự nhiên thật ra cũng như thế, rất nhát lại nhà người khác.
– Dạ – Tôi tế nhị kéo ghế cho Bạch Mai rồi mới kéo ghế của mình ra ngồi.
– Hihi, cảm ơn- Em nở nụ cười xinh tươi.
Quả thật tài năng phán đoán của tôi càng ngày càng giống thần thánh ấy chứ chẳng đùa, bác trai lấy ngay một thùng bia 333 lại để dưới bàn ăn chỉ lấy lên trước 4 lon. Nói gì nói heniken còn uống được nhiều chứ bia 333 tôi uống khoảng 3 lon là thăng rồi. Mong rằng hôm nay sẽ cầm cự hơn được lon thứ 5 hoặc thứ 6 chứ lon thứ 3 mà thăng thì…
Mẹ Bạch Mai có vẻ hiểu người chồng của mình nên đã chuẩn bị sẵn hai ly đá không để ở chỗ tôi và bác trai, còm bác gái với Bạch Mai thì nước cam. Trên bàn lúc này rất nhiều món ngon, một cái lẩu chua ngọt đặt chính giữa, xung quanh là mấy món ăn kèm bao gồm tôm lăn bột chiên, chả giò, khổ qua xào thịt bò, cùng với những chén nước chấm.
– Sao lúc này ở đây nhiều người phụ nữ tài sắc vẹn toàn thế ta, không lẻ mình đang lạc vào một giấc mơ? – Tôi thầm nghĩ vì hết người này đến người khác, ai cũng xinh đẹp không thua không kém còn tài giỏi nữa mới ghê.
– Ăn đi cháu – Bác gái mời.
– Dạ, hai bác dùng ạ
Và Bạch Mai gấp cho mỗi người một thanh chả giò để khai tiệc chứ chẳng ai chịu đưa đũa vào trước cả, khi đi ăn ở một nhà ai đó hay với ai tôi tự đặt ra cái gọi là quy định khi không được đưa đũa gấp trước mọi người trong bàn ăn, không được ăn ít chứ không dám ăn nhiều vì một lẽ đó là ngại.
Phải nói chả giò là món tôi ưa thích, món đó mà bỏ bún vào rồi thêm một tý rau với nước mắm chua thì có thể nói tôi ăn không biết đến khi nào no ấy, chỉ sợ hết đĩa thôi. Công nhận chả giò mà mẹ Bạch Mai làm không thua gì món chả giò mà Như làm cả, đều giòn, đậu ở trong được nấu vừa đúng lúc nên khi ăn từng hạt đậu khi được răng tôi chạm vào nó nhẹ nhàng tách ra, gia vị thì vừa ăn. Ngon bá cháy con bọ chét chứ chẳng đùa.
– Rộp! – Tiếng lon bia đã được khui.
Và…
Chap 38:
– Dzô con – Bác trai mỉn cười đưa ly lên.
Và tất nhiên tôi cũng không thể từ chối được nữa rồi, cầm chiếc ly đã rót sẵn bia lên, uống hết 100%.
– Haha, được – Bác trai có vẻ hài lòng.
Còn bác gái thì…
– Ăn đi cháu – Luôn nở nụ cười hiền hậu trên môi
Còn em thì gấp đồ ăn cho tôi, lần này khác với lần trước bố mẹ Bạch Mai chỉ nở nụ cười hiền từ chứ không có những cuộc công kích.
– Minh Tâm này, nhà cháu ở đâu?
Tôi lễ phép thưa về chỗ ở và hai bác cháu luân phiên trao đổi thông tin với nhau.
– Mai nhà bác ít thấy dẫn bạn là con trai về nhà chơi – Bác trai nhìn sang em rồi nói.
– Dạ, ở lớp Mai hơi lạnh lùng ạ.
Tôi vừa nói xong thì bị một cú véo hông rõ là đau, phải nhăn mặt cắn môi chịu đựng chứ không dám nói ra lời, trời ơi cái số tôi ăn véo không vậy nè.
– Hì hì, ai lạnh lùng chứ – Em nhìn tôi cười nhưng đầy ngụ ý “dám nói nữa ăn véo đấy “
– À…ừ – Tôi gãi đầu cười trừ chứ chẳng dám phản kháng
– Nó là vậy đó cháu – Bác gái nhìn tôi cười nhẹ rồi nói. – Nhưng con gái lạnh lùng thật ra bên trong nó là… – Bác gái định truyền “bí kiếp “thì…
– Mẹ này
– Thôi dzô
– Dzô – Tôi phụ họa
Đã qua 3 lon đầu rồi ấy nhưng cái cảm giác choáng hiện về trong tôi, định mở lời hẹn hôm khác cùng bác trai “chiến đấu “tiếp thì em nói với bố giùm rồi nên cuộc chiến với bia bọt đến đây tạm kết thúc. Ngồi đến chuyện với hai bác một tý thì cũng đến lúc ra, tôi dắt xe ra khỏi căn nhà đó, được tiểu thư đưa ra đến cổng:
– Tớ về đây, ngủ ngon
– Chạy xe cẩn thận nhé, ngủ ngon
Tôi để chân lên bàn đạp và đạp, con đường hơi vắng nhưng có đèn, ánh đèn màu vàng soi sáng con đường phía trước, đêm khuya thanh tĩnh chỉ có những tiếng chó sũa đâu đó, kiềm theo là những tiếng nói cười vui vẻ trong những căn nhà mà tôi chạy qua. Tâm trạng hôm nay rất vui, số nó hên là nó hên cả ngày luôn, về đến nhà bố mẹ không hỏi gì cả, tôi vọt nhanh lên phòng tắm gửi rồi đánh một giấc ngủ say để chuẩn bị cho cuộc thi ngày mai chủ nhật 14/8/2005.
Sau khi tắm gửi ra tôi bước lại giường nằm xuống nghỉ mệt một tý, một lúc sau đứng dậy đi lại tắt đèn thì một ly nước có màu đỏ đỏ để trên bàn học.
– Gì thế, máu à?
Tôi tiếng đến gần và cầm nó lên thì ra đó là ly cà chua ép, cười nhẹ rồi uống một hơi hết và tắt đèn…Tất tố…ý nhầm…tắt đèn cả căn phòng chìm vào bống đêm và tôi cũng chìm vào giấc ngủ.
Reng…reng…reng
Tiếng chuông báo thức vang lên, tôi với tay chụp lấy nó và rồi…
– Rầm – Tiếng vang lên chua chát.
Với tay lăn lăn…cuồi cùng cũng rớt xuống sàn luôn…vê lờ ^_^. Chào ngày mới thật thú vị…tỉnh cả ngủ luôn ấy
– Bà nội nó,cái lưng của tôi – Xoa xoa cái lưng sao cú tiếp đất không thể hoàn hảo hơn được nữa.
Cái đầu nó còn hơi ê ê chắc là do hậu quả của chầu uống bia của tối hôm qua, tôi lếch cái thân tàn ma dại vào nhà vệ sinh, làm cái công việc thường xuyên mà cần phải làm khi mỗi buổi sáng thức dậy, đánh răng, rửa mặt, đi vệ sinh. Xong xuôi bước xuống nhà để ăn sáng, hôm nay là chủ nhật nên bố mẹ ở nhà cả không đi làm nên khi bước xuống bếp đã thấy mọi người có mặt đầy đủ chắc là đang đợi thằng con trai quý tử này đây mà. Hai ông anh bá đạo thì ngồi đưa mắt tia Như vì em đang mặc quần Jean ngắn để lộ cập chân dài trắng miên mang ra ngoài…nhìn phát thèm @@. Còn bố thò đang đọc báo, mẹ thì làm đồ ăn với Như.
– Nhìn gì thế? – Tôi bước vào kéo ghế ra nói đổng lên.
Bất chợt Như quay người lại làm cho hai ông anh của tôi giật bắn cả người lên vì biết rằng đầu óc lúc này của hai người họ không được trong sáng gì cho mấy.
– Hả?…Ai – ông anh hai chột dạ hỏi.
Còn anh ba thì nhìn tôi muốn ăn tươi nuốt sống vì phá đám, nghe tiếng của người cuối cùng trong nhà bước ra thì bếp thì bố mẹ, Như quay mặt lại nhìn, làm cho không khí trở nên im lặng, một cái cảm giác bất bình thường hiện hữu trong người tôi.
– Chào buổi sáng cả nhà, hihi – Tôi gãi đầu rồi ngồi xuống.
Lúc đó mẹ, Như cũng bước lại kéo ghế ngồi xuống, em ngồi kế tôi và chuyện gì đến cũng đến…
– Mầy ngon quá rồi – Anh hai khai chiến.
– Hơn cả tao – Anh ba thừa cơ hội.
Tôi biết có điều chẳng lành sắp xảy ra trong căn bếp này, một cảm giác nhột nhột, một không khí ngột ngạc đang bao trùm…
– Hai huynh nói gì thế? – Tôi giả vờ nai tơ thánh thiện.
– Tự làm tự hiểu – Anh ba nói một câu mà làm tôi cảm thấy nhột nhột.
Và…
– Tối qua con đi đâu thế? – Bố bắt đầu cái màn mà tôi gọi là “tra khảo “
– Dạ, con qua nhà bạn chơi, có điện về mà – Tôi bình thản trả lời vì có xin phép nhưng chuyện đời nó đâu thế
– Đi chơi hay đi nhậu?
– Dạ…dạ… – Bắt đầu con gà mắc đẻ nhập vào.
Lúc này mẹ và Như đưa mắt nhìn tôi càng làm cho tình hình phức tạp thêm, chứ một ngày mẫu thân đã ra tay cứu giúp thằng con trai quý tử này rồi, chuyện chẳng lành sắp xảy ra trong căn nhà này.
– Lại nhà con gái nhậu à? – Mẹ hỏi
– Ơ, không có – Tôi chối ngay nhưng sự thật là thế.
– Thế sao tối hôm qua con bé gì đó điện xin phép giùm? – Mẫu thân đúng là một người con gái sắc xảo.
– Dạ thì qua nhà bạn đó chơi. Nhưng…nhưng… – Tôi không dám nói là uống với bố Mai.
Lúc này đang có “5 khẩu đại bác “chuẩn bị lên đạn bắn vào tôi
– Rầm! – Tiếng đập bàn vang lên làm cho 3 anh em tôi giật bắn cả người.
– MẦY NHẬU VỚI AI? Ở ĐÂU – Bố hét lớn.
– Dạ…con…
Lúc này tôi run như cầy sấy
– Nói nhanh – Quát rõ là lớn đủ khiến người yếu im giật mình mà xỉu.
– Dạ…qua nhà bạn… – Tôi trả lời như gà mắc đẻ.
– Bạn trai hay gái.
– Dạ…con…con…
– Rầm! – Tiếng vỗ bàn.
Làm tôi giật thót người.
– Con gì?
– Dạ…dạ…con…nhái – Giọng tôi nó lẹo luôn rồi ^_^
– Gì?
– Dạ…con…gờ… – Tôi sợ như lúc nãy nên đánh vần cho chắc.
– Mầy gờ ai hả? – Quát càng ngày càng to.
– Ực – Tôi nuốt nước bọt – Thôi rồi lượm ơi xuân này không về thật rồi…
– Dạ…con qua nhà…bạn…gái
– Để làm gì?
– Dạ…chơi
– Sau lúc tối về mầy say?
– Dạ…
– RẦM!
– Dạ con nhậu với bố bạn ấy – Tôi nói nhanh như sợ không được nói nữa
Tất cả ánh mắt trong gia đình nhìn tôi như thể sinh vật lạ, trong đầu đang nghĩ là ngày tận thế sắp đến rồi, trên đầu lúc đó có một đám mây đen mù mịt, bên kia là “các đầu đạn hạt nhân “liên tiếp nã đạn xối xả vào mảnh đất của tôi. Thôi rồi lượm ơi…lần này mầy đi lượm bộc thật rồi. Đang đợi “tòa án xét xử “, mồ hôi trên trán của tôi cứ thay nhau rớt xuống…
– Tổ cha mầy không điện cho bố – Bố mỉm cười rồi ngồi xuống không giống cái kiểu tra tấn lúc nãy.
– HẢ? – Tôi há to cái miệng, không tin vào cái lỗ tai của mình nữa.
– Hả? gì mà hả? gan thỏ có khác, haha – Anh hai ôm bụng cười
– Haha, có gan nhậu mà không có gan nói, tý nữa thì tè rồi nhé mầy – Anh ba tranh thủ thời cơ bơm đểu.
Em ấy cũng cười khúc khích không thua kém gì bốn người kia, tôi lau nhanh mấy giọt mồ hôi trên trán của mình, bình tỉnh trở lại, một tý nữa thì rụn cả tim chứ chẳng đùa.
– Không ngờ cả nhà chơi một phát đau thật – Tôi thầm nghĩ.
Suốt buổi ăn tôi chỉ biết cắm đầu ăn và ăn không dám nói gì cả vì sợ bị đem chuyện tra khảo lúc nãy ra thì một phen nữa lên mây. Ăn xong tôi và Như lên phòng thay đồ chuẩn bị cho cuộc thi rung chuông vàng gì đó. Không lâu sau tôi bước ra khỏi phòng thì thấy em đang đứng đợi, hôm nay em mặc quần tây áo trắng, tóc xõa bình thường chứ không cột gì cả nhìn xinh ghê chứ chẳng đùa.
– Này, con trai gì mà lâu thế – Như nhăn mặt nhìn tôi
– Hihi, à mà cảm ơn ly nước lúc tối nha – Tôi nhớ đến ly cà chua ép.
– Ừa, đi thôi để trễ.
Thật ra còn đến 1h nữa, ra đến cổng đã thấy xe của hai thằng anh bá đạo mất tiêu, công nhận còn sớm hơn cả hai đứa tôi.
– Như nè, đi chung với tớ khỏi lấy xe đâu
– Cũng được.
Trên con đường Lý Tự Trọng ngày nào, tôi chở em không còn thấy lạ khi có những câu nói từ bên ngoài, không còn bực tức với những hành động chỉ trỏ từ bên ngoài, lâu rồi tôi mới đèo em, tính đến ngày hôm đó là 5 ngày chứ còn gì nữa ^_^.
Hôm đó bầu trời trong xanh kèm theo những ánh nắng sáng sớm tuy không quá gắt nhưng vào trưa chắc chắn sẽ nóng lắm đây, cả hai đều không đội nón.
– Nắng không Như.
– Không mát lắm – Em thản nhiên trả lời.
– Gì cơ? – Tôi giật bắn cả người.
– Không gì.Hihi.
Kiểu này thì ấm trán chứ mát cái gì, nắng nóng muốn chết luôn đi được mà em nói mát, con gái thật khó hiểu chứ chẳng đùa đâu. Chạy qua những hàng cây phượng đang còn trên đó những bông hoa đỏ rực thật là đẹp, lúc nhỏ thường lấy hoa phượng làm những con bướm rồi ép vào tập thật thú vị.
– Take me toyou hear, take me to your soul. Give me your hand before I am old, show me what love is, show me that wonders can be true… – Tiếng hát vang lên sau lưng tôi.
Đến lúc đó tôi mới biết được người con gái sau lưng có một giọng hát rất hay, làm thằng con trai này phải chăm chú lắng nghe từng câu từng chữ, giọng hát thanh thót giống những chú chim đang ríu rít hót trên những cành cây phượng, không có từ nào để chê được, truyền cảm. Sau này đi làm Mc hoặc ca sĩ cũng được vì ngoại hình xinh đẹp không có chỗ nói, giọng hát lại hay đến thế nữa. Phải nói rất tuyệt.
– Hát hay thế,bài gì vậy – Tôi đợi em hát hết mới hỏi.
– Ai cũng nói thế cả. hihi
– Bài gì thế
– Bí mật
ÔI cái đệch, toàn bí với chả mật, thế là tôi im lặng, con gái thật khó hiểu. Nói ra có chết ai đâu, bí mật tối ngày làm cho cái tính hay tò mò của tôi trỗi dậy đành một lần nữa ngậm ngùi dồn nén cái tính tò mò đó xuống chứ biết rằng dù hỏi em cũng không nói.
Hôm nay trường có thể nói là đông như kiến chẳng thua gì cái tiết làm lễ tụ hợp đầy đủ học sinh cả, chả trách gần 120 lớp hơn 5000 học sinh. Một cảnh tượng hải hung, nếu mà bỏ một quả lựu đạn vào ngay giữa chắc chắn nó sẽ là tin giật gân chứ chẳng đùa ^_^. Không ngờ mình ít có ác quá nhỉ. Tôi thấy trên sân trường là các con số ở khuôn viên A, trên các con số là những tấm bảng và cây viết giống như trên VTV3 vê lờ.
Sau khi gửi xe xông tôi và Như đi lên lớp, tất cả đông đủ
– Trễ thế mầy – Thằng Tùng chặn họng.
– Woa…Như đẹp quá – Thằng Chung mê gái chạy lại nhìn em.
– Không cần mầy khen – Tôi nói.
– Ghen hả mầy…
Tôi giơ nắm đấm lên đe dọa nó nhưng…
– Đây là nón và số thứ tự của cậu này. – Bạch Mai tiến lại gần đưa cho tôi chiếc mũ làm bằng giấy cứng ghi chữ “10A3 Quyết Thắng “và một tấm giất có keo hai mặt ghi số 1412.
GÌ?
1412??
Tại sao là 1412
Chap 39:
Tôi hơi bất ngờ với con số 1412 của Bạch Mai đưa cho vì liên quan đến một chuyện của năm trước…
14/2/2004
Kính coong…Tiếng chuông nhà vang lên
– Tâm ra mở cổng – Mẹ gọi to lên.
Lúc đấy là 12 giờ đúng, tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì bị phá nên chạy vọt xem xuống cái người này mà canh giờ linh để đến nhà người ta thế này, bước xuống nhìn xa xa là một người đưa thư của bưu điện.
– Dạ, chào chú, cháu giúp được gì ạ? – Tôi mở cổng ra.
– Đây phải nhà của Nguyễn Minh Tâm đúng không?
– Dạ phải.
– Có người từ Tokyo gửi một bưu phẩm – Người đó tiến lại xe lấy ra một gói quà màu hồng, có cái nơ rất đẹp.
Làm thủ tục ký nhận xong, tôi cầm trên tay cái hộp quà đó, có một chút ngạc nhiên vì không biết ai ở Tokyo cả, sợ gửi nhằm nên đứng nói với chú đưa bưu phẩm khoảng 15 phút mới xong. Đúng thật món quà ấy gửi cho tôi rồi, đem vào nhà cứ tò mò hết sức vì không biết của ai cả nên tôi định mở ra xem thì trên chiếc hộp quà đó ghi “1412 “. Chả hiểu cái mô tê sất gì cả.
…
– Tâm xuống thôi – Giọng nói ấm áp vang lên.
– Ờ…đi thôi.
Trước khi ra cửa chuẩn bị “chiến đấu “thì được mấy đứa bạn cỗ vũ tinh thần và bọn nó không quên lời đe dọa nếu bị loại sớm, nhất quyết phải đem về danh dự cho lớp 10A3, bọn nó cũng kì lạ mấy người con gái kia ai cũng đều xinh đẹp tài giỏi sau không đặt niềm tin vào họ mà đi đặt niềm tin vào một thằng con trai như tôi chứ. Sai lầm rồi.
Trên sân lúc này là các ô vuông và những tấm bảng với cây viết đủ cho một người sử dụng vị trí, xung quanh toàn cổ động viên hùng hậu với những băng gôn cỗ vũ cũng hết sức rực rỡ làm cho khu vực A trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Trên kia là các hàng ghế dành cho thầy cô, hôm nay tất cả giáo viên của trường đều mặc áo đoàn TNCSHCM cả, màu xanh mang nhiều ý nghĩa.
– Alô…1…2…3…chim sẽ gọi đại bàng nghe rõ không? – Thầy Hậu cầm mi cờ rô pha trò.
– RÕ!!! – Vang dội khắp cả khu.
– Tốt, trên sân là số từ 1000 đến 1480 phù hợp với số thứ tự của các thí sinh. Đã đến giờ lành đề nghị các thí sinh vào vị trí chuẩn bị cho cuộc thi.
Lần lượt các lớp chia tay các thành viên của mình và những lời chúc tốt đẹp được truyền miệng cho nhau, tình nghĩa lúc đấy tràn đầy hết, lớp tôi không thua không kém gì cả bọn nó làm hơn sắp sinh ly tử biệt dù mới gặp nhau có một tuần nhưng tình cảm keo sơn rồi. Đại gia đình 10A3.
Tôi cũng kiếm ngay cái vị trí của mình mang số 1412 đầy bí ẩn kia, nó nằm chỗ khá thuận tiền ở hàng thứ 5 phía ngoài cùng bên trái số 1002, bên phải là 1148, dễ đi ra khỏi sàn thi đấu mà không cần phải mất thời gian nhiều. Các thầy cô cũng tính tới trường hợp nhìn nhau nên mới sắp xếp các thứ tự của các lớp đảo lộn thế này. Tất nhiên không quen không biết thì có trời mà cứu, nó giống như một cuộc thi đại học. Đấu đá, chọi lẫn nhau, tất cả chiến đầu vì bản thân, vì danh dự của lớp mình cả.
– Ok, ổn định nào. Thầy phổ biến tý: các em có 30 câu hỏi, mỗi câu hỏi tùy theo từng mức mà các em có số thời gian quy định để trả lời. Ai đúng ngồi lại vị trí, ai sai thì bước ra sàn. Sẽ có một phần thi cứu trợ.
Tất cả chăm chú nghe thầy Hậu phổ biến quy định cuộc khi, cả sân trường chỉ thỉnh thoảng có tiếng ở một nơi nào đó, số lượng cổ động viên còn đông gấp nhiều lần số thí sinh đang có mặt trên sàn thi đấu lúc này, tạo nên một khung cảnh hồi hợp.
– VÀ…BÂY…GIỜ…CUỘC THI BẮT ĐẦU!!!
Tôi lấy ngay cái bảng, cây viết mở nấp ra chuẩn bị lắng nghe câu hỏi thứ nhất mà trong người cứ có một cảm giác lo sợ, bất an. Hình như đó là tâm trạng chung của tất cả thí sinh đang có mặt trên sàn thi đấu.
– CÂU 1: Ca là viết tắt của nguyên tố nào trong hóa học? 30 giây bắt đầu – Cuộc thi chính thức bắt đầu với câu hỏi đầu tiên thuộc lĩnh vực hóa.
Tôi không ngần ngại ghi vào bảng đó là Canxi, đây là một cuộc thi đấu đá giữa cá nhân lẫn tập thể nên tránh mọi trường hợp đối phương sử dụng “mắt thần “để dòm ngó, tôi úp bảng xuống chỉ đợi hiệu lệnh.
– 30 giây kết thúc, nào cho thầy thấy kết quả đi
Đồng loạt tất cả đưa bảng lên, ngay sau đó các thầy cô đi xuống kiểm tra, xem các câu trả lời của học sinh mình:
– Theo sự quan sát thì trên sàn thi đấu có hai đáp án là đa số, Canxi và Cacbon…Và đáp án của chương trình là…là…Canxi – Thầy chốt đán án.
Câu hỏi này khá dễ nên chỉ có 5 thí sinh bước ra với đáp án Cacbon, số thí sinh tham gia câu hỏi số 2 là 475 người.
– Bây giờ là câu số 2…bờ bờ…bờ… – Thầy đọc kéo dài
Ở khu cổ động viên lúc này
– Bờ mông hả thầy ^_^
– Bờ cờ đờ mới đúng (=.=)
– …
– Câu hai: bờ biển Việt Nam dài bao nhiêu ki- lô- mét? 30 giây bắt đầu
Có thể nói là khá đơn giản với tôi, câu hỏi vừa đọc hết cũng là lúc đáp án được ghi lên bảng”hơn 3600 km “
– Bảng đâu, bảng đâu – Thầy Hậu phát tín hiệu.
Theo sự quan sát của tôi thì đáp án 3600km là đa số, có thể đây cũng là một câu hỏi mẹo.
– Đáp án…chuẩn là hơn 3600km. Rất tiếc cho những em có đáp án 3600km và khoảng 3600km.
Lúc này trên khuôn viên A có rất nhiều đứng lên rời khỏi cuộc chơi trong sự đầy nuối tiếc bởi câu hỏi tưởng đâu đơn giản nhưng không hề đơn giản tý nào cả, địa lý luôn cần một số liệu gần đúng với thực tế không thể sai với khoảng cách rất lớn. Theo báo cáo nhanh “sở chỉ huy “thì trên sân còn 118 sau câu hỏi số 2, con số mất đi ở câu hỏi số 2 355 thí sinh, một con số rất lớn.
Ở ngoài là những lời bàn tán về câu hỏi vừa rồi nhưng đâu đó thấy những nét mặt đầy u sầu củacác thí sinh rời khỏi sàn thi đấu. Từ câu 2 trở đi đến câu 10 cũng khá đơn giản không mấy chốc có đán án nhưng câu hỏi số 11:
– Câu hỏi số 11 thầy sẽ đưa giấy cho các em
Tờ giấy in sẵn đã được các thầy cô phát cho 34 thí sinh còn lại trên sàn thi đấu, quan sát thì có cả hai ông anh bá đạo tất nhiên ba người đẹp kia chưa bị khuất phục bởi những câu hỏi khá đơn giản. Tôi cầm tờ giấy lên mà chẳng hiểu cái mô tê sất gì cả, chữ cộng chữ ra số:
A + B = 3
B – A = 1
A + C = 4
B + C = 5
C + D = 7
D + B = 6
C – A = x?
D – B = x?
Hỏi x = bao nhiêu. Vì sao (x là một số tự nhiên)
Từ câu 10 trở đi thời gian suy nghĩ cũng tăng lên thành một phút và độ khó của câu hỏi cũng tăng dần theo, câu này tôi ngồi suy nghĩ cả buổi mà không đưa ra được đáp án đành phải ngồi chơi với câu hỏi như thế này dù biết rằng đáp án sẽ là con số 2 không có số khác.
– Một phút đã hết thầy muốn thấy đáp án của các em. – Thầy Hậu lên tiếng.
34 người đưa bảng lên nhưng đâu đó có những gương mặt buồn bã thất vọng trong đó có cả ba anh em nhà tôi, quả thật câu hỏi đó mà đưa ra trong hoàn cảnh như thế thì không thể suy nghĩ được gì khác.
– 12 người có đáp án là 2, 22 người không có đáp án. – Thầy Hậu đi quan sát.
Kết quả thật là 2 nhưng trên sàn thi đấu chỉ còn lại ba gương mặt xinh đẹp của 10A3 chứ không ai khác, ba người họ đưa ra đáp án và lời giải thích hợp lý nhất làm cho thầy cô và mọi người đều khâm phục.
Câu trả lời của Như dựa vào thứ tự bảng chữ cái tiếng Anh, còn Bạch Mai thì dựa theo phương pháp giải phương trình hai ẩn với hai phương trình đầu rồi sau đó thế từ từ vào sẽ ra được kết quả nhưng có lẽ đáp án theo nhiều lúc đó phải khâm phục đó chính là người con gái xinh đẹp ấy Bạch Yến.
Lời giải như thế này: Ta có: A+B=3 và B- A=1 có A > B => 1 < B < 3 =>B = 2 thỏa mãn điều kiện x là số tự nhiên.
Thế B = 2 vào A + B = 1 => A = 1
Mặc khác A +C = 4 =>> C = 3 =>> D = 4 (D + C = 7)
Vậy C – A = 2; D – B = 2.
Sau khi câu trả lời của em được thầy Hậu đọc lên thì tất cả ai cũng khâm phục vì khoảng thời gian ít ỏi có thể nghĩ ra lời giải như thế, đúng là tài sắc vẹn toàn.
– Bốp bốp… – tiếng vỗ tay có thể nói lớn còn hơn 4 cái loa phát thanh của trường.
– Ghê
– Quá lôgic
– Không thể hợp lý hơn
– Thế cũng nghĩ ra
– Vừa đẹp vừa giỏi
– Hâm mộ quá
– …
Khỏi phải nói đến đó là 3 người đẹp của lớp tôi đã nổi tiếng và mọi người biết mấy em học lớp 10A3 những sóng gió bắt đầu xảy ra từ đây…
Tôi ngồi ngoài sàn thi đấu sau câu hỏi thứ 15 thì được vào sàn vì 3 em trụ đến câu 15 và bốc thăm may mắn được phiếu tất cả trả lại sàn thi đấu. Đến cái phần gọi là giải lao giữa “trận đấu “thì tôi mới phát hiện thêm một tài năng của Bạch Yến.
– Xin mời em thí sinh 1030 (số báo danh của BY) phục vụ chương trình văn nghệ.
Thầy bước tới đưa mi rô cho em thì không còn đường nào để từ chối, tôi nhìn trên khuôn mặt ấy có một chút gì đó không muốn thực hiện cho lắm, lúc đó suy nghĩ là giọng hát không được hay nên không dám trình diễn nhưng sau đó cái ý nghĩ sai lầm bị đập tan ngay…
Tiếng hát trong veo, rõ rang từ chữ đầy những nốt nhạc bay lượn trong tâm trí mỗi người nghe bài hát mà em đang trình bày, đầy lôi cuốn và cảm xúc, có thể nói em và Như có một nét giống nhau khó diễn tả ra được, một bí ẩn khó hiểu.
“ôi hàng cây xanh thắm dưới mái trường mến yêu có loài chim đang hót…
Như thời gian êm đềm theo tháng năm
Như dòng sông lượn điều theo cơn gió
Mang tình yêu của thầy đến với chúng em
Để dựng xây quê hương tương lai…sáng ngời “
Tiếng hát của em như một dòng suối chảy, êm đềm, trong veo, mượt mà, làm cho người nghe bị lôi cuốn. Đến tận bây giờ tôi viết những dòng chữ này, bật lại bản nhạc ấy thì trong con người có một cảm xúc khó tả, cái tuổi học sinh thời thơ ấu nó tươi đẹp làm sao, ấy vậy mà một cuộc đời của một con người thì chỉ có một lần trải nghiệm, nếu có một điều ước thì tôi sẽ ước ngay là được quay lại cái tuổi học trò trong sáng, tươi đẹp đầy mơ mộng, những ngày tháng của niềm vui,…”Hãy quý trọng những phút giây mình đang có “.
Từng hình ảnh tươi đẹp hiện về…Cảm ơn em. Một lần nữa tôi đang sống ở quá khứ, một quá khứ tươi đẹp. Nơi mà tình yêu sinh ra…
Tiếng hát của Bạch Yến vừa dứt thì tiếng vỗ tay lại vang lên, tất nhiên không thiếu những lời khen ngợi kể cả thầy cô. Đến lúc này em như một đóa hoa tươi đẹp mà ai cũng muốn chiếm đoạt, sở hữu làm của riêng cho bản thân mình cả. Một người con gái xinh đẹp với gò má cao ửng hồng mang một vẻ đẹp tinh khiết như cái áo trắng tinh khôi mà em đang mặc, một người con gái với giọng nói, nụ cười tươi tắn của cái tuổi học trò mang đến con tim của người đối diện những khung bậc khó tả, một người con gái tài giỏi. Trên cuộc đời này một người con gái như em quả là hiếm, mong là cuộc đời của em cũng giống như những gì sở hữu, xinh đẹp, tinh khiết, tươi tẳn,ngọt ngào.
Trở lại với cuộc thi lúc này tất cả thí sinh đã yên vị trí chuẩn bị cho cuộc thi, lần lượt những câu hỏi tiếp theo được chinh phục, tôi cũng cố gắng hết sức sử dụng tất cả kiến thức mình đang có để vượt qua những thử thách chính là những câu hỏi mình đang đối mặt. Đến cái câu số 20 thì trên sân chỉ có còn 18 người có cả ông anh hai của tôi, còn bản thân thì vui mừng khôn xiết khi vào được đến câu 20 hơn một nữa câu hỏi của trò chơi rồi nếu có rời khỏi cuộc chơi thì chắc có lẽ không buồn bã ân hận như lượt đầu tiên. Từ những câu này thì thần may mắn hình như đã mỉm cười với tôi thì phải:
– Câu 21: Tripoli là thủ đô của nước nào? 1 phút 30 giây bắt đầu
Vừa nghe xong câu hỏi là trong người có một cảm giác bất an hiện hữu, nói gì nói trong đầu trống rỗng, không tìm ra cái quốc gia nào gọi là hợp lý cả. Chỉ biết đưa ánh mắt nhìn xung quanh mong ra có ai biết giúp mình nhưng phần lớn thí sinh trên sàn thi đấu chau mày, đăm chiêu suy nghĩ chỉ có ba người con gái ấy đã chốt đán án rồi. Không lẽ tôi lại bước ra nữa sao?
Chap 40:
Cái tên thủ đô này nghe quen quen hình như đã đọc báo ở đâu đó rồi mà nhớ hoài không ra, thiệt là tức ghê ấy, gần hết thời gian nhìn qua Bạch Mai thì bỗng có một câu trả lời hợp lý:
– Haha, ” ly bia ” thì ra là ” ly bia ” – Tôi vui mừng không ngờ uống bia cũng có lợi ích, ít nhất là trong cái trường hợp đó chứ chẳng đùa.
Tôi nhanh chóng chốt đáp án với tâm trạng vui tươi khi chắc chắn rằng không có đáp án nào khác vì nhớ đến cái bài báo đã nói đến điều này, không ngoài dự đoán đáp án được đưa ra trùng với những gì trong bảng tôi ghi “Lybia”.
Sau câu hỏi đó trên sân chỉ còn lại 4 thí sinh không ai khác chính là những gương mặt được lớp 10a3 đề cử, lúc này tôi cảm thấy đã được làm một phần gì đó cho lớp dù mới đến câu thứ 21 chưa biết còn có thể làm được gì không nữa nhưng vui mừng rồi vì lúc đó 3 người xinh đẹp trụ lại, chắc chắn rằng một điều lớp 10A3 sẽ quyết định hoạt động năm nay hoặc là năm nay sẽ trở nên buồn tẻ nếu 4 người chúng tôi rời khỏi sàn thi đấu khi chưa chạm mốc đến câu thứ 30.
Thần may mắn đã mỉm cười với tôi đến câu hỏi số 27 khi toàn là những gì gọi là sở trường, câu 28 là một câu hỏi hóa học cũng khá đơn giản khi hỏi:
– Con người đốt khí Clo trong khí quyển có hiđro để tạo ra gì? Viết PTPƯ nếu có. Khí sau phản ứng cho vào nước có xảy ra phản ứng hay không? Nếu có tạo ra gì? 1 phút bắt đầu.
Câu hỏi không có gì khó đối với tôi đã học trước một phần nào đó của chương trình lớp 10. Nhưng có một điều lạ thường đó chính là ba người con gái kia không có đáp án sau khi thầy Hậu đi xem bốn tấm bảng.
– Một là năm nay trường có hoạt động, hai là đành nói lời tiếc nối.
Thầy đến chỗ tôi nhờ giải thích giùm câu trả lời:
– Dạ, đầu tiên em viết phương trình để biết tạo ra chất gì, đó là HCL, con người chúng ta dung phương pháp tổng hợp từ Clo và Hiđro để tạo ra HCL. Hiđro clorua bản chất là một chất khí. Nhưng năm lớp 9 em có gặp mấy PTPƯ về HCL mà nó chỉ tác dụng với kim loại đứng trước hiđro trong dãy hoạt động hóa học và ba- dơ, muối…cho thấy 1 tính chất hóa học đó là một axit mạnh. Vì vậy bỏ vào nước hiđro clorua tạo thành dung dịch axit clohiđirc ạ.
Đáp án của tôi được chấp nhận và 3 người con gái ấy bước ra sân trong sự tiếc nối của cổ động viên, bây giờ chỉ còn một thằng con trai đang run sợ như tôi vì chưa bao giờ bị áp lực lớn như thế này tất cả đang đè lên cái đầu, cái trí óc của mình, hơn 5000 người đang chăm chú nhìn về phía tôi và ai cũng mong rằng thằng con trai này sẽ trả lời thêm được hai câu hỏi nữa. Tôi có trong tay một quyến sự trợ giúp gọi là cứu trợ từ khán giả nhưng trước khi bước vào câu hỏi 29 thì tôi xin ra ngoài một lát tiến về phía ba người con gái xinh đẹp kia đang nói gì với bọn con trai của lớp. Thật sự rất khó hiểu trong tình huống như thế không lẽ cả ba không ai có trả lời mà phải đưa bảng trắng như thế, không thể nào được khi cả ba đều tài giỏi. Hình như lúc đó ai cũng đưa mắt nhìn hành động của tôi cả nhưng không để ý cho lắm cứ tiếp tục bước về cái hướng đã định vị sẵn.
– Sao thế? – Tôi nhăn mặt khó chịu
– Sao đâu? – Cả ba đồng thanh trả lời
Tuy đồng thanh nhưng cả ba đều có ba vẻ khác nhau, Như nở nụ cười đầy mờ ám, Bạch Yến cười xinh đẹp, Bạch Mai nhún vai tỏ ra bình thường.
– Đùa tôi à? – Lúc đó hơi khó hiểu vì hành động của ba người.
– Không có gì đâu, cố lên! – Bạch Yến vén tóc rồi nói làm cho một hương thơm từ tóc tỏa ra cho tôi đây dễ dịu với mùi hương đó.
– Không trả lời câu 30 thì… – Như nói mập mờ bỏ khúc cuối kèm theo ánh mắt đe dọa.
– Cố lên cậu nhé – Bạch Mai mở miệng cười rồi nheo mắt động viên.
Ba người họ đều tỏ ra xinh đẹp dễ thương thế tôi chẳng có tâm trạng để trách nữa vì những hành đó cướp mất hồn tôi rồi còn gì nữa, ở ngoài lúc này bàn tán rộn rã về cuộc nói chuyện giữa bốn người chúng tôi. Thấy thầy Hậu ra kí hiệu kêu trở lại sàn thi đấu nên tôi quyết định “chia tay “ba người đẹp.
– Tớ thắng có gì thưởng không?
– Muốn gì cũng được – Cả ba đồng thanh đáp làm cho cái trò đùa của tôi trở thành thật sự.
– Thôi…tớ đi đây.
Vừa bước đi được ba bốn bước thì…
– Tâm!!! – Tiếng gọi kèm theo giọng nói quen thuộc.
Nhanh chóng tôi quay lại thì thấy Bạch Yến đang đi tới, đứng trước mặt
– Gì thế
Bỗng em nhón gót chân lên..
Kề mặt
.
.
Và
.
.
Kề vào lỗ tai tôi nói nhỏ
– Chiều qua nhớ tớ uống trà nha, hì – Em nói nhỏ nhẹ đầy ngọt ngào.
Một mùi hương dịu nhé tao nhã năm xưa lại xuất hiện, làm cho thằng con trai này phải đứng hình cả lúc ấy, dân cư lúc nào bàn tán xôn xao vì hành động vừa rồi có nhiều nói tôi và em là người yêu của nhau, biết chắc rằng ở ngoài cũng có người đoán là em nhón chân lên hôn tôi ^_^. Mấy bạn cũng thế khỏi chối, lúc đó tôi cũng suy nghĩ thế đó ạ. Những câu nói ngọt ngào vừa rồi như một liều thuốc làm đầu óc thông thái, tinh thần phấn chấn cả lên giống như vừa uống tăng lực để nâng sức mạnh chứ chẳng đùa.
Tinh thần, thể lực, trí tệ đã đầy đủ bước lại chỗ 1412 ngồi xuống và đưa ra quyết tâm giành được giải. Gần bên tôi có một cái hộp đựng 5 lá thăm với sự trợ giúp được sử dụng ở câu 29 này: một lá sự trợ giúp từ thầy cô, một lá sự trợ giúp từ các thí sinh, trợ giúp thứ 3 là lựa chọn 10 người hỏi ý kiến, sự trợ giúp thứ 4 là đổi câu hỏi và phiếu thứ 5 không có quyền nào cả.
– Ok, ta bước vào câu 29 có nội dung như sau: Im the office he has to do his daily tasksmaking tea and cleaning the floors. Hãy dịch và chỉ ra danh động từ, chức năng của nó. 2 phút dành cho em bắt đầu
ÔI CÁI ĐỆCH, từ suốt buổi tới giờ chả có câu hỏi tiếng anh nào cả vậy mà đến giờ phút quyết định lại là tiếng anh, cái môn mà tôi cực cực kỳ dốt luôn, bao nhiêu tinh thần, bao nhiêu quyết tâm lúc nãy bổng chốc tan theo mây khói khi câu hỏi 29 vừa được đọc ra, lúc này là trưa rồi nắng gắt lên làm cho không khí ngột ngạc ở khuôn viên A, gần 5000 ánh mắt đang nhìn tôi và tất cả gánh nặng của học sinh trường này đang đặt lên thân hình gầy gầy cao cao, ốm yếu. Tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài sử dụng trợ giúp, may mắn tưởng chừng đã biến mất nhưng nó vẫn còn khi không bốc ngay lá thăm thứ 5, cái phiếu sự trợ giúp được bốc ra là có quyền chọn 10 người.
Tôi biết rằng mình cần hỏi ai và những ai đang suy nghĩ ghi ra giấy nhìn về phía này đợi người con trai ấy tiến đến hỏi, bước nhanh lại chỗ ba người con gái ấy đang đứng cầm trên tay những tờ giấy đã giải sẵn. Thứ hai vừa rồi thầy có đọc điểm anh văn của họ ai cũng cao ngất ngưỡng nên chắc ở câu này sẽ giải được nhưng khi bước lại tôi sợ ba người con gái xinh đẹp tài giỏi ấy không cùng ý kiến, nhưng cả ba lại có cùng một ý kiến nên tôi chắc chắn tự tin rằng sẽ vượt qua câu hỏi 29 và bước vào câu hỏi cuối cùng câu số 30.
– Chà, cả ba công chúa giúp hoàng tử, liệu hoàng tử có vượt qua ải này không – Thầy Hậu cũng trêu tôi.
Chốt ngay đáp án đã được viết trên tờ giấy và đưa bảng lên, tất cả ánh mắt lúc này chỉ chú ý về thằng con trai đang ngồi ở hàng 5 kia. Cuối cùng đáp án cũng được chốt
– Đáp án là: Ở cơ quan anh ấy phải làm các nhiệm vụ hằng ngày pha trà và lau sàn nhà. Danh động từ là making và cleaking chức năng là đồng cách từ. Rất tiếc phải chia tay câu hỏi 29 đến với câu 30 – Thầy Hậu làm mặt hình sự
Phải nói tim tôi sắp lọt ra ngoài khi nghe những lời nói của thầy, vui mừng khi bước mình đã vượt qua câu hỏi số 29 đến với câu hỏi cuối cùng và chắc rằng nó sẽ không phải là câu hỏi anh văn. Ở ngoài mọi người cũng vui mừng không kém, lớp tôi đã di chuyển lại gần khu vực đang có số báo danh 1412 ngồi, không khí trở nên im lặng, chắc chắn rằng ai cũng mong chờ người con trai ấy trả lời đúng câu hỏi số 30, quyết định tất cả.
– Câu 30: Có một câu đố từ xa xưa mà không ai giải được: có một nhóm gồm 3 người và một tờ tiền 26000 ngàn. Làm sao chia tất cả số tiền đó đều cho cả 3, 2 phút cho em bắt đầu. Chúc may mắn.
Tất cả mọi thứ dừng hẳn, gió cũng ngừng thổi chỉ còn những ánh nắng gay gắt vào buổi trưa làm cho không khí trở nên ôi bức, nóng nực hơn bao giờ hết, rất đông người chú ý vào từng hành động một của người con trai kia, mọi gánh nặng đang đè lên vai một người. Chờ đến giây phút cuối cùng, hai phút không phải là dài nhưng đến lúc đó có thể nói rất dài, một kỷ niệm khó phai.
Một trách nhiệm lớn đó giờ tôi mới mang trong người, một là đem vinh quang về cho bản thân và lớp,hơn 5000 học sinh của trường, hai là làm một thằng được sử sách ghi danh nghìn đời, lưu truyền thiên thu vạn kiếp với tội danh làm mất một năm uổng phí không có hoạt động gì cả mất đi biết bao nhiêu kỷ niệm cho tuổi học trò. Tôi có thể nói rất là rối loạn tâm trí vào lúc đó, tất cả trí óc tập trung vào một, có thể nghe được hơi thở của chính bản thân mình và một nỗi niềm lo sợ hiện hữu, nếu sai không còn gì hết nhưng cũng tự trấn an bản thân rằng sẽ làm được.
– Đáp án nào thí sinh 1412.
Tôi đưa một đáp án duy nhất mà mình có thể suy nghĩ ra vào lúc đó, tất cả ánh mắt của những người ở khán đài A với thầy cô cũng nhìn lên tấm bảng nhỏ ấy với những dòng chữ xấu của thằng con trai duy nhất trên sân thi đấu lúc này.
– Trả lời vê lờ thế
– Cũng đúng
– Hay đó
– Mong em trảlời đúng
– Đúng rồi.
– …
Rất nhiều lời cầu nguyện đối với câu trả lời của tôi, không ai muốn cái trường hợp xấu nhất xảy ra hết, không ai muốn cả.
– Em cảm thấy thế nào? – Thầy Hậu tiến lại gần.
– Dạ thưa, có thể nói lúc này em rất run, lo sợ nhưng em tin vào suy nghĩ và đáp án mình đưa ra.
– Bốp bốp
– Bốp bốp…
Tiếng vỗ tay vang lên ủng hộ tinh thần cho tôi, có thể nói khi cầm mi rô để nói lên những lời đó thì cả cơ thể cứ run lên chả thế nào để giọng nói vững vàng, mọi người ai cũng nhận ra điều đó, đây là một cuộc chơi nhưng phải nhất định thắng để đem về niềm vui cho bản thân và tất cả mọi người. Trách nhiệm rất lớn.
Cái ngày hôm đó, ánh nắng bỗng biến mất khi bị những áng mây bay đến che phũ đem đến một bầu trời mát mẻ ở khán đài A, mọi người không làm gì hết chỉ chú ý vào người thầy phụ trách đoàn kia chốt đáp án, có hai trường hợp xảy ra một là vui mừng hai là buồn bã. Rồi tất cả mọi chuyện sẽ ra sao đây, nếu câu trả lời của tôi sẽ sai, chắc chắn rằng sẽ buồn lắm. Luôn tự an ủi bản thân rằng đã đến đây là một thành công rồi nhưng đâu có cũng có những cảm giác lo sợ, những giọt mồ hôi cứ rơi xuống ướt cả trán, khuôn mặt của tôi.
Ba người con gái đang lo lắng cho một người con trai dù họ biết rằng câu trả lời đó là hợp lý nhất rồi và lôgic nếu họ có trên đó cũng sẽ không đưa ra được câu trả lời như thế, ông trời cũng cảm thương cho những con người ấy. Bầu trời dần dịu mát những con gió thổi thoảng qua giống như giúp xoa dịu những căng thẳng đang diễn ra…
Rồi sẽ đi về đâu…
Liệu rằng tôi có làm được chăng…
Hay nhận một thất bại cay đắng…
Thất bại đầy chua xót đầu tiên…
Khi làm thất vọng tất cả những gì mà số đông đang tin tưởng vào mình…
Nhất là Bạch Yến, người con gái đã đặt hết niềm tin vào tôi khi chưa gì đã rủ qua nhà,…
Trách nhiệm nặng nề…
***
SPECIAL CHAPTER
Hihi…Mình đã bảo không biết viết gì mà hắn cứ năn nỉ hoài nên đành viết dài dòng tâm sự, không được hay lắm có gì mong các bạn bỏ qua cho nhé. Hí hí
Cái tên con trai đáng ghét ấy là một người sát gái hạng cao thủ đấy chứ, phải gái đẹp hắn mới chịu không biết con trai mấy người sinh ra để làm gì, ngắm gái đẹp, cưa gái à. Sau mà phải quan trọng chuyện đẹp xấu nhỉ? Mình đã bảo không đẹp rồi mà hắn cứ đeo theo mãi không biết để làm gì trong khi đó có người đang chờ, xinh đẹp, giỏi giang hơn mình cả nghìn lần ấy chứ, vậy mà cứng đầu bám theo hoài như con đỉa ấy. Cái ngày về Việt Nam thì về đi, mình đưa hắn ra đến sân bay rồi nhưng không chịu đi chẳng biết sao đành lừa bảo rằng “khi nào về đến Việt Nam em sẽ điện ngay “. Thế là suốt buổi đó đi chơi với mấy chị ở trường mà quên mất thời gian ở Việt Nam với ở đây không trùng nhau về múi giờ, hắn về đến lúc 14h trưa nhưng mà đến tận 9h sáng hôm sau mình mới điện về báo hại ngồi nghe hắn nhai nhai…hứ đồ thấy ghét người ta quên chứ bộ.
Có lần trêu bạn hắn chơi bảo rằng mình đang bị người ta chặn đường đánh ở đầu ngõ, lúc đó vào khuya rồi ấy, không biết thế nào nhưng hôm đó mình uống nước mía đầu ngõ xem như đi ra ngoài hóng gió, một hồi nhìn xa xa có ông Tùng, Sang, Khôi, Đức, Chung, Gia, Phong cùng hắn kéo nhau đùng đùng lại làm mình hoảng hồn lên. Mấy người trong xóm kéo ra xem chuyện gì thì thấy 8 thằng con trai trên tay cầm theo cái cây ^_^ thế là mình dẫn vào nhà pha trà, đem bánh cho ăn, nói là chắc có người thích đùa. Hắn thật khùng phải không, mình có gây chuyện với ai đâu mà sợ…
Nhớ có một lần năm lớp 10 đi cắm trại ở một khu rừng nằm ven biển, cả lớp đưa ra ý kiến là đi tắm biển cho mát, cả đám kéo nhau ra biển nhưng cái mặt hắn có vẻ sợ sợ một điều gì đó. Một hồi ông Khôi đéo xuống thì mới chịu, đám con trai và con gái lấy cát ném vào người cái tên sát gái ấy, hắn co chân lại chạy ra ngoài biển, tưởng đâu giỏi lắm biết bơi rành ai dè một tý chẳng thấy đâu chỉ thấy có một cái đầu của ai đó kèm theo tiếng nói “ế ế Tùng cứu…tao…chết…hụp…mất…ọc…rồi “. Bọn mình tá hỏa chạy ra kéo vào, đến bờ thì một bụng nước nhìn mà mắc cười chịu không được, dân biển mà cũng có cái ngày ấy…thì ra hắn không biết bơi cho rành lắm. Bỏ cái tội thích làm anh hùng rơm này. @_@