– Anh hỏi lại lần cuối! Phải em muốn kết hôn không?
– Phải thì sao mà không thì sao? – Hạ An nhấn mạnh từng chữ đau đớn – Anh nên nhớ, em và anh, kết thúc rồi!
– Kết thúc không có nghĩa là chấm hết, vì anh, vẫn còn yêu em. Nên xin em, nói anh biết chuyện gì đang xảy ra! – Tuấn Dương nắm gọn tay người anh yêu, nhìn sâu vào mắt cô, thật thành khẩn – Nói rõ đi, được không?
Hạ An bỗng gục mặt xuống bàn khóc, không nức nở nhưng nước mắt cứ ầng ậc trào ra, không nấc nghẹn nhưng đôi vai cứ run rẩy. Cô
Cô không đủ mạnh mẽ để có thể đối diện Tuấn Dương với khuôn mặt bình thản như cô vẫn tưởng, nhất là những lời nói thật lòng của anh càng khiến cô thêm khổ sở. Anh còn yêu cô và cô cũng thế, chưa bao giờ hết yêu anh nhưng rồi thì sao? Định mệnh cho anh và cô bên nhau một lần là để biết không thuộc về nhau… thế thôi!
Ngay cả bản thân cô, cũng không thuộc cô nữa rồi. Cô phải lấy người mà cô còn chưa biết mặt mũi hắn ta thế nào, thậm chí tên hắn ta ra sao cô cũng không rõ. Chỉ biết, hắn hơn cô đến chục tuổi, và lấy hắn thì gia đình cô sẽ xoá được số nợ khổng lồ.
– Nhà em nợ hắn bao nhiêu?
Tuấn Dương khẽ thở phào khi anh có khả năng giải quyết vấn đề này. Gã mà ép hôn Hạ An chỉ là tên cho vay nặng lời, có máu mặt đôi chút. Tiền và vũ lực, anh đều chấp!
– Nhiều. Tiền bố em đầu tư chứng khoán là của gã hết. Vỡ nợ rồi!
Hạ An chớp mắt liên tục để ngăn những giọt khóc đang chực trào ra, cô không muốn mình tỏ ra quá yếu đuối, nhất là lúc này. Tuấn Dương giúp cô lau nước mắt, vỗ nhẹ vai cô an ủi:
– Anh sẽ giúp. Em không phải lấy hắn đâu!
Hạ An đột nhiên xô mạnh tay anh ra, giọng phẫn nộ:
– Rồi sao? Em không lấy hắn thì lấy anh, hả? Thế còn cuộc hôn nhân của anh thì sao? Là anh muốn phải không?
Chẳng để Tuấn Dương kịp giải thích, Hạ An đã chạy vụt khỏi nhà hàng như tránh né sự thật. Cô điên cuồng băng qua làn xe cộ tấp nập mà chẳng thèm để ý tới chiếc mô tô đang lao nhanh về phía mình…
Chap 56: Luật cấm từ vị khách.
– Luật dành riêng cho em đây! – Ngón tay đưa ra, dí mạnh trán cô nhóc – Không được rời khỏi tôi, một mét!
***
Đã dùng mọi cách để đe dọa nhưng cảm giác sợ hãi không đến với vị khách kia mà ngược lại, nó đang xâm chiếm cô gái nhỏ thật mạnh mẽ. Tai Đông Vy như ù đi khi hắn nói mình bị AIDs, tuy không tin lắm nhưng cơ thể nhỏ nhắn vẫn cứng đờ, quên cử động dù những sợi dây thừng đã bị cởi bỏ toàn bộ.
– Tôi còn trẻ, còn tương lai, còn nhiều thứ phải làm. Ông đừng hại tôi! Hơn nữa, tôi chỉ mới bằng tuổi con cái ông, ông làm bậy là mất nhân cách đấy!
Đông Vy nhẹ nhàng khuyên giải, chỉ mong những lời thành thật có thể đánh thức một phần lương tâm của kẻ làm cha. Đây cũng coi như là biện pháp cuối cùng!
– Xin lỗi, tôi không có con. – Vị khách lịch sự đáp.
– Vậy tôi bằng tuổi cháu ông! Ông không cảm thấy có lỗi với con cháu sao?
– Bị ngốc à? Đã không có con thì làm sao có cháu! – Vị khách bực mình, cốc trán cô gái nhỏ liền vài cái. Rõ ngốc, nếu muốn thịt người thì anh đã chẳng thèm nghe cô nàng lảm nhảm đến tận bây giờ.
– Đau!
Cô gái nhỏ kêu lên, vừa xuýt xoa vừa che trán và bỗng giật mình khi nhận ra sự tự do đã được trả về với đôi tay. Một âm mưu nhỏ chợt nảy ra và được Đông Vy thực hiện ngay lúc đó. Cô gái nhỏ bặm môi, dùng hết sức tung cú đạp thật mạnh về phía đối diện, nơi mà cô đoán chắc là vị khách đang ngồi. Đồng thời, tay tháo khăn bịt mắt để tiện đường thoát thân.
Nhưng nằm ngoài dự đoán của Đông Vy, vị khách không dính đòn mà ngược lại, tóm lấy bàn chân phách lối để cô gái nhỏ hoảng sợ, luống cuống vùng mạnh cả hai chân.
– Biến đi! Biến ngay!
Nét cười thoáng qua trên khuôn mặt điển trai, vị khách bỗng vòng tay ôm chặt lấy cô gái nhỏ, khẽ đặt lên chóp mũi xinh xắn một nụ hôn phớt như làn gió thoảng qua. Giây lát đó, cả không gian bị nhấn chìm trong im lặng. Cô gái nhỏ thôi chống cự, ngồi ngoan trong đôi tay quen thuộc, nín thinh thật lâu rồi khẽ nói:
– Ai thế?
Thay cho câu trả lời, vị khách nới lỏng nút thắt của chiếc khăn để nó tự tuột ra, trả lại tự do cho đôi mắt còn ngập sợ hãi. Cô gái nhỏ ngước nhìn người đối diện với vẻ mặt ngạc nhiên tột cùng, làn da tái xanh bỗng chốc ửng hồng, trưng ra toàn bộ sự ngượng ngùng đang lấn chiếm cô nhóc. Đông Vy mấp máy môi, bật ra những thanh âm run run:
– Sao lại là anh?
– Là tôi thì sao?
– Nhưng giọng nói…anh biết giả giọng?
Đông Vy hướng thẳng ánh mắt hoài nghi về phía người đối diện, hai tay bấu chặt vào lưng anh để… trả thù cho việc bị người này đùa giỡn. Thật mất mặt! Thật xấu hổ! Lại bị anh chứng kiến mình rơi vào thảm cảnh này, đã thế còn mạnh miệng dọa người máu lạnh, có khác gì là làm trò cười không?
Bất chợt, một ý nghĩ lướt qua đầu cô gái nhỏ như tia chớp loé lên giữa trời quang, Đông Vy nhìn chằm chằm đôi mắt xám tro mê hoặc, khẽ rùng mình bởi linh cảm kì quặc đang mách bảo cô rằng, nhân vật đáng sợ này chính xác là người lạ mang tên Richard nếu như…
– Anh biết giả giọng nói đúng không? – Cô gái nhỏ lặp lại phán đoán của mình, tim đập liên hồi như sắp vỡ tung.
Hữu Phong gật đầu thừa nhận với thái độ dửng dưng cố hữu, cứ như là bí mật về Richard chẳng bị khơi ra. Anh thấp giọng:
– Dạo phố thế này à?
– Em lạc đường rồi sau đó… không nhớ nữa. Lúc tỉnh dậy thì đã thế này rồi! – Cô gái nhỏ lấp liếm chuyện đuổi bắt cướp, không muốn phô trương thêm sự ngốc nghếch của mình trước ai kia.
Hữu Phong cũng chẳng thèm suy xét lời nói dối lộn xộn ấy, mắt anh xoáy sâu vào bờ má còn lưu dấu tay, dấu vết của những cái bạt tai. Anh mím môi, có chút thương cô nhóc, nhưng hơn hết vẫn là cơn điên vẫn muốn nổi lên! Vệt sáng mạnh mẽ phủ lấy đôi mắt xám tro lạnh lẽo, Hữu Phong gạt tay cô nhóc để hất văng mấy cái bấu véo của mèo con. Anh thảy chất giọng dữ dằn vào không khí:
– Luật dành riêng cho em đây! – Ngón tay đưa ra, dí mạnh trán cô nhóc – Không được rời khỏi tôi, một mét!
***
Đông Vy nhắm mắt, gục mặt vào bờ vai rộng, miệng cười tủm tỉm, mũi nhăn nhăn.
– Tóc anh cũng thật thơm!
Sau lời khen ấy, cô gái nhỏ dùng hết can đảm vài cái vươn tay, chạm nhẹ mái tóc màu hạt dẻ của người đang cõng mình. Vì lúc chiều chạy quá nhanh nên bị sái chân, còn phải trải qua mấy tiếng đồng hồ bị trói nên Đông Vy đến lết cũng chẳng nổi. Nài nỉ mãi, ai đó mới chịu cõng cô với lời dặn “Không nhúc nhích, không mở miệng!”
Cô gái nhỏ phạm phải hai điều cấm kia mất rồi… Hữu Phong khựng người, miệng nhếch hờ thành nụ cười quỷ quyệt và đột ngột… anh buông tay.
Rầm! Đông Vy tuột khỏi lưng Gió Quỷ, đáp đất bằng tiếng hét thảm thiết…
Tuệ Anh kinh ngạc khi Minh Quý trở lại chỉ sau vài ba phút vào khách sạn, với thần thái sứt mẻ và vẻ mặt thảm hại, anh đập mạnh volant.
– Sao đấy?
– Tên chết tiệt ấy đến trước rồi!
– Tên chết tiệt nào? Ý anh… không phải Hữu Phong chứ?
Tuệ Anh mất bình tĩnh, đồng tử trong đôi mắt híp giãn căng. Cô đang lo vì sợ hỏng kế hoạch và sợ nhất là Gió Quỷ rồi sẽ bóc trần âm mưu này ra. Cô rồi sẽ thật xấu xí trong mắt anh.
– Nhìn đi!
Minh Quý dí đầu Tuệ Anh vào ô cửa kính nhỏ để cô nàng thấy rõ chiếc xe BMW chiễm chệ đậu gần đấy, chứng tỏ Gió Quỷ đang hiện diện tại nơi này. Đám lưu manh ăn hại! Bọn chúng chả phân biệt nổi đâu mới là vị khách thật sự.
– Hắn tới rồi. Kế hoạch của cô, xem ra chỉ là thứ bỏ đi!
Chẳng đợi người bên cạnh kịp phản ứng trước sự đổ vỡ của cái bẫy tuyệt hảo, Hồ Minh Quý đã thẳng tay đẩy cô nàng ra khỏi xe và phóng đi điên cuồng. Anh ghét phải thất bại liên tiếp trước đứa em trai cùng cha khác mẹ, cứ như đó là một quy luật. Tạo hoá thật không công bằng, vì cớ gì anh và hắn đều là con trai độc nhất của dòng họ quí tộc nhưng chỉ mình hắn mới nhận được sự tôn sùng của muôn người, còn anh… cứ như đứa con hoang. Federer đối xử với anh thật khác so với hắn. Nếu Hữu Phong được bố tự tay chăm bẵm từng chút, rèn dũa từng chút, nâng niu từng chút thì anh lại bị ông ta quẳng cho đám người hầu. Mọi yêu cầu của Minh Quý, Federer đều đáp ứng, anh luôn sống trong đủ đầy, chưa từng thiếu thốn bất cứ thứ gì nhưng bố cũng chưa bao giờ gần gũi Minh Quý. Anh tủi thân, đôi lần nhốt mình trong phòng không ăn không uống nhưng rồi vẫn phải tự chui ra vì chẳng ai thèm ngó tới. Nhiều lần, anh chủ động tiếp cận bố nhưng lại lủi thủi một mình vì bố luôn từ chối anh với lí do – Bận! Federer bận thật, nhưng chỉ cần Richard bỏ ăn một bữa thì ông ta sẵn sàng gạt hết công việc.
Ngày thơ bé, Minh Quý đã tưởng Federer chiều chuộng Richard hơn vì anh thua kém cậu ta. Muốn được người bố vĩ đại quan tâm nên Minh Quý đã luôn gắng hết sức để chứng tỏ mình hơn hẳn em trai, dù là việc cỏn con như ngoan ngoãn ăn uống chứ không kén ăn giống cậu em. Đối với mọi người xung quanh, anh luôn tỏ ra thật thân thiện, thật chuẩn mực, thật trái ngược với phong thái bất cần và nổi loạn của Richard.
Thế nhưng mà, hết thảy những điều đó chẳng đem tình thương của bố cho anh mà dần dần, chúng hình thành lớp ngụy trang thật hoàn hảo để che đậy con quỷ tham vọng, ích kỷ bên trong anh. Và chỉ duy nhất Hữu Phong biết anh chẳng phải thiên sứ như người khác vẫn lầm tưởng, cậu ta luôn buông lơi nét cười chế giễu và chọc điên anh nhằm để bóc mẽ con người thật của anh. Con người thật của Minh Quý… là đứa trẻ vẫn thường độ kị, ghen tị với cậu em trai cùng cha khác mẹ, vẫn thường thèm khát những thứ Richard có mà chẳng thể chiếm đoạt. Con người thật của Minh Quý, tóm lại là kẻ thua cuộc!
Kéttt!
Chàng trai đột ngột quay đầu xe khiến những phương tiện tham gia giao thông ở làn đường kế bên đồng loạt phanh gấp, tấp vội vào lề đường hệt những con thú hoang đang trốn chạy cuộc săn đuổi ghê rợn nào đó.
Minh Quý tăng tốc độ, lao đi nhanh hơn về hướng ngược lại. Anh dù thua cuộc lần này thì cũng phải đạp đổ chiến thắng của Đinh Hữu Phong! Anh sẽ không nằm yên trên thất bại như đã từng nữa, vì anh đã biết chính xác điểm yếu cậu ta…
Chap 57: Chạm tay vào tử thần.
***
Hữu Phong ngồi xuống cạnh cô gái nhỏ, ánh mắt lạnh lẽo phóng thẳng tới những vết bầm tím bám quanh cổ chân mảnh dẻ, bàn chân be bé co rúm lại dưới cơn đau.
– Có tới bệnh viện không?
– Không cần đâu! – Cô gái nhỏ đáp gọn lỏn, quay mặt đi nơi khác, không thèm nhìn cái người đã tàn nhẫn quẳng cô xuống đất.
– Thế mai Vy đi học kiểu gì? Lết à?
– Ừ, lết đấy! – Đông Vy bặm môi, tỏ ra bất cần.
– Tốt!
Hữu Phong đột nhiên xoa đầu cô nhóc, tia gian manh ánh lên trong đôi mắt xám tro và thấp thoáng sau nét mặt dửng dưng. Anh đều giọng:
– Vậy, Vy cứ lết nhé. Tôi đi đây!
Đi đâu cơ? Cô gái nhỏ đờ người, lơ ngơ nhìn theo đôi giày thể thao sọc đen cho tới lúc bóng dáng kiêu hãnh khuất dần sau bãi đỗ xe chật cứng… À! Thì ra là bỏ rơi cô…
Đông Vy suýt chút thì hét ầm vì quá giận, cục tức lúc nãy cô còn nuốt chưa trôi đã lại bị anh nhồi thêm cơn bực này nữa. Rõ ràng là anh tới đây với ý đồ chẳng tốt đẹp gì, anh vốn chỉ muốn giễu cợt sự ngốc nghếch của cô. Đông Vy thôi liên tưởng Hữu Phong tới Richard, dù hai người đều cứu vớt cô khỏi những cái hố nhưng phong thái của họ là hoàn toàn khác biệt. Người lạ chu đáo hơn, chuẩn bị bánh donut ngon lành, cử người đưa cô về tận trường chứ không vô tâm như cái người vô tình này, luôn đối xử với cô thật tệ!
“Tồi tệ! Đồ tồi! Đồ tồi tệ! Đồ tồi tệ! Đồ tồi, tồi tệ!…”
Trong lúc Đông Vy không ngừng nhại đi nhại lại mấy từ tồi tệ, một cánh tay chìa ra trước mặt cô nhóc, tỏ ý muốn nâng nhóc ta dậy nhưng bị hất ra. Đông Vy cáu tiết, chả thèm nhìn đã gắt loạn lên:
– Đồi tồi! Sao anh còn quay lại làm gì!
– Ồ! Ai đã làm em phải giận thế này?
Những thanh âm nhẹ nhàng tựa dải lụa mềm mượt chậm rãi tiến thẳng vào tai Đông Vy khiến cô đánh mất một nhịp thở, ngây người trong vài giây, thật từ từ… thật từ từ… cô gái nhỏ ngước đầu.
– A! Anh cũng tới đây sao?
Đông Vy cười gượng gạo để lấp liếm sự nhầm lẫn vừa rồi. Biết mình trông rất khó coi với kiểu ngồi bệt như ăn vạ trước khách sạn nên cô gái nhỏ vịn tay lên nền đất, cố đứng dậy. Cô không muốn người khác trông thấy sự khó khăn của cô, nhất là những người có quen biết. Một là vì sợ họ lo lắng, hai là vì sợ họ giúp đỡ. Nhưng với Đinh Hữu Phong thì lại khác, cô sẽ thoải mái than thở, tha vãn… như là ddag làm nũng.
– Vì em ở đây nên anh tới! Nào, về cùng anh!
– Về cùng anh?
– Phải! – Minh Quý mỉm cười, đã lường trước được biểu hiện kinh ngạc của cô gái nhỏ khi anh xuất hiện nên đôi môi mỏng như cánh anh đào chỉ việc thốt ra những gì sắp sẵn trong đầu từ trước – Thật xin lỗi! Lẽ ra anh nên có mặt sớm hơn, nếu vậy thì chắc là em không bị đau thế này! Giờ em theo anh tới bệnh viện, nhé!
Minh Quý có vẻ vội, nắm tay cô gái nhỏ kéo đi ngay khi vừa dứt lời. Xe BMW vẫn còn trong bãi đỗ, lúc chủ nhân của nó còn chưa trở lại thì anh phải nhanh chóng đưa cô nhóc này đi… vào chiếc bẫy mà anh giăng sẵn. Chiếc bẫy này tuyệt hơn nhiều nếu so với âm mưu của cô nàng má lúm. Anh chả cần người lạ nhúng tay vào để rồi hỏng việc, như đám côn đồ mà Tuệ Anh thuê, chúng chẳng phán biệt nổi đâu mới là vi khách thật sự. Đã thế còn canh gác ngoài cửa, không cho anh vào trong. Rõ một lũ ăn hại!
– Tại sao lại tới bệnh viện chứ? Em không muốn!
Đông Vy vùng ra khỏi cái nắm tay bất ngờ từ chàng trai trẻ. Bệnh viện đối với cô là một nơi khá nhạy cảm vì tại chính nơi ấy, mẹ đã rời bỏ cô sau quãng thời gian vật lộn với căn bệnh tim ác tính. Và cũng chính nơi ấy, cô gặp lại Minh Quý sau lần hai người ăn cùng nhau tại quán vỉa hè. Tại bệnh viện, anh thăm người nhà còn Đông Vy chăm mẹ. Rồi vì quá túng thiếu mà cô buộc phải mượn tiền anh, cho tới giờ vẫn chưa trả! Số tiền ấy, cô đã góp đủ nhưng lại ngần ngừ, không dám đưa cho anh vì sợ anh nhận ra cô nhóc hôm nào cứ lủi thủi, vật vờ trong bệnh viện. Chẳng biết sao, Đông Vy lại không muốn Minh Quý nhận ra là hai người có quen nhau từ trước.
– Không muốn nhưng em phải đi. Vì em bị thương, nếu không sớm điều trị sẽ rất nguy hiểm!
– Không sao đâu! Em về ngủ là ổn thôi!
– Anh chưa nói hết!
Cô gái nhỏ càng bướng bỉnh thì Minh Quý lại càng kiên quyết, anh vừa kéo cô đi vừa nhấn mạnh từng chữ:
– Tuệ Anh là bạn em đúng không? Cô ấy bị tai nạn rồi!
Tuấn Dương thở nặng nề,vòm ngực rắn chắc lộ ra sau chiếc áo
phông đẫm mồ hôi. Anh nắm chặt tay người đang nằm trên giường bệnh,
nhìn cô đau đớn khi vừa trải qua cuộc phẫu thuật kéo dài hàng
tiếng đồng hồ để giữ lại sinh mạng trước cơn thèm muốn của tử
thần. Càng thương cô bao nhiêu thì anh càng giận bố mẹ cô bấy
nhiêu, dù họ có khó khăn tới đâu cũng không được phép mang con cái
ra trao đổi như món hàng thế kia. Bởi vậy mà anh còn để họ vào thăm Hạ An, sợ cô tỉnh giấc sẽ thêm đau buồn.
Anh quyết định rồi, anh sẽ huỷ bỏ cả hai cuộc hôn nhân bằng mọi
cách và bằng mọi giá! Sẽ không ai có quyền thay anh quyết định
tương lai nếu như anh của sau này thiếu vắng tình yêu.
– Chị Hạ An! Chị làm sao thế này!
Tuệ Anh vừa bước vào phòng bệnh đã bịt miệng khóc nấc lên. Vừa
nghe tin Hạ An bị tai nạn là cô rời khách sạn, chạy tới đây ngay.
Một phần vì cô thật sự lo lắng cho người chị thân thiết, một
phần vì cô muốn lấy đây làm lí do để lấp liếm sự vắng mặt của
cô kể từ lúc bỏ lại Đông Vy tại cửa hàng thời trang.
– Ngậm miệng lại! Đừng có ồn! Hạ An đang ngủ, không thấy à? –
Tuấn Dương gay gắt, bởi anh vốn kinh tởm sự giả tạo.
Tuệ Anh sững người mất vài giây trước lời quát mắng kia nhưng rồi cũng chẳng mấy để tâm, vì cô đã quá quen với bản tính nóng nảy của tên đàn anh khối trên.Hơn nữa người yêu anh ta đang gặp nạn, cư xử thô lỗ đôi chút cũng chả sao, đừng nên chấp người lúc họ vì đau buồn mà mất kiểm soát làm gì! Tuệ Anh bước tới giường bênh trắng xóa, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay xanh xao đến tội nghiệp của Hạ An.5
– Đừng lo lắng, chị ấy sẽ không sao đâu. Thần chết sẽ không nỡ bắt người tốt!
Tuệ Anh thầm thì, có ý an ủi Tuấn Dương nhưng anh lại ném cho cô ánh nhìn khô
ng mấy thiện cảm, kèm theo chất giọng mỉa mai:
– Cô biết vậy thì ăn ở cho tử tế, không thì chết sớm đấy!
– Ý anh là sao? – Tuệ Anh quắc mắt.
– Chả ý gì cả. Nhắc nhở thôi, mà nếu cô tử tể thật thì cần quái gì phải giật mình! – Tuấn Dương xoáy thẳng vào đôi mắt híp sắc bén, cười lạnh một tiếng như ngầm vạch trần mọi tội lỗi của cô ả.
Tuệ Anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh, hồ như không chút run rẩy trước những lời đay nghiến kia, chỉ riêng đôi bàn tay là lạnh toát bởi lo sợ. Cô nàng khéo léo lái chủ đề sang hướng an toàn cho mình:
– Chồng chưa cưới muốn gặp chị Hạ An. Hắn còn ở ngoài kia, anh ra xem thử thế nào!
Chưa để cô nói hết câu, Tuấn Dương đã đứng vụt dậy và lao nhanh ra ngoài. Chờ tới lúc cửa phòng khép chặt, Tuệ Anh mới cẩn thận đi tới cửa sổ, lấy máy gọi cho Minh Quý để nghe ngóng tình hình. Anh ta đang thực hiện kế hoạch mới, sẽ đưa nữ sinh học bổng về nhà riêng của anh ta rồi tùy ý hành động. Miễn sao Gió Quỷ phải đau!
– Thế nào rồi? Anh bắt được nó chưa?
– Hay lắm! Tôi sẽ gọi thêm gã lưu manh. Gã nhớ con bé lắm! Lần trước gã đã kịp làm gì với nó đâu!
Nằm chết lặng trên giường bệnh trắng xóa, Hạ An nín thở, nhắm nghiền mắt vờ còn bất tỉnh. Cô đã nghe thấy hết thảy.
Chap 58: Gặp nguy
Cảm giác thế nào? Nhìn người tình bé bỏng của mình sắp chết mà không làm gì được ấy! Thiếu gia uy phong đâu rồi nhỉ, giờ ai thèm nghe cậu chứ! Cậu thua rồi! Đông Vy không sống được đâu, cô nàng ngốc tới mức thắt dây an toàn cũng chẳng cài nổi!
***
Qua cửa kính xe, Đông Vy thờ thẫn nhìn cảnh vật đang lùi dần về phía sau với gương mặt nhợt nhạt, tóc rối tung đầu rối bời hệt cô nàng bê bối. Cô gái nhỏ không ngừng vặn vẹo những ngón tay, nghe tim đập liên hồi. Cô e sợ mối đe dọa nào đó đang rình rập quanh mình nhưng chẳng rõ nguyên do của nỗi sợ này xuất phát từ đâu. Là vì Tuệ Anh gặp nạn hay vì cô đi cùng xe với một con người khá phức tạp?
– Bệnh viện còn xa không anh nhỉ?
– Xa chứ! Chúng ta còn chưa đi hết nửa chặng đường.
– Ừm. Em biết rồi!
Cô gái nhỏ khẽ thở dài, bắt đầu có chút hối hận khi theo Minh quý. Dù cô vẫn chưa hiểu rõ về con người này nhưng chắc chắn anh ta chẳng phải kẻ xấu, bởi ba năm trước, Minh Quý từng là người duy nhất bên cô chịu giúp đỡ vô điều kiện. Cô túng thiếu, tuy không hỏi vay nhưng trông thấy khuôn mặt ảo não của cô là anh ta hiểu chuyện ngay, chẳng cần hỏi han gì nhiều đã đem tiền cho cô mượn. Sau đó, Đông Vy không có dịp gặp lại Minh Quý nữa. Còn bây giờ thì anh đâu biết cô là ai, ngoại trừ học sinh cùng trường! Nói chung, Minh Quý an toàn với cô, chỉ có điều lòng dạ cứ mãi bứt rứt không yên là vì Đông Vy đang mang cảm giác bỏ- rơi- một- người. Có khi nào, cô hiểu nhầm Hữu Phong… Anh đi lấy xe để đưa cô về chứ không hẳn là vứt cô.
– Anh Minh Quý, anh…
– Đông Vy, em…
Cùng lúc, hai giọng nói đồng loạt cất lên khiến hai ánh mắt vô thức chạm vào nhau qua chiếc gương chiếu hậu, một ánh thăm dò từ chàng trai trẻ và một ánh e ngại từ cô gái nhỏ.
– Anh nói trước đi!
– Lady first! – Minh Quý nói ngắn gọn.
Đông Vy cũng không lôi thôi thêm, hỏi nhanh:
– Em khá tò mò là sao anh biết Tuệ Anh xảy ra chuyện?
– Nghi ngờ anh hả nhóc?
– Không phải đâu. Anh đừng nghĩ thế! – Cô gái nhỏ vội xua tay, cụp mắt lí nhí – Em chỉ hơi thắc mắc.
– Thế thì anh không cần giải đáp! Đến nơi rồi em sẽ biết!
Minh Quý đột ngột nhấn mạnh ga, đẩy tốc độ lên tới mức gần như là cao nhất. Sau vài cú luồn lách, xe đã nghiễm nhiên dẫn đầu làn đường cao tốc. Cô gái nhỏ hoảng hốt vịn chặt vào mép ghế để người không va đập về phía trước, giờ cô mới biết thế nào là tốc độ tử thần mà người ta hay ám chỉ những tay đua gan lì.
– Anh đi chậm hơn được không? – Đông Vy sợ tái người, da trắng bệch không khác tượng sáp là mấy.
– Thắt dây an toàn vào! – Nét mặt Minh Quý nghiêm lại một cách khác thường, anh quát – Mau lên!
Cô gái nhỏ thấy chóng mặt, đầu óc xoay tròn như đang nhón chân theo điệu nhạc. Ngửi được mùi nguy hiểm đang bám lấy mình và chiếc xe này, Đông Vy liền làm theo lời Minh Quý nhưng sự luống cuống của cô càng làm tay thêm run, không sao gài nổi đai an toàn. Cô gái nhỏ lo lắng nhìn theo tầm mắt của người ngồi sau ghế lái điều khiển, phải kìm lắm mới không reo lên.
Cảm giác bất an ban nãy bỗng chốc bị thổi bay đi mất, thay vào đó là sự an tâm tuyệt đối như khi cô gái nhỏ nằm gọn trong vòng tay của Gió Quỷ. Thật quá mức vô lý, nhân vật đáng sợ nhất lại là người Đông Vy tin tưởng nhất…
– Anh dừng lại đi! Đấy là xe Hữu Phong mà!
Cô gái nhỏ nói như reo, khẽ thở phào vì chẳng có cuộc đuổi bắt nào diễn ra hết. Có lẽ Minh Quý hiểu lầm chiếc BMW đang bám sát phía sau là của bọn côn đồ nào đó nên mới phóng nhanh như vậy. Nhưng lạ thật, đến xe em trai mình mà anh ta cũng không phân biệt nổi hay sao? Đúng lúc Đông Vy định biến mối ngờ vực thành một câu hỏi nào đó thì chuông điện thoại Minh Quý reo, lần thứ hai kể từ lúc cô gái nhỏ bước lên xe. Anh ta không bắt máy, cũng không giảm tốc độ, chỉ cười một điệu quái dị rồi bỗng đánh tay lái…
Trước khi lao ra khỏi xe, Minh Quý khẽ thì thầm:
– Đông Vy, tôi xin lỗi!
Giữa đêm tối, chuỗi âm thanh rùng rợn của sự va đập vút lên cao như lưỡi dao sắc ngọt, cứa sâu vào tận cùng của sắc đêm và gieo rắc trong đôi mắt xám tro một nỗi đau tinh khiết…
————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động…!
————————–
Chỉ trong giây lát ngắn ngủi, vụ tai nạn kinh hoàng đã mang mùi máu tanh bao trùm cả không gian. Đoạn đường cao tốc bị kẹt tắc, xe cộ đều phanh gấp và tấp vội vào vỉa hè để không gây thêm hỗn loạn.
Vừa nãy, chiếc xe đang lao với tốc độ tử thần bỗng lấn đường, đâm thẳng vào làn xe ngược chiều. BMW theo sau cũng không tránh khỏi liên lụy, vì trước đó, Hữu Phong cho xe phóng như vũ bão nên dù đã thắng gấp vẫn lao thẳng vào đám hỗn độn. Do bị ép từ cả hai phía trước sau, xe dẫn đầu của Minh Quý đã bị quẳng lên không trung và lật ngược như pha hành động kinh điển thường hay có trong những bộ phim bom tấn. Lửa dần bốc cháy quanh xe… mùi xăng, mùi máu quyện vào nhau đặc sánh.
Hữu Phong bị choáng nặng, trước mắt tối sầm nhưng vẫn cố không gục đầu bất tỉnh trên volant. Anh thấy đau, đau tới nỗi phải mím chặt môi để không bật ra bất cứ tiếng rên rỉ nào. Ý thức của anh còn nguyên vẹn nhưng thể xác thì lại quằn quại trong đau đớn và bất lực. Anh muốn cứu cô gái nhỏ ra khỏi chiếc xe chết tiệt đang bốc cháy kia! Vừa nãy, anh chỉ thấy mỗi Minh Quý nhảy ra… còn cô ngốc kia, bị mắc kẹt rồi!
Một phút trôi qua, có vài người kéo Hữu Phong ra khỏi xe BMW cũng bị lật. Anh thấy lờ mờ gần đó là đám đông nhốn nháo đang vây thành vòng tròn quanh xe của Minh Quý, họ liên tiếp gọi cảnh sát, cấp cứu.
– Trong xe còn có người! – Hữu Phong khẽ thều thào, lồng ngực quặn thắt từng cơn khiến anh ho ra máu.
– Xe sắp nổ rồi chàng trai! Không ai dám tới gần đâu. Mọi người đang đợi cứu hộ. Cậu cố lên!
– Tôi bảo trong xe còn có người!
– Ai không biết thế. Nhưng xe sắp nổ, cậu không nghe thấy sao? Chắc là cứu hộ tới liền thôi! Họ bị kẹt xe.
Mắt Hữu Phong hằn mạnh những vệt đỏ, anh gằn từng chữ:
– Ông cứu Vy rồi ông muốn gì tôi cũng cho. Còn nếu Vy có chuyện gì, tôi cho ông chết đấy!
– Ơ, Vy nào? Cậu đang nói gì thế?
Người đàn ông nhìn Hữu Phong lạ lẫm, cho là anh không được tỉnh táo nên mới ăn nói linh tinh. Còn Hữu Phong đã gần như lịm đi, anh khó nhọc mấp máy môi:
– Vy…
– Hả?
Tôi không nghe thấy cậu nói gì cả! Nói lại xem nào!
Đến lúc này, nửa chữ Hữu Phong cũng không thốt ra nổi nữa. Anh chỉ hất cằm, hướng ánh nhìn của người đàn ông tới chiếc xe đang cháy. Ông ta lại càng không hiểu, phẩy tay có ý bảo anh đừng tiếp tục Vy Vy gì đó nữa. Ông ta đỡ anh ngồi tạm xuống đường, mặt căng thẳng nhìn máu đang lan khắp mặt Hữu Phong.
– Khốn thật! Lũ y tá bác sĩ chết dí ở đâu rồi!
Mặc ông ta chửi rủa, Hữu Phong giữ hơi thở nhẹ, chầm chậm rút di động khỏi túi quần. Một bàn tay đỡ Hữu Phong ngồi vững, một giọng nói vừa nhẹ vừa quỉ quyệt rỉ vào tai anh:
– Cảm giác thế nào? Nhìn người tình bé bỏng của mình sắp chết mà không làm gì được ấy! Thiếu gia uy phong đâu rồi nhỉ, giờ ai thèm nghe cậu chứ! Cậu thua rồi! Đông Vy không sống được đâu, cô nàng ngốc tới mức thắt dây an toàn cũng chẳng cài nổi! Hahaha!
Hữu Phong chết lặng, chỉ kịp ấn số quản gia Lâm trước khi nhắm nghiền mắt…
Chap 59: Cổng thiên đường.
***
Biển cả mênh mông. Có cậu bé bất tỉnh trên bờ cát, cả người cậu đều dính máu. Chung quanh vắng lặng như chỉ có mỗi mình cậu tồn tại trên thế gian này.
Cậu cứ nằm bất động như thế kể từ lúc bình minh kéo nắng lan tràn cho đến lúc hoàng hôn gọi bóng đêm bừng tỉnh. Phải rất lâu sau, tưởng chừng như cả thế kỷ đã trôi qua, mới có ai đó tới gần cậu. Là người phụ nữ tuyệt đẹp, chỉ riêng mọi đường nét trên gương mặt bà đều buồn, đều sầu. Vóc dáng bà mỏng manh tựa làn khói, chân không đi mà lướt trên cát.
– Hữu Phong, con mở mắt ra nào! – Tiếng người phụ nữ thì thầm như tiếng sóng rì rào của biển khơi.
Tựa lời thần chú được truyền tới, cậu bé thức tỉnh ngay sau đó, vệt lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, đôi mắt xám tro từ từ mở ra. Cậu khó nhọc thều thào:
– Mẹ!
– Hữu Phong, con thật ngoan!
Ánh mắt người phụ nữ xa xăm tựa cánh buồm nhấp nhô ngoài biển khơi, bà nhìn cậu bé trìu mến:
– Phong có muốn đi với mẹ không?
Cậu bé chầm chậm gật đầu, đặt tay mình vào lòng bàn tay mẹ không chút do dự.
– Con ngoan lắm!
Sau lời khen ngợi của mẹ, cậu bé bỗng có cảm giác mình nhẹ bẫng chỉ tựa chiếc lông vũ vút cao lên không trung. Cậu thấy rõ ánh mặt trời rực rỡ, thấy rõ từng cụm mây trôi lững lờ. Những vệt máu trên người cậu biến mất một cách kỳ lạ.
Dường như cậu đang ở thiên đường, bởi chỉ có thiên đường mới không tồn tại đau đớn. Cậu chết rồi ư? Sao cũng được! Lúc này ngoài chói mắt ra, cậu không có chút cảm giác nào nữa hết!
– Chỉ cần bước vào Cổng thiên đường là con sẽ đến với thế giới của mẹ! – Người phụ nữ chỉ về cầu vồng bảy sắc lung linh giăng ngang trời.
– Vâng, mẹ! – Cậu bé ngoan ngoãn đáp.
– Nào, con yêu đến với mẹ!
Lúc này, người phụ nữ đã đứng sau cầu vồng, bà như trong suốt giữa bảy sắc màu tỏa sáng khắp nền trời. Bà chìa tay để con trai nắm, cười cưng nựng:
– Nào con!
Cậu bé bỗng sững người, có giọng nói trong veo rất đỗi quen thuộc đang vang vọng quanh đây khiến cú nhấc chân của cậu khựng lại. Cậu lắc đầu, đáy mắt xám tro ánh lên những tia sáng mạnh mẽ.
– Con từ chối mẹ sao hả Phong?
– Xin lỗi Người. Con đã hứa, phải bảo vệ Vy!
Một khoảng im lặng như trùm kín cả vũ trụ. Người phụ nữ khóc trong câm nín, những giọt nước mắ rơi khỏi gò má xanh xao, tan ra bao la. Ngay sau tiếng nấc nghẹn, bà xô mạnh Hữu Phong…
“Được rồi con trai. Hãy quay về thế giới của con nhưng nên nhớ rằng, con phải khiến người con gái ấy đau gấp ngàn lần những gì mẹ đã trải qua! Không được quên nỗi đau của mẹ nhé Hữu Phong!”
Bóng mỏng manh của người phụ nữ dần tan biến, chỉ còn tiếng nói âm u cùng con trai bà rơi khỏi tầng mây…
***
Hàng chục đôi mắt đồng loạt dõi chiếc máy đo tim trong câm lặng, trên mành hình, điện tâm đồ chạy một vạch thẳng tắp…
– Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức!
Quản gia Lâm nhìn người bác sĩ đang cúi gập trước mình, ông bình tĩnh đặt câu hỏi:
– Ý ông là thế nào?
– Gia đình nên chuẩn bị…
– Ra ngoài hết cả đi! – Federer ngắt lời với ngữ khí lạnh tanh.
Chỉ phút chốc, phòng bệnh đã lặng như tờ. Những giọt khóc đều bị cơn đau thắt ép chặt trong tuyến lệ, không sao thoát ra nổi. Quản gia Lâm đứng thất thần, những ngón tay siết chặt. Thầy giám thị cúi gằm mặt, mắt đỏ hoe.
– Hai người nữa, đi ra đi!
Sau mệnh lệnh của người đứng đầu dòng họ quí tộc, chỉ mỗi thầy giám thị bước đi. Còn quản gia Lâm quì xuống ngay khi cánh cửa đóng lại, ông nghẹn tiếng:
– Tôi đáng chết, thưa chủ nhân!
– Ta bảo rồi, ông chỉ vờ trung thành với Richard, không được phép chiều ý nó. Ta đã cấm Richard quen cô bé đó rồi cơ mà!
– Tất cả là lỗi của tôi, thưa chủ nhân.
– Biết thế thì đi chết đi! – Federer hất cằm về phía cửa, nét mặt u tối.
– Vâng, thưa chủ nhân!
Một lần nữa, cánh cửa khép lại, đem mọi âm thanh dập tắt. Federer nắm bàn tay lạnh buốt của con trai, tim như vỡ thành hàng trăm hàng ngàn mảnh vụn. Ông khóc, lần thứ ba trong đời. Lần thứ nhất là khi mẹ Richard – người phụ nữ duy nhất ông thương yêu qua đời. Lần thứ hai là vào ba năm trước, khi Richard gặp nạn. Nạn đó ông gieo nhưng người gánh chịu đã chẳng phải là Richard nếu như anh không cứu vớt gia đình đáng chết đó! Thêm lần này nữa, con trai độc nhất của ông mất cả tính mạng chỉ vì đứa bé ấy…
Nó cũng là mầm mống của lũ chết tiệt đã hại vợ con ông, phải giết nó!
Federer chạm vào khẩu súng ngắn gài trên thắt lưng, đúng lúc ý định gây án mạng kia sắp được ông thực hiện thì màn hình máy đo tim hiển thị những vạch cong. Federer không tin nổi vào mắt mình, nhìn Hữu Phong đang nhíu mày, mệt mỏi vứt một từ duy nhất cho sự kinh ngạc tột độ của ông.
– Vy!
Chap 60: Cùng ngậm miệng!
Ở đâu đó, có nét đồng điệu giữa hai tâm hồn và những phút giây qua mới là chút giây phút ngắn ngủi họ dám sống thật…
***
Kể từ sau vụ tai nạn, cô gái nhỏ đột nhiên bốc hơi. Không ai còn thấy Đông Vy nữa! Hầu hết mọi người đều cho rằng, cô gái nhỏ đã nổ tung cùng chiếc xe đêm ấy, giờ chỉ là nắm tro tàn.
Điều này khiến toàn học viện xôn xao, nhiều học sinh bắt đầu tỏ ra hối hận vì lúc trước đã đối xử không tốt với nữ sinh học bổng. Họ gấp hạc giấy cầu nguyện để mong linh hồn người bạn nhỏ sớm siêu thoát. Số ít ỏi còn lại vẫn chưa tin là Đông Vy chết nên thuê thám tử điều tra.
“Tạm thời, Đông Vy sẽ không tới lớp. Các em chỉ cần biết vậy và nên dẹp hết những trò ngớ ngẩn kia đi! Không làm ồn, gây mất trật tự!”
Điều kì lạ là ngay sau lời dặn dò của thầy giám thị, Hạ An đột nhiên giáng mạnh bạt tai vào Tuệ Anh. Chỉ đánh mà không nói thêm bất cứ lời nào! Cái tát bất ngờ đó nhanh chóng trôi vào quên lãng bởi ai cũng cho rằng, hành động kia là do tâm lí của Hạ An không được ổn định sau mấy ngày điều trị ở bệnh viện.
Quãng thời gian này, Tuấn Dương luôn kề bên Hạ An, chẳng rời nửa bước như hai người đã là một. Ngày dần trôi, anh dần thay đổi, không còn là nam sinh chơi bời, thường trêu ghẹo đám con gái lả lơi, không còn một tay ôm hai em nữa. Vòng tay anh, giờ chỉ dành riêng cho mỗi người con gái ấy.
Tuấn Dương của hiện tại như biến thành người khác, nhưng thực chất, anh vẫn là anh, chỉ có điều những suy nghĩ đã chẳng còn non nớt. Anh hiện tai, phải tự gánh tương lai của chính mình. Anh đã bỏ nhà đi, kệ bố mẹ cắt đứt mọi khoản trợ cấp và cho là anh bất hiếu, còn cô em gái thì gào khóc như đứa con nít.
– Anh về nhà đi! Có gì gia đình mình cùng giải quyết mà, anh thế này ai cũng lo.
– Anh không về đâu. Họ lo cho anh hay lo cho tập đoàn của họ?
– Thì tập đoàn sau này cũng sẽ là của anh, bố mẹ muốn tốt cho anh cả thôi mà anh Tuấn Dương!
– Tốt quá nhỉ? Em chẳng hiểu gì cả! Cứ kệ anh đi! – Tuấn Dương dúi lại vào tay em gái thẻ ngân hàng, nghiêm mặt – Anh bảo rồi, anh tự lập được!
– Anh tự lập gì chứ, đồ ăn em còn phải mang đến tận phòng anh.
Chẳng muốn đôi co thêm nên Tuấn Dương bỏ đi với bộ dạng lầm lì, vẫn không chịu cầm thẻ ngân hàng em gái đưa. Thanh Ngân vừa tự ái vừa tức tới mức bật khóc ngay tại sân thể dục, nơi cô hẹn anh trai.
Vẫn đang là giờ nghỉ trưa nên chung quanh không một bóng người, Thanh Ngân có thể tự do thả mình trôi theo cảm xúc, chẳng cần giữ hình tượng nàng hoa khôi luôn tỏa sáng giữa ánh hào quang. Nước mắt làm nhoè mascara, thoáng chốc đã biến khuôn mặt xinh đẹp thành thảm họa make- up. Thút thít thêm một lúc, cô nữ sinh bỗng giật mình bởi bịch khăn giấy ai đó vứt vào mình.
Cô nàng ngẩng đầu lên trong vô thức để xem kẻ tốt- bụng- theo- cách- vô- duyên và không khỏi giật mình khi kẻ đó là nhân vật tầm cỡ xếp thứ hai của học viện – Hồ Minh Quý, cũng là người duy nhất ngoài nữ sinh lọ lem có thể giao tiếp bình thường với Hữu Phong. Vậy, anh ta chỉ có thể là…
– Cảm ơn nhé, anh trai của Hữu Phong! – Nàng hoa khôi lên tiếng chào đầy ẩn ý.
Sắc mặt của chàng trai tối sầm chỉ trong chớp mắt, anh thấp giọng:
– Thông tin này, từ đâu mà có?
– Sói đột lốt người! Bề ngoài thánh thiện, chuẩn mực lắm. Nào ai ngờ cấu kết với con bé mập để hại em trai mình! – Đôi môi đỏ thẫm châm chọc.
Minh Quý chẳng bộc lộ chút cảm xúc nào trước sự thật Thanh Ngân vừa khơi ra, chỉ thấy coi thường bộ dạng điêu ngoa của cô nàng. Anh cũng thôi ý định ép buộc nàng ta, trước hết phải bịt miệng còn nguyên do vì sao nàng ta tóm được những bí mật này, anh sẽ tự tìm hiểu sau.
– Quạ đội lốt phượng hoàng! Bề ngoại xinh xắn, tỏ na nết na, thuần khiết nhưng ai biết tâm địa khó lường cỡ nào! – Minh Quý không nhượng bộ.
– Tôi tò mò lắm cơ, vố đau mà hai người định cho Hữu Phong nếm là gì thế? – Nàng hoa khôi vuốt tóc, nét yêu kiều pha lẫn nét chua ngoa – Phải chăng là vụ tai nạn kia?
Minh Quý cười không đáp. Anh rút một tờ khăn giấy, dịu dàng lau những vết lem của phấn trang điểm, hơi thở nam tính phả nhẹ lên khuôn mặt đẹp hoàn mỹ. Đúng như dự đoán của anh, cuộc điện thoại kia đã bị theo dõi. Minh Quý yên tâm hơn bởi những gì cô nàng biết qua việc nghe lén, chả là bao.
– Chỉ có kẻ ngốc mới tò mò chuyện người khác! – Minh Quý nhả từng chữ.
– Vậy kẻ khôn ngoan là nên cho tất cả biết đúng không? – Thanh Ngân hươ hươ chiếc máy ghi âm tí hon trước người đang tự nguyện lau nước mắt giúp mình, nàng cũng buông từng chữ – Chỉ cần đưa cái này cho thầy giám thị, toàn trường sẽ biết bộ mặt thật của anh đấy, Hồ Minh Quý ạ!
– Cũng chỉ cần Hữu Phong biết, cô là bạn gái Richard như đã tuyên bố. Cô sẽ sớm biết cái giá của việc mạnh miệng là thế nào! – Đôi môi mỏng tựa cánh đào chậm rãi đáp trả.
– Anh uy hiếp tôi ư?
– Cùng ngậm miệng, cùng có lợi!
Hai đôi mắt cùng xoáy thẳng vào đồng tử người đối diện, họ đã tự phơi bày bản chất thật của mình trước nhau. Ở đâu đó, có nét đồng điệu giữa hai tâm hồn và những phút giây qua mới là chút giây phút ngắn ngủi họ dám sống thật…
Sân thể dục im ắng, có nắng kéo hai chiếc bóng đổ dài trên mặt đất, chàng trai cao lớn, cô gái mảnh dẻ.
***
Vài tia nắng trong veo leo qua khung cửa hé mở, vờn lên từng milimét mê hoặc trên gương mặt điển trai. Hàng mi mắt thoáng rung động, vệt lông mày thanh tú cau có bởi nắng chói, đôi mắt lạnh lẽo từ từ hé mở sau giấc ngủ kéo dài đã hơn mười ngày qua.
Federer nén niềm vui đang vỡ òa trong tim, ông giữ nét mặt trầm ngâm nhìn con trai đang dần mở mắt, nỗi lo âu kết tụ từ bao ngày nay tới lúc này mới chính thức được tháo bỏ. Các bác sĩ đều nói, Richard khó lòng qua khỏi bởi vụ tai nạn lần này đã đánh thức những vết thương của ba năm về trước. Năm đó, con trai ông cũng rơi vào cơn nguy kịch vì những phát súng và những nhát dao đẫm máu của chính sát thủ do ông cử tới. Giây phút Richard thức tỉnh, Federer như hồi sinh bởi ông đã đặt cả linh hồn mình vào con trai độc nhất.
– Giỏi lắm con trai!
Chàng trai im lặng, tầm mắt rơi trên mái tóc điểm bạc của Federer, lòng bỗng dậy lên chút cảm xúc khó tả khi ông luôn là người anh nhìn thấy đầu tiên trong những lần anh đứng trên lằn ranh giới giữa sự sống và cái chết. Hữu Phong hiểu rõ, Federer yêu anh hơn bất cứ thứ gì ông có, thế nhưng một tiếng bố anh cũng chưa từng gọi. Sâu trong tiềm thức anh từ thơ bé, Federer là kẻ ác trói buộc mẹ, giam cầm mẹ, làm mẹ đau hết cuộc đời…
– Con không thấy khó chịu ở đâu chứ? Chờ chút nhé, bố gọi người vào kiểm tra.
Chưa được hai bước, Federer không yên tâm dặn dò thêm:
– Con nằm yên đấy, đừng cử động!
Lời bố còn chưa dứt hẳn, Hữu Phong đã ném vỡ lọ hoa thủy tinh đặt đầu giường. Ánh mắt anh rực lên tựa loài mãnh thú đang bị kìm ***, âm vực trong giọng nói khô khốc như vẳng lại từ vùng đất hoang vu:
– Khỉ thật! Dám bắt tôi sang Thụy Sĩ!
Chap 61: Cửa đã sập!
“Các em thân mến. Hẳn các em đều biết đến vụ tai nạn xảy ra vào tháng trước của Đinh Hữu Phong khối 12 và Đông Vy khối 11. Các em ạ, hai bạn ấy sẽ không quay lại với chúng ta nữa!”
***
Đúng chín giờ đêm, Hạ An kết thúc công việc part- time liền chạy vội về nhà, vừa cởi áo khoác đã lao thẳng vào bếp. Cô ăn tạm quả táo rồi hai tay thoăn thoắt xắt thịt, gọt khoai tây, cà rốt…
Trong lúc chờ nồi soup sôi, Hạ An nấu cơm và vài món ăn mặn. Tuy đã về đêm nhưng chỉ có mình cô trong căn nhà trống trải, bố mẹ vì muốn kiếm thêm thu nhập nên liên tục tăng ca làm ở công ty, thậm chí có đêm khuya khoắt mới về. Gia đình Hạ An giờ đã tống khứ hết mớ nợ nần nhưng để kinh tế vững vàng như trước thì mọi thành viên đều phải nỗ lực.
Gần 11 giờ. Hạ An để lại mẩu giấy trên bàn ăn đã bày biện sẵn mấy món trông khá ngon miệng. Cô tương đối hài lòng với tài bếp núc của mình khi thử hình dung tới lúc bố mẹ dùng bữa, chắc hẳn hai người ấy sẽ không ngớt lời khen con gái và tự trách mình vì lỗi lầm vừa qua.
Chỉn chu hết mọi thứ, Hạ An bắt chuyến xe bus đêm tới quán bar – nơi Tuấn Dương làm việc suốt một tháng tách biệt khỏi gia đình. Kể từ lúc bỏ nhà đi, anh trưởng thành nhiều mà cũng vất vả nhiều. Bên cạnh việc học khá nặng ở Trung Anh, Tuấn Dương còn phải tranh thủ thời gian rảnh rỗi làm barman để trang trải đời sống tự do mà anh theo đuổi.
Lúc Hạ An tới nơi, cô thấy bạn trai mình đang xin lỗi một khách hàng nữ, đầu còn cúi trước cô ta. Cảnh tượng này làm Hạ An choáng, suýt chút đã đánh rơi hộp thức ăn. Khỏi cần nói ra thì ai cũng biết, cậu ấm Tuấn Dương có tính tự trọng tự ái rất cao, chưa lần nào chịu nhún nhường trước ai bao giờ. Ngay cả từ lúc chia tay đến nay, Hạ An vẫn chưa thấy anh xin lỗi cô! Chuyện này đúng là lạ hết mức.
Hạ An nép người vào một góc ngầm theo dõi để Tuấn Dương không phát hiện ra mình, nếu thế hẳn anh sẽ thêm buồn. Qua dáng điệu gượng gạo cùng nét mặt khó chịu là cô biết anh đang rất xấu hổ rồi. Chẳng ai muốn người yêu chứng kiến mình thảm hại cả!
– Xin lỗi là thôi à? Không xong với tôi đâu. Tôi còn lạ gì những thành phần bẩn thỉu như các anh, lợi dụng cái mác barman chuốc rượu người ta rồi giở trò!
Nữ khách hàng tiếp tục làm ầm lên dù Tuấn Dương đã kiên nhẫn giải thích về ly sinh tố anh pha chế. Do chút nhầm lẫn và lơ đãng nên anh lỡ cho loại rượu mạnh thay vì rượu nhẹ như nữ khách hàng yêu cầu. Đây hoàn toàn là sự vô ý chứ chẳng phải anh cố ý để hại người như cô ta lu loa. Tuấn Dương bắt đầu thấy ngứa mắt với những ánh nhìn đang đổ dồn về phía mình, anh nhấn giọng:
– Tôi không hề muốn thế, mong cô đừng hiểu lầm và làm to chuyện!
– Hiểu lầm à? Được thôi. Cứ cho đó là sự cố này lặp lại với bao nhiêu người rồi. Nếu tôi không phát hiện ra sớm thì chả biết tối nay sẽ nằm ở nhà nghỉ nào!
Rõ ràng vị khách muốn gây chuyện. Đã thế, Tuấn Dương có nhịn thêm cũng chẳng được tích sự gì! Anh trợn mắt quát:
– Cô im đi, được chứ! Đừng lải nhải như thần kinh thế nữa. Bộ muốn ngủ cùng tôi lắm sao?
Khách hàng nữ đứng ngây như phỗng vì quá ngượng. Tiếng cười nho nhỏ xung quanh càng khiến cô ta thêm ê chề, uất ức hét lên:
– Quản lý đâu rồi hả? Tôi muốn gặp quản lý!
***
Nửa đêm. Ánh đèn đường vàng nhạt trùm màu ảm đạm lên không gian, cái lạnh của thời tiết vừa sang thu gợi lên chút buồn chút tê tái. Dãy phố im lìm như đứa trẻ đang ngủ say, chỉ vài ba ô cửa sổ còn sáng đèn.
Có hai bàn tay đan chặt nhau tại trạm chờ xe bus vắng ngắt. Cô gái tựa đầu lên bờ vai vững chắc của người con trai kề mình, cố nặn ra một nụ cười.
– Tuấn Dương của em hãy vui lên nào! Đừng buồn vì những con người đáng ghét kia. Sẽ mệt óc lắm đấy!
– Anh đâu buồn đâu. Khá nhẹ nhõm là đằng khác!
Tuấn Dương thú thật. Nếu người quản lý không cho anh thôi việc thì anh cũng tự ý xin nghỉ. Một tháng, thế là quá đủ rồi! Quán bar kia ngày trước là nơi anh và bạn bè kéo tới đàn đúm rất thường xuyên, cũng chính vì nể khách Vip lâu năm nên chủ quán mới nhận anh vào làm. Lương cao một chút nhưng thế là ít so với áp lực, mệt mỏi trút lên anh từng ngày!
Đám bạn ghé quán, thấy anh làm barman thì tỏ vẻ khinh khỉnh, thậm chí rủ thêm những kẻ khác tới xem rồi cả bọn cười ầm ỹ. Phải, buồn cười quá đi chứ! Từ một cậu ấm vung tiền như vứt rác biến thành trắng tay trong phút chốc, còn dựa hơi được nữa đâu mà kẻ khác phải vờ kiêng nể anh. Tuấn Dương rời nơi đó, cũng xem như dứt khỏi đám người giả tạo, trơ trẽn kia. Chỉ có điều, mất việc đồng nghĩa với nhẵn túi…
– Anh bảo không buồn sao bí xị thế kia! – Hạ An siết chặt tay bạn trai, động viên – Cánh cửa này sập đi, vẫn còn hàng trăm cánh cửa khác mở toang đợi anh.
– Thế anh càng phải suy nghĩ xem nên nhảy vào cửa nào để người ta không nghĩ mình là trộm. Haha!
– Hehe. Anh cười rồi nhé. Vậy ăn soup em đưa đi, bus còn chưa tới đâu!
Hạ An nhanh nhẹn mở hộp thức ăn đưa cho bạn trai, trong lúc cô vừa nhìn anh ăn vừa hào hứng kể vài chuyện vui bỗng nghe tiếng thở dài đầy ảo não.
– Anh tin, nhím xù vẫn còn sống!
***
Rạng sáng. Tiếng chim cất gọi ban mai dệt nên dải âm thanh trong veo, sống động. Căn nhà bên hồ hiện ra mờ ảo giữa làn sương sớm, dàn cây leo bấu víu vào bức tường đầy lá vàng, cành héo khô trong ủ ê vì thiếu bàn tay chăm sóc.
Trong không gian chật hẹp, mọi đồ vật lạnh ngắt, phủ lớp bụi mỏng tang. Chậu cậu nhỏ trên bệ cửa sổ úa vàng đến tội nghiệp.
Người đàn ông trung niên mang ánh nhìn chậm rãi rảo quanh căn nhà nhỏ lần cuối, nét mặt điềm tĩnh không lấp nổi tia buồn thương. Giọng mờ đục:
– Có thể bắt đầu được rồi!
Không một giây chần chừ, những người thợ xây nhanh chóng bắt tay vào phá dỡ nhà bên hồ. Tiếng đổ vỡ thoáng chốc đã xé tan góc yên bình nhất của học viện Trung Anh.
8 giờ sáng. Khi toàn thể học sinh đang yên vị trong lớp, chuẩn bị cho tiết học đầu tiên thì tiếng loa thông báo nặng nề vang lên.
“Các em thân mến. Hẳn các em đều biết đến vụ tai nạn xảy ra vào tháng trước của Đinh Hữu Phong khối 12 và Đông Vy khối 11. Các em ạ, hai bạn ấy sẽ không quay lại với chúng ta nữa!”
Thầy giám thị chợt nghẹn lời, nấc lên tiếng khe khẽ, để khoảng lặng choán kín mọi ngóc ngách của Trung Anh. Những gương mặt tươi sáng bỗng hoang mang, mọi đôi mắt đồng loạt hướng tới chiếc loa tường gắn trong mỗi lớp học…
“Đinh Hữu Phong sẽ tiếp tục việc học tại Thụy Sĩ, nơi cậu ấy sinh ra và lớn lên. Còn Đông Vy…các em hãy dành một phút mặc niệm! Bởi vì…bạn ấy đã trút hơi thở vào sáng nay…”
Chap 62: Cáo!
Còn cái này! Tôi đâu chỉ uống mỗi trà như ông nói, huh?
***
Chàng trai lao người về phía trước với tốc độ cực nhanh, anh tựa hoá thân của mũi tên gió thanh thoát́ bắn xuyên không khí. Khoác trên mình bộ thể thao đơn giản, mũ phớt che khuất vầng trán rộng, đôi giày thể thao nền trắng sọc đen toát lên một phần cá tính vừa năng động vừa bí ẩn của chủ nhân.
Hơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua, Hữu Phong cởi áo khoác thắt ngang hông rồi ngồi vào bàn trà đặt ngẫu nhiên giữa khu vườn thơm ngát. Anh khá thấm mệt, nhịp tim và hơi thở không ổn định sau cuộc chạy. Sắc mặt nhợt nhạt và làn da trắng xanh tố rõ anh đã bị cách ly với bầu không gian rực nắng trong suốt thời gian dài.
– Sức khoẻ con còn yếu. Đừng chạy nhiều như vừa rồi, biết chưa?
– Tôi biết rồi!
Hữu Phong khó chịu đáp, chẳng biết sao anh không có chút cảm tình nào với người đàn ông vốn là bố mình. Hay ngày trước, anh và ông ta có mâu thuẫn gì đó? Nhưng cách cư xử ân cần, quan tâm của Federer chứng tỏ ông ta là người bố tốt, vậy chả nhẽ trước kia, anh là người con hư đốn? Hữu Phong nhâm nhi ly nước lọc, giọng điệu phát ra đầy nghi hoặc:
– Ông thật sự là bố tôi?
– Trong nhật kí ghi rõ thế mà! – Federer cười tủm tỉm.
– Nếu thế thật, sao tôi không gọi ông là bố như phản xạ?
Câu hỏi sắc bén thoáng lắng đọng không gian trong vài tích tắc đồng hồ, một khoảng lặng đủ để Federer lần lượt trải qua ba thứ cảm xúc: đau đớn – dằn vặt – tội lỗi.
Hữu Phong ho nhẹ một tiếng, lôi Federer ra khỏi những trầm mặc kia. Anh có chút bối rối trước vẻ u buồn hằn sâu trong mỗi nếp nhăn nơi khoé mắt ông.
– Tôi là người con tồi, phải không?
– Không! Richard ngoan lắm. Tiếc là con hiểu sai về bố!
Federer nhấp ngụm trà đắng, lại cười vui vẻ. Từ ngay hoàng tử bé ra đời đến giờ, đây là lần đầu tiên hai bố con trò chuyện cùng nhau dù phong thái của anh vẫn là dửng dưng. Khoảnh khắc quí báu đang tồn tại lúc này, có lẽ phải cảm ơn bệnh mất trí nhớ kì lạ đã xóa sạch mười tám năm ký ức trong đầu Richard. Tuy con trai ông may mắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần sau hai vụ tai nạn nhưng không có nghĩa, cơ thể không dính chút tổn thương.
Chính xác là cách đây 20 ngày, Richard vừa tỉnh lại đã đòi đi khỏi nơi mình từng sinh ra. Anh còn yếu, ngay cả đứng còn không vững vậy mà cứ nhất quyết chống đối, buộc bác sĩ gấp tới nỗi phải tiêm thuốc gây mê. Richard lại rơi vào bất tỉnh suốt một tuần sau đó. Khi anh mở mắt lần thứ hai, câu đầu tiên anh thốt ra khiến tất cả những ai có mặt lúc đó đều chết lặng.
“Tôi không nhìn thấy gì cả!”
Cũng may, tình trạng tồi tệ đó chỉ diễn ra trong vài ngày đầu. Tuy nhiên, anh lại mắc căn bệnh mất trí nhớ quái ác và đây mới là điều nan giải nhất. Không chỉ quên mất mọi thứ thuộc về mình mà ngay cả những thứ diễn ra vào ngày hôm nay sang tới ngày mai đã lại bị bộ não anh vứt đi.