<?php the_title(); ?>

Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ

09.08.2014
Admin

– Nguyễn Văn Đức: cái thằng này chuyên gia “chém gió thần khẩu “nên được cả bợn truy tặng danh hiệu Đức Xạo.

– Võ Văn Khôi: để bàn bạc tìm ra biệt danh cho thằng này mất đến 3 ngày vì 1 hôm trời mưa lớn gió to, một hôm trường bắt đi học đột xuất. Thế nên anh ta oanh oanh liệt liệt truy tặng huân chương Khôi Đen. Xin lỗi số bạn quá đen đề nghị bạn đi bán áo len cho hết đen ạ.

– Phạm Minh Chung: thằng này khỏi nói, mê gái còn hơn tôi, đứng đầu trong đám bạn, đặc biệt còn một sở trường nữa phải làm cho các hào kiệt trong giang hồ phải khiếp sợ,tìm kiếm khắp nơi đấu đá lẫn nhau để giành được bí kíp này từ tay sư phụ Chung,không có gì khác ngoài mặt dày không biết nhục. Nói nó không biết nhục hay sợ bị quê gì cả. Biệt danh của anh ta là Chung mê gái. Vâng, mặt bạn dày hơn da cá sấu chứ chẳng đùa. Kết thúc phần info của mầy tao xin nói một câu: Đậu Măng Rau Má Nhà Mầy…Tao ăn hết rồi ^_^. Thành thật xin lỗi ^_^.

– Võ Hào Hùng: nghe cái tên muốn nhảy vào đấm cho mấy phát ^_^, nhưng nhìn cái mặt hiền hiền ngu ngu không đánh được mầy ợ @_@. Đi thẳng vào vấn đề thằng này nổi tiếng với những câu nói bất hủ, những câu nói phải làm cho dân chúng ngã nghiêng ngã ngửa ôm cái bụng mà cười nhưng đôi khi cũng phải nói là tuy ngu nhưng nói thâm thúy. Truy tặng biệt danh Hùng Bá Đạo.

Vâng phần info của chương trình đến đây là hết…ý nhầm còn tôi ^_^

– Nguyễn Minh Tâm: Xin nói cái tên một tý, đậu mũ cái ông làm giấy khai sinh lúc trước bố tôi đi làm tên đáng lẽ đặt cái tên nổi tiếng rồi, cái tên mà ai cũng khâm phục,cái tên mang nhiều ý nghĩa lịch sử, cái tên mà phải nói không còn gì để nói luôn. Minh Tân. Mà làm sao một hồi ra về ông nội cầm tờ giấy khai sinh lên coi rõ là Minh Tân (do mắt yếu) nên thành thử bây giờ mang cái tên Minh Tâm, vãi lọ là ở chỗ đó. Thôi đi thẳng vào vấn đề tán gái…Ý nhầm…danh hiệu…tôi được cả bọn trao tặng danh hiệu…thôi các bác hứa là đọc xong không được kêu nhé^_^. Tâm Lúa. Xin giải thích một tý không phải tôi lúa nên bọn nó đặt là lúa đâu nhé,cái này do tình thế sản sinh ra “anh hùng hào kiệt ” ấy mà. Công nhận cái tên tôi đẹp thật đó, đẹp lạ đẹp lùng đem vô mùng cũng còn thấy lạ:D

Phần của con gái sẽ được tôi cập nhật sau, mong quý vị chú ý đón xem và theo dõi.

——————————————————————-

Đến đâu quên mất tiêu rồi? à à đến cái màn bị bọn bạn tra tấn vì những câu nói “chém gió thần khẩu “của bọn nó. Hên là được giải thoát bởi tiếng trống tùng tùng vào tiết học đầu tiên. Hây dà hôm nay toàn môn nhẹ nên chẳng có gì đặc sắc để kể cá với lại mới vào năm học, cứ học tàm tạm chứ chẳng có bài võ gì, chủ yếu quen bạn quen lớp quen thầy quen cô. Mà các bạn phải công nhận một điều là khi vào học rồi thì thầy cô dặn học bài mai trả bài nhưng hôm sau không học khi thấy giáo viên cầm “sổ tử thần “ra kêu tên điểm chỉ thì “thầy/cô ơi, đầu năm mà ““mới vào học mà trả bài gì thầy/cô” “tha cho em đi mới vào học mà”…bla…bla…đủ kiếu hết. Cái đời học sinh nó ranh ma thế, chứ nói thẳng ra làm biến học có cớ nào diện lý do đó. Sau cái tết rồi bọn nó lại diện những cái ly do không thể nào bá đạo trên từng hạt gạo hơn “mới nghĩ tết mệt lắm “”bia bọt còn thấm thầy/cô ơi ”…bla…bla…không thôi thì cứ dẫn thầy cô đi “một vòng du lịch “thật là xa trôi qua 10 phút truy bài rồi thả cái độp xuống về hiện tại.

Công nhận học sinh nó bá đạo thế đấy, bây giờ viết lại nhớ lúc đó ngỗ nghịch gì đâu tuy là lớn còn hơn con lợn rồi.

Ra khỏi giờ ra chơi thì cái “loa phát thanh “lại vang lên với câu nói mà lúc sao thuộc lòng khi loa vang lên “Mời lớp trưởng khối 10 lên văn phòng đoàn gấp…loa…loa“

– Thầy cô cũng teen không kém.

Cái thời đó ai cũng yêu đời lắm các bạn ạ, chứ không phải như bây giờ một tý là nhảy núi leo cầu giống thanh niên bây giờ đâu.

– Minh Tâm lên phòng đoàn kìa – Thanh Mai quay xuống nhắc nhở tôi

– À…ừ – Dém một tý nữa quên mình là lớp trưởng ^^.

Thế là lếch cái thân tàn ma dại mà sao này bị các em gọi là gầy gầy cao cao giống như cây xào.^_^. Bá đạo nhỉ. Đáng lẽ là bình thường nếu trên đường đi cái lỗ tai thính của tôi nghe được lời bàn tán xôn xao của thiên hạ:

– Ê, thằng kia đeo dây nịch Valentino kia.

– Giàu mầy.

– Con đại gia

– Thằng này 10a3 mà

– Nãy giờ tao mới để ý

– Giàu tởm

– Tao nghe cậu tao nói cái đó đắt lắm.

– …

Những câu nó iđó loạt vào tai và đi lên bộ não để xử lý, thật sự là xuất hiện những câu hỏi:

– Chưa thấy dây nịch bây giờ, bọn khùng – tôi thầm nghĩ nhưng nghe chữ đắt và đại gia thì…

– Bọn này có khùng không trời, dây nịch bình thường thế này mà kêu đại gia, giàu cần tao mua cho không – Lại một suy nghĩ đầy ngu ngốc

Nhưng đây là của Như tặng nên chưa biết bao nhiêu lúc đó tôi nghĩ dữ lắm là 200 ngàn thôi chứ không có…Quyết tâm ra về hỏi Như về sợi dây nịch này vì cũng tò mò với những lời nói gió thoảng bay tai kia.

Chap 34:

Một lát sau đến của phòng đoàn thì thấy thầy cô nhiều vô số kể nên thân xác này phải có chút phần run sợ. Thật ra cái gan tôi nó bé lắm các bạn ạ, còn nhát đến mức nào thì một câu ngắn gọn xúc tích đầy đủ ý nghĩa “đọc truyện đi rồi biết “. Nói ra sợ nhục chứ lần đầu tiên trong đời được làm lớp trưởng chứ chẳng đùa đâu ợ nên chẳng có tý gì gọi là kinh với chả nghiệm cả. Bước vào tuy có sợ sệt thật nhưng là học trò ngoan ^_^ cuối đầu lễ phép trào hết thầy cô trong phòng.

– Đệch mỏi cổ, mỏi lưng kinh, biết thế không làm lớp trưởng đây – Tôi nói trong bụng.

Sau cái màn chào hỏi và được thầy cô chỉ dẫn vào căn phòng “bí mật quốc gia “thì tôi lẻn lẻn bước vào sợ trễ, khi bước vào ôi thôi toàn là gái mới chết, có một hai thằng là con trai. Mọi người ngồi chỗ chiếc bàn dài đủ khoảng 60 người cho hai bên, rất là hợp lý dùng cho hội họp.

Kiếm ngay cái vị trí thiên thời địa lợi ngồi xuống, sử dụng ánh mắt dùng để tia gái gia truyền ra thì công nhận một điều mấy đứa làm lớp trưởng đứa nào cũng xinh chắc là sử dụng mỹ nhân kế đây mà. Khỏi phải nói xinh nhưng không bằng ba người con gái đẹp ở lớp tôi, chỉ có 2 đứa là có thể so với nét đẹp của Mai nhưng chắc với không tới đâu. Đang tia cái đứa xinh đẹp trong hai đứa đó, mặt hồng hào, da trắng mịn, môi mỏng, nụ cười răng khểnh dễ thương thì bị nó quay lại đưa mắt nhìn, giật bắn cả người chứ chẳng đùa. Đáp lại là nụ cười dễ thương của hàm răng trắng buốt có chiếc răng dễ. Khoái rồi đó nhưng không biết mười a mấy nữa. Cái tội nhìn trộm không bị truy tố là hên lắm rồi nên tôi không nhìn nữa vì nhục @@.

Đợi khoảng 5 phút sau một thầy đến đứng đầu bàn nhìn khí thái có vẻ dày dặn kinh nghiệm, khi đã yên vị trí thì cả đám người đẹp mà khùng kia đứng dậy cái rột như đã hiện từ trước làm một thằng khờ như tôi không kịp phản ứng gì cả nên đành đứng lên sao cùng. Hây da đó là chào ^_^.Thầy vẫy tay cho ngồi xuống, tất nhiên là ngồi không lẽ đứng nếu muốn làm thằng khùng tập hai trong cái đám con gái xinh đẹp này, đâu dễ mất điểm đâu lị.

– Chào các em,thầy tên là Trần Văn Hậu phụ trách Đoàn và các hoạt động của trường. Hôm nay mời các em đến đây để đội ngũ ban cán sự khối 10 chính thức đi vào hoạt động

– Bốp bốp – Tiếng vỗ tay vang lên khi lời nói của thầy kế thúc

Tôi không biết gì cả cứ ngáo ngáo, người ta vỗ gần xong mới đưa tay lên làm động giác giả chứ chẳng dám làm mạnh sợ ra tiếng khác người thì nguy. Bách nhục xuyên tâm sẽ không được tán gái ^_^.

– Mình đi vào vấn đến chính luôn nhé

– Dạ – Bọn nó như đã hẹn từ trước

– Theo như hoạt động của trường hằng năm thì sẽ có hai hoạt động lớn được tổ chức nhằm giúp các em xóa tan đi những mỏi mệt của ngày học tập. Năm nay không ngoại lệ nhưng trường sẽ không chọn hai hoạt động đó như mọi năm. Phần đấy sẽ dành cho một chi đoàn của trường. Việc chọn chi đoàn đó sẽ thông qua một trò chơi gọi là Rung Chuông Vàng(tôi gọi là Rung Chuông Chùa).

Lúc này tiếng bàn tán vang lên làm khán phòng im lặng nãy giờ trở nên sôi nổi hẳn lên mà không biết đám đó sao tự nhiên như người điên trong bệnh viện thế, vừa mới gặp nhau đã bắt chuyện được rồi. Bó tay.

– Đầu năm đã chơi rồi – Đó là suy nghĩ của tôi.

Đợi cho mấy người đó bàn tán tý xíu thì thầy lên tiếng:

– Các em im lặng nào. Mỗi lớp sẽ chọn ra bốn người trong đó quy định bắt buộc phải có lớp trưởng và phải có một nam hoặc một nữ. Các em tham gia phải trả lời các câu hỏi mà nhà trường đưa ra, bao gồm 30 câu hỏi. Người đến câu 30 sẽ trả lời câu này, nếu trả lời thắng người đó sẽ quyết định hai hoạt động lớn của trường. Nếu số lượng người trả lời đúng câu 30 trên một thì sẽ bốc thăm xem ai là người mai mắn. Trả lời đúng ở lại sàn, trả lời sai ra sàn thi đấu. Bây giờ các em về lớp, tiết năm nộp danh sách cho thầy. – Thầy nói như chưa từng được nói.

– Dạ – Mấy nhỏ con gái này định giết tôi ấy mà, cứ mỗi lần như thế là giật bắn cả người.

Mà công nhận nãy giờ thầy nói mô tê sất gì thế nãy giờ đưa mắt ngắm gái không chứ có nghe được cái gì đâu đành phải kiếm thằng con trai hỏi lại mấy thằng đó trình học chưa chắc hơn tôi nhưng nó láo vãi lọ, thôi đi nhờ người ta thì phải giả nai thánh thiện chứ hổ báo trong trường mẫu giáo thì bị chửi chứ chẳng đùa. Nghe nó đọc kinh, giảng dạy một tý tôi cảm ơn rồi phóng nhanh về lớp để phổ biến lại. Nhưng lớp tôi chắc nó cũng giống thằng cầm đầu đây mà:

– Đầu năm mà chơi rồi – Nhỏ Trang giống ý tôi

– Chơi mới vui – Nhỏ Kiều Oanh phản đối ý kiến ngay

– Tao đề cử Bạch Yến – Thằng Sang cờ hó lên tiếng.

– Ủng hộ – Thằng Hùng bá đạo hùa theo.

– Duyệt

– Anh ủng hộ ý kiến của chú, biểu quyết Bạch Yến.

– Mấy cụ mê gái vừa thôi – Nhỏ Nguyệt lên tiếng phản bác.

– Đồ mê gái – Nhỏ Huyền hung dữ ^_^.

– Gái không mê, mê trai à. Haha – Thằng Khôi Đen nói thâm thúy vãi.

Và sao đó anh Khôi đen của chúng ta cũng được phần thưởng thích đáng…

– Víu…bịch- Đẹp chọi chuẩn

Một cuốn tập từ tay con nhỏ Huyền bay đến cái đầu của thằng Khôi làm cho nó phải xoa xoa, chọc ai dám chọc nữ chúa thì chết tía mầy ạ ^_^.

Thấy tình hình căng thẳng, một bên vì gái xinh đẹp, một bên gái đẹp phản đối gái xinh đẹp, nên cả lớp không có thống nhất gì cả, thôi cái chức lớp trưởng chắc sử dụng trong trường hợp này được nè:

– Thôi được rồi. Bạch Yến, Tố Như, Thanh Mai và tớ sẽ tham gia – Tôi chốt lại danh sách vì mình là lớp trưởng nên cũng được tham gia.

Không biết lúc đó tôi có khôn không chọn ba người đẹp của trường làm thí sinh cùng lớp với mình chắc mấy thằng kia ghen tỵ đây mà @@. Nhưng sóng gió lại nổi lên.

– Ơ,kỳ vậy

– Không tự do

– Tao ủng hộ

– Không dân chủ

– Đồng ý

– Duyệt ngay và luôn

– …

Cái lớp lúc này chia ra hai phe rõ rệt chứ chẳng đùa, một bên con trai đứng bên phải,một bên con gái đứng bên trái chí chóe lẫn nhau, múa tay múa chân, còn ba người đẹp thì ngồi yên không ý kiến, còn thân tàn ma dại của tôi đứng giữa bị bọn nó tra tấn đủ loại hình. Tình hình có thể dẫn đến nội chiến “đẫm máu “chứ chẳng đùa.

– THÔI, BA NGƯỜI HỌ CÓ ĐIỂM PHẨY CAO NHẤT LỚP – Tôi hét lớn.

Bọn nó im lặng lại tất cả đưa mắt nhìn tôi như thế sinh vật lạ.

– Ok,men – Tôi sợ nói gì sai bọn nó ùa vào đánh một mình thì khổ nổi nên nhỏ nhẹ.

– Ờ vậy thì được

– Ok, because forever let’s go – Thằng Khôi đen bơm đểu tôi.

– Haha

Bọn nó ôm bụng cười khi nhắc đến câu Because forever let’s go của tôi, chỉ muốn kiếm ngay một cái lỗ để chui xuống cho đỡ nhục chứ chẳng chịu nổi cái lũ bạn khốn nạn này, bị chơi một cú quả cay nên lủi thủi đi về chỗ.

Bữa đó toàn là môn xã hội nên ngồi nghe giảng đạo với trò truyện là nhiều, đầu năm mà bạn mới đi học bữa thứ ba thì không có học gì đâu, nếu có học thì “thứ ba học trò ” cũng không để thầy cô dạy. Chuẩn không nào.

Tôi chạy vọt nhanh lên phòng đoàn nộp cho thầy thì mới phát hiện lớp mình nộp trễ nhất, hên là thầy không về nếu không sẽ mất lời hứa.

Không biết do số phận hay sao mà lúc tôi và Như dẫn xe ra cũng gặp Bạch Yến dẫn ra, tất hiên tôi đèo Như, thấy tình hình căng thẳng quá nên con trai phải mở lời:

– Hì, nhà cậu chỗ cũ à

– Ừa, hai bạn gần nhà hả? – Bạch Yến đưa mắt nhìn

– Không, cùng nhà mới đúng – Tôi thản nhiên như thằng điên không biết chuyện.

– HẢ – Tự nhiên Bạch Yến trố mắt nhìn tôi rồi nói.

– Sao thế?

– À,không có gì. Hai người là anh em à

– Không, Như ở nhờ ấy mà. Hihi – Tôi lại hồn nhiên như thằng vừa trốn viện.

Thế là chúng tôi cùng nhau đi về trên con đường Lý Tự Trọng nhưng chỉ một đoạn là em quẹo vào 30/4 còn tôi với Như đi thẳng đến đoạn Hùng Vương. Sau khi tách ra một lúc thì…

– Này thì trêu nè – Như vừa nói vừa véo vào hông tôi rõ đau.

– Á…ấy…đau…đau… – Bị véo một phát ngay hông rõ là đau.

Rõ là đau điếng

– Thôi tha cho tớ đi – Đành phải xuống nước.

– Hì…

Sau cái màn bị hành hạ thể xác thì tôi chợt nhớ cái chuyện cần hỏi:

– Như nè

– Gì vậy

– Qua hàng ghế kia ngồi tý hả về

– Cũng được.

Thế là tôi tấp xe vào lề lại hang ghế đá được đặt dưới một cây phượng to, buổi chiều hôm đó mặt trời dần dần khuất nhưng vẫn còn những ánh nắng cuối ngày xuyên qua những lá cây phượng còn đỏ hoe của mùa hè, gió thổi rì rào làm mát cả con người. Hàng cây đun đưa theo gió.

– Này, sao thế – Như quay mặt sang hỏi với vẻ ngạc nhiên vì đó giờ tôi có thế đâu.

Hai đứa lúc này khuôn mặt gần hơn bao giờ hết, ngồi không xa nhau mấy vì băng ghế đá chỉ đủ cho hai người khác giới ngồi, nên Như quay mặt lại, tình huống mặt đối mặt. Đôi mắt đen ảo huyền của người con trai là tôi đại diện cho sự mạnh mẽ giống như một cơn lửa, còn đôi mắt long lanh của em đại diện cho sự yếu đuối của một dòng nước, nhưng lúc đó cả hai không tương khắc mà hòa quyện vào nhau nhìn sâu thăm thẳm trong đôi mắt của nhau. Tôi bị hút vào trong con mắt đó. Đôi mắt của em rất đẹp, long lanh huyền ảo sắc đẹp của người con gái Đông Á. Có thể nói sắc đẹp sắc xảo của em đại diện cho người con gái Đông Á tài giỏi, xinh đẹp. Ánh mắt đó làm đắm say biết bao nhiêu là con tim. Hai gò má ửng hồng lên tô đậm cho vẻ đẹp của người con gái ấy, hai tay để lên hai chân nắm lại, có vẻ cả hai bị hút bởi nhau giống như cự Nam và Bắc của thanh nam châm. Em quay đầu lại về phía trước rồi nhìn xa xăm, tôi cũng thế vì thấy ngại.

– À…ừ…cho tớ hỏi cái này nhé

– Ừa – Đáp ngắn gọn

Chap 35:

Được cho phép tôi chẳng dám nói nhiều vào thẳng ngay vấn đề thắc mắc:

– Sợi dây nịch này cậu mua nhiêu thế – Cái thứ mà làm bộ não tôi hoạt động suốt.

– Hihi, có nhiêu đâu – Như cười nhẹ rồi quay sang nhìn tôi.

– Là bao nhiêu – Tôi cương quyết.

– Hình như 3 triệu 5 thì phải – Như ung dung nói.

– HẢ – Tôi giật bắn cả người

– Sao thế?

– Trời…ba…ba…triệu…năm – Cái miệng nói không thành lời cứ ấp a ấp úng vì con số khủng như thế, có thể nói lúc đó 3tr5 đắc còn hơn vàng chứ chẳng đùa.

– Hihi, bố tớ mua nên không rõ

– Ơ, của bố cậu mua sao đưa cho tớ

– Tớ mượn bố mua cho cậu. – Vẫn không thay đổi nét mặt giống như chuyện bình thường.

– Trời, sợi dây cũ tớ đeo có bốn mươi lăm nghìn – Tôi nói.

– Đeo đi ông cụ non, về thôi – Như đứng dậy.

Đạp xe về mà tôi không thể tin được mình đang đeo một số tiền lớn như thế trên người, có mơ cũng không dám mơ nửa chứ đừng nói là hiện tại. Đến bây giờ tôi không dám mua sợi dây nịch quá 1 triệu ấy vì…toàn mấy em mua không chứ tôi có được dành cái quyền mua đâu.

Hai đứa về nhà khoảng 17h50, tôi mở cửa ra cái hàng rào màu xanh quen thuộc, cái chốt khóa mà tự tin với bản thân rằng nhắm mắt cũng mở ra được chứ không cần làm phiền đôi mắt của mình. Tất cả như quen thuộc nằm lòng như một cộng một bằng hai. Bước chân vào nhà nếu không có gì thì tôi đã không…

– Nhà có khách à – Tôi thấy chiếc xe đạp mới tin nằm trong sân.

Em thì nhún vai tỏ ra vẻ không biết giống như tôi, thế hai đứa đành bước vào nhà xem khách nào thế nhưng khi bước vào đã thấy mọi người về rồi đang ở phòng khách xem tivi.

– Thưa bố mẹ con đi học với về.

– Thưa hai bác, cháu mới đi học về.

– Ừa, hai đứa học vui không

– Dạ vui – Chứ chẳng dám nói toàn rắc rối.

Tôi định cùng như chạy vợt lên phòng mà tắm thì…

– ÁI CHÀ, thằng Tâm đeo thắt lưng Valentino kìa bây – Anh Ba đứng dậy hét to.

– Trời giàu bây, tao nghe nói đắt lắm – Thằng anh hai thì trố mắt ra nhìn.

Thế là bố mẹ ngước lên nhìn…

– Thằng này ngon hơn cả bố – Bố tôi “ranh tỵ “.

– Tiền đâu con mua thế Tâm – Mẹ hỏi.

– Dạ…dạ – Tôi thì không biết trả lời sao cho ra lẽ.

– Hihi, cháu tặng Tâm đó – Như nở nụ cười rồi nói.

Bốn người họ không hẹn nhau mà cùng cười nhẹ rồi lắc đầu ngao ngán, làm cho tôi đây thấy khó hiểu còn em thì khuôn mặt ửng hồng lên.

– Ừa, tại mẹ thấy lạ nên hỏi thế thôi, hai đứa lên phòng thay đồ rửa mặt rồi xuống ăn cơm – Mẫu thân nhỏ nhẹ nói.

– Dạ

Cả hai đứa tôi cùng vọt lên phòng không nói lời nào, dù biết rằng mấy người trong gia đình tôi nghĩ gì.

“Cuộc đời này có nhiều đều làm cho con người ta cảm thấy khó xử, vượt quá giới hạn không còn nằm trong tầm tay, có lẽ ông trời trêu đùa với số phận một ai đó “

Sau một lúc hai đứa tôi cũng xuống ăn cơm cùng cả nhà, từ khi có em căn nhà trở nên rộn rã hơn bao giờ hết, tràn đầy tiếng cười nói vui vẻ nhất là mẫu thân và bố tôi. Bỗng…

– Ủa, ủa xe đạp trước nhà của ai thế bố – Tôi chợt nhớ ra lúc nãy đoán có khách ở nhà nên mới có xe đạp nhưng nãy giờ chẳng thấy ai khác ngoài gia đình.

– À, con không nhắc bố mẹ cũng quên rồi. Như, bố con gửi cho con chiếc xe đạp để đi học đấy – Mẹ nhìn hai đứa rồi nói.

– Dạ – Hình như em đã biết rồi nên bình thường không có gì gọi là ngạc nhiên cả.

Suốt buổi cơm tôi không nói gì cả, cứ ăn những món ngon trên bàn, cứ thưởng thức cho cuộc đời nói thanh thản suy nghĩ làm gì cho nó mệt nhưng đâu đó có một cái cảm giác hơi hụt hẩng khi người con gái kia không còn ngồi sau lưng chiếc xe của mình nữa chắc từ đây trở về sau sẽ buồn tẻ khi đi học một mình đây. Nhưng mà vậy cũng khỏe không bị véo hông, không bắt gặp những ánh mắt nhìn em đỡ tức hơn có gì đâu…khò…khò…khò

Xuất hiện trước tòa cao ốc to khổng lồ với hàng ngàn người đứng canh gác trên tay là những khẩu súng đã lên đạn sẵn sàng bắn hạ đối phương bất cứ lúc nào, sau lưng tôi là một tiểu đoàn đang cầm trên tay những cây súng để bảo vệ tổng thống.

– Thưa ngài – Một tên lính canh gác mở cửa.

Tôi bước vào trong một lâu đài nguy ngoa trán lệ với dàn bóng đèn được bật sáng lên với hàng ngàn quân lính đang canh gác, họ bỗng thấy tôi bước vào thì cuối đầu chào vào nói:

– Chào tổng thống.

Khỏi phải nói cứ bước đi tới là có người chùi sàn cho, rồi có người đưa lon 7up cho uống khi nào cần chỉ lên tiếng, đến cửa có người mở, lại bàn ngồi thì có người kéo ghế ra, cuộc sống của tổng thống nó sướng thế đó ợ.

– Tình hình chiến sự ở nước Khôi Đen sao rồi.

– Thưa ngài, bộ tổng tư lệnh quân đội nước Khôi Đen ra mệnh lệnh cho hạm đội Đen Thùi Lùi chuẩn bị xuất kích xâm chiếm nước ta ạ. – Một tên tướng trẻ người non dạ bước đến thưa.

– RẦM

– Tổ cha nó, đã đen ròi còn dám, kỳ này cho nó đen như lọ nồi luôn.

– Yes sir!

– Tất cả hạm đội nghe lệnh

– Có

– Hạm đội Lúa Mì và Hạm Đội Lúa Nước xuất kích đem theo 10 tàu sân bay Tâm Lúa số hiệu 01 đến 10 ra nghênh chiến hạm đội Đen Thùi Lùi.

– Yes sir!

– Có ai ý kiến gì không

– Nhưa nhài,nhiên nhay nhiên nhân nhước Nhùng Nhá Nhạo,Nhang nhò nhó, Nhùng nhò, Nhức Nhạo nhang nhiến nhề nhía Nhắc nhước nha nhạ, nhọn nhúng nhùng nhạnh ạ.

– Nhệch nhẹ nhỏi nhiệng nhông nhứ nhao nhỏi nhiệng nhấy nhấ? – Tôi bực tức không biết thằng nào cho nó lên làm tướng, mỗi lần ra trận nghe nó nói chắc phải đem theo thằng thong dịch chứ chẳng đùa.

– Nhạ Nhông.

– Nhông nhông nhái nhon nhu, thằng nào bước lên báo cáo coi, mỏi miệng vãi

– Thưa ngài,hiện nay liên quân nước Hùng Bá Đạo, Sang Cờ Hó, Tùng Phò, Đức Xạo đang tiến về phía bắc nước ta ạ, bọn chúng hùng mạnh.

– Đậu phộng chấm đậu măng cả nhà nó.

– Đùng!

– Đùng!

Tôi chui xuống gầm bàn…

– Thưa chỉ huy bọn nó bắn tên lửa vào nước ta

– Ra lệnh cho toàn bộ quân đội nước Tâm Lúa xuất kích.

Được lệnh của tổng thống Ôsama BinlaTâm lúa thì toàn bộ quân đội xuất kích, chiến hạm Lúa Nước đang chống chọi với tàu sân bay Đen Thùi Lùi với áo giáp đen kinh khủng đục đéo lủng, còn trên chiến trường bộ thì Liên quân thất thủ dưới làn đạn Becauseforever let’go làm cho quân địch không cần đánh mà ôm bụng cười chạy về bệnh viện. Liên quân đã đầu hàng.

Chỉ còn nước Khôi Đen đang chiến đấu oanh liệt với hạm đội Lúa Khô, hạm đội cực kỳ mạnh khi dưới sự chỉ huy hai vị tướng Như và Bạch Yến kèm theo đó là sự giúp đỡ của Bệnh Viện Bạch Mai (cái này thêm nhé, nguyên văn là 3 nữ tướng ^_^) trở nên càng hùng mạnh thêm.

– Thằng này cứng đầu, thả hai quả bom nguyên tử Lúa “Khoai “xuống cho đất nước nó đen thùi lùi như cái nùi vẻ luôn. Nhanh lên

Sắc lệnh đã được kí…

– RẦM!!!

Một tiếng động lớn vang trời cả một khu, làm cho mọi người phải hoảng loạn mà đi xem:

– Này, cậu sao thế? – Một giọng nói ấm áp vang lên.

– Haha thả thả bom, thả bom

– Này nói gì thế? – Kèm theo là rung cái vai.

Một hồi sao thấy bệnh tình không khuyên giảm…

– Bốp

– UI…da – Tô ihoảng cả hồn vía lên

– Tổ cha đứa nào tán chú thế? – Tôi xoa xoa cái mặt mà không mở mắt ra

– Cậu sao thế? – Người đẹp nhìn.

Trời ơi thì ra nãy giờ nằm mơ đến mức té rớt xuống đất khi nào không hay luôn, tôi tỉnh cả người sao cú ăn hai lịch sử đó, chuẩn thật “hai quả bom “đã được thả đó là cú tán của em và cú té giường.

Mở mắt to ra nhìn mình đang dưới giường, Như ngồi kế bên đeo tạp giề, những ánh nắng sáng sớm đã gọi qua cửa sổ làm cho cái thằng cuồng mơ mộng sinh ảo tưởng như tôi phải thức dậy.

– Hihi… – Tôi gãi đầu vì chắc này giờ nhục lắm.

– Cười gì, rửa mặt đi rồi xuống ăn sáng cụ ạ.

Tôi phóng nhanh vào nhà vệ sinh để rửa mặt cho tỉnh chứ cứ để mơ mộng ảo tưởng chắc điên luôn quá ^_^, giấc mơ kì lạ đến khác thường ^_^.

Sáng bữa nào cũng do chính tay em nấu thức ăn sáng cho gia đình mà hình như toàn tôi ăn chứ mọi người đi hết rồi, đến trưa thì đi học, nói ra cái tuần đầu chả học gì đâu toàn vào đùa giỡn thôi.

Thấm thoát đã một tuần trôi qua rất dễ dàng và bình yên nếu không có một ngày thứ 6 đáng ghét. Mọi truyện bắt đầu từ thằng Khôi Đen, không biết giấc mơ có phải điềm báo giành cho tôi không nữa…Bữa hôm đó không biết trời xui đất khiến làm sao đi học sớm mà không riêng gì tôi cả đám luôn chứ chẳng đùa, tới lớp là 11h35 à…

– Ê, ra đầu đường ăn trái cây – Thằng Khôi đen đưa ra ý kiến.

– Được đó.

– Duyệt – Tôi nghe có vẻ hợp lý vì ngồi trong lớp chẳng làm gì.

– Đi đi mấy ông – Nhỏ Huyền đèo bồng.

– Ok đi luôn

– Quất ngay

– Ý kiến tốt.

– Tao khao – Thằng khôi bữa nay giàu ghê.

Một lát sao rủ được ba người con gái xinh đẹp đi theo thế là cả bọn gồm 17 người đi ăn trái cây của một người bán ở đầu đường gần trường học, giả rẻ hợp lý mà có thể giải nhiệt buổi trưa nóng này nữa với lại miễn phí ngu gì không đi. Đến chỗ chia ra hai phe rõ rệt, một bên nam một bên nữ. Bên phái mạnh bao gồm: Tôi, Tùng, Khôi, Chung, Hùng, Đức, Sang, Kiệt (thằng này không thân cho lắm vì nó phe đối lập bữa đó thấy có gái đẹp theo nó đi theo chứ bọn tôi không rủ). Bên con gái bao gồm: Bà Huyền, Trân, Trang, Nguyệt, Quỳnh,Kiều Oanh, Bạch Yến, Thanh Mai, Như. Chia ra làm hai bàn bắt đầu gọi món, không biết bên kia chí tuyến gọi gì nhưng thằng Khôi Đen đem ra toàn món ngon và lúc sao mới biết chết người: ổi, xoài, mận, cóc, chùm ruột và kèm theo một chén mắm được người ta lằm sẵn có trộn thịt luộc vào trong đó. Thằng nào thấy cũng chảy cả nước miếng nên khỏi đợi mời mộc gì cả, bọn nó ăn như heo tôi cũng không ngoại lệ, giành đến từng miếng. Công nhận ngon bá cháy con bọ chét chứ chẳng đùa đâu,mắm được làm với vị ngọt ngọt mặn mặn cay cay của ớt kèm theo là những lát thịt luộc bằm nhỏ, ôi thôi ăn đến chảy những giọt mồ hôi, đĩa thứ nhất ra đi trong vòng chưa đến 5 phút, đĩa thứ 2…đĩa thứ 4 thằng nào thằng nấy bắt đầu thở để lấy sức vì cuộc tranh giành lúc này, bên kia chí tuyến thì nghe tiếng cười chí chóe có vẻ vui, nhộn nhịp không thua gì bên này.

– Cô ơi cho 17 ly trà đá – thằng Khôi Đen lại kêu.

– Thôi bọn ông uống đi, bọn tôi không uống đâu – Bà Huyền từ chối ngay.

– Đỡ tốn – Tôi lên tiếng.

– Hêhê chú được cái nói đúng

– …

Thấy nước là ngon rồi vì đĩa thứ 4 bọn nó không lắm mắm chấm nữa mà lấy muối ớt nên cay xòe chứ chẳng đùa, ăn uống no say đến phần tính tiền, vì dân chúng ăn rất nhiều để thằng Khôi chịu một mình thì không hay bọn con trai tụi tôi hùng vốn lại. Anh em là phải thế, hehe. Bước vào lớp thằng nào thằng nấy cũng no căng cả bụng với đống trái cây lúc nãy vừa ăn, tôi thầm nghĩ là ngày mai phải rủ bọn nó đi ăn tiếp mới được, vui mà ngon miệng.

Tiết một ngon lành như trái chanh, tiết hai tuyệt vời ông mặt trời, tiết ba đen thùi lùi…Tiết đó là tiết sử, hôm đó 5 môn…

Cái bụng tôi nó bắt đầu đau quặn lên và cần phải giải quyết nên xin cô đi vệ sinh.

– Thưa cô em xin đi vệ sinh – Tôi bước lên.

– Ừa đi đi. – Cô đang viết.

Tôi quay lưng thì nghe tiếng chân ào ào chấn động đất phía sau mình kèm theo là tiếng nói:

– Thưa…cô…em đi vệ sinh – Tiếng thằng Chung mê gái nặng từ chữ có vẻ nặng nhọc.

– Em xin đi vệ sinh – Thằng Hùng bá đạo nói rồi phóng đi chứ chẳng cần đợi cô.

– Em đi vệ sinh

– Em xin phép

– …

Khỏi cần nói cái đám con trai lúc nãy đi ăn trái cây của bọn tôi nó không hẹn mà cùng nhau đi sau cái màn thí nghiệm của tôi, khỏi phải nói trong lớp ai cũng đưa mắt ngạc nhiên nhìn cả cô giáo đang dạy cũng thế, thấy tình hình cái bụng mình không ổn cần được giải quyết sợ bị bắt lại nên phóng nhanh vào nhà vệ sinh…chứ chẳng may…

Cái nhà vệ sinh của trường đạt chuẩn quốc gia tất nhiên đủ để đám con trai bọn tôi chui vào rồi ^_^, bước đi 7 cái phòng đầu đã khóa cửa là biết rằng bọn nó đang làm “công chuyện “rồi. Khỏi nói tôi cũng nhanh chóng vào để giải quyết vấn đề đang rất nan giải lúc đó. Công nhận một điều bọn này nó biết có đồng minh:

– Mẹ đau bụng kinh khủng. – Thằng Sang cờ hó lên tiếng khai trương.

– Má tào tháo rượt rồi – Thằng Đức xạo lên tiếng có vẻ mệt mỏi.

– Tổ cha nó chảy- Thằng Kiệt cũng lên tiếng.

Mấy tên kia tôi dự là đang giải quyết nên không lên tiếng mà ba thằng kia nói thật nó không biết cái gì gọi là tởm à, trong nhà vệ sinh đấy mấy lị, thằng Chung không biết nhục mà nó còn im lặng nữa kìa. Nói thật chứ hết cái tiết đó với thêm 5 phút ra tôi ở trong đó giải quyết, mệt nhừ luôn chứ chẳng đùa, không biết bọn kia có ra chưa nữa nhưng mà bọn lớp kia đi vệ sinh:

– Đệch ai trong 8 cái toilet đầu thế

– éo biết

– …

– Đạp cửa thử coi – Một thằng bá đạo nghĩ ra cái cách không thể hay ho hơn.

Chap 36:

Lúc này thì tôi mới biết đủ “quân số “:

– Bậy

– Đừng làm thế chú

– Có người rồi mấy cha – Tôi lên tiếng.

– Tao

– Đừng đang giải quyết

– Qua chỗ khác

– Để em giải quyết cái tính gì tính.

– Đậu măng đi vệ sinh cũng éo được. – Thằng Tùng nóng tính lên tiếng.

Thế là tôi biết Tào Tháo đang rượt tám thằng con trai lớp 10A3 sau cái màn gọi là giành ăn trái cây lúc nãy, chắc chắn rằng thằng nào cũng nghĩ “biết thế cho bọn kia ăn hết đi “. Tôi cũng thế không ngoại lệ. Các bạn biết cái cảm giác tào tháo rượt ra sao rồi nhỉ, nó mệt, mỏi chân, ê ẩm cái phần đó đó…Tổ cha thằng Khôi Đen. Nó đen chả thua gì cái biệt danh cả.

– Đm mai mốt thằng Khôi rủ ăn gì tao không ăn – Thằng Sang cờ hó lên tiếng.

– Chuẩn – Thằng Đức luôn xạo.

– Đậu phộng nhà mầy Khôi à – Tùng nóng lên tiếng.

– Mợ hèn chi bữa nay…nó…iii…nó rủ đi ăn – Thằng Hùng báo đạo vừa…vừa nói.

– Đệch mợ có bỏ thuốc không mầy – Tôi cũng tham gia.

– Cụ TỔ…tụi bây – Có vẻ nó không hơn gì bọn tôi.

Nói thật thằng nào cũng mắc cười dữ lắm nhưng không cười được vì đang bị rượt “chạy “té đái ra chứ chẳng đùa. Hơn một nửa tiết bốn bọn tôi mới bước ra, đầu tiên là thằng Khôi, sau đó đến lượt Hùng, Đức, Tôi, Tùng, Kiệt, Sang, Chung, nhìn mặt thằng nào thằng nấy chẳng khác gì thằng thiếu máu cả, ngồi từ tiết ba đến nửa tiết bốn hơn một giờ chứ chẳng đùa. Từ cái hôm đó buổi trưa ai mà rủ đi ăn trái câ “độc”với mắm thì miễn bàn, nhưng sau này có một số lần phải phá lệ. Về đến lớp tên của 8 ẽm nằm trong “số sinh tử “, mới có ngày thứ 5 đi học nằm vào sổ đầu bài cho giáo viên để ý rồi. Từ đó hết tiết ba chả thằng nào học được, mỏi mệt và bị hành suốt cứ chạy vào nhà vệ sinh rồi chạy ra, hình như mấy người con gái đi ăn chung lúc nãy cũng đoán ra vấn đề là gì nên ôm bụng mà cười bọn tôi cho cái tội ham ăn. Nếu không có trà đá thì chắc có lẽ nhẹ hơn, ham ăn quá sinh ra ngu, tôi phải để ý 3 em xinh đẹp đâu có bị như thế trời ơi khổ cái thân. Tay chân bủn rủn như cọng bún thiêu, cái bụng đã không còn gì, cái hậu môn nó đau kinh khủng,…độc ác thế mà vẫn không hết. Đến giờ ra chơi tiết 4 tôi bước vào lớp lại chỗ ngồi thì Bạch Yến đưa cho một ly cà phê đen bảo uống đi, thôi đành nghe lời người đẹp chứ đó giờ có uống cà phê đâu, nói thật nó đắng ngắt hình như người ta không bỏ đường hay sao ấy.

– Trời đắng thế!

– Hihi

Không biết nó có công hiệu gì nhưng từ đó trở đi tôi không còn kiếm nhà vệ sinh như bọn kia nữa nhưng cái bụng còn đau ê ẩm. Nghe tiếng trống ra về cả đám mừng còn hơn chữ mừng, tôi lấy xe vọt ngay về nhà không đợi Như nhưng đến đoạn quẹo vô đường 30/4 thì…

– Tâm ơi – Một giọng nữ vang lên kèm theo tên tôi.

Tôi dừng xe lại thì thấy Bạch Yến đang chạy với tốc độ nhanh hơn bình thường tiến về phía chỗ dừng xe.

– Hihi – Em nở nụ cười đầy xinh đẹp.

Dù là đang bệnh tình tào tháo đang tấn công mãnh liệt nhưng cái nụ cười ấy giống như một liều thuốc xoa đi tất cả cái gọi là đau trong người lúc đó, không hiểu tại sao, có lẽ con gái là liều thuốc tốt nhất cho mỗi người.

– Vào nhà tớ chơi chút hả về – Em nheo mắt tinh nghịch khác với vẻ lạnh lùng thường thấy ở trong lớp.

– Cũng được – Không biết tại sao tôi chấp nhận nữa giống như đã được lập trình sẵn chỉ còn việc đợi em nói ra mà trả lời thôi.

Hai chúng tôi chạy trên con đường 30/4 huyền thoại, hai đứa cũng im lặng giống cái không gian đang hiện hữu này, chỉ có những tiếng động của các con vật, tiếng gió thổi rì rào bên tai, tiếng của hai chiếc xe, công nhận em mặc áo dài đạp xe càng xinh hơn có thể nói cái dáng sinh ra để mặc áo dài. Đầy tinh khiết giống như màu chiếc áo dài trắng tinh khôi kia.

Đạp không xa cái cổng màu xanh nước biển hiện ra và trong nó là căn nhà tôi đã một lần bước vào trong, đây có lẽ là lần thứ hai nhưng có điều đặc biệt trong nhà em có một chiếc ô tô Chevrolet Equinox (sau này tôi mới biết chứ lúc đó chỉ thấy chữ Chevrolet màu trắng). Trong người có cái cảm giác hồi hợp vì lần này không phải Bạch Yến ở nhà một mình nữa với lại đang trong tình trạng kiếm nhà vệ sinh. Em mở cánh cổng ra cho tôi dẫn xe vào, thôi đã leo lưng hổ thì leo luôn. Nói thế thì nói chứ sợ gặp bố mẹ của em lắm, ngại chết đi được ^_^.

– Vào đi không có ai ở nhà đâu – Em đóng cổng lại rồi cùng tôi bước vào nhà.

Phải nói lúc đó tôi giật bắn cả người vì câu nói vừa rồi của Bạch Yến chẳng khác gì một con sâu trong bụng cả, hiểu đến từng chi tiết nhưng có một thắc mắc là chiếc xe đó của ai trong khi em lại ở nhà một mình với lại ở độ tuổi đó thì không được lái xe ôtô, một khi đã tò mò thì phải hỏi cho bằng được đó là tính cách của tôi,cái tính tò mò.

– Xe của ai thế cậu

– À, của bố tớ.

– Ủa cậu vừa bảo không ai ở nhà mà

– Thì ở Singapore hết rồi.

– Ủa hôm trước cậu nói ở Nhật Bản mà – Em càng nói tôi càng tò với mò hơn, biết thế lúc nãy ngậm ngùi không hỏi cho xong.

– Hihi, qua đó thăm người bác ấy mà.

– Thế tại sao xe ở đây.

– Xe này mua để ở Việt Nam.

Thế là những giải đáp của “điều tra viên “em trả lời rành mạch nhanh chóng không cần phải suy nghĩ, trong bụng tôi nói chắc gia đình này cũng giàu lắm đây chứ chẳng phải đùa. Cái điều đầu tiên mà tôi bước vào nhà em chính là mùi hương hoa ấy, hít một hơi cảm thấy giống như một liều thuốc trong lành, sảng khoái dễ chịu mang một nét thuần khiết khó diễn tả. Lần này em không cho tôi ngồi chỗ đó nữa không biết lý do vì sao, lại bảo cứ ngồi ở bộ ghế salong bằng gỗ kia đi. Khách phải nghe lời chủ nhà nhưng tôi phải hỏi kiếm nhà vệ sinh ở đâu để giải quyết vấn đề nan giải cả ngày nay đang hành hạ từ trưa đến giờ. Em chỉ tôi, rồi kèm một câu “cứ tự nhiên “, ừ thì tự nhiên như thằng điên, bước từ từ ra sau nhà thì phát hiện một điều nhà con gái có khác, các dụng cụ nấu nướng đặt gọn gang, láng bóng sạch trơn, nền gạch nhà thì sáng không có một hạt cát nào dính chân cả, rộng lớn hết biết. Bước vào nhà vệ sinh chỉ muốn ngồi trong đó chứ chẳng muốn ra ^_^, sạch sẽ, thoáng mái, dễ chịu để tôi giải quyết. Mà đậu măng nó đi không ra nhưng vẫn cứ đau bụng khó chịu ở chỗ đó, bước ra khỏi nhà vệ sinh thì nó bắt đầu đang bụng muốn kiếm nhà vệ sinh, bực bội gì đâu, đặc biệt nhà con gái người ta nữa. Một lát sau tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh thì thấy em đang đứng ở bếp nấu cái gì đó với ấm nước rồi thái cái gì nữa ấy chẳng biết là gì.

– Cậu ra nhà trước đợi tớ tý nhé. Hihi – Em nheo mắt.

Bộ đồ áo dài đã được thay ra bằng một chiếc quần Jean đen và chiếc áo trắng trong xinh đẹp gì đâu…nói thật chứ ai mà không kiềm chế được chắc phải ngồi bốc lịch chứ chắng đùa. Ngồi xuống cái ghế salong cũng có cảm giác mát lạnh nữa, tôi chú ý đến cái bàn rồi ngắm nó, công nhận người ta khắc đẹp thật với hình đủ các con vật linh thiêng, nếu nhìn chăm chú sẽ bị cuốn hút vào trong những gì chiếc bàn đó, tôi phải tỉnh người chứ chẳng đùa, nó mang một cái gì đó âm- dương trong đó. Rất khó tả.

Một lát sao em bước ra với đĩa bánh cùng những chiếc bánh quen thuộc mà tôi thấy bắt đầu thèm thuồng, trên cái mâm gồm đĩa bánh và một ấm trà pha sẵn với một cái tách dạng bầu.

– Hihi – Vẫn là nụ cười xinh đẹp đó.

Nó làm tôi phải ngây ngất đến từng phút giây, em đưa cho tách đó thì ra trong đó là trà gừng đang nóng hổi.

– Uống đi cậu

Khỏi phải nói tôi uống nó nhưng nó có vị gì đó kì kì không giống như trà gừng mà tôi đã từng được Như làm cho uống:

– Cái này đâu phải trà gừng – Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên.

– Hihi, trà gừng mật ong đó – Em luôn nở nụ cười xinh đẹp đó khi có tôi.

– Thì ra là vậy.

– Tớ có để một tý trà và mật ong với bốn viên thuốc sẵn trong một cái túi, tý về lấy nhé.

– Chi thế

– Lấy về uống đi, khỏi mua thuốc – Em nói đầy ngụ ý.

Khỏi phải nói tôi biết ra vấn đề ngay, không ngờ em lại quan tâm mình đến như thế nhưng lúc đó tôi có nào biết được cái sự lạ lùng đó đâu, phải biết cuộc đời nó không đi về những ngã rẽ oái ăm như thế này. Hai đứa ngồi trò chuyện cùng nhau thì tôi thấy trời đã tối nên đi về. Dẫn xe ra khỏi cái cổng màu xanh, khỏi căn nhà đầy yên bình kia.

– Tớ về nhé

– Ừa, cẩn thận

– Mai gặp

Tôi chưa đạp xe đi, đợi em bước vào nhà mới đạp xe đi, lần này giống như lần đầu, em nhìn tôi, tôi nhìn em, bốn mắt nhìn nhau ^_^.

– Vào nhà đi – Lần này tôi lên tiếng đi

– À…ừ. Hihi – Em nở nụ cười xinh đẹp rồi bước vào nhà khóa cổng lại.

Thế là tôi đạp về nhà trong xe có một cái túi màu hồng làm bằng vải trong đó có một hủ trà nhỏ đủ pha cho 3 lần, một hủ mật ong nhỏ nhìn nó kẹo kẹo vàng vàng muốn ăn chứ không muốn pha uống và bốn viên thuốc màu nâu, em dặn là uống sau khi ăn cơm không được uống thuốc khác. Về nhà vẫn bị tào tháo rượt, sau khi ăn tô cháo gừng do Như nấu thì tôi pha trà đó uống xong khoảng 15 phút theo lời dặn của em thì mới uống thuốc. Thật sự buổi tối đó ngủ ngon lành và không còn bị Tào Tháo rượt nữa. Không biết sao chứ lúc đó nghe người ta nói uống trà rồi uống thuốc sẽ không tác dụng nhưng tác dụng lần đó của nó rất hữu hiệu. Một giấc ngủ ngon để chuẩn bị cho ngày mai, ngày thứ 7 của tuần học đầu tiên.

Buổi sáng hôm đó là một ngày đầy tinh mơ với những giọt sương long lanh trên những lá cỏ non trong khu vườn nhà tôi, tiếng ríu rít của mấy loài chim, không khí trong lành đầy mát mẻ. Một ngày đầy bình yên.

Buổi trưa đi học như bình thường, hôm đó học cũng vui với những câu chuyện tám và mặt thằng nào cũng đỡ không còn bơ phờ giống hôm qua nhưng bọn chúng báo cáo là phải đi tiêm thuốc vào mới hết ^_^ khổ thân, tội nhân thiên cổ Khôi Đen được đem ra pháp trường trảm không thương tiếc với một ý kiến rất tồi báo hại anh em. Thằng Khôi Đen đời nó cũng đen như cái biệt danh vậy, cái phũ nhưng đến cái lớp 12 thì nó hết đen rồi ^_^.

Thứ 7 đến giờ của thầy chủ nhiệm, cái giờ mà tôi sợ xử bắn nhất vì hôm qua cả đám “trốn “tiết 3 nữa tiết 4 ở trong nhà vệ sinh, toàn dân đầu não của lớp nhất là tôi, kỳ này không biết có mời phụ huynh không chứ chẳng đùa, một cảm giác lo sợ dân trào.Nhưng từ đầu buổi sinh hoạt không nhắc đến chuyện đó làm cho tôi cảm thấy dễ chịu chỉ có một chuyện hơi phức tạp…

– Các em chú ý, sáng mai 9h tập trung tại sân trường cỗ vũ cho bốn bạn Minh Tâm, Bạch Yến, Tố Như, Thanh Mai – Thầy Khánh nói.

– Dạ – Cả lớp đồng thanh.

– Cố lên nha mầy – Thằng Tùng quay sang cỗ vũ trước.

– Chọn cấm trại với thăm rừng nhé – Nhỏ Huyền tự tin ^_^ chưa thi đã biết thắng mà đưa ra hoạt động rồi.

– Tự tin thấy ớn- Thằng Khôi Đen nó thích bơm đểu bà Huyền hay sao ấy.

– Hứ

– Không biết vào được câu 2 không nữa – Tôi ngao ngán nói.

– Không vào được tao giết mầy – Thằng Sang quay ra đe dọa.

– Tao thịt mầy – Thằng Đ xạo hùa theo.

– Thịt nó không ngon toàn xương, đem ngâm rượu là thơm – Thằng Hùng bá đạo đưa ra phương án thâm thúy vãi lọ.

– Nướng đi – Nhỏ Trân bơm đểu.

– Quay như heo. Hehe – Bà Quỳnh cũng tham gia.

– …

– Tất cả im lặng tý nữa thầy quên – Thầy chợt nhớ điều gì đó.

– Gì vậy thầy

– Có gì hot

– Hot cái đầu ông. Haha – Nhỏ Nguyệt thì bơm thằng Tùng.

– Im lặng nào, theo ý của nhiều giáo viên đặc biệt là môn toán, em Minh Tâm sẽ làm cán sự Toán còn em Đức làm cán sự Hóa, Em Tùng làm lớp trưởng. – Thầy đưa ra danh sách cán sự.

Khỏi phải nói tôi mừng vì khỏe vì không có kinh nghiệm làm lớp trưởng với lại không thích, cả ba đứa đều chấp nhận.

– Thế trong bốn em Minh Tâm, Tố Như, Bạch Yến, Thanh Mai ai sẽ nhường chỗ cho bạn Tùng, vì bắt buộc phải có lớp trưởng – Thầy nhìn sơ qua bốn người chúng tôi.

Khỏi cần nói người đứng lên đầu tiên…

– Dạ em – Tôi chứ còn ai nữa.

Tưởng đâu mọi chuyện kết thúc ở đó thì…đời nó đâu chỉ có thế.

– Thưa thầy em- Ở trước mặt tôi có ba người con gái xinh đẹp cùng nhau bật dậy một lúc và nói.

Và…

– ÔI CÁI ĐỆCH – Tôi thầm nói vì chả hiểu mô tê sất gì cả.

– Cái shjt – Thằng Tùng phò ôm trán.

– Kỳ lạ cho ba người đẹp này lúc nào cũng nguyện chết vì thằng Tâm cả – Thằng Chung mê gái lâu lâu phát biểu cũng đúng ý dân số chứ chẳng đùa.

– Kiểu này mất cân bằng giới tính rồi – Thằng Sang không thua kém thằng Tùng.

– Gái xinh đẹp giỏi thì hiếm mà lại thích một thằng – Câu nói đáng để chú ý của thằng Khôi Đen.

– Mấy bà này sao thế – Nhỏ Kiều Oanh tỏ ra khó hiểu.

– Vê lờ

– Khó hiểu – Nhỏ Trang lắc đầu ngao ngán.

– …

– Sao thế? Vì mình à? Không phải mình có gì đâu mà cả ba phải thế này? không tài không phận cũng không sắc, chắc là trùng hợp thôi mà – Tôi tự trấn an mình theo hướng suy nghĩ khác của đám bạn trong lớp.

Lúc này các lớp khác cũng đã lần lượt ra về và bọn nó bu kín lại như kiến khỏi phải nói ngắm người đẹp, trong lớp tôi thì xì xào bàn tán, ở ngoài không khác gì mấy khi nghe đâu đó được chuyện vừa xảy ra. Tôi không quan tâm gì mấy chỉ biết có một dấu hỏi to đùn trong đầu mình là “vì sao ba người họ làm gì thế? “.

Thầy khánh thấy việc cũng khó xử vì cả bốn ai cũng học giỏi những người chủ chốt cảu lớp không biết bỏ ai chọn ai:

– Thôi, cả bốn tham dự vậy, thầy sẽ nói lại với bên Đoàn – Thầy đưa ra cách giải quyết.

– Dạ – cả bốn đồng thanh trả lời.

Khuôn mặt của ba người con gái họ vẫn giữ yên một nét lạnh lùng, Bạch Yến thêm một tý kiêu kì khác với khuôn mặt ở nhà mà hôm qua tôi đã gặp.

– Nhất là mầy nha Tâm – Thằng Chung mê gái quay sang cười nói.

– NHẤT ĐẦU MẦY – Tôi trợn mắt hét nhìn nó.

Vậy là xong lớp ra về “giặc ngoại xâm “canh me ngoài cửa, mặt thằng nào thằng nấy cũng háo hức đợi ba người đẹp bước ra, trong lớp còn lại đám bạn của tôi chẳng biết bọn nó xì xào gì cả nhưng quyết định hộ tống cả ba ra nhà giữ xe. Thế là bọn kia đành ôm mối hận với đám con trai lớp tôi mà ra về chứ chẳng dám làm gì. Hộ tống xong bọn tôi cũng ra về.

“Sau này tôi mới biết có lẽ kíp này ông trời đã sắp đặt sẵn rằng thằng con trai này như một loài ong, loài bướm, còn mấy nàng thì là các loài hoa xinh đẹp nhất của các loài hoa. Sinh ra để giành cho nhau, không thể mất, không thể tách rồi được. Vậy chăng các nàng đã thiếu nợ tôi ư? Sao phải nhất định trả trong kiếm này? thật là ích kỉ với tôi thế? Các nàng ai cũng xinh đẹp, tài giỏi có thể nói là hiếm nhưng tôi thì lại thấy mình quá bình thường. Không có gì gọi là đặc biệt hơn người cả. Ông trời, số phận luôn làm khó tôi, cài đặt tôi vào những tình huống mà chính bản thân mình chẳng tìm được một cái lối thoát nào cả. Thôi tôi đành chấp nhận cái số phận đầy nghiệt ngã này vậy. “

Tôi không đi thẳng về nhà mà lang thang ra khu bãi biển, lâu lắm rồi không ra biển, không ngắm hoàng hôn chiều tà, không nghe hương vị mặn mặn của nước, tiếng gió rì rào của hàng cây trên dãy đường đi, gió mặn nồng mùi muối của nước biển. Lúc nhỏ buồn phiền, bực tức tôi tìm đến biển, ngồi trên đóng cá nhìn ra xa xăm cuối chân trời cảm thấy lòng mình lắng dịu xuống, có khi những buổi chiều đá bóng mệt thì ra đấy nằm xuống nhìn lên trời nhắm mắt lại và cảm nhận thiên nhiên, mọi vật xung quanh. Tiếng song rì rào, tiếng gió ù ù bên tai cùng với tiếng cười nói của những người đi tắm biển, tiếng ghe, tàu của những ngư dân đánh cá. Những buồn phiền đó tự nhiên bay theo những làn gió, những con sóng lăn tăn trên biển.

Chạy nhanh lại cái chỗ thường lui tới, đó là một bãi cát hơi khuất nhưng nó rộng, hàng cây của rừng sau lưng, chỗ đó yên tĩnh lắm vì khuất với lại ít người lại đó. Vẫn như ngày nào tôi nằm xuống dưới mặt cát hơi ướt do sóng đập vào cảm giác thật thích thú, đưa mắt nhìn lên trời những đám mây cuối ngày hấp tấp hối hả bây qua bây lại,có những lúc trong xanh như nước biển, ánh mây cứ trôi, gió cứ thổi, sóng cứ đánh rì rào không biết mệt, hàng cây đun đưa theo gió biển. Có thể nói là mát và thanh bình, làm cho tôi chợt nhớ đến bản nhạc của Như đàn vào sáng hôm đó.

– Uớc gì có thêm bản nhạc đó thì hay quá – Tôi để tay dưới đầu và mơ mộng.

Cảm giác thật tuyệt, tôi nhìn những gì còn xót lại của một ngày, mặt trời dần dần lặn xuống dưới đường chân trời, đẹp thật đó. Lại một ngày bình yên nữa sắp trôi qua, đầy êm đềm. Định ngồi một tý nữa mới về thì…

– Sao cậu chưa về – Giọng nói của một người con gái kế bên phải tôi và người đó ngồi xuống

Bất giác tôi ngồi dậy theo phản xạ vì đang nằm nhìn trời nhìn mây và quay sang phải xem người con gái đó là ai…

Đó là…

Không ai khác…

Chính là…

Người Con Gái…

Chap 37:

Người con gái đó không ai khác chính là Thanh Mai, tôi rất bất ngờ vì không biết tại sao gặp em vào lúc đó.

– Gì thế? – Thanh Mai nhăn mặt, cái đường cao của mũi nhún lại giống con heo ghê.

– À, không có gì…Sao cậu ở đây?

– Dạo biển tý ấy mà – Thanh Mai nhìn ra biển với ánh mắt xa xăm.

Không biết lúc đó ở thành phố có phong trào mặc váy hay sao ấy, Thanh Mai mặc một chiếc váy dài, ngồi đưa hay chân ra, chân phải gác lên chân trái. Tôi cảm thấy lúc đó em đẹp thật đấy, tóc búi cao để lộ cái gáy, trong dễ thương gì đâu, chắc chắn rằng có thằng con trai nào mình thấy cái cảnh đó mà không kiềm được lòng thì nguy to, ăn tát ngay.

– Ừ, sao biết tớ ở đây?

– Tớ đi dạo trên kia kìa, rồi thấy bóng dáng của ai giống cậu – Mai chỉ về một dãy đá nhỏ chỗ khu hang cây, chỗ đó có thể nhìn thấy tôi.

– Ừa, nhà cậu gần đây à? – Cái tính tò mò của tôi không bao giờ thay đổi được.

– Cũng gần, gọi là Bạch Mai đi – Em vừa nói vừa nở nụ cười xinh đẹp không thua gì những ánh nắng của hoàng hôn lúc đó.

– Ừ, sao phải gọi thế?

– Yên bình, tỏa hương thơm, trắng buốt tinh khôi, thế thôi – Em càng nói làm cho tôi càng tò mò.

– Hả?

– Mai trắng ở miền nam đấy, tớ gọi là Bạch Mai.

– À, thì ra là thế – Tôi mãn nguyện.

– Sao cậu ở đây?

– Tại muốn ngắm hoàng hôn.

– Ui…tình cảm quá ta – em nheo mắt tinh nghịch.

– Hihi

– Thôi về nhà tớ chơi nhé?

Tuy là có một chút do dự nhưng tôi cũng đồng ý. Hai đứa đi ra chỗ gửi xe và tất nhiên tôi chở em về đến nhà nhưng trên đường đi thấy một tiệm tạp hóa có điện thoại công cộng, dừng lại để điện về cho nhà biết khỏi lo, vì lúc đó đã hơn 18h giờ rồi chứ còn ít gì nữa đâu.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Chiếc Vòng Cẩm Thạch
Xác Chết Báo Hận
Giọt Máu
Không cần phải nói dối
Phản ứng theo tập quán