Bố mẹ vừa bước ra thì Bạch Yến bước vào, hình như họ có ra lịch sẵn hay sao ấy, tôi chẳng biết nữa, em bước vào với dáng vẻ vui tươi hồn nhiên nhưng không kém phần xinh xắn vượt trội với mái tóc rẽ sang hai bên vai. Giống Như em đem vào ôi thôi là đồ ăn bắt tôi phải ăn hết cái đóng đó mới ghê, thế là có một buổi tối đầy no bụng.
– No quá. – Tôi than thở.
– Ốm như cây tre thế kia. – Em nhíu mày
– Bữa nay đi học thế nào ? – Tôi đánh sang chủ đề khác.
– Bữa nay có học đâu, nghỉ mà. – Em lấy đồ ăn cho tôi.
– Thứ hai mà nghỉ gì. ? – Tôi ngạc nhiên.
– Người ta mượn học sinh trường mình tham gia mít tinh phòng chóng HIV đấy.
– Thì ra vậy – Tôi hiểu ra tại sao buổi trưa Như lại vào đây.
Vẫn như buổi trưa giữa tôi và Như nhưng lần này là Bạch Yến, cười nói vui vẻ rộn rã hết căn phòng ấy nghĩ lại thấy bệnh nằm ở bệnh viện cũng vui ấy chứ, tấp nập vừa ra vào chăm sóc cho mình đặc biệt hai người con gái ấy, buổi tối lại có người con gái xinh đẹp với mùi hương thơm thuần khiết tao nhã nằm ngủ kế bên, cuộc đời thật sung sướng đó mà.
– Ngủ ngon cậu nhé – Em nói.
– Ừa. – Tôi nằm xuống ngủ.
Một giấc ngủ ngon…
Người con gái ấy không ngủ mà bước ra ngoài nên có mà có những chiếc ghế, lấy bài ra học vì thời gian không cho phép mình ngủ, thật đáng thương. Tội cho người con trai đang nằm yên giấc ngủ ngon ở đấy, có biết bao nhiêu người đang lo lắng cho cậu ta giữa đêm khuya thanh tĩnh thế này chẳng yên giấc ngủ ngon được ấy vậy mà cậu ta ngủ ngon lại mơ màng đến những chuyện viễn vong xa vời thế kia.
Tầm 1h giờ khuya,…
Tôi giật mình thức dậy, trong giấc mơ ấy người con gái xinh đẹp Bạch Yến đã biến mất mà không để lại một chút gì đó gọi là manh mối để tìm theo, những giọt mồ hôi trên người tôi đỗ xuống như tăm, tôi rất lo lắng sợ hãi, sợ rằng cái giấc mơ biến thành một sự thật đầy phũ phàng. Con mắt láo liên láo lác nhìn khắp căn phòng ây chẳng thấy người con gái đấy đâu, nỗi niềm lo sợ ấy càng ngày càng tăng lên. Tìm kiếm bằng ánh mắt trong sự đen tối của căn phòng, chẳng biết em đang ở đâu, tìm hết ngõ ngách trong căn phòng ấy, người con gái xinh đẹp ấy đã biến mất.
– Đâu rồi ? – Cái cảm giác của cái đêm hội chợ lại ập về.
– Cậu đi đâu rồi Yến. – Tôi nói đủ trong căn phòng đấy nghe.
Nhìn ra phía cửa sổ nơi mà màn đêm đang hiện hữu một cách đen tối, chẳng có gì ở đó ngoài những cành cây, chẳng lẽ người con gái ấy đã trở thành một quan trọng đối với tôi hay sao, chỉ biến trong tích tắt ấy vậy mà đã nhốn nha nhốn nháo lên. Rất muốn đứng lên để chạy đi tìm Bạch Yến nhưng cái chân của tôi tê cứng không đi được, một tý nữa là phá hoại cái chân rồi. Tôi lấy lại bình tỉnh thở từ từ, tìm kiếm nhịp tim bình thường, không để cho nó dập nhanh và rối nhịp. Tôi tựa vào chiếc gối ấy, nhìn ra cánh cửa kia, đoán chắc là từ đây đến sáng em cũng bước vào, ánh mắt lim dim trong sự buồn ngủ nhưng không hề nhắm lại hoàn toàn vì rằng đang mong đợi, đang mong đợi người con gái kia bước vào…
Khoảng 30 phút sau…
– Cạch – Tiếng mở cửa vang lên.
Cái tiếng ấy vang lên chợt đêm tôi ra khỏi giấc ngủ, niềm hy vọng nó cũng tỉ lệ thuận với cái thứ tiếng đấy…
– Trời, sao cậu chưa ngủ ? – Em thốt lên.
Tôi rất muốn chạy đến ôm lấy người con gái nhưng cái chân và đầu óc mình không phép làm cái việc ấy…
– Cậu đi đâu thế ?
– Đi học bài nè ? – Em tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn tôi.
Hai đứa nhìn nhau trong đêm tối… Em từ từ bước lại gần vẫn giữ nguyên ánh mắt ngạc nhiên với nhiều câu hỏi muốn được tôi trả lời, tôi thì thở phào nhẹ nhõm vì biết đó rằng đấy là một giấc mơ nhưng nào đâu có ngờ cái giấc mơ ấy tương lai sẽ biến thành hiện thực một hiện thực đối với tôi là một thử thách đầy cực khổ và gian truân.
– Ngủ đi – Tôi thấy vẻ mặt phụng phịu ấy nên xui lòng.
– Ờ – Em đáp nhẹ nhàng
Tôi nằm xuống nhắm mắt lại ngủ, người con gái ấy nằm trên cái bàn khoanh tay lại ngủ trong thật dễ thương nhưng có một cái gì đó ngăn cản đôi mắt của tôi không cho nó nhắm lại, khó ngủ thật. Mọi bữa ở nhà tỉnh giấc chỉ cần nhắm khít mắt lại là ngủ được nhưng bữa nay thì không. Tôi quay người sang Bạch Yến thì em cũng chưa ngủ đưa ánh mắt long lanh sáng tỏa trong màn đêm nhìn về phía tôi.
– …
– … – Cả hai đứa không nói gì mà đưa ánh mắt long lanh nhìn nhau.
– Sao không ngủ ? – Tôi lo lắng về sức khỏe của em.
– Ngủ hỏng được, còn cậu.
– Ngủ cũng không được.
– Hihi – Nụ cười ngọt ngào.
– Tớ muốn ra ngoài.
– Chân cậu thế kia sau mà đi được – Em chỉ vào cái chân của tôi.
– Ờ…thì – Tôi quên mất.
– Thôi, nằm đây đi vài bữa là hết ấy mà – Em trấn an tôi.
– Ừa, cũng chán đấy.
– Ngủ đi nè, giữ gìn sức khỏe nữa.
– Ừa.
Thế là hai đứa tôi lại chúc ngủ ngon thêm một lần nửa rồi ai cũng trở về vị trí của nhau để cho những ngày u ám nhanh chóng trôi qua theo thời gian. Lần này có lẻ tiếng triển tốt hơn, tôi nằm xuống một tý đã chìm vào giấc ngủ say đắm, người con gái ấy cũng như thế, một giấc ngủ không có những sự ám ảnh đầy đáng sợ của giấc mơ đến từ tương lai…
Những ngày tôi ở trong bệnh viện cứ như một cái chu kỳ xoay vòng vòng. Bạch Yến ở cùng với tôi từ chiều đến sáng, có hôm thì Như, buổi trưa và chiều thì ở một mình trong bệnh viện vì họ đi học, tôi phải ở trong đây hết tuần này mới được ra viện, cái chân có vẻ tiến triển tốt hơn không còn những sự đau nhứt, máu dồn về nữa nhưng lâu lâu vẫn còn cái sự tê cứng ở cái chân phải, giống như sắp mất cảm giác vậy đó. Những đứa bạn khốn nạn của mình cũng vào thăm, miễn mỗi lần bọn nó vào là bắt đầu kể những sự tích bất hủ của mình rồi đến chém gió đủ thứ chuyện trên đời cho tôi nghe, vui hết biết luôn ấy, từ từ những sự việc đó trở thành thông lệ trong tuần.
CHAP 110:
Cái ngày cuối tuần cũng đã đến, cái chân của tôi cũng được tháo băng ra nhìn nó cũng như bình thường, cái cảm giác thoải mái hiện hữu xuất hiện giống như một con sư tử được trả về tự do, con sư tử còn được chạy nhảy nhưng tôi phải mất thêm một thời gian nữa mới tiếp xúc được đến trái bóng. Chẳng biết số phận của mình sẽ ra sau nếu không đá bóng nữa, đó là một niềm đam mê không thể nào rủ bỏ được.
Cuối cùng tôi cũng đã được trả tự do, những bước đi đầy khập khểnh, tôi không dám để nguyên bàn chân xuống dưới đất chỉ dám đi nhẹ nhàng cái chân phải của mình thôi, mỗi khi đi hết một bàn thì từ dưới lòng bàn chân đau nhói lên đến tận xương tỷ, chẳng hiểu nổi tại sao. Mỗi lần đi xuống hoặc lên cầu thang nhà thì tôi rất cực khổ thế là địa bàn sinh sống được chuyển dời, bố mẹ lên lầu ở phòng tôi còn tôi xuống phòng bố mẹ.
Mỗi lần đi đâu thì có một người trong nhà giúp đỡ, hai thằng anh tôi cũng thương cho đứa em và trốn mẹ đi đá bóng. Từ khi tôi bị thế này mẹ cấm cửa không cho mấy đứa con quý tử đá bóng nửa nhưng vì niềm đam mê phải chịu thôi. Thời gian dần trôi qua, cái chân của tôi cũng hồi phục, nói đến phải cảm ơn hai người con gái ấy, chăm sóc suốt cho tôi chứ một mình ở nhà những buổi sáng không biết phải làm thế nào nữa. Ngày 20/11 cũng trôi qua rồi, tỉ lệ với nó là những trận đấu vòng chung kết của giải bóng đá của trường sắp diễn ra, cận kề với thi học kì. Chúng tôi đá hết lượt trận tranh giành suất vào vòng 16 đội mạnh nhất sẽ thi học kì một, một năm học nhanh chóng kết thúc qua đi.
– Chân mầy sau rồi – Thằng Tùng vừa thấy tôi.
– Đỡ rồi mầy ơi.
– Đá được chưa ? – Bọn nó lo cái chân của tôi còn hơn tôi.
– Mẹ, thằng phò chân nó thế kia cầu năm sau mới đá được – thằng Chung thở dài.
– Mầy ông thôi đi, cố lên. – bà Trân cỗ vũ.
– Không có nó đá bằng gì ? – thằng Hùng thất vọng.
– Thôi đi, chắc tao đá được mà. – Tôi phủi tay qua mặt.
Ai cũng há hốc mở miệng với câu nói vừa rồi của tôi, hai người con gái Bạch Yến và Như cũng ngạc nhiên với câu nói vừa rồi, với tình hình như thế này thì tôi chắc rằng không thể ra sân được rồi.
– Thôi, để bữa khác nói – Bạch Mai lên tiếng.
Thế là cả bọn giải tán ai nấy đi về chỗ của mình, tôi khỏi cần đi vì bọn này tụ tập chỗ mình mà, cũng có những rầu rĩ về trận đấu sắp đến, không lẻ bao nhiêu công sức bây giờ phải đổ sông, đổ biển hết chỉ vì một tiền đạo bị đau chân hay sao. Tôi không cam chịu số phận nhưng người hiểu rõ cái chân mình lúc này cũng chính là tôi, đi thì nó bình thường có lúc hơi đau nhói một chút rồi cũng vơi đi nhưng chạy thì không hề được, tốc độ không nhanh cho lắm với lại rất khập khễnh, tôi cố gắng che giấu điều này.
Những buổi học nhanh chóng trôi qua, tôi vẫn chạy xe đạp một mình về nhà để chứng tỏ bình thường để mọi người thân nhất là đám bạn bè không lo lắng. Nhiều chuyện xảy ra quá nhiều nên cũng sinh ra mệt mỏi nếu không có hai người con gái ấy ở chung một nhà thì tôi chẳng biết phải làm sao với tình hình như thế nữa, phải nói cảm ơn họ rất nhiều hai người con gái xinh đẹp kiều diễm.
Buổi cơm tối như thường lệ trong gia đình…
Vẫn với những món ăn ngon do Bạch Yến và Như nấu, hai người càng ở gần nhau càng giống hai chị em ruột thịt máu mủ hơn, nhiều chuyện họ hiểu nhau đến bất ngờ, bố mẹ tôi rất hài lòng về hai người con gái ấy, còn hai người anh của tôi thì khỏi nói nhé, tôi thì khỏi bàn cãi có họ nên mới được sung sướng như thế này. Cảm ơn ông trời.
– Cháu xin phép hai bác ngày mai cháu về nhà. – Giọng nói ngọt ngào với câu nói mà trong gia đình tôi không ai mong đợi.
– Sặc . – Anh hai cùng với tôi sặc cơm lên đến tận mũi.
– Sao thế cháu ? – Mẫu thân trìu mến hỏi.
– Sao thế Yến ? – Như cũng ngạc nhiên
Bố tôi không nói gì cả nhưng im lặng lắng nghe tình hình..
– Hihi, cháu về nhanh để lâu rồi cũng lạnh lắm – Em lại diện lý do.
– Để bác kêu thằng Phong và Gia qua dọn dẹp cho, ở đây cho vui – Bố tôi nheo mắt với em.
– Đúng đó – Tôi ủng hộ ý kiến.
– Để may mình qua dọn tiếp bạn, không sao đâu, cứ ở đây đi, một mình tớ cũng buồn lắm – Như lại lên tiếng.
Thế là kế hoạch của em bị phá sản chưa đến lượt mẫu thân tôi mở miệng, tôi thì thong thả ăn vì chắc rằng từ đây về sau người con gái ấy không thể mở miệng nói xin về cái căn nhà rộng lớn ấy thêm một lần nào nửa. Tự nhiên rất sợ người con gái ây bước ra khỏi căn nhà của mình,…
Sáng hôm sau…
– Oầy – Tôi thức dậy chào đón một ngày mới với những ánh sáng ban mai.
Hôm nay sức khỏe dồi dào, tinh thần thoải mái, lâu quá không đi lại những đường quyền của ba môn phái đang ngự trị trong bản thân mình, từ ngày nằm bệnh viện về đến nhà cũng không tập võ mỗi buổi sáng nữa, hôm nay đúng là một ngày tốt. Tôi vệ sinh cá nhân xong xuôi nhanh chóng, khởi động cho nóng người, những màn khởi động kiểu thể dục nhẹ nhàng nhanh chóng vơi đi. Những cú đá đầu tiên ngon lành như trái chanh vậy nhưng đến khi thực hiện cú đá bay thì… chân phải đá không được, làm chân trụ cũng không được, tôi bắt đầu lo lắng.
– Cái đệch gì thế này – Tôi sờ cái chân thì vẫn còn cảm giác, vẫn như bình thường.
Thấy làm lạ quá đi, mình đã bình phục rồi mà tại sao lại như thế, tôi rất lo lắng sợ nó ảnh hưởng thì không hay tý nào, một phần nghĩ là do chấn thương nên không tập nữa, đấm vài cú phát kình lực vận khí cho khỏe người rồi thôi chứ không tập đá nữa, gần thi đấu bóng đá đến rồi tôi không muốn làm một kẻ ngồi ngoài sân dự bị.
Cái gì đến nó cũng đến… Buổi trưa hôm đó tôi chuẩn bị đi học thì bố chạy xe về nhà… đúng lúc ba đứa tôi ra đến sân..
– Chân con sau rồi Tâm ? – Bố hỏi.
– Dạ bình thường, ổn rồi ạ. – Tôi che giấu.
– Thế thì tốt quá, tối nay con với Phong và Gia vào lớp võ của thầy Liêm, giúp thầy biểu diễn khai giảng khóa học mới nhé – Bố nhanh chóng nói ra giống như ma đuổi.
Tôi giật bắn với câu nói vừa rồi, mới sáng nay đá chưa xong thì biểu với chả diễn cái mô tê sất gì, có nước làm trò cường cho bàn dân thiên hạ thì có chứ biểu với chả diễn.
– Vậy nhé, bố đi đây, ba đứa đi học cẩn thận đấy. – Bố nói và…
– Vèo – Tiếng xe chạy mất tiêu.
Thế là những rầu lo bỗng chốc ập xuống đầu tôi càng nhiều, hai người con gái kia thì nhí nha nhí nhố tối nay đòi đi xem tôi biểu diễn, chẳng biết phải làm thế nào nữa. Nói gì nói thầy Liêm cũng đã dạy tôi từ khi còn nhỏ, lúc ấy còn cầm cái bình sữa uống ( đến khi học lớp 3 mới bỏ @@ ), nên tối nay tôi phải đi. Đang đi học nên dẹp chuyện đó qua một bên vì rằng đến tận 19h30 mới vào lớp võ mà ( thường thì 19h30 lớp võ mới mở ). Đi đến đoạn ngã tư Lý Tự Trọng thì gặp hạm đội đám bạn khùng của mình…
– Ê, Tâm, Yến, Như – Thằng Sang lớn họng gọi
Ba đứa tôi nhìn nhau rồi chạy qua bên kia đường 30/4 nơi mà mấy đứa nó đang ú ớ gọi, vẫy tay tùm lum đủ thứ…
– Đi đâu mà đông thế ? – Tôi hỏi bọn nó.
– Đi đám nhà thằng Đức.- Thằng Tùng trả lời
– Đám gì ? – Như hỏi.
– Đám giỗ của ông ngoại nó, đi nhé – thằng Chung ngọt ngào rủ ren hai người con gái xinh đẹp vì Bạch Mai đã yên vị trí đợi chúng tôi bàn bạc.
– Mấy cậu không đi học hả ? – Bạch Yến hỏi cả đám.
– Không, trốn đê, hê hê – Bà Nguyệt rủ Yến.
– Đi đi, trốn một bữa không sao đâu – Bà Huyền dụ dỗ nai tơ.
Tôi đưa ánh mắt nhìn sang hai người con gái, bản thân thì khỏi nói đang chán muốn đi chơi thì đúng lúc bọn này rủ nên chuyện tôi đi cùng bọn chúng là bình thường, chỉ đợi hai người con gái ấy đưa ra quyết định. Bọn nó ra sức thuyết phục bây giờ là thời gian im lặng để chờ đợi đáp án cuối cùng, còn tôi thì dự đoán chắc chắn rằng họ sẽ đi.
– Ừ, đi thì đi – Như đã ra quyết định.
– Các cậu sao thì tớ vậy, hihi – Bạch Yến tủm tỉm đưa ra lựa chọn cuối cùng.
– Ố yes – thằng Tùng mừng như được ai cho quà bánh.
– Đi thôi – bà Kiều Oanh hớn hở.
– Vui rồi – Vẻ mặt đầy tươi tỉnh của bà Trân.
Thế là cả bọn kéo nhau đi thẳng về phía Hùng Vương, tôi hỏi trong đám có ai biết nhà không thì bọn nó bảo thằng Tùng biết, thằng Tùng bảo gần lắm nhưng cả bọn chạy dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa muốn cháy cả đầu chẳng thấy tới đâu, toàn nghe những câu sôi máu không à..
– Tới chưa ? – Tôi hỏi nó.
– Gần đến rồi.
– Mụ tổ độ dừa khô nhà mầy, gần tới với sắp tới – thằng Chung bực bội.
– Xa quá – bà Huyền than thở.
– Xa thật, kiếm chỗ uống nước đi – Bạch Mai đưa ra ý kiến.
Chạy thêm một đoạn khoảng 500km nữa, đứa nào đứa nấy mồ hôi nhễ nhãi thằng Tùng trở thành phạm nhân thiên cổ, chạy hơn 8km mà chẳng thấy nhà ông ngoại của thằng Đức ở đâu, may mắn là bọn tôi thấy được một quán nước mía ven đường thế là cả bọn tấp vào uống. Trưa nắng làm một ly nước mía mát lạnh thì đã gì đâu…
– Đừng uống nhiều cậu – Bạch Mai chặng họng tôi.
– Hả ? – Tôi ngạc nhiên đang khát muốn chết.
– Lấy ly tớ nè – Em đưa ly nước của em cho tôi, không thấy nước đá toàn là nước mía là nhiều.
– Ờ. – Tôi cũng ngoan ngoãn cầm lấy ly nước đó.
Uống ly nước đấy vào cũng có cảm giác lạnh lạnh đấy nhưng không bằng nước đá, có vị hơi mặn một tý, nhưng tôi vẫn uống hết cái ly nước ấy. Nhìn sang Bạch Yến và Như thì thấy ly nước của họ cũng không có đá, tôi lấy làm lại, mọi người thì uống bỏ đá vào nhưng tại ba người con gái này lại uống không đá, khó hiểu thật đấy.
– Thằng Tùng, mầy nói thật đi còn bao xa nữa. ? – Thằng Khôi dứ nắm đấm vào mặt nó.
– 5km nữa. – Nó úp mặt xuống.
– Đệch
– Đùa tao à – Tôi trố mắt rồi.
– Có nhầm không thế ? – Bà Trân phun nước ra.
– …
Cả bọn đứa thì đòi về đứa thì đòi đi tiếp vì hứng thú, cả bọn chia rẻ nội bộ, cuối cùng tôi đưa ra quyết định đi tiếp dù gì cũng gần 13 giờ rồi, đi thêm 5km nữa cùng lắm là 14h30 chứ gì, thế là cả bọn bước ra, người trả tiền nước là tôi, ôi thôi xui vãi, hên là hôm nay đêm tiền nhiều nếu không thì có nước húp cháo.
Đúng như tôi dự đoán, cả bọn chạy đứt hơi thì cuối cùng cái cuâ nói mà ai cũng mong đợi nhất cũng phát ra từ cái miệng chết tiệt của thằng Tùng, lần này nó với thằng Đức phối hợp với nhau cho cả bọn ăn một quả là cay cú đấy mà.
– Tới rồi – Nó chỉ vào con đường đất.
– Ở đây là đâu thế ? – Tôi hỏi cả bọn.
Bọn nó ai cũng lắc đầu, không biết ở đây là ở đâu vì có lẻ rằng cả bọn ít ra khỏi cái thành thị vốn nhốn nha nhốn nháo ấy nên đâu có biết cái vùng quê nông thôn đầy thanh bình và yên tỉnh như thế này, vừa đặt chân xuống chúng tôi đã thấy những con bò đang ăn cỏ, những hàng trúc xanh cao vút, thật là một kỉ niệm khó quá.
Cả bọn lếch thân vào cái con đường ấy, cái con đường mà tôi không bao giờ quên được…
Chap 111:
Con đường đất trải dài thênh thang giữa những cánh đồng, tôi cảm thấy hơi choáng mỗi khi nhìn về phía trước, bọn nó thì nhau một cách đầy e ngại vì muốn chạy xe vào cái con đường này thì phải gọi bằng một cái cực hình chứ chẳng đùa. Đất thì lỏm chỏm mỗi nơi một cục, có chỗ thì ổ gà ở vịt, xung quanh có những hàng cây dừa, những bóng xanh của cây trúc xanh đầu ngõ của làng.
– Gửi xe đâu bây giờ? – Tôi hỏi bọn nó
– Ném đại đây đi – thằng Chung đưa ra ý kiến không hè tồi.
– Vứt đại đi, xe đại không ai lấy đâu – Bà Trang tỏ ra là một người không cần chiếc xe đạp.
– Ừ, lúc đi bằng xe đạp, lúc về bằng xe căng hải nhé – Như nói một câu mà chẳng ai hiểu cái mô tê sất gì.
– Gì? – Thằng Khôi trố mắt ra nhìn.
– Xe căng hải là xe gì thế? – Đến cả Bạch Yến cũng không biết cái loại xe ấy.
Cả bọn đưa ánh mắt nhìn người con gái xinh đẹp ấy đang vuốt tóc mai sang một bên chuẩn bị giảng đạo về cái xe căng hải cho cả bọn hiểu, làm như bí mật dữ lắm vậy, thật là nguy hiểm chứ chẳng đùa. Tôi cũng lấy làm tò mò, từ nhỏ đến lớn giờ có nghe nói đến xe có cái tên kỳ lạ đến thế đâu, đành phải tập trung.
– Căng hải là hai cẳng đó, hihi – Em nói xong rồi bật cười trước vẻ mặt ngố ngáo của cả bọn.
– Bạn này – Bạch Mai cũng tủm tỉm cười.
– Ờ – Tôi đã thông suốt.
– Hừ… – Bà Trang bị chơi 1 vố quả là cay đắng.
– …
Cả bọn đành phải ngậm ngùi ăn quả cay đắng từ người con gái đấy, ai biểu xinh đẹp tài giỏi quá thì có ai dám làm gì chứ. Nói là vứt xe ra ngoài đường nhưng lúc bọn chúng cãi nhau tôi quan sát xung quanh, nói đúng hơn đây là một đồng ruộng mênh mông chẳng thấy được mấy cái nhà, đâu đó xa xa mới thấy được những dãy nhà. Tôi nhanh chóng nhìn qua nhìn lại thì thấy phía bên phải không xa có một căn nhà nhỏ thế là dẫn cả bọn đến đấy gửi xe, thằng Tùng bảo thằng Chung chỉ đi theo con đường này chứ không bảo đi đến chỗ nào thì dừng.
– Đệch mầy đùa à – Sau khi gửi xe xong, hỏi thăm xong, tôi giật mình với câu nói của thằng Tùng.
– Quay lại đó hỏi đi? – Bà Huyền ngoảnh đầy lại cái căn nhà ấy.
– Ừ – Bạch Yến cũng sợ lạc.
– Chân vừa hết đau mà đi thế này… – Tôi lo lắng cho cái chân mình nhưng quên đi cái buổi tối hôm nay mất rồi.
Ba người con gái ấy không hẹn nhau mà đưa ánh mắt nhìn tôi, bọn kia thì không để ý lắm đến đâu nói của thằng đần chỉ nhanh chóng lưu lại những kỷ niệm như thế nào, trong người có một cảm giác vui vui dù gì cũng có ngươi để ý đến câu nói của mình.
– Thôi đi thôi, trưa nắng quá – Tôi kêu cả bọn.
– Ừ, đi thôi, nắng giờ này thường bệnh, hihi – Bạch Yến mà tách bọn ra thì không còn giữ nét lạnh lùng sương băng giá ngọc.
– Let’s go – Câu ra quân quen thuộc của tôi.
Đám bạn làm sao mà quên được…
– Because forever let’s go, hihi – Bạch Mai quay sang nheo mắt sau câu nói ấy.
– Đệch – Tôi giật cả mình.
– Haha, câu nói huyền thoại – thằng Hùng với thằng Sang ôm bụng cười ngoặc nghẽo
– Thôi, đi thôi. – Lần này bà Trân không trêu tôi nữa mà thả cái phao để cứu.
Thế là cả bọn lếch thân xác đi thẳng theo con đường mênh mông đó, đến cả thằng Tùng cũng không biết đường vào nhà ngoại của thằng Đức. Đảm bảo ngày mai đi học thằng Đức sẽ bị cả bọn cho ăn vài đấm vài đá, tôi thấy cuộc đi chơi như thế này giống tra tấn hơn, chạy xe gần 13km từ thành thị xuống một vùng quê nông thôn. Nơi mà trong đám bạn bọn tôi chẳng mấy ai gắn bó với nó nên mọi việc trở nên xa lạ đến khác thường…
– Ê, dừa kìa – bà Kiều Oanh thấy những trái dừa treo tòn ten trên cây.
– Ngộ lắm à – thằng Chung bây vào chọc phá.
– Đồ hâm – Khỏi cần bà Oanh kết tội, bà Trân kết tội giùm.
– ….
Mấy người họ cãi nhau um sùm ở phía trước, tôi đi phía sau với Bạch Yến, hên là hôm nay cả bọn đi chơi lựa đúng dịp mặc đồng phục thể dục nên cảm thấy thoáng mát thổi mát, không khí làng quê cũng bao giờ dễ chịu hơn thành thị nơi mà ồn ào khó chịu. Tôi tận dụng cái cơ hội lần đầu được đi đến một vùng quê bao la rộng lớn thanh bình như thế này, từ nhỏ đến lớn chẳng bao giờ có dịp đi về quê, khi nhỏ hình ảnh cánh đồng lúa bao la xanh ngắt với những cánh cò bay lả bay la hiện hữu trong đầu tôi. Bây giờ mà ai rủ về quê, đi câu cá, đi cắt lúa, trồng mía thì ôi thôi xác định là bỏ mọi việc sang một bên để trở về vói cuộc sống hằng mong muốn. Yêu lắm, yêu cái hình ảnh lắm, yêu quê thương đất nước Việt Nam.
Bọn tôi đúng là cậu ấm và những tiểu thư lần đầu tiên đi về đồng lúa như thế này, đi trên cái con đường đất ấy mà có đứa than vãn là đau chân dù đang mang giày, rồi có đứa lại bảo khát nước nhưng giữa cánh đồng mênh mông chỉ có một con đường xa tít với hàng dừa che mát thế này thì kiếm đâu ra. Đi cái con đường ấy mà phải dừng lại đến gần mười mấy lần mới đi được đến nơi càn đến. Nhìn thì thấy xa nhưng thật ra đi rồi mới biết nó xa kinh khủng chứ chẳng đùa, ít nhất là gần 2km ấy, bọn tôi đi hơn 1 giờ đồng hồ mới đến con hẻm.
– Đệch chưa đến à. – Thằng Tùng hoa cả mắt.
– Thằng Đức chơi bọn mình rồi. – thằng Sang dựa vào gốc dừa thở hỗn hển.
– Xa quá – Như cũng đá thấm mệt.
– Cố lên – Bạch Yến ủng hộ tinh thần của cả đội bằng giọng nói đầy ngọt ngào.
– …
Bọn tôi đi theo một đoạn khoảng 200m nữa thì thấy một ngôi xa tường kiên cố đông người và xác định đây chính là nhà ngoại thằng Đức vì vừa bước đến thì có người trong nhà chạy đến hỏi chúng tôi và dẫn vào nhà. Mấy đứa nhìn nhau nở nụ cười hiền hậu và yêu thương đối với những con người mến khách. Cuối cùng thằng Đức đã xuất hiện, bọn tôi mệt muốn đứt hơi, được ưu đãi ở bên một ngôi nhà cất kế bên có giường chiếu, quạt gió nhưng có điều lạ là rằng tường thì làm bằng gạch xi măng nhưng nóc nhà thì làm bằng lá.
– Lạ nhỉ? – Bà Quỳnh có vẻ thích thú vói ngôi nhà này.
– Nhà này mát thật.
– Ừa, nhìn cảm giác thoải mái ghê. – Các chuyên gia bắt đầu đánh giá.
Tôi không rảnh nhưng bọn nó vì đi từ trưa đến bây giờ cũng gần chiều rồi mệt kinh khủng luôn nên thấy được hai cái võng đang mắc vào hai cây cột nhà, tôi chạy ngay đến nằm lên đó mà đưa, định đánh một giấc ngủ ngon thì nghe tiếng xôn xao rất đông người giống như đem xem những sinh vật kì lạ từ trên hành tinh khác xuống. Tôi đoán đâu có bao giờ sai, một ít lâu sau thì khoảng 10 người đi vào căn nhà ấy trong đó có thằng Đức, một lần nữa tôi đoán chính xác không hề sai chính nào đó là người nhà của thằng Đức và mục đích của họ là đem nước và bánh đến. Cả bọn nhốn nha nhốn nháo lên trừ những người con gái giữ sự tế nhị vốn có của mình, thằng Đức cười hê hả lên vì thấy đám bạn của mình đến đông đủ. Bọn tôi cũng đứng dậy chào tất cả mọi người trong gia đình nó, công nhận đông thật, giới thiệu cả buổi cuối cùng cũng đến người cuối cùng…
– Hế hế, để tao kêu chị tao ra – Nó nói.
– Ê, lớn chưa mầy? – thằng Sang kéo cổ lại.
– Thằng phò – thằng Khôi tỏ ra rất nghiêm túc.
– Các chú cứ bình tỉnh đi. – Chắc tôi chai lì với hai người con gái rồi, chẳng biết có phải dậy không nữa.
– Thảo ơi, ra đây con, bạn thằng Đức lại chơi nè – Mẹ của thằng Đức rất hiếu khách, cả gia đình rất hiếu khách, nói chuyện vui vẻ.
Không khí trong nhà rộn rã tiếng cười nói hỏi thăm hình như không có sự phân biệt đẳng cấp chỉ có sự thân thiện mà thôi, mọi người nói chuyện như những người đã gặp từ trước, tôi cũng cảm thấy thoải mái không ngờ vùng quê thanh bình này nơi mà nằm ở tỉnh mình, lại rất hiếu khách. Đúng là con rồng cháu tiên mà.
Bọn con trai chúng tôi đưa ánh về cái đường hẻm thông hai nhà để ngắm nhìn người chị của thằng Đức, cái bí mật mà ít ai biết được, tôi chỉ đưa mắt nhìn cho có lệ chứ không đam mê gì lắm vì ở nhà mình hiện nay đang có 2 người con gái xinh đẹp tài giỏi không khác những gì tiên nữ thì cần gì nữa chứ.
– Đệch – thằng Tùng rụn rún
– Thường thôi. – Tôi phán nhưng con mắt không rời.
– Xinh quá – thằng Hùng buôn lời ra trước.
– Đẹp thật – thằng Chung nhìn không chớp mắt.
– …. – Nói chung bọn con trai trừ tôi ra đều say nắng người con gái ấy.
Thân hình thì chuẩn lắm đấy, người thon thả nói chung là đẹp cả kể khuôn mặt nhưng xét về tổng thể sắc đẹp thì còn thua xa ba đóa bông hồng xinh đẹp của lớp 10A3 đang hiện hữu ở đây, nếu đem ra bắc cực thì có lẻ ba người Bạch Yến, Như, Bạch Mai sẽ là những mặt trời sáng nhất, người chị của thằng Đúc sẽ lu mờ. Tôi chẳng có gì cả, nói chung là không cảm xúc, chỉ là mấy thằng kia lâu lâu gặp gái mới thế thôi. Ôi cuộc đời ^^.
– Chào mấy em – Giọng nói ngọt ngào nhưng thua Bạch Yến mỗi khi nũng nịu với tôi.
– Chào chị – Cả bọn đồng thanh trả lời nhưng trừ một số thằng dự rằng đang tìm cách mua chuộc thằng Đức để cưa đây mà.
– Ừa, hihi. – Nở nụ cười thiên thần.
Chị Thảo gần như muốn hớp hồn từng đứa, tôi thì cứ bình thường giống như cái nụ cười ấy chẳng đủ điện tý nào, chai lì rồi chẳng phản ứng gì cả. Cái nụ cười ấy tuy đẹp thật nhưng so với nụ cười tỏa nắng và ngọt ngào, tươi tắn của những người con gái tôi gặp lúc trước thì xác định là thua xa.
– Đi tắm sông, bẻ bần ăn tụi mầy ơi. – Thằng Đức lên tiếng.
– Bần? – Như tròn xoe mắt.
– Bần là gì thế cậu? – Bạch Yến cũng thắc mắc.
– Nó ngon không?
– Ở đây có sông à? – Tôi không thắc mắc về trái bần.
– Cụ tổ mầy không có thì làm sao nó rủ đi – thằng Sang khõ vào cái đầu của tôi.
– Hihi – Bạch Mai thì ôm miệng cười.
– Ở ngoài kia có sông đấy mới đấy, bần ăn với mắm ngon lắm. – Chị Thảo giới thiệu về đặc sản của quê hương.
Thật ra kêu bằng chị chứ ngoại hình thì bằng chúng tôi, nếu tính ra thì có lẽ chỉ hơn đám tụi này một đến hai tuổi thôi, khuôn mặt còn trẻ vè tươi tắn lắm và không đến nước đã có chồng rồi để dập đi những hy vọng mong manh cưa được chị của những thằng bạn cò hó mê gái của tôi.
– Let’s go – Câu ra quân quen thuộc mà không vấp được phản ứng nào của nhân dân.
Trời đã dịu đi những ánh nắng gay gắt báo hiệu màng đêm sắp buông xuống sau 3 giờ đồng hồ nữa, bọn tôi đã uống nước no say, bây giờ hành quân ra cái sông mà theo lời thằng Đức không xa lắm, bọn tôi thì không tin thằng cờ hó ấy nhưng gia đình đã đính chính nên cả bọn hớn hở ra quân. Chị Thảo cũng đi theo và trên tay cầm một tô mắm ngon lành thơm nồng, theo lời chị thì đây để ăn cái trái bần gì đấy, một cái trái mà cả bọn tôi chẳng biết nó là cái mô tế sất rồi.
– Đệch, tắm rồi lấy đồ đâu thay? – Tôi chợt nhớ ra.
– Ở đây mai hả về mầy, bây giờ về cũng không kịp – thằng Đức nói.
– Ờ, lúc nãy tui quên nói – bà Trân nói.
– Thế mấy bạn có đem đồ theo không? – Như hỏi cả đám.
– Không – Đồng thanh.
– Thế một tý lấy lá chuối nhé – Tôi rằng giọng.
– Ờ tao quên. – thằng Sang chợt nhớ ra.
– Bọn mầy tắm đi, tao lo cho – thằng Đức phán chắc nịch.
Thế là có đồ mặc nên cả bọn không lo gì cả, đi được một đoạn quả là ngắn thì chúng tôi đã thấy một con sông đầy nước và hai bên là những hàng cây rừng khác với biển rất nhiều, nó mang một vẻ lạnh lẽo và u ám hơn. Đám bạn tôi nhanh chóng nhảy xuống tắm ( mặc đồ nhé ) bọn nó không để ý cái màu nước hay sao, tôi rất sợ nó dơ rồi tối về ngủ thức gãi thì kinh tởm lắm. Mấy đứa con gái thì ở trên bờ đợi bọn con trai trèo lên cái cây gọi là bần bẻ xuống ăn, tôi ngồi trên bờ không nhảy xuống tắm nhưng..
– Lôi thằng Tâm xuống bây – thằng Chung ra hiệu lệnh.
– …
Thế là có chạy đằng trời cũng không chống lại bọn nó đông như quân nguyên, tôi đành phải nhảy xuống nước, những ý niệm về dòng nước dơ đã xóa bỏ, thay vào đó là một cảm giác mát mẻ dễ chịu và thoải mái. Nước biển dám chừng không bằng nước sông này, bề dài con sông khá xa đấy nhưng bề rộng con sông bơi một tý là qua đến bờ rồi, thế là cuộc thi bơi đua diễn ra. Tôi cho bọn nó bơi thấy mồ tổ, mình chỉ biết lặng vì bơi yếu lắm nên tận dụng được sở trường dành phần thắng bằng cách gian lận.
Tôi không ngờ đi tắm sông còn vui hơn tắm biển nhiều, nếu như tắm biển lấy cạt chọi nhau chỉ cần rửa nước là xong thì cái sông này bọn nó lặn xuống lấy bùn đất ở dưới ném vào mặt nhau một phát muốn choáng cả mặt mài. Thằng Đức với thằng Tùng khởi xướng trò chơi này, tôi chính là nạn nhân đầu tiên, thế là chia ra hai phe rõ rệt chiến đấu với nhau. Tôi kêu sử dụng phương pháp nhanh nhẹn của thằng Chung kêu nó đứng lên chịu đạn còn tôi vói thằng Khôi lặn xuống duới âm thầm lặng lẽ như những chiếc tàu ngầm tấn công đối phương lật ngược thế cờ. Những người con gái ở trên bờ thì cỗ vũ cho chúng tôi nhộn nhịp, lâu lâu cũng có lạc đạn văng vào họ nhưng không nhiều…
– Haha – Tôi thấy mép mồm thằng Hùng có râu.
– Haha – thằng Đức nhìn tôi cười.
– haha – Mỗi thằng nhìn nhau cười.
Rửa mặt sạch sẽ bước lên bờ mấy đứa con gái cười đau cả ruột lên, chẳng hiểu cái mô tê sất gì cả, mấy đứa tôi đưa ánh mắt nhìn nhau…
– Haha – Cả bọn lại cười theo.
Tưởng là rửa nước hết đi cái râu nhân tạo do bùn đất gây ra nhưng cuối cùng lại không hết, tôi có một nỗi lo lắng nhưng theo chị Thảo nói thì để một tý là hết à. Nên cả bọn yên tâm, đến cái phần xơi với mắm tôi cầm lên một trái cắn nhẹ thì nó chua kinh khủng định chấm vào mắm ăn giống bọn nó nhưng…
– Đừng – Giọng nói ngọt ngào kèm với hương hoa thuần khiết.
Khỏi phải nói tôi đoán chắc là Bạch Yến, quay qua nhìn em lắc đầu ý bảo không được ăn, tôi tin người con gái ấy nên ném trái bần cho nó trôi theo dòng nước, dòng nước êm ả thật, ước gì dòng đời mình cứ trôi như thế thì tốt biết bao nhiêu nhỉ.?
Về đến nhà cả bọn lạnh cúm cả lên, thằng Đức muốn trêu cả bọn hả gì, đến mức thằng Tùng la lên thì nó mới chịu đem đồ ra, tắm bằng cây nước nên mỗi thằng bơm mỗi thằng tắm, cực khổ kinh khủng nhưng mà vui. Vui thật đúng là có về vùng quê mới biết nó cực khổ như thế nào, trong lúc tắm tôi lại nhớ đến câu nói lúc trưa của bố kèm với đi thế này chưa xin phép, nhanh chóng tắm rồi chạy ra đi kiếm hai người con gái ấy.
Khỏi kiếm lâu thì gặp họ ở nhà bếp đang làm đồ ăn đám giỗ giúp mọi người đâu đó cũng nghe được tiếng khen đối với những người con gái lớp 10A3, đúng là ai cũng xinh, ai cũng tài giỏi hết.
– Hai cậu ra đây – Tôi kéo Bạch Yến và Như.
Ra ngoài sân..
– Gì thế? – Như hỏi tôi.
– Có chuyện gì hả cậu?
– Giờ tính sao? bây giờ về không được làm sao nói vói cả nhà?
– Tớ điện thoại rồi. – Hai người đồng thanh trả lời.
Họ nhìn nhau rồi mỉm cười, có lẽ trùng hợp nên tôi không để ý cho lắm…
– Thế tối nay sao tớ về thành phố?
– Yến kìa – Như quay sang nhìn em.
– Hihi, tối về được mà – Em nói ngắn gọn rồi cùng Như bước vào trong nhà.
Để một thằng đang gãi đầu không biết họ thuê máy bay ở đâu để đưa tôi về nữa…
Buổi tối hôm đó….
Mọi người đông đúc hơn bao giờ hết, những chiếc bàn ăn trải khăn đỏ rất tơm tất… Tôi và Bạch Yến đi về, khoảng 10 giờ mới về chung vui với cả bọn được vì theo thằng Đức bảo tối nay 10 giờ mới vào tiệc chính thức. Như bảo ở lại cùng đám bạn đãi tiệc nấu ăn giúp gia đình thằng Đức, tôi cảm thấy thương em hơn, Bạch Yến cũng muốn ở lại để tôi đi một mình nhưng năn nỉ mới chịu đi cùng. Bó tay thật.
Em không phải thuê máy bay mà hỏi địa chỉ ở đầu ngõ rồi điện kêu anh Tùng chạy xe đến rước, hai chúng tôi cũng không phải đi bộ ra ngoài đó được thằng Đức kiếm cho hai chiếc xe máy chạy ra đầu ngõ, buổi tối đầy bình yên và thanh tĩnh ở một nơi vùng quê…
Hai đứa tôi ra đứng đầu ngỏ một cảm giác lạnh lành, tự nhiên nhớ đến những buổi tối đấp chăn rồi chui vào đấy xem phim ma, hình ảnh huyền ảo bí hiểm ấy hiện hữu trước mặt tôi, những cành trước cứ đun đưa theo gió, nếu mà không có Bạch Yến chắc chắn là tôi chạy từ mấy đời rồi. Con đường lộ gì đâu mà vắng tanh như chùa bà đanh ấy, chẳng thấy một chiếc xe chạy qua, lại còn có những tiếng kì la của các con vật trên cái ruộng mênh mông thênh than kia, nói thật chứ tôi sợ ma lắm ^_^. Đứng đợi khoảng một tý nữa thì chiếc xe ô tô màu đen ấy chạy đến ngay, công nhận oai kinh khủng, anh Tùng bước xuống nở nụ cười.
– Hehe, chào em trai – Anh Tùng nở nụ cười nhìn tôi.
– Dạ, chào anh – Tôi hơi bối rối với hai từ ” em trai “.
– Chào anh – Bạch Yến lễ phép.
– Ừa, hai đứa lên xe đi. – Anh Tùng mở cửa hàng ghế sau của chiếc xe chứ không mở cửa trước.
Thế là hai đứa tôi ngồi ở đấy yên vị trí, đâu đấy thấy được nụ cười đắc ý của anh Tùng và ánh mắt đầy lạnh giác của Bạch Yến, chắc chắn anh Tùng đang trêu em gái mình đây mà. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, máy lạnh mở lên, tôi cảm thấy ấm áp hơn chắc có lẽ người con gái ấy ngồi bên cạnh. Tiếng hát cũng bắt đầu vang lên…
When that day I hear your voice I have some special feeling, Let me always think I don’t wanna forget you…
Tiếng nhạc nhẹ nhàng kèm theo tiếng đàn trôi chảy như một dòng nước đang xuôi dòng, thật thoải mái, tôi từ từ thưởng thức cái ca khúc ấy nhưng đâu có ngờ ràng người con gái ấy cũng từ từ cất giọng hát thanh thót của mình lên…
I remember at the day you are always on my mind eventhought I Just can think about you. If the day in the future this love will becomming true…
Cả đời tôi không bao giờ quên được cái buổi tối hôm ấy, cái điệp khúc mà tôi yêu thích nhất. Em hát giọng nhẹ nhàng thanh thót hơn những ca sĩ đang biểu diễn ca khúc ấy, tôi khâm phục người con gái ấy, tài săc vẹn toạn. Em hát xong quay sang nhìn tôi nở nụ cười nhẹ nhàng, tôi cứ tưởng ngỡ mình đang ở bồng lai tiên cảnh chứ không phải ở trong một chiếc xe lăn bánh. Tiếng nhạc vừa dứt…
– Hay quá ta. – Anh Tùng nhẹ nhàng nói.
– Dạ, hihi – Đáp bằng nụ cười ngọt ngào xinh xắn.
Phải lúc đó mà tôi biêt cái cảm giác trong người mình chính là yêu người con gái ấy thì tốt biết mấy, thật sự trái tim rất rung động từ cái buổi ấy… Chiếc xe từ từ chạy vào cái trốn thành thị vốn náo nhiệt, những ánh đèn vàng hiện hữu, những ngôi nhà cao tấng… Tự nhiên trong người tôi có nỗi niềm muốn ngắm biển vào bầu trời này, muốn ngắm nhìn những ngọn núi, ngọn hải đăng, những chiếc ghe chài đang miệt mài ngoài biển khơi.
– Anh chạy đường Trần Hưng Đạo ra biển ngắm biển tý rồi vòng đường Giải Phóng về Lý Tự Trọng. – Bạch Yến lên tiếng. ( Đã chỉnh sửa tên đường )
Tôi giật cả mình với câu nói vừa rồi, mình vừa ước là được ra ngắm biển thì chính em lại yêu cầu người anh của mình chạy ra biển. Không lẻ trùng hợp đến như thế sao,em như một con sâu trong bụng, bây giờ thì tôi nghĩ đến cái gọi là duyên phận. Bỗng chốc đầu óc tóm tắt lại những sự việc đã diễn ra trong thời gian gần đây và sự xuất hiện của em, không thể nào gọi trùng hợp được, tôi đang suy nghĩ thì…
– Biển đêm đẹp cậu nhỉ, những cơn sóng cứ đập vào bờ mà không biết mệt mỏi tý nào. hihi – Em nhìn qua cánh cửa sổ bên phía tôi.
– Ừa. – Tôi cũng nhìn ra ngoài đó, nơi mà màng đêm bao phủ có những cơn sóng cứ miệt mài đập vào bờ.
Khỏi phải nói tôi rất là thích điều này… Không lẻ giữa hai chúng tôi một sự gì đó liên kết với nhau sao, cái thứ mà trong phim kiếm hiệp gọi là thần giao cách cảm,… không lẻ giữa thế kỷ hai mươi mốt thế này vẫn có hay sao?….
” Cảm ơn em ”
Chiếc xe chạy từ từ qua cảnh biển, cửa sổ được bật xuống, anh Tùng hình như biết sở thích của đứa cháu gái yêu quý của mình, bỗng quay mặt xuống nhìn tôi nở nụ cười nhẹ nhàng đầy thân thiện làm cho tôi cảm thấy có một thứ gì đó vô hình ở đấy. Chiếc xe cũng nhanh chóng trôi qua con đường ấy, khuôn mặt xinh đẹp ấy rất tươi tắn, chiếc đồng hồ điện tử đặt trên xe cũng đã chỉ vào con số 19 giờ 20 phút, tức là còn 40 phút nữa. Chiếc xe bắt đầu tăng tốc, chắc là em có nói với người anh của mình làm sao để kịp giờ.
Cái ngôi nhà mới lúc trưa bước ra mà bây giờ quay lại cảm thấy nhớ làm sao, chắc tại đi xa quá rồi. Tôi bước lại bấm chuông thì Bạch Yến ngăn cảng bảo là không tốt lắm nên em bấm., một lâu sau mẹ tôi ra mở cửa, thấy hai đứa ” con ” của mình thì mừng húm cả lên.
– Hai đứa về rồi à.
– Dạ – Em còn cuối đầu lễ phép hơn tôi.
– Cháu chào bác. – Anh Tùng bước lại chào mẫu thân tôi.
– Ừa, Tùng khỏe không cháu.
– Dạ, cháu khỏe ạ.
– Ừ, chạy xe vào nhà đi cháu – Mẹ tôi mở cổng.
– Dạ, cháu cảm ơn ạ, cháu còn chở Tâm đây đi ra nhà thi đấu. – Anh Tùng lễ phép thưa.
– Làm phiền cháu quá, vào nhà uống nước rồi hẳn đi.
– Vào đi anh. – Tôi gọi.
– Dạ.
Bốn người chúng tôi bước vào nhà, gặp ngay người bố của mình với hai người anh đang đàm bạn, anh Tùng lễ phép kính cẩn thưa các bậc tiền bối. Mẹ tôi thì cười tủm tỉm, tôi cũng dự được rằng Bạch Yến đã nói mình ở nhà của tôi rồi, anh Tùng đối với tôi như anh em với nhau. Tôi nhanh chóng chạy lên phòng mà ở dưới nghe tiếng nói rơm rả của bố và anh Tùng, dự chắc rằng có mấy lon bia ra đi.
Tôi vào phòng lấy cái balô, bỏ bộ đồ võ vào cùng một số thứ cần thiết để đem lên nhà thằng Đức, lấy cây côn theo luôn vì dự rằng mình không thể trình diễn những cú đá được rồi do một số lỗi kỹ thuật rồi để có thời gian tính lại. Nhanh chóng phóng thoát xuống nhà thì thấy họ đang nói chuyện rơm rả với nhau nhưng chẳng thấy Bạch Yến với anh Tùng đâu, tôi hỏi bố thì mới biết anh Tùng và Yến đã ra ngoài xe đợi. Thế là chào gia đình và được mẹ đưa cho một số tiền làm quà đám giỗ nhà ngoại thằng Đức với cho tôi bỏ túi để sài. Mừng kinh khủng luôn chứ chẳng đùa, tâm trạng thoải mái bước ra ngoài cổng nơi có một người con trai bảnh bao với người con gái xinh đẹp đứng nói chuyện ở chiếc xe ô tô…
– Em Yêu đúng không?
– ……..
Tôi chờ đợi câu trả lời…
Chap 112: Xấu Không Phải Cái Tội.
Tôi nghe cái gì yêu yêu trong câu nói của anh Tùng nhưng chẳng biết rõ là yêu cái gì cả chỉ nghe được cái câu nói ấy thôi, tự nhiên cảm thấy tò mò và cái đầu óc thông minh nhanh nhạy của tôi cho biết phải đứng lại núp vào cái cây mai trắng kế đó để nghe hết câu chuyện của hai người ấy.
– …. – Bạch Yến làm ra vẻ suy nghĩ.
– Sao anh nói đúng không? – Anh Tùng tra tấn đứa em.
– Không, đã bảo là Chuột Yêu Gạo rồi mà cứ đọc Em Yêu, em nói đâu có sai, anh với Tâm giống nhau mà. – Em tủm tỉm nói rồi ngỗ nghịch kiễng chân lên đánh vào đầu của người cậu của mình.
– Hừ.. Anh thích đọc thế đấy – Anh Tùng cự lại ngay.
– Lè, sai mà không sửa – Em cũng có những giờ phút ngộ nghĩnh đáng yêu như thế.
Chợt thấy lương tâm cắn rứt và thời gian hối thúc vì hai người anh không chịu đi nên bắt buộc tôi phải đi, đến chễ chắc có lỗi với người thầy đã từng dạy võ để có một thằng Nguyễn Minh Tâm như ngày hôm nay. Tôi bước ra phá vỡ cuộc nói chuyện trong gia đình của họ, thật sự nãy giờ đứng đằng kia nghe lén thôi, giả vờ ngu ngơ ấy mà.
– Ta đi thôi. – Anh Tùng mở cửa xe.
Hai đứa tôi bước vào vị trí lúc nãy, chiếc xe từ từ lăn bánh chạy bon bon trên con đường quen thuộc ấy, tôi rất thích được ngồi trên một chiếc xe ôtô, đóng kính cửa lại bật máy lạnh lên rồi thêm bài nhạc, sướng khỏi phải nói ấy chứ nhễ, gặp con gái thì bật kính xuống trêu đùa vài câu. Vẫn là bài hát ấy nhưng với giọng hát khác lạ không phải người ca sĩ lúc nãy trình bày, tôi cũng không hỏi nữa, chỉ biết thưởng thức mà thôi, hết cái bài nhạc ấy đến cái bài Beethoven Virus huyền thoại ngày nào. Những ký ức về cái đêm hôm ấy người con gái từ từ lướt nhanh những phím đàn trên chiếc piano Yamaha, tôi thì cầm cây sáo nhìn lên bản nhạc, công nhận tôi mới nhìn đến chỗ này thì em đã đánh đến chỗ kia, nhạc nhanh, kèm theo dài nên phải rất cực nhọc mới đoán được đoạn nào để xen vào hòa tấu cùng em. Nghĩ lại những âm thanh ấy, thích thú vô cùng.
Người con gái ấy không biết có lắng nghe khúc nhạc ấy không nhưng chỉ biết rằng nhìn qua cửa sổ ngắm nhìn một đoạn đường vắng lặng hiếm có ở cái thành thị bon chen như thế này. Mầy bài nhạc không lời, có lòi cũng có dần đi về những giai điệu cuối cùng của nó, nhà văn hóa cũng chính là nhà thi đấu hiện hữu trước mặt chúng tôi.
– Đông quá nhỉ. – Anh Tùng nhìn thấy cảnh đông đúc.
Tôi không bắt ngờ cho lắm vì người thầy của mình là một bậc võ sư có tiếng. những môn đệ của thầy ghi được những thành tích cao trong các giải đấu của tỉnh, thành phố. Có lẻ đó giờ những học trò mà thầy yêu quý thì có một mình tôi là khác lạ nhất, không chịu đi đâu thi đấu cả, không chịu đứng lớp dạy với thầy,.. Những môn đệ mà thầy truyền dạy ắt sẽ làm ngược lại với những gì của tôi, còn tôi thì như thế, lạ đời hơn người ta ấy nhễ.
Sau khi đợi cho anh Tùng chạy khuất hai đứa tôi mới bước vào, khuôn mặt từ một người vui vẻ ở trên xe đã biến đổi thành khuôn mặt giá buốt thường thấy của Bạch Yến khi ở chỗ đông người, tôi chẳng biết tại sao phải làm như thế, tự nhiên cảm thấy sợ sợ cái khuôn mặt như thế. Sau này mà có chuyện gì với chồng con thì em chỉ cần dùng ánh mắt ấy nhìn một phát là xong ngay, tôi còn sợ nữa nói chi đến người khác.
– Đông quá cậu nhỉ.
– Ừa.
Hai đứa tôi bước vào trong, rất đông người và những tiếng nhạc đầy hoành tráng, tôi đoán chắc là đã khai mạc rồi vì đang thấy những người họ trò khóa trước đang biểu diễn những cú đá đầy nhanh nhẹn và uy lực của taekwondo. Tôi đưa mắt nhìn quanh cái nhà thi đấu ấy thì thấy người thầy của mình đang đứng ở cánh gà xem các họ trò của mình biểu diễn, tôi dẫn em đi về phía ấy.
– Em chào thầy – Tôi chạy lại tủm tỉm chào người thầy mà lâu lắm rồi mới gặp.
– Ôi, Tâm – thầy mừng rỡ.
– Em chào thầy – Bạch Yến lễ phép cuối đầu chào làm cho mái tóc đen huyền ống ả ấy xõa xuống bờ vai mảnh mai, torng xinh vô cùng.
– Bạn của em đó thầy.
– Ừa, xinh nhễ – thầy cũng công nhận.
– Dạ, hihi, thầy quá khen. – Em ngượn ngùng nói chống đỡ.
Tôi đưa mắt nhìn thì thấy mấy đứa học trò của thầy cũng đang nhìn em không chớp mắt, chắc là đang chết mê chết mệt với sắc đẹp của Bạch Yến đây mà. Tôi cảm thấy không ghen tức hay bực bội giống mọi khi mà trái ngược là một niềm tự hào và vinh hạnh, giống như một thằng đậu trạng nguyên có vợ đẹp con ngoan dẫn dắt về làng xóm để đem lại niềm tự hào cho liệt tổ liệt tông, ba đời trong dòng họ.
– Em định biểu diễn gì? – Thầy đi vào vấn đề.
– Dạ, côn nhị khúc ạ.
– Một màn nữa đi – thầy Liêm yêu cầu.
Tôi nhớ đến mình không thể thực hiện được những cú đá thần sầu quỷ khóc như trước được nữa, không biết phải chọn cái gì để biểu diễn đây, tôi chợt nhớ đến cái phần đối kháng nên yêu cầu thầy cử một người ra thực hiện phần biểu diễn đối kháng tự vệ đường phố, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi đi thay đồ ra, buộc thắt huyền đai vào người, nhìn oai phong kinh khủng, cái màu trắng của võ phục với màu đen của cái đai, nhìn đã con mắt ấy nhễ. Tôi vắt côn vào lưng quần nơi mà dễ dàng lấy ra nhất.
Bạch Yến đã chọn một ví trí ngồi rồi, trên khán đài rất đông người, tôi cũng có một chút sợ hãi nhưng người con gái ấy nhìn về hướng tôi đang đứng nở nụ cười đầy ngọt ngào thay một lời động viên, chúc thành công. Đó là niềm chia sẽ lớn nhất của một người con gái, dù là một nụ cười nhẹ thôi.
– Nhất đẳng huyền đai Nguyễn Minh Tâm sẽ biểu diễn màn tự vệ đường phố, cảnh một đánh 3, cảnh hai côn phá dao – MC biểu diễn thông qua tiết mục mà người thầy vừa nói.
– Đệch – Tôi giật bắn cả người vì mình đá có được đâu mà tay không đánh 3, kỳ này không xong rồi.
Nếu tôi sử dụng Vịnh Xuân quyền thì đây là một điều kỵ nhất trong võ thuật, không thể đang biểu diễn môn này mà đi lấy môn võ khác ra, người ngoài nhìn vào sẽ nói như thế nào. Thời gian đã đến, tôi phải bước ra nơi có hàng nghìn con mắt nhìn mình, áp lực vô cùng.
Tôi đã thấy 3 người mặc võ phục đang giàn dựng tình huống, công việc của tôi là suy nghĩ ra những đường võ mang đậm chất taekwondo để biểu diễn. Đúng là ông trời thích trêu người khác đây mà, không chọn lúc nào để tôi biểu diễn mà chọn ngay cái lúc đang bị thương thế này, đúng là không công bằng tý nào.
Tôi đã chọn ra những phương án hữu hiệu nhất để biểu diễn, không loại trừ khả năng sẽ tùy cơ ứng biến. Ba người kia tôi không quen không biết nhưng là sư môn với nhau đâu đó cũng hiểu nhau, tôi sợ nhất là khi biểu diễn không tập cùng bạn diễn một lần nào cả, chẳng biết đường mà lần. Tiếng nhạc đậm inh ỏi ngay đầy hùng hồn, ba người ấy từ từ lấy đà chạy đến chuẩn bị đạp bây, tôi không biết phải làm thế nào nhưng biết rằng phải né nếu không hộc máu ra mà chết.
– Víu – tiếng xé gió bên kia.