Sau khi vào nhà thì nhiệm được phân công, làm tôi phải tức muốn bay vào đánh hai ông anh:
– Mầy dẹp nha T, anh đi chơi với bạn tý – ông anh đứng dậy nói.
– Ôi cái đệch mẹ kêu ba đứa làm mà – Tôi phản kháng ngay.
– Tao đấm vỡ mật bây giờ – Ổng lại ra cái chiêu đó dứ dứ nắm đấm vào mặt tôi.
– Thôi thôi…được rồi, để em với anh ba làm – Tôi yếu ớt đẩy tay ổng ra.
– Bậy bậy hiền đệ, hiền đệ làm đi huynh đi chơi rồi, hê hê – Ổng nói không quên tặng tôi nụ cười đắc thắng
– Ơ…ơ tình hình gì đây – Tôi nhìn hai ổng
– CÓ KHÔNG- Anh ba tôi nói kèm theo là ông anh hai bước tới nghiến răng sắc kẹo.
– Ấy ẤY hai anh bình tỉnh em làm, được chưa – Tôi thở dài ngao ngán.
Thế là đành phải để hai ông anh bá đạo đi chơi còn tôi thì phải ở nhà vật lộn với cái phòng để lâu mà chưa ai sử dụng chắc đầy bụi bặm, khổ ơi là khổ.
– Thôi rồi có một mình mà làm nhiêu đây – Tôi ngao ngán nhìn căn phòng rộng lớn dành cho khách mà lâu quá chưa ai lại chơi để sử dụng.
Càng ngao ngán hơn khi nhìn vào đồng hồ hơn 8 giờ rồi tức là còn 4 tiếng nữa để tôi làm xong 25 công việc mà mẫu thân đã ghi sẵn trong tờ giấy để lại ở nhà cho ba thằng quỷ tử nào là lau sàn nhà, chùi bụi cửa sổ, treo đèn học, tháo áo gối bỏ vào máy giật…đủ là các thứ công việc cần phải làm. Tôi không chần chừ bắt tay vào việc làm hết cái đống công việc nếu không muốn trưa nãy mẫu thân về thấy mà chưa xong chắc có nước không được ăn cơm trưa chứ chẳng đùa. Lay hoay một gần hơn nửa thời gian tôi cũng thở phào nhẹ nhỏm.
– Phù…trời ơi sao số tôi khổ thế này – Tôi hét to trong cái căn nhà chỉ có một mình.
– Con à cố lên không có khổ nữa, chiều nay gặp gái mầy hết khổ rồi, kêu tao hoài thằng khốn nạn^^. – Ông trời nhìn xuống rồi trả lời.
Tôi tự cho mình cái thờ gian gọi là giải lao nhanh chóng chạy xuống nhà lấy lon 7up uống cho nó đã cái cổ họng.
– Đã quá 7up ơi!!! Chặc… – Tôi uống xong rồi chặc lưỡi khen^^.
Vừa uống xong lại phóng như bay lên cái căn phòng giành cho người con gái mà mẫu thân tôi quan tâm phải dọn dẹp cho nó xong nếu không muốn bị chửi như tát nước vì không hoàn thành công việc được giao. Làm xong tôi ngủ trên cái giường của căn phòng đó khi nào không hay đến 11h45’ thì…
– T, dậy trộm vào kìa.
– HẢ…trộm…trộm…trộm đây – Tôi nghe từ “trộm” nhanh chóng bật người dậy đứng tư thế thủ chiến đấu của Vịnh Xuân.
– Haha – ông anh ba tôi ôm bụng cười.
– Hừ – Tôi lườm ổng.
– Thôi dậy xuống ăn cơm kìa mầy.
Tôi hậm hực bước xuống một lần nữa làm trò cười thiên hạ vì cái tội ngu ngơ ngáo ngáo mà chẳng bao giờ bỏ được. Xuống rửa mặt rồi lao vào cái bàn ăn cơm, suốt buổi ăn toàn nghe hai ông anh báo công với cấp trên là bố với mẹ, tôi nghe mà tức cái lỗ tay nhưng nghĩ đến bị hai ổng dập nên đành ngậm ngùi ăn cơm…
– Ôi vãi cái đệch hai ổng có làm gì đâu, toàn mình làm ông trời thật bất công – Tôi hét trong bụng.
Ở một nơi nào đó trên tận 9 tầng mây có người…
– TỔ CHA MẦY,Tao đang ăn cơm mà nhắc cơm chạy vào mũi rồi, nhắc nữa tao kêu thiên lôi “chụp hình” mầy giờ – Cái bạn cũng biết ai rồi chứ ^^
Cuối bữa cơm mẹ không quên dặn dò việc tiếp đãi người con gái đấy…
– Chiều nay tầm 2,3h em nó lại nhà, ba đứa giúp nó khiên đồ đạc vào nha. – Giọng mẹ ngọt như mía
– Dạ. – Hai ổng thì hớn hở trả lời tôi chỉ ỉu xìu, chắc là người khiên cũng chính tôi chứ ai.
Dạ thì dạ 12h45 mẹ tôi đi làm thằng T điện qua rủ ra Net làm vài kèo CS chơi khỏi phải nói tôi đồng ý liền, lần này thì hai ông anh coi nhà nếu không tôi sẽ đem chuyện lúc sáng kể lại hết thế là hai ổng chấp nhận
Trời vào tháng 8 buổi trưa không nắng gắt cũng không mát gì mấy có vẻ hầm hầm trong người nên tôi cảm thấy mệt khi đạp xe ra đường lúc này, vừa vào Net tôi mở ngay một máy gần ngay thằng T với thằng C đang đợi.
– Trễ thế mầy- Thằng T hỏi nhưng cái mặt nó không rời màn hình máy tính.
– Mệt quá – Tôi uể oải đáp.
– Vào làm mấy ván xả street mầy – Thằng C đề nghị
– Ok
– 6- 4 nha T mầy chấp
– Ờ chơi luôn xuống dưới rủ bọn nó đi – Đang chán nên có kèo tôi không từ chối
Thế là
– Oằng.
– Đkm đâu thế.
– Bằng bằng…
– Má nó đục cửa kìa.
– ĐÈN KÌA.
– Oằng.
– Bằng bằng chíu.
– Từ từ thôi ông nội – Thằng T nói.
– Bên trái kìaT – Thằng C soi máy.
– Oằng.
– Mẹ thánh rồi, một mình nó clear cả team – Tiếng ở dưới vang lên.
– Thằng cờ hó nào bắn ghê thế – Thằng kia chổng miệng lên hỏi.
– Thằng MT team tao hê hê – Thằng C vinh hạnh vãi lờ ^^.
– Chán cầm bốn ba đen mà đéo kill được thằng 46 – Ở dưới bọn nó đang hậm hực trách thằng đội cuối cùng bị tôi cho vào bảng tỷ số.
– Mầy vào mà kill nó bắn nhanh như thánh.
– Thôi tụi bây chơi đi tao về – Tôi cũng thấy chán với cái tỷ số ở hai lượt trận là 317- 176 nên nói chia tay thằng T, C và lũ cờ hó kia.
Ra tính tiền đồng hồ lúc đó là 3h14 phút, thấy vậy mới hai trận đã hai tiếng rồi nhanh thật,tôi thầm nghĩ cái nhân vật quan trọng lúc này đang ở nhà mình rồi, hai ông anh đã khiên đò vào nhà nên đạp xe nhanh về. Buổi chiều trời mát mẻ hơn lúc buổi trưa bầu trời cũng trong xanh những cơn gió biển có hơi nồng thổi rì vào, những ánh nắng cuối ngày không quá gắt không quá dịu vừa đủ để con người ta cảm thấy dễ chịu. Trên đường đạp xe hàng chục câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi giống trong lúc ăn cơm buổi trưa. Đang lay hoay với một đóng dấu chấm hỏi trong đầu thì ngôi nhà quen thuộc đã hiện ra phía trước mặt tôi cái cánh cổng màu xanh nước biển xung quanh là dãy hàng rào màu trắng. Tôi loàng tay qua cái cánh cổng ấy mở chốt ra nhưng cánh cổng không có khóa chốt…
– Oầy hai ông này để thế này trộm vào thì sao – Tôi thầm chửi đổng.
Dắt xe vào nhà thì phát hiện cánh của nhà vẫn mở vậy là hai ổng có ở trong, bước vào phòng khách thì không thấy ai:
– Ngủ rồi à, hehe biết tay đệ – Tôi nghĩ ra kế chọc hai ông anh bá đạo
Bước chân nhanh lại cầu thanh để lên phòng thì tiếng nước từ phía nhà vệ sinh phát ra.
– Oầy…nhát được một người thôi…thôi kệ có đỡ hơn không – Tôi nghĩ kế hoạch chỉ nhát được một trong hai người
Bước nhanh lên cầu thang mở cửa phòng của mình ra chạy nhanh lại cái hộc bàn lấy cái mặt nạ hình quỷ mà dịp Hallowen mua chơi đeo vào cái mặt ngay.
– Hehe…sắp có người tè trong quần – Tôi nghĩ đến cái cảnh một trong hai ông anh bị nhát là vui cười thầm một mình ^^
Chạy thật nhanh qua phòng hai ông anh mở cửa thật nhẹ nhàng ra…
– Cạch… – Cánh cửa phòng hé mở
Và rồi…
– hahaha – Tôicười lớn
Nhưng sau đó…
– ax…không có ai là sao – Tôi ngưng cười kế hoạch phá sản hoàn toàn vì trong phòng không có ai.
Tôi đứng đó mà gãi đầu các sợ nơ- ron trong đầu cứ chạy qua chạy lại bộ não hoạt động hết công sức có thể.
– Ơ, thế ai dưới nhà vệ sinh lúc nãy ta? Ủa mà lúc vào nhà không thấy xe đạp của hai ổng? không lẽ là…là…TRỘM – Tôi điếng hồn nhận ra
Nhanh chóng quay mặt xuống chuẩn bị chạy xuống nhà thì…
– aaaa…
– A1aaaA…
– Bốp
– Ơ
– Phịch – giống như tiếng bao cát rơi…
Chap 17:
Hai tiếng hét vang lên làm vang dội cả nhà chỉ có hai người đang hiện hữu, tiếng hét chưa dứt thì cùng lúc đó một khúc cây đập vào đầu tôi. Chỉ nói được một chữ duy nhất “ơ ”trong bảng chữ cái rồi thấy mình bị choáng váng cái đầu và hai mắt từ từ dần nhắm lại ngất đi chìm vào bóng tối.
3h56 phút (Tính từ lúc tôi thức mới nhìn được đồng hồ còn sự việc từ lúc hét đến lúc xỉu thì chả biết cái mô tê sất gì nữa, không biết có bị…^_^).
– Oầy…Tôi ngồi dậy thấy đau ê ẩm cả cái đầu liền lấy tay xoa xoa cái chỗ đau, đáng thương không hiểu ra gì bị ăn cây.
Vừa xoa cái đầu vừa đưa con mắt nhìn xung quanh hiện giờ tôi đang ở căn phòng mà lúc sáng dọn dẹp đây mà:
– Sao mình lại nằm ở đây nhỉ? Lúc nãy ở trước cửa phòng hai ông anh – Tôi nói trong miệng.
– Cạch – Tiếng mở cửa.
– aaa – Tôi giật bắn cả người rồi lại hét lên.
– Hihi – Người đó còn đeo cái mặt quỷ nên tôi không thấy được gương mặt chỉ nghe được tiếng cười kèm theo là đưa tay lên miệng cười khúc khích, tay kia thì cầm cái gì giống như quả trứng gà.
Bất chợt nghe giọng cười đó của con gái nên có phần yên tâm vì đó không phải trộm, tôi lấy lại bình tỉnh không ngờ gậy ông lại đập lưng ông cái mặt nạ đó lại hù tôi thế^^:
– Cậu…cậu…là ai? – Tôi lấp ba lấp búng hỏi giống như gà mắc đẻ.
– Người của nhà này – Tiếng nói đầy nhẹ nhàng của người con gái vang lên.
– Hả – Tôi nhìn qua nhìn lại căn phòng xem có phải đi nhằm nhà người ta không ^^.
Nhìn qua nhìn lại thì chắc chắn rằng đây căn phòng của nhà mình lúc sáng mới dọn dẹp đây cái bóng đèn tôi treo ngay bàn học kìa, cái cửa sổ còn mở kìa, đang suy nghĩ thì:
– Cậu là ai sao vào nhà này – Người con gái đó tiến gần lại cái bàn học kéo ghế ra ngồi.
– Nhà của tớ thì tớ vào? – Tôi chả hiểu cái mô tê sất gì khi vào nhà mình còn bị người lạ tra hỏi.
– Cậu tên gì?
– Tớ tên là T- Tôi thì cứ ngao ngáo trả lời y như thằng khờ chưa hiểu ra chuyện gì.
– Ừa…thì ra vậy- Người con gái ấy nói rồi vuốt tóc mai mượt đen huyền sang một bên.
– Cậu là ai?Sao ở trong nhà tớ? – Tôi liền đổi ngay “vị trí”.
– Tớ là con của bạn mẹ cậu sẽ ở đây để đi học – Thản nhiên hơn mức bình thường để trả lời con gái có khác.
– À thì ra vậy- Tôi chợt nhớ ra những gì mẫu thân nói lúc sáng. – Mà cậu tên gì?
– Cứ gọi tớ là Như.
– Ừa sao Như vào được nhà vậy.
– Tớ gọi cho bác gái bảo xem nhà không khóa thì vào, thì chẳng phải nhà không khóa đó sao – Như trả lời từ từ rõ ràng đến từng câu từng chữ của giọng miền Nam.
– Còn hai ông anh của tớ đâu?
– Tớ không biết khi vào nhà đã không có ai – Như nhún vai.
– Hihi – Tôi gãi đầu cười trừ vì khách vào nhà mà chủ nhà lại không có để đón.
– Mà sao tớ ở đây – Tôi xoa xoa cái đầu không biết lý do.
– À tớ xin lỗi- Như cuối mặt xuống có vẻ giống người có lỗi lầm đối với tôi
Nhưng…
– Cũng tại cậu ai bảo đeo mặt nạ vào làm gì?
Em ấy hỏi một câu tôi chỉ biết cứng đơ cái miệng chứ chẳng biết trả lời làm sao cho ra lý với lẽ ấy, ban ngày đeo cái mặt nạ quỷ thấy ghê kia rồi lại cười to trong căn phòng người ta không biết tưởng tôi ăn trộm hay ăn cướp gì đấy, nói ra cái chuyện đeo mặt nạ nhát hai ông anh thì ra cái gì gọi chút sĩ diện cho ba anh em, để người ta nói mất hòa khí trong nhà thì không còn mặt mũi. Thế nên tôi đánh sang chuyện khác để không khỏi bị điều tra nữa:
– À…ừ…thì…ủa cậu cầm hột gà chi vậy – Tôi bỗng thấy cứu tin trứng hột gà đang trong tay em.
– Nè xoa đầu đi – Như lại gần đưa cho tôi cái trứng hột gà.
– Sau gáy làm gì xoa được, để đó đi một tý tớ mượn hai ông anh xoa giùm.
– Đưa…đưa đây tớ xoa cho – Như ấp úng cực khổ lắm mới nói hết được cậu
– Ừa cảm ơn cậu trước nhé. – Tôi hồn nhiên trả lời và xoay cái lưng lại.
Như ngồi kế bên cạnh tôi trên cái giường, bất chợt tôi hít thở cảm thấy có một mùi hương dịu nhẹ êm ái phản phất đâu đây trong căn phòng khỏi phải nói tôi cũng đoán ra đó mùi hương trên người của em ấy, tôi ít khi sài nước hoa còn cái căn phòng này lúc nãy dọn dẹp không ngửi thấy mùi gì suy ra đó là mùi hương của em. Công nhận tôi thông minh thật đấy chứ chẳng đùa đâu ợ.
– A…aa…đau – Tôi khẽ nói khi hột gà từ từ lăng qua
– Tớ…tớ xin lỗi- Như trả lời ấp úng có vẻ lo lắng
– Hìhì…không sao – Tôi nói một câu không thể lọt tai hơn vừa lúc nãy còn than đau mới chỉ một câu nói của người ta thôi mà trả lời hết đau rồi ^^.
Tuy hơi đau thật nhưng không dám nói nữa bậm môi chịu, cái mùi hương nhẹ nhàng tạo cảm như những con gió thổi đâu đó cái lỗ mũi tôi, dễ chịu dễ sợ luôn đấy. Trong đầu tôi chợt ra cái hương hoa của một năm trước, mùi hương ở căn nhà người con gái xinh đẹp ấy hai thứ nó khác nhau. Một bên có chút nồng nàn quyết rũ của người congái xinh đẹp mang lại cảm giác đâu đó tao nhã và bình yên khi nó cũng có phần dịu nhẹ, còn một bên là mùi phản phất từ từ chứ không dồn dập không quá gay gắt như những loại nước hoa ở ngoài mấy cái tiệm mỹ phẩm nhưng nó cũng đủ làm con người ta cảm thấy dễ chịu và có phần nào đó ấm áp trong người. Đó là cảm nhận của tôi lúc đó về hai thứ hương hoa của hai người con gái, mỗi người mỗi vẻ mỗi loại khác nhau.
Trên thế gian có rất nhiều loại hương hoa mỗi thứ mang một ý nghĩa khác nhau, đặt trưng riêng, nó đem đến cho người hít vào mang một cảm giác nào đó mà khó có thể diễn tả chỉ biết nhắm đôi mắt lại trôi dạt theo cảm xúc thả lỏng cơ thể cho tâm hồn cảm nhận nó thôi. Mỗi người con gái họ chọn cho mình loại nước hoa riêng,phù hợp với tính cách lẫn sở thích của mình, nó cũng là vũ khí giết chết phái mạnh đấy chứ chẳng phải đùa đâu, người con trai có thể ngây ngất bởi nụ cười xinh đẹp, khuôn mặt dễ thương, ánh mắt trìu mến, đôi môi mềm mại, mát tóc thướt tha…đó là những thứ bên ngoài còn bên trong tâm hồn phái nữ hạ phái nam bằng một loại hương hoa nào đó làm cho cái người kia phải ngây ngất từng phút từng giây để rồi ghi nhớ nó mãi mãi không phai nhạt. Tôi là một ví dụ gần một năm mà chả thể nào quên được cái mùi hương hoa của nhà người con gái xinh đẹp như tiên kia, bây giờ là người đang lăn hột gà cho tôi. Sau này tôi được trải qua những thăng trầm của cuộc sống, gắn liền với đó là những mùi nước hoa trở nên quen thuộc, mỗi hương hoa với một vẻ tượng trưng cho tính cách của mỗi con người, làm tôi đây phải chết mê chết mệt khi ở bên cạnh người này mà mấy hương hoa của người kia cứ phản phất…nó khó đỡ vậy đó ^^…ông trời trêu tôi hay sao ấy.
Quay lại với quá khứ của 8 năm trước, tôi đang được một người con gái xoa trứng gà cho tuy còn đeo mặt nạ nhưng qua cách ăn nói, cử chỉ, hành động một phần nào đó tôi đoán được chắc cũng thuộc dạng dễ nhìn dễ thu hút ánh mắt của người khác phái.Đang ngây ngất ở những 9 tầng mây, lần tiên được một người con gái xoa trứng gà cho kèm với mùi hương đó thì tôi phải thả hồn theo không gian thôi…
– aaa- Anh hai dỡ chẳng thua gì tôi khi chỉ nói được một chữ trong bảng chữ cái ^^.
– AAAA…Maaaa- Anh ba tỉnh táo nói được hai chữ chứ chẳng đùa.
Từ tầng mây thứ 9 bị đạp cái té xuống đất, hoàn hồn lại nhìn ra cái âm thâm phát ra cửa thì thấy hai ông anh đang đứng như Từ Hải chết đứng giữa trận chiến không có một chút gì gọi là phản ứng cả. Như cũng nhưng xoa đưa ánh mắt nhìn về hai giọng nói đực rựa vang lên. Tôi cũng chưa kịp nói gì…
– Cái…gì…vậy nè? – Tiếng của anh ba bá đạo.
– Ai…ai vậy T- Giọng anh hai run run như cầy sấy, ông này nổi tiếng sợ ma.
– Em chào hai anh ạ – Như lễ phép kính cẩn cuối đầu chào làm mái tóc mượt xõa xuống nhìn trong xinh phết (dáng người) chứ chẳng cần xinh cái mặt làm gì.
– À, ừ thì ra là Như – Anh ba ấp úng trả lời
– Trời, em làm anh đứng tim chứ chẳng chơi làm gì đeo mặt nạ thế kia – Anh hai tôi lúc này mới hoảng hồn.
– Hehe hai huynh đi đâu về thế – Tôi nhanh chóng chen vào nếu không sẽ lộ bí mật quân sự quốc gia.
– À…ừ ra biển chơi.
– Hehe tắm biển tý ấy mà.
Nghe hai ổng nói biết chắc dốc tổ chứ chẳng đùa đi ra biển tắm mặc quần Jean lại còn áo sơ mi thì bơi bằng mắt à, tôi thấy Như đang cười chắc biết hai ông anh mình dốc tố nên chẳng thèm phanh phui ra làm gì cho mệt. Hai ổng thì quay mặt qua nhìn tôi với ý định muốn ăn tươi nuốt sống:
– Cái đầu mầy sau u lên một cục thế, haha – Anh ba phát hiện ra đá đểu.
– Ôi…cái thằng này đi chọc gái bị đánh đây mà – Anh hai không để mất cơ hội.
– Cái con…khỉ nè, nguyên nhân là do… – Tôi nói đến đó tự nhiên cái miệng cứng đơ.
– Hehe quá phải đi còn gì – Anh hai tôi thừa cơ hội.
– Như em lớn quá rồi – Anh ba thấy gái là thế
– Dạ, hihi – Chỉ cười nhẹ.
– Đã hơn 8 năm rồi không thấy em nữa, bây giờ lớn dữ bây. – ông anh hai kể lại sự tích hồi xửa hồi xưa.
– Đâu tháo mặt nạ ra cho anh xem nào – Anh ba hớn hở
– Thôi đi mấy cha, đi ra ngoài phòng con gái của người ta – Tôi kéo hai ổng ra, chẳng biết sao làm dậy nữa.
Hai ổng có vẻ không thích thú cho lắm nhưng cái lý do của tôi đưa ra hoàn toàn không thể chối cãi nên đành chấp nhận bước ra cùng tôi trong khi chưa nhìn được cái mặt của người con gái ấy mà ở chung một nhà từ đây trở về sau gặp nhau 24/24 đâu cần phải biết ngay.
– Lịch sự vê lờ mầy – Vừa đi trên cầu thang anh hai vừa nói.
– Hehe em đó giờ,
– Lúc nhỏ nhìn cũng được không biết bây giờ sau nữa – Anh ba lại đem việc con gái muôn thuở ra bàn tán.
– Nhìn thân hình chuẩn đấy không biết khuôn mặt ra sao đây – Máu gái anh hai trỗ dậy.
– Chắc xinh – Anh ba đoán già đoán non
Tôi thì im lặng cứ việc đi nên sinh ra nghi ngờ của hai ổng:
– Mầy làm gì chưa T – Anh hai hỏi với vẻ mặt nghi ngờ, mọi ngày nghe đến gái tôi cũng không kém hai phần hai ổng.
– Chắc làm gì rồi con gái người ta không chịu nên bị đánh u đầu này – Anh ba nói một câu làm tôi lạnh cả người chứ chẳng đùa.
– Ờ phải phả iý chú phải. – Anh hai hùa theo.
– Ơ, đệ không có làm gì nhe…tại…tại…à…té nhà vệ sinh u đầu – Tôi đành dốc tổ.
– Thật không?- Anh hai đem chiêu tuyệt cú mèo ra đe dọa
– Thật
Đang lúc anh ba chuẩn bị tra tấn thì…
– Reng…Reng…Reng… – Chuông điện thoại vang lên như một cái phao cứu tôi khỏi hai ông anh.
– Để đệ nghe. – Khỏi phải nói tôi giành rồi phóng ngay xuống chỗ bàn điện thoại
Nhấc ống nghe lên…
– A nhô, T xin nghe đây.
– Nhô nhô bẻ cổ bây giờ – Giọng trầm bổng quen thuộc kèm theo cái tuyệt chiêu bẻ cổ bắt tôi phải để ống nghe cách xa tay 1m chứ chẳng đùa, đó không ai khác mẫu thân.
– Dạ có gì không mẹ.
– Tối nay mẹ với bố qua nội mấy đứa ở nhà tự nấu cơm ăn nghe.
– dét ma- đam.
– Như đến chưa?
– Dạ rồi.
– Ba anh em mầy liệu hồn đó – Mẹ không quên thả ra một lời đe dọa đầy hàm ý.
– Dạ…ủa 3 anh em con đâu ai biết nấu cơm đâu – Bỗng nhiên tôi nghĩ đến cái sở đoản mà ba anh em cùng sở hữu.
– Nhịn đói – Mẹ nói ngắn gọn đầy xúc tích vừa đủ ý nghĩa.
– Ơ…mẹ…
– Cụp…tút…tút…tút…
– Cái gì đây?- Tôi cầm ống nghe tự hỏi khi đầu dây bên kia đã gác máy.
Không biết mẹ có đùa không nữa chứ ba anh em tôi chả biết nấu nướng gì cả ngoại trừ nấu mì mà nhà thì hết mì rồi, chắc kiểu này chiều cạp đất ăn rồi chứ ở nhà toàn mẹ nấu ăn, khi mẹ vắng nhà thì bố làm công việc đó.
– Thôi rồi lượm ơi – Tôi hét thầm
Thấy mặt tôi như trái dưa leo chảy dài đến tận đất hai ông anh biết chuyện chẳng lành:
– Ai vậy T.
– Mẹ.
– Mẹ bảo gì mà mặt mầy giống mới hốt phân trâu thế thằng kia – Anh ba lúc đó còn giỡn được.
– Ác…Chuẩn bị hơi đi chiều nay nhịn đói, bố với mẹ đi sang nội rồi – Tôi lườm hai ổng rồi nói.
– Ôi cái đệch – Anh hai giật người khi nghe đến câu “chiều nay nhịn đói”.
– Thôi xong rồi cái bụng của tôi – Anh ba lúc này cũng không thèm bơm đểu nữa.
Nói gì nói nhịn cái gì cũng được trừ hai thứ đó là ăn với uống, nhịn hai thứ này chắc chết cái bụng với cái cổ họng nó biểu tình chả chịu nghĩ chứ chẳng chơi, tôi đưa mắt nhìn hai ổng thì nhận lại ánh mắt muốn nói:”tao giống mầy “.
– Nghĩ cách đi hai huynh.
– Hai đứa mầy còn tiền không.
– Còn.
– Em còn nhưng ít.
– Thế chiều đi ăn hủ tiếu gõ. – Cái món vừa rẻ vừa ngon miệng.
Thề là một hồi quyên góp tài sản cống hiến hết “máu” trong người cho ngân sách “quốc gia” thì ba người cộng lại 75 ngàn, khổ ơi là khổ.
– Đủ ba tô hủ tiếu gõ, 3 lon pepsi, hehe. – Anh hai cười mãn nguyện.
– Bốn lận đại ca ơi – Tôi thều thào nói rồi chỉ tay lên lầu ý nói vị khách mới đến.
– Ừa he, thế bốn tô còn nhiêu hai thằng tao uống mầy nhịn – Anh ba bá đạo hết sức.
– Ơ…ơ…luật rừng à, không công bằng tý nào cả – Tôi chống cự.
Nhưng người đang đứng trước tôi là hai ông anh bá đạo với những thủ đoạn cực kỳ gian xảo,hai ổng đưa tay lên chuẩn bị sử dụng “tuyệt cú mèo”, “cú thần cú” đe với tôi, tất nhiên một mình thì không thể nào chống lại đám đông nên từ không công bằng phải chuyển sang công bằng nếu không muốn ăn đòn.
– Công bằng được chưa
– Được,hehe- Hai ổng cười đểu
– Thôi đi tắm rồi đi đói rồi.
Thế là sau ba mươi phút tắm gội của ba ông tướng ai cung chỉnh tề thơm phức trong quần sọt áo thun.
– Hehe mát ghê- Tôi là người tắm cuối
– Thôi đi nhanh 5h30 đói rồi – Anh hai tôi dục
– Ừa ai lên kêu Như đi – Anh ba đôi lúc khôn đột xuất nè.
– Thằng T đi nhanh mầy.
– Cái gì, em hả- vừa nói vừa tự cong tay chỉ vào mặt.
– Mầy chứ ai, đi nhanh.
– Không.
Nhưng hai ông này bá đạo cứ sài hai cái tuyệt chiêu “cú thần cú”, “tuyệt cú mèo” ra dọa tôi:
– Brừ…Brừ… – Chỉ cần tôi nói một tiếng là hai ỗng xong vào ngay.
– Thôi…thôi được rồi để em đi – Vừa nói vừa lắc đầu ngao ngán.
– Anh em gì mà, phải gái xinh nhường thế còn gì bằng nhỉ^^ – Tôi vừa đi vừa nghĩ
Phóng như bay lên cầu thang để kêu cái người khách đó đi ăn chứ thật ra đói bụng lắm rồi:
– Cốc…Cốc…Như ơi!
– Tớ đây – Tiếng nói vọng ra.
– ĐI ăn bữa nay không ai nấu cơm – Tôi nói vọng vào.
– Ừ đợi tý.
30 giây…
1 phút…
1 phút 30 giây…
2phút…
Một tý của con gái thế đó…
2 phút 30 giây…
3 phút…
– Cạch – Tiếng mở cửa vang lên, tôi quay đầu lại về phía cánh cửa mở.
– Hihi…đi thôi – Như mở cửa ra nói kèm theo nụ cười để lộ hàm răng trắng tinh…
ÔI CÁI ĐỆCH
Lúc đó mặt nạ đã được tháo ra…
Chap 18:
Tôi thần người ra như không tin vào đôi mắt mình nữa, chỉ biết chùi qua chùi lại đôi mắt xem có nằm mơ không, rồi đứng đó nhìn không chớp mắt như bị ma hớp hồn, à không người đang hớp hồn tôi không phải là ma mà là…một tiên nữ.
Thật đứng trước mặt tôi lúc này là một tiên nữ với khuôn mặt thanh tú đầy chất phác mộc mạc giản dị đó là những gì của vẻ đẹp tự nhiên mang lại, kèm trên khuôn mặt là đôi môi mỏng màu hồng nhạt chúm chím lại rất ư dễ thương nhìn muốn…cắn một phát ^^, má itóc được xõa dài hai bên vai đầy mượt đen huyền,hai hang long mi đen huyền cong lên trong quyến rũ phết, khi cười có hai đồng tiền nhỏ hiện ra tô đậm nét xinh đẹp. Có thể nói sặc đẹp tuyệt vời trên cả ông mặt trời, lung linh như một vì sao, ảo trên từng hạt gạo chứ chẳng chơi, nhìn sốc thuốc chứ chẳng đùa, tuyệt tác của tạo hóa người nào mà lấy làm vợ chỉ ngắm thôi khỏi ăn cơm cũng được ^^.Tôi lúc đó chỉ biết đứng nhìn và nhìn chứ không các bộ phận trên cơ thể bị liệt hết rồi.
Em cũng đứng trố mắt ra nhìn tôi làm nhìn sâu được vào đôi mắt đầy long lanh kia nhưng có lẽ là tôi quá lố rồi cứ đứng nhìn người ta chần chần thế này làm cho người đối diện cảm thấy hơi ngại thằng con trai lúc đó đâu có suy nghĩ được như thế đâu chỉ biết nhìn, em cũng biết được điều đó nên đành giúp tôi.
– Hihi, T này- Vừa nói vừa qua cánh tay qua lại trước mặt tôi.
Bất chợt giật mình cũng biết hành động ngắm quá lâu của mình:
– Hả…ừ tớ đây- Tôi gãi đầu.
Như che miệng lại cười khúc khích nhưng cũng mai là bữa nay tôi có nhiều “phao cứu sinh”:
– T mầy chết rồi à – Tiếng của anh ba vang lên
– Mầy định cho hai thằng tao chết đói à – Sau khi giọng anh ba đến anh hai kèm theo vẻ bực tức.
– ĐỆ XUỐNG NGAY – Tôi nói to xuống.
– Xuống thôi Như – Quay lại ngọt ngào với người đẹp @@.
– Hihi, ừa – Nụ cười đầy ấm áp
Hai đứa tôi từ từ bước xuống cầu thang để xuống phòng khách nơi hai ông anh bá đạo đang đợi.
– Gia cát dựl à hai ông này không đứng hồn cũng đứng cả người, hehe – Tôi thầm nghĩ ba anh em cùng dòng máu mà lị.
Và…
Một bước…
Hai buớc…
Ba bước…
Và rồi…
– Đi thôi hai huynh,
Thấy hai ổng nhìn ra sân tôi với Như vừa bước xuống cầu thang nên chủ ý gọi cho hai người họ quay đầu lại nhìn về phía này. Đúng như tôi dự đoán sau khi nghe tiếng gọi hai người họ quay người lại nhìn và cũng thần người ra như người mất hồn chắc chả khác tôi lúc nãy tý nào đâu.
– Hihi – Như cười nhẹ với hai người họ lộ ra hàng răng trắng tinh như tôi lúc nãy.
Thấy tình cảnh của hai ông anh chắc đang thẫn thờ trước sắc đẹp của người con gái đang đứng bên cạnh tôi rồi, Như thì quay sang nhìn tôi cười khúc khích trong bụng chắc đang nói:” ba anh em nhà này như một”. Tôi đành phải vì nghĩa diệt máu mê gái, cầu cứu lấy sĩ diện cho phái mạnh nhà này:
– E…hèm…đi ăn tôi – Tôi rằng giọng lớn
– À…đi thôi – Anh hai đã tỉnh
– Ừ đi…đi ăn – Ông anh ba cũng quay mặt đi hướng khác chắc sợ không thể cưỡng lại dòng máu trong người ^^.
– Let’s go – Tôi hô
Thế là từ conđ ường nhà tôi đến đầu ngỡ nơi có xe bán hủ tiếu gõ phải làm vệ sĩ cho ba người họ, hai ông anh thì mê gái khỏi nói quên cả an hem, anh ổng dành đi trước cho tôi đi sau lưng với lý do chết tiệt:
– T, mầy đi sau đi – Anh hai ra phán quyết
– Tại sao – Tôi đưa cái mặt ngu ngơ của mình ra
– Mầy đi sau đi bộ mà đi hàng 4 cho chúng chửi à.
Ổng vừa nói hết câu thì cùng thằng anh ba chạy lên đi hàng ba với Như không cần đợi tôi phải chống cự để lại ánh mắt đe dọa:” mầy không đi sau về nhà chết với tao” nên tôi đành phải ngậm ngùi đi sau lưng.
– Hừ thù này ta phải trả – Tôi hậm hực bước theo sau
Hai ổng vui vẻ tươi cười nói chuyện rơm rả cả lên để thằng em bực tức đi phía sau, hai người họ đi hai bên còn Như thì ở giữa nhìn phát tức máu cứ trào ngược lên đỉnh đầu sắp bóc khối cháy hết cả tóc chứ chẳng chơi. Ấy vậy mà đi suốt dọc đường cứ sử dụng tuyệt chiêu “chém gió thần khẩu” ra làm cái lỗ tai tôi thấy lùng bùng khó chịu:
– Anh nhá năm sau thi học sinh giỏi văn đấy – Anh ba khoe khoang cái tài nghệ chuyên văn của mình.
– Trời ơi đời nào đi nói với con gái ta đây giỏi văn chương chẳng khác nào nói với người ta mình chẳng thua gì ông “tám” – Tôi thầm rủ sự ngu ngốc của ông anh ba.
– Hihi – Đáp lại là nụ cười đầy ấm áp.
– Con gà, lớp anh năm nay hạng hai giải bóng đá của trường đấy mà em cũng biết trường đấy gần 120 chứ chẳng phải đùa, anh là vua phá lưới của trường – Đến lượt anh hai tung ra “chém gió thần khẩu” làm cho “thiên hạ” phải có chút e sợ.
– Em cũng thích xem bóng đá nữa, hihi – Như nói chứng tỏ mình là một cô gái sắc xảo, nếu mình chỉ cười không giống câu của ông anh ba thì không đẹp phép cho lắm, chỉ một câu nói của em thôi tôi chắc là làm ông anh hai phải ngây ngất.
– Ui zùi ui chém gió vãi lọ ông có sút đi ra ngoài cho người ta lụm banh chứ vua phá lưới, phá nhà thì có chắc nói nhầm “vua phá banh “. Hôm trước nghe anh ba nói ổng ghi thua ông phá lưới một bàn mà ta, chém gió kinh thật – Tôi ngao ngán nói trong bụng chứ không dám phanh phui ra, dù gì cũng anh em không lẻ bán rẻ thế để sau này bán được cao cao rồi hả làm một vố lấy lại lãi lần lời.
– “Bác ơi, Đừng chém nữa ở cây không ngã đè phải người ta, chim nó bay ra hết rồi không có chỗ ở cho nó, tội lắm các bác ạ”- Tôi nhìn lên trời nói.
Hai ông anh chuyển sắc mặt ngay nhưng không dám làm gì tôi, sợ bị vạch trần ra cho Như xem thì hết đường mà tán hai ổng là người thông minh nên thừa biết việc này. Như thì cười khúc khích nhiêu đó cũng làm cho tôi thấy vui vui. ^^. Dạo vài bước thì đến nơi bán hủ tiếu gõ cái mùi nước ăn thơm phức làm cho cái bụng tôi cứ biểu tình mãi.
– Cho bốn tô hủ tiếu – Anh hai kêu
– Ba hủ tiếu, một hủ tiếu mì – Tôi kêu lại vì ăn hủ tiếu không thì ngán lắm.
– Hai hủ tiếu, hai hủ tiếu mì nha bác – Tiếng ấm áp của Như vang lên.
Khỏi phải nói lúc đó buổi chiều có nhiều người ăn, khi nghe tiếng người con gái dễ thương tất nhiên điều đầu tiên là ngoái cái đầu lại đưa mắt nhìn…Ôi thôi mấy thằng ở xóm cứ há miệng mà chẳng nói được một chữ trong bảng chữ cái khi đưa mắt nhìn Như. Còn hai ông anh sau khi nghe Như kêu muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy, và rồi bác bán hủ tiếu bị xoay như chong chóng…
– 1 hủ tiếu, 3 hủ tiếu mì bác ơi – Anh hai gọi lại.
– 4 hủ tiếu mì luôn nhé – Anh ba cũng thay đổi ý định.
Cùng lúc đó…
– Hủ tiếu mì nhé bác.
– Đổi hai hủ tiếu mì.
– Hủ tiếu mì đê.
– Một tô hủ tiếu mì.
Bác bán hủ tiếu chưa hiểu ra vấn đề gì cả hơn cả chục thằng thanh niên đổi ý định từ ăn hủ tiếu sang hủ tiếu mì, làm bác đơ cả người cuối cùng cũng quay sang cái bàn của tôi nơi mà phát ra nghi vấn. Bác nhìn thấy Như rồi lắc đầu tỏ ra vẻ “Phát hiện ra nghi vấn của bọn này”. Có thể nói vì một đứa con gái xinh đẹp…cả chục thằng con trai làm theo ý người con gái ấy chứ chẳng chơi tình hình đó đang hiện hữu trước mặt tôi.
Hai ông anh cứ ngồi kế bên người đẹp mà chém gió, tôi thì đưa mắt nhìn xung quay thấy vẻ mặt có vẻ tức tối, ghen tỵ với ba anh em nhà này của mấy thằng kia.
– Cho tụi bây thèm chảy nước khỏi ăn luôn, haha – Không ngờ tôi độc ác đến thế ^^.
Rồi cũng có thằng một tý cũng chém vì gái…
– Á…cay…sau chú bỏ ớt – Một thằng ngồi cách song song với bàn tôi la lên
– Ơ chú hỏi cháu bỏ ớt không cháu gật đầu mà – Bác bán hủ tiếu nói đồng thời bên này Như đang cười làm tên kia đứng cả người chấp nhận kêu tô khác.
– Haha bỏ cái tội ngắm gái nghe con. Hahahah – Tôi nói thầm trong bụng tỏ ra vẻ khoái chí.
Bỗng có luồng sét ý tưởng trong đầu tôi…
– À há…trả được thù rồi. hehehe – Tôi tủm tỉm cười khi tìm ra dịu kế
– Sau vậy T? – Như thấy khi tôi người không nói gì mà cười.
– À không có gì – Tôi trả lời vì phát hiện ra nghi vấn điên của mình ^^.
Lúc đó chính cơ hội bơm đểu của hai ông anh hạ thấp tôi để loại trừ đối thủ để dễ dàng cưa Như hơn.
– Nó vậy không đó em lâu lâu cười một mình. – Anh hai bơm đểu
– Mắc bệnh tự kỷ đó em – Anh ba không kém.
– Hehe – Tôi cười không chống cự vì một tý sẽ trả được thù.
Và rồi…
– Hủ tiếu mì đây
Bốn tô hủ tiếu mì nóng thơm ngon được bác bưng ra nhìn thèm cái bụng đang biểu tình nữa, hai ông anh tôi còn ngắm gái nên đấy là cơ hội để tôi thực hiện cái kế hoạch trả thù của mình…
Chap 19:
Kế hoạch bắt đầu, tôi lấy hủ ớt “chia phần”:
– Như có biết không ở nhà hai ông anh tớ ăn ớt nhiều lắm, mỗi lần ăn cơm phải có từ 5 đến 10 muỗng ớt mới chịu đấy.
Tôi dùng kế mượn tay người khác để giết hai ông anh, người đó chính là Như. Vừa nói vừa múc ớt thật nhanh vào tô hủ tiếu mì nóng của hai người họ. Đang ngắm gái nghe tôi nói đến đó thì hai ông anh giật bắn cả người lên vì biết thằng em đang chơi mình nhưng đến lúc đó đã không kịp ớt nằm trong tô. Ở nhà ba anh em tôi ai cũng không ăn được cay cho lắm, nhất là hai người họ nghe nói món gì có ớt dù ngon đến đâu cũng không ăn, tôi thì còn ăn được chút ít, lợi dụng cái sở đoản này để trả thù hai người họ cú này hơi đau chứ chẳng đùa.
– Giỏi quá ta,em thì ăn được tý à – Như nhìn hai ông anh tôi mà khen.
Hai người họ khi nghe người đẹp khen mát cả lòng nhưng không dấu được nhũng giọt mồ hôi trên trán đang chảy xuống, bị tôi cài vào cái tình thế khó đỡ khi Như đã lên tiếng khen rồi thì không còn đường để rút lui nên đành ngậm ngùi nhìn tô hủ tiếu mì ngon kia bị thằng em nó bỏ đầy ớt, tôi lúc đó thì vui mừng tưởng kết hoạch của mình thành công sẽ trả được mối thù từ sáng giờ nhưng nào có ngờ hai ổng không thua gì tôi:
– Hehe hiền đệ ở nhà cũng hay ăn ớt lắm, để huynh múc cho đệ – anh ba bá đạo vừa nói vừa cười để tôi.
– Ừ một tý nữa anh đây quên sở thích của đệ rồi huynh nhường nè – Đến lượt anh hai vừa nói vừa múc phần ớt trong tô mình qua cho tôi.
Hai người họ nhanh chóng vớt cái phần ớt vừa rồi tôi đã “tặng” trao trả về cho “chủ” của nó, tôi chả kịp phản ứng gì nên một lần nữa bị gậy ông đập lưng ông, đau vãi:
– HẢ? – Tôi cảm thấy lạnh sống lưng với hai ông này.
– Hả gì đệ, hehe ăn đi – ông anh ba vừa nói vừa đẩy cái tô của tôi lại.
ÔI CÁI ĐỆCH
Thế xong ớt đầy trong cái tô của tôi còn của hai ổng thì chỉ còn lại một ít, đành ngậm ngùi lựa những chỗ không có ớt ăn nhưng mà đời nó khổ ăn hai ba đũa thì cảm giác cay cay nó xuất hiện đồng nghĩa với việc nghĩ ăn dù cho cái bụng đang biểu tình:
– Ăn ít vậy T- Như ăn nhẹ nhàng tế nhị sợ cộng mì cộng hủ tiếu đau.
– Hihi, no ùi- Tôi đành dốc tổ chứ chẳng dám nói cái tô toàn ớt nên cay ăn không được.
– Bác ơi cho con tô hủ tiếu đê – Anh hai hớn hở gọi.
– Ơ…ơ…tô đấy chưa ăn gì hết mà kêu tô mới, ai ăn? – Tôi ngạc nhiên khi cái tô của ổng chẳng khác gì tô của tôi.
– Hehe, huynh không ăn mì đâu quên là mỗi lần ăn sẽ bị mụn – Anh hai biện ra cái lý do hợp lý.
– Chết cha anh nhắc em mới nhớ, hai anh em mình ăn mì sẽ nổi mụn – Hết lượt anh hai rồi đến anh ba dốc tổ.
Rồi…
– Bác ơi cho con thêm tô hủ tiếu – Đến lượt anh ba gọi hủ tiếu.
Thế là tôi chẳng nói được gì thêm đành ngậm ngùi nuốt cay nuốt đắng vào bụng nhìn hai người họ ăn ngon lành với vẻ mặt khoái chí trong khi đó cái bụng mình đang biểu tình.
– aaaa thù này không trả không phải T – Tôi chửi thầm trong bụng.
Và tự nhủ với bụng:
– Nhịn đi bụng ơi, mai ta cho ăn bù – Tôi khổ sở xoa xoa cái bụng van xin nó.
Hai ông anh bá đạo ăn ngon lành hết tô hủ tiếu, ăn xong còn chọc tức thằng em nữa chứ:
– haiz…đói thì cái bụng nó không chịu, no thì cái bụng không tha – Cái điệp khúc than thở sau mỗi bữa ăn vang lên.
Còn Như nãy giờ thì cười khúc khích tôi chả biết cười cái mô tê sát gì nữa không biết có một người đang khổ sở vì đói bụng đây sao. Thế là xong bữa ăn, tôi quay về nhà trong sự tức, hậm hực không sau tả xiết, vẻ mặt cố gắng giữ bình tỉnh hết sức để cười nhẹ xã giao. Chả ăn được gì mà còn bị chơi khăm nữa chứ đau kinh khủng.
Về tới nhà phòng ai nấy tôi được ưu tiên phòng riêng cạnh phòng của Như, kế bên phòng tôi là phòng của hai ông anh bá đạo (ở chung). Nhìn đồng hồ đã 20h45’ rồi chắc tối nay bố mẹ không về nên cái hy vọng là sẽ người cứu nữa trong ngày hôm nay tan biết theo mây khói.
– Oầy…ngủ đi con sáng ăn bù có việc gì mà xoắn kêu hoài thế, ngủ đi tao ngủ nữa chứ – Tôi xoa xoa cái bụng đang biểu tình.
Nhắm mắt lại rồi sao đó suy nghĩ về những thức ăn đang dọn trên bàn sẵn đợi mình đến ăn nào là: gà chiên nước mắm, thịt heo xào lăng, cua ram chua ngọt, mực nướng, bò kho…Ôi thôi tưởng tượng ra đầy đủ các món cao lương mĩ vị trên đời.
Và…
Khò…khò…khò…khò tôi ngủ khi cái bụng đang biểu tình và sự thèm khát của cái họng.
Nhưng nó đâu có dễ dàng vậy đâu ngủ được một lát thì do tôi quá đói nên chợt thức dậy, lòm còm ngồi dậy bật đèn lên nhìn đồng hồ thì lúc đó 23h18’ rồi toi ngao ngán mở cửa phòng bước xuống nhà mong tìm được cái gì đó ăn cho đỡ đói, tôi tiến nhanh lại cái tủ lạnh xem có gì để lót dạ không.
– Oầy…Toàn những thứ độc địa không vậy nè, ông trời ơi sao con xui thế – Tôi nhìn tủ lạnh thầm hét lên
Ở một nơi nào đó…
– Hắt xì…TỔ CHA…đứa nào thế đang ngủ cũng kêu tên – Vừa nói vừa nhìn xuống dưới
– Cái đệch, ai biểu ngu chi kệ tía nhà ngươi cho chết luôn ta ngủ tiếp…Khò…khò
Ngay tại đó…
Trong tủ lạnh toàn thịt cá chưa chế biến gì cả, rau, trái cây nhưng toàn thứ đói bụng ăn không được nào cam, bưởi, quýt, xoài, ổi…ôi thật là cái số nó khổ.
– Thôi ăn bưởi thay cơm vậy, dù gì cũng đẹp da – Tôi cầm lên miếng bưởi đã được bốc vỏ sẵn,nói ra miệng vì chắc giờ này ngủ hết rồi.
Nó lạnh chả biết có chua không mà thấy ê cả cái răng nhưng cái bụng nó cứ đòi hỏi nên đành cắn răng làm liều một lần. Tôi từ từ đưa miếng bưởi vào miệng chuẩn bị cắn nó…
– T Không được ăn – Một giọng nói ấm áp vang lên từ bậc thang quen thuộc.
– Ôi cái đệch- Tôi thầm nói trong bụng
Cái miếng ăn đến miệng rồi chuẩn bị cắn nữa thôi mà cũng bị cản số nó khổ thật chứ chẳng có đùa khi nào đâu, tôi lấy cái miếng bưởi ra chứ để nó trong đó sợ không cưỡng lại được cắn luôn.
– Hả – Tôi đơ người ra
Như từ từ đi lại về phía tôi đang đứng với vẻ mặt ngu ngơ chưa hiểu ra vì sao bị cản.
– Trong bưởi hàm lượng acid citric rất cao ăn vào lúc đói dễ bị tổn hại bao tử lắm đó – Em từ tốn nói.
Tôi thì cứ nhìn cái miệng đang phát ra những âm thanh, Như thì vừa nói vừa lấy miếng bưởi từ trong tay tôi ra bỏ vào tủ lạnh đóng cửa tủ lại. Em mặc một bộ đồ ngủ màu hồng không mỏng lắm ^^, rất tế nhị nhưng không giấu đi được vẻ xinh đẹp đáng có của người con gái đang đứng trước mặt tôi.
– Vậy à, cảm ơn cậu nhé – Tôi gãi đầu vì biết tý nữa mình hành động ngu, thiếu hiểu biết.
– Hihi, đói rồi phải không – Như cười tủm tỉm cái miệng trong dễ thương phết.
Tôi lúc đó thì không biết phải nói sao vì bị người con gái đấy phanh phui ra tận mặt,không ngờ em lại biết tình hình cái bụng của thằng dốc tổ đang đứng trước mặt thế.,
– Ừa…hihi – Tôi lại với cái màn quen thuộc là gãi đầu cười trừ cho qua.
– Nhà còn mì không?
– không
– Đợi Như tý đi mua mì cái ha – Em vừa nói vừa nghiêng đầu
Tôi chỉ biết đứng nhìn cái sự dễ thương kèm theo sắc đẹp, không ngờ mới quen nhau mới có mấy tiếng tôi chưa biết em thế nào nhưng đã vì một thằng không máu mủ ruột thịt gì cả giữa khuya thức dậy và còn hiểu được cái bụng của người đó nữa chứ. Tôi có mộ tcảm giác gì đó khó tả nói chung hình như lúc đó cảm giác biết ơn kèm theo là thương thương sao ấy. Dù cái tiệm bán tạp hóa không xa nhà cho lắm nhưng giờ này đã khuya rồi lại còn một mình ra đường mua mì nữa, khỏi phải nói tôi không để em đi một mình:
– Tớ đi với
Không cần đợi em đồng ý vừa nói tôi vừa chạy ra khỏi cái bàn Vào lúc đã khuya lắm rồi có thể nói người ta ngủ hết nhưng cái tiệm tạp hóa gần nhà tôi thì bán cả ngày lẫn đêm nên không sợ, bước ra sân một cảm giác lạnh lạnh người hiện ra đèn đường thì còn loe loét ánh sáng vàng, hai chúng tôi im lặng mà đi trong không gian tĩnh mịt của bầu trời vào đêm khuya không gian vắng lặng, đâu đó có những tiếng côn trùng kêu, những tiếng chó sủa. Đi khoảng 5 phút là đến cái tiệm tạp hóa:
– Bán cho em 10 gói mì gấu đỏ sợi phở- Như lên tiếng nên tôi chả kịp phản ứng gì cả.
Lúc đó trong túi không còn đồng bạc nhưng tôi đi theo Như nếu để người con gái ấy trả tiền thì mặt mũi để đâu mà khổ nỗi một cái em mua tận 10 gói chứ chẳng đùa đành ngậm ngùi nói với bản thân sau này phải xin tiền mẹ dự trữ chứ để lần thứ hai xảy ra chuyện này thì mặt mũi con trai của tôi bỏ đâu. Lang thang đi ngược lại vẫn có gì khó nói đối với tôi, chắc tại hai người mới quen nhau nên ít nói, âm thanh tĩnh lặng lại vang lên cả hai bên, về đến nhà thì tôi đóng cửa cẩn thận lại em ấy vào bếp làm mì cho tôi ăn.
Tôi bước vào nhà thì nghe cái mùi thơm nấu ăn thổi ra từ bếp khỏi phải nói cái bụng đang đói, phóng như tên lửa vào nhà bếp nơi xuất phát của mùi thơm đó, lúc này em ấy đang đeo tạp giề nhìn giống mẹ mỗi lần nấu ăn, lại còn cắt cái thứ gì đó nhìn trong rất chuyện nghiệp. Thấy tôi đi vào Như quay lại cười tươi tắn một cái rồi lại quay vào làm tiếp, lúc đó một cảm giác gì đó khó tả lại xuất hiện tôi chỉ biết ngồi vào cái bàn ăn nhìn người con gái ấy làm đồ ăn thôi. Mùi thơm từ món mì bay ra cái bụng lại biểu tình phải nhủ với nó đợi một tý nữa sẽ được ăn ngon.
5 phút sau Như tháo tạp giề ra trút cái gì gì đó vào cái đĩa thật là to rồi đem lại cho tôi, đó là món mì xào:
– Hihi, cậu ăn đi – Như dịu dàng để đĩa mì trước mặt đang có những dòng khói bay lên.
Tôi chỉ biết trố mắt mà nhìn vào cái đĩa mì nào thịt được cắt nhỏ ra từng viên hình vuông nhìn rất bắt mắt, rồi đỗ được xào chung với mì, nhìn rất ngon và khỏi nói sau khi em đưa cho tôi đôi đũa cấm đầu vào cái đĩa ăn ngay không còn phải chờ đợi gì nữa. Cộng mì mềm mại có vẻ đã được nấu rồi nên cảm thấy đọng nước trong mì,miếng thịt không cứng nó được ướp gia vị theo kiểu thịt nướng phải nói rất ngon, tôi ăn lấy ăn để thỏa mãn sự đói từ chiều đến giờ.
– Hihi, ăn từ từ thôi – Như ngồi kế bên nhìn tôi ăn mà cười khúc khích
Lúc đó chả biết ngại cái mô tê sất gì cả chỉ biết cái bụng đang đói và cần thức ăn cho vào bụng…
– ừa…cậu nấu ngon quá – Tôi dừng ăn quay qua nhìn em rồi khen. Công nhận ngon thật chứ chẳng đùa.
– Hihi, thật không – Như nghiêng đầu hỏi.
– Th…ạp…ật…oạp(Thật) – Tôi vừa ăn vừa nói
Như lại che miệng cười những nụ cười đầy ấm áp lòng người xua tan biết bao nhiêu tản băng bấy lâu nay trong con người tôi. Tôi ăn gần xong thì đã không thấy Như nữa quay mặt kiếm thì thấy ở bếp đang loay hoay với cái xoong.
– này cậu,canh nè – Như đưa cho tôi một tô súp.
– canh gì vậy- Tôi nhìn vào cái tô
Trong tô là một làn nước màu trắng sóng sánh với những đỗ (người miền Nam gọi là giá), đậu hũ và một tý thịt bầm.
– Canh đậu hũ, tốt cho trí nhớ lại giúp dễ ngủ nữa cậu ăn đi – Như nói có vẻ rành về dinh dưỡng trong thức ăn.
Tôi lấy cái muỗng bắt đầu thưởng thức tô canh ngon lành đó, phải cộng nhận là nước ngọt thanh như nước suối, đậu hũ thì mềm mại vừa tan. Rất ngon.
– Trời, ngon quá – Tôi lại một lần nữa ăn sạch cái tô rồi khen ^^.
– Hihi.
– Cậu làm đầu bếp à.
– Không, hihi,cậu ăn nữa không.
– Oầy…muốn lắm chứ nhưng no quá. Hihi – Lúc này tôi mới để ý đến cái bụng của mình đã no căng rồi.
Thế là đợi Như dọn dẹp xong tôi tắt đèn “đưa” em lên phòng, tất nhiên cũng trở về phòng mình làm một giấc ngủ thật ngon vì lúc này đã no rồi chả sợ cái bụng cứ kêu rào nữa. Đúng là tô canh đó giúp dễ ngủ thật chả phải dùng phương pháp gì vừa nằm xuống khoảng 3 phút đã…Khò…khò…khò…
Chap 20:
Lần Đầu Tiên
(Cái dòng đó cũng trích từ nhật ký nhé, không phải mình làm cho đẹp đâu)
22h19’ 18/8/2004
Sau nhiều năm rời đất nước thân yêu của mình thì hôm nay đã được trở về cái vùng đất ấy, nơi mà con người mến khách thân thiện, nơi mà mình mong mỗi ngày khi trên mảnh đất khách quên người. Đất nước Việt Nam thân yêu, mình về rồi đây. #1
Vừa đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất của thành phố mang tên Bác thì mình đã cảm nhận được cái cảm giác hơi nóng của nơi mà mình sinh ra, thoải mái gì đâu, công nhận hôm nay ở sân bay đông người luôn làm mình phải có chút khó khăn để bước ra ngoài. Tuy là ở Nhật và Việt Nam khác nhau nhưng mình vẫn thích ở Việt Nam hơn,cứ mỗi mùa hè nóng bức là chui xuống gầm bàn mà ngủ ấy vậy mát mới ghê @_@. Thức dậy đầu cổ giống như người khùng, bị bà la:” Sau con không vào phòng mà ngủ “.Hihi biết bao là những kỷ niệm, sao mà quên.
Mình cứ đứng ở cái cột số 12 đợi cậu hoài mà không thấy đâu, hix…Con trai gì mà để con gái đợi,mình phải nói với bà cho bị đòn, hehe, công nhận mình cũng không có hiền như người ta nghĩ đâu @_@ thế mà nhiều người cứ bảo mình hiền ít nói sống nội tâm mới ghê, có khi sai rồi đấy.
Đợi 10 phút,có chút khó chịu đấy do bị người ta…Hix…Hên là buổi sáng chứ không đã bốc khói đầu…aaa.a.a…Cuối cùng có một chiếc xe chạy lại rồi mở cửa ra đó không ai khác người cậu trẻ trung đẹp dai của mình, hihi, phải lúc đó khen ra miệng đảm bảo cái mặt vênh vênh mới là lạ đó.Đi theo còn có ku- pia công nhận mới đây đã to lớn thế này lại còn mập chả giống người cha tý nào ^_^. Suốt từ quảng đường từ Hồ Chí Minh về…(Đã biệt cắt ^^do bí mật nhưng sẽ được bật mí…nếu có cơ hội) cứ ngồi trong xe mà nhìn ra nơi mà lựa chọn để ba năm sau về đây trú ngụ thì thấy lựa chọn hoàn toàn đúng đắn.Đồng lúa, cây cỏ xanh tươi luôn, lâu lâu thấy những con trâu màu trắng trong dễ thương nhưng mà không dám nhảy xuống vì đang mặc cái váy màu hồng =^- ^=.
Một thành phố thanh bình yên tỉnh và thơ mộng.
Ấn tượng đầu tiên của mình khi về nơi đây chính là những con đường có hàng phượng đỏ rực nhìn trong đầy sức sống muốn hái một cành về nhưng của người ta trồng làm phong cảnh đường phố, công nhận mình hâm thật đấy @_@.
Sau khi bước vào cái căn nhà chính tay mình lựa chọn kỹ càng, phải công nhận mình cũng làm khố bố mẹ quá khi kêu hai người họ đem giùm cái đàn piano về. Con thương bố mẹ quá.
Bước vào nhà là cái mùi hương hoa mà mẹ thường sài, ấn tượng đầu tiên là chiếc bàn quý của ông nội sau nó lại ở đây ^_^, lại còn cái cầu thang chạm khắc đúng theo ý mà mình đưa ra. Thế là căn nhà hoàn toàn đúng ý nguyện của mình.
Vì về được có một ngày nên mình chẳng đem cái gì theo cả, khỏe ghê.
Buổi chiều đầu tiên ở cái nơi xa lạ mình lựa chọn này, quyết định đi lang thang dạo trên cái con đường của khu phố không quen không biết này. Lần đầu mà mình gan thế không sợ bị lại ^_^. Công nhận nó thật yên tĩnh và thanh bình hơn mình nghĩ, thích rồi đó nha. Những ánh nắng cuối ngày xuyên qua những hàng cây đang rì rào gió biển vên bên hai vê đường.
Vừa đi vừa nhẩm bài hát yêu thích nhưng không biết ở Việt Nam luật giao thông có cắm vừa đi vừa hát không nữa…Hix…Sợ bị công an mời ghê vì mấy anh, chú, gì đi đường cứ nhìn mình không chớp mắt…Hix…còn nói thầm:” không lẻ mình khùng đến thế “mới ghê chứ. Thấy vậy im miệng lại…hix…
Thấy đi cũng xa rồi định quay về nằm một tý rồi ngắm ngôi nhà một tý nhưng thấy bên kia đường có một sân khá rộng rất đông người.