<?php the_title(); ?>

Vị Tình Đầu

16.08.2014
Admin

Khi anh đọc cái mail này thì em và ba mẹ chị N cũng đã lên đường về Đức. Có lẽ anh nói đúng, em chẳng biết yêu là gì, em cũng sẽ chưa yêu ai cả, yêu rồi phải đau khổ như những người em đã gặp thì khổ lắm.

Chào anh”

*
**
***

Trong hai tháng sau ngày tôi nhận được lá thư của QC, tôi không còn nói chuyện với cô bé ấy. Thật sự, tôi muốn quên đi tất cả những gì thuộc về HN. Tình cảm tôi dành cho Hoài Anh cũng nguội dần. Có lẽ tôi đã nhận ra tình cảm thật giữa chúng tôi là thế nào. Nói chính xác hơn là từ phía tôi. Cũng may nhờ có QC tôi nhận ra điều đó để không tiếp tục làm điều gì có lỗi với Hoài Anh. Hoài Anh trong sáng, ngây thơ và thật sự tôi không muốn làm tổn thương cô bé. Tôi không thể nhờ Hoài Anh để “gặp lại” HN. Như tôi đã nói, HN là HN và Hoài Anh là Hoài Anh. Chỉ khi tôi yêu chính con người của Hoài Anh thì còn có thể hy vọng chứ bây giờ thì chưa…

Tôi không nói chuyện với QC còn có một lí do khác quan trọng hơn. Đó là tôi không muốn tình cảm thiêng liêng mình dành cho HN bị mang ra làm trò đùa. Tôi thuộc tuýp đàn ông, con trai có cái tôi rất lớn. Tôi sẽ không vì tình cảm mà để người khác chà đạp lên lòng tự trọng của mình. Con gái thấy sẽ nghĩ tôi khó gần, và khó yêu. Vậy mà tôi biết không ít em thích tôi bởi cái tính đấy…

Trở lại câu chuyện…

Rất lâu sau cái ngày tôi nhận được lá thư “định mệnh” từ QC, tôi có nói chuyện với Hân và gửi lời hỏi thăm QC như một phép xã giao thông thường. Hai cô bé sau đó chắc có nói chuyện với nhau, nên một tuần sau, tôi nhận được một email từ QC. Tôi rất bất ngờ vì nội dung mình đọc được…

Chap 46:

Rất lâu sau cái ngày tôi nhận được lá thư “định mệnh” từ QC, tôi có nói chuyện với Hân và gửi lời hỏi thăm QC như một phép xã giao thông thường. Hai cô bé sau đó chắc có nói chuyện với nhau, nên một tuần sau, tôi nhận được một email từ QC. Tôi quá bất ngờ vì nội dung mình đọc được…

“Anh M,

Em có nghe Hân nói anh gửi lời hỏi thăm em, rằng anh có hỏi em về vài điều. Cảm ơn anh, rất vui khi nhận được sự quan tâm của anh. Lại sắp đến Noel rồi anh M à. Đã sắp một năm chị N mất, chắc có lẽ bác Diệp sẽ mua rất nhiều hoa hồng xanh vào ngày giỗ. Một năm đã sắp trôi qua với bao biến động.

Nếu như chị N không thích anh, nếu như chị N không mất thì em cũng sẽ chẳng rơi vào hoàn cảnh này. Em rất buồn khi đến giờ này anh vẫn chưa tìm lại bức thư của chị N. Không hiểu sao em có cảm giác anh không quan tâm nhiều tới chuyện đó, hay bởi vì người thì đã không còn nữa nên không cần luyến tiếc làm gì. Em nói vậy nếu làm anh phật lòng thì anh đừng có giận làm gì.

Noel năm ngoái là Noel vui nhất mà cũng có lẽ là đáng nhớ nhất với em. Bác Long đã đón cả hai anh em em sang Chicago để vui Noel với chị N, để chị ấy có được những giây phút thật hạnh phúc bên cạnh người thân. Anh còn nhớ lần đầu tiên anh được nghe giọng chị N không? Chị ấy đã hát cho anh nghe bài hát mà em đang nghe lúc này.

Thực sự, nếu như em không đọc được những gì lưu lại trong máy tính của chị N, những cuộc nói chuyện giữa hai người và cả giọng nói của anh thì em có lẽ đã không thích anh. Nhưng sự đời thật trớ trêu…

Em là…, em là hư vô, nhưng em có tâm hồn, và em có trái tim để dành cho anh”

*
**
***

Cảm giác đầu tiên của bạn khi biết tin có một người có tình cảm với mình là gì? Tôi đoán đa phần mọi người giống tôi, đó là thích thú và có cái gì đó nao nao trong lòng. Cũng giống như được khen thôi, có ai muốn bị chê bao giờ. Nhất là đối với những người hơi cứng đầu và bảo thủ như tôi. Nếu tôi tin mình đúng, tôi sẽ bảo vệ quan điểm của mình đến cùng dù đầu có rơi và máu có chảy.

Sau cái cảm giác thích thú sẽ đến cảm giác muốn gặp mặt để xem người ta đối diện với mình như thế nào. Cái cảm giác đứng trước một người thích mình thú vị kinh khủng. Tôi có diễm phúc trải qua cảm giác đấy vài ba… chục lần nên tôi hiểu [đùa đấy, vài ba lần thôi]. Đối với một cô gái sâu sắc nhưng hơi cứng đầu như mối tình thứ hai của tôi sau này thì thường là xem như không có chuyện gì xảy ra [ghét vãi, đang hí hứng làm tụt cả hứng]. Đối với một cô gái kín đáo và nữ tính như HN hay Hoài Anh thường lại đỏ bừng hết cả mặt mũi lên và nghệt ra không biết phải làm gì tiếp theo. Còn đối với một cô gái cá tính đầy mình như QC thì người đỏ mặt sẽ là tôi chứ không phải em…

Tự nhiên tôi có cảm giác hơi bất an vì mọi chuyện đến hơi đường đột. Tôi không biết QC thích tôi ở điểm nào. Chẳng lẽ thích mà cũng thích dây chuyền được nữa hả!? HN thích tôi nên QC thích theo… Đơn giản vậy à? Không thể chỉ vì giọng nói, một vài ba câu chat với HN mà QC lại dành tình cảm cho tôi được, sau đó chắc chắn phải có cái gì bí ẩn mà tôi chưa biết. Đã là bí mật thì cần được đem ra ánh sáng. Đời nó thế. Cái gì càng cấm thì lại càng kích thích, cái gì càng mập mờ lại càng khiến con người ta tò mò.

Sau này khi nói chuyện với QC, tôi biết có hai bước ngoặt khiến em dành tình cảm cho tôi. Một là thời điểm tôi quyết định “gạt” Hoài Anh sang một bên để quay lại với chị của em, HN. Hai là lúc tôi gặp chị em em ở chỗ lớp tôi có tiết thể dục. Cách cư xử và thái độ ân cần khi tôi chăm sóc HN đã để lại ấn tượng trong em. Con gái tuổi này thường dễ bị rung động bởi những điều nho nhỏ như vậy và QC không phải trường hợp ngoại lệ.

Sau cảm giác nao nao ban đầu, tôi bắt đầu cảm thấy lo bởi vì người nói thích tôi bây giờ là QC, em họ của HN, một mối tình đầu đầy sóng gió… Tôi không biết mình có tàn nhẫn không khi tôi vẫn giữ một suy nghĩ từ năm lớp 9 cho đến ngay thời điểm hiện tại. Nếu có cô bé nào nói thích tôi mà tôi không có cảm tình lại thì tôi sẽ tìm mọi cách không cho cô bé đấy cơ hội, hoặc nói thẳng ra khiến người ta hiểu “thích anh sẽ không có tương lai”. Theo tôi, cách làm đấy sẽ làm cho người ta đau khổ lúc đầu nhưng sau đó sẽ dễ dàng hơn. Ngược lại, nếu tôi có cảm tình với ai, tôi đã bắn tín hiệu rồi mà cô gái ấy dửng dưng thì tôi ấn nút mà không thèm suy nghĩ, cho dù có là giời đi nữa. Nhiều khi thấy mình hơi ngạo mạn, hời hợt và cầu toàn thật. Mà kệ. Quan điểm của tôi rõ ràng “thà ế chứ đời không thể lụy đứa nào hết”. [có khi nào không có ai thèm tôi luôn không trời. Không đùa đâu]

Tôi cảm thấy lo cho QC chứ không phải lo cho tôi. Tôi không có gì với cô bé nên việc em thích hay không thích thì cũng chẳng ảnh hưởng đến tôi mấy, nhưng em lại khác. Nếu tôi từ chối thì em sẽ thế nào? Liệu em có phải là một người nặng tình hay không? Nếu có em sẽ bị tổn thương mất. Mọi chuyện cứ rối tinh rối mù lên. Giá em không phải em họ của HN thì tôi đã dễ thở hơn nhiều, đằng này… Đúng là chạy trời không khỏi nắng.

Ông bà có câu “ghét của nào trời trao của ấy” quả không sai. QC lúc đầu ghét cay ghét đắng tôi, vậy mà giờ lại như vậy. Tôi tin tình cảm QC đối với tôi lúc đó chỉ là thứ tình cảm bộc phát nhất thời, hoặc hơn một chút là say nắng. Tôi bất ngờ khi nhận được điều thổ lộ từ QC. Thật lòng, dù rất trân trọng thứ tình cảm đó, nhưng tôi nghĩ mình nên cho em hiểu rằng tình cảm của em chỉ là những điều tôi vừa nói, nhanh đến rồi sẽ nhanh đi nhẹ nhàng tựa cơn gió, và tôi không hề có chút cảm xúc gì dành cho em để em đừng quá trông mong mà tội nghiệp…

*
**
***

Đắn đo rất lâu, tôi quyết định liên lạc với QC.

Tôi: em đừng thích anh
QC: vì sao?
Tôi: vì anh không xứng đáng. Hơn nữa, có quá nhiều chuyện xảy ra. Anh không muốn mình lại mắc sai lầm
QC: em cũng muốn như vậy, nhưng trái tim em không nghe lời
Tôi: tình cảm của em chỉ là nhất thời. Thời gian sẽ xóa nhòa
QC: chờ đến khi nào?
Tôi: khi nào em cảm thấy ổn
QC: nếu không bao giờ?
Tôi: sẽ thôi. Em đừng lo
QC: khi biết mình thích anh, em giận mình lắm
QC: biết là điều không nên, nhưng em vẫn không dằn lòng mình lại được
Tôi: từ khi nào?
QC: từ khi biết anh vẫn còn tình cảm với chị em
Tôi: anh không muốn phủ nhận nó
QC: anh làm đúng rồi
QC: chị N biết chắc là sẽ vui lắm
Tôi: chị em là người mà chắc cả đời này anh sẽ không bao giờ quên
QC: em vui khi anh nói điều đó
Tôi: chị em… không còn thật sao?
QC: thật
Tôi: anh vẫn có một cảm giác, một hy vọng nào đó…
QC: anh đừng hy vọng gì cả
Tôi: anh có cảm giác người nói chuyện với anh hôm ở Đà Lạt là chị em
QC: là em đấy. Em rất giỏi bắt chước
Tôi: vậy à…
QC: lúc đầu, em ghét anh lắm
QC: đời tréo ngoe thật
Tôi: em sẽ ổn thôi. Tin anh đi
QC: em cũng mong vậy
Tôi: ừm
QC: đã bao giờ anh có suy nghĩ sẽ thích em không?

Tôi: chưa
QC:…cảm ơn anh vì đã dám nói thật…

Câu trả lời của QC làm cho tôi có cảm giác day dứt…

Sau khi nói chuyện với QC xong, tôi thắc mắc một điều: “Không biết em có buồn nhiều không?”. Tôi thấy mình mâu thuẫn kinh khủng. Tôi một mặt muốn dứt điểm mọi chuyện, nhưng mặt khác lại không đành lòng làm QC thất vọng. Tôi thấy mình yếu đuối và không quyết đoán. Chỉ mong QC sẽ hiểu cho tôi…

Nhưng, mọi chuyện không đơn giản như tôi nghĩ. Sau đó, một cô bé người Pháp, bạn thân của QC, đã chủ động nói chuyện với tôi. Cuộc nói chuyện với Sophia là một bước ngoặt lớn…

Chap 47: Bước ngoặt

Tôi hy vọng việc nói thẳng thừng như vậy sẽ khiến QC chùn bước. Cô bé ấy mạnh mẽ hơn bất cứ cô gái nào mà tôi đã từng quen. Nếu không, chắc QC đã không bất bình thay cho chị để rồi định “dạy cho tôi một bài học”. Tình cảm nhanh đến rồi sẽ nhanh đi cũng như cánh hoa sớm nở rồi cũng chóng tàn. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản như thế. Vậy nhưng, tình cảm lại là thứ khó nói trước nhất. Hai người từng thề non hẹn bể, rồi một ngày đẹp trời, chàng trai theo một cô gái xinh xắn hơn hoặc cô gái theo một anh nhà có điều kiện hơn. Thế là chia tay. Tình yêu “răng long, đầu bạc” chấm dứt nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng…

*
**
***

Mối tình thứ hai sau này dạy cho tôi một bài học: đừng bao giờ yêu người khác hơn chính bản thân mình và trước khi yêu ai phải tập yêu bản thân mình trước.

Mối tình thứ hai là học trò của mẹ tôi. Gia đình em hơi phức tạp trong khi gia đình tôi lại cơ bản. Nhưng không vì lẽ đó mà tôi đánh rơi tình yêu của mình. Tôi chấp nhận tất cả chỉ với một mong muốn sẽ được ở cạnh em.

Đó là một mối tình lãng mạn cho đến khi tôi nhận thấy em bắt đầu lạnh nhạt dần. Không khác những gì tôi suy nghĩ, em có người khác. Đó là khoảng thời gian tôi đang đi du học. Biết chuyện, tôi đã phát điên và tìm mọi cách nối lại, nhưng mọi nỗ lực là bất thành. Níu kéo không được tôi nghĩ cách phá hoại. Tất cả tôi cần chỉ là một lời giải thích và một lần em dám nói thẳng “mình chia tay đi”. Nhưng không, tôi chỉ nhận được sự ghẻ lạnh từ em.

Sau hơn một tháng tìm đủ mọi cách, lòng tự trọng không cho phép tôi hạ mình thêm nữa. Tôi quyết định cắt đứt liên lạc bằng cách xóa yahoo, blog… Thời gian đầu cực kì khó khăn, bằng chứng là phải rất lâu sau đó tôi mới có thể cân bằng cuộc sống trở lại. Mọi chuyện rồi cũng qua.

Sau này vô tình đọc một cái note trên facebook, tôi mới biết em chia tay tôi vì sự vụng về và non nớt của tôi, cho dù em biết tôi yêu em rất nhiều. Nhưng, người em cần lúc đó là một người có thể chia sẻ, đồng cảm với những gì em đã và đang phải trải qua và nhìn cuộc đời thực tế hơn chứ không phải là một chàng trai luôn nhìn đời toàn màu hồng như tôi.

Cuộc sống đầy đủ, đầy ắp tình thương từ gia đình không khiến tôi trưởng thành và đủ va vấp để đưa cho em những lời khuyên khi em gặp khó khăn. Điều đáng nói là tôi luôn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt em kiểu như “em đừng buồn nữa, mọi chuyện không có gì mà”, “anh thấy không có gì sao em cứ suy nghĩ hoài vậy”. Cộng thêm cái sự lúc nào cũng quan tâm thái quá khiến em cảm thấy ngột ngạt. Điều em cần chỉ là sự lắng nghe và quan tâm vừa đủ từ tôi.

Có một tin nhắn của em khiến tôi nhớ đến tận bây giờ. Đó là khoảng thời gian trước khi mọi đổ vỡ xảy ra. Đợt đó, tôi đang nghỉ hè ở VN, em với chị ở trọ định chuyển nhà. Tôi nhắn tin “khi nào em chuyển thì gọi anh. Đàn ông mà”. Em đáp “vâng. Nhưng anh chưa phải đàn ông, anh mới là con trai thôi…”. Câu nói khiến tôi ám ảnh thật sự và nhận ra mình cần thay đổi bản thân rất nhiều.

Con gái nhạy cảm, chỉ cần một người đàn ông tinh tế và biết quan tâm đúng cách là sẽ đứ đừ thôi. Quan tâm phải thật đúng lúc và quan trọng nhất là chân thành. Quan tâm như thế nào gọi là đúng cách thì phải trải qua nhiều chuyện mới có kinh nghiệm. Điều đó lí giải tại sao phụ nữ nói chung rất thích đàn ông từng trải và nhìn có vẻ phong trần, bụi bặm.

Tôi đã cho QC biết những gì tôi thật sự nghĩ về cô bé. Chắc cô bé sẽ cảm thấy bị tổn thương vì bị từ chối. Đành vậy thôi, thà đau một lần còn hơn. Tôi định sẽ không nói chuyện với em nữa để tránh hậu quả sau này. Nhưng kế hoạch của tôi đã đổ bể vì một người bạn thân của QC, một cô bé người Pháp tên là Sophia. Sophia đã chủ động nói chuyện với tôi và nói chuyện bằng tiếng Anh, tất nhiên, nói bằng tiếng Pháp thì tôi cho em ấy tự hỏi tự trả lời luôn…

Sophia: anh là M?
Tôi: Ai đấy ạ?
Sophia: em tên Sophia, bạn của QC
Tôi: vậy à? Em gặp anh có chuyện gì?
Sophia: để xem anh là người thế nào, mà cô bạn bé nhỏ của em lại từ chối hàng tá người vì anh
Tôi: em nói gì, anh không hiểu
Sophia: em không biết anh đã làm gì QC mà QC thích anh như thế
Tôi: anh đã nói với QC rồi, chỉ là thứ tình cảm nhất thời, rồi cô bé sẽ quên
Sophia: QC được nhiều anh thích lắm
Tôi: anh không quan tâm. Sao em biết nick của anh
Sophia: bình thường thấy nó hay cười. Mấy hôm nay thấy nó cứ buồn rầu, em đã nói chuyện với nó. Tự em tìm được nick anh thôi.
Tôi: anh không quan tâm
Sophia: từ hồi quen nó em chưa bao giờ thấy nó thích ai. Anh là người đầu tiên.
Tôi: em kể với anh làm gì?
Sophia: để anh biết anh đáng giá cỡ nào
Tôi: anh bình thương thôi
Sophia: nó kể về anh nhiều lắm
Tôi: QC kể về anh như thế nào?
Sophia: anh là bạn của chị nó, rồi anh thế này anh thế khác. Nói chung là nó rất ấn tượng về anh. Con gái có ấn tượng tốt cộng thêm tính hay nữa là đổ cái rụp ngay.
Tôi: giá mà không có thì tốt hơn. Để người khác có tình cảm mà cuối cùng không đi đến đâu thì chỉ tôi nghiệp người ta thôi. Nên anh phải từ chối.
Sophia: chắc đó là nét mà bạn em thích ở anh. Tình cảm rõ ràng
Tôi: anh không tốt đẹp lắm đâu
Sophia: ít ra cũng không thua ai trong mắt bạn em…
Tôi:…
Sophia:…
Tôi: em gặp anh để làm gì?
Sophia: xem anh như thế nào và kể cho anh một câu chuyện
Tôi: em kể đi, anh nghe đây
Sophia: lớp em chẳng thiếu gì thằng thích QC cả. Con gái Việt Nam có nét rất nữ tính mà con gái bên này không có. QC bên ngoài là một người mạnh mẽ thật đấy, nhưng bên trong thì cũng yếu đuối, và cần che chở như ai thôi. Không ít người thích cái tính đó.
Ở trường em có một anh chàng là hội trưởng hội học sinh, tên Jack, đẹp trai, hát hay. Ngày hôm qua có party do trường tổ chức. Đến phần văn nghệ, anh chàng Jack này có một tiết mục, là tiết mục cuối cùng. Lúc đó em và QC đang đứng ở phía dưới. Anh ta bắt đầu tiết mục biểu diễn bằng lời giới thiệu
“Có một cô gái tôi đã yêu ngày từ lần đầu gặp. Bài hát này là món quà và lời tỏ tình mà tôi dành cho cô gái ấy”.
Em không muốn kể lại là anh chàng Jack này cực hot. Lúc nghe anh ta hát, chắc sẽ không ít đứa con gái ở dưới thầm mong người mà Jack nói đến là mình. Anh ta hát bài Will you love me tomorrow… Giọng hát đầy cảm xúc và hay tuyệt.
Lúc Jack kết thúc bài hát, là hình ảnh của QC xuất hiện trên máy chiếu. Jack nhìn và chỉ vào màn hình “Đây là cô gái tôi muốn nói đến”, rồi từ trên sân khấu cầm theo một bó hoa hồng, tiến về phía bạn em. Tất cả mọi người đều vỗ tay, reo hò ầm ĩ. QC đã rất bất ngờ, nhưng nó vẫn bình tĩnh và kịp trả lời “Xin lỗi, Jack. Em chưa chuẩn bị cho điều này. Cho em 1 tuần suy nghĩ nhé”, rồi bỏ chạy. Hình ảnh duy nhất xuất hiện trong đầu nó lúc đó là anh. Nó trả lời vậy vì không muốn Jack phải mất mặt. Khi em đuổi kịp QC là lúc em thấy bạn em đã ngồi thụp xuống, ôm gối khóc. Em biết nó đang nhớ anh.

Tôi: anh không làm được gì đâu. Suy nghĩ một lúc tôi trả lời.
Sophia: được. Giúp em khiến QC bớt buồn. Nhìn thấy bạn em chẳng còn sức sống em không chịu được
Tôi: bằng cách nào?
Sophia: anh hãy xem lại tình cảm anh dành cho bạn em là thế nào. Nếu có, dù chỉ một ít thì đừng để bạn em buồn
Tôi: anh sẽ suy nghĩ, nhưng không hứa đâu
Sophia: em biết rồi
Tôi: ừm
Sophia: đừng nói cho QC biết em liên lạc với anh
Tôi: ừ
Sophia: chào anh
Tôi: chào em

Tôi ngạc nhiên vì tình cảm QC dành cho tôi sâu đậm hơn những gì tôi nghĩ. Nó bất ngờ, đường đột và có phần cổ tích. Đúng là con gái ở tuổi trăng tròn… yêu dại yêu khờ mà không hề toan tính…

Trước khi nói chuyện với Sophia, tôi định sẽ im lặng, không liên lạc rồi tự khắc QC sẽ tự mình bước qua đống mơ hồ em dành cho tôi. Vậy mà sau khi nói chuyện với Sophia, không hiểu trời xui đất khiến thế nào trong đầu tôi lại xuất hiện một dòng suy nghĩ “tôi nên làm gì đó cho QC”. Chỉ là tôi không muốn làm tổn thương bất cứ ai liên quan đến HN của tôi. Tôi nghĩ đơn giản như vậy mà chưa thèm đắn đo hậu quả sau đó sẽ như thế nào. Ở cái tuổi “ăn chưa no lo chưa tới”, tôi nghĩ gì và làm đấy mà không cần suy xét đến hậu quả xảy ra. Ai cũng đã từng bước qua cái thời kì này, nên chắc sẽ đồng cảm với những gì tôi vừa nói.

Chap 48

Quay trở lại mốc thời gian cô nhận tin từ ba về Phong…

Người nói chuyện với anh ở Đà Lạt là cô, và chính cô cũng là người đã tha thứ cho anh vì anh đã tặng quà cho Hoài Anh. Cô thấy mình không hoàn toàn đúng khi để anh tự do lâu như vậy. Cô biết anh thật lòng, nhưng cô cũng biết đàn ông nói chung không bao giờ yêu say đắm bằng phụ nữ, huống chi anh chưa đủ va vấp và từng trải để biết trân trọng những gì mình đang có.

Cái thời khắc nghe cái tin đáng quên về sức khỏe của mình, cô trở nên hận đời và đánh mất niềm tin vào mọi thứ. Cô khóa trái cửa, đập phá mọi thứ trong phòng. Cô phá tất cả từ những món quà được tặng đến cả những bức ảnh chụp chung gia đình. Cô vung tay hất tung mọi thứ xuống đất, tất cả vỡ vụn như chính cõi lòng cô đang có. Căn phòng riêng xinh xắn, rộng rãi như dành cho công chúa ngày nào, bỗng chốc trở nên hoang tàn và hỗn độn. Đến khi cảm thấy kiệt sức, cô ngồi thụp xuống và ôm mặt khóc. Tại sao ông trời lại bất công với cô như vậy!? Cô đã làm điều gì sai ư? Hay tại ông trời thích làm buồn lòng người tốt?

Mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn khi cô nhận được sự động viên từ bác sĩ, người thân và anh. Không ngoa khi nói rằng, anh khiến cô thèm khát sự sống hơn bao giờ hết. Cô còn quá nhiều ấp ủ, dự định đang bỏ ngỏ. Cô nhớ như in giọng thu âm anh gửi cho cô “Hãy chiến đấu vì anh nữa em nhen. Khi nào chiến thắng hãy về đây gặp anh”. Cô tự biết mình đủ tốt để có được tình yêu của bất cứ người đàn ông nào trên đời. Anh may mắn là người được chọn, nhưng chính cô cũng cảm thấy mình hạnh phúc khi có được anh. Cô từng nghĩ, mình sẽ yêu anh đến hết cuộc đời. Con gái đa phần là vậy. Khi yêu ai chân thành, họ không dễ dàng xóa bỏ được hình ảnh của người đó ra khỏi bộ nhớ và con tim. Có thể không còn yêu, nhưng sẽ không bao giờ quên…

Sau khi nghe tin Phong bị tai nạn, cô để mặc mọi thứ lại cho cô em họ bé bỏng, QC. Việc cứu người quan trọng hơn. Cô chẳng bảo có duyên phận thì sẽ gặp lại anh còn gì. Đến gặp Phong, cô thấy vừa thương vừa giận. Tình cảm bây giờ giữa cô và Phong chỉ đơn thuần là bạn bè. Vấn đề nằm ở chỗ Phong luôn nghĩ cô vì Phong mà đau lòng. Đáng lo hơn, anh muốn cô quay lại để anh bù đắp cho những “sai lầm” trước của mình. Cô hiểu tính Phong hơn ai hết. Nếu cô không đồng ý, cộng thêm chuyện biết cô đang có bóng hình một ai khác, thì chắc chắn sẽ có điều không lành xảy ra. Trước đây, Phong đã một lần vì cô mà làm một điều cực kì dại dột. Trong trường hợp này cô đành phải nghi binh một thời gian và chờ đợi để giải thích cho Phong hiểu sau đó mới có thể nghĩ chuyện khác.

Trong thời gian này, cô hay tâm sự với Hân. Nỗi nhớ anh cô không biết phải tỏ cùng ai, duy chỉ có mình Hân đọc được nỗi lòng ấy. Bạn cô khuyên cô rất nhiều. Cuối cùng cô cũng quyết định đè chặt thứ tình cảm đó lại một thời gian. Chờ đến khi mọi chuyện êm xuôi, cô sẽ quay về tìm anh…

Khi cô sang Đức cùng ba mẹ để thăm Phong, thì QC quay lại Pháp với gia đình. Sau đó một thời gian, muốn hỏi thông tin về anh cô đều hỏi qua QC, vì cô biết lúc đó đứa em họ thi thoảng cũng nói chuyện với anh. Không hiểu sao cô có cảm giác đứa em họ đáng yêu của mình rất hào hứng mỗi khi kể về anh. Lính tính báo cho cô biết có một chuyện không mong chờ đang xảy ra. Là cô hơi nhạy cảm, hay thật sự mọi chuyện giống như cô đang hình dung…

*
**
***

Nếu QC cũng thích anh thì cô phải làm thế nào bây giờ? Nhường ư? Cô không đành lòng. Điều đó quả thật quá sức tưởng tượng của cô. Cô đã từng nói với anh, điều cô không thích nhất ở anh đó là có không ít những cô gái ngưỡng mộ anh. Từ sự ngưỡng mộ đến thích chỉ là một ranh giới rất mong manh. Nếu như cái ranh giới đó được xóa bởi chính bản thân anh thì mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Sao cô ghét cái hình ảnh mĩ miều của anh đến thế. Giá mà anh bớt đi một chút đủ để chỉ có một mình cô dành tình cảm cho anh thì tốt biết mấy, cô đã không phải khó nghĩ như bây giờ… Người cô lặng đi… Thời gian như đọng lại, những làn gió thôi ngừng thổi, những tia nắng thôi nhảy múa, những cánh bướm thôi chập chờn và những tiếng chim thôi réo rắt. Tất cả như ngừng lại để lắng nghe tâm sự cô giãi bày…

Cầm cốc cà phê trên tay, cô nhấp từng ngụm khe khẽ và không thôi suy nghĩ về M. Anh vẫn chưa biết cô còn sống, và thật sự cô không biết những gì mình đang làm lúc này là đúng hay sai, dù đôi lần cô đã từng có suy nghĩ “hay là mình để lại tất cả để quay về gặp anh”. Bỗng dưng, cô ghét cái tính thương người và cam chịu của mình hơn lúc nào hết. Cô chỉ ước cô có thể bớt tốt, bớt hy sinh, bớt mềm lòng và bớt nhạy cảm đi một chút, thì chắc là bây giờ cô đã ở VN để gặp anh rồi. Nhưng, sống đôi khi có những chuyện không muốn cũng phải làm và muốn cũng phải kìm lòng lại, là thế. Huống hồ người đó lại là Phong, mối tình đầu của cô…

*
**
***

Thấy cô ngồi lơ đãng một mình, ba cô đi đến ngồi xuống bên cạnh và cất giọng.
– “Con gái đang nhớ người ta à?”
– “Vâng”, cô cúi mặt xuống trả lời không giấu giếm.
– “Ba xin lỗi, ba không còn cách nào khác”, giọng ba cô trùng xuống.
– “Con không giận ba đâu. Nếu con là ba thì con cũng sẽ làm vậy”, trìu mến nhìn thẳng vào mắt ba, cô trấn an.
– “Con gái là niềm tự hào của ba”, ba cô gật gù. “Chờ cho Phong ổn lại rồi con hãy đi tìm hạnh phúc của mình công chúa nhé”.
– “Liệu có lâu không? Và lúc quay lại liệu anh ấy còn dành tình cảm cho con nữa không?”, cô xót xa.
– …
– “Có phải con đã hồ đồ khi thử thách anh ấy lâu như vậy?”, cô tiếp.
– “Tình yêu cần thử thách. Nếu nó không vượt qua được thì nó không đáng để con yêu đâu”.
– “Đôi lúc con chỉ muốn gạt bỏ mọi thứ để quay về với hạnh phúc của mình… Con ích kỉ quá, phải không ba?”
– “… Ba ước con gái của ba đủ dũng cảm để làm như vậy… Con xứng đáng có hơn những gì con đang có bây giờ…”

Nghe câu trả lời, cô thấy lòng ấm lại…
– “Vì con là con của ba nên ba mới ưu ái nói thế đúng không?”, cô quay sang nháy mắt với ba tinh nghịch.
– “Không. Vì HN của ba đủ ngoan để có những thứ con muốn”, ba cô mỉm cười và khẽ nhéo cái mũi đang chun lại của cô.
– …
– …
– “Có chuyện này không biết con có nên hỏi ba hay không?”, cô ngập ngừng.
– “Ba đang nghe đây…”
– “Nếu như… QC… cũng… dành tình cảm cho M… thì con phải làm thế nào hả ba?”, cô nói từng chữ nặng nhọc như chính lòng cô bây giờ.
– “Con nói thật à?”, quay sang nhìn cô trân trân, ba cô hỏi.
– “Con chỉ giả sử thôi”, cô tránh ánh mắt của ba cô và hy vọng mọi chuyện không như cô đang nghĩ.
– …
– …
– “Hạnh phúc không phải là thứ giành giật mà được. Cảm xúc không phải là cái ép buộc mà có. Con hãy để cho nó quyết định”
– “Hay là con cứ không tồn tại trong tâm thức của anh ấy như bây giờ?”
– “Ba biết con gái ba đang nghĩ gì. Con không cần phải vậy. Nếu nó chọn con thì nó sẽ không cho QC cơ hội đâu. Ba tin nó”
– “Nhưng QC buồn thì thế nào? Không phải con đang cướp đi tình yêu của em ấy à?”
– “Không. Lớn hơn một chút QC sẽ hiểu những gì ba vừa nói. Tình yêu không thể gượng ép. Phải để cho mọi thự thật tự nhiên thì mới bền vững được”
– “Con hiểu rồi. Cảm ơn ba”

Nói chuyện với ba thấy sáng tỏ nhiều điều. Ba cô đủ từng trải và hiểu đời để cho cô câu trả lời sâu sắc nhất…

*
**
***

Trởi bên Đức bắt đầu trở đông. Từng cơn gió lạnh buốt, vô tình nối đuôi nhau kéo đến. Cô thích cà phê. Được nhâm nhi một tách vào cái ngày rét mướt như thế này thì còn gì bằng. Cà phê ngày gió, hoang hoải đến quặn lòng…

Cô biết là mình vẫn có thể cho anh biết sự thật trong lúc này, đó là cô vẫn đang ở đây và càng ngày càng nhớ anh hơn, nhưng vì có một “nhiệm vụ đặc biệt” nên cô sẽ quay trở lại tìm anh sau. Thật lòng mà nói, cô khá cầu toàn. Cô muốn khi cô gặp anh tất cả phải thật sẵn sàng và không còn bất kì một rào cản trước mặt nào. Cô định nghĩa đó là thứ tình yêu trọn vẹn, nhưng cũng chính thứ đấy đã làm trái tim cô rỉ máu không biết bao nhiêu lần…

Chap 49: QC

=======QC=======

Cuối cùng, tôi cũng cho M biết tình cảm của mình. Mọi chuyện xảy ra nhanh như một cái chớp mắt, tôi không biết mình làm vậy là đúng hay sai. Trái tim tôi đã không nghe lời tôi nữa rồi. Nó quá bướng bỉnh! Vẫn biết dành tình cảm cho anh sẽ chẳng có kết quả gì, vì tình cảm của anh hoàn toàn chỉ dành cho chị tôi. Nhưng cảm xúc là thứ không thể điều khiển và tôi là dạng người không giỏi che giấu. Có thể những gì tôi dành cho anh bây giờ chỉ là một cơn gió, nhẹ nhàng và thuần khiết. Vậy mà chẳng hiểu sao tôi vẫn muốn nói cho anh biết điều đó. Tôi muốn biết anh sẽ phản ứng như thế nào, lạ thật…

Lúc đầu tôi sợ lắm. Tôi sợ HN, chị tôi, sẽ biết tình cảm tôi dành cho anh. Rồi tôi sẽ đối mặt với chị như thế nào. Nếu như anh đáp trả tình cảm của tôi thì sao? Tôi lại tưởng tượng rồi, chắc điều này sẽ không xảy ra đâu. Trường hợp còn lại sẽ là anh và chị tiếp tục viết tiếp câu chuyện dang dở, và tôi không phải là nhân vật chính. Tôi không biết lúc đó mình sẽ buồn như thế nào.

Tôi ghen tị với tình yêu mà anh dành cho chị. Nhìn cách anh băng bó vết thương cho chị trái tim tôi đã run lên. Ước gì M dành cho tôi, chỉ cần bằng một nửa thôi… Con gái là vậy, luôn ích kỉ và có tính chiếm hữu. Và tôi không phải là ngoại lệ. Dù bề ngoài tôi luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng bên trong tôi cũng dễ bị tổn thương như bao người con gái khác…

HN và tôi bằng tuổi, nhưng cách đối xử chị chững chạc hơn tôi rất nhiều. Tôi yêu quí chị lắm. Chị nhân hậu, nữ tính và không bao giờ muốn làm người khác buồn lòng. Trong khi đó tôi hơi bốc đồng và có phần trẻ con. Anh chọn chị cũng là điều dễ hiểu. Nếu tôi là con trai, tôi cũng sẽ yêu chị. Chẳng thế mà ba chàng trai là anh, Phong và anh trai tôi đều thích chị còn gì. Đó là một người con gái có sức hút mãnh liệt và khiến cánh mày râu có cảm giác muốn che chở, bảo vệ. Khen chị chắc tôi nói cả ngày cũng chả hết.

“Nếu anh quen tôi trước thì sẽ như thế nào nhỉ?”. Tôi vẫn luôn tự hỏi mình câu đấy. Tuy không xinh bằng chị, nhưng mọi người đều công nhận tôi là một cô gái rất ưa nhìn. Tôi biết rõ điều đó. Điểm tôi ghét nhất ở khuôn mặt mình chính là cái mũi cao ngút. Ba mẹ tôi là người Việt vậy mà chẳng hiểu tôi lấy thứ đó từ đâu. Nhìn tôi chẳng ai bảo tôi là người Việt Nam cả. Nhiều khi thấy mặc cảm. Chẳng lẽ cứ sinh ra ở Pháp là cái mũi lại cao như mũi của tôi hay sao. Ghét thật…

Lần đầu đọc những đoạn chat giữa chị và anh, tôi thấy anh khá trẻ con. Nhưng cách nói chuyện nhiều khi thì dí dỏm, nhiều khi lại rất người lớn. Điểm tôi thích nhất ở anh đó là sự thông minh và có chí tiến thủ. Tôi thích một người con trai thông minh hơn tôi và tài giỏi hơn tôi. Đàn ông, con trai cần có một sự nghiệp ổn định để làm chỗ dựa vững vàng cho người mình yêu thương. Tôi giống HN ở chỗ rất ghét mấy đứa con trai nhìn baby và ẻo lả. Đàn ông, con trai cần có một cái đầu lạnh và một trái tim nóng!!!

Nghe tin anh tặng quà cho Hoài Anh nhân dịp Valentine, tôi không thể chịu được sự vô tình của anh dành cho chị tôi. Tôi có cảm giác anh thật đểu giả và sở khanh. Miệng thì nói những lời đường mật, thề thốt, nhưng tình cảm thì nhạt nhẽo, không thật lòng. Tình cảm không phải là thứ hàng hóa rẻ tiền để anh thay đổi nhanh như vậy. Anh không xứng đáng với tình cảm của chị tôi. Tự nhiên tôi giận lây sang chị… tại sao lại để cho một gã con trai tầm thường khiến mình phải khóc và buồn nhiều như vậy. Không đáng chút nào. Tôi tự nói với lòng mình là phải giúp chị làm cho ra lẽ…

Tôi đề nghị và chị đã đồng ý. Chị để mặc cho tôi tự ý làm theo ý mình. Chị đã quá tuyệt vọng rồi. Tôi đã hứa là phải cho chị biết anh ấy là loại đàn ông như thế nào. Tôi bắt đầu chiến dịch bằng việc liên lạc với Hân. Việc đầu tiên tôi nghĩ sẽ trả thù được đó là lấy cái nick yahoo của anh. Tôi bắt đầu thử bằng chính cái mật khẩu tài khoản của chị. Vào được ngay… Tôi hơi bất ngờ. Nếu mà không còn tình cảm với chị, tại sao anh vẫn để tài khoản mặc định giữa hai người? Lẽ nào những gì tôi suy nghĩ về anh là sai? Hay tại anh ấy quá lười để thay đổi nó? Chiến dịch mới bắt đầu bước một mà đã ngập câu hỏi thế này thì xong chắc tôi ngất mất. Mặc kệ, tôi sẽ vì chị “hy sinh” thân mình.

Phóng lao thì phải theo lao. Tôi tiếp tục bằng một cuộc gọi hù dọa. Nghẹ giọng của anh chẳng khác gì giọng mà anh gửi cho chị tôi. Nghe ấm ấm và nhẹ nhẹ. Anh chờ đi, cuộc vui bắt đầu rồi. Tôi sẽ cho mọi người thấy bộ mặt thật của anh…

Tôi là người muốn chấm dứt mọi chuyện giữa anh và chị, nhưng cuối cùng tôi cũng là người đứng ra nối lại thứ tình cảm đó. Tôi luôn làm theo những gì mình cho là đúng. Và tôi tin lần này tôi không sai… Chị tôi, HN, xứng đáng có được hạnh phúc mà vốn dĩ nó thuộc về chị… Sau bao nhiêu tác động của tôi cùng sự chân thành của anh, cuối cùng chị cũng chấp nhận tha thứ để quay lại với anh. Tôi là người mừng hơn cả vì công sức mình bỏ ra cũng được đền đáp.

Những tưởng sau mọi chuyện sẽ có một cái kết thúc có hậu, vậy mà… lại xảy ra chuyện của Phong… Tôi thương chị quặn lòng và chỉ biết chắp tay cầu nguyện…

*
**
***

Trái tim của tôi có lỗi không khi ngày đêm nó thấp thoáng bóng hình của một người mà tôi biết là mình không nên hy vọng gì nhiều!? Tình yêu là lỗi lầm hay sao? Tôi đã cố đè nén cảm xúc của mình xuống để chôn giấu thứ tình cảm này, nhưng càng cố thì tôi lại càng khổ sở. Đến khi không thể chịu thêm tôi đã nói cho anh biết. Cả chị nữa, tôi không muốn giấu chị chuyện này. Suy nghĩ rất lâu, tôi cuối cùng cũng quyết định nói tất cả cho chị hiểu. Tôi muốn lòng mình thanh thản hơn…

QC: chị ơi! Có ở đó không? Đứa em họ nhảy vào chat.
HN: đây chị đây
QC: bên đó mọi người thế nào rồi?
HN: ổn em ạ
QC: anh Phong thế nào?
HN: anh ấy khá hơn nhiều rồi, không còn ý định làm điều linh tinh nữa
QC: chị em có khác. Động vào chuyện gì là chuyện đó được giải quyết
HN: dám trêu chị hả
QC: haha. Em nói thật mà. Xinh xắn, nữ tính, dễ thương, ai mà không yêu
HN: thôi cho chị xin. Ba mẹ em khỏe không?
QC: khỏe chị ạ
HN:… anh thế nào?
QC: anh nào? Anh trai em hay là anh yêu?
HN: định hỏi anh trai em, nhưng lỡ rồi thì hỏi cả 2 luôn: che miệng cười:
QC: chống chế giỏi thật… anh trai em bình thường
HN: anh còn lại thì sao?
QC: anh còn lại là anh nào?
HN: nói đi, trêu người ta hoàiiiiiiii
QC: haha. Năn nỉ em đi
HN: giận đấy, đừng có tưởng ngon lành nhé
QC: giận đi rồi tự tìm cách hỏi người ta nhé: lè lưỡi:
HN: năn nỉ mà. Hic, hiền quá toàn bị người khác bắt nạt thôi
QC: chị mà hiền thì em thành con kiến
HN: thôi được rồi, kể cho chị đi, nóng ruột muốn chết
QC: anh ấy thú vị hơn em tưởng. Sau khi viết lá thư “vĩnh biệt” thay cho chị, một thời gian sau anh ấy hỏi thăm em qua Hân. Cũng không vô tình lắm
HN: anh ấy bề ngoài lạnh lùng, nhưng là con người sống tình cảm
QC: ừ. Điều em vui nhất là khiến anh ấy quên con nhỏ kia đi
HN: hì
QC: chị có sợ mất anh ấy không?
HN: tại sao em lại hỏi như vậy?
QC: em sợ nếu chị cứ để thế này chị và M sẽ lạc nhau mất
HN: tại sao không? Chị lo muốn chết, nhưng bây giờ thì chị không thể làm được gì

QC: em sẽ nói cho chị một bí mật
HN: bí mật của em?
QC: vâng. Em không muốn giấu chị chuyện này. Khó chịu lắm.
HN: em nói đi
QC: em thích HM của chị
HN:…chuyện này à? Chị cũng đoán ra rồi
QC: tại sao chị không ngăn em nói chuyện với anh ấy
HN: chị không có quyền làm điều đấy
QC: chị không giận em sao?
HN: tại sao phải giận em?
QC: vì em dành tình cảm cho một người không nên…
HN: tình yêu chẳng có lỗi. Chị không trách em
QC: chị không sợ anh ấy sẽ thay lòng đổi dạ à?
HN: QC à. Tình yêu không phải là thứ có thể áp đặt. Nếu không còn thì không thể níu kéo.
QC: chị đang đùa à?
HN: chị nói thật lòng đấy
QC:…
HN:…
QC: chẳng trách anh ấy thích chị nhiều như vậy. Chị chín chắn và cũng dịu dàng hơn em nhiều nữa. Hây da. Chưa xuất quân mà đã thấy thất bại thế này.
HN: hì
QC: nhưng em sẽ không bỏ cuộc đâu
HN: chị biết QC của chị mạnh mẽ lắm
QC: em sẽ cạnh tranh công bằng với chị
HN: vậy thì cố lên. Chị sắp quay trở lại rồi…

Chap 50

=======QC======

HN: Lại thêm một thử thách nữa cho tình yêu của cô và anh, nghĩ đến đó lòng cô bỗng nhiên thắt lại. Cuộc sống của cô chưa đủ biến cố hay sao mà bây giờ lại thêm một thứ phải bận tâm thế này. Người anh chọn là cô, cô tự tin vào điều đấy. Nhưng quả thật, cô sẽ thấy rất buồn nếu như vì cô, đứa em họ bé bỏng đánh mất đi một thứ thiêng liêng với nó. Hạnh phúc được định nghĩa là một tấm chăn hẹp, khi một người ấm áp thì ắt hẳn sẽ có một người khác bị hở lạnh. Cô không phải là người an lòng sống trong nỗi buồn của người khác, đặc biệt người đó là người thân của mình. Cô chỉ mong sao tình cảm QC dành cho anh chỉ là nhất thời và sẽ bị bào mòn bởi thời gian…

*
**
***

Tua đến thời điểm sau khi QC nghe được lời tỏ tình từ Jack…

“Nếu em không biết anh, có lẽ em sẽ nhận lời Jack mất. Jack là ước mơ của rất nhiều đứa con gái, anh không biết đâu. Khi Jack tỏ tình, em không có cảm giác gì. Ước gì người đang làm những điều đó cho em là anh nhỉ. Nếu vậy em sẽ là cô gái hạnh phúc nhất. Nhưng anh sẽ không làm vậy đâu, phải không? Tình cảm anh dành cho chị em hết rồi…

Tại sao em không quen anh sớm hơn!? Tại sao em lại dành tình cảm cho cái người mà em không nên thế này. Con gái thật phức tạp, anh nhỉ?

Em không muốn Jack mất mặt, điều quan trọng hơn cả trong trái tim em không đủ chỗ chứa thêm một người khác. Tại sao cái thứ tình yêu nó lại phức tạp và rắc rối như vậy? Giờ đây, em vừa mong em sẽ không gặp anh để phải đau lòng như này, lại vừa mong mọi chuyện như hiện tại để biết rằng tình yêu không chỉ lãng mạn như hoa hồng mà còn có vị đắng của lá ngón.”

Tôi thất thểu bước về nhà khi đêm dạ hội kết thúc. Jack nhắn tin hỏi thăm. Tôi trả lời vẫn ổn. Jack là vậy, luôn biết cách quan tâm đến người khác. Hình như Jack vẫn không chịu để ý là tôi không dành tình cảm cho anh mà vẫn đang nuôi hy vọng. Đành thôi, hôm sau tôi sẽ nói rõ mọi chuyện cho Jack hiểu. Dù biết là sẽ tổn thương đấy, nhưng tôi thà chọn người mình yêu hơn là người yêu mình. Tình yêu là cái thứ lạ lùng nhất trên đời. Nó không theo một khuôn mẫu nào. Để chọn lựa giữa hai đối tượng, không phải cứ hơn người ta sẽ yêu, mà phần nhiều phụ thuộc vào cảm giác và duyên phận. Tôi tự hỏi rằng liệu mình có phận với anh không?

*
**
***

QC: anh có giận không khi biết em đã nói dối anh về chuyện chị N
Tôi: có, nhưng giờ hết rồi. Anh xin lỗi về lá thư của chị em. Có ai đó đã cố tình lấy trước khi anh nhận. Anh đi hết các lớp hỏi mà không ai nhận cả.
QC: buồn thật. Tình cảm của hai người sâu nặng mà cứ như có bức tường vô hình ngăn cản vậy.
Tôi: anh có lỗi với chị em
QC: anh không phải xin lỗi em đâu. Hai người có duyên mà không có phận…
Tôi: ừ, chắc vậy…
QC: biết anh vẫn còn tình cảm với chị em là em vui rồi
Tôi: cảm ơn em. Anh có phải kẻ đa tình không?
QC: em không biết, tùy quan điểm, tùy góc nhìn của từng người
Tôi: em sao rồi? Có gì hay ho không kể anh đi
QC: em hả? Có anh chàng mới tỏ tình với em. Hot boy nhé: cười tươi:
Tôi: hihi. Thế đã đồng ý chưa?
QC: chưa. Em đang thích người khác mà
Tôi: vậy à? Tôi không biết phải trả lời thế nào
QC: anh định đi du học nước nào?
Tôi: anh thích Mỹ, nhưng chắc là sẽ chọn Sing
QC: em cũng thích Sing. Hay em sang Sing học với anh?
Tôi: làm như muốn học là học ấy. Phải thi cử gắt gao ra lắm đó. Tôi hù
QC: em không phải dạng làng nhàng đâu
Tôi: tự tin thế
QC: thật đấy. Em sẽ tìm trường rồi sang Sing. Em quyết định rồi.
Tôi: để làm gì?
QC: để được gần người em thích
Tôi: có đáng không?
QC: anh chưa thích ai đơn phương nên anh không hiểu cảm giác đó rồi.
Tôi: tại sao lại là anh?
QC: tại sao anh thích chị em?
Tôi: vì cảm giác
QC: em cũng vậy thôi, vì cảm giác
Tôi: nhưng em là em của HN
QC: thì em không có quyền thích hay sao?
Tôi: không phải, ý anh là… anh không biết giải thích thế nào cả
QC: em hiểu mà, không sao đâu…

Mấy ngày sau đó, tôi và QC nói chuyện khá nhiều. Nói chuyện với cô bé tôi thấy QC không hời hợt như ban đầu tôi nghĩ. Theo tôi đó là một cô gái đầy cá tính nhưng lại sống rất tình cảm. Nếu Hoài Anh là một bông hoa cúc dại ngây thơ, với tình yêu thuần khiết, thì QC là đóa hoàng lan kiêu kì với tình yêu mãnh liệt, còn HN lại là đóa hồng đỏ thẫm sâu sắc cùng với tình yêu cao thượng. Mỗi người một vẻ. Và cả ba đã, đang và sẽ bước qua cuộc đời tôi, để lại dấu chân không thể xóa nhòa…

Tình cảm tôi dành cho QC dần dần được nhen nhóm lên một chút. Một chút đủ để tôi cởi mở hơn với em. Tôi không biết mình đang làm gì. Tôi như người say bước đi trong vô thức, phó thác cuộc đời của mình cho số phận Những điều tôi đang làm đi ngược lại hoàn toàn với tính cách rõ ràng trong tình cảm của mình. Tôi bị cuốn vào một trò chơi do chính tôi tạo ra. Tôi đang đứng ở trên một ranh giới ngăn cách giữa đúng và sai. Nhưng có một điều tôi chắc chắn, QC đã vui lắm…

QC: hôm nay em vui cực
Tôi: sao vui?
QC: tự nhiên thấy yêu đời lắm lalala
Tôi: hâm
QC: hâm thật mà
Tôi: haha. Đôi khi tôi thấy QC cũng trẻ con lắm.
QC: em tìm được trường rồi. Hết năm nay em sẽ chuẩn bị hồ sơ đi Sing
Tôi: em đã suy nghĩ kĩ chưa đó
QC: kĩ lắm rồiiiiiiii
Tôi: em đi Sing đi. Anh tìm nước khác
QC: muốn trốn em hả?
Tôi: ừ. Anh sợ em lắm
QC: mắc mớ gì mà sợ?
Tôi: nỗi sợ mơ hồ, không tên
QC: đến giờ rồi đấy
Tôi:: cười:.
QC: anh sắp có quà đó!
Tôi: cái gì?
QC: bí mật từ một cô gái xinh đẹp
Tôi: gì đấy?
QC: ảnh cô ấy đây

Tôi: em đây à?
QC: vâng

Tôi khá bất ngờ vì những gì tôi tưởng tượng về QC đều trật lất. QC nhìn rất cuốn hút với đôi mắt hơi lạnh lùng cộng thêm chiếc mũi cao, nhìn duyên không để đâu cho hết. Công bằng mà nói, nếu QC là người trong hình, thì số cây si quanh nhà em điểm danh lại đàng hoàng thì cũng được một mảnh vườn nho nhỏ chứ chẳng chơi. Đúng là chị em nhà này tham lam lấy hết phần xinh đẹp của người khác.

Tôi: cũng được. Nhưng xinh đẹp thì chưa
QC: mình anh bảo em vậy thôi…
Tôi: anh ghét nịnh lắm
QC: đây không phải nịnh mà là sự thật
Tôi: nhìn hình ai biết được. Giờ phô tô sốp nhan nhản ra

QC: anh sắp có quà
Tôi: hả?
QC: đích thân em sẽ mang đến cho anh
Tôi: em nói đùa hay nói giỡn vậy. Tôi bắt đầu run.
QC: em nói thật. Nghỉ hè em sẽ về VN
Tôi: gửi được rồi. Em đến làm gì cho mất công.
QC: em muốn tạo bất ngờ cho anh
Tôi: bất ngờ quá! Nãy giờ nói hết rồi còn gì
QC: ờ hén. Em quên: cười tươi:
Tôi: thua em
QC: anh chịu đi, nha, nha, nha
Tôi: em đi xa quá
QC: về là em quên hết mệt mỏi rồi
Tôi: hay vậy
QC: sức mạnh tinh thần mà
Tôi: bướng quá
QC: vậy là anh chịu rồi, đúng không?
Tôi: anh có muốn thì cũng đâu ngăn được
QC: yeahhhhhhhh. Để em nói ba mẹ hè này em về VN chơi
Tôi: hí hửng nhở
QC: sao không hihi

*
**
***

Dù biết là sẽ mất một khoảng thời gian anh mới có thể chấp nhận tôi, nhưng sự thật là hôm nay nói chuyện với anh tôi cảm thấy quá hạnh phúc. Tôi đã có hẹn với Jack vào ngày mai, tôi sẽ cho Jack biết quyết định của mình. Cả hôm đó, tôi cười nói, khác hẳn với ít nói hàng ngày. Hình như mẹ biết là tôi đang vui chuyện gì vì tôi hay tâm sự với mẹ. Chỉ có một điều tôi giấu mẹ đó là anh và chị N đã từng giành tình cảm cho nhau.

Sáng hôm sau, tôi gặp và nói thẳng cho Jack hiểu. Nhìn vẻ mặt hớn hở của Jack khi đến, tim tôi hơi thắt lại, chỉ tiếc là người tôi thương là người khác.
– Jack à. Em xin lỗi. Em không thể nhận lời của anh. Em đã có người khác ở VN rồi.
– Cho anh một cơ hội được không?
– Em xin lỗi…

Nhìn sự thay đổi nét mặt từ hy vọng sang thất vọng của Jack lòng tôi hơi day dứt. Hy vọng Jack sẽ hiểu cho tôi, tình yêu là thứ không thể ép buộc. Bây giờ tôi chỉ nghĩ về M. Trong đầu tôi bỗng lóe lên một ý nghĩ táo bạo…

Chap 51: Món quà bất ngờ

Cả tuần nay tôi không thấy QC lên mạng. Tự nhiên tôi đâm lo. Không biết có chuyện gì xảy ra với cô bé hay không. Tôi đã định hỏi thăm em qua Sophia, nghĩ đi nghĩ lại tôi lại thôi. QC có là gì của tôi đâu… Hỏi xong mất công Sophia lại nghĩ lung tung nữa thì mệt lắm, nên tôi quyết định thôi.

Ngồi được một lúc, dòng suy nghĩ của tôi lại bị bẻ sang phía QC. “Không hiểu cô bé này định giở trò gì đây…”, tôi thở dài đánh thượt. Tôi thấy mình suy nghĩ linh tinh hơi nhiều và lại khá nhạy cảm với cuộc sống, thành thử cuộc đời tôi không ít lần xuất hiện những cơn say nắng. Chúng đến và đi rất nhanh. Nhưng cuộc tình sâu đậm thì chỉ có 2…

*
**
***

Sáng thứ hai, chào cờ xong sớm 15 phút, nên tụi bạn và tôi ngồi lại dưới sân trường tán phét.
– “Sao con gái lớp Lý tụi mình xấu thế tụi mày?”, thằng Long mặt thẫn thờ.
– “Vì cái đẹp, con trai lớp mình lấy hết rồi chứ sao”, thằng Tùng vỗ ngực.
– “Ý thằng Tùng là nó rơi hết vào tao đây này”, thằng Long một tay vuốt tóc, một tay để trước mặt như đang soi gương.
– “Con lạy bố. Bố leo xuống cho con nhờ. Gió độc nó vào mồm, bố ngất ra thì không ai khiêng bố đi được đâu”, thằng Khánh hắt thau nước lạnh vào mặt thằng cưa bom. Cả đám nghe xong cười rần rần.
– “Tại sao lớp Hóa, lớp Anh năm nào con gái cũng xinh như mộng mà cái lớp mình con nào con nấy cứ như chưa tiến hóa hết thế nhỉ?”, thằng Nam mặt mày đăm chiêu.

Nghe đến đây, mặt thằng nào cũng xụ xuống lòng buồn như Bác mất.
– “Hoài Anh của mày sao rồi M”, thằng Khánh nghiêng đầu hỏi tôi.
– “Cũng bình thường, chưa có gì đặc sắc”, tôi nhún vai.
– “Đã đổ chưa?”, nó nháy mắt.
– “Đang có chuyện. Chán chẳng muốn tán nữa”, tôi phẩy tay.
– “Không được thì nói cha nó ra, bày đặt “con cáo và chùm nho” hả mày”, thằng Tùng nham nhở.
– “Tùy chúng mày. Muốn nghĩ sao cũng được”, tôi cười giả lả.

Sau đó, cả đám ngồi nghe thằng Tùng chém gió về em của nó. Qua lời kể của nó thì em này thuộc con gái nhà lành, yêu màu tím, ghét hòa bình, à nhầm, chiến tranh và cực kì lãng mạn. Sáng chủ nhật tuần rồi, khi thằng dở hơi đang ngủ ngon lành thì có điện thoại.
– “A lô”
– “A… lô… ai đấy”, giọng thằng Tùng ngái ngủ.
– “Em đây. Sáng hôm nay trời đẹp anh sang đón em rồi chúng mình đi dạo biển nhé. Hí hí”
Thằng Tùng nhìn đồng hồ… mới 5h sáng…
– “Tiên sư con điên. Mày có để yên cho bố mày ngủ không hảaaaaaaa?”, nó gầm lên, tắt máy cái rụp.
Cả đám ôm bụng cười.
– “Đàn ông là phải mạnh mẽ như thế. Mày làm vậy là đúng rồi Tùng ạ”, thằng Duy cười nhăn nhở.
– “Lần đầu tiên con trai của bố đàn ông như thế này”, thằng Khánh tay thì vỗ vai, miệng thì cười vẫn chưa khép lại được.
Còn tôi. Tôi chỉ lắc đầu không đưa ra bình luận gì. “Thằng này nhìn bóng mà khá thật”, tôi nói thầm trong bụng.

Thằng Tùng bùi ngùi, tiếp.
– “Thế là chia tay chúng mày ạ. Cả tuần có mỗi ngày ngủ mà nó nỡ lòng nào…”
Nó đưa ánh mắt hướng theo những cánh chim đang lững lờ bay về phía chân trời xa và tôi thấy tâm hồn nó như muốn phiêu dạt cùng. Nhìn ánh mắt buồn thăm thẳm của nó, tôi biết nó đang tiếc nuối cho một mối tình. Cũng phải thôi, chia tay ai mà không buồn cho được. Chạnh lòng, tôi tìm thấy hình ảnh của mình ở trong nó…
– “Mà chia tay là đúng rồi. Con này dở người bm ra. Suốt ngày thơ thẩn ộp pa, ộp má nghe mà buốt hết cả óc”, nó nhẹ nhàng rút chốt rồi thảy quả lựu đạn vào khuôn mặt đầy tâm trạng của tôi…

*
**
***

Cả đám sau đó đang xôn xao bình luận về trận bóng hôm qua thì bất ngờ nghe tiếng hú ầm ĩ từ phía cổng chính. Đám bạn nhiều chuyện của tôi chạy đi, tôi ngồi lại một mình, vì nói thật tính tôi cũng không tò mò cho lắm. Không phải chuyện của mình thì tôi cũng không quan tâm. Lúc sau tụi kia về thì tôi được nghe kể là hình như trường có thêm học sinh mới. Một cô bé nhìn rất dễ thương với gương mặt kiêu kiêu. Tôi chỉ biết vậy chứ không hỏi gì thêm.

Không phải là tôi không thích gái xinh, mà vì nghĩ thấy gái mà cứ sấn sấn lại tụi nó khinh cho thì mất nét hết, nên phải nhịn. Xin lỗi các bạn chứ, chú tôi gần 50 đi ra ngoài đường với tôi mà thấy gái đẹp còn xuýt xoa. Tôi mà không thích hóa ra tôi thua chú tôi à!? Thích nhưng phải để trong lòng, phải giả bộ thật lạnh lùng thì con gái nó mới sướng, hiểu không? Nói thì mạnh miệng vậy chứ, nhìn thấy một em xinh như mộng đi ngoài đường, mặt tôi quay đi một cách bất cần nhưng thật ra trong lòng đang thèm muốn chết…

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Con Lợn Ống Tiền
Không để lại tang chứng
Lo xa
Bàn Có 5 Chỗ Ngồi
Đỡ khổ hơn