Tôi có thể đánh người đó ngay ở phía trên không bằng sự nhanh nhẹn của bản thân nhưng không, như thế rất nguy hiểm. Nhanh chóng đối phương tiếp cận, tôi định rút côn ra đối phối rồi đấy nhưng lại nhớ đến phần giới thiệu lúc nãy, làm thì được nhưng mọi chuyện sẽ ra sao. Người kia tiếng tung một cú đá thẳng, tôi lấy hai tay đỡ xuống giống như đối kháng của taekwondon, người kia tiếp tục phản công.
Đến đây không thể nào di chuyển tiếp được nữa, tôi vừa gạt chân đối phương xuống đất, lướt người nhẹ nhàng, tung một cú chẻ từng trên xuống nhưng với khoảng cách an toàn không gây thiệt hại vì đây là biểu diễn mà. Bạn diễn cũng làm rất tốt, chân vừa mới đưa lên đã ôm mặt nằm xuống ^_^.
– Víu – Tôi tung cú đạp cho đối phương bây ra ngoài.
Đến đây hai người kia tạo thành một thế mà có thể quay người lại tung một cú đá vòng cầu trên không để dứt điểm cả hai một lượt, trong đầu đã dự tính kết hoạch như thế nhưng trong chớp mắt cái ý nghĩ ấy được vụt tan biến mất đi, tôi lại nhớ đến cái chân phải yêu quý của mình, không thể làm chân trụ hay chân đá khi bay lên. Hai người ấy đứng nhìn lâu quá không thấy tôi bay dứt điểm, trên khuôn mặt họ hiện hữu cái nỗi niềm khó hiểu về tôi. Họ nhìn nhau rồi cùng chạy về phía tôi, tâm trạng rối bời giữa việc thực hiện và không thực hiện. Thế là cơ hội đã trôi qua nhanh chóng, tiếng nhạc cũng đã dứt chỉ còn trong sự im lắng của bao nhiêu đôi mắt nhìn về phía tôi, người nằm ở dưới đất cũng đưa ánh mắt khó hiểu. Hai người kia chạy đến… và cuối cùng đã quyết định, tôi luôn thích mạo hiểm…
– Hâyyyyyyyyyyyyyyy – Tôi nhún người bay lên, đồng thời xong người lại,.
Tung ra một cú đá cực mạnh, quét vào vùng mặt của đối phương…
– Víu.
– Phịch – Tiếng rơi.
Tôi từ từ rơi xuống đất khi cảm nhận được bàn chân của mình đã chạm được vào cái gì đó mịn mịn và quên mất rằng mình đang biểu diễn, chẳng biết hai người kia sẽ ra thế nào…
– Bốp – Tiếng vỗ tay vang lên.
Cảnh một kế thúc, thời gian trong cánh gà….
– Aaa… đau thằng quỷ – Hai anh kia mượn những đứa bạn của mình lăn hột gà sau cú đá của tôi.
Tôi không ngờ được lúc sáng mình chưa đá được cú đá bay ấy nhưng mới tức thì lúc nãy đã thực hiện được, lại còn chuẩn xác đến từng mi- li- mét, báo hại hai người đó có một người bầm tím do né tránh không kịp, tôi chỉ biết cười nhẹ và xin lỗi mà thôi. Bạch Yến cũng nhanh chóng chạy vào nở nụ cười hiền hòa để ủng hộ tôi tiếp tục làm phần việc cuối cùng của mình, nhận được sự ủng hộ của người con gái ấy vui lắm. Cái gì đến cũng đến…
Lần này tôi tự tin với chính bản thân của mình vì lẻ rằng đã thực hiện được những cú đá, chắc do lúc sáng không đi đám giỗ nhà thằng Đức nên bị tổ chát đây mà,, bây giờ hết tổ chát rồi. 6 người võ sinh ấy cũng chuẩn bị tất cả mọi thứ, từ gạch, bàn mủ, cây, tôi nhìn mà choáng, chắc chắn sẽ dùng vũ khí để đành hạ chứ đánh bằng tay thì tôi không đạt đến cái trình độ siêu nhân đó.
– Víu – Đầu tiên là một cái cây.
Đúng hệ của tôi, tôi rút ngay cây côn đã vắt lưng ra, họ tiến ra xa để tôi biểu diễn. Làm chẳng hề khác Lý Tiểu Long tý nào, tôi xoay côn đủ chiều tạo thành một kim cương bất hoại từ tứ phía, chẳng ai dám nhào vào khi côn đang xoay, ăn ngay đầu côn thì có nước máu đổ.
– Bốp – tiếng vỗ tay vang lên.
Nó chẳng khác một động lực thúc đẩy tôi hoàn thành nhanh công việc của mình, nhanh chóng tiến đến tấn công 6 người họ…
– Víu – người đó cầm tắm gạch lốt nền mỏng tán vào.
– BỐP – Viên gạch tản ra từng mảnh văng tung tóe.
Tôi nhanh chóng lùi về phía sau để quẳn đầu ” rồng ” không trúng người bạn diễn của mình, mấy người này chắc biểu diễn nhiều lắm nè, vừa thấy côn lên đã tự động té xuống chứ không cần đợi côn tới. Những người tiếp theo cũng thực hiện như thế, nói chung buổi biểu diễn thành công tốt đẹp. Tôi bước vào cánh gà thấy người thầy của mình đang rất vui, Bạch Yến cũng đang cần chai nước suối mát lạnh đang có những giọt nước tinh khiết ngoài thành chai, chắc chắn dành cho tôi rồi. Người con gái ấy chạy đến đưa cho tôi chai nước nhưng không cho uống ngay, kêu lấy lại nhịp đập bình thường rồi hả uống.
Tôi ngoan ngoãn nghe lời em, công nhận nước em mua luôn ngọt ngào và mát lạnh. Nói chuyện với thầy Liêm cùng các bạn diễn lúc nãy, ai cũng không ngớt lời khen về trình độ võ thuật của tôi, nở lỗ mũi thêm vài tất nhưng tự nhận thấy bản thân chưa có gì gọi là xuất sắc. Cuối cùng tôi xin phép thầy bước ra về, Bạch Yến cũng ngoan ngoãn chào thầy, nhìn ánh mắt của người thầy, tôi thấy được ánh mắt đầy vui vẻ giùm đứa học trò khác lạ của mình. Bước ra trước cổng nhà văn hóa thì chẳng thấy anh Tùng đâu…
– Đi bộ một đoạn đi. – Tôi thấy em lấy điện thoại ra, chắc chuẩn bị điện cho anh Tùng đâu mà.
– Hihi, anh Tùng chễ hẹn lắm.
– Không sao.
Tôi và em tản dạo vào đêm khuya, nói khuya chứ không đến 22 giờ, tầm khoảng 21 giờ 30 phút gì đó, trên con đường ấy vẫn tấp nập người qua lại, nhũng đoàn xe máy chạy in ỏi khắp con đường ấy. Hai chúng tôi cứ bước đi từ từ trên con đường Lý Tự Trọng, em thay đổi nét mặt ngay, trở lại là một người con gái tươi tắn với niềm vui lúc nào cũng hiện hữu trên khuôn mặt xin xắn đầy tươi đẹp ấy, tôi thích nhất là khuôn mặt như thế này, hình như em cũng biết điều đó khi mỗi lần gần tôi khuôn mặt em đều như thế. Tôi yêu cái khuôn mặt kiều diễm với vẻ đẹp thuần khiết ấy…
– Hôm nay trăng thanh gió mát cậu nhỉ? – Nhà văn nhà thơ nào nhập vào tôi.
– Ừa, dễ chịu nhỉ.
– Quá dễ chịu luôn ấy, một tý nữa lại trở về vùng quê đấy rồi.
– Ừa, tớ thích ở đấy lắm.
– Cứ sáng ra đi dạo trên con đường làng với những hàng cây trúc xanh mát rồi ngắm nhìn những con bò đang gặm những đám cỏ non đầy long lanh những giọt sương, thích lắm ấy nhễ – Tôi cũng không biết tại sao mình lại như thế.
– Hihi, có phải Tâm không nhỉ. – Em vén tóc mai tròn xoe mắt nhìn sang tôi.
– Trên đời này chỉ có một, không ai khác chính là tớ, Nguyễn Minh Tâm, hế hế.
– Hihi. – Em bật cười khúc khích.
– …
– ….
Hai đứa tôi nói chuyện rơm rả hết cả cái đoạn đường dài ấy, nếu đi bộ từ đây về đến nhà chắc chết quá nhưng lại không nghĩ đến khi nào anh Tùng sẽ đến rước, chỉ biết tiến bước về phía trước mà thôi. Có một niềm vui vô hình, chẳng biết khi nào hai đứa tôi lại thân thiết với nhau như thế, không biết khi nào cái khoảng cách vô hình lúc ban đầu đã tan biến mất, nhường chỗ cho một cảm giác đầy mới mẻ.
Bỗng có những cơn gió lạnh buốt thổi mạnh quá, tôi thì cắn răng chịu đựng, người con gái ấy thì khoanh tay trước ngực như tình một chút gì đấy sự ấm áp cho bản thân của mình. Em nhìn lên bầu trời đầy đen tối, tôi không thấy được những vì sao quen thuộc sáng tỏa cũng không thấy được những ánh sáng của vầng trăng kia.
– Đi lại chỗ kia đi cậu, sắp mưa rồi. – Em chỉ vào cái nhà đợi xe bus.
Thế là tôi và em đi nhanh lại chỗ đó, khoảng cách tuy rất gần nhưng ông trời vẫn muốn trêu con người ta hay sao ấy…
– Ào,..ào – Những giọt mưa đi theo cùng cơn gió lạnh buốt.
Tôi nắm lấy bàn tay ấm áp của em, nắm thật chặt rồi chạy nhanh vào ngôi nhà xe bus ấy, hai đứa đứng phủi những giọt mưa dính vào người, không ướt nhiều lắm chỉ sơ qua trên chiếc áo mà thôi. Tôi và em cùng nhau quau mặt lại nhìn nhau, có một sự trùng hợp ở đây, cả hai cũng cùng nhau nở nụ cười vui vẻ.
– Hihi – Nụ cười ngọt ngào.
– Ông trời thích đùa đây mà – Tôi than vãn ông trời.
– Hihi, tháng này còn mưa – Em thông minh mà cũng không biết tại sao ông trời lại mưa lúc này.
Hai đứa chúng tôi ngồi xuống mái hiên, lần này thì cái nhà đợi không để nước mưa tạt vào, may mắn kinh khủng luôn chứ chẳng đùa nhưng giữa hai chúng tôi như một người là cực bắc, còn người kia là cực nam nên cứ hút nhau hay sao ấy. Khoảng cách giữa hay người không xa lắm…
Ngoài trời cứ mưa…
Những giọt mưa đầy hối hả xả xuống…
Những cơn gió đầy lạnh buốt thổi ngang qua…
Đâu đó có sự lạnh ở ngoài thể xác…..
Nhưng….
Ấm lắm….
Ấm ở bên trong, bên trong con tim….
Hai đứa không nói gì cả, chỉ nhìn nhau rồi quay đi nhìn về phía đường phố xa xôi nơi cũng có những người đang hối hả chạy đi tránh mưa, họ không nhìn thấy cái nhà chứa xe bus này hay là không muốn vào nhễ. Mưa ngày càng lớn, gió cứ thổi, tôi cảm thấy lạnh lắm, em cũng không thế nhưng không nói ra thành lời. Tôi mở cái balo lấy chiêc áo sơ mi lúc nãy đã bỏ vào để đi nhà thằng Đức mặc, đem ra… Nhẹ nhàng khoác lên đôi vai mảnh mai ấy….
– … – Em tròn xoe mắt ngạc nhiên.
– … – Tôi nở nụ cười nhẹ nhàng. Đối với tôi nụ cười nhẹ ít người thấy được nó.
– Cảm ơn cậu nhé, hihi – Em ngọt ngào cảm ơn tôi
Cứ nhìn ra nơi có những giọt nước mưa rơi xối xả….
– Bép…bép… – Tiếng bóp còi inh ỏi.
Tôi thấy được chiếc xe màu đen ấy và cái đầu của anh Tùng qua khung cửa sổ, anh lái xe nhẹ nhàng để nước không thể tạt vào và cho hai chúng tôi nhanh chóng chạy vào không để ướt. Tôi và em chóng chạy vào xe… ngắm mưa rơi bao nhiêu đó cũng đủ rồi..
– Nè cậu. – Em đưa cho tôi cái khăn giấy.
Tôi nhận lấy, chiếc khăn giấy tỏa mùa hương đặc biệt, mùa hương đặc trưng của em, nhẹ nhàng như một cành hoa, không nồng nàn như rất dịu nhẹ đủ làm say đắm trái tim, hương hoa thuần khiết phản phất, hương hoa cách đây hơn 1 năm, lần đầu tiên tôi gặp em, người con gái xinh đẹp. Anh Tùng cứ chạy xe, hai chúng tôi mỗi người một bên cửa sổ nhìn ra ngoài, nơi mà mưa đang rơi, gió đang thổi.
– Anh xin lỗi nhé hai đứa, bác trai cứ kêu ở lại – Anh Tùng nêu nguyên nhân.
– Dạ, không sao. – Tôi trả lời.
– Chỗ cũ nhé.
– Dạ – Bạch Yến trả lời.
Chiếc xe đi theo con đường lúc nãy,… chiếc áo đồng phục thể dục cùng với chiếc áo lúc nãy tôi khoác lên cho em, em đã mặc chiếc áo đấy vào theo lời của tôi.( em chưa tắm cũng chưa thay đồ ^_^ ) .Hương hoa lan tỏa…. dễ chịu gì đâu….
Đến cái con đường ấy, mưa cũng đã tạnh. Anh Tùng đưa cho Bạch Yến cái balo, tôi cứ tưởng em ở dơ chứ ^_^. Hai đứa đứng nhìn chiếc xe ấy vụt đi trong màng đêm đen tối rồi mới quay mặt lại, ở đây cũng mưa lớn đấy chứ, dù là tối chứ tôi cảm nhận được hơi ẩm ướt từ mặt đường, dự rằng đất sẽ ướt. Con đường ấy âm u kinh khủng, phải tôi mà đi một mình chắc tôi không dám đi đâu… sợ ma ấy ^_^.
Hai đứa tiến vào con đường nơi có những cây dừa, hàng trúc xanh, bên kia là đồng ruộng thênh thang, ai mà làm việc gì giờ này ở ngoài đó chỉ có trời mà biết ^_^ . Tôi vừa bước vào có cảm giác lạnh lạnh, ớn cả xương sống, tôi sợ nhất cái con đó đó, em vẫn tự nhiên bước đi trong giống không sợ là bao, nhiêu đó đủ ủng hộ tinh thần của tôi. Trước mặt con gái là phải làm vẻ anh hùng, ta đây không sợ trời sợ đất cho nó nể nhưng thật ra bộ đồ lòng bên trong teo sạch sành sanh rồi ^_^.
Con đường nó ướt, đi không khéo phải té, đoạn đường vắng thôi mà mấy lần tôi phải nắm tay để giữ chặt em nếu không sẽ té. Đường trơn chợt sau cơn mưa ngang qua..
– Để tớ cõng cậu. – Tôi ngồi xuống.
– …. – Em im lặng trố mắt nhìn tôi trong màng đêm tối thui.
– Nhanh lên – Tôi đoản được em đang chần chừ.
– Nhưng…
– Nhưng nhị gì, lên nhanh – Tôi cương quyết.
Tôi ngồi đấy, cuối cùng cũng có một làn da đầy ấm áp chạm vào lưng của mình, một cái lưng rất lâu rồi không cõng ai…. Tôi đi cẩn thận từ từ bước, sợ rất sợ, sợ té, sợ em đau, tôi té, tôi đau là việc bình thường nhưng người con gái ấy đầy mỏng manh, dễ vỡ lắm…
– Để tớ xuống đi cậu, đường còn xa lắm. – Giọng nói đầy ấm áp.
Tôi cứ bước đi, không nói gì cả, hương hoa của em lan tỏa xung quanh người tôi, cảm giác dễ chịu không hề thấy mệt mỏi gì cả…. đúng, đường còn dài và xa lắm…. Tôi chỉ đứng lại chứ không để cho em xuống, cứ cõng đi….. Cuối cùng cái đoạn đường đen tối ghê sợ ấy đã bị tôi chinh phục….
– Anh yêu em, làm bạn gái anh nhé…. – Giọng nói từ bên gốc dừa bên kia…..
XẤU KHÔNG PHẢI LÀ CÁI TỘI
{ Câu chuyện này có thật, hiện đang xảy ra. Truyện này không phải của tôi mà là của đứa cháu. Tôi thì đào hoa nó thì…. }
Tên nhân vật…
T : Người con trai, nhân vật chính trong câu truyện.
T.A : Người con gái xinh đẹp, cũng là mối tình đơn phương đầu tiên của T.
Y.V : Người con gái có nụ cười tỏa nắng cùng với gương mặt khả ái, người mà T gặp trong buổi chào cờ đầu tiên của toàn trường.
T sinh ra trong một gia đình khá giả, có mấy người cô và chị ở nước ngoài, nói chung cuộc sống rất tốt. Từ nhỏ đã được dạy bảo một cách nghiêm khắc, dù rằng cậu ấy là đứa con trai duy nhất trong gia đình ấy nhưng thường xuyên bị đòn do nghịch ngợm. Số sinh ra đã không được đẹp trai như những người khác, khuôn mặt nhìn cũng được như có cái miệng hơi bị hô ra ngoài một tý nhưng ăn nói rất dễ thương.
T từ từ lớn lên theo thời gian, rồi gia đình chuyển về một vùng quê bình yên và thanh tĩnh nơi mà người ông ngoại chọn làm nơi gắn bó cuộc đời còn lại. Gia đình xây được một căn nhà khá khang trang, phải nói là rộng lớn, xây nhà mà ai cũng có lúc thiếu cái này, cái kia nên gia đình thiếu nợ một khoảng số tiền không ít.
Từ nhỏ đã thích đi học nên mới 6 tuổi đã đến trường đến lớp, không ngờ cậu ta lại học rất giỏi nên gia đình đi làm một số giấy tờ cho học trước một tuổi. Thời gian thắm thoát đã trôi qua được gần mấy năm trời, một cậu con trai bé nhỏ với hàm răng trên hô tung tăng chạy nhảy hồn nhiên của cái tuổi trẻ thơ, ấy bây giờ đã ra dáng một người lớn khi học lớp 9. Thời gian cứ đi quá nếu không gặp được một người con gái cùng học lớp 9.
T đem lòng yêu người con gái tên là T.A nhưng đời khổ thay thật, người con gái đó lại không yêu cậu ta vì lẻ rằng tiêu chuẩn phải cao hơn cô gái ấy một cái đầu phải đẹp trai, không được mập mạp giống anh chàng đó. Số phận có ai chọn lựa được, dáng vóc cha mẹ sinh ra thế nào thì thế đấy làm sao mà thay đổi được chứ, khổ thay cho cậu ta, người mình yêu lại yêu cầu tiêu chuẩn vượt mức đến thế.
Lúc đấy phải nói T là hơi mập mạp do gia đình chăm sóc ăn uống rất đầu đủ chẳng thiếu thốn cái gì cả, từ ăn mặc đến cái chỗ ăn chỗ ngủ, nợ nần trong gia đình thì đã chi trả gần hết rồi nên cũng thoáng ở chỗ đấy. Cậu rất thích đi học, cứ ngủ thức dậy là đợi đến trưa để mau chóng đến ngôi trường, chủ yếu là được gặp T.A.
Số phận đẩy đưa qua đẩy đưa lại, thật hài hước với con người ta đúng không nhỉ. T yêu thầm T.A đã hơn 1 năm học nhưng chẳng dám nói ra, chỉ biết âm thầm lặng lẽ. Phải nói ở đây một tý, tuy là xấu xí nhưng cậu ta có một cái đạo đức có thể so sánh hơn những thằng đẹp trai, những thằng đểu cán chỉ biết lấy cái khuôn mặt của mình ra làm bình phong cho thiên hạ nhìn mà thôi. Cách đối nhân xử thế của cậu ta phải nói là một người tốt cho xã hội sau này.
Trong lớp của cậu ta, chẳng ai mà chẳng quý, quý vì cái tính cách dễ thương, quý vì cái tính vì bạn vì bè rồi mới nghĩ đến bản thân của mình. Mỗi lần đi chơi cũng chính một tay cậu ta tổ chức đem đến niềm vui cho cậu ta, phải nói là trong lớp phải cảm ơn vì cậu đã đem đến cái tuổi học trò đúng nghĩa. Dần dần mấy đứa bạn chơi thân cũng phát hiện ra cậu ta yêu người con gái ấy, rồi mọi người tìm cách để cho hai người đi chơi chung… Nhớ có một lần cô gái ấy đi chơi với một người con trai khác lớp, phù hợp với tiêu chuẩn của cô gái đó nhưng chưa tuyên bố có quan hệ gì với nhau. Cậu con trai ấy cứ điên khùng lao đầu vào yêu cô gái ấy một cách mù quáng, người con trai khác lớp ấy đi chơi với cô gái ấy nhưng thật ra đã có người bạn gái khác rồi, đi chơi với cô chủ yếu là vì sắc đẹp. Một tên sở khanh.
Một ngày nọ trời mưa to, cô gái ấy đi học mà không đem theo cái áo mưa nào cả vì cái tính hay quên của mình, cậu con trai đấy bị bệnh nên được mẹ căn nhắc bỏ chiếc áo mưa vào cặp. Giờ ra về thấy bầu trời còn mưa hối hả không biết khi nào dừng, cậu ta quyết định xin giáo viên ra ngoài vào 5 phút cuối cùng dù rằng bị cấm cản dọa ghi sổ đầu bài. Cậu ta lấy chiếc áo mưa ấy bỏ vào trong bụng mình vì rằng hình hài mập mạp thì chẳng có ai để ý trong đấy có gì, cậu ta chạy nhanh ra bãi đỗ xe, bỏ chiếc áo mưa ấy vào cái rỗ xe màu hồng xinh xắn.
Đúng như kịch bản T đưa ra, T.A đã lấy chiếc áo mưa ấy mặc vào ra về và cho rằng người con trai kia đã đem đến cho cô ta. Cậu con trai ấy chạy về nhà trong trời mưa tầm tả, ướt hết cả người và bệnh sốt nằm hết 3 ngày mới hết, trong những cơn mê man do sốt cao gây ra thì cậu con trai ấy lại luôn nhớ về T.A, lo cho T.A chẳng biết học thế nào rồi, chẳng biết hôm đó về có bị bệnh không nữa…
Những đứa bạn biết chuyện ấy rất thương cho anh ta, quyết định giúp một tay. Hẹn cho hai người đi chơi rồi củng cố tinh thần cho T, để T tỏ tình với T.A và mọi chuyện đã diễn ra theo kế hoạch, phải nói rất thành công… Nhưng cái giá phải trả của T lại quá đắt….
– Mình xin lỗi T nhé, mình đã có bạn trai rồi – Một câu nói rất phũ phàng.
T không nói gì cả, khuôn mặt vẫn không thay đổi sắc, cái miệng vẫn mở ra nói được hai chữ ” không sao “. Tuy là thế nhưng những giọt nước mắt đã chảy vào trong tim, những nỗi đau đang quặn khắp con tim như ai cầm dao đâm vào đấy cả nghìn nhát.
Từ cái hôm đó trở đi T không muốn đi học nữa nhưng gia đình cứ ép buộc đành phải đi, đường đến trường dài hơn bao giờ hết. Người con gái ấy đã công khai với những đứa bạn của mình là đã có bạn trai. Những người bạn đã đến an ủi T…
Kể từ đấy… Mỗi tối khi ngủ T mở nhạc lên nghe bản ” Giả Vờ Yêu ” của Ngô Kiến Huy như tìm tòi được một niềm hy vọng nhỏ nhoi nào đó nhưng mỗi lần như thế, trái tim lại đau thắt hơn bao giờ hết. Có phải ngoại hình do cha mẹ sinh ra, bản thân không được lựa chọn là một cái tội, một cái tội không bao giờ khắc phục được…
Từ một học sinh giỏi, T trở thành một học sinh trung bình yếu. Cậu ấy bắt đầu đùa giỡn và lao vào game, từ cái ngày được đám bạn giới thiệu chơi Đột Kích thì ngày đêm thấy mặt ở trong quan net, nhưng cậu ta có chơi đến đâu thì phải ngoái ra ngoài đường nhìn người con gái ấy chạy xe ngang qua…. Cuộc đời thật bất công đúng không nhỉ?
Dần dần trở thành một game thủ thực thụ, gia đình có cấm cản đến đâu thì cậu ta vẫn chơi đến đấy, gia đình cũng phải chịu thua đành mua cho cậu ta một cái máy tính để ở nhà. Thế là mỗi khi đi học lại chui đầu vào cái máy, trở thành một tên nghiện game và nắt đầu bị cận.
Do một số lý do nên T không đeo kính cứ để con mắt như thế, chán trường cái cuộc đời này, coi thường nó, những ngày đi học lớp 10 cậu ta chẳng quan tâm đến ai cả, ai làm gì thì làm. Cũng chán game bắt đầu quay sang học trở lại nhưng cuộc đời trớ trêu thay T vẫn yêu T.A, một sự yêu đơn phương 2 năm vẫn chưa bao giờ quên, ông trời đưa hai người học cùng một lớp.
Hai người vẫn như bạn bè bình thường, T đã rất cố gắng quên T.A nhưng không bao giờ quên được vì rất yêu người con gái ấy, không thể quên. Người con trai mà T.A quen năm lớp 9 đã phản bội, T.A lấy kinh nghiệm và lần này yêu một người con trai đẹp trai hơn… cô gái ấy cứ tưởng ngỡ T đã…
Chap 113:
Tôi nghe cái câu nói văng vẳng bên gốc dừa phía bên kia, chẳng rõ là giọng của ai nhưng biết là giọng cù nhây. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống để Bạch Yến bước xuống, mùi hương hoa thơm ngát ấy lan tỏa.
– Cảm ơn cậu nhé – Em tủm tỉm cười.
– Có gì đâu – Tôi gãi đầu.
Nếu mà cõng ai thì nãy giờ chắc tôi đứt hơi ra mà chết rồi nhưng người con gái ấy thì chẳng biết mệt tý nào, càng đi càng thấy khỏe trong mình mà thôi. Bạch Yến cũng ngoảnh đầu về cái gốc dừa phát ra câu nói ấy, tôi nheo mắt bảo là đi lại đó xem có ai không chứ trời tối om vào khuya thì chẳng cách nào nhìn thấy được. Hai đứa lén la lén lúc như những người ăn trộm, em làm cho tôi sợ kinh khủng, giống như đi vào một cái nghĩa trang ấy.
Cuối cùng đã đến nơi, tôi và em đứng vào gốc dừa khoảng cách không xa, có thể lắng nghe hết nhất cử nhất động, lần đầu tiên tôi mới biết người con gái ấy nhiều chuyện chẳng thua gì những người khác. Ai bảo gái xinh đẹp không nhiều chuyện chứ, có khi lại chúa trùm chứ chẳng đùa ấy. Hình bóng của một người con trai hiện hữu và một người con gái, nhìn trong rất quen thuộc.
– Sao em không nói gì đi. – Giọng nói khá quen.
Tôi cố mở con mắt to ra để nhìn xem hai người đó là ai, nhìn người con trai đã rõ, tôi giật bắn cả người lên, đó không ai khac chính là thằng Tùng nhà mình và người con gái đấy là…
– Ủa, đây là Tùng và chị Thảo mà – Bạch Yến nói.
Tôi lấy tay che miệng em lại sợ bị phát hiện dù với khoảng cách ấy không phát hiện ra được, hai người này cũng chọn đúng thời điểm nói chuyện dữ, đúng lúc người ta tấp nập chạy ra chạy vào dọn đồ ăn ra bàn chuẩn bị khai tiệc ở một vùng quê thanh bình và yên tĩnh.
– Em say rồi vào ngủ đi – Chị Thảo nắm lấy tay thằng Tùng.
Hai đứa tôi đứng xem chuyện gì xảy ra nhưng một lúc sau có một cánh tay nắm lấy kéo tôi đi, quay lại thì thấy đó chính là em, Bạch Yến.
– Gì thế ? – Đang xem phim mà bị…
– Thôi, chuyện của người ta, mình xem thế không tốt đâu – Em triết lý
– Ơ… – Tôi đớ cả miệng chẳng biết nói gì thêm
Đang tò mò giữa hai người họ có quan hệ như thế nào, chuyện gì đang xảy ra mà lại có những câu nói như thế. Trogn đầu tôi bắt đầu suy nghĩ vớ va vớ vẩn trong lúc đi cùng người con gái ấy.
– Nếu thằng Tùng quen chị Thảo thì chắc rằng biết nhà nội thằng Đức nhưng tại sao nó lại không biết đường đi vào ? Lạ nhỉ, nếu thằng Tùng đã quyết định cưa chị Thảo thì chắc rằng thằng Đức cũng biết. – Cái đầu tôi sắp nổi tung.
Những câu hỏi mà không có câu trả lời liên tục xuất hiện, rất tò mò chứ chẳng đùa, chị Thảo cũng được coi là xinh, nếu thằng Tùng mà cưa được chắc chắn là phúc phần của nó rồi. Hai đứa tôi đi vào đến trong nhà thằng Đức, lúc này rất đông mọi người đang ngồi vào bàn ăn, đám bạn của tôi cũng đang ngồi trong mâm, nổi bật hơn ai cả với màu xanh của đồng phục thể dục, bọn này ở dơ vãi.
– Ủa… – Bạch Yến có chút gì đó bất ngờ.
– Gì thế – Tôi quay mặt ra hỏi em.
– Thảo với Tùng kìa – Em chỉ về hướng kia.
Nơi mà thằng Tùng đang chạy bàn, nơi mà Thảo đang ngồi cùng với Như đang nấu nướng gì đấy. Tôi chợt thấy lạnh xương sống kinh khủng, lúc nãy đúng là nhìn thấy thằng Tùng với chị Thảo đứng ở ngoài đó nói chuyện, nếu tính theo thời gian thì cuộc nói chuyện của hai người họ dài hơn và không thể nào hiện hữu ở đây. Hai đứa tôi lại vào trước nữa, có một sự không hiểu nặng ở đây.
– Thế là sao ? – Tôi đưa mắt nhìn người con gái thông minh ấy.
– …. – Em không nói gì cả mà chỉ biết nhún vai thể hiện một cách bó tay chứ chẳng biết nói gì.
– Không lẻ gặp ma – Tôi nói thầm trong bụng.
Em kêu tôi đi kiếm gì ăn đi, em đi tắm. Tôi nghe lời một cách ngoan ngoãn, bước lại sung họp cùng với những đứa bạn của mình. Bọn nó đem tôi ra tra tấn đủ kiểu hết ấy, hỏi tôi với Bạch Yến đi đâu thì nói đúng sự thật bọn chúng không chịu, bó tay thật mà. Phút giây đầu bàn ăn còn nhiều món chứ về sau vơi đi một phần, công nhận món ăn ở những vùng quê như thế này ngon thật. Nào là cù lao, thịt xào… đủ thứ hết, tuy dân dã nhưng rất ngon và hợp với khẩu vị.
Đám giỗ khá lớn và đông người, người đi qua đi lại tấp nập nhìn mà choáng cả con mắt lên, tôi thì chẳng biết làm thế nào chỉ biết ngồi nhìn mà thôi. Lúc đó đã gần 23 giờ rồi, đến cái tiết mục đêm khuya là ca hát và không thể thiếu rượu, bia. Thằng Đức đem ra hai cho to đùng dạng nước ngọt nhưng trong đấy đầy rượu và ngày hôm nay chính là ngày đầu tiên tôi làm quen với rượu.
Bọn nó hình như thằng nào cũng biết uống, uống như trâu uống nước đìa, lúc đầu còn ái ngại chứ lúc sao thì khỏi cần phải nói, chỉ trong chốc lát đã vơi đi hai chai. Tôi uống ly đầu, cảm nhận được một dòng nước đắng, cay xòe chảy từ miệng mình xuống ruột gan, không có từ nào để diễn tả, chỉ có một cảm giác đứt từng khúc ruột và đã mà thôi. Sướng hơn cả bia chứ chẳng đùa.
Bạch Yến cùng chị Thảo cũng tham gia cuộc vui, thằng Đức đã ngà ngà say với độ cồn mạnh của rượu, nó bước lên biểu diễn những bài hát mà mình yêu thích và đây cũng chính là lúc những gương mặt ưu tú có giọng hát hay bước lên trình diễn. Ba người con gái ấy cũng lên hát, Bạch Mai và Như đi tắm ( Bạch Yến đưa đồ cho mặc ) trong họ thật xinh xắn với những bộ đồ mà thường ngày tôi thấy Bạch Yến mặc. Bữa nay nhìn Bạch Mai em đẹp quá thể, trong xinh xắn với mái tóc xõa hai bên đôi vai mỏng manh, đôi mắt thì long lanh chẳng khác gì một quả cầu pha lê tuyết đặt ngay giữa dòng nước suối thanh khiết.
Ba người con gái ấy lên hát một bài gì đấy, tôi quên mất tiêu cái tên rồi, không nhớ rõ là gì nhưng khán giả ở dưới từ già đến trẻ đều vỗ tay. Không biết có phải vỗ tay vì sắc đẹp hay vỗ tay vì giọng hát hay nữa, bọn chúng tôi đã khuấy động không gian yên tĩnh của vùng quê vốn thanh bình.
Giọng hát tôi không được hay cho lắm nhưng đủ để trình diễn và đây chính là lần thứ hai trong đời hát trước đám đông như thế này, ban đầu có một chút rung sợ nhưng lúc sau chẳng hiểu tại sao, Bạch Mai đã đứng bên cạnh song ca cùng tôi. Một ca khúc đấy đáng lẽ có hai người khác, ban đầu chỉ có một và bây giờ đã có hai, hoàn chỉnh rồi còn gì.
– Cảm ơn cậu nhé – Tôi mỉm cười nhẹ.
– Có gì đâu ngôc à – Em mỉm cười tủm tỉm trong dễ thương.
– Thôi xuống dưới – Tôi và Bạch Mai bước lại chỗ ngồi lúc nãy.
Hình như lúc này giữa tôi và Bạch Mai có một khoảng cách gì đó, em ít nói chuyện với tôi, lâu lâu đi ngang thì tặng cho một nụ cười say đắm đủ làm cho trái tim của một thằng con trai ngất ngây đến từng phút từng giây. Tôi yêu cái nụ cười thiên thần ấy, nụ cười trong xinh xắn với đôi môi tủm tỉm chẳng khác gì Bạch Yến. Tôi chỉ muốn cắn nó một phát thôi, thèm như thèm kẹo ấy @@.
Tôi chẳng cầm cự được lâu nên không uống nữa, ba người con gái ấy cũng giống tôi, sung sướng gì đâu, bọn kia tung ra những tuyệt chiêu khó đỡ nhưng lần này ba người con gái xinh đẹp thông minh ấy phối hợp với nhau thì bọn kia chỉ biết ngồi mà hóng gió mà thôi. Bà Quỳnh và Nguyệt bị bọn nó ép uống hai ly say đưa vào phòng ngủ, tôi thấy kết quả không được hay cho lắm nên nháy mắt cho ba người con gái kia đi về nhà bên kia nơi đóng quân mà ngủ chứ ở đây một tý là…
– Say chưa cậu – Bạch Mai về với tôi, Bạch Yến và Như bảo là ở bên nhà giúp gia đình.
– Còn tỉnh lắm nè – Tôi thấy hơi choáng choáng
– Mặt đỏ thế kia. – Em lè lưỡi trong dễ thương.
– Hì hì – Tôi gãi đầu.
– ….
Lâu lắm rồi hai đứa mới nói chuyện với nhau gần gũi đến như thế, tâm trạng cảm thấy thoải mái dễ chịu khi tiếp cận người con gái ấy, tôi chẳng biết a9y6 là phúc hay là phần mà mình để dành kiếp trước nữa. Về bên nhà chẳng có ai cả, bà Quỳnh và Nguyệt thì chui vào phòng ngủ rồi, tôi và Bạch Mai ngồi vào cái bàn gỗ đặt phía trước nhà với bình trà. Tôi rót trà ra ly định uống…
– Này, đừng uống – Tiếng nói phía sau lưng.
– … – Tôi quay mặt đưa mắt nhìn về phía sau, đó không ai khác chính là Như, trên tay em cũng có cầm một ấm trà.
– Này, uống trà này đi, trà đó từ chiều đến giờ – Em nhăn mặt trợn mắt nhìn tôi, trong đáng ghét nhưng dễ thương.
– Cảm ơn – Tôi rằng giọng.
Em cầm bình trà để bình trà nóng hổi, tỏa mùi hương thơm ngát xuống lấy đi cái bình trà mà cho rằng đã từ chiều bây giờ uống không được, em bước ra phía sau chắc là đi về nhà bên kia rồi. Tôi mỉm cười nhẹ nhàng với người con gái ấy, thật là chu đáo, đến cái mức mà tôi uống trà em cũng đoán được.
” Lúc đó mình đưa tay ra cản cậu ấy nhưng thật không may mắn lời nói nhanh hơn hành động… ”
Vừa quay mặt qua thì thấy nụ cười thiên thần của Bạch Mai, em cầm ấm trà lên, nhẹ nhàng rớt và cái ly đưa cho tôi. Mùi hương của trà dễ chịu thật, không giống như những loại trà bình thường, tôi đoán được điều đó vì rằng ở nhà có người bố và ông rất thích uống trà, hình như họ uống trà gì rồi thì tôi cũng đều thưởng thức qua thì phải. Mùi hương nồng nàn, thông mũi, giải tỏa luồng khi ở tam kỳ kinh mạch khi hít phải nó, cái mùi trà quen quen. Tôi đưa từ từ vào miệng mình cảm nhận nó, có một tý vị chát nhưng hơi tý cay xòe, trà đắng cả miệng nhưng không vươn vấn, nó trôi qua như một dòng nước vừa đi ngang. Vào đến bụng, nó như đang khứa bỏ những phần trong cơ thể, nóng đến từng chỗ, nóng hơn những ly rượu lúc nãy mà tôi uống. Dễ chịu thật, mồ hôi ra cũng hơi nhiều rồi đấy.
– Khăn giấy nè cậu – Bạch Mai đưa cho tôi chiếc khăn giấy.
– Ừa – Tôi nhận lấy và mỉm cười nhẹ nhàng.
Người con gái uống trà không đổ mồ hôi mà chỉ có một mình tôi thôi, nước trà giống như một thứ gì đó để giải nhiệt ấy, giải những ly rượu đang ở trong người tôi ở dưới dạng mồ hôi, uống mới có một hai ly mà đầu óc đã tỉnh táo hơn bao giờ hết, không còn mụ mị và choáng váng như lúc nãy. Nếu bạn say thì tôi khuyên nên làm một tách trà từ từ mà thưởng thức, nhanh chóng tỉnh lắm đấy, mình đã nghiên cứu qua bao lần khi lâm trận.
Hai đứa nói chuyện nhí nha nhí nhố với nhau, tôi cũng thấy mệt nhọc trong ngày hôm nay nên đi ngủ, Bạch Mai nói qua nhà bên kia giúp gì đó, kêu ngủ trước đi và không quên nở nụ cười thiên thần rồi chúc ngủ ngon. Một câu chúc đầy ngọt ngào và ấm áp.
Trong cơn ngủ mê tôi cảm nhận được một thứ gì đó chạm nhẹ vào người của mình, lúc đi ngủ thì tôi nằm ngoài cái giường trước nhà cho mát vì không có quạt gió gì cả rất khó ngủ nhưng may mắn thay đây là ngôi nhà ở vùng quê nên rất mát mẻ. Tôi thức dậy ngay vì linh cảm mách bảo mình như thế, nhanh chóng tôi quơ tay qua chọp lấy….
Thì ra đó là bàn tay của một người, rất ấm áp…
– … – Tôi mở mắt nhanh ra nhìn xem đó là ai nếu ăn trộm cho một phát…
– … – Đôi mắt long lanh ấy cũng nhìn tôi.
Tôi hơi bị bất ngờ, đó không chính ai khác là Bạch Yến, em đang khoác lên người tôi cái chiếc áo mà lúc trời mưa đã khoác cho em, nhanh chóng tôi bật người dậy, từ từ bước ra vì những thằng bạn của mình đang say như cái gì vậy, nằm tứ lung tung, nếu mà làm cho bọn nó tỉnh giấc thì đảm bảo ngày mai có chuyện chẳng lành.
Tôi đã thoát xuống an toàn, Bạch Yến dùng đôi mắt long lanh với vẻ chẳng hiểu gì nhìn tôi, rất muốn nói điều gì đó, khỏi đoán cũng biết kêu đi ngủ tiếp đi nhưng tôi thì đã tỉnh ngủ rồi, chẳng buồn mà ngủ tiếp nữa. Dẫn người con gái ấy đi qua kế bên nhà là một khoảng đất rộng thênh thang, kế bên là con sông với tiếng dòng nước chảy giữa đêm khuya thanh tĩnh. Nếu tôi nhớ không nhầm thì lúc đó chỉ mới hơn 3 giờ sáng rồi tức là bản thân chỉ ngủ được 1 tiếng mà thôi, chắc là do tác dụng phụ của trà đây mà.
Em cứ đi phía sau mà không nói gì cả, những cơn gió lộng qua cũng mát, tôi có cầm trên tay cái áo mà em khoác lén lên người mình. Lúc chiều đi tắm với đám bạn tôi có để ý một chiếc ghe to chẳng biết của ngay đậu ngay trên con sông ấy nên bây giờ muốn ra đấy nghịch nước và ngắm trăng sao dù đường đi có hơi đẫm ướt khó đi do trời mưa.
Đến nơi…
– Qua được không cậu ? – Tôi hỏi em khi thấy tấm ván nhỏ bắc qua.
– … – Em gật đầu nhẹ.
Tôi nắm tay dẫn em đi qua, những bước đi khập khễnh, một tý nữa là hai đứa xuống tắm sông rồi chứ chẳng đùa. Tôi quan sát kỹ lắm mới dám dẫn Bạch Yến vào đây nghịch vì trong ghe chẳng có một ai cả. Hai chúng tôi chỉ ngồi trước mũi neo của chiếc ghe thôi chứ không có đi đâu cả, một cảm giác dễ chịu ùa về.
– Cậu gan quá ha.
– Hừ, nghề của tớ mà lị.
– Người ta bắt được thì sao. ?
– Thì….
– Thì sao ?
– Vào đồn công an ngồi chứ sao.
– Hứ ^_^ – Em đánh nhẹ vào vai tôi.
– Trời tĩnh, gió lặng, nước trôi – Tôi dùng 6 từ để miêu tả cảnh vật ở đó.
– Văn chương ghê ta.
– Ừa, mát cậu nhỉ.
– Ừa, ở đây dễ chịu hơn thành thị.
– ….
Hai đứa tôi nói chuyện vu vơ với nhau, chỉ có một điều ước lúc đó là chiếc thuyền sẽ chạy, đưa hai chúng tôi xuôi dòng nước đang hối hả chạy ra cửa sông lớn, chắc là biển đây mà. Không gian đúng là tĩnh lặng thật đâu đó chỉ nghe được những tiếng ồn ào trong nhà cộng với tiếng dòng nước chảy róc rách, những con đom đóm sáng tỏa trên những hàng cây hai bên mép sông.
– Đẹp quá cậu nhỉ. – Em chỉ vào một ngọn cây đang có hàng tá con đom đóm sáng tỏa.
– Ừ. – Tôi cảm thấy rất dễ chịu, không gian thế này mà có một người con gái đẹp như một nụ hoa với hương hoa thơm ngát thì còn từ gì để miêu tả nữa chứ.
Ngọn cây ấy có lẽ sáng tỏa nhất. Có vẻ em rất thích thú với cảnh tượng như thế này, ngồi ngắm nhìn mải miết. Tôi thì thích ngắm người con gái hơn nhưng khoảng cách hai đứa rất gần, chẳng may khùng khùng lên thì có chuyện không hay xảy. Tôi cùng em ngồi ngắm không gian yên bình và tĩnh lặng của vùng quê ấy vào một đêm trăng thanh gió mát….
– Làm bạn gái tớ nhé – Tôi quay qua nói với em
Người con gái ấy không nói gì cả nhìn tôi với ánh mắt đầy ngạc nhiên……
Em có vẻ đang suy nghĩ câu trả lời, còn tôi thì rất hồi hợp..
Và…
Chap 114:
Dòng nước êm ả lặng lẽ trôi với những ngọn sóng nhỏ lăn tăn in bóng vầng trăng sáng tỏa, cái mùi hương hoa dễ chịu một cách nhẹ nhàng đầy quyến rủ của em thoang thoảng đâu đó cận kề bên tôi, làm cho cái không gian ấy trở nên thanh bình. Chìm đấm vào trong sự cảm nhận, tôi chẳng bao giờ quên cái thứ cái ấy kì lạ trong bản thân của mình, nó rạo rực như một ngọn lửa đang bùng cháy, vực dậy khỏi con người mà giờ này đáng lẽ nằm trong phòng làm một giấc ngon lành. Những ly rượu nóng gan cả người ấy cũng tan biến đi khi nào, những mệt mỏi của một ngày đạp xe cũng vụt theo những cơn gió nhẹ của màn đêm đang có. Tôi tò mò cái cảm giác của người con gái ấy lúc bấy giờ, chẳng biết Bạch Yến có như mình không chỉ thấy được đâu đó ánh mắt đầy xa xăm nhưng trong đấy chứa đựng một thứ gì đó sáng rực. Bỗng em quay sang nhìn đôi mắt của tôi đang chầm chầm nhìn em, giật thoát cả người…
-… – Tôi lúng túng chẳng biết làm gì khi bị người con gái ấy phát hiện mình nhìn trộm, xấu hổ kinh khủng.
– Hihi – Em nở nụ cười trong sáng.
-… – Tôi ngây người ra đoán nhận nụ cười say đắm ấy.
Em lại quay đầu đi nhìn theo hướng xa xăm dòng nước chảy lăn tăn những ngọn sóng nhỏ xíu,…
– Nếu được đi ra khỏi đất nước Việt Nam, Tâm sẽ đi đâu – Giọng nói ngọt ngào vang lên.
Tôi khá bất ngờ với câu hỏi của em, trong đầu đã có những suy nghĩ vì từng nghi về điều xa vời này nhưng không ngờ bây giờ lại lấy để đối đáp cho người con gái ấy. Tôi nhanh chóng trả lời mà đâu có biết rằng, câu trả lời ấy sau này sẽ trở thành một trong những điêu mà mình phải vắt óc suy nghĩ để tìm ra manh mối. Một đêm trăng thanh tĩnh ở vùng quê bình yên..
– Ừ! Tớ thích đi nước Anh. – Tôi tủm tỉm đáp.
– Tại sao? – Em quay mặt sang hỏi.
– Tớ rất thích được ngắm sương mù vào mỗi ngày và được nhìn xem đồng hồ to lớn ở nước Anh như thế nào.
– Hihi, Thế cố gắng học tiếng anh vào nhé – Em tủm tỉm đáp.
Thôi chết! Em nói đến đây tôi mới chợt nhớ ra, cái ngôn ngữ Anh quốc sử dụng là một trong những thứ mà tôi rất dở tệ. Bây giờ mới biết rằng ước mơ của mình quá xa vời chắc chắn rằng sẽ không thực hiện được nhưng đời không như mơ…
Ngồi thêm một tý nữa thì em bảo đi vào nhà, ngồi hoài bị cảm ấy, người con gái ấy nói thì tôi nghe chứ có dám cãi một tý tẹo nào đâu. Bước vào trong nhà thì mọi người đã thức rộn rã để làm những món ăn để chuẩn bị cho buổi sáng cúng lên bàn thờ, công nhận một cái đám ở vùng quê cũng có những nét đáng để mong chờ vào một ngày đám tiệc nào đó. Mọi người thì đông đủ, rộn rã tiếng cười nói, không phải giống thành thị bước ra nhà hàng rồi người ta làm sẵn đồ ăn đâu nhé. Người dân ở đây một tay chế biến những món ăn, đặc biệt là thơm ngon bổ dưỡng, ôi tôi yêu cái vùng quê này quá đi thôi.
Những đứa con gái trong lớp cũng không tỏ ra là những tiểu thư đâu nhé, họ giúp đỡ gia đình của thằng Đức, những người dân mộc mạc giản dị ấy cũng tỏ ra hiếu khách và rất nể phục những tiểu thư. Chắc họ ngỡ rằng những người đấy không biết nấu ăn nhưng sai lầm rồi, trong những người đó có hai đầu bếp đấy, Như và Bạch Mai, bây giờ lại thêm Bạch Yến nữa rồi. Tôi mỉm cười nhẹ nhàng nhìn cái khung cảnh ấy rồi quay về cái nơi cư trú của những thằng con trai đang say mèm rượu kia. Bạch Yến đi rồi, không còn ai cả, buồn chán. Tôi leo lên chiếc võng lắc qua lắc lại chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau là ngày cuối cùng bọn tôi ở cái làng quê mộc mạc này, người kêu thức dậy vẫn quen thuộc không có gì xa lạ đó là Như. Trên tay em có cầm một cái bàn chải đánh răng mới toanh với cây kem đánh răng, không nói không rằng ném cho tôi rồi đi vụt ra phía sau. Chỉ biết tủm tỉm người con gái ấy bước đi mà thôi, người gì đâu mà xinh xắn dễ thương không có chỗ chê.
Đám bạn ấy đã thức hết rồi, bọn chúng tụ tập ở nhà sau để vệ sinh cá nhân, tôi đợi cả buổi mới bước lại cái lu nước, nước rửa mặt mát lạnh sản khoái tâm hồn kinh khủng. Đúng là đậm chất một vùng quê mà.
Buổi tiệc hôm ấy cũng nhanh chóng trôi qua với những món ăn ngon lành mà theo tôi đoán là do chính những người con gái ấy làm. Tôi kết nhất cái món nấu tiêu gì đấy, miếng thịt heo mềm mại, có hương vị rất ngon ngọt, cái đấy tựa tựa như cà ri nhưng không phải, cái món mà tôi yêu thích nên kết nó luôn. Rất may trên bàn ăn hôm nay không có những chai rượu hay những lon bia mà dù có thì đám bạn của tôi cũng không uống nổi nữa đâu, nhìn mặt đứa nào đứa đấy bơ phờ do rượu bia oanh tạc vào lúc tối rồi.
Khoảng trưa hơn 10 giờ thì chúng tôi chia tay gia đình của thằng Đức ở đây, họ rất niềm nở vui vẻ và không quên mở những lời mời lần sau hãy về đây để họ có thể làm nhiều hơn thế nào. Một thứ gì đó tồn tại trong trái tim của tôi. Thằng Đức cũng theo cả bọn về luôn. Trên con đường đất đầy những lầy lội trơn dễ té vì sáng trời hơi âm u không có ánh nắng mặt trời…
– Đệch – Thằng Chung may mắn đưa tay và cây dừa nếu không thì té rồi.
Nhưng sau chữ ấy thì…
– A..á – Vâng đây là tiếng nói của thằng Đức.
Nó còn hơi say rượu vào buổi tối, khỏi nói kết quả tôi cũng biết chắc là nó đã té. Ôi thôi lúc bước ra trang phục còn sạch sẽ mát mẻ lắm ấy vậy mà bây giờ đã đầy đất cát ướt, nhìn khuôn mặt thê thảm của nói khi chúng tôi đưa mắt nhìn.
– Thôi, kệ đi, ra kia rửa rồi về – thằng Hùng ể oải.
– Ừ! – Nó đáp ngắn gọn.
Đi hết con đường ấy điểm lại danh số thì vẫn đủ nhưng có vài người đầy đất bùn, đa số là thế nhưng con trai thì nhiều con gái thì chẳng có ai. May mắn cho tôi là lúc bước vào con đường ấy, Bạch Mai kêu bỏ dép ra đi chân không để dễ bám đất nếu không thì cạp đất từ lâu rồi.
Ngày hôm ấy thật vui vẻ, bọn tôi lại phải về với cái nơi nhốn nha nhốn nháo với những kỷ niệm đáng nhớ của tuổi học trò đâu đó cũng có sự nuối tiếc khi ra về, những thằng bạn thì đưa ánh mắt trìu mến nhìn chị Thảo, nếu thằng Tùng với thằng Đức đánh bọn nó thì chắc đứng ngắm con gái nhà người ta cả buổi rồi. Nói ra cũng thấy lạ lạ, thằng Tùng vẫn không thay đổi nét mặt, không có một biểu hiện gì gọi là buồn khi chia tay vùng quê này. Thấy cũng lạ nhưng thôi cũng kệ. Tạm biệt vùng quê thanh bình và yên tĩnh, trong mỗi chúng tôi đều khao khát rằng một ngày nào đó không xa được đặt chân và nơi ấy…
Đến chiều gần tối thì tôi, Như và Bạch Yến đã đặt chân xuống cái cỗng nhà quen thuộc, đi mới có một ngày mà nhớ nó làm sao, đi có một ngày mà như đã đi từ lâu lắm rồi. Đúng là khi xa quê hương mới biết được cái mùi vị nhớ nhung thế nào, nhớ còn hơn nhớ người yêu chứ chẳng có đùa đâu.
Bố mẹ và hai người anh chạy ra mở cửa cho ba đứa vào, hai bậc phụ huynh thì ríu rít hỏi han hai người con gái xinh đẹp kia, hai thằng anh khốn nạn cũng chớp nhanh lấy thời cơ để tán gái. Ôi thôi đời nó khổ, tự nhiên cảm thấy mình bị lẻ loi, giống như hai người họ mới là con của gia đình này, tôi biên thành một đứa ở ké từ khi nào rồi. Đời đúng là không như mơ mà. Tôi bước vào nhà vứt cái ba lô xuống bộ sa lông rồi chạy nhanh lên phòng tắm rửa để đi đánh một giấc ngủ dài cho khỏe trong người.
Giống như một cái thứ gì đó bí ẩn trong những giấc ngủ tôi, cảm nhận được thứ gì đó đấy ấm áp đang bao quanh lấy khắp cơ thể của mình tạo nên một giấc ngủ ngon. Cái thứ cảm giác ấy vô hình. Vẫn như mọi khi, ngủ xong thì đã có thức ăn chuẩn bị để sẵn trên bàn học, chỉ cần việc tôi ăn và học bài thôi.
– Hây dà.! – Bước đến cái bàn học của mình.
Tôi tìm kiếm quyển tập toán để làm bài tập thì thấy một tờ giấy trắng trắng mới nhớ ra đó là tờ mật mã của Diễm Trúc, đến hiện tại chẳng biết trong đấy viết cái mô tê gì nữa nên để đấy, dẹp vào ngăn tủ để khi nào rảnh ngồi giải mã. Tôi giải đi giải lại những bài tập toán để đối phó với ” đại ác ma “.
Hây dà, cuộc đời chỉ ăn rồi ngủ rồi nghỉ thì buồn tẻ quá…
– Thôi đi ngủ cho đời nó bớt buồn.
– Cốc..cốc – Chẳng biết ai mà gọi đúng lúc thế.
Tôi bước ra mở cửa, nếu là hai thằng anh thì chắc chắn sẽ kiếm chuyện để gây sự nhưng đứng trước mặt là người con gái xinh đẹp ấy thì nỡ lòng nào trách mắng chứ. Tôi nở nụ cười hiền hòa đối mặt với người con gái ấy…
– Tâm, chở Yến về nhà lấy một ít đồ kìa – Tiếng mẹ tôi vang lên ở dưới nhà.
Và sau đó…
– Hihi, làm phiền cậu quá – Em tươi tắn như một đóa hoa.
Cuộc đời của tôi gắn liền với con gái hay sao ấy, chẳng thể mở miệng nói một câu từ chối gì cả, chỉ biết y lệnh mà làm thôi. Tôi chạy vào thay chiếc áo thun ba lỗ ra, mặc vào chiếc áo sơ mi vì rằng quá quen thuộc khi đi những buổi tối cùng em hoặc Như, khi đó sẽ không được yên ổn nếu mặc áo ngắn tay. Khổ thế đấy.
Trời đã vào khuya rồi, không lạnh lắm vừa đủ để mát mẻ thôi. Người con gái ấy khoác lên người một chiếc áo ấm màu đen càng tô đậm thêm nét quý phái sẵn có, chắc chắn rằng đi ra đường sẽ nhiều người ngắm nhìn đây. Tôi thả từ từ trên con đường đang đông đúc người dân qua lại, chạy vào tuyến phố 30 tháng 4 thì không khí bỗng chùn xuống đâu đó chỉ có những chiếc xe chạy qua khấy động không gian yên tĩnh ấy. Em và tôi im lặng, giữa hai đứa có lẻ chẳng còn gì để nói nữa nên chuyển sang chế độ cảm nhận hết rồi.
Chiếc cổng quen thuộc hiện ra, căn nhà đặc biệt nhất ở khu đất cũng có ở đó với thiết kệ là lùng của thời bấy giờ. Em mở cửa ra với chiếc ỗ khóa kí tự bí mật thế này chẳng có thằng ăn trộm nào vào được đây đâu nhễ. Em kêu vào nhà ngồi nhưng tôi nhanh chóng từ chối, em bảo đi nhanh ra, thật nhanh thật, chẳng mất nhiều thời gian người con gái ấy bước ra với một túi ba lô. Tôi nhẹ nhàng chìa tay ra nhận lấy rồi bỏ vào cái rỗ. Thế là đi về nhưng đời nó không như mơ…
Tôi lại dở chứng không muốn về nhanh nên đánh một vòng toạc chạy ngược theo đường Hùng Vương chứ không đi theo ngã tư Lý Tự Trọng mà lúc nãy đi, đi ngang thấy một tiệm cà phê không khí mát mẻ nhưng bên trong đang rộn rã những tiếng hát, cảm thấy ngẫu hứng lâu quá rồi không có dịp ngồi trong quán cà phê nhâm nhi ly nước rồi được nghe người ta hát. Tôi thích điều đó nên tạt xe vào và trong đầu cũng có một sự gì đó lợi dụng người con gái ngồi sau lưng.
– Hehe, có người đẹp đi cùng, ta có dịp ngẩn mặt. – Tôi cười thầm trong bụng.
Em không hỏi gì cả chỉ biết lặng lẽ bước đi cùng tôi, có một sự lạ lùng nào đó ở đây chính là xe máy nhiều nhưng chỉ có một thằng như tôi đi xe đạp, đáng lẽ cái thằng giữ xe phải khinh gì đó nhưng nó không nói gì cả, điều này chứng tỏ bạn đi với một người con gái xinh đẹp dù nghèo đến mấy thì người ta phần nào cũng có sự ái ngại ở đây. Tôi và em bước vào trong, đúng là mọi người đang hát hò, cũng đúng trạng tuổi, chọn ngay một cái bàn có góc khuất tránh sự chú ý tôi bước lại đấy.
Đến đây tôi nhớ rõ người hát đi xuống nhường chỗ cho một người con trai nào đó chơi guitar, bản nhạc ấy nhớ rõ là…
– Cậu uống gì? – Tôi hỏi em.
– Một ly trà sữa nhé! – Em tủm tỉm đáp.
Tôi đã thấy người phục vụ bước lại…
– Cho hai ly trà sữa.
Em ngạc nhiên đưa mắt nhìn tôi nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang thái độ bình thường với khuôn mặt tươi vui, không khí trong quán cà phê ấy bỗng chùn xuống, những tàn lá cây đun đưa theo những cơn gió, con người đang hòa quyện vào tiếng hát cũng như tiếng đàn guitar từ phía khán đài kia, trái ngược lại những gì lúc nãy. Khuôn mặt của anh chàng đang biểu diễn bài hát ấy luôn dồn trọng tâm về một người nào đó, tôi ngồi ở góc khuất nên không quan sát được kỹ cho lắm.
Bài hát tiếng anh nhưng tôi nghe quen thuộc lắm hình như đã một lần nghe ở đâu thì phải nhưng nhớ không ra, đáng tiếc thật. Trong người tôi tự nhiên muốn biết nghĩa tiếng việt của bài hát ấy vì rằng người ta hát tiếng anh như đang trêu tức mình vậy, hát để cho mình không biết.
– Tiếng việt của đoạn hát ấy là gì thế cậu? – Tôi hỏi em đang say mê nghe khúc nhạc ấy, biết rằng người con gái ấy rất giỏi tiếng anh.
– À…Nếu một ngày nào đó tình yêu này sẽ trở thành hiện thực em sẽ không bao giờ thay đổi ý nghĩ, rằng em sẽ yêu anh mãi mãi. Em không quan tâm rằng mình ngốc như thế nào và em sẽ nói cho anh những điều mà em muốn anh biết, em sẽ để anh biết…Rằng em yêu anh, mãi yêu anh như chuột yêu gạo, dù cho bão tố ngày luôn qua ngày em mãi vẫn ở bên anh. Em nhớ anh, thực sự rất nhớ anh và em chẳng kể dù khó khăn đến mấy em chỉ muốn anh được hạnh phúc… Tất cả mọi đều em sẽ làm vì anh. – Giọng nói ngọt ngào say đắm ấy dịch từng từ từng chữ một trong câu nhớ.