<?php the_title(); ?>

Vị Tình Đầu

16.08.2014
Admin

Sống tự lập dạy tôi làm mọi thứ. Tôi hiểu tôi không còn là một đứa con nít có thể vô lo vô nghĩ trước những gì đang xảy ra xung quanh mình. Những lúc có chuyện, thèm lắm một lời động viên từ người thân, nhưng cũng phải cố gắng nén lòng lại, vì tôi biết mình mà kể kiểu gì bố mẹ cũng lo thêm. Những lần va vấp không những khiến cho tôi chai lì với cuộc sống hơn mà còn giúp tôi nhìn nhận được mọi góc cạnh của một sự vật, sự việc. Đúng là phải trải mất mát, gian khổ mới hiểu hết được cảm giác của người trong cuộc, giống như Pain đã nói “If you don’t share someone’s pain, you can never understand them. But just because you understand them doesn’t mean you can come to an agreement. That’s the truth”.

Văn cũng giống như đời. Nếu không có tấm lòng thì sẽ không cảm nhận được nỗi bất hạnh của người khác. Bất cứ môn học nào cũng có giá trị riêng của nó, nhưng để hình thành tính cách con người, theo tôi nghĩ, môn Văn ảnh hưởng nhiều nhất. Người ta bảo “học Văn là học làm người” là vì thế. Mà nói thật, con trai mà viết lách kha khá chút, con gái nó khoái lắm. Ví dụ như… này [mọi người tự điền vào chỗ trống nhé =))]

Thôi quay lại câu chuyện…

Tiết đầu tiên là tiết Văn. Hôm nay bác Diệp bị ốm nên mẹ tôi dạy thay. Tiết này xảy ra kha khá chuyện thú vị. Tôi xin dành nó cho chương sau vì sợ mọi người đọc nhiều quá sẽ mệt…

Chap 72:

Mẹ tôi bước vào lớp, cả lớp đứng dậy chào. Hồi lớp 10 mẹ dạy Văn lớp tôi nên tất cả bạn bè tôi đều biết bà. Tính mẹ tôi vừa nghiêm, vừa dễ gần, do đó học sinh hầu như ai cũng quí, nhưng cũng rất sợ.

Bạn chung lứa hầu hết gọi mẹ tôi là bác chứ không gọi cô xưng em như bình thường. Nhưng trên trường lại khác.

Me tội bước vào mặt khá nghiêm nghị.
– “Nay cô Diệp bị ốm, nên cô sẽ dạy thay một tiết”
Mẹ tôi tiếp.
– “Sáng nay cô Diệp dặn cô là hôm nay kiểm tra 15ph. Nào các em lấy giấy ra làm bài kiểm tra…”
Nghe mẹ tôi nói xong, lớp tôi mặt đứa nào cũng xanh như đít nhái, nhưng không ai dám ho he gì. Nếu đề mà cho chép thơ là tôi chết chắc, vì học Văn chưa bao giờ tôi thuộc thơ và thường trong đề thi luôn in sẵn những câu thơ cần phân tích. Tôi luôn ỷ lại ở khả năng ngoáy bút của mình. Có vẻ tôi thừa hưởng một ít khả năng viết lách từ mẹ.

Bắt chước tụi bạn, tôi cũng lấy giấy ra, điền họ tên và chuẩn bị. QC ngồi bên cạnh rung đùi nhàn nhã, thấy tôi nhìn cô bé nhướn mày.
– “Muốn gì?”, QC để cái mặt nhìn gian không thể tả.
– “QC! Anh bảo này”, tôi nhỏ nhẹ.
– “Bảo gì?”, em lại nhướn mày trêu ngươi tôi.
– “Em có biết là em rất dễ thương ko?”, tôi bắt đầu dở trò xu nịnh.
– “Chỉ có anh là chưa biết thôi, chứ em biết lâu rồi”
– “QC này”, giọng tôi bắt đầu lúng túng.
– “Muốn quay bài dùm đúng không?”, cô bé nói toẹt ra những nỗi khổ mà tôi đang cố giấu trong lòng.

Tôi vừa tức vừa buồn cười. Nhờ em quay bài đúng là không còn mặt mũi nào, nhưng lực bất tòng tâm, đành phải chấp nhận thôi chứ biết sao bây giờ.
– “Thật ra, mọi việc không như em nghĩ đâu”, tôi chống chế.
– “Em nên nghĩ thế nào?”
– “Hôm qua anh có việc đột xuất cho nên…”, tôi làm cái mặt ra vẻ ân hận.

QC mìm cười, khoanh 2 tay trước ngực. Em ra điều kiện.
– “Giúp anh em được cái gì?”
– “Em thích gì?”
Cô bé gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, rồi quay sang đề nghị với tôi.
– “Em thích nhiều lắm, nhưng lần này thì nhẹ nhàng thôi. Anh sẽ phải làm theo một yêu cầu của em. Không phải bây giờ mà là đến khi nào em có hứng. Ok?”
– “Trời! Em ghê lắm, ai mà biết được em định làm gì”, tôi giãy nảy.
– “Là anh quyết định đấy nhé…”, cô bé nhún vai. “Chết rồi nếu em không nhầm thì mẹ anh sắp chép đề lên bảng thì phải… Haizz. Mình chuẩn bị được người ta mời ăn trứng ngỗng rồi”.
– “Thôi được rồi. Mà không được bắt làm mấy trò quá đáng đấy”, tôi nhăn mặt dè chừng.
– “Hihi, yên tâm”, cô bé cười toe toét như thể mới ăn quỵt được tiền. “Móc tay cái cho khỏi quên nào”
Em ngoéo luôn vào tay tôi như sợ tôi sẽ đổi ý. Tí nữa là tôi phì cười vì điệu bộ của em…

– “Bài cũ nha. Để quyển sách lên đùi, rồi để thêm quyển nữa lên bàn. Nhớ là đọc đúng dùm cái. Không là không trả đâu đấy”, tôi đe.
– “Anh yên tâm. Sau lần đầu thực hành, hôm nay chắc chắn sẽ khác…”, giọng QC chắc nịch.
– “Tìm bài Sóng của Xuân Quỳnh đó, tuần trước mới học…”

Tôi miễn cưỡng nhận lời của QC, vì tôi không muốn muối mặt với mẹ tôi. Mẹ mà biết tôi học hành tài tử kiểu này thể nào tôi cũng được nghe cải lương miễn phí. Ai chứ mẹ thì tôi còn lạ gì. Cực kì cầu toàn trong chuyện học hành của tôi. Bị điểm kém rồi sẽ nhận được lời động viên, an ủi kiểu như “học tài thi phận mà con, xem như là tai nạn” từ mẹ tôi, xin lỗi, chỉ có trong mơ. Đó là lí do tại sao tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhờ QC…

Tôi biết tính mẹ tôi, kiểm tra bà chỉ ngồi một chỗ trên bàn giáo viên để quan sát nên tôi cũng đỡ lo phần nào. Khi tất cả đã sẵn sàng cũng là lúc mẹ tôi bắt đầu chép đề lên bảng. Trái với những gì tôi dự đoán, đề bài không bắt chép thơ văn gì sất mà là “Em hãy kể lại một kỉ niệm đáng nhớ nhất” hoặc “Em hãy kể về một điều em day dứt nhất”. Đúng là mẹ tôi, toàn nghĩ ra những đề bài rất quái chiêu.

Tôi ngẩn tò te khi nhận ra rằng công sức tôi năn nỉ QC chỉ là công cốc. Tôi quay sang bên em, cô bé chỉ mím môi thật chặt cố giấu đi tiếng cười bật ra.
– “Này không tính đâu đó”, tôi huơ tay trước mặt QC.
– “Cũng được thôi. Nhưng để em gọi mẹ anh xuống xem con trai bác đang định làm gì”, em chỉ vào quyển sách đang để trên đùi.
– “Nhưng em đã làm gì đâu…”
– “Em sẽ bỏ qua, chỉ cần mẹ anh thấy quyển sách này thôi, được chứ?”
– “Quá đángggggggg”, tôi kéo dài chữ “đáng” để em biết mình bất công thế nào.
Em không thèm đáp lại mà chỉ nhún vai…

– “M làm bài đi! Cả con nữa QC, con cũng làm rồi nộp cho bác”, mẹ tôi đứng từ trên bục giảng ra lệnh.
– “Dạ vâng…”
QC lí nhí trả lời rồi chìa tay ra trước mặt tôi.
– “Cái gì?”
– “Cho em tờ giấy kiểm tra”
– “Hừm, lúc năn nỉ người ta thì ngon ngọt lắm…”, tôi chép miệng, nhưng vẫn làm theo lời em.

Tôi chọn đề 2 và bắt tay vào làm bài…

Tôi phân vân không biết nên kể về mẹ hay HN. Ai cũng quan trọng với tôi… Cuối cùng tôi quyết định viết cho mẹ, vì tôi nghĩ bà là người sẽ đọc những dòng này. Thật ra, tôi hoàn toàn có thể viết cho HN, cô bé của tôi, mà không khiến mẹ tôi chạnh lòng hay gì cả, vì tôi tin một điều khi biết chuyện của em mẹ tôi chỉ càng thương em hơn mà thôi…

Tôi viết về một kỉ niệm lớp 5 khi tôi ăn cắp tiền của mẹ để đi mua bi. Khi phát hiện ra, mẹ tôi đã khóc rất nhiều. Tôi bị ám ảnh bởi hình ảnh đó và tự hứa với lòng mình là sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó thêm một lần nào. Tôi sợ nước mắt của mẹ, vì nó khiến tôi có cảm giác bất lực…

QC cũng làm bài kiểm tra. Tôi thấy em viết lia lịa, thi thoảng lại hơi ngửa cổ lên, đôi mắt nhắm nghiền có vẻ như muốn hồi tưởng lại những gì đã xảy ra với mình, sau đó lại cắm cúi viết tiếp. Tôi bất giác nhoẻn miệng cười vì hình ảnh dễ thương của cô bé trong tà áo dài thướt tha khi nghĩ đến một câu chuyện trước đó được nghe kể.

Chuyện là có một cô gái nước ngoài đến Việt Nam du lịch. Trước khi đi, cô gái ấy tìm hiểu và biết được rằng Áo dài là trang phục truyền thống của Việt Nam, cho nên cô ta quyết tâm đến nơi sẽ mua một bộ về làm kỉ niệm. Khi về cô ta rất hí hửng mặc vào để khoe với bạn trai của mình. Trớ trêu thay, cô ấy chỉ mua áo chứ không mua quần nên anh bạn trai nhìn thấy kết luận một câu xanh rờn “Áo dài của Việt Nam đúng là trang phục quyến rũ nhất thế giới…”

Tất nhiên là tôi nhìn QC mặc áo dài nên mới nghĩ đến chuyện vui đó chứ không phải tưởng tượng cô bé trong phong cách ăn mặc của cô gái kia. Như vậy thì bậy chết, các bạn nhể!? [ thật ra là cũng hơi hơi tưởng tượng, nhưng được một chút, hồi hộp quá lại phải dừng lại vì sợ tim rơi ra ngoài: ( ]

Kiểm tra xong, mẹ tôi tiếp tục giảng bài Sóng của Xuân Quỳnh. Theo tôi nghĩ đây có lẽ là bài thơ về tình yêu hay nhất mà tôi được học. Rất tiếc hồi đó tôi không đủ tầm để hiểu hết ý nghĩa của bài thơ, nhưng có một người khiến tôi phải kinh ngạc… đó là cô bé đang ngồi cạnh tôi, QC.

Mẹ tôi bắt đầu bài giảng bằng 4 câu thơ mở đầu…

Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ Sóng không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể

“Sóng là một trạng thái động và luôn không ổn định. Vì vậy luôn có những thứ mâu thuẫn nhau cùng tồn tại trong một cá thể: dữ dội và dịu êm, ồn ào và lặng lẽ…”

Ôi con sóng ngày xưa Và ngày sau vẫn thế Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ

Mẹ tôi thả hồn mình vào bài thơ có lẽ là tâm đắc nhất của bà và tôi không hề hay biết có người cũng đang phiêu dạt cùng những vầng thơ trữ tình của Xuân Quỳnh…
Trước muôn trùng sóng bể Em nghĩ về anh, em Em nghĩ về biển lớn Từ nơi nào sóng lên?

– Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu? Em cũng không biết nữa Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Những con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc Dẫu ngược về phương Nam Nơi nào em cũng nghĩ Hướng về anh – một phương

Tình yêu thường không có tuổi. Ở mỗi giai đoạn con người ta có cách yêu khác nhau. Tôi không biết định nghĩa tình cảm QC dành cho tôi là gì. Là bồng bột? Có thể. Là mãnh liệt? Cũng không sai. Ở cái tuổi 17, cô bé yêu không hề toan tính. Tôi tự hỏi mình rằng giả sử tôi là một người chẳng ra gì thì QC sẽ như thế nào? Đó không phải bồng bột thì là gì? May cho em, tôi “không đến nỗi nào” [nói giảm nói tránh để khiêm tốn thôi, mọi người tự thêm cho tôi chút chút điểm nhé, chứ tôi mà được mang ra chợ bán cũng được khối tiền chứ chẳng đùa đâu]. Có một điều tôi chắc chắn, không phải ai cũng có tấm lòng và tình yêu mãnh liệt như QC…
Cô bé định nghĩa được tình cảm của mình, hay nói đúng hơn cô bé tìm thấy một phần hình ảnh của mình qua bài thơ. QC say mê ngồi nghe như muốn nuốt trọn lời mẹ tôi giảng.

Ở ngoài kia đại dương Trăm nghìn con sóng đó Con nào chẳng tới bờ Dẫu muôn vời cách trở Cuộc đời tuy dài thế Năm tháng vẫn đi qua Như biển kia dẫu rộng Mây vẫn bay về xa Làm sao được tan ra Thành trăm con sóng nhỏ Giữa biển lớn tình yêu Đễ ngàn năm còn vỗ

Bất chợt tôi thấy QC giơ tay xin phát biểu ý kiến.
– “Con thưa bác! Đã bao giờ bác thích một ai như Xuân Quỳnh…”
Mẹ tôi cùng cả lớp bật cười vì câu hỏi dễ thương của em. Tôi đoán được cô bé này sẽ hỏi gì tiếp theo. Tôi không biểu lộ cảm xúc của mình mà chỉ ngồi khoanh tay theo dõi cuộc đối thoại giữa mẹ tôi và QC.
– “Đó không gọi là thích con gái ạ! Người ta định nghĩa như thế là tình yêu. Bác tất nhiên là rồi chứ!”, mẹ tôi nhoẻn miện cười.
– “Nếu như con… à không một cô gái vượt biển để gặp một chàng trai ngốc nghếch thì đó có phải yêu không”. Tự nhiên bị chửi xéo. Vô duyên kinh.
– “Theo con thì có không?”, mẹ tôi đưa ánh mắt trìu mến nhìn QC.
– “Dạ! Con không biết, nên con mới hỏi bác…”, QC đỏ mặt.
– “Bác nghĩ là có. Cô gái ấy thật dũng cảm, con nhỉ”
QC mỉm cười sau câu trả lời của mẹ tôi. Em khẽ khàng vuốt tóc.
– “Nếu chàng trai ngốc nghếch đó không đáp lại tình cảm của cô gái xinh đẹp và đáng yêu nọ thì sao hả bác?”

Thật là nhức đầu với cái kiểu tự khen mình rồi vùi dập người khác trong cùng một câu nói. Tôi gõ ngón tay cành cạch xuống bàn bày tỏ thái độ bất mãn. Nhìn thấy tôi suýt nữa QC bật cười. Đúng lúc này, tiếng trống hết giờ vang lên.
– “Cái này thì về nhà bác sẽ trả lời cho con… hết giờ rồi tụi con ra chơi đi…”, mẹ tôi xua tay ra hiệu cho lớp.

Thật tình! Tôi hết biết nói gì về em…

Chap 73:

Tôi lấy một ngón tay hất mạnh lọn tóc của QC ra đằng sau
– “Này! Muốn gây sự phải không?”, tôi hếch mặt
– “Ai làm gì mà muốn gây sự?”, em tỉnh queo.
– “Thế ai vừa gọi anh là ngốc nghếch?”
– “Đấy là em hỏi chung chung thế, chứ có nói anh đâu nè”, cô bé làm cái mặt thộn như thể tôi đang ăn dưa bở trái mùa.
– “Ngon lắm…”
– “Mà em nói em về đây vì anh khi nào?”
– “Vậy em về đây vì ai?”, tôi rung đùi khoái chí với câu trả lời hóc búa của mình.
– “Vì ai cũng được, nhưng không phải vì anh”
QC nhún vai. Em lững thững đi ra khỏi chỗ ngồi đến bàn hai nhỏ bạn thân của tôi…

*
**
***

[Đây là chuyên mục “bạn trai chúng mình”. Đề nghị các bạn gái bỏ qua phần này. Ai đọc sốc thuốc ráng chịu].

Hôm nay tôi xin liều mạng đại diện cho anh em nói xấu con gái…ái…ái…ái!!!

Con gái đa số là phiền phức và đôi khi rất khó hiểu…

Có ông kia tán em họ tôi. Nhưng nó cứ làm mình làm mẩy, làm khổ ông ấy. Nhìn ông ấy, tôi lại nhớ đến hai câu thơ.

Lòng em như chiếc lá khoai
Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu.

Tội nghiệp Nguyễn Bính. Có lẽ, ông bày tỏ tình cảm cũng nhiều và bị tạch, hay nói một cách văn vẻ và đỡ đau hơn là từ chối, cũng nhiều. Bị từ chối nhiều quá sinh uất hận, nên ông mới sáng tác ra được áng thơ bất hủ như vậy. Đọc hai câu thơ này, đa số gã trai thất tình sẽ vỗ đùi đét đét mà thốt lên “Trời! Hai câu thơ này sinh ra như để dành cho mình vậy”. Những người cùng cảnh ngộ thường dễ đồng cảm cho nhau là thế. Nhưng, “lòng em như chiếc lá khoai” với mấy anh em không thích thôi, chứ gặp anh nào mà mấy em thích là lòng em lại “như chiếc máy bơm” ngay, phải không?

Tôi biết thừa là đứa em họ tôi thích ông đó. Vì khi tôi hỏi.
– “Mày có thích nó không? Mà sao cứ đỏng đà đỏng đảnh hoài vậy?”
Nó xụi lơ.
– “Thích sao không. Nhưng, em phải làm cao chút thì mới có giá chứ. Đâu ra tự nhiên đồng ý cái rụp dễ dàng vậy”
Mà quả thật, nó vờn cho ông kia muốn khóc một thời gian mới đồng ý. Nhưng tôi biết, nó không phải là đứa con gái này nọ. Nó đàng hoàng và tính tình rất dễ thương. Ông kia mê nó cũng phải thôi.

Qua đứa em họ tôi biết, nhiều người con gái thích làm mèo. Làm mèo để vờn lũ chuột đáng thương dễ hơn ấy mà. Thế mà cũng lắm đứa con trai sẵn sàng làm chú chuột đáng thương nọ bất chấp lời cảnh báo “Chị là mèo đấy nhé! Thích chị là chị vờn cho mà xem”. Tôi thấy tụi nó khoanh tay lễ phép “Không sao đâu chị, em bị vờn… quen rồi”. Phần nhỏ trong số đó là chuột thành tinh ngoài mặt trả lời vậy thôi, nhưng trong bụng thì cười “bé vờn anh đi. Xong chuyện anh biến thành cáo anh vờn lại”. Nhưng đó là số rất ít, còn tuyệt đại đa số vào vai chú chuột nhỏ tội nghiệp. Nhiều lúc ngồi một mình, tôi thấy con trai thật đáng thương!

Trường hợp của ông mà tán em họ tôi là trường hợp may mắn khi mà đứa em của tôi nó cũng có có cảm tình với ổng, chứ có nhiều trường hợp không có cảm tình là tụi con gái sẽ xuống nước.

Nhà em cách bốn quả đồi
Cách ba ngọn suối, cách đôi cánh rừng
Nhà em xa cách quá chừng
Em van anh đấy, anh đừng yêu em

Cao thủ thật. Từ chối một cách cực kì khéo léo. Lí do không phải là em không thích anh, mà vì nhà anh xa quá em sợ anh đi anh mệt. Anh em ơi! Đừng tuyệt vọng. Lúc mà bị em ấy “quan tâm” như thế thì hãy đối rằng.

Nhà em cách bốn quả đồi
Cách ba ngọn suối, cách đôi cánh rừng
Nhà em xa cách quá chừng
Thương em anh lấy máy bày (bay) anh sang

Đảm bảo chị em cứ gọi là xúc hết cả động lên ngay. Xúc động vì tình cảm dạt dào thì ít mà vì nhà anh có máy bay thì nhiều.

Có trường hợp, mèo gặp cáo ngay từ đầu. Và mèo bị vờn ngay từ giây phút đầu tiên của trận đấu. Nhưng tình huống này rất hiếm xảy ra, hoặc có mà tôi không biết. Chứ trong đám bạn của tôi không ai có bản lĩnh như vậy cả. Hầu hết đều đóng vai thiện, vai nữ phản diện thì do bên kia thủ vai. Tôi toàn thấy tụi nó gọi bạn gái bằng biệt danh “má trẻ/nhỏ”. Nghe hợp đừng hỏi.

Tí nữa thì quên, con gái còn có cái kiểu nói một đằng nhưng bắt con người ta hiểu một nẻo nữa chứ. Em đang buồn, đang khóc, anh chạy đến dỗ dành. Em bảo anh đi đi, em không sao đâu. Nhưng anh mà đi là em cho đi luôn. Bó tay…

“Nói xấu” cho vui vậy thôi chứ, để hiểu con gái vừa khó lại vừa dễ. Điều quan trọng là anh-em mình có thật lòng hay không. Chân thành mà người ta không đón nhận tình cảm của mình thì cũng đừng buồn… Bởi vì “One of the greatest gifts we have of being alive is the ability to give, receive, and even lose love… What a waste if we don’t strive to love in our lives… Why waste this life not loving?” (Tạm dịch: Một trong những món quà lớn nhất của cuộc sống này là khả năng yêu, được yêu hay thậm chí cả đánh mất tình yêu… Thật đáng tiếc khi ta chưa từng yêu và được yêu một lần trong đời. Tại sao lại lãng phí cuộc sống này – khi không yêu ai đó) – The last.

Nhưng nếu không phức tạp, đôi khi không khó hiểu thì chẳng còn là con gái, anh em ạ… Đâu có ai muốn yêu một cô gái không thú vị, đúng không?

QC là một cô gái thú vị… Có lẽ tôi sẽ liêu xiêu nếu em không phải là em họ của HN. Tôi không muốn phủ nhận điều này. Nhưng tiếc thay… Tôi tự không cho phép mình làm điều gì có lỗi với cô bé và cả chị của em bằng cách không bao giờ quên câu nói “QC là em gái của tôi”. Vậy nhưng, tôi lại mâu thuẫn với chính mình những lúc hí hửng khi cô bé đi cạnh tôi trong không ít ánh mắt ghen tức của rất nhiều người hoặc lúc khó chịu khi cô bé ngồi sau xe thằng Khánh. Tôi không muốn dành tình cảm cho em, nhưng tôi lại không muốn em dành tình cảm cho ai khác. Tôi tự thấy mình rất ích kỉ…

Và sự ích kỉ đấy chuẩn bị được thử thách bằng những giông tố sắp đến…

– “M! Thằng Dũng “bột” muốn gặp mày?”, thằng Tùng vỗ vai tôi.
– “Nó gặp tao làm đ gì?”
Tôi bày tỏ thái độ vì tôi rất ghét thằng này. Nó chuyên Toán, tôi chuyên Lý. Cả hai cùng có mẹ dạy trong trường. Trong khi mẹ tôi dạy Văn thì mẹ nó dạy Hóa. Nó học không thua tôi là mấy, tôi có giải quốc gia vượt cấp, nó cũng chẳng kém cạnh gì. Tôi nhìn ổn còn nó thuộc dạng đẹp trai. Nhưng cái lí do nó đẹp trai hơn tôi không phải là nguyên nhân chính dẫn đến chuyện tôi ghét cay ghét đắng nó. Mà lí do chính là nó rất đểu với con gái. Nó thuộc dạng con trai mà tôi ghét nhất…

– “Kệ m nó đi, tao không ra đâu”, tôi nói với thằng Tùng rồi quay sang tiếp tục bàn tán với đám chiến hữu về mấy trận C1 đêm qua.

Quay sang nói chuyện với tụi bạn chưa được bao lâu, tôi nghe tiếng ngón tay gõ vào bàn cạch cạch từ phía sau. Quay đầu lại, tôi thấy thằng Dũng “bột” đang đứng ngay sau lưng tôi, mặt nó lạnh tanh.
– “Có chuyện gì?”, tôi hất mặt hỏi nó.
– “Ra ngoài lớp đi, trong này đông quá, không tiện”, dứt lời nó quay phắt đi mà không chờ sự đồng ý.

Rất buồn nhưng tôi phải công nhận một điều thằng Dũng “bột” có vẻ bề ngoài rất nam tính. Con gái thích nó không ít. Ít khi nào nó tỏ tình mà không nhận được sự đồng ý. Chỉ có một trường hợp ngoại lệ, đó là Hoài Anh. Dũng “bột” vẫn còn cay tôi vụ nó tỏ tình với Hoài Anh mà bị từ chối. Khi nó hỏi tại sao thì Hoài Anh lấy tôi ra làm bình phong mặc dù lúc đó tôi và em chẳng có gì. Qua lời bạn bè em tôi mới biết chứ tôi cũng không để ý đến chuyện đó lắm. Biết là tránh Dũng “bột” không xong, tôi theo chân nó ra ngoài.
– “Có chuyện gì?”, tôi khoanh tay trước ngực.
– “Tao chỉ muốn thông báo cho mày là tao sắp tán con em họ của mày”, nó nhếch mép cười.
– “Vậy thôi à? Còn gì nữa?”, tôi nhún vai.
– “Mày muốn hơn nữa à?”
– “Nói xong chưa?”

Thằng Dũng “bột” đứng im. Tôi quay lưng đi thẳng vào lớp. Lúc đi ngang qua bàn hai nhỏ bạn thân, tôi nghe thấy tiếng cười trong vắt của QC. Cảm giác xao xuyến trào dâng…

Bỗng dưng tôi nghĩ đến lời nói của thằng Dũng “bột” về QC. Trong lòng nỗi bất an bắt đầu xâm tỏa. Dũng “bột” nó dám nói là dám làm. Tôi chưa nghe nó nói chuyện với con gái như thế nào, nhưng nghe người khác kể thì miệng nó ngọt lắm. Tôi và nó là hai hình mẫu đối ngược hoàn toàn. Trong khi tôi là good guy thì nó là bad guy. Ngặt một điều “all girls want bad guys”. Lần này nó có vẻ không may.

Tôi nhìn QC, lòng thầm nói “đừng lo, có anh bảo vệ rồi…”

*
**
***

– “Làm sao mà mặt tâm trạng vậy anh?”, QC ân cần.
– “Không có gì đâu”
Tôi né câu hỏi của em, rồi đưa tay xua xua như thể em đang làm phiền mình. Thật sự, tôi không cố ý vì lúc đó tôi đang mải suy nghĩ xem thằng Dũng “bột” sẽ dở trò gì.
– “… ừm… anh không muốn trả lời thì thôi”, cô bé ngúng nguẩy ngồi vào chỗ của mình.
Lúc này, tôi mời nhận ra ý nghĩa hành động vừa rồi của mình.
– “QC này”, tôi gõ ngón tay xuống bàn, phía trước mặt em.

Cô bé quay sang nhìn tôi, rồi lại quay về vị trí cũ, không thèm trả lời…
Tôi cười hắt…
QC lại quay sang nhìn, rồi lại quay đầu về vị trí cũ…
Tôi đưa hai ngón tay từ từ đến trước mặt em rồi búng tay cái tách…
Lần này, em quay sang nhìn chằm chằm tôi, các ngón tay lần lượt gõ xuống bàn thật nhịp nhàng. Tôi là người mở lời trước.
– “Em thấy thằng lúc nãy vào gặp anh như thế nào?”
QC không trả lời. Em khoanh tay trước ngực, gật gù cái đầu ra vẻ rất tâm đắc. Tôi tự biết là mình không bô trai bằng cái thằng trời đánh kia, nhưng nhìn thái độ của QC, tôi không chịu được.
– “Em… em… khoái nó rồi hả?”, tôi nói với giọng nhỏ nhất có thể pha chút tức tối.

Cô bé lại lặp lại hành động gật gù lúc nãy. Lần này, tôi điên thật. Bao nhiêu công sức tôi bỏ ra suy nghĩ để tìm cách bảo vệ em bị em dập tắt không thương tiếc. Tôi đứng phắt dậy định bỏ ra ngoài, thì một cánh tay rất nhanh kéo tôi lại.
– “Anh nghĩ em về đây gặp anh làm gì, hả ngốc…”

Chap 74:

Cô bé lại lặp lại hành động gật gù lúc nãy. Lần này, tôi điên thật. Bao nhiêu công sức tôi bỏ ra suy nghĩ để tìm cách bảo vệ em bị em dập tắt không thương tiếc. Tôi đứng phắt dậy định bỏ ra ngoài, thì một cánh tay rất nhanh kéo tôi ngồi xuống.
– “Anh nghĩ em về đây gặp anh làm gì, hả ngốc…”

Tôi không biết phải đáp như thế nào, vì câu trả lời của QC hàm chứa rất nhiều ý nghĩa. Vừa là sự khẳng định tình cảm mặn mà em dành cho tôi, vừa là sự đảm bảo sẽ không có một chàng trai may mắn nào lọt vào mắt xanh của em chí ít cho đến khi em ngừng thích tôi. Tôi tỏ rõ sự hài lòng của mình bên trong, nhưng bên ngoài vẫn cố tỏ ra điềm tĩnh.
– “Em tránh xa nó ra, nó không phải loại tốt đẹp gì đâu”
– “Người ta định làm gì em mà anh bảo phải tránh xa?”, QC nhíu mày, thắc mắc.
– “Anh nhắc để biết đường mà đề phòng, chứ em đần lắm, toàn bị lừa thôi”, tôi tỏ ra hiểu biết.
– “Anh nói anh hay em?”, cô bé bụm miệng cười.
– “Anh nói em đấy, đồ khìn”
Tôi đưa tay cốc nhẹ vào cái trán bướng bỉnh của QC rồi rất nhanh né người sang một bên để tranh cú phản đòn của em. Nhưng trái với những gì tôi dự đoán, cô bé không trả đủa mà chỉ dương đôi mắt nhìn tôi long lanh. Em nhoẻn miệng cười, rồi khẽ lắc đầu. QC chẳng nói chẳng rằng, em ngồi ngay ngắn lại, hai tay khoanh để trên bàn, đầu quay sang phía cửa sổ và nhìn cái gì đó thật tập trung.

Tôi hơi bất ngờ trước hành động kì lạ đó của em, nhưng chỉ ngồi im mà không lên tiếng. Tôi biết QC đang rong ruổi theo những suy nghĩ vẩn vơ mà chủ đề chính rất có thể là tôi hoặc cũng có thể không phải. Con gái chợt buồn, chợt vui và thi thoảng lại có những suy nghĩ trên trời dưới đất là điều không khó hiểu.

Tôi cũng bắt chước QC đưa ánh mắt của mình ra hướng cửa sổ. Một cơn gió đi qua vô tình khiến tôi cảm nhận được hương thơm ngào ngạt từ mái tóc cô bé. Là mùi bồ kết mà chị Hà nấu nước tối qua. Wow, còn gì nữ tính và duyên dáng hơn một cô gái Việt Nam trong tà áo dài thướt tha với mái tóc đậm hương bồ kết thế này. Tôi thích con gái mặc áo dài, chẳng hiểu tại sao…

Đôi mắt nhắm nghiền, tôi đưa mũi hít một hơi thật dài như muốn nuốt trọn vẹn hương thơm từ mái tóc của QC. Tôi tìm thấy mình qua câu thơ của Xuân Diệu.

Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất; Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi.

– “Anh ăn nhầm cái gì mà tự nhiên hôm nay ngồi sát em vậy?”
Tôi choàng tỉnh trước câu hỏi của QC. Cô bé không dám nhìn tôi, mặt đang đỏ lựng. Thật ra tôi không ngồi sát lắm, mà do cái đầu tôi cứ rướn rướn lại gần mái tóc cô bé.
– “Mùi bồ kết thơm quá! Từ giờ trở đi anh sẽ nhờ chị Hà tối nào cũng nấu nước bồ kết cho em. Nhiệm vụ của em là mỗi ngày phải đưa tóc cho anh ngửi một lần, nhớ không”, tôi cười khì.
– “Hứ, vô duyên…”, QC phụng phịu.

*
**
***

Hết tiết 3 đến giờ ra chơi, nhỏ Phương phụ trách văn thể mĩ yêu cầu cả lớp ngồi lại để bàn về buổi tập văn nghệ tối nay.

Chuyện là dịp QC đến là đợt gần Tết, cũng là dịp trường tôi tổ chức văn nghệ mừng Đảng mừng Xuân. Mỗi lớp bắt buộc phải có 3 tiết mục. Vì năm nay là năm cuối cấp, nên cô chủ nhiệm yêu cầu cả lớp tôi tham gia với mong muốn giúp chúng tôi lưu lại những kỉ niệm thật đẹp bên nhau trước khi rời xa mái trường. Cả lớp tôi ai ai cũng đồng ý với ý kiến này của cô. Hai tiết mục đầu, một dành cho tiết mục rap của thằng Duy, một dành cho tiết mục múa của nhỏ Phương. Cả hai đứa đấy đều là con nhà nòi, nên khi tụi nó xin mỗi đứa một tiết mục, lớp tôi không ai phản đối. Chỉ còn tiết mục cuối cùng là cả lớp tôi sẽ tham gia. Sau một hồi thảo luận cả lớp đồng ý chọn tiết mục đồng ca “Dòng máu Lạc Hồng” và có múa phụ họa kèm theo. Vì là năm cuối cấp nên cô chủ nhiệm đã bàn bạc với chi hội phụ huynh quyết tâm hoành tráng tiết mục bằng cách thuê thầy giáo biên đạo về.

Tối nay là buổi tập đầu tiên, nên nhỏ Phương dặn dò có vẻ kĩ lưỡng. Tôi thuộc đội múa, vì theo lời của nhỏ Phương thì là “hát chưa hay và nhìn cũng ngon trai”. Lí do đầu nghe còn có vẻ hợp lí chứ thứ hai thì có vẻ như nó đang muốn an ủi tôi hơn. Từ trong sâu thẳm của trái tim, tôi lại nghĩ mình hát hay, nhưng vì lí do nào đấy nhỏ Phương không thể cảm thụ hết được. Văn vẻ mà nói giống như “đàn gảy tai trâu” ấy. Đàn là giọng hát trầm ấm, ngọt ngào của tôi, còn tai trâu chính là tai nhỏ Phương.

Giật mình, tôi nghĩ lại. Có khi nào giọng hát của tôi giống như giọng hát của nhân vật anh thanh niên trong mẩu truyện cười mà tôi sắp kể hay không… [truyện hơi hơi tục, nên ai không thích thì có thể bỏ qua nhé.]

Truyện kể có anh thanh niên nọ có khả năng kì diệu. Đó là cứ mỗi lần anh cất tiếng hát là khiến cho đàn ông phải “chào cờ”. Anh thanh niên rất ngỡ ngàng trước khả năng của mình. Anh nghĩ đó là món quà trời cho.

Rồi một ngày anh thanh niên gặp Bụt. Bụt nghe rất nhiều người kể về anh, nên Bụt đã yêu cầu anh hát cho Bụt nghe một bài. Anh thanh niên không dám cãi lời. Anh bắt đầu cất tiếng hát “trời phú” của mình lên.

Khi anh hát xong, anh thấy Bụt đang nhìn anh thẫn thờ. Anh lên tiếng.
– Thưa Bụt! Bụt có hiểu tại sao mỗi khi con hát đàn ông lại “chào cờ” không?
– Vì mày hát như l*n ấy!

Nhưng thôi bỏ qua chuyện này! Chỉ cần tập văn nghệ chung với lớp là tôi vui rồi. Không biết mọi người thế nào chứ thời đi học mỗi lần tập văn nghệ là lớp tôi như mở hội ấy. Tuy mệt nhưng lại cực kì vui.

*
**
***

Sau khi nghe nhỏ Phương dặn dò xong, tôi chạy ù xuống canteen mua một túi xoài xanh đã cắt sẵn cộng thêm một bịch snack cua đỏ, món ruột của tôi, để chuẩn bị nạp năng lượng cho hai tiết cuối.

Thấy tôi mua về, không ăn ngay mà lại cất trong hộc bàn, QC thắc mắc.
– “Anh không ăn luôn đi, để làm gì?”
– “Để chút vào tiết ăn vụng chứ làm gì”, tôi nhướn mày và không quên khuyến mãi cho em nụ cười tươi rói.
– “Trời ơi! Anh lắm trò thật đấy. Học hành kiểu gì mà ăn vụng là sao?”
Tôi nhún vai rồi chỉ cho em thấy dưới hộc bàn những đứa còn lại, đứa nào cũng đã chuẩn bị sẵn lương thực. Nào là me, xoài, cóc, ổi, sờ nách, sờ niếc, ôi thôi đủ thứ trên đời. Nhưng dù ngoan mấy thì ngoan tôi cũng phải công nhận ngồi trong tiết ăn vụng sướng quên sầu. Tất nhiên rồi, cái gì vụng mà chẳng thích hơn bình thường…
– “Lát nữa đừng có xin đấy”, tôi cười ranh mãnh, đôi mắt tràn đầy vẻ tự tin.
– “Thèm vào! Xí”

Tôi không biết “xí” có nghĩa gì, nhưng tôi đặc biệt thích nghe con gái nói từ đó với từ “hứ”. Nghe có vẻ làm nũng, dễ thương cực…

Hai tiết cuối là tiết Toán của thầy Viên. Thầy Viên là một trong 3 người tôi yêu quý nhất thời cắp sách đến trường. Hai người còn lại là thầy Khánh và cô Tâm. Cô Tâm là người giúp tôi yêu môn Toán, còn thầy Khánh là sư phụ ruột môn Lý của tôi. Tất cả những thành tích tôi đạt được công lớn là nhờ 3 người này.

Thầy Viên là thầy giáo kì lạ nhất mà tôi từng được học. Thầy cực kì thông minh, nhưng cách dạy của thầy hơi tài tử cho nên chỉ hợp với học sinh giỏi. Hồi chưa lấy vợ, thầy dạy mấy anh chị luyện thi quốc gia mà không đòi hỏi công xá gì. Đến mức mà mấy anh chị phải giấu cặp thầy, lúc thầy ra ngoài, rồi nhét phong bì vào thầy mới chịu nhận. Thầy đàn giỏi, vẽ đẹp, nhưng lúc nào cũng cực kì khiêm tốn…

Thầy Viên hiền khô. Thầy biết học sinh ăn vụng, nhưng chẳng bao giờ nói gì. Cái thầy quan tâm chỉ là lớp im lặng và lắng nghe lời thầy giảng. Mà cũng chỉ tiết thầy lớp tôi mới có thói quen ăn vụng chứ mấy tiết khác thì đừng mơ…

Khi thầy giảng được 15 phút, tôi từ từ lôi trong hộc bàn bịch xoài xanh đã được rắc muối ớt để lên trên mặt bàn. Tôi để tràn sang phía QC như muốn trêu ngươi em. Tôi xoa xoa hai tay vào nhau, miệng không ngừng xuýt xoa.
– “Có khi nào ngon quá mà chết không nhỉ?”, tôi tự nói với mình, nhưng cố ý tăng âm lượng để cô bé nghe thấy.
QC liếc xéo tôi một cái, rồi lại khoanh tay, chăm chú nhìn lên bảng, điệu bộ rất dửng dưng.

Tôi cười thầm, tự nghĩ “chưa xong đâu cưng”. Tôi nhẹ nhàng lôi từ trong bịch ra một lát xoài vàng ruộm đã được rải muối ớt đầy đủ rồi cố tình đưa nó lượn lờ trước mặt QC 2-3 vòng trước khi bỏ vào miệng mình.
– “Ùmmmmmmm…”
Xoài chua có thêm vị mặn của muối và cay của ớt rất đậm đà. Tôi cố tình nhai thật giòn để em nghe thấy. Không phụ công sức bỏ ra, tôi đã nghe thấy tiếng ai đấy nuốt nước bọt. Thật chứ! Món này nhìn người khác ăn mà không nuốt nước bọt thì là thánh chứ không phải là người. Nhưng QC gan lì hơn tôi tưởng, cô bé vẫn khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt vẫn không rời bảng.

Không bỏ cuộc, tôi lôi miếng thứ hai ra và lại để nó lượn lờ trước mặt em. Tôi như một họa sĩ tài hoa đang chăm chỉ hoàn thành tác phẩm của mình với bút vẽ là miếng xoài xanh thơm lừng, còn bức tranh là không gian ở phía trước mặt QC. Nếu tôi là em chắc tôi đã chụp ngay cái “bút vẽ” để nhai ngấu nghiến cho bõ ghét, nhưng rất tiếc…

Tôi nhẹ nhàng bỏ vào miệng và “ùmmmmmmmm” phát nữa. Lần này tôi cố tình rùng mình một cái thật mạnh để QC hiểu là xoài xanh nó chua thế nào. Một lần nữa tôi nghe tiếng nuốt nước bọt vang lên. Cố gắng tỏ ra lạnh lùng làm gì không biết, chấp nhận thua rồi ăn chung có phải sung sướng hơn không!?

Khi tôi đang thò tay vào túi định lấy miếng thứ 3 thì có một bàn tay ghì tay tôi xuống… Tôi mím môi cố hỏi.
– “Ăn không?”
QC lắc đầu.
– “Thật không?”
Em lại lắc đầu. Suýt nữa thì tôi phì cười.
– “Là sao? Là có hay không?”
– “Là có! Anh ăn vậy ai mà chịu được. Hứ”

Có lẽ đó là lần đầu tiên QC ăn vụng trong lớp. Tôi đang từng ngày từng giờ đào tạo em trở thành một nữ sinh Việt Nam thứ thiệt, biết quay bài, biết ăn vụng trong lớp. Tội lỗi thật. Chẳng biết sau này về Pháp em có nhớ đến những kỉ niệm tuyệt đẹp này không…

Đi làm rồi mới nhận ra thời học sinh đáng yêu cỡ nào. Nhớ thật…

Chap 75:

Tôi thấy mình quá là sai lầm khi để túi xoài xanh trước mặt QC. Đúng là tôi đã đánh giá quá thấp khả năng ăn vặt của em. Tôi không biết khả năng này đã có từ lâu hay khi gặp tôi nó mới trỗi dậy. Túi xoài có tổng cộng 10 miếng. Trừ 2 miếng tôi làm mẫu cho em là còn 8. 8 chia đôi, vị chi mỗi người còn 4. Thế mà ăn hết miếng thứ 2, định cho tay vào lấy ra thêm miếng nữa thì cái túi đã trống trơn. Như không tin vào tay mình, tôi quay đầu xuống để nhìn cho rõ thì đúng thật không còn miếng nào. Tôi quay sang chờ xem “thủ phạm” sẽ phản ứng thế nào…

QC đỏ bừng mặt, không dám nhìn tôi, giọng lí nhí.
– “Ngon quá à! Để hết tiết em xuống mua thêm 1 bịch nữa”
– “Anh tưởng có người chê cơ”, tôi cố nén cười, buông lời trêu em.
– “Thôi đừng có trêu em mà”, cô bé xuống giọng nài nỉ.

Hết xoài xanh tôi chuyển sang món snack cua. Lần này rút kinh nghiệm, tôi để bịch snack ngay cạnh tay để đề phòng trường hợp bất trắc. Tôi nhướn mày.
– “Ăn không?”
QC gật đầu như cái máy.
– “Ăn từ từ thôi để còn cảm nhận…”, tôi nhắc khéo.
– “Biết rồi mà. Bóc ra liền đi. Đói quá!”, em hối.
– “Cứ từ từ rồi bé nào cũng có
Đừng có la ó, bé có bé không”
Nói điều tôi đặt 2 ngón tay vào chỗ “Open here” rồi rất từ từ xé nhẹ dọc theo chiều dài của bịch. Tôi cố gắng làm thật chậm như thể một đoạn phim đã được đặt ở tốc độ chậm nhất. Nhìn thấy, em sốt ruột ngay.
– “Đưa đây! Em xé cho! Làm gì mà chậm thế không biết”
Dứt lời, cô bé giựt ngay bịch snack trên tay tôi rồi đưa tay xé cái roẹt. Mọi việc diễn ra trong chưa đầy một cái chớp mắt. Tôi há hốc mồm kinh ngạc. Tôi cảm tưởng nếu hành động của tôi là một thước phim quay chậm thì của em không thể nhanh hơn. Thật không còn lời nào diễn tả… Tôi chỉ biết lắc đầu, cười trừ.

QC đặt bịch snack trước mặt hai đứa rồi nhanh như sóc bốc miếng đầu tiên bỏ vào miệng…
– “Ngon quá đi!”, em tấm tắc khen.
Không biết cô bé khen thật hay đùa, vì tôi nghĩ đơn giản thứ này bên kia thiếu gì. Có khi nào vì được ăn vụng trong sự khuyến khích của tôi, nên em thấy cái gì cũng ngon???

Tôi cũng đưa tay bốc những miếng đầu tiên bỏ vào mồm nhai rào rạo. Hai đứa thi nhau bốc, chẳng mấy chốc gói snack đã vơi quá nửa. Vài lần do không để ý, tay tôi vô tình chạm vào tay em hoặc ngược lại. Những lúc như thế tôi luôn là người chủ động rụt tay lại. Không biết có phải cố tình hay không, càng lúc số lần tôi chạm tay em càng nhiều. Đến lần thứ 3 tôi quyết định nhìn xuống, thì ra QC cố tình để lì tay ở đó. Khi tôi quay sang, em đã lè lưỡi từ khi nào… Tôi bảo QC ghê gớm đâu có sai…

Trống đánh hết tiết 4 vừa dứt, QC cầm ví đứng phắt dậy.
– “Đi đâu đấy?”, tôi hỏi với theo.
– “Xuống canteen mua xoài trả anh!!!”
Không chờ tôi đáp, QC đã vụt chạy đi.

Khi cô bé đi chưa đầy 1 phút, từ ngoài cửa lớp thằng Long hớt ha hớt hải chạy đến chỗ tôi ngồi.
– “M! Mày xuống tầng 2 ngay đi. QC, em họ của mày đang nói chuyện với đám con gái lớp 11 Anh có em Loan “công chúa” kìa”
Nghe đến chữ Loan “công chúa”, tôi vội chạy đi ngay mà không kịp nghĩ ngợi. Vừa chạy trong đầu tôi vừa xuất hiện cả đống câu hỏi “Chắc chắn Loan chặn QC vì tôi, em Loan đã làm gì QC chưa?”, “QC sẽ phản ứng như thế nào? Liệu em có sợ hãi hay không?”, “QC có bị gì hay không?”… Nếu vì tôi mà QC sứt mẻ gì thì quả thật tôi sẽ ân hận lắm…

Xuống đến nơi, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt tôi đó là QC đứng một bên, nhóm của em Loan “công chúa”, khoảng 3-4 người, đứng một bên. Trong đám, em Loan vạm vỡ nhất. Nếu em Loan to gấp đôi tôi, tôi to gấp rưỡi 3 em còn lại, suy ra em Loan sẽ to gấp 3 lần đám bạn của mình. Một tỉ lệ tương đối lí tưởng với biệt danh “chú voi con” mà tôi dành cho em Loan. Trái với điều tôi lo lắng, QC không hoảng sợ, em đứng nói chuyện với em Loan “công chúa” mà mặt tỉnh rụi.

Tôi không vào can thiệp mà quyết định đứng đằng xa, sau một cái cột, để tiện theo dõi, vì đơn giản tôi nghĩ em Loan nhìn hổ báo vậy chứ thật ra chỉ được cái mồm, một điều khác tôi cũng tò mò muốn biết xem QC sẽ xử lí tình huống này thế nào…

Đứng từ đằng xa, mặc dù không thể nghe thấy cuộc nói chuyện giữa QC và em Loan, nhưng nhìn thái độ và cách mấp máy môi thì tôi cũng loáng thoáng đoán được hai người nói gì. Đại loại như.
– “Bạn tránh xa M của mình ra được không?”, em Loan cất lời.
QC lắc đầu thay cho câu trả lời.
– “Mày mà không tránh ra, đừng trách bà ác”, em Loan khua tay múa chân như một tên đồ tể chuẩn bị làm thịt con mồi.
QC chỉ nhún vai, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.

Nếu tôi là em Loan, chắc chắn tôi sẽ tức điên với thái độ dửng dưng của QC. Tôi là con trai mà cũng phải nể phục với cái đầu lạnh của em. Không khác với những gì tôi tưởng tượng, em Loan bắt đầu to tiếng. Người xem mỗi lúc một đông. Dù vậy, tôi vẫn cảm nhận được sự bình tĩnh trên gương mặt QC.

Bất ngờ em Loan không giữ được bình tĩnh và giang tay tát thẳng vào mặt QC. Tôi đứng như trời trồng vì không ngờ em Loan dám làm điều đấy. QC cũng bất ngờ không kém, em chỉ kịp đưa hai tay lên ôm mặt. Lòng tôi quặn thắt vì nhận ra “rõ ràng mình có thể ngăn chặn điều này để bảo vệ em, nhưng lại không làm”. Tôi nhắm chặt mắt lại trong niềm day dứt vô bờ…

Khi mở mắt ra, tôi sững sờ khi thấy một cánh tay đã kịp chặn cái tát của em Loan. Là… thằng Dũng “bột”. Gương mặt nó lạnh tanh, đôi mắt rực lửa như muốn thiêu rụi mọi thứ xung quanh. Nó hất mạnh tay em Loan xuống. Nhìn đôi mắt của nó, mặt em Loan tái mét. Không nói thêm lời nào nó cầm tay QC kéo đi… Nhưng chỉ đi được tầm một vài bước, QC đã vùng tay thằng Dũng “bột” ra, em lườm nó và bỏ đi trước. Thằng Dũng “bột” hơi bất ngờ trước hành động của QC, nhưng hình như nó ngợ ra điều gì đấy, nó chỉ nhoẻn miện cười và khẽ lắc đầu. Nó vẫn bám theo cô bé…

QC bước đi với gương mặt đầy tâm trạng. Tôi rời khỏi chỗ đang đứng và từ từ tiến về phía em. Thấy tôi trước mặt, cô bé không nói câu nào, em tránh ánh mắt của tôi và lách người sang một bên đi về phía cầu thang. Giờ chỉ còn lại tôi và thằng Dũng “bột”.
– “Cảm ơn mày đã giúp em tao. Nhưng mày hết việc rồi. Đừng đi theo cô bé ấy nữa”, tôi khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm và ra lệnh cho nó.
– “Mọi việc mới chỉ bắt đầu thôi M ạ”
Nó hạ giọng cho mình tôi nghe và đưa tay vỗ bộp bộp vào vai khi đi ngang qua chỗ tôi đứng. Tôi quay người lại, gằn giọng.
– “Mày đánh giá mày cao quá rồi đấy”
Nó quay đầu lại lắc đầu khinh khỉnh.
– “Thời gian sẽ cho mày biết…”

Mặc dù rất mạnh miệng lên tiếng cảnh báo thằng Dũng “bột”, nhưng trong lòng nỗi lo vẫn mơ hồ hiện hữu. Thằng Dũng nói không phải không có cơ sở. Về tất cả mọi mặt, nó không hề thua kém tôi, nếu không muốn nói là có phần nhỉnh hơn ở vẻ bề ngoài. Nhưng đàn ông cần tài năng hơn là vẻ bề ngoài, cho nên dễ dàng chứng minh được tôi và nó ngang cơ nhau. [Nói vậy để tự an ủi thôi, chứ ai chẳng biết đẹp trai vẫn thích hơn zZz]. Nhưng, cái nhưng này quan trọng nhất, QC thích tôi. Và không dễ dàng gì để em thay đổi tình cảm của mình, tôi tin vậy…

*
**
***

Tôi lặng lẽ đi theo QC lên lớp. Đến khi còn khoảng chục bậc nữa, cô bé đứng dừng hẳn lại. Hiểu ý, tôi bước từ đằng sau lên cạnh em.
– “Em mà trúng cái tát lúc nãy chắc em bay dính tường luôn đấy”
– “Anh còn vậy huống chi em. Tay công chúa to thế kia cơ mà”
Cả tôi và em cùng bật cười.
– “Cũng may là có anh hùng giải cứu mỹ nhân”, tôi mỉa mai.
– “Anh hùng thôi, chứ mỹ nhân thì em không dám nhận…”
– “Cẩn thận! Thằng đó sát gái có tiếng đấy”, tôi dặn dò.
– “Bằng anh không?”, QC nháy mắt.
– “Nó là lâm tặc cầm cưa máy đi đốn rừng, còn anh không biết làm mấy thứ đấy”
– “Vậy sao người ta thích anh?”
– “Có lẽ ngưỡng mộ là nhiều chứ tính anh chán òm”, tôi cười cười.
– “Bởi vì người ta chưa tiếp xúc nhiều với anh thôi”, QC khẽ đỏ mặt.

– “Mà sao anh không can thiệp sớm hơn?”, QC lườm tôi.
– “Vì… vì… lúc anh xuống mọi chuyện đã xảy ra rồi mà”, tôi không thừa nhận sai lầm của mình.
– “Em tưởng anh thấy anh để im chứ. Nếu đúng vậy em sẽ giết anh ngay lập tức”, cô bé dứ dứ nắm đấm về phía tôi.
– “Không có đâu mà”, tôi đổ mồ hôi hột.

– “Trong tất cả, em chỉ sợ một người…”, QC bâng quơ.
– “Em nói gì cơ?”
– “Em nói là chỉ có một người khiến em sợ thôi”
– “Là sao?”
– “Tự hiểu đi! Anh thông minh lắm mà”

Dứt lời, QC ngúng nguẩy đi thẳng vào lớp. Mặt tôi nghệt ra khi vẫn chưa hiểu ý em là gì…

Tại sao có một cái câu đơn giản mà con gái phải dùng đủ mọi biện pháp nghệ thuật trong văn học như là ẩn dụ, hoán dụ, hỏa mù dụ hay rối bời dụ nhỉ!? Không chịu nói “anh ơi! Em thích đôi giày này” đâu mà phải bắt đầu “anh ơi! Giày em hỏng rồi” để câu chuyện nó trở thành…
– “Giày hỏng hả? Để anh mang đi sửa cho”, anh thanh niên Hô-xê trả lời.
– “Nhưng anh ơi! Đôi này sửa mất công lắm”, cô gái đáp.
– “Không sao đâu, vì em nhảy vào lửa anh cũng làm chứ công xá đã là cái gì”, anh thanh niên Hô-xê thật thà.
– “Nhưng anh ơi! Em không nỡ vì em mà anh phải khổ, phải mệt”, cô gái thương cảm.
Blah blah rồi dẫn đến kết thúc.
– “Mệt quá! Giày em không bị rách gì cả. Đôi giày kia đẹp, anh mua tặng em”, cô gái phũ.
– “Nói từ đầu cho rồi”, anh Hô-xê thở dài.

Ví dụ ở trên là về một cô gái thích vòi vĩnh. Tôi không thích loại con gái thế này. Vật chất quá. Tôi thích bất cứ món quà gì cũng phải xuất phát từ tấm lòng, như vậy sẽ ý nghĩa hơn và tình cảm mới bền được.

Nói cho vui vậy thôi chứ con gái mà không ẩn dụ hay hoán dụ thì sẽ chẳng là con gái nữa rồi. Những lúc có chuyện buồn, họ cần một người có thể đọc suy nghĩ của mình, hiểu được những gì mình đang đợi, đang chờ hoặc chí ít là đồng cảm với nỗi đau họ đang gánh chịu. Nếu tìm được một người như vậy họ sẽ đáp lại gấp chục, gấp trăm lần. Bởi vì con gái không yêu thì thôi mà đã yêu là yêu cháy mình, đúng không?

Chap 76:

Chiều hôm nay tôi được nghỉ, còn mẹ tôi phải lên trường dạy đội tuyển. Năm tôi, giải quốc gia được tuyển thẳng đại học, cho nên tôi đã bớt đi được một gánh nặng. Tôi thực thi ước mơ du học của mình bằng tập trung thi tốt nghiệp để làm đẹp hồ sơ và luyện thi tiếng Anh. Hàng tuần, tôi dành hẳn 2 buổi chiều để cày Anh văn…

Trước khi đi, mẹ sang phòng tôi.
– “Mẹ lên trường đây. Con ở nhà nhé”
– “Dạ vâng”
– “Nhà chỉ có con và QC. Mẹ biết là mẹ có thể tin tưởng con…”, mẹ tôi bóng gió.
– “Tin tưởng gì hả mẹ?”, tôi [cố tình] ngây thơ.
Mẹ tôi không đáp mà chỉ nhoẻn miệng cười.
– “Mẹ đi đây…”
– “Vâng. Để con dắt xe cho ạ…”

Tôi hồi đó còn ngây thơ trong sáng, nói chuyện với con gái mà còn run lên run xuống thì không cần mẹ nhắc tôi vẫn giữ được mình. Huống hồ tôi vẫn luôn xem QC là em gái. Giờ ngon đặt một em xinh tươi trước mặt xem tôi có dám mần gì không???

Khi mẹ vừa phóng xe đi, tôi đóng cổng lại rồi vào bếp. Tôi mở tủ lạnh lấy ra 2 quả táo, một cho QC, một cho tôi. Đoán là QC vẫn đang ngủ, tôi nhẹ nhàng mở cửa bước vào phòng. “Con gái ngủ kiểu gì mà tục thấy ớn”, tôi lầm bầm khi thấy em một nơi, chăn một nơi. Tôi nhón chân đi lại phía đầu giường, đặt quả táo lên bàn trang điểm rồi quay lại định kéo chăn cho em…

Gương mặt của QC thật gần. Da cô bé trắng hồng cùng đôi môi mọng nước. Gương mặt của QC không toát lên vẻ sắc sảo mà đơn giản chỉ là một sự thanh tú. Tôi tự thưởng cho mình 500đ hương bồ kết từ mái tóc QC. Thơm thật chứ không phải thơm đùa. Hít đã đời, tôi nhẹ nhàng kéo chăn lên cho em rồi quay trở lại phòng…

*
**
***

Tôi học anh văn thuộc loại ổn chứ không thuộc loại giỏi hay xuất sắc gì cả bởi vì nói thật là tôi không có khiếu học ngoại ngữ. Hơn thế nữa phương pháp học tiếng anh của tôi không có nên trình độ chỉ dừng ở một mức nhất định chỉ không thể tiến xa hơn. Nhưng QC là người giúp tôi thoát khỏi tình trạng đấy…

– “Cốc cốc cốc!”, là giọng QC vang lên chứ không phải tiếng gõ cửa. Đúng là lắm trò.
– “Không mặc gì đâu, đừng có vào”, tôi nói vọng ra.
– “Thế thì càng phải vào”
Chưa dứt lời, tôi đã nghe tiếng cửa mở và bước chân em đi vào.
– “Phòng hơi bị bừa đấy”, em khẽ nhướn mày.
– “Hehe. Con trai không bừa mới lạ. Anh thuộc dạng hơi bị ngăn nắp rồi đấy”
– “Thấy bừa em không chịu được”, miệng nói tay làm, QC bắt tay vào dọn dẹp cho tôi.
– “Thôi thôi! Không khiến. Anh để đồ đạc vậy chứ anh nhớ hết vị trí mà”, tôi xua tay trước mặt.
QC không chịu nghe lời tôi, em cứ theo ý mình làm. Tôi không thèm nói tiếp mà quay ngược ghế lại, chống cằm lên thành ghế để nhìn xem em để đồ đạc của tôi ở vị trí nào để sau này biết đường mà tìm… Thấy QC tất tả dọn dẹp phòng, tôi bất giác mỉm cười. Nhìn em chẳng khác cô em gái bé nhỏ của tôi là mấy.

– “Tai nghe này em để trong ngăn kéo đầu giường nhé”
Tôi gật đầu. Bất chợt, tôi nhớ ra điều gì liền hét về phía em.
– “Đừng mở…”
Nhưng tất cả đã là quá muộn. Tấm hình của HN đã ở trước mặt cô bé. QC từ từ cầm tấm hình của chị mình lên ngắm nghía. Đôi mắt của em thoáng buồn. Tôi cũng im lặng không biết nói gì tiếp…
– “Chị em xinh ghê anh nhỉ?”
– “Hmm”
– “Sáng hôm nay, em nói với anh: có một người duy nhất khiến em phải lo sợ. Người đó là HN…”
– “…”
– “Em không tự mãn vể bản thân, nhưng em tự biết giá trị của mình…”
– “…”
– “Em tin nếu anh gặp em trước anh sẽ khác…”

QC nhìn xoáy vào mắt tôi, đôi mắt cô bé long lanh, chứa chan niềm tâm sự. Tôi hiểu rằng em đang dành cho tôi những suy nghĩ xuất phát từ trái tim. Tôi không giỏi ăn nói, càng không giỏi suy đoán những cô gái đang ẩn giấu điều gì đằng sau đôi mắt. Tôi không hiểu tại sao QC lại dành cho tôi những tình cảm mặn mà nhường vậy…
– “Sao hôm nay tự nhiên nói nhiều vậy? Bình thường em lạnh lùng lắm cơ mà”, tôi pha trò.
– “Vì em là con gái… chưa từng ngỏ lời cùng ai…”, QC nghêu ngao hát.

Tôi lắc đầu, mỉm cười vì lời bài hát. Cả HN và QC đều là những cô gái thông minh luôn biết tìm cách khiến tôi phải mỉm cười. Tôi cảm thấy mình quá may mắn khi có được tình cảm của cả 2…
– “Mà này”
– “Sao?”
– “Anh học giỏi lắm hả?”
– “Sao lại hỏi anh thế?”
– “Em nghe chị HN kể anh có giải quốc gia vượt cấp. Mà nghe bảo giải đó không dễ ăn lắm”
– “Anh may thôi”, tôi khiêm tốn cùng với cái mũi bắt đầu nở to dần.
– “Công nhận con trai giỏi dễ làm con gái ngưỡng mộ…”
– “Rồi sao?”
– “Từ ngưỡng mộ đến thích chỉ là một bước chân nếu như tính cách hay ho một chút”
– “Vậy à?”, tôi thắc mắc.
– “Nếu anh không giỏi còn lâu chị em mới thích anh”
– “Anh không tự mãn, nhưng anh tự biết giá trị của mình”, tôi nhại lại câu nói của QC.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Lâm Sanh Xuân Nương
Người Đẹp Đông Phương
Giống nhau
Chồng hay vợ?
Tấm bản đồ nhặt được trên dãy Alps