<?php the_title(); ?>

Vợ Ơi Là Vợ

09.08.2014
Admin

– Cháu rất cảm ơn!

Trở về nhà họ Cao, Khả Vy ráp mặt với Lạc Thiên, anh đang ngồi thơ thẩn bên chậu đỗ quyên. Hoa đã bị dập nát, lá cây ngả một màu nâu chết, anh không buồn tìm lí do vì sao chậu cây này lại bị thế, bởi khi tìm ra nguyên nhân là lúc mất hết tất cả.

Không mở lời, Khả Vy bước qua anh. Cô thực sự rất muốn quay lại, nhìn thấy anh ta dường như mọi chất chứa khó chịu trong lòng dâng lên nghẹn ứ.

Tại sao ngày ấy Cao phu nhân lại chọn cô trong số sáu người con gái tròn mười tám tuổi, tại sao lại bắt cô phải đi theo con đường của họ, làm mọi thứ họ muốn. Cứ cho là anh ghét cô vì người con gái khác đi, nhưng có cần phải vô trách nhiệm như thế không? Thà rằng anh nói hủy cái đám cưới này đi, rằng cuộc đời của cô chẳng liên quan đến một giây phút nào của anh thì cô có khi đã được giải thoát. Ai là người đáng thương ở đây nhất? Cô giờ chẳng cần một sự đảm bảo trong tương lai sau khi đã li hôn nữa, càng không phải là ăn bám nhà họ Cao. Cô không tin cuộc sống này sẽ khép lại nếu như vất bỏ kế hoạch của họ. Lấy anh ta để làm gì? Đúng là ban đầu cô đã mơ tưởng hão huyền nhưng hết rồi, cô tỉnh ngộ rồi. Trước khi quá muộn cô muốn họ trả lại bình yên cho mình, lấy chồng giàu để làm gì, anh ta có đẹp trai hay như nào chăng nữa cũng có đem lại hạnh phúc cho cô. Hôn nhân phải xuất phát từ tình yêu, điều kiện này cả hai đều không đáp ứng vậy thì kết hôn đúng là vô nghĩa!

Đằng nào cũng là có lợi cho anh ta, bây giờ cô sẽ bảo anh nói với hai bậc phụ huynh. Vừa nhẹ nhõm, cô lại không cắn dứt lương tâm với bản thân. Họ có bắt đền thì cô sẵn sàng làm a hoàn cho tới khi trả xong nợ số tiền đã tiêu. Khả Vy này là người ngay thẳng, tuyệt đối không tham lam! Từ bỏ những câu chuyện cổ tích, đây mới chính là cô!

Bước chân tiến lại gần Lạc Thiên, Khả Vy đã sẵn sàng vĩnh biệt vinh hoa phú quý.

– Chúng ta phải nói chuyện, anh không muốn nghe thì cũng phải để tôi nói!

Anh vẫn ngồi, nắm chặt một vật gì đó như là máy quay phim. Còn cô đứng thẳng thắn trước mặt.

Thái độ phớt lờ của anh càng làm cô tức tối hơn. Không biết cuộc nói chuyện với Nhược Lam ở nhà họ Hoàng hôm đó đã làm anh phiền muội thế nào nhưng việc bỏ qua những lời cô nói là không được. Anh yêu ai thì mặc kệ anh, cô chẳng thèm quan tâm nhưng đừng có nhất nhất nghĩ về người đó mà quên đi cách cư xử với người khác.

– Tôi không muốn kết hôn!

Anh thậm chí còn không mở mắt nhìn lại.

– Chẳng phải tôi đang tìm cho anh và người anh thương một con đường riêng hay sao? Đừng tỏ ra chỉ có mỗi Nhược Lam của anh tồn tại xung quanh cái thế giới này, nói cho anh biết tôi chẳng thèm lấy anh! – Khả Vy nói mà lòng thanh thảnh, cô chẳng có dây mơ rễ má gì với Lạc Thiên, vậy thì vì món há cảo của Nhược Lam mà quyết định không kết hôn để hai người đó đến với nhau.

Nói xong xuôi thì cô quay đi, mỉm cười với bản thân, thầm nghĩ : Mấy đứa con gái nào mà mê muội yêu thằng cha này đúng là có vấn đề, hắn đúng là kẻ đàn bà yếu đuối, gặp chuyện tình cảm trắc trở chưa gì đã chùn bước, may mà có một tiên nữ giáng trần như mình tốt bụng giúp đỡ.

– Nhưng…Cao Lạc Thiên nhất định phải lấy Triệu Khả Vy!

Từng câu từng chữ rành mạch xuất phát từ chính miệng Lạc Thiên, anh chắc chắn câu nói đó. Mở mắt, phủi lá rụng trên vai áo, đứng dậy đi ra khỏi ghế đá, anh bước chân tới chỗ cô, vỗ vai và cho cô một ánh nhìn khó hiểu.

– Phải cho người đã làm hỏng chậu đỗ quyên của Lạc Thiên này một sự mất mát chứ!? – Đi tới cửa anh ngoái lại một câu, nở một nụ cười.

– Tại sao hắn lại biết là mình? Mất mát? Mất cái gì? – Khả Vy nhăn mặt nhìn chậu đỗ quyên, cô chưa từng thấy hổ thẹn khi vô tình làm chết chúng.

Một làn gió thoảng qua cũng khiến hai má cô ửng hồng.

***

Thực tế thì Lạc Thiên đâu có biết ai đã làm hỏng chậu hoa, câu nói của anh nên hiểu theo nghĩa bóng. Bởi lẽ nếu biết là cô, anh đã không dùng từ «người» một cách kiêng nể. Đó chính là Cao Lạc Trương.

Chậu hoa đó tượng trưng cho người con gái đã đang ở trong trái tim anh. Cũng là vô tình khi tối qua anh đến thư phòng lấy vài cuốn video cũ, vốn là những kỉ niệm bên Nhược Lam, muốn xem lại để ôm miền kí ức. Anh dự định làm một clip cuối cùng cho cô, chỉ là nói vài điều trước khi chấp nhận sự thật phũ phàng, bật camera, sau đó Cao phu nhân gọi anh tới phòng bà hỏi chuyện có đi chụp ảnh cưới không, và hỏi han các thứ. Mất bao nhiêu lâu khi quay lại, đoạn video đáng lẽ là hỏng lại cho thấy một cuộc nói chuyện vô cùng hệ trọng. Ban đầu anh không định xem lại chẳng may nhấp màn hình đến đoạn giữa, nghe thấy tiếng quản gia Tôn và cha anh.

Đoạn video không quay được hình của hai người nhưng giọng nói không lẫn vàn đâu được :

– Cậu Lạc Thiên đã biết quan hệ ruột thịt giữa tiểu thư Nhược Lam và ngài rồi!

– Sớm muộn thì nó cũng phải biết thôi! Quan trọng phu nhân ta không biết chứ? Còn Lạc Thiên, nó có giận ta không? Dù thế nào vẫn phải tổ chức đám cưới giữa nó với con bé kia!

– Phu nhân bà ấy vẫn chưa biết, còn cậu Lạc Thiên đương nhiên phận làm con sao có thể giận ngài được. Nhưng nếu để phu nhân hay cậu chủ biết ngài vẫn còn giữ liên lạc với bà Trịnh thì không được đâu! Mà lỡ ông Trịnh biết tiểu thư Nhược Lam không phải con đẻ của mình hẳn sẽ không để yên.

– Biết làm sao được! Ta đa tình như thế đấy! Thằng con Lạc Thiên cũng là thừa hưởng cái gen này! Việc nó không đến được với Nhược Lam quả là đáng tiếc nhưng Nhược Lam và Lạc Trung mang tới cho ta cả một món lợi. Con bé rồi sẽ thừa hưởng tài sản nhà họ Trịnh, Lạc Trung sẽ lên làm tổng giám đốc, rồi ta sẽ ép nó lấy cháu gái bốn đời của ta, gia sản nhà họ Cao cũng dồn về tay nó, bố nó bảo chẳng lẽ lại không nghe, cuối cùng là quyền thừa kế của Lạc Thiên, ắt phải về tay Lạc Trương này! Ha ha!

– Ngài đừng tính toán như thế được không, chẳng phải ngài đã có quá nhiều tài sản rồi. Phu nhân đã quyết định, nếu cậu Lạc Thiên lấy Khả Vy sẽ toàn quyền sở hữu công ty Trường Tồn.

– Nói gì vậy?

– Còn nếu không xảy ra cuộc hôn nhân đó tài sản lớn nhất mới được chia đều cho cả Lạc Trung và Lạc Thiên!

– Không không, phải tổ chức đám cưới cho chúng! Tại sao lại lấy cuộc hôn nhân đó làm điều kiện?

– Tất cả là vì ngài không chung thủy. Tôi đứng trên lập trường của cả phu nhân và ngài, tôi biết bề ngoài ngài có quyền nhưng thực chất là phu nhân nắm giữ. Lạc Trung và Lạc Thiên đều là con bà, cả cô Lạc Nhã nữa, nếu ngài có ý đồ tranh giành tài sản thì bà sẽ chuyển toàn bộ cho ba người đó hoặc đem từ thiện, không để lại cho ngài đâu. Phu nhân đã quá vị tha và nghĩ tới tổ ấm mới chấp nhận để cậu Lạc Thiên phải lấy vợ vì ngài đó. Tôi không muốn nói lại chuyện này. Là một quản gia nên tôi không có quyền được nói nhiều, nhưng việc lần này không thể giúp ngài được!

– Quản gia! Ông dám phản bội ta ư?

– Tôi không phản bội, tôi vẫn còn nhớ ơn của ngài đã tạo điều kiện cho tôi được làm việc tại ngôi nhà này nhưng phu nhân đối đãi với tôi rất tốt, cả gia đình họ Cao đều tốt, tôi không muốn các người chia tài sản chỉ vì bất cứ lí do gì. Nhưng ông yên tâm, tôi sẽ giữ kín cho ông những việc cần thiết.

Lạc Thiên không ngờ cha mình lại xấu xa và tham lam tới thế. Nhà họ Cao chính là họ ngoại của anh, Lạc Trương thực chất theo họ vợ nên đương nhiên không có vinh hạnh sở hữu tài sản lớn. Anh và Lạc Trung là con trai ắt sẽ là người được thụ hưởng. Theo lẽ thì Lạc Trung được phần lớn bởi anh ta là con trưởng. Lạc Trung vốn là một người đàn ông chú trọng sự nghiệp, anh thành công ở tuổi còn trẻ, tài sản do anh thừa kế hẳn sẽ bị cha đẻ chiếm dụng bởi anh là người cầu tiến chứ không tham lam. Tài sản nhà họ Cao đâu chỉ bao gồm mỗi công ty Trường Tồn, còn rất rất nhiều đất cát và các cổ phiếu ở sàn chứng khoán. Lạc Trương đã đề cập đến việc ép hôn, chẳng lẽ ông muốn cả hai đứa con mình phải phục vụ cho mục đích ích kỉ của ông.

việc Lạc Thiên kết hôn với Triệu Khả Vy là xuất phát từ ý của Cao phu nhân, về con người của Triệu Khả Vy anh không cho rằng cô ta xấu xa bởi đích thân bà lựa chọn chắc chắn không liên quan đến cha anh. Điều đó có nghĩa ông Trương muốn điều gì đó từ việc kết hôn chứ không phải cần một đứa con dâu. Mấu chốt chính là chỗ anh chưa đoán ra này. Người cha mà anh luôn tôn kính, ông luôn tỏ ra yêu thương anh nhiều nhất trong gia đình không ngờ lại chỉ muốn dựa hơi con trai để chuốc lợi. Được thôi vậy chiều ý ông, anh chọn cách tiến tới hôn nhân với Khả Vy để bảo đảm gia sản nhà họ Cao còn vẹn nguyên, để xem ông định giở trò gì. Đối với Lạc Trung, anh sẽ cảnh báo trước mới anh trai mình, ông ta có thể gài cháu họ xuất hiện bất cứ lúc nào nhằm tán tỉnh Lạc Trung, Lạc Trung lại là người chưa có kinh nghiệm trong chuyện tình ái, rất dễ bị dụ khị. Lạc Thiên quyết định rồi, sẽ vì người mẹ đáng kính mà chấp nhận sự sắp đặt.

***

Youtube.com

Triệu Đông Kỳ không đạt được kết quả như ý từ việc tìm kiếm các đoạn video trên trang mạng xã hội phổ biến này, anh quyết định xuống phố tìm mua.

– Haiz, có lẽ thứ mình tìm quá đen tối nên các nhà mạng không cho đăng tải lên!

Thập thò đứng ở dãy đĩa dành cho người trên 18 tuổi, anh né tránh những ánh mắt của các cô bé học sinh nhìn mình kì cục. Chúng chỉ thích mấy đĩa phim thần tượng tuổi mới lớn, thể loại tình cảm ngọt ngào giữa chàng và nàng trong sáng. Tức là dựa vào độ tuổi mà tác động tới sở thích của con người, ở mức tuổi của anh mua loại đĩa cấm thì có sao đâu. Người bán hàng là nữ giới đề nghị giúp anh tìm loại đĩa thích hợp :

– Quý khách cần tôi giúp gì không? Anh muốn mua đĩa phim hay đĩa nóng? – Cô nhân viện đã nhận ra ý đồ mua sắm của anh.

Nhìn mặt mình sáng sủa thế này mà, nhưng đúng là mình muốn mua cái đó thật. Nghĩ là vậy nhưng anh nhất định từ chối sự nhiệt tình của nhân viên, tự mình tìm kiếm. Lượt một vòng quanh, mặt anh đỏ lên bởi những cái vỏ đĩa quá «trần trụi».

– Dạo này anh Thiên buồn phiền quá, mình sẽ lựa một bộ phim hài Hong Kong hoặc phim kungfu giải sầu giúp! Đã kết nghĩa anh em thì phải vui cùng vui, buồn cùng buồn! – Trần Hùng vừa nói vừa để ý quanh sạp đĩa mới, ở thế giới băng đĩa này hầu như loại nào cũng có. Bỗng nhiên anh nhận thấy một dáng người quen quen, hình như đã từng nhìn thấy ở đâu. – Hắn đang nhòm đĩa đen! Hắn là ai nhỉ? A, phải rồi, là bạn trai mới của Nhược Lam! Tại sao lại có ý đồ xấu xa thế?

Về phía Triệu Đông Kỳ, sau khi tìm được một hai chiếc đĩa được coi là tạm ổn, anh đi tới quầy thanh toán và yêu cầu người bán phải bọc chúng vào túi cẩn thận, nói thầm với chính mình : «Khả Vy và Lạc Thiên à, tôi chỉ biết nói một câu là chúc hai người đêm tân hôn vui vẻ! Tại hai người mà tôi chấp nhận bẩn mắt một lần vậy! Hy sinh vì nghệ thuật!».

Trần Hùng nấp vào một kệ giá lớn để tránh mặt, khi quay ra đã thấy bóng Triệu Đông Kì mất hút, chẳng biết đi đâu mà đuổi theo. – Tình hình này không được, mình mua đĩa đen còn được, hắn là người yêu mới của Nhược Lam, ai cho phép chứ? Chẳng phải Nhược Lam rất có con mắt nhìn người, sao lại chọn một thằng giả vờ mọt sách đầu óc đen tối thế kia?

Trần Hùng luôn nể Nhược Lam, không phải vì tư cách bạn gái cũ của Lạc Thiên mà bởi tính cách của cô rất cởi mở và có học thức. Anh coi cô như một người bạn, mà đã là bạn sao có thể làm ngơ được, lần này phải điều tra cho kĩ Triệu Đông Kỳ. Định kéo Lạc Thiên vào nhưng anh ta mới đổ bệnh, nên Trần Hùng tự mình xử lí.

Triệu Đông Kì trên đường về nhà giữ khư khư túi xách, lo sợ ngộ nhỡ có ai biết được bên trong chứa cái gì thì nguy. Bỗng nhiên đột ngột điện thoại đổ chuông. Thì ra là Khả Vy gọi, cô muốn mời anh một bữa cơm. Anh đã định từ chối nhưng cô vốn biết cách ăn nói, chẳng những anh không về nhà cất đồ mà xách cặp mang đi luôn, cô cứ lấy cớ rất vội thì làm dược gì chứ.

– Sao? Hôm nay trời đẹp hay vì tâm trạng phấn khởi mà gọi anh ăn đồ Tây vậy?

Đứng trước mặt Khả Vy, anh vẫn ôm cặp trước ngực.

– Em sắp lên xe hoa rồi! Hôm nay muốn tận hưởng những phút cuối cùng của cuộc sống đơn lẻ!

– Cô có tiền đãi anh chứ? – Anh dò xét, thấy mặt cô vui phơi phới, do lớp phấn hồng hay là đôi má ửng đỏ không biết.

– Yên tâm! Chồng em là đại gia mà! – Khả Vy giơ chiếc thẻ tín dụng mang tên mình ra hào phóng – Anh muốn ăn gì cũng được, em mời!

– Biết nghĩ đến người khác là tốt! – Anh xoa đầu cô – Nhưng có vẻ như còn có lí do nào đó muốn tâm sự hả?

Triệu Đông Kỳ nói đúng, Khả Vy kéo anh vào, trong thang máy đã tâm tình :

– Anh ta đã bảo là : Cao Lạc Thiên nhất định phải lấy Triệu Khả Vy!

Sắc mặt cô càng hồng hơn dưới ánh đèn neon, một niềm vui từ tận đáy lòng. Anh ta chẳng thể là người nào khác.

– Cô thích Cao Lạc Thiên hả? – Anh cũng tiếp thêm không khí, nếu đúng là sự thật thì những thứ anh sắp nghĩ ra chắc không có hại cho Khả Vy đâu

nhỉ, hơn nữa Nhược Lam cũng đã có ý muốn để Lạc Thiên đi tìm một tình yêu mới.

– Anh nói vớ vẩn gì đấy? – Mặt cô đanh lại, tay khoanh trước ngực, nhịp tim đột nhiên rộn ràng – Có cái gì giá trị trong chiếc cặp mà anh giữ như báu vật vậy? – Cô đổi chủ đề nhanh chóng.

– À không, chỉ là…một vài tài liệu cho bản thảo truyện mới của anh thôi! Anh sợ bị ăn cắp ấy mà! – Triệu Đông Kỳ cũng giỏi nói khoác lắm, vội vàng đổi ngữ cảnh- À, thế chúng ta sẽ ăn gì nhỉ?

Bữa cơm bắt đầu khi bồi bàn kết thúc việc bày biện món ăn, Khả Vy ngồi đối diện với Triệu Đông Kỳ cười nói :

– Nhớ mai phải phong bì cho em nhiều vào đấy! Ngoài anh ra thì em chẳng có người thân nào cả! – Coi như anh trai, Khả Vy mời anh dùng bữa.

– Mai? Mai cô đã cưới rồi á?

– Đúng vậy! Anh chưa biết gì sao? – Khả Vy hơi ngạc nhiên nhưng niềm vui trước mắt làm cô không bận tâm đến điều gì hơn.

Nhanh thế, mình vẫn còn chưa viết kịch bản cho hai đứa động phòng mà. Không được, kiểu gì quản gia nhà họ cũng thúc giục, lát nữa phải về hoàn thành nhanh chóng. Tuy nhiên cho chúng một đêm lãng mạn theo cách nào bây giờ? Chuốc rượu cho tên Lạc Thiên say mèm, để hắn muốn làm gì thì làm ư, thiện tai thiện tai, cô bé này còn quá non nớt chưa hiểu sự đời, tốt nhất không nên để trưởng thành sớm, mà nếu có chuyện gì xảy ra thì cô ta sẽ hận mình tới tận xương tận tủy bởi dám bố trí màn kịch kinh tởm đó, nhưng cô ta có vẻ mong chờ hôn sự này. Triệu Đông Kỳ đấu tranh tâm lí, nghĩ cách nào cho hai người họ bây giờ.

– Hươ hươ! Anh đang mải nhớ ai à? – Khả Vy khươ tay trước mặt, bộ dạng của Triệu Đông Kỳ khi thì bứt tóc, khi lại gắp thức ăn lên để lửng giữa khoảng không chẳng khác kẻ tâm thần.

– Khả Vy, anh hỏi cô một điều, phải trả lời chân thật đó…cô có muốn…có gì đó…với Lạc Thiên không?

Gay cấn đây, Triệu Đông Kỳ nhìn thẳng vào mắt của cô, như thể một tác giả đang tìm cách đi vào trong cuốn tiểu thuyết hỏi nhân vật nữ chính của mình nên tiếp tục hay chỉ đơn giản ở mức độ không nguy hiểm, lại có gì đó giống một người anh thực sự quan tâm tới cuộc đời sau này của người em gái.

Nhưng hoàn cảnh không cho phép anh nhận được câu trả lời.

Khả Vy còn chưa hết bàng hoàng vì câu hỏi quá bất ngờ đó đã thấy «nhân vật nam chính» bước vào sảnh. Không hẹn trước mà họ cùng có mặt tại tầng số 13, trong một nhà hàng cao cấp.

– Anh đang hỏi cô đấy? Nhìn cái gì thế? – Triệu Đông Kỳ quay người nhìn về phía ánh mắt Khả Vy, phát giác thấy chủ rể của ngày mai – Không thể để Lạc Thiên biết quan hệ giữa hai chúng ta được! – Triệu Đông Kỳ muốn tránh.

– Thế thì làm sao? Hay anh ngồi sang bàn bên cạnh đi! – Khả Vy cũng hiểu lí do chắc có liên quan đến Nhược Lam, cô cũng ngầm đoán ý chung nhân của Triệu đông Kỳ chính là cô gái đó.

Triệu Đông Kỳ vội vàng chuyển ghế khác, quên cái cặp – vật bất li thân, anh chạy lại lấy.

– Có cần mang đồ ăn sang bên anh không? – Khả Vy lúng túng.

– Thôi khỏi! – Triệu Đông Kỳ biết không thể kịp, vội nhớ ra số tiền lẻ mang theo không đủ để chi trả cho một suất ăn, – À mà thôi, anh về luôn đây! Anh có việc gấp! – Còn phải hoàn chỉnh bản kế hoạch nữa nên anh đã cuốn gói trong tích tắc.

Khả Vy khuân hết đĩa mì của anh ta về phía bên mình, chỉnh đốn lại chỗ ngồi, thư thái thưởng thức đồ ăn như không có việc gì.

– Anh Thiên! Hôm nay anh phải chơi hết! Chúng ta ăn xong là phải đi off ngay đấy!

– Thích thì chiều!

Lạc Thiên khoác vai hai cô nàng bên cạnh, đi đằng trước còn có một nàng đá lông nheo anh. Dường như anh chẳng để ý tới sự tồn tại của ai đó khác. Tình yêu trong anh đã chết, việc đi tìm thú vui bên ngoài chỉ là ảo giác, trước và sau khi đám cưới với cô gái họ Triệu, anh sẽ tiếp tục lối sống buông thả.

– Em muốn ăn thịt cá sấu! – Tiểu Mẫn nhõng nhẽo bên tai, cô đòi đám người ngồi chỗ trung tâm.

– Anh Thiên ơi! Càng ngày anh càng phong độ! – Chủ động đặt môi lên má anh, Tiểu Hương tạo dáng ngồi để khoe mẽ đôi chân dài miên man.

Lạc Thiên cười cười gọi món, lúc vào vì bị lũ cọp cái chắn hết tầm nhìn và giờ vị trí ngồi cùng hướng với Khả Vy nên anh cũng chẳng hay có một người đang dùng ánh mắt tóe lửa nhìn.

– Ơ? Kia có phải là thiếu phu nhân tương lai nhà họ Cao không nhỉ? – Tiểu Hương chảnh chọe chỉ ngón tay nõn nà về hướng đó, ngay lập tức Khả Vy dùng bữa tiếp, thức ăn trôi trong miệng không có vị gì hết, nhạt thếch.

Thiếu phu nhân nhà họ Cao? Lạc Trung chưa lấy vợ, thế thì ngoài vợ anh ra còn ai nữa? Lạc Thiên quay lại nhìn.

– Vy Vy, sao lại ngồi một mình thế này? Anh Lạc Thiên đáng ghét thật, đi chơi với tụi em mà để bạn ấy lủi thủi thế này à?

Khả Vy nhắm mắt rồi lại mở ra, con nhỏ trước mặt chưa chắc đã hơn tuổi cô mà giọng không một chút tôn trọng nào. Như những người bạn thân của anh, Trần Hùng hay Tuấn Kiệt luôn gọi chị dâu xưng tôi thế mà ba đứa mắt xanh mỏ đỏ này ghê gớm thật. Lại còn chế giễu, tỏ ra thương hại.

– Ấy, bạn ăn những hai đĩa, béo lắm! Đồ gì mà toàn mỡ! – Tiểu Quyên bĩu môi rồi rúc vào ngực của Lạc Thiên đang ngồi quay lại nhìn Khả Vy. Chứng tỏ ba cô nàng này sớm đã nhận ra sự có mặt của Khả Vy, nhưng cũng chưa nhận diện còn có một người nào khác đã ăn cùng cô.

Rồi kéo Lạc Thiên ngồi gần chỉ cách một bàn, ngồi trên dưới.

Khả Vy chỉ muốn nhét hết tất cả sợi mì vào mặt cô ta, người ta dùng dầu oliu để xào nấu cho ngon và ngậy mùi, kích thích vị giác, thế mà dám khinh rẻ như mỡ động vật rẻ tiền à. Cô vẫn tiếp tục ăn và tỏ ra không hề quen biết.

Lạc Thiên cũng có chút ái ngại, anh «e hèm» một tiếng tế nhị đẩy các cô nàng ra. Đối với anh cuộc hôn nhân chỉ mang tính chất thương mại nhưng Khả Vy cũng là vợ, không thể để mất mặt cô ta được. Anh chủ động đứng dậy mang đồ ăn chuyển sang bàn cô. Thấy lạ vì chiếc ghế đối diện bị kéo xệch ra ngoài, chẳng lẽ chân cô ta dài đến nỗi đá thúng đụng nia phi hẳn ghế ra khỏi quỹ đạo.

Ba nàng kiều đành làm theo anh. Khả Vy mặc kệ, cô nhắm mắt để ăn coi như tách lập cuộc sống bên ngoài, chỉ khi nào lấy dĩa xoắn mì mới mở mắt.

– Ăn mì đầy bụng! Ăn cái này tốt hơn!

Anh giật hai đĩa mì trước mặt cô rồi đẩy đĩa cá đã cắt nhỏ thịt mà chưa dùng của mình cho cô. Riêng về chuyện cư xử được lòng phái nữ là tuyệt kĩ của anh bất kể là đối tượng nào. Thế nhưng Khả Vy chẳng thể hiện gì ngoài khuôn mặt lạnh te :

– Anh phục vụ! Cho tôi tính tiền! – Quay sang cười niềm nở thể hiện phép lịch sự với nhân viên nhà hàng, Khả Vy lấy ví tiền ra.

– Quý cô sẽ thanh toán tất cả chỗ này? – Nhân viên nhìn anh chàng trước mặt, lẽ nào lại để cho phụ nữ trả tiền, thật là.

– Không! Tôi trả cho những gì mình đã gọi, chỉ thế thôi! – Mắt cô mở to nhưng chỉ hướng lên trần, không có ý định nhìn người nào khác

– Vâng, quý cô vui lòng đợi một chút!

– Này, tôi còn chưa ăn xong mà cô đã định đi rồi à, để đấy tôi trả! – Lạc Thiên đứng lên giữ tay cô lại, chẳng ra thể thống nào nếu trong mắt mấy em xinh tươi nghĩ rằng vợ chưa cưới của anh là một cô nàng không biết phép tắc. Đối với một người đàn ông mà nói, anh ta có thể kết bạn với nhiều loại phụ nữ, bị thu hút bởi sự kiêu kì hay trí tuệ của họ, hoặc là vì vóc dáng thắt đáy lưng ong, nhưng để chọn một người vợ, anh ta sẵn sàng đánh đổi những thứ kia lấy một cô gái ngoan ngoãn và biết vâng lời chồng. Có câu «Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về», giờ không cho Khả Vy kia biết trọng lượng của Cao Lạc Thiên thì sớm muộn những cô nàng vây quanh anh cũng sẽ thấy nhàm chán.

– Tôi bận! – Nhún vai, Khả Vy nói tiếp – Mai mấy người cũng đến dự đám cưới nhé? Thiếp mời chắc đã được chuyển tới! – Cô không vừa khi chào tạm biệt mấy cô nàng còn lại bằng câu nói này. Cao gia đã chọn lọc khách mời cho ngày long trọng, chỉ những người nào có chức sắc, địa vị mới được mời tới dự, ba cô nàng kia không thể đủ tư cách. Đã không tôn trọng ta thì ta cũng tương tự, Khả Vy còn nhắc tới từ «đám cưới» như một sự đắc thắng, mấy cô nàng kia có đẹp như hoa khoe sắc cũng chẳng là gì, dù sao cô mới là người được chọn.

– Hừ! – Mấy nàng thầm nhìn nhau, rồi Tiểu Quyên nói ra lời – Đêm nay anh Thiên sẽ tới Khê thi vi với chúng tôi, nàng đi cùng chứ? Anh Thiên à, chắc cô ấy chưa từng được tới mới chỗ đó đâu nhỉ! Anh cho cô ấy đi cùng với chúng mình đi! Anh…

Đối với dân sành việc nói người khác chưa từng tới những chốn chơi bời quả thật là chỉ bọn nhà quê ngoan ngoãn, mấy cô nàng dùng mọi lời ngon tiếng ngọt lôi kéo Lạc Thiên. Anh không muốn rơi vào tình huống khó xử, lại càng không thích để Khả Vy biết những mối quan hệ xã hội của mình, nếu từ chối xem ra mấy cô nàng sẽ coi khinh con mắt thẩm mĩ của anh đã chọn sai vợ, chẳng lẽ lại phải cùng Khả Vy về nhà, anh còn chưa tận hưởng buổi tối của người độc thân mà.

– Hay là Vy Vy không thích đi, vậy thì hẹn lần sau vậy! Chúng mình đi thôi anh Thiên! – Tiểu Mẫn quyết định thay, cô ta cố tình kích đểu.

– Ai bảo tôi không thích! Đi thì đi!

Vậy là năm người không dùng bữa nữa mà rồng rắn lên xe chạy thẳng tới phía Nam thành phố, nơi tụ hội của giới ăn chơi đẳng cấp.

Trên chiếc xe bốn chỗ ngồi, Khả Vy tự cho mình ngồi cùng ghế với Lạc Thiên, xét thế nào cô cũng đàng hoàng và là vợ của anh ta, không ngồi trên thì sao, để ba cô kia hậm hực ngồi dưới. Ba cô cứ : Anh Thiên ơi, anh Thiên à, rợn hết cả óc. Khả Vy còn chưa hình dung ra từ «Khê thi vi» nghĩa là gì thì con xe đã dừng lại trước một hộp đêm lớn với bảng chữ KTV hoành tráng treo trên tường. Thì ra «Khê thi vi» là phiên âm tiếng anh.

Lạc Thiên sải bước, anh là khách quen ở đây nên bảo vệ chẳng phiền xuất trình «giấy thông hành», Tiểu Mẫn, Tiểu Hương và Tiểu Quyên soi mói ánh nhìn của Khả Vy, ba cô theo sát Lạc Thiên.

Vì ban đầu có hẹn với Triệu Đông Kỳ nên Khả Vy vận đồ đoan trang, một chiếc váy dài qua gối màu be, áo khoác bò lửng nhưng không khí náo nhiệt trong kia không phù hợp với phong cách của cô lúc này rồi.

– Passport? Chứng minh thư? Thẻ hội viên? – Một người bảo vệ thân hình lực lưỡng khoanh tay nhìn Khả Vy. Từng bắp tay gã mới chắc và khỏe làm sao, cộng thêm cái đầu trọc trông thật gấu, hẳn là dân xã hội đen.

Khả Vy sợ hãi ngước nhìn, gã còn ghẹo lại cô bằng cách nói phả vào tai : Không thể vào!

KTV là không thể vào thì kêu mình đến làm gì? Khả Vy nhăn mặt nhìn Lạc Thiên đi đằng trước, cô cứ đứng cạnh tên đô to này. Rồi không

thấy cô đâu, Lạc Thiên mới ngoái lại nói :

– Người của tôi đấy!

Tên bảo vệ lúc này mới đồng ý để cô vào, gã còn đế thêm một câu :

– Cô em à! KTV là không thể về đấy!

– Xí! – Khả Vy chẹp miệng rồi đi vào trong.

Hành lang dẫn vào đại sảnh khá dài và toàn bộ tường ốp gạch đen tạo một không gian đen tối, ánh đèn quang phả xuống một màu trắng mờ ảo, Khả Vy vừa đi vừa ngó những chàng trai ăn mặc rất chi là phong cách, quần tụt áo pull và các chân dài miêm man. Ba cô nàng kia bảo

Lạc Thiên chờ một chút để đi thay đồ. Thấy Khả Vy lấp ló phía dưới anh gọi lớn :

– Mất mặt quá! Lần sau vào những chốn này thì ăn mặc thiếu vải chút đi!

Lạc Thiên đã quen với những nơi thế này, anh chưa bao giờ dẫn một cô gái nào vận đồ «kín đáo» đi cùng, ngay cả Nhược Lam vào đây cũng váy quây zip ngắn, Lạc Trung đĩnh đạc là thế cũng không dưới mười lần qua tới. Đối với những người giàu thì chẳng có giới hạn giữa hai

từ hư hỏng và chịu chơi.

– Hừ! – Khả Vy tức mình cởi bỏ chiếc áo lửng ra, váy áo bên trong có hai dây quai bản to.

– Chả trách bảo vệ không cho vào! – Anh khiêu khích, thầm nghĩ người nhà quê có đua đòi thế nào cũng chỉ thế thôi.

Sau đó ba nàng kiều cũng ra, bộ trang phục trước đó đã thoáng, giờ còn cũn cỡn gấp bội. Tiểu Mẫn mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng, chỉ cài một chiếc cúc để lộ đồ nội y rực lửa bên trong, tới eo thì thắt hai vạt áo, khoe khoang vòng eo 58 của mình, cô cũng biết cách phối với quần jean siêu ngắn, kết hợp đôi guốc gần 15 phân, một đôi chân hoàn mĩ cuốn hút. Tiểu Hương như không mặc áo, chiếc váy xòe dài chừng một gang tay màu nâu than bị lụy trước làn da trắng ngọc ngà, một dải lụa vắt ngang qua cổ và kết thúc tại cạp váy, tức là cả một mảng lưng của cô không có một chỗ nào giấu giếm. Còn lại là Tiểu Quyên, nàng này mặc đồ bó sát người màu nude, đến nỗi người ta chẳng phân biệt được đâu là da thịt đâu là trang phục.

– Thảo nào là không thể về! – Khả Vy phải quay mặt đi, không thể chấp nhận kiểu thảm họa thời trang mà những con mắt hau háu của đám đàn ông xung quanh cho là kiệt tác.

– Mấy em thay đồ khác đi! – Lạc Thiên vỗ vai từng người lại đẩy họ về phía nhà WC, anh thấy ngượng quá, sao lại để cô gái đó thấy những cảnh tượng này được.

– Anh cứ tự nhiên! Không sợ tôi xỏ xiên đâu! – Khả Vy cười đểu, nhưng lòng cô thật sự rất thất vọng. Tự lúc nào mà cô đã biết giấu những cảm xúc của mình để lộ ra bộ mặt không quan tâm.

Lạc Thiên đi lên mấy bước đứng chắn tầm nhìn của cô, cô chỉ được phép nhìn anh thôi, những thứ xung quanh tạp nham, không nên. Anh chẳng biết mình đã hiểu câu nói của cô bằng cách nào, đại khái là câu nói đó quá xỏ xiên đi ấy chứ.

– Anh Thiên, cả tuần qua không thấy anh xuất hiện, làm chúng em nhớ chết đi! Ai thế? – Lại một tốp phụ nữ khác quấn quanh chỗ anh đứng – Cô gái này nhìn quê quá đi! – Một vài tiếng nói nhỏ to của các nàng kháo nhau.

Khả Vy trừng trừng nhìn lại họ, mới đứng ở hành lang mà đã lắm gái theo thế này rồi, không biết vào trong có khi anh ta được săn như minh tinh. Cô nghĩ mình chẳng nên ở chốn này thêm phút nào nữa, định quay mặt đi.

– À à, người của anh!

Một câu nói của Lạc Thiên khiến cô dừng bước, vừa rồi anh cũng nói thế, nếu đã nói hai lần thì sao có thể đùa được.

– Tôi là vợ chưa cưới của Lạc Thiên! Xin chào các cô! – Dũng khí ở đâu cho cô nói lên điều đó, Khả Vy hiên ngang đứng giữa đám người đẹp.

Các nàng tròn mắt nhìn, thông tin anh lấy vợ hóa lại chưa lan truyền tới. Anh chỉ cười nhạt kéo cô vào một phòng yên tĩnh không đi qua sảnh.

– Ai cho cô ăn nói hàm hồ như thế?

– Chẳng lẽ tôi nói sai à?

Anh không nói lại được gì, đành im lặng. Mỗi người chọn một góc ngồi cách xa nhau, ánh đèn màu trong phòng hết chiếu qua mặt anh rồi sang cô.

– Thôi vậy, đằng nào đã đến đây thì hát mấy bài!

Phá tan bầu không khí, Lạc Thiên đến bên màn hình và chọn nhạc. Anh thích cảm giác yên tĩnh nghe Nhược Lam hát trong khán phòng karaoke, giọng cô ấy rất trong và nhẹ nhàng.

– Hát?

Lạc Thiên đẩy mic cho Khả Vy, thông thường anh chỉ lắng nghe người ta hát chứ có bao giờ chịu mở giọng. Bên cạnh anh toàn những giọng ca ngọt ngào mà lại tràn đầy sức sống, các cô nàng luôn cố gắng hết mình vì âm nhạc trước anh, nên anh cũng nghĩ Khả Vy sở hữu một giọng ca vàng. Nhưng anh đã thực sự lầm, cái sai nghiêm trọng nhất là đưa mic cho cô.

– Thử đi, tôi đã chọn bài!

Đó là một bài hát bất hủ đối với hầu hết những bạn trẻ thử giọng lần đầu tiên, một bài hát khuấy động không khí. Cái màng nhĩ đã quen nghe những thứ tuyệt vời hôm nay có dịp được nghe tiếng sấm rền. Ngay từ lúc nhạc dạo Khả Vy đã khó để bắt nhịp dù đã nghe nhiều lần bài hát này, cho đến khi vào lời bài hát thì…

– Cô im đi, đừng hát nữa! – Lạc Thiên lấy chiếc mic còn lại hét lớn. Cô còn chưa được nửa lời đầu tiên, anh đã không chịu nổi – Cô đọc rap hay là tụng kinh vậy?

Khả Vy đang phiêu theo những lời ca, chất giọng cô đã đủ lấp những gì ai kia đang nói, tiếp tục hát. Đến đoạn cao trào, con tim của Lạc Thiên như muốn nổ ra khỏi ngực, thứ âm thanh ngoa ngoắt réo rắt điếng người. Dàn âm ly tứ phía như hoạt động hết khả năng, thình thình vang bên tai, Lạc Thiên nhanh chóng nhấn phím im lặng.

– Ơ, sao thế?

Cô ta đang tỏ ra ngây ngô hay giả đò vậy? Lạc Thiên tiến sát lại, hét vào tai cô :

– Thà tôi nghe con chó sói hú còn sướng tai hơn!

– Anh nói cái gì? Anh đã từng nghe thấy chó sói hú thế nào chưa mà dám nói thế?

– Nghe rồi, nghe rất nhiều trên ti vi, chúng phải gọi chất giọng của cô là tổ tiên! Chắc cô mà đứng trước cái hang nào hò hét thì cả đám thú rừng chạy tán loạn, ngay cả sư tử Hà Đông cũng chào thua!

– Còn hơn giọng bò thiến của anh!

– Cô…cô đã nghe tôi hát khi nào?

– Sao phải nghe hát, chỉ cần nghe anh nói đã thấy ghê rồi! Cái giọng khàn khàn chán ngắt!

Con nhỏ này, giọng khàn chính là điều thu hút phụ nữ nhất của ta, trầm ấm như thế mà lại nói là bò thiến, được lắm – Đã thế tôi hát cho cô nghe!

Khả Vy nhăn lên giả bộ bịp tai.

– Mà tại sao phải hát cho đứa không có khiếu âm nhạc như cô? Về đi! Cô về cho khuất mắt tôi!

– Thèm vào, thật là may mắn khi không phải nghe anh rống lên!

Anh đã nghĩ cô ta chỉ kích đểu để được một lần nghe anh ngân nga, không phải tự phụ nhưng anh thừa nhận chất giọng của mình hoàn mĩ.

Khả Vy đi ra ngoài đóng sầm cửa luôn.

Lúc nào cũng dừng lại khi anh trêu cô phát cáu, và chính sự đùa có điểm dừng ấy của cô thấy anh hụt hẫng. Cô đi rồi còn mình anh ở trong, cô dám ra ngoài một mình ở cái nơi này ư, kiểu gì cũng sẽ quay lại. Lạc Thiên vẫn tư lự ngồi nhâm nhi chai Heineken.

Người nổi tiếng thì dù ở góc ngách nào cũng cuốn hút, mấy mẩu chân dài đánh hơi thấy căn phòng số 3, ùn ùn kéo tới. Đó chính là phòng mà Khả Vy vừa đi ra. Cô còn chưa bõ tức, anh ta suốt ngày đuổi cô đi, đã thế cô đi luôn cho biết, tưởng cô là cái đuôi lẽo nhẽo à, mới lại anh ta hư hỏng thì cô cũng có quyền. Nghĩ vậy cô không ra về mà tiếp tục vào đại sảnh lớn.

Giai điệu của ca khúc Set Me Free đinh tai nhức óc, volume được chỉnh ở mức tối đa, DJ ra sức ghì xước đĩa, nếu làm việc thường xuyên trong môi trường ô nhiễm tiếng ồn trầm trọng này chẳng mấy chốc sẽ điếc mất, Khả Vy áp tay lên tai nhưng cũng chẳng nhằm nhò, cô thu mình ở một quầy tiếp nước ngắm nhìn người bartender đuyên luyện làm ảo thuật với thức rượu, thi thoảng vỗ tay khích lệ. Anh chàng cười duyên lại để lộ một chiếc khuyên răng bằng vàng óng ánh.

Khả Vy để ý thấy có mấy cô gái ngồi một mình như cô, chỉ một lúc sau là có đàn ông đến mời rượu hoặc nhảy cùng, thế mà cô thì không. Không phải cô muốn như thế nhưng cô đã nhận ra một sự khác biệt giữa trang phục, thảo nào anh ta lại muốn đuổi mình đi để vui vẻ với mấy em xinh tươi mát mẻ! Đồ háo sắc!

– Ai cho cô bước chân vào đây?

Một giọng nói cất lên ở đằng sau lưng, hung hăng cao ngạo. Cô quay lại.

– Là anh sao? – Khả Vy đang tức lại gặp tên yêu nghiệt này, cô hoắc mắt đáp lại – Đây là nơi công cộng, ai cũng có quyền đến!

– Bọn bảo vệ mù hay sao lại cho con thổ dân này vào? – Vũ Gia Minh húng hắng, tay ra vẻ phủi hạt bụi to lù lù trước mắt.

– Anh hiểu tiếng thổ dân thì cũng thuộc loại người tiền sử cửi trần đóng khố thôi! Lêu lêu! – Cô lè lưỡi.

– Bảo vệ! Các ngươi làm ăn thế nào mà cho một đứa Mù Cang Chải vào club? – Vũ Gia Minh điện cho trưởng bộ phận an ninh, ra oai. Anh đang thưởng hoa thức nguyệt nơi này mà lại có một kẻ không đội trời chung đáng ghét làm mất hứng.

Khả Vy thiết nghĩ Vũ Gia Minh chỉ bỡn cợt cầm di động nói linh tinh, làm gì thực hiện cuộc nói chuyên nào bởi chủ câu lạc bộ này mới là người có quyền điều hành, cô vẫn vênh mặt lên nhìn. Vụ lần trước còn chưa giải quyết xong, hôm nay phải làm cho ra nhẽ.

– Thôi đi ông tướng, đừng cầm điện thoại buôn dưa lê với mấy tên bảo vệ ảo trong tưởng tượng!

– Xuất trình thẻ hội viên ra đây! – Anh ra lệnh, con oắt này đúng là mèo mù nhìn thái dương.

– Hô, thế hóa anh là gác cổng à? – Khả Vy cho rằng chỉ có kẻ tiểu nhân hèn kém mới đưa cô ly rượu ngũ vị hôm trước, và người trước mặt có ăn mặc bảnh bao lịch sự cũng chỉ là hình thức.

– Thưa Vũ tổng, ngài có việc gì cần sai bảo? – Một tên lực lưỡng không kém tên đứng cổng cúi người trước Vũ Gia Minh, ngoài ra còn có một vài người mặc Vest đen theo sau.

– Lí do nào nó được vào đây? Loại con gái này không đáng để đặt chân vào nơi làm ăn của ta!

– Dạ, tên Bự nói rằng cô gái này theo thiếu gia Lạc Thiên bước vào!

Biết ngay mà, chồng mình đúng là nổi tiếng toàn cái đâu đâu, Khả Vy lại nghĩ không biết Lạc Thiên giờ đang phóng túng như thế nào với các em gái.

– Lạc Thiên? Được rồi, gọi cả thằng đó ra đây, cho chúng làm chân lao công trong club! – Vũ Gia Minh đã tìm ra cách trả thù, một đứa dám phun nước vào người, một kẻ to gan phi chai sứ qua mặt anh không để làm việc dọn dẹp thì còn gì thích hợp hơn, đặc biệt là dọn bệ xí.

– Cái gì? Làm lao công? – Khả Vy cứ nhìn thấy bản mặt đắc chí kia lại ghét nhưng cô chỉ nghĩ trong lòng để dỏng tai nghe tiếp.

– Thưa Ngài, thiếu gia Lạc Thiên là bạn làm ăn lớn đối với vũ trường của chúng ta! Chắc do Ngài mới về nước nên chưa hay, có cậu ấy đến thì các siêu sao ghé vào chỗ này thường xuyên hơn, và các đại gia cũng vì thế mà tìm đến.

Nhận thấy sự cung kính trong câu nói của tên to con kia, Khả Vy mới vỡ lẽ đoán ra Vũ Gia Minh là chủ của hộp đêm này. Việc anh ta không biết tới quý danh của Lạc Thiên chứng tỏ phải là một người to quan máu mặt coi trời bằng vung. Cô dịu giọng ngay, thò tay cầm điện thoại, bật màn hình điệu bộ.

– Lạc Thiên đang gọi cho tôi! Đợi tôi một chút! – cười giả lả, Khả Vy đưa máy lên tai – Anh Thiên à, em Vy Vy đây, anh gọi em có chuyện gì vậy…à, anh bảo em quay lại chỗ anh à, vâng…rồi chúng mình sẽ về luôn sao?…Thế cũng được…đợi em một tý nhé! – Khả Vy canh đúng năm giây cho một lần đặt dấu ba chấm.

Vũ Gia Minh thực tế chỉ gọi bảo vệ ra oai cho cô sợ, lệnh cho họ lui.. Từ trước tới nay anh chưa thấy có người nào kiêu ngạo trước anh như con nhỏ này, đã thô lỗ còn không biết xấu hổ mà ngân cổ cãi cố, cứ cho hôm trước là vô ý đi nhưng ít ra phải có thành ý xin lỗi một chút, đằng này như người đắc tội là anh. Đợi cô nói xong mới tiếp tục :

– Định tính bài chuồn à?

– Không, chỉ là mai tôi kết hôn rồi, giờ phải về sớm để chuẩn bị!

– Ái chà, mai kết hôn mà hôm nay chồng cô lại ở đây, tình hình chắc là không giữ được hắn nên phải cắm cọc nấu cơm theo sau à? Thổ dân à, đừng mơ tưởng tới thiên nga!

Vũ Gia Minh khoái chí châm chọc, anh không nhận thấy một nỗi buồn dâng kín tâm trạng Khả Vy, có lẽ anh nói đúng, cái tên chồng đó vốn chỉ tồn tại trong hộp thủy tinh, cô được cầm nắm nhưng không tài nào có được thứ bên trong chiếc hộp. Khả Vy lấy li rượu bên mình uống một chặp, vị đắng lan tỏa khắp khoang miệng. Đắng đến nỗi tê dại, sau đó thì sẽ thế nào? Sau khi đã kết hôn với Cao Lạc Thiên, cô sẽ phải sống ra sao? Anh ta tối ngày la cà, còn cô lại không được phép tìm một cuộc sống tự do cho riêng mình. Cô muốn nhả cái hạnh phúc ảo này ra, nhưng đã nuốt vào rồi, đã đang tiêu hóa mất rồi.

– Ọe! – Khả Vy nhanh chóng ùn số rượu ra khỏi miệng, trả lại về chiếc li.

Vũ Gia Minh quả thực khâm phục mức độ dơ bẩn của cô, có phải trẻ con không mà ăn uống vô ý thức như thế. Mất vệ sinh quá!

– Đắng thì tôi phải nhổ ra chứ! Anh thấy ghê thì quay mặt đi, ai bắt anh nhìn đâu!

Rồi cô luồn vào đám đông tìm cách ra về. Lần thứ hai Vũ Gia Minh bỏ lỡ cơ hội trả thù, đã thế cô nàng lại còn làm dơ li rượu và ăn nói như lên lớp.

– Này, vất cái ly này đi nhanh! – anh sai khiến một bồi bàn, chắc không bao giờ có người nào như cô ta bởi chẳng ai có thể khủng khiếp đến thế.

Ấn tượng của anh về Triệu Khả Vy đó là : Thiên hạ đệ nhất bẩn thỉu!, hiểu hoàn toàn theo nghĩa gốc. Có lẽ hôm nay anh cần về nghỉ sớm, việc vừa xảy ra ám ảnh quá.

Lạc Thiên đang chôn chân cùng đám tiên nữ, họ thi nhau hát cho anh nghe giai điệu trầm lắng của một bản tình ca buồn, anh nhớ về Nhược Lam, cô chỉ thích hát những bài nhẹ nhàng trầm lắng, đám phụ nữ xung quanh lại đang hát về bài ca đó, có thể họ hát không bằng cô ấy, có thể họ đến được với anh nhưng…cái giọng chua loét đi đâu mất rồi. Cô ta ra ngoài đã hơn nửa tiếng, đi không trở lại, liệu có thể bị kẻ nào đó trêu đùa quá đáng hay không. Không đâu, cô ta là cáo mà, ai bắt nạt được chứ. Hay bị thằng cha nào mời rượu, hoặc bị tên say rượu bắt múa may quay cuồng. Cô ta xuất thân bần hàn, chắc không dễ bị lôi kéo đâu. Có khi nào bị mấy lão dê già dỗ ngọt, cô ta ăn tham lắm, nhưng cô ta mới ăn no rồi. Với mỗi đề xuất đưa ra Lạc Thiên luôn thìm được một cách chống chế, anh mặc định cô biết bảo vệ bản thân mình, đối với anh chỉ có Nhược Lam cần được che chở thôi.

Nghĩ thế nào anh vẫn quyết định tìm ra ngoài, bỏ lại sau lưng sự ngơ ngác của đám đàn bà.

Đi đâu mất rồi? Cô ta đủ gan thừa tiết quanh quẩn ở cái nơi này ư? Nhìn cô ta xấu xí thế chắc chẳng ai thèm tán tỉnh! Anh đã biết hy vọng cho sự an bình của cô hay đang dặn lòng rằng chỉ vì trách nhiệm. Có khi nào thấy mình chê cách ăn mặc nên chán quá bỏ về, đàn bà con gái lấy chồng cũng phải biết ý tứ, như thế là tốt! Nhưng anh nhận ra cô vẫn mang họ Triệu, phải tới ngày mai cơ, có lẽ nào cô tự thưởng cho mình một tối phong lưu? Nghĩ đến đấy anh không thể ngừng liên tưởng, sự khó chịu len lỏi dần trong ý thức, đi vào đại sảnh tìm kiếm. Phớt lờ tất cả những người nào gợi chuyện, anh hết quay trước ngó sau để tâm tới bóng dáng cô nhưng không thấy. Ánh đèn mờ làm anh rối chí, biết tìm cô ở đâu đây.

Anh dần dần lo lắng, chỉ tại mình sơ ý đuổi đi, tại cô toàn biết vâng lời những cái đâu đâu, lúc thì lại ngoan cố bằng được. Vừa bực lại vừa không an tâm, hết lần này đến lần khác anh bạo dạn mở cửa từng phòng trà. Khi không nhìn thấy cô ở trong những căn phòng kín đó lòng nhẹ nhõm, lại có chút day dứt.

– Con quỷ nhỏ này biến đâu mất rồi? – Rút điện thoại ra, anh đã quên lưu số cô vào, hay chưa bao giờ có ý định đó.

– Cậu Lạc Thiên! Cậu đang tìm gì vậy? – Một bảo vệ tiến tới, hắn thấy Lạc Thiên tự do xông vào các phòng đặt trước của người khác nên có trách nhiệm ngăn cản.

– Không!

Lạc Thiên quay đi, đôi mắt vẫn không ngừng tìm kiếm.

– Có phải cậu muốn tìm tiểu thư họ Triệu phải không? – Người bảo vệ nói với lại.

Lạc Thiên tức thì hướng sự quan tâm về phía anh chàng này, tiểu thư gì chứ, anh thầm nhủ, cô ta vừa mới rời xa mình có một lúc mà đã nổi tiếng rồi cơ à, lại gây họa hay thế nào đây, dù nghĩ không tốt về cô nhưng có tia sáng nào đó làm yên lòng.

– Chúng tôi có lệnh cấm không cho Triệu Khả Vy vào đây! – Nói và chỉ về tấm biển treo ở góc tường gần lối ra vào, bảo vệ cũng chỉ là người làm theo mệnh lệnh.

Một tấm biển gần giống như lệnh truy nã, trong một thời gian ngắn như vầy đã có nhiều hàng chữ được đánh máy và in ra giấy rồi dán xung quanh. Lạc Thiên thử ra ngoài cổng, họ còn dán nhiều hơn. Anh đặc biệt chú ý tới dòng chữ : «

Bất kể bạn là ai, chỉ cần bạn có tên Triệu Khả Vy xin mời cút ngay khỏi lãnh địa này!

». Không có bức ảnh nào, cũng không có gì chứng minh đúng là cô nhưng Lạc Thiên đinh ninh là thế. Rõ ràng tên chủ câu lạc bộ này khinh thường Cao Lạc Thiên đây mà, dám cấm Cao thiếu phu nhân vào đây thì to gan lắm. Lạc Thiên nheo mắt giật tấm áp phích đó, chẳng lẽ cô ta bị chúng đuổi đi, vì sao ư? Theo anh có lẽ vì anh quá cuốn hút, việc mang vợ theo đến chốn này làm các tình yêu buồn bực mà ra về, thế là hộp đêm làm ăn thất bát, đành phải nghĩ ra quỷ kế không cho vợ anh vào. Anh cười ha hả, thấy vậy tên Bự đứng gác cổng trêu đùa :

– Anh Thiên, có phải anh sung sướng khi quý phu nhân không được tới những nơi ăn chơi của anh không? Xem ra anh cũng sợ vợ lắm! Có gì đâu, đàn ông không phong lưu không phải đàn ông, vợ thì chỉ ở nhà nhóm bếp thôi! – Gã Bự cứ ngỡ nụ cười của Lạc Thiên là vì giải phóng khỏi sự ràng buộc khi chơi trò cô dâu chú rể với phụ nữ, thông thường mấy anh chàng đa tình lắm gái theo hay gặp phải mấy cô vợ sư tử Hà Đông lắm, gã vỗ vai Lạc Thiên như thể hiện sự đồng cảm. (Tên này có mà chạy theo gái thì có!). Gã vừa nhận lệnh tuyệt đối không cho Triệu Khả Vy ra vào nơi đây, đồng thời mới biết cô ta là vợ chưa cưới của cậu hai họ Cao. Vì là lệnh của Vũ Tổng nên tưởng ông chủ muốn tạo không khí thoải mái cho cậu hai Lạc Thiên.

Một lí do duy nhất khiến Vũ Gia Minh không cho Khả Vy bước vào đây là bởi anh ưa sạch sẽ, không tiếp thị dân, tốt nhất là tránh càng xa càng tốt.

– Tầm bậy! – Lạc Thiên đang tự đắc với bản thân lại bị gán hai chữ «sợ vợ», nhớ lại lần gặp tên chí phèo Tú hôm đó lòng không tránh khỏi sự ngức ngáy, vợ không sợ chồng thì thôi, việc gì anh phải sợ cô ta, được rồi chờ xem. – Anh đây không bao giờ có khái niệm sợ sệt bất cứ cái gì, mà chú có thấy cô ta ra ngoài này không?

– Đấy, không sợ mà hỏi han à? Có, bà chằn đã ra khỏi phạm vi hoạt động của chúng tôi!

Lạc Thiên huých tay vào gã, tức tối bỏ đi. Gã đã dùng từ «bà chằn», ý châm chọc anh «yếu đuối» trước vợ. Người ta chỉ dùng từ đó để nói mụ vợ bà la sát hành hạ chồng không ra gì.

Cô ta đã ra khỏi, cũng khá lắm, mình đuổi là đi luôn! Anh bực vì điều đó chứ không thấy hay ho gì, cũng khó chịu bởi ngay cả tên bảo vệ còn nghĩ anh như thế thì những kẻ khác sẽ nghĩ thế nào. Đã thế sau ngày mai anh ở luôn tại vũ trường cho thiên hạ biết, Cao Lạc Thiên này vốn coi vợ bằng vung nồi.

Về tới nhà, Cao phu nhân quan sát anh, chỉ cần ngửi nhiều mùi nước hoa trộn lẫn toát ra từ cơ thể là đoán ngay anh đã ở đâu, bà vẫn biết tính anh vốn lăng nhăng di truyền từ người cha nhưng cũng chính anh là người hợp tính ông ta nhất và là điều quan trọng để ông ta còn yêu thương cái gia đình này.

– Quản gia! Con cáo Khả…à…Triệu Khả Vy đâu rồi?

Lần đầu tiên thấy anh nhắc tới tên phụ nữ trước mặt người lớn trong nhà ngoại trừ Nhược Lam và Lạc Nhã hay các người đồng cấp là phái yếu trong công việc, tuy biết cô không người thân thích nhưng anh không chắc cô sẽ về nhà mình. Đồng hồ đã qua mười một giờ, con gái không nên ở bên ngoài khi về đêm.

– Con bé ở trên phòng, có việc gì vậy? Nếu không con cũng đi ngủ sớm để mai còn tiếp khách! – bà Cao trả lời thay để lão Tôn giấu tệp giấy xuống dưới mặt bàn, đặt tờ tạp chí kinh doanh phủ lên, chờ Lạc Thiên lên lầu mới tiếp tục đem ra đọc. Đúng là Triệu Đông Kỳ không làm thất vọng, kịch bản sắp tới cho đôi vợ chồng tân hôn đúng là chỉ anh ta mới nghĩ ra, hoàn hảo, rất hợp lí.

Lạc Thiên định lên phòng mình ở tầng ba nhưng nghĩ thế nào dừng lại trước cầu thang, rẽ trái tìm đến phòng của khách trong nhà, lưỡng lự một lát có nên gõ cửa hay không.

Khả Vy ngồi trong phòng, cô đang…chụp ảnh tự sướng. Trước khi tết tóc se duyên với người ta cũng cần lưu giữ cho mình một thời vàng son rong chơi la cà.

– Mu…oa! – Làm một điệu chu mỏ đậm chất 9X, cái kiểu chụp ảnh trong nhà vệ sinh ánh đèn mờ ảo tung chảo không lẫn đi đâu được của con gái đang được cô áp dụng triệt để. Dung lượng trong thẻ nhớ hào phóng cho cô quay cả video, nào là tự giới thiệu bản thân, nói về tâm trạng hiện thời của mình như thế nào hay đến các ước mơ thuở nhỏ cô đều diễn thuyết mạch lạc. Sau khi coi lại thì xóa hết, lí do là : dở hơi à?, toàn nói mấy thứ vớ vẩn linh tinh, chỉ có những cái ảnh lung linh dễ thương được an toàn trong bộ nhớ.

Lạc Thiên đã gõ cửa rầm rầm mà không thấy có tín hiệu gì, nghĩ bụng hay vì cô ta giận mình, kệ xác đi nhưng nắm tay vẫn thình thình đập cửa.

– Triệu Khả Vy ra đây cho tôi! – Anh ra lệnh.

Thứ nhất vì tường cách âm, thứ hai vì một khi đang tập trung vào cái gì đó thì con người sẽ không mảy may những chuyện khác, thứ ba cô đang nhốt mình trong phòng vệ sinh, ba điều kiện cần và đủ để cô chìm đắm vào thế giới của riêng mình.

Lạc Thiên tức tối, cô ta là ai mà dám kiêu căng ngạo mạn không thèm nghe lời mình nói, hay là vì mình đã quá đáng chăng? Lẽ nào bởi vì không mang tiền nên đi bộ về nhà đâm ra giận dỗi? Đây chỉ là giả thiết của anh thôi chứ thực ra Khả Vy sau khi nếm thứ đắng trong quán, cô gọi một chiếc taxi về tới nhà và lôi nước tăng lực RedBull uống để củng cố sức khỏe cho ngày mai cũng như lấy vị ngọt lịm át đi thứ đắng cay. Đời nào Khả Vy ngốc nghếch. Lạc Thiên day dứt chủ động mở cửa bước vào sau khi nói :

– Cô không ra thì tôi vào đấy! – và không nhận được hồi đáp.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Không thể chịu nổi
Ban cho!
Nhanh trí
Bức tranh nhỏ giản dị
Bỗng Nhiên Yêu Em