<?php the_title(); ?>

Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ

09.08.2014
Admin

Đi chơi với hắn vui thật đấy nhưng cũng có khi tức điên cả người lên, có hôm mình rủ hắn đi dạo, trên đường gặp mấy đứa con gái thì cái tên mê gái ấy cứ đưa mắt nhìn đến khi nào người ta đi khuất mới thôi, có hiểu tâm trạng mình đâu, bực tức ghê. Nhưng cũng có lần đi chùa hôm đó là rằm tháng 7 hả gì ấy, đốt nhang xong hai đứa lại cái hồ cá có mấy băng ghế ngồi xuống, bên kia có một người con gái có hình dáng cũng xinh theo mấy người con trai như hắn đoán, thế là cái tật trong máu của hắn trỗi dậy đưa mắt nhìn người ta không ngừng nghĩ, người đó ngồi quay lưng lại có dáng vẻ cũng xinh lắm nhưng hơi lùn tròn trịa đỡ hơn mình cũng loại với hắn gầy gầy cao cao bị gọi là cây tre hoài. Mình đoán là người con gái ấy không được đẹp cho mấy vì con gái với nhau mà nhưng hắn nhìn cái dáng chứ có nhìn được khuôn mặt đâu mà chết mê chết mệt, vậy mới tức. Thế là một hồi người ta quay mặt bắt gặp ánh mắt của cái tên mê gái ấy, khuôn mặt không phải gọi là xinh, khuôn mặt tái xanh khi thấy khuôn mặt của người con gái kia. Mình ôm cái bụng mà cười, báo hại cái hôm đó tối ngủ không được khi nhớ đến chuyện đó. “Em không xinh gì cho mấy nhưng cũng đủ để anh ngắm, đừng ngắm người con gái khác trước mặt em nhé “. Hứ…cái tội mê gái này…giỏi rồi đấy…bây giờ ngắm cho lòi con mắt ra đi nhé…muốn ngắm tôi thì nằm mơ đi…à không anh thường nói…vừa ăn mỡ với tương…để mơ với tưởng. Trả lại đấy.

Sát gái thì sát gái nhưng cái mặt hắn khờ khờ sao ấy, mình dẫn về nhà theo lời của bố trước khi đi có dặn là “phải bình tĩnh “nhưng mà đến khi vào nhà gặp bố mình thì hắn cứ run như con gì ấy khó mà diễn tả được, hai chân đứng không vững luôn. Thật ra bố mình có làm gì đâu, bó tay với hắn tán gái thì giỏi nhưng nhút nhát kinh khủng luôn ấy nhưng một tý hai người có bia vào thì cứ như người nhà đã quen từ trước cả cái người cậu của mình. Nhậu đến cái lúc mà bố mình và cậu tỉnh bơ còn hắn thì say xỉn hết đường miêu tả nhưng được cái là ngủ không quậy như những người khác, con trai như thế mới làm bờ vai được cho một người con gái. Dù có nhậu đi nữa thì cũng phải biết mình đang làm gì. Đồ ngốc uống bia ít thôi.

Có lần đi ăn kem, cả đám 17 đứa, ông Sang đưa ra một cái kế thế là bọn mình thực hiện theo báo hại hắn đi bán hủ tiếu cả tháng. Nhưng độc cái là đám bọn mình cũng đi bán theo luôn…hix…Không phải bán hủ tiếu không còn đi bán báo nữa chứ. Khổ hết chỗ nói với thời học sinh

Nhớ lúc nghĩ hè đi về miền Tây Nam Bộ hắn bảo biết leo dừa nhưng cây dừa không cao cho mấy, hắn cũng làm trong giống lắm đấy nhưng khi trèo lên thì té xuống như con nhái, cả bọn cười ra nước mắt luôn. Rồi đến cái lúc làm gà để nấu cháu cho buổi tối ăn thì không ai dám cắt cổ, con trai gì mà nhát quá mình với mấy đứa con gái định ra cắt thì hắn bay vào bảo là để ra tay. Ok, cho ra tay, kết quả áo của mình với ông Chung dính đầy máu gà, còn cái mặt hắn thì thôi rồi hết chỗ miêu tả máu văng tung tóe. Cái tội không biết thì để người ta làm cho, bày đặt anh hùng rơm. Đồ đần.

Rồi cũng ở Tây Nam Bộ, cái vùng quê mà, sông nước miệt vườn, cái buổi hôm đó trời mưa có tiếng của con cóc, đám bạn rủ nhau đi bắt cóc về ăn, hắn tỏ ra là một người chuyên nghiệp khi đâm trúng hàng loạt con cóc làm cả bọn trố mắt ra cả, tài thật đấy mình đi theo cả buổi mà không được con nào. Một tý hắn cũng giỏi luôn khi té xuống cái ao của nhà người ta…mà cái ao đó không được sạch cho mấy…nhìn đầu cổ hết muốn nhìn luôn ấy.

Đần thật đó, hôm đó là trời mưa của tháng 8 mình mới về Việt Nam, ông Khôi giỡn với hắn nói là mình bị tai nạn rồi hắn ở nhà đứng ngồi không yên rồi quyết định chạy qua thăm “đứa bạn “của mình có sao không, khi về có qua nhà cậu bắt con First về nuôi? Bước vào trong nhà người ta không bấm chuông gì cả, tự mở cổng bước vào luôn, hên hắn không phải là ăn trộm nhưng do sơ xuất của mình nhưng con First nó không tưởng thế…kết quả hắn tàn tạ hơn chữ tàn luôn ấy. Đồ hâm người ta đi taxi mà bị gì.

Có lần ở trong lớp bọn mình cãi nhau vì chuyện gì đó thì hắn đứng ra làm người trung gian giải quyết tất cả vấn đề và cuối cùng bị cả bọn cho ăn bơ, tội nghiệp thật đấy nhưng ai bảo cứ thích làm anh hùng rơm làm gì cho mệt.

Cái hồi cứ chạy theo đeo đuổi mình nhưng lúc đó không biết sao không thể chấp nhận người con trai ấy nữa, một cảm giác lo sợ, một cảm giác kỳ lạ khá tả xuất phát từ con tim nên mới không chấp nhận hắn chứ thật ra yêu lắm chứ, rung động từ lúc gặp tên đần đó rồi.

Kỷ niệm thì nhiều lắm, niềm vui nỗi buồn không biết bao nhiêu, nhưng những gì hắn đem lại cho mình thì niềm vui nhiều hơn là những nổi buồn nhưng khi đã đem đến nổi buồn khi quặn đau cả con trai, thắt cả ruột gan. Nghĩ cũng lạ mỗi khi bên cạnh người con trai sát gái đó thì tự nhiên cái miệng mở nụ cười chứ người khác không bao giờ có chuyện đó. Không hiểu sao luôn.

Người ta có nói mỗi khi bên cạnh người mình yêu trái tim sẽ đập hổn loạn lên, có khi mất đi những nhịp đập vốn có của trái tim, thật ra mình đã bị nhiều lần như thế với một tên sát gái như hắn rồi.

“Ờ, thì mình đẹp đó, mình tài giỏi đó, yêu không mà hỏi? “đó là câu nói mình sẽ nhớ nhất cả đời này, nó cứ tự nhiên bay ra khỏi miệng như một cơn gió thổi thoảng qua,không thể nào kiềm chế được nhưng đó là tất cả những gì mình chưa bao giờ thừa nhận với một người khác chứ nói chi đến một thằng con trai khờ khạo như hắn chứ. Không biết số hắn có phải gọi là mai mắn không.

Nhiều lúc đi với hắn người ta không để ý đến mình nữa, vui mừng làm sao vì tất cả mọi người nhìn hắn như một thể sinh vật lạ, cái mặt giống như ai lấy hết cơm hết gạo ấy thì ai mà dám nhào vào nói chuyện chứ. Không biết hắn có ghen không nhỉ? mỗi lần mình mặc chiếc quần Jean ngắn bước ra đường thì luôn gặp hắn vậy là đành vào thay ngay chiếc váy vào. Hắn bảo “em mặc váy đẹp lắm “cái câu nói mà thường xuyên nghe, không cần phải khen ngốc ạ.

Không biết hắn có ngốc không nữa, cứ hỏi mình yêu đơn phương có khổ không “không khổ trái lại rất vui “nhưng thật ra lúc đó tự an ủi bản thân mình, nhưng cuộc đời đâu có ai ngờ được cái câu nói chơi của mình lại biến thành một nổi khổ của hai người khi không ai dám tỏ tình trước cả, cái nổ khổ mang tên 1 năm lớp 10 và dẫn đến nhiều chuyện sau này. Phải chi cái lúc đó mình gan một tý nói với hắn là mình yêu hắn thì tốt biết mấy nhưng cũng đáng trách thật đó con trai gì mà nhát kinh khủng luôn, yêu mà không dám nói. Bỏ cái tội nhé.

Không biết có phải mình có phước hay hắn có phước nhỉ, đối với bản thân mình thì hắn là người đầu tiên cũng là người cuối cùng được chấp nhận lời yêu trong cuộc đời này, còn đối với người con trai đối mình là người con gái đầu tiên làm bạn gái hắn ^_^.

Có phải con trai nào sinh ngày 12/9 cũng sát gái, đào hoa không nhỉ? chứ số của hắn không biết gọi là gì khi hai chữ đào hoa chưa chắc gì đã dùng được. Con trai trên thế giới ai cũng như hắn thì sẽ có nhiều người không có bạn đời vì loại người như hắn gái theo đuổi liên tục có khi còn hơn mình nữa. Phát ghen tỵ với số đào hoa như hắn. Người con trai ngốc như trái cóc

Chẳng biết cái cuộc đời nó có trớ trêu người ta không nhỉ, khi mình thất vọng nhất thì hắn lại là người đỡ mình dậy, khi mình buồn nhất thì hắn lại là bờ vai vững chắc nhất, khi mình có niềm vui không biết chia sẽ với ai thì khuôn mặt hắn xuất hiện. Linh thế nhỉ?

Cái tội làm biếng liên lụy đến tận bây giờ mà không bỏ, lúc đó chịu học tiếng anh thì bây giờ không có khổ thế này. Qua đây mình kiếm cho một chỗ dạy tiếng anh thì hắn cãi với ông thầy, thế là sau khi tìm đi tìm lại thì người dạy hắn không ai khác chính là mình vì mấy người kia không ở được lâu. Có ai lạ đời như hắn không, học tiếng anh học theo kiểu ghi nhớ, đọc ra rồi viết nghĩa cho hắn, hắn ghi vào cuốn tập học thuộc lòng. Bó tay với người con trai khờ khạo đó luôn.

Qua đây mình làm đồ ăn cho hắn thì bảo là kỳ lạ không chịu ăn thế mà quay qua quay lại một tý sạch cả nồi chứ có giỡn đâu, hâm quá đi. Có ai ngược đời bằng người con trai đấy không, bảo không thích cái này cái kia nhưng thật ra lại là rất thích, bảo người con gái này không xinh đẹp không dễ thương nhưng thật ra đang yêu người ta, hắn nguy hiểm lắm đấy, miệng thì cứ nói thế nhưng thật ra lòng đang toan tính “âm mưu khủng bố “

Cái ngày mà mình nói có bạn trai rồi thì cả đám bạn người nào cũng buồn bã hết, không ai buồn cả nhất là con trai nhưng có mình hắn cứ như bình thường mình tưởng là không có một tý tình cảm với người con gái này thật nhưng tối đó nào là: socola, chocolate, hoa hồng đỏ,…đủ thứ hết. Nói chung không biết hắn tư vấn từ ai mà đem hết những món quà thường người ta tặng vào dịp tình nhân đem tặng hết chỉ thiếu có hoa hồng trắng của valentine trắng hà. Ngốc ơi là ngốc, ai cần tỏ tình như thế chứ, ai mà chấp nhận cho được, tỏ tình là phải bằng tất cả tấm lòng, biết chưa?

Những lần vào nhà mình thì cứ lại cái đàn piano yamaha U3 năn nỉ mình đàn cho cái bản nhạc mà hai đứa chết mê chết mệt. All of me. Phải công nhận bản đó hay thiệt, từ ngày mà hắn mê mình cũng mê theo luôn chẳng biết sao nữa, nhưng những nốt nhạc của bản nhạc ấy cứ như những tâm trạng vui vẻ khi hai đứa mình ở cạnh nhau, thật vu vi,thật nhanh nhưng đâu đó cũng có một chút cái gì đó gọi là sâu lắng để phải nhớ về nhau.

All of me cũng bắt đầu từ cái buổi cắm trại…

All of me cũng bắt đầu khúc nhạc tình yêu của hai đứa…

All of me nơi trái tim rung động…

Mỗi lần mình có bài nhạc nào hay là kêu hắn nghe ngay, nhất là bản “mưa nhạt nhòa “vừa sâu lắng vừa mang nhiều ý nghĩa ấy thế mà có đợt hắn cãi mình kêu nghe cái bài bài gì đó quên mất tiêu tên rồi, thế là cho ăn bơ cả một ngày.

Thương thì thương, yêu thì yêu nhưng đôi khi cũng ghen chứ bộ, người ta con gái mà, trong khi đó bên cạnh hắn lại có những người con gái ai cũng xinh đẹp như hoa, tài giỏi hết, nhiều lúc cứ suy nghĩ là bỏ hắn đi nhưng có làm được đâu khi cái hình bóng ấy đã in sâu vào trong tâm hồn mình rồi, những lời nói của hắn đã thấm trong những dòng máu của mình. Đáng ghét đồ đần.

Nhớ lắm chứ…Cái ngày mà hai đứa bị mắc mưa, hắn người cái áo mưa lẫn cái áo sơ mi đang mặc cho mình…kết quả bị bệnh…nằm bệnh viện và người chăm sóc hắn không ai khác là mình.

Nhớ lắm chứ…Mỗi khi đi học hắn chở mình nhưng không khi nào nghe nói câu than phiền nào dù trời lúc đó rất nắng…nhưng trong người mình cảm thấy mát lắm vì lúc đó anh chính là một cơn gió…

Nhớ lắm chứ…vào những tháng cuối năm thời tiết lạnh thì anh chạy qua nhà với cái áo sơ mi mỏng…hâm thật…nhưng lúc đó em ấm lắm…

Nhớ lắm chứ…cái lần trong rừng…em đã yêu anh từ đó…rất nhiều.

Nhớ lắm chứ…Món ăn anh nấu nhưng không ngon…nhưng đối với em rất rất ngon…

Mỗi lần điện về kêu nghe bài nhạc nào là nghe ngay chứ không cãi…

Mỗi lần đi chơi không bao giờ để em mỏi chân cả…

Mỗi lần bên cạnh anh, em luôn ấm áp…

“Khi xưa, em cùng anh bên nhau

Hạnh phúc lấp lánh như giấc mơ ngọt ngào

Nhưng hôm nay chỉ mình em nhói đau

Con tim em như mất đi linh hồn

Anh giờ xa mang theo nỗi đau vô tình

Em ngước lên trời cao nhìn từng giọt mưa

Hỏi tại sao lại mất nhau hỡi người…”

Chap 41:

Tất cả như im lặng chỉ còn đâu đó những cơn gió thổi thoáng qua làm rung động những tán lá ở khuôn viên nơi có hàng nghìn người trong đợi vào đáp án cuối cùng của câu hỏi quyết định, có thể rất nhiều người xỉu sau khi đáp án được công bố nhưng đôi khi cũng có những niềm vui mừng sẽ được bộc lộ. Cái gì cũng có hai mặt của nó đến cái đáp án của cuộc thi cũng thế, như vậy mới gọi là cuộc đời chứ, tôi thì cứ như một người không có hồn chỉ có thể xác ngự trị đâu đó để chờ đợi cái đáp án sắp được đưa ra. Trách nhiệm trên vai mình cảm thấy lớn hơn bao giờ hết, lớn hơn cả trước khi tôi đối mặt với câu hỏi số 30, câu hỏi mang tính chất quyết định của trường này trong năm nay. Trường THPT đạt chuẩn quốc gia PCT sẽ đi về đâu? Tất cả nằm ngay ở cái bảng của tôi,nơi mà đáp án đã được ghi lên.

Khỏi phải nói tôi suy nghĩ rất nhiều trong thời gian mà chương trình cho, nhiều đáp án nằm trong đầu tôi, tất cả rối bời như tơ rối, không biết phải chọn đáp án nào, không biết trả lời ra sao, phải quyết định chọn một cách trả lời hợp lý nhất, logic nhất nếu không muốn làm một tội nhân thiên cổ. Sau một hồi đắng đo suy nghĩ, vắt óc, vắt não, sử dụng hết tất cả những gì còn lại trong người mình lúc đó thì đưa ra được một đáp án theo tôi là tinh túy nhất của những gì nãy giờ cố gắng suy nghĩ.

Những ánh mắt của 5000 người lúc này chỉ nhìn vào cái tấm bảng trắng tinh khôi ấy bị những chữ màu xanh của chiếc bút viết lên làm mất đi sự trong trắng và tinh khôi. Những dòng chữ ấy ghi cái đáp án mà mọi người phải suy nghĩ, làm cho cuộc thi trở nên gây cấn hơn bao giờ hết, mọi người thì bàn tán xem đáp án có đúng hay không để chuẩn bị tinh thần. Đáp án của thằng con trai ấy là như thế này “Câu hỏi thời xưa thì để thời xưa trả lời, nếu trở về được thời xưa lấy tấm tiền 26000 thì tất nhiên sẽ chia được cho ba người “

Nhiều người đánh giá đây là một câu trả lời khá ngu ngốc và huề vốn nhưng số đông lại ủng hộ câu trả lời của tôi khi cho đó là một sự thông minh và sáng suốt, ai cũng biết rằng câu đố đó khó hốc búa khi 26000 chia 3 thì không có cách nào thỏa mãn vừa đủ vừa đều hết. Trừ khi cộng thêm hoặc bỏ ra nhưng đều đó là không thể nào khi quy định không cho phép.

Sau khi đưa ra cái đáp án ấy và đưa lên thì trong đầu tôi lần lượt xuất hiện những đáp án khác, thật là oái ăm gì đâu, lúc cần thì chả có nhưng lúc không cần thì tự nhiên mà có. Cuộc đời nó là thế luôn muốn trêu con người ta phải không. Tôi cầm cái bảng mà cánh tay cứ run run bần bật lên vì lo sợ mình sẽ trả lời sai câu hỏi này và cuộc đời sẽ đi về đâu, sẽ là một thằng tội nhân thiên cổ chứ chẳng đùa.

Bao nhiêu ánh mắt dồn về một chỗ và lỗ tai lắng nghe tiếng nói của người thầy Hậu phụ trách đoàn trường, trong tay thầy là một bao thư trong đó có một miếng giấy ghi đáp án của câu hỏi số 30, câu hỏi mang tính chất quyết định

Không khí lúc bấy giờ đã hồi hợp, căng thẳng, ôi bức bỏi cái nắng vào buổi trưa thì lúc đó lại tăng lên thêm khi thầy Hậu muốn làm cho cái không khí ấy tăng thêm. Rút thì rút ra nhanh để còn đọc đáp án nhưng thầy lại rút từ từ ra làm cho bao nhiêu ánh mắt phải dồn về phía đó. Một nơi mà ai cũng muốn biết kết quả.

Hai con mắt tôi sắp lòi ra luôn chứ chẳng đùa, mở ra hết cỡ để nhìn xem tờ giấy ghi đáp án xuất hiện chưa, phải nói là thời gian lúc đó cứ đứng lại chứ không chịu đi tiếp, không biết có phải do hoàn cảnh không nữa, tất cả như chậm dần chỉ có những cơn gió nhẹ thổi qua đâu đó làm mát những cơ thể đang đứng trên khuôn viên A trường THPT PCT này mà thôi.

Miếng giấy từ từ được rút ra khỏi cái bao thư quỷ quái đó, tôi thấy những dòng chữ đánh máy trên tấm giấy đó nhưng không biết đáp án của nó là chỉ, đành phải lắng tai nghe cho rõ cái đáp án nếu không muốn hết hoảng, hoảng vía lên.

Trên sân 5000 người có khi chỉ có một nửa là đang thở chứ còn số đông đang nín thở, bạn đã vào một tình huống như thế chưa, tất cả chỉ chờ đợi vào một thứ, một thứ duy nhất…

Tôi thì lại muốn nó dừng lại ở đây không muốn thầy công bố ra kết quả vì có hai trường hợp sẽ xảy ra nhưng không bao giờ muốn cái trường hợp đáng ghét kia lại xảy ra chỉ muốn cái trường hợp mà ai cũng mong muốn cả.

Nếu tôi trả lời đúng câu hỏi đó với câu trả lời bá đạo kia thì chắc chắn rằng tên tuổi sẽ vang dội khắp bốn phương được anh hùng hào kiệt biết đến nhưng nếu sai thì cũng được anh hùng hào kiệt biết đến nhưng với mục đích giết chết luôn chứ chẳng cho sống.

Hây dà…giờ phút cuối cùng cũng đã đến…

– Vâng, trên tay thầy đang có câu trả lời của câu hỏi số 30, câu hỏi mang tính chất quyết định – Thầy Hậu không công bố ngay kết quả.

Ở xung quanh tôi…

– Nhanh đi thầy ơi.

– Em nóng lòng quá đi

– Hồi hợp quá

– Không muốn cái kết quả tồi

– Đúng rồi, hehe

– Trời ơi thế này mà yếu tim chắc chết

– …

Những con người ấy đang hối thúc người thầy kia nhanh chóng công bố kết quả, còn tôi cũng thế vì cái tay mỏi ghê kinh khủng nãy giờ cũng đã hơn hai phút rồi chứ bộ. Khi thầy cầm mi rô lên ai cũng đoán là chuẩn bị công bố kết quả cuối cùng thì bỗng nhiên bầu trời đang nắng gắt bị bao phủ những đám mây làm cho khuôn viên A trở nên mát mẻ hơn với những cơn gió thoảng qua nhưng những thứ đó chỉ góp một phần nào đó thôi vì tất cả sự tập trung đang dành cho cái đáp án chứ mọi người bỏ ngoài tai những chuyện đó.

– Vâng…đáp án…câu thứ 30…là…thầy không muốn đọc – Thầy Hậu làm vẻ mặt hình sự

ÔI CÁI ĐỆCH

Phải nói là tôi không còn thở vào cái giây phút bị ông thầy đang chọc tức, bàn dân thiên hạ không khác gì cái thằng con trai cuối cùng còn trên sàn thi đấu…

– Đệch thầy chọc à

– Trời ơi

– Rớt mẹ tim

– Làm khoảng hai lần thế này dép sài không hết

– Đọc nhanh đi trời

– Đói bụng quá

– Cứ thế này

– …

Tất cả mọi người đến đây chỉ vì một mục đích duy nhất là xem cái màn bốc thăm hai hoạt động nào sẽ được lựa chọn rồi sao đó về lớp chuẩn bị kế hoạch tán chiến nên đành phải ở lại vào những giây phút cuối cùng thế này. Lúc thì thời gian nó cứ hối hả lúc thì một giây cứ bằng một ngày ấy. Phải chi tôi không tham gia cuộc thi này thì đâu có cái tâm trạng đó, hồi họp, rối bời, run sợ,…

Thôi cứ để cho tự nhiên nó quyết định, dù rằng cuộc sống đã được số phận nó an bài tất cả rồi thì cứ cho nó trôi về đâu thì trôi mình quyết định được cái gì thì quyết định vào cái đó chứ không dám đụng chạm vào cái gọi là quy luật tự nhiên rồi phá vỡ nó đi. Số phận đã đưa tôi đến cuộc thi này, thần may mắn đã đưa tôi đến câu số 29, ba người con gái xinh đẹp ấy đã là động lực để tôi trả lời câu số 30 và cũng là niềm tin để chiến thắng. Cả lớp tôi lúc đó họ có cũng chung một ước nguyện là câu trả lời của cái tên ấy sẽ đúng nếu không sẽ không biết có chuyện gì xảy ra nữa.

Ở đời này đâu ai muốn một cái kết cục gọi là buồn đâu nhưng họ chỉ muốn một cái gọi là kết cục vui mà thôi, nhưng cuộc đời của mỗi người thì cũng có hai tâm trạng lớn đan xen lẫn nhau rõ rệt đó là vui và buồn. Cuộc đời ai mà không có vui, ai mà không có buồn chỉ biết rằng một điều buồn hay vui cái nào sẽ lần chiếm thôi.

Dù biết thế nhưng tôi không tự chấn an được bản thân của mình chỉ biết rằng tất cả mọi thứ như dừng lại giống như cuộc sống của mình đang đi dần về nơi cuối cùng, nơi mà hơi thở của cuộc đời sẽ bị ngắt quảng…

– Thôi, thầy sẽ công bố đáp án của chương trình – Thầy Hậu bắt đầu cầm tờ giấy lên.

Xung quanh nơi tôi đang ngồi…

– Nhanh lên đi thầy

– Trời ơi

– Trưa rồi

– Đói bụng quá

– Kiểu này

– Chọc nhau à

– Bực rồi nhé

– Cầu xin thầy nhanh lên giùm em

– …

Ôi thôi toàn là những tiếng hối thúc, khỏi phải nói những người ấy trong chờ vào đáp án thế nào, còn hơn trong chờ vào cái gì đó, tôi cũng không riêng gì họ. Tất cả mọi người chỉ có cùng chung một tâm trạng. Cái câu nói mà mọi người đều mong chờ và trong số họ có những người con gái nhắm mắt lại, bịt kín hai lỗ tai lại nếu không muốn nghe cái trường hợp không ai muốn lại diễn ra.

Tôi bỏ hẳn cái bảng xuống nhìn lên cái bầu trời ngày hôm đó, chỉ biết rằng sau chưa đầy một phút nữa cuộc đời mình sẽ có nhiều biến cố lớn, không phải chỉ riêng bản thân mà hơn 5000 người đang có mặt trên khuôn viên A, không chỉ có học sinh mà các giáo viên cũng hồi hợp chờ đợi không kém phần. Khuôn mặt lo sợ, khuôn mặt hối thức đáp án…

– Tất cả chú ý vào đáp án

– VÂNG!!!

– Đáp án là…

– Đáp án chính là..

.

.

– Là…

Chap 42:

Giây phút cuối cùng đã đến, cái sự kiện mà ai cũng mong đợi, không khí chợt ngột ngạt trở lại sau những cơn gió thoảng qua, thầy Hậu từ từ cầm cái mi rô lên vào nhìn vào từ giấy, giọng nói quen thuộc từ đầu buổi đến cuối buổi, chắc chắn ba năm cấp 3 sẽ không ai quên được cái lời nói ấy…

– Đáp án…là…Thời xưa chưa có mệnh giá 26000 ngàn. – Thầy Hậu chốt nhanh cái đáp án.

Cả sân trường lúc đó ai cũng trút bỏ một mối nặng lòng nào đó từ sáng đến giờ, không khí bỗng chốc vỡ òa lên tại khuôn viên A trường THPT, nó trái ngược lại cái không khí ưu sầu nãy giờ.

– Haha, đúng rồi

– Hay quá

– Oh yes

– …

Người thì chạy đến ôm lấy nhau, người thì bắt tay nhau,…có người còn nhảy múa…ôi thôi đủ các kiểu ăn mừng, có thể nói rộn rã như một ngày hội bởi 5000 người trên sân tạo nên cái không khí ấy. Ai nấy cũng vui cả, trái ngược lại những gì từ sáng đến thời điểm đó, không khí trở nên vui vẻ hẳn, thầy cô cũng bắt tay nhau nở lên nụ cười vui mừng không khác gì những đứa học trò tinh nghịch dưới này.

Tôi thì đứng hình không thể nào tin được là mình đã vượt câu hỏi số 30, sung sướng đến tận những tầng mây cao vời vợi, cảm xúc khó tả, con mắt đã khóe ngấn những giọt lệ, không phải vì buồn mà vì quá vui không thể nào diễn tả được cái cảm xúc ấy. Hòa chung vào không khí của mọi người là những con gió mát cả lòng người, xóa tan tất cả những gì ở quá khứ cách đây không lâu.

Con người dễ chuyển đổi trạng thái thật, từ vui chuyển sang buồn và ngược lại…

Nhưng đâu đó trên sân lúc này còn một người thầy muốn nói một điều gì đó nhưng vì các học sinh của mình quá mừng, họ không để ý cái điều đó, tôi cũng thế. Định chạy lại ăn mừng với lớp nhưng cũng dặn lòng để thầy công bố kết quả, bốc thăm rồi hả ăn mừng luôn một thể.

Giọng nói của người thầy ấy lại vang lên…

– Các em chú ý

Mọi người đang vỡ òa trong vui mừng, hạnh phúc thì đột nhiên bị cái lời nói đó làm cho mất một thứ gì đó vô hình khó diễn tả nhưng trên khuôn mặt của họ vẫn còn những nụ cười tươi tắn, niềm vui đến từ tất cả mọi người.

– Gì thế

– Chắc là bốc thăm

– Bốc thăm đê

– Vui quá

– …

– Tất cả các em im lặng, thầy có điều muốn nói – Khuôn mặt của thầy có một thứ gì đó vô hình khó tả.

Mọi người đều gạt bỏ niềm vui đó một bên để lắng nghe, tôi cũng thế, thật sự trong người rất vui mừng chỉ muốn chia sẽ đến tất cả mọi người…Cuộc đời nó đâu có như thế…không có dễ dàng…phải có những vấp ngã…

Thầy Hậu đưa mắt nhìn toàn thể hơn 5000 học sinh của trường mình rồi bắt đầu vào vấn đề, một vấn đề có lẽ nghiêm trọng nó thể hiện ở ánh mắt:

– ĐÁP ÁN CỦA THÍ SINH 1412 KHÔNG ĐƯỢC CHẤP NHẬN – Thầy nói rõ to.

Tất cả mọi người ngỡ ngàng trước câu nói vừa rồi, ai cũng có những điều khó nói khi cái câu của thầy vừa rồi, có người cho nó là nói nhằm, hay là thầy thích trêu đùa vì ai cũng biết cái tính cách thích đùa giỡn đem lại niềm vui cho học sinh của người thầy này mà. Nhưng có lẽ đó là sự thật, một sự thật phũ phàng không ai muốn nghe thấy nó khi niềm vui, hạnh phúc đang còn đâu đó chưa thật sự qua đi thì lại phải xác nhận một cái thông tin động trời như thế.

Những nụ cười ấy bỗng dập tắt đi thay thế vào là những nỗi buồn không tên, nó vô hồn, vô hình…cái thứ cảm xúc ấy chỉ có mỗi mình biết không thể nào chia sẽ với người khác. Nét mặt ai cũng thể hiện một nỗi buồn, thất vọng khi từ trạng thái vui tươi chuyển sang cái trạng thái ưu sầu đáng ghét. Không khí đã ngột ngạt trở lại kèm theo đó là những tiếng nói, bàn tán xôn xao…

– Cái đệch gì thế

– Sax, đúng mà

– Đùa à

– Cái lọ gì thế này

– Đéo hiểu

– …

Không phải riêng ai khác chính cả bản thân tôi cũng không muốn xem cái điều mà người thầy kia vừa nói ra là một sự thật đang có. Cũng giống những ai đang trên sân lúc đó thôi từ một cái cảm giác vui mừng khôn xiết chuyển sang một dấu chấm hỏi lớn trên khuôn mặt

– Tại sao thế? Câu trả lời của mình cũng nghĩa mà, có nhằm không vậy? – Tôi như người khùng khi tự hỏi bản thân.

Trong đầu óc lúc đó đầu óc của tôi cũng không suy nghĩ được để giải đáp thắc mắc của mình, thật khó hiểu, rõ ràng hai câu trả lời tuy khác nhau về từ ngữ nhưng có chung một ý nghĩa, cái câu trả lời của tôi theo mọi người nó còn gần nghĩa hơn là cái đáp án của nhà trường đua ra.

– Thầy rất tiếc khi phải nói điều đó, em đã làm rất tốt – Thầy Hậu nhìn cái thằng con trai đang ngồi như trời trồng ấy.

Lúc đó thân xác tôi chỉ có thể nói là còn người chứ không còn tý nào gọi là hờn cả, mệt mỏi, hụt hẩng chán nãn với những cái cảm xác đang ngự trị trong người đến khó tả.

Có bao giờ bạn đang rất vui, mãn nguyện rất nhiều về gì đó của bản thân chưa nhưng cái hạnh phúc vui vẻ ấy nhanh chóng bị dập tắt đến khó hiểu. Chắc có lẽ cái cảm giác đó sẽ dễ miêu tả lắm đấy, hụt hẫng chán nãn, mệt mỏi chỉ muốn tìm một nơi nào đó xa thật chỉ còn riêng bản thân mình thôi.

Ghét cái thứ cảm giác khó chịu ấy…

Ghét luôn cái gì mình đang có…

Chỉ muốn trốn tránh tất cả…

Để rồi một ngày nào đó có những áng mây xua tan đi tất cả…

Tất cả những cảm xúc ấy, một cảm xúc khó tả, đủ để làm người ta mệt mỏi, thất vọng…

Tôi cũng không biết cho rằng mọi chuyện là thế nào nhưng cũng biết rằng đã thất bại hoàn toàn đồng nghĩa với việc đã làm thất vọng mọi niềm tin của hơn 5000 người vào mình. “Sức mạnh càng lớn trách nhiệm càng cao “, quả thật cái câu nói đó làm cho tôi cảm thấy ray rứt bản thân khi đã đại diện cho toàn bộ tất cả mọi người nhưng đã thất bại, thất bại hoàn toàn đến bất ngờ.

Có lẽ trong giờ phút thầy đọc đán áp thì tôi vui mừng khôn xiết, khó tả nhưng đến câu nói ấy tất cả như biến mất trong mây khói.

Mọi người đưa mắt nhìn tôi có vẻ ái ngại một điều gì đó khó nói ra được thành lời nhưng biết rằng những trái tim ấy đang đồng cảm với nhau, họ hiểu rõ thua cuộc thất bại nó cay đắng đến thế nào, nhiều nhất là tham gia một cuộc thi lớn thế này, áp lực bản thân, áp lực bạn bè thầy cô…rất nhiều.

– Trò chơi đến đây là kết thúc, tất cả có thể ra về, ngày mai đi học bình thường – Thầy Hậu bế mạc cuộc thi.

Lúc đó cái thằng con trai ấy chẳng rời bước đi khỏi vị trí ấy, cứ ngồi đấy như một người thiền vậy không khác gì hơn khi không nhút nhích cử động gì cả, một cú sốc có lẽ quá lớn. Trước khi tham gia cuộc thi thì chỉ biết rằng vui là chính nhưng đâu có ai ngờ được cái áp lực kinh khủng thế. Bây giờ thì hay rồi, thất bại rồi đấy, phụ lòng biết bao nhiều.

Đúng đây là một trò chơi, có thắng và thua, có ngọt ngào và cay đắng, tất cả chỉ là một cuộc chơi không có gì phải buồn chán, thất vọng, rằng mình đã làm hết sức của bản thân, không có gì phải xấu hổ trước mọi người trái ngược lại phải vui vẻ mới đúng. Tôi tự trấn an bản thân mình bằng những cái triết lý ấy nhưng có một chút nỗi buồn không tên.

Có lẽ thất bại chưa chắc gì đã thất bại, có khi thất bại bạn sẽ thành công hơn bao giờ hết? Trong trường hợp đó tôi cảm thấy mình rất thành công vì:

– Thôi nào em,đừng buồn

– Cố lên, không sao

– Em giỏi lắm

– Cừ lắm nhóc ạ

– Đừng buồn nhé

– Vui vẻ cái nào

– …

Có thể nói rất rất đông người đến động viên an ủi cho tôi, họ dành tặng một câu nói, một cái vỗ vai, một ánh nhìn đầy e ngại nhưng biết rằng con tim họ, trí óc họ đang cảm thương sâu sắc với người đang thất bại.

Phải nói rất đông người đến an ủi có khi gần hơn 4000 người, tôi đứng dậy cũng tặng cho họ nhìn nụ cười cùng với những cái lắc đầu khi làm hết sức mình, những việc đó xảy ra càng ủng hộ tinh thần cho tôi hơn chứ không như lúc nãy chỉ muốn trốn tránh.

Thì ra cuộc đời nó không phải như thế, khi mình thất bại hay vấp ngã lập tức có người giúp đỡ mình dù rằng không quen không biết, đó là tình cảm yêu thương đồng loại người với người. Tôi rơi những giọt lệ, lúc đấy là giọt lệ cảm động, đâu đó cũng có người khóc òa lên khi thấy những giọt lệ của tôi.

Thật sự rất cảm động, một cuộc chơi thôi mà những người không quen không biết nhau trong một cái trường rộng lớn này đem họ lại gần nhau hơn bao giờ hết. Rất vui mừng, đó là một chiến thắng rất lớn lao của tôi và tất cả mọi người. Ai nói tôi đã thất bại chứ? ai nói trường tôi không đáng để mang dòng chữ vàng đạt chuẩn quốc gia chứ? Tôi sẽ ăn thua đủ với người đó.

Con người hơn tất cả mọi vật ở một chỗ đó là tình cảm yêu thương lẫn nhau, lúc đó tôi cảm nhận thấy cái tình cảm đó nhiều hơn bao giờ hết, hơn 5000 người cũng đang cảm nhận cái tình cảm ấy. Thầy cô ai cũng xuống dành tặng cho tôi những câu an ủi, rồi đến thầy Hiệu Trưởng cũng chúc là sẽ vượt qua được, có lẽ đây là một trò chơi nhưng nó mang đến rất nhiều. Tiếng khóc lúc đó có thể nói chiếm phần lớn của các bạn nữ, họ khóc vì sự phũ phàng, vì cái sự thật đáng ghét ấy.

Tôi thua cuộc ở câu số 30 đồng nghĩa với năm nay sẽ không có sự kiện lớn nào được diễn ra trong năm nay, một năm đầy ưu phiền, cảm thấy rất có lỗi với khối 12, cái khối cuối quảng đời gắn bó với cái chiếc áo trắng tinh khôi vậy mà bị đánh mất những vui vẻ vào tay thằng con trai như tôi chứ.

Có thể nói đến gần tận 1 giờ tất cả mọi người mới chịu ra về sau những lời an ủi của giáo viên chủ nhiệm lớp mình, tôi thì nhận được rất rất nhiều, trong người lúc này cảm thấy cũng nhẹ đi được một phần nào chứ không nặng như lúc khi câu nói đáng ghét ấy xuống hiện.

Vào lớp để điểm danh không ai trách móc gì cả trái ngược lại tỏ ra một niềm tiếc nói, những thằng bạn khốn nạn của tôi lúc đó hết sức an ủi, còn rủ chiều đi tắm biển, đi ăn bọn nó khao…đủ thứ. Ai khẳng định chắc chắn rằng tôi thất bại.

Còn bọn con gái thì miễn phận sự cho tôi trực lớp họ dành trực, rồi tặng những ly nước mát lạnh cả lòng người, những cây kẹo ngậm ngọt ngào dù mới quen nhau có một tuần như cái lớp của tôi tình nghĩa gắn bó như tự bao giờ. Tôi cảm thấy rất mừng vì trong cái thất bại của mình nhận được rất nhiều niềm động viên to lớn, đó là những động lực dành cho bản thân cũng là hành trang để biết vào cái cuộc đời.

Tiền bạc chỉ là một thứ quan trọng trong cuộc sống, cái thứ đó để phục vụ tất cả nhu cầu của mình nhưng cái thứ còn quan trọng hơn đó là tình nghĩa. Tình nghĩa đối với con người là thứ tất yếu cần phải có. Mình đồng cảm, cảm thương với họ thì sẽ nhận lại gấp bội những gì bỏ ra cho nên bạn đừng có tiếc những câu nói an ủi khi người bạn hoặc xa lạ của mình buồn, hãy đến bên cạnh họ. Bạn là con trai có thể chia sẽ cái bờ vai vững chắc của mình, nếu là con gái hãy mang cái thứ ấm áp đến cho người kia. Rồi một ngày nào đó trong cuộc đời này bạn gặp khó khăn tất nhiên sẽ vượt qua được vì đã có mọi người luôn bên cạnh bạn khi chính bạn là người biết những gì là tốt nhất. Tình nghĩa là tốt nhất. Mỗi con người cần phải hiểu rõ nó.

Chia tay chia chân, an ủi nhau hết rồi chúng tôi hẹn lại một ngày đó để đi chơi với nhau chứ bữa nay biết rõ là ai cũng mệt cả, không còn tâm trạng để đi chơi, về nhà nghỉ ngơi chuẩn bị cho cái ngày đi học đầu tiên của tuần thứ hai năm học mới. Bạch Yến nhìn tôi có vẻ lo lắng một điều gì đó nhưng em không nói ra chỉ nói rằng chiều nhớ qua nhà nhưng tôi từ chối rằng mệt hẹn vào cái hôm khác, em cũng ậm ừ cho qua.

Hôm nay là một ngày nóng bức gay gắt, khó chịu, không khí thì ngột ngạt, làm cho cơ thể con người dễ trở nên mệt mỏi hơn bao giờ hết, những con gió thoảng qua cũng biến mất đem thay vào đó là những ánh nắng của buổi trưa. Mệt quá đi thôi. Suốt buổi đi về Như không nói gì cả, tôi cũng không biết nói gì hơn khi đã phụ lòng tin tưởng của người con gái ấy chỉ biết im lặng và đạp xe.

Về đến nhà thì nhận được sự chia sẽ sâu sắc từ gia đình khi hai ông anh của tôi nói hết,có thể nói đây không phải là một thất bại mà lạ một thành công ngoài tưởng tượng. Tinh thần cảm thấy thoải mái, trong người nhẹ nhỏm hẳn lên chứ không còn những áp lực của cuộc thi nữa. Thế là tôi đã chiến thắng, khi vấp ngã cũng không đến nổi không đứng dậy được nhưng đứng được nhờ mọi người xung quanh, chứ một mình té chết luôn rồi.

Chap 43:

Làm một giấc ngủ thật là ngon đến tận chiều tối mới thức dậy, khi thức đã thấy những món ăn ngon để sẵn ở bàn học đã được đậy nấp lại cẩn thận, còn có cái lon 7up đang có những giọt nước xung quanh vỏ lon chắc là ướp lạnh rồi. Tắm rửa thay đồ xong thấy sản thoái cả tâm hồn tôi nhanh chóng lao vào bàn để ăn, những món ngon đó được nấu vừa miệng, hợp khẩu vị ăn rất ngon. Không biết ai nấu nhưng tôi có thể đoán được một trong hai người phụ nữ ở trong nhà.

Đến tối thì…

– Kính coong

Một hồi sau…

– Tâm ơi bạn kiếm.

Tôi phóng nhanh xuống nhà thì…

– Mợ làm gì lâu thế? – Thằng Hùng bá đạo là thằng nhanh mắt nhất trong đám bọn tôi.

– Sao rồi? – Nhỏ Nguyệt cũng có ở đó.

– Hehe, sau rồi?- Nhỏ Trân khùng cũng hiện diện.

– Thằng phò – Thằng Chung mê gái không có màn chào hỏi tốt đẹp hơn.

– Thằng bại não hết buồn chưa? – Thầy Sang cờ hó đã lên tiếng.

– Ớ Ớ…Cái bọn này, anh khỏe như voi, keke – Tôi bước lại chỗ bọn nó.

Tình hình này khỏi đoán cũng biết bọn này sắp rủ đi đâu chơi vì giờ đó cũng đã gần 8 giờ chứ có ít đâu nhưng lạ một cái mỗi bữa đi chơi thì thằng Đức xạo, Khôi đen, Tùng phò có mặt rất đầy đủ và đúng giờ nhưng hôm nay hỏi bọn nó thì rủ mấy thằng đó không chịu đi bảo mắc công chuyện gì đó. Ngoan vãi lọ thật.

Thay đồ xong, rủ Như thì em không đi bảo rằng ở nhà soạn bài thế là trên khuôn mặt của 3 thằng kia có một nỗi buồn khó tả, chắc là định rủ người đẹp đi chơi đây mà nhưng diện cớ qua nhà tôi thôi. Thật là bá đạo.

Cả bọn đi ăn kem rồi sau đó chạy đường Hùng Vương lên cầu ngắm sao đêm chơi nhưng kế hoạch bị phá sản khi tôi đổi ý đi ra biển, cả bọn nó đành đi theo. Buổi tối ngoài biển có vẻ hơi vắng người, không khí bổng chìm xuống, không gian bị bao bọc bởi những màu đen tối của màn đêm.

Bọn kia ngồi ăn chè, tôi thì kỵ nhất mấy món đó ăn vào cứ ngứa ngứa cả người dù cho là chè gì đi chăng nữa, cuối cùng tản bộ trên con đường biển với làn cát mịn. Tiếng sóng đập vào những bãi cát làm cho không gian ở đó chỉ có một tiếng động duy nhất, tiếng sóng đập kèm với gió thổi. Nếu có người yêu thì tốt nhất dẫn họ ra biển vào buổi tối hoặc hoàng hôn thì sẽ rất lãng mạn. Buổi tối trở nên yên tĩnh đại diện cho sự lâu dài, bền chặt, những cơn sóng biển cũng giống như cái thứ tình cảm mà con người gọi là tình yêu, dạt dào cảm xúc. Nước biển chẳng khác gì cái thứ đặc trưng đó nó tinh khiết, có vị mặn mặn của nước mắt khi tình yêu giữa họ gặp một số khổ sở cay đắng. Những ánh đèn trên ngọn hải đăng như mọi cái thứ gì đó soi sáng tâm hồn mình giống như con tim mách bảo cả tâm trí làm gì khi phải yêu, có thể so sánh con tim chính là ngọn hải đăng nơi biển xa. Dẫn đường cho người lạc đường tìm đến con đường mình cần đi. Nhìn xa xa là những ánh đèn của ghe chài, tàu biển, giống như những cái thứ gì đó len lỏi hy vọng khi thất vọng trong tình yêu. Tình yêu nó cũng có nhiều điều kỳ lạ lắm, khi mình thất vọng cũng là lúc có hy vọng. Nỗi niềm của người yêu đơn phương ai hiểu nổi. Xa xa cao cao đằng kia là những ngọn núi cao vời vợi, trên những ngọn núi nó có một màu xanh có thể gọi là màu xanh của hy vọng, những ánh đèn loe loét của các căn nhà xây trên núi nhìn thật đẹp mắt. Có thể nói khung cảnh đó như chốn tiên phàm.

Tôi thả hồn theo gió, cho nó bay đi đâu thì bay, cảm thấy nhẹ nhỏm cả người, biển chính là nơi hiểu mình nhất, biển chính là nơi để chôn vùi mọi ký ức, biển cũng chính là nơi khơi dậy quá khứ…

Thả dạo khoảng vài bước tôi cảm thấy thoải mái gì đâu chỉ có một điều ước là dạo biển vào lúc này với người yêu nhưng chắc không thực hiện được vì có ai yêu mình đâu ^_^. Đi một hồi quyết định bỏ dép ra để cảm nhận cái sự mềm mại của cát, có một chút gì đó ê ê ở chân. Thật đã đúng không. Phải lúc đó vào buổi chiều thì tôi nhảy xuống tắm biển luôn rồi, hồn nhiên như cái lúc nhỏ ấy. Mỗi lần học võ xong mệt quả khỏi đợi ai cả, cởi đồ ở truồng chạy xuống biển tắm ngay, cái ngày ấy không biết quê là gì chứ bây giờ thuê tôi bao nhiêu cũng không làm cái chuyện bách nhục xuyên tâm ấy đâu. Chẳng biết mặt mũi đâu để biết đến trường gặp mặt bạn bè nhưng cũng có khi bọn bạn nó bảo thằng khùng trốn bệnh viện mới về ấy chứ chẳng đùa.

Đi một hồi thấy mỏi chân ngồi xuống nhìn ra xa xăm một cách vô hình, giống như cảm nhận một thứ gì đó không rõ cho lắm, không có điểm cuối chỉ có điểm xuất phát là nơi ánh mắt của bản thân. Một lát sau đám bạn rủ đi dạo dài dài, buổi chiều tối có nhiều thứ để cảm nhận đối với một người mang tâm trạng buồn. Nhưng lúc đó tôi không có gì để buồn, vậy mà trong người có một cảm giác gì đó không có hình thù khó tả lắm, cứ lo sợ, không lẻ sắp có chuyện gì xảy ra…điềm báo chăng?

Sau một hồi ăn đủ thứ nào là kem, bánh snack bọn tôi quyết định đi về chứ trong người cả bọn gần hết “ngân sách “rồi, cuộc đi chơi cũng vui, giảm bớt một số căng thẳng từ lúc trưa. Về đến nhà mọi người đã ngủ gần hết 10h rồi chứ gì nhưng có một người đợi để mở cửa cho tôi, trong khi lúc nãy đi có đem theo chìa khóa, không ai khác người con gái mảnh mai ấy đang pha trà uống cầm trên tay cuốn sách đọc, tôi nhìn đâu đó cũng thấy em buồn ngủ rồi nhưng không biết tại sao phải đợi mình. Trong người có một nổi niềm khó tả về con người ấy, một người con gái xinh đẹp, tài năng nhưng đầy bí ẩn, thật là khó tả quá.

Vào phòng ngủ của mình cảm thấy mọi thứ gọn gàng hơn bao giờ hết nhưng cái hột quà có số 1412 trên hộp chưa được tôi mở ra thì bị chuyển dời vị trí đành phải để ngay cái vị trí chính là nơi đầu nằm của tôi. Chiếc hộp không có gì đặt biệt ở bên ngoài,có mỗi số 1412 trùng hợp với cái số báo danh của tôi, ngẫm nghĩ một hồi quyết định không mở nó ra vì tin rằng có ai đó ở Tokyo gửi nhầm và đợi cái ngày nào đó sẽ có người đến nhận lại. Theo quan niệm sống của tôi thì cái gì thuộc về mình thì thuộc về mình không phải gượng ép, không phải đấu tranh để giành lấy nhưng cái quan niệm chỉ thích hợp cho một thời gian mà thôi.

Trước khi đi ngủ cài chuông báo thức cái đã, để khỏi ngủ quên thì quyết định ngày mai ôn lại một số đường quyền nhưng tôi sơ ý không cài lưu nó thành thử không có chuyện báo thức…Khò…khò…khò

Sáng hôm sau…

Một giấc ngủ thật ngon lành êm ái làm sao, tôi mở mắt dậy tưởng đâu thức sớm khi không nghe cái tiếng chuông báo thức đáng ghét nhưng đó là một sai lầm khi tá hỏa nhìn vào đồng hồ đã hơn 6h30 rồi chứ còn gì nữa đâu. Nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh làm cái công việc mà 16 năm qua đã làm đi làm lại không thể nào quên được.

Bước ra định lại cái mộc nhân thung quen thuộc để đùa giỡn với “người bạn tri kỉ “ấy nhưng lại có một ý nghĩ là đi tìm thằng bạn thân khốn nạn của mình để làm vài trận giao hữu.

Trước khi đi ra khỏi nhà có mượn em soạn bài giúp^_^ đáp lại là một ánh mắt sắc lạnh nên quyết định đi nhanh về để còn soạn, nhưng con trai mà nói đi nhà bạn chơi chứ có bao giờ về sớm đâu, la cà đủ thứ.

Chạy trên con đường Trần Hưng Đạo bắt gặp những màu trắng tinh khôi của tuổi học trò, tấp nập người qua lại trên con đường ấy, mọi thành phần trong xã hội, khu đấy đi dành cho những người buôn bán thức ăn nên có một phen bị hành hạ cái bụng của mình. Khổ hết chỗ nói luôn chứ chẳng đùa. Đáng ghét nhất là những cái quán bán sơm sườn, cái mùi hương của mật ong khi được người ta ướp trong thịt khi nướng lên thơm khỏi nói, đói bụng kinh khủng luôn ấy. Tôi tăng tốc độ lên thêm sợ không có khả năng kháng cự nữa sẽ nhảy vào ăn cho rồi để thỏa mãn, nếu thế sẽ bỏ mất toi cái ý nghĩ đó.

Đến là thằng Chung thì gặp bố mẹ nó, chào hỏi hai người đi làm, họ kêu tôi vào nhà đi thằng Chung đang còn ngủ trên phòng. Lễ phép đợi hai người đi rồi tôi đi lên phòng của nó. Nói gì nói chứ hai gia đình chúng tôi thân nhau còn hơn ruột thịt, hai người bố, mẹ của hai thằng con quý tử lúc nhỏ học chung một lớp, họ cũng yêu nhau từ cái tuổi học trò trong sáng ngây thơ ấy rồi để cho ra “lò “những thằng đực rựa. Nhà nó tôi xem như nhà tôi rành hết đường đi nước bước chỉ có chỗ để tiền với vàng là không biết @@ quái ác chỗ đó.

Đi lên phòng quả thật nó đang ngủ nhưng thằng này nó khùng hay sao ấy chỉ mặt mỗi chiếc quần nhỏ khi ngủ, thật sự là không biết nhục gặp con gái chắc nhục bách xuyên tâm chứ chẳng đùa.

– Ê, dậy mầy

– Oài…Để bố ngủ

– Thằng phò thức dậy

– Má…để tao ngủ

– Cụ tổ mầy…thức chưa – Tôi nắm lỗ tai nó lên.

– Á…á…á đại ca buông ra em thức

Chỉ có làm thế mà nó thức ngay cả ngủ chứ không còn biết cách nào khác với thằng ngáy ngủ như nó, đợi một hồi sau cho vệ sinh thì bước ra vẻ mặt đã đỡ hơn lúc nãy.

– Sao qua sớm thế

– Giao hữu mầy

– Ok

Hai đứa tôi bước ra cái nhà kho mà thường xuyên dùng để cho nó luyện võ, thằng này học võ chủ yếu là để tự vệ chứ không học chữ “đạo “rành rẽ như tôi. Tôi xuất thân trong một gia đình có truyền thống võ thuật, hai bên nội ngoại đều có một người làm võ sư ở một môn phái khác nhau nhưng do thân hình yếu gầy nên chọn Vịnh Xuân làm gốc, còn hỗ trợ thì các loại võ kia. Nhưng cái nào tôi cũng phải học hai thứ trong chữ “võ đạo “. Khi học một loại võ gì đó điều đầu tiên tôi được dạy là đạo rồi mới chuyển sang chữ “võ “nên bây giờ trong người thấm nhuần nhiễn những triết lý nhân sinh trong võ thuật. Theo tôi một người học võ phải học chữ đạo trước vì nó rất quan trọng quyết định tất cả tiềm năng trong bản chất thiên phú của mình, khi đã lãnh hội hết thì có thể nói học được rất nhiều từ võ đạo rồi, sau đó mời là quá trình rèn luyện võ sẽ trở nên nhanh chóng khi mình áp dụng những thứ được gọi là “đạo “trong “võ đạo “. Những người có tinh hoa của võ thuật sẽ dễ phát hiện, thần thái cộng với những gì họ nói mang một phạm trù triết lý sâu sắc.

Hai thằng tuy võ công không như nhau nhưng đều có một hướng chung đó là học hỏi lẫn nhau cho nên chỉ đánh để cọ sát, nhường lực chứ không nhường đòn, thật ra nó cũng được tôi dạy phát kình cho nên cả hai có thể dẫn đến sát thương cao khi tung ra hết sức của mình đó là điều đại kỵ khi giao hữu.

– Bước do hehe – Nó cười nham nhở.

Hai đứa đang ở thế thủ chiến đấu nhún của taekwondo, ở nhà kho là một địa thế khá chật hẹp nhưng cả hai đều phát huy tất cả không để cái nhược điểm của taekwondo sơ hở, tôi bị nó dồn liên tục với những cú đá tạt, lái cực nhanh phải nói là chớp nhoáng. Lâu quá không gặp thân thủ nó chắc không thua kém gì tôi đến 5,6 bậc khi trước, có lẽ rút ngắn lại rồi.

– Víu

– Bốp

– Binh

– Hehe – Nụ cười mãn nguyện.

Tôi ăn ngay hai cú đá lái liên tiếp bằng hai chân của nó vào vùng trấn thủy làm cho cả thấy khó thở, biết rằng ưu thế để sử dụng việt võ đạo hoặc vịnh xuân trong trường hợp này sẽ đem rất lớn ưu thế về cho mình. Tôi rút ngay tiến về thế thủ của Vịnh xuân để nhập nội sử dụng những đòn thiên biến vạn hóa, thằng Chung thấy thế cũng thu người lại thận trọng khi biết tôi sẽ áp sát cận chiến.

Nhanh chóng nó tung ra những cú đá liên tục không có chỗ nghỉ, nào là vòng cầu, lái, chẻ, gạt chân, đá triệt,…không hề tung ra những cú đấm để tôi niêm dính áp sát, có lẽ nó là thằng hiểu cách chiến đấu của tôi nhất để bây giờ gặp khổ sở, chỉ tung ra được một hai cú đá chống trả trong sự yếu ớt. Trong đầu tôi không có phương án để phá vỡ, đột nhiên thấy nó chuẩn bị tung một cú đá sử dụng lực của hông tôi nhanh chóng liều mình lao vào chụp lấy cái chân phải đang đá, nó bất ngờ với tình huống đó chân trụ là trái đang mất thân bằng, tôi sử dụng chân quét ngang một phát…

– RẦM – Toàn bộ thân người nó tiếp đất, lực ở chân trả về cho chủ nó.

– Haha – Tôi cười mãn nguyện

– Ui…dza…chiêu gì thế thằng phò – Nó đứng dậy xoa xoa người.

Thật sự cái cú vừa rồi không hề hiểm nhưng đối phương đã té xuống có thể muốn làm gì làm trong tình huống đó, một chiêu thức tuy không hiểm nhưng thật ra rất hiểm. Làm cho đối phương mất tất cả cái gọi là gốc rể, nếu ai biết sử dụng kình lực để phát ra trong tình huống đó thể dẫn đến trấn thương nặng khi kình lực được trả đẩy về dồn một chỗ. Rất hữu dụng khi chiến đấu với nội gia. Hai đứa tôi đứng trao đổi với nhau về chiêu thức vừa rồi, rút ra những ưu điểm, nhược điểm để hoàn thiện trở thành sát chiêu. Sau này cái chiêu thức ấy giúp tôi rất nhiều trong những trường hợp thập tử nhất sinh.

Thấy cái bụng mình biểu tình nên tôi đi ra về, nếu không có cái chuyện này sẽ không có nhiều chuyện liên quan sẽ xảy ra, nó bất đầu từ cái lúc ấy…

– Ê cái gì thế – Tôi thấy một bao thư rơi trong sân nhà thằng Chung.

Hai thằng đưa mắt nhìn nhau rồi nhặt lên xem thử trong đó viết gì, của ai,…Sau khi đọc xong mặt thằng Chung bỗng thay đổi sắc mặt trở nên xanh xao không còn tý máu. Tôi thấy hỏi có một cảm giác bất an xuất hiện trong người, cầm lên đọc những dòng chữ ghi trên trừ giấy, dòng chữ đó được đánh máy chứ không phải được viết.

“Hẹn đám bọn bây 17h hôm nay tại sân bóng đá 30/4, sống chết sẽ được quyết định. Không đến tao đốt nhà từng thằng “

ÔI CÁI ĐỆCH

Chap 44:

Hai thằng tôi không hẹn mà đưa ái ngại nhìn nhau, không gian trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết chỉ có những tiếng ríu rít của những con chim hót chào một ngày mới, một ngày không tốt lành tý nào, những ánh nắng vào buổi sáng cũng xuyên qua những khe lá cây trong khuôn viên sân nhà thằng Chung.

– Sao giờ? – Nó nhìn tôi

– Sao là sao ai biết là sao

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Đàn Bồ Câu Trắng
Bút hiệu gì?
Canh trộm
Hội
Vụ Kiện Châu Chấu