Mấy bác nhạc công chả biết chơi bài này, đòi quất theo điệu dance cho mình hát, giọng mình lại nhỏ, hơn nữa nhạc êm mà chơi kiểu dance thì hát làm sao được? Nên thôi, quyết định mở nhạc karaoke bài này có sẵn trong cây đàn Organ cho mình hát.
Nhạc lên thì chơi thôi, khán giả là củ khoai, mình rống khí thế, cũng múa may quay cuồng như ai.
Khi hát thỉnh thoảng mình nhìn về phía chị, mặt chị tươi rói, vỗ tay liên tục khích lệ gà nhà. Mình càng hưng phấn gào thét hơn, có bao nhiêu nội lực bung hết luôn, hỏng thanh quản cũng mặc, máu rồi..
Hát xong nửa bài, em Uyên bỗng cầm hai ly bia chạy lên sân khấu, ép mình uống với ẻm. Đang máu, mình với ẻm chơi 100% luôn, hơi bia xộc tứ tung trong người. Mà chẳng sao, có bia vào hát càng khỏe.
– Thưởng đây hả?
Mình cạn ly rồi hỏi.
– Không phải. Hát được đó, làm tiếp đi!
Em Uyên cười cười, rồi cầm ly bia chạy về chỗ ngồi.
Chị Diễm do tính tình nhút nhát, ngại chỗ đông người nên không dám lên.
Mình đứng hát nốt nửa bài còn lại, rồi về bàn. Có mấy chú kêu hát tiếp mà thôi, tự biết khả năng của mình, làm quá ăn dép vào mặt thì khổ.
– Hay hem?
Vừa ngồi xuống, mình ghé tai chị hỏi nhỏ.
– Hay.. Sao T không hát nữa?
Chị cười.
– Thôi, để người khác hát nữa chứ. Một bài tặng chị đủ rồi, muốn nghe về nhà em hát cho chị nghe mệt luôn hè hè..
– Nhớ nhen, mai hát đó!!
– Ờ… mà có thưởng không?
– T muốn thưởng gì?
– Hát một bài, hôn một cái..
– Hứ… không chịu…
– Ax… chứ sao?
– Hát một bài, hôn 10 cái đi hi hi…
– Ax…
Chị Diễm nay biết giở trò hư với mình nữa, nghe mà máu nóng dâng trào, thèm kéo chị về ngay, không ở lại đây thêm phút nào nữa hết.
Đang cười hí hí, mình vô tình ngó lên thấy em Uyên nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ. Không lẽ ẻm nghi ngờ gì rồi? Mình hơi lo nên làm như không có gì, cầm chén chè lên ăn. Hạn chế nói chuyện với chị, mất công ẻm phát hiện thì phiền to.
– Nè..
Em Uyên cầm chai bia rót đầy ly mình.
– Không uống nữa, mai còn đi học.
Mình nhăn mặt.
– Phải con trai không vậy? Uyên mời mà từ chối à?
Ẻm khích mình.
– Ờ, gay chứ ai nói con trai đâu.
Gì chứ khích mình thì xưa rồi, không uống là không uống, muốn nói gì nói.
Thấy không khí có phần hơi căng thẳng, anh Quân cầm ly bia lên, nói:
– Thôi, để anh uống với Uyên hén!!
– Không được. Em sẽ uống với anh sau, giờ uống với T đã..
Em Uyên cầm ly, đá lanh canh vào ly bia của mình. Thật chả hiểu gì luôn, mắc gì cứ ép mình uống, định chơi mình hay sao ấy??
– Uống trả nợ đi, mời mà không nể mặt hả?
Ẻm cười cười.
Nợ quái gì mà trả? Nhậu xỉn rồi lú lẫn à???
Thấy ẻm mời hoài cũng kỳ, mình không nỡ làm ẻm bẽ mặt, đành cầm ly bia lên.
– 100% đó.
Ẻm nói.
– Ừ.
Mình uống cạn ly, thật ra nãy giờ chưa thấm tháp vào đâu. Tại không thích uống thôi.
Lúc này bàn mình cũng về gần hết, chỉ còn anh Quân ngồi lại. Được một lúc, em Uyên lại rót đầy ly mình, mời tiếp. Mình bực lắm rồi, nhất định không uống là không uống. Ẻm ép một hồi không được, cười cười cầm điện thoại bấm bấm gì đó. Rồi mình nhận được một tin nhắn.
“Không muốn Uyên nói ra thì uống đi.”
Tn của em Uyên rất đơn giản, nhưng làm mình toát mồ hôi hột.
Đầu mình xoay như chong chóng, chẳng biết ẻm muốn ám chỉ chuyện gì? Chuyện của mình và chị Diễm? Có phải mình đã quá nhạy cảm, có tích nên nhúc nhích khi bị ẻm hù dọa vu vơ?
Không gian xung quanh ồn ào quá, mình không thể nghĩ được gì ra hồn. Em Uyên thì cứ nhìn mình cười đểu, sôi gan thật.
– Uống đi T!
Ẻm đá ly vào ly mình.
Mình ngồi trừng mắt nhìn em Uyên, bực lắm! Thèm cầm ly bia tạt vào mặt cho ẻm tỉnh người ra, đừng làm chuyện vớ vẩn nữa, nhưng cố kìm lại. Giờ mà nổi nóng thì có mà chết.
Em Uyên tính khí mưa nắng thất thường, lúc này lại đang có men bia, mặc dù nhìn ẻm còn rất tỉnh táo, nhưng sao biết được ẻm có say hay chưa?? Mình không dám thử, rủi ẻm điên lên rồi nói ra chuyện mình và chị ngay tại chỗ này… thật không dám nghĩ chuyện gì sẽ xảy đến với bọn mình nữa.
Mình bấm bụng cầm ly lên, cụng mạnh vào ly ẻm rồi uống.
Cứ thế, hết ly này lại đến ly khác, mình chẳng nhớ nổi uống bao nhiêu ly nữa. Em Uyên tửu lượng rất mạnh, nốc bia cứ như uống nước lã, cũng may khi trước mình hay đàn đúm bạn bè, nên vẫn cố theo được.
– Tiếp đi!
Ẻm lại rót đầy ly.
– Thôi, hai người đừng uống nữa!! Say hết rồi..
Chị Diễm thấy uống nhiều quá, bắt đầu cản không cho mình uống tiếp.
– Diễm nói đúng đó Uyên, đừng uống nữa! Con gái uống nhiều không tốt đâu!
Anh Quân nãy giờ vẫn nhìn mình và em Uyên bằng ánh mắt khó hiểu, cũng lên tiếng khuyên can.
– Uống đi! Lâu lâu vui mà, có gì đâu chị..
Em Uyên phớt lờ anh Quân, kêu mình uống tiếp, một mặt quay sang trấn an chị Diễm.
– Thôi đủ rồi! Mai T học nữa..
Mình lắc đầu, người cũng lâng lâng rồi.
– Nhiêu đó thấm tháp gì, nhìn mặt T còn tỉnh mà!!
Em Uyên cười, nhưng mắt lại nhìn mình vẻ uy hiếp.
– Ly cuối đó. Không uống nữa đâu à!
Mình trừng mắt, nổi điên rồi. Ẻm mà ép nữa chả biết mình sẽ làm gì.. chịu đựng hết nổi rồi.
– Ừm, ly cuối. Mà khoan đã…
– Gì?
– Uống vầy không đã, cụng chai đi.
Nói rồi em Uyên cầm hai chai ken khui ra, đưa mình một chai.
– Uống không đá?
Mình ngớ người.
– Ừ, hết chai này thì thôi.
Ẻm nhướng mắt, mặt đầy sự khiêu khích.
Được rồi, thích thì chiều. Xem đứa nào chết.
Mình cầm chai bia đá cộp vào chai ẻm, rồi tu ừng ực. Uống không đá khó nuốt kinh, ráng lắm, làm mấy hơi mới hết chai. Mình thở phì phò nhìn sang, em Uyên đã uống hết trước mình rồi. Mặt ẻm vẫn chưa đổi sắc, làn da chỉ hơi nhợt nhạt một chút.
– T uống cũng gớm thật!!
Ẻm cười hi hi.
Mình không nói gì, rủ chị ra về. Em Uyên cũng không buông tha, đi về theo.
Chạy trên đường, mình không thèm nói chuyện với ẻm tiếng nào. Muốn nói với chị lại không tiện, nên cứ thế im lặng về đến nhà.
Bia bây giờ mới ngấm, mình hơi choáng nằm ngay ghế salon xem tivi. Em Uyên cũng ngồi lại, chẳng chịu lên phòng, mặt ẻm vẫn tỉnh bơ, chả thấy mệt mỏi gì.
– T uống nước chanh đi, giã bia rượu tốt lắm!!
Chị lo lắng pha ly nước chanh nóng không đường cho mình uống.
– Ủa, sao có một ly vậy? Phần em đâu?
Em Uyên hỏi.
– Uyên có xỉn đâu mà đòi! Thiệt tình không biết hai người sao luôn, tự nhiên ép nhau uống dữ vậy?
Chị cười, nhưng nhìn mặt có nét không vui. Hình như cũng hơi giận em Uyên vì ép mình.
– Đâu có sao, vui nên uống chút thôi!
Em Uyên thản nhiên.
– Vui hén T!
Ẻm đá chân mình.
– Ừ, vui lắm!!!
Mình hầm hừ, rồi bỏ lên phòng.
– T ngủ sớm đi nhen cho khỏe, mai học nữa!
Chị nói với theo.
– Ừm, em biết rồi!
Mình lên phòng nằm một chút thì đỡ mệt, cũng nhờ ly chanh của chị. Nhưng giờ đầu lại đau, không phải vì say… mà vì tin nhắn của em Uyên khi nãy…
———————————–
Trung Thu đến rồi! Đầu tiên xin được gửi lời chúc vui vẻ đến… các bé, con em của những ai đang xem truyện này nhé!!!
Với mình, Trung Thu cũng chả khác ngày thường là bao. Qua rồi những ngày bé thơ tay vác lồng đèn, tay cầm miếng bánh chạy khắp làng khắp xóm. Dường như càng lớn mình càng trở nên vô cảm với những lễ hội truyền thống, có lẽ nhiều người cũng có cùng cảm giác như mình.
Mọi năm, đến Trung Thu mình lại đi chơi cùng cô gái nào đó, cũng có năm đi với Thanh sida, nói chung là có ra đường, nhưng đi chơi cho có phong trào vậy thôi.
Năm nay lại khác, đây là dịp Trung Thu đầu tiên mình được đón cùng chị, cảm thấy cực kỳ náo nức, như được nhỏ lại để nhìn lên cung trăng mơ ước một ngày được bay lên đó đá đít chú Cuội, sánh vai cùng chị Hằng.
Từ chiều chị và em Uyên đã rộn ràng chuẩn bị quần áo, đầu tóc. Đêm nay, em Uyên lại bám theo như mọi hôm, mình chịu thua. Tin nhắn hôm trước ẻm gửi cho mình vẫn còn nguyên trong máy, đến giờ vẫn đang ám ảnh mình rất nhiều. Tình hình khi đó căng thẳng và không có nhiều thời gian để nghĩ, mình đành chìu theo ý ẻm. Nhưng hiện giờ mình có rất nhiều suy đoán trái chiều về việc này, cái chuyện em Uyên hù dọa nói ra, liệu có phải chuyện tình cảm của mình và chị Diễm không? Hay chỉ là một chuyện nào khác, do mình quá nhạy cảm nên đã hiểu theo hướng có lợi cho ẻm và tự hại mình??!
Mình cũng không dám tùy ý hỏi rõ ẻm việc này, thế khác nào mình chẳng biết ẻm hù dọa việc gì mà lại nghe lời răm rắp. Trong trường hợp em Uyên thật sự không biết gì chuyện mình và chị, ẻm muốn nói về việc khác, vậy ẻm có thể dựa vào câu hỏi của mình để suy ra một việc nào đó mà mình cực kỳ sợ ẻm biết được, thế càng không có lợi cho mình.
Suy đi tính lại kỹ càng, mình quyết định tạm thời lơ việc này, thời gian sẽ trả lời vậy. Hoặc khi nào đó thích hợp, mình sẽ tìm cách khai thác ẻm, giờ thì không được.
Sau bữa cơm chiều, cả nhà mình quây quần cắt bánh Trung Thu ăn cùng bình trà nóng. Nói thật bánh này mình chả có hứng thú gì để ăn, nhất là loại nhân thập cẩm, gà xào, yến sào gì gì đấy… dầu mỡ hạt dưa này nọ ớn chết được. Mình chỉ ăn được bánh dẻo hoặc bánh nhân đậu xanh, khoai môn thôi.
– Ăn bánh nè T!
Chị Diễm đưa mình một góc bánh nhân đậu xanh.
Chị có cùng sở thích với mình, cũng chỉ ăn bánh đậu xanh. Em Uyên thì tém gọn tất cả các loại, ẻm ăn nhiều thật, hèn gì cơ thể nở nang thế chứ..
– Hai chị sắp qua chưa mẹ?
Mình hỏi.
– Tụi nó còn ghé nhà chồng nữa, chắc qua hơi trễ.
Mẹ mình nói.
– Vậy chắc tụi con đi trước..
– Ờ, Diễm với Uyên, hai đứa coi cất nữ trang, tiền bạc ở nhà hết đi, đường đông người cướp giật nhiều lắm..
Chị Diễm khi trước không đeo nhiều trang sức, vì gia cảnh khó khăn, nhưng từ khi lên nhà mình ở, mẹ mình mua cho chị khá nhiều, dây chuyền, bông tai, nhẫn, lắc… đủ cả. Chị rất nghe lời mẹ, tháo hết ra ngay. Em Uyên lúc thường ương bướng nhưng nghe mẹ mình kêu cũng ngoan ngoãn làm theo, chẳng dám nói nửa lời.
Tầm 7h tối, bọn mình ra khỏi nhà, hòa vào dòng người đông nghịt chen chúc đón… Trung Thu.
Lúc chiều trời tự dưng chuyển mưa dữ dội, làm mình cứ tưởng phải trùm chăn nằm nhà rồi, may sao bỗng trời quang mây tạnh. Hôm nay là chủ nhật nên mình có dẫn chị Diễm đi lễ, em Uyên cũng đi cùng. Một điều đáng ngạc nhiên là em Uyên cũng đạo Thiên Chúa như mình, và là một con chiên khá ngoan đạo. Buỗi lễ diễn ra bình thường như mọi ngày, trừ khá nhiều ánh mắt soi mói hai cô gái đứng cạnh mình, ngoài ra không có gì để nói nhiều.
Do đặc thù tỉnh mình sinh sống, nên cứ đến Trung Thu thì rất nhiều khách hành hương từ mọi miền đất nước đổ xô về tham dự. Đường phố ken chặt người xe, tiếng còi, tiếng kêu nhau í ới, tiếng rao bán… quang cảnh cực kì hỗn loạn, huyên náo. Chị và em Uyên đều không mang gì theo cả, không túi xách, không trang sức, không điện thoại… do cả hai đều mặc váy. Thế nên mình phải bám rất chặt vì sợ lạc nhau thì mệt.
Đường phố chen chúc thế này, bất giác khiến mình nhớ lại những ngày tháng huy hoàng ở Sài Gòn khói bụi lúc nào cũng kẹt xe, lòng hơi chút bùi ngùi… Thỉnh thoảng lại có vài thằng choai choai lượn lên trêu chọc, bị em Uyên phang cho vài câu vào mặt lật đật té ngay. Để chị Diễm đi cùng em Uyên dù sao mình cũng rất yên tâm, đố ai bắt nạt được.
– Đi đâu đây?
Em Uyên quay sang hỏi.
– Vô chùa chơi.
Mình nói, mặt vẫn lầm lì vì còn bực chuyện ẻm ép uống bia hôm trước.
– Vô đó có gì mà người ta kéo đi đông dữ vậy?
Ẻm hỏi.
– Có múa rồng nhang với chưng trái cây đẹp lắm! Năm nào chị cũng lên chơi hết à!
Chị Diễm cười đáp thay mình.
– Múa rồng nhang là sao?
– Là… dạng giống như múa lân vậy, mà là con rồng, có cầm nhang múa nữa…
Mình đáp đại. Thật ra ở đây từ nhỏ đến lớn, có mấy khi dịp Trung Thu mà mình vào chùa đâu, toàn đi tán gái rồi uống café loanh quanh thôi. Chỉ nhớ hồi nhỏ xíu có lần ba dẫn mình vô xem múa rồng nhang, trong ký ức của mình là con vật hình rồng được một đám người cầm múa cùng những cây nhang đỏ chót. Ngoài ra chẳng nhớ được gì nữa, cũng không biết múa rồng nhang có thật là như thế không.
– Chán chết vậy! Thôi đi chỗ khác đi..
Em Uyên nhíu mày.
– Đi đâu? Trung Thu chỉ có chỗ này thôi.
Mình hỏi.
– Đi bar chơi đi, lâu rồi không được nghe nhạc sàn!
Chỉ chờ có thế, em Uyên cười toe đề nghị.
– Thôi, chị Diễm không thích vô đó mà!
Mình lắc đầu.
– Có gì đâu. Trong đó tối thui, không ai thấy chị đâu mà ngại! Đi hén!
Em Uyên nghiêng đầu nói với chị.
Chị hơi ngần ngừ không quyết, chắc cũng tội em Uyên khi cứ từ chối hoài. Mình thì lại không muốn đưa chị vào mấy chỗ hỗn tạp như vậy, sợ đầu độc tâm hồn ngây thơ của chị. Nhưng nhìn em Uyên có vẻ rất muốn đi, giờ từ chối cũng chẳng xong. Rủi ẻm nổi khùng lên đem cái điểm yếu của mình ra hù dọa nữa thì khốn.
– Vô chùa chơi chút đi, rồi về đi bar sau!
Cực chẳng đã, mình đành hứa lèo cho qua chuyện. Chút kiếm cớ không đi sau vậy.
– Ừ, vậy cũng được. Đừng mong nói cho qua đó!
Như hiểu mình đang suy tính gì trong đầu, em Uyên liếc nhìn đe dọa.
Gần đến chùa, mình và ẻm kiếm chỗ giữ xe. Do em Uyên mặc váy không có túi nên đưa thẻ xe lẫn chìa khóa cho mình giữ giùm. Nhìn hai cô nàng váy áo xúng xính, mình thấy khá lo lắng. Giờ chen vào đám đông nghìn nghịt này, dê xồm không thiếu, thấy con gái mặc váy thế này dễ gì bọn nó không dở trò? Thế nên mình để hai người đi trước, mình đi tò tò ngay phía sau, ngăn trở bọn yêu râu xanh hành sự.
– Gì mà đông dữ vậy nè? Mệt quá!!
Vừa chen lấn, em Uyên vừa than thở.
– Bar không chen chúc chắc?
Mình lừ mắt.
– Bar có nhạc khác, ở đây toàn nghe đọc kinh, chán chết được!
Ẻm trừng lại mình.
– Thôi mà, đừng cãi nhau nữa! Mình vô trong kia coi chưng trái cây đi!
Chị Diễm níu tay mình.
Mình nắm tay chị len lỏi chen vào dòng người. Ở đây đông quá, nắm tay tránh để lạc nhau, thế nên chả có việc gì phải lo lắng em Uyên nghi ngờ cả. Ẻm cũng nắm tay chị Diễm đó thôi.
Từng bàn trái cây chưng theo đủ hình rồng, phượng cực kỳ hoành tráng và rất đẹp. Mình với chị vừa xem vừa xuýt xoa, phải nói thật nể phục những nghệ nhân khéo tay tạo ra các tác phẩm tuyệt vời đến thế này. Mình lấy điện thoại ra, kêu chị tạo dáng bên những tác phẩm lung linh đầy sắc màu, chụp lia lịa. Chị lúc đầu ngại ngùng, nhưng nhìn quanh thấy nhiều người cũng đang tạo kiểu chụp liên tục, nên thoải mái tự tin hơn, hào hứng làm mẫu ảnh cho mình sáng tác.
– Uyên chụp không? Kêu T chụp cho nè!
Thấy em Uyên đứng xớ rớ, chị Diễm gọi.
– Không. Điện thoại xấu hoắc mà chụp gì?
Em Uyên lắc đầu.
Nhìn mặt biết ẻm rất muốn chụp hình rồi, tâm lý con gái người nào chẳng thích chụp ảnh, trừ khi lacoste, cơ mà lacoste cũng nhiều em thích tự sướng ra phết. Nhưng sĩ diện với mình, ẻm đành lắc đầu, còn cố troll một phát. Mình lờ đi, chả quan tâm. Em Uyên càng tỏ ra tức tối, mình càng khoái.
– Khát quá! Hồi nãy ăn bánh quên uống nước, ở đây có chỗ nào bán nước không?
Đang loay hoay pose ảnh cho chị, ẻm chợt hỏi.
– Không. Trong đây không cho hàng rong vào đâu, lại bên kia có bình nước công cộng kìa.
Mình chỉ ra xa.
– Nước đó bao nhiêu người kê miệng vào uống, ghê chết được!
Em Uyên nhăn mặt.
– Vậy ráng nhịn đi! Chút về nhà rồi uống.
Mình thản nhiên. Gì chứ cái tính tiểu thư của ẻm, mình không ưa nổi.
– Chừng nào mới ra khỏi đây?
Ẻm hỏi.
– Vài tiếng nữa, còn xem múa rồng nhang này nọ mà..
– Làm gì lâu vậy? Khát sắp chết rồi!
– Vậy chịu khó lại kia uống đi!
– Có thấy đâu?
– Đi thẳng tới trước, quẹo trái là thấy.
Em Uyên liếc mình thiếu điều muốn ăn tươi nuốt sống, rồi thiểu não lê bước theo hướng mình vừa chỉ.
Thật ra, mình cũng có biết cái bình nước công cộng nằm ở chỗ nào đâu, định củ hành ẻm tí cho vui thôi. Nghĩ bụng tìm không thấy, ẻm sẽ tự động quay lại. Ai dè chụp hình cho chị đã đời rồi, mà vẫn chẳng thấy ẻm trở về, không lẽ đi lạc sao?
– Sao bé Uyên còn chưa lại nữa vậy T?
Chị lo lắng hỏi.
– Ai biết đâu nè! Chắc gặp anh nào đẹp trai, có khi hai đứa đi bar luôn rồi.
Mình nhún vai.
– Nói bậy không à, bé Uyên đâu phải loại con gái dễ dãi..
– Sao chị biết? Em thấy đúng vậy thì có..
– Bé Uyên hay tâm sự với chị lắm! Trước giờ bé Uyên mới yêu và quen có một người thôi à!!
– Nhỏ đó nói xạo thì có, vậy mà chị cũng tin!!
– Không nói với T nữa, giờ đi tìm bé Uyên..
– Hả? Biết nó ở đâu mà tìm?
Mình ngơ ngác.
– Thì lại cái bồn nước hồi nãy T chỉ đó!
Chị gợi ý.
– Có bồn nước nào đâu mà tìm..
Mình gãi đầu.
– Là sao? Hồi nãy nghe T chỉ bé Uyên rõ ràng mà??
Chị cũng ngơ ngẩn theo mình.
– Em nhớ khi nãy có đi ngang cái bồn nước uống, nhưng không rõ phải nằm ở hướng đó không.
Mình cười khổ.
– Trời! Vậy là T cố tình chỉ bậy cho bé Uyên đi kiếm hả? Ác quá vậy!!!
Chị cau mặt liếc mình.
– Tại… nhỏ đó cứ đứng càm ràm hoài, định chọc tí cho vui thôi!!
– T chơi ác quá à, chắc bé Uyên bị lạc rồi đó! Đt thì không mang theo, tiền cũng không có, thẻ xe với chìa khóa lại đưa T giữ, bé Uyên biết sao đây?
– Cùng lắm thì đi taxi về nhà lấy tiền trả, có gì mà chị lo! Lớn già đầu, đâu phải nhỏ nhít không biết gì. Nó lại dữ như chằn, đố thằng nào dám động vào..
– Biết là vậy, nhưng dù sao bé Uyên cũng là người ở nơi khác lên đây, đâu có rành đường sá. Rủi có chuyện gì thì sao? Mình đi kiếm đi!
Chị nắm tay mình kéo đi. Thật là… chuyện em Uyên bị lạc dù không cố ý làm, nhưng vẫn rất đúng ý mình. Không có ẻm quấy rầy, mình tha hồ tận hưởng đêm rằm hạnh phúc, riêng tư bên chị. Định nói cho chị hiểu, nhưng nhìn thấy thái độ lo lắng của chị, mình đành im lặng đi theo. Nói ra không khéo chị lại nghĩ mình là thằng ích kỷ, chỉ biết sung sướng bản thân, không nghĩ gì đến người khác thì khổ nữa.
Vừa đi tìm mình vừa lầm bầm chửi trong đầu, đã vắng mặt mà vẫn còn ám mình, không biết kiếp trước mắc nợ gì con nhỏ này nữa. Đi loanh quanh, chen lấn gần nửa tiếng đồng hồ, mình và chị cũng tìm được vị trí cái bồn nước khi nãy, nhưng em Uyên thì vẫn chẳng thấy đâu.
– Sao giờ T?
Chị rất lo lắng.
– Chắc Uyên về nhà rồi.
Mình nói đại.
– Về rồi thì phải đt báo cho T biết chứ, T có cầm đt theo mà?
– Nhiều khi nhỏ đó cố tình làm vậy, cho mình lo lắng đó! Nãy giờ trúng kế nó rồi..
– Không có đâu mà! Lớn rồi, phải biết chuyện gì nên, chuyện gì không nên giỡn chứ..
– Nó mà biết em cùi!!
Thật ra mình cũng thấy hơi lo, nói cứng thế thôi. Dù sao em Uyên cũng lạ nước lạ cái, trong người lại chả mang theo tiền bạc, rùi gặp người xấu hay gì đó không hay, chắc mình lãnh đủ. Phải ẻm xấu xí mình chẳng hơi đâu mà lo, đằng này ngược lại, công nhận hôm nay ẻm cực xinh và quyến rũ. Chai sạn như mình nhìn thấy còn khó chịu, huống chi những thằng dê xồm quanh năm thiếu hơi gái, thấy ẻm chẳng biết còn manh động thế nào nữa.
– Để em gọi cho mẹ hỏi thử coi sao.
Mình móc đt ra.
– Gì vậy con?
Mẹ alo bên kia đầu dây.
– Uyên về chưa mẹ?
– Chưa. Mấy đứa đi chung với nhau mà? Có chuyện gì rồi hả?
– Dạ, không có. Tại Uyên đi mua nước hơi lâu nên con hỏi thử vậy thôi à!
– Ừ, cẩn thận coi chừng lạc nghe chưa?! Nó mới lên không rành đường đâu.
– Dạ, con biết mà! Thôi nhen mẹ!
– Không có hả T?
Mình vừa tắt máy, chị hỏi ngay.
– Không.
Mình ỉu xìu, thấy lo thật rồi. Sao mọi thứ cứ đổ xuống đầu mình thế này?
Giá em Uyên có mang tiền theo thì mình chả lo, không về nhà có khi ẻm đi bar hay đi ăn nhậu gì đó rồi. Nhưng đằng này ẻm lại chẳng có đồng nào trong người, muốn đi đâu cũng không thể được.
“Thế là toi đêm Trung Thu đẹp trời, con khùng này, tìm được chết với ông!” – Mình rủa thầm.
– Sao đây T? Hay mình đi mấy chỗ khác tìm thử xem!
Chị lo lắng đề nghị.
– Người đông như kiến thế này, biết kiếm đâu đây?
Nhìn dòng người chen lấn xô đẩy, mình ngán ngẩm thật sự.
– Đi, lại chỗ cũ chờ thử coi sao! Không tìm được bồn nước, nhỏ đó phải biết quay lại chỗ cũ tìm mình chứ.
Mình nắm tay chị kéo đi.
Nhưng hi vọng ngày càng tắt dần, mình và chị quay lại chỗ cũ vẫn chẳng khá hơn, chả thấy ẻm đâu. Đứng đó chờ thêm cả tiếng đồng hồ, em Uyên vẫn biệt tăm. Mình mấy lần muốn đi chỗ khác tìm, nhưng sợ trong thời gian đó ẻm quay lại chỗ này không gặp nữa. Cũng định cho chị đứng đây chờ, còn mình đi kiếm, nhưng lại thấy lo, sợ chị đứng một mình gặp mấy thằng mê gái lại chọc phá làm bậy càng khổ hơn. Cuối cùng chỉ có một chọn lựa là hai người cùng đứng đó chờ.
Không khí cực kỳ ngột ngạt, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm lưng áo mình, đêm Trung Thu tuyệt vời mà mình mơ ước, hóa ra lại là một đêm hành xác thế này. Điên không chịu nổi!! Mà nghĩ đi nghĩ lại cũng tại mình chơi ngu, cố cắn răng mà chịu, biết trách ai đây?!
– Trong thời gian chờ đợi, chụp hình tiếp hén!
Thấy chị lo lắng tội quá, mình cố cười đề nghị.
– Thôi, lo muốn chết! Tâm trí đâu mà chụp nữa… hix…
Gương mặt đáng yêu của chị cũng thấm chút mồ hôi.
– Em xin lỗi! Tại em giỡn ngu quá…
Mình lấy khăn giấy lau cho chị.
– Giờ T tự trách có được gì đâu! Quan trọng là bé Uyên, không biết ra sao rồi..
Chị buồn thiu.
– Haizzz… chắc la cà đâu đó thôi. Chị đừng lo quá!!
– Có đồng nào trong người đâu mà la cà..
– Ờ…
Vừa chờ ẻm, mình vừa đi dạo loanh quanh mấy chỗ trưng bày trái cây, ngắm tới ngắm lui. Trước đó khá lâu cũng có múa rồng nhang om sòm, mọi người bu quanh nhưng mình và chị vẫn ở chỗ cũ, chả thấy hào hứng gì nữa, lòng không yên nên cũng chẳng còn tâm trí để thưởng thức, mọi thứ trở nên chán ngắt.
Mình nhìn đồng hồ, cũng gần 10h rồi, thế là xong đêm lễ hội trung thu, thật tràn đầy kỷ niệm đáng nhớ.
– Thôi mình về đi!
Mình nói với chị.
– Còn bé Uyên thì sao?
Chị ngơ ngác trước đề nghị của mình.
– Về nhà đã rồi tính sau. Có khi Uyên về nhà rồi, mà cố tình không gọi cho em.
– Nếu bé Uyên về rồi, ít ra dì cũng đt báo cho mình biết chứ?
– Thường 9h mẹ em ngủ rồi, lấy gì báo nè!
– Ừm… cũng có thể. Mà T gọi cho Uyên thử xem..
Mình đt cho ẻm, không ai nghe máy, chẳng lẽ chưa về nhà thật?? Càng lúc càng thấy lo, mình cùng chị ra bãi giữ xe, chị chạy xe em Uyên, mỗi người một xe về nhà.
Đường phố còn rất đông, lết được về đến nhà cũng mệt phờ râu. Chỉ tội chị, định đem đến niềm vui trong ngày tết Trung Thu cho chị, không ngờ tự mình phá hỏng tất cả. Chán chường chồng chất, chưa bao giờ mình thấy ức chế như lúc này.
Việc đầu tiên khi về đến nhà là mình và chị chạy lên lầu ngay, em Uyên vẫn không có trong phòng. Đang rầu rĩ thì chị bỗng có phát hiện.
– A… giỏ xách với đt của bé Uyên không thấy trong phòng T ơi..
Chị reo lên vui mừng. Vì điều này đồng nghĩa với việc em Uyên đã về nhà lấy đồ rồi đi tiếp.
– Con điên này!!
Mình nghiến răng, cái đầu muốn bốc hỏa vì tức.
– Gì vậy?
Thấy chị cầm đt, mình hỏi.
– Để chị gọi bé Uyên thử..
– Kệ nó! Biết nó vẫn khỏe re là được rồi..
– Thôi, chị muốn xác minh lại cho chắc chắn. Vậy mới yên tâm được!!
– Alô, Uyên hả? Trời ơi, đi đâu làm chị với T lo muốn chết!!!
Chị cầm đt nói với em Uyên khá lâu, không mở loa ngoài nên mình chẳng nghe được. Nhưng qua cách chị nói chuyện, thì đúng là ẻm đã mò về nhà lấy tiền rồi đi chơi tiếp. Trong khi mình và chị lo lắng đứng ngồi không yên, điên thật!!!
– Nè, T nói chuyện với bé Uyên đi!
Chị đưa đt cho mình.
– Em không muốn nói với nhỏ khùng này!
Mình bực bội đẩy ra.
– Hình như Uyên say rồi, đòi nói chuyện với T đó!!
Chị lại đưa, miệng hối thúc.
– Gì đó?
Cực chẳng đã, mình đành cầm đt lên nghe.
– Hì hì… tìm Uyên mệt không?
Giọng em Uyên nhừa nhựa.
– Đi chết đi!!!
Mình gầm gừ.
– Hi hi… làm gì nóng dữ vậy? Ra đây chơi..
Chắc em Uyên say thật rồi, giọng nhão nhẹt.
– Không hứng. Thôi à!!
Mình bực dọc, định tắt máy.
– Ra rước Uyên về giùm đi, mệt quá..!!
Ẻm bỗng than thở.
– Đi được thì tự về được, kêu taxi mà đi! – Mình hừ mũi.
– Uyên say rồi… đi taxi sợ nó làm bậy… T rước Uyên về giùm đi… hix…
Em Uyên càng nói càng nhão, cứ như đang nhõng nhẽo với mình vậy. Đầu óc mình quay mòng mòng, trước giờ toàn thấy ẻm đốp chát, chanh chua… chưa bao giờ mình thấy ẻm như con mèo ướt thế này.
– Đi nha… rước Uyên về giùm đi… đừng bỏ Uyên…
Ẻm tiếp tục thỏ thẻ.
Mình nghe mà nổi cả da gà, em Uyên say thật rồi, để ẻm đi taxi về chả biết có an toàn hay không? Rủi thằng taxi nổi máu dê, lợi dụng ẻm hoặc trộm đồ thì cũng khổ…
– T đi rước bé Uyên đi! Để vậy không hay đâu!
Đang phân vân, chị chợt kêu.
– Ở đâu vậy?
Mình hỏi.
– Quán nhậu ngay ngã ba nè…
– Quán tên gì?
– Domino…
– Rồi, chờ đó T tới liền!
– Cẩn thận nha T!!
Chị dặn dò.
– Ừm, chị ngủ trước đi. Em về liền à!!
Mình gật đầu, xuống nhà lên xe chạy đi.
Quán Domino khá lớn, thuộc loại quán nhậu hải sản sang nhất nhì chỗ mình, khách cũng toàn dân giàu có, xe hơi dựng đầy mặt tiền. Em Uyên mới lên đây mà biết quán này, công nhận pó tay thiệt.
Mất 10p để mình đến nơi, đẩy xe vào bãi rồi ngó quanh quất tìm ẻm.
– Đây nè T!!
Ngó sang bên trái, thấy em Uyên đang ngồi “độc ẩm”, mình vội đi lại.
Lúc đi vào khá nhiều người nhìn mình, phần do em Uyên kêu to quá gây sự chú ý, phần chắc nãy giờ bọn họ cũng tăm tia ẻm, thành ra tò mò với sự xuất hiện của mình. Trên mặt vài thằng công tử đeo rõ cái biển khinh khỉnh dành cho mình, kiểu như không nghĩ bạn của em gái xinh đẹp sành điệu kia lại là thằng ôn con chạy AB cùi bắp. Mình cũng phớt lờ, chả thèm bận tâm.
– Uống gì dữ vậy hả?
Đi tới bàn, ngó xuống thấy vỏ chai la liệt, mình gai hết đầu, cả chục chai ken chứ chẳng chơi. Ẻm ra đây chắc mới hơn một giờ thôi, chả biết uống kiểu gì kinh thế này.
– Thích… ngồi xuống đi…
Em Uyên chống cằm nhìn mình cười tươi.
– Tính tiền rồi về thôi, trễ lắm rồi!!
Mình vẫn đứng đó.
– Ngồi xuống đi…
Em Uyên kéo mình, bắt ngồi xuống cạnh ẻm.
Cực chẳng đã, mình đành ngồi.
– Cho thêm một cái tẩy..
Ẻm quay vào trong ngoắc em phục vụ.
– Không uống. Mai T thi rồi!
Mình lắc đầu nói nhanh.
– Vài ly thôi..
– Không là không. Về thôi.
– Đi mà… hôm nay Uyên buồn lắm…
Em Uyên bỗng nắm tay mình kèo nài, mặt xịu xuống.
Đến hôm nay mới thấy được bản chất thật của ẻm, hóa ra cũng yếu đuối như bao cô gái khác thôi, bình thường lại hay tỏ ra mạnh mẽ bất cần.
– Một ly thôi đó!
Mình cũng tội.
– Ba chai…
Ẻm giơ ngón tay lắc lắc trước mặt mình.
– Một chai thôi.
– Ba chai…
– Một, mai T thi nữa.
– Một hay ba khác gì đâu, đô của T cả két sợ còn chưa xi nhê…
– Không dám… T đâu được như Uyên…
– Ba chai… rồi về liền. Không nói nữa, quyết định vậy đi.
Chị Diễm gọi cho mình, chắc lo lắng không ngủ được.
– Tới chưa T?
– Rồi. Uyên say quắc cần câu, em đang chuẩn bị chở về nè!
– Ừm, cẩn thận nha!
– Ừ, chị ngủ trước đi. Hôm nay mệt lắm rồi, đừng chờ nữa, không sao đâu!!
Mình chúc chị ngủ ngon rồi tắt máy.
Em Uyên rót bia cho mình, tràn cả ra miệng ly, sau đó cụng ly chan chát.
Mình bấm bụng cố uống lẹ cho xong. Phải nói ẻm nhồi bia kinh thật, uống liên tục, chả có thời gian để nghỉ. Quất xong ba chai, mình cũng thấy lâng lâng.
– Rồi đó, tính tiền về đi!
Mình đứng dậy kéo ẻm.
– Ba chai nữa đi rồi về…
Ẻm ghì lại.
– Đủ rồi! Nói tiếng nữa T bỏ về trước đó.
Mình trợn mắt.
– He he… về thì về… làm gì ghê vậy?
Em Uyên hai mắt hơi lờ đờ, gọi tính tiền.
Hóa đơn 2m2, mắc kinh dị. Nhìn qua bàn nhậu có vài con cua biển, tôm nướng, với mớ sò ốc còn y xì, chắc ẻm toàn uống chứ chả ăn. Đúng là quán dành cho đại gia.
– Khỏi thối…
Em Uyên móc ví ra xấp 500k, hình như là 5 tờ.
– Còn thừa 300k đó, boa luôn à?
Mình sợ ẻm say rồi lú lẫn nên hỏi.
– Ờ, T thích thì lấy đi..
Ẻm cười hi hi. Chẳng biết sao hôm nay hào phóng với mình thế, cười suốt.
– Chẳng thèm!
Mình nhún vai, kéo ẻm ra xe.
Em Uyên say thật rồi, lảo đảo vịn vai mình bước theo. Kiểu này chả biết sao ngồi xe máy đây? Mình đau đầu nghĩ.
– Hay Uyên đi taxi hén, T kè theo!
Mình hỏi.
– Không, đi xe T..
Ẻm lắc đầu.
– Xỉn vầy sao ngồi vững? Xe AB bèo lắm, không xứng với Uyên đâu..
Mình tranh thủ đá đểu.
– Ờ… bèo thật… nhưng mà thích đi đó… rồi sao..??
– Không sao. Thích thì chiều!
Mình lấy nón bảo hiểm đội cho ẻm, vất vả lắm mới kéo được lên xe, ngồi yên ổn sau lưng mình.
Vừa đề máy, hai tay ẻm tự động vòng qua, ôm chặt eo mình. Nói thật là mình hơi xốn xang bởi sự đụng chạm này, người ẻm gần như tựa sát vào lưng mình, bao nhiêu cảm giác mềm mại êm ái truyền đến… Nhưng ẻm đang say, ôm mình cũng phải thôi, buông ra có mà té đập mặt xuống đường đi đời nhà ma.
Mình chạy chầm chậm, một tay giữ chặt hai tay ẻm vào eo mình, phòng có gì còn chụp lại kịp.
– Đi đâu đây T?
Ẻm hỏi, giọng vẫn nhão như cháo loãng.
– Về chứ đâu.
Mình đáp gọn.
– Uyên không muốn về…
Ẻm lắc đầu quầy quậy.
– Ax… 11h rồi, không về còn muốn đi đâu nữa?
– Đi dạo…
– Thôi, em lạy chị, tha cho em đi!! Quắc cần câu rồi, chạy lông nhông cơ động nó hốt vào chuồng mệt lắm!
– Vào chuồng hai đứa mình ngủ chung… vui chứ sao… he he…
– Ax…
Ẻm say quá rồi, ngồi sau cứ nói lung tung, mình cũng chẳng để tâm. Lời nói của người say, không tin được.
– Đừng về T…
Được một đoạn, ẻm lại lè nhè.
– Không về chứ muốn đi đâu hả?
Mình cũng điên với ẻm rồi.
– Đi hotel đi…
Ẻm thản nhiên cứ như nói chuyện gì đó rất bình thường.
– Hả?
Mình giật thót người, một cảm xúc lạ lẫm và hưng phấn bỗng xuất hiện.
– Đi hotel…
Ẻm nhắc lại.
– T và Uyên đi hotel?
Mình ngẩn người.
– Ừm…
– Vào đó làm gì?
– T muốn làm gì cũng được…
– Không giỡn nữa à!
Nghĩ ẻm say quá rồi nói nhảm, mình làu bàu. Định đem mình ra làm trò cười nữa sao?
– He he… không muốn hả?
Ẻm cười to.
– Không.
– Xạo… mê muốn chết bày đặt…
– Tùy, muốn nghĩ sao nghĩ.
– Không đi thật hả…?
– Không.
Biết ẻm đang xỉn, nói gì sợ còn chả biết, mình không để ý nữa. Im lặng chở ẻm về đến nhà, mặc ẻm muốn nói gì thì nói.
Đẩy xe vào trong, rồi mình lại ra dìu ẻm lên lầu. Cả người ẻm tì hết lên mình, nặng kinh khủng, hết cả hơi mới đưa được ẻm lên tới tầng trên.
Vừa lên lầu, tự dưng ẻm xô mình ra, rồi xăm xăm đi vào phòng mình.
– Đi đâu vậy? Phòng Uyên bên này nè…
Mình vội bước theo kéo lại.
– Cho vô tham quan chút…
Em Uyên hất tay mình ra, rồi lảo đảo bước vào.
Mình ngán ngẩm đi theo sau, lòng bắt đầu thấy ngán cô nàng này rồi. Xỉn lên quậy quá cỡ, ngày nào cũng thế này chắc mình chết mất. Chị Diễm có lẽ mệt quá nên ngủ quên rồi.
– Ê, đừng nằm đó chứ..
Bỗng em Uyên ngả người lên giường mình, hai mắt nhắm lại. Mình vội đi lại kêu dậy.
Nhưng vừa bước tới, đang khom người định khiêng ẻm về phòng, hay tay em Uyên chợt ôm chặt lấy mình kéo xuống.
– Làm gì vậy???
Mình sựng người.
Em Uyên không nói gì, dùng lực ghì mạnh mình ngã ra giường, công nhận ẻm khỏe thật, mình lại bất ngờ nên không kịp phòng bị.
Em Uyên nằm đè lên người mình, đôi môi đỏ mọng mở ra ngậm lấy môi mình hôn tới tấp. Lưỡi ẻm lùa vào miệng mình, quậy tưng bừng trong ấy.
Bất ngờ quá, mình chả biết làm gì, nằm đơ mất mấy giây. Đến khi hiểu được chuyện gì đang xảy ra, đầu óc mình đã mất đi sự tỉnh táo, mơ màng… choáng váng… mụ mẫm theo từng nụ hôn dồn dập cuồng nhiệt của ẻm… cảm giác rất nóng… nóng hừng hực…
Mình biết chuyện tồi tệ đang diễn ra, nhưng mình không thể khống chế được cảm xúc… em Uyên hấp dẫn quá… nóng bỏng quá… lại còn chủ động hiến dâng… mình chỉ muốn nghiền nát thân xác ẻm ra thôi…
Trong mơ màng… mình say mê đáp lại… nụ hôn của em Uyên thật khác với chị Diễm… ẻm hơn chị ở sự từng trải… sự điên cuồng… và cả nghệ thuật tình ái…
Vừa tiếp nhận từng nụ hôn của ẻm… đầu óc mình vừa vô thức nhận xét… hình bóng chị Diễm dịu dàng ngây thơ bỗng xẹt lên trong đầu mình…
“Không được… mày đang làm cái quái gì thế hả T? Chị đang ở bên kia, bên này mày lại ôm con khác hôn hít… mày thật khốn nạn…”
Câu nói này vang lên trong đầu mình thật không biết bao nhiêu lần… nhưng bản năng đàn ông đang trỗi dậy quá mạnh mẽ, muốn đè bẹp lý trí của mình… mình cứ phớt lờ đi… say sưa tận hưởng làn môi mềm mại rực lửa… cho đến khi đôi tay em Uyên lần mò vào người mình, đó giống như tia chớp chợt lóe sáng trong đầu, soi lối cho mình thoát khỏi sự u mê ham muốn…
Mình vùng dậy, mạnh tay đẩy em Uyên sang một bên, vội vã bước xuống giường.
– Sao vậy?
Em Uyên hơi ngơ ngác nhìn mình, môi cười mỉm.
– Về phòng đi.
Hóa ra ẻm chưa say như mình nghĩ, muốn đùa giỡn với mình thôi.
– Không muốn Uyên sao?
Ẻm cười đầy sự khiêu khích.
– Không. Đi lẹ!!!
Mình làm mặt ngầu.
– Vậy ai vừa mới hôn Uyên say mê thế?
Ẻm hơi bĩu môi.
– Bản năng thôi.
Mình thản nhiên, thật ra lòng đang rối bời.
– Vậy cứ để mặc bản năng đi, cản nó lại làm gì??
– Sống mà chỉ có bản năng thì khác nào con chó?
Mình quệt môi như muốn xóa đi dấu ấn ẻm vừa lưu lại, cười khẽ.
– Khá hơn Uyên nghĩ đó! Lần đầu tiên thấy T ra dáng đàn ông! T ngủ đi, cảm ơn về nụ hôn!
Em Uyên cười vỗ tay đầy ngụ ý, đứng dậy, khi đi ngang khẽ đưa tay vuốt mặt mình, rồi biến về phòng.
– À, không méc chị Diễm đâu, khỏi lo!!
Ra đến ngoài, ẻm chợt xoay lại cười nói thêm một câu.
Mình đóng sầm cửa lại, ngồi vò đầu. Vậy là hai năm rõ mười rồi, em Uyên thật sự biết chuyện của mình và chị. Thế còn sự việc tối nay, là ẻm muốn gì đây? Đùa giỡn với mình sao? Hay có dụng ý gì khác?
Mình thật sự chả hiểu những chuyện quái quỷ gì đang diễn ra nữa. Mọi thứ cứ nhảy múa lung tung trước mặt, mờ mờ ảo ảo… Càng ngày tình hình càng rối ren, rồi đây sẽ còn những việc gì xảy đến? Chị sẽ như thế nào khi biết được nụ hôn của mình và em Uyên? Mình có nên nói dối để giấu chị không? Mình chẳng biết phải làm thế nào nữa… Dần dần, tất cả mọi thứ ngày càng thoát khỏi tầm kiểm soát của mình. Thật mệt mỏi!!!
Sáng nay mình vừa thi xong hai môn, làm bài cũng ổn, chắc thừa sức qua. Từ nay chuyển sang học môn mới, chỉ học buổi sáng, chiều đều được nghỉ ở nhà. Thật sung sướng, tha hồ ngủ.
Cả buổi chiều mình ở nhà ngủ một chút, rồi viết truyện. Đến gần 5h chiều thì đi rước chị Diễm. Hôm nay chị bắt đầu đi làm lại, mình và gia đình không có ý kiến gì về chuyện này. Dù sao chị cũng cần có một cái nghề để lo cho bản thân và gia đình, đâu thể vì thằng Quang mà suốt ngày phải trốn trong nhà, thế còn gì cuộc sống nữa?
Nhưng mình bắt chị phải để mình đưa đi rước về, thế mình mới yên tâm. Ba mẹ vô cùng ủng hộ quyết định của mình, chị đành chịu mặc dù lúc đầu không muốn mình phải cực.
Tiệm chị Ánh lúc này vắng, chỉ có một khách nữ đang làm tóc. Mình xuống xe đi vào.
– Rước chị hả hot boy?
Thấy mình, chị Ánh cười hỏi.
– Dạ, he he..
Mình cũng cười.
– T chờ chị chút hén, sắp xong rồi!
Chị Diễm nhìn mình đầy yêu thương.
– Ừ, chị làm đi. Em chờ được mà!
Mình gật đầu ngồi xuống.
– Diễm về đi, để chị làm được rồi. Mất công T đợi tội nghiệp!
Chị Ánh nói.
– Em đang dở tay…
Chị Diễm ngập ngừng.
– Không sao đâu mà! Về đi, chị làm cho.
Chị Ánh bước lại cầm đồ nghề lên.
– Vậy em về trước nha!!
Chị Diễm nhoẻn cười, đi rửa tay.
– Mấy hôm nay thằng Quang có ghé không chị?
Mình hỏi.
– Không có. Dám ghé mới sợ..
Nghe mình nhắc tới thằng Quang, chị Ánh hậm hực, vô cùng bực bội.
– Chị có nghe được tin tức gì của nó không?
– Không. Chị không giao tiếp nhiều với đám bạn của nó, chẳng rành lắm.
– Ừm, chị trông chừng chị Diễm giùm em hén! Em sợ nó sẽ lại đây tìm chị ấy, rồi làm bậy.
– Chị biết mà. Yên tâm, có gì chị đt cho T liền. Mà đố nó dám lại đây, chị xử đẹp luôn.
– He he, được vậy thì tốt! Chị mà ra tay thì khỏi nói, lấy cái máy sấy khò vô mặt cho nó hết tán gái luôn đi.
– Ừ, ha ha… chị cũng tính vậy đó nhóc.
Hai chị em ngồi nói chuyện cười nghiêng ngả, lúc sau chị Diễm ra, mình chào chị Ánh rồi đẩy xe chở chị về.
Trời chiều rất mát mẻ, chở chị mà người mình cứ lâng lâng, cảm giác như đón vợ đi làm về vậy, thích thú sao đó. Mình chẳng muốn về nhà, cứ đưa chị đi dạo loanh quanh. Đến giờ, nhiều khi vẫn chưa thể tin mình lại chiếm được trái tim của người chị họ xinh xắn, đáng yêu này. Mọi thứ cứ như giấc mơ, nếu là thế… xin cho giấc mơ này có một kết thúc thật đẹp…
– Đi đâu vậy T?
Giấc mơ của mình thỏ thẻ hỏi.
– Cục cưng muốn đi đâu nà?
Mình cười hè hè.
– Ghê quá đi!!
Chị đấm lưng mình.
– He he… lâu rồi không được gặp riêng chị, em chịu hết nổi rồi, đi café lều nhen!
– Trời! Cái quán tối thui lần đó T chở chị vô đó hả?
– Ừ, đẹp mà! – Mình cười khả ố.
– Thôi… không vô đâu! Ghê lắm!! – Chị lắc đầu lia lịa.
– Giỡn thôi… đi ăn bánh bèo nhen!!
– Ừm… chị cũng đang đói bụng… hi hi..
Dạo phố thêm vài vòng, mình tấp vào quán bánh bèo lề đường, gọi 2 dĩa.
– Ngon không? – Mình nháy mắt.
– Ngon!! Chắc ăn hai dĩa quá à!! – Chị cười tươi, cái miệng nhỏ xíu tém qua tém lại, nhìn thèm cắn một cái cho đã.
– Vậy để em kêu thêm, không ăn đừng trách!
– Hi hi… nói vậy chứ chị no rồi.
Ăn xong, mình chở chị về nhà.
Em Uyên đang lui cui nấu cơm, làm đồ ăn. Mình thật sự ngạc nhiên về khả năng bếp núc của ẻm, cứ nghĩ loại con gái như ẻm chỉ biết ăn và đi chơi thôi chứ, không ngờ lại biết nấu ăn, kho thịt rất rành rẽ. Có lẽ chị nói đúng, ẻm không hẳn tệ như mình nghĩ, còn rất nhiều điều về ẻm mà mình chưa biết.
– Hai người đi đâu giờ này mới về vậy? – Thấy mình và chị, em Uyên chống nạnh hỏi.
– Ăn bánh bèo. – Mình đáp thản nhiên.
– No rồi phải không? Khỏi nấu phần hai người đó! – Ẻm liếc mình.
– Nấu sao không? Ăn bánh bèo no nê gì. – Mình nói, rồi bỏ lên lầu.
Sau chuyện đêm qua, mình chẳng muốn dây dưa gì với em Uyên nữa. Một nụ hôn đã quá đủ rồi, sẽ không bao giờ chuyện đó xảy ra lần thứ hai. Mình không muốn làm điều gì có lỗi với chị. Từ lúc yêu mình, chị đã chịu quá nhiều khổ đau rồi, nếu còn làm chị buồn, mình thật chẳng đáng làm người.
Em Uyên hấp dẫn thật đấy, mình nghĩ trừ gay và đàn bà ra, còn lại chẳng ai đủ sức chống cự nếu bị ẻm tấn công. Nếu bị lâm vào hoàn cảnh như đêm qua thêm một lần nữa, sợ rằng mình không cưỡng lại nổi. Thế nên, tốt nhất từ nay mình tránh xa ẻm ra, giữ khoảng cách an toàn.
Buổi tối, khi cả nhà đang ăn cơm, có ai đó đt cho em Uyên. Ẻm ra ngoài nghe khá lâu, sau đó vào thay đồ rồi xin phép ba mẹ đi có chút chuyện. Nhìn mặt ẻm buồn và hơi căng thẳng, chẳng rõ chuyện gì khiến “cô nàng ngựa chứng” này tâm trạng đến thế. Nhưng đã xác định rồi, mình sẽ không bận tâm đến ẻm nữa, chỉ mong ẻm để yên cho mình.
Sự vắng mặt bất ngờ của em Uyên khiến mình như mở cờ trong bụng. Mình phụ chị rửa chén thật nhanh, rồi kéo chị lên lầu. Lâu lắm mới có dịp chỉ hai người với nhau, phải tranh thủ.
Hai người vào phòng chị, mình khóa cửa lại luôn. Cửa ra toilet mở sẵn, để lỡ em Uyên có về bất thình lình thì mình chạy cho kịp, kẻo ẻm bắt quả tang chả biết sao nữa.
– T… tính làm gì vậy? – Chị đứng đó nhìn mình, mặt đỏ lên.
– Hôn người em yêu! – Mình hấp háy mắt.
– Hả? Thôi, rủi Uyên về thì chết đó! Không được đâu, mình ra ngoài đi! – Chị bước lại cửa, muốn đi ra.
– Mới đi mà về gì nè? Đừng lo, có gì em phi một cái là về phòng rồi he he.
Mình bế chị đặt lên giường. Hai tay nâng nhẹ đầu, nhìn chị đầy tình cảm.
– Hơ… T làm chị sợ đó…!! – Chị đưa tay bưng mặt, lí nhí nói.
– Sợ em ăn thịt hả? – Mình kéo tay chị xuống, hai mắt say đắm ngắm chị.
– Đừng làm bậy nghen… chị không thích đâu… – Đôi mắt nai của chị mở to, nhìn mình chớp chớp.
Thật là… chả biết chị đang khuyên, hay khiêu khích mình nữa. Một cô gái đẹp ngồi trước mặt, chớp mắt đầy tình cảm, xin bạn tha cho cô ấy, và bạn thừa biết cô ấy cũng yêu bạn rất nhiều, bạn sẽ làm gì? Nghe lời cô ấy, hay ngược lại?
Mình chọn ngược lại.
Ma lực từ đôi mắt long lanh của chị toát ra khiến mình điên cuồng, cúi xuống hôn tới tấp vào ánh mắt ấy, cho đến khi nó nhắm chặt lại sau rèm mi đen dày óng mượt. Môi mình lướt xuống chạm lên môi chị, vờn quanh âu yếm một lúc rồi ngấu nghiến tận hưởng…
Thân hình mảnh mai của chị run khẽ, vòng tay siết chặt lấy mình, nhiệt tình hòa nhịp cùng mình…
Cảm xúc trong mình dâng trào, các giác quan căng lên cảm nhận thật tinh tế những đụng chạm đang diễn ra… nụ hôn của chị khác hẳn em Uyên. Với em Uyên, mình chỉ có cảm giác hưng phấn xác thịt đơn thuần, còn với chị… mình thấy thật hạnh phúc, tâm hồn rung động theo từng cái cắn nhẹ vụng về của chị…
Mình hôn chị thật lâu… cố xóa đi nụ hôn ướt át với em Uyên đêm qua vẫn ám ảnh trong đầu… Ẻm chỉ hơn chị ở sự kinh nghiệm thành thục, ngoài ra… chẳng có gì để so sánh với chị cả…
Đến khi mình và chị dừng lại… sự ám ảnh trong đầu mình cũng biến mất… chỉ còn lại những chiếc hôn nồng cháy cùng chị ngự trị trong đó…
Môi trường thích hợp, không có gì để ngăn cản bản năng, thật khó để mình có thể kiềm chế. Tay mình chầm chậm âu yếm chị…
– Nếu T muốn… cứ làm những gì T thích đi… – Chị nói nhỏ, hơi thở có phần nặng nhọc.
– Không… – Câu nói của chị làm mình bừng tỉnh, lật đật rụt tay về.
Mình hiểu chị rất yêu và sẵn sàng dâng hiến tất cả cho mình. Nhưng mình vẫn còn nhớ như in lời hứa với bản thân và cả với chị, mình sẽ giữ gìn cho chị đến khi có kết quả tốt đẹp.
Cô gái nhút nhát trong sáng và vô cùng quý giá sự thanh bạch của bản thân như chị, lại chịu mở lời trao tất cả cho mình, chỉ vì tình yêu mà không phải bởi điều gì khác thôi thúc. Bấy nhiêu cũng đủ chứng minh tình yêu to lớn chị dành cho mình rồi, mình hạnh phúc vì điều đó.
– Anh yêu em!!! – Mình hôn nhẹ lên mái tóc chị.
– Em cũng yêu anh nhiều lắm!!! – Chị rúc vào ngực mình, đôi tay vẫn siết chặt.
– Anh sẽ giữ gìn cho em, đến khi anh lấy em làm vợ. – Tay mình lùa vào tóc chị, mát lạnh thật dễ chịu.
– Em… tự nguyện mà! Không phải như lần trước đâu… – Đầu chị vẫn rúc chặt trong lòng mình, nhưng mình cam đoan lúc này mặt chị đang đỏ bừng vì xấu hổ.
– Anh hiểu. Nhưng anh muốn giữ cho em! Mà nè, em dễ dãi quá, anh không thích đâu đó! – Mình vờ nghiêm giọng.
– Thấy ghét!!! Người ta yêu mới vậy… – Chị len lén ngước lên nhìn mình, thấy mình đang cười he he thì đấm ngực mình thùm thụp.
Mình rất muốn kể chuyện đêm qua với em Uyên cho chị nghe. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy không nên, có nhiều việc không nói sẽ tốt hơn. Chỉ cần mình đừng lặp lại sai lầm là được, còn về em Uyên, mình nghĩ ẻm là người biết giữ lời. Ẻm đã hứa, nhất định sẽ không có chuyện bày trò đâm sau lưng mình.
Mình nằm ôm chị vào lòng, thỏ thẻ tâm tình. Cảm thấy sự yên bình đến lạ trong tâm hồn, vô cùng dễ chịu. Mình ước cuộc sống sau này của mình, dù còn trải qua nhiều sóng gió, nhưng chỉ cần mỗi ngày được chị ở bên cạnh, sẻ chia chút hơi ấm cho mình, thật hạnh phúc. Và cũng ước em Uyên đừng xuất hiện trong cuộc đời mình nữa, mọi thứ rối tung lên kể từ khi ẻm đến.
Không gian tĩnh lặng, hạnh phúc ngập tràn căn phòng, dần ru mình và chị vào giấc ngủ. Đang lơ mơ chuẩn bị thăng thì chuông tin nhắn của chị reo lên, chị giật mình ngồi dậy cầm đt xem.
– Bé Uyên nhắn tin. – Chị đưa đt cho mình.
– Nhắn gì vậy? – Mình bực bội, lần nào cũng bị nhỏ này phá đám.
– T coi đi.
Mình cầm đt chị xem, tin nhắn khá ngắn gọn.
“Có T đó không chị?”
Ẻm tìm mình làm quái gì nhỉ? Rủ đi nhậu nữa à?
– Kệ nó đi. – Mình bỏ đt xuống giường.
– T nhắn lại thử coi, rủi có chuyện gì thì sao? – Chị lại cầm đt đưa mình.
– Có gì quan trọng thì đã đt rồi, hơi đâu nt làm gì nè!
– Biết đâu do hoàn cảnh gì đó, bé Uyên không đt được..
Chị nói nghe cũng có lý, nhưng mình vẫn giữ quan điểm là em Uyên chẳng có việc gì quan trọng, tìm mình để nhậu thôi, nên chả thèm nhắn lại.
Chị cầm đt bấm bấm, một lúc sau lại có tn của ẻm trả lời.
“T mặc đồ thật đẹp, ra quán MaiKa liền giùm Uyên đi! Nhớ đi một mình thôi nhen!”
Mình và chị nhìn nhau. Tự dưng kêu mình lên đồ, rồi ra quán café MaiKa, lại còn dặn đi một mình, không cho chị theo. Mình thấy hơi chột dạ, nhỏ khùng này muốn chơi trò gì nữa đây?
– Chị mạo danh em nt cho nó đó hả? – Mình vờ hỏi.
– Ừm, thấy hơi lo! Không biết bé Uyên kêu T ra đó làm gì vậy? – Chị nhìn mình.
– Em có biết đâu nè! Chắc nhậu xỉn rồi chui vô đó ngồi nghỉ, kêu e ra rước.
– Mới đi hơn một tiếng thôi mà, không phải đâu…
– Thôi, kệ nó đi. – Mình chép miệng, nằm xuống.
Chị không nói gì, suy nghĩ một lát rồi gọi cho em Uyên.
– Bé Uyên không bắt máy, cứ bấm tắt hoài à! Hình như có gì không hay rồi T ơi! – Chị lo lắng nói.
– Haizzz… mệt thiệt! Để em nt hỏi rõ nó coi sao.
Mình cầm đt, soạn tn cho ẻm.
“Ra đó làm gì? Có chuyện gì nói rõ ràng đi.”
“Có người không cho Uyên về, T ra liền đi!” – Ẻm reply ngay.
Ax, vụ quái quỷ gì đây?
“Có cần báo công an không?” – Mình hỏi.
“Không cần. Ra liền đi mà, xin T đó!” – Ẻm nài nỉ.
– Đi đi T. Rủi bé Uyên bị gì tội lắm! – Chị kéo mình dậy.
– Ờ, rồi rồi, đi liền nè! Thiệt, suốt ngày không yên với nó! – Mình làu bàu, về phòng thay đồ.
Kêu mặc đồ đẹp à? Còn lâu, chả rảnh. Đi rước về chứ không phải đi chơi, mắc gì bắt ăn mặc đẹp nhỉ? Khó hiểu thật.
15p sau mình đã đến quán MaiKa. Quán sân vườn rất rộng, phải phone cho ẻm mấy lần mới tìm được đến chỗ ẻm đang ngồi.
Em Uyên đang ngồi đối diện với một thằng tầm tuổi mình. Ấn tượng đầu tiên về nó là rất điển trai, mày rậm mũi cao, đầu nhuộm bạch kim sành điệu. Thằng này khá to con, áo thun body quần jean, chân mang giày thể thao, cơ bắp cuồn cuộn, lại còn thêm nhiều hình xăm trỗ loằng ngoằng khắp hai cánh tay. Chưa hết, hai bên tai nó lủng lẳng hai chiếc khoen.
Vừa đến, còn đang đứng lớ ngớ chả hiểu mô tê gì, em Uyên đã kéo mình lại ngồi sát ẻm.
– Ngồi đi anh yêu, làm gì mà lâu quá vậy hả? Để em chờ muốn chết! – Ẻm cười nũng nịu.
– Ờ…ờ… mới ăn cơm xong. – Mình ngu người luôn, lúng búng đáp.