– Ha ha… người yêu mới của em đây sao? – Thằng kia nhìn mình cười to cực kỳ bất lịch sự.
– Ừ, rồi sao? Tin chưa? – Em Uyên nghênh mặt lên thách thức.
WTF??? Mình đang đóng giả người yêu của ẻm à?
– Từ khi nào con mắt của em trở nên kém cỏi thế? Cỡ thằng này xách dép cho em còn không xứng! – Thằng kia ngắm nghía mình từ đầu đến chân, cứ như đang đi coi mắt hỏi vợ. Sau đó phán một câu làm mình tức vãi ra.
– Cấm anh không được sỉ nhục người yêu tôi! – Em Uyên vỗ bàn đánh rầm, la lớn.
May mà ngồi trong góc, quán lại to nên khách rải rác, không thôi chắc mình xấu hổ chết mất.
– Ok. Làm gì tức giận dữ vậy? Anh chỉ thấy sao nói thế thôi mà! – Thằng đó xua tay cười.
Mình bực lắm rồi. Tự dưng bị thằng này đem ra làm trò đùa, cũng tức em Uyên vì kéo mình tham gia cái trò vớ vẩn này. Nhưng dù sao lỡ rồi, ẻm đang cần mình giúp đỡ, đã vậy thì diễn cho tới luôn.
– Thằng ngu nào vậy em? – Mình nhích ghế sát lại gần em Uyên, choàng tay lên vai kéo ẻm dựa vào người, miệng hỏi.
– Khang, từng là bạn trai cũ của em ở Cần Thơ, có kể với anh rồi đó. – Hơi bất ngờ trước hành động của mình, tuy vậy em Uyên vẫn ngồi yên, mặc mình làm gì thì làm.
– À, à… cái thằng bị em đá đít đó hả? Giờ lên đây tìm em, van xin tình yêu sao? – Mình gật gù.
– Van xin con c*c, muốn chết hả thằng chó? – Thằng Khang tức tối đứng dậy, tay cầm chai sting lên.
– Chết cmm, muốn chơi hả? Tao kêu đám anh em ngoài kia vô hốt xác mày bây giờ. Ở Cần Thơ dám lên đây láo với tao à? – Mình cũng bật dậy thủ thế, có gì nó đánh thì chạy, nhưng miệng vẫn nói cứng.
Nghe mình hù, thằng Khang hơi hoảng, mắt nó liếc liếc ra phía ngoài bãi giữ xe, tìm coi “đám anh em” của mình núp chỗ nào.
– Ỷ sân nhà hù dọa tao à? – Nó nhìn mình gầm gừ.
– Đâu có. Mày đàng hoàng thì tao chẳng làm gì mày cả, ngồi xuống đi. – Mình biết nó cũng ngán rồi, chỉ giữ thể diện nói thế thôi.
– Chuyện của tao và Uyên, đ*ó liên quan gì tới mày. – Nó ngồi xuống, để chai sting lên bàn.
– Sao không liên quan? Đây là người yêu mới của tôi, chuyện tôi với anh kết thúc rồi. Về đi! – Em Uyên cười khẩy.
– Em và nó có gì chưa? – Thằng Khang nhìn bọn mình dò xét.
– Có hay không là chuyện của tôi, hỏi làm gì? – Em Uyên khinh khỉnh.
– Mày trả lời tao đi. – Nó nhìn sang mình hất hàm.
Thật sự, mình chả biết làm thế nào. Nhìn thái độ em Uyên với thằng này rất tuyệt tình. Mình biết có lẽ ẻm còn yêu nó, nhưng đã quyết cắt đứt rồi. Đầu óc mình xoay chuyển thật nhanh.
– Mày nghĩ có chưa? – Mình đánh bạo đưa tay sờ má em Uyên, rồi hôn mạnh lên đó một cái, cười đểu.
Thật ra, mình chẳng muốn làm thế này, định dùng phương pháp mềm mỏng với nó thôi. Nhưng thái độ nó cứ như kiểu ta đây vô đối, là bố của mọi người. Mình thấy rất khó chịu.
– Đmóa, mày chết với tao!! – Thằng Khang gầm rú như bò tót thấy vải đỏ, cầm chai sting quơ mình.
– Mày muốn chết hả? Không bỏ chai xuống đừng trách tao chôn xác mày ở đây. – Mình lật đật né ra sau, miệng gầm to, tay thì giơ lên giả bộ ngoắc ngoắc ra hiệu cho phía ngoài.
Đánh hụt, thằng Khang bỗng ném mạnh chai sting vào tường bể nát, rồi ngồi xuống ghế vò đầu bứt tóc, nhìn rất đau khổ, cứ như thằng nghiện lên cơn thèm thuốc.
– Quay lại với anh đi! Em có gì với nó cũng được, anh bỏ qua hết! – Một lúc sau, nó ngẩng lên nói, nhìn cực kỳ tội nghiệp.
– Anh có tư cách đó sao? Câu này lẽ ra phải để tôi nói mới đúng. – Em Uyên cười cay đắng.
– Anh biết. Anh hối hận lắm rồi, thật đó! Em cho anh một cơ hội thôi, anh hứa…
– Thôi đi. Tôi chán nghe những lời hứa của anh lắm rồi. Và tôi cũng chẳng còn tình cảm gì với anh nữa, tôi có người yêu rồi, hiểu không? Đừng làm phiền tôi nữa, để tôi yên!! – Em Uyên run rẩy nói, dường như ẻm đang rất xúc động nhưng cố nén.
– Nói dối. Anh biết em vẫn còn yêu anh lắm!! – Thằng Khang nói to, hai mắt nó đỏ rực lên, như sắp điên rồi.
– Anh lúc nào chả tự tin như vậy. Lầm rồi! – Em Uyên bĩu môi.
– Từ lúc em đi mất. Anh tìm em cực khổ lắm biết không? Đến hôm nay, gạt hết sĩ diện năn nỉ lắm con Thoa mới cho anh địa chỉ em, anh chạy lên ngay. Về dưới với anh đi…
Nhìn thằng Khang mình bỗng thấy mủi lòng. Đúng là nó có vẻ rất ăn chơi, ngông nghênh chẳng xem ai ra gì, nhưng mình tin nó yêu em Uyên thật lòng, và những gì nó nói đều là sự thật.
– Không là không. Tôi nói rồi, tôi và anh chẳng còn gì nữa. Chẳng phải hồi nãy anh bắt tôi gọi người yêu ra đây, chứng minh cho anh thấy, rồi sẽ buông tha cho tôi sao? Giờ thấy rồi đó, tôi về được chưa? – Em Uyên gằn giọng, nghe hơi nghẹt mũi.
– Mày muốn bao nhiêu? Chia tay và thuyết phục Uyên quay về với tao đi, muốn bao nhiêu tao cũng cho. – Thằng Khang bỗng quay qua mình đề nghị.
Hết gặp thằng Quang hở ra mang tiền dọa người, giờ đến thằng này. Bọn công tử thiếu gia dạo này thích dùng tiền trao đổi thế nhỉ? Kể cả tình yêu, thân xác con người.
Mặc dù rất bực, nhưng thấy nó yêu em Uyên thật lòng tha thiết đến vậy, mình cũng thấy tội. Chả biết phải làm sao, mình không nỡ dội gáo nước lạnh vào hi vọng mong manh sắp tắt của nó.
Mình xoay sang em Uyên, đúng lúc ẻm cũng đang nhìn mình bằng ánh mắt cầu khẩn. Chưa bao giờ mình thấy ẻm tỏ ra đáng thương như lúc này. Sự đau khổ hằn sâu trong đáy mắt, không phải như những lần giả vờ trêu đùa mình trước đây.
– Tao không cần tiền, cái tao cần là Uyên thôi. Mày hiểu chứ? – Mình cố thản nhiên nói.
– Mày đừng hối hận… – Nó trừng trừng nhìn mình đầy căm tức, giá mà ánh mắt có thể giết người chắc mình bị nó giết mấy trăm lần rồi.
– Về chưa? – Mình không thèm để ý, hỏi em Uyên.
– Ừm.
Mình kéo em Uyên đứng dậy, đi ra khỏi quán. Rời khỏi đây càng sớm càng tốt, kẻo thằng điên này nổi khùng cắn mình một phát thì khốn.
– Tao còn ở đây, mày không yên với tao đâu… – Thằng Khang đứng chắn đường mình một lúc, hằm hè nói.
– Thích thì tao tiếp, cần cho địa chỉ nhà không? – Mình hỏi.
– Không cần. Nhà mày tao biết rồi. Chờ vài hôm hội tao lên, lúc đó đừng trách!!
– Ờ, nhớ kêu đông đông, hội tao có vài trăm thằng thôi, sao cho đủ 1 vs 1 mới vui!!
Mình cười hắc hắc, kéo tay em Uyên ra bãi giữ xe. Thật ra trong lòng run bỏ mợ, lần này mệt rồi. Có khi nào thằng điên này kéo đám chiến hữu vào tận nhà chém mình không nhỉ? Hix…
Mình đẩy xe giùm cho em Uyên, nhìn mắt ẻm đỏ hoe, hai tay dụi mắt liên tục.
– Có khăn giấy không? – Mình hỏi.
Ẻm im lặng lắc đầu.
Mình mở cốp xe, lấy bọc khăn giấy đưa cho ẻm. Em Uyên kiên cường mạnh mẽ mà mình biết, lúc này chẳng khác nào đứa trẻ lạc mất cha mẹ, nước mắt tuôn như mưa. Bọc khăn giấy mới đó đã vơi gần hết.
– Còn một bọc thôi đó, xài tiết kiệm thôi! – Mình lấy thêm bọc nữa đưa ẻm, cố pha trò nhưng vô hiệu.
Nãy giờ ngồi trong đó, đối mặt với thằng Khang, chắc em Uyên xúc động dữ dội lắm. Vậy mà vẫn kìm nén được đến tận khi ra đây mới khóc, mình cũng thấy nể phục sự gan lì của ẻm.
– Còn yêu nó vậy sao không tha thứ quay lại với nó đi? – Mình chép miệng.
Nếu em Uyên quay lại với thằng Khang, phải nói người mừng nhất là mình. Thứ nhất, ẻm không còn ở chung nhà phá rối mình nữa, thứ hai – thằng Khang cũng sẽ không tìm mình gây chiến, đỡ rắc rối cho mình biết bao nhiêu.
– Đừng nhắc tới thằng khốn nạn đó nữa!! – Em Uyên hét to.
– Ờ, không nhắc thì thôi, làm gì ghê vậy? – Mình hoảng hồn, nhún vai.
Lúc này, thằng Khang bỗng đi ra.
– Nó ra kìa, về lẹ đi! – Mình hối. Gì chứ thằng kia đang điên, ai biết nó làm gì, rủi cầm dao lụi cho mình vài nhát chết oan mạng nữa.
Em Uyên nghe vậy cũng giật mình, vội lên xe chạy đi. Mình hối hả vọt theo.
– Đi nhậu không? – Trên đường, ẻm chợt hỏi mình.
– Không.
– Uống một chút đỡ buồn thôi.
– Không uống. – Mình kiên quyết lắc đầu.
– Vậy thôi. T về trước đi, Uyên uống một mình. – Em Uyên cười buồn.
– Về nhà đi, không đi đâu nữa hết!!! – Mình trừng mắt.
– Đi đâu là quyền của Uyên. – Ẻm sừng sộ lại.
– Ok. Vậy đi đi. Mốt có chuyện gì, nhớ đừng gọi T ra nhen, không bao giờ ra nữa đâu.
Mình nói xong, rồ ga chạy đi luôn.
Vừa về đến nhà, đang mở cửa định đẩy xe vào, thì em Uyên cũng về tới.
– Không đi à? – Mình hừ mũi.
– Đi rủi T bỏ mặc Uyên thì sao.. – Em Uyên cố cười tươi, nhưng mặt vẫn buồn thiu.
– Lên lầu ngủ đi, để xe T đẩy vô cho!
– T tốt quá!
Em Uyên chợt hôn nhẹ vào má mình, rồi đi lên lầu. Mình cũng không nghĩ nhiều, ẻm như thế nào kệ ẻm, quan trọng là ở mình. Với lại, mình cũng tin nụ hôn này của em Uyên thay một lời cảm ơn thôi, chẳng có ý gì khác đâu.
———————————
Sau nhiều biến cố, vài ngày gần đây sinh hoạt của mình bắt đầu trở lại nề nếp bình thường như trước. Sáng dậy sớm đưa chị đi ăn sáng, chở đến tiệm, rồi vòng về đi học. Cả nhà mình có thể ra ngoài ăn sáng, để chị được ngủ thêm tí nữa, chứ ngày nào cũng phải dậy thật sớm nấu đồ ăn, cực cho chị quá.
Chỉ có một điều thay đổi làm mình hơi lo lắng, đó là bây giờ buổi trưa mình phải giáp mặt riêng với em Uyên, do chị ở tiệm cả ngày. Mình thật sự sợ hãi những giây phút riêng tư cùng ẻm. Mình cũng là một thằng đàn ông với những ham muốn tầm thường, em Uyên xinh đẹp rực lửa như thế, cứ sáp vào, lượn qua lượn lại trước mặt mình, chẳng biết mình có thể đóng đạt vai Tam Tạng được bao lâu nữa đây.
Thế nên, ăn cơm trưa xong, phụ ẻm dọn dẹp sơ sơ, mình chui tọt lên phòng trốn ngay, bấm khóa trong luôn.
Lướt web được một chút thì ẻm gõ cửa làm mình thót người.
– T… – Ẻm gọi nhỏ.
Mình im re không đáp, cả thở cũng cố thật nhẹ. Từ khi nào mình sợ gái còn hơn sợ cọp thế này.
– T làm gì vậy? – Ẻm kêu to hơn.
– Có gì không? – Cực chẳng đã mình phải lên tiếng.
– Có, mở cửa đi. Làm gì bậy bạ mà khóa cửa?
– Ngủ. Làm biếng ngồi dậy quá! – Mình vờ ngái ngủ.
– Lẹ đi!!! – Ẻm hối thúc, tay vặn nắm đấm lộc cộc.
Mình vội tắt máy, vò đầu cho rối bù lên, rồi mở cửa.
– Ăn lê nè!! – Em Uyên cười toe bước vào, tay cầm đĩa lê gọt sẵn tươi rói.
– Tưởng chuyện gì, đang ngủ lôi đầu dậy ăn lê. – Mình làu bàu.
– Nghe tiếng máy tính chạy rè rè, mới tắt tưởng Uyên không biết hả? – Ẻm trề môi.
– …
Mình hơi sượng khi bị phát hiện, bốc một miếng lê cho vào miệng ăn chống nhục.
Lê ướp lạnh ăn ngọt mát thật, mình tém lia lịa, chưa được 5p đĩa lê đã sạch bóng.
– Ngọt hén!! – Em Uyên nhìn mình hí hửng.
– Ờ, cũng được. – Mình gật gật. Càng hờ hững với ẻm càng tốt cho mình lúc này.
– Nói cái giọng… Trước giờ chưa gọt trái cây cho thằng nào ăn đâu à! – Em Uyên giơ tay giá mình.
– Vậy sao? Lí do gì hôm nay phá lệ vậy? – Mình hơi buồn cười.
– Cảm ơn T chuyện tối qua!
– Ờ, cảm ơn xong rồi đó. Về phòng đi cho T ngủ! – Mình hạ lệnh trục khách.
– Quý giá lắm đấy!! Đang làm chuyện mờ ám gì tưởng Uyên không biết sao? – Em Uyên cười khinh khỉnh.
– Làm gì mà mờ ám? – Mình ngạc nhiên.
– Khóa cửa, mở máy, nghe Uyên gọi thì tắt máy vờ ngủ. Đủ hiểu đang làm gì bậy bạ rồi. – Ẻm lại trề môi cả thước.
Đệch, chẳng lẽ ẻm nghĩ mình đang…
– Nói rõ coi, làm bậy bạ là làm gì? – Mình vờ ngây thơ không hiểu.
– Tự hiểu. Ngoài mặt ra vẻ ta đây trong sáng lắm, không hám gái, hóa ra cũng như mấy thằng khác. Toàn một lũ khéo vờ vịt như nhau!
Ném cho mình cái nhìn khó hiểu, em Uyên đóng sầm cửa lại.
Tự dưng bị nghĩ xấu, mình bực bội vò đầu. Cơ mà như thế cũng tốt, mấy hôm nay hình tượng trong lòng ẻm tốt quá, khéo say nắng mình thì chết. Giờ ẻm càng cho mình xấu xa càng tốt, đỡ phải đề phòng ẻm cướp mất đời trai của mình.
Đánh một giấc đến xế xế, mình lên máy viết truyện. Gần đến giờ rước chị vẫn chưa xong kịp, để đó tối rảnh viết nốt vậy, thay đồ rước chị đã. Đó là lí do vì sao tối khuya tầm 10h trở đi mình mới up được.
Trời chiều mây đen vần vũ, gió thổi cát bụi tung bay mù mịt. Dự định đưa chị đi dạo, ăn quà vặt như hôm qua đành xếp xó, mình chở chị về nhà. Trên đường đi, mình không quên thường xuyên quan sát trước sau, lời thằng Khang bò tót hù dọa hôm qua vẫn văng vẳng bên tai. Mình có gì chả sao, chẳng may chị bị ca axit thì tàn đời, nghĩ đến đã thấy rùng mình.
– Gì mà ngó dáo dác hoài vậy T? – Chị hỏi.
– Hôm qua Uyên không kể gì cho chị nghe hả?
– Có kể chuyện T đóng giả làm người yêu của bé Uyên. Sao vậy? – Chị nép sát vào lưng mình vì bụi cát.
– Thì cái thằng bồ của nhỏ Uyên đó, hù dọa đòi kéo hội lên tìm em.. – Mình chép miệng.
– Ghê vậy hả? Chị không nghe bé Uyên kể chuyện đó, chắc sợ chị lo! Vậy ra nãy giờ T sợ gặp tụi nó à? – Chị giật mình.
– Ừ, mà chắc em hơi lo xa! Thằng đó được cái hổ báo thôi, dám làm gì.
– Thôi, cẩn thận vẫn hơn. Nghe bé Uyên nói thì thằng đó yêu bé Uyên dữ lắm đó!! Hồi trước còn mua xe hơi tặng bé nữa..
Ax, còn thế nữa cơ đấy. Thảo nào… quen thằng người yêu giàu có quá mà, mở miệng ra là đòi Audi với Mer rước phải rồi.
– Em biết mà! Cũng phải đề phòng chứ, vậy nên mới ngó qua ngó lại mỏi cổ luôn nè! – Mình cười to.
– Hay… kể cho dì dượng nghe đi T! Chị linh cảm lần này không đơn giản đâu..
– Để xem tình hình sao đã, tùy cơ ứng biến. Rủi nó chỉ dọa suông, chưa gì mình đã kéo người lớn vào cuộc, phiền lắm!!
– Ừm, T hứa với chị không được làm liều nghen!! – Hai tay chị siết nhẹ vào eo mình trìu mến.
– He he… em đâu phải trẻ con mà chị lo! Yên tâm đi, em chưa muốn chết trẻ bỏ chị lại cho thằng khác đâu. Đừng hòng! – Mình cười hắc hắc.
– Hi hi… nhớ đó!!! – Chị cũng cười khúc khích.
Về đến nhà, đã thấy em Uyên đang vo gạo đặt cơm, cũng đảm đang thật.
– Về sớm vậy? Bữa nay không đi ăn gì nữa hả? – Ẻm cười đá đểu.
– Gió bụi quá, về nhà ăn cơm cho sướng! – Mình phớt lờ, như không biết ẻm hỏi xoáy.
Chị làm đồ ăn, ẻm lặt rau, mình lên phòng xem phim. Cuộc sống kể cũng nhàn hạ sung sướng thật, thôi cố tận hưởng bù cho những ngày khó khăn có thể sau này sẽ đến.
Dùng cơm tối xong, trời mưa ào ào. Được vài hôm nắng ráo lại bắt đầu ẩm ướt nữa rồi. Nhưng mình lại thích những ngày mưa thế này, không khí mát mẻ dù sao vẫn dễ chịu hơn nóng bức. Hơn nữa, ngày mưa lại càng lãng mạn, hợp với thằng con trai bắt đầu “sến” trong tình yêu như mình.
Như thường lệ, mình và chị lại ra ban công ngồi ngay thềm cửa ngắm mưa. Hôm nay, em Uyên không làm việc, cũng chả đi đâu, lại ra theo phá đám.
Mình ngồi ngoài cùng bên trái, đến chị, xong rồi tới ẻm, nước sông không phạm nước giếng. Tuy vậy, đôi chân thon dài trắng nõn của ẻm duỗi thẳng ra vẫn đập vào mắt mình.
Ba người ngồi im lặng, đuổi theo những dòng suy nghĩ riêng tư. Mình bực bội vì sự chen ngang của em Uyên, chị Diễm trầm ngâm nhìn mưa bay, em Uyên thì ngồi đá đá chân nghịch những giọt nước mưa đọng lại trên sàn.
Không gian dễ chịu nhưng lại phảng phất mùi vị hơi quái dị. Mình muốn mở lời với chị mà ngại em Uyên nên không thoải mái, nói chuyện với em Uyên thì mình lại càng không dám lẫn không muốn.
Dường như cả ba đều cảm nhận được có điều mờ ám khó hiểu gì đó đang thầm lặng diễn ra, nhưng chẳng ai lên tiếng phá vỡ nó. Thời gian cứ thế trôi đi cùng cơn mưa ngày càng nặng hạt hơn. Cuối cùng, chị Diễm là người phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
– Chuyện Uyên sao rồi? – Chị xoay sang hỏi em Uyên.
– Nó vẫn đt, nt cả ngày. Nài nỉ không được thì chuyển sang hăm dọa, đòi giết T… – Em Uyên cười nhẹ, quăng bom vô mặt mình.
Nghe ẻm nói, tim mình thắt lại. Không phải chứ? Chỉ giúp ẻm đóng vai người yêu một buổi thôi mà, thằng kia cũng đừng vì vậy mà thù mình kinh khủng thế chứ, cứ như tại có mình nên em Uyên không quay lại với nó vậy.
– Trời! Gì ghê dữ vậy? Rồi Uyên có khuyên nó không? – Chị lo lắng.
– Lúc đầu em không nghĩ nó làm dữ đến mức đó, nên mới nhờ T. Giờ thấy vậy, em có nói với nó rồi, rằng T không phải người yêu của em, chỉ là người bạn em nhờ ra đóng kịch thôi.
– Rồi sao? – Mình không chịu được, chen vô hỏi.
– Nó không tin! Càng tỏ ra tức tối hơn, nói Uyên vì lo cho T nên giả bộ trớ đi. – Ẻm liếc mình.
– Zzz… hết người quen hay sao, đi quen thằng khìn quá cỡ!! – Mình ngao ngán lắc đầu.
– Vậy giờ tính sao đây?? Chị hết xoay sang mình, rồi lại quay qua em Uyên, gương mặt xinh xắn tràn ngập sự lo sợ.
– Có khi nào nó chỉ hù thôi không? – Mình gãi đầu.
– Không đâu. Nó có máu liều lắm, hồi ở Cần Thơ, thằng nào chọc Uyên là nó xử đẹp vô viện nằm luôn. Mấy lần rồi.
– Ax…
– Uyên có cách nào không? – Chị nhìn em Uyên.
– Không. Trước giờ nó là thằng bất trị, chỉ nghe lời em thôi, ba mẹ nó nói còn không quan tâm mà! Nhưng giờ tình hình thế này, em đâu nói được gì… – Em Uyên lắc đầu.
– Phải có cách gì chứ? Ít ra nó cũng đòi Uyên làm gì đó thì nó sẽ để yên? – Mình liếm đôi môi khô khốc.
– Ừ, chỉ có một cách là Uyên quay lại với nó, hai đứa về Cần Thơ. Nó sẽ để cho T bình yên! – Mặt em Uyên hiện lên sự chua xót, đôi môi mọng mím chặt lại.
– Uyên… còn yêu nó không? – Chị hỏi ẻm, nhưng mắt lại nhìn mình. Dường như chị có cùng ý nghĩ với mình.
– Không. Chỉ thấy hận thôi! – Mắt em Uyên xẹt lửa.
– Còn yêu nên mới hận! Yêu nhiều hận nhiều!! – Mình chép miệng.
– Đừng nói nhảm. Với Uyên yêu là yêu, mà hận là hận. Từ lúc bỏ hết mọi thứ lên đây, Uyên đã chẳng còn chút tình cảm nào với nó rồi. – Ẻm trừng mắt với mình.
– Vậy sao hôm qua khóc làm gì? – Mình cười khẩy.
– Hận!! Đau khi nghĩ tới những gì nó đã gây ra, chỉ muốn giết chết nó cho thỏa. Nếu không vì gia đình, Uyên đã liều mạng với nó rồi. – Ẻm nghiến răng ken két, nghe mà rùng mình.
– Nó làm gì mà Uyên hận dữ vậy? – Chị cầm bàn tay đang run rẩy vì tức giận của ẻm, đồng cảm hỏi.
Mình cũng ngồi căng hai tai trâu ra đánh hơi, gì chứ vấn đề “thâm cung bí sử” này mình tò mò mấy nay rồi, nhưng chẳng dám hỏi.
Em Uyên ngồi im lặng rất lâu. Mình và chị cũng không nói gì, để ẻm yên tĩnh. Có nhiều nỗi đau chẳng mấy người dám nghĩ lại, đừng nói đến phải chia sẻ với người khác. Mình hiểu điều đó.
– Nó là mối tình đầu tiên và duy nhất đến giờ của Uyên. Uyên quen nó từ lúc còn học cấp 3, tính ra yêu nhau cũng 4, 5 năm rồi. Gia đình ngăn cấm rất nhiều, vì ai cũng biết nó ăn chơi thế nào. Nhưng Uyên bỏ ngoài tai tất cả, cũng vì nó yêu thương lo lắng, chiều chuộng và rất nghe lời Uyên, nói gì nó cũng nghe. Hội bạn ăn chơi của nó, suốt ngày đập đá, gái gú, thác loạn… Uyên không thích, nó cũng bỏ hết, chỉ biết có mình Uyên thôi. Dần dần, mấy năm sau gia đình Uyên thấy nó cũng tu tỉnh, nên đồng ý cho hai đứa công khai đến với nhau, chờ ngày Uyên ra trường sẽ làm đám cưới. Trong thời gian đó, gia đình Uyên đi Mỹ định cư, Uyên quyết định ở lại Việt Nam sống, học cho xong, cũng vì nó. Bao nhiêu người tốt hơn nó muốn làm quen, Uyên đều phớt lờ chẳng quan tâm một ai, chỉ biết có mình nó. Vậy mà…
Nói đến đây, người em Uyên run bần bật vì xúc động. Chị Diễm vội cầm tay ẻm an ủi. Mình ngồi im lắng tai nghe.
– Uyên có nhỏ bạn thân gia đình hồi trước rất giàu có, nhưng sau này do ba nó cờ bạc, phá sản, bán hết nhà cửa đất đai. Thấy tội nó nên Uyên cho đến nhà ở chung, dù gì Uyên cũng chỉ ở có một mình cả căn nhà rộng lớn. Hồi năm trước tự dưng nó nói với Uyên là nó có thai, do lần gặp lại thằng bạn trai cũ, nó quyết định giữ lại vì còn rất yêu thằng đó. Uyên thương nó nghèo khổ một thân một mình, giờ lại bụng mang dạ chửa, nên coi con nó như con mình. Mua sữa, tã, quần áo, đủ thứ để lo cho nó mẹ tròn con vuông. Khi nó sinh con, cũng một mình Uyên nghỉ học túc trực bên giường chăm lo cho nó. Sau này, nó xuất viện rồi vẫn ở nhà Uyên, mọi chi phí Uyên lo hết. Mỗi khi con nó bệnh, Uyên lo còn hơn cả nó, thức cả đêm mất ăn mất ngủ bón từng thìa thuốc. Vậy mà… tháng trước, một hôm tình cờ được về sớm, Uyên về nhà đúng lúc nó và thằng Khang đang cãi nhau rất to tiếng. Thằng Khang có hét lớn “Nếu nó không phải con tao, tao đã đuổi mày cút khỏi cái nhà này từ lâu rồi.”
Kể đến đây, em Uyên nấc lên, nghẹn ngào không nói được gì nữa.
Mình và chị lặng người. Người yêu sắp cưới quan hệ với bạn thân rồi có con, ẻm lại chả biết gì, chăm lo cho mẹ con đó cả năm trời, chưa kể lúc mang thai. Giờ phát hiện ra sự thật phũ phàng, còn gì đau đớn hơn?? Nếu mình là em Uyên, có lẽ mình xách dao chém chết hai con chó kia, rồi ra sao thì ra. Nghe kể thôi mà điên cả người rồi.
Phải nhớ lại chuyện khủng khiếp đó, người em Uyên run lên, hai hàng nước mắt long lanh lăn dài trên má, môi run rẩy vì cố nén không để bật khóc.
Mình lặng lẽ vào phòng, lấy khăn giấy đưa chị Diễm lau cho ẻm. Giá như mình biết chuyện này sớm hơn nhỉ, có lẽ đã không quá nhẹ nhàng với thằng Khang như vậy.
Giờ thì mình đã hiểu vì sao em Uyên hận nó đến thấu xương. Nếu đổi lại là người khác, có khi hóa điên rồi, chẳng còn ngày ngày nói nói cười cười, ra vẻ không có chuyện gì được như ẻm. Huống chi, mọi chuyện xảy ra chưa tròn một tháng, nỗi đau còn quá mới… Hóa ra, câu ẻm nói “đàn ông toàn là lũ khốn nạn”, cũng có cái lý của nó. Liệu ai còn niềm tin vào tình yêu, khi bị lừa dối đau đớn, khổ sở đến mức này…T_T
– Rồi bây giờ mẹ con đó ra sao rồi? – Thấy ẻm bớt xúc động, mình hỏi.
– Chẳng biết. Uyên không quan tâm nữa! – Em Uyên nhếch mép.
Trầm tư một lúc, ẻm kể tiếp, giọng đều đều vô cảm, nhưng mình biết bên trong sự vô cảm đó là cả một trái tim đang đau đớn rỉ máu từng ngày.
– Phát giác ra sự thật, Uyên hận lắm! Chỉ muốn lấy dao giết chết bọn nó, nhưng nghĩ lại làm thế cũng chẳng được gì. Bọn nó chết nhẹ nhàng vậy thì sung sướng quá, còn gia đình Uyên phải chịu đau khổ sao? Uyên cố bình tĩnh đuổi cổ bọn nó ra khỏi nhà, bán gấp nhà ngay trong hôm đó dù bị ép giá rất nhiều, nhưng chả quan tâm nữa. Mọi chuyện sau đó thì hai người biết rồi.
– Không đánh con kia cái nào sao? – Mình hơi bất ngờ.
Theo cá tính em Uyên, không giết con đó đã là may 10 đời cho nó. Nhưng ít ra phải đập nó một trận chừa tật ăn cháo đá bát, khốn nạn tòm tem với ghệ bạn chứ?
– Loại như nó, đánh làm gì cho bẩn tay! – Em Uyên cười khinh bỉ.
– Uyên làm đúng lắm!! Chị ủng hộ Uyên! – Chị Diễm sụt sịt.
Nãy giờ chị cũng khóc theo ẻm. Con trai như mình còn cảm thấy cay mắt, nói gì chị có tính hay thương người.
– Còn cái xe nó cho Uyên đâu, sao không thấy? – Mình hơi tò mò.
– Đập nát rồi. – Ẻm thản nhiên.
– Hả? Ai đập? – Mình ngớ người.
– Uyên đập. Những gì thuộc về nó, chẳng muốn giữ lại. Trả cho nó thì tốt với nó quá, nên trước khi đi, Uyên lấy búa đập banh rồi.
Zzz… Xe thằng đó tặng ẻm, mình nghĩ chắc cũng thuộc loại đắt tiền. Không xài thì bán đi, phí của thế nhỉ? Đúng là kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra. Tiếc quá!
– Thằng đó khốn nạn vậy, sao hôm qua còn ra gặp nó làm gì? – Mình hầm hừ.
– Có tính đi đâu. Mà nó đọc ra đúng địa chỉ nhà T, Uyên không ra, nó sẽ vô tới nhà quậy. – Em Uyên đáp, mặt buồn thiu.
– Kệ nó, dám ló mặt vô đây không? – Mình hừ mũi.
– Dám đó. Uyên chỉ sợ ảnh hưởng hai bác, nên đành ra ngoài gặp nó, định giải quyết cho xong. Ai ngờ…
– Kiểu này, chắc thằng đó định chơi thật! – Mình xoa mặt để lấy lại sự tỉnh táo.
– Ừ, nó không đùa đâu! Uyên cũng lo… – Em Uyên gật đầu.
– T có cách gì không? – Chị níu tay mình.
– Không. Đến đâu hay đến đó, biết sao giờ. Cẩn thận một chút là được!
Mình cũng chả biết sao. Nhờ chú Quyết thấy phiền quá, hơn nữa tình hình cũng chưa có biến gì. Gọi bọn Thanh sida thì chắc được tầm 20 mạng, nhưng toàn ăn chơi nửa mùa thôi, đâu phải giang hồ. Đụng hội thằng Khang có mà bỏ mạng hết, mình không muốn liên lụy bạn bè. Càng nghĩ càng thấy rối, da đầu tê dại, đầu óc quay cuồng.
– Nó chỉ nhắm vào T thôi. Uyên xin lỗi… – Em Uyên cúi đầu nói khẽ.
– Dù gì cũng lỡ rồi, khỏi nói mấy lời đó đi! – Mình cười khổ sở, miệng méo xệch.
– T có gì… Uyên liều mạng với nó… – Ẻm chợt ngẩng lên, nhìn mình cháy bỏng.
Mình không dám nhìn vào ánh mắt sáng rực của em Uyên, quay đi nơi khác né tránh.
– Uyên liều mạng với nó được gì không? Có gì chăm sóc cho chị Diễm giùm T được rồi! – Mình cười khẽ.
– T đừng nói bậy mà!! – Chị rùng mình sợ hãi, đưa tay che miệng mình lại.
– Đề phòng vạn nhất thôi. – Mình lắc đầu.
Mọi thứ lại chìm vào yên tĩnh. Mình ngồi ngắm mưa, suy nghĩ lung tung tìm cách khả thi. Thỉnh thoảng lòng thấy bất an lại lén bóp nhẹ tay chị, hơi ấm từ chị truyền sang giúp mình vững lòng hơn. Chỉ mong chuyện dữ lần này sẽ hóa lành, mình lại được yên ổn cùng chị tận hưởng những ngày hạnh phúc trước kia. Riêng em Uyên, mình chỉ biết cầu chúc ẻm vẫn luôn mạnh mẽ để vượt qua nỗi đau, như ẻm cố chịu đựng thời gian vừa qua…
—————————
Gần 5h chiều, mình đi rước chị. Hôm nay trời trong xanh, vừa chạy xe vừa huýt sáo, suy nghĩ lan man xem nên đưa chị đi đâu để tận hưởng một buổi chiều đẹp thế này đây.
Đến tiệm chị Ánh, mình dựng xe bước vào. Từ ngoài đã thấy trong tiệm chỉ có mình chị Ánh, không thấy chị Diễm đâu cả.
– Ủa, T lại rước Diễm hả? – Vừa thấy mình, chị Ánh hỏi.
– Dạ. Chị Diễm đâu rồi chị? – Mình ngó dáo dác.
– Mới nãy có bé gì chạy Vespa lại rước rồi. Thấy hai đứa thân thiết lắm! – Chị Ánh cười tươi.
– Chắc Uyên rước. Lâu chưa chị?
– Khoảng 10 phút đó.
– Vậy thôi em về. Bye chị hén!
Mình chào chị Ánh, quay xe chạy về. Chị Diễm với nhỏ Uyên cũng thật là… về rồi thì báo mình một tiếng, làm mất công chạy lại. Lần này phải phạt mới được.
Bỗng đt reo, em Uyên gọi.
– Nghe, hai người đi đâu vậy hả? – Mình cười cà rỡn.
– T ơi!! Cứu… Uyên với chị Diễm bị thằng Khang chặn đường… – Giọng em Uyên hốt hoảng.
– Hả? Ở đâu? Tụi nó đông không? – Mình giật bắn, lắp bắp hỏi lại.
– Đông lắm, gần 40, 50 thằng cầm mã tấu… T gọi cảnh sát đi… – Em Uyên hoảng loạn nói nhanh.
– Ở đâu? Hai người đang ở chỗ nào vậy? – Mình cố trấn tĩnh.
Trong đt vô cùng ồn ào, âm thanh huyên náo rất khó nghe. Mình chờ nhưng chẳng thấy em Uyên đáp.
– Hello thằng nhà quê! – Chợt tiếng thằng nào đó cười đắc ý vang lên.
– Thằng nào? Khang hả? – Mình gằn giọng.
– Tao đây. Sao hả, lo rồi à? Tao đã nói rồi, đừng chọc vào tao, mày đ*ó yên đâu! – Nó cười sằng sặc.
– Có gì từ từ nói, mày đừng làm bậy!! – Mình dịu giọng.
Giờ không phải lúc cương với nó, tính mạng chị đang nằm trong tay thằng điên này. Em Uyên thì mình không lo, vì dù sao nó cũng yêu ẻm tha thiết, chắc sẽ không làm gì tồi tệ với ẻm.
– Sợ rồi à? Tao với mày đâu có gì để nói. – Nó cười hà hà.
– Mày muốn gì? Uyên thì giờ mày có được rồi đó, thả cô gái đi cùng với ẻm ra đi!! – Mình cố mềm mỏng.
– Tại sao tao phải thả? Nghe nói đây là chị của mày hả? Xinh thật đấy, mấy thằng đàn em của tao có vẻ rất hứng thú… – Thằng Khang cười đểu.
– Chị tao không liên quan gì trong chuyện này, tụi mày đừng làm bậy! – Mình nóng lắm rồi, nhưng vẫn cố kiềm chế.
– Mày là cái đ*ó gì tao phải nghe? Tao cho mấy thằng em hiếp nó thì sao nào? – Nó hừ lạnh.
– Mày đang ở đâu? Là đàn ông thì nói ra đi, tao chơi với tụi mày!! – Mình gầm lên.
– Được thôi. Tao cũng muốn coi thử thằng nhà quê như mày làm được trò trống gì? Cho bé Uyên sáng mắt ra vì quen trúng thằng gà chết! – Nó cười hô hố.
– Nói địa điểm đi, đừng lảm nhảm! – Mình gằn từng tiếng.
– Tao đang ở gần cầu xxx, cho mày thời gian 15p để chuẩn bị. Có gan thì đừng gọi cảnh sát, nếu không… đừng mong nhìn thấy con chị xinh đẹp của mày nữa! À, quên mất! Quá 15p nếu mày vẫn chưa đến đây lạy tao, con chị mày sẽ được vài chục thằng em tao chăm sóc đó ha ha…
– T ơi… đừng có lại đây… chị không sao đâu… – Giọng yếu ớt của chị Diễm vọng vào tai mình.
– Tao sẽ tới ngay, tụi mày đừng làm bậy!! Chị tao có bề gì, tụi mày đừng mong về lại Cần Thơ nữa! – Mình rít qua kẽ răng.
– Ok, tao chờ hờ hờ… – Nó lại cười lên từng tràng đắc ý.
Đang rất nóng ruột, nhưng mình không dám vọng động. Giờ một mình đi đến đó, chỉ có chết thôi, còn mong gì cứu được chị. Tâm trí mình rối bời, gọi cảnh sát cũng chẳng biết thế nào, chị đang nằm trong tay thằng Khang, nó điên lên làm bậy lúc đó mình có hối cũng chả kịp nữa.
Mình quyết định gọi cho Thanh sida trước tiên.
– Tao nghe nè ku! – Thanh sida bắt máy.
– Chị Diễm với em Uyên bị thằng Khang bắt rồi, hiện giờ nguy hiểm lắm! – Mình nói nhanh.
– Hả? Thằng Khang nào? – Thanh sida ngơ ngác.
– Tao quên chưa kể với mày. Hôm trước thằng Khang, người yêu cũ của em Uyên lên đây tìm ẻm, tao đóng giả làm người yêu của ẻm nên nó rất hận tao. Giờ nó bắt cóc ẻm với chị Diễm rồi… hẹn tao lại cầu xxx…
– Móa, hết thằng Quang tới thằng Khang, sao mày toàn đụng vào mấy thằng rẻ rách vậy hả? Mà tụi nó đi đông không? – Thanh sida gầm gừ.
– Tầm 50 thằng. – Mình vò đầu.
– Đệch, 50 thằng sao chơi lại?! Gọi chú Quyết đi! – Nó la hoảng.
– Nó đang giữ chị Diễm trong tay, tao gọi cảnh sát nó giết thì sao? – Mình thật sự đau đầu.
– Gọi cảnh sát đến để làm áp lực với nó. Giờ nó đạt được mục đích rồi, tao nghĩ nó muốn chơi mày thôi, không đến mức manh động vậy đâu. Cứ gọi đi cho chắc ăn!
– Ờ, tao gọi liền! Nhưng thời gian nó hẹn chỉ có 15p thôi, tao sợ chú Quyết không đến kịp.
– Để tao kêu tụi Hải khìn tụ tập anh em lại ngay. Mày đứng ở đó chờ tụi tao lại, đừng làm điên. Đm, mày một mình tới đó nó làm thịt mày thật đó!! – Thanh sida lo lắng.
– Tao biết rồi, tụi mày nhanh lên giùm tao!
Tắt máy, mình gọi cho mẹ.
– Gì vậy con? – Mẹ alo.
– Chị Diễm với Uyên bị tụi giang hồ Cần Thơ bắt cóc rồi mẹ ơi! – Mình nói ngay.
– Hả? Giang hồ nào? Trời ơi, nói rõ mẹ nghe coi! – Mẹ giật mình.
– Thằng người yêu cũ của Uyên, hôm trước lên đây tìm nhưng Uyên không đồng ý quay lại, giờ nó bắt cóc hai người luôn. Chuyện dài dòng lắm, con sẽ kể sau. Tóm lại, bây giờ nó đang rất thù con, hẹn con ra gặp mặt để giải quyết. Mẹ gọi chú Quyết cho người ra ngay cầu xxx đi mẹ. Tụi nó tới 50 thằng cầm dao không đó, chẳng biết có súng không nữa! – Mình cố tóm tắt thật nhanh gọn.
– Trời ơi, sao toàn chuyện gì đâu không vậy hả trời… mẹ kêu liền!!
– Tụi nó đang giữ chị Diễm làm con tin, mẹ nói chú Quyết cẩn thận mềm mỏng, đừng làm nó điên lên. Con sợ nó làm hại chị!! – Mình run lên.
– Mẹ biết rồi. Con cẩn thận, chờ chú Quyết lại, đừng làm bậy nghe không?
– Dạ, con hiểu.
Mình chờ 15p nhưng bọn Thanh sida vẫn chưa đến, lo lắng đứng ngồi không yên. Gọi hối thì nó bảo đang cố tập hợp anh em, cực chẳng đã mình đành gọi cho thằng Khang. Sđt nó mình không biết, nên gọi vào đt em Uyên.
– Sao rồi, không dám đến à thằng gà chết? – Nó cười hô hố.
– Bọn tao đang tới, tao nói tới nhất định sẽ tới. Đt báo mày biết đừng làm bậy! – Mình hừ mũi.
– Lũ anh em của mày xem ra nghiệp dư quá, đàn em tao hú một tiếng vài phút sau đã có mặt ngay, hàng nóng đầy đủ. Lần này có lẽ tao phải thất vọng rồi.. – Thằng Khang chép miệng, giọng tiếc nuối.
– Tụi mày chờ đó, chưa biết hôm nay ai chết đâu! – Mình cố câu giờ.
– Giống phim quá, mày đang câu giờ chờ cảnh sát lại tóm cổ tao sao? Nói cho mày biết, bọn chó đó mà đến đây, con chị mày sẽ bị bọn tao trước hiếp sau giết, đừng hối hận!! Còn nữa, cảnh sát cùng lắm bắt tao về rồi lại lạy lục thả tao ra thôi, ở nước VN này, chẳng thằng nào đủ trình giam tao đâu hà hà…
Thằng Khang càng nói càng luông tuồng, chém gió đủ trò. Mình ậm ừ khích bác cho qua, chủ yếu câu giờ càng lâu càng tốt.
– Tao cho mày 10p nữa, không đến thì tụi tao xử con chị mày, sau đó về Cần Thơ thôi! – Chém đã đời, nó chốt hạ.
– 10p nhanh quá, nửa tiếng được không? – Mình kèo nài.
– Không. Tao đợi lâu lắm rồi. – Nó cười to, rồi tắt máy.
May sao lúc này bọn Thanh sida, Hải khìn cũng vừa đến. Do gấp rút nên anh em chỉ tụ tập được hơn 10 thằng, nhìn mà nản lòng.
– Sao rồi? – Thanh sida gấp gáp hỏi.
– Nó cho thêm 10p, đi thôi. – Mình gật đầu chào, tỏ vẻ biết ơn mọi người, rồi nói.
– Cầm cái này đi, phòng thân. – Hải khìn đưa mình cây kiếm Nhật, hình như hàng tự chế thì phải, không giống đồ xịn, nhưng nhìn cũng rất sắc.
– Ừ. Mọi người cẩn thận, tụi nó đông gấp mấy lần mình, chưa kể có thể có cả súng. – Lời cảm ơn quá thừa thãi nên mình không nói, chỉ biết căn dặn anh em cẩn thận.
– Không sao. Tụi tao mới nhậu xong, đang máu. Thằng nào láo chém chết mẹ hết, súng sao nhanh bằng dao phay chém lén!! – Thằng Hưng mập cười khà khà, tay cầm con dao phay bề bản khá rộng lưỡi trắng ởn huơ loạn, loại chuyên xắt chuối cho heo ăn thì phải.
Cả đám tuy ít nhưng đoàn kết, hừng hực khí thế rú ga vọt xuống chân cầu xxx, điểm hẹn với thằng Khang.
Do khu này đang sửa chữa nên rất vắng vẻ, điểm hẹn lại dưới gầm cầu nên càng lặng lẽ hơn. Lúc bọn mình đến nơi, từ xa đã thấy một đám dân anh chị lố nhố đứng ngồi thành từng nhóm. Thằng nào thằng nấy đầu cắt húi cua, xăm trỗ chằng chịt khắp người, tay cầm mã tấu, kiếm Nhật, tông… đủ loại.
Mình gai khắp người, cảnh này ngỡ chỉ thấy trong phim ảnh, không ngờ có ngày gặp phải bên ngoài, và mình lại là người trong cuộc. Đúng thật cái cuộc đời…
Mình chửi thầm một tiếng “khốn nạn”, cuộc sống mình cứ thế này, thật khốn nạn mà. Muốn sống yên ổn, muốn làm người tốt mà sao khó đến vậy???
– Cứ tưởng mày không dám tới chứ? – Thằng Khang đứng dậy nhếch mép nói.
Mình không đáp, mắt ngó xung quanh tìm kiếm.
Kia rồi, chị với em Uyên bị cột bằng dây thừng vào cây cột sắt ngay chân cầu. Miệng cả hai đều bị nhét một cục vải, chị nhìn mình lắc đầu quầy quậy, nước mắt chảy ràn rụa khắp mặt, muốn kêu mình chạy đi. Em Uyên cũng nhìn mình bằng ánh mắt lo lắng, nhưng ẻm kiên cường hơn chị nên không khóc, có điều mắt cũng đỏ au.
– Mày thả chị tao với Uyên ra!! Bạn gái mà mày còn trói như vậy, có khác gì con thú không?? – Mình gầm lên.
– Lo cho con chị mày đi! Uyên chả việc gì đâu, tất nhiên tao sẽ không hại người tao yêu! – Thằng Khang cười đểu.
– Giờ mày muốn sao mới thả họ ra? – Mình cố trấn tĩnh.
– Bồi thường danh dự. – Nó thản nhiên.
– Loại chó chỉ biết ăn hiếp phụ nữ như mày cũng có danh dự sao? – Thanh sida cười khẩy.
– Yên tâm. Tao không chỉ giỏi ăn hiếp phụ nữ, ngược lại mấy thằng to mồm như mày, tao lại càng thích ăn hiếp hơn! – Thằng Khang lạnh lẽo nhìn Thanh sida.
– Giải quyết chuyện tao với mày trước đi. Lần trước là Uyên nhờ tao đóng kịch thôi, tao và Uyên chẳng có gì cả. Nếu mày khó chịu vì việc đó, cho tao xin lỗi! Thả chị tao được chưa? – Mình nói.
– Làm sao để tao biết được mày và Uyên chưa có gì? Chỉ dựa vào lời nói của mày thôi à? Hà hà… tao đâu phải thằng ngu! – Nó ngửa mặt lên trời cười lớn.
– Mày muốn sao mới tin? – Mình hồi hộp liếm môi.
– Nhìn mày cũng giống gay lắm! Lại đây, bú c*c tao trước mặt hai em gái này đi, rồi tao tha cho tụi mày! – Thằng Khang cười gằn.
– Đm, thằng gay biến thái này, bệnh vkl, bú cmm!! – Hải khìn la to, cầm tông muốn lao đến.
– Chém chết mẹ tụi nó đi tụi bây!! – Thằng đầu trọc nhìn rất dữ tợn, nãy giờ đứng sau thằng Khang, cũng kêu lên.
– Khoan đã, có gì từ từ nói! – Mình đưa tay cản bọn Hải khìn lại.
– Từ từ tụi bây!! – Thằng Khang cũng ra hiệu bọn đàn em dừng lại.
– Sao, đồng ý chứ? Mày chỉ có duy nhất một sự lựa chọn thôi, còn muốn hỗn chiến cứu người đẹp, hãy nhìn lại lực lượng hai bên đi. – Nó nhếch mép nhìn mình khinh khỉnh.
Sự thật quả như thằng Khang nói, bên nó gần 50 thằng, toàn giang hồ liều mạng thứ thiệt, vũ khí tận răng. Bên mình 14 thằng, toàn học sinh sinh viên, dân chơi nửa mùa, vũ khí chỉ để phòng thân, chẳng chút kinh nghiệm trong việc đâm thuê chém mướn.
Phải làm sao đây???
Đầu mình nóng bừng với quá nhiều suy nghĩ, liều mạng với bọn nó, phần thắng của phe mình chẳng được 1%. Không liều mạng, mình phải bj cho nó, nghĩ đến chuyện ngậm cái đó của thằng đàn ông, mình đã thấy choáng váng, còn sự nhục nhã nào bằng với đứa con trai chính cống như mình? Chưa kể đến cảm giác ghê tởm, chắc gì sau khi mình làm theo yêu cầu, nó sẽ tha cho bọn mình? Với tính cách thằng điên bệnh hoạn này, càng nghe lời nó sẽ càng lấn tới.
– Không chịu à? Phát đầu bò lại lột đồ con chị nó ra cho mọi người ở đây ngắm một chút! – Thấy mình suy nghĩ quá lâu, thằng Khang hạ lệnh.
– Ok anh Khang! – Một thằng to con, đầu to như đầu bò, hệt cái biệt danh của nó, khệnh khạng bước lại gần chị Diễm.
– Tao đồng ý! Đừng làm bậy… – Mình hoảng hốt vội la lên.
– Có thế chứ, lại đây em trai!! – Thằng Khang cười dâm ô.
Da đầu mình tê dại đi. Thôi hết rồi, chuyến này chết vì nhục, nhưng không làm theo lời nó bảo thì chị sẽ bị hạ nhục. Dù sao cũng chịu nhục, mình gánh thay chị vậy. Chỉ hi vọng nó giữ lời, buông tha cho chị. Mình có thế nào cũng chấp nhận, cùng lắm nằm bệnh viện vài tháng, chắc nó không điên đến mức giết mình.
– Nè T!! – Đang định đi tới, Thanh sida bỗng suỵt khẽ, rồi nhét cái gì đó lành lạnh vào tay mình.
Liếc mắt nhìn, một con dao khá ngắn, loại dao găm.
– Cắt tr*m nó cho tao, suốt đời làm thái giám chết cmn!! – Thanh sida cười hắc hắc.
Một tia sáng xẹt qua đầu mình, có cách rồi.
Lén nhét con dao găm vào túi sau, mình cầm cây kiếm Nhật bước lại phía thằng Khang đang đứng.
– Để kiếm lại mày! – Đúng như mình dự tính, nó kêu mình bỏ vũ khí lại.
Thật ra mình biết trước nó sẽ bắt làm thế, đâu ngu đến mức cho mình cầm kiếm lại gần, rủi liều mạng với nó thì sao? Nhưng mình vẫn cố tình cầm theo, cốt ý khiến nó mất sự tập trung, không để ý hành động khả nghi của mình và Thanh sida.
Mình vứt kiếm cho Thanh sida, lững thững đi lại gần thằng Khang.
– Quỳ xuống, cởi quần chăm sóc thằng nhỏ giùm anh đi! Ra mới thôi nhé chú em nhà quê!! – Nó cười hềnh hệch, tay vỗ bồm bộp lên đầu mình.
Cố nén cơn tức tối nhục nhã trong lòng, mình lặng lẽ quỳ xuống, kéo khóa quần nó, rồi nắm thằng nhỏ lôi ra… nó đang hứng khởi, thằng biến thái…
Thời khắc quan trọng sắp đến rồi, tim mình đập liên hồi như trống trận. Liếc mắt nhìn quanh, một đám đàn em của nó cầm mã tấu đang canh mình, chỉ cần một cử chỉ khả nghi dù nhỏ nhất, chắc mình sẽ nát như tương.
– Lẹ mày! – Thằng Khang nhấn đầu mình xuống.
– Khoan đã! – Mình hất tay nó ra.
– Dở trò à? – Một thằng cao to, đen hôi trừng mắt nhìn mình.
– Tao khát nước quá! Thanh, đưa tao miếng nước! – Mình xoay lại nhìn Thanh sida la to.
Thật ra mục đích của mình là phân tán sự chú ý của bọn nó, cho dễ bề hành động mà thôi.
Đúng lúc này, ngay khi cả đám bọn nó đều xoay theo mình, nhìn về hướng Thanh sida. Nhanh như cắt, tay mình thọt vào túi sau móc con dao găm ra, để ngay trên tr*m thằng Khang.
– Mày làm gì… – Nghe lành lạnh, thằng Khang giật mình hét to.
– Đm đứng yên, không thôi tao cắt chết mẹ mày! – Mình gầm lên.
Con dao găm trong tay mình kề mạnh lên tr*m nó, máu liều nổi lên rồi, chỉ cần nó hay bất cứ thằng đàn em nào của nó nhúc nhích, mình xử ngay. Trước sau gì cũng chết, phải lấy tí vốn xuống tặng Diêm Vương nhắm rượu.
– Ok ok… mày muốn gì cũng được… đừng làm bậy… tụi mày tránh ra… – Thằng Khang nuốt nước bọt khan, hai tay xua loạn, miệng hét bọn đàn em cút ra xa.
– Thả chị tao và Uyên ra ngay! – Mình gằn từng tiếng.
– Được được. Tụi bây thả ra mau, lẹ lên!!! – Thằng Khang trợn mắt kêu bọn đàn em.
hai ba thằng líu ríu chạy lại, tháo dây trói, lấy giẻ ra khỏi miệng chị và em Uyên. Bọn Thanh sida cũng vội vàng chạy đến nhận người.
– Mày buông anh Khang ra, không thôi tao giết nó!!! – Một thằng đầu trọc chợt kề dao lên cổ chị Diễm, uy hiếp ngược lại mình.
– Giết đi, rồi thằng đại ca mày suốt đời làm thái giám! – Mình cười hắc hắc, con dao găm hơi cứa nhẹ xuống.
– Đmóa thằng ngu! Thả nó ra mau lên, muốn hại chết tao hả??? – Thằng Khang rú lên như heo bị chọc tiết.
Thằng kia nghe vậy, sợ quá vội buông dao xuống, giao chị với em Uyên cho bọn Thanh sida.
Thấy chị và em Uyên an toàn rồi, mình thở ra nhẹ nhõm. Giờ chỉ cần dùng thằng Khang uy hiếp bọn kia, rồi rút êm là xong, chẳng còn gì đáng lo nữa. Chuyện sau đó giao cho chú Quyết xử lý. Bọn nó một đám lăm lăm vũ khí thế này, chẳng lo cảnh sát không có lí do để bắt giữ.
– Bốp!!
Mải suy nghĩ, chỉ lơ là trong phút chốc, mình bất ngờ lãnh ngay cú đá rất mạnh của một thằng đứng gần đó, máu mũi máu mồm phụt ra, răng cũng gãy mất mấy cái.
Choáng váng mặt mày, mình lồm cồm bò dậy, hai mắt chẳng nhìn thấy đường, xung quanh toàn đom đóm lập lòe.
– Chém chết mẹ tụi nó cho tao, đừng để đứa nào thoát!!! – Thằng Khang điên dại hét to.
Mình cuống cuồng chạy, nhưng do đang choáng, chưa tỉnh táo nhìn rõ được tình cảnh xung quanh, cứ chạy loạn không phương hướng. Lưng chợt nghe đau nhói thấu xương… gục xuống… mình dính rồi…
– T… T ơi… – Tiếng chị gào thất thanh.
– Đừng mà, Khang… đừng… – Giọng em Uyên thét điếc tai.
– Cứu thằng T… – Thanh sida kêu nghe khản đặc.
– Phập..!!!
Âm thanh bén ngọt của dao cắt vào cơ thể con người vang lên, đanh, gọn, và khô khốc.
Trong đầu mình kêu lên hai tiếng “xong rồi”. Mắt nhắm lại đón nhận cái chết đang đến từ từ. Hết rồi những ngày hạnh phúc bên chị, những đêm ngắm mưa bên thềm, những chiếc hôn ướt át, những vòng tay ấm nồng… mọi thứ hết rồi… kết thúc thật rồi…
Nhưng… chờ mãi vẫn chưa thấy thần chết xuất hiện đưa mình đi. Bên tai vẫn truyền đến những tiếng la hét náo loạn, các âm thanh kim loại va nhau loảng xoảng…
Và ai đó kéo mình đi xềnh xệch.
– Đm, mày ngồi dậy chạy lẹ đi!! – Thanh sida hét to bên tai khiến mình giật bắn.
Nặng quá… ai đó đang đè lên lưng mình thế này…
Mình mở mắt ra, xoay người lại… rồi chết lặng… nước mắt mình trào ra… miệng hét lên những tiếng vô nghĩa…
Chị đang ôm chặt lưng mình, hai mắt nhằm nghiền. Người chị đầy máu, khắp nơi toàn là máu, chiếc áo trắng chị mặc lúc sáng, giờ đã đổi sang màu đỏ kinh hoàng… là chị… đã đỡ giùm mình một nhát dao tuyệt mạng…
Gương mặt thiên thần trắng nhợt, chẳng còn chút huyết sắc, khóe miệng máu vẫn rỉ ra thành dòng đỏ chót…
Mình run rẩy đưa tay lên mũi chị, chẳng còn cảm nhận được tí hơi thở nóng ấm nào từ chị, dù thật khẽ cũng không có.
Mình điên cuồng móc túi quần tìm đt. Không có… rơi mất rồi…
– Cấp cứu… gọi cấp cứu mau lên… cấp cứu… – Mình bế chị lên, nước mắt che hết tầm nhìn, mọi thứ mờ đục. Mình cố hét thật to, nhưng càng hét càng khản giọng, không thành tiếng.
Mình điếng người chẳng còn biết gì nữa, trường đâm chém xung quanh như không còn liên can gì đến mình. Mình choáng váng trong những suy nghĩ “chị mất rồi… chị mất rồi… chị mất rồi…”
Mình bế chị lững thững như thằng điên, miệng lầm bầm lặp đi lặp lại câu nói vô nghĩa, rời rạc.
– Chạy nhanh đi T, chị Diễm chết rồi!! Vết thương nặng lắm, ngay tim, không cứu được đâu!! Chạy đi!!! – Thanh sida kéo tay mình lôi đi.
– Buông tao ra! – Mình hất mạnh tay nó.
– Mày muốn làm gì nữa??? Chạy lẹ, bên mình nằm hết rồi… – Thanh sida gào lên.
– Tao giết nó!!! – Mình cười gằn đặt chị xuống, hai mắt đỏ ngầu, giật cây tông trong tay Thanh sida.
– Đm, mày điên rồi!! Đi với tao… – Thanh sida kéo mình lại.
– Cản tao giết mày luôn đó!! – Mình trợn mắt gầm to.
Mình lao như điên vào đám đông, gặp thằng nào chém thằng đó, chả màng sống chết. Bọn nó thấy mình điên loạn dường như cũng ngán, chạy đến đâu bọn nó tránh ra đến đó.
Thằng Khang kia rồi, nó đang tát em Uyên sưng húp mặt mày, miệng cười khùng khục.
– Chết đi thằng chó!!! – Mình thét to, hai tay cầm tông xả một nhát nhằm ngay bả vai và cổ nó. Chị chết nó phải bồi táng theo, xử nó xong mình chết theo luôn.
Nghe mình gào to, nó giật mình theo phản xạ ngả sang một bên tránh được, tay cho vào túi quần móc ra khẩu súng ngắn nhắm mình bắn một phát chát chúa.
– Đoàng..
– Chạy đi T!! – Em Uyên lao đến giật khẩu súng trong tay thằng Khang, hai người giằng co qua lại.
Viên đạn ghim vào đùi mình đau nhói. Mình nén đau cắn răng lao đến, đạp thẳng chân vào mặt nó. Tay giật khẩu súng, nhắm ngay đầu nó lạnh lùng bóp cò.
– Đừng… – Thằng Khang trừng mắt đến rách khóe rỉ máu, thét lên kinh hoàng.
– Muộn rồi, thằng khốn nạn! – Mình cười khùng khục.
– Đoàng… đoàng… đoàng…
3 phát súng vang lên, đầu thằng Khang vỡ toang, óc và máu trắng đỏ lẫn lộn chảy ra.
Em Uyên rú lên sợ hãi…
Bọn đàn em thằng Khang ngẩn người trong phút chốc, rồi hô hào cầm vũ khí lao đến mình.
– Còn 2 viên, thằng nào muốn ăn trước? – Mình cười sằng sặc.
Mình giơ súng nhắm vào bọn nó, bóp cò.
– Đoàng…
Một thằng gục xuống.
– Chạy mau, đm nó điên rồi!!!
Bọn nó như ong vỡ tổ ôm đầu chạy loạn. Chưa đầy phút sau, cả bãi chiến trường chỉ còn lại mình, Thanh sida và em Uyên. Anh em, chị Diễm… nằm xuống cả rồi.
Mình thẫn thờ nhét khẩu súng vào lưng quần, bước lại bế chị lên.
Thiên thần của lòng mình… bao ước mơ… bao dự định hạnh phúc cho tương lai… giờ chỉ còn lại cái xác không hồn…
Nước mắt mình nhỏ xuống, ướt đẫm gương mặt thánh thiện đang nhắm nghiền của chị. Nỗi đau tưởng như chết đi sống lại ập lên đầu mình, bóp nát vụn trái tim mình ra muôn vạn mảnh nhỏ loang máu…
Mình khuỵu xuống… đau đến mức không thở được…
– Đừng buồn… em theo chị đây… – Mình vuốt ve mặt chị, cười nhẹ.
Khẩu súng giơ lên, kê ngay thái dương. Mình nhắm mắt lại, đơn giản thôi mà… chỉ một cái nhích tay, mình sẽ được gặp lại chị…
– T… – Thanh sida kêu lớn.
– Đừng mà T… đừng… – Em Uyên gào to.
– Vĩnh biệt tất cả!!! – Mình nói khẽ, tay siết cò.
Đúng lúc này, một cử động thật nhẹ từ chị truyền sang, dù rất nhẹ nhưng cũng khiến mình giật bắn người, vội mở mắt ra.
Mình không nhìn lầm chứ, cánh mũi chị vừa phập phồng, chị vẫn còn sống.