Cô Dâu Bỏ Trốn

18.09.2014
Admin

– Anh làm ơn buông tha cho tôi đi vì tôi không thể gặp họ vào lúc này được…!!!
Duy tỉnh bơ trước nỗi lo lắng của Vân, anh chàng nheo mắt nói.
– Đó là việc của cô vì điều đó chẳng liên quan gì tới tôi cả. Tôi chỉ làm đúng bổn phận của mình thôi…!!!
Vân ngồi bệt xuống cái ghế bên cạnh, cô nàng rầu rầu nét mặt, ánh mắt buồn thảm. Vân im luôn cô nàng như bị hóa đá. Trong đầu của Vân lúc này có muôn vàn ý nghĩ thoáng qua. Vân không biết sẽ phải đối diện với bố mẹ và ông nội như thế nào đây. Họ có bị xốc hay là tha thứ cho mình hay không hay họ lại đau khổ và thất vọng khi gặp mình.
Vân thở dài vì con nhỏ hiểu. Họ thất vọng và đau buồn vì mình là đúng. Ai bảo mình bỏ nhà ra đi mà không nói lại với họ một lời. Biết họ đăng báo tìm mình mà mình cũng không chịu về nhà.
Con nhỏ nhăn nhó bảo Duy.
– Anh…anh làm ơn mở khóa còng tay cho tôi vì…!!!
Vân đỏ bừng cả mặt con nhỏ không dám nói tiếp. Duy thấy lạ nên hỏi vặn Vân.
– Cô muốn gì sao không nói tiếp đi…!!!
Vân ấp úng nói.
– Vì tôi cần đi vệ sinh nên anh làm ơn…!!!
Duy cũng đỏ mặt và lúng túng anh chàng cảm thấy khó xử vì nếu đi cùng Vân vào phòng vệ sinh thì không hay lắm mà thả con nhỏ ra, anh chàng lại không yên tâm.
Duy trừng mắt lên dọa nạt Vân.
– Tôi sẽ mang cô vào trong đó rồi khóa một tay của cô lại vào cái thanh sắt. Khi nào cô đi xong thì gọi tôi.
Vân càng đỏ mặt hơn, con nhỏ tức giận gắt Duy.
– Anh làm như thế là có ý gì, tôi đâu phải tội phạm vượt ngục mà anh đối xử với tôi một cách quá đáng như thế. Anh không thấy mình hơi độc tài và độc ác hả…??
Duy cốc cho Vân hai cái vào đầu thật đau. Anh chàng vằn mắt lên đe dọa Vân.
– Cô im miệng ngay cho tôi. Cô mà còn lảm nhảm là tôi không cho cô đi bây giờ…??
Vân há hốc mồm ra vì con nhỏ bị kinh ngạc tột độ, chúa ơi nếu hắn mà làm như thế thật thì mình làm sao mà chịu nổi không lẽ mình lại đi vệ sinh ra ngay tại đây. Vân xấu hổ quá con nhỏ cầu xin Duy.
– Vâng, tôi sẽ không trốn đi đâu. Anh làm ơn nhanh lên…!!!
Duy lôi Vân vào trong anh chàng cởi một bên khóa ở cánh tay của mình rồi khóa luôn vào thanh sắt bên cạnh. Anh chàng nheo mắt bảo Vân.
– Cô mà có ý định gì đen tối thì cô chết với tôi…!!!
Vân rủa thầm trong bụng.
– Tên chết tiệt kia, anh tưởng tôi là ai. Siêu trộm hay sao mà mở được cái còng tay như thế này chưa hết đây là lầu hai dù tôi có thoát khỏi nó thì không lẽ tôi biết bay…!!!
Duy bỏ ra ngoài, anh chàng khép cửa lại rồi lôi mấy tờ báo ra đọc. Vân cảm thấy bức bối, cô nàng muốn tắm nhưng cái tay bị còng như thế kia thì tắm như thế nào được. Vân bực mình đá hai phát vào cái bồn làm bằng sứ, hậu quả bàn chân trái của Vân đau điếng. Cô nàng kêu lên một tiếng.
– Á…!!!
Duy đang chăm chú đọc báo, anh chàng nghe thấy tiếng kêu của Vân. Duy vội bỏ tờ báo xuống bàn rồi chạy lại gõ cửa phòng tắm, anh chàng quan tâm hỏi.
– Cô không bị làm sao chứ…??
Vân đau quá cô nàng ngồi bệt xuống sàn gạch men. Vân nhăn nhó trả lời Khoa.
– Tôi…tôi không sao…!!!
– Tôi có thể vào được chưa…??
Vân ấp úng nói.
– Anh có thể vào được rồi…!!!
Duy liền mở cửa rồi bước vào trong. Thấy cô vợ chưa cưới của mình ngồi bệt xuống đất, khuôn mặt nhăn nhó trông thật tội. Duy lo lắng hỏi.
– Cô bị làm sao thế mà trông sắc mặt của cô lại tái xanh như thế kia…??
Anh chàng nhìn xuống cái chân đau của Vân. Vân không ngớt xuýt xoa và ôm cứng lấy nó. Duy bực mình hỏi Vân.
– Cô đi đứng như thế nào mà lại bị đau như thế hả…??

Vân uất ức nói.
– Tôi đi đứng như thế nào thì có liên quan gì tới anh. Anh cần gì phải tỏ ra tức giận lẽ ra người tức giận ở đây là tôi mới đúng…!!!
Duy mở khóa rồi dìu Vân ra bên ngoài. Cô nàng vừa đi được hai bước lại kêu á một tiếng. Duy liền bế ngay lấy Vân, anh chàng trừng mắt bảo cô nàng.
– Cô mà còn làm như thế này với tôi nữa là cô chết với tôi…!!!
Vân gắt Duy.
– Buông tôi xuống, anh đang làm gì đấy hả…??
– Cô im miệng đi đã bị đau chân rồi lại còn lắm mồm nữa là thế nào, cô có tin là tôi dùng băng dính gián miệng của cô lại luôn không…??
Vân sợ hãi im miệng luôn vì con nhỏ hiểu tên này nói được là làm được. Duy nhẹ nhàng đặt Vân ngồi ở mép giường, anh chàng cúi xuống vén quần của Vân lên. Vân đỏ bừng cả mặt, cô nàng vội rụt bàn chân đau của mình lại rồi lắp bắp nói.
– Không sao đâu tôi có thể tự lo cho mình được…!!!
Duy mặc dù lo lắng cho Vân nhưng ngoài mặt anh chàng vẫn lạnh lùng như thường. Duy quát.
– Tôi đã bảo cô im miệng rồi cơ mà, cô mà nói thêm một lời nào nữa là chết với tôi…!!!
Vân tức khí muốn bóp cổ cái tên kia cho hắn nghẹn họng luôn, sao hắn có thể độc tài như thế kia chứ, nói cũng không cho người ta nói. Vân nhắm chặt mắt lại, cô nàng cố chịu đựng mà không có phản ứng gì nữa.
Duy cầm bàn chân hơi bị sưng của Vân, Vân nhăn mặt lại vì đau. Duy thấy vậy anh chàng lí nhí nói.
– Xin lỗi cô nhưng từ lần sau nếu cô có trút giận lên cái gì thì hãy tìm vật nào mềm mềm một chút đừng bạ đâu cũng đánh có ngày cô lại phải vào bệnh viện vì cái tính điên khùng này đấy…!!!
Vân không nói lại Duy câu nào. Anh chàng thấy cô nàng không dám đáp lại hay cãi với mình nữa anh chàng phì cười vì khuôn mặt phụng phịu và đôi môi mím chặt lại của Vân. Anh chàng lẩm bẩm.
– Chắc con nhỏ đang uất ức lắm đây. Nhưng cho nó chết ai bảo nó gân lên với mình làm gì, mình cần phải trị cho nó mềm người ra thì thôi…!!!
Duy bôi thuốc cho Vân, anh chàng quan tâm nói.
– Cô nên nằm xuống nghỉ ngơi đi vì trông cô cũng mệt mỏi lắm rối. Cô cũng nên chuẩn bị tinh thần để tiếp gia đình của mình đi, lúc nãy mẹ tôi có gọi điện cho tôi.Mẹ nói là họ đang trên đường tới đây…!!!

Vân nằm xuống giường, cô nàng nhắm mắt lại một giọt lệ lăn dài trên má. Cô nàng đang khóc vì tủi cho thân phận của mình.
Duy giật mình hỏi Vân.
– Tại sao cô lại khóc tôi có bắt nạt hay làm gì cô đâu…!!!
Vân thở dài bảo Duy.
– Tôi hạnh phúc vì sắp gặt mặt được người thân của mình nên có hơi xúc động một chút…!!!
Duy cười cười bảo Vân.
– Nếu thế cô phải cám ơn tôi mới đúng vì nhờ tôi cô mới có được cơ hội đoàn tụ với gia đình…!!!
Vân vắt một tay lên trán, cô nàng nhìn thẳng lên trần nhà. Chùm bóng đèn đung đưa là cho Vân hoa cả mắt, cô nàng vội nhắm ngay mắt lại. Vân khẽ mấp máy môi.
– Anh có thể yên lặng để cho tôi ngủ một chút được không vì tôi muốn được yên tĩnh một mình…!!!
Duy không nói gì, anh chàng bước lại cái bàn gần đó rồi cầm tờ báo lên. Anh chàng cần đọc nốt mấy trang còn dang dở.
Vân chìm sâu vào trong giấc ngủ, lần này Vân ngủ thật say. Duy đọc xong tờ báo anh chàng quay lại nhìn Vân. Duy nghe được những tiếng thở đều, anh chàng phì cười nói.
– Con bé này đúng là đáng yêu như trẻ con hết giận rồi lại làm lành, cãi nhau chán lại lăn ra ngủ…!!!
Duy bước gần lại. Duy nhìn thật kỹ vào nét mặt của Vân khi cô nàng ngủ. Bàn tay khẽ lướt nhẹ qua trên đôi môi đỏ hồng của Vân. Duy rùng mình vội rụt tay lại, anh chàng cảm thấy xấu hổ cho hành động lén lút của mình.
Duy vuốt mặt và vuốt tóc, anh chàng lẩm bẩm.
– Mình biết làm gì với cô vợ chưa cưới này đây. Mình không thể dễ dàng từ bỏ nó được vì mình muốn chơi đùa với nó nhưng nếu phải sống cùng với nó thì e rằng không được tiện cho lắm…!!!

Máy bay mà chở bốn người vừa hạ cánh xuống sân bay. Hành lý và mọi thứ được hai anh chàng nhân viên của khách mang hết ra xe. Hai anh chàng hì hục xếp tất cả lên cốp xe rồi mời mọi người.
– Dạ cháu mời cả nhà lên xe…!!!
Ông Chương, ông Chung và bà Nhung vội vàng bước vào trong. Bà Jenny bảo anh chàng tài xế.
– Anh lái xe đi đi, chắc là chúng nó đang chờ ở đó…!!!
Anh chàng kia cung kính trả lời bà chủ.
– Vâng, cả hai cô cậu đang chờ mọi người…!!!
Anh chàng khẽ mỉm cười khi nghĩ hành động trốn thoát của Vân nhưng không dám nói cho bà Jenny vì Duy đã căn dặn là không được bép xép bất cứ thứ gì.
Bà Jenny gắt.
– Sao cậu không đi đi hay là tôi phải tự mình lái xe lấy…!!!
Anh chàng kia hốt hoảng vội nói.
– Tôi xin lỗi, tôi sẽ làm ngay đây…!!!
Bà Jenny lôi điện thoại của mình ra rồi gọi vào điện thoại bàn trong phòng khách của Duy.
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của Duy. Anh chàng bước đến cái bàn bên cạnh rồi nhấc ống nghe lên.
Duy lịch sự hỏi.

– Xin hỏi ai đấy…??
Bà Jenny Phạm nói ngay.
– Là mẹ đây, con và Vân vẫn ở khách sạn đấy chứ…??
Duy khẽ liếc nhìn Vân một cái anh chàng lễ phép trả lời.
– Vâng, cô ấy và con vẫn còn ở đây. Mẹ và mọi người đã gần đến nơi chưa…??
Bà Jenny cười bảo Duy.
– Mẹ còn đang trên đường đi nhưng chỉ mất hơn mười phút nữa thôi là tới nơi…!!!
Duy cười khì trêu mẹ của mình.
– Chắc là mẹ đang mong gặp mặt con dâu của mình lắm nhưng con báo trước là mẹ sẽ phải thất vọng vì cô ta không được như mong ước của mẹ đâu…!!!
Bà Jenny bực mình quát Duy.
– Con có im miệng đi không hả, con có biết là con mà ăn nói kiểu đó nữa thì mọi người ở đây sẽ buồn lòng lắm con có biết không…??
Duy hối lỗi nói.
– Con xin lỗi nhưng con chỉ nói sự thật thôi mà…!!!
– Vậy là con trai của mẹ đã quyết định từ hôn…??
Duy hơi lặng người đi một giây, anh chàng cảm thấy hơi chán khi phải xa Vân. Duy cũng chưa hiểu được tình cảm của mình vì dù sao hai người vẫn chưa có nhiều thời gian ở bên nhau.
Duy cười đáp.
– Mẹ muốn con phải làm gì từ hôn hay chấp nhận cuộc hôn nhân này…??
Bà Jenny bực mình vì kiểu ăn nói nước đôi của Duy.
– Con nói thế mà nghe được à. Việc của con thì con phải tự quyết lấy chứ…!!!
– Mẹ nói có thật không, nếu thế mẹ bảo họ về đi vì con trai của mẹ không hề muốn gặp họ hay có liên quan gì tới họ hết…!!!
Bà Jenny điên tiết quát to.
– Thằng kia khi nào tới nơi thì mẹ sẽ cho con vài cái tát. Con càng ngày càng không gia gì rồi đấy…!!!
Duy nịnh mẹ.
– Con chỉ đùa mẹ thôi mà, mẹ cần gì phải nóng tính như thế…!!!
– Chuyện này mà con còn đùa được hả. Mẹ không cần biết lúc nữa mọi người tới nơi con mà còn ăn nói kiểu đó nữa là không xong với mẹ đâu, con nghe rõ lời của mẹ chưa hả…??
Duy ngoan ngoãn đáp.
– Dạ, con nghe rồi…!!!
Duy chào mẹ mình rồi cúp máy. Bà Jenny cầm cái điện thoại trên tay, đầu của bà bốc hỏa vì tức giận. Bà bực mình lẩm bẩm.
– Thằng con trai chết tiệt, nó mà dám làm mất mặt của mình trước ông bà thông gia là nó chết với mình. Đúng là điên cả đầu vì con cái…!!!

Ông Chung và bà Nhung đi một xe riêng nên không nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi. chỉ có ông Chương ngồi chung xe với bà Jenny nên ông nghe được hết. Ông cười hỏi bà Jenny.
– Xem ra thằng cháu rể của bác cũng ương bướng và nóng tính đấy nhỉ…??
Bà Jenny hối lỗi nói.
– Cháu xin lỗi, cháu không thể nào chịu đựng được nó hơn nữa nhất định lúc nữa cháu phải xử và dạy lại nó…!!!
Ông Chương hiền từ bảo bà Jenny.
– Kệ chúng nó đi vì nếu chúng nó không có cá tính thì còn đâu là chúng nó nữa…!!!
Bà Jenny phì cười vì câu triết lí của ông Chương nhưng bà cũng nhẹ lòng vì ông Chương không có biểu hiện chê trách cho những câu ăn nó xấc xược của thằng con trai. Bà Jenny thở dài nói.
– Cháu biết bác là người độ lượng nên không để ý tới thái độ bất lịch sự của nó nhưng cháu cảm thấy ngại ngùng và xấu hổ thay cho nó vì cháu là mẹ của nó mà không biết dạy con…!!!
Ông Chương vỗ về bà Jenny.
– Nếu thế bác cũng phải xin lỗi cháu trước vì con bé Vân nhà bác cũng không khác gì thằng Duy con trai của cháu bao nhiêu. Bác sợ nó còn ăn nói mạnh miệng hơn thằng Duy nhiều…!!!
Bà Jenny và ông Chương bật cười to vì họ có hai người thân thật hay. Bà Jenny nói trong tiếng cười.
– Nếu hai đứa chúng nó mà nên đôi thì ngày nào chúng nó cũng cãi nhau và có chuyện hài hước để xem…!!!
Ông Chương an ủi bà Jenny.
– Bác nghĩ là chuyện đó chưa chắc xảy ra đâu vì con bé Vân tuy to mồm và không sợ ai nhưng biết đâu Duy lại trị được nó thì sao vì trong chuyện này không phải ai cũng là nhất…!!!
Bà Jenny gật gù bảo ông Chương.
– Bác nói phải vì thằng Duy có thể giữ được con bé Vân suốt mấy tiếng đồng hồ mà con bé Vân không thể trốn thoát và phản kháng lại thì xem ra cô nàng đang dần bị khuất phục đây…!!!
Ông Chương và bà Jenny cùng mỉm cười thú vị cho đôi trẻ. Cả hai người đều đang tự hỏi là chúng nó đã làm gì với nhau trong thời gian chúng nó ở bên nhau.

Bà Nhung cứ nắm chặt lấy tay của ông Chung trên suốt đoạn đường đi. Trong lòng của bà vừa hồi hộp vừa lo lắng bà không biết phải làm gì để trấn an những suy nghĩ ở trong đầu.
Ông Chung phì cười hỏi vợ.
– Em làm gì mà như là sắp bị kết án thế…??
Bà Nhung ngước đôi mắt buồn lên nhìn ông Chung rồi trả lời.
– Em lo quá anh ạ, em sợ mình sẽ không giữ nổi bình tĩnh đến khi gặp mặt nó mất…!!!
Ông Chung khẽ vỗ nhẹ vào vai của vợ rồi kéo bà ngả vào vai của mình. Ông an ủi.
– Em đừng lo lắng quá rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi. Không phải chúng ta sắp được gặp mặt đứa con gái yêu rồi hay sao…!!!
Bà Nhung lại sụt sịt khóc, bà chán nản nói.
– Sao chiếc xe này không đi nhanh lên được nhỉ. Em ước mình có đôi cánh để bay đến chỗ của nó ngay bây giờ…!!!
Ông phì cười bảo bà Nhung.
– Nếu em mà làm được điều ấy thì thế gian này còn có chuyện gì để mà nói nữa …!!!
Bà Nhung bực mình bảo chồng.
– Anh không thể nào tâm lý hơn được hay sao. Người ta đang lo muốn chết thế mà anh lại dội ngay một gáo nước lạnh vào mặt thì ai mà chịu nối…!!!
Ông Chung vội nói ngay.
– Anh chỉ đùa em thôi mà, anh không muốn em lo lắng quá lại thành bệnh thì khổ. Em không sợ mình sẽ gục ngã xuống trước khi gặp mặt được con hay sao…!!!
Bà Nhung cố mỉm cười bảo chồng.
– Em biết rồi. Em cũng cần phải khỏe mạnh để tí nữa hỏi tội nó và cho nó vài cái tát cho thỏa những gì mà nó gây ra cho em. Con bé này láo quá, từ bé đến giờ em có bao giờ dạy nó nổi loạn đâu. Em không biết nó là con gái hay là con trai nữa. Anh thấy cái tính cách nghịch ngợm và táo tợn như con trai của nó không. Sau chuyện này em cần phải dạy bảo lại nó mới được…!!!
Ông Chung mỉm cười nói.

– Anh nghĩ là em không còn có cơ hội đó đâu vì chuyện này chúng ta đành phải nhờ chồng của nó thôi. Không phải là chúng nó sắp kết hôn với nhau rồi hay sao…??
Bà Nhung lo sợ vì với cái tính cách ương bướng và không biết sợ ai của Vân. Con nhỏ sẽ làm bẽ mặt bà với gia đình của bà thông gia. Bà than thầm.
Ông Chung nhìn khuôn mặt rầu rầu và lo lắng của vợ. Ông trấn an.
– Em đừng lo ngại về tính cách của nó quá vì theo anh thấy nhiều khi như vậy lại hay…!!!
Bà Nhung sửng xốt nhìn chồng, bà tưởng ông Chung bị điên. Con gái đanh đá như thế thì chỉ chuốc khổ vào thân chứ có gì là hay đâu mà ông này lại mừng là thế nào.
– Ông có được ổn định về thần kinh không hả. Ông không phụ tôi dạy bảo nó thì thôi sao ông lại đi ủng hộ nó trong chuyện này là sao…??
Ông Chung giải thích.
– Em không thấy là con bé Vân tuy hay ăn nói ngang bướng nhưng nó là một đứa biết điều và thông minh, nó sẽ tự biết phải làm gì để điểu chỉnh cuộc sống của nó nên chúng ta không cần phải bận tâm về nó quá…!!!
Bà Nhung bực mình bảo ông Chung.
– Đàn ông các anh thì biết cái gì. Con gái khi đi lấy chồng là phải đến nhà họ sống, có được ở bên cha mẹ của mình đâu. Nó phải bắt đầu một cuộc sống mới, những thói quen mới, anh tưởng họ sẽ chấp nhận nó ngay đấy hả, đấy là còn chưa tính tới những mối quan hệ chằng chịt của gia đình nhà chồng…!!!
Ông Chung nghe bà Nhung giải thích một hồi, ông cũng cảm thấy đau cả đầu. Ông nheo mắt trêu vợ.
– Nếu em lo cho nó như thế thì em giữ nó lại luôn bên mình đi hay bảo anh chàng kia ở giể nhà mình cũng được…!!!
Bà Nhung cáu quá liền bẹo cho ông chồng một cái vào vai, bà gắt.
– Đây là lúc để anh đùa à. Anh còn không mau nghĩ ra cách gì đi chứ. Nếu cái tình trạng này mà kéo dài mãi thì em sẽ bị stress thêm mà thôi…!!!
Ông Chung ôm vợ vào lòng, ông âu yếm nói.
– Em không nên lo lắng quá làm gì, vì có những chuyện bổn phận làm cha làm mẹ như chúng ta cũng không thể nào giải quyết hay là xen vào được. Em hãy thả lỏng cơ thể và xóa bỏ đi những lo toan vụn vặt đó ra đi. Con bé Vân không còn là đứa con gái bé bỏng của chúng ta nữa mà nó đã là một cô bé 16, 17 tuổi rồi. Em phải biết chấp nhận điều này nếu không anh sợ em sẽ ngã quỵ mất…!!!
Bà Nhung rơi lệ. Lúc mới sinh nó ra bà mong nó nhanh lớn khôn nhưng khi nó trưởng thành rồi bà lại mong nó bé lại. Cảm giác được quan tâm và chăm sóc nó không thể nào phai nhanh được. Bà nghĩ ông Chung nói đúng bà phải dần làm quen với việc nó sẽ đi đến một nơi khác để sống mà không phải là nhà của bà.
Chỉ nghĩ đến lúc phải xa nó là bà lại buồn nẫu cả người. Trong nhà sẽ vắng đi tiếng cười trong trẻo và khỏe mạnh của nó. Bà khóc thật to lên làm cho ông Chung giật mình, ông hốt hoảng hỏi.
– Em bị làm sao thế mà tự nhiên là gào lên như thế này…??
Bà Nhung nấc lên, bà ấp úng nói.
– Tại vì em buồn quá anh ạ, nó mà đi lấy chồng thì chỉ còn ba người lớn trong gia đình thôi…!!!
Ông Chung bực cả mình vì bị một phen kinh sợ. Ông lại tưởng bà vợ bị đau ở đâu. Ông đúng là bó tay cho đàn bà, khi vui họ cũng khóc mà khi buồn họ cũng khóc. Người ta nói không sai, đàn bà là những cơn bảo nhỏ, họ thay đổi hướng đi liên tục nên không biết đường nào để mà dò.
– Em có bị điên hay không, sao tự nhiên lại khóc như thế hả. Em làm anh hết cả hồn…!!!
Bà Nhung chỉ khóc nấc lên, bà không buồn đáp lại lời của ông Chung. Ông vụng về bảo vợ.
– Thôi nào, có bà mẹ nào như em không, con gái còn khỏe mạnh, em mà khóc như thế ai đi qua lại tưởng là nhà đang có tang đấy…!!!
Bà Nhung nhìn ông Chung trừng trừng. Ông Chung kêu khổ vì ông lỡ lời nên ăn nói xui xẻo. Ông cười khì nịnh vợ.
– Em không cần phải mắng anh đâu vì anh biết lỗi rồi, anh hứa là sẽ im lặng cho đến hết đoạn đường đi…!!!
Bà Nhung nguýt ông Chung một cái rồi bà hứ lên một tiếng. Bà quay người đi hướng khác mà không thèm nhìn vào mặt của ông Chung nữa. Ông vội vàng cầm lấy tay của vợ, ông tha thiết cầu xin.
– Anh xin em đấy chúng ta không nên giận nhau vào lúc này vì anh không muốn bà thông gia buồn lòng, và con bé Vân không khóc khi biết chúng ta cãi nhau…!!!

Bà Nhung giật ngay tay của mình lại, bà nghiến răng nói.
– Không phải là anh đang cầu mong nhà mình có tang à, anh còn cầu xin em làm gì. Đúng là người độc miệng, em chưa thấy ai ăn nói vô duyên như anh…!!!
Ông Chung ra vẻ tội nghiệp nói.
– Thôi mà em, anh đã cầu xin em rồi thì em phải biết tha thứ cho anh chứ…!!!
Bà Nhung vẫn không thèm bảo ông Chung thế nào, bà xa xầm nét mặt xuống. Mắt của bà nhìn thằng.
Ông Chung cũng buồn bã ngồi im. Ông hy vọng lúc nữa khi tới nơi bà ấy sẽ hạ hỏa xuống nếu không ông biết phải ăn nói như thế nào với mọi người đây.
Chiếc xe đang đi bỗng chạy chậm dần rồi cuối cùng đi vào cổng của một cái khách sạn thật to và thật sang trọng.
Ông Chung thì thầm bảo bà Nhung.
– Hình như là chúng ta đã tới nơi…!!!
Bà Nhung càng hồi hộp hơn, bà run run nói.
– Anh ạ, chân tay của em đã rã cả ra rồi. Em sợ là mình không thể nào bước đi được nữa…!!!
Ông Chung cầm lấy tay của vợ rồi nhẹ nhàng bảo.
– Em cứ bình tĩnh mọi chuyện cứ để anh lo. Nếu em không đi được thì để anh dìu em…!!!
Vân vẫn còn ngủ say sưa nên không biết là gia đình của mình đã tới. Anh chàng Duy cứ đi ra đi vào vì sốt ruột. Anh chàng cảm thấy hơi lo lắng vì bản giao ước mà anh chàng giao cho ông luật sư đã có không ít những điều khoản không hay ở trong đó không biết họ có tức giận mà mắng anh chàng hay không.
Bà Nhung run run bước đi lên lầu cầu thang, bà hồi hộp quá nên thân thể của bà cũng run theo. Ông Chung phải nắm lấy tay của bà và dìu bà đi lên.
Ông Chương cũng mong muốn nhanh chóng được gặp mặt đứa cháu gái của mình sau bao nhiêu ngày xa cách. Khi Vân bỏ đi ông cũng cảm thấy hối hận vì ép cháu gái của mình đi lấy chồng. Nhưng ông là một con người biết nhìn trước tính sau nên trong chuyện này ông tin là mình không tính sai khi chấp nhận cuộc hôn nhân này.
Người ông nội đã chết của Duy là bạn thân thời thơ ấu của ông Chương. Hai người đã chơi với nhau cho đến khi ông Cường đi theo gia đình sang bên k ia làm ăn.
Họ tuy xa nhau nhưng vẫn giữ mối liên lạc, hai ông hứa là sau này khi nào sinh con gái và con trai thì sẽ gả cho nhau. Nhưng cả hai ông lại sinh ra hai thằng con trai thành ra mối hẹn ước đó chuyển sang cho đứa cháu gái.
Cái chết của ông Cường là một sự mất mát lớn trong cuộc đời của ông Chương vì họ coi như anh em ruột thịt. Mặc dù gia đình của ông Cường giàu có gấp vạn lần nhà ông Chương nhưng mối giao hảo giữa hai gia đình không vì thế mà mất đi ngược lại còn thắm thiết hơn xưa.
Bà Thủy – bà nội của Duy là người chủ động gọi điện sang cho ông Chương để nhắc về lời giao ước ngày xưa. Ông kinh ngạc vì không ngờ là họ vẫn còn nhớ và muốn Vân trở thành cháu dâu của mình.
Ông đã bàn chuyện này với bố mẹ của Vân, lúc đầu hai người phản đối chuyện này dữ lắm vì họ lo Vân vẫn còn ít tuổi quá và hai nữa nó còn trẻ con nên làm sao mà gánh vác nổi trách nhiệm của một người vợ và một người con dâu trong gia đình. Ông phải dùng đến hạ sách là lấy bệnh tật của mình ra để ép hai người. Cuối cùng bố mẹ của Vân cũng phải đồng ý.
Ông mỉm cười vì ông cũng muốn gặp mặt thằng cháu giể. Mặc dù đã xem qua trên ảnh nhưng nếu được gặp trực tiếp và nói chuyện với nó thì vẫn hay hơn.
Cả bốn người tiến đến một căn phòng đẹp nhất và sang trọng nhất của khách sạn. Hai anh chàng vệ sĩ gật đầu chào rồi lễ phép nói.
– Dạ, mời tất cả vào trong…!!!
Anh vệ sĩ kia mở cửa cánh cửa phòng cho rộng ra để bốn người bước vào trong phòng. Bà Nhung gần như ngã quỵ xuống vì con tim của bà đang hoạt động và đập nhanh quá mức bình thường.
Duy vội đứng lên, anh chàng nhìn ba người thân của Vân. Anh chàng thấy bố mẹ của Vân vẫn còn trẻ quá, bà Nhung- mẹ của Vân trông rất giống con nhỏ.
Duy lễ phép nói.
– Cháu xin chào cả nhà. Cháu là Duy…!!!
Cả ba người đều nhìn Duy chằm chằm. Họ thấy Duy là một anh chàng rất phong độ, đẹp trai, nam tính và rất lạnh lùng. Khi nhìn vào đôi mắt sâu của anh chàng họ phải vội nhìn ngay đi chỗ khác, vì chàng ta như muốn nhìn xuyên thấu tâm gan của người khác khi đối diện với mình.

Bà Nhung run rẩy hỏi Duy.
– Con bé Vân nhà bác đâu rồi sao bác không thấy…??
Duy lễ phép đáp.
– Dạ, cô ấy đang ngủ ở trong kia…!!!
Bà nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh thần kinh của mình. Bà rắn rỏi bảo Duy.
– Cháu có thể đánh thức nó dậy hay không vì bác có chuyện cần nói với nó…??
Ông Chương ngay từ cái nhìn đầu tiên đã ưng ngay thằng cháu giể này. Ông Chung cũng có nhận xét giống ông Chương, hai người cùng nhìn nhau rồi cùng mỉm cười. Vì xét về hoàn cảnh gia đình và vẻ bề ngoài của anh chàng thì không còn gì để chê trách nữa. Họ chỉ phân vân về tính cách của anh chàng mà thôi.
Bà Nhung không có gì phàn nàn về ngoại hình của Duy nhưng bà vẫn không chấp nhận được cái vẻ ngoài lạnh lùng và dám đề nghị bà ký vào cái bản giao ước kia. Bà mà không nể ông bố chồng thì tên nhóc này đừng hòng dễ dàng lấy được con gái của bà.
Bà Jenny sai mấy cô phục vụ phòng mang thức ăn và nước uống lên cho mọi người. Bà ân cần bảo.
– Cháu mời cả nhà uống nước và ăn trái cây trước khi tắm rửa để ăn cơm và nghỉ ngơi. Chúng ta vẫn còn nhiều thời gian để nói chuyện với nhau mà…!!!
Bà Nhung hối lỗi nói.
– Em xin lỗi chị nhưng em hồi hộp lắm rồi nên cần phải nói chuyện với con gái của mình ngay…!!!
Bà Jenny cũng làm mẹ nên bà hiểu vì Duy chỉ biến mất có mấy tiếng mà bà đã lo lắng như thế rồi nói chi đến việc Vân biến mất gần nửa tháng trời.
Duy bước ngay vào trong, anh chàng tiến gần đến chiếc giường mà Vân đang nằm. Anh chàng khẽ lay Vân giậy.
– Vân, tỉnh ngủ đi vì gia đình của cô đã tới nơi rồi…!!!
Vân gạt tay của Duy ra khỏi người mình, con nhỏ ngái ngủ nói.
– Anh làm ơn cho tôi ngủ thêm một lúc nữa thôi…!!!
Duy bực mình quát Vân thật to.
– Cô mà còn không dậy là tôi tạt nước lạnh vào người của cô bây giờ…!!!
Vân giật mình, con nhỏ mắt nhắm mắt mở rồi hốt hoảng nói.
– Anh làm ơn đừng làm thế, tôi sẽ dậy ngay đây…!!!
Vân bật người dậy như lò xo, con nhỏ nhảy đánh bộp một cái xuống đất. Vân đạp cả chân lên người của Duy, anh chàng nhăn mặt lại vì đau. Vân thấy Duy tức giận nhìn mình, con nhỏ hãi quá vì tưởng anh chàng sắp đánh mình tới nơi nên con nhỏ cầu xin.
– Anh làm ơn tha cho em. Em không phải cố ý dặm lên chân của anh đâu…!!!
Duy tức quá anh chàng gắt.
– Cô thì lúc nào mà chả nói thế. Đi vào trong phòng tắm rửa mặt cho tỉnh ngủ đi…!!!
Vân ngoan ngoãn làm theo, con nhỏ chạy vù vào trong. Vân vặn vòi nước rồi hấng nước trong đôi bàn tay của mình, con nhỏ rửa mặt thật nhanh rồi chạy ra cũng nhanh không kém.
Đôi bàn chân ướt làm cho Vân trượt pa tanh trên sàn nhà. Vân lao mình về phía trước, Duy hốt hoảng quá vội ôm chặt lấy Vân. Một tiếng dầm thật to làm cho bốn người và hai cô phục vụ đang ngồi trong phòng khách giật mình.
Kết quả Vân nằm lên trên còn Duy nằm im ở bên dưới. Anh chàng nhăn nhó vì bị ngã đau. Duy cảm thấy choáng váng, thân thể ê ẩm và hình như đôi bàn tay của mình đang ôm chặt lấy cơ thể của Vân.
Vân và Duy đỏ bừng cả mặt vì họ đang môi chạm môi, chóp mũi của Vân chạm nhẹ vào chóp mũi của Duy. Ánh mắt của họ đang nhìn thẳng vào nhau.
Sáu người cùng chạy vào trong để xem chuyện gì đang xảy ra. Họ kinh hoàng và sửng xốt khi trông thấy cái cảnh này. Bà Nhung thật không thể nào tin được đứa con gái yêu quý của mình lại đi ôm cứng và nằm đè lên trên thằng con giể Duy. Bà vừa cảm thấy số hổ và ngại ngùng với bà thông gia vì không biết dạy con. Trời ạ, chúng nó vẫn còn chưa cưới xin sao lại dám làm cái trò này.
Bà Jenny cũng kinh ngạc không kém gì bà Nhung, bà cũng không ngờ thằng con trai lạnh lùng và nói là không thích phụ nữ kia lại ôm cứng lấy Vân. Bà nghĩ.
– Xem ra thằng này thích con bé Vân rồi thì phải nên nó mới làm như thế kia. Nếu thế thì mình càng mừng vì không cần phải ép uổng nó nữa…!!!

Ông Chung và Chương tròn xoe mắt nhìn hai đứa. Ông Chung khẽ e hèm một tiếng. Vân và Duy mới giật mình không nhìn nhau nữa. Vân cố đứng dậy nhưng khổ nỗi tóc của con nhỏ dài quá nên Duy nằm đè cả lên mấy sợ tóc của Vân ở dưới đầu. Vân đau nhói rồi bị giật ngay lại. Môi của cô nàng chạm thật mạnh vào môi của Duy. Duy sững sờ vì cái cảm giác này.
Vân nhắm tịt mắt lại, con nhỏ chống hai tay dưới đất rồi lại cố gắng đứng lên. Chân trái của Vân vẫn còn đau, cô nàng nhăn cả mặt lại khi phải cố gắng hết sức mà vẫn không đứng lên được. Duy thấy vậy, anh chàng khẽ đẩy Vân nằm sang một bên, anh chàng vùng đứng dậy rồi lôi cô nàng đứng lên theo.
Sáu người đứng bất động nhìn hai đứa. Bố mẹ và ông của Vân cũng như bà Jenny cứ tưởng sẽ phải chứng kiến cảnh cãi cọ và gây lộn của hai đứa chứ, không ngờ họ lại được xem những pha lãng mạng như thế này.
Vân kinh hoàng hết cả người vì con nhỏ không tin được là hắn lại lao ra cứu mình khi mình sắp bị ngã. Con nhỏ lí nhí nói.
– Cám ơn anh nhiều…!!!
Duy ê ẩm hết cả mình mẩy, anh chàng nhăn nhó gắt Vân.
– Cô có thể bớt cái tính hậu đậu của mình đi không hả…??
Căn phòng trở nên yên ắng khác thường, hai mẹ con không ai nói với ai lời nào. Vân không biết nói gì mẹ nên con nhỏ chọn cách im lặng và chờ bà Nhung lên tiếng trước.
Bà Nhung đưa mắt quét xung quanh căn phòng ngủ của Vân. Bà hài lòng vì nó to đẹp hơn gấp trăm lần căn phòng bé nhỏ của Vân ở nhà. Bà không trê trách gì về hoàn cảnh gia đình và gia thế của nhà Duy. Cái bà lo bây giờ là tình cảm của hai đứa và suy nghĩ của Vân đối với cuộc hôn nhân gượng ép này.
Tay mân mê từng cái cốc bằng sứ. Bà Nhân thích nhất là đồ gốm vì người cha mà sinh ra bà là một thợ nhân làm gốm có tiếng. Bà đã được làm quen và quen với mùi đất sét nồng nồng ngay từ thuở lên năm nên bà đâm ra nghiện những đồ vật bé nhỏ như thế này.
Trong phòng ngủ và trong phòng khách của gia đình bà đã tự tay trưng bày trên bàn và trong tủ kính. Ông Chung luôn trêu đùa cái tính yêu thích những thứ làm bằng đồ gốm như trẻ con của bà Nhung.
Ông thường bảo bà.
– Em cứ như là vẫn còn con nít lắm hay sao mà đến nhà ai chơi em cũng reo lên thích thú và săm soi những đồ vật làm bằng xứ của người ta, em còn hỏi người ta thật cặn kẽ là người ta mua ở đâu, giá bao nhiêu nữa chứ. Nhiều lúc anh cũng cảm thấy phiền cho cái tính vui quá mức của em…!!!
Bà Nhung phồng mồm và phụng phịu như trẻ con. Bà bảo ông Chung.
– Thế tại sao ngày xưa anh không tìm hiểu kỹ rồi đi lấy một cô gái chín chắn và nghiêm chỉnh làm vợ được không, việc gì anh phải lấy một cô gái trẻ con và hay hờn dỗi như em về làm vợ làm gì, không lẽ anh không sợ em làm cho anh điên đầu hay sao…??
Ông Chung phì cười bảo bà Nhung.
– Em thì lúc nào mà chả lý luận được, nếu đã thuộc về duyên phận thì ai nói trước được điều gì, có thể cái tính cách hay hờn dỗi của em với người khác là không đáng yêu và không có duyên nhưng với anh thì lại khác, anh thấy em như thế mới đáng yêu và mới đáng cho anh lấy em về làm vợ…!!!
Bà Nhung đỏ bừng cả mặt, bà khẽ nguýt ông Chung một cái rồi gắt.
– Anh chỉ có được nước là khéo nịnh. Em nói cho anh biết từ lần sau anh mà còn chê bai cái tính hay hờn dỗi và đam mê đồ gốm của em nữa là em không tha cho anh đâu. Anh đừng tưởng anh là chồng của em thì có quyền kiểm soát sở thích và suy nghĩ của em theo anh. Bây giờ phụ nữ đã có được quyền bình đẳng như đàn ông nên anh hãy liệu chừng mà ăn nói cho phải phép…!!!
Bà chống hai tay vào nách rồi nói từng tiếng một như một vị sếp nữ quát và ra lệnh cho nhân viên nam của mình.
– Anh đã nghe rõ những lời mà em nói với anh chưa hả…??
Ông Chung vừa tức vừa buồn cười cho cái tính hay ra oai của vợ đối với mình. Vì cái tính này đôi khi ông thấy cuộc sống vợ chồng của hai người cũng bớt buồn chán đi nhưng nhiều lúc ông bực cả mình vì đang lúc ông muốn được yên thân thì bà vợ không biết điều của ông cứ vênh cổ lên cãi lại ông thành ra nhà lại có thêm chuyện để bàn tán và không khí thêm ồn ào náo nhiệt.
Vân và bà Nhung nếu đi cùng nhau người ta lại lầm tưởng là hai chị em. Vì Vân giống hệt bà Nhung, tuy bà Nhung đã hơn ba mươi tuổi rồi nhưng trông bà vẫn còn trẻ và vẫn còn thon gọn như thời con gái nên có nhiều người nhẫm lẫn khi hỏi bà Nhung.
– Hai người cách nhau bao nhiêu tuổi mà tôi trông hai người giống n hau đến thế…??

Bà Nhung bẽn lẽn trả lời họ.
– Tôi là mẹ của nó nên đương nhiên tôi phải hơn nó nhiều tuổi rồi…!!!
Con nhỏ Vân lí lắc trêu mẹ.
– Tại vì trông mẹ trẻ quá nên người ta mới hiểu lầm. Mẹ có biết là bạn bè của con chúng nó đều trêu con vì bố mẹ kết hôn quá sớm không. Con không hiểu mẹ yêu bố như thế nào mà chỉ chớm vào tuổi 17 mẹ đã đi lấy chồng rồi, sao mẹ không bảo bố chờ thêm ba năm nữa rồi cưới có phải hơn không…??
Bà Nhung cốc cho Vân một cái thật đau vào đầu, bà tức khí nói.
– Còn con đấy, con cứ đến tuổi của mẹ xem. Lúc đó mẹ lại sợ con đòi mẹ cho đi lấy chồng trước năm 17 tuổi đấy, mẹ nói cho con biết con lo mà học hành đi, con mà dám yêu đương hay léng phéng chơi bời là không xong với mẹ đâu…??
Vân xoa xoa hai cái vào cái đầu đau do mẹ cốc đâu có nhẹ, con nhỏ gắt gỏng.
– Mẹ không đánh con vào chỗ khác được hay sao, mẹ cứ đánh vào đầu của con lỡ bay mất hết trí thông minh của con thì sao. Lúc đó con sẽ trở thành một đứa trẻ si ngốc, không lẽ mẹ muốn con trở thành một kẻ tật nguyền như thế…??
Bà Nhung triết lý.
– Nếu ai bị cốc vào đầu cũng trở thành si ngốc thì hay quá rồi còn gì vì không còn những đứa trẻ cứng đầu cứng cổ và khó dạy như con nữa. Mẹ rõ ràng sinh con là con gái tại sao tính cách và lối hành xử của con lại như con trai là thế nào. Con cần phải chấn chỉnh ngay cho mẹ nếu không mẹ sẽ còn đánh con thêm nữa…!!!
Vân vừa đi vừa đá mấy viên sỏi ở dưới đất, sự tức giận truyền cả ra bàn chân rồi từ bàn chân truyền ra viên sỏi nên nó bay đánh vèo một cái vào người của bác quản phó ở phường nơi mà Vân đang sinh sống.
Bác kêu một tiếng á thật to, bác tức giận hỏi xung quanh.
– Ai vừa làm gì tôi đấy hả, có ra ngay đây không thì bảo. Nếu để tôi phải cất công đi tìm và đi điều tra thì người đó chết…??
Vân hãi quá, không ngờ hành động vô thức trong lúc tức giận của mình lại gây ra họa. Vân ngơ ngác nhìn mọi người xung quanh. Vân thấy họ đều đưa mắt nhìn người bên cạnh, tất cả đều im lặng như tờ. Vân nghe được hơi thở của từng người, họ đều nhìn dán mắt vào Vân. Ý họ như ngầm bảo.
– Con nhỏ Vân kia sao còn không mau ra tạ tội với ông ấy đi, nếu để ông ấy phải làm như những gì ông ấy nói thì hình phạt không có nhẹ đâu nhé…!!!
Bà Nhung liền lôi ngay Vân lại, rồi lí nhí nói với bác quản phó.
– Cháu xin lỗi chỉ vì con bé nghịch ngợm này mà bác bị đau. Cháu lôi nó ra đây, bác muốn đánh chửu gì thì cứ tự nhiên vì cháu không có can thiệp gì vào đâu…!!!
Vân tức ứa máu, không ngờ bà mẹ trẻ con của mình lại bỏ mặc mình không xin tha cho thì thôi lại khuyến khích người ta xử mình thêm. Con nhỏ lễ phép nói.
– Cháu xin lỗi, cháu không cố ý đá vào bác đâu, chẳng qua là do cháu ngứa chân nên lỡ lầm bay vào bác…!!!
Bác quản phó trừng mắt lên nhìn Vân. Bác đe dọa.
– Cháu dám ăn nói với cái giọng không biết lỗi đó hả. Đây là công cộng nên có nhiều người qua lại, cháu vừa đi vừa đá như thế thì không trúng vào người này cũng trúng vào người kia nhỡ đâu cháu gây ra tai nạn cho họ thì sao. Bác cấm cháu từ nay không được vô ý như thế nữa, nếu không bác sẽ lôi cháu lên phường rồi lập biên bản lưu tên của cháu lại. Cháu mà vi phạm thêm một lần nữa bác sẽ tạm giam cháu trong một đêm hay đi quét rác công cộng một tuần…!!!
Bác chống hai tay vào sườn rồi vắn mắt lên nhìn Vân. Bác gằn từng tiếng.
– Cháu đã nghe rõ chưa hả…??

Vân mặc dù không phục nhưng vẫn phải cúi đầu xuống nghe bác quản phó dạy bảo. Bác dạy bảo cho Vân một hồi rồi phóng xe đi tiếp. Mọi người xung quanh nheo mắt trêu con nhỏ Vân.
– Thế nào hả cháu, đã nhận ra được lỗi lầm của mình chưa, từ nay về sau đừng có làm như thế này nữa nếu không bác ấy không tha cho cháu đâu…!!!
Vân phồng cả mồm lên vì tức nhưng con nhỏ phải xìu ngay xuống để nói.
– Dạ, cháu biết rồi lần sau cháu sẽ sửa…!!!
Trên đường đi về nhà Vân không thèm nói với mẹ Nhung một câu nào. Con nhỏ đang giận mẹ về chuyện dám bỏ mặc con gái không cứu lại động viên cho thiên hạ xử con của mình.

Bà Nhung thấy Vân trầm tư không nói gì, bà biết Vân giận nên khẽ huých nhẹ vào cánh tay của Vân. Bà giả vở thở dài bảo Vân.
– Con không sao đấy chứ, vì trông con lúc này giống như là một trái bóng làm bằng cao su chỉ cần mẹ trích nhẹ một cái là con bị nổ tung ra. Thế nào con có cần mẹ làm như thế hay không…??
Vân tức giận, con nhỏ quay phắt sang bảo bà mẹ trẻ con của mình.
– Mẹ có phải là mẹ của con không hả, mẹ đã không bảo vệ con thì thôi. Mẹ làm ơn tránh xa và không nói chuyện lại dùm con, vì chỉ cần nghe mẹ nói thêm một lời nào nữa là con lại phát điên. Lúc đó con không đảm bảo là có thể nói được những câu tử tế đâu…??
Bà Nhung thấy Vân đang nổi giận tam bành như một bà cụ non bà buồn cười đến chảy cả nước mắt, bà phì cười bảo Vân.
– Con có biết bây giờ trông con giống một bà mẹ ghẻ không và tại sao con dám ăn nõi hỗn láo với mẹ như thế hả. Con có tin là mẹ cho con ăn thêm mấy cái cốc nữa hay không…??
Vân muốn cho người mẹ thân yêu của mình vài cái bẹo vào người lắm. Vân đau cả đầu vì bà mẹ trẻ con của mình, ai đời đã gần ba lăm, ba sáu rồi mà bà mẹ này lúc nào cũng cười đùa và ăn nói như trẻ con. Thậm chí mẹ còn giận dỗi với bố hơn cả con gái trong gia đình.
Mẹ của Vân là một nấu ăn dở tệ và không biết quản lý gia đình, bà tuy có yêu Vân nhưng cử chỉ chăm sóc thì vụng về như một cô dâu trẻ mới về làm dâu và lần đầu làm mẹ.
Vân lớn lên trong sự chăm sóc dịu dàng và ân cần của cha nhiều hơn là của mẹ. Mẹ của Vân có yêu con gái đến đâu bà cũng làm cho Vân bực mình thêm vì bà luôn ăn mặc như là còn thanh niên thuở thiếu thời nên con nhỏ rất ngại ngùng khi mời bạn bè về nhà.
Bạn bè của Vân rất yêu quý bà Nhung vì với cái tính cách trẻ con và vẫn còn giữ mãi cái đức tính thuở mười tám nên bà dễ dàng hòa đồng và nói chuyện rất hợp gu.
Kỷ niệm về mẹ ùa về trong tâm trí của Vân. Con nhỏ phì cười khi nghĩ đến những hành động điên rồ của bà mẹ mình. Vân tự hỏi là sau khi mình bỏ nhà ra đi như thế này bà mẹ của mình có lo lắng cho mình hay không.
Đây là lần đầu tiên bà Nhung đánh Vân và cũng là lần đầu tiên bà làm tròn và đúng bổn phận của một người làm mẹ. Vân kinh ngạc hỏi bà Nhung.
– Hôm nay con thấy mẹ khác lạ lắm không lẽ nhờ hành động bỏ nhà ra đi của con mà mẹ thay đổi được tính cách trẻ con của mình…??
Bà Nhung thôi không còn sờ mó những cái tách và cái chén nữa mà bà ngồi xuống giường gần bên Vân. Bà tức giận bảo con nhỏ.
– Con im miệng đi, con mà còn dám ăn nói trả treo với mẹ nữa là mẹ sẽ xử con tiếp bây giờ…!!!
Vân ôm chầm lấy bà Nhung, con nhỏ cười khì bảo.
– Con biết là mẹ yêu con mà, mẹ làm sao mà đánh con gái của mẹ nữa đúng không…??
Bà Nhung ôm chặt lấy Vân. Bà yêu nó quá, ngày xưa bà đã không nghiêm khắc dạy bảo nó cho tử tế mà hay nuông chiều nó thành ra nó mới hư hỏng như thế này. Bà lẩm bẩm bảo Vân.
– Bắt đầu từ hôm nay mẹ sẽ dùng kỷ luật sắt đối với con nên con hãy chuẩn bị tâm lý dần đi là vừa…!!!
Vân giả vờ sợ sệt bảo mẹ.
– Mẹ làm con hốt hoảng quá, không biết mẹ yêu quý của con định xử phạt con như thế nào đây, mẹ có thể nói để con tham khảo được không…??
Bà Nhung thấy Vân chẳng coi những lời đe dọa của mình vào đâu cả bà bực mình quát.
– Con bé này, con dám khinh thường những lời nói của mẹ như thế hả, mẹ nói cho con biết mẹ đã đồng ý gả con đi rồi đấy. Bây giờ mẹ sẽ cho con nếm mùi đau khổ khi đi lấy chồng sớm là như thế nào và con cũng sẽ nhận được bài học vì cái tính cách nghịch ngợm và không biết điều của con…!!!

Bà trầm giọng nói tiếp.
– Mẹ thấy chỉ có mỗi mình Duy là trị được con thôi vì con có biết nghe lời của ai đâu, bố con thì hơi một tý là bênh con. Ông nội của con thì lúc nào cũng cười nên làm sao mà dạy bảo con được. Mẹ mừng vì ít ra trên đời này còn có một người khắc chế được một đứa bất trị như con…!!!
Vân kinh ngạc và uất ức hỏi mẹ.
– Mẹ định bán con gái cho quỷ sa tăng đấy à, nếu mẹ mà làm thế thì mẹ cho phép con đi tu còn hơn. Con đã nói nói với mẹ bao nhiêu lần rồi là con không thích bị cưỡng ép làm những chuyện con không thích cơ mà…!!!
Bà Nhung khẽ phát một cái thật đau vào mông của Vân, bà gắt.

– Con tưởng con là ai hả, con nên nhớ con là con của mẹ nên mẹ có quyền sai bảo con làm những việc mà mẹ cho là đúng đắn, không lẽ ngay cả cái quyền đó mẹ cũng không có…!!!
Vân phân trần.
– Không phải là con không cho phép mẹ làm điều đó, con biết là bố mẹ và ông chỉ muốn tốt cho con thôi khi gán ghép con với hắn. Nhưng mà con không yêu hắn thì con lấy hắn thế nào được. Không lẽ chỉ vì nhà hắn giàu và vì lời hứa ngày xưa mà mọi người nỡ hại cả đời của hai đứa trẻ bất hạnh hay sao…!!!
Vân nói với một giọng thật chán nản và buỗn bà, con nhỏ đang cố khơi dậy tấm lòng thương con của một người mẹ. Nhưng bà Nhung lại vô tình bảo Vân.
– Con đừng cố thuyết phục mẹ làm gì, nếu con không phục hay còn điều gì thắc mắc thì nên đi hỏi và nói chuyện trực tiếp với ông của con là hơn…!!!
Vân kêu khổ, vì bắt ông nội thay đổi những gì mà ông đã ban ra còn khó hơn là lên trời. Ông luôn coi trọng danh dự và lời hứa của mình còn hơn là những thứ như là quyền quý và của cải trong nhà. Vân phải làm gì để thuyết phục ông nội hủy bỏ cái đám cưới không có tình yêu này.
Vân ước giá mà mình có được một người yêu thì hay biết mấy vì lúc đó con nhỏ sẽ nói là vì yêu người khác rồi nên không thể kết hôn với Duy được nhưng nếu chuyện này mà lộ ra thì không hay lắm. Mình phải làm sao đây hả trời.
Trong khi Vân đang nói chuyện và than phiền về thân phận như cá nằm trên thớt của mình. Vũ lại đang lang thang ngoài đường, cú điện thoại của Lan làm cho Vũ càng thêm chán nản và thêm u sầu.
Tiết trời vào mùa mưa nên lúc nào cũng xám xịt, những đám mây không còn trong xanh nữa mà nó đang ngoằn ngòe những sợi dây đen xì nằm vắt ngang qua bầu trời.
Vũ cảm thấy mệt mỏi, cơ thể như muốn rã cả ra và trong tâm trí của Vũ đang hiện dần lên hình bóng của Hoa – người yêu thời học sinh của anh chàng.

Thế đã hơn tám năm trôi qua kể từ ngày Hoa mất, Vũ vẫn thui thủi một mình. Vũ không muốn yêu ai thích ai nữa nhưng tình cảm là chuyện không thể nào nói trước được. Vũ cũng ước mơ tìm được cho mình một người có thể san sẻ và hiểu được tâm tư của Vũ.
Nhưng đó là mơ ước của mai sau còn hôm nay Vũ cần mua hoa để ra thăm mộ của Hoa. Vũ mua loại hoa hồng nhung mà Hoa thích nhất. Vũ còn nhớ là mỗi lần nhìn thấy người ta bày bán loại hoa này ở trên đường thế nào Hoa cũng xà xuống để mua vài bông về nhà.
Hoa say sưa miêu tả các sắc hoa cho Vũ nghe rồi mỉm cười một mình. Vũ nhớ nhất là nụ cười có chiếc răng khẩy rất duyên của Hoa, anh chàng cứ nhìn ngắm người ta mãi đến khi người ta đỏ mặt thẹn thùng quay ra chỗ khác, Vũ mới giật mình và tự chữa thẹn bản thân bằng cách hỏi một câu vu vơ.
– Thời tiết hôm nay đẹp nhỉ…??
Mỗi lần như thế Hoa lại được một trận cười thật to. Vũ đỏ bừng cả mặt vì xấu xố, kỷ niệm thuở học trò thật đáng yêu và tinh nghịch biết bao. Điều đó đã lấy đi của Vũ không biết bao nhiêu nước mắt và bao nhiêu máu trong tim khi cô bạn học cùng lớp trong suốt sáu năm ra đi không bao giờ trở lại nữa.
Ngước mắt lên nhìn bầu trời trên cao. Vũ thì thầm.
– Hoa, bây giờ em đang ở đâu. Có biết là anh vẫn không làm sao quên được em hay không, anh ước mơ có thể gặp được em dù chỉ một lần trong giấc mơ của mình mà thôi. Tại sao em lại không cho anh cơ hội để làm được điều đó. Có phải em ghét anh hay hận anh vì anh ngu ngơ và dại khờ khi không nói rõ tình cảm của mình cho em biết nên anh và em đành ôm hận đến muôn kiếp sau không …??
Trên khóe mắt của Vũ một dòng nước mắt rỉ ra. Vũ vội lấy tay quẹt ngay đi vì anh chàng sợ người ta nghĩ mình bị khùng. Vũ móc điện thoại của mình ra. Vũ tìm số của Hoàng trong danh bạ điện thoại khi tìm được rồi Vũ ấn nút và cho lên tai nghe.
Chờ đợi điện thoại của thằng bạn thân là một cực hình đối với Vũ vì không biết Hoàng làm gì mà mãi vẫn chịu nghe máy. Con nhỏ Trúc- vợ tương lai của Hoàng quát Hoàng.
– Tên kia sao anh không chịu nghe điện thoại đi. Anh có biết nhạc chuông của anh thật là kinh khủng không hả…??
Hoàng bực cả mình vì anh chàng đang mải tập trung vào lái xe nên không muốn nghe máy vào lúc này. Hoàng định tìm một chỗ khuất nào đó để đậu xe rồi nghe điện thoại sau cũng chưa muộn.
Nhưng con nhỏ Trúc này lại không biết điều, nó cứ luôn cằn nhằn làm cho Hoàng điên tiết bảo Trúc.
– Cô làm hạ cái giọng của cô xuống. Tôi nghĩ lúc này giọng của cô còn to hơn cả chuông điện thoại của tôi…!!!

Trúc cáu tiết cầm luôn điện thoại của Hoàng lên rồi mở máy ra. Nhìn thấy tên của Vũ trên màn hình. Trúc nhắc.
– Anh nên nghe máy luôn đi vì anh Vũ đang gọi cho anh kia kìa, không lẽ anh định để cho anh ấy chờ anh đến tối hay sao…??
Hoàng nghe Trúc nói là Vũ gọi điện cho mình, anh chàng liền cầm luôn lấy. Một tay lái xe, một tay cầm điện thoại. Hoàng lịch sự hỏi Vũ.
– Cậu gọi cho mình có việc gì không mà chúng ta vừa mới chia tay được ít phút không lẽ đã có việc gì xảy ra cho cậu mà cậu gọi cho mình gấp gáp như thế…??
Vũ nghe Hoàng hỏi một lô một lốc những câu hỏi không đầu không đuôi của Hoàng. Vũ bực mình ngắt lời của Hoàng.
– Cậu im miệng và làm ơn phanh lại cho mình nhờ. Cậu làm gì mà tớ chưa hỏi cậu được câu nào thì cậu lại hỏi mình một đống như phủ đầu người khác là thế nào…??
Trúc đưa đôi mắt hiếu kỳ ra nhìn mọi người và phố xa xung quanh. Trúc thấy cái gì cũng lạ và cũng hiếu kỳ. Con nhỏ muốn biết người ta làm gì và sinh sống như thế nào, có khác biệt lắm với bên kia hay không.
Có một điều Trúc không được hài lòng khi ở đây lắm là thành phố này bụi bặm và nhiều xe cộ quá, con đường thì nhỏ như là cái hạt mít nên suốt ngày ách tắc.
Nhìn mọi người đi xe trong những chiếc áo mưa xanh đỏ tím vàng. Trúc phì cười vì trông họ như những hình nộm di động. Trúc nhăn cả mặt lại vì lo lắng, con nhỏ không ngờ họ lại phóng xe và vượt ẩu như thế kia, không lẽ họ không sợ chết và gây tai nạn cho người khác hay sao.
Trúc bực mình lẩm bẩm.
– Họ đúng là những kẻ vô ý thức, đi thì phải đúng tuyến và phải tuân thủ luật lệ giao thông chứ, sao họ đi cứ như là chỉ có mình họ lưu thông ở trên đường là thế nào…??
Hoàng đáp lại lời của Vũ trong một tiếng phanh xe gấp, chiếc xe đang lăn bánh ngon lành bỗng giật khục một cái vì một tên điên phóng xe trước mũi xe ô tô của Hoàng như xin mời anh chàng đâm cho tên kia một phát.
Trúc sợ hãi quá nên hét lên thật to. Con nhỏ đạp luôn lên thắng xe trên bàn chân phải của Hoàng.
– Chúa ơi…!!! Anh có nhìn đường không hả. Muốn chết thì tự đi mà đâm vào đâu đó đi. Tại sao lại chọn chúng tôi là thế nào…??
Vũ thấy chói hêt cả tai khi nghe tiếng hét thất thanh của Trúc vọng lại ở trong máy. Vũ kinh hoàng tưởng Trúc và Hoàng bị tai nạn xe ô tô. Anh chàng gấp gáp hỏi.
– Hai người có bị lám sao không…??
Hoàng hết cả hồn, anh chàng phải nín thở và hít thật sâu trong hai giây rồi mới trả lời Vũ.
– Bọn mình không bị làm sao. Lúc nãy không biết cái tên điên nào phóng xe vượt trước bọn mình, may mà phanh kịp nếu không đã tông vào người ta rồi…!!!
Vũ thở phào nhẹ nhõm vì bạn bè của mình không sao. Vũ quan tâm hỏi.
– Thế còn Trúc, cô ấy không bị làm sao chứ…??
Hoàng thấy con nhỏ đang cau có nhìn theo bóng dáng của tên điên lúc nãy. Anh chàng lắc đầu bảo Vũ.
– Cô ấy không sao…!!!
Vũ vui mừng nói.
– Cậu nên lái xe cẩn thận vì trời mưa nên họ đi xe cẩu thả lắm. Nếu mà Trúc có xảy ra chuyện gì thì cậu không chịu trách nhiệm nổi đâu. Lúc đó bố mẹ của con nhỏ sẽ sang đây và thế là số phận của cậu từ nay chấm dứt…!!!
Hoàng bực mình bảo Vũ.
– Cậu có thôi ăn nói xui xẻo đi không hả. Nói mau cậu gọi điện cho mình làm gì…??
Vũ đang đứng dưới một tấm mái tôn của một cửa hàng bán thực phẩm và văn phòng. Mưa to quá làm cho Vũ không đi đâu được, anh chàng lại không mang theo ô nên đành đứng trú tạm ở chỗ này.
Vũ chán nản bảo Hoàng.
– Tớ gọi cho cậu chỉ muốn hỏi thăm là cậu và Trúc đã đến khác sạn mà Trúc đang ở thôi…!!!
Hoàng phì cười bảo Vũ.
– Cậu đúng là đồ rỗi hơi. Thế còn cậu đã ăn xong chưa…??
Vũ nhìn những hạt mưa thật to đang rơi xuống đường, từng người đi qua đi lại thật vội vàng và hấp tấp. Những vũng nước bắn tung tóe khi những chiếc xe ô tô và xe máy đi qua. Cô bé đi xe đạp bị nước của chiếc xe ô tô bắn hết cả lên người khi cô bé đi đúng vào lúc chiếc xe phóng thật nhanh qua.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Không Hứa Hẹn
Không đáp ứng được tiêu chuẩn
Hiểu nhầm
Thết Chúa Đại Phong
Nụ Cười Của Người Đã Chết