– Thế là hết làm sao mà mình có thể thoát được khi không được phép bước ra khỏi cánh cửa kia…!!!
– Anh làm ơn mở cửa cho em đi mà, nhà em có chuyện gấp lắm, em không thể nào chậm trễ được…!!!
Anh chàng kia lắc đầu bảo Vân.
– Anh xin lỗi nhưng lệnh là lệnh, anh không thể nào làm trái được…!!!
Vân tiu ngỉu quay vào. Cô bạn gái lúc nãy đang hớt hải chạy theo Vân. Cô gái hỏi Vân.
– Cậu còn làm gì ở đấy mau theo tớ vào trong đi, bà quản lý đang điểm danh từng người kìa. Cậu có biết là nếu mình mà mất việc ở đây là cả hai chúng ta đều bị đói không hả…??
Vân bị lôi đi như một cái bịch bông. Vân nhăn mặt lại và nguyền rủa Duy không tiếc lời.
– Tên độc ác, sao hắn không buông tha cho mình kia chứ, không phải là hắn cũng ghét mình hay sao. Tại sao hắn cứ cố sống cố chết bắt mình lại cho bằng được. Không lẽ hắn ghét mình tới mức hắn muốn giữ mình ở bên cạnh hắn để hành mình cho bõ ghét…!!!
Vân cũng sợ vì mình mà cô gái của bộ đồng phục này bị mất việc. Vân tuy nghịch ngợm nhưng con nhỏ là một người tốt và không thích phiền lụy người khác. Vân đang tưởng tượng ra cảnh cô gái kia khóc hết nước mắt khi nhận lệnh bị xa thải.
Vân rầu rầu cả người, nhưng cũng cố bước theo cô bạn gái. Vân chỉ mong là tên kia không nhận ra mình. Vân lo sợ vì nếu hắn mà bắt mình cởi bỏ cái khăn này ra thì thế nào mình cũng bị bắt.
Duy đút hai tay vào túi quần, anh chàng vừa uống cà phê ở một cái bàn được đặt trên bục cao, vừa nhìn bọn nhân viên của mình.
Vân và cô gái kia đến sau cùng nên đứng ở cuối hàng. Duy nhìn khắp một lượt rồi nói.
– Tôi tập trung mọi người ở đây vì cần tìm một người, tôi yêu cầu cô gái đó bước ra đây ngay lập tức nếu để tôi mà phải tự đi kiểm tra từng người thì cô ta chết…!!!
Bàn tay của Vân khẽ rung lên nhưng con nhỏ gan lì nhất định không chịu ra. Duy quét ánh mắt của mình lên từng hàng một, anh chàng khẽ nhếch mép lên, anh chàng trừng mắt quát tiếp.
– Tôi đã nói hết lời mà cô vẫn còn cố tình không chịu ra nếu cô còn gan lì như thế thì tôi sẽ chơi với cô…!!!
Duy đặt ly cà phê của mình xuống bàn đánh cạch một cái. Anh chàng ung dung bước xuống từng hàng một. Bọn nhân viên không hiểu gì cả, tại sao anh chàng này lại có cái ý nghĩ kỳ cục là muốn nhìn mặt từng người một là thế nào. Nhưng họ cũng không dám có ý kiến. Những cô gái trẻ đỏ bừng cả mặt khi Duy đi qua chỗ của họ vì anh chàng này đẹp trai quá, họ ao ước được anh chàng này để mắt đến hay là chỉ mỉm cười với họ thôi cũng được nhưng anh ta lại lạnh như băng.
Dù họ có ước ao thì cũng không dám trèo cao vì họ là ai nào, họ chỉ là tầng lớp bình dân trong khi anh ta một công tử con nhà tỷ phú. Nhà của anh ta quản lý không biết bao nhiêu khách sạn thì làm sao anh ta nhìn ngó đến họ được.
Vân thấy anh ta sắp đi ngang qua chỗ của mình, con nhỏ liền xích gần đến cái cánh cửa bên cạnh. Vân lợi dụng lúc mọi người đều tập trung và chú ý tới Duy con nhỏ định lẻn đi nhưng xui cho cô nàng, cô bạn gái kia hỏi.
– Hoa, cậu lại muốn đi đâu nữa…??
Vân bực cả mình, con nhỏ gắt nhẹ cô bạn gái.
– Cậu có thể im đi dùm mình không. Cậu cứ đứng yên ở đây mình cần phải làm một số chuyện nên không thể ở thêm được nữa đâu…!!!
Bà quản lý bước đến bà gõ cho Vân một cái đánh cốp vào đầu bà ra lệnh.
– Im lặng hết đi, hai đứa có biết bây giờ là lúc nào không hả mà còn dám nói chuyện, có tin là tôi đuổi hai người đi luôn không…??
Vân gồng mình lên vì tức, sao lần nào có cơ hội thoát thân, mình cũng bị làm phiền và bị phá hỏng là thế nào.
…
Vân giả vờ ôm lấy bụng của mình, con nhỏ thì thào bảo bà quản lý.
– Cô làm ơn cho cháu đi vệ sinh một tí, cháu đã đau bụng từ nãy tới giờ rồi…!!!
Bà quản lý quan sát Vân thật kỹ. Dưới con mắt của một người chuyên làm sếp và giao việc cho người khác bà cảm nhận con nhỏ này rất khác người, trông nó chẳng có chút nào giống người giúp việc hay phục vụ phòng ở đây mà trông nó giống một con bé làm văn thư hơn. Bà lên tiếng hỏi.
– Cô đã làm ở đây lâu chưa…??
Cô bạn gái kia trả lời.
– Dạ, cả hai chúng cháu làm ở đây đã được gần một năm rồi…!!!
Bà quản lý nhìn cô gái. Bà không lạ con nhỏ này vì ngày nào bà cũng gặp và giao việc cho nó. Bà hất hàm hỏi cô gái.
– Đây là bạn của cháu à…??
Cô gái lễ phép trả lời.
– Vâng, thưa cô…!!!
Duy đã đi gần hết bốn hàng rồi mà vẫn không tìm được Vân, anh chàng cảm thấy chán nản vì chỉ còn hai hàng nữa thôi. Anh chàng vừa đi vừa lẩm bẩm.
– Nếu mà mình không tìm được cô ta ở đây thì coi như mình thua và phải chịu ăn mắng oan từ bà mẹ khó tính của mình…!!!
Duy gồng mình lên vì tức, anh chàng điên tiết khi bị con nhỏ Vân chơi cho một vố rõ đau như thế này. Anh chàng nghĩ.
– Xem ra những ngày tháng sau này sẽ có rất nhiều chuyện khôi hài xảy ra. Có lẽ cuộc sống của mình nhờ nó cũng sẽ bớt buồn chán đi…!!!
Bà quản lý bảo Vân.
– Cô đúng là không có phép tắc gì cả, cô có biết là cậu chủ của chúng ta sắp đi ngang qua đây rồi không hả, cậu ấy đã yêu cầu tất cả nhân viên đứng im ở đây để cậu ấy kiểm tra. Bây giờ cô tự ý rời khỏi vị trí của mình mà không xin phép thì cô sẽ bị xa thải ngay lập tức. Cô nên cố chịu đựng thêm chút nữa rồi đi vệ sinh vẫn chưa muộn mà…!!!
Vân sa xầm mặt xuống, con nhỏ nguyền rủa tên Duy.
– Tên ác quỷ kia, anh đừng có mơ là tôi cho anh bắt lại mình. Mặc kệ mấy cái nguyên tắc vớ vẩn của anh. Tôi cứ chuồn đi trước đấy xem anh làm gì được tôi…!!!
Vân nhăn nhó bảo bà quản lý.
– Cháu xin lỗi nhưng mà cháu không còn chịu được nữa rồi, cháu phải đi đây…!!!
Vân nói xong, cô nàng quay gót bước đi nhưng bị bà quản lý tóm lại. Bà bực mình quá nên bà quát lên thật to mà quên mất rằng Duy đang đứng gần ở đấy.
– Con bé này, tôi đã bảo là cô phải chờ cơ mà sao cô còn cố tình làm trái lệnh của tôi hả…??
Duy và tất cả mọi người ở đây đều giật mình. Họ đều quay lại nhìn bà quản lý và Vân. Vân thấy tất cả đang quan sát mình, người của con nhỏ như bị đông cứng lại. Vân khẽ liếc Duy một cái. Vân vội cụp ngay mắt xuống. Con nhỏ kêu khổ, kiểu này thế nào tên kia cũng bước lại đây cho mà xem.
Duy bước lại thật anh chàng bực mình hỏi bà quản lý.
– Có chuyện gì hay sao mà cô lại quát ầm lên thế…??
Bà quản lý khúm núm nói.
– Tôi xin lỗi vì cô nhân viên này cứ cãi nhau làm cho tôi bực mình nên không kiềm chế được sự nóng giận của bản thân…!!!
Duy quan sát Vân từ đầu đến chân. Vân co rúm lại vì sợ, con nhỏ hốt tên này còn hơn cả là ma quỷ nữa. Duy hất hàm ra lệnh.
– Cởi bỏ cái khăn trên mặt của cô xuống…!!!
Vân kinh hoàng vì như thế có khác nào bảo.
– Cô chìa tay ra cho tôi trói…!!!
Vân lắc đầu rồi khịt khịt mũi nói.
– Xin lỗi anh tôi nghĩ là không nên vì tôi đang bị cảm, tôi sợ nếu mình mà tháo băng ra mọi người ở đây sẽ lây bệnh của tôi…!!!
Duy phá ra cười thật to, anh chàng cười như chưa bao giờ được cười. Tất cả mọi người ở đây lại được một phen sửng xốt vì họ không hiểu gì cả, lúc nãy anh ta lạnh như băng sao đột nhiên anh ta lại cười như điên là thế nào.
Duy huýt sáo một tiếng, ba anh chàng vệ sĩ mặc đồng phục đen đứng vây quanh Vân. Mọi người đều sợ hãi và lo lắng cho cô gái đeo băng khẩu kia.
Duy cười khẩy bảo Vân.
– Thế nào hả em yêu, chơi chò trốn tìm với anh đã đủ chán chưa…??
Vân tái mặt, vì không ngờ là hắn lại nhận ra mình nhanh như thế. Nhưng cô nàng vẫn cố chối.
– Anh này nói lạ thật, ai là em yêu của anh hả mà tại sao anh lại dám ăn nói với tôi như thế, anh không sợ mọi người ở đây cười chê à…??
Duy nhếch mép lên, hắn bước lại gần Vân, chỉ bằng một động tác hắn nắm cứng lấy con nhỏ rồi tiện tay giật luôn cái khăn ở trên mặt, chưa hết hắn cũng giật luôn cái mũ ở trên đầu của Vân.
Hắn ôm siết lấy Vân. Hắn nghiến răng lại, rồi hắn nói vào tai của Vân.
– Khi nào về phòng của mình tôi sẽ cho cô chết. Cô đã làm cho tôi phải khổ sở và vất vả để đi tìm cô. Cô hãy chuẩn bị tinh thần mà đón nhận những gì mà mình gây ra đi…!!!
Duy vác luôn Vân trên vai của mình, Vân kêu to.
– Buông tôi xuống, đồ xấu xa kia. Anh đang làm gì đấy hả…??
Mọi người nhìn hai người không khác gì xem hai diễn viên đang diễn trò ái tình trên sân khấu. Bà quản lý kinh ngạc đến nỗi bà không còn tin vào mắt của mình nữa.
– Chúa ơi, con nhỏ đó là vợ của anh chàng Duy hả, nếu thế thì khổ cho mình rồi vì mình dám đánh cô ta và không biết cô ta có trả thù mình vì mình dám chửu cô ta nữa hay không…??
Nhưng kinh ngạc nhất vẫn là cô bạn gái kia vì cô ta cứ tưởng Vân là bạn của mình nhưng hóa ra lại không phải. Họ giải tán ai về công việc nấy nhưng họ vẫn ngoái đầu nhìn theo bóng dáng của hai người. Các cô gái trẻ đều ước mong được thay vào vị trí của Vân hiện giờ nhưng họ đều hiểu ước mơ chỉ là ước mơ mà thôi.
Mặc cho Vân la hét dữ dội. Duy vẫn vác Vân trên vai, anh chàng vừa đi vừa quát.
– Con nhỏ kia cô có câm mồm đi không hả, tôi nói cho cô biết tôi vì cô mà phải khổ sở như thế này, cô mà còn làm ầm lên nữa là chết với tôi…!!!
Vân đấm vào vai của Duy. Con nhỏ quát Duy.
– Đồ biến thái, sao anh không thả tôi ra. Anh nói là anh không thích lấy tôi cơ mà, nếu thế anh phải mừng vì tôi bỏ đi mới đúng chứ, sao anh còn bắt tôi lại làm gì…!!!
Duy bực cả mình liền phát cho Vân một cái thật mạnh vào mông, anh chàng để luôn tay ở đấy mà không chịu buông xuống. Duy cười thật đểu bảo Vân.
– Cô mà còn hét nữa là tôi sẽ làm những gì mà mình thích với cơ thể này của cô đấy nên cô hãy im ngay cái miệng lại cho tôi nhờ…!!!
Vân sợ cứng cả người, con nhỏ uất ức nhưng không làm thế nào được vì mình bị vác như một con heo. Vân run run bảo Duy.
– Tôi yêu cầu anh bỏ tay ra khỏi người tôi ngay lập tức…!!!
Duy cười khẩy bảo Vân.
– Sao cô không hét to lên nữa đi, cô càng hét tôi càng được lợi, vì thân hình của cô cũng không đến nỗi tệ…!!!
Vân uất quá, cô nàng muốn bóp cho tên này chết ngay tại chỗ. Nhưng con nhỏ phải cố nhịn vì con nhỏ hiểu mình càng găng với hắn mình càng chịu thiệt. Vân im miệng luôn, con nhỏ không dám cựa quậy hay nhúc nhích nữa.
Duy mỉm cười hài lòng, anh chàng bảo anh vệ sĩ.
– Anh mở cửa cho tôi…!!!
Anh vệ sĩ kia liền gật đầu rồi mở cửa cho Duy. Anh chàng vác Vân đi thẳng vào phòng. Duy ném Vân một cách không thương tiếc xuống giường. Duy trừng mắt lên quát Vân.
– Con nhỏ kia, cô được lắm. Tôi đã cho cô được tự do đi lại ở trong phòng nhưng cô lại không muốn, nếu thế cô đừng trách tôi sao quá độc ác với cô…!!!
Vân nhăn nhó vì đau, con nhỏ căm ghét Duy hơn là ác quỷ, chúa ơi hắn có phải là người hay không mà tại sao hắn lại dối xử với mình như nô lệ của hắn như thế. Đồ độc ác, đồ chết tiệt…!!!
Duy quát Vân.
– Cô còn dám chửu rủa cả tôi nữa hả. Xem ra tôi phải dạy cho một bài học thì may ra cô mới chừa được cái tính ương bướng và cãi hỗn của mình đi…!!!
Vân tức mình quát lại Duy.
– Tên kia, ai cho anh cái quyền được bắt ép người khác rồi coi người ta như là tù nhân của mình là thế nào. Anh đúng là một tên độc tài và là một kẻ không biết điều.Tôi thấy mình thật là thông minh khi bỏ đi ngay từ đầu vì nếu phải lấy một người như anh là thà tôi đi tu còn hơn…!!!
Duy tiến gần đền chỗ của Vân rồi anh chàng nâng cằm của Vân lên. Hắn nhếch mép bảo con nhỏ.
– Cô cũng tưởng là tôi thích lấy cô lắm hả, mà cô yên tâm đi tôi lấy cô vì tôi cần một nô lệ sớm tối hầu hạ bên mình chứ không phải vì tôi cần một người vợ như cô đâu…!!!
Vân trợn tròn mắt ra nhìn Duy. Con nhỏ không thể nào tin được là trên đời này lại có kiểu suy nghĩ khác người như cái tên này. Hắn coi mình là cái gì, một con vật hay sao mà hắn nói gì và ra lệnh gì mình cũng phải răm rắp nghe theo. Đừng có mơ nghe em, dù có phải tranh đấu đến cùng thì chị đây cũng nhất quyết không bao giờ lấy một kẻ như anh.
– Nếu anh mà có kiểu suy nghĩ như thế thì tôi chúc mừng anh. Tôi không ngờ là anh có thể nghĩ ra được một cách hay như thế, anh nên kết hôn với một con mèo hay là một con thú nào khác thì hơn, vì chúng rất trung thành và khi được huấn luyện kỹ chúng sẽ nghe lời của anh mà không cần bất cứ điều kiện gì…!!!
Duy tức bầm gan vì kiểu ăn nói xóc của con nhỏ. Duy tức quá anh chàng quát anh vệ sĩ.
– Vật mà tôi nhờ anh chuẩn bị, anh có mang theo ở đây không…??
Anh chàng kia liền đưa ngay ra cho Duy. Duy cầm lấy rồi thích thú bảo Vân.
– Em yêu bây giờ em mới thực sự bước vào cuộc sống của một nô lệ…!!!
Vân sửng xốt nhìn cái còng số tám ở trên tay của Duy. Cô nàng run rẩy hỏi Duy.
– Anh…anh không định khóa tôi lại như một tội phạm đấy chứ…??
Duy cười cười bảo Vân.
– Tất nhiên là cái này được dùng cho em rồi. Không phải em từng nói em là một con ngựa hoang à, mà đã là ngựa hoang thì cần phải có dây chạc để trói cổ của em lại chứ…??
Vân sợ quá liền bật dậy như lò xo rồi phóng thật nhanh ra cửa. Vân phóng nhanh quá đến nỗi cô nàng chỉ một chút nữa thôi là đập mặt vào cánh cửa khi nó đột nhiên bị khóa lại từ bên ngoài bởi hai anh chàng vệ sĩ.
Vân vừa đập cửa vừa hét.
– Hai anh làm ơn mở cửa cho tôi đi, tôi cầu xin hai anh đó làm ơn đi…!!!
Họ im lặng không trả lời Vân câu nào. Vì dù họ có muốn họ cũng không thể làm trái mệnh lệnh của Duy được. Vân thất vọng não nề, cô nàng đành phải tìm cách tự cứu bản thân mình.
…
Duy quay quay chiếc vòng trên tay mình. Anh chàng mỉm cười thật dễ thương. Vân càng nhìn thấy Duy trong bộ dạng này con nhỏ càng tức và càng hận. Vân nhăn cả mặt. Con nhỏ nghĩ.
– Thôi thì mình cầu xin hắn đi cho xong, mình mà càng gân với hắn thì hắn lại càng hành hạ mình hơn …!!!
– Anh làm ơn tha cho tôi đi. Anh nói đi tôi phải làm gì anh mới buông tha và không làm phiền tôi nữa…??
Duy bước lại gần Vân, anh chàng nâng cằm của Vân lền rồi nhìn thằng vào mắt của con nhỏ. Duy nói từng từ một.
– Nếu cô có thể quyến rũ được tôi thì tôi sẽ thả cho cô đi…!!!
Duy vừa dứt lời. Vâ n hét to lên vì sửng xốt.
– Cái gì…!!!
– Anh có bị điên không hả. Tôi không có hứng để chơi trò tình ái với anh nếu anh muốn thì nguyên cả cái khách sạn này con gái thiếu gì mà anh lại phải phiền một con bé không biết điều như tôi…!!!
Duy dựa người vào tường, một chân của anh chàng co lên, còn chân kia đứng thẳng. Tay trái đút vào túi quần, tay phải cầm cái còng dơ lên trước mặt của Vân. Anh chàng mỉm cười đe dọa.
– Nếu cô không đồng ý với điều kiện đó của tôi thì cô sẽ phải chịu nhiều đau khổ hơn thôi…!!!
Vân phủi phủi hai tay vào nhau. Cô nàng hếch cái mũi nhỏ xinh của mình lên rồi nói.
– Anh không cần phải nói thách hay khiêu khích tôi vì tôi thà chết chứ nhất quyết không bao giờ muốn dính líu tới hạng người như anh…!!!
Duy sa xầm nét mặt xuống, mắt của anh chàng nhìn Vân như là muốn ăn tươi nuốt sống. Một bên mép của Duy khẽ nhếch lên, hắn ta cười khẩy bảo Vân.
– Tôi thách cô dám ăn nói như vậy với tôi một lần nữa đấy, cô nên nhớ một điều là dù mình có muốn hay không thì tôi cũng là chồng của cô…!!!
Vân không thèm bảo Duy thế nào, cô nàng bước luôn ra cửa. Duy hạ ngay chân của mình xuống, anh chàng ngáng chân của Vân làm cho cô nàng ngã xõng xoài ra sàn nhà.
Mặt của Vân đập bốp xuống tấm thảm, hai tay và hai chân của Vân giang rộng ra trông cô nàng lúc này rất giống môt con ếch trong tư thế chuẩn bị nhảy lên cao. Mắt của Vân nổ đom đóm; tai của con nhỏ ù đặc; còn bộ não của Vân thì lại đang bốc hỏa vì tức giận.
Vân nằm im không nhúc nhích, con nhỏ mong mình có thể chết luôn ở đây để đỡ phải nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét và độc ác của tên kia. Duy lấy chân đá nhẹ vào người của Vân.
– Cô còn không mau đứng lên đi, cô còn định nằm ăn vạ đến bao giờ…??
Vân vẫn không thèm bảo Duy thế nào. Con nhỏ bị ngã như thế nào thì nằm im như thế ấy. Duy dọa.
– Cô mà không đứng lên thì đừng trách tôi làm gì với cô…!!!
Duy thấy mình nói như thế mà nó vẫn không chịu đứng lên cho mình nhờ. Duy bực mình, anh chàng cúi xuống lay Vân.
– Cô kia, cô bị điếc hay sao mà không nghe tôi nói gì…!!!
Đôi vai của Vân run run, con nhỏ đang khóc. Duy giật mình, anh chàng không ngờ mình chỉ trêu nó có chút xíu mà nó đã rơi lệ rồi.
– Thôi cô cho tôi xin lỗi nhưng cô phải đứng ngay lên nếu không tôi lại xử cô bây giờ…!!!
Vân nằm ngửa người ra con nhỏ căm thù bảo Duy.
– Tên độc ác kia, anh định ám sát tôi hay sao mà anh lại dám ngáng chân của tôi. Anh có biết là mình là một kẻ độc ác nhất trên đời không hả…??
Duy nắm tay của Vân rồi lôi con nhỏ đứng lên. Vân bị giật mạnh đến nỗi con nhỏ nhăn mặt lại vì đau rồi theo đà con nhỏ ngã ngay vào lòng của Duy, đầu của Vân đập bốp vào ngực của Duy. Hai người sững sờ trong vòng hai giây, Vân kinh hoàng vì không ngờ mình lại là người ôm hắn trước. Vân ớn quá liền lùi một bước chân rồi đứng cho xa Duy ra.
Duy xoa xoa vào ngực của mình vì Vân đập vào đâu có nhẹ. Vân khẽ che miệng của mình lại khi thấy cái bản mặt nhăn như khỉ của Duy. Duy bực mình gắt Vân.
– Cô còn dám cười nữa cơ à, còn không mau xin lỗi tôi vì cô dám va vào tôi đi…!!!
Vân ngán ngẩm vì con nhỏ chưa bao giờ gặp phải một tên nào vô lý như cái tên này.Vân le lưỡi của mình ra rồi cười thật tươi, con nhỏ rủa.
– Cho anh chết ai bảo anh kéo tôi mạnh như thế làm gì. Tôi mà biết anh chửu rủa tôi như thế này thì tôi đã làm cho anh còn đau hơn nữa cho anh chừa cái tính hay bắt nạt người khác đi…!!!
Duy kéo Vân sát lại gần mình anh chàng dơ cái còng số tám lên rồi bóp nhẹ một cái một bên tay của Vân bị khóa cùng với cái còng, chưa hết Duy cũng khóa luôn vào tay của mình. Thành ra bây giờ Vân và Duy trông rất giống một cặp tội phạm, trong đó Vân đóng vai một kẻ bị bắt còn Duy đóng vai người thi hành công lý.
Vân lắp bắp hỏi Duy.
– Anh…anh làm cái gì đấy, sao anh lại khóa chung với tôi là thế nào. Anh có bị tâm thần hay không mà đi làm cái trò này hả…??
…
Khoa buồn bã bước vào trong nhà. Anh chàng hôm nay không còn tâm trạng để mà đùa hay là cười nữa. Tất cả mọi thứ xung quanh dường như trở nên u tối và lạnh lẽo hơn.
Bà Liên đang ngồi uống nước trong phòng khách, thấy thằng cháu trai về. Bà cười tươi hỏi.
– Hôm nay cháu kết thúc công việc sớm thế…??
Khoa thở dài trả lời bà nội của mình.
– Dạ, cũng chưa phải là xong. Cháu hơi mệt nên muốn về nhà nghỉ ngơi thôi…!!!
Bà Liên quan sát nét mặt của thằng cháu. Bà thấy hôm nay nó có vẻ đang thất vọng hay rầu rầu cái gì đó.
– Cháu bị làm sao vậy mà trông cháu có vẻ không được vui…??
Khoa ngồi ngả người ra sau cái ghế xa lông, anh chàng nới rộng cà vạt ở cổ ra cho dễ thở. Bàn tay phải vuốt mái tóc của mình, Khoa thở dài bảo bà nội.
– Bà nghĩ là nếu mình yêu hay thích một ai đó mà người đó đi mất thì mình phải làm sao để giữ người đó lại…!!!
Bà Liên lại nhìn Khoa thêm một lần nữa. Bà nghĩ.
– Quái lạ, sao hôm nay thằng này lại hỏi mình một câu như thế, không lẽ nó đã yêu ai hay thích ai rồi…!!!
– Cháu nói gì bà không hiểu. Đừng nói với bà là cháu có người yêu rồi đó nhe…!!!
Khoa hơi mỉm cười đáp lời.
– Bà đùa cháu hay sao, cháu tối ngày bận rộn với công việc thì thời gian đâu để mà yêu với đương…!!!
Bà Liên giữ tách cà phê trên bàn tay phải, mắt bà nheo lại. Bà âu yếm hỏi Khoa.
– Nếu thế cháu hỏi bà câu đó làm gì…??
Khoa nhìn ra cửa, anh chàng đang nhìn mấy chậu hoa trước cửa nhà. Khoa nhớ những lần Vân đến đây chơi cô nàng thường hay ngồi xuống mân mê những bông hoa mới hé mở và hay cười hỏi Khoa tên từng cây một.
Khoa giật mình vì không ngờ mình lại nhớ đến con nhỏ vào lúc này, không phải bây giờ nó đang vui vẻ bên người chồng xắp cưới hay sao. Mình nhớ tới nó làm gì có khi chỉ thêm phiền muộn hơn mà thôi.
Bà Liên thấy Khoa trầm tư mà không chịu trả lời câu hỏi của mình. Bà nhắc.
– Kìa sao cháu không trả lời câu hỏi của bà đi…!!!
Khoa quay lại mỉm cười hỏi bà.
– Bà có muốn cháu đưa bà đi chùa vào chủ nhật này hay không…??
Bà Liên nhìn thẳng vào mặt của thằng cháu rồi tra vấn.
– Khoa, cháu nói thật cho bà biết có phải là đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không…??
Khoa lấp liếm.
– Dạ, không có gì đâu. Bà chờ cháu một chút, cháu đi tắm rửa rồi xuống ăn cơm với bà…!!!
Bà Liên còn muốn hỏi thêm Khoa nữa nhưng anh chàng đã nhanh chân đi lên lầu mất rồi. Khoa ném cái cặp xuống bàn, anh chàng lẩm bẩm.
– Không biết con nhãi đó bây giờ làm gì, chắc là gia đình hai bên đang ăn ở một cái nhà hàng nào đó và đang bàn chuyện cưới xin cho nó…!!!
Khoa cười khẩy nói tiếp.
– Mình không thể nào tin được mới có tí tuổi đầu mà nó đã nghĩ tới chuyện kết hôn không biết trong đầu nó nghĩ gì mà có thể vội vàng trong chuyện trăm năm như thế này hay là nó yêu anh chàng kia quá nên không thể nào hoãn lại được…!!!
Trong lòng Khoa một nỗi hờn ghen đang nhen nhóm như một làn khói nhờ gió nên có thể cháy to lên. Khoa chán nản lắc đầu mấy cái cho tỉnh táo. Khoa nghĩ.
– Mình chỉ hơi bực bội vì nó dám nghỉ ngang thôi, làm gì có chuyện mình đi thích một con nhỏ chanh chua và đanh đá như nó. Thôi thì vứt chuyện của nó sang một bên mình chỉ cần biết là nó phải hoàn thành xong nhiệm vụ mà nó đang làm dang dở là được rồi…!!!
Khoa mở vòi nước rồi bắt đầu tắm gội. Hơi nóng của nước làm cho đầu óc của Khoa tỉnh táo hẳn ra, anh chàng cảm thấy sảng khoái và quên đi những mệt mỏi và phiền muộn mà anh chàng phải chịu đựng từ chiều tới giờ.
Bà Liên gọi Khoa.
– Khoa, cháu tắm xong chưa, xuống ăn cơm đi thôi…!!!
Khoa nghe tiếng bà nội gọi, anh chàng vội mặc quần áo, lau khô mái tóc ướt rồi chạy vội xuống bếp.
Một chiếc bàn dài mà chỉ có hai bà cháu ăn cơm với nhau nên hơi chống vắng. Bà Liên hỏi Khoa.
– Sao hai hôm nay bà không thấy Vân đến chơi, cháu không mời con nhỏ đến đây à…??
Khoa không biết trả lời bà mình như thế nào, nếu nói Vân đi lấy chồng thì thế nào bà cũng buồn và thất vọng vì bà đang muốn tác thành Vân cho mình.
Anh chàng vội bịa ra một câu chuyện rất hay.
– Cháu có mời nhưng cô ấy có chuyện nên không thể nào đi được…!!!
Bà Liên nhai nốt miếng cơm, bà buông đũa rồi nhắc khéo thằng cháu.
– Chủ nhật này cháu nhớ bảo con nhỏ Vân cùng bà cháu mình đi lễ chùa nhé. Cả ba người chúng ta cùng đi chắc là sẽ rất vui…!!!
Khoa vội nói ngay.
– Cháu e là không được đâu bà. Cô ấy còn có nhiều công việc khác để làm chứ có phải là rảnh rỗi đâu mà mình muốn cô ấy đi lúc nào cũng được. Cháu sợ mìnhmà ép cô ấy quá lại thành ra không hay…!!!
Bà Liên nhướng mắt lên nhìn Khoa, bà bực mình hỏi anh chàng.
– Cháu nói thế là sao, đừng nói với bà là cháu lại bắt nạt con nhỏ nên nó mới không muốn đến đây nữa…!!!
Khoa tức cả mình, anh chàng đang rầu cả ruột thế mà của anh chàng lại không hiểu cho, bà lúc nào cũng bênh con nhỏ Vân chằm chằm. Thật là yêu người ngoài còn hơn cả cháu của mình.
Khoa cãi .
– Bà cứ đổ oan cho cháu không à, cháu bị cô ta bắt nạt thì có. Bà có biết vì cô ta mà cháu điên cả đầu lên không hả…??
Bà Liên khẽ trừng mắt quát Khoa.
– Cháu thì lúc nào mà chả nói thế. Con nhỏ Vân hiền lành tốt bụng, tuy là nó ăn nói hơi to mồm một chút nhưng bản chất của nó đâu có xấu, cháu chỉ biết đánh giá người khác qua hình thức bề ngoài thôi…!!!
Khoa cười cười bảo bà nội.
– Bà cứ làm như cháu không biết nhìn người, bà đừng quên là ngày nào cháu cũng tuyển nhân sự cho công ty và tiếp xúc với không biết bao nhiêu đối tác làm ăn, lẽ nào cháu lại không rút ra được gì cho mình…!!!
Bà Liên bác bỏ cái suy luận lôgic của Khoa. Bà phán một câu xanh rờn.
– Đó là xét về mặt công việc còn việc nhìn nhận và đánh giá về phụ nữ thì cháu mù tịt. Suốt ngày bà chỉ thấy cháu ôm công việc ngay cả trong lúc ăn và trong lúc ngủ thì còn tâm trí đâu mà nghĩ tới chuyện yêu đương. Bà nghĩ bọn con nít bây giờ có kinh nghiệm về tình yêu còn hơn cả cháu, bà khuyên cháu hãy mua cho mình mấy cuốn sách về tâm lý phụ nữ về nhà mà đọc đi…!!!
Khoa nịnh bà nội.
– Cần gì phải mua những thứ đỏ hả bà, không phải là cháu có một người bà tuyệt vời ở đây rồi hay sao…??
Bà Liên phì cười cho cái tính hay tếu của anh chàng nhưng không phải vì thế mà bà quên đi việc của mình.
– Cháu nhớ là phải mời Vân đi chùa cùng bà vào chủ nhật này đấy cháu mà quên hay là cố ý không làm theo lời bà là không xong với bà đâu…!!!
Khoa kêu khổ, anh chàng nhăn cả mặt lại vì ớn. Khoa cố vớt được một câu.
– Cháu sẽ làm theo lời của bà nói nhưng việc cô ấy có đi hay không là việc của cô ấy, cháu mong là đến lúc đó bà lại không trách hay mắng cháu…!!!
Bà Liên thờ ơ bảo Khoa.
– Cháu cứ làm như thế đi vì đến lúc đó rồi hãy tính…!!!
Kết thúc bữa ăn, Khoa chào bà nội rồi trở về phòng của mình. Anh chàng lôi ghế ra khỏi gậm bàn, bàn tay khẽ kéo ngăn tủ. Khoa lục tìm một tấm ảnh mà anh chàng đã cất kỹ bao lâu nay.
Khoa ngồi xuống, mắt nhìn chăm chú vào tấm ảnh đã bị mờ do lớp bụi của thời gian. Khoa không muốn nhớ hay là không muốn ai nhắc đến người con gái này nữa. Một quá khứ đau buồn cho mối tính đầu thoáng hiện ra trong trí óc của anh chàng.
Khoa đã từng yêu và đã từng hận nhưng anh chàng không thể nào đánh mắng hay chửu rủa cô ta vì người mà làm cho Khoa đau khổ lại chính là người bạn thân của mình.
Khoa quá ngây thơ khi giới người yêu cho thằng bạn thân biết, nhìn thấy họ ngày nào cũng cười đùa và quấn quít bên nhau, Khoa lại thờ ơ và coi đó là chuyện bình thường. Anh chàng tối ngày bận và lo học nên không có thời gian để quan tâm hay hẹn hò được với cô bạn gái của mình. Chính những lúc như thế thằng bạn thân mới có cơ hội nhảy vào.
Khoa đã đau đớn biết chừng nào khi họ nói thật tình cảm của mình cho Khoa biết. Anh chàng chỉ còn biết đứng chết trân một chỗ để nhìn họ bước đi, kể từ đó Khoa không còn yêu ai khác hay có hứng thú với phụ nữ nữa. Khoa dồn hết tâm trí của mình vào học hành. Khoa đã thành công và đang vững bước trên con đường mà mình đã chọn.
Khoa quá bận và quá mệt nên không để ý hay chú ý gì tới tuổi tác và nỗi cô đơn khi phải sống một mình. Nhưng hôm nay tại sao điều này lại ám ảnh và gây phiền muộn cho Khoa đến thế.
Anh chàng chỉ rung động duy nhất một lần với cô người yêu cũ. Trái tim của anh chàng dần khép kín lại nay hình như nó đang mở dần ra. Khoa chán nản lẩm bẩm.
– Mình có bị điên hay không khi đi ghen tức với thằng chồng chưa cưới của Vân vì dù sao con nhỏ đó và mình có mối quan hệ gì đâu, nó chỉ là một nhân viên như bao nhân viên bình thường khác của mình thôi mà…!!!
Từng nét mặt và ánh mặt của người trong bức ảnh như thì thầm với Khoa, anh chàng đau khổ nói.
– Cô chắc là đang hạnh phúc lắm vì cô đã chọn cậu ta mà không phải là tôi, cô đã từng nói với tôi là cô yêu hắn lắm, mặc dù đau khổ vì bị cô phản bội nhưng tôi vẫn mong hai người được mãi bên nhau…!!!
Khoa cất tấm ảnh vào ngăn bàn rồi đẩy hộc tủ lại. Khoa vuốt mặt cho tỉnh táo, anh chàng mở laptop của mình ra. Bàn tay của Khoa sờ lên bàn phím, trong đầu của Khoa lúc này đang nhớ tới hình bóng của Vân khi cô nàng cướp cái Laptop của mình và mỉm cười thật xinh vì đã làm cho Khoa tức.
Khoa lắc lắc đầu, anh chàng lẩm bẩm.
– Hôm nay mình bị làm sao thế này. Tại sao hình bóng của con nhỏ Vân cứ bám mãi mà không tan, mình làm gì hay sờ tới cái gì cũng nhớ về nó là sao. Không lẽ con nhỏ này là quỷ ám…!!!
Khoa bực mình lôi ngay cái bản giao kèo của Vân ra rồi đọc lại một lượt cho nhớ. Khoa mỉm cười vì không ngờ con nhỏ lại ngây thơ đến thế. Mình chỉ dọa nó có tí xíu thôi mà nó đã răm rắp làm theo thật là ngô ngê hết sức.
Khoa cũng hơi lo lắng, anh chàng sợ sau khi kết hôn Vân sẽ không đến công ty làm việc nữa. Vì Khoa không có lý do gì để giữ Vân lại, tờ giấy và bản hợp đồng kia chỉ là giả nên con nhỏ có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Khoa cũng không phải là một kẻ bỉ ổi đến mức đi ép người khác phải làm việc cho mình khi người ta không muốn.
Tự nhiên Khoa cảm thấy nóng bức, anh chàng liền vớ lấy cái remote rồi hạ nhiệt độ của căn phòng xuống. Khoa tập trung tinh thần của mình vào công việc, anh chàng không muốn những cảm giác không hay kia ảnh hưởng tới tiến độ công việc của mình.
Bà Liên vẫn ngồi ở phòng khách bà cảm thấy thằng cháu của mình hôm nay không được bình thường như mọi hôm, chắc chắn là nó có chuyện gì đó dấu mình mà không dám nói ra.
Bà định lên phòng của Khoa rồi tra hỏi anh chàng nhưng nghĩ như thế nào bà lại thôi. Bà không muốn làm phiền Khoa khi anh chàng đang làm việc. Bà lẩm bẩm.
– Sáng mai mình nhất định phải hỏi nó lý do tại sao nó lại mang một bộ mặt thất vọng như thế khi về nhà…!!!
Bà suy đoán.
– Hay là công việc làm ăn của nó không được thuận lợi nên nó mới buồn như thế, vì từ xưa tới nay khi nó nói chuyện với mình nó chỉ có nói về công việc và công việc mà thôi…!!!
Bà gọi cô giúp việc.
– Hồng ra đây bác bảo…!!!
Chị giúp việc vội bỏ bác đĩa ở đấy rồi chạy ra. Chị ta lễ phép hỏi.
– Dạ, thưa bà. Bà có gì căn dặn cháu…??
Bà Liên đặt tách trà xuống bàn, bà khẽ thở dài bảo Hồng.
– Ngày mai cháu nhớ mua nhiều thức ăn một chút nhé vì bà muốn làm một mâm cơm mời Vân tới nhà mình chơi…!!!
Hồng ngoan ngoãn trả lời bà Liên.
– Dạ, cháu biết rồi. Mà hình như cô ấy lâu rồi chưa tới nhà mình thì phải, không biết là cô ấy có bận gì không…??
Bà Liên tò mò hỏi Hồng.
– Cháu thấy Vân là người như thế nào…??
Hồng hơi suy nghĩ một chút rồi đáp lời bà Liên.
– Cháu nghĩ Vân là một cô bé tốt bụng, tuy có hơi thẳng tính một chút nhưng cô ấy dễ tha thứ và hay giúp đỡ người khác…!!!
Bà Liên hài lòng vì Hồng cũng suy nghĩ giống như mình. Bà cười hỏi Hồng tiếp.
– Cháu nghĩ sao nếu bác tác hợp Vân với Khoa…??
Hồng cười tươi nói.
– Cháu ủng hộ bà trong chuyện này, nhưng bà cũng đừng nên vội vàng quá mà lại hỏng việc vì Vân là một cô gái có lòng tự trọng rất cao, nó không muốn ai ép nó trong chuyện này đâu. Ngoài ra cháu thấy cậu chủ và Vân vẫn chưa có cảm giác gì với nhau mình mà cho họ biết ý định này chỉ làm cho họ thêm ngại ngùng rồi không thèm nhìn mặt nhau cũng nên…!!!
Bà Liên gật gù bảo Hồng.
– Cháu nói đúng, bác muốn tạo cơ hội cho chúng nó gần gũi nhau hơn rồi tính tiếp…!!!
Hồng cười cười không nói gì, chị hỏi bà Liên.
– Bà có còn dặn dò gì cháu nữa không để cháu còn vào làm nốt công việc còn dang dở…!!!
Bà phẩy phẩy tay bảo Hồng.
– Cháu vào làm công việc của mình đi, có gì thì bác gọi cháu sau…!!!
Hồng vâng dạ rồi bước vào trong. Chỉ còn mình bà Liên ngồi ở đấy, bà thích thú nghĩ.
– Con bé Vân và thằng Khoa tuy là hay sung khắc nhưng biết đâu mai sau chúng nó lại yêu nhau và thích nhau thì sao, mình cần phải làm một cái cầu nối cho tình cảm của hai đứa vì nếu không thằng cháu cù lần, khù khờ và ham công tiếc việc của mình, có khi chết già nó cũng không tìm được ai mất…!!!
Trong khi bà nội lo lắng cho chuyện tình cảm của mình, Khoa lại đang say sưa làm việc. Khoa đang truy tìm thông tin trên mạng, sắp tới có vài đối tác nước ngoài đến đặt hàng nên anh chàng muốn biết càng nhiều về họ càng tốt.
Bữa ăn của Vũ không hề diễn ra trong im lặng anh chàng phải một phen giật mình vì chiếc điện thoại thân yên đang vang lên một bài hát giáng sinh quen thuộc. Vũ chán nản mở máy.
Anh chàng không hiểu số này là của người nào mà lại gọi cho mình. Vũ định không nghe nhưng anh chàng tự nhủ.
– Biết đâu người này gọi cho mình vì có chuyện quan trọng cần bàn thì sao. Mình nên nghe đi thì hơn…!!!
Vũ cầm điện thoại rồi áp vào tai, anh chàng lịch sự hỏi.
– Xin hỏi ai đang gọi cho tôi đấy…??
Đầu dây bên kia sau hai giây ngập ngừng cuối cùng cũng lên tiếng.
– Em xin lỗi vì làm phiền anh nhưng anh có thể nói chuyện với em một chút được không…??
Vũ giật mình vì đây không phải là giọng nói của Lan đây sao. Cô ta lại muốn gì nữa mà lại gọi điện cho mình thế này.
Vũ thay đổi thái độ lúc nãy bằng một giọng chán nản. Anh chàng vặn hỏi Lan.
– Cô muốn gì…??
Lan ôm gối nằm ở trên giường. Cô ả đang buồn và đang cô đơn, cô ả muốn có người san sẻ và người đầu tiên mà cô ả nghĩ đến là Vũ. Cô ả liền cầm lấy cái điện thoại của mình rồi gọi cho Vũ ngay lập tức.
Lan ngập ngừng hỏi Vũ.
– Anh…Anh có thể đi ăn cùng em không …??
Vũ ngán ngẩm nói.
– Thành thật xin lỗi cô vì tôi đang đi ăn cùng bạn bè. Nếu không còn gì nữa thì tôi cúp máy đây…!!!
Lan hơi tiếc nuối vì cô ả không bao giờ có cớ hội được tiếp cận hay gần gũi với Vũ. Anh chàng luôn tìm cách tránh xa hay lảng tránh cô ả. Cô ta hờn rỗi hỏi Vũ.
– Chắc anh đang đi ăn cùng cô vợ chưa cưới của mình chứ gì. Hạnh phúc ghê há…??
Vũ cáu tiết khẽ gắt Lan.
– Tôi có đi ăn cùng ai hay hạnh phúc hay không thì liên quan gì đến cô, không lẽ tôi làm gì hay đi ăn cùng ai cũng phải xin phép và cảm thấy có lỗi với cô. Cô nên nhớ chúng tay ngay cả bạn bè cũng không phải, tất cả mọi thứ đều là do cô tự nhận vơ về mình mà thôi…!!!
Lan siết chặt cái điện thoại của mình trong bàn tay, cô ả căm thù nói.
– Anh đừng quên dù gì tôi cũng đã nói là tôi không bao giờ từ bỏ anh một cách dễ dàng. Tôi sẽ làm mọi cách để anh biến thành của tôi. Nếu anh không muốn con nhỏ vợ chưa cưới của anh gặp bất cứ chuyện gì thì hãy đống ý làm người tình của tôi đi…!!!
Vũ cảm thấy ghê tởm, anh chàng chưa bao giờ thấy một cô gái nào trơ chẽn và đểu như cô ả Lan này. Vũ đã vượt quá mức chịu đựng của mình. Anh chàng quát.
– Cô quá đáng vừa thôi. Cô là dân giang hồ hay sao mà dám đi dọa nạt này nọ. Tôi thật hối hận vì đã không làm điều này sớm hơn, lẽ ra tôi phải cho cô ăn vài cái tát mới phải. Tôi nói thật cho cô biết, cô càng làm vậy thì tôi càng ghét cô hơn mà thôi. Tôi không bao giờ muốn nghe hay muốn nhắc đến tên của cô nữa, vì vậy làm ơn đừng bao giờ gọi điện quấy rầy tôi…!!!
Vũ tức quá anh chàng liền cúp luôn máy. Lan nhăn mặt lại vì tiếng một tiếng cạch vang lên thật to. Cô ả nghiến chặt hai hàm răng của mình lại, nỗi hờn ghen đang sôi xục ở trong lòng, cả người của cô ta như muốn bốc hỏa. Cô ta lẩm bẩm nói một mình.
– Anh hãy chờ đấy, nếu anh không thuộc về tôi thì con nhỏ kia cũng đừng hòng có được anh. Nó chỉ là một con nhóc thì làm sao nó có thể địch được với tôi. Tôi phải làm cho nó chịu nhục một cách thậm tệ, và phải rời xa anh ngay lập tức…!!!
Cô ta tức giận ném cái gối xuống giường. Cả một bàn phấn trang điểm bị cô ta gạt hết tất cả xuống đất. Cô ta uất hận vì bị Vũ cho ra rìa. Cô ta tự hỏi là mình hờn ghen như thế này là vì Vũ không yêu mình hay chỉ đơn giản là muốn chiếm được Vũ.
Cô ả cười một cách thật man dạ i. Cô ả nói.
– Dù là vì lý do gì thì mình cũng phải làm cho cái tên kia phải chịu quỳ gối xuống van xin mình tha thứ và cầu xin mình yêu hắn thì thôi…!!!
Ánh mắt của cô ả ánh lên những tia nhìn oán độc và căm thù. Cô ả nhìn trừng trừng ra cửa sổ, cô ả bóp nát quả cam đang cầm trên tay rồi ném nó bay đánh vèo một cái qua song sắt cửa xổ.
Chỉ tội nghiệp cho bác làm vườn. Bác đang tập trung làm việc thì bị một vật gì đó rơi đánh bốp một cái vào đầu. Bác giật mình vội buông cái cuốc và nhìn thật kỹ xem là vật gì.
Bác kinh ngạc vì không biết quả cam này bay ra từ đâu. Bác lẩm bẩm.
– Cũng may chỉ là quả cam nếu là viên đá hay viên sỏi thì còn gì là đầu của mình nữa. Người nào mà bất cẩn và vô duyên hết sức…!!!
Nỗi tức giận và căm hờn của Lan tràn hết cả ra mọi thứ, cô ả đập phá gần hết đồ đạc trong nhà rồi quát lên thật to.
– Con bé Hoa đâu rồi. Mau lên đây tao bảo…!!!
Hoa đang nấu ăn và dọn dẹp trong bếp nghe tiếng gọi thất thanh của cô chủ. Con nhỏ hãi quá vội thưa.
– Dạ, em ở đây…!!!
Con nhỏ chạy thật nhanh lên lầu hai. Con nhỏ sợ hãi nhất là cô chủ khó tính và hay bắt chẹt những người làm trong nhà này.
Con nhỏ run run gõ cửa rồi bước vào trong. Hoa kinh hãi khi nhìn thấy những vảnh vỡ vụn của đồ đạc bị đập phá. Lan tóm lấy áo của Hoa rồi tiện tay cô ả tát cho Hoa một cái để xả bớt giận trong người ra.
Cô ả nghiến răng nói.
– Mày quét dọn hết chỗ này cho tao. Tao mà thấy còn sót bất cứ thứ rác nào ở trong phòng khi tao quay lại là mày chết với tao. Mày đã nghe rõ chưa hả…??
Hoa bật khóc vì cái tát của cô ả đâu có nhẹ, mắt của con nhỏ nổ đom đóm và con nhỏ đếm được không ít sao. Con nhỏ uất ức và tủi hận nhưng không dám có hó hé hay cãi lại mà lí nhí nói.
– Dạ, em biết rồi ạ…!!!
Lan trước khi rời khỏi phòng còn quay lại trừng mắt nhìn Hoa thêm một lần nữa. Cô ả mỗi lần gặp chuyện gì bực tức hay là cáu giận ai ở bên ngoài. Cô ả luôn lôi Hoa ra làm cục xả của mình.
Hoa cố gắng nín nhịn cho xong nhưng qua chuyện này còn nhỏ gồng mình lên vì sức chịu đựng của con nhỏ đến đây là hết. Con nhỏ vừa làm vừa khóc. Nước mắt của một con bé nghèo khổ và quê mùa nhưng chịu khó rơi đầy trên má.
Hoa lấy tay quẹt nước mắt của mình, con nhỏ nghĩ.
– Hết ngày hôm nay sau khi nhận lương mình sẽ xin nghỉ làm ở đây rồi tìm một gia đình nào đó tử tế hơn. Ở đây mình chỉ có bị đánh và bị chửu suốt ngày, mình đi làm thuê cho họ chứ có phải là nô lệ của họ đâu mà họ có cái quyền chà đạp lên nhân phẩm của mình. Cô ta đúng là một con quỷ cái. Cầu mong cho cô chết sớm hay bị trời trừng phạt cho những hành vi độc ác của cô ta…!!!
Con nhỏ rủa chán rồi lại tiếp tục làm nốt công việc của mình.
Lan đeo cái túi xách làm bằng da trên vai, mắt đeo một cái kính màu hồng, mái tóc uốn quăn. Trông cô ta rất sành điệu và rất bốc lửa. Cô ta đang thu hút tất cả mọi ánh nhìn về phía mình.
Cô ta bước đi như một người mẫu chính hiệu, khẽ hất mái tóc của mình ra phía sau. Cô ả đã làm thẫn thờ không biết bao nhiêu trái tim của những quý ông trong cái quán bar này.
Có một bàn tay khẽ đặt lên vai của cô ta lúc cô ta đang nâng ly rượu lên môi uống.
Cô ả giật mình quay lại khi nhìn rõ là kẻ nào rồi, cô giật mình đánh thót một cái, ly rượu trên tay sóng sánh suýt đổ.
Công mỉm cười âu yếm hỏi Lan.
– Chào em, hôm nay em lại có nhã hứng đến đây cơ à. Tại sao em không gọi anh đi uống cùng mà lại đi một mình cô đơn như thế này…??
Cô ả căm thù nhìn Công đầy tức giận và ghê tởm.
– Anh còn không mau cút đi hay là tôi phải gọi bảo vệ đến bắt anh vì tôi quấy rối và làm nhục tôi…!!!
Công không lấy thế làm buồn hay sợ hãi mà anh chàng ngồi luôn xuống. Hắn ta nhìn Lan một cách đầy thèm muốn và si mê, hắn nhìn Lan mà không cần dấu giếm hay cảm thấy ngượng ngùng. Hắn muốn cho Lan biết điều này nên miệng của hắn suýt xoa.
– Công nhận hôm nay em đẹp thật. Anh có thể mời em một ly và lúc nữa ra nhảy với anh được không…??
Lan kinh tởm bảo Công.
– Cám ơn anh nhưng anh hãy biến đi cho tôi nhờ vì mỗi lần nhìn thấy cái bản mặt dâm dục của anh là tôi lại phát tởm…!!!
Công tái mặt nhưng hắn càng muốn trêu đùa với Lan hơn vì cô ta càng xỉ nhục hắn bao nhiêu hắn lại càng muốn làm cho Lan phải đau khổ bấy nhiêu.
– Anh nghĩ là em từ nay từ chối anh e là không được vì chuyện trên giường của chúng ta anh đã chụp mấy bức hình làm kỷ niệm không biết em có nhã hứng muốn xem nó hay không…??
Ly rượu ở trên tay đổ nghiêng xuống làm ướt cả cái váy màu hồng của cô ta. Cô ả run run hỏi Công.
– Anh…anh không làm cái trò bỉ ổi thế chứ…??
Công cười thật đểu bảo Lan.
– Sao em lại nói là bỉ ổi phải nói là thông minh mới đúng chứ. Vì thân hình của em đẹp quá anh chỉ muốn lưu lại một chút gì đó cho mình thôi mà…!!!
Lan nghiến răng căm hờn nói.
– Tôi đề nghị anh xóa nó ngay lập tức nếu không tôi sẽ kiện anh ra tòa vì tội hiếp dâm và dám dùng những thứ bẩn thỉu đó để đe dọa tôi…!!!
Công ung dung rót cho mình một ly rượu, anh chàng cầm cái ly rồi nhầm nháp từng tí một. Công nheo mắt bảo Lan.
– Em hãy làm những gì mà mình thích. Nhưng anh không đảm bảo là những tấm hình đó không bị tung lên mạng hay là…!!!
Anh ta nhếch mép lên nhìn Lan trừng trừng rồi nói tiếp.
– Hay là không được gửi cho anh chàng Vũ mà em đang đeo đuổi đâu…!!!
Lan giật mình đánh thót một cái, cô ta lo sợ nhất chính là điều này. Mụch đích chiếm đoạt Vũ cho riêng mình cô ta vẫn chưa làm xong. Cô ta không thể để bất cứ lý do gì ngáng chân của cô ta được.
Cả người của cô ta run lên vì hận và vì tức. Cô ta căm thù Công tột độ nhưng hắn đang nắm được điểm yếu của cô ta, nên cô ta đành nhượng bộ hỏi Công.
– Anh muốn tôi phải làm gì cho anh thì anh mới buông tha và trả những bức hình đó cho tôi…??
Công mân mê đùi và nhìn Lan một cách thật đểu rồi nói.
– Chỉ cần cô đồng ý làm người tình của tôi trong vòng một tháng thì tôi sẽ buông tha cho cô…!!!
Lan cười khẩy, cô ả gạt tay Vũ ra khỏi đùi của mình. Cô ả cay cú nói.
– Ai đảm bảo là anh sẽ giữ đúng lời hứa của mình vì nhỡ đâu anh được voi đòi tiên thì sao…??
Công thờ ơ đáp lời của Lan.
– Nếu thế cô hãy chờ tôi sẽ làm gì cho cô đi vì người chịu thiệt trong chò chơi này chỉ là cô mà thôi…!!!
Lan căm hận Công tột độ. Cô ả chỉ muốn xông lại cho tên Công vài phát tát và bóp cổ cho hắn chết ngay tại chỗ nhưng cô ta phải cố nén.
– Tôi đồng ý với điều kiện đó của anh nhưng anh phải làm một bản giao ước cho tôi. Vì tôi không tin anh sẽ giữ đúng lời hứa của mình…!!!
Công khẽ nhếch mép lên. Anh ta thầm thì ở trong dạ.
– Cô tưởng có thể dùng bản giao ước đó để bắt tôi làm theo yêu cầu của cô sao. Dù sao đó chỉ là một tờ giấy nháp mà thôi, nó có giá trị quái gì đâu nhưng tôi sẽ ký và làm theo yêu cầu đó của cô vì chỉ có như thế cô mới xa vào bẫy của tôi…!!!
Hắn tươi cười rồi lôi Lan ra sàn nhảy. hắn cô ý ôm sát và sờ vào mông của Lan. Lan nhắm mắt thật chặt lại, cơ thể của cô ta run rẩy và đóng băng lại khi ở trong vòng tay của Công. Cô ta khinh ghét bản thân mình vì không ngờ một con người cáo già và chuyên môn đi lừa tình của kẻ khác như cô ta nay lại bị một kẻ cao tay hơn biến thành trò chơi của hắn.
Công thì thầm vào tai của Lan.
– Đêm nay cô ở lại với tôi chứ…??
Lan viện cớ để từ chối Công.
– Xin lỗi anh nhưng tôi có việc bận rồi…!!!
Công cười khẩy rồi siết thật chặt cơ thể của Lan vào người mình. Hắn ta gằn từng tiếng.
– Cô nghĩ là mình có cái quyền đó hay sao. Cô đừng quên là bây giờ cô bị biến thành cái gì…!!!
Lan bị nghẹt thở vì Công siết mạnh quá. Cô ta nói như là người bị bóp cổ.
– Anh…anh làm ơn buông tôi ra vì tôi không thể thở được…!!!
Công không những không buông ra mà hắn còn siết mạnh hơn, hắn đe dọa.
– Cô đừng tìm cách chạy trốn hay có ý hại tôi vì tôi không phải là kẻ dễ chơi đâu nên hãy ngoan ngoãn làm theo lời của tôi đi thì hơn…!!!
Lan khiếp sợ nên vội đáp.
– Vâng, em biết rồi anh hãy làm ơn đi, em không chịu được nữa rồi…!!!
Công nới lỏng tay của mình ra, nhưng một bàn tay của hắn thọc sâu vào lớp áo đằng sau lưng, miệng của hắn cắn nhẹ vào tai của Lan. Hắn mơn trớn hỏi.
– Thế nào hả em yêu mình đi chứ…??
Cơ thể của Lan như bị hóa đá, cô ta khinh hoàng vì những ngày sắp tới cuộc sống của cô ta không còn yên lành nữa rồi. Cô ta sẽ phải chịu đựng tên xấu xa và đê tiện này suốt một tháng mà chưa chắc hắn sẽ buông tha cho Lan một cách dễ dàng.
Lan là một con cáo già có thể bây giờ cô ta chịu thua Công nhưng điều đó đâu có nghĩa là cô ta không thể nào không tìm ra được cách trả thù lại Công. Trong đầu của cô ta thoáng hiện ra hình bóng của Dũng. Cô ta nghĩ.
– Hãy tận hưởng những phút giây như thế này đi vì không bao lâu nữa đâu chính tôi sẽ cho anh câm luôn và phải giành hết cả cuộc đời của mình ở trong bệnh viện…!!!
Cô ta đang muốn dùng thân thể của mình để làm một cuộc trao đổi với Dũng. Anh ta là một tên giang hồ đã si mê và muốn có được Lan lâu rồi nhưng cô ta không bao giờ để ý đến hắn ta nay nếu được cô ta gợi ý thì anh chàng sẽ sướng phát điên lên mà làm theo bất cứ yêu cầu nào của cô ta.
Lan đã lấy lại được bình tĩnh và phong độ hàng ngày của mình. Cô ả cười khẩy bảo Công.
– Đi thì đi anh tưởng tôi sợ anh sao…!!!
Công kinh ngạc khi nhìn vào ánh mắt đầy nham hiểm của Lan. Anh ta mặc dù có cảm thấy hơi lo ngại và có ý đề phòng ở trong dạ nhưng anh ta tin tưởng vào mấy bức ảnh bẩn thỉu kia. Anh ta có ngờ đâu, anh ta không còn nắm dược con dao đằng chuôi nữa mà anh đang cầm con dao đằng lưỡi.
Lan bỏ đi trước. Công lẽo đẽo theo sau. Cô ta hất hàm hỏi Công.
– Anh định đưa tôi đến khách sạn nào…??
Công không thể nào tin được là tại sao cô ta lại có thái độ dửng dưng đến phát sợ như thế này. Đây đâu phải là thái độ của một cô gái bị bắt ép làm chuyện xấu xa với một người đàn ông mà đây là thái độ ban phát cho một kẻ khác.
Công tự nhiên cảm thấy ớn lạnh. Anh chàng công tử bột bắt đầu thấy mình không được thông minh và sáng suốt khi đi chơi đùa với một con người sâu hiểm như Lan.
…
Vân điên tiết quát Duy.
– Anh làm như thế này có khác gì anh xâm phạm vào quyền công dân của người khác. Mau thả tôi ra ngay…!!!
Duy lắc đầu bảo Vân .
– Xin lỗi, nhưng chìa khóa tôi không có sẵn ở đây chỉ khi nào bố mẹ và người thân của chúng ta tới nơi tôi mới thả cho cô đi được…!!!
Vân tái mặt hỏi lại Duy.
– Ý của anh nói là họ sắp vào đây rồi hay sao…??
Duy bực mình bảo Vân.
– Không lẽ lúc nãy tôi nói cô bị điếc hay sao mà không nghe tiếng…!!!
Vân dùng tay trái ôm lấy đầu của mình, con nhỏ nhăn mặt lại vì lo sợ.
Vân lắp bắp van xin Duy.