<?php the_title(); ?>

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ

09.07.2014
Admin

Hữu Phong mở toang chiếc tủ nhỏ, vứt mọi thứ trong đó ra ngoài để tìm bộ đồng phục mới – một trong những món quà anh tặng cô gái nhỏ. Lúc tìm thấy nó, anh chợt ngỡ ngàng trong giây lát… Nó là thứ đồ mới duy nhất lẫn vào đám quần áo cũ của Đông Vy.

Hữu Phong chợt muốn đem cho người con gái này hết thảy mọi thứ anh đang sở hữu. Anh thu về nét mặt vô cảm, ấn bộ đồng phục vào cô gái nhỏ và nói nhanh:

– Đang ốm. Không nên mặc đồ ướt!

Đông Vy thẫn thờ, gật gật đầu theo nhịp kỳ quặc rồi im lặng vào nhà tắm, ngoan ngoãn hệt mèo con. Khi cô gái nhỏ trở ra với bộ đồ tinh tươm thì thấy Hữu Phong đang chăm chú ngắm những bức vẽ dán kín tường, người tựa vào khung cửa đầy nắng, kệ thời gian lướt trôi. Dáng vẻ anh bình yên như làn gió dịu nhẹ mơn man trên đồng cỏ. Cô gái nhỏ lặng nhìn người mình yêu với nụ cười tươi sáng, nghe tim đập liên hồi như muốn phô trương tình yêu của chủ nhân.

Hữu Phong thoáng liếc mắt đã tóm gọn tâm tư của cô gái nhỏ, anh ngoắc tay lệnh cho cô tới gần mình. Bất chợt, anh cúi đầu và khẽ nhắm mắt…

Không có nụ hôn nào rơi như Đông Vy tưởng vì Gió Quỷ chỉ chú tâm tới hương tóc của cô gái nhỏ. Anh ghé tai cô, nói thật khẽ:

– Thơm lạ!

***

Sáng hôm đó, sự trở lại của Đinh Hữu Phong đã cuốn học viện vào niềm
vui sướng tưng bừng nhưng lòng dạ của mọi học sinh đều rối bời khi Gió Quỷ xuất hiện cùng Đông Vy. Anh nắm tay cô gái nhỏ, cùng lướt qua bao ánh mắt ngơ ngác như khẳng định mối quan hệ mối quan hệ của hai người. Cách anh vén những sợi tóc vương trên trán cô gái nhỏ, cách anh cúi đầu thì thầm với cô điều gì đó… tất cả đều là biểu hiện của yêu thương. Nhân vật nguy hiểm nhất Trung Anh đã biết yêu!

Học viện như nổ tung vì điều này nhưng không ai biết rằng, ẩn chứa sau cái nắm tay kia là cả một kế hoạch tàn độc.

Hữu Phong dẫn cô gái nhỏ tới căng- tin, cẩn thận hỏi cô thích ăn gì.

– Gì cũng được.

Đông Vy ấp úng đáp, dù biết rõ anh chỉ đang diễn trò tình nhân nhưng cô gái nhỏ vẫn bối rối, ngượng ngùng như người bạn gái thật sự, cứ để im bàn tay dù cho nó sắp bị bóp nát. Hữu Phong chọn bừa một số loại bánh rồi rút ví trả tiền, thật thản nhiên trước con mắt mở to của cô gái nhỏ.

Hai người vừa ra khỏi căng- tin, Đông Vy liền quay phắt sang hỏi:

– Chiếc ví đó là của tôi, làm sao anh có nó?

– Ví đó nên quăng được rồi. Cũ quá!

– Tôi không hỏi điều đó. Tôi đang muốn biết là tại sao anh có nó?

– Vy thêu chữ trên ví đấy à? Xấu thậm tệ!

– Anh không hiểu tôi đang nói gì hả!!! Tại sao anh có ví của tôi? – Đông Vy phát cáu nên vô thức to tiếng, hệt như cô nàng đang quát mắng.

– Bánh ngon đấy. Vy ăn đi!

– Tôi phát điên với anh mất. Anh…

Không để cô gái nhỏ tiếp tục la lối, Hữu Phong xé ngay mẩu bánh nhét vào miệng cô và xoa đầu như dỗ mèo con:

– Ngoan, ăn nào.

Chap 49: Va chạm.

“Cậu giống hệt trai bao! Tôi không gay đâu, đừng có tán tỉnh cái kiểu đó!”

***

– Công khai yêu nhau rồi! Lại còn nắm tay, đút thức ăn nữa!

Thanh Ngân vừa đi đi lại lại trong phòng Tuấn Dương vừa kể hết với anh trai những gì đã diễn ra tại học viện sáng nay, đầu cô đang rối tung, rối mù, chỉ muốn nhảy dựng lên.

Hữu Phong là duy nhất và là của riêng cô. Anh không thể gần gũi với ai ngoài cô như thế được, vì rằng, cô đã thuộc về nhân vật bí ẩn ngay từ lần đầu thấy anh. Khao khát của cô là có anh, khao khát ấy đang dần lớn thêm và hoà vào cô như một phần cơ thể. Thế nên, cô phải bên anh cho thỏa những ngày tháng đã mệt nhọc vì vật lộn với cơn thèm yêu.

– Em nhất định sẽ cho con nhỏ đó một bài học! – Đôi môi đỏ thẫm nói chắc nịch.

Tuấn Dương nằm lì trên giường uống rượu, mắt đăm đăm nhìn trần nhà.

– Anh từ trước tới nay chưa bao giờ xen vào việc riêng của em nhưng anh sẽ không để em xử lý Đông Vy đâu!

– Tại sao chứ? Anh thích con nhỏ đó à?

Anh trai nín thinh trước câu hỏi của cô em gái, không phải vì không biết trả lời thế nào, mà chỉ sợ Thanh Ngân sẽ buồn. Với nữ sinh học bổng, anh đơn giản chỉ xem cô nàng như người em gái thứ hai. Dạo gần đây, Đông Vy cũng không còn ghét anh nữa nên hai người khá thân thiết. Anh kể thật với nhóc ta tình cảm nhập nhằng anh đang giữ cùng Hạ An, cuộc hôn nhân nhất đáng chết mà anh mắc phải và cả trò chơi của anh trai, em gái. Nếu Thanh Ngân biết, hẳn sẽ nổi điên, thêm tức cô nữ sinh mới và đấy là điều bất lợi của cô.

Đông Vy lúc này không còn là nữ sinh học bổng ít bạn, thường xuyên bị cô lập nữa. Nàng lọ lem hiện đang được nhân vật quyền lực kia che chở, anh ta sao cho phép người con gái bên mình bị làm hại? Nếu Thanh Ngân động tới Đông Vy thì chẳng khác gì đưa tính mạng cho quỷ dữ nắm! Em gái anh có nhiều mưu mẹo tới đâu cũng không đấu lại với hoàng tử lai… ác quỷ, nhất là khi tính khí của anh ta rất kỳ quặc! Lúc thì nổi điên một cách bất thường, lúc thì nổi giận theo cách khác thường.

Như lần anh giỡn với Đông Vy, Hữu Phong đã tẩn anh trận nhừ tử với lí do… bóng chạm phải giày cậu ta. Vậy mà mới đây, khi bị phá giấc ngủ thì anh ta cũng có bực đấy nhưng chỉ quát đúng một câu: “Nhỏ miệng lại!”. Sau đó, Tuấn Dương vì quá ngạc nhiên nên nín hẳn còn Gió Quỷ thì trước khi tiếp tục nhắm mắt ngủ đã nói với anh thế này…

“Cậu giống hệt trai bao! Tôi không gay đâu, đừng có tán tỉnh cái kiểu đó!”

Tuấn Dương bật cười thành tiếng khi để tâm trí băng ngược về hai lần chạm mặt Gió Quỷ. Cũng là vệt gió quỷ quyệt ấy nhưng lại cư xử trái ngược nhau. Người kia đúng là không thuộc thế giới này!

– Em hoàn hảo hơn rất nhiều cô gái khác và có vô số chàng trai xin chết vì em. Hãy chọn người làm em thấy yên bình và người mà em sẽ sống thật với chính mình khi bên cạnh. Hữu Phong không dành cho em đâu, em gái ạ!

– Không dành cho em thì cũng không dành cho bất kỳ ai! Nhất là con bé kia!

Thanh Ngân chấm dứt cuộc trò chuyện, tà váy trắng biến mất sau cánh cửa đóng sầm chặt như cánh chuồn lướt nhẹ trên mặt hồ, gợi lên cảm giác bất an mơ hồ…

***

Vào giờ nghỉ trưa, Hữu Phong đến tận lớpk Đông Vy và kéo tuột cô gái nhỏ tới căng- tin như một hành động tùy hứng. Anh gọi rất nhiều món nhưng chỉ cắn cắn bánh mì đen còn số thức ăn còn lại thì giao hết cho cô gái nhỏ.

– Nhìn gì?

– Anh muốn làm gì với tôi?

Đông Vy nhìn chằm chằm người đối diện như lục lọi trong mắt anh câu trả lời xứng đáng, cô thích được anh quan tâm thế này nhưng cô không quên cô đang là con rối cho anh ta điều khiển!Cô không thể xuôi theo anh ta như con búp bê không có đầu óc thế này được!

– Tôi đang hỏi anh đấy. Anh muốn thế nào?

– Yêu. Được không? – Hữu Phong nhếch miệng hời hợt.

Không chỉ tay chân mà tim cô gái nhỏ cũng muốn rụng rời khi câu trả lời của Gió Quỷ tiến thẳng vào tai, âm điệu trong giọng nói đầy bỡn cợt như thể bố thí tình thương cho Đông Vy. Cô gái nhỏ đứng phắt dậy, chả thèm một câu đã bỏ đi.

– Vy!

Hữu Phong không chần chừ nhiều đã cất tiếng gọi nhưng cô gái nhỏ vẫn ngoan cố bước. Anh nén bực tức, rời khỏi bàn và đi theo cô. Thế nhưng khi anh vừa quay người thì
bị ai đó hắt nước hoa quả vào người…

Toàn căng- tin nín lặng!

Cô nữ sinh vừa sơ ý kia chết trân, cầm trên tay chiếc cốc thủy tinh rỗng tuếch, chỉ còn vương vài giọt nước cam dưới đáy. Cơ mặt nhăn nhúm trong sợ hãi, ánh mắt chứa đựng sự van nài đến tuyệt vọng như bị dồn tới vách vực thẳm. Môi run rẩy, mấp máy mãi mới bật ra nổi câu nói đứt quãng:

– Em… xin… lỗi.

Gió Quỷ ừ một tiếng, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết:

– Đi chết đi! Chết thế nào thì tùy.

Cô nữ sinh bật khóc nức nở, vội túm lấy áo Hữu Phong để van xin nhưng không ngờ rằng, sự động chạm này đã đẩy cơn giận của anh lên cao hơn. Gió Quỷ đẩy mạnh cô nữ sinh kia ra, nhưng khi anh định lôi đầu cô nàng dập vào đâu đó thì một bóng người lao nhanh vào lòng anh, ôm chặt anh như can ngăn.

– Áo anh ướt rồi, mình đi thay nào! Anh từng nói, không được mặc đồ ướt mà!

Chất giọng nhẹ và hương tóc dịu khiến Hữu Phong bị thôi miên trong tích tắc, anh đặt lên làn tóc của cô gái nhỏ một nụ hôn rất khẽ, như cánh hoa rơi trên mặt hồ phẳng lặng.

Toàn căng- tin im phăng phắc!

Đông Vy choáng nặng như cả người bị nhúng trong loại rượu nặng độ, thần trí cô gái nhỏ thấm hơi men, mất đi tỉnh táo nên nắm tay Hữu Phong kéo đi.

– Em đưa anh đi thay áo!

Cô gái nhỏ trước khi đi đã ngoảnh đầu nhìn nữ sinh tội nghiệp kia thật thương cảm nhưng nữ sinh ấy đáp lại bằng ánh nhìn ghen ghét và đầy thách thức. Đôi môi đỏ thẫm mím nhẹ…

Chap 50: Chiếc hôn mở mắt.

Nếu ánh mắt có thể giết người thì đôi mắt xám tro đang hằn mạnh những tia giận dữ lúc này là kẻ sát nhân tàn độc.

***

Cuộc va chạm gây nghẹt thở ở căng- tin như một dấu hiệu cho biết sẽ còn nhiều điều gay go nữa trút xuống Trung Anh. Từ khi Hữu Phong nắm tay Đông Vy thì sự trật tự vốn có của học viện đã bị phá vỡ hoàn toàn và những lớp mặt nạ ngụy trang sẽ dần bị lột sạch.

Không muốn gây chú ý thêm nữa nên đợi lúc căng- tin thưa người, Tuấn Dương mới tiến tới bàn của Thanh Ngân, kéo ghế ngồi xuống sát cạnh cô em gái lắm trò, vẫn còn cầm khư khư ly nước rỗng như kẻ mất hồn.

– Anh đã bảo em đừng có dây với Hữu Phong. Sao em còn cố ý đổ nước cam vào người hắn, hả? Đấy không phải là cách gây chú ý khôn ngoan!

– Đã gây chú ý thì em chỉ cần người ta để ý tới em. Đạt được mục đích mới là quan trọng, còn khôn ngoan hay không, em chả thèm! – Thanh Ngân cáu, rõ ràng là cô rất ghét sự dạy bảo, dù anh trai hay ai đi chăng nữa.

Tuấn Dương cũng bực bội không kém. Anh đã thật lo lắng khi thấy em gái mình bị Gió Quỷ đe dọa nhưng đổi lại là thái độ bất cần thế này đây!

– Em thật ngang bướng! Nếu Đông Vy không kịp thời can ngăn thì em xảy ra chuyện rồi!

– Thế ư? Chứ không phải là nó vờ thánh thiện à? Không có nó, em cũng tự xoay sở được!

Thanh Ngân xoa nhẹ bờ vai đau tấy vì xô xát lúc nãy, có hơi chạnh lòng bởi người ấy cư xử thật nhẫn tâm. Phái đẹp là để yêu để chiều chứ nào để anh cứ mãi dửng dưng.

– Đã nói vậy thì tùy em. Giỏi thì tự lo hết đi, đừng để bố mẹ dàn xếp sẵn tương lai như anh. Thế thôi!

Tuấn Dương cho tay vào túi, dáng đi có phần xiêu vẹo như chính cuộc sống của anh đang bị mất thăng bằng. Sự buồn rầu vào khoảng thời gian gần đây đã bắt đầu lấn lướt hết niềm vui mà anh có được trong 18 vừa qua. Anh từ một người quen với lối sống hoang dã đã trở thành người khép kín như chính tuổi trẻ của anh đang được đóng lại. Đám cưới… chẳng bao lâu nữa sẽ diễn ra.

Anh định bỏ học nhưng vẫn còn nhiều thứ nán anh lại và chiếm phần lớn trong đó là mối tình buồn mà sâu. Anh muốn nhìn thấy người đó thật nhiều để tìm lại chút ấm áp cho những ngày chán nản. Và anh chẳng thể rời đi khi một số việc còn chưa đưa ra ánh sáng.

Richard, người cứu Đông Vy đêm hôm ấy rốt cuộc là ai? Anh khẳng định rằng Richard là bạn trai Thanh Ngân, đơn giản vì anh rất rõ chuyện tình cảm của em gái. Dường niư Thanh Ngân cũng không biết rõ Richard, bởi cô em gái thông minh chẳng chịu hé môi lúc anh hỏi tới nhân vật này. Tuấn Dương có cảm giác rằng Richard chính là bóng người đã lẻn vào lớp học để tặng quà cho nhím xù vào ngày mưa phùn…

Và anh chưa rời bỏ học viện là vì đang canh chừng Tuệ Anh. Cô nữ sinh mập này thật ra nguy hiểm tới cỡ nào? Anh tìm hiểu rất kĩ nhưng vẫn không rõ nguyên do để cô ta xử lý Đông Vy, người bạn có thể xem là thân với cô ta. Nhím xù nếu biết tới chuyện khủng khiếp này, chắc chắn sẽ thất vọng ghê gớm và đánh mất lòng tin vào tất cả những ai đang bên cạnh cô nhóc. Vì thế nên chuyện này được anh giữ kín tuyệt đối, kể cả Hạ An anh cũng giấu. Anh không muốn người anh yêu buồn vì bất cứ lí do nào đi chăng nữa, dù rằng… anh mới là nỗi đau lớn nhất của cô.

***

Hữu Phong khoanh tay nhìn người con gái đứng trước mặt mình, thần thái anh tĩnh lặng, đôi mắt xám tro thấp thoáng những vệt sáng lạnh lẽo, nửa như soi xét nửa như ngắm nghía. Bóng dáng cao lớn của anh bao trùm cô gái nhỏ, nửa như che chở nửa như muốn nuốt sống.

Phía đối diện, cô gái nhỏ không hề tránh né ánh nhìn khó nắm bắt từ ai đó. Cô ngước mắt, đối thẳng với anh bằng nét mặt rất dễ yêu, nửa bực tức nửa khó xử. Hai tay chống ngang hông, nửa láo xược nửa tinh ranh.

Gió lướt qua, cuốn theo lá vàng từ trên cây vứt xuống mặt đất, tạo nên những thanh âm êm ái đệm vào khung cảnh yên tĩnh. Vài giây sau, chất giọng trầm được thảy vào không gian ấy:

– Nhìn gì?

– Anh lôi em ra đây và em muộn buổi học chiều rồi! Mà anh cũng đang nhìn em đấy, thế anh nhìn cái gì nào?

Đông Vy tỏ ra không sợ, thậm chí thái độ láo lếu của cô gái nhỏ khiến người ta dễ nhầm tưởng là cô đang bắt nạt người kia.

– Đưa tôi đi thay áo! – Hữu Phong nhấn mạnh từng chữ, anh nheo mắt – Ai đã nói thế?

– Em nói! Nhưng mà đó là việc riêng tư, việc cá nhân. Anh đi thay đồ thì đi đi, em chỉ nhắc nhở thôi, không nhất thiết phải kéo em ra ngoài này! – Đông Vy vẫn cứng giọng nhưng thay đổi tư thế đứng, hai tay không ngừng vặn vẹo mép váy.

– Vậy ai là người đưa tôi ra khỏi căng- tin?

– Cũng là em. Nhưng sao? Em chỉ muốn anh không gây chuyện thôi mà. Còn bây giờ, anh tự giải quyết vấn đề của mình đi. Đừng ăn vạ như con nít thế kia, em không muốn bỏ dở buổi học đâu!

Đông Vy tuôn ra tất cả những gì chứa trong đầu, dễ dàng như đọc một tờ giấy. Không phải là cô gái nhỏ không e ngại bản tính ghê sợ của ai đó mà cô đã nhanh trí nghĩ ra cách đối phó trước khi phun ra những lời này.

Quan sát thấy nét mặt của ai đó đang dần tối lại, cô gái nhỏ liền lùi vài bước… Đương nhiên là ý định bỏ trốn đó bị Gió Quỷ tóm ngay tức khắc, anh vươn tay túm chặt cổ áo Đông Vy và lôi mạnh về phía mình như những lần trước. Nếu ánh mắt có thể giết người thì đôi mắt xám tro đang hằn mạnh những tia giận dữ lúc này là kẻ sát nhân tàn độc.

Chính vào lúc Gió Quỷ đáng sợ nhất, cô gái nhỏ bỗng nhón chân… không nhắm mắt và đặt môi mình lên đôi môi lạnh ngắt ấy… thật khẽ… thật nhanh… chiếc hôn mở mắt dịu êm như cánh bồ công anh vút theo gió, bay giữa cánh đồng hoa thơm ngát và ngon lành như giọt sương tinh khiết đậu trên lá cỏ xanh mướt vào mỗi sớm mai.

Hữu Phong choáng, vật thể sắt đá nhất trên cơ thể anh đập trật liền vài nhịp, buông cô gái nhỏ trong vô thức và lợi dụng giây phút lơ đãng này củanh, cô nàng đã bỏ chạy…

Gió Quỷ thất thần nhìn theo mèo con, ngón tay tự chạm nhẹ vào môi mình, nơi còn lưu giữ chút ngon chút ngọt của người con gái… anh đang yêu

Chap 51: Châm ngòi nổ.

Muốn Hữu Phong thuộc về mình thì đừng dại dột lao vào anh để bị con người độc ác ấy trừng trị. Muốn quỷ dữ thuộc về mình thì trước hết, phải gạt bỏ người đã chiếm mất tim anh…

***

Hôn ư… mối quan hệ giữa hai người xuất phát từ khi nào và thân mật tới mức này từ bao giờ?

Câu hỏi đang nảy ra khiến Tuệ Anh tức điên, tức hơn cả lúc chứng kiến cảnh tượng kia. Cô là con mắt của Minh Quý tại học viện này ngầm theo dõi đối thủ của hắn ta và cũng là người cô thầm yêu thầm nhớ. Mọi thứ thuộc về Hữu Phong dù nhỏ nhặt tới đâu, cô cũng chưa từng bỏ sót. Cô hiểu anh rất rất rõ, hệt như anh là người duy nhất tồn tại trên thế giới này.

Mắt cô, chỉ thấy mỗi anh. Tim cô, chỉ đập vì anh. Thế nên, kẻ nào chiếm mất Hữu Phong thì xem như, kẻ đó đang cướp đi sự sống của cô. Vậy thì, cô buộc phải ra tay với kẻ đó…

Tuệ Anh nhìn ngó quanh lớp học vắng tanh, thăm dò thật kỹ lưỡng rồi mới gọi điện thoại.

– Anh sao không tới học viện? Chuyện quái quỉ gì đang xảy ra, anh có biết không hả? Em trai anh và con bé kia yêu nhau luôn rồi đấy!

Giọng cô nữ sinh mập khá nhỏ, vừa đủ nghe cho đầu dây bên kia và… chiếc máy ghi âm tí hon gắn dưới gầm bàn. Cô nàng không biết là chính mình cũng đang nằm trong tầm ngắm của tên thợ săn khác nên vẫn tiếp tục:

– Anh tính sao? Muốn biệt tích luôn hả? Chân anh khỏi rồi, có thể lết tới đây được rồi. Hay anh xấu hổ vì bị hạ lớp nên không dám tới. Nếu thế thì anh hèn nhát quá, chả trách anh luôn thua Hữu Phong!

Dường như đầu dây bên kia không đáp lời, thảng hoặc là những câu cụt lủn nên cuộc trò chuyện qua điện thoại diễn ra khá ngắn gọn, chủ yếu là lời nữ sinh mập và kết thúc bằng tiếng gầm gừ của cô nàng.

– Richard ấy, phải để Richard xuất hiện trước khi con bé đó biết Hữu Phong là người tặng quà cho nó! Nếu anh giúp tôi việc này, tôi hứa, sẽ chơi Hữu Phong một vố đau!

Cô nàng mập ngắt máy, lôi từ balô ra tập giấy gồm những tấm thiệp màu xanh nhạt được ghim lại, cô lật giở từng tờ, mày chau lại như đang đắn đo điều gì đó. Cô sẽ làm hại Hữu Phong một lần, để anh biết anh đang sai lầm khi lựa chọn nữ sinh học bổng. Thật sai lầm!

Mới đầu, cô rất có cảm tình với Đông Vy là vì người bạn này sống thật, lại ngoan hiền, ít ai tốt đẹp bằng. Thế nhưng, từ khi biết tới những lần chạm mặt kỳ lạ của hai người đó và những bức tranh thể hiện rõ tình cảm của cô gái nhỏ thì tình bạn chỉ còn là lớp vỏ để che kín mọi tính toán của Tuệ Anh. Cô đã thuê gã lưu manh đóng giả yêu râu xanh để răn đe cô nàng nhưng về sau, có chút áy náy và hốt hoảng thật sự khi Đông Vy biến mất nên lúc ở văn phòng giám thị, cô đã nhờ thầy gọi Hữu Phong giúp đỡ. Cô nào biết rằng, anh vốn dĩ đã ra mặt…

Cùng người bạn nhỏ, Tuệ Anh lao vào tìm người lạ bí ẩn đã để lại tấm thiệp sau khi cứu chuột nhắt. Cô vừa hiếu kỳ muốn biết anh ta là ai, vừa e ngại anh ta tóm được âm mưu của cô. Cũng đúng vào thời điểm này, cô vô tình phát hiện những hộp quà được gửi tới vào lúc lớp học không bóng người, đặc biệt là tấm thiệp xanh nhạt kèm theo cái tên cô vẫn đang truy tìm – Richard! Người bạn nhỏ chẳng có cơ hội biết tới điều này vì Tuệ Anh đã nhanh tay rút tờ thiệp đó, chỉ chừa lại bộ đồng phục mới tinh. Lúc đầu, khi giấu diếm những món quà từ người lạ, Tuệ Anh đơn thuần là bảo vệ chuột nhắt khỏi tai tiếng nhưngp mục đích đó đã hoàn toàn thay đổi khi cô rõ danh tính của Richard…

Rốt cuộc thì anh quan tâm nữ sinh học bổng ấy tới cỡ nào để có thể theo sát cô nhóc như thế? Nhóc ta vừa mất giày, anh đã tặng ngay đôi mới! Anh thật sự rất nâng niu cô nhóc nên mỗi món quà đều thật tinh tế và giá trị khiến cô ghen tị tới phát điên.

Tuệ Anh vuốt nhẹ tập thiệp dày, hai má lúm duyên dáng hiện rõ trên khuôn mặt thon gọn. Cô đã gầy hơn nhiều rồi, biết cách làm đẹp thì sẽ ngang hàng với nàng hoa khôi. Về nhan sắc, có thể nàng ta nhỉnh hơn cô đôi chút nhưng lấy trí tuệ để so sánh, cô ăn đứt nàng ta.

Muốn Hữu Phong thuộc về mình thì đừng dại dột lao vào anh để bị con người độc ác ấy trừng trị. Muốn quỷ dữ thuộc về mình thì trước hết, phải gạt bỏ người đã chiếm mất tim anh…

***

– Chị Hạ An đừng buồn!

Đó là lời duy nhất cô gái nhỏ có thể thốt ra khi bắt gặp nữ sinh khoá trên ngồi khóc nức nở dưới tán cây to. Đôi vai gầy run lên từng đợt như đang phải gánh chịu những điều khủng khiếp, tiếng nấc nghẹn bị kìm lại nên chỉ vang lên đứt quãng, khó nhọc. Những chiếc vòng vải quấn quanh cổ tay trắng xanh, rũ rượi. Hạ An ngẩng đầu nhìn cô gái nhỏ với đôi mắt trũng sâu, ngập nước.

Đông Vy ngồi xuống cạnh nữ sinh tội nghiệp ấy, vẫn giữ im lặng vì không biết an ủi thế nào. Phải rõ nguyên do, cô mới có thể trấn an được chị, còn không sẽ chỉ làm phiền cơn khóc của chị mà thôi. Cô gái nhỏ dùng cuống lá viết lên nền đất mấy chữ.

“Chị sao thế?”

Hạ An lướt mắt qua dòng chữ ấy, lại khóc nấc lên, người mềm nhũn ngả vào cô nữ sinh nhỏ như đã kiệt sức. Nước mắt cứ trào ra, mascara nhoè đi, trôi theo những giọt nước nóng hổi. Bộ dạng thảm hại này mới đúng là con người thật của cô, vẻ nhanh nhẹn đanh đá bên ngoài đúng ra chỉ là lớp vỏ. Hạ An thì thào với đôi môi khô nứt:

– Chị và anh ấy kết thúc thất rồi. Có muốn, cũng không quay lại được nữa.

– Chị đã biết chuyện rồi sao?

Đông Vy đáp khẽ, cúi đầu không dám nhìn vào ánh mắt đau đớn của người đang khóc ấy nữa. Vốn dĩ cô không cho chị biết việc Tuấn Dương sắp kết hôn là sợ chị đau thế này đây! Nhưng cuối cùng thì chẳng có gì là bí mật nếu nó đã là sự thật, mà sự thật thì ai cũng biết. Cô gái nhỏ chỉ sợ, người báo với chị tin này là Thanh Ngân, nàng hoa khôi xinh đẹp đó rất biết làm người khác đau vì những lời cay độc của mình.

– Có gì chị chưa sao?

Hạ An đặt ra câu hỏi khó hiểu nhưng chẳng cần nữ sinh nhỏ đáp lời, cô giờ đang đau tới từng thớ da thớ thịt, không còn sức để quan tâm thêm bất cứ điều gì nữa. Cô gục đầu vào hai chân, miệng rên rỉ:

– Chị sắp kết hôn rồi!

Chap 52: Giăng bẫy.

Nhưng yêu thương này liệu có vụt tắt khi gió đổi chiều? Bởi vốn dĩ, điểm xuất phát của gió là vùng trời u ám, nơi chứa chất những đau đớn tột cùng. Vệt gió ấy, khó mà chối bỏ chính quá khứ của mình để yên bình bên cỏ dại…

***

Văn phòng giám thị đóng kín cửa. Máy điều hòa tỏa vào không gian làn nhiệt mát lạnh. Trên bậu cửa sổ, những chậu cây nhỏ xanh mướt được xếp ngay ngắn, cành lá bé xinh vươn lên đón nắng. Chàng trai trẻ đứng lặng bên khung cửa sổ, vẻ quí phái toát ra từ anh như tách biệt hẳn với cảnh sắc tươi mới quanh mình. Điểm nhìn rơi vào những hạt bụi đang lượn lờ trong không khí. Thi thoảng, anh đưa tay chạm nhẹ vào môi mình… cười rất khẽ.

– Cậu sao thế?

– Tôi sao à?

Hữu Phong tỉnh bơ. Với mọi thắc mắc được búng về phía mình, anh luôn chọn cách đặt ngược câu hỏi. Thảng hoặc, có đáp lời nhưng chỉ nhát gừng.

Thầy giám thị thở dài một tiếng, lại nhấm nháp chút cà phê và nghiền ngẫm những lá thư của học sinh gửi tới. Thầy luôn khuyến khích các trò bày tỏ cảm nghĩ về Trung Anh để hoàn thiện học viện hơn. Thầy thật sự tâm huyết với nơi này dù ngày trước, thầy phải chứng kiến người thầy yêu tay trong tay với một ai khác.

Đọc thêm vài ba lá thư, thầy giám thị rời khỏi bàn làm việc, đi tới chỗ chàng trai trẻ đang đứng im như người mất hồn. Thầy uống liền vài ngụm cà phê, đã bắt đầu thấy sợ thay vì ngạc nhiên với nét cười hiếm hoi thấp thoáng trong đôi mắt xám tro. Thầy xua tay trước mặt anh, lại hỏi:

– Cậu bị sao thế, Phong?

– Tôi sao à?

– Cậu lạ lắm! Phong, cậu thất thần vì cái gì thế?

Hữu Phong đột nhiên cướp lấy tách cà phê từ người thầy đáng kính, uống cạn. Giọng bực bội:

– Tôi bị cưỡng hôn!

– Cái gì? Cưỡng hôn? Cưỡng hôn gì?

Trước thái độ kinh hoảng của thầy giám thị, Hữu Phong chỉ lẳng lặng dúi vào tay thầy chiếc tách rỗng rồi bỏ tới so fa, ném mình xuống đó cất giọng hời hợt:

– Tôi ngủ đây!

Thầy giám thị chớp nhẹ mắt, vẫn còn đờ người vì chưa tin nổi những gì mình vừa nghe. Vụ cưỡng hôn khiến Hữu Phong đâm ra… thơ thẩn là thế nào đây? Trí tò mò bị khiêu khích tới cực độ buộc thầy giám thị phải phá rối người đang ngủ, dù đây là việc làm rất nguy hiểm và dễ gây đau tim.

– Cậu ngủ chưa đấy?

Đáp lời là tiếng thở nhè nhẹ…

– Là Đông Vy phải không? – Thầy giám thị vẫn không chịu buông tha.

Hữu Phong đột nhiên mở mắt, lia ngay ánh nhìn sắc bén về phía người thầy yêu quí. Ngón tay trỏ lại vô thức tự chạm môi mình.

– Vy chưa tới?

Thầy giám thị cố nín cười trước hành động lạ lùng của chàng trai trẻ, thầy đã hình dung ra được cô nhóc kia đã làm gì cậu ta rồi! Hóa ra, biểu hiện của Gió Quỷ bất thường như vậy vì bị cướp mất nụ hôn đầu.

– Con bé đi dạo phố rồi! – thầy giám thị nhìn qua chiếc đồng hồ đeo tay, chợt nhấn giọng – khoảng ba tiếng sẽ tới!

– Lâu như vậy! Thầy quản học trò kiểu gì thế!

Hữu Phong cằn nhằn rồi với lấy áo khoác, sập cửa bỏ đi trong cái lắc đầu của thầy giám thị. Cuối cùng thì vệt gió quyến rũ này cũng chịu dừng chân trước cây cỏ dại nhỏ bé. Nhưng yêu thương này liệu có vụt tắt khi gió đổi chiều? Bởi vốn dĩ, điểm xuất phát của gió là vùng trời u ám, nơi chứa chất những đau đớn tột cùng. Vệt gió ấy, khó mà chối bỏ chính quá khứ của mình để yên bình bên cỏ dại…

Thầy giám thị chầm chậm dời mắt tới bức ảnh cũ treo tường, nơi lưu giữ nụ cười thuần khiết của người phụ nữ ấy. Nó tựa như bàn tay vô hình, đang bóp nghẹn từng hơi thở của thầy, một giọt nước mắt bắt đầu trôi tuột khỏi tuyến lệ… Nếu Hữu Phong biết rõ người mẹ anh tôn thờ đã từng bị hai người đó phản bội thế nào thì anh có cho mình cơ hội được bên con gái họ không? Còn Đông Vy… nếu cô nhóc biết ai đã dựng nên quá khứ tàn khốc đó thì hiện tại sẽ đổ vỡ thế nào?

Người đàn ông đột ngột tháo bức ảnh ra khỏi chiếc khung gỗ và úp sấp xuống mặt bàn, những ngón tay không ngừng run rẩy.

————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động…!
————————–

Xế chiều. Nền trời phủ màu tím nhạt, từng cụm mây trôi lờ lững tựa những cánh hoa dạt trên sông. Mặt trời như đứa trẻ lười biếng, đã muốn lẩn trốn sau mây.

Trên vỉa hè đầy bóng râm, Đông Vy bị Tuệ Anh nắm tay kéo đi giữa dòng người vội vã, mặt méo xệch vì chả biết cô bạn muốn dẫn mình tới đâu. Nói là đi dạo phố nhưng thực chất là dạo khắp các cửa hàng.

Tuệ Anh muốn sắm đồ mới bởi quần áo trước kia không còn phù hợp với vóc dáng mi nhon của cô bạn lúc này nữa. Sự thay đổi ngoạn mục về ngoại hình khiến Đông Vy khá ngạc nhiên vì mới đây thôi, Tuệ Anh vẫn còn mũm mĩm. Đúng là cô bạn đang yêu thật rồi, nhưng ai nhỉ?

Đông Vy đem thắc mắc kia nuốt gọn vào bụng, quyết định không tò mò về vấn đề riêng tư của bạn nữa. Cái tát vào đêm hôm đó vẫn còn ám ảnh cô gái nhỏ…

Rẽ vào khu phố thưa người hơn, Tuệ Anh đảo mắt khắp một lượt rồi dẫn cô gái nhỏ vào cửa hàng thời trang dành riêng cho nữ. Tuệ Anh khá trau chuốt vẻ bề ngoài nên cách chọn trang phục của cô nàng khá cầu kì. Ngắm nghía thật lâu nhưng vẫn chưa ưng ý thứ gì. Đông Vy cũng chẳng rành về ăn mặc nên không thể tư vấn, chỉ kiên nhẫn theo sau cô bạn.

Tuệ Anh dừng mắt rất lâu trước chiếc váy xanh nhạt, màu của những tấm thiệp bí ẩn. Cô ướm ngay nó vào người chuột nhắt:

– Vừa vặn! Váy này hợp với cậu lắm, mua đi!

Đông Vy có vẻ thích
nhưng lắc đầu nguây nguẩy theo như tính tiết kiệm vốn ăn sâu vào máu của mình.

– Tớ mua á? Để làm gì? Tớ đâu cần!

– Sao không cần? Rất cần đấy!

Tuệ Anh đẩy cô gái nhỏ về phía chiếc gương lớn, giọng quở trách:

– Xem cậu đi này, có khác gì lọ lem nhem nhuốc không? Trước kia thì không sao, nhưng bây giờ, cậu đã là bạn gái Đinh Hữu Phong rồi. Muốn làm xấu mặt anh ấy hay sao?

– Tớ không phải bạn gái Hữu Phong! – Cô gái nhỏ chối phắt, má thoáng ửng hồng như có nắng phớt qua.

Tuệ Anh giấu sự đố kị sau cái cười híp mí, tỉ mỉ giải thích:

– Dù không phải bạn gái Hữu Phong nhưng cậu luôn đi cùng người ta, chả nhẽ cậu muốn bôi xấu người ta với bộ dạng lem nhem này à? Đinh Hữu Phong là thần thánh trong mắt mọi người đấy, tôn trọng anh ấy chút đi! Nghe tớ nào, mua bộ này đi!

Lời Tuệ Anh như thôi miên, khiến cô gái nhỏ vô tức chạm tay vào chiếc váy xanh nhạt, vuốt nhẹ lớp vải mềm mượt tựa lông vũ. Trên gương mặt nhỏ nhắn là sự giằng co ghê gớm khi thấy giá tiền, tuy nó rẻ so với đôi giày dưới chân nhưng đủ để cô gái nhỏ phải tiếc- tới- đau- tim nếu mua. Định không mua như lý trí răn đe nhưng rồi Đông Vy lại gật khẽ đầu:

– Tớ lấy nó!

Đông Vy tự nhủ thầm với túi tiền rằng, chẳng phải chủ nhân của nó hoang phí đâu, chỉ là… tôn trọng thần thánh nào đó và tránh gây ngứa mắt, gây ô nhiễm như người lạ đã chê bai. Cô có bị cho là mê trai không, khi mà tiêu tiền vì hai người đó?

Thấy người bạn nhỏ lưỡng lự mãi, Tuệ Anh liền dúi váy xanh vào tay cô nàng và đẩy tới phòng thay đồ. Kèm theo lời dặn dò để cắt đứt sự mâu thuẫn của nàng lọ lem ngớ ngẩn:

– Cậu cứ thử đi rồi mua hay không thì tùy! Nhưng nhanh lên nhé, tụi mình còn tới thăm chị Hạ An nữa.

– Tớ xong ngay đây! – Tiếng cô gái nhỏ vọng ra từ cánh cửa thay đồ.

– À chuột nhắt ơi, tớ ghé siêu thị mua chút hoa quả chị Hạ An thích nhé! – Lướt qua đáy mắt tia xảo quyệt, Tuệ Anh vờ hạ giọng – Cậu xong thì cứ sang siêu thị tìm tớ.

– Ừ, okay! – Đông Vy đáp.

Cô gái nhỏ chẳng hề biết rằng mình đã lây nhiễm cách nói của Gió Quỷ từ bao giờ và cũng không ngờ tới cái bẫy giăng sẵn đang chờ cô chui tọt vào…

Chap 53: Sập bẫy.

Đông Vy quay người nhưng chưa kịp rời ngõ cụt thì đột ngột… một cú đòn phang thẳng vào đầu từ phía sau đã khiến cô gái nhỏ ngã gục xuống đường như ngọn cỏ bị vùi trong gió bão…

***

“Richard ấy, phải để Richard xuất hiện trước khi con bé đó biết Hữu Phong là người tặng quà cho nó! Nếu anh giúp tôi việc này, tôi hứa, sẽ chơi Hữu Phong một vố đau!”

Tuấn Dương ngồi bất động trên giường như pho tượng, nhiều cảm xúc cùng lúc đan xen trên gương mặt đăm chiêu. Bí mật vừa hé mở từ chiếc máy ghi âm đã giáng cho anh một cú choáng váng dù anh là người có tinh thần vững.

Hữu Phong chính là Richard! Điều này khiến anh ngạc nhiên nhưng không nhiều, bởi lẽ chỉ Hữu Phong mới có thể gợi nhiều tò mò cho người khác như dấu hỏi bí ẩn mang tên Richard vẫn đang thách thức toàn bộ học viện. Nhưng Tuệ Anh mới là thứ khiến Tuấn Dương sửng sốt nhất, hay chính xác hơn là bộ mặt thật của cô nàng. Đâu ai ngờ rằng, phía sau cô nữ sinh mờ nhạt, ít nói kia là cả một con người đáng sợ.

Cô ta là chị em thân thiết với Hạ An nên anh đã từng tin tưởng cô ta, tuy không hẳn tuyệt đối nhưng chắc chắn là nhiều. Bởi thế mà anh đã đánh gã lưu manh trận thừa sống thiếu chết khi hắn tố cáo âm mưu của nàng mập, hại gã phải nằm viện suốt một thời gian dài. Anh còn sợ gã tìm Đông Vy nói nhăng nói cuội nên khi gã xuất viện, lại bị anh tóm lấy đánh và dọa giết. Gã hoảng sợ đến mức tự tìm cách chứng minh lời nói của mình, đó là cuộc hẹn với Tuệ Anh ngay tại ngõ phố để anh chứng kiến màn đối đáp trơ tráo của Tuệ Anh. Thái độ hỗn láo của cô nàng hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của anh dù anh vốn là kẻ có lối sống khá hoang dã, thường hay giao du với lũ côn đồ.

Cuối cùng, bộ dạng trơ lỳ của cô ta chỉ bị lột đi khi gã lưu manh lấy danh Richard để hù doạ nhưng thực chất, Tuấn Dương mới là kẻ gây ra những vết bầm tím trên người gã!

Vẻ sợ sệt của Tuệ Anh lúc đó chứng tỏ cô ả đã biết chính xác ai là Richard! Con cáo già này thật tinh nhạy, trong khi người khác mù tịt thông tin về người lạ bí ẩn thì cô ả lại rõ mọi thứ. Tuệ Anh chẳng hề đơn giản chút nào, thậm chí đem so cô ta với Thanh Ngân thì chút ranh mãnh của em gái anh còn bị cho là ngây thơ.

Nhưng làm thế nào để một nữ sinh bình thường có thể rành rọt mọi thứ như vậy nếu không còn kẻ khác đứng sau? Nhưng kẻ đó là ai? Kẻ mà Tuệ Anh liên lạc qua điện thoại rốt cuộc là ai?

Tuấn Dương chau mày suy nghĩ, gắng áp tai vào máy ghi âm để nghe ngóng giọng nói từ đầu dây bên kia nhưng thật kỳ lạ… sau loạt câu đối thoại gay gắt của Tuệ Anh thì chuỗi âm thanh đáp trả chỉ là tiếng cười thưa thớt. Hay hắn biết có người nghe lén nên mới không hé môi?

Thêm một chi tiếng gợi mở về hắn theo như nàng cáo đã nói thì hắn là anh trai của Đinh Hữu Phong… Thật sốc!

Mà nếu Hữu Phong thật sự có một người anh trai thì sao kẻ đó lại cấu kết với Tuệ Anh để hại cậu ta? Còn Tuệ Anh, có phải cô ả biết tới Richard là thông qua người anh trai đó không? Và vố đau mà cô ả sẽ để Gió Quỷ nếm là gì? Nhân vật cao quí ấy liệu có biết mình đang là mục tiêu của những âm mưu ghê gớm không?

Hàng loạt dấu hỏi cùng lúc chiếm lấn khiến Tuấn Dương phải bóp mạnh trán để làm dịu bộ não. Anh có cảm giác như mình đang dấn thân vào một thế giới rất khác, nơi ấy tồn tại những mối quan hệ không ai ngờ tới và những toan tính ghê rợn không ngừng dậm đạp lên nhau. Người thống trị thế giới u tối đó sẽ là người tàn ác nhất!

Tiếng gõ cửa liên hồi chợt lôi Tuấn Dương ra khỏi dòng suy nghĩ căng thẳng, cô em gái thò đầu vào với vẻ mặt lạnh tanh:

– Hạ An tìm anh kìa. Anh có ra nghe điện thoại không để em cúp máy?

– Có chứ! – Tuấn Dương giấu vội vật đang nắm trong tay dưới gối ngủ, khẽ làu bàu vài câu để đánh lạc hướng đôi mắt nhanh nhạy đang lia về phía mình – Anh chưa cho phép thì đừng vội mở cửa. Còn nữa, em phải Hạ An là chị chứ không được xưng hô cộc lốc như thế. Mà sao em không nhắn chị ấy gọi vào máy cá nhân của anh!

Thanh Ngân bịt tai, tỏ ý khó chịu với lời nhắc nhở của anh trai mình rồi vùng vằng bỏ đi. Còn Tuấn Dương thì khẽ thở phào vì thoát khỏi cô em gái đa nghi. Những thông tin nằm trong vật thể đang im lìm dưới gối hẳn sẽ làm cô nhóc hiếu thắng ấy phát điên nhưng cũng đồng thời đẩy cô nhóc vào những cuộc va chạm. Nhóc em của anh chỉ giỏi mưu mẹo, tinh ranh về mấy thứ vặt vãnh chứ thực tế là rất khờ khạo… Ấy thế mới mạnh miệng tuyên bố Richard là bạn trai của mình và còn hắt nước cam lên người Hữu Phong. Thế khác nào thách thức cơn điên của người máu lạnh ấy…

***

Cô gái nhỏ thanh toán tiền bộ váy xanh nhạt rồi chạy ào ra khỏi shop thời trang. Thật không may, vì quá hấp tấp nên Đông Vy đâm sầm vào cánh cửa ra vào trước khi mở nó. Đầu cô nàng cụng mạnh phải mặt kính, phát ra tiếng động lớn tới nỗi những người có mặt lúc ấy đều phải ngoái lại nhìn. Sự cố này nhìn qua cứ như một vụ tự sát nên khiến tất cả cuống cuồng cả lên, người thì đòi gọi cứu thương, người thì muốn báo cảnh sát. Một vài nhân viên còn nhầm tưởng cô gái nhỏ vì quá tiếc tiền nên ăn vạ cửa hàng…

Với những con người lắm chuyện kia, Đông Vy chọn cách cười trừ rồi cẩn thận mở cửa, bước ra với cái đầu đau điếng và bỏ lại phía sau hàng tá ánh mắt kỳ dị.

Trời về chiều khá lạnh, góc phố nhỏ buồn tênh với vài ánh nắng thưa thớt rải rác trên lòng đường vắng tanh. Cô gái nhỏ so vai, bước đi trong vô thức. Đầu Đông Vy đau buốt, não bộ chẳng thể sắp xếp những suy nghĩ tử tế một chút, cứ rối tung rối mù như bàn cờ bị xáo trộn. Cô gái nhỏ lơ ngơ giữa đường vắng, chẳng rõ mình nên tìm bạn ở đâu. Làm gì có siêu thị nào gần đây! Đông Vy bắt đầu đứng yên một chỗ, nhìn quanh với vẻ mặt lơ ngơ.

– Cướp! Cướp! Mau bắt nó lại!

Bất chợt, có tiếng hô hoán vang cả dãy phố. Bất thình lình, một kẻ bịt kín mặt chạy vụt qua chỗ Đông Vy đang đứng, tay hắn giữ chặt chiếc túi xách. Cách đó khá xa là một người phụ nữ béo núc ních khó khăn di chuyển, vừa thở hổn hển vừa hô đứt quãng:

– Cướp… cướp. Bắt… bắt lấy nó!

Thoáng cái đã hiểu ngay vấn đề, Đông Vy liền tức tốc đuổi theo tên cướp bịt mặt. Cô gái nhỏ nhắm hướng hắn chạy, chẳng nghĩ gì mà cắm đầu lao theo. Đuổi tới một ngõ cụt thì cô gái nhỏ không thấy hắn đâu nữa, sống lưng đột nhiên lạnh buốt như có dòng điện chạy qua. Linh cảm mách bảo rằng cô cần quay lại ngay lập tức, kể cả đầu đang đau nhức cũng rung mạnh hồi chuông cảnh báo.

Đông Vy quay người nhưng chưa kịp rời ngõ cụt thì đột ngột… một cú đòn phang thẳng vào đầu từ phía sau đã khiến cô gái nhỏ ngã gục xuống đường như ngọn cỏ bị vùi trong gió bão. Ý thức văng khỏi cô như túi đồ chứa bộ váy mới.

Cô gái nhỏ nhắm nghiền mắt, dần lịm đi trong cơn đau đớn…

Chap 54: Vị trí tối cao.

Nếu Federer là vua, cai trị mọi vật và được mọi người tôn sùng thì Richard chính là hoàng tử bé được bao bọc trong ánh hào quang đó. Cậu như viên kim cương, cậu toàn vẹn đến tuyệt đối, quí giá tới nỗi Federer kẻ khác tới gần cậu quá một mét.

***

Quản gia Lâm từ chối tách trà mà thầy giám thị mời, ông ngồi trầm ngâm thật lâu, mái tóc điểm bạc phảng phất chút mệt mỏi. Ông khẽ nói bằng chất giọng ồm ồm:

– Đáng lẽ, Hữu Phong phải sang Thụy Sĩ từ mấy ngày trước.

Thầy giám thị cũng dần rơi vào trầm mặc sau câu nói ngắn gọn nhưng nhiều ẩn ý kia. Mấy ngày trước, Hữu Phong đột nhiên mất tích ngay tại sân bay vào phút chót, vậy là anh đã để lỡ ngày trọng đại nhất của dòng họ quí tộc cũng như bỏ phí mất 18 năm anh từng sống.

Theo qui ước lâu đời thì cứ mười năm, người đứng đầu dòng họ quyền uy sẽ được thiết lập lại một lần. Đơn giản mà nói thì dòng họ quí tộc hiếm hoi còn sót lại này như một quốc vương thu nhỏ, người đứng đầu là vua, có quyền sở hữu và cai quản tất cả. Mọi luật lệ hay phép tắc cũng đều do người đứng đầu áp đặt. Thế nhưng trong suốt nhiều năm qua, vị trí tối cao đó vẫn thuộc về Federer và không một ai có thể lật đổ được hắn… ngoại trừ cậu con trai mà hắn luôn cưng nựng – Richard!

Nếu Federer là vua, cai trị mọi vật và được mọi người tôn sùng thì Richard chính là hoàng tử bé được bao bọc trong ánh hào quang đó. Cậu như viên kim cương, cậu toàn vẹn đến tuyệt đối, quí giá tới nỗi Federer kẻ khác tới gần cậu quá một mét.

Luật lệ này dù điên rồ và vô lý nhưng chẳng kẻ nào dám làm trái. Ngay cả mẹ của Richard cũng bị hạn chế tiếp xúc với con trai.

Những kẻ tầm thường thì cho là Federer quá độc tài, còn riêng những ai có đầu óc nhạy bén thì hiểu rõ luật cấm đó là một hình thức để ông bảo vệ Richard. Bởi lẽ vị trí ông đang đứng có rất nhiều kẻ dòm ngó, chúng không trực tiếp hạ được ông thì sẽ gián tiếp hại ông. Ai cũng biết, Federer yêu con trai hơn hết thảy mọi thứ trên đời này và đó cũng chính là điểm yếu của ông, thế nên ông buộc phải giấu Richard trong vòng kiểm soát sít sao đầy luật cấm nghiêm khắc. Còn lý do để ông cách ly người vợ lẽ và con trai mình thì Richard hiểu rõ hơn ai hết. Mẹ không còn là người bình thường kể từ lúc bà sinh cậu ra, bà không chỉ trút lên cậu những lời lẽ cay độc mà còn muốn cướp đi sinh mạng của cậu nhiều lần. Vết sẹo nơi lòng bàn tay Richard là do bà dùng dao rạch và còn những hành động ghê rợn hơn như ép cậu uống thuốc ngủ, bóp cổ cậu… Rồi ngày định mệnh đó cũng tới, bà nhất định phải giết con mình! Đứa bé 8 tuổi bị người phụ nữ dìm xuống hồ nước sâu nhưng chẳng hề chống cự, Richard có lẽ đã chết đuối nếu Federer không kịp thời tới cứu. Ông vì quá tức giận nên làm bà bị thương bằng phát súng mất lý trí còn bà thì đã tự sát ngay sau đó bằng cách giằng súng từ Federer, nhằm thẳng thái dương của mình mà bóp còi… bà chết ngay trước mặt con trai…

Vốn căm phẫn bố và dòng máu lai trong người mình nên kể từ sau cái chết của mẹ, Hữu Phong quyết định chôn vùi dòng họ quí tộc đó. Mười năm qua, nhờ những tính toán chuẩn xác và sự hỗ trợ đắc lực từ quản gia Lâm, thầy giám thị, anh đã thâu tóm rất nhiều thứ, quyền lực về tay anh còn nhiều hơn. Như đã định thì anh sẽ chiếm đoạt ví trí tối cao nhất của dòng họ quí tộc và đày đọa những người dưới quyền mình, biến vương quốc thịnh vượng đó thành nơi vùi chôn đời của họ. Anh sẽ không cho họ cơ hội được tự điều khiển đời mình, anh sẽ biến họ thành nô lệ của anh và định đoạt đời họ. Anh thích thế, thích người ta cứ xuôi theo sắp đặt của anh mà chẳng biết là mình đang nằm trên bàn cờ. Như nữ sinh học bổng, cô gái nhỏ ấy là ví dụ điển hình cho tính quỷ quyệt của Hữu Phong nhưng chính cô đã khiến anh tự phá bỏ kế hoạch tàn ác khi nó sắp sửa thành công.

Hữu Phong 18 tuổi là Richard sau mười năm tái sinh, anh có thể hất văng Federer dễ dàng như gió quẳng bụi vào thùng rác nhưng vệt gió ấy đã bị cỏ dại vướng chân… Vì quay lại với cô gái nhỏ mà anh đã bỏ qua ngày trọng đại và để nguyên Federer với vị trí cao ngất ấy.

– Ngay từ lần đầu tiên thấy con bé, Hữu Phong đã lung lay rồi!

Quản gia Lâm thở dài, khá mệt mỏi sau chuyến đi gấp rút. Ông đã biết Hữu Phong thể nào cũng sẽ rung động trước Đông Vy nhưng không cách nào ngăn chặn. Nhiều lần muốn hại Đông Vy hay làm cô bé ấy biến mất vĩnh viễn khỏi đời Hữu Phong nhưng rồi lại chẳng dám ra tay vì sợ Phong mất đi người anh yêu thương. Anh sẽ lại đau…

– Cứ để yên thế này khi Phong và Vy đều chưa rõ mọi chuyện. Tôi tin là, khi đã quá quen thuộc với nhau rồi thì hai đứa sẽ tự gạt bỏ thù hận thôi! – Thầy giám thị như đang tự trấn an mình trước cơn lo sợ về quá khứ sẽ bị đào xới.

– Không đơn giản thế đâu! Federer về đây rồi! – nét mặt người quản giabỗng trở nên đầy nghiêm trọng – Có khi là muốn tìm Đông Vy!

***

Chiếc xe ô tô sang trọng rẽ thẳng vào bãi đỗ trước khách sạn. Ngồi sau tay lái điều khiển, Minh Quý dành cho người ngồi cạnh anh một nụ cười mỉa.

– Cô ác hơn tôi tưởng. Tự ra tay đánh bạn thân cơ đấy!

Từ bạn thân được nhấn mạnh, như gợi lại hình ảnh bạo lực mà Minh Quý tận mắt chứng kiến. Người giăng bẫy Đông Vy và người đánh cô gái nhỏ bất tỉnh đều là một…

– Sao cũng được. Tôi không đánh thì có kẻ khác đánh. – Tuệ Anh nhún vai, chẳng có chút mảy may hối lỗi hay áy náy. Chỉ nhắc nhở người đang mỉa mai mình – Anh nhớ những gì tôi dặn chứ? Đừng để sai sót đấy.

– Biết rồi. Chỉ cần tôi cứu Đông Vy và vờ làm Richard thôi chứ gì?

– Đúng! Cứ làm cho cô nàng tin anh là Richard, cô nàng sẽ dần phải lòng anh. Còn Hữu Phong, sẽ đau khi bị anh đoạt mất người mình yêu!

Minh Quý cười đắc ý, ánh mắt gian xảo liếc về phía tòa nhà cao ốc của khách sạn, nơi cô gái bé nhỏ đang bị bắt nhốt.

– Cũng lâu rồi. Tôi vào đây. Richard mà, đâu thể để lũ yêu râu xanh bắt nạt người tình bé nhỏ được.

– Để lát nữa đi! – Tuệ Anh bỗng giữ chặt tay Minh Quý, nói nhanh – Tôi muốn con bé đó bị ăn thịt thật sự!

Chap 55: Vùng khỏi bẫy.

Cứ thử bị AIDs như tôi, em sẽ không thấy sợ!

***

Không thể cử động như búp bê đặt trong tủ kính, cô gái nhỏ hít thở khó nhọc, cố di dịch đôi chân và những ngón tay nhưng chúng đều bị trói chặt bởi dây thừng. Trước mắt là mảng tối đen, cô gái nhỏ như bị nuốt gọn trong bóng đêm, muốn chớp nhẹ hàng mi im lìm nhưng mắt đã bị bịt kín bởi chiếc khăn tối màu.

Đông Vy cố lắng nghe động tĩnh xung quanh, ngoài tiếng thở nhẹ của cô thì mọi âm thanh dường đã biến mất. Căn phòng khách sạn vắng lặng… Cô gái nhỏ kiềm chế sợ hãi, gắng tập trung suy nghĩ thoát khỏi đây trước khi vị khách nào đó sẽ tới.

Đông Vy không rõ mình bị đưa tới đây thế nào, khi cô tỉnh dậy thì đã thấy một đám người bặm trợn vây quanh, trong đó có gã cướp mà cô đuổi bắt lúc chiều. Gã nói, cô ngu ngốc, tự chui vào bẫy. Thực chất, người phụ nữ béo kia là chủ chứa, chuyên đi lừa những thiếu nữ nhẹ dạ như cô. Đáng lẽ, gã và đàn em sẽ thịt cô trước nhưng bị mụ béo cấm, mụ dặn là nếu chúng động tới cô, vị khách đó sẽ dẹp cả bọn. Gã còn dặn thêm, khách rất nhiều tiền và có địa vị cao, cô liệu hồn mà phục vụ cho tốt.

Đông Vy chống cự thì bị chúng đánh và đem cô trói lại. Giờ trốn thế nào đây? Cô gái nhỏ gắng cựa mình, gắng vùng vẫy, gắng ngọ nguậy chân tay… nhưng rồi mọi cố gắng đều vô ích.. Đông Vy chợt nhớ tới Hữu Phong, nhớ tới luật cấm thứ ba dành riêng cho cô. Ý nghĩ bỏ trốn bỗng chốc bị cô gái nhỏ thay thế bằng ý muốn người đó xuất hiện…

Tiếng cửa mở và tiếng bước chân dần tiến lại khiến tim cô gái nhỏ giật thót, vội hét lên:

– Biến mau!

Vị khách như không nghe thấy lời xua đuổi ấy, lặng lẽ ngồi xuống trước mặt cô nhóc, cất tiếng thật chậm rãi:

– Bé con dữ dằn quá nhỉ?

Đông Vy càng thêm hoảng sợ với chất giọng lạ lẫm pha chút trêu đùa của vị khách nhưng vẫn tự dặn mình phải thật bình tĩnh, thật khôn khéo để thoát thân. Tạm thời chân tay chưa dùng được thì cô sẽ sử dụng đầu óc!

– Ông làm bậy là không xong đâu! Tôi còn chưa đủ 18 tuổi, tôi mà bị gì à, ông vào tù, mọt gông! – Đông Vy dọa.

– Luật sư của tôi giỏi lắm, không vào tù được đâu.

– Được rồi. Luật pháp ông không sợ chứ gì? Thế ông sợ chết không? Chỉ cần bạn trai tôi biết ông chạm vào tôi, anh ấy sẽ cho ông sống không bằng chết!

– Xin lỗi, tôi không sợ thằng nhãi nào cả! – Vị khách cười khẩy, chợt nổi cơn tò mò – Mà bạn trai em, là ai thế?

Đinh Hữu Phong! Cô gái nhỏ định thốt ra tên Gió Quỷ để lấy danh anh uy hiếp nhưng môi không bật ra nổi ba chữ ấy. Cô không dám nhận xằng người đó là bạn trai mình vì như thế khác nào bôi nhọ danh dự anh? Hơn nữa cô đang nằm gọn trong miệng cọp, khó mà nguyên vẹn trở ra, nên tốt nhất là không lôi người đó vào!

– Nói tên bạn tôi ra để ông chết vì sợ à? – Đông Vy hừ hừ.

– Chết vì sợ? Em hết thứ để dọa rồi sao? Thế mình bắt đầu được rồi!

Vị khách dứt lời liền kéo chiếc chăn đang trùm kín cô gái nhỏ, khá sửng sốt vì những sợi dây thừng thắt chặt đôi tay và đôi chân be bé, tựa như cành liễu mỏng manh đang bị lũ rắn hung ác quấn lấy. Ánh mắt lạnh lẽo của vị khách rơi thật lâu trên khuôn mặt đang nhăn nhó. Hẳn là phải rất đau!

– Đừng động vào tôi!

Đông Vy co rúm người, run giọng:

– Tôi bị HIV đấy! Ông không sợ sao?

– Thế à? – Vị khách có vẻ không bận tâm lắm, vẫn tiếp tục cởi trói giúp cô gái nhỏ.

– HIV đấy. Tôi bị HIV thật đấy! Ông thật sự không sợ sao?

– Không!

– Tại sao? Tại sao không sợ?

– Cứ thử bị AIDs như tôi, em sẽ không thấy sợ!

Vị khách nhếch miệng…

***

– Em nghiêm túc đấy chứ? – Tuấn Dương hỏi dồn ngay khi ngồi vào bàn.

– Em hoàn toàn nghiêm túc! Một tháng nữa em sẽ cưới. Nếu anh có thời gian thì tham dự lễ cưới của em.

Hạ An lặp lại những gì đã nói qua điện thoại, không sót một từ. Dù đã tỏ ra thản nhiên nhưng hàng mi ủ rũ không che nổi cặp mắt sâu buồn bã, dáng người gầy gò đã tố cáo tình trạng suy sụp mà cô đang mắc phải.

– Thật ra là có chuyện gì? Nhìn em, anh biết là cuộc hôn nhân này rất miễn cưỡng!

Hạ An cúi đầu nhìn mặt bàn, đáp khe khẽ:

– Không phải việc của anh!

– Đến lúc này rồi, em còn cố chấp! Hay em thật sự muốn kết hôn, hả?

Tuấn Dương to tiếng truy bức, mặc kệ những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Anh nhất định phải làm rõ chuyện này! Bỗng dưng cô nói sẽ kết hôn, thử hỏi, ai mà chịu nổi!

– Đấy cũng không phải việc của anh!

– Anh nói đúng rồi phải không? Là em muốn kết hôn, phải thế không?

Lần này, Hạ An chỉ cười nhạt cho câu hỏi thẳng thừng ấy. Mắt cô dời đến sân khấu âm nhạc nhỏ trong quán ăn, lắng tai nghe giai điệu buồn để tìm lại cảm giác của những lần chờ đợi dù người cô chờ đang ở ngay trước mặt cô với cơn tức giận, bàn tay anh đang siết mạnh ly nước như muốn bóp vỡ nó.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Cũng chịu thôi
Bốn Anh Tài
Xác nhận vấn đề
Không cần phải tránh
Dặn dò