<?php the_title(); ?>

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ

09.07.2014
Admin

Để mỗi sáng của Richard không bắt đầu với hàng tá dấu chấm hỏi, Federer đã tự tay ghi lại 18 năm qua của con trai ông. Tuy nhiên, một số điều trong cuốn sổ không như thực tại đã diễn ra…

– Vậy từ nay, con gọi bố được chứ? – Federer gieo lên người con trai ánh mắt mong mỏi.

– Không. Thói quen xưng hô không thể tự nhiên mà có được! – Hữu Phong nhếch hờ miệng đầy quỷ quyệt, tay búng nhẹ vào cốc thủy tinh – Còn cái này! Tôi đâu chỉ uống mỗi trà như ông nói, huh?

***

Văn phòng giám thị thoảng tiếng nhạc buồn man mác. Không còn hương cà phê sữa thơm mê li, không còn mùi hoa quả ngọt lành, không còn những câu khiển trách và những lời vâng dạ ngoan ngoãn. Người đàn ông ngồi bất động hàng giờ trên chiếc ghế bọc da, buông từng tiếng thở dài cho qua thời gian.

Có tiếng gõ cửa nhỏ và rời rạc cho thấy sự rụt rè của người còn đứng ngoài kia. Thầy giám thị vội xốc lại vẻ nghiêm nghị như thường ngày, vờ cúi đầu nghiên cứu giấy tờ.

– Vào đi!

– Em…chào thầy!

– Ồ, em tới rồi. Thầy sẽ nói ngắn gọn nên em không cần ngồi đâu!
Cô nữ sinh ngượng ngùng đứng dậy khỏi ghế, nét mặt càng thêm bối rối trước con mắt sắc sảo của thầy giám thị.

– Em biết lý do tôi gọi em tới không? Thử đoán xem nào!

– Em nghĩ là vì việc hạ lớp. Có phải thầy sẽ nâng em lên khối 11 như cũ không ạ?

– Dựa vào đâu em nói thế?

– Thưa thầy, học lực của em luôn đứng đầu lớp! Chưa kể đến những thành tích khác nữa. Em tin, học viện sẽ bỏ qua chút lỗi nhỏ của em. Vả lại, chương trình giáo giục tại khối 10 đối với em là quá dễ dàng!

– Đúng. Học viện sẽ phục hồi lớp cũ, em ở khối 10 đúng là không phù hợp.

– Cảm ơn thầy! – Cô nữ sinh cười tự tin, hai má lúm hiện rõ rệt.

– Ừ nhưng này. Em là bạn thân của Đông Vy, thế sao không hỏi thầy về bạn ấy trước tiên chứ? – Thầy giám thị chất vấn nghiêm khắc nhưng vẻ mặt vờ lơ đãng – Các bạn khác còn tự động tới tìm thầy vì Đông Vy.

– Em nghĩ là không nên náo loạn thêm. Vì Đông Vy, em đã học rất nhiều, thậm chí học gấp đôi như là em đang thay bạn sống. Vậy sẽ tốt hơn là khóc lóc ầm ỹ!

Tuệ Anh nói dối nhưng giọng điệu không run rẩy mà ngược lại rất dứt khoát. Cứ việc tưởng tượng ánh nhìn dày dặn của thầy giám thị là một tấm gương và cô chỉ cần gói ghém kỹ những cảm xúc thật. Quả nhiên, thầy bị đánh lừa thị giác!

– Phải! Trung Anh cần chúng ta mạnh mẽ. Em trưởng thành hơn những bạn khác rất nhiều đấy Tuệ Anh!

Nhận ra lời khen thông thường này còn ẩn chứa nhiều ý tứ mập mờ, cô nữ sinh liếc đồng hồ tìm cớ tránh né.

– Cảm ơn thầy. Thật tiếc là sắp vào học, em phải về lớp rồi thầy ạ!

– Ồ thế à? Thật ra giờ nghỉ lao mới chỉ bắt đầu, nhưng thôi, em về lớp đi. Nhớ nhắn với Hồ Minh Quý là cậu ta cũng được hồi lớp!

– Em không quen Minh Quý, thưa thầy! – Tuệ Anh chột dạ, bỗng to tiếng.

– Rồi sẽ quen. Đợt thi vừa rồi chỉ em và cậu ấy là bị hạ lớp. Thầy nhờ một chút, không vấn đề gì chứ?

– Vâng thầy!

Tuệ Anh cười gượng gạo, cơ mặt đã dần co quắp trong nỗi sợ mơ hồ. Tuy thầy vẫn bình thản như không nhưng cách nhấn giọng nhả giọng của thầy khiến Tuệ Anh phải rét lạnh, bước đi đầy nghi ngại.

Em là bạn thân của Đông Vy…

Em trưởng thành hơn các bạn…

Chỉ em và cậu ấy…

Lẽ nào, đuôi cáo của Tuệ Anh đang̃ bị thầy dậm lên?

Chap 63: Đôi cánh gãy

Thế mới biết…sóng gió có thể quật ngã được con người nhưng sẽ không ngăn nổi đôi chân DÁM bước qua nó. Và khi đi qua sóng gió, con người ta ắt sẽ biết cách đứng vững và để mình không bị ngã.

***

– Tôi mong chị thôi đeo bám anh ấy!

– Nếu em hẹn chị ra để nói về việc này thì xin lỗi. Chị không rảnh!

Hạ An nén giận đặt tiền nước lên bàn, vơ túi xách bỏ đi. Cô em gái của Tuấn Dương rõ là xấu tính xấu nết! Hết xúi giục anh trai chia tay với cô, giờ lại còn trực tiếp gặp cô chì chiết như thế. Nếu không nể bạn trai thì Hạ An đã cho cô nàng vài bạt tai nhớ đời!

Cơn bực nguôi ngoai đôi chút, Hạ An gọi điện cho Tuấn Dương, định dặn anh việc ăn uống nhưng máy không liên lạc được. Vậy là anh đang cuốn vào vòng xoáy công việc. Hạ An mừng thầm, cuối cùng chàng trai của cô cũng chịu trưởng thành!

Thế mới biết…sóng gió có thể quật ngã được con người nhưng sẽ không ngăn nổi đôi chân DÁM bước qua nó. Và khi đi qua sóng gió, con người ta ắt sẽ biết cách đứng vững và để mình không bị ngã.

Việc part- time của Hạ An là phục vụ bàn tại tiệm ăn nhỏ. Khách chủ yếu thuộc lứa tuổi như cô nên Hạ An thích nghi rất nhanh, lại còn quen thêm nhiều người mới. Chiều nay như thường lệ, cô tới đúng thời điểm quán đông người nên đi như chạy, tay đang bưng đồ vẫn bị hối thúc.

– Bàn số năm đi An!

Đó là chiếc bàn khuất tầm mắt, thiếu ánh sáng. Chỉ ai kín đáo hoặc đôi tình nhân muốn thân mật mới tới đây ngồi. Bởi vậy nhân viên luôn phải giữ ý tứ, nhìn qua xem khách đang làm gì rồi mới bước tới. Hạ An cũng đảo mắt, nhưng ngay sau đó, cảnh tượng hãi hùng kia đã khiến cô bất động như bị thôi miên, chân không sao nhấc nổi.

Nơi
ấy của chiều hôm đó, Tuệ Anh và gã yêu râu xanh trò chuyện thật vui vẻ.

***

Phòng karaoke ồn ào, nhạc nhẽo đập tứ tung như sắp xuyên thủng tường cách âm. Giọng hát cao, trầm cùng cất lên tựa đống sa lát, nghe khó chịu tới buồn nôn. Mùi rượu bia nồng nặc cùng mùi nước hoa hăng hắc của đám trai gái làng chơi gây ngột ngạt tới khó thở.

Minh Quý nằm dài trên ghế, nốc rượu hết chai này tới chai khác như con rô bốt được lập trình sẵn. Uống cạn thì ném chai vào tường, kệ đám bạn vừa hò hét vừa e ngại nhìn trộm nhân vật chính của bữa tiệc. Minh Quý cười nhạt, anh cóc cần chúng nó bu quanh ca tụng anh hơn vị thánh, lại còn bày trò chúc mừng anh quay về khối 12. Giờ thì nhìn đi, anh vốn chẳng tốt đẹp, hoà nhã, thánh thiện như thiên sứ đâu. Đấy chỉ là cái vỏ để che đậy bản tính ích kỷ, thâm độc, hiếu thắng đã ăn mòn lương tâm của anh! Rõ một lũ ngu ngốc!

– Câm miệng hết cả đi! – Minh Quý bỗng gào lên, ném luôn chai rượu đầy vào màn hình rộng còn hiện lời bài hát.

Cả phòng im phăng phắc sau chuỗi âm thanh ghê tai. Họ biết tâm trạng Minh Quý không tốt nên mới có biểu hiện khác thường, nhưng hành động thô lỗ vừa rồi đã vượt ngoài sự kinh ngạc của họ. Ai cũng bàng hoàng với chàng trai bê bối, tùy tiện quát tháo kia. Thậm chí có người vì quá ngỡ ngàng nên dụi mắt liên tục.

– Sao hả? Các người còn thấy tôi hoàn hảo không tì vết không? – Giọng Minh Quý đứt gãy.

– Anh…Minh Quý! Anh…say…rồi!

Minh Quý phóng tầm mắt về phía nữ sinh vừa run rẩy lên tiếng, anh nở nụ cười hiền lành như mọi ngày rồi kéo cô nàng sát lại mình, một tay siết chặt vòng eo thon thả, một tay mơn trớn bờ vai trần trắng nõn. Cô nữ sinh im thin thít, không hề cự tuyệt vì thích thầm anh từ lâu. Đâu phải ai cũng được may mắn ngồi trong lòng Hồ Minh Quý thế này!

– Em còn thấy tôi hoàn hảo không? – Minh Quý hôn xuống chiếc cổ trắng ngần.

– Anh mãi hoàn hảo…trong mắt em. – Cô nữ sinh đỏ mặt.

– Là em nói nhé!

Minh Quý xô cô gái ngã xuống ghế, vùi mặt vùi môi môi vào ngực cô hôn tới tấp, tay vồ vập xé áo. Cô nữ sinh khóc thét hoảng loạn, vừa hét tên Minh Quý vừa yếu ớt phản kháng. Nước mắt tủi nhục rơi xối xả, rút dần đi lòng thầm mến anh bấy lâu.

Những học sinh còn lại đều chết điếng. Dường như trước kia chưa từng tồn tại cậu nam sinh cư xử lịch thiệp, ăn nói nhỏ nhẹ. Dường như bộ cánh thiên sứ đầy ánh hào quang đã gãy, dường như hình tượng hoàn mỹ đã sụp đổ mãi mãi…

Trong bộ đồng phục bảo vệ, Tuấn Dương xách Minh Quý đang nửa say nửa tỉnh ra khỏi quán bar để cậu bạn hít thở chút không khí tươi mới. Đứng lảo đảo, cười ngớ ngẩn một lúc thì cậu ta gập người nôn thốc nôn tháo, mặt mũi nhăn nhó tới thảm hại. Nôn xong, cậu ta ngồi phịch xuống đất, lau miệng vào áo…Tuấn Dương.

– Tên điên này! Cậu muốn ăn đấm à!

– Đấm đi, nếu cậu muốn chúng ta gặp nhau tại tòa!

Tuấn Dương nhịn. Chẳng phải anh sợ lời đe dọa nồng mùi rượu kia mà nắm đấm không thể dùng với kẻ say! Hơn hết anh cần hắn tỉnh táo để làm rõ trò đồi bại hắn vừa gây ra. Anh hất mặt hỏi:

– Cậu sao đấy hả? Rượu làm hay cậu làm?

– Thích thì làm. Thế thôi! – Minh Quý cười khinh khỉnh.

– À cậu hay nhỉ! Việc nghiêm trọng mà cậu cho là thế thôi! Tôi thất vọng về cậu! Cậu giả tạo thì tôi biết từ lâu, nhưng không ngờ bộ mặt thật của cậu đáng ghê tởm đến vậy. Cậu nghĩ cậu là ai mà dám hại con bé đó trước mặt nhiều người thế! Xem chúng tôi là mù điếc hết à?

– Chuyện vặt không cần cậu tốn công uốn lưỡi!

Minh Quý nhăn mặt ngán ngẩm cứ như Tuấn Dương đang xé chuyện bé ra to đùng. Vừa nãy khi bị đám bạn chất vất, trách mắng anh cũng tỏ thái độ hệt như vậy.

Lúc này anh chỉ muốn hứng những lời chửi rủa, sỉ vả chứ đừng nhai đi nhai lại mấy câu tẻ nhạt kiểu như “Tại sao cậu làm vậy? Chúng tôi đã kính nể cậu biết bao!”, “Cậu không muốn thế, chỉ vì rượu làm cậu mất kiểm soát phải không Minh Quý?”,…

Ha, hay thật! Mến mộ anh là tự bọn họ chứ đâu phải ép buộc, anh không có nghĩa phụ phải gìn giữ hình ảnh một Hồ Minh Quý đẹp đẽ mà họ luôn tôn thờ.Anh sống đời anh, sai ở đâu?

– Từ giờ tôi sẽ xấu xa vậy đấy. Các cậu không chịu nổi thì đừng nhìn mặt tôi. Thế thôi!

Càng bất cần bao nhiêu thì càng cô độc bấy nhiêu…Cảm giác này Tuấn Dương hiểu quá rõ qua lối sống buông thả trước đây. Vẫn luôn miệng bảo không cần ai nhưng lòng lại đắng chát khi chẳng có ai để làm bạn thật sự. Minh Quý hẳn cũng vậy, luôn thèm được yêu thương chứ không phải những ánh mắt ngưỡng mộ, những trầm trồ ngợi khen! Có lẽ đó là nguyên do chính khiến cậu ta bùng nổ.

– Cậu muốn mọi người thấy nhân cách cậu tồi. Vì sao thế?

Minh Quý ngước nhìn bầu trời đêm, vẻ lãng tử không còn nguyên vẹn như trước, từ khoé môi tới khoé miệng đều lộ rõ tia đau thương. Anh cười mông lung, nói đều giọng:

– Tôi không thích người ấy vì quá sơ sài trong hình thức nhưng đó là người duy nhất chẳng đề cao địa vị của tôi. Tôi là ai cũng được, miễn đừng ảnh hưởng nhiều tới em. Tôi đã thấy em có phần điên rồ khi không muốn dính tới tôi. Ngốc, thay vì miệt mài cố gắng em có thể dựa vào tôi nhưng không, em luôn tránh né tôi vì tôi quá nổi bật. Có lẽ, em là người duy nhất ghét tiếng tăm của tôi!

Minh Quý chợt ngắt lời, đập tay vào khoảng trống bên cạnh ra hiệu cho Tuấn Dương cùng ngồi, cậu ta hiểu tâm tư anh một phần nên anh không ngại chia sẻ. Là người, ai mà chịu dồn nén mãi cảm xúc!

– Em thích một người. Tôi biết mà vẫn tiếp cận em, có khi để phục vụ mục đích riêng, có khi là muốn bên em thật! Giờ hại em rồi, tôi tự trách mình bao nhiêu cũng không đủ. Nên mọi người cứ chửi rủa, sỉ vả để tôi sống tốt hơn!

– Hiểu rồi. Cậu đang ghét chính mình! Nhưng sao cậu không tự nhẫn lỗi với người ấy?

Không có tiếng đáp lời, Tuấn Dương ngoái nhìn cậu bạn bỗng phải giật mình bởi sức nặng đột ngột đè lên vai, là mái đầu của Minh Quý! Định xô cậu ta ra nhưng Tuấn Dương không nỡ, đầu óc anh rối bời mặc hắn nhắm mắt ngủ, thở đều đặn.

***

Chẳng biết gì về thân thế của Minh Quý nên Tuấn Dương vứt cậu ta vào khách sạn rồi giao hết cho lễ tân. Cũng khuya rồi, anh còn phải tranh thủ về gặp Hạ An nếu không sẽ rất khó chợp mắt vì nhớ.

Cửa vừa khép lại, Minh Quý liền lao vào nhà tắm, nôn ra máu tươi. Chắc là anh quá lạm dụng chất cồn nên hệ tiêu hóa có vấn đề, mà thôi kệ nó, còn đâu tâm trí chăm lo bản thân nữa! Anh để nguyên quần áo ngâm mình trong bồn tắm, nước nóng bốc lên làm anh thêm chóng mặt, nửa mê nửa tỉnh rên rỉ.

– Xin lỗi em, xin lỗi em…

Người con gái ấy chết rồi, anh nghiễm nhiên là kẻ sát nhân. Lúc đầu, anh chỉ định hại Đông Vy nhằm dằn mặt đứa em trai cùng cha khác mẹ nhưng không ngờ, hậu quả lớn đến thế. Dù đội cứu hộ đã kịp đưa Đông Vy ra khỏi xe trước khi nó nổ tung nhưng cô nhóc vẫn rơi vào tình trạng hết sức nguy kịch. Suốt một tuần đầu nhập viện, Đông Vy nằm liệt giường với mức phỏng lên tới 60 % diện tích cơ thể, băng cứu thương quấn kín người chỉ chừa mỗi gương mặt khổ sở. Cô đau tới mức chỉ mấp máy môi hoặc gật đầu, lắc đầu.

Minh Quý thường quỳ xuống bên cô, lặp đi lặp lại câu xin lỗi. Những lúc như thế, Đông Vy thường gượng cười, thì thào trong đau đớn:

– Hì, tai nạn mà. Đâu phải do anh.

– Anh đáng chết! Xin em mau lành bệnh, sớm trở về cho anh bù đắp.

– Hữu…Phong thế nào hả anh?

– Cậu ấy không sao cả. Theo bố về Thụy Sĩ rồi!

Đông Vy chỉ gật nhẹ đầu rồi những ngày sau đó, bệnh tình cô thêm trầm trọng. Cho tới hôm trước…tấm khăn trắng đã nhẹ nhàng phủ lên con người bé nhỏ ấy…

Chính xác là vào hai giờ sáng, Đông Vy đã vĩnh viễn biến mất trong sắc trắng thê lương.

Chap 64: COI CHỪNG ĐẤY!

Cái tát này cho cậu nhớ, không được xúc phạm tôi!

***

Kể từ lúc sở hữu trí nhớ bất thường, Hữu Phong lệnh cho người làm gắn camera khắp nơi để xem lại mình của ngày hôm qua. Có những hành động lạ đời thường xảy ra mà anh cũng chẳng lý giải nổi tại sao lại làm thế? Chẳng hạn như đang dùng bữa cùng Federer, anh đột nhiên vứt hết đồ ăn rồi bỏ vào phòng hoặc
lúc này đây, hệ thống camera chiếu lại hình ảnh Hữu Phong đang tự rạch lòng bàn tay bằng con dao gọt hoa quả sắc lẻm.

Oh…Cái quái gì thế kia? Hữu Phong không khỏi kinh ngạc, hóa ra đây là nguồn gốc vết sẹo trên tay anh! Nhưng…tại sao? Không phải anh rất đau à, đau tới phải mím chặt môi cơ mà! Hay rạch tay cũng là một trong những tật xấu bất trị lớn dần theo anh như quăng vứt bất cứ thứ gì nếu muốn, chọc tức bất kỳ ai nếu thích…

– Ôi trời cậu chủ! Cậu lại thế nữa!

– Vừa gọi đã tới. Quản gia Lâm đáng nể thật!

– Cậu khen nhầm đối tượng rồi! Cậu đáng sợ tôi mới đáng nể chứ. – Quản gia Lâm khiêm tốn đáp, nét mặt nghiêm trọng thoáng giãn ra.

– Rồi okay! Đáng gì cũng được.

Hữu Phong cười nửa miệng, chẳng thèm tranh cãi với người già. Sở dĩ gọi quản gia Lâm tới vì anh tin ông ta sẽ có đáp án cho những thắc mắc choán kín đầu anh. Thứ nhất là về…Hữu Phong chìa tay ra, nheo mắt chờ đợi.

– Cậu ghét bố nên ghét luôn dòng máu lai trong mình. Từ bé, mỗi lần cậu bực tức sẽ muốn nhìn máu chảy. Thay đổi đi nhé hoàng tử bé!

Quản gia Lâm vỗ vai Hữu Phong, giấu nhẹm chuyện người mẹ anh tôn thờ mới là người gây ra vết sẹo. Anh tạm thời đã quên đi những vết nhem trong quá khứ, không còn nhớ chút gì tới người mẹ điên nữa…vậy anh sẽ có sự bình yên. Hiện tại, ai cũng cố gắng lấp liếm hết chuyện cũ, tạo dựng một hiện tại tươi đẹp để sau này, anh hồi phục trí nhớ sẽ chịu gác bỏ tính ngang tàn và mọi thù hận. Nhưng lừa dối Hữu Phong không dễ bởi anh không tin tưởng ai cả. Cuốn nhật ký Federer đưa, anh vứt ngay khi phát hiện ra vài điều sai sót. Ví như Federer nói Richard không uống gì khác ngoài trà lục chanh nhưng thực tế, anh dị ứng loại trà đắng kinh điển đó…

“Con phải sử dụng lượng thuốc lớn mỗi ngày nên đâm ra ghét vị đắng. Chứ từ bé tới giờ, Richard ham trà lục chanh giống mẹ lắm!”

Federer giải thích rõ ràng thế vẫn bị Hữu Phong gạt phắt, anh tự tìm hiểu về mình. Ngày qua, ký ức đang dần lùa nhau quay về khi Hữu Phong thi thoảng lại nhớ ra điều gì đó nhỏ nhặt, mặc dù bộ não sẽ trống rỗng ngay sau đó nhưng ai cũng thấp thỏm với kiểu chất vấn ma mãnh của anh.

– Tôi từng học ở Trung Anh, đúng chứ?

– Vâng, thưa cậu chủ!

– Tôi thân với một nữ sinh khối 11 phải không?

Quản gia Lâm cứng người, ngữ điệu trong giọng nói thoáng biến đổi:

– Không đâu cậu chủ. Cậu không giao tiếp với ai tại học viện đó cả. Đa phần là cậu điều hành Trung Anh với tư cách hiệu trưởng hoặc ngủ! Những người khác cũng chẳng dám làm phiền vì tính cậu quá hung dữ.

Hữu Phong lắng nghe không sót một từ, chợt cười lạnh:

– Thật?

– Tôi đảm bảo!

– Vậy Đông Vy là ai? – Hữu Phong gằn tiếng, đôi mắt xám tro hằn mạnh tia u ám. Anh lia mạnh chiếc ví cũ cùng tấm thẻ thư viện nào đó lên bàn, rít từng chữ ghê rợn- Coi chừng đấy! Đừng tưởng qua mặt được tôi!

***

“The girls” là cuộc thi được tổ chức hằng năm, nhằm tôn vinh nữ sinh Trung Anh, hay nói cách khác là để các khối lớp chọn ra hoa khôi. Thường thì The girls diễn ra vào cuối tháng 12, khi việc học không còn đè nặng như những tháng đầu nhưng năm nay The girls sẽ bùng nổ ngay cuối thu. Có lẽ, học viện muốn dẹp tan bầu không khí âm u bấy lâu.

Mấy ngày này, Thanh Ngân kiêu hơn hẳn vì khỏi bàn tán thì ai cũng rõ, nàng là nữ sinh tỏa sáng nhất The girls năm ngoái và cái mác Hoa khôi đã gắn với nàng như lẽ dĩ nhiên. Bởi vậy, khối 11 không làm rầm rộ như mấy khối lớp khác, chỉ đơn giản là lên danh sách những cái tên nổi bật rồi để toàn học viện bỏ phiếu.

Ý kiến này ai nghe qua cũng nhất trí nhưng Tuệ Anh thì không! Cô nữ sinh đã bác bỏ bằng những lý lẽ đanh thép tới mức các bạn học phải ớn lạnh và sửng sốt. Họ bắt đầu nhìn Tuệ Anh khác đi khi nhận ra sự thay đổi lớn của cô gái mập về cả ngoại hình lẫn cách cư xử.

– Bỏ phiếu ư? Mọi người không thấy nó quá sơ sài so với The girls hay sao? Ngay cả khối 10 là lính mới mà còn bày ra nhiều trò quy mô như thế thì tại sao khối đàn anh đàn chị lại chỉ có bỏ phiếu? Theo em nghĩ, phải bổ sung thêm phần thi kiến thức, tài năng nữa!

Thanh Ngân cướp lời cả lớp, độp thẳng:

– Cậu muốn lọt vào The girls thì cứ nói, sao phải dài dòng!

– Đấy là cậu nghĩ. Còn quan điểm của tớ, bỏ phiếu là xúc phạm cuộc thi này. – Tuệ Anh quắc mắt lườm nàng hoa khôi rồi đem ánh nhìn kiên định lướt khắp lớp học – Mọi người đều biết, Trung Anh là học viện danh giá thế nào mà?

– Cứ nói thẳng ra là bỏ phiếu thì cậu không có cơ hội! – Thanh Ngân cười khẩy, bồi thêm câu mỉa mai – Kiến thức, tài năng ư? Thể nào mà cậu chả thua. Vịt thoát xác là vịt trời, chứ đừng hòng làm thiên nga!

Sặc…Cả lớp đập bàn đập ghế cười rộ lên đầy khoái chí. Câu chốt của Thanh Ngân quá cay độc nhưng họ thấy đáng! Dạo này họ ghét Tuệ Anh kinh khủng, từ lúc gầy đi xinh lên thì luôn hất mặt dạy đời người ta, chưa kể tới những lần cô nàng chê bai bạn cùng lớp với thái độ coi thường…“Thế mà cậu cũng lọt vào Trung Anh!”…

Ghét nhất là sáng nay, khi giáo viên khối 11 phổ biến thể lệ bỏ phiếu thì Tuệ Anh cãi phắt. Ừ, cô ta đúng, đúng một phần nào đó, còn lại là mớ lý lẽ đáng bị bẻ nát! Đông Vy vừa mới chết, chuyện đau lòng vẫn còn đấy thì khối 11 sao có thể làm to như các khối còn lại? Toàn học viện cũng thống nhất thế rồi! Thật chẳng hiểu, cô ta từng là bạn thân Đông Vy kiểu gì!

Rõ thật…vịt giời!

– Im hết đi! – Tuệ Anh gào to át hết tiếng cười, đập gãy luôn thước gỗ – Khi Đông Vy sống, ai là người duy nhất bên cậu ấy? Cho nên tự cười vào mặt các cậu trước đi!

Trong sự im lặng tuyệt đối của lớp học, Tuệ Anh tới gần Thanh Ngân và…

Chát!

– Cái tát này cho cậu nhớ, không được xúc phạm tôi!

Chap 65: HỚ HÊNH.

Chấp nhận con người thật của tôi hoặc xem tôi như đã chết!

Hồ Minh Quý trong nháy mắt đã biến thành nam sinh bất cần nhất học viện. Không ai đả động tới thì thôi nhưng hễ túm tụm xì xào là anh dẹp cả đám. Thế nên, chủ đề về anh là chủ đề nóng hổi nhất và đồng thời bị hạn chế nhất trong những cuộc trò chuyện. Minh Quý cũng từng trịnh trọng lên tiếng rằng:

– Chấp nhận con người thật của tôi hoặc xem tôi như đã chết!

Về việc này, có lẽ nữ sinh thích ứng nhanh hơn cả. Nhoáng cái đã thấy cả đám cười tình tứ với Hồ Minh Quý, tỏ ý luôn xem anh là bạn. Mà họ cao cả vậy cũng phải thôi, phong độ của anh đâu hề suy giảm, thành tích học tập vẫn cao ngất, nụ cười lãng tử vẫn cướp hồn…chỉ có điều, đừng dại mà xấn lại gần anh như trước!

– Hi Minh Quý! Tan học cậu rảnh không? Có thể đi ăn tối với tớ một lát không?

– Ăn mà nhìn cậu, nuốt sao nổi!

Minh Quý luôn thế, phang một câu lạnh nhạt rồi bỏ đi trong tiếng khóc rấm rứt của những nữ sinh mến mộ anh. Thực ra anh không có ác ý, chỉ là quá phát ngớn với thứ tình cảm ngớ ngẩn của họ. Anh đã cho họ ra rìa cuộc sống thì còn cố chen vào làm gì để bị hắt hủi?

Giờ ăn trưa của ngày hôm đó, Minh Quý cứ tưởng mình sẽ chẳng còn ai dám quấy rầy anh nhưng suy đoán ấy hoàn toàn trật lật. Lúc anh đang chậm rãi thưởng thức bữa trưa thì có kẻ sà vào bàn anh, trợn mắt nạt sừng sộ:

– Này, anh dạy dỗ con bé ấy cho tốt vào chứ! Để nó du côn như thế sao?

– Con bé nào? Du côn nào? Cô nghĩ tôi hiểu không? – Minh Quý thở hắt nhìn nàng hoa khôi lớp dưới. Anh bực nhưng chẳng rõ vì lẽ gì mà không đuổi quách nàng ta đi!

Thanh Ngân đan tay vào nhau, bờ má thoáng ửng đỏ bởi ngại. Cô nàng thỏ thẻ:

– Tôi không nói, anh cũng biết con bé đó là ai. Hôm trước nó vừa đánh tôi!

Minh Quý ngạc nhiên, anh đã rõ vấn đề nhưng vẫn không hiểu nổi nàng hoa khôi chia sẻ với anh điều này để làm gì trong khi anh và nàng ta đâu hề dính dáng tới nhau? Làm vạ sao, tiểu thư này vô duyên thật! Thế nhưng Minh Quý không thể phủ nhận rằng trước “sự duyên dáng” này, tâm trạng anh bỗng khá khẩm hơn chút.

– Bị đánh à? Mách với tôi làm gì? Muốn tôi bảo vệ à? – Minh Quý lại vứt ra loạt câu hỏi dồn ép.

Thanh Ngân biết sự hớ hênh của mình nên đỏ bừng mặt, tay xoắn xoắn tóc chữa thẹn rồi phóng luôn theo lao. Đôi môi đỏ thẫm bướng bỉnh cất tiếng:

– Anh liệu hồn dạy bạn gái anh đi! Nhân cách và đạo đức mất hết rồi, hừ.

– Bạn gái tôi? Cũng được đấy! – Đôi môi mỏng tựa cánh anh đào chợt cười nhẹ tênh.

***

– Không cấm cản được thì xuôi theo, thế thôi! – Federer nhún vai.

Sớm trong lành, mùi sương mùi cỏ quấn lấy nhau, lan tỏa khắp khu vườn. Những cành lá ươn ướt vươn mình dưới nắng mai, từng tia vàng óng ả ươm soi rõ sắc xanh diệp lục. Chút yên bình của buổi sáng, Federer tản bộ cùng quản gia Lâm như mọi khi, vừa bàn chuyện công việc vừa hít hương hoa, hai mái đầu điểm bạc thấp thoáng trong sương mai.

Quản gia Lâm thuật lại chuyện Hữu Phong nhất quyết đòi về thăm quê mẹ và tìm hiểu nơi mình từng gắn bó để nhặt thêm những ký ức đã rơi rớt. Có lẽ, bệnh mất trí nhớ quái ác tới đâu cũng phải biến trước con người quỷ quyệt kia. Thôi thì như Federer nói, không cấm cản được thì đành xuôi theo…

– Vậy mai tôi sẽ theo cậu chủ về Việt Nam, thưa ngài.

– Ừ. Nhưng thời hạn là một tuần! – Federer dứt khoát – Tới lúc đó, biện pháp nào cũng phải đem Richard về cho ta, nhớ đấy!

– Vâng, chủ nhân. – Quản gia Lâm cúi gập người đầy kính trọng – Ngài còn dặn dò thêm gì không?

Federer phẩy tay ra chiều khó chịu với thái độ quá mức cung kính của Lâm quản gia. Bởi mối quan hệ giữa hai người không đơn thuần chỉ là chủ tớ, bề trên bề dưới như bao năm qua vẫn thế. Thực chất, quản gia Lâm còn có thân phận khác nữa là…anh vợ của Federer! Tuy nhiên, điều này được giữ kín tuyệt đối đến nỗi Minh Quý cũng không hay biết gì!

– Này Lâm, ông lớn tuổi rồi. Cứ theo hai cha con tôi mãi thế này sao được? – Federer buông tiếng thở dài.

– Tôi sẽ ở bên cạnh hai người cho tới hết đời. – Quản gia Lâm chân thành.

– Bậy!

Federer nạt ngang, nét mặt cau lại đầy bực bội. Ông là chủ nhân của Lâm về mặt quyền lực nhưng xét theo khía cạnh khác, Lâm là một người bằng hữu, một tri kỉ đáng quý. Suốt nhiều năm qua, Lâm luôn dốc hết thời gian, tình cảm cho Federer và hoàng tử bé Richard cứ như…người vợ hết lòng vì mái ấm của mình.

Federer bất chợt nhìn xuống đôi giày da dưới chân, màu nâu cổ điển đã dần phai theo năm tháng. Ông cười buồn, lời nói thoát ra nhẹ tênh như mây xốp trắng nhưng day dứt từng chữ:

– Lâm! Đừng hy sinh vì tôi nữa!

Chap 66: KÉTTTTT!

Nằm gọn trong đôi mắt xám tro là cô gái nhỏ đang đứng chết trân trước mũi xe, vóc dáng mảnh mai như trong suốt dưới vô vàn tinh thể nắng…

***

– Này! Em bị làm sao thế?

– Hả? – Hạ An giật mình, suýt chút đã đánh rơi ly nước hoa quả.

Tuấn Dương nhìn bạn gái chăm chăm, mấy hôm nay cô cứ như người mất hồn, lúc lơ đãng lúc thờ thẫn. Anh gặng hỏi thì chỉ cười trừ cho qua! Thời gian hai người bên nhau vốn đã ít, cô còn cứ thế này thì hết chịu nổi! Tuấn Dương cau mày trách:

– Nghĩ ngợi gì suốt thế, nói anh nghe coi!

– Có gì đâu. Em hơi mệt thôi mà! – Hạ An nói nhanh.

– Không có gì hay có mà giấu? Chuyện là sao, bố mẹ anh tới làm khó em hay con nhóc Thanh Ngân lại nói bậy bạ! – Tuấn Dương nhìn thẳng vào mắt bạn gái đầy nghiêm nghị – Em coi anh là người yêu thì tuyệt đối phải kể thật!

– Ưm…em…– Hạ An bối rối, nhấp nhấp vài ngụm nước trong căng thẳng. Cô nhẹ giọng hết mức có thể – Anh này, hay tạm thời mình không gặp nhau nữa. Em…

– Em có ý gì chứ? Thế nào gọi là tạm thời? Anh còn chưa đủ cố gắng để em tin tưởng, phải không?

– Đâu…đâu có chứ!

– Vậy thế nào? Hả? – Tuấn Dương hỏi dồn, nắm tay thu lại như sắp đánh người.

Hạ An cúi gằm mặt, líu ríu:

– Vì em thương anh thôi mà. Từ lúc tự lập tới giờ, anh chịu khổ nhiều rồi, em sợ anh gục mất. Em muốn anh về nhà, thuyết phục bố mẹ dần dần cũng được, anh nhé?

– Anh lớn rồi, con nít đâu mà em lo vớ vẩn thế!

Tuấn Dương sẵng giọng rồi đùng đùng bỏ đi trong ánh mắt ngơ ngác của Hạ An và những cái nhìn đầy hiếu kì từ bạn học xung quanh.

Một số người chặc lưỡi ngán ngẩm. Trung Anh từ bao giờ đã lắm thị phi thế này?

***

Tuấn Dương ngồi sau khuôn viên trường, cơn bực tức dần nguôi ngoai theo mặt hồ phẳng lặng. Anh giận Hạ An chỉ chút ít, còn tự trách mình mới là nhiều. Anh lớn thế rồi mà vẫn để cô lo lắng, lây khó khăn cho cô! Đến bao giờ, anh mới thật sự thoát khỏi cái bóng cậu ấm tự cao tự đại, luôn cho mình là giỏi đây?

Anh thở dài, định bụng sẽ tìm người ta làm lành nhưng chạy khắp học viện vẫn chẳng gặp. Cho tới lúc chuông réo vào học, anh mới thấy Hạ An còn ngồi bất động trong can- tin, vẻ mặt đờ đẫn còn lưu nét hoang mang. Cô chầm chậm lên nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe, nấc khẽ:

– Em biết hết cả rồi!

– Biết…gì cơ? – Đến phiên Tuấn Dương lúng túng, không dám nhìn Hạ An.

– Em biết, biết rõ vì sao anh hủy hôn mà bố mẹ vẫn để yên cho hai đứa rồi! Ngốc ơi là ngốc ơi! – Hạ An bật khóc, ôm chầm lấy Tuấn Dương trách móc – Sao anh lại nói với gia đình là em đã có thai với anh chứ?

***

– Này! Nói bậy bạ gì với Hạ An đấy, hả?

– Ý anh là gì chứ? – Thanh Ngân tròn mắt ngạc nhiên, anh trai chưa từng xửng cồ với cô bao giờ.

– Hạ An có…

– Thì em nói đấy! – Thanh Ngân cắt ngang, đôi môi đỏ thẫm hờn trách – Anh ngốc, em giúp anh đấy! Hứ!

Tuấn Dương lờ mờ hiểu ra điều gì đó nhưng vẫn nghiêm mặt:

– Giúp gì kì vậy?

– Anh ngốc quá thể! Anh hủy hôn vì ai nào? Bố mẹ sẽ ghét ai nào? Bố mẹ có thừa điều kiện để gây khó dễ cho ai kia không nào? – Sau loạt câu hỏi tới tấp như mưa trút, Thanh Ngân hứ một tiếng rõ đanh đá – Nếu em không biện lý do, ai kia với anh đã chẳng yên thân suốt tháng qua rồi!

– Thế sao giờ em mới nói. Làm anh tưởng em hỗn với An nữa. – Tuấn Dương thở phào nhẹ nhõm, cười mỉm mỉm khi nhận ra cô em gái bướng bỉnh đã chịu chị dâu. Nhóc này cũng lớn rồi đấy chứ!

– Hừ. Anh trốn em mà, không gặp sao nói.

Thanh Ngân bĩu môi giận dỗi. Cô lúc đầu cũng muốn ngắn cản cặp đôi lệch lạc này nhưng ngẫm lại, cô không có quyền nhúng mũi vào tình cảm của anh trai và nhất là khi, vì người con gái mình yêu mà anh hy sinh đủ thứ. Bởi vậy, cô mới bịa ra lý do đó để bố mẹ chấp nhận hai người.

– Ồ! Em gái thông minh nhỉ! Nhưng em nói với Hạ An…

– Anh ngốc, ngốc thế! Báo cho chị ấy biết để còn chuẩn bị chứ sao! – Thanh Ngân dậm dậm chân, nguýt dài – Bố mẹ muốn nhận cháu đó!

Trời…! Tuấn Dương ôm trán kêu than, thế này là hại anh rồi chứ giúp gì. Lấy cháu ở đâu ra trời hỡi? Chuyện này mà lộ, dám chắc bố mẹ sẽ từ mặt anh vĩnh viễn!
Đang mải miết với những kế sách khác, Tuấn Dương chợt giật bắn người bởi tiếng hét của nữ sinh nào đó.

– Phần còn lại, hai người tự lo nhé!

Sau vài giây định thần, Tuấn Dương mới biết em gái mình đã gây họa và bỏ chạy mất tăm…

***

Rời sân bay, quản gia Lâm đưa Hữu Phong tới thẳng nghĩa trang thăm mộ mẹ. Anh vẫn giữ nguyên phong thái lãnh đạm, bình thản quì xuống theo đúng lễ nghi, mắt lướt qua những dòng chữ khắc trên tấm bia.

Nếu như nhiều năm qua, từng có một người con luôn đeo khuôn mặt u buồn, đau thương mỗi lần tới đây thì lúc này, có một chàng trai mang tâm trạng rỗng không tựa tờ giấy trắng, ánh mắt thờ ờ và tĩnh lặng.

– Tôi thấy chóng mặt. Về thôi!

– Vâng. – Quản gia Lâm đáp ngắn gọn, bung ô che nắng chói gắt ban trưa.

– Mai, ông nhớ đưa tôi tới đây, okay? – Giọng Hữu Phong đượm buồn vì đến cả đấng sinh thành anh cũng không có chút ấn tượng.

– Hẳn rồi! – Quản gia Lâm cười mỉm, phủi phủi chút bụi vương trên áo chàng thiếu niên – Tôi đưa cậu về nhà trước đã nhé! Nghỉ ngơi phải được ưu tiên!

Hữu Phong lẳng lặng gật đầu rồi không nói gì thêm trong suốt quãng đường dài. Anh tựa hẳn người lên ghế êm, mắt nhắm hờ vẻ mỏi mệt, đôi giày thể thao buông lỏng trên tấm thảm đen tuyền sang trọng. Anh có cảm giác lạc lõng hệt như bản thân không thuộc về
thế giới này. Mỗi sớm mai thức giấc, mọi thứ quanh anh đều mới mẻ tới lạ lẫm, lạ lẫm tới vô tình, vô tình tới thắt tim. Anh chơi vơi…Dường như từng bước chân anh qua chưa hề lưu dấu, dường như cuộc sống của anh không bắt đầu mà đã chấm dứt thật chớp nhoáng. Rốt cuộc, anh là ai đây?

Kéttttt!

Tiếng phanh xe chói tai gấp gáp vang lên, đột ngột cắt phăng dòng suy nghĩ của chàng trai trẻ. Anh cau mày, lười biếng hé mắt quan sát xem thử cái quái gì khiến xe phải thắng khẩn cấp như thế!

– …

Chợt, Hữu Phong đánh rơi nhịp thở ngay tích tắc ấy. Nằm gọn trong đôi mắt xám tro là cô gái nhỏ đang đứng chết trân trước mũi xe, vóc dáng mảnh mai như trong suốt dưới vô vàn tinh thể nắng. Khuôn mặt thanh tú điểm nét sợ sệt, mái tóc rối bị gió hất tung che mất vầng trán nhỏ xinh…

– Phóng qua đi! – Quản gia Lâm run giọng ra lệnh cho tài xế kế bên, tim đập thật hỗn loạn.

Tài xế tuân lệnh đánh tay lái…Chiếc xe BMW chậm rãi lăn bánh, lướt qua cô gái nhỏ còn đứng lặng trên lòng đường tấp nập tựa một sinh linh tội nghiệp bị quẳng bên lề dòng đời hối hả, ngơ ngẩn nhìn theo BMW đang chạy sượt qua.

– Dừng- ngay- lại!

Hữu Phong đột nhiên gầm lên, mở vội cửa xe trong hai ánh nhìn kinh hoảng…

Chap 67: CHÀO!

Dùng bạo lực để tán tỉnh, không tồi nhỉ?

Như có ma lực xui khiến Hữu Phong phải bước tới phía cô gái nhỏ đang đứng bất động dưới nắng, xúi giục anh cất tiếng chào hời hợt:

– Chào!

– …– Cô gái nhỏ nín thinh, sắc mặt tái nhợt đi trông thấy.

– Này!

– …– Vẫn không hé nửa lời, hai tay thu lại trong túi áo hoodie. Làn môi nhợt nhạt mím thật chặt.

Hữu Phong khá khó hiểu trước sự im lặng ngoan cố cùng ánh nhìn trân trối từ cô nhóc, hẳn là nhóc ta sợ anh truy tội về vụ chặn xe. Được thôi, càng sợ càng phải dọa! Hữu Phong nheo mắt, thấp giọng:

– Vừa làm phiền tôi đấy, biết không?

Cô gái nhỏ gật đầu rồi lại lắc đầu ngay sau đó, lùi vài bước rồi đột ngột sút mạnh vào chân người đối diện một cú đá dứt khoát. Hữu Phong đau điếng, nhíu mày kinh ngạc trong nửa tích tắc còn cô nhóc nắm khoảng ngực áo của anh lôi xuống, nhón chân và khẽ thầm thì bên tai:

– Đừng hòng dọa nạt tôi, nhé!

Đừng hòng? Vừa đánh người vừa thách thức, sao nhóc này có thể láo lếu với anh thế! Lại còn…cái nhếch miệng hiểm của nhóc ta trước khi bỏ chạy rất giống anh. Lạ thế!

– Cậu không sao chứ? – Quản gia Lâm vội xuống xe, mắt nhìn chăm chăm vào gấu quần dính dấu giày của Hữu Phong.

Chàng trai khoát tay, vẫn nhìn theo hướng cô gái nhỏ vừa chạy. Chợt bật ra câu nói rất ư khó đỡ:

– Dùng bạo lực để tán tỉnh, không tồi nhỉ?

– Bữa trước ghé bệnh viện, tớ thấy ai đó giống Đông Vy cực! Tiếc là đang khám nên không kiểm tra được.

– Ôi! Dạo này sao nhiều bạn đồn ầm lên là gặp ai đó giống Đông Vy thế?

– Hoang đường! Đông Vy…ừm, đâu còn nữa. Nhìn nhầm là cái chắc!

– Chả nhẽ nhiều người nhầm vậy? Có khi nào Đông Vy còn sống không!

– Thế hóa ra thầy giám thị lừa tụi mình à? Vớ vẩn quá!

– Thôi thôi các cậu, nhìn ai kia kìa!

Cả nhóm cùng nhìn về phía cửa rồi đồng loạt nguýt dài và đồng thanh hứ một tiếng, tỏ ra rất ghét cô nữ sinh đang vào lớp. Không ai bảo ai tự chấm dứt cuộc bàn tán sôi nổi vừa nãy để tránh bị soi mói là gây ồn ào, kéo bè kéo cánh…Thật đáng ghét, nếu cô ta không lẻo mép mách với thầy cô thì lớp đã vui hơn nhiều rồi!

Tuệ Anh phớt lờ mọi ánh nhìn thù ghét, cô lẳng lặng bước lên bục giảng, ậm ừ vài tiếng đầy bối rối rồi từ tốn nói:

– Tớ xin lỗi các bạn về thời gian qua. Là do các bạn chưa hiểu hết về tớ và do tớ thường nặng lời. Nhưng mong lớp hiểu tớ, chuyện Đông Vy với tớ đã là một cú sốc nên tâm trạng tớ bất ổn. Hy vọng mọi người tha thứ cho tớ!

Cả lớp nhìn nhau thật lâu, ai cũng bất ngờ trước lời thú tội của Tuệ Anh. Làm sao mà không bất ngờ cho được khi chỉ mới hôm qua, cô nàng còn hống hách như thể làm vua thiên hạ thế mà chưa đầy 24 giờ sau, đã nhún nhường như cún con!

– Cậu sống nhiều mặt quá. – Một nam sinh thẳng thắn.

– Đủ rồi đấy. Cậu xem thường bọn tôi quá! – Tới lượt nam sinh khác thở dài.

– Ha, lấy lòng nhau để lấy phiếu bầu The girls chứ gì. Tuệ Anh đúng thông minh, hihi. – Một nữ sinh vờ cười e thẹn.

Cứ thế, thành viên trong lớp mỗi người ném một câu vào Tuệ Anh không ngần ngại. Chỉ riêng nàng hoa khôi là ngoảnh mặt ra cửa sổ ngắm trời ngắm đất, chả thèm chấp mấy trò mèo của nữ sinh kia bởi Thanh Ngân không còn xem ả ta là vật cản giữa cô và Hữu Phong nữa rồi! Vì cô chẳng cần hạ, Tuệ Anh cũng tự gục khi biến mình thành kẻ đáng ghét trong mắt bạn bè và quan trọng nhất là…Hữu Phong có chấp nhận kẻ đã hại anh hay không? Xem ra cô ả chẳng biết mình bị nắm đuôi cáo rồi! Cái tát lúc trước, Thanh Ngân sẽ trả đủ và hơn thế! Còn giờ, nàng mập tỏ ra hối lỗi thì cô cũng nên rộng lượng.

– Xí xóa hết nào lớp mình ơi. Bạn cả mà! – Nàng hoa khôi mỉm cười, vuốt tóc đầy dịu dàng.

– Thôi khỏi! – Tuệ Anh hừ lạnh, nói rõ to – tớ xin lỗi tất cả nhưng ngoại trừ cậu, bạn trai của Richard ạ!

Nụ cười hiền dịu vụt tắt ngay lập tức, Thanh Ngân có dự cảm chẳng lành khi cái tên Richard bỗng nhiên được lôi ra. Cứ như đó là lời dọa dẫm Tuệ Anh gửi tới
cô và quả nhiên là thế thật! Lúc Tuệ Anh về chỗ ngồi, ngang qua bàn nàng hoa khôi thì đặt lại một tấm thiệp xanh nhạt.

“Đinh Hữu Phong đã về nước. Nếu cậu phun ra mối quan hệ giữa tôi và Minh Quý, tôi cũng sẽ có thứ để tố cậu đấy bạn- gái- Richard!”

***

Bàn tay mảnh mai đẩy nhẹ cánh cửa màu xanh rêu, đôi giày nền trắng sọc đen bước chầm chậm vào khoảng sân xi- măng trơn nhẵn. Nhìn quanh căn nhà im lìm, cô gái nhỏ khẽ thở dài một tiếng, mắt dõi theo những hạt bụi lơ lửng trong không trung, cười buồn. Anh trở về rồi, vết thương trong tim cô chưa lành đã lại nứt toạc, rỉ máu. Ước gì anh chưa từng tồn tại trong đời cô để không yêu, không nhớ, không đau thế này!

– Mới về à, Đông Vy?

– Vâng. – Cô gái nhỏ chớp đôi mắt đỏ hoe, cười gượng gạo – Thầy về sớm thế ạ?

– Con bé này! Lại xưng hô sai rồi! – Người đàn ông thở dài, nửa giỡn nửa nghiêm túc véo mũi Đông Vy – Gọi bố chứ!

– Vâng, thưa bố! Hôm nay bố về sớm nhỉ, hay bố trốn việc đấy? – Cô gái nhỏ le lưỡi nghịch ngợm, nét cười rạng rỡ hơn đôi chút.

– Về dặn con vài điều rồi bố đi ngay đây. Nhớ ăn nhiều thêm rồi uống thuốc, ngủ sớm. Giờ bố phải trở lại Trung Anh để chuẩn bị vài thứ cho The girls. Thế nhé Đông Vy!

Thầy giám thị vỗ vai cô gái nhỏ, chợt nhận ra nét buồn loé lên trong đôi mắt sâu khi thầy nhắc đến hai chữ Trung Anh. Thầy biết, Đông Vy rất muốn quay về học viện nhưng chịu thôi, biến mất là giữ an toàn cho cô bé, bằng không Federer đổi ý thì nguy!

– Vài ngày nữa con có thể sang Bỉ nhập học rồi, đừng lo.

Cô gái nhỏ gật nhẹ đầu, khẽ mấp máy môi:

– Con thấy anh ấy rồi!

– Ừ, Hữu Phong vừa về sáng nay. – Thầy giám thị giữ nguyên vẻ điềm tĩnh,nhìn cô gái nhỏ trìu mến – Thôi con vào nhà đi, lạnh đấy. Tự con biết thế nào mà, đúng không?

Đúng không? Câu hỏi ấy cứ đeo bám Đông Vy mãi. Thực chất giữa người ta và cô giờ ngoài thù hận ra thì chẳng còn gì nữa rồi. Nỗi nhớ về anh chưa giây phút nào nguôi ngoai trong cô nhưng gắn liền với ký ức yêu thương luôn là cảnh tượng chết chóc vào ba năm trước, lúc ông bà ngoại cô nằm bệt trong vũng máu…Vậy, nên quên người ta để tất cả được ngủ yên. Đúng không?

Đông Vy khẽ so vai, bước nhanh vào nhà tìm chút ấm áp bởi đây là nơi tuổi thơ cô bắt đầu. Chính thầy giám thị mua lại căn nhà cũ ngay khi cô chuyển nhượng cho người hàng xóm. Cô gái nhỏ cởi giày bỏ lại trước thềm, bước chân đầu tiên còn chưa đặt vào phòng khách đã khựng lại trong không trung. Cô gái nhỏ bịt miệng, mắt mở to đầy kinh ngạc.

– Về rồi à? – Chất giọng trầm thấp được thảy vào không gian yên tĩnh như tiếng gió vút qua hang động thẳm sâu.

Chap 68: Nước cờ mạo hiểm.

Vy này, là của tôi thì sẽ về bên tôi.

Cô gái nhỏ đứng chôn chân, toàn bộ mạch máu trong cơ thể như ngừng chảy lần thứ hai trong ngày. Lúc sáng do cô lơ đễnh nên suýt bị BMW đâm, còn bây giờ, anh thế nào lại chủ động tới đây? Liệu anh có biết tới người con gái duy nhất từng tay trong tay với anh, hay chỉ muốn tóm lấy cô nàng láo lếu đã chặn xe và hành hung anh?

– Anh sao lại ở đây? – Đông Vy khá bình tĩnh lên tiếng, quá nhiều chuyện khủng khiếp đã tôi luyện cho cô nét mặt lạnh, lầm lì.

– Thì Vy ở đây! – Vị khách đáp gọn lỏn, chả buồn nhìn cô gái nhỏ đang đứng trơ như khúc gỗ.

– Sao anh biết tên tôi chứ? Mà tôi ở đây thì sao, liên quan gì tới anh nào? Sao anh có thể tùy tiện vào nhà người khác thế chứ? Sao…

– Suỵt! – Hữu Phong đặt ngón tay lên môi ra dấu im lặng, đôi chân dài gác hẳn lên mặt bàn rất tự nhiên. Anh chợt cười nhẹ tênh – Vy này, là của tôi thì sẽ về bên tôi.

Đông Vy ngẩn ngơ. Có cơn yêu thương nào đó vừa ghé qua, thổi bùng bao nhớ nhung của những ngày dài đằng đẵng. Hóa ra, Gió Quỷ còn nhớ tới Vy như một vật sỡ hữu từng có và đang muốn NÓ về bên anh. Hóa ra, trong tiềm thức của anh, cô không khác gì món đồ yêu thích…

– Tôi không cần biết lý do anh xuất hiện tại đây nữa, tôi muốn anh ra khỏi đây, ngay lúc này! Tôi không quen anh!

– Đông Vy chìa tay làm động tác mời người nào đó ra khỏi cửa, cổ họng cứ nghẹn lại.

Vị khách siết chặt những ngón tay, rất tức giận khi bị đuổi và bị phủ nhận mối quan hệ trước kia. Vừa sáng nay gặp Đông Vy, anh chợt ra mình đã từng ôm con người nhỏ bé này nhiều lần, dù là những chiếc ôm rất ngắn ngủi nhưng lại thật ấm. Anh không cần biết lý do Đông Vy tránh né, lẩn trốn anh, chỉ cần hiểu là Vy đang phản bội!

– Quen hay không? – Hữu Phong nheo mắt, kiên nhẫn cho cô gái nhỏ cơ hội cuối cùng.

– Không!

– Ừ, giỏi.

Hữu Phong cười lạnh bước qua cô gái nhỏ, tuyêt nhiên không nói thêm bất cứ điều gì. Nếu hôm ấy, anh chịu ngoảnh đầu lại, sẽ thấy những giọt nước mắt ứa tràn khóe mi…

***

Thầy giám thị trầm ngâm nhìn tách cà phê đã nguội lạnh, lòng ngổn ngang trăm mối lo vạn nỗi buồn. Thật không hiểu nổi Federer nghĩ gì lại dễ dàng để Hữu Phong về nước như thế trong khi chính ông ta đã lệnh cho thầy dàn dựng nên cái chết của Đông Vy nhằm chấm dứt mối liên quan giữa cô gái nhỏ và Hữu Phong. Cô có thể bắt đầu cuộc sống mới với con người mới như là được sinh ra lần thứ hai trên thế giới này. Như vậy là để cắt đứt áng tình mới chớm nở kia, Hữu Phong không thể yêu con gái của kẻ đã hại người mẹ anh tôn thờ và ngược lại, Đông Vy chẳng thể ở bên con trai của kẻ đã giết ông bà ngoại cô yêu quí nhất.

Lúc biết hết thảy những điều này, Đông Vy đã muốn chết thật sự bởi có bào mòn toàn bộ sức lực, cô gái nhỏ cũng không bắt Fererer trả giá được. Phải khó khăn lắm, thầy giám thị mới vực cô dậy khỏi những ý nghĩ tiêu cực, cho cô một chỗ dựa với tư cách bố nuôi. Sợ bố buồn, Đông Vy đành nghe lời tuyệt đối, chịu phẫu thuật da, chấp nhận sang Bỉ làm mới mình và rời xa toàn bộ mọi thứ. Cô gái nhỏ sẽ chịu mất mát nhưng đó là cách duy nhất có thể bảo vệ cô khỏi móng vuốt của con quỷ sắp thức dậy…

– Chính Federer không muốn Hữu Phong gặp Đông Vy kia mà!

– Đâu ai muốn, nhưng Hữu Phong muốn thì sao? Có cấm được không? Và lại, Federer để Phong về là có mục đích. – Quản gia Lâm nhàn nhã rót trà, cười khó hiểu.

– Mục đích gì? Hay là muốn Hữu Phong nhớ lại hết đây?

– Chà, thầy đoán đúng rồi!

– Cái gì?

Thầy giám thị đứng vụt dậy, không tin nổi những gì vừa nghe thấy. Ai trong cuộc cũng rõ, chỉ cần Hữu Phong nhớ lại, quá khứ sẽ bị bóc trần ngay tức khắc bởi mẩu ký ức của ngày đẫm máu sẽ quay về. Ba năm trước, khi Hữu Phong lần ra dấu vết của người bạn duy nhất mẹ anh từng thân thiết thì cũng là lúc Federer quyết định tàn sát gia đình người phụ nữ ấy. Chẳng ngờ con trai ông có mặt hôm ấy và vô tình biết được động cơ giết người của Federer khi đám sát thủ nhầm

tưởng anh là thành viên trong gia đình.

Hữu Phong mắn sống sót khỏi vụ thanh trừng nhưng lúc tỉnh lại, anh quên bẵng hết mọi sự việc đã diễn ra vào ngày u tối. Và lần này đây, một khi anh hồi phục trí nhớ thì chẳng điều gì có thể giấu diếm được nữa cả! Anh hận sẽ càng hận, ác sẽ thêm ác…

– Điên rồi sao! Thế khác nào đẩy Đông Vy vào tay quỷ dữ? Tính Hữu Phong thế nào, các ông rõ hơn ai hết mà!

– Bình tĩnh đi! Tôi và Federer đã nghĩ kỹ rồi. Đông Vy sẽ là nước cờ mạo hiểm để vùi chôn mối hận thù kéo dài suốt bao năm qua và thức tỉnh Hữu Phong khỏi bóng ma của quá khứ!

– Nước cờ này ra sao? – Thầy giám thị ngồi lại vào ghế, hai tay đan chặt nhau đầy căng thẳng.

– Là dứt khoát một lần cho xong. Không giấu mãi được, không thể tiếp tục sống với lo lắng nữa, chúng ta ai cũng mệt mỏi rồi. – Quản gia Lâm nhấp chút trà, nói trong hơi thở nhè nhẹ – Thầy đang là một người bố, có lẽ thầy biết rõ cảm giác của Federer chứ? Bị cậu con trai độc nhất hận thù như vậy, đau lắm. Đến lúc Phong mất trí nhớ thì Federer khổ tâm thêm, ngày nào cũng phải nhìn Hữu Phong vật lộn với đống camera, đống câu hỏi, đống ký ức chồng chéo. Muốn phát điên không?

– Cho nên, Federer để cậu nhà về gặp Đông Vy là muốn con bé làm chất xúc tác giúp Hữu Phong hồi phục nhanh

hơn?

– Thầy đúng nữa rồi! Hữu Phong trở lại, chắc chắn sẽ làm khốn khổ nhiều người là điều không tránh khỏi. Nhưng quỷ dữ có thể ngủ yên nếu được cảm hóa, thầy hiểu không? Hữu Phong đâu phải máu lạnh hoàn toàn, cậu ấy vẫn biết rung động trước cô bé ấy đấy thôi!

– Đông Vy…sẽ thế nào?

Đọc được nỗi lo sợ trong mắt thầy giám thị, quản gia Lâm buông tiếng thở dài. Ông biết chứ, Đông Vy sẽ là nạn nhân số một của Gió Quỷ, bởi lẽ cô gái nhỏ vừa được anh yêu vừa bị anh hận. Anh càng yêu sẽ càng trút hận lên cô gái nhỏ và không nằm ngoài khả năng, vì quá yêu ai đó anh sẽ chịu trút bỏ mọi hận thù.

Mạo hiểm luôn song hành cùng nguy hiểm nhưng đó sẽ là con đường chuẩn xác nhất để dẫn tới thành công. Đã chấp nhận bước đi cùng Gió Quỷ thì ắt sẽ phải nếm đau đớn nhưng nếu đã đánh thức được anh, thế giới của những con người u độc sẽ đầy ắp yêu thương, mọi toan tính mưu mô sẽ là rác rưởi…

– Đi nước cờ này, con bé sẽ được sống tiếp cuộc đời của mình. Còn không, sang Bỉ thì chỉ là tồn tại, chịu đựng! Tôi cá chắc, con bé sẽ vật vờ trong mớ đau khổ thôi! Mà thầy có đảm bảo, Hữu Phong sẽ không tìm ra con bé?

Thầy giám thị đốt thuốc liên tục, gieo ánh mắt xa xăm qua khung cửa kính để ngắm nhìn đám lá lặng lẽ rời cành. Khẽ thở hắt:

– Tôi hiểu rồi. Đông Vy sẽ quay về học viện ngay ngày mai!

Chap 69: Nhân tình.

Phiền ông nhắn với tình nhân bé bỏng kia thế này, gieo gió ắt gặp bão, mất dạy thì trời đày!

***

Ngồi trên trạm chờ xe bus, Tuấn Dương từ tốn ăn soup Hạ An đưa với
vẻ mặt đầy nghĩ ngợi, anh đang tìm cách tháo gỡ cái thai ảo mà
cô em gái bịa ra. Cách tốt nhất là thú nhận với bố mẹ nhưng nếu
thế, họ sẽ thêm giận anh và kiểu gì cũng gây khó dễ cho Hạ An. Còn lấp liếm bằng lý do phá hay sẩy thai, bố mẹ anh chắc gì đã tin. Nhưng nếu cứ giữ nguyên mọi chuyện thì sau chín tháng, hậu quả sẽ thêm lớn. Tuấn Dương hết vò đầu lại trưng ra bộ mặt nhăn nhó, cuối cùng là tiu nghỉu quay sang bạn gái buông giọng bỡn cợt:

– Hay chúng mình có con thật đi?

– Biến thái!

Hạ An đấm mạnh vào lưng Tuấn Dương liền mấy cái khiến anh vừa cười vừa ho sặc sụa. Thực ra anh chẳng cần nghĩ thêm cho mệt óc, cái gì đến sẽ đến! Dù bố mẹ có quá quắt tới mấy cũng mặc, anh và Hạ An nhất định phải bên nhau. Thế thôi!

Còn hơn nửa tiếng bus mới trờ tới, Tuấn Dương ngán ngẩm ăn nốt chỗ soup còn lại rồi dắt Hạ An dạo phố đêm, cùng nói cười vui vẻ. Giữa ánh đèn đường ấm áp, mái đầu mềm mại của cô gái tựa lên bờ vai rộng, vòng tay qua ôm chàng trai thật tình cảm. Thi thoảng cuộc trò chuyện giữa hai người lại ngắt quãng khi cái tên Đông Vy được vu vơ nhắc tới…Tuấn Dương thở hắt, còn Hạ An nấc khẽ. Quả thực đây là cú sốc lớn nhất đối với mỗi người từ trước
đến nay, cô gái nhỏ luôn giữ vị trí rất quan trọng trong tim mỗi người để rồi sự ra đi đột ngột của cô đã tạo nên một khoảng hẫng không thể lấp đầy.

– Mình về lại bến bus thôi!

Tuấn Dương vội chấm dứt cuộc dạo bộ lãng mạn trước khi Hạ An khóc òa vì nhớ cô gái nhỏ, còn anh cũng mang tâm trạng nặng nề không kém, sống mũi cay nghẹt.

Bus tới, trong lúc Hạ An còn chuẩn bị trước tiền lẻ thì đột nhiên Tuấn Dương siết chặt tay cô, hướng ánh mắt cả hai về đoạn đường phía đối diện…là Tuệ Anh và gã yêu râu xanh đang cặp kè hệt đôi tình nhân thật sự…

Bus rời bến, Tuấn Dương và Hạ An im lặng đi dọc vỉa hè, kín đáo theo dõi hai con người đang tay trong tay bên nhau. Hay thật, một cô nữ sinh xinh xắn có thể quen thân với một gã lưu manh bẩn thỉu. Chắc chắn, mối quan hệ này không tốt đẹp gì!
Hạ An đã biết tỏng Tuệ Anh và trò yêu râu xanh mà cô nàng dàn dựng nên từ lâu đã thôi nhìn mặt nhau. Sở dĩ Hạ An không làm ầm lên là vì nể chút tình nghĩa xưa, còn Tuấn Dương nhắm mắt cho qua là bởi Đông Vy, cứ để linh hồn cô gái nhỏ bình yên. Phanh phui mọi thứ khác nào đào xới chuyện riêng của Đông Vy kia chứ!

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Tình yêu lâu dài
Và Nếu… Anh Yêu Em
Nhắn tin
Một Bà Mẹ
Con Rùa Vàng