<?php the_title(); ?>

Vợ Ơi Là Vợ

09.08.2014
Admin

– Không thể, sao lại được chứ? Ước gì có thể nhỉ! Bây giờ tôi vẫn chưa quen nhưng tới ngày hai người kết hôn, tôi sẽ xưng em với Khả Vy. – cô đặt câu hỏi và tự trả lời.

Đây chính là lí do khiến Nhược Lam tìm cách rút lui, cách xưng hô khác với trong điện thoại, có phần gần gũi và thân thiết. Khả Vy

chưa thể hiểu ý đồ câu nói, nhưng nó gần giống với câu nói đầu tiên mà Lạc Nhã khiêm nhường với cô.

– Chị Vy, đây là cuốn sổ ghi chép những ưu nhược điểm của anh Thiên, cả sở thích và sở ghét của anh ấy nữa, tôi viết từ lâu lắm rồi, nay trao cho chị! – Ngậm ngùi đẩy cuốn vở về phía người khác, Nhược Lam muốn níu kéo lại tất cả, chỉ là hồi ức thôi nhưng cô tham lam vẫn muốn cầm nắm.

– …Nhược Lam à, chị…chị thích Lạc Thiên?

– Anh ấy sắp kết hôn rồi, tôi phải chúc phúc cho hai người, không biết hôm ấy tôi có đủ dũng khí đến không, nhưng tôi thành tâm…- Nắm lấy tay người đối diện, Nhược Lam còn muốn gửi trả lại tình yêu vượt qua ranh giới của mình dành cho anh, cũng là để giải thoát cho chính mình.

– Và Lạc Thiên cũng yêu chị! – Khả Vy rụt tay lại.

– Vậy thì sao chứ? Cô dâu vẫn là Khả Vy mà!

– Tôi…- Khả Vy bị cấm không được tiết lộ về cuộc hôn nhân giả này, nhưng trước mặt là Nhược Lam, cô không cầm lòng được.

Đôi mắt cô ấy thánh thiện quá, Khả Vy thấy mình chỉ là một hạt bụi nhỏ – …tôi…hai người tại sao lại không đến với nhau chứ? – Cô hoàn toàn không muốn mình là kẻ phá đám.

– Chị Vy à, chị phải làm cho anh Thiên hạnh phúc! – Nhược Lam nói chen ngay – Nếu chị không làm được thì nhất định phải tìm cho anh ấy một người khác yêu anh ấy nhiều hơn…tôi, và anh ấy cũng vậy…! Nhất định nhé, chị hứa đi…

– …Tôi không thể hứa! Mặc kệ hai người đấy, tại sao lại kéo tôi vào giữa! Tôi…có thể hủy đám cưới lại, chắc chắn anh ta cũng không mong muốn lấy một kẻ như tôi…

– Xin chị đấy! Làm ơn hãy biến tôi trở thành người xa lạ trong lòng anh Thiên…Tôi hy vọng chị có thể đem lại hạnh phúc cho anh ấy…

Câu nói đó có nghĩa là vị trí của cô ấy trong lòng anh ta là duy nhất…Hiện tại và quá khứ đúng là như thế.

Khả Vy trở về nhà họ Cao, mọi người đã quay quần bên bàn ăn, chỉ còn một chiếc ghế trống.

Bữa cơm này vắng bóng Lạc Thiên.

***

Triệu Đông Kỳ đã ngồi hàng giờ để nghe lời tâm sự của Nhược Lam, cô mượn tạm bờ vai anh để tìm một nơi bình yên trong chốn vốn không bao giờ lặng. Một quán bar, những ánh đèn xanh đỏ điên loạn, nhưng tiếng tạp âm xập xình, hội tụ của tận đáy xã hội với đủ loại người đem theo muôn vàn cung bậc cảm xúc. Cô đã gọi rất nhiều rượu và đều uống hết. Triệu Đông Kỳ để cho cô tự nhiên, để cô được say mèm trong vô thức, thoải mái gào khản cả cổ ba chữ «Cao Lạc Thiên». Đôi khi cô lại ngỡ tưởng người ngồi bên là anh mà vòng tay ôm lấy, muốn quên một người sao khó thế.

– Đồ ngốc! Em yêu anh ta sao lại phải thuê anh làm bạn trai? – Cương quyết Đông Kỳ không uống một giọt rượu nào, một người không tỉnh táo là quá đủ.

– Anh mới là ngốc đấy! Biết em lợi dụng anh mà vẫn cho phép! Lại còn đóng thất rật nữa chứ! – Nhược Lam chỉ mỉm khóe môi mùi rượu đã tỏa ra nồng nàn. Trong men say tình ái người ta lạc lối nhưng đối với men rượu lại khiến người ta tỉnh táo vô cùng, biết phân biệt phải trái, nên tiếp tục hay dừng lại. Trước hôm dự tiệc nhà họ Cao, cô đã mời gặp riêng Lạc Thiên, đòi chia tay và dẫn Đông Kì tới.

– Hắn ta, Lạc Thiên ấy, là một người đàn ông tốt, sao em lại…từ chối? – Khi được giao nhiệm vụ dựng kịch bản cho Khả Vy và Lạc Thiên, Triệu Đông Kì đã nắm được bản chất con người Lạc Thiên, dù anh ham chơi thật nhưng là người có trách nhiệm và giàu tình cảm, mà có lẽ cũng vì sự cự tuyệt của Nhược Lam mới khiến anh tìm đến thú vui bên ngoài.

– Thế sao anh bảo muốn tán em cơ mà? Ngay từ đầu anh đã khẳng định sẽ giành trái tim em về bên anh, sợ rồi à?

Hôm ấy Triệu Đông Kỳ đã hứa như thế, cũng như Khả Vy đã từng mong ước một tương lai may mắn, nhưng đó chỉ là suông thôi…càng tiếp xúc với Nhược Lam, anh càng tự ti, bởi đôi tình nhân ấy quá hoàn hảo.

– Có nhiều điều khó nói lắm, ví như giữa em và anh ấy, không thể là tình yêu, mà lại thân thiết hơn tình bạn…Hai chúng em có một điều kiện ràng buộc lớn lắm, không thể…em không thể là cô dâu của anh ấy, và ngược lại, anh ấy cũng không thể đến với em…

Sắc từ ánh đèn phả xuống ly thủy tinh màu cầu vòng, rồi phản chiếu lên gương mặt mệt mỏi của cô, xuyên thủng vào một thứ biết đập duy nhất ngự trong lồng ngực, có lẽ chẳng có đôi tình nhân nào bất hạnh hơn cô và Lạc Thiên.

– Chẳng lẽ, hai người là…- Bức tường ngăn cản tình yêu của hai người đó là gì, điều đó suy xét kĩ anh dần đoán nhưng thật khó để tin.

– Em sẽ cho anh một cơ hội!

Nhược Lam không điền thêm vào dấu ba chấm, cô lặng thinh nuốt lấy những khúc xương đau đớn. Tác nghiệp chừng ba năm, ngòi bút của Triệu Đông Kỳ có thể viết ra bao nhiêu hoàn cảnh ngăn cách đôi nam nữ, sự nhạy cảm trong cuộc sống là lí do anh có thể ngầm dự đoán và đến ngày hôm nay hoàn toàn xác thực được quan hệ của Lạc Thiên và cô. Theo pháp lí thì chẳng có một tác giả hay một người nào có quyền hạn phá bỏ xiềng xích giùm hai nhân vật này, bởi họ đã rơi vào trạng thái không lối thoát, vô vọng tuyệt đối. Vậy nên anh đã hiểu sự rời bỏ Lạc Thiên của Nhược Lam là đúng đắn. Nhưng ngoài ra anh còn có môt dự cảm khác về cuộc hôn nhân của Lạc Thiên và Khả Vy sắp tới, nhà họ Cao đang muốn giấu giếm thiên hạ một việc gì đó, mà Khả Vy vô hình chung biến thành con rối. Anh chỉ là một người làm công viết tiểu thuyết, nhận tiền lương nhà họ, có chút thương cảm cho cô nhóc mồ côi không gia đình như mình, đứng ngoài cuộc đời họ. Nhất định nhà họ Cao sẽ không để Khả Vy chịu thiệt thòi. Anh duy chỉ cần đảm nhiệm tốt vai trò của mình.

***

Đã qua một ngày mà Lạc Thiên vẫn chưa về, Khả Vy thấp thỏm đợi chờ. Cô khi thì đứng ở hành lang, khi thì ra ngoài làm vườn, anh ta có thể đi đâu được nhỉ? Hai người họ quá nặng tình cảm với nhau, vậy cô tồn tại ở đây để làm gì? Không thể không có lí do nào được, chẳng dưng một phu nhân tập đoàn to lớn lại kén dâu cho con trai là cô gái như mình cả, Khả Vy thiết nghĩ, nếu như không cần tiền bạc, gia cảnh chí ít họ cũng phải chọn một nàng dâu thông minh, giàu học vị để tôn thêm một viên ngọc cho bữa tiệc pha lê. Nhược Lam lại hoàn toàn có những tiêu chuẩn đó, càng nghĩ càng đâm vào ngõ cụt, Khả Vy ngẩn người vô tình để vòi nước tưới xối xả vào chậu đỗ quyên khiến hoa bị chà dập.

– Khả Vy, cô mau mau chuẩn bị trang phục, chúng ta đi thể hiện!

Thể hiện? Khả Vy không rõ ông quản gia nói gì, chỉ thấy chiếc xe của ông đỗ sẵn ngoài cổng, đây có lẽ là một phần trong kế hoạch đám cưới. Cô vội vàng lên lầu, có vài chuyên viên trang điểm sẵn sàng làm đẹp cho cô. Nào là tẩy tế bào chết, mát xa toàn thân, xông hơi, làm móng, tạo kiểu tóc…gần hai tiếng sau cô mới bước ra. Thời gian lâu từng ấy mà quản gia Tôn không tỏ vẻ khó chịu chứng tỏ việc lần này là cuộc giao tiếp quan trọng.

Chiếc xe cổ điển dừng lại trước ngôi biệt thự giăng rất nhiều đèn điện nhà họ Hoàng. Một nhân viên bảo vệ trịnh trọng mở cửa mời Khả Vy xuống.

– Đừng lo! Tôi sẽ giúp cô đối ứng!

Quản gia lấy vững lại tâm lí cho Khả Vy khi thấy cô có phần do dự, hồi hộp và tự ti. Những chiếc xe hiện đại đỗ trước cổng oai phong, các cô nàng yểu điệu thục nữ bước ra với trang phục vô cùng quyến rũ. Khả Vy thấy quản gia Tôn lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng với thời trang của giới trẻ hiện thời, họ ăn mặc dễ dãi và khoe mẽ quá. Thật may có ông ở đây không thì cô cũng phải trưng diện những thứ khoét trần cả khoảng lưng hay thiếu vải ở ngực trầm trọng.

– Anh Thiên, chị dâu đến kìa! – Trần Hùng vỗ vai người ngồi đối diện.

– Ơ kìa còn ngồi đây làm gì? Mấy tiểu thư có phiền khi nhường chỗ cho…

– Hôm nay không phải bữa tiệc của gia đình cậu sao? Không lo tiếp khách đi còn rảnh tiếp tôi? – nhìn thẳng vào mắt Tuấn Kiệt,

Lạc Thiên lên giọng, một mặt để các người đẹp thỏa sức ôm hôn mình.

– Anh! Sao anh lại lấy vợ chứ? Ai cho anh lấy vợ! – Một cô gái õng ẹo mơn chớn vành tai của Lạc Thiên mà thủ thỉ. Đúng vậy, thật đáng tiếc cho một trang nam tử hán hào hoa phóng thoáng và các cô nàng ôm mộng yêu đương với anh.

– Lấy vợ để đi chơi không bị kiểm soát! Mấy em không thích anh đến hộp đêm thường xuyên à!?! – Tu một chai bia lớn, Lạc

Thiên ăn nói một cách bất cần, đây đúng là mục đích thực sự của anh.

Tuấn Kiệt và Trần Hùng chỉ biết nhìn nhau, hai người đoán không sai, chơi với Lạc Thiên từ lâu chẳng lẽ việc cô gái Khả Vy kia dục dịch đi vào tim anh chàng đa tình này họ lại không biết. Thế nên đùng một cái việc kết hôn của hai người đó như một dấu chấm hỏi chấm khổng lồ ẩn giấu trong lốt của dấu chấm than bé tí tẹo, việc này có liên quan đến Nhược Lam hay không, câu trả lời dù ít hay nhiều ắt phải là có. Vừa nhắc tới người, người đã đến, xa xa là bóng của Nhược Lam cùng với một chàng trai. Ngoài Triệu Đông Kỳ ra thì còn ai khác.

Ánh mắt Lạc Thiên không lướt qua Khả Vy bởi lẽ anh không quan tâm đến cô, nhưng đôi mắt ấy đã dừng chân chỗ Nhược Lam, trong vài tích tắc lại trở về cùng những chất men kích thích của mạch lúa mầm, anh siết chặt cô gái bên cạnh hơn, tiếp tục trêu đùa.

– Lần này tôi không biết có phải mình sắp sửa xem kịch nữa không đây! – Tuấn Kiệt thở dài, dù là bạn nhưng anh không đoán được suy nghĩ của cả Nhược Lam lẫn Lạc Thiên.

Triệu Đông Kỳ dáng người mảnh khảnh, anh tương đối cao và điển trai, đặc biệt là cặp kính mắt đang đeo tạo cho anh một vẻ trí thức uyên thâm. Nhược Lam bám tay anh, ngón tay bỗng siết chặt khi đôi mắt nhìn thấy những hành động ấu trĩ của Lạc Thiên.

Quản gia Tôn gật đầu chào Triệu Đông Kỳ, ông không rõ quan hệ của tên tác giả này với con gái nhà họ Trịnh, miễn là anh ta vẫn hoàn thành tốt kế hoạch của Cao gia là được. Ông chợt nhận thấy một người đàn bà ăn mặt rõ là lẳng lơ, ánh mắt đay nghiến, quay sang bảo Khả Vy chờ ông đi có chút việc.

– Vâng, cháu hiểu những việc cần làm! – Khả Vy cười nhạt, hôm nay chính là ngày kiểm tra những kết quả mà cô học được.

Cô cứ đứng yên như thế, chờ đợi Lạc Thiên đến gần, cô biết thân phận của mình nên khi nhìn Lạc Thiên với các cô nàng nóng bỏng kia ngoài chữ làm ngơ thì còn cách nào khác. Lại còn sự xuất hiện của Nhược Lam nữa, chắn hẳn anh sẽ lợi dụng cô để chọc tức Nhược Lam cho coi. Khả Vy liên tiếp thở dài, bắt gặp ánh mắt phấn chấn của Triệu Đông Kỳ, đoán rằng anh ta vinh dự được đi cạnh người đẹp nên tủm tỉm cười. Cô đã nghĩ nếu cùng với Triệu Đông Kỳ hợp tác biết đâu cô sẽ có một người chồng giàu có, còn anh cũng sẽ giữ cho mình một tiểu thư đài các, nhưng đứng ở góc nhìn của một người ngoài vào mới biết đó chỉ là giấc mơ của hai kẻ ngu ngốc, há miệng chờ điều kì diệu. Rõ ràng nhìn anh ta không có chút gì hợp với Nhược Lam cả, nếu không hề nói giảm nói tránh thì chính là đôi đũa lệch, kệch cỡm. Khả Vy thử đặt mình vào vai anh ta và Lạc Thiên là Nhược Lam, thì kết quả cũng vẫn vậy. Chắc là vì cô quá bất ngờ trước những phú quý họ Cao ban cho mà lơ đễnh nghĩ viển vông, vô thực. Tỉnh lại đi Khả Vy ơi, mày nghĩ mày là ai mà dám trèo cao, có biết tham thì thâm không. Thế nên cô chỉ cần là một diễn viên đóng tốt vai trò mà thôi.

Đừng can thiệp vào anh chàng Lạc Thiên đó.

– Cô đến đây làm gì? – Quản gia Tôn ra hiệu cho người đàn bà đó đi tới một chỗ khuất ở tầng dưới và dò xét.

– Tôi không được đến đây à? Nhà họ Cao có quyền không cho tôi xuất hiện trước mặt họ chứ đâu có đòi hỏi khuất mắt những bữa tiệc vui vẻ thế này! – cô ả vẫn đu đưa theo tiếng nhạc trẻ sôi động bên trên.

– Yến Yến, cô làm ơn đừng phá hỏng bất kì điều gì! Chúng tôi sẽ bù đắp ổn thỏa cho cô và đứa bé!

– Xem ông lo lắng chưa kìa, tôi nào có muốn làm loạn, chỉ là muốn xem khuôn mặt cô gái có vinh dự được làm dâu nhà họ Cao thôi. Cô ta may mắn thật, mà nếu không nhờ tôi thì sao được như thế!!!

– Cô…- Lão quản gia xem thường loại người này nhưng vẫn phải xuống nước – Cô gái đó là người hiền lành, cô cứ yên tâm, cũng đừng tỏ ra quen biết hay có ý đồ tiết lộ chuyện đó với cô ta!

– Nhìn cô ta có vẻ ngốc nghếch! Xem ra các người chọn người giỏi lắm, xuất thân từ cô nhi viện, không ai thân thích, lại có vẻ ít học, đầu óc không giỏi tính toán, ha, sợ con dâu hờ nhà họ Cao cướp tài sản à?

– Chẳng ai tham lam như cô đâu!

Ông Tôn không hề thích lối nói chuyện quá thẳng thắn của cô ả. Cô ả nói không sai. Theo luật hôn nhân và gia đình, việc phân chia tài sản sau khi li hôn được làm rõ ràng, tài sản riêng của chồng sẽ không bị đem ra phân nhỏ cho vợ, chỉ trừ tài sản chung. Ai cũng đều biết vị thế to lớn của tập đoàn Trường Tồn, nếu kén một cô dâu nhanh nhẹn, khôn khéo, cô ta sẽ biết cách biến những tài sản riêng thành chung mà vung tay càn cướp. Ông nhìn thấy ở Khả Vy bản chất thực thà, ngoại trừ việc láu cá vặt vãnh thì không có gì đáng phải cảnh giác cả.

– Tôi chỉ là một người mẹ biết lo lắng cho tương lai con mình thôi! – Yến Yến cười ha hả, vỗ nhẹ vào bụng mình.

Vũ Gia Khánh đang hút thuốc vô tình nghe lọt câu chuyện của một ông già và cô gái trẻ, anh chẳng hiểu họ đang nói gì nhưng đứng gần nhà vệ sinh mà luyên thuyên thì thật kì cục, không đợi nữa, anh khẽ phát tiếng động để họ biết mà nhường lối.

Thấy thế ông quản gia vội vàng kéo Yến Yến ra chỗ khác, chừng nào cô ả chưa về thì ông không yên tâm.

***

Lạc Thiên bắt đầu xay xẩm, trong đầu mòng mòng một cơn sóng thần khó chịu đến ngột ngạt. Từ tối qua anh đã tìm đến rượu, giờ lại là bia, rõ ràng đã sử dụng thuốc giải rượu bia rồi mà không ăn thua. Chân tay rã rời, cuống họng khô rát, cả một khoang bụng chỉ ọc ạch toàn nước và những thức ăn vớ vẩn chứa chất bảo quản, xúc giác vô cảm trước làn da mịn màng của các nàng kiều kề bên, hơi thở phả ra nóng hổi đến bức bối, thêm nữa là bộ óc quay cuồng với hình ảnh người mình thương đang vui vẻ trong tay kẻ khác mà chắc chắn rằng kẻ đó chỉ là thế thân. Cô đang nói chuyện vui vẻ với Lạc Trung và một số người khác, thi thoảng lại giả bộ ngước mắt ngắm nhìn cái tên tiểu tử đeo kính đó. Đáng ghét!

Việc gì cô phải tỏ ra như thế. Sau bao nhiêu năm đi qua thời thơ ấu, cô đã ngầm nhận lời làm bạn gái anh, cùng trải qua những vui buồn cuộc sống, cùng hẹn ước một tương lai sau này. Người ngoài đều ngưỡng mộ tình yêu của hai người, thế mà một ngày cô quay gót. Ban đầu thì cô nói phải đi du học, sau sáu tháng quay trở về, tình cảm của anh vẫn vẹn nguyên mà cô dẫn Triệu Đông Kỳ tới nói là bạn trai mới. Thế đấy, cô cho rằng anh là một gã khờ khạo mà không biết con tim của cô có hình hài nào, hay cô chán ngắt với một Lạc Thiên này rồi, không, chắc chắn là có một lí do nào đó, anh không tin cô đã đùa với tình yêu của mình.

Khả Vy dần hiểu ra việc phải học nhảy và các quy tắc ứng xử mà quản gia yêu cầu, cô sẽ cho những ánh mắt không tôn trọng mình kia biết Triệu tiểu thư này không phải là kẻ thấp hèn. Rốt cuộc ông quản gia có nghiêm khắc và vị phu nhân khắt khe đến đâu cũng đều là muốn làm cô không bị coi thường.

Các tiểu cô nương quý tộc hằm hằm ghen tị với cô, như muốn nói rằng cô từ đâu ra mà dám giữ khư khư Lạc Thiên làm chồng. Có người túm năm tụm bảy phán xét về hình thể, tư cách và phẩm giá, đó còn tế nhị, có kẻ còn đi tới mà huých vào bờ vai cô một cách thô bạo : Con nhỏ này mày chỉ đáng xách dép cho bản cô nương đây! Đúng, họ đều có quyền coi thường. Không chừng nếu được sinh ra trong một gia cảnh giàu sang, Khả Vy cũng cho phép mình kênh kiệu với thiên hạ, thực tế thì cô chỉ là cô, nhờ bóng nắng của cái từ «con dâu nhà họ Cao» mà ngẩng mày mặt. Vậy nhưng cô sẽ diễn thật tốt, diễn đến cùng vai diễn của mình, hoàn thành để đáp lại ơn huệ của người ta.

Nhạc điệu chuyển dần sang bản ballad trầm lắng, một bữa tiệc thường luôn có phần khiêu vũ nhẹ nhàng này. Các cặp đôi sẽ kết cặp và tận hưởng giai điệu ngọt ngào của những nốt nhạc trầm bổng. Giống hệt như bữa tiệc nhà họ Cao, có lẽ Lạc Thiên lại phải ngượng ép với mình chăng?

Không như Khả Vy dự đoán, Lạc Thiên dời khỏi bàn rượu, rảo bước đi về phía Nhược Lam, tay nắm chặt đề phòng ai đó có ý đồ ngăn cản anh gặp cô phải bị ăn đấm. Khả Vy lủi thủi đứng một mình như thế, cô cần phải luyện tập dần những khi một mình, cuộc hôn nhân này vốn phải thế…tự gặm nhấm sự cô đơn.

Một vài cặp đôi đã sải những bước đầu tiên, vẫn còn nhiều người đứng đơn lẻ.

– Vũ Gia Khánh! Anh cứ nhớ tôi đấy!

– Tâm Như! Cậu bình tĩnh lại xem nào!

– Bình tĩnh? Tôi bình tĩnh làm sao được! Thằng cha đó dám từ chối tình cảm của tôi, đã thế còn vô tình vô nghĩa, được lắm!

Thù này quyết phải trả.

Cô gái có tên là Tâm Như lòng đang nổi một cơn tam bành, cô là con một thương gia khá giả, một nàng tiểu thư đỏng đảnh, bạo dạn trong quan hệ nam nữ. Trong bữa tiệc này cô đã bày tỏ trái tim mình cho thiếu gia nhà họ Vũ, nào ngờ anh ta còn giả bộ nghe headphone không thèm tôn trọng cô, phủ nhận tấm lòng này.

– À, con nhỏ đứng ở kia có phải là vợ chưa cưới của anh giai Lạc Thiên không? – cô cũng đã từng bị chính cậu thiếu gia này từ chối. Được lắm, giờ cho họ hiểu câu thành ngữ không ăn được thì đạp đổ là thế nào.

– Phải! Con nhỏ nhìn thật đáng ghét, nghe đâu du học ở phương Tây mà coi nó ăn mặc kín mít kìa, đúng là con nhỏ quê mùa! Anh Lạc Thiên đúng là chọn ai không chọn lại đi rước cái đứa giả vờ giả vịt ngây thơ trong trắng! – một cô gái khác tán đồng.

– Phục vụ! Cho cô gái váy trắng kia ly nước này! – Tâm Như nở một nụ cười ranh mãnh. – Hình như Vũ Gia Khánh đang đứng ở dưới tầng. – Chếch mắt xuống, cô nàng thấy anh ta đang nhâm nhi điếu xì gà, đứng một mình tư lự.

Cùng lúc đó vẫn đang ở tầng trên Lạc Thiên đã tới chỗ Nhược Lam, anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt minh mẫn mang một tia nắng ấm áp, cũng có phần phiền muội chất chứa, đan xen những nỗi niềm chỉ cô đáp ứng được.

– Đi theo anh!

Anh không muốn cô khiêu vũ với bất kì người đàn ông nào khác. Hôm ấy Lạc Trung đã đặt tay lên vòng eo cô, anh đã khó chịu lắm rồi, còn hôm nay thì tuyệt đối không ai được phép.

Dứt khoát kéo Nhược Lam về bên mình, anh như con sư tử đực đòi lại tài sản của mình, bất chấp tất cả. Triệu Đông Kỳ giữ lấy tay trái cô, anh có chứng kiến riêng của mình.

– Bỏ ra! – Lạc Thiên gầm lên, hành động đó thu hút sự chú ý của không ít người.

Nhược Lam cảm nhận được đôi tay buốt lạnh của Lạc Thiên, tay anh không ngừng ra mồ hôi, siết chặt đôi tay cô, giống như lời hứa sẽ bảo vệ cô suốt đời. Cô do dự, Triệu Đông Kỳ có mặt ở đây, chí ít Lạc Thiên cũng cần phải tôn trọng anh ta chứ.

– Nhược Lam, em theo Lạc Thiên đi! – Lạc Trung từ đâu đi tới, anh đứng về phía Lạc Thiên – Cậu buông tay để hai người đó giải quyết việc riêng được chứ?! – Anh lịch sự nhìn Triệu Đông Kỳ, anh coi cô như cô em gái bé bỏng còn cậu em trai, anh quá hiểu Lạc

Thiên cần và muốn gì.

Hít một hơi dài, cuối cùng cũng phải để người trong cuộc biết sự thật, Nhược Lam theo Lạc Thiên đi.

Khả Vy nhìn theo bóng họ khuất xa, một vài ánh mắt xỉa xói về phía cô đứng, cô giống như gì nhỉ, một con ngốc bị bỡn cợt, hay

một bù nhìn làm ngơ trước hành động của chồng chưa cưới với người phụ nữ khác. Anh thật ích kỉ khi không hề nghĩ đến bộ mặt của cô. Những công sức vất vả cô từng học : trong khi giao tiếp với bạn anh phải bồi thêm từ vựng tiếng anh vào, khi rót trà cho bọn họ cần làm những điều gì…cô đều học kĩ rồi, thế mà có ai cho cô được thể hiện đâu. Thật là phí phạm hay chính là một sự thiếu tôn trọng.

– Tiểu thư, một quý ông muốn tôi chuyển ly cocktail này tới cô. Ngài ấy bảo cô rằng bầu trời đêm nay rất đẹp, cô hãy ra ban công ngước lên và ước nguyện, có thể sao băng sẽ bay qua!

Khả Vy nhìn vào ly nước màu vàng đậm với lát chanh phảng phất hương thơm, ai có thể lãng mạn như thế được nhỉ? Liệu có nằm trong kịch bản của Triệu Đông Kỳ không, chẳng lẽ lại thay Lạc Thiên an ủi mình. Đón nhận ly nước, cô khẽ mỉm cười.

– Tôi có thể biết đó là ai không?

– Quý ngài ấy xưng danh là Vũ Gia Khánh!

Nói rồi anh phục vụ đi mất, để lại cho cô một cái tên lạ hoắc. Nhưng dù sao đứng ở trong khán phòng này lẻ loi quá, tìm một chốn yên tĩnh để bầu bạn với gió và trăng sẽ hay hơn. Nghĩ rồi cô tiến đến ban công, trầm ngâm nhìn ly nước.

Có một điều nhà họ Cao đã sơ suất là chưa để Khả Vy được thực tập với chất rượu. Ly cocktail này được pha hỗn tạp các loại nước. Rượu mạnh X.O kết hợp với nước cốt chanh đậm đặc, thêm vào đó là tương ớt cay hòa kĩ trong dung dịch, có thêm gia vị mặn mà của bột canh mà người tạo ra đã phải cất công đem từ nhà bếp ra theo yêu cầu. Khả Vy chưa thử dùng cocktail bao giờ, nghĩ nó giống như một thứ nước giải khát, mà đã là nước ngọt phải uống liền một hơi mới ngon.

Lạc Thiên dẫn Nhược Lam tới một căn phòng nghỉ của nhà Tuấn Kiệt, anh thường xuyên qua lại đây nên cũng có phòng riêng. Đóng chặt cửa anh mới bỏ đôi bàn tay cô ra.

– Em nói đi! Nói cho anh biết tại sao chúng ta lại thành ra thế này!???

Không còn là chất giọng trầm ấm ngày nào, tiếng nói có phần xa lạ như một cơn phong ba xuất phát từ tứ phía bóp nghẹt trái tim cô. Nước mắt, cô nghẹn lên trong tiếng nấc, muốn được ôm anh và tựa vào khuôn ngực kia khóc thỏa thích, nhưng không thể.

Anh đau đáu tìm kiếm ánh mắt cô, đôi tay ghì bờ vai mỏng manh, cô vẫn thế, vẫn là một hình bóng khắc sâu tận trong tâm hồn.

– Em nói đi! – Lạc Thiên đột nhiên thắt lại, anh sợ lời cô nói sẽ là không còn yêu anh, không không, anh tin rằng cô yêu anh nhiều lắm.

Đôi môi anh vội vàng quấn lấy cô, trước khi nói ra bất cứ điều gì xin hãy cảm nhận ngọn lửa tình yêu của anh, có biết anh mong nhớ cô đến phát điên, yêu cô tới cuồng say và sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ tình yêu này.

Nhược Lam tìm mọi cách chống cự, anh càng tỏ ra hung bạo, áp sát hai tay cô nơi trái tim mình, buộc cô phải nghe tiếng trái tim gào thét, cần cô đem tới cho anh một liều thuốc giảm đau nỗi lòng. Chỉ cần cô thôi, trái tim này ngoài cô ra còn thứ gì khác nữa.

Hơi thở anh phả thẳng vào từng tế bào cô, mùi bia tôn lên một Lạc Thiên đầy nam tính, làn môi anh khóa chặt môi cô, vội vã liếm láp tận hưởng vị ngọt.

Cô chưa bao giờ chống cự nụ hôn của anh như lúc này, giằng xé với tình cảm và dòng máu chảy trong người. Làm ơn bỏ ra đi!

Anh trấn áp cô, hai tay đi vào mái tóc dài mượt mà, giữ đầu cô sát bên mình, anh mất kiểm soát rồi. Đẩy mạnh cô xuống giường, anh ngang ngược đè cả thân hình lên.

– Lạc Thiên, nghe em nói đã!

Ngay khi môi anh rời khỏi cô đã lập tức nói, nhưng anh lại tiếp tục tham lam ép đôi môi cô bằng hàm răng chắc khỏe, đầu lưỡi lia vào để tìm cảm giác quen thuộc. Tại sao Nhược Lam lại không chấp nhận anh? Vì anh sắp lấy vợ ư, hay vì anh chơi bời? Cô có biết tất cả tật xấu của anh là tại cô gây ra không? Tại cô đã bỏ mặc anh, tại vì cô không cho anh lí do đã biệt tích xuất ngoại…Những cô gái bên anh chỉ là sự đối phó thèm khát của anh giành cho cô.

Nhược Lam yếu mềm, trước người đàn ông mà cô yêu đây càng không thể chống cự, mặc cho đôi tay anh tự do lần mò, từ vành tai lướt xuống cằm, rồi trượt xuống.

Anh đang suy nghĩ, nếu như giữa mình và Nhược Lam xảy ra chuyện chăn gối, chắc chắn cuộc hôn nhân với cô gái nọ sẽ bị hủy, và anh có trách nhiệm che chở người con gái này suốt đời. Trong đầu anh chỉ thể tư duy được thế trong lúc này. Sự tiếp xúc da thịt sẽ thay cho lời giải thích của cô.

Nhược Lam càng muốn cự tuyệt thì đôi môi anh càng lấn tới, ngự trị không chỉ những lời cô muốn nói, cả bầu không khí này và cả tâm hồn nữa. Anh miên man lạc bước…

– Không được! – Cô dùng mọi sức lực cấu lên tấm lưng ghì sát thân thể mình, cấu rất mạnh như muốn cướp đi hai mảnh da thịt.

Lạc Thiên vì quá đau đành phải buông ra. Lúc này quai áo cô đã tuột ra, lộ một phần ngực căng tròn mịn màng.

– Chúng ta không thể!

Đến lúc này tay cô đã lấm thấm máu, môi của anh cũng mang một màu đỏ.

– Em quá tàn nhẫn!!!! – Lạc Thiên dự định hôn cô một lần nữa.

– Anh chỉ là anh trai!!!!!!!!

Khựng lại, Lạc Thiên bàng hoàng nhìn cô, đôi mắt ấy không hề dối, rất thật, anh đẩy người mình ra khỏi.

– Em…vừa nói gì? Em chỉ coi tôi là anh trai thôi sao?

– Không phải, vì…cha em…cha Trịnh vô sinh!

Lạc Thiên không tin nổi những gì vừa nghe, cô có một người cha thôi mà, sao lại còn phải phân biệt cha Trịnh với ai, lẽ nào…Anh không thể biết được mùi vị của giọt nước trên khóe lệ kia.

– Em…và anh…Em xin lỗi!

Cô đâu có lỗi, anh cũng làm gì có lỗi, chẳng ai trong hai họ có lỗi cả, có trách thì nên than với số phận trớ trêu, độc ác quay vòng mối quan hệ của hai người.

– Thế tức là…chúng ta không thể yêu nhau? – giọng anh đều đều không còn đủ sắc khí nữa.

– Em vẫn mãi yêu anh…tình cảm của một cô em gái! – Nhược Lam cắn môi.

Lạc Thiên lững thững bỏ ra ngoài, dấu chấm hết dừng lại ở đây.

***

Vũ Gia Khánh đang xử lí hai phần ba điếu xì gà còn lại, chiếc nhẫn cái trên tay ánh lên một thứ màu sáng lấp lánh, tâm trạng vô cùng thoải mái. Anh vừa mới từ chối tình cảm một tiểu thư cao giá, đấy chính là một phần trong sở thích khác người của anh. Tán người ta sắp đổ rồi lại trở mặt coi như không quen biết. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô nàng khi bị khướ từ thật khôi hài, anh thong dong quanh quẩn bên hồ nước. Tầng trên ồn ào quá, hôm nay anh có vấn đề về hệ tiêu hóa nên không thích đánh chén, đành an cư. Mỏi chân, anh ngồi xuống một chiếc ghế lơ đãng ngắm ánh trăng dưới làn nước trong trẻo mát lành.

– Phì!!!!!!!!!!!

Có một tiếng động từ trên cao, anh bất giác ngước mắt lên. Đâu có dấu hiệu nào cho thấy thời tiết chuyển biến theo chiều hướng xấu, thế mà lại có mưa. Một làn mưa phùn rơi xuống khéo léo thế nào mà một mình anh lĩnh trọn.

Khả Vy ở trên lầu, cô vừa trải nhiệm một bữa tiệc ẩm thực với đủ các vị gia: đắng, chua, cay, mặn và lợ. Thật là kinh khủng, không thể tưởng nổi cái gì trong thứ nước ấy, ngọt thì không thấy mà lại cay kinh khủng, mặn ghê gớm, nước rượu đắng sặc lên tận mũi, sợ nhất là cái vị lợ trong sự hòa trộn không hợp lí. Ai lại quá đáng đùa cái trò này, nhìn thấy Triệu Đông Kỳ đang thẩn thơ bên chai

rượu, ngoài anh ta thì còn ai. Cô hùng hổ tiến đến.

– Con ki ki nào dám cả gan bôi tro trát trấu vào mặt ta!!!!!!!!!!??????? – Vũ Gia Khánh gồng người, mối nhục này không trả ngay thì không thể nguôi ngoai.

Anh phăm phăm vất chiếc áo khoác ra, đi vội lên lầu, qua chỗ người phục vụ rút lấy khăn trên ngực áo họ lau qua loa khuôn mặt.

– Gia Khánh! Cậu đến từ lúc nào mà tôi không thấy? Làm một ly với tôi! – Tuấn Kiệt niềm nở gặp lại chiến hữu sau bao năm xa cách.

– Tôi không có thời gian, đang điên tiết đây! – Anh ngó nghiêng lùng sục khắp mọi nơi.

– Cậu sao thế? Tìm ai à? – Tuấn Kiệt nhận thấy vài giọt nước đọng trên đỉnh đầu người bạn thiết nghĩ là sương hoặc nước hoa hay gôm xịt tóc.

– Vừa rồi có nhìn thấy đứa nào mặc máy màu trắng, tóc dài ngang lưng không? – Góc đứng của anh với ban công chéo nhau một đoạn, khi cô gái đó quay mặt đi chỉ kịp thấy một phần đằng sau, nếu anh đứng ngay dưới có khi đã không bị sao bởi đường cong của những tia nước trong miệng cô gái đi theo quỹ đạo hypebol.

– Mặc váy trắng? Ở đây có biết bao người! Cậu lại vướng bận vào chuyện tình duyên à? Sao bạn mình đều lận đận thế nhỉ? –

Tuấn Kiệt còn đang lo cho Lạc Thiên, nay lại thêm người nữa.

– Con quỷ cái đó mà để ta biết thì chết đi! Ta sẽ hủy hoại dung nhan nhà ngươi! Có ai thấy con điên nào đứng ở cái ban công này không? – Vẫn còn nguyên cơn giận, Gia Minh rủa ra tiếng, nói to hỏi những phục vụ và người xung quanh.

– Vừa nãy tôi có để ý, hình như là…- Tuấn Kiệt lúc rồi cũng tìm kiếm Khả Vy ở đâu, anh và Trần Hùng đang điều tra quan hệ lập lờ của cô gái này với Lạc Thiên.

– Nói xem, nó ở đâu? – Vũ Gia Minh không kiềm chế nổi, thúc giục.

– Cô ấy mặc nợ gì cậu à? – Tuấn Kiệt xem xét trước khi nói, dù sao hôm trước gặp Lạc Thiên và cô gái thấy hai người nói chuyện cũng gần gũi, còn xưng ông xã bà xã với nhau, tốt nhất nên tránh rắc rối cho cô vợ tương lai của bạn thân với giả sử trường hợp này xảy ra.

– Bạn có biết Triệu Khả Vy là ai không? – Tâm Như ra vẻ hỏi chuyện một cô bạn ở gần chỗ hai người đàn ông, giọng nhẹ nhàng, cô đứng quay lưng với họ.

– À, là cô gái vận đồ trắng đứng lâu lâu ở ban công thứ ba ấy hả? – Chỉ cần nói đến đây, mấy cô gái đạt được mục đích thì lẩn chỗ khác.

Biết tên được con quỷ to gan, không chần chừ mà Vũ Gia Minh hét lên:

– Triệu Khả Vy là con cóc ghẻ nào? Mau ra đây, đừng để Vũ Gia Minh này chờ đợi! Cho nhà ngươi hai giây để chuẩn bị rồi ra nhanh!

Tiếng nói to dù không dùng mic khiến mọi người khựng lại, cái tên Triệu Khả Vy vợ chưa cưới của Cao Lạc Thiên thì ai chẳng biết, họ xầm xì to nhỏ. Cách ăn nói thô lỗ xuất phát từ một chàng công tử ăn mặc lịch sự, khuôn mặt khôi ngô, người xung quanh cũng đều nhận ra chủ nhân chất giọng tức tối đó là Vũ Gia Minh với biệt danh “đại gia chơi bời!”, đã có chuyện gì xảy ra, chẳng ai biết.

Chăng chỉ tò mò vì sao cô gái Khả Vy đó lại quen biết với cả hai đại gia sát gái là Lạc Thiên và Gia Minh.

Khả Vy chất vấn Triệu Đông Kỳ, anh khăng khăng phủ định không phải do mình, chẳng cớ gì anh lại châm chọc cô cả. Đột nhiên một tiếng nói thất thanh vang lên át cả tiếng nhạc, Khả Vy mải suy nghĩ là ai, lập tức nghe thấy cái tên người “Vũ Gia Minh” nhớ lại lời của người phục vụ.

– Khả Vy, đừng nói là cô gây chuyện với người ta đó? – Triệu Đông Kỳ hướng mắt ra trung tâm dò hỏi.

– Ai thèm?! Đâu, anh ta ở đâu? Phải làm rõ vụ này mới được!

– Xin cô, hãy nghĩ tới danh phẩm của nhà họ Cao mà đừng làm liều! Cô nên nhớ mình sắp là người của Cao Lạc Thiên rồi, không được làm bậy! – Triệu Đông Kỳ không thấy vị quản gia Tôn đâu, nhưng anh chưa kịp can ngăn thì cô đã nhấc gót cót két đi.

– Này anh kia! Tôi là Khả Vy đây! Anh là ai mà dám khiêu khích tôi?!!!!!!

– Đúng con nhỏ này rồi! – Vũ Gia Minh nheo mắt ném điếu xì gà đã thấm nước vào người Khả Vy.

Dường như chẳng ai không để tâm tới hai người họ, Tâm Như thích chí cười ha hả, kể mà có Lạc Thiên ở đây thì hay biết mấy. Hành động ném rác vào phái yếu của công tử họ Vũ thật đáng lên án.

Quản gia Tôn tìm ra chỗ Nhược Lam, ông đang an ủi cô. Ngay từ nhỏ ông đã biết thân phận của cô nhưng cứ nghĩ ba người Lạc Trung, Lạc Thiên và cô chơi với nhau chỉ như anh em nên không để ý. Sau này khi phát hiện ra tình cảm của hai người ông đã chủ động nói với Nhược Lam trước để cô khuyên nhủ cậu chủ. Ông là người trung thành với nhà họ Cao nên cũng cố gắng tìm cách cho cô được hưởng sự chăm sóc của người cha đẻ.

Cô thu lu một góc khóc nức nở, vậy là hết tất cả.

Lạc Thiên chính là người đề nghị ông ở bên cô lúc này, anh không an tâm để cô lại một mình, mà anh chưa thể chấp nhận sự thật kia, tìm một khoảng trời nho nhỏ trải lòng.

– Gia Minh, cậu bình tĩnh xem chuyện gì đã xảy ra, đừng nóng vội! – Tuấn Kiệt can thiệp, bữa tiệc này dường như anh không phải chủ nhân hay sao mà vai trò nhạt nhòa quá.

– Anh nói xem? Tại sao lại chơi xấu như thế? – Khả Vy vẫn đang dùng lời lẽ lịch sự, cô chưa biết tính cách anh ta thế nào, không thể mạnh miệng ngay được.

– Hai người làm ơn vào trong phòng tôi nói chuyện được không? – Tuấn Kiệt ra hiệu cho Trần Hùng kéo Khả Vy đi, còn anh nhận trách nhiệm dịch chuyển người đàn ông này. Nhìn sắc mặt của cả hai thật đáng sợ.

Mất hơn mười phút bữa tiệc mới lấy lại không khí, Tâm Như hậm hực không được xem kịch nhưng hẳn đoạn gay cấn đang diễn ra.

– Bỏ ra! – Khoát tay người bên cạnh ra khỏi mình, Gia Minh sấn sổ tiến đến. – Con cóc ghẻ kia, mi có triệu chứng về thần kinh hay thích trêu ngươi ta hả?

Trần Hùng không thể để cô gái bị bắt nạt dù anh chưa hiểu việc gì, cô gái này sắp là phu nhân của người anh thân quen. Anh dang tay ngăn cản.

– Anh này đứng tránh ra, tôi phải nói lý với con người kia! – Khả Vy kéo Trần Hùng ra, hùng dũng tiến lên. – Từ khi sinh ra tới giờ tôi chưa bao giờ ức chế như lúc này, chưa thấy một kẻ nào thô lỗ chơi trò trẻ con ngu xuẩn như thế đâu!!! – Đầu lưỡi cô vẫn còn vị tê tê của ớt cay, cổ họng đắng ngắt, ngay cả tiếng nói phát ra cũng cảm nhận thấy vị rượu, dạ dày như bị tạt loại axit chanh chua loét. Cô còn không biết anh ta là ai, càng không thể chuốc giận được mà lại cư xử và hành động lỗ mãng.

– Thế cô nghĩ tôi đã từng gặp con quỷ cái như cô à? Tôi cam đoan rằng cô là kẻ vô duyên nhất trần đời! – Cứ coi như cô ta bị sặc nước thì cũng phải biết ý tứ mà phun trào chứ, mắt toét hay sao không thấy mình đứng dưới, chắc chắn là cố tình rồi.

Lí lẽ của cả hai hoàn toàn hợp lí, vấn đề ở đây người trong cuộc không chỉ có hai, nên góc nhìn một phía của họ không được chấp nhận bởi đối phương. Sau một hồi đấu mắt, họ nhận ra chẳng khai thác được gì từ nhau, anh muốn gột rửa lại thể xác và thể diện, còn cô chỉ muốn nhét thứ nước đó vào miệng anh để cho biết mùi vị.

– Anh nói lại coi! Thái độ của anh là gì? Đồ chết trôi!

– Tôi còn sống lù lù thế này không chết được đâu, mà cô chui từ đâu ra vậy? Ở cái nơi văn minh phồn thịnh này lại tồn tại một nhỏ thổ dân, đúng là chuyện lạ! – Theo anh chỉ có thổ phỉ mới bạ đâu phun nước ra đấy.

Khả Vy thở dốc, chiếc váy đã lấm thấm giọt mồ hôi.

– Nghỉ tí đã! – Khả Vy chưa tìm được câu nào chém chả, cô ngồi xuống giường, vắt một chân lên điềm tĩnh suy nghĩ, tên này còn xấu tính hơn cả Lạc Thiên nhiều nhiều.

– Tôi đây không có thời gian rảnh chơi với thổ dân! Một người thành đạt như Vũ Gia Minh đây luôn bận rộn! – Tuy nhiên anh cũng chưa có đề xuất gì để trả thù.

– Xí! Trước nay tôi cứ đinh ninh rằng đàn ông hễ là trưởng phòng, giám đốc hay cái gỉ gi gì đó, ăn mặc lịch sự, nhìn mặt đẹp trai sáng sủa phải là người đứng đắn…mãi cho đến một ngày tại hạ mới mở mang tầm mắt, toàn một lũ khùng!

– Chị dâu, chị đang nói ai vậy? – Trần Hùng không biết cô đang ám chỉ Vũ Gia Minh, anh hay Tuấn Kiệt đứng cạnh, hoặc là cả Lạc Thiên nữa. Từ “lũ” là số đông.

– Hahaha, con nhỏ này mà có chồng á? Chồng nó là ai, có vấn đề gì về thị lực hay chức năng sinh lí không? – Thấy ngạc nhiên trước lời nói của Trần Hùng, Gia Minh công kích, – Chỉ có thằng nào đầu bò mới lấy con nhỏ này!

– Trời ơi, nực cười! – Khả Vy rít một hơi khí – Kẻ tiểu nhân này không nói lại mình nên tìm cách nói nhảm đây mà!

– Ai cho phép anh nói Lạc Thiên như thế? – Trần Hùng tức thay thân chủ, đứng về phe Khả Vy.

– Chẳng lẽ tôi nói sai à? Tôi nói con bé này vừa bẩn tính, nói năng thiếu suy nghĩ, đã xấu bụng lại còn xấu mặt! – Gia Minh làm bộ mặt xám xịt.

Xem ra anh chàng này nói không sai, Tuấn Kiệt và Trần Hùng đồng quan điểm, Lạc Thiên sao lại chọn cô được chứ. Khuôn mặt cũng ưa nhìn nhưng không lấy gì là đặc sắc, tính nết thì đến ngày hôm nay họ đã tường minh,nhưng những gì anh chàng Gia Minh kia nói âu cũng là nói chính bản thân anh ta đấy chứ, hai người đành nhìn nhau nhịn cười.

– Mấy người IM giùm một lúc đi!!!!! – Lạc Thiên từ phòng ngủ nhỏ bên trong bước ra, mặt anh đỏ ngàu.

Sự xuất hiện của kẻ thứ năm bất giác làm bốn người còn lại giật mình. Họ trân trối nhìn anh.

– Thằng kia là ai mà dám lên lớp ở đây? – Gia Minh nhìn bộ quần áo xộc xệch của anh ta, lại còn cầm một chai rượu trên tay chẳng khác bộ dạng một tên say xỉn.

– Là…chồng chưa cưới của cô Triệu đây! – Tuấn Kiệt lên tiếng.

– Haha, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã!

Tiếng cười sản khoái phát ra ngay lập tức đã bị chai rượu từ cự ly mười mét phi tới. Lực đủ mạnh nhưng hướng nhắm bị lệch nên lao thẳng vào tường, ngay vừa chạm vào mảng vật chất đã phát ra một tiếng xoảng vô tình, dung dịch bên trong bắn tung tóe cùng những mảnh thủy tinh, tựa như con tim của một chàng trai sau một nhịp đập cuồng nhiệt tan vỡ thành những vụn nhỏ sắc lẹm, chọc rách hoàn toàn huyết mạch trong cơ thể khiến máu ồ ạt chảy.

– Lạc Thiên, cậu bị sao vậy? – Tuấn Kiệt vội vàng chạy tới, anh rơi vào trạng thái suy hô hấp trầm trọng.

Trần Hùng nhanh chóng nối gót bỏ rơi Khả Vy và Gia Minh đứng đó chưa hết bàng hoàng.

Chết vì tình là cái chết bất thình lình, câu nói này không bao giờ cổ. Chắc cô vợ của hắn bị xúc phạm nên mới hàm hồ! – Gia Minh tặc lưỡi lườm Khả Vy một cái. Anh còn chưa tính chuyện tên Lạc Thiên đó ném chai rượu vào mình đâu.

Khả Vy chợt ý thức, cô mở cửa để Tuấn Kiệt cõng Lạc Thiên xuống lầu. Trần Hùng nhanh chóng rút điện thoại gọi bác sĩ. Tránh mọi người ở bữa tiệc, Tuấn kiệt đi đường vòng, tìm một phòng nghỉ chuyên dụng y tế, không muốn làm lớn chuyện này lên.

– Đôi vợ chồng này, các người cứ nhớ mặt ta đấy! Tức cha chả là tức!

Đến đây vẫn chưa kịp trả thù Gia Minh phát hiện Khả Vy đã khuất dạng, lại còn nhận một cú ném thiếu suy nghĩ của người chồng cô ta. Anh sẽ ghi nhớ hai cái tên này.

Việc trị thương cho Lạc Thiên phải bí mật bởi nếu Cao phu nhân biết sẽ trách móc Tuấn Kiệt và Trần Hùng không chăm sóc cậu quý tử. Do đó sau khi quản gia cùng Lạc Trung đưa Nhược Lam về, Khả Vy đành nói dối để ở lại chăm sóc.

Bác sĩ khám tương đối cẩn thận, nói rằng anh bị tụt huyết áp và cảm lạnh do dùng nhiều bia rượu, chất aldehitde nồng độ cao đốt cháy nội tạng tức thời, khiến khí quản bị tắc và có chỗ bị phồng rộp ở dạ dày. Bên cạnh đó các enzim không có lợi tồn tại ở mầm lúc mạch và men hoa quả trong rượu hoành hành toàn bộ nơi chúng đi qua, ruột già và ruột non bị tổn thương, chất làm trong dung dịch gây hại trực tiếp cho sức khỏe.

Vị bác sĩ yêu cầu anh phải từ bỏ rượu bia trong thời gian ngắn, ăn uống điều độ kết hợp với các bài tập thể dục cải thiện sức khỏe, kiêng những hoạt động mạnh và khuyến khích hít thở không khí trong lành.

Sau khi pha chế thuốc giải rượu theo bài thuốc khoa học, Khả Vy và Trần Hùng khốn khổ bón cho anh. Người thì giữ cằm, nắn miệng anh mở ra, người thì đổ từ từ từng giọt nước mát qua thìa vào cuống họng bệnh nhân. Tới chiều muộn ngày kế tiếp Lạc Thiên mới tỉnh táo trở lại.

– Đã xảy ra chuyện gì với anh vậy? – Khả Vy đem đồ tới cho anh thay, ngồi xuống giường quan tâm.

– Chẳng liên quan gì tới cô!

Cộc lốc, bất cần, vô trách nhiệm là trạng thái của sáu từ ngữ anh cất lên. Thấy vậy cô cũng chẳng hỏi gì hơn, để yên cho anh nghỉ ngơi.

***

Ba ngày công tác ngoài nước đạt kết quả như mong đợi, hai bậc cao nhân trở về, Lạc Thiên cũng được hoàn trả kịp thời, Khả Vy thở phào nhẹ nhõm.

Vị phu nhân mới vài ngày không gặp nom Lạc Thiên mà chua xót, anh gầy hẳn đi, tuy không ra ngoài nhiều nhưng làn da xạm, dù đã cạo râu, trang phục phẳng là mà vẫn chẳng thể giấu sự nhợt nhạt dưới con mắt đã nhìn anh lớn lên suốt hai mấy năm qua. Bà nghe Lạc Trung nói vì công ty phân việc cho Lạc Thiên dồn dập, anh làm tăng ca nên sinh bệnh.

Khỏi nói thì những người trong nhà đều ngầm hiểu anh mắc tâm bệnh chứ nào phải gì khác, nhưng không ai nói ra miệng vì sự tồn tại của Khả Vy.

– Hôm nay chúng ta sẽ đi chụp ảnh cưới! – Cao phu nhân dừng ly trà lại.

– Dạ!? – Phần nhiều câu trả lời của Khả Vy mang ngữ điệu nghi vấn, đi chụp hình đương nhiên phải cả hai vợ chồng cùng đi, tại sao Lạc Thiên không hề xuống lầu và cũng không có ý định ra ngoài cùng.

Chưa kịp suy nghĩ cô đã bị kéo đi tới một trung tâm Studio. Váy cưới được chuẩn bị sẵn. Nhân viên đem trang phục tới, yêu cầu cô thử ngay bởi nếu có sai số họ sẽ nới rộng hoặc bóp vào. Mấy hôm nay so với ngày trước cô có phần gầy đi, cũng may số đo lấy từ lúc đầu họ đều trừ đi một hai phân nên khá vừa vặn. Làm trang điểm cô dâu xong, cô bước ra đứng trước gương.

Thật khó tin đó là mình. Một bản sao hiện lên trong tấm gương, là một Khả Vy quyến rũ, mang một vẻ đẹp sắc sảo rạng ngời, chân mày thanh kẻ đậm, hàng lông mi giả cong vút được lồng khéo léo cùng lông mi thật tạo nên sự tự nhiên thuần nhất. Sống mũi dùng loại phấn chuyên dùng tăng thêm độ cao và thẳng, nhỏ vừa phải cân đối, làn môi điểm lớp son và vẽ đường trái tim ngọt ngào. Nở một nụ cười, Khả Vy hạnh phúc ngắm nhìn bản thân.

Váy cưới màu trắng ngọc được thiết kế cầu kì, không dùng kim sa mà hoàn toàn là pha lê lấp lánh, điểm xuyết những hạt ngọc trai trang nhã. Người thiết kế đặc biệt chú ý tới dáng áo, chọn kiểu bó chẽn, ôm sát những đường cong cơ thể, đồng thời để lộ bờ vai trần thon thả, xương cổ mảnh dẻ, thông qua việc không may cổ áo mà để tựa áo nịt góp phần nổi bật vòng eo thon gọn. Găng tay thiết kế theo lối cổ điển, dài tới khuỷu tay kéo lại sự trang trọng thuần khiết. Linh hoạt hơn bất cứ phần nào của chiếc váy cưới, đuôi váy có khả năng thay đổi, chính là phần thân sau kéo dài trên sàn nhà khi cô dâu sải bước, càng thêm lộng lẫy cho những short hình.

– Đẹp lắm!

Cao phu nhân vỗ tay khen ngợi, điều đó tác động tích cực đến tâm trạng của Khả Vy lúc này. Thông thường những cô dâu hay có người thân đi kèm, coi như đây là một phần gia đình của cô vậy. Ông quản gia cũng không kiệm lời mà ca tụng.

Thì ra không có chú rể, người ta thuê một chàng người mẫu cao ráo, dáng tựa Lạc Thiên chụp thay. Bức ảnh đầu tiên, Khả Vy ngồi trên ghế, người mẫu nam mặc áo đuôi tôm đứng bên cạnh, không gian bố trí theo lối cổ điển quý tộc. Tiếp theo là cả hai cùng ngồi, chiếc váy cô dâu xòe rộng, đóa bách hợp trên tay người mẫu nam hướng về phía Khả Vy. Họ còn chụp thêm nhiều bức hình nữa, nhưng chỉ chọn duy nhất một tấm, Khả Vy thấy vậy liền xin họ sao ra đĩa cho mình giữ lấy làm ki niệm. Ai cũng hiểu cảm giác không thoải mái của cô nên quản gia Tôn đề nghị rửa ảnh cỡ nhỏ kẹp vào album tặng riêng

cô.

Tiếp đến là phần phục chế, vị phu nhân đưa cho họ một cái USB hình thù ngộ nghĩnh, chuyên viên chỉnh sửa cắm vào máy tính, mở tệp ảnh ra, toàn là những bức ảnh của Lạc Thiên chụp chung với Nhược Lam. Chỉ có bên cô ấy anh mới nở những nụ cười thoải mái nhất. Chiếc USB chính là lấy từ chỗ Nhược Lam. Phần mềm photoshop 9.0 được đem ra sử dụng, dùng lệnh cắt khuôn mặt của chàng người mẫu ra và thế vào khuôn mặt thích hợp nhất của Lạc Thiên, sửa sang lại những nét cạnh cho thật, không quá nửa tiếng đã tạo hình một bức ảnh cưới tuyệt vời. Cô dâu và chú rể cười tình tứ, bên dưới là dòng chữ tên của hai người và ngày cưới.

Khả Vy sau khi tẩy trang và thay trang phục bước ra, thấy hai vị kia đang làm thủ tục thanh toán, qua phòng phục chế, một màn hình lớn có ảnh cưới của mình, cô nhìn chăm chú, thấy lạ vì sao khuôn mặt chú rể đã là Lạc Thiên.

– Lần trước thì phải chỉnh kĩ thuật khuôn mặt của cậu Lạc Trung thành mặt cậu hai Lạc Thiên, giờ thì lại ghép mặt! Cuộc hôn nhân của gia đình này thật phiền phức! – Một kĩ thuật viên nói chuyện với người bên cạnh.

– Có gì khó hiểu đâu! Cậu hai Lạc Thiên nổi tiếng bắt gái sáu tay, đám cưới là hình thức còn cô dâu chỉ là manocanh!

Khả Vy thầm hiểu, họ để mình đi thay trang phục lâu thế là vì lí do này, muốn tránh cho mình chạnh lòng chắc? Có gì phải buồn chứ! Khả Vy quay mặt đi, vô tình phát ra tiếng động. Rồi đành thở dài trước ánh nhìn ái ngại của người khác. Ngay từ đầu anh ta không muốn lấy mình rồi, cũng là từ đầu đã có người bắt buộc giả danh chú rể, từ ảnh xem mặt tới ảnh cưới, Khả Vy nghĩ, chỉ dám mong cho hôm đám cưới chú rể không đội mặt nạ. Nhưng cô sợ điều đó là mơ.

Chia tay với Studio, họ hẹn chừng sáu ngày nữa sẽ có kiệt tác. Nhà họ Cao tốn không ít tiền vào việc bao nghệ nhân phác họa chính xác bức ảnh đó với vật liệu phối bằng những hạt cát màu cao cấp, đúng là thú tiêu tiền của nhà giàu.

Tiếp đến là phần chọn đồ nội thất trong nhà, Khả Vy sẽ được sống trong một căn nhà mới nên Cao phu nhân muốn để cô được tự lựa đồ thỏa thích.

– Chọn đi con! – Cao phu nhân buộc miệng, nhớ lại ngày trước bà cũng phải tự mình làm những việc này nên có phần đồng cảm.

– Dạ, ý cháu sao cũng được! Đồ nội thất cháu không rành lắm! – cô tế nhị từ chối.

– Phải tự chọn mới thoải mái, có những thứ do mình tự lựa sẽ thích hợp, còn để người ngoài chọn giúp chưa chắc đã vừa ý!

Nói vô tư nhưng câu nói của Quản gia Tôn này sao giống với cuộc hôn nhân này quá, Khả Vy được phép chọn chú rể ư?

– À thì ý ta là cháu sống ở nhà mới, thích sơn tường màu gì, rèm cửa và chăn đệm giường ngủ nữa, tùy cháu!

– Vâng ạ!

Khả Vy khiêm tốn chỉ lựa những đồ mang tính chất cá nhân, còn sử dụng công cộng với Lạc Thiên thì để Cao phu nhân giúp đỡ. Không gọi được anh đến thì cũng chỉ biết bố trí đồ đạc dựa sở thích hoặc theo y nguyên bản gốc trong phòng của anh ở nhà.

Nhìn những đôi vợ chồng trẻ tíu tít bên nhau mua sắm, họ tranh luận về kệ bếp, rồi là tủ quần áo, ngay cả đến những chi tiết nhỏ nhặt như bát đũa, khăn lau…thật sự đã chạm vào nỗi lòng của Khả Vy. Chỉ cần thời gian thôi, mất một năm, sau đó thì cô sẽ được tự định đoạt cuộc đời.

– Ngốc à, cơ sở này thuộc một trong những chi nhánh về lĩnh vực đồ dân dụng của Trường Tồn, con cứ chọn đồ cao cấp, không phải lo ngại về giá cả đâu!

Khả Vy ngượng cười, bà tốt quá nhưng đôi khi tiền tài của cải chẳng thể đổi lại cảm giác thoải mái của con người ta. Bà gọi một tư vấn viên tham vấn cho cô nhiều mẫu sàn nhà và các thứ khác.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Đêm Trong Căn Nhà Hoang
Rắn độc
Ngã Rẽ Cuộc Đời Ở Tuổi 16
Chuyện Tình Của Mình Với Gấu Người Đài Loan
Lỗi tại ai?