<?php the_title(); ?>

Ôi Cái Cuộc Đời Của Tôi

30.01.2016
Admin

– Không sao, sây xước chút ít thôi mà…mọi người ngồi xuống hết đi xem nào, muốn lên phường uống chè nóng à.

– Rồi…kể cho tụi anh nghe xem.

Anh N khoát tay rồi cả bọn ngồi xuống, tôi bắt đầu kể lại mọi việc. Xong xuôi thì bị anh N mắng cho một trận.

– Thằng ngu này…sao mày không báo cho tụi anh biết

– Chuyện nhỏ, em tự giải quyết được.

– Tao biết mày không muốn dính dáng vào cái nghề đó nữa nhưng mà mày định không coi tụi tao là anh em nữa hả?

– Em không có ý đó chỉ là việc này chưa rõ ràng…em cần điều tra kĩ đứa chủ mưu trong việc này – tôi lặng lẽ châm điếu thuốc lên rồi suy nghĩ

– Mẹ kiếp…thế mày biết tụi nó thuộc bang nào không?

– Haaa…biết thì làm gì, chẳng lẽ nó có thù với em mà chỉ tới để đập quán thôi à.

– Nghĩ cũng phải thế giờ mày tính sao?

– Cái đó thì phải nhờ đến huynh rồi…hehe

– Nói toẹt mẹ ra đi còn lòng vòng sốt cả ruột

– Nóng nảy không tốt đâu, giờ anh lùng em biển số con xe này 16N2xxxx, ju đen, mà mấy thằng đó toàn miền trong cả

– Dm…tưởng gì đơn giản, chú cứ để anh xử lí vụ này…tụi chó này…

– Đừng làm gì tụi nó, chỉ cần tìm hiểu xem đứa nào đứng sau tụi này thôi là đủ rồi.

– Hơ…mày dạo này ăn chay à…haaa…đi tu luôn đi…haaa

– Đâu thể mãi như xưa được, phải nghĩ tới gia đình nữa chứ…

– Anh trêu vậy thôi chứ chú nghĩ được như vậy thì anh mừng…dm đời chứ, chết đéo biết bao giờ.

– Anh cũng nên bỏ đi, kiếm cái nghề gì mà làm rồi còn vợ con nữa chứ.

– Ôi zời…anh thì không thoát nổi cái nghề này đâu, muốn cũng chẳng được…mà thôi nhắc tới làm quái gì cho thêm chán.

– Cũng phải, thôi lâu không gặp anh em mình đi làm 1 chầu nhỉ

– Chầu cái đầu mày, người đã đéo đi được còn uống…con bé Linh nó mà biết thì nó xé xác tao ra ngay

– Haaa…ông anh mà cũng biết sợ cơ á…

– Dm…mày nói xem…mà thôi tụi bay dọn dẹp chỗ này đi nhanh lên, trông gớm.

Anh N nói rồi cùng cả bọn đứng dậy sắp xếp, quét dọn đống đổ nát mà tụi kia để lại. Xong xuôi mọi việc thì tụi anh N ra về, tôi gọi điện cho bà chị họ báo mọi việc đã ổn không phải lo nghĩ gì, sau đó điện cho công ty nội thất đặt ít bàn ghế mới…cũng tốn kha khá. Bọn này chơi ác thật, lại còn đống ly với bộ loa nữa…nghĩ tới thôi cũng đủ xót của rồi…lắc đầu ngán ngẩm, trong quán có phòng ngủ riêng nên tôi vào đó tắm rửa rồi bôi thuốc, bây giờ mà về nhà chỉ tổ mất công làm má hai lo lắng. Nhiều vết rách do mảnh kính vỡ quá nên kệ, lau qua qua cho đỡ nhiễm trùng là được…tính ngủ một giấc sáng mai dậy tính tiếp thì đột nhiên có tiếng gõ cửa…quái lạ giờ này còn ai đến nữa được nhỉ? Hay là bọn kia tới đập tiếp nhỉ…vui rồi đây. Tôi thầm nghĩ rồi cầm chìa khóa cửa đi ra xem, chị Linh đứng bên ngoài nhìn tôi nhưng không nói gì cả, mặt như sắp khóc. Tôi thấy vậy thì vội vã chạy đến mở cửa,

– Chị sao vậy…bị bồ đá hay sao mà khóc – tôi kéo bà này vào trong rồi nói

– Đá cái đầu mi ấy… – chị Linh cốc vào trán tôi

– Ơ hâm à…tự nhiên đêm hôm không ngủ qua đây khóc – tôi xoa trán, hậm hực nói

– Bị như vậy sao không báo cho chị biết hả…người ngợm máu me thấy ghê

– Vặt vãnh ấy mà…tại muộn rồi nên để mai nói cũng được

– Ngang bướng…lúc nào cũng làm người khác phải lo lắng, cởi áo ra xem nào.

– Lại gì nữa đây?

– Nhanh…

– Thì từ từ, bà làm gì mà gớm vậy

Tự nhiên bắt tôi cởi áo ra, lạ thiệt, tính không làm cơ nhưng nhìn mặt bà này lúc ấy thì chả dám không nghe. Cái vai đau nhức khiến tôi phải khó khăn mới cởi được cái áo ra đã vậy cái áo còn cọ vào mấy vết thương khá là rát khiến tôi phải nhăn mặt. Chị Linh nhìn rồi mím môi lại, nôi ra một đống bông băng với thuốc sát trùng

– Em vừa bôi rồi không sao đâu? – tôi xua tay trối

– Ngồi yên đó cấm nhúc nhích

– Èo.

Chị Linh lừ mắt dọa nạt khiến tôi im bặt không dám kháng cự, bà này mà điên nên thì ghê lắm. Trông ghê gớm vậy mà băng bó nhẹ nhàng thật, chẳng thấy đau đớn gì mấy…nhìn mặt bà này nhăn nhăn thỉnh thoảng lại ngẩng lên xem tôi có đau không khiến tôi suýt nữa thì phì cả cười. Kể ra cũng tội chị, đêm hôm mà phải chạy xe tới đây để lo cho tôi, sau này kiếm dịp nào dẫn bà ấy đi chơi coi như cám ơn mới được…chứ cứ vậy thì tôi thấy áy náy vô cùng.

– Ngồi đần mặt ra đó làm gì nữa còn không mau mặc cái áo vào – chị Linh lại cốc vào trán tôi

– Xong rồi ạ…khéo tay quá xém ngủ quên luôn…

– Người gì toàn sẹo lại còn xăm trổ trông thấy gớm.

– Có khiến nhìn đâu mà chê – tô nhìn lại mình thì cũng thấy ghê thật, sắp thành xác ướp ai cập.

– Thích cãi không hả?

– Đâu có đâu…hìhì

– Nè ăn đi rồi còn uống thuốc nữa – chị Linh đưa cho tôi ổ bánh mì trứng với mấy hộp sữa.

– Trời…

– Thấy chị giỏi không? Đầy đủ luôn nha – chị Linh cười tươi giơ giơ cái túi thuốc lên

– Ngại quá…

– Ngại gì…hihi…thôi mau ăn đi cho nóng.

Tôi cầm lấy ổ bánh mì, khá là cảm động. Xưa nay ít ai lại đối tốt với tôi như chị, luôn lo lắng chăm sóc cho tôi…thật nực cười khi mà tôi chưa làm được bất cứ điều gì cho chị hết

– Nè không ăn đi còn nghĩ gì nữa hay sợ có độc…hihi

– À…ừ…cám ơn chị nha, chị tốt với em quá

– Đồ ngốc này…chị không lo cho em thì chẳng lẽ lại lo cho ông N à.

– Haaa…thế là ông N kể cho chị biết đúng không?

– Không phải, tại chị đe dọa mới khai…hihi

– Trời…mà thôi, nè ăn chung cho vui – tôi bẻ đôi cái bánh mì ra đưa cho chị một nửa.

– Nãy ăn tối với ba rồi, vẫn lo nè…ăn đi – chị đẩy lại cho tôi

– Cái bụng kêu như tàu hỏa lại còn trối…cầm lấy đi.

Tôi biết rõ chị chưa ăn gì, cứ trối mãi nhưng do tôi ép quá nên cuối cùng cũng phải cầm lấy rồi ăn…hai chị em ngồi nhai bánh mì với uống sữa, vô tư trêu chọc nhau nói cười mà không để ý đến thời gian lúc này đã rạng sáng. Lát sau đã thấy chị gục vào vai tôi ngủ ngon lành như một đứa con nít…nhẹ nhàng đỡ chị nằm xuống ghế sau đó đi rửa mặt cho tỉnh táo, bây giờ tôi không muốn ngủ mà cũng chẳng thể nào ngủ nổi vì trong đầu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh của “Em”. Không hiểu vì sao nữa, chắc tôi phát điên mất…tôi căm thù,cái cuộc đời khốn nạn này, muốn phá nát hết tất cả để giải tỏa nỗi bực bội trong lòng. Lặng lẽ mở cửa bước ra khỏi quán…mới rạng sáng thôi, không khí còn trong lành và yên bình lắm. Khởi động người cho đỡ mỏi nhưng thấy đau nhức quá nhất là cái vai…chết tiệt thật, bọn này chơi ác quá. Trước mắt còn khá nhiều việc để làm đây…muốn sống yên ổn chẳng đụng chạm đến ai nhưng không thể được nữa rồi. Lặng lẽ châm điếu thuốc cuối cùng rồi vo viên cái bao và đáp thật xa…nhìn ngắm quang cảnh xung quanh, chợt nhận ra mình quá nhỏ bé, lạc lõng và đặc biệt hơn là cô độc…nó thật khó chịu cứ như mình là một người thừa của cái xã hội này vậy.

Chap 44

Tôi đứng như kẻ mất hồn ở ngoài cửa cho đến khi bình minh lên lúc nào cũng không hay…chẳng hiểu sao mà tôi vẫn thường làm cái việc ngu ngốc như vậy chỉ vì những suy nghĩ chết tiệt cứ cuốn tôi vào chẳng thể dứt ra nổi. Chỉ chợt bừng tỉnh khi phát hiện tiếng nói cười xen lẫn còi xe của người đi đường ngang qua…lắc đầu thở dài rồi quay vào trong. Chị Linh vẫn đang ngủ ngon lành như một đứa con nít, tôi chợt mỉm cười vì trên đời này vẫn còn có người đối tốt với tôi, vào trong phòng ôm chiếc chăn mỏng ra đắp cho chị…thấy nằm co rúm lại chắc là đang lạnh…haizz, ai bắt tội phải như vậy cơ chứ?. Không muốn phá giấc ngủ của chị nên tôi lặng lẽ đi vệ sinh cá nhân rồi ra ngoài mua ít đồ. Bàn chải đánh răng, khăn mặt và vài thứ linh tinh nữa cho chị rồi đặt lên bàn…vỗ mạnh vào đầu vì cái bệnh hay quên, lại phải lật đật chạy ra mua bao thuốc, khi quay về đến nơi thì chị đã dậy từ lúc nào rồi và đang ngồi ở ghế nghịch điện thoại của tôi.

– Đi đâu về đấy? – chị quay xang nhìn tôi hỏi rồi lại dán mắt vào cái điện thoại.

– Em đi mua thuốc…sao không ngủ nữa vẫn sớm mà – tôi tiến nhanh lại giằng lấy cái điện thoại của mình.

– Trả này…gớm mới mượn một tí mà…hứ…hút thuốc ít thôi không biết là nó có hại như nào à?

– Lại đọc trộm tin nhắn…tính xấu đó bỏ đi, mà vỏ bao có ghi hút thuốc lá có hai sức khỏe ngu gì không hút…haaa – tôi nói xong chìa vỏ bao cho chị xem.

– Kệ chị…thích cãi cố không hay là hôm qua ăn đòn chưa đủ. – chị Linh dứ nắm đấm trước mặt tôi.

– Suốt ngày đánh đấm…thôi đi ăn sáng cái đã.

– Nhắc tới mới thấy mình đang đói…hihi…đi thôi – chị Linh ngồi phắt dậy kéo tôi đi

– Lúc nào cũng ăn chẳng trách tăng cân béo hú là đúng.

– Đâu có tăng đâu, chị thấy vẫn vậy mà – chị đứng lại xoay xoay người rồi lo lắng nhìn

– Có khi còn nặng hơn em rồi cũng nên

– Thật á…mai phải ăn kiêng lại mới được. – chị Linh nhăn nhó xem chừng lo lắng lắm, đúng là con gái suốt ngày giữ dáng với chả eo

– Haaa…em đùa đấy

– Á…á…muốn chết hả đứng lại cho chị

Hai chị em chơi đuổi bắt tới tận quán ăn sáng thì mới chịu dừng, tôi lại bị nhéo một phát đau điếng. Hai chị em trêu chọc nhau như con nít làm khách trong quán nhìn chúng tôi rồi cười khiến chị Linh đỏ cả mặt vì ngượng…được đà tôi càng chọc cho bõ tức cái vụ bị nhéo lúc nãy, chị làm mặt giận tôi mới thôi rồi gọi món, gọi một bát bánh đa đỏ và một bánh đa trắng không hành cho chị, biết bà này ghét ăn hành…tôi châm điếu thuốc trong lúc chờ bà chủ quán làm…chị lau bát đũa rồi ngập ngừng định nói điều gì đó nhưng lại thôi.

– Có gì thì nói luôn đi…bày đặt – tôi mở lời

– Sao em biết – chị ngạc nhiên nói

– Nhìn cái mặt là đoán ra liền – tôi thản nhiên nói

– Um…chị nói ra sợ em buồn – mặt chị xụ xuống

– Haaa…cứ nói đi.

– Um…em vẫn còn lưu những tin nhắn của em với bé Trang à? – chị Linh nhăn mặt nhẹ nhàng hỏi tôi.

– À…thì tại em lười xoá thôi, cứ để vậy cũng chẳng sao – tôi ngoảnh xang hướng khác để tránh né ánh mắt tò mò của chị

– Em không giấu được chị đâu…vẫn còn yêu Trang nhiều lắm phải không?

– Em cũng chẳng biết nữa…haizz – tôi thở dài

– Theo chị nghĩ thì em cũng nên gác quá khứ lại đằng sau, xem đó là một kỉ niệm đẹp…

Tôi chẳng biết nói như thế nào nữa, không thích bất cứ ai nhắc đến “Em” trước mặt, thực sự khó chịu…chỉ mình tôi được phép làm vậy trong suy nghĩ mà thôi. Mỗi lúc như thế thì nụ cười, bóng dáng ấy lại xuất hiện ám ảnh…đau lắm, chết tiệt thật. May quá bà chủ quán mang đồ ăn ra cứu cánh cho tôi

– Thôi chuyện qua rồi nhắc lại làm gì…ăn đi cho nóng

Tôi nhanh chóng chuyển chủ đề, đẩy bát bánh đa về phía chị, có vẻ như bà này vẫn muốn gặng hỏi nên tôi vẫn phải né tránh ánh mắt của chị nhìn tôi…đang nhiên lại nhắc tới chuyện của “Em” làm tôi thấy trong lòng khó chịu vô cùng. Ăn vài miếng cho có rồi bỏ luôn, chẳng tài nào nuốt trôi được…đứng dậy bước ra bàn uống nước rồi làm cốc chè nóng với điếu thuốc thì má hai gọi điện báo tối nay về sớm đưa má đi dự tiệc khai trương cửa hàng nội thất ở Tô Hiệu của bà bạn làm ăn…tôi ậm ừ, không thích đến những chỗ như vậy vì nó không hợp với tôi, toàn một lũ người giả tạo…Mặc kệ tới đâu hay tới đó cứ đưa má đến rồi tính…

– Má hai gọi gì vậy? – chị ngồi xuống bên cạnh rồi nhẹ nhàng nói

– Chị ăn xong rồi à…má dặn tối về sớm đưa má đi dự tiệc khai trương của bà bạn – tôi rót chén chè nóng đưa cho chị

– Um…thôi mình về quán đi

– Dạ

Tôi ra thanh toán rồi cùng chị trở lại quán tranh thủ dọn dẹp lại mấy thứ để lấy chỗ sắp xếp đồ mới…lát sau thì xe tải của công ty nội thất chở bàn ghế đến. Tôi kí kết vài cái giấy tờ rồi lao vào làm tới tận quá giờ cơm trưa mới xong, may mà có chị Linh giúp không thì một mình tôi chắc phải đến tối…mệt gần chết. Hai chị em ngồi xuống ghế thở hổn hển

– Nè…định tính công chị như thế nào đây?

– Thì cứ theo giá chợ người thôi.

– Đánh chết giờ

– Chị ngồi đó đi đợi em một lát.

Tôi đứng dậy chạy xang quán đối diện mua vài ly kem về, nóng thế này chỉ có ăn kem là hợp lí nhất.

– Định dùng vài que kem để trả công chị à?

– Không lấy thì thôi em ăn một mình…

– Ngu gì…hehe…coi như chị chịu thiệt vậy – vừa nói dứt lời là bà này vơ hết kem vào lòng chỉ chừa lại cho tôi một que.

– Trời sao chị tham thế hả… – tôi đưa que kem lên hết nhìn nó rồi nhìn chị

– Làm ít lại còn đòi ăn nhiều, xấu tính vừa thôi… – bà này vô duyên hết mức, đang nói tự nhiên nhổm dậy cắn mất một miếng kem của tôi rồi thản nhiên ngồi xuống ăn tiếp như không có chuyện gì.

– Lại còn như thế nữa – tôi chán nản lắc đầu

– Vậy là không ăn chứ gì? Đưa đây chị ăn hộ cho…hihi

– Điên chắc, ăn chứ…ăn chứ, méo mó có hơn không…đồ tham ăn

Tôi hậm hực ăn hết chỗ kem còn lại, trong khi đó thì bà này vừa ăn vừa tủm tỉm cười như mụ hâm làm tôi tức sôi máu. Chưa nuốt hết cái kem thì anh N gọi điện.

– Em nghe – tôi bắt máy ngay lập tức

– Anh túm được bọn này rồi…

– Tốt quá…thế anh đã làm gì bọn nó chưa đó.

– Chưa…anh giữ lời mà…à hình như trong lúc bắt tụi nó anh có xin mỗi thằng một cái móng tay vì cái tội bướng…hehe

– Haizz…thật đúng là, thế giờ anh nhốt tụi nó ở đâu ạ?

– Chỗ cũ đó, qua liền đi.

– Dạ…giờ em đến đó liền đây.

Tôi cúp máy toan đứng dậy thì thấy chị lừ mắt nhìn mình.

– Gì nữa vậy trời, chắc em chết với chị quá. – mặt tôi nhăn nhó chắp tay lại vái sống bà ấy luôn.

– Cấm được làm gì quá đáng đó nghe chưa? – chị Linh nghiêm giọng nói

– Việc đó em biết cân nhắc như thế nào là hợp lí mà, chị khỏi lo – tôi đút điện thoại vào túi

– Chị biết nhưng…

– Thôi giờ em phải đi rồi, lát chị khoá cửa giùm em nha.

Chẳng để cho chị Linh kịp phản ứng gì, tôi vội vã chạy ra khỏi quán lên con dream của bác xe ôm quen thuộc để tới điểm hẹn, tôi thực sự rất nóng lòng muốn biết kẻ đứng sau bọn đó là ai. Vòng vèo mãi thì cuối cùng cũng tới, dạo này ốc bươu vàng phát triển với tốc độ chóng mặt…đâu cũng có mặt, khiếp thật. Xe dừng ở đầu ngõ rồi tôi đi bộ vào bên trong để tránh không cho người khác biết nơi đó…vẫn là ngôi nhà lụp xụp ngói tôn với bốn bức tường cũ kĩ rêu xanh. Thằng em canh cửa chạy đến, ngó dọc ngó ngang xem có ai theo sau không rồi mới dám mở cửa cho tôi vào trong. Chỉ cần hé cửa ra là mùi máu tanh nồng, mùi ẩm mốc xen lẫn với khói thuốc đã xộc thẳng vào mũi, thật kinh tởm…tôi nhăn mặt vì khó chịu rồi bước vào bên trong. Căn nhà khá tối chỉ có mỗi cái đèn sợi đốt nhỏ bé bám đầy mạng nhện, đung đưa khiến tôi phải căng mắt ra để quan xát mọi thứ…

– Chú đến rồi đó à?

Đến khi nghe thấy tiếng của anh N nói thì tôi mới nhận ra cảnh tượng xung quanh, 5 thằng kia bị trói chặt trên cái ghế gỗ, mặt mũi thâm tím trông rất tội nghiệp, vẫn như xưa chẳng thay đổi gì hết, một dãy dụng cụ được treo khắp tường…biện pháp tra khảo quen thuộc chỉ chứng kiến tận mắt mới cảm nhận được sự tàn nhẫn của nó.

– Anh lại thế rồi…haizz – tôi lắc đầu ngán ngẩm rồi tiến lại chỗ của anh N đang ngồi.

– Với bọn này thì như vậy còn nhẹ chán…việc còn lại anh giao cho chú.

Anh N nói rồi đứng dậy vỗ vai tôi không quên nháy mắt, cười đầy ẩn ý rồi bước ra ngoài. Lúc này thì mắt tôi có vẻ đã quen với không gian ở đây, trong căn nhà cấp 4 lụp xụp tối tăm chỉ còn tôi và 5 thằng kia, hình như chúng đều ngất cả thì phải…những giọt máu nhỏ xuống sàn nhà đã đông lại, tôi dám chắc bọn này đã bị băm nhừ tử trước đó lâu rồi. Chẳng cần suy nghĩ gì tôi lập tức múc liền mấy gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt bọn nó cho chúng tỉnh lại. Cả 5 đứa giật bắn người dậy, chỉ có thằng đen đại ca của bọn này dám ngẩng mặt lên nhìn chằm chằm vào tôi, lũ còn lại thì luôn miệng la hét kêu gào xin tha. Chứng kiến bọn nó như vậy thì cảnh tượng chúng vừa đập phá đồ đạc của mình vừa cười đắc thắng lặp đi lặp lại trong đầu của tôi và tôi chẳng thể nào quên được chúng nó đã từng đánh bà chị họ của tôi, cơn điên trong người đã lên đến đỉnh điểm nhưng vẫn cố tìm mọi cách để kiềm chế.

– Chắc bọn mày nhận ra tao chứ?

Tôi châm điếu thuốc lên rồi nhìn bọn nó, chúng mở to mắt ngạc nhiên chắc bây giờ tụi này mới nhận ra kẻ đang đứng trước mặt chúng là tôi

– Ra là mày…chó chết…bọn tao giờ đã nằm gọn trong tay mày, muốn làm gì thì tùy – thằng đen lên tiếng rồi nhổ nước bọt xuống đất tỏ vẻ bất cần

– Mày cũng cứng họng lắm nhưng trong trò chơi này mày đâu có quyền lựa chọn

– Nói nhiều làm chó gì, dút cuộc mày muốn cái chết tiệt gì? – thằng đen gân cổ lên quát lớn, có vẻ như nó hết chịu nổi rồi.

– Ok, giờ tao chỉ cần biết đứa nào sai tụi mày tới phá quán của tao, vậy là đủ.

– Haaa…mày nghĩ tao sẽ nói sao, ngây thơ quá chú em…haaa

Cả bọn cười như một lũ điên, chắc tụi nó nghĩ tôi không dám làm gì chúng thì phải, mấy cái hạng người như thế này thì có nói bã bọt mép cũng chẳng ngấm, thân lừa ưa nặng. Nhếch mép cười nhạt, mặc cho bọn nó nhạo báng, tôi từ từ tiến lại góc nhà vớ lấy thanh típ dựng ở đó rồi chẳng cần nghĩ ngợi cái quái gì cho mệt, vụt thật mạnh vào củ khoai chân thằng ở gần nhất một nhát khá nặng tay khiến nó không thốt nổi lời nào mà ngất lịm đi luôn. Bọn còn lại bỗng im bặt trợn tròn mắt nhìn tôi như nhìn một thằng điên. Lúc này rất khó để tôi có thể kiểm soát nổi hành động của mình…

– Đừng bắt tao phải ra tay…giờ tao hỏi chúng mày trả lời…

Tôi giơ thanh típ lên chỉ thẳng vào mặt bọn nó và quát, chúng im bặt…thong thả châm điếu thuốc lên, rít một hơi thật sâu rồi nhả khói vào cái bóng đèn trước mặt…không gian mờ ảo, ngột ngạt chẳng khác quái gì địa ngục.

– Có cần tao hỏi lại không?

– Mày ngon lắm, bữa nay tao thua nhưng việc này chưa xong đâu – thằng đen nhìn tôi bằng ánh mắt thù hằn

Trình bày nhiều tốn calo, định giải quyết nốt thằng đệ của nó thì thằng đen vội vã hét lớn ngăn tôi lại.

– Dm…con chó này, có giỏi thì mày đập tao đi…

– Tao chẳng muốn phải động tay chân với tụi mày…tao chỉ cần biết là thằng chó chết nào sai bọn mày tới phá quán của tao thôi và đây là lần cuối tao nhắc lại câu hỏi này…

– Mày cũng biết làm cái nghề này phải biết giữ bí mật chứ?

– Chung quy cũng vì đồng tiền cả thôi, mày nghĩ sau vụ này tụi mày sống nổi ở cái đất này ư? Yên tâm đi chỉ cần nói ra thì tao bảo đảm thả tụi mày.

– Hừ…thực sự tao chỉ được người ta nhờ vả tới làm loạn quán của mày thôi, với mục đích là gì thì tao không biết.

– Ai?

Mấy thằng làm cái nghề này đều là tụi cứng đầu…giữ uy tín thì mới tồn tại được, tôi hiểu rõ điều đó. Tôi châm cho nó điếu thuốc rồi lắng nghe thằng này tiết lộ…chính thức nghe xong thì tôi hết sức ngạc nhiên vì chẳng biết thằng chó kia là thằng nào, chưa nghe tên cũng như tiếng tăm của nó, sau này tìm hiểu thì mới hay nó chỉ là một thằng sinh viên dhhp…nhà có vài tiệm cầm đồ trá hình và mấy cái tiền sử đánh đấm vớ vẩn. Chả hiểu nổi vì lí do chết tiệt nào mà nó lại phá việc làm ăn của tôi, chưa từng đụng chạm tới mà cũng chả biết nó là thằng quái nào luôn…khó hiểu thật.

Giữ đúng lời hứa, tôi thả tụi nó ra nhưng không quên trả thù việc dám đánh bà chị họ của tôi…một vết dao rạch vào lòng bàn tay thằng đó cho nó nhớ mãi về hành động ngu ngốc này. Chung quy lại thì chúng cũng chỉ là bọn đâm thuê chém mướn để kiếm miếng cơm mà thôi và có lẽ tụi nó cũng hết cửa làm ăn tại cái đất này…haizz. Sau tôi ở lại đó trò chuyện với anh N vài câu rồi cả bọn giải tán…một mình lang thang trên phố với bao suy nghĩ trong đầu, toàn những thứ không đâu ập đến, muốn yên ổn thôi sao mà khó đến vậy. Chợt tiếng chuông điện thoại cất lên cắt ngang dòng suy nghĩ…là má hai, tí thì quên mất về đưa má đi ăn tiệc. Tạm gác lại chuyện này đã, tính sau vì dù sao tôi cũng biết được điều cần biết, vậy là đủ. Vâng dạ vài câu rồi phi gấp về nhà…đến nơi thì má hai đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ từ lâu, tôi chạy nhanh lên lầu tắm rửa chọn bộ nào lịch sự chút rồi cùng má đi tới điểm hẹn. Đúng là tối cuối tuần có khác, đoạn nào cũng tắc hết, đa phần là thanh niên…mang tiếng là nhà cách chỗ đó có 4km thôi mà hai má con phải mất tận hơn 30p mới tới được. Đây là một nhà hàng khá sang trọng và nổi tiếng, bên trong toàn những người có tiền, họ cười nói chúc rượu nhau nhìn có vẻ thân thiết lắm. Trong số đó thì tôi biết hầu hết, toàn mấy vị có máu mặt ở cái đất này…quan chức cũng chẳng thiếu. Bà bạn,của má tôi làm chủ 3, 4 cái tiệm vàng và rất nhiều những cửa hàng dịch vụ khác…đa phần cũng chỉ để rửa tiền mà thôi, tôi chẳng hề lạ điều đó…mỗi người một việc nên tôi chẳng quan tâm, ra chào hỏi xã giao, bắt tay vài cái giả tạo rồi tôi nhanh chóng chuồn ra chỗ vắng vẻ và ngồi đó. Một lũ người giả tạo, chung quy cũng chỉ lợi dụng nhau mà sống thôi và khi hết giá trị lợi dụng thì họ sẽ quay lưng lại ngay rồi sẵn sàng đâm lén sau lưng để trục lợi. Tôi không thích má hai dây dưa với họ nhưng đã là người làm ăn thì chẳng thể tránh được…quan trọng là phải tỉnh táo. Mẹ tôi, má hai đều là những nạn nhân của họ, tôi chỉ muốn lao vào gỡ bỏ ngay cái mặt nạ giả tạo của chúng ra, thật ghê tởm nhưng trên đời này đâu phải muốn cái gì cũng được…tôi quá nhỏ bé làm sao có đủ năng lực để chơi lại bọn họ, khác gì đem trứng chọi đá rước họa vào thân.

Đang ngồi chém gió với mấy ông bảo vệ ở đó thì bị má hai gọi vào trong để giới thiệu với mấy ông quan chức…chẳng cần phải làm vậy thì tôi cũng biết thừa họ là những ai. Nhiều lần đi tiếp khách cùng đại ca, tôi đã ngồi uống rượu với họ, một thoáng ngạc nhiên khi nhận ra tôi là ai nhưng họ nhanh chóng làm như chưa hề quen biết…chào hỏi cười nói khiến tôi nổi gai ốc. Cái cuộc đời này nó chẳng đẹp như mấy bài thơ hay vài bản nhạc phát trên tivi…toàn lừa lọc rối trá, chà đạp kẻ khác để ngoi lên, tiền và địa vị làm mờ mắt tất cả…đó là một trong những bài học xương máu mà cái cuộc đời khốn nạn này nó dạy cho tôi…mẹ kiếp thật! Lát sau thì bà bạn của má lên thuyết trình cái quái gì đó tôi cũng chẳng để tâm…nhưng phải nói là bà này cũng thuộc hạng ghê gớm, chồng mất, với hai bàn tay trắng mà có thể một mình nuôi hai đứa con ăn học tử tế đã vậy còn sở hữu vài cơ ngơi hoành tráng. Quả thật đáng nể, màn diễn thuyết dở ẹc làm tôi chán ngán thế mà người ta vẫn vỗ tay rào rào…chỉ biết lắc đầu rồi đảo mắt nhìn xung quanh xem có gì thú vị không thì nhận ra ngay mấy đứa con của những ông xếp lớn đang tụ tập ở một góc nói cười, khoe khoang nào là cái xe mới mua, con vertu mới sắm…bla…bla các kiểu. Tụi này tôi chả lạ gì thói cậy của, khinh người và độ ăn chơi khỏi phải bàn…cũng mặc kệ nhưng khá ngạc nhiên trong số đó nếu tôi nhìn không nhầm thì con bé hâm kia cũng đứng cùng bọn đó thì phải, đang chúi mặt vào con điện thoại. Oan gia ngõ hẹp…bây giờ mà dính vào con bé này chắc mệt lắm nên lặn xa khỏi cái khu này ra là tốt hơn hết. Nghĩ là làm, tôi cầm ly rượu lượn xuống phía phòng bếp kiếm cái gì bỏ vào bụng đã…ngoài kia chưa đến tiết mục ẩm thực, toàn rượu suông như thế này cồn cào hết cả ruột. Xuống đến nơi xã giao với mấy ông đầu bếp rồi bê tạm vài món ra cửa sau của nhà hàng để đó…bốc vài miếng ăn chống đói tạm thời và chạy ra ngoài kiếm đồ uống…đang hí hửng bê ly nước cam thì đột nhiên có ai đó nhéo tai mình, ngoảnh mặt lại định chửi thì nhận ra ngay là chị.

– Định nói gì thế…nói nghe coi – chị hếch mặt lên rồi nói

– Đâu có nói gì đâu…á đau

– Lần này tha…nhưng cái tội ăn vụng là không thể tha được.

– Mà chị cũng là khách mời à

– Tất nhiên…chị mà…hihi

– Đi theo đại ca thì nói thẳng ra lại còn làm cao

– Kệ chị

– Ừ thì kệ…đại ca đâu rồi, em ra chào hỏi cái

– Đang ở ngoài kia nói chuyện với mấy ông xếp… – vừa nói chị vừa đảo mắt nhìn xung quanh.

– Chị cũng xuống đây tìm đồ ăn chứ gì…haaa, nhìn biết liền.

– Thì tại đói quá

– Vào đây đi có vài món ăn cũng được…

Tôi kéo chị vào trong, nơi mà tôi để ít đồ ăn mới kiếm được ở đó…hai chị em ngồi đó ăn như tụi chết đói vậy. Điều lạ là cứ cái gì ăn vụng cũng ngon cả…hồi nhỏ thì đi trộm những quả khế chua loét vẫn ngon mà trong khi đó nhà mình thì chín thối rụng đầy cả gốc chẳng thèm ăn…nực cười thật. Hai chị em đánh chén no nê mới chịu đi ra ngoài, mang tiếng dự tiệc mà lại phải lén lút ăn vụng, đúng là chuyện lạ đời.

Lâu không gặp đại ca, thấy già đi nhiều quá nhưng vẫn còn phong thái lắm…chào hỏi bắt tay. Dù sao tôi cũng thấy áy náy trong lòng, đại ca đã từng giúp đỡ rất nhiều mà tôi lại dứt áo ra đi, ông ấy không trách gì cả vẫn coi tôi như con nuôi vậy làm tôi biết ơn vô cùng. Lát sau thì má hai kéo tôi ra để giới thiệu với bà bạn chủ nhân của bữa tiệc này…hỏi han học hành công việc…xém thì ngã ngửa ra sau khi chứng kiến cảnh tượng con bé hâm kia chạy ra ôm bà này rồi gọi là mẹ…tôi chết đứng vì ngạc nhiên quá đỗi. Sau này mới biết tên của con bé trùng với tên của “Em”, một sự trùng hợp chết tiệt…từ giờ sẽ gọi con bé này là T. Có cố tình tránh né cũng chẳng được nữa rồi

T miệng há hốc không nói lên lời, tay chỉ về phía tôi, khiến cô H mẹ của T hết nhìn tôi rồi quay qua T.

– Hai đứa biết nhau à? – Cô H lên tiếng

– Dạ! Tên đáng ghét mà con từng nói với mẹ đó…hứ

– À…ra vậy, hai đứa có duyên đó…hihi – Cô H che miệng cười

– Mẹ này…- T nũng nịu

– M! Con biết bé T sao? – má hai thấy vậy thì quay xang hỏi tôi

– Ơ…dạ – tôi chỉ biết gãi đầu chứ biết sao được

– Thế thì không phải giới thiệu hai đứa với nhau nữa rồi, phải không chị H…hihi

Hai bà cười như bắt được vàng còn tôi và T thì lườm nguýt xem nhau như kẻ thù…nhọ không tưởng nổi. Má hai và cô T nháy mắt nhau cười đầy ẩn ý rồi cùng đi ra chỗ khác để tôi và T ở lại, quá lợi hại thì ra hai bà mẹ đã có ý từ trước, làm mối hai cho hai đứa, giờ tôi mới được hay biết. Ông trời thật khéo trêu ngươi…chẳng lẽ ghét của nào trời trao của ấy, nực cười thật. Tôi hiểu lí do chính trong chuyện này là vì việc kinh doanh tại cửa hàng đang trong tình trạng vô cùng khó khăn cần một số tiền lớn để nhập vật tư…mà cô T lại đang lưỡng lự trong việc rót vốn vào. Tôi và T quen nhau là một đảm bảo chắc chắn trong vụ làm ăn này…chết tiệt thật. Má hai không ép buộc nhưng đã đặt tôi vào tình thế vô cùng khó xử, tính toán là vậy nhưng để tôi và T thì có lẽ không khả quan…hai đứa như nước với lửa, hễ gặp là cãi nhau. Hai bà mẹ đã tính toán sai lầm.

Chap 45

Bữa tiệc thật chán ngắt và một điều tôi dám chắc là nó không hề hợp với mình, quá nhiều rắc rối…gặp T ở đây là sự trùng hợp chết tiệt, đau đầu với bao nhiêu việc bên ngoài mà giờ đây lại phải đôi co chuyện con nít. Chán cái cảnh đứng lườm nguýt nhau và chả ai nói ai câu nào, tôi đi ra phía cái bàn trống ở phía nhà bếp định ngồi đó tìm sự yên tĩnh, chứ cứ mãi như thế này thì chẳng mấy chốc mắt tôi bị lác luôn

– Thật ghê tởm…hừ

Đột nhiên T bước ngang qua tôi rồi ghé tai nói khiến tôi chết đứng vì ngạc nhiên mất một lúc…chả hiểu cái quái gì luôn

– Ê…nói vậy có ý gì đó – tôi nói với theo

– Màn kịch đến hồi hạ màn được rồi đó… – T quay lưng nhìn tôi bằng ánh mắt căm thù.

_… – tôi nhăn mặt khó hiểu.

– Đừng làm bộ nữa, trông giả tạo lắm

– Nói chuyện có đầu có đuôi, vậy ai hiểu

– Sao trên đời lại có hạng người như anh nhỉ?

– Nói rõ ra xem, úp úp mở mở…

– Đã vậy thì tôi cũng vạch luôn cái bộ mặt đểu cáng của anh…nghĩ tôi là con ngốc hay sao mà không nhận ra ý đồ của anh khi dùng đủ mọi cách để tiếp cận tôi…hừ mục đích của anh là muốn mẹ tôi đầu tư vào cái cửa hàng đó ư? Không bao giờ…đừng có mơ – T bước lại gần tôi

– Ơ… – tôi ngạc nhiên hết sức đến mức không thốt lên lời

– Nói trúng tim đen nên không nói được chứ gì – T cười nửa miệng

– Haaahaa…Ra là vậy chắc cô xem phim nhiều quá rồi

– Đó là việc của tôi…mà về nói với mẹ anh là làm ơn thôi ngay cái trò mai mối đó đi và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa – T nói rồi quay lưng bước đi

Tôi đứng chôn chân luôn…thật nực cười, không hiểu trí tưởng tượng con bé này nó còn có thể phong phú đến mức nào nữa…định chạy lại giải thích nhưng nghĩ lại thì thấy việc đó quá vô nghĩa, dù có làm gì đi chăng nữa cũng bằng thừa khi mà họ đã không tin mình, tốt nhất là mặc kệ, muốn nghĩ sao thì tùy, đang nhiên gặp phải phiền phức, toàn những bất ngờ. Nhìn xung quanh thì nhận thấy bản thân mình có vẻ là người thừa của cái bữa tiệc này, tốt hơn hết là bỏ ra ngoài ngồi hóng gió, không khí ở đây ngột ngạt quá. Trong đầu lặp đi lặp lại những suy nghĩ trái chiều, ngồi xuống cái ghế đá ở cạnh cửa ra vào rồi châm điếu thuốc…

– Sao lại ngồi tự kỉ thế?

Có tiếng con gái ở phía bên cạnh vang lên khiến tôi giật mình ngẩng mặt nhìn xem là ai thì nhận ra bà chị xã hội mà lâu lắm rồi không gặp, một người mà tôi vô cùng khâm phục ý chí và nghị lực của chị. Chị tên Q sinh năm 86, quê ở Lạng Sơn, cao ráo và khá xinh…cha mẹ mất sớm, phải bỏ học giữa chừng để đi làm kiếm tiền nuôi hai đứa em nhỏ, bôn ba khắp chốn rồi tới tận nơi đây…từng tâm sự với tôi là không ai ép buộc chị làm “gái” cả cả mà là chị tự nguyện vì nó giúp chị có thể kiếm đủ tiền lo cho hai đứa em được đi học, được mặc ấm khi mà mùa đông ở trên vùng cao lạnh giá vô cùng, ngôi nhà lá lụp xụp không thể chịu đựng nổi những cơn gió lớn. Tôi tình cờ quen chị khi còn làm quản lí ở quán bar cũ, thỉnh thoảng đi ăn rồi đi chơi cùng với nhóm, hai chị em nói chuyện rất hợp vì tôi thích tiếp xúc với những người từng trải, họ nó chuyện rất hay và giúp tôi biết thêm được nhiều thứ, chị xem tôi như một người bạn, mỗi khi có chuyện buồn thì chị lại tâm sự với tôi vì chị không hề có bạn bè hay bất cứ người thân nào ở đây cả. Nhưng từ khi tôi vào trại thì mất liên lạc luôn, sau này hỏi thăm mấy thằng em mới biết chị bỏ nghề để về quê lấy chồng…tôi cũng mừng cho chị về điều đó.

Trở về thực tại là giờ tôi mới được gặp lại, chị Q già và gầy đi nhiều dưới lớp phấn son, quấn áo diêm dúa trông rất tội nghiệp…chỉ hơn tôi có 2 tuổi thôi nhưng chị đã phải gánh vác bao nỗi lo trên vai, bao tủi nhục…tôi biết trong cái xã hội này còn vô vàn những hoàn cảnh éo le như vậy…kẻ giàu thì mãi cứ giàu còn người nghèo thì vẫn quanh quẩn bên cái máng lợn.

– Sao mặt lại đần ra thế…chị không phải ma đâu…hihi – chị Q đứng nhìn tôi cười

– Em chào chị…lâu không gặp, chị khác quá em không nhận ra – tôi gãi đầu rồi ngồi dịch xang một bên.

– Chắc giờ nhìn chị trông kinh lắm nhỉ? – chị Q ngồi xuống rồi cười buồn

– Đâu có…chồng chị đâu mà để chị đi một mình thế này

– Chồng…chồng ư? – chị Q cười nhạt

– Có chuyện gì sao chị? – tôi nheo mắt hỏi

– Lấy nhau được một tuần thì anh ấy biết được quá khứ của chị nên nổi giận đuổi chị và hai đứa em ra khỏi nhà – chị Q hướng mắt nhìn xa xăm rồi nói.

– Thằng đàn bà…làm gái thì sao?

– Em chưa hiểu được đâu? Chị chấp nhận và không hề oán thán anh ấy, số nó đã vậy rồi biết sao được hả em.

– Haizz…chị lại quay lại nghề cũ đúng không?

– Ừ…còn cách nào khác đâu, còn hai đứa nhỏ nữa mà

– Chị bỏ cái nghề này đi, em sẽ tìm cho chị một việc làm tử tế…

– Cám ơn ý tốt của em nhưng chị không thể nhận được…

– Trời…thật không hiểu nổi chị nữa.

– Sau này em sẽ hiểu

Vừa dứt lời thì chị có điện thoại rồi vội vàng đứng dậy chào tôi và đi nhanh vào khoảng tối phía trước…tôi biết điểm đến của chị nhưng chỉ có thể bất lực ngồi nhìn. Sự đời nghiệt ngã, làm “gái” thì sao chứ? Họ không phải là con người à? Chẳng ai muốn làm cái nghề đó cả…chỉ là bước đường cùng chẳng đã mới phải vậy, “cưới đĩ về làm vợ còn hơn cưới vợ về làm đĩ”. Đúng là rác rưởi mà…tôi chán nản ngả cả người ra sau ghế, ngẩng mặt lên thả làn khói thuốc vào khoảng không, cuộc đời này vốn không công bằng mà…cướp đi tất cả mà chả cần lí do khiến họ phải vật lộn với cơm áo gạo tiền để tồn tại rồi được gì, không gì hết…đói rách rồi chết cuộn khoanh lại một cái xó sỉnh nào đó, vài ngày thậm trí là cả tuần mới có người phát hiện ra. Tôi may mắn hơn họ là đã có má hai cùng hai bác nuôi dưỡng nếu không thì kết cục cũng vậy thôi.

Lát sau thì bữa tiệc cũng đã đến hồi tan, mọi người ra về, tôi đưa má hai trở về nhà…thấy má có vẻ buồn buồn nhưng đang đi trên đường nên tôi không tiện hỏi. Tới nhà, má hai lẳng lặng bước vào trong…tôi nhanh chóng dắt xe rồi khoá cổng rồi chạy theo định hỏi

– Mẹ thấy hơi mệt nên đi ngủ trước đây, con cũng ngủ sớm vào, đừng thức khuya nữa không tốt cho sức khỏe đâu? – má hai bước lên cầu thang rồi ngoảnh lại nói

– Mẹ thấy mệt ở đâu hay mai con đưa đi bệnh viện khám chứ để vậy sao được.

– Không sao đâu, do mẹ không uống được rượu nên vậy thôi? – má hai cười hiền

– Có việc gì phải không mẹ?

– Lại suy nghĩ lung tung rồi

– Đừng giấu con

– Haizz…sắp tới chắc phải đóng cửa hàng thôi

– Không còn cách nào khác hả mẹ

– Bà bạn quyết định không đầu tư nữa mà cắt luôn mối làm ăn.

– Sao…sao cơ sự lại xảy ra như vậy?

– Mẹ cũng không rõ nữa nhưng sự việc đã vậy rồi thì chẳng còn cách nào khác cả

– Nhưng…

– Thôi tính sau đi

Má hai nói rồi bước lên lầu, chẳng lẽ không còn cách nào khác để cứu vãn tình hình ư vì dù sao cái cửa hàng đó là bao nhiêu tâm huyết của má…tôi giận mình quá bất tài chẳng giúp gì được mà ngược lại toàn gây rắc rối, chết tiệt thật. “Một thằng bất bất tài thì luôn luôn than trách”, bây giờ sao tôi có thể ngủ được cơ chứ…một mình bước lang thang trên đường, nghĩ nhiều lắm nhưng chả thể tìm ra cách nào tối ưu cả…nếu bất quá thì tôi bán quách cái quán của mình đi rồi gom góp lại đổ hết vào cửa hàng. Tôi có thể vay bạn bè nhưng với số nợ hiện tại mình phải gánh thì có lẽ đến tết côngô mới trả được nên tôi không dám và cũng không muốn nhờ vả. Từng dòng xe đã thưa dần dưới ánh đèn đường, chẳng biết mình đã lang thang như vậy bao nhiêu lâu nữa, chả khác gì kẻ mất hồn…giật mình nhận ra đang đứng trước cửa quán bar của chị Linh, chẳng biết đi đâu nên tôi quyết định vào trong luôn…làm vài chén cho đầu óc nhẹ nhàng hơn chút nào hay chút đó. Vẫn cái không khí ngột ngạt này, hôm nay cuối tuần nên có vẻ các bạn trẻ tụ tập khá đông…nói vậy thôi chứ tôi cũng chẳng để ý, việc mình mình làm việc họ họ làm, cố lách qua đám người đang nhảy múa điên cuồng để vào bên trong vì nơi đó vắng vẻ, thích hợp với tôi. Lặng lẽ ngồi xuống rồi gọi vài chai bia…thực sự tôi thích như vậy, một mình gặm nhấm nỗi cô đơn, những cô bé ban ngày trong bộ áo dài học sinh thì ban đêm lại khoác lên mình bộ cánh của một dân đú đích thực, xã hội phát triển quá nhanh.

– Xin chào ông anh mini nhật…haaaa – một đứa con gái trông khá quen đứng trước mặt tôi rồi nói.

– Không bán xe đạp, nhầm người rồi – tôi cúi xuống uống ngụm bia

– Nhầm thế nào được, em có thể ngồi đây được chứ? – con bé này cười cười như kiểu thân thiết với tôi lắm.

– Xin lỗi chỗ này có người ngồi rồi

– Ơ…phũ gớm làm như mình cao giá lắm chắc…hứ. – con bé lộ ngay cái bộ mặt chua ngoa ra rồi quay đi

Toàn thứ gì không đâu, nhìn theo bóng con bé bước đi thì tôi mới biết nó là ai…một trong số những đứa bạn của T mà hôm lâu đã gặp tại quán của tôi, và chết tiệt hơn nữa là cả bọn đều có mặt tại đây, hò hét, nói chính xác hơn là “bay”…tôi dám chắc trong người bọn này có hàng, nhẹ là “kẹo” còn không thì là hàng trắng. Toàn những thành phần thích thể hiện và phô trương, chúng đâu biết hậu quả để lại sẽ ghê gớm đến đâu, có vẻ như tôi hơi rảnh lo chuyện bao đồng và dạy khôn nhưng đó lại là sự thật tôi đã từng trải qua. Nghĩ lại thì mới nhận thấy quá ư là nực cười vì đi éo đâu cũng gặp mấy cái bản mặt đáng ghét của bọn nó. Cả bọn nói gì đó với nhau rồi kéo lại bàn của tôi…mệt đây. Một cốc nước lọc lạnh ngắt tạt thẳng vào mặt của tôi, tác giả là T

– Anh không nghe tôi nói là đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa à?

– Thằng chó này mày câm hả?

– Vừa nãy to tiếng lắm mà sao bây giờ xoắn hết lại vậy

Tôi ngồi yên đó chả nói gì, chẳng quan tâm vì bây giờ tâm trạng không được tốt cho lắm, chỉ sợ đến lúc không kiềm chế được lại gây hoạ thì khốn. Cả bọn được đà chọc ngoáy, gây sự đủ kiểu và trong đó có cả T, cô ta dám xúc phạm tới cả má hai…đó là một sai lầm nghiêm trọng, từ lúc đầu tôi đã không muốn gây thêm bất cứ rắc rối nào nữa nhưng có vẻ như bọn này càng được nước lấn tới, sự nhẫn nhịn của con người có giới hạn chịu đựng của nó.

– Biến đi trước khi tao còn giữ được bình tĩnh – tôi nói mà chẳng thèm ngẩng mặt lên

– Haaa…hết chịu nổi rồi đúng không?

– Trông cái mặt kìa…buồn cười quá…hihi

– Chắc giờ này mới hối hận vì đã động vào tôi rồi đúng không? – T cười khinh bỉ

– Có vẻ như tụi mày bị điếc hết rồi…không nghe tao nói gì à? – tôi quát lớn

– Dm thằng chó này, mày chán sống rồi à? – một thằng trong nhóm vớ lấy chai bia trên bàm chĩa thẳng vào tôi.

– Chắc nó muốn nát bét giống như cái quán của nó

Thằng đầu mào gà đỏ loét nói làm tôi ngạc nhiên, thì ra tác giả của vụ phá quán không ai khác chính là lũ ôn con này, bữa nay lại tự dẫn xác tới.

– Ra là quán của tao bị phá là do bọn mày thuê người đến à? – tôi ngẩng mặt lên nhìn

– Giờ mày mới biết hả…haaa

– Ra mày là tác giả và cái quán của tao là tác phẩm…

– Haaa…thằng này giỏi văn nhỉ…bố mày làm đó.

– Ừ…thế là đủ, giờ bọn mày muốn gì

Lúc này mấy thằng em bảo vệ ở trong quán chạy ra, chắc là thấy động

– Có chuyện gì vậy anh

– Không có gì đâu, mấy chú vào làm việc tiếp đi

– Ê thằng chó…

Thằng đầu mào gà kia chỉ thẳng vào mặt tôi nhưng chưa kịp nói hết lời thì đã bị thằng em của tôi vả luôn một cái thật mạnh vào mặt…cả bọn còn lại thì ngạc nhiên trợn tròn mắt đứng chôn chân. Thằng đầu mào gà lảo đảo, khuỵ xuống sàn nhà rồi lấy tay ôm mặt hét lớn

– Dkm chúng mày không biết bố là ai hả?

– Tất nhiên là tao biết mày là thằng ngu rồi

– Được lắm, chúng mày nhớ đó, vụ này tao không để yên đâu

Thằng bé lóc cóc bò dậy chửi bới dọa nạt đi ra ngoài, mấy thằng em định chặn lại nhưng bị tôi ngăn lên thôi, không nên gây lộn ở đây…mấy đứa này chỉ là mấy thằng dân chơi nửa mùa tôi không để ý…cậy có chút tiền của ông bà già nên làm phách không coi ai ra gì, định làm đầu bướu đầu bò ở cái đất này ư, chưa đủ tuổi. Cả lũ kéo nhau ra ngoài, dù sao tôi cũng cần làm cho rõ vụ phá quán của tôi là như thế nào, phải bắt thằng đó trả giá. T ngoảnh lại nhìn tôi bằng ánh mắt căm hận, đúng là ngược đời, tôi còn chưa tính chuyện xúc phạm gia đình tôi thì thôi, quá ngang ngược…con gái tôi không chấp. Mà thế quái nào tôi cứ phải dính vào mấy cái vụ gây gổ vớ vẩn này nhỉ…mẹ kiếp thật. Để mai tính tiếp chứ bây giờ tôi thấy khá mệt mỏi vì quá nhiều chuyện xảy ra, bắt con xe ôm để về nhà, mở khoá cổng rồi ngẩng lên thấy phòng má hai vẫn sáng đèn, đã hơn 2h sáng mà má vẫn chưa ngủ…sức khỏe thì ngày càng kém mà lại phải chịu bao nhiêu áp lực và gánh nặng. Sống mũi cay cay, tôi đấm thật mạnh vào tường, chỉ muốn hét lên thật to để giải toả nỗi bí bách trong lòng…chết tiệt thật, phải tới bao giờ cái cuộc đời này mới thôi hành hạ tôi đây. Ngồi xụp xuống thềm nhà, bàn tay rỉ máu, run run từ từ đưa điếu thuốc lên miệng…một hơi thật sâu, càng ngày tôi càng cảm thấy chán mọi thứ, nhận thấy mọi cố gắng của mình đều là vô ích, một con số 0 tròn trĩnh.

Thấy trời đã hửng sáng tôi móc điện thoại ra xem giờ…đã 5h kém thì phải không nhớ rõ, chỉ biết lúc đó thấy tin nhắn của chị Linh ở máy từ khi nào rồi.

– Sáng mai đưa chị đi chơi nghe chưa?

– Lại để im lặng rồi

– À mà để chị qua đón chứ em đâu có xe nhỉ…hihi

– Sao không ngủ được ta…huhu

– Ngủ ngon nha tên ngố

Tôi phải phì cười khi đọc xong mấy cái tin nhắn của chị, đúng là con nít hết chỗ nói mà…lảo đảo bước vào trong nhà vì ngồi lâu quá nên đứng dậy hơi chóng mặt, vệ sinh cá nhân xong xuôi bật cái máy vi tính lên, lâu không có thời gian đụng tới…mạng cũng cắt luôn, vẫn cái hình nền là tấm ảnh “Em” đang cười, chết tiệt thật, tôi vội vàng vào bật nhạc rồi tắt màn hình luôn…thực sự tôi vẫn sợ phải đối diện với hình ảnh của “Em”. Nằm thả mình trên giường thưởng thức âm nhạc, một chút bình yên nhỏ nhoi khiến tôi ngủ quên lúc nào không hay. Một cơn ác mộng thấy mình bị vật gì đó đè lên…khó thở mới giật mình tỉnh dậy, khua tay…mở mắt ra thì suýt chết vì đau tim

– hihi…giờ mới chịu dậy hả? – chị Linh ngồi lên người tôi tay cầm cái gối, chắc vừa nãy bà này dùng gối đè lên mặt tôi.

– Trời đất…định giết người à

– Cho chừa cái tội ngủ nướng…hihi

– Mới ngủ được một lát…oáp…

– Dậy…dậy ngay…còn đi chơi nữa chứ – chị Linh cầm cái gối đập tôi

– Á đau…bà đè lên người thế này thì dậy bằng niềm tin à

– Ờ ha…thế mà quên mất…hihi

Lắc đầu ngán ngẩm…con gái con đứa chả có tí ý tứ nào cả, tôi ngồi dậy vặn người cho đỡ mỏi rồi vào nhà tắm rửa cái mặt, tỉnh táo.

– Thế bây giờ đi đâu nào – tôi nói lớn khi nhìn thấy bà này nghịch điện thoại của tôi.

– À…hihi…đi vườn trẻ…vui lắm đó – chị Linh vội vất cái điện thoại ra chỗ khác rồi tỏ ra không biết gì

– Bao nhiêu tuổi rồi mà còn đi nhà trẻ

– Nhiêu chả được, ở đó có tàu siêu tốc nè, thú nhún này, nhà ma…nhiều lắm…hihi – chị nói như kiểu háo hức giống bọn trẻ con lần đầu được dẫn đi nhà trẻ vậy.

– Trời…bó tay, thế thì đi đến chiều rồi tối qua plaza xem phim…chấm hết

– Thế cũng được á…hihi…đi luôn thôi…đi – chị Linh ngồi bật dậy cười híp mắt vào kéo tôi đi

– Này…đợi em thay quần áo đã, mặc vậy mà đi à

– Thay luôn đi…nhanh…nhanh

– Ờ thì thay

Tôi vô tư lột cái áo ba lỗ ra rồi quăng lên giường, tưởng bà này sẽ sợ rồi chạy bắn ra ngoài nhưng không ngờ bà ấy vẫn cứ đứng đó nhìn chằm chằm vào tôi.

– Em xin chị tha cho…đi ra ngoài giùm em cái – tôi chắp tay lại vái

– Hihi…cứ thay đi, hay sợ…hehe – chị Linh che miệng cười.

– Má ơi… – tôi hét toáng lên khiến chị phải bịt tai lại.

– Hai đứa đùa nghịch gì thế, be bé cho hàng xóm người ta còn ngủ nữa chứ. – má hai ở dưới bếp nói vọng lên.

– Dạ! – hai chị em đồng thanh đáp

– Thôi không thèm đùa nữa, thay đồ nhanh nhanh vào đừng để chị gọi nghe chưa?

Chị Linh bước ra ngoài không quên dứ nắm đấm doạ tôi. Đôi lúc chả thể hiểu nổi bà này có phải con gái nữa không biết…haizz. Nghĩ tới thôi đã đủ rùng mình, nhanh chóng mặc tạm cái quần soóc với cái áo phông đen rồi ra ngoài vớ lấy cái mũ lưỡi trai đen…phi xuống nhà thấy má hai đang ngồi cùng chị nói chuyện gì đó khá mờ ám vì khi thấy tôi xuống thì họ lập tức đứng dậy không nói nữa…lạ thật chẳng lẽ họ đang giấu tôi điều gì hay sao?

Chap 46
Tôi đứng nhìn hai người họ bằng vẻ mặt khó hiểu, má hai và chị Linh đều tỏ ra lúng túng tránh né ánh mắt của tôi như kiểu đang giấu giếm một điều gì đó. Đang định cố gặng hỏi thì ngay lập tức bị chị kéo đi.

– Má ơi! Tụi con đi chơi đây…hihi – chị quăng chìa khóa xe cho tôi rồi vẫy tay chào má

– Hai đứa đi chơi cẩn thận đó…nhớ về sớm – má hai cười hiền

– Con biết rồi ạ – tôi dắt xe ra khỏi cổng rồi ngoảnh lại nói.

Leo lên xe và không quên úp cái nồi cơm điện vào đầu, ốc xanh ốc vàng nhiều thôi rồi…vớ vẩn là ăn đủ như chơi. Nổ máy rồi đưa cái mũ bảo hiểm cho chị, bà này lại nổi tính con nít nằng nặc bắt tôi đeo cho, đến cái việc cài khóa cũng bắt tôi phải làm nốt, có hỏi lí do thì chị mặt tỉnh bơ bảo vậy mới giống trong phim…nghe xong tôi muốn ngã ngửa ra sau vì sốc, lại bị nhiễm mấy bộ hàn xẻng, bó tay luôn.

Trên đường đi thì chả chịu ngồi yên, lát lại chỉ chỏ cái này đẹp, cái kia lạ chẳng khác gì đứa trẻ con được ba mẹ đưa đi chơi sở thú. Chán chê thấy tôi không hưởng ứng thì bà này lấy hai tay ôm mặt tôi rồi vặn vẹo hướng này hướng nọ khiến suýt nữa thì tông vào xe đi đằng trước, hú hồn

– Em chưa muốn chết đâu? Tôi phanh xe rồi ngoảnh lại nói.

– Hihi vậy mới vui chứ…đi chơi mà cứ vác cái bộ mặt như đi đưa đám – chị giơ hai tay kéo má tôi ra

Lắc đầu đầu ngao ngán với cái tính trẻ con của chị, tôi đành phải cười gượng gạo rồi tiếp tục công việc làm xe ôm của mình…trên đường đi thì có mấy ông đứng tuổi phóng qua mà cứ ngoái lại nhìn chị. Mẹ kiếp 5 thằng thanh niên choai choai chắc là học sinh cấp ba của trường nào đó gần đây đi 3 con exciter dàn hàng ngang trước xe tôi thỉnh thoảng vỉa qua vỉa lại trêu chọc, soi mói các kiểu…ai bảo bà này ăn mặc mát mẻ quá làm gì cơ chứ, quần soóc ngắn cũn lại còn thêm cái áo dây hoa hoét nữa, thế thì chỉ có thằng mù mới không nhìn…haizz. Tôi cũng bắt đầu thấy nóng mắt với mấy thằng này rồi

– Em gì ơi! Xinh vậy cho anh số điện thoại đi

– Đúng là bông hoa nhài cắm bãi c•t trâu

– Thôi qua xe anh đưa đi chơi…

Bla…bla các kiểu nhưng chị không trả lời làm bộ mặt kiêu…còn tôi thì khá là khó chịu, mà cũng mặc kệ trêu chán thì cũng phải lượn thôi. Nhưng hơi lạ là sao bà này bữa nay lại hiền một cách đột xuất như vậy, tôi nhớ rõ dạo đó cách đây tầm vài tháng có một thằng chọc tức bà ấy và lập tức ăn ngay cái bạt tai…thế mà bây giờ lại ngoan ngoãn như cún con, càng nghĩ càng thấy lạ. Chiếc xe của tôi vẫn phóng với tốc độ như rùa bò trên đường vì bị cản không nhích nhanh nổi…trời đã nóng thì chớ lại còn phải nghe bọn này léo nhéo bên tai…bực không chịu được, càng tiếp lời bọn này thì tụi nó càng được đà nên tôi không có phản ứng gì ra mặt cả, để xem tụi này nó còn giở trò gì tiếp theo nữa…bọn choai choai bây giờ manh động lắm, không khéo bị úp sọt như chơi, một mình tôi thì thế nào cũng xong nhưng còn chị, tốt nhất là cứ xem tình hình đến đâu rồi tính. Chị vẫn ngồi im như lúc đầu như thể muốn xem tôi ứng xử với bọn này như thế nào vậy…sau một hồi suy nghĩ tôi quyết định cắt đuôi là cách hợp lý nhất, phanh gấp xe rồi cua nhanh vào con hẻm nhỏ bên cạnh, có vẻ bọn kia bị bất ngờ nên không kịp xử lí…mấy cái ngõ ngách ở đây với tôi chả xa lạ gì, chỉ rộng vừa đủ hai cái xe máy mà quần áo thì chăng không khác gì mạng nhện…qua vài cái ngoặt là đã ra được đường lớn, thở phào nhẹ nhõm…thấy trò chạy chốn này cũng vui đấy chứ, đâu phải nắm đấm là biện pháp giải quyết cho mọi trường hợp. Lúc này thì chị mới lên tiếng.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Ngăn Kéo Số 14
Gọi Hồn Ma Bị Ma Ám
Ước
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Quỷ Ám