<?php the_title(); ?>

Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ

09.08.2014
Admin

Tôi ngước mặt xuống nhìn người con gái xinh đẹp đấy với đôi môi mỏng ửng hồng, đôi gò má hơi đỏ đỏ và nụ cười có duyên đầy tỏa nắng,…

– Ngủ rồi – Tôi mỉm cười nhẹ.

Tôi biết chứ, biết giờ đấy khuya lắm rồi chứ không còn sớm, chắc tại vì em mệt nên mới như thế này cho nên tôi không đành lòng phá giấc ngủ ngon của người con gái ấy, dù rằng ngồi đây từ tối đêm nay đến sáng ngày mai để em yên giấc ngủ cũng được nữa.

Nhìn khuôn mặt của em khi ngủ giống như một con mèo, à đúng rồi, giống Như lắm đấy, dễ thương không chịu nổi nhưng cả hai có đôi mắt không giống nhau, nhưng đều quyến rũ chết người.

– Ngốc à, về thôi, ở đây một tý cảm đấy. – Giọng nói ấm áp đấy vang lên làm tôi giật cả mình.

– Hả ?

– Về thôi, cảm ơn cậu nhé. – Em ấy đứng dậy.

– À, không sao.

Lúc đấy tâm trạng của tôi có một chút mâu thuẫn với ý nghĩ, không lẻ nào người con gái ấy đang thử mình hay sao, ngủ gì có một tý thức dậy rồi.

– May mắn mình chưa làm gì – Tôi thở nhẹ lòng @@.

Vẫn con đường cũ mà thẳng tiến, phố đã vào đêm khuya tĩnh mịt, đâu đó chỉ còn những tiếng chó sủa mà theo dân gian gọi là sủa ma, ngoài đường có hai con ma đang mang tâm trạng vui vẻ giống nhau. Cuối cùng cũng đến nhà em, căn nhà quen thuộc đối với tôi dù chỉ đến đây có mấy lần nhưng kỷ niệm thì rất là nhiều, rất vui vẻ khi ở trong căn nhà rộng lớn đầy hòn non nước bộ ấy.

– Cảm ơn cậu nhé – Em lại cảm ơn.

Lần đầu tiên tôi thấy em cảm ơn nhiều đến thế, lần đầu tiên tôi được một người nào đó cảm ơn nhiều đến thế. Tôi chẳng biết làm thế nào chỉ biết gãi đầu cười trừ thôi, có lẽ mấy người con gái xinh đẹp bên cạnh tôi đều gọi tôi là ngốc vì lẽ rằng ở điểm này, người ta mắng hay đánh hay khen thì cũng gãi đầu cười y chang một thằng khùng nên bị gọi là ngốc hoài.

– À, Mai nè, ngủ ngon cậu nhé – Tôi gọi khi thấy em quay người bước vào nhà.

– Ừa,… hihi – Sao câu trả lời tặng tôi một nụ cười ngọt ngào.

– Tạm biệt – Tôi nói lời chào.

– Tạm biệt, về cẩn thận.

Tôi rời khỏi căn nhà ấy, lại nhớ đến cái căn nhà của Bạch Yến, căn nhà mà mang nhiều kỷ niệm hơn. Ngày mà tôi cứu em bị thương lại vào cái căn nhà ấy, ngày mà tôi bị bệnh thì lại căn nhà ấy, nơi ấy bắt nguồn tất cả nhưng không bao giờ là nơi kết thúc bao giờ, tôi yêu cái căn nhà ấy. Người ta nói rảnh rổi sinh nông nổi đúng thật mà, tôi chẳng đạp xe chạy thẳng theo đường Trần Hưng Đạo nữa mà đi thẳng chạy ra ngã tư Lý Tự Trọng rồi đi vào con đường huyền thoại 30 tháng 4.

Giờ này chắc có lẽ khuya lắm rồi, khoảng 1 giờ đêm, những ánh đèn trong nhà đã tắt, chỉ có những ánh đền loe lét của chiếc đèn ngủ mà thôi. Hôm nay thời tiêt càng lạnh càng về đêm, không biết có ảnh hưởng gì đến giấc ngủ của tôi không nữa, khi càng về đêm lại không cảm giác được sự buồn ngủ là thế nào. Cứ đạp xe thong thả mình ta với ta trên con đường hoang vắng.

Cánh cổng huyền thoại hiện ra… căn nhà vẫn tối mịt chẳng có một tý gì là sáng sủa cả, mới ngày hôm qua đến đây cùng với em, ấy vậy mà hôm nay lại đứng trước căn nhà này, chẳng hiểu sao tâm trạng cứ bồi hồi khó nói nên lời nữa. Nhìn những hàng cây trong nhà, nhìn cái đường uốn cong bao bọc căn nhà, rồi đến cánh cổng, những ký ức, suy nghĩ đầu tiên về căn nhà cứ thấp thỏm trong lòng. Từ lo sợ cho đến cảm giác giống như là nhà của mình vậy. Tôi cảm thấy thoải mái khi bước vào đấy.

Đên hôm nay thời tiết lạnh..

– Ước gì giờ này có Yến ở đây, mình chỉ cần bấm chuông một cái thôi là Yến ra mở cửa ngay ấy mà – Tôi tự nói một mình giữa không gian tĩnh mịt.

Rất muốn đặt chân vào cái căn nhà ấy nhưng không thể nào bước vào, có một cảm giác gì đó kí lạ khó cứ tồn tại hiện hữu trong trái tim của tôi. Tôi để chân lên cái bàn đạp tiếp tục chạy về căn nhà của mình, ngày hôm nay đi chơi như thế đã đủ lắm rồi.

Rồi khỏi những căn nhà quen thuộc để trở về với căn nhà thân yêu, càng ngày càng thấy mình tình cảm hơn bao giờ hết, không lẻ tôi ở chung với hai người con gái ấy nên bây giờ bị lây sang cái tính hay tình cảm ấy rồi sao ấy nhỉ.

Đứng ngoài cổng của nhà mình thì thấy chỉ còn cái bóng đèn ở trước nhà còn sáng tỏa thôi chứ ở bên trong xuyên qua cửa sổ thì toàn là một màn đêm, chắc có lẽ khuya lắm rồi mọi người yên giấc ngủ ngon hết. Tôi định để xe đâu đó trong gốc cây sao đó leo rào vào nhà chứ không dám làm phiền ai hết.

– Két – Tiếng thắng xe vang dội khắp khu phố.

Tôi để chân chống của xe cẩn thận rồi bước xuống chuẩn bị kế hoạch của mình nhưng…

– Ai ngồi ngoài băng đá giờ này thế ta.

Tôi thấy được bóng dáng của một người con gái đang có vẻ úp mặt xuống băng ghế đá ngủ rồi. Nhìn kỹ thì mới biết người con gái ấy với mái tóc xõa xuống quen thuộc cùng với chiếc áo khoác màu hồng ở bên ngoài, đó không ai khác chính là Bạch Yến.

– Hừ, lại đợi mình – Tôi mỉm cười nhẹ và không biết tại sao cái miệng mình có thể khẳng định chắc chắn đến như thế.

Tôi nhìn kỹ cái cảnh cổng thì ra nó đã được mở khóa sẵn chốt ở trong rồi, chỉ cần đẩy vào thì có thể bước vào nhà. Tôi nhanh chóng dẫn xe vào sân một cách nhẹ nhàng không phá giấc ngủ ngon của người con gái ấy. Bước lại chỗ người con gái ấy đang nằm ngủ, công nhận lúc ngủ người con gái nào cũng xinh tươi dễ thương giống con mèo cả. Đôi môi thường hay nở nụ cười xinh đẹp ấy bây giờ chúm chím lại, nhìn đáng yêu dễ sợ, đôi gò má thì bình thường không ửng hồng khi ngại, không cao vụt lên khi bị ai đó trêu. Đối với mọi người suy nghĩ thế nào thì tôi không biết nhưng chỉ riêng tôi, người con gái đẹp nhất khi ngủ, trong họ rất dễ thương không có một tý gì đó gọi dơ bẩn của bụi trần đời này. Thật thuần khiết.

– Đánh thức hay không đánh thức ? – Tôi ngẩn ngơ tự hỏi mình.

– Sao bây giờ ? Không lẻ để Yến ngủ đây sao ?

– Không được, đêm nay lạnh lắm, làm thế thì sáng mai Yến sẽ bệnh. – Tôi tự biên tự diễn.

– Nhưng mà phải đánh thức giấc ngủ ngon của bạn ấy, làm thế nào đây ?

Lay hoay với hàng vạn câu hỏi trong đầu của mình chẳng biết phải làm thế nào với tình huống như thế này, cuối cùng tôi quyết định đánh thức người con gái ấy thức dậy chứ làm gì bây giờ.

– Yến ơi ! Thức dậy đi cậu – Tôi gọi khẽ vào lỗ tai ấy.

Một hương thơm quyến rũ nhẹ nhàng lan tỏa ở sống mũi của tôi, cái hương hoa quen thuộc mỗi khi tôi gần em, nó trở nên quá đỗi quen thuộc chứ không còn xa lạ gì nữa. Mùi hương hoa của Bạch Yến có khắp mọi nơi trên người em, giống như một bông hoa đang nở tươi. Còn Bạch Mai mùi hương hoa chỉ ở cái mái tóc đen huyền ảo thôi nhưng nó cũng lan tỏa khắp người. Nói chung cả người con gái ấy đều có hương hoa dễ chịu.

Em ấy có vẻ nghe tiếng gọi của tôi nên thức giấc nhưng khuôn mặt khù khờ ra, một nét dễ thương hiếm thấy ở em, đôi mắt mở to ra nhưng có vẻ mê ngủ chưa hiểu hết chuyện gì xảy ra.

– Lên nhà ngủ đi chị hai, ở đây sáng bệnh đấy, hihi – Tôi cười trước vẻ ngay ngô của em.

– Cậu về khi nào thế ? – Em dụi đôi mắt long lanh của mình rồi hỏi ngay.

– Mới về à, sao không ở trong phòng ngủ mà ra đây.

– Ngắm sao ngủ quên chứ bộ. – Em phùng má dễ thương.

– Hừ, vào phòng ngủ ngay. – Tôi cũng trêu em

– lè, không đi – Đến lúc nãy tôi mới biết em cũng tinh nghịch gớm chứ bộ.

– Không đi cõng à ? – Tôi vênh mặt lên.

– Hứ, thách đấy ? – Em cũng vênh mặt lên.

Đến đây bộ não tôi ngừng hoạt động trước khuôn mặt xinh đẹp ấy và…

– Aaaa bỏ tớ xuống… té – Em la ú ớ.

– Hừ, này thì thách, kaka – Tôi cười đắc chí.

– Bỏ xuống – Em đánh hình hịch vào lưng của tôi nhưng cảm giác ấy không đau tý nào.

– Nhỏ nào, để bố mẹ còn ngủ. – Tôi lại ngốc nghếch của mình.

– … – Em bỗng im lặng luôn.

Tôi cõng em vào đến phòng, người con gái ấy nhẹ thật nhưng khi cõng có một cảm giác đầy ấm áp lan tỏa khắp cơ thể nó chẳng khác gì cái cảm giác mà lúc Bạch Mai khoác chiếc áo ấm cho tôi ngoài biển lúc nãy cả, có lẽ tất cả đều ấm áp đến khó tưởng tượng, vơi đi những lạnh lẽo đang ngự trị trong bản thân của tôi.

Đưa phật phải đưa đến tận chùa, tôi đưa em đến phòng rồi để xuống nệm cho nằm xuống luôn..

– Hehe, ngủ đi nhé – Tôi quay mặt về phía người con gái ấy.

– Ừ, hihi, cậu ngủ ngon nhé – Khuôn mặt của em có vẻ tươi tỉnh hơn nhiều rồi.

– Ừ, cậu cũng thế – Tôi quay lưng lại bước đi về phía cánh cửa phòng..

Một giấc ngủ ngon lành đầy ấm áp…

Ngày hôm sau là chủ nhật nên bọn tôi được nghỉ, bố mẹ cùng với hai người anh làm cái nhiệm vụ thiên liêng và cao cả đó là về nhà nội và ngoại. Trong căn nhà ấy chỉ còn lại tôi, Như và Bạch Yến. Ngày hôm nay tôi thức dậy sớm hơn mọi khi, ánh nắng mặt trời đã lên rồi chắc cũng gần 9 giờ chứ chẳng ít. Rửa mặt sạch sẽ xuống nhà bếp kiếm đồ ăn do hai người con gái ấy chế biến, đảm bảo ngon khỏi nói rồi nhỡ.

Vừa bước xuống bếp…

– Cái bạn này, tớ nói nấu thế là sai rồi mà – Giọng nói ấm áp của Như.

– Cậu có nhớ nhầm không đấy, thế này đúng rồi – Giọng nói ngọt ngào của Bạch Yến.

Cái mặt tôi hớn ha hớn hở bước xuống bếp…

– Chào, kaka – Tôi tươi tỉnh.

– …

– …

Đáp lại là hai ánh mắt đang bừng bừng lửa giống như ngọn lửa hủy diệt mà cái bếp đang cháy, nó nhanh chóng dập tắt luôn cái nụ cười và khuôn mặt hớn hở của tôi. Đứng hình luôn chứ chẳng đùa, lần đầu tiên trong đời tôi mới được nhìn thấy hai người con gái ấy hung dữ đến thế, mọi ngày hiền thục đoan trang thì hôm nay ánh mắt và khuôn mặt của họ hung dữ đến bấy nhiêu. Đúng là ón của li chua mà.

Sau khi đưa ánh mắt đe dọa cho tôi xong thì họ quay mặt lại chuẩn bị chiến tranh và tôi nhận ra đều đó…

– Cậu nấu như thế thịt cứng hơn thì có – Như mở đầu cuộc chiến.

– Như đã từng nấu chưa mà biết nấu như thế thịt vẫn cứng ? – Câu hỏi đầy sắc bén và tinh tế của Bạch Yến.

Nếu Như trả lời có thì Bạch Yến có thể dựa vào đấy biết được trình độ của Như thế nào và sau đó đưa ra phương án kế tiếp công kích đối phương của mình vào đường cùng, còn nếu trả lời không thì phải nghe theo lời của Bạch Yến. Đúng là em ấy thông minh sắc sảo thật nhưng màn kịch hay vẫn còn phía trước, tôi đứng như một bức tượng để xem màn khẩu chiến hiếm thấy giữa hai người con gái xinh đẹp kia.

– Chưa từng nấu nhưng nhiều người ăn khen ngon rồi. – Như ung dung trả lời không cần suy nghĩ đắng đo.

Lại một câu ứng xử làm cho đối phương phải vắt óc suy nghĩ.

– Ừ đúng rồi, mua ở ngoài nên người ta khen ngon. – Bạch Yến cũng đâu có chịu thua.

– Người ta nói ít nhưng hiểu nhiều, người không hiểu nói bấy nhiêu cũng chẳng hiểu. – Như không kém phần.

– Không biết không phải cái tội, chỉ tội cho người không biết mà cứ giấu đi cái không hề biết của mình trong bản thân. – Bạch Yến nói xong rồi mỉm cười nhẹ.

– Không biết thì hãy nhìn người ta làm rồi mà học hỏi theo, có con mắt để trưng à – Như cứng giọng hẳn lên.

– Mắt chưa từng ngó, tay chưa từng đụng chạm gì đến thì lấy đâu ra kiến thức để làm. Im lặng để nghe nói rồi làm theo.

Tôi đứng ở ngoài mà nổi da gà với những câu đối đáp châm biến lẫn nhau, có thể nói họ là những người con gái thông minh đến mức chửi cũng làm cho đối phương thấy bực cả mình dù lời chửi không thể hiện qua từng câu từng chữ, tôi chẳng biết phải làm thế nào nũa, họ đang ” cháy ” thế kia mà nhào vô thì xác định là ăn tát hoặc ăn chửi…

– Kiến thức có thừa, tự hỏi người kia có được phân nửa ? – Như vừa nói vừa ánh mắt khuấy sâu vào đôi mắt của Bạch Yến.

– Có kiến thức nhưng không có thực tiễn thì xem như bỏ – Bạch Yến nhếch môi cười nhẹ.

Tôi thì…

– Tình hình gì đây trời ? – Tôi cảm giác lạnh kinh khủng.

Và…

– Hây dà… đói bụng quá đi. – Tôi lên tiếng.

– Có tay có chân tự mà đi lấy đồ ăn – Như rằng giọng.

– … – Bạch Yến không nói gì nữa mà lặng lẽ chạy lại cái nồi múc cái gì đấy.

Tôi thì sợ những người con gái đấy lắm, sau câu nói của Như định chạy ngay lại tủ kiếng mở lấy cái tô đi múc đồ ăn, thiệt là tình cái cuộc đời này chứ. Đang định bước đi lấy tô thì…

– Cậu ngồi xuống đó đi, để tớ múc cho – Bạch Yến nhỏ giọng xuống hẳn.

Như thì vẫn đứng đấy nhìn tôi nhưng ánh mắt có phần dịu hẳn đi sau đó quay đầu vào bếp, tôi chẳng hiểu đang có tình hình xảy ra vào sáng sớm của một ngày chủ nhật đầy tinh mơ như thế này nữa, cứ tưỡng ngỡ sẽ tốt đẹp lắm nhưng ai dè vừa bước xuống bếp đã chiến tranh nảy lửa rồi.

– Nè, cậu ăn đi – Bạch Yến múc cho tôi một tô cháo thịt heo còn nóng hổi.

– Ừ cảm ơn cậu nhé. – Tôi mỉm cười nhẹ.

– Hihi – Em cũng mỉm cười lại

– Này ! Ăn hủ tiếu mì đi. – Như để xuống một tô hủ tiếu mì.

– Ơ… – Tôi cứng đơ cả họng

Biết rằng tình hình đang căng như dây đàn vậy, chuẩn bị nghe một cuộc chiến tranh nảy lửa nữa đây, chẳng biết vì nguyên do gì mà trở nên như thế này, tối hôm qua họ còn thân thích như những chị em quen thuộc ấy vậy mà sau một giấc ngủ thành ra như thế này, chắc có lẽ chỉ có ông trời mới biết mà thôi.

– Sáng ăn cháo tốt hơn cậu – Khuôn mặt của Bạch Yến không thay đổi, chẳng ai biết em đang nghĩ gì trong cái đầu óc thông minh ấy nữa.

– Hôm qua bảo thích ăn hủ tiếu mì mà, bây giờ mình nấu cho cậu nè – Như cũng không kém cạnh ở phía nào.

– Ăn cháo không nổi mụn, ăn mì nổi mụn đấy. – Bạch Yến nói xong rồi quay đầu sang nhìn Như.

– Mì này không có chiên nên ăn tốt lắm, ăn cháo cẩn thận người ta không ran gạo đấy – Như mỉm cười nhẹ.

– Ăn cháo không cần phải nhai, thịt mình bằm nhuyễn hết rồi – Bạch Yến đâu có sợ ai.

– Ăn hủ tiếu mì có nước mà húp, ăn cháo coi chừng mắc nghẹn mà chết đấy. – Như đâu có thua ai.

Còn tôi…

– Trời ơi là trời, tình hình gì đây. – Tôi nhìn quay nhìn lại khuôn mặt của hai người ấy mà nhức đầu, mình bị quay như cái chong chóng ấy.

Và…

– Đúng là kiến thức có thừa nhưng thực tiễn không có, cháo làm gì mà mắc nghẹn. – Bạch Yến đang dồn ép đối phương.

– Chỉ được phân nửa mà cứ thích cãi bướng, thử để hêt vào họng thử xem có cháo ma ăn không thì biết – Như đang dồn lại đối phương.

– Biết đúng mà cãi không có gì sai, còn ai kia biết sai mà vẫn cứ cãi, người ta gọi là gì nhỉ ? – Bạch Yến khuấy sâu vào mắt Như.

Tôi run sợ trước ánh mắt đầy long lanh nhưng khuấy sâu vào tâm can của hai người họ, đúng là 49 gặp 50 mà, kì phùng gặp địch thủ… Một trận chiến chẳng có hồi kết nếu không có người hy sinh ngoài trận địa… bỏ thay nơi chiến trường kịch tính…

– THÔI, tớ ra ngoài ăn là xong chứ gì. – Tôi đứng dậy lên tiếng.

– …

– …

Cả hai người họ đều im lặng.

– Đi đi- Như không ngăn cản.

– … – Bạch Yến không nói gì.

Tôi quay lưng bước đi thì…

– Nè, Tâm, tiền nè, cậu hết tiền rồi – Bạch Yến kêu tôi ở sau lưng với giọng nói đủ nghe.

Tôi…

– ÔI CÁI ĐỆCH – Em như con sâu trong bụng tôi ấy vậy mà

Người con gái ấy nói một câu quả là giết người đúng bản chất luôn, em ở đây cũng biết rõ là tiền mẹ đưa tôi sài chỉ đến thứ bảy là sạch rồi, nói chi hôm sau đã chi mạnh tay cho bữa ăn hủ tiếu mì. Bây giờ chẳng biết phải làm thế nào nữa. Câu nói của Bạch Yến chủ yếu là ngăn tôi lại vì biết rõ không có tiền, chứ em biết rõ không khi nào tôi nhận lấy số tiền đấy. Chẳng lẽ em dồn Như vào đường cùng chưa thích sao mà bây giờ lại đến tôi, phải chi em nói giống Như đi, hai từ thôi. Đúng là một người con gái thông minh.

– Tiền cha mẹ cho sài bây giờ lại đưa cho người khác. – Giọng nói của Như nhưng nó đầy cay cú.

– Thưa cô, tiền này do chính tay tôi làm ra trong lúc đi dạy thêm hồi năm lớp 9 đủ để sài đến lớp 12 đấy – Bạch Yến nghiên đầu.

Như có vẻ lúng túng…

Tôi thì có chút bất ngờ…

Chap 118:

Như hơi lúng túng trong tình huống như thế này, không ngờ Bạch Yến nói ra như thế thì dù thông minh đến gấp mấy cũng phải cần thời gian để suy nghĩ câu đối đáp, thế trận đang bị ảo đảo, đến ngay cả tôi cũng toát mồ hôi hột với những gì Bạch Yến nói ra.

– Tiền đấy cũng là mồ hôi nước mắt của mình thôi, đúng là không biết quý trọng. – Như nhanh chóng lấy lại thế trận

Và tôi tiếp tục đứng xem cuộc chiến ngang tài ngang sức giữa hai người họ,…

– Do chính tay mình làm ra thì tại sao không có quyền sử dụng nó chứ – Bạch Yến nhún vai nhếch môi mỉm cười nhẹ.

– Có ai cấm không cho cậu sài đâu, chỉ là… – Như nói úp úp mở mở.

– … – Khuôn mặt của Bạch Yến ửng hồng hẳn lên sau câu nói vừa rồi của Như.

Tôi chẳng hiểu phía sau câu nói ấy là gì nhưng cũng khó lọt lỗ tai kinh khủng, tình hình lúc này được thay đổi, đến lượt Bạch Yến phải chống chọi với câu nói oái ăm của Như, đúng là một cuộc chiến không có hồi kết mà. Tôi quyết định đứng ra can thiệp vì không muốn nhìn thấy họ sống trong căn nhà thế này mà xảy ra những chuyện mất hết hòa khí thì còn gì đẹp.

– Thôi, thôi, được rồi. – Tôi lên giọng.

– …

– …

Họ tiếp tục sử dụng ánh mắt của mình nhưng lần này tôi lấy hết can đảm ra rồi…

– Nói không nghe rồi – Khuôn mặt nghiêm túc của tôi.

– Tớ đi dạo tý đây – Như lên tiếng.

– … – Bạch Yến vẫn đứng đấy.

Như bước qua người tôi mà không cần nhìn, có một thứ cảm giác gì đó là lạ, khoảng cách hai người rất gần giống như sắp va chạm với nhau nhưng chợt đi vụt qua rồi biến mất để lại một cảm giác trống trải từ phía sau lưng của tôi. Ôi thôi con gái mà có ai hiểu được đâu. Như đã chịu bỏ cuộc, Bạch Yến không chấp nhất nên lo đi làm đồ ăn, tôi bước lại bàn ăn. Tô cháo có vẻ đã nguội dần, tô hủ tiếu mì đầy thịt kia cũng nở ra.

– Thôi thì ăn hết cả hai vậy. – Tôi ngao ngán nhìn hết hai tô.

Họ nấu đồ ăn ngon khỏi chê chứ chẳng đùa, tôi ăn hết cả hai tô no phình cái bụng luôn, có thể đến chiều mà vẫn không thấy đói. Bạch Yến đem nước lại cho tôi…

– Hai cậu sao thế ? – Hỏi một người có lẽ dễ hơn.

– Chuyện của cậu à ? – Bạch Yến thản nhiên nói.

– Ơ – Chẳng khác nào cái miệng chuẩn bị nói thì có một người nào đó ném cái cây vào miệng mình vậy.

Còn biết nói gì hơn đành âm thầm bước lên phòng ngủ…

Chiều hôm đó tôi cũng bước xuống nhà bếp, cái không gian tĩnh lặng một cách đáng sợ dù có hiện diện giữa hai người con gái xinh đẹp ấy đang đeo tạp giề vào người. Họ không nói không rằng gì cả, mỗi người làm mỗi công việc. Tôi thấy như thế cũng tốt, thời gian sẽ làm lành mà thôi dù gì hiện tại họ cũng ở trong một căn nhà mà.

Buổi ăn chiều ngày hôm đó bố và mẹ tôi điện về bảo rằng tối nay có lẽ về hơi chễ một tý nên kêu 3 đứa ăn cơm trước. Tôi hớn ha hớn hở kêu 2 người con gái ấy dọn cơm, họ không nói gì cả nhưng ngoan ngoãn nghe lời làm theo. Chẳng chốc lát đã có một bữa cơm chiều thịnh soạn…

– Hây dà.. đồ ăn ngon không à, xin mời – Tôi tự biên tự diễn múc cho hai người họ đồ ăn.

Hai người con gái đấy nhìn nhau bằng ánh mắt tóe lửa long lanh xinh đẹp hằng ngày, nhìn má phát ớn. Tôi quyết định âm thằm lặng lẽ tu hết đóng đồ ăn ngon lành này vào bụng của mình trước rồi tính gì tính, họ giận nhau không ăn cũng được…

– Hê hê, ngồi đấy mà nhìn nhau nhé, tớ ăn đây – Tôi nói thầm trong bụng.

Cứ tưởng được món mồi ngon…

– Ui…cha… sao cay quá vậy. – Tôi nhả luôn miếng thịt vào miệng.

– Hihi – Như cười khúc khích.

– … – Còn Bạch Yến nhìn bằng ánh mắt khó hiểu.

– Trời, ai nấu món này thế – Tôi giống như một công cụ.

– E..hèm – Như không nói mà quay đầu sang Bạch Yến, khuôn mặt em có vẻ vui lắm.

– Sao cậu nấu cay thế. – Tôi chỉ vào món thịt.

– Tớ có bỏ ớt đâu ta ?

– Hừ, trình độ chỉ có thế. – Như mãn nguyện.

– … – Bạch Yến bình tỉnh không nói hay chống cự gì cả.

Hai người họ chưa bưng chén lên, chỉ có mình tôi.

– Húp chén súp này thử xem cậu, cho bớt cay, chắc người ta ghét đấy. – Như lấy chén khác múc cho tôi một chén súp cua.

– Ờ, cảm ơn nhé…a.. – Cái miệng cay xóe toạt ra.

Tôi nhanh chóng nhận lấy và…

– Ă…ặc…Sặc… sao mặn quá vậy nè – Mém một tý nữa tôi phun lên bàn ăn rồi.

Cái nước súp có vị mặn kinh khủng kèm theo đó là vị gì đó khó mà có thể tưởng tượng ra, chỉ muốn phun trào ra ngoài và vào nhà vệ sinh mà thôi.

– … – Bạch Yến không cười mà khuôn mặt đỡ hơn lúc nãy, nó thể hiện một niềm vui.

– Ơ, sao kỳ vậy, lúc nãy tớ ướp gia vị vừa ăn lắm mà – Như không tin nên em húp thử một muỗng.

Tình hình là sao khi húp xong, người đẹp không có phản ứng gì giống tôi mà chạy nhanh vào nhà vệ sinh lúc này…

– Hihi – Bạch Yến mở miệng cười.

Còn tôi…

– ÔI CÁI ĐỆCH, hai người họ làm gì thế này. – Tôi tự hỏi lòng.

Một lâu sau…

– Nấu súp bỏ bột ngọt với đường không bỏ đi bỏ muối vào. – Bạch Yến bắt đầu châm chọt.

Lúc đó tôi ngồi đầu bàn, hai người họ ngồi hai bên, trên bàn đầy thức ăn nhưng sau khi thử cả hai món do hai người nấu thì xác định được rằng không biết những món kia có ai bỏ thuốc chuột vào đấy không nữa. Một lần tởn tới già cho nên tôi không thử nữa, bỏ chén xuống, quan sát tình hình chiến sự.

– Lúc này có lẽ ớt giảm giá, gia vị lên giá nên người ta bỏ ớt chứ không bỏ đường. – Một câu nói đầy hài hước của Như.

– Haha – Tôi không thể nhịn được cười.

Và sau đó..

– … – Ánh mắt long lanh của Bạch Yến đưa sang tôi.

Hiểu được vấn đề nên che cái miệng thối của mình lại chứ một tý nữa là bị công kích thì chẳng có đường mà thối lui.

– Thử hỏi gần biển, có cua nên người ta làm súp cua sẵn tiện lấy nước biển bỏ vào nồi nấu luôn – Bạch Yến cũng không kém cạnh.

– Haha – Tôi lại bậc cười thành tiếng, lần này thì cười vang to hơn câu nói đầy ngộ nghĩnh của họ.

Khỏi nói, đến lượt Như nhìn tôi bằng con mắt sắc nhọn.

– Đúng là.. – Cả hai cùng lên tiếng.

Họ đứng dậy.

– Ngồi xuống – Tôi hét lên.

– Thì sao nào. ? – Bạch Yến lượm mắt nhìn tôi.

– Muốn gì ? – Như cũng không kém phần.

Lúc đấy hai người họ đứng lên nhìn tôi bằng nửa con mắt long lanh, còn tôi thì ngồi trên cái ghế, những giọt mồ hôi mẹ, mồ hôi con đua nhau mà rơi xuống. Tôi sợ họ nóng quá thì một người sẵn tiện có tô súp hất vào mặt, một người thì sử dụng võ để đánh mình, một cảnh tương ảm đảm đang hiện hữu.

– Cậu làm gì nạt Tâm lớn thế – Bạch Yến quay sang Như

– Chuyện của cậu à ? – Như thản nhiên nói.

– Ừ, tất nhiên chuyện của tôi. – Bạch Yến có kém phần hơn ai đâu.

– Kệ cậu, ai cũng là bạn của nhau. – Như nói xong rồi mỉm cười nhẹ.

Câu nói quả là thông minh sắc sảo vì rằng Bạch Yến, Tôi, Như chỉ là bạn bình thường của nhau cho nên không có quyền gì cấm người này, cấm người kia. Chiến sự đang thay đổi, cả hai phe sử dụng tên lửa đạn đạo giết đối phương…

– Bạn, bạn mà nạt như thế à ? – Bạch Yến hỏi xoáy.

– Tớ đã nạt bao giờ.

– Đúng là cãi không lại đi chối.

– Hừ, có người tự nhận mình là những cô gái đầu gấu, ấy vậy mà cứ tưởng… – Như có vẻ hơi quá.

– Đứng gần mà phát sợ. – Bạch Yến mỉm môi cười.

– THÔI ĐƯỢC RỒI – Tôi hét lên.

– …

– …

– NHìn gì mà nhìn, cho hai con mắt vào sọt rác bây giờ. – Tôi nóng lên.

– Dám. – Hai người họ đồng thanh.

Tôi giận run cả người, chẳng nghĩ ra cách gì để đối phó với họ…

– Chẳng khác nào những mụ bán cá ở chợ, không giành được khách hàng thì cái miệng bô bô la la. Đang bán cá à. – Tôi cũng không chịu thua.

Vẻ mặt của hai người họ xuống sắc ngay tại chỗ.

– Dẹp cái chuyện này vào, mệt, đi ngủ. – Tôi nóng bừng cả mặt nên chẳng suy nghĩ được gì cả.

– …

– …

Ánh mắt khó hiểu của người hai người họ, tôi chẳng thèm để ý nên chạy vọt lên phòng để ngủ… Một ngày thật khó chịu, làm cho người ta nóng bực thêm,…

Khuya hôm đó tầm khoảng 21 giờ thì thôi thức, cái bụng bắt đầu đói, biết rằng giờ này mẹ mình đã về nhà nên cứ nghĩ là có đồ để ăn, nhanh chóng phóng vọt xuống nhà bếp kiếm thứ để ăn. Không ngờ gặp Bạch Yến ở dưới đó đang mở tủ lạnh lấy nước uống…

Tôi lục lọi mà chẳng có thứ gì ăn cả định mở miệng hỏi Bạch Yến đồ ăn ở đâu thì em chạy vụt lên phòng…

– Rồi, kỳ này treo mỏ lên thật rồi, cái miệng thối. – Tôi tự đánh cái miệng chết tiệt của mình vì tại nó giờ này phải nhịn đói này.

Định bước vào phòng tìm kiếm mẹ để cầu cứu nhưng thiết nghĩ rằng đi chơi một ngày mệt nên cần giấc ngủ ngon không dám đánh thức dậy. Tôi lê cái thân lên phòng chuẩn bị đi ngủ vì nghĩ rằng sáng sẽ được, hai người con gái đấy sáng phải nấu bữa sáng cho cả gia đình ăn nên không giám giở trò gì đâu.

– Hây dà. – Tôi bị bỏ ăn bơ.

Bước vào phòng có một mùi hương lan tỏa… đó chính là mùi hương của Bạch Yến.

– Đồ ăn để trên bàn học đấy, ăn đi. – Em ngồi trên chiếc giường của tôi.

– Ừ, cảm ơn. – Định khóa cửa lại, tưởng đâu em ngồi lại chơi nhưng người con gái ấy đứng dậy bước ra khỏi phòng.

– Ăn bơ thật rồi. – Tôi thầm nói.

Chạy lại chiến bàn học, nhìn lên đĩa cơm ngon lành gì đâu toàn thịt chiên thơm phức với mấy miếng dưa leo, dưa cải dự rằng rất ngon đây. Tôi nhanh chóng cầm cái muỗng lên ăn lấy ăn để, công nhận nước chấm trong cơm ngon thật, đúng ngay cái phần mà tôi thích. Thấy miếng thịt thơm ngon mà lúc chiều thèm thuồng cho nên cắn lấy…

– A..a..aa… sao mà cay thế. – Tôi lại một lần nữa lè lưỡi ra.

– Chơi…khà…mình đây mà… khà..khà… – Tôi thở bằng miệng ra khói.

Đến đây thì rút kinh nghiệm cho chính bản thân đó chính là khi con gái cãi nhau thì đừng nên nhảy vào rồi để nhận cái kết cục không tót như thế này, đúng là một ngày đầy u ám… Tôi không biết cái cực khổ như thế này kéo dài đến bao giờ, ăn cơm chứ không được ăn đồ ăn vì nó quá cay.

Sáng hôm sau là ngày đầu tuần tôi mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn bao giờ hết nhưng khi bước xuống nhà bếp thì…

– Hôm nay mẹ bận nên không nấu đồ ăn sáng được. – Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến.

– Thế còn Như với Yến đâu mẹ – Tôi khù khờ chưa nhận ra điều gì.

– Đi học hết rồi.

Và…

– ÔI CÁI ĐỆCH – Tôi hiểu vấn đề.

Hai người họ chiến tranh, kẻ đứng ngoài cuộc phải treo cái mỏ của mình lên…

Tôi biết rằng họ đi đâu chứ không đi học gì cả, vì hôm nay là thứ hai chẳng ai có lịch gì ở trường, hai người đấy lại không đi học thềm. Suy cho cùng là họ muốn treo cái mỏ tôi lên cả thước đây mà, công nhận đói bụng thật chứ chẳng đùa, ở nhà một mình cũng buồn.

– Ước gì họ về nhỉ, chí chóe cho vui nhà vui cửa – Tôi nằm trên bộ sa lông mà ước.

Cái mơ ước nhỏ nhoi ấy từ sáng đến trưa vẫn chưa thấy ai về, đến đây tôi không còn một tý gì gọi là sức lực nữa, bị bỏ đói từ chiều hôm qua đến bây giờ thử hỏi còn gì là thân hình nữa, chắc xong kỳ này tôi trở thành một người có thân hình ” nuột nà ” quá, đã gầy đã cao bây giờ còn hơn như thế nữa. Tệ gì cũng giảm từ 10 đến 20 kg chứ chẳng đùa ( chém tý ).

Trưa hôm đó hai ông anh tôi về…

– Trưa nay nhịn đói nhé, đợi mẹ về nấu cho ăn, em đi học đây – Tôi ể oải bước ra khỏi nhà.

– Ơ, cái thằng này – Anh Phong vẫn chưa hiểu vấn đề.

– Thôi vào nhà ăn cơm, Như với Yến nấu ngon lắm, kệ tía nó, trưa nắng khùng đấy. – Vẫn là anh Gia bá đạo.

Tôi muốn cười lắm nhưng chẳng thể nào cười được, đành đặt chân lên vô- lăng xe đạp mà chạy… Quảng đường từ đây đến trường không xa nhưng bây giờ nó xa vời vợi chứ chẳng đùa… Định ghé ăn hủ tiếu gõ nhưng…

– Chết tía rồi, quên nhắc mẹ cung cấp lương . – Tôi chợt nhớ ra.

– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA – Tôi muốn chết đi cho xong.

Chạy đến trường không còn tý sức lực nào, cả thân thể rã rời như người không hồn mà cứ tiếp tục bước đi trên dãy hành lang. Tôi tưởng tượng mình bước đến lớp sẽ còn gà quay, vịt tiềm thuốc bắc, cơm sườn nướng, súp cua đang đợi, như một nghị lực. Cuối cùng cũng đã đến lớp 10A3 dấu yêu, đập vào mắt tôi là hai người con gái ấy ngồi như bức tượng, không khí trong lớp bỗng tĩnh lặng đi nhiều hơn, đám cờ hó bạn của tôi bữa nay cũng siêng năng thấy ghê ngồi mà học bài. Thằng Chung vừa thấy tôi vào nó ú ớ cái đệch gì đó chẳng nghe.

Tôi vừa đến chỗ, thằng Sang chạy qua định nói gì đó nhưng Như nhìn xuống nó chạy về bên kia ngay làm cho tôi có một cái cảm giác lo sợ trong người, dự rằng có điều không đẹp sắp xảy ra ở đây.

– Chết mẹ mầy rồi con ơi ! – thằng Tùng thở dài.

– Cái đệch gì đây. – Từ trạng thái đói bụng mệt mỏi chuyển sang chế độ cảnh giác tột cùng.

Và cái gì đến cũng phải đến…

– Tùng…tùng… – Tiếng truy bài.

Phải nói rõ ở chỗ này, từ đầu năm giờ có phân công chức vụ chứ thật ra chẳng ai làm gì cả vì ý thức học tập của lớp khá cao cho nên cái chỗ truy bài dần bị bỏ đi, toàn người thân quen nên không có cán sự bộ môn nào nỡ lòng ghi tên bạn mình vào sổ đen. Theo như thầy chủ nhiệm nói, tên bạn nào được cán sự bộ môn ghi vào thì thứ hai sẽ đứng cột cờ. Và…

– Hôm nay truy bài vật lý – Như đứng lên bụt giảng.

Cả lớp im lặng không ai nói gì cả, tôi bắt đầu lo lắng vì những hành động nãy giờ là đủ hiểu rồi, phải chi truy bài toán thì còn cơ mai biết được chứ em bảo truy bài Vật lý thì xét về trình độ tôi còn thua em xa nên có phần ái ngại đâu đó.

Em ghi bài tập gì đấy rất ngắn gọn nhưng tôi đọc theo hình như là ẩn số không à ( quên mất tiêu cái bài đấy rồi, không ai ghi trong nhật ký cả ) sử dụng rất nhiều công thức của chương, tôi nghe đâu đó những thằng bạn của mình nói.

Và cuối cùng…

– Nguyễn Minh Tâm. – Em cầm tờ danh sách và kêu tên nhưng không ngờ cái thằng ” may mắn ” lên giải bài tập của người đẹp lại không phải ai khác cái thằng ăn ở chung một nhà với em.

– ÔI CÁI ĐỆCH – Tôi lại thốt lên câu ấy.

Mọi người đưa ánh mắt ái ngại nhìn tôi…

Nhìn cái đề, cái đề nhìn tôi, hiểu được tình hình rồi lượm ơi…

– Về chỗ đi, có nhiêu đó, học với hành – Em rằng giọng.

Tôi ể oải bước về, cái bụng thì đói, cái thân thì bị hành về thân xác lẫn tinh thần.

Và ngay sau đó…

– Hết 7 phút của cậu, hôm nay có anh văn, đến lượt tớ – Bạch Yến đứng lên.

Cả lớp nhốn nha nhốn nháo vẫn chưa hiểu được chuyện gì xảy ra, mọi người ai cũng toát mồ hôi cả, đến tôi cũng như thế vì biết rằng đây là lợi dụng chức vụ để trả thù cá nhân mà. Ngồi mà cặp chân cứ run rẩy vì sắp bị người con gái xinh đẹp ấy tra tấn rồi.

Dòng chữ xinh đẹp ấy viết lên bảng… ” Write of your mother is husband ” nhưng tôi có hiểu cái đấy là mô tê sất gì cả và hiểu luôn được vấn đề.

– Quá dễ. – thằng Hùng bún tay.

– Rồi, hiểu – bà Huyền nhìn xuống tôi.

– …

– Nguyễn Minh Tâm – Cái tên của tôi được đề xướng nhiều nhất trong 8 phút trở lại đây.

Tôi chuẩn bị bước lên bảng thì…

– Được rồi, thế được rồi – Giọng nói từ trên dãy bàn trên.

Không khí trong lớp căng thẳng hơn bao giờ hết, chẳng thua dây đàn sắp bị đứt tý nào đâu.

– Giờ này là giờ truy bài của tớ, bạn có quyền gì ? – Bạch Yến lên tiếng.

– Quyền của một bí thư đoàn đi kiểm tra tình hình của lớp. Có gì không ổn à. – Bạch Mai không kém cạnh.

– Hừ, cậu kia về chỗ ngồi đi, cẩn thận hai con gà đá nhau văng trúng đấy – Như nói vọng lên.

– Liên quan à ? – Bạch Yến nhìn xuống nơi Như đang ngồi.

Trong lớp lúc này tạo thành một thế gọi là tam giác chiến tranh, người thì đứng trên bụt giảng, người thì đứng ở dãy bàn đầu, người thì đứng chiếc bàn gần cuối lớp. Tình hình không lạc quan là mấy.

– Hơ, có miệng để nói chứ không phải như ai kia để thích làm theo người ta. – Như nói rồi ung dung bước lên bảng.

– Cứ nói không ai cấm nhưng trước khi nói phải xem lại chính bản thân của mình cái đã – Bạch Yến dùng một mũi tên bắn hai đối thủ vì rằng Bạch Mai chưa đeo huy hiệu đoàn.

Nhưng đời nó sao sao ấy, cả ba người con gái ấy chẳng ai đeo huy hiệu đoàn cả… Bạch Yến cũng quên đi mất điều đó.

– Có cái đầu cũng như không, đúng là ảo – Bạch Mai không chịu thua.

– Có não mà chẳng biết sử dụng cũng xem như bỏ. – Như khuấy sâu con mắt vào Bạch Mai.

– .. – Bạch Yến không xen vào.

– THÔI ĐƯỢC RỒI – Tôi thì xen vào.

– Hùa nhau à ? – Bạch Yến nhanh miệng.

– Giúp hả ? – Bạch Mai tự dưng cũng bừng lửa với tôi.

Còn Như khỏi phải nói em luôn dùng ánh mắt săc bén của mình…

Cái lớp lúc này tôi dự đoán rằng có tá người đang lo sợ đấy, cả ba người con gái chưa bao giờ như thế nhưng vì một chuyện nhỏ nhặt của một thằng con trai mà trở nên éo le đến như thế này.

Chap 119:

Tôi có chút hoảng sợ do ba người con gái ấy tự nhiên đồng tâm hiệp lực mà tam kiếm hợp bích truy phong, trong lòng có một cảm giác gì đó run động nói chung là hơi sợ sợ nhưng tôi lấy lại bình tỉnh. Đứng trước tá người, trong đó có đám bạn của mình nếu như thế này thì mất cái khí thế oai phong lẫm liệt vốn có rồi, quyết định, sẵn bị Như và Bạch Yến tra tấn, treo mỏ rồi, chẳng sợ cái đếch gì cả, ra tay luôn.

– Thế nào, muốn gì đây – Tôi lên giọng sau một hồi suy nghĩ đắng đo.

– …

– …

– …

Cả ba người họ bỗng nhiên im lặng chỉ nhìn tôi mà nói không nên lời, tôi chớp cái thời cơ nghìn vàng trong lúc Như, Bạch Yến và Bạch Mai nghĩ cách đối phó với mình.

– Cự nhau hay ho lắm hả ? – Tôi bất đầu bằng một câu hỏi.

Và…

– Tùng…tùng… – Tiếng trống vào học vang lên.

Thốt cả tim ra ngoài, nãy giờ chỉ đợi có bao nhiêu đấy thôi để giải thoát, không ngờ cuối cùng nó đến đúng lúc, chứ để thêm một tý nữa tôi không biết nói gì tiếp đây. Tôi bước về chỗ, họ cũng bước về chỗ chuẩn bị cho tiết học. Những đứa bạn trong lớp xì xào to nhỏ chuyện gì đấy nhưng không dám để ba người con gái ấy nghe vì họ sẽ tra tấn chẳng khác gì tôi lúc nãy. Đúng là một ngày đầy mệt mỏi… Cứ tưởng ngỡ mọi chuyện kết thúc tại đây nhưng đâu có ai ngờ được chuyện đời vào cái môn toán đúng sở trường của tôi thì lại…

Tình hình là như thế này, Bạch Mai lên giải một bài toán về phương trình đường thẳng d, đề bài yêu cầu viết phương trình đường thẳng d, em lên làm một cách nhanh chóng, tôi ở dưới đó quan sát những bài của mấy đứa kia chứ bài làm của em khỏi cần xem cũng biết là đúng nữa, đến cả giáo viên cũng thế. Nhưng…

– Thưa thầy, bài của bạn Thanh Mai sai – Như đứng dậy phát biểu ngay.

– ÔI CÁI ĐỆCH.

– Thưa thầy không phải là sai mà cách hiểu của bạn ấy sai . – Và cuối cùng cái gì đến cũng phải đến, Bạch Yến lại đứng dậy.

Trước mặt tôi là hai người con gái đang nói về cái bài tập ấy…

– Bài làm của mình hoàn toàn không sai. – Giọng nói không kém phần ngọt ngào của Bạch Mai ở phía trên.

Tôi chỉ quan sát được giáo viên nhăn cả mặt đứng dậy đi về phía bài tập của Bạch Mai, nó cũng làm cho tôi cảm thấy tò mò, quan sát kỹ đúng thật là bài toán ấy thiếu nhưng cái thiếu ở đó có thể là sai hoặc có thể là không sai, tôi cũng không xác định được nữa.

– Bạch Yến và Tố Như nói cho thầy biết chỗ sai của bạn Mai. – Thầy cũng gặp khó khăn.

– Thưa thầy, bạn thiếu hai dấu phẩy trên đầu điểm. – Như trả lời ngay.

– Thưa thầy, bạn Như và bạn Mai đều sai ạ, theo em lỗi ở đây là thiếu dấu ở phần vectơ của điểm – Câu trả lời của Yến.

– Chắc hai bạn đang thiếu kiến thức, cái đấy có hoặc không. – Bạch Mai cười nhẹ rồi trả lời.

– Vâng ! tôi thiếu kiến thức nhưng tôi nhận ra được cái sai trong bài toán bạn giải, chắc là hơn bạn rồi nhỉ. – Như đáp trả ngay.

– Đáng tiếc cho hai học sinh giỏi. – Bạch Yến công kích.

– Thưa thầy, cái đấy có hoặc không có cũng không có sao. – Bạch Mai trình bày luận điểm của mình.

Giáo viên thì nhìn qua nhìn lại ba người họ đang đấu tranh, khuôn mặt của thầy đâu đó cũng toát mồ hôi hột với những người đứa học trò cưng của mình, tôi ngồi đấy quan sát, thật tình là cũng không xác định được là đúng hay sai, ai đúng trong phần nhận xét này ( quên mất cái đề rồi, trang giấy trong quyển nhật ký viết mấy đề toán oái ăm của tôi trong một lần đi tắm ướt sạch… ). Ai cũng đều có lý của nó cả.

– Tiếc cho một người có điểm toán cao vời vợi – Đến lượt Như cười.

– Bạn cũng đâu có kém. – Bạch Mai chống trả ngay.

– Ừ, hơn ai kia được rồi – Bạch Yến không kém phần.

Tôi đã có phương án dự phòng trong trường hợp này, cũng may mắn thật là nhờ hai người anh khốn nạn của mình…

– Thưa thầy, em có ý kiến – Tiếng nói của một thằng con trai ở cuối dãy giữa lớp.

Cả lớp dồn trọng tâm về người con trai ấy, ba người con gái cũng quay người về thằng con trai…

– À, Tâm, em nói đi – thầy nở nụ cười.

– Thưa thầy, ai cũng đúng cả nhưng ai cũng sai cả. Em chấp nhận phương trình đường thẳng d của bạn Mai là đúng và cũng chấp nhận luôn ý kiến của hai người Yến và Như. – Tôi dõng dạc nói nhưng thật ra rất là run.

– Ồ – Cả lớp ồ lên.

– Thưa thầy và các bạn, như chúng ta đã biết… ( bắt đầu chém gió )… toán học có rất nhiều phương pháp để áp dụng vào một bài tập, có lẽ ba bạn gái này học rất giỏi toán nên đã sang phần toán của 11 luôn rồi. Ở lớp 11 thì gồm nhiều chương rất là dài. À, hình như trọng tâm ở phần lượng giác với hình học không gian ( chém nhầm rồi @@ ). Nhưng chúng ta quay lại phần đầu là phép biến hình… ở đây có rất biến hình phép… ( quên mẹ nó rồi, hôm trước có nhìn sơ qua, thôi chém tiếp. * những suy nghĩ của tôi trong lúc chém gió * ) … à có phép tịnh tiến cũng có phần đường thẳng d. Suy cho cùng ý kiến của các bạn đều đúng, nếu muốn rõ hơn thì ba bạn về xem sách giáo khoa lớp 11 – Tôi nói một cách trôi chảy nhưng có những phần phải vắt óc suy nghĩ trước mới được như thế, không ngờ cái tài chém gió của mình thần sầu quỷ khóc đến thế, không biết có bị họ phát hiện ra không nữa.

– Đúng rồi, đúng rồi. – thầy cũng hùa theo nhưng chắc rằng về nhà thầy sẽ xem sách giáo khoa hình học 11.

Con người đâu có ai hoàn hảo… ba người họ tỏ ra một nét ngạc nhiên với những gì tôi nói, cả lớp thì trầm trồ khâm phục cái thằng bạn của mình thấy vậy mà toán học kinh điển thật, chứ đâu có ai ngờ rằng những gì tôi nói nãy giờ là chém gió một cách có lô-gíc đâu. Một việc đã ổn thỏa tự nhiên thấy bản thân mình tài tình làm sao…

Đến giờ ra chơi…

– Hây dà… – Tưởng đâu được yên thân.

Và…

– Ê mầy, hai đứa nó bị gì thế – thằng Sang chạy qua.

– Đếch biết – Tôi lắc đầu.

– Cả Thanh Mai của tao nữa. – thằng Hùng làm như một ông cụ.

– Sắp đá bóng vòng loại trực tiếp mà thế này thì xong – thằng Tùng lắc đầu ngao ngán.

– Thằng Tâm không biết giữa ba người con gái đó có chuyện gì thì phải hỏi ông trời. – thằng Chung nhanh chóng khai thác thông tin.

Ba người con gái kia đã đi đâu chẳng biết, tôi cứ sợ rằng họ hẹn nhau ra chỗ nào đó rồi khẩu chiến… mà nếu có đánh nhau thì chắc rằng không ai đánh lại Như vì em có học võ. Có một sự lo lắng nặng khó nói thành lời ở đây.

Bọn bạn thì cứ hỏi tôi cả đóng câu hỏi nhưng cuối cùng vẫn nhận được những từ không biết từ tôi, chẳng hiểu cái đám mô tê sất này chỉ biết gái với gái, chẳng lâu sau ba người ấy bước vào, nhìn khí thái chắc có lẽ không gặp nhau rồi. Mà phải công nhận một điều, ba người con gái này dù có giận, vui thì chẳng có ai biết được, sắc mặt của họ chẳng thay đổi tý nào, cứ lạnh lùng băng giá thế kia, nhìn mà thấy sợ.

– Tùng…tùng… – Tiếng trống vang lên.

Từ đấy đến tiết cuối cùng của một ngày đầy mệt mỏi vẫn không có gì đặc sắc cả, chẳng có cuộc khẩu chiến nào xảy ra. Cái bụng tôi rất đói rồi chứ chẳng đùa, chẳng ngồi học được nữa nên úp mặt xuống ngủ luôn. Cuối cùng cũng bước ra về, ngày hôm nay đi về một mình cũng chán nhưng vì hết sức lực tôi dồn hết những gì tinh túy nhất còn lại trong cơ thể của mình chạy một mạch về đến nhà.

Về đến nhà, đầu óc choáng váng giống như một thằng sắp xỉu vậy, Bạch Yến với Như đã về đến nhà nhưng không biết họ ở đâu nữa. Tôi chạy vào tủ lạnh lấy ngay một lon nước uống, để bù cho sức lực đang dần cạn kiệt.

– Nè, uống cái này đi, uống cái đấy chẳng khác nào lửa đang cháy bỏ xăng vào. – Giọng nói ngọt ngào của người con gái phía sau lưng tôi.

– Hả ? – Tôi chắc được rằng Bạch Yến không ai khác nhưng hôm qua em còn cho tôi ăn bơ ấy vậy mà…

– Uống đ. – Em đưa cho tôi.

Nhận lấy một cách nhẹ nhàng…

– Uống từ từ thôi, đồ ăn để sẵn chỗ bàn ấy, còn nóng, không có cay hay mặn đâu. Ăn ngon – Em nói một tua dài rồi quay lưng lại bước đi.

Để lại biêt bao nhiêu khó hiểu từ tôi, con gái đúng là không ai biết họ sẽ hành động như thế nào. Nhưng bạn hãy nhớ rõ, một người con gái thường ngày hay quan tâm bạn dù đang giận bạn rất nhiều nhưng ánh mắt của họ luôn quan sát về phía bạn đấy, từng giây, từng phút một không bỏ rơi đâu.

Ly trà đường ấy rất ngọt, phải nói là ngọt lịm, uống vào ngồi xuống bàn ăn không được lâu thì cơ thể lấy lại sức đã mất từ tối hôm qua đến giờ. Tôi chẳng biết người con gái ấy có bỏ thuốc hồi sức khỏe gì vào ly nước ấy không nhưng chỉ biết rằng em rất chu đáo Nhận ra điều đó và không còn gì lo sợ nữa, tôi mở nắp đậy đồ ăn ra thì trong đấy có một tô bún xào thịt rất thơm ngon, chộp lấy đôi đũa ăn lấy ăn để. Đúng thật là lần này em chế biến rất ngon không có trêu đùa tôi giống như hôm qua nữa, từ lâu rồi mới được ăn một tô bún thịt nướng ngon đến như thế này, đến cái thứ nước chắm tôi cũng không tha, nói tóm lại cái tô sạch sẽ đến từng sợi rau.

– Hây..dà, ngon quá – Tôi ngồi xoa xoa cái bụng của mình.

Bị hành hạ treo mỏ từ hôm qua đến giờ cuối cùng cũng được cho ăn rồi.. vui gì đâu…

– Kính coong – Đúng lúc đấy có tiếng chuông.

Có lẽ mẹ và bố đã về cùng với hai đứa anh khốn nạn của mình, tôi chạy ra mở cửa nhưng dáng người mảnh mai xinh đẹp của Bạch Yến đã đứng ngoài đấy, mỉm cười nhẹ rồi chạy lên phòng tắm rửa. Một ngày đầy những đám mây đen chuẩn bị kết thúc, tôi tin rằng ngày mai sẽ tốt hơn, hai người con gá trong nhà sẽ làm lành với nhau. Bữa cơm tối hôm ấy tôi không xuống ăn vì rằng còn rất no.

Đang lôi cuốn tập sử ra học thì…

– Kính coong – Nghe được tiếng chuông vì ngồi ở sân thượng.

Và một tý sau đó…

– Tâm ơi, bạn kiếm – Tiếng của mẹ tôi.

– DẠ – Tôi nói vọng xuống.

Nhanh chóng phóng xuống dưới nhà, cảm nhận được một không gian đầy yên tĩnh, bố thì đang đọc sách, mẹ cùng hai người con gái ấy xem tivi không nói gì cả, chắc hai ông anh của tôi đi chơi nữa rồi.

– Ai đâu mẹ – Tôi hỏi.

– Mai nó ở ngồi ở ngoài sân thượng ấy, kêu con bé không chịu vào bảo ở đấy đợi cho mát. – Mẹ tủm tỉm nói.

– Dạ

Có một tý bất ngờ, tôi nghĩ rằng em đến đây để giảng hòa…

– Chào cậu – Tôi đánh thức em đang ngắm sao.

– Hihi, chào – Nụ cười tỏa nắng.

– Hôm nay có cơn gió lạ nào đưa đến đây ta. – Tôi thấy em hôm nay xinh đẹp hơn mọi khi.

Giữa ba người con gái ấy có điểm chung duy nhất đó là rất hiếm khi trang điểm nhưng hôm nay Bạch Mai đã bỏ ra ít thời gian trang điểm nên nhìn xinh đẹp hơn hẳn, vẻ đẹp huyền bí, một nét đẹp bí ẩn đã được bộc lộ. Em mặc một chiếc quần Jean xinh xắn cùng với chiếc áo thun bó thân người chuẩn của mình, kèm ở ngoài là một chiếc áo khoác kiểu cách, mái tóc thì đen mượt mà được kẹp lên bằng một cái kẹp lấp lánh, đôi môi có lẽ ửng hồng lên thêm được tý nào đấy, đôi mắt vẫn giữ nguyên với nét đẹp long lanh. Trông rất xinh đẹp, một nét xinh đẹp hiếm khi thấy.

– Hihi, đến chơi không được à. – Khi có hai đứa, em luôn tươi cười nhiều hơn sự lạnh lùng, đây là điểm chung giữa ba người con gái ấy.

– Được sao không. – Tôi đáp ngay.

– Đi chơi nhé – Em nghiêng đầu xinh xắn.

– Ừ – Tôi đáp ngay.

Khỏi cần phải nói, có một người con gái xinh đẹp rủ đi chơi thì còn gì bằng, đáng lẽ việc ấy phải để tôi nhưng em đã giành làm trước rồi. Em mỉm cười nhẹ nhàng bảo lên phòng thay đồ đi rồi đi. Tôi phóng nhanh lên phòng, xoạc chiếc quần Jean dài cùng với áo sơ mi trong rất lịch lãm, làm nhanh hơn bình thường gấp ba bốn lần vì không muốn người con gái ấy đợi lâu. Để người con gái xinh đẹp đợi là một điều không đáng có.

– Cạch – Tôi mở cửa phòng bước ra với vẻ mặt hớn ha hớn hở.

– Đi dạo cậu nhé – Giọng nói ngọt ngào cùng với khuôn mặt cũng không kém phần xinh đẹp đang đứng trước mặt tôi.

Có một sự gì đó đang kinh khủng ở đấy…

– ÔI CÁI ĐỆCH GÌ ĐÂY – Tôi thốt thầm trong bụng

Bạch Yến đang chờ đợi câu trả lời của tôi, tâm trí rối bời, không hiểu sao cuộc đời lại chớ trêu đến như thế này, một ngày buồn thỉu buồn thiu chẳng có ai rủ đi đâu. Đùn một cái có đến tận 2 người rủ đi chơi, không biết phải giải quyết sao cho thỏa đáng.

– Nhất định phải đi với Bạch Mai nhưng còn Bạch Yến thì sao ? – Tôi nói thầm trong bụng.

– Sao cậu ? – Bạch Yến chờ đợi câu trả lời.

– À… – Tôi đắng đo chẳng biết quyết định như thế nào trong tình huống thế này để chọn vẹn đôi đường thì…

– Đi đâu thế cậu ? – Một giọng nói ấp ấm quen thuộc xuất hiện.

Không ai khác chính là Như…

– À… đi chơi – Tôi nhanh chóng kết đáp án nhưng thật ra là muốn từ chối Bạch Yến vì lẽ rằng Bạch Mai đang đợi mình ở dưới nhà.

– Thế mình đi thôi. – Bạch Yến hớn hả chen vào.

– Mình đi với – Như tủm tỉm.

– ÔI CÁI ĐỆCH – Tôi lại thốt thầm lên

Tình thế hết sức căng thẳng đang diễn ra, một người con trai lúng túng chẳng biết nói thế nào cho ra lẽ để hai người con gái ấy, còn hai người xinh đẹp kia thì đang đợi quyết định cuối cùng của thằng con trai.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Tại sao Ế
Sự Suy Tàn Của Ngôi Nhà Acsơ
Gia phả
Đúng vậy, nhưng…
Công việc hàng ngày