Nhưng sự thật Khả Vy không hoàn hảo như những gì anh mong đợi, bề ngoài cô hoạt bát, kiên nhẫn bên cạnh mụ – phù – thủy – khó – tính ( theo phép so sánh của anh), hễ bà chê bai trang phục do người bán hàng chỉ cho cô lại làm dịu cơn nóng của họ. Quả thật bà quản gia chẳng dễ mến tẹo nào, dường như bà không bắt nạt được Lạc Thiên nên ưa lên lớp cô vậy, bà không chọn được đồ ưng ý lại quay ra trách móc cô rủ rê mình đi mua sắm. Chưa hết, người phục vụ tận tình như thế bà cho rằng thiếu nhã ý, nên không mua, không thèm bất kỳ sản phẩm nào. Nhưng cái chính thứ khiến bà ái ngại là số tiền bỏ ra chỉ để mua mấy đường may khéo léo, về điểm này Khả Vy đồng tình. Cô vẫn chưa theo kịp thói quen phung phí của dân nhà giàu, mà có lẽ cô đủ thực dụng để kiểm soát được mình thuộc về giời hạn nào. Dù sao chăng nữa, cô thay đổi cách đối nhân xử thế, tất cả đều xuất phát từ tình thân gia đình. Nếu họ bắt cô hai mặt, mềm mỏng – đỏng đảnh vì một bé dê con nào đó, vì kỳ vọng của anh cô sẽ sống theo vai trò của con rối.
Cuối cùng thì Lạc Thiên cũng chờ được đến lúc cô vợ di chuyển sở thích sang làm đẹp bản thân. Anh đã lựa kha khá váy bầu trực chờ người đến.
– Nhiều như vậy sao? – Khả Vy ngạc nhiên trước một sạp váy vóc bày trước mắt. Cứ cho cô sẽ chọn một vài chiếc nhưng thật xa xỉ và tốn kém. Quá khứ của cô chỉ là một bộ quần áo mới sáu đứa trẻ chia nhau mặc, còn lại đều xỉn màu từ đồ ủng hộ của các trường học thôi.
– Trời đất! Cái này cũng đươc gọi là áo sao? Khả Vy cô xem con nhỏ kia ăn mặc lố lăng chưa, con gái thời nay thật là…! Cậu chủ đừng nhìn! – Bà đang nói về một ả váy ngắn, áo yếm sực nức nước hoa đang lả lơi khoe mẽ.
Vô ích, anh thích ngắm nụ cười hút hồn của Khả Vy khi cô quay sang răn đe mình. Cô ả đó là ai anh không quan tâm, những quá khứ nhạt phai theo dấu chân thời gian mất rồi, giật mình anh chợt nhận ra, không phải vì dê con nữa, tên người phụ nữ trước mặt đã chạm vào con tim anh rồi.
Có một điều anh đã lẩn tránh, anh không muốn đào sâu tìm đáp án, liệu tình đầu dễ dàng quên đi thế sao, anh bỗng quên bóng hình người yêu dấu rồi ư? Không, anh không muốn trao hời hợt trong tình yêu, anh muốn yêu và được yêu cháy bỏng, điều này đối với người phụ nữ chỉ mới quen chưa đầy một tháng chưa chắc…?
– Em không mặc được mấy chiếc váy voan mỏng thế này đâu, ngại lắm!
– Phải đấy! Ăn mặc thế nào để người ta đánh giá mình có học chứ! – Bà già có vẻ ủng hộ Khả Vy.
– Huh! Mode năm nay mà, trời nóng nên…
– Không! Đừng! – Càng ngày cô càng trượt dài trong hạnh phúc và không muốn nhìn lại, cô muốn đi tiếp trên con đường có anh. Nên, lớp vải dày mới làm mờ con ngươi, ngăn bước chân anh đi xa được.
Đứng trên bờ vực của hạnh phúc, một người tận hưởng ánh hào quang do chính nó ban tặng để một người vắt kiệt sức bưng bít mảnh thiếu thốn bằng nước mắt và niềm tin. Khả Vy ưng thuận bán rẻ để đổi lấy.
– Đến một ngày em mất hết mọi thứ anh sẽ còn ở…bên em chứ?
– .
Triệu Đông Kì khẽ rít một hơi dài qua điện thoại, chẳng hiểu hết được nghĩa câu nói bởi, anh không thấu cảm xúc người con gái đó. Anh đã bao giờ có cô để luôn được ở bên chăm sóc, đâu đã từng khẳng khái tuyên bố cô là bạn gái mình mà toàn quyền chở che. Dẫu anh để tiếng lòng cất lên nhịp đập hướng về cô nhưng liệu cô có hiểu hết tấm chân tình được không? Và vì anh không nói, để thời gian lặng câm nên Nhược Lam mòn mỏi tìm một bờ vai.
***
– Khi em không còn là mình nữa, anh vẫn theo đuổi em chứ?
Dương Mẫn kề vai bên Trần Hùng, ánh đèn cao áp phả xuống bao chùm bóng tối, không gian tĩnh mịch. Mảnh trăng khuyết lại bị mây che, xa xăm.
– Chỉ cần có cơ hội anh nhất định không từ bỏ! – Trách nhiệm đặt trong từng câu chữ, anh buộc mình phải chịu trách nhiệm về hình bóng canh giữ con tim mình.
– Làm thế nào để tạo cơ hội cho anh đây? – Dương Mẫn lăn từng giọt nước trong suốt, đối với cô mọi thứ sắp kết thúc rồi.
***
– Nếu em không xinh đẹp anh liệu thương em chứ?
– Có lẽ là không! Nhưng đó chỉ là ấn tượng ban đầu, nếu vẫn được tiếp xúc với em như thế, anh vẫn phải lòng em! – Lạc Trung gỡ bỏ lớp kính với chiếc gọng mạ kim loại, trang phục anh mặc khác xa với chốn công sở. Cho rằng anh yêu bằng con mắt, không sai, tuy nhiên nếu chỉ phiếm diện như vậy thì lúc này những ngón tay Phi Hàm đã không đan chặt trong lòng bàn tay anh.
– Đồ ngốc! Chẳng biết nói để người ta vui gì cả, thế mà em lại yêu sự chân thật đó của anh!
Phi Hàm cùng Lạc Trung bước từng nấc thang bộ. Họ không định leo lên tận tầng cao cùng của tòa nhà, chỉ là đi, đi đến lúc thỏa thích sẽ dừng lại, giây phút hạnh phúc là quá trình dài, tích tụ từ những cung bậc rồi thăng hoa. Chứ thực ra họ đâu đủ sức để chinh phục tất cả.
***
– Lạc Thiên! Giả dụ như em không có một cái gì hết, không một gì cả, em có cơ hội được làm…Ống Mút không?
– Ống Mút?
– À, em đùa thôi. Anh uống nước cam đi! – Khả Vy biết có hay không chiếc ống mút, nó cũng chẳng tăng giảm hương vị của nước. Ống Mút vẫn mãi chỉ là sản phẩm từ trí tưởng tượng về bản khiêu vũ của quý ông Cao Lạc Thiên mơ hồ.
Lạc Thiên quay sang nhìn Khả Vy một hồi, vài sợi tóc rối đưa qua trước góc ảnh. Cô gái mặc chiếc váy thiên thanh, cô dâu trong tà váy trắng đọng nơi trí nhớ và hiện tại, hòa hợp tại chính thể trước mắt.
– Em vốn dĩ đã chẳng có gì cả! – Làm gì có giả dụ, sự thật đúng là như thế, anh không mong sẽ làm cô hài lòng khi nghe mình nói – Đừng bắt anh trả lời vì…sự có mặt của em ở đây! – Ở đây là ở đâu?, khu vườn nhỏ trước hiên nhà hay ẩn sâu trong lớp da thịt con người, thật khó đoán, cách nói bao quát hay quá trừu tượng, mình anh biết và cần mình cô hiểu.
Khả Vy đứng lên về phòng ngủ, đêm nay búp bê con trai vẫn còn cơ hội ở bên cô.
– Cô bao nhiêu tuổi rồi mà chưa bỏ thú vui ôm ấp cái đồ chơi trẻ con này?! – Bà quản gia nom con búp bê xấu hoắc, lại khác giới.
– Dạ! Một người bạn tốt cho cháu, bác nhìn có giống Lạc Thiên không? – Triệu Đông Kỳ không vất vả tìm một hình nộm mini giống người, anh cho cô con búp bê với sự an ủi vô bờ. Khả Vy gọi nó là Lạc Thiên thì nó chính xác là Lạc Thiên.
– Cậu chủ mà ẻo lả như đống nhựa dởm này? Cô thôi ngay mơ mộng đi, đưa đây! Cô nghĩ mình đủ tư cách làm dâu nhà họ ư? Nên nhớ không nhờ cái thai giả thì Cao phu nhân chẳng chọn loại cắc ké đâu!
– Cháu biết, nhưng con búp bê này là món quà đầu tiên cháu nhận được, cháu đem nó ngủ cùng đã quen rồi…
– Đưa đây!
Bà giật mạnh khiến đầu con búp bê lìa thân, nó vẫn cười gô ghê. Không ai hiểu nó cười gì, người thợ vẽ môi hay bản thân nó cũng chẳng hiểu. Khi người sở hữu vui nó cười hòa chung, khi chủ buồn nó sẽ cười động viên. Và thuộc về Khả Vy, chức năng của nó mãi sẽ tìm nụ cười trao bên cô.
Bà quản gia tự cho mình quyền áp đặt kẻ hèn, cô ta đáng gì để được bà tôn trọng. Bà không hề ác, cốt cũng xuất phát từ tình người. Cho cô ta lầm tưởng, gieo ảo mộng là giết chết tương lai cô ta đó.
– Bác cho cháu xin lại chiếc đầu con búp bê, nếu bác không thích cháu cất nó đi – cô rất bình tĩnh nói với bà. Búp bê làm gì có máu, họ coi cô như búp bê vô tri và ngỡ sẽ chẳng thể đau.
– Ngủ đi – Bà cương quyết ném nó vào sọt, chi bằng dặp tắt mọi hy vọng, cô ta nghĩ mình là ai để đến với cậu chủ?, đã thế luôn tranh thủ lúc ta không để ý lén lút kè kè bên cậu ấy. Việc cô ta có người tặng chiếc điện thoại đắt giá vốn không đơn giản, hẳn phải có những mối quan hệ nào khác, ta cần thông báo cho Cao phu nhân.
Đêm.
Có sấm.
Nhưng lại không mưa.
– Dậy! Con gái gì mà ngủ nướng đến tận giờ?
Khả Vy bật dậy, lờ mờ cô nhận thấy bây giờ còn chưa tới thời gian biểu của một ngày mới, cô dựa lưng vào thành giường cho khí huyết lưu thông, đêm qua nỗi day dứt về con búp bê rẻ mạt mạo danh Lạc Thiên không cho cô có một giấc ngủ an bình.
– Tôi không hiểu ngoài việc ăn ngủ trong cái nhà này ra cô còn giúp ích được gì?
Sắc mặt Khả Vy thay đổi ngay sau câu nói, cô đã làm gì không tốt để bị lên án và hạ thấp như lời bà. Bà không ưa cô, cô chấp nhận vì cô vốn dĩ được nặn ra từ khối méo mó, nền giáo dục cô tiếp cận không theo khuôn khổ của giới thượng lưu nhưng đâu đi chệch phép tắc tối thiểu. Gọi dạ bảo vâng, bà muốn cô tạo hình tượng xấu trong mắt Lạc Thiên, rồi yêu cầu tuân theo những tiêu chuẩn của riêng bà đặt ra, cô nào dám trái, bà không phải người thân nhưng cô luôn cố gắng tạo không khí gần gũi giữa cả hai. Họ cho rằng cô tham vọng lấn át ngôi vị con dâu thứ nhà họ Cao, biết làm sao được khi tận đáy lòng cô đả kích tư tưởng ấy mà trái tim lại ngỗ ngược đặt niềm tin.
– Cháu có làm gì bác không vừa ý ạ? Hôm nay anh Thiên được nghỉ, cháu sợ dọn dẹp gây ồn ào ảnh hưởng tới giấc ngủ…
– Cô thì giỏi bào chữa rồi! Tôi đâu đến nỗi độc ác để cô cay độc lẻo mép với cậu chủ? Thật đáng ngờm, tối qua tôi vất đầu con búp bê kia đi mà khiến cô căm thù kinh tởm đến nhường nào? Thà cứ nói thẳng vào mặt già này chứ đừng làm trò tiểu nhân!
– Bác nói cháu không hiểu? Cháu hoàn toàn…
– Đừng có chối, cô đừng tưởng tôi không biết, cô lén lút nhắn tin tố cáo tôi với cậu chủ chứ gì? – Bà ném mạnh chiếc điện thoại vào phần chăn Khả Vy đắp trên bụng.
– Tin nhắn điện thoại? Bác đọc của cháu?
– Thì đã làm sao? Không đọc làm sao tôi biết bộ mặt thật của cô.
Khả Vy để chế độ im lặng chỉ báo đèn cho mỗi thông báo trạng thái điện thoại để tránh làm phiền bà quản gia lúc ngủ. Cô tưởng mình đã khóc rất nhiều nên phủ lớp chăn kín mít mà quên đi trong lúc đó bà đã có ý định theo dõi hộp tin nhắn đến và đi. Có duy nhất một tin của Lạc Thiên.
– Cô có cần tôi đọc rõ cho không? “Vy Vy à, em đừng để bà chằn lửa làm khó, đêm ngủ chú ý đắp chăn cẩn thận đừng cho bà ta cướp, cũng đừng mềm mỏng để bị mụ phù thủy ức hiếp. Cáo của anh mà lại chịu áp bức, anh sẽ cùng em vùng lên đấu tranh. Nhớ dê con quá à! Ngủ ngon nhé, đừng nghĩ ngợi” – Việc bà dịch trôi trảy cho thấy cách nhìn nhận của Lạc Thiên là sai, Cao phu nhân tinh tường chọn người rất khéo.
Người nguyên tắc đâu hiểu được ngôn ngữ của những người trẻ tuổi lãng mạn. Ý tốt của anh cô hiểu, anh lo cô không ngon giấc, thương cô nếu như bị sai bảo, chỉ là nếu như thôi vì anh đâu thực sự biết, tất cả xuất phát từ kinh nghiệm và trực giác bao bọc cô.
– Cô định cãi là tự cậu chủ nhắn như thế phải không? Đừng hòng lừa được tôi, cô đã xóa tin gửi đi rồi!
Khả Vy không giải thích, khi một người đã có thành kiến với mình thì dù có làm bất cứ điều gì cũng chẳng tốt hơn. Ai tin và kiểm chứng được cho cô chứ?, quan tòa nào sẽ phán xử được đây, chắc chắn không phải Lạc Thiên rồi.
Bà quản gia ra khỏi phòng, lặng lẽ cô ngồi đó, biết rằng khóc chẳng giải quyết được gì nhưng tại sao hạt pha lê cứ tuôn rơi.
Lạc Thiên mở cửa, anh đứng từ hành lang nhìn xuống, bà quản gia đang lọ mọ làm việc nhà, rón rén từng bước anh lại phòng bên gõ cửa.
– Cậu chủ, cô chủ vẫn đang ngủ! – Bà tinh thông nói vọng lên.
Lạc Thiên chẹp miệng lắc đầu rồi đi xuống tầng. Bà già thật nhiều chuyện, anh đành đâm nước nịnh nọt để có gì nhờ vả bà làm ngơ.
– Quản gia, bác đứng tuổi rồi, không cần vất vả như thế! Bác nghỉ đi!
– Có nhọc gì! Cậu chủ uống cafe!
Café đen mỗi sáng đã trở thành thông lệ, Lạc Thiên vẫn giữ thói quen thưởng thức cái mặn mà từ vị đắng.
– Ly nước có mùi gì vậy? – Anh khá kĩ tính, uống café thì chú trọng tận hưởng hương nồng của hạt nông sản, hôm nay chiếc cốc át mùi cafe đen.
– À, tôi thấy lọ sữa kia có hương dễ dịu nên dùng để rửa chén bát, tôi nghĩ cậu thích mùi thơm của nó nên cho một lượng đậm đặc!
– Cái đó là sữa dưỡng thể, sao lại dùng không đúng được! Bác nên đổi đi, Khả Vy mang thai dễ dị ứng với những thứ lạ lắm!
– Ồ, cô chủ thích như thế!
Lạc Thiên nhìn vào cốc cafe, trước đây Khả Vy đâu có đề xuất hỗn tạp như thế nhỉ. Rõ ràng anh thấy bà ta là một người cổ hủ không hơn. Nhưng vì cô thấy đơn lẻ, cô muốn coi bà như người thân thì anh cũng đặt bà làm một người bên đằng ngoại để tôn kính. Tuy nhiên bà đừng ngăn cách tình cảm vợ chồng có được không?
Khả Vy tìm niềm vui trong trò con rắn, cô tư lự cười nuốt nỗi đau, cô muốn vất bỏ hết tất cả để đổi lại hai từ tự do, con đường bên anh cô gục ngã rồi, bế tắc và không thở nổi. Con rắn cứ nuốt một chấm bi nhỏ trên màn hình đuôi sẽ dài thêm một chút, cô cứ nhận hạnh phúc ảo của người ta lại đón thêm gánh nặng. Giá như thời gian quay lại, những vòng quay đồng hồ đảo lộn, cô sẽ làm mọi cách để bấu víu lấy cô nhi viện, tách mình khỏi hơi ấm mong manh.
– Em định đi đâu đấy? – Lạc Thiên dừng tờ báo dang dở.
– Anh và bác ở nhà, em đi một lát – cô không muốn trả lời bất cứ thứ gì nữa, cô cần tự do và thoải mái. Nơi căn nhà này ngột ngạt đã bao phủ.
– Để anh…
– Sao không bao giờ tôi được đi những nơi và làm những việc riêng mình tôi muốn! – Bỗng cô cao giọng hơn bình thường, nhưng mọi uất ức không hề thuyên giảm vì nó chưa được giải phóng.
– Em làm sao thế? Quản gia, bà gây khó dễ cho vợ tôi ư? – Lạc Thiên đứng lên gọi với lại, Khả Vy đúng là đang vướng phải nỗi niềm nào đó.
– Đừng có đổi lỗi cho người ta! Là anh, chính là anh là căn nguyên khiến tôi bức bối đó! Để yên cho tôi một ngày đi! – Không dám quay lại, Khả Vy lững thững bước đi. “Người ta” nói, người ta làm, người ta, người ta…người ta tạo rào cản quá lớn, đào cái hố quá sâu chôn vùi cô xuống tận cùng.
Lạc Thiên đuổi theo cô nhưng một chiếc taxi đỗ trước cửa đã mang cô vào thế gới khác. Cô đã chủ định ra ngoài rồi nên nếu anh có phóng xe bám sát cũng là vô nghĩa.
Khả Vy, em đang nghĩ gì, sao anh chưa bao giờ nắm bắt được tâm tư em?
Chương 12: Vén bức màn sự thật
Khả Vy vừa lên xe, cô tế nhị tháo bỏ cái bụng giả, đi qua mặt anh nói vài câu thôi mà cũng cần bày vẽ quấn quanh người. Cô ghét sự dối trá của bản thân và cô đã thẳng thắn vùng lên, sự thật vẫn quanh quẩn, vì anh cô mới khổ tâm đến vậy. Sau giây phút nổ tung cô muốn thanh thản, rồi sẽ tìm về chính mình, sau vài tháng nữa phải không?
***
– Nếu anh không nhầm, sau khi lên bàn mổ em sẽ phải giả chết để kết thúc cuộc hôn nhân.
– Em chết? Vậy còn dê con, à đứa trẻ?
– Đội ngũ bác sĩ sẽ căn đúng thời khắc của một sinh linh ra đời, có thể thai sản sẽ ở cùng phòng mổ với em, người phụ nữ ấy chấp nhận hy sinh tình mẫu tử để đứa con hợp pháp thuộc về Lạc Thiên. Họ sẽ tiêm cho em thuốc lâm sàng, mang đứa trẻ đặt trên tay Lạc Thiên và đẩy xác thịt em ra ngoài. Rồi chúng ta, tất cả những người tham gia kế hoạch sẽ biến mất khỏi tầm mắt của họ.
– Bé con không nhận được tình thương từ mẹ ư?
– Anh không biết, họ thuê anh viết tiếp kịch bản cho Cao Lạc Thiên và Trịnh Nhược Lam. – Triệu Đông Kỳ ngập ngừng – Anh đã hoàn tất sáu tháng còn lại cho em rồi!
– Vậy à…Sáu tháng nữa thôi…nhanh lắm, còn sáu tháng thôi? – Khả Vy giật mình, từ hơn mười tháng rút ngắn quá nhiều.
– Đẻ non và chết, rồi hồ sơ chứng tử của em sẽ ghi nhận điều đó, thỏa mãn đứa trẻ trong bụng thai sản chín tháng hơn.
– Như thế thật độc ác với…Lạc Thiên và Nhược Lam…họ…
– Không chỉ họ mà còn độc ác với cả em nữa! Nhưng thôi không sao, họ rồi sẽ làm lại giấy tờ tùy thân cho chúng ta và chuyển chúng ta đến một chấm nhỏ nào đó trên quả địa cầu.
Triệu Đông Kỳ không biểu hiện tâm trạng trên khuôn mặt, anh nói như thể chỉ cần xong trách nhiệm là chấm dứt mà thực tâm anh rối như tơ vò. Cuộc đối thoại đơn thuần, bất kì câu hỏi nào Khả Vy đưa ra đều được giải đáp.
– Đông Kỳ, em hỏi anh, có một lần anh nói Lạc Thiên và Nhược Lam có lí do không thể tới với nhau, tại sao lại…
– Anh đã từng đặt giả thiết hai người có họ hàng gần, nhưng kẻ ếch ngồi đáy giếng như anh làm sao hay? Là Cao phu nhân đề nghị anh, anh chỉ biết thế thôi.
– Một câu hỏi nữa, vì sao anh tốt với em thế? Chúng ta là người dưng…!
– Anh không tốt, tự em cho rằng anh tốt thôi. Có điều anh chưa từng nói, anh là một cây bút vô danh, đăng vài tiểu thuyết xì xằng trên mạng. Anh nuôi hy vọng tác phẩm của mình được xuất bản nhưng bất kì nhà sách nào cũng từ chối. Họ Cao hứa sẽ cho sách anh được xuất hiện trên các sạp báo sách lớn nếu anh viết cho họ câu chuyện này. Và họ đã chứng minh sức mạnh đồng tiền tha hoá phẩm chất con người. Anh được gán lên thương hiệu tiểu thuyết gia tài ba mà thực lực gì…Anh đểu phải không?
Chiếc quạt trần phe phẩy từng vòng quay, nó cũng mệt nhoài khi đã cống hiến cho quán nước một thời gian dài. Hai vị khách ngồi dưới đồng nhất nỗi đau.
– Chúng ta đều đã tưởng mình may mắn! – Khả Vy buông thõng, bàn tay cô dinh dính chút mồ hôi hột.
– May mắn đến độ bị nó đè bẹp dí! Ha ha! – Triệu Đông Kỳ đế tiếp câu nói của Khả Vy.
– Em công nhận văn anh dở thật đấy! À, củ chuối thì có, Ống Mút, trò chơi cho cặp đôi may mắn, khiêu vũ dưới nền nhạc giao hưởng…- Cô lật lại từng giai đoạn của sự may mắn nhất thời.
– Còn em là một diễn viên tồi tệ nhất quả đất!
Hai người đã tận hưởng sắp hết ly nước, họ đã hết mình đắm chìm trong vị thanh mát ngọt ngào của từng phân tử liên kết hóa học. Triệu Đông Kỳ dang tay lắng nghe cuộc sống của nhân vật dưới ngòi bút mình, thấu cảm nỗi thống khổ để tìm cách xoa dịu. Còn Khả Vy, cô đã quên mình là một diễn viên để nguyện cả linh hồn vào đó, sống và cho đi những thứ cô sở hữu. Như thế dù cốc nước lọc không bì với rượu vang nhưng nó thuần khiết và chấp nhận làm dung môi để bị biến đổi thành chất khác.
Vũ Gia Minh hỷ mũi trước cái nắng gay gắt của ngày hè, đi bên anh là Nhược Lam, cả hai đều sải những bước vô định về phía trước. Nãy giờ cô áng chừng được sáu tiếng thở dài ngao ngán anh giải tỏa.
– Tại sao chúng ta phải tốn thời gian vô bổ cho đám người lớn dàn xếp tương lai nhỉ? – anh không ngại ngần buông câu hỏi trước một thiên kim tiểu thư danh giá.
– Ừm…
Rõ ràng ấn tượng ban đầu giữa cả hai đều tốt, cô có học thức, xinh đẹp, anh có bản lĩnh, đa tài nhưng họ không có lấy cảm xúc khi đi cạnh nhau. Ban đầu do bạn bè rồi đến hai bên gia đình tác hợp, những phiền toái trói buộc họ phải dành thời gian đi bên nhau. Cả hai đều nhận thấy mình thích hợp làm bạn hơn.
Ngã tư con đường nơi Triệu Đông Kỳ và Khả Vy đang đứng ngay trước bước chân họ tới. Đây sẽ là cơ hội tốt để Nhược Lam tách mình ra khỏi Gia Minh.
– Triệu đông Kỳ! – Cô kiễng gót vẫy tay gọi.
– Gặp người quen à? – Vũ Gia Minh chuyển hướng nhìn theo, bên cạnh chàng trai đeo cặp kính lóa là một cô gái có mái tóc ngắn quen quen.
Lần này không thể chối, Khả Vy và Đông Kỳ vừa từ một cửa hàng bán đồ nướng đi ra, trên tay còn cầm nguyên hai xiên thịt, tranh cãi về giá của chúng cách đây năm năm với bây giờ.
– A a, chị Nhược Lam và Vũ Gia Minh! – Khả Vy nhanh trí ẩn cái túi đen cầm theo ra sau lưng.
– Cái túi đen đựng gì mà từ lúc gặp nhau cứ thấy cô cầm theo bên mình thế? – Đông Kỳ thay đổi cách xưng hô dù còn cách hai người kia khoảng vài mét. Một cô gái cầm theo túi nilon màu đen thật khiến người khác nghĩ đó là vật thiết thân của chị em phụ nữ.
– Bụng giả chứ còn gì nữa! Làm sao đây, em nên lắp lên người hay…
– Vất nó vào thùng rác đi, hai người kia nhìn thấy lại nói anh và cô đi mua đồ…Họ cũng không đáng quan trọng vấn đề ấy bằng Lạc Thiên!
– Nhưng tối về em còn phải qua mặt hắn…Mỗi tuần có một cái ba bị thôi!
– Thì tính sau! – Triệu Đông Kỳ lấp liếm, anh giúp Khả Vy ném chiếc túi vào thùng rác.
– Hai người quen nhau à? – Nhược Lam cất tiếng
– Ừ, quý cô Khả Vy từng…à, mời anh làm – Khả Vy tuyệt đối tin tưởng vào tài ứng biến của Đông Kỳ – thầy dạy chính tả!
– Cái gì? – Mắt Khả Vy lượn một vòng nhìn đầy ghi hoặc, kiến thức căn bản cấp một cô cũng cần thọ giáo anh ta sao.
– Chả là Khả Vy đi du học từ nhỏ, vốn từ trong nước không nhiều, còn bị gọng nên…
– Tôi thấy cô ta nói thông thạo, trôi trảy, đâu có…- Vũ Gia Minh châm chọc – À, mà cũng phải, thổ dân không được thông minh cho lắm!
– Gừ! – Cô lừ mắt với tên yêu nghiệt – Nhược Lam, chị đi cùng tên thổ phỉ này làm gì vậy?
– Chúng tôi đi hẹn hò! – Vũ Gia Minh nhướng mày khoắc lên vai Nhược Lam, anh muốn xem bản lĩnh của tên Triệu Đông Kỳ ra sao, chuyện Nhược Lam và hắn có dấu ba chấm xen giữa đã được ngầm hiểu trong đám bạn bè, đó cũng là lí do khiến anh không theo đuổi người con gái tuyệt mĩ như vậy.
Triệu Đông Kỳ trân trân nhìn Nhược Lam như thể nếu Khả Vy không gán mác Lạc Thiên thì anh sẵn sàng vơ lấy.
– Vậy à?! Thế hai người tiếp tục, tôi và cô Khả Vy đây rẽ trái!
Khả Vy phô trương danh thế của mình theo nghĩa khác, cô khoác tay Triệu Đông Kỳ. Cô muốn cho Nhược Lam và đối tượng ở nhà biết “hắn” không hề hấp dẫn tẹo nào, cô sẵn sàng bỏ hắn để đi với người khác.
– Ồ, chúng ta cũng dự định rẽ trái phải không Nhược Lam!
– Rẽ trái! Tiện đây chúng ta đi chung! – Nhược Lam gạt tay Vũ Gia Minh ra, cô không muốn Triệu Đông Kỳ hiểu lầm và không thoải mái khi những cô gái du học phương tây có thói quen gần gũi người khác.
Còn cô gái ngốc nghếch của chúng ta cho rằng tiểu thư Nhược Lam tham lam tiếc của, sớm muộn đã có Lạc Thiên rồi mà còn giữ chặt Triệu Đông Kỳ.
Vũ Gia Minh đưa mu bàn tay che miệng, cô nàng Nhược Lam không ngờ cũng trẻ con như bao cô gái khác, ánh mắt cô tràn đầy biểu cảm khi nhìn về phía chàng tria kia. Cô đang làm anh ta cười hòa.
– Anh không thấy mình thừa thãi và vô duyên khi cứ nhìn vào hai người sao? – Khả Vy tiến lên đi cùng Gia Minh, tạo điều kiện thuận lợi cho Đông Kỳ, quan điểm của cô không hề đối lập, cô muốn giữ cho mình chút gì nồng nàn, cũng như mang tới cho người anh em những giây phút rồi chỉ còn lại là kỉ niệm.
– Còn cô không thấy hãnh diện khi đi cùng tôi ư? Coi cái tóc cũng có thẩm mĩ đấy! Nhìn trẻ được hai – Khả Vy toe toét làm điệu mái tóc, cô mà lùi lại được hai tuổi thì anh cứ nói quá – ngày!
Cô lập tức tiu ngỉu bẹo mạnh vào bắp tay anh.
– Đồ đểu! Còn anh, càng ngày tôi càng thấy anh già! – Nếu đủ chiều cao cô sẵn sàng chơi lại trò rẽ ngôi giữa đối với nạn nhân tiếp theo.
– Thì làm sao? Đàn ông càng chững tuổi càng có giá!
Khả Vy hằm mặt, kiểu nói chuyện của hắn làm người khác không thiết tiếp nữa vì cay cú.
Trên con đường chứa chan ánh nắng, làn gió hiếm hoi thổi lâng lâng lòng người, con đường trải dài đến ngút ngàn, có trái tim vẫn sống khi chiếc chìa khóa nắm giữ thuộc về nơi khác, nó đang được đứng và cất tiếng nói của mình, được rung động đón nhận niềm vui, sự sẻ chia mà vắng bóng nỗi buồn.
– Cái trò con rắn chán ngắt! Người ta thiết kế ra chỉ dành cho mấy người ngàn dở thôi nhỉ! – Khả Vy đang muốn cảm ơn về chiếc điện thoại nhưng không đời nào cô nói tử tế với Vũ Gia Minh.
– Chỉ những người kém hiểu biết, bất tài mới đi chê bai thú vui phổ biến. Có kẻ chơi kém đổ tại hoàn cảnh!
– Này, tôi mới chơi nên…thiếu kinh nghiêm.
– Đấy, nói như thế nghe còn lọt tai. Xem ra cô cần thầy phụ đạo cho môn giải trí “khó nhằn” này rồi! – Câu nói thay lời đề nghị “hãy quy phục thầy, thầy sẽ chỉ mánh cho trò biết”, Vũ Gia Minh phá lên cười lớn. Họ mải mê châm chọc nhau đến nỗi chẳng còn nghĩ tới bạn đồng hành lúc trước.
– Xì xì xì, anh thôi đi…Tôi định cảm ơn vì món quà đó nhưng thôi, bỏ đi!
– Ố ồ, nhận lòng thành thì tôi sẵn lòng, cô muốn báo đáp thì tôi xin!
Mặt anh rõ rất khả ố, cô ngập ngừng trong giây lát rồi cũng tìm ra một nơi lý tưởng để giải trí.
– Được thôi, tôi sẽ chiêu đãi anh một bữa lòng lợn tiết canh! Ok?
– Có thế chứ, đó là món khoái khẩu của tôi mà!
– Nhưng địa điểm là do tôi chọn lựa!
Vũ Gia Minh hai tay chống hông nhìn ngó cái sạp thấp lè tè của quán ăn, anh không rõ chủ quán có ý bố trí đồ đạc theo nguyên tắc càng giản dị, đơn sơ mộc mạc là đẹp hay thế nào khác, cảm quan cho thấy sự ọp ẹp, không vệ sinh an toàn thực phẩm.
– Chị Vy, chúng ta không nên ăn ở đây, không tốt cho sức khỏe của chị đâu! – Nhược Lam dè chừng đứng trước quán.
– Không vấn đề, hôm nay tôi muốn làm những điều mình thích! Được không chị? – Khả Vy hỏi lại, cô không biết Nhược Lam có đủ thánh thiện khi chấp nhận lấy một người chồng đã có con với vợ trước, à, mà vợ hờ trước. Họ giấu Lạc Thiên ắt sẽ giấu cả cô gái này. Điều đáng sợ nhất là Nhược Lam không còn thương Lạc Thiên như ban đầu, tại vì sự chen lấn của mình, cô luôn mong sau mình anh sẽ tìm được một nửa hoàn thiện. Vì sao cô ích kỉ, nửa cô muốn Triệu Đông Kỳ giữ chặt người con gái kia, nửa lại muốn cô ấy phải dành cho Lạc Thiên, điều cô bất lực là tình yêu không có mắt, nó nối hai con người xích lại gần, và cũng tàn nhẫn chỉ để một người hướng về phía đằng ấy, ôm mối đơn phương.
– Này, qua giai đoạn nghén rồi hả?
– …- Khả Vy ngước lên nhìn Gia Minh, giễu cợt của anh phần nào giải tỏa nỗi lòng thay. Cô bặm môi lườm anh chằm chằm, giá mà mọi người đều tiếp nhận sự thật dễ dàng như anh, bao gồm cả Lạc Thiên.
Kết thúc một ngày thú vị, lúc này Khả Vy cảm thấy tốt hơn để trở về nhà. Không phủ nhận trong suốt thời gian đi cùng Vũ Gia Minh cô đặt Lạc Thiên vào chiếc hộp.
Cô đang tìm cách lấy lại thăng bằng trong cuộc sống gia đình, trong cô tồn tại duy nhất một khái niệm nhà, ngoài ngôi nhà có những bông hoa nhỏ li ti trước cổng, với một người thân không ruột thịt nhưng là quan trọng nhất thì không có địa điểm nào thích hợp hơn. Sáng nay trước khi ra khỏi nhà cô đã nặng lời với anh, cô hiểu điều đó đồng nghĩa với việc xới tung mảnh đất con tim mình, đau đớn và dằn vặt đến thế…
– Cô đi đâu giờ mới về?
– Dạ, cháu…gặp một hai người bạn cũ. Anh Thiên ở trên phòng…?
– Chết, cái bụng giả đâu mang vào người, cậu chủ nhìn thấy thì nguy! – Bà soi cô từ trên xuống dưới, bụi bặm và không gọn gàng.
– Dạ? Cháu…
– Lẹ lên không Lạc Thiên nhìn thấy thì dở, cậu chủ quan tâm đến chuyện này lắm!
– Nhưng…cháu làm thất lạc mất rồi?
– Cô lảm nhảm cái gì thế? Không thích cũng phải đeo, mau!
– Thật ra thì…cái lớp cao su bị tuột, nó rơi lúc nào cháu cũng không để ý! Cháu…- Khả Vy biết lí do này nghe chừng như một đứa trẻ đi trên đường làm rơi dép mà mẹ nó đã cài cẩn thận, biết thế khi ấy cô đừng nghe Triệu Đông Kỳ xúi dại. – À, hay cháu lắp vòng của tuần tiếp theo thay thế được không…?
– Chứ còn làm gì nữa! Cô lôi thôi luộm thuộm vô tổ chức vừa vừa thôi…nguy rồi…cậu chủ đang ở trong phòng cô!
Khả Vy cùng bà quản gia canh chừng từng động tĩnh qua khe cửa, sau khi thống nhất cô từ tốn bước vào.
– Ôi, mệt quá! – Đặt mình xuống giường, cô vội vàng đắp chăn lên bụng che chắn.
– Em về rồi à! – Lạc Thiên giật mình gập quyển album ảnh cưới lại, anh dồn sự quan tâm về phía đầu giường.
– Ờ, anh Thiên phải không? Lấy hộ dê con cốc nước, bé đang khát!
– Em đi những đâu? À, anh không có ý giám sát, cảm thấy khó chịu lắm à? Muốn ăn gì không?
– Không, anh lấy cho em cốc nước! Vậy thôi! Em thích uống nước có chút đường, anh chịu khó xuống bếp nhé! – Cô làm bộ nhăn nhó, đặt tay lên đầu ngăn không cho anh chạm vào trán mình.
Lạc Thiên vỗ nhẹ vào vai cô rồi đi xuống, cô lại ngoan ngoãn bên mình là anh yên tâm rồi. Đi qua bà quản gia, anh không thấy bộ dạng lấm lét của bà ta. Hai tay bà đang bận lau dọn chiếc bình cổ.
Khả Vy vùng chăn ngồi dậy, cô quơ lấy chìa khóa tủ, lục đục tra vào, tất cả mọi đồ dùng không dành cho bà bầu và những chiếc bụng giả đều được cô cất giữ trong đấy.
– Cô nhanh lên, cậu chủ sắp lên rồi! – bà quản gia ngó xuống quan sát.
Khả Vy gài chéo lớp cao su đằng sau lưng, cô trật vật chỉnh lại, lại càng rối hơn khi bà quản gia cứ giục hoài khiến cơ tay đi chệch sự chỉ đạo của não bộ.
– Bỏ ra tôi gài cho! – Bà lao vào giúp đỡ, vừa đúng lúc Lạc Thiên bước đến cửa.
– Vợ à, của em đây!
– Mỏi lưng, bác đấm nhẹ tay thôi nào! – Vào vị trí ngay lập tức, cô chỉ kịp ngồi vắt chân trên giường, ngúng nguẩy yêu cầu.
– Bác cứ để đấy tôi thay! – Lạc Thiên ngồi xuống, anh thế chỗ bà quản gia. Đành là thế, bà chấp nhận để hai người gần gũi khi chiếc tủ chưa kịp khóa. Di chuyển lại gần, bà nhẹ nhàng rút chìa.
– Vy à, anh biết em mang bầu nên nóng tính, chuyện sáng nay anh không để bụng đâu! – Lạc Thiên nhẹ nhàng xoa bóp tấm lưng cho Khả Vy, bà già và cô nhóc đang chống lại một người đàn ông nhạy bén, nhưng làm sao anh nghĩ tới chuyện mình bị lừa phỉnh mà nghi ngờ họ được chứ.
– Tôi đâu cần để tâm tới thái độ của anh!
Lạc Thiên thậm chí còn cười nhẹ, anh không phản bác hay chê trách gì vợ. Lúc cần cô ấy lễ phép gọi anh, còn không thì vẫn như ngày nào. Anh không cho Khả Vy là người tinh tế, đối với anh cô là tất cả những gì tự nhiên, đơn giản, chỉ như những con số từ một tới chín nhưng trong ván sodoku có quá ít dữ kiện.
– Quản gia, bác làm cho bé con của tôi bát cháo tim!
Và anh biết ngay sau khi bà quản gia lắc đầu giục dịch đi xuống, biểu hiện của cô vợ sẽ còn chân thật hơn nhiều.
– Lạc Thiên, tôi ghét sự giả tạo, và nếu chỉ vì con anh quan tâm tôi thì thật không cần thiết. Tôi đây sống tự lập từ nhỏ, không quen được nâng niu. Mới lại có người lớn trong nhà, đừng…chạm vào tôi…xấu hổ lắm!
Từ chạm bao gồm những cái ôm, nhưng lần anh mang đến cảm giác tha thiết về bên cô. Xấu hổ chẳng qua đã bị thuần hóa và ngượng ngùng khi để người khác bắt gặp. Cô sao thế này, dù quay mặt nhưng không tài nào nói cứng hết câu. Ngưỡng tưởng sẽ trả lại anh giây phút êm đềm, mà thực ra cô còn đang tham lam chiếm hữu. Bàn tay anh vẫn đang đặt trên bờ vai cô đấy thôi, đâu có nhận lại kháng cự nhỏ nhoi nào.
– Có ai ưa dối trá chứ! Được thôi, nếu em muốn anh sống thực, anh tóm luôn cả con Cáo và bé Dê con! – Lạc Thiên vừa nói vừa đùa, khuôn mặt cố tỏ ra hóm hỉnh nhất có thể che đậy bối rối tuôn trào, cái ôm từ đằng sau cho cô một bờ vai đủ lớn, hơi thở thêm nồng nàn và ấm áp siết chặt trong lồng ngực.
Lãng mạn hay khoa trương, vòng tay này cũng như cách bày tỏ tâm tư hòa quyện mà anh muốn cô nhận được. Anh đã mất thói quen đi cùng những đám người trưng diện, hay bỏ qua cái cô độc trai trẻ, những giây phút cô vắng nhà cho anh thấy nỗi trống trải sâu sắc mà không ai khác lấp thỏa.
Khả Vy không đủ khả năng đếm được nhịp đập của con tim anh, thứ cô cảm nhận chỉ là những lần co bóp tích cực, vận hành tối đa vòng chuân chuyển máu. Hình như cô đã biết, dường như anh đã chỉ cho cô thấy cách nặn ra yêu thương thế nào.
– Khịt khịt! Người em chẳng quyến rũ tẹo nào! Không thơm tho, cũng chẳng mềm, có mùi mắm, hôi rình!
Khả Vy không cử động, cô sợ một sự dịch chuyển sẽ nới lỏng vòng tay anh. Lạc Thiên đâu thèm ngó ngàng tới những gì cô nói, anh lạm dụng vị thế mà áp lại gần cô, nên cô chẳng muốn chống trả, để anh lấn át.
– Em đi ăn mảnh hả? Cả ngày anh làm việc quần quật mà đến ngày nghỉ em bỏ anh lại!
– …Thực ra em có chút phiền muội, em tới gặp anh Kỳ, à quên, Vũ Gia Minh, à à, em gặp…Em…- Nói đằng nào cũng khó, nhắc tới tên Nhược Lam còn rắc rối hơn nữa, – Em đi đòi nợ Vũ Gia Minh, ha, cái vụ xem bói hắn nợ tiền em! – Cô chẳng muốn giấu giếm nhưng không tài nào cất tiếng được, chỉ nghĩ đến cái chết bất thình lình của mình đã đủ thống khổ. Khả Vy dựa hẳn vào ngực anh.
– Em thân thiết với Vũ Gia Minh nhỉ? Anh không thích đâu! – Lạc Thiên tỏ vẻ khó chịu, – Đừng có phịa chuyện mượn tiền, hắn ta mà thiếu tiền ư?
– Không không, hắn toàn tiền to thôi, hắn mắc bệnh kẹt, đi xem bói mượn tiền em để trả! Tiềng xăng xe cũng bắt em đổ! – Khả Vy táo bạo nói dối.
– Vậy còn Kỳ, có phải là Triệu Đông Kỳ không? – Lạc Thiên xoay người để giáp mặt với cô. Anh không kiểm soát, đơn giản chỉ thấy mình có quyền được biết.
– …Dạ…Mà anh chưa bỏ thói quen gọi em là Cáo à? Đáng ghét!
Lạc Thiên vẫn thấy có gì không ổn, anh định gặng hỏi lại nhưng cô vợ nghịch ngợm đang nhổ từng sợi lông tay mình, anh tạm quên.
– Cho anh nghe tiếng con đạp! – Không kịp để cô phản ứng, anh rúc tai xuống, cánh tay ôm giữ hai bên eo.
– Đừng! – Khả Vy bịp chặt tai anh lại, sượng sùng – Làm gì nghe được…còn bé mà! – chính xác thì làm gì có, dẫu thêm nhiều thời gian nữa thì cục silicon cũng chẳng động đậy.
– Ấy, dạo này em mập ra! Bé con càng lớn càng bụ bẫm! Tính ra mới có hai tám ngày. Nhưng sao chân tay em vẫn gầy nhẳng!
Làn da Khả Vy sởn da gà, sống lưng lạnh toát, thắt tim cô lại bởi niềm tin của anh. Cô còn quá trẻ để hiểu được niềm vui của bậc cha mẹ khi Thượng đế mang trẻ con tới với họ, còn Lạc Thiên, anh đã sẵn sàng để chịu một cú sốc chưa.
– Anh nhất định phải làm một người bố tốt nhé! – Câu này đặc biệt dành cho bé con. Khả Vy nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt thành khẩn. Cô không muốn bé con ấy chịu như mình, không cha mẹ. Nếu đối xử với bé tốt thì dẫu có là một ông bố nuôi hay bà mẹ thiếu kinh nghiệm bé cũng bớt tủi hờn.
– Anh hứa! – Lạc Thiên véo lên chiếc mũi nhỏ của cô, anh cũng biết ở tuần tuổi này bé con còn bé tí tẹo, không thể cảm nhận được gì – Coi nào, em nên nghe nhạc giao hưởng để kích thích não bộ cho con, tránh ăn gan, uống nhiều sữa bột để tăng canxi cho cột sống, và còn…- Lạc Thiên ra vẻ bí hiểm.
– Còn gì nữa? – Khả Vy nhíu mày, cô chủ động luồn tay anh đặt lên lớp áo trên bụng mình, ngỡ như mình là một phụ nữ đang mang thiên chức thật sự.
– Thôi, anh không nói đâu, em hung dữ lắm! – Lạc Thiên rụt tay lại, đứng dậy lẩn tránh.
– Em cũng không quan tâm lắm, anh nói thì em nghe, còn không thì cũng không tò mò! Lúc nãy em vào phòng thấy anh giật mình gấp quyển sổ lại, anh đã làm gì?
– Kệ em đấy, tự đi mà kiểm tra! – Lạc Thiên dựa lưng vào tủ gãi đầu, cô không tò mò thật ư.
Khả Vy liếc anh rồi ra bàn, lật từng trang của cuốn album.
Những tấm hình cô chụp chung với người mẫu nam đều bị “công nghệ hóa” theo cách thủ công, khuôn mặt của người mẫu đều bị bút dạ tô kín, rồi dán đè ông chồng Cao Lạc Thiên lên.
– Anh bôi mèo vào kỉ niệm của em đấy à? Tô thì nhoen nhoét, người ta dán băng dính hai mặt chứ dán băng dính trắng làm gì! – Nhưng cô không trách, nụ cười tỏa sáng trên bờ môi, cô đặt ngón trỏ vào khuôn mặt của anh trong bức hình.
– Công sức của cả một ngày đấy! Để như thế dê con lớn lên nhìn thấy lại bảo bố đi thẩm mĩ mặt. Tốt nhất hôm nào đi chụp lại hoàn toàn!
– Hóa ra anh vừa chụp rồi dán à! – Khả Vy hạnh phúc vô cùng. Hôm đó những kĩ thuật viên đã ghép ảnh Lạc Thiên chụp chung với Nhược Lam để ra ảnh cưới của cô thì hôm nay, niềm vui nhân ba khi chính tay anh là người lắp ráp. – Em thích kiểu đầu bổ đôi của anh cơ! – Khả Vy vẫn híp mắt toe toét.
– Cái đồ! Nhớ đấy, lần sau có gì phải rủ anh đi cùng, đừng có tự mình…không hay chút nào cả! – Lạc Thiên quở trách, – Em tưởng phụ nữ để mái giữa mà không kì cục à!
– Này anh, cái mà anh định dặn dò em khi nãy là gì? Cũng không đáng để nghe nhưng anh nói thử xem có gì mới mẻ không? – thú thực ai khi bị người khác định nói rồi lại thôi chẳng tò mò.
– Ấy da, em thích nghe lại còn chối! Nếu bụng tròn to là con gái, bụng nhỏ hơn là bé trai!
– Cái này em biết! – Cô hướng lên nhìn anh.
– Còn điều này nữa…- Lạc Thiên đưa tay ho nhẹ, quay mặt ra phía ban công.
– Nói thì nói đại cho rồi! – Thái độ không mấy bình thường của anh càng làm cô muốn biết.
– Người ta nói…thì là trích từ cẩm nang mang bầu…không phải anh nghĩ ra đâu đấy…họ khuyên rằng…
– Anh mắc tật lai dai rồi đấy, nói cho rõ nào!
– Nếu không cho chồng – Lạc Thiên như mắc chấy trên đầu, anh gãi mạnh hơn – …nếu không cho chồng chạm vào người là không có sữa cho em bé đâu!
– …Chạm nghĩa là sao?…- Khả Vy nói bốn tiếng rồi im như tờ. Sắc mặt anh đỏ hồng lên trong khi cô tái mét, cô ngẫm kĩ từ “chạm” rồi mới bừng tỉnh – Này, đàn ông các người có máu dê à? Ngày hôm nay anh quanh quẩn với mấy thứ vớ va vớ vẩn ư?
– Em nghĩ linh tinh cái gì đấy hả? Anh chỉ truyền đạt y nguyên lời khuyên của ông cha ta để lại, do cái đầu đen tối của em hết đấy! Biết thế không nói nữa! – Lạc Thiên cãi cùn. – Em có biết định nghĩa của động từ đấy là thế nào không?
– Chẳng nhẽ lại là dùng tay chạm màn hình cảm ứng hả? – Khả Vy cũng đã từng tìm hiểu về tác phong và cẩm nang của phụ nữ mang thai, lúc ấy cô đơn thuần chỉ nghĩ là gác chân lên cái gối ôm 37ºC, mà không hay các chị em trong đấy bình luận bla bla bla.
– Ừ! Đúng đấy! – Còn Lạc Thiên, với tư cách giảng giải cho người chỉ mới ngấp nghé sang tuổi công dân đang cố thể hiện mình chỉ suy diễn từ ngữ theo nghĩa đen, không hơn. Anh giơ chiếc điện thoại lên rồi tì ngón tay làm mẫu – Như thế này gọi là touch cưng à! – quẹt lên màn hình đường trái tim méo xẹo.
Khả Vy dè chừng nhìn anh, cô giữ khoảng một mét rưỡi giữa cả hai.
– À nhầm, gọi là collision thì chuẩn hơn! – Lạc Thiên che miệng, anh dùng từ hơi nặng rồi, cùng mang nghĩa va chạm nhưng từ “touch” dường như được hiểu theo cả nghĩa bóng của từ “chạm”. Trong các lời bài hát người ta vẫn hoa mĩ dùng từ đó nhưng hiểu sâu sa thì thật nghiêm trọng với cô vợ ít tuổi thiếu kinh nghiệm sống này.
Khả Vy ưỡn ngực đâm thẳng tới, đã đến lúc cảnh cáo tên chồng một vài vấn đề quan trọng.
– Gớm, anh thì giỏi tiếng tây tiếng ngoại rồi. Em không uyên thâm để hiểu mấy tiếng xì xồ đó!
Lạc Thiên thở phào nhẹ nhõm, kể trong phòng có quyển từ điển mà cô vợ nổi hứng “tham quan” thì anh sẽ nhừ tử với “touch” mất thôi.
– Nhưng cái chuyện mà anh nói chúng ta phải làm rõ! Không thì mỗi lần nhìn thấy anh trong phòng em không an tâm chút nào.
– Này, anh thì làm gì được em chứ? Nhà còn có người! Bộ em nghĩ mình hiền lành lắm hả? – Lật về chiếc ô tô suýt bị mất dạo trước, anh đã trêu cô đổi một lấy một, lần này bình đẳng, quan hệ của cả hai đã “thăng chức” vùn vụt nhưng đánh giá về toàn diện, cô vợ này vẫn còn ngoan lắm.
– Chứ còn gì nữa! Nửa đêm nửa hôm, anh đi vào phòng em, quăng cái gối xuống, hỏi như thế ai chẳng sợ! Háo sắc vừa thôi!
– Thế rồi anh đã về phòng, còn có người níu kéo, tự tiện lấy cớ coi Mr.Bean qua phòng rồi…
– Chuyện đó…em qua kiểm tra hành tung của anh!
– Ơ hay cái cô vợ này, – Lạc Thiên chuyển giọng – chúng ta xét trên mọi phương diện là của nhau, thuộc về nhau, được cả hội đồng người chứng giám, lí do nào khiến em dở chứng…ăn gian!
– Quỷ tha ma mắt gì thế này, nghe đây, từ giờ trở về sau chúng ta mạnh ai người nấy sống! – Khả Vy hùng hồn tuyên bố.
– Ha ha, em nhai lại câu này lần thứ mấy rồi nhỉ, nhiều quá anh không nhớ nổi, không còn hiệu lực đâu! Nếu anh không nhầm quyển sách giáo dục công dân cấp III có trích mấy điều luật hôn nhân và gia đình, trong đó đề cập tới quyền hạn của vợ chồng thì phải. Không phải em không chịu học thuộc bài đấy chứ!
– Lằng xằng, anh đi học chỉ để ý đến những cái vụn vặt ấy thôi à?
– Cái đấy mà vụn vặt họ cho vào sách giáo khoa làm gì!
Thực ra trong sách công dân lớp 12, ghi lại một vài luật lệ về quyền và nghĩa vụ chăm sóc ông bà, cha mẹ của con cái và ngược lại. Còn về vợ chồng, chỉ nhắc tới vấn đề phân chia tài sản, và quyền hạn nuôi con. Lạc Thiên đâu biết, anh đôi khi có tài nói dựa, tìm dẫn chứng liên đới để dụ khị cô vợ ngốc nghếch. Còn về Khả Vy, chương trình học của cô cắt giảm khá nhiều.
– Không gạt em nữa nha, chúng ta nói chuyện nghiêm túc chút nào! Ngay từ đầu đã hai phòng riêng biệt rồi mà, đây là phòng em, anh chỉ là tạm trú tạm vắng khi được sự cho phép của em!
– Được thôi, nếu em thích nghiêm túc thì…- Lạc Thiên đã chuẩn bị sẵn tập giấy A4, in các thông tin trong máy, anh đã dự định chỉ giáo cho cô vợ trong ngày, dắt theo chiếc kính không số bên mình, đặt lên mắt y chang một luật sư thực thụ – E hèm, nghe cho rõ đấy,
lời nói đầu :
Gia đình là tế bào của xã hội, là cái nôi nuôi dưỡng con người, là môi trường quan trọng hình thành và giáo dục nhân cách, góp phần vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Gia đình tốt thì xã hội mới tốt, xã hội tốt thì gia đình càng tốt.
Tiếp tục,
Chương I: Những Quy định chung / Điều 1. Nhiệm vụ và phạm vi điều chỉnh của Luật hôn nhân và gia đình.
Cái này dài dòng không vào chủ đề chính, chuyển:
Điều 2. Những nguyên tắc cơ bản của chế độ hôn nhân và gia đình.
– Lạc Thiên cúi đầu xuống qua lớp kính quan sát cô vợ có còn đang theo dõi. –
1. Hôn nhân tự nguyện, tiến bộ, một vợ một chồng, vợ chồng bình đẳng.
Gạch chân từ tiến bộ, giờ có phải là thời phong kiến nữa đâu.
2.
Hơi bị dài, bỏ.
3. Vợ chồng có nghĩa vụ thực hiện chính sách dân số và kế hoạch hóa gia đình.
Chuyện này chưa phải vấn đề đáng quan ngại. Chúng ta mới có một cháu vợ nhỉ?! Còn nữa…đây:
Chương III. Quan hệ giữa vợ và chồng
– Lạc Thiên lật sang mặt sau tờ giấy, giảm tải chi tiết khác –
Điều 18. Tình nghĩa vợ chồng
Vợ chồng chung thủy, thương yêu, quý trọng, chăm sóc, giúp đỡ nhau, cùng nhau xây dựng gia đình no ấm, bình đẳng, tiến bộ, hạnh phúc, bền vững. Bất kì nguyện vọng nào của chồng, vợ đều phải đáp ứng. Đề nghị công dân Cao Khả Vy nghi nhớ điều khoản này.
Điều 19. Bình đẳng về nghĩa vụ và quyền giữa vợ, chồng
Vợ, chồng bình đẳng với nhau, có nghĩa vụ và quyền ngang nhau về mọi mặt trong gia đình.
Tuy nhiên lời nói của chồng có giá trị và trọng lượng hơn.
Điều 20. Lựa chọn nơi cư trú của vợ, chồng
Nơi cư trú của vợ, chồng do chồng lựa chọn, không bị ràng buộc bởi phong tục, tập quán, địa giới hành chính.
Đó, em thấy không, nơi cư trú do người chủ gia đình lựa chọn, việc ở phòng này hay phòng kia là do anh quyết định. Giờ xem có tranh cãi gì không nào?!
Khả Vy giật lấy tờ giấy, lạ thay anh cung kính đưa và còn chỉ chỗ mình đang đọc tới cho. Cô cẩn thận xem xét coi anh có bớt xén gì không.
– Cái này thiếu chữ vợ! Phải là Nơi cư trú của vợ, chồng do vợ, chồng lựa chọn. Đồ xấu tính!
– Anh lấy tài liệu từ trên trang Hiến Pháp, làm sao sai được.
– Anh xóa đi rồi, còn nữa, đã bình đẳng thì lời nói của vợ, chồng có giá trị và trọng lượng như nhau.
– Anh không biết đâu, còn điều này : Bất kì nguyện vọng nào của chồng, vợ đều phải đáp ứng. Cái này anh không chỉnh sửa chút nào hết. Copy – Paste nguyên thể luôn!
– Vậy là anh thừa nhận đã xào nấu mấy cái kia phải không?
– Giờ cứ theo luật mà làm, anh có nhiều nguyện vọng lắm! – Lạc Thiên chặn ngang.
Khả Vy nhăn mặt lừ mắt nhìn, cô biết anh tào lao rắc rối, nhưng cô có cách của riêng mình.
– Thế huh? Nói cho em biết anh muốn gì nào? – Cô vuốt mái tóc rồi đá lông nheo.
Lạc Thiên đáp lại cô bằng thách thức, bà quản gia còn mải đi chợ mua tim cật, rồi nấu nướng mất khối thời gian, anh phanh ngực vươn vai nhưng luôn thủ thế.
– Vợ, cho anh hôn cái nào! – Rất tự nhiên, anh lấn lướt thu hẹp bán kính.
– Khoan! Anh phải cho thời gian chuẩn bị chứ! Dù sao đâu có thể nói hôn là hôn ngay được! – Thoáng chốc lâng lâng khó tả, Khả Vy nghệt mặt ra, cô cần tùy cơ ứng biến, anh ra đề rồi thì cô phải giải. Nhưng bằng cách nào đây. Bộ não lúc này đã bị ngưng chệ bởi những kích thích tê liệt.
Ngay chính anh cũng không tài nào lí giải từ câu nói bông đùa thành hành động thực. Khoảnh khắc để suy nghĩ quá ngắn ngủi, đưa ra mệnh lệnh trong đầu là lập tức tiến hành. Một chút mạnh bạo anh đẩy ép cô về mình, ghì chặt bả vai chỉ bởi một cánh tay khỏe khoắn, anh không cho cô thoát.
Bàn tay còn lại là một giá đỡ lí tưởng cho mái đầu cô, anh cấm cô vùng vẫy, độc chiếm phút giây này. Đây không phải lần đầu tiên, cũng vẫn là anh cướp lấy, nhưng tại vì cô cuốn hút quá, tại cô chiếm hết trung khu thần kinh của anh rồi, khiến nó điên đảo và dữ dội kiếm tìm.
Bờ môi anh quấn lấy cô ngào ngạt, che kín toàn bộ những gì chúng đi qua, như một cơn càn quét dữ dội. Anh tham lam đi tới tận cùng của bến đỗ, đắm say trong sắc vị tình yêu. Càng lấn tới, anh càng mê muội theo câu thần chú. Cô đang chơi trò bịp mắt, dẫn anh vào nơi của các mảnh ghép thuộc về nhau.
Khả Vy không hoàn toàn bị động, nguyện vọng này chẳng những mình cô phải tuân theo mà đi từ trong sâu thẳm, anh cũng là người thực hiện thỏa ước dành trao. Trong chớp nhoáng, cô nhận thấy mình là người hạnh phúc nhất trần gian. Nhiệt độ tăng dần khi làn da ma sát lên nhau, hấp lực càng mãnh liệt hơn, thổi bay hàng rào ngăn cách. Những ảo mộng tạo ra từ bong bóng, làn khói mờ ảo trong ngày cưới giờ đã được khoác lên lớp áo rắn chắc, bền bỉ bám theo mãi. May mắn trở thành định mệnh, bó buộc lên tự nguyện, nỗi đau xoa dịu hóa yêu thương thặng dư.
Hào quang từ hoàng hôn buông xuống, qua lớp kính, ánh sáng trắng bị phân tách thành bảy tia đơn sắc lung linh, bị cắt ngang bởi hai thực thể gắn kết, làm thành những vệt cầu vòng rực rỡ. Ngay cả Ông Mặt Trời cũng bị che lấp, tôn vinh cho môi hôn nồng nàn.
Khoảnh khắc cuộc đời đẹp như chính phút giây pháo hoa bùng cháy, vĩnh hằng trong sự ngắn ngủi tuyệt vời.
– Hai người…Khả Vy!
Sự xuất hiện đột ngột của bà quản gia dội cơn mưa rào xuống chùm pháo đang độ bừng sáng nhất. Lạc Thiên bất giác buông tay khỏi Khả Vy. Anh cũng chỉ là một cây pháo không sống được dưới trời mưa.
Ông Trịnh có ý định sang tên cho công ty phía Nam toàn quyền thuộc về cô con gái độc nhất, sau đó nếu Nhược Lam tìm được một chàng rể thích hợp, ông sẽ không ngại ngần cáo lui chốn thương trường. Thủ tục chứng từ không hề đơn giản, vì muốn tạo món quà bất ngờ, ông tự mình tìm kiếm các loại giấy tờ để ủy thác.