<?php the_title(); ?>

Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ

09.08.2014
Admin

– Ố lê lê, ố la la – Thằng Hùng đã khùng.

– Tao có mơ không ? – thằng Dương quả là giống tôi.

– Tuyệt vời trên cả ông mặt trời – thằng Tùng nhảy lên ăn mừng.

– ….

Trận đấu đã kết thúc với tỉ số 1- 0, pha ghi bàn vào những phút cuối cùng của trận thi đấu, bọn tôi chạy vào ăn mừng với những người con gái đang rơi những giọt nước mắt, những giọt nước mắt vì vui mừng. Thế là đã hoàn thành vòng loại, có thể tham gia những trận thi đấu ở vòng chung kết với những đội mạnh của trường, đây cũng xem là một thành công lớn. Bạch Yến ngồi xuống sân thi đấu mà thở cùng với một nụ cười nhẹ như ánh nắng ban mai trong một khu vực ở trên sân, tôi tiến lại gần…

– Cậu đã làm được – Tôi mỉm cười nhẹ, một nụ cười ít khi để cho người khác ấy.

– Cảm ơn ” thầy ” – Em cũng nở nụ cười dành cho tôi.

Tôi đưa cánh tay của mình để làm một điểm tựa đầy vững chắc cho người con gái ấy đứng dậy, lần này tôi ” nắm ” chặt tay em khi ngã,… lần đầu tiên từ khi gặp em, tôi mới làm được điều đó vì lẻ rằng toàn em làm mỗi khi tôi trượt chân trên con đường đời một cách đầy đắng cay…

– Hihi – Bàn tay ấm áp ấy nắm chặt lấy bàn tay đang lạnh lẽo đầy cơ đơn.

Một cảm giác kỳ lạ, nôn nao trong người, một cái gì đó đang hối thúc tôi phải mỉm cười thật nhiều với người con gái ấy vì khi đó mình cũng thấy thật thoải mái và vui vẻ hơn bao giờ hết. Niềm vui cho cả hai người chứ không phải một…

Chap 103:

Những cầu thủ 11A11 cũng có những giọt nước mắt nhưng không phải những giọt nước mắt vui vẻ mà là nỗi buồn, một nỗi buồn khôn nguôi. Cơ hội để đi tiếp vào vòng trong của họ xem như khép lại ở đây, mọi hy vọng chỉ còn là ít ỏi, họ biết được số phận của mình, những giọt nước mắt nỗi buồn mà không ai muốn thấy cả. Lớp 10A3 vui mừng khôn xiết tả nổi, trên đôi môi ai cũng có một nụ cười đầy vui vẻ, những người đầy mít ướt như bà Quỳnh, Huyền, Trân đã ôm nhau mà khóc, khóc vì một chiến thắng ở một giải đấu như thế, đó là chứng tỏ nghị lực và niềm tin của họ, không uổng phí cho những giọt mồ hôi ấy…

– Khóc gì bà ơi, trẻ con quá – Tôi trêu bà Trân.

– Đánh tét hàng răng bây giờ – Hung dữ thấy ớn.

– Haha. mầy không có cơ đâu Tâm ơi – thằng Sang trêu tôi.

– Cụ tổ mầy – Giận cá chém thớt.

– Thôi bỏ đi, tối đi ăn mừng không mấy cụ. – thằng Chung đưa ra ý kiến.

– Đồng ý. – bà Huyền hớn hở.

– Tao ủng hộ hai tay hai chân – Thằng Đức xạo.

– Còn mấy bà thì sao ? – thằng Sang nhìn ba người con gái xinh đẹp.

– Hihi, sao cũng được – Bạch Yến đáp đầy vui vẻ, chứ mọi khi rủ đi chơi rất cực khổ.

– Đồng ý luôn . – Như cũng tỏ ra thân mật.

– Hay quá còn gì, hihi – Bạch Mai nói kèm theo nụ cười đắm say chết người.

Thế là cả bọn giao địa điểm chuẩn bị cho thằng Chung vì nó rành nhất vụ này trong đám mà, nói về chuyện ăn uống với nhậu nhẹc thì cứ kêu anh Chung với anh Tùng nhà mình, nơi nào, xóm nào có món ngon hay rượu ngon là biết ngay, thính như gì ấy.

Tôi với hai người con gái ấy đạp xe nhanh chóng về nhà, đường đã tối nay sợ một tý nữa thì mù tịt không thấy đường mà đi, hai người đấy cứ nói chuyện với nhau như chị em, tôi thấy mà có một cái gì đó vui vẻ, có khi nói rất hợp nhau, từ đó tôi trở thành một đứa thừa thải hay là có xen vào được cuộc nói chuyện thì cũng bị hai người con gái ấy dùng những ngôn từ sắc sảo.

Về đến bố mẹ đã làm cơm sẵn, hai ông anh dạy gái của tôi chạy ra dẫn xe, mỗi người xách cặp của Bạch Yến và Như vào, tôi chẳng biết cái máu ấy có phải lây truyền trong ADN không nữa. Không quan tâm cho lắm mấy chuyện đó, phóng nhanh lên nhà tắm rửa chuẩn bị cho cuộc chiến vào tối nay. Dự là trong người ít nhất cũng từ 5 lon bia trở lên chứ không ít gì với đám bạn tửu lượng cực kỳ nhiều này.

Lựa qua lựa lại thấy bộ đồ nào cũng hợp với thân hình của mình cả, cuối cùng đưa ra quyết định lấy chiếc áo sơ mi sọc đen mặc với chiếc quần tây, trong tôi rất lịch lãm giống như một danh nhân vậy. Nhanh chóng bước xuống nhà, hình như tôi đang nôn hay sao ấy, xuống nhìn đồng hồ mới có 19 giờ 30 mà tôi đã chuẩn bị xong xuôi rồi, Bạch Yến và Như đang ngồi xem tivi cùng với gia đình tôi…

– Hihi – Bạch Yến luôn mở đầu bằng nụ cười ngọt ngào.

– Ai thế ta ? – Như trêu tôi.

– Cậu hai nhà mình chuẩn bị đi đâu thế ? – Bố lại châm chọt tôi.

Chưa kịp trả lời…

– Chắc là đi với em nào rồi chứ gì. – anh ba tôi vừa ăn trái cây vừa châm chọt.

– Cái thằng này – Mẹ dùng ánh mắt đầy tia lửa đạn.

Hai người con gái ấy cười khúc khích khi thấy anh em trong cùng một nhà đả kích với nhau như người dưng nước lã chẳng quen biết với nhau khi nào. Tôi thấy thời cơ đã đến cho cái sự gian xảo và tuyệt kỹ chém gió thần sầu quỷ khóc của mình ra tay trừ gian diệt ác…

– Mẹ, hôm trước con thấy anh hai với anh ba chở chị nào xinh lắm đi đâu vào quán nước mía ấy. – Tôi nhảy vào ngồi kế bên mẹ, xoáy sang chủ đề khác.

– Thật không ? – Bố biết ý định và thích đùa nên tham gia cuộc vui với tôi.

– Dạ, con thấy âu yếm kinh lắm bố à – Tôi nhéo mắt với bố.

– Hôm trước bố cũng thấy nữa nhưng bây giờ mới nhớ – Bố làm ra vẻ đang suy nghĩ.

Ngước nhìn hai thằng anh của mình mặt mài đang sãm sì tối đen như mực không còn một tý máu nào cả khi nghe bố nói như thế, chắc là hai ổng đang dự có vó ngựa truy mông đây mà…

– Rầm – Tiếng vỗ bàn.

Khuôn mặt của hai người anh càng trở nên tâm tối hơn, khi bố đã vỗ bàn như thế, thường thì những khi bố rất giận mới làm như thế. Tôi thì đang hả hê với một vở kịch mà mình và bố đang trình diễn trước sân khấu. Có vẻ Như và Bạch Yến cũng sợ như thế, mẹ tôi thì ngồi xem chụ cột gia đình giải quyết chuyện này.

– Hế hế, bố đùa thôi. – Bố tôi để không gian im lặng khoảng lâu rồi nở nụ cười.

Mồ hôi trên trán của hai người anh toát xuống nhanh chóng bị lau chùi… đúng là chung một dòng máu mà. Ba người con gái ấy cười rơm rả cả nhà, tiếng cười trong veo và ngọt ngào như những thanh sôcôla quyến rũ lòng người..

Ngồi ăn trái cây do Bạch Yến và Như gọt, mẹ thì tủm tỉm cười suốt, tôi biết mẫu thân của mình đang ước gì có một trong hai người con gái ấy làm dâu, có gì bằng chứ, tài sắc vẹn toàn. Ba anh tôi cùng với bố cũng hả hê uống từng hớp trà, tuy là trà dân dã nhưng người oha trà tạo cho hương vị cũng như mùi thơm ngon hơn bao giờ hết.

– Kính…coong – Gần 30 phút sau mới có tiếng chuông.

Tôi đoán được là những thằng bạn cô hồn của mình đã đến. Tôi bước ra sân, bầu trời hôm nay có vẻ rất đẹp những vì sao đang sáng tỏa những chậu lan trong sân cũng ngát mùi hương, những cơn gió nhẹ nhàng thổi qua như muốn trêu ghẹo lòng người.

– Hế hế, đến sớm thế – Tôi nói đầy ngụ ý.

– Ừa. – thằng Tùng đáp ngắn gọn có vẻ buồn.

– Bạch Yến đi đâu mất rồi, bỏ kèo rồi – Mặt thằng Sang chán trường.

– Mấy ông mê gái quá – Bọn con gái cũng có mặt.

– Đúng là con trai – bà Trân nghiến răng kèo kẹo.

– Đáng đời – Có lẽ bà Quỳnh cũng đang ” sút “.

Trong bụng tôi cũng nói giống như bà Quỳnh với đám bạn của mình, bọn nó chắc chắn tổ chức những cuộc đi chơi này kèm theo một mục đích nho nhỏ trong đó là được nói chuyện với ba người con gái xinh đẹp ấy. Tôi thì đang hả hê ở trong lòng nếu như bọn này biết Bạch Yến đang ở trong nhà của mình, dẫn bọn nó đi vào trong nhà… Đến cái thềm để dép thì…

– Dép y hệt của Bạch Yến mầy – thằng Khôi có lẻ tinh mắt.

– Ông khùng vừa thôi, đây là nhà của ông Tâm – bà Nguyệt nhăn mặt.

– Hoang tưởng con mẹ nó rồi – thằng Đức lắc đầu ngao ngán.

– Hế hế, ý chú giống ý anh – Có thằng Dương chứ không có thằng Mạnh và Anh.

– Thôi vào đi mấy cụ – Tôi vui vẻ khi một lần nữa đám bạn này rơi vào một tình thế do mình sắp đặt sẵn

Tôi ngước nhìn vào phòng khách thì chẳng thấy Bạch Yến và Như đâu cả, nghe tiếng đập nước đá ở nhà sau, dự chắc rằng họ làm nước cho đám của mình, thế là kế hoạch của tôi thành công tốt đẹp cho đến thời điểm hiện tại. Dự rằng sẽ có đứa sốc thuốc mà xỉu ngay tại chỗ chứ chẳng đùa…

Bọn nó từng đứa chào bố mẹ và thằng anh hai của tôi, mọi người tỏ ra rất thân thiện với nhau, một cảm giác đầy vui vẻ…

– Bọn cháu định đi đâu chơi ? – Mẹ tôi hỏi

– Dạ bọn cháu định đi ăn mừng ạ. – thằng Chung lên tiếng.

– Thôi, đi chi cho cực, ở nhà bác ăn luôn đi – Bố tôi lên tiếng.

– Cảm ơn bác. Nhưng… – Bà Nguyệt chưa nói hết câu.

– Ở lại nhà bác chơi, bác làm đồ cho – Mẹ tôi vui vẻ.

– Mấy bác cháu mình làm vài kết – Bố tôi nheo mắt với cả đám.

– hế hế, thế thì cảm ơn hai bác – Thằng SANG mắt sáng rỡ.

– Thế thì tốt quá – bà Quỳnh vui vẻ.

– …

Một ý kiến cực kì tốt được đưa ra, tôi phóng nhanh ra bếp…

– Hihi – Lần này Như cười.

– Làm đồ ăn nhé – Bạch Yến nheo mắt với tôi

Tôi như một thằng khờ chẳng biết cái mô tê sất gì, cũng chẳng hiểu hai người con gái ấy đã và đang làm gì, chỉ biết đứng nhìn. Họ mở tủ lạnh rồi tự đập đá, bỏ vào ly, lấy những lon 7 up mát lạnh của tôi ra đãi những thằng bạn khốn nạn.

– Hihi, chào mấy cậu – Bạch Yến bước ra trước với khay nước đá.

– Đệch ? – thằng Chung giật cả mình.

– Đùa nhau à, mắt mờ rồi – thằng Sang cũng thế.

– Ai nói cho tôi biêt có chuyện gì xảy ra – Bà Huyền cũng thế.

– …

Cả bọn đưa mặt nhìn nhau khó hiểu, tôi thì đang hả hê với những gì đang diễn ra. Ai cũng ngu ngơ, cả gia đinh tôi, chỉ trừ Như, Mai, Yến và tôi mà thôi.

– Sao…Yến lại ở nhà ông Tâm ? – Bà Quỳnh hỏi.

– Hihi, thì ở nhà Tâm lâu rồi mà.

Đến lúc này có thằng ôm trán, có thằng thấy choáng trong người…

Chap 104:

Bọn nó ngất với câu nói vừa rồi, đã Như ở nhà tôi còn là một cú sốc cực nặng vậy mà Bạch Yến cũng xác nhận là đang ở cùng một khu đất.

– Cậu không đùa chú – bà Kiều Oanh như không tin vào mắt mình.

– Thế này là thế quái nào – thằng Dương tỏ ra hận đời.

– Hihi, mấy cậu sao thế ? – Bạch Yến nở nụ cười nhẹ đưa ánh mắt nhìn qua một lượt.

Đáp lại là những cái lắc đầu tỏ ra không có gì của những đứa bạn nhưng mặt nó cứ ngáo ngáo ngu ngu lám sao ấy, tôi muốn cười lắm nhưng lại đến cái hình phạt ” chục thằng đè ” của bọn này nên nhẫn nhịn, cười thầm trong bụng. Bọn đang nói chuyện với nhau…

– Mấy cháu ở nhà chơi nhé, bác đi chợ mua đồ – Mẫu thân bước ra cùng với bố.

– Ở nhà cứ chơi tự nhiên nhé – Bố tôi nháy mắt tinh nghịch.

– Dạ, cháu cảm ơn ạ – Cả bọn đồng thanh giống như tập luyện từ trước./

– Bác đi đây.

– Dạ, bác đi cẩn thận. – Lại đồng thanh.

Bóng dáng bố mẹ đã khuất sau màng đêm đầy đen tối, dự rằng không lâu nữa căn nhà này sẽ rộn rã tiếng cười nói, thoang thoảng mùi hương của những món thức ăn ngon, do những người con gái xinh đẹp chế biến. Trong lúc ngồi chơi, hai thằng của tôi cũng bò xuống tham gia cuộc vui, không trí trong căn nhà trở nên rộn rã vui nhộn bởi những tiếng cười nói dầy tươi tắn của trẻ thơ.

Có lẽ gặp nhau rồi chuyện nói không biết khi nào hết nên bà Nguyệt đưa ra ý kiến…

– Bữa nay mình di hội chợ chơi đi. – Ý kiến được đề xuất.

– Hội chợ ở đâu ? – thằng Hùng có vẻ không lo lắng những việc này.

– Duyệt – Tôi đồng ý với ý kiến đấy.

– Ok, quất luôn – thằng Tùng búng tay cái chốc.

– Đi thôi còn đợi gì nữa – bà Trang nôn nóng.

– …

Tất cả các thành viên trong nhóm đã quyết định thực hiện theo cái ý kiến tuyệt vời trên cả ông mặt trời ấy, tôi và Bạch Yến, Như lên phòng thay đồ. Trong lúc bước lên phòng tôi cũng thấy là lạ, nãy giờ ba người con gái ấy ngồi như bức tượng đưa ánh mắt nhìn xung quanh chứ chẳng nói lên lời nào, có một sự gì đó đang vô hình ở đây

– Ủa, mình thay đồ rồi mà còn thay gì nữa – Tôi ngớ người ra

Đến lúc ấy mới biết mình khùng cỡ nào, đứng trước gương ngắm qua ngắm lại thầy mình vẫn phong độ như ngày nào chỉ thiếu cái vẻ đẹp trai thôi. Bước ra ngoài thì thấy hai người con gái ấy đã chuẩn bị xong đang đứng nói chuyện gì đó với nhau có vẻ rất vui vẻ, tôi khỏi suy nghĩ nhiều cũng biết họ đang đợi mình. Trang phục hai người mặc vào để đi chơi vào tối hôm nay khá là giản dị nhưng vẻ đẹp tinh khiết ây chẳng biết mất, Như mặc một chiếc quần Jean với chiếc áo sơ mi trắng được thiết kế kiểu cách ở phía trước ngực, tôn lên nét đẹp đầy tinh khiết của tuổi thơ. Bạch Yến khoác lên mình chiếc áo sơ mi sọc đen nhưng khác tôi và một chiếc quần Jean, nhìn rất chính chắn. Người đẹp mặc cái gì cũng đẹp, không cần phải sửa soạn.

– Đi thôi – Tôi lên tiếng phá vỡ cuộc trò chuyện của hai người họ.

Bước xuống nhà đám bạn trố mắt ra nhìn ba người chúng tôi, đáp lại là khuôn mặt bình thuồng, đợt này tôi tự thấy mình bình thường hơn bao giờ hết và có lẻ những chuyện đó như hạt cát trên sa mạc bao la rộng lớn, không cần quan tâm nhiều làm gì cho mệt.

Căn nhà rộng lớn ấy giao cho hai thằng anh tôi trong coi, khuôn mặt của hai người ấy giống như trái dưa leo chảy xệ vì không được đi cùng đám bọn này, một sự nối tiếc hiện ra hẳn trên khuôn mặt. Do Bạch Yến không có đem xe qua cho nên tôi chở em, còn Bạch Mai và Như đi chung một xe, không khác gì mọi khi.

Bầu trời đã tối, những ánh điện đường đã được bật từ lâu, chúng tôi đi ngược lại con đường đi học tức là đường Hùng Vương, đi về hướng chợ để tham gia cuộc vui. Chưa gì mà đã rộn rã đến như thế, một cảm giác cực vui xuất hiện. Tuổi họ trò như thế này không uổng phí tý nào, tôi thấy mình rất vinh hạnh mới có được những người bạn như thế này, cười đùa suốt ngày, chẳng biết mệt mỏi, thích gì chơi đó chẳng sợ ai cả. Thế mới là học sinh chứ.

– Đi thế này mai làm sao đá ? – thằng Đức lâu lâu hỏi một câu nghe hay phết.

– Dẹp, mai tính – bà Trân phản bác ý kiến sợ rằng sẽ đổi phương án.

– Cứ vô tư, ngày mai anh không ra trận. – Tôi lên tiếng.

– Đệch – Cả bọn đồng thanh.

– Ông đùa à ?

– Mầy nói lại câu đó nghe cho lọt tai coi thằng cờ hó – thằng Dương đã gia nhập hội.

– …

Bọn nó thuyết phục tôi, ánh mắt của Bạch Mai và Như có những viên đạn vô hồn đang tiếng về phía tôi sau khi nói ra câu ấy. Thực sự rất muốn ra sân chứ nhưng một khi đã nói là phải làm, đó là tính cách từ nhỏ đến giờ không thể nào thay đổi được. Giọng nói ngọt ngào ấy vẫn không vang lên ở sau lưng tôi, rất nhiều người trong đám bạn đang mong muốn Bạch Yến nói một câu thôi là tối nay ăn uống no say : ” Mai cứ thi đấu cậu nhé ” nhưng sự thật nó luôn phũ và phàng hơn bao giờ hết.

Đạp xe nghêu ngao ca hát trên con đường ây, chạy lên cây cầu muốn lòi bảng họng ra vậy nhưng phải cố thôi chứ biết làm sao bây giờ, chạy lên dốc cầu mặt thằng nào thằng nấy cứ như trái ớt, cái tội tỏ ra ta đây anh hùng và sĩ diện đây này…

– Hihi, đẹp quá cậu nhỉ – Giọng nói ngọt ngào ấy vang lên khi thấy những ngôi sao soi rọi dưới mặt nước một cách đầy lung linh.

– Ừ, đẹp thật – Tôi cũng công nhận.

Đến cái phần mà bọn này thích thú nhất đó là thả dốc, cảm giấc rất Yomost đấy ạ, nhất là xe khi không có thắng, thả xuống là răng với môi đi nhé ^_^.

– woaaaaa – Thằng Sang mở màng.

– Hihi – bà Trân ngồi sau lưng thằng Khôi đang hì hục đạp thì đứng lên đưa hai tay ra cảm nhận cái cảm giác ấy.

– …

Tôi thấy rất thoải mái với cú thả dốc vừa rồi, cứ như bay vào vũ trụ ấy, sảng khoái gi đâu…

Một lát sau thì đến cái hội chợ ấy, người đông như kiến, kiếm rất lâu bọn này mới thấy chỗ gửi xe đạp, thế là ông chủ lại cực nhọc dẫn hơn mười mấy chiếc vào chỗ ngay ngắn. Đến cái phần mua phiếu vào cổng mà đám con trai chúng tôi tự trách bản thân mình vì quá ngu, phải để cho ngày mai giành chiến thằng rồi hả rủ đi vào đâu thì không tốn tiền mua vé nhiều thế.

– Má, bị gài vào bẫy đau mầy – thằng Khôi nhìn tôi.

– Hơ hơ tao biết lâu rồi, tại bọn mầy ngu nên để yên đó luôn – Tôi sử dụng tuyệt kỹ chém gió để tâng bốc mình lên tận trời cao chứ thật ra chẳng thua gì bọn nó.

– Thế này thì tuần sau ăn mì tôm rồi – thằng Tùng chán nản.

– Nữa nuôi vợ bọn bây còn nhiều hơn 20 ngàn ấy, ở đó mà than với trách – thằng Hùng nói quả đúng chẳng sai với biệt danh bá đạo.

Thế là cả bọn im thinh thích chẳng có một cái gì để gọi hợp lý phản bác cái câu nói không kém bá đạo vừa rồi của thánh khùng trong nhóm. Thật ra nói cho vui chứ với bọn này 20 ngàn không thành vấn đề gì cả, chỉ trách bản thân rơi vào cái bẫy mà thôi.

Đi vào trong cổng mà thấy thiếu không khí kinh khủng, chẳng biết người đâu mà đông đến như thế, cứ chen nhau mà đi, con đường thì có một tý tẹo tèo teo, gian hàng thì rộng kinh khủng, tiếng nhạc đập rình rang cả lên, kiểu này mà đi lạc chẳng biết đường kiếm chứ chẳng đùa.

Tôi nhìn thấy những cái miệng của bọn nó nhí nha nhí nhố chứ chẳng biết nói cái đệch gì nữa, thế là phải lấy cái vẫy tay quen thuộc của mình thay cho câu ra quân ấy. Cả đám đứng gần 10 phút mới bước đi được vài mét, dân chúng quá đông chẳng cách nào đi được. Công nhận cái hội chợ này lớn thật, nào là mỹ phẩm, đồ dùng, dao kéo gì có tất tần tật cả, muốn gì có đó sợ không có tiền mua thôi.

Tôi bước đi trước, cứ bước đi, nghe tiếng hát ở khán đài xa tít dự đoán rằng đã đến giờ ca hát, con đường đi cũng trở nên trống trải hơn, chắc là mọi người tụ họp lại khán đài để xem các ca sĩ biểu diễn rồi. Tôi định quay lại kêu đám bạn đi xem thì…

– Ế, bọn… – Nói được một chữ, một từ thì cứng đơ cái họng.

– Đệch đâu hết rồi – Tôi quay kiếm tùm lum chẳng thấy đám bạn của mình đâu cả.

Các thần kinh nơ- ron xử lý dữ liệu đang có thì xác được định là mình đã bị chúng nó bỏ rơi, tôi bất đầu tá hỏa lên đi kiếm bọn bạn cờ hó của mình, chẳng may mà bỏ lại đi về một mình thì hơi bị buồn đấy. Chẳng biết số tôi có nhọ lắm không nữa, người càng lúc càng đông không còn thưa như lúc này. Tôi quyết định đi thẳng về gian hàng bán đồ lưu niệm.

– Tùng – Tôi thấy một dáng người giống như thằng Tùng phóng nhanh đến.

Và kết quả…

– Xin lỗi bạn – Nhầm con mẹ nó rồi ^_^.

Lại tiếp tục bước đi, nhìn đâu đâu cũng người quen nhưng khi tiến về phía trước thì thấy không quen tý nào cả. Một niềm cô đơn bỗng chốc vượt lên, lúc nhỏ tôi cũng đã từng lạc cha mẹ giữa trốn đông người như thế này, cảm giác lo sợ kèm theo nỗi niềm giống như mất tất cả mọi thứ trên thế giới này vậy, tất cả chìm trong thất vọng tràn trề không tả được.

Tôi chạy hết nơi này đến nơi khác, các con đường ở dãy bán quà lưu niệm nhưng không thấy ai cả, tất cả chìm ngấm vào trong vực sâu, một cảm giác bị bỏ rơi. Tôi tức giận với đám bạn của mình, chẳng biết đứa nào đưa ra cái kết hoạch để rượt đuổi như thế này, nếu tôi mà biết đứa nào thì xác định rằng nát mông nhé.

Đứng một nơi mà cái đầu làm việc hết công sức, quay từ phía này nhìn phía khác tìm kiếm những người bạn của mình nhưng chẳng tìm ra được ai là ai, tôi uể oải tiếp tục bước đi… cứ bước đi nhưng chẳng biết đoạn đường kết nó dừng ở đâu. Gần đến hêt khu vực bán quà lưu niệm định quay lại đi kiếm chỗ khác thì…

– Ai giống Bạch Yến thế nhỉ ?

Tôi thấy bóng dáng một người con gái mảnh mai không thua kém gì em, một người với nụ cười đầy xinh đẹp đang nói chuyện với cô chủ bán hàng, cái miệng chúm chím với đôi môi hồng xinh đẹp ấy cùng với chiếc áo sơ mi sọc đen, đôi dép quen thuộc đã đặt trước thềm nhà của tôi gần một tuần nay. Không thể ai khác là Bạch Yến.

– Đúng rồi – Tôi vui mừng hơn bao giờ hết.

Đứng đó suy luận một cách cho chắc chắn rằng không bị nhầm nữa chứ lần nữa tôi nhục lắm. Người con gái ấy đang mua gì ở quầy bán cái tấm gỗ khắc chữ lên ấy, khoảng cách giữa hai chúng tôi không xa mấy nhưng lúc này người thì đông cản hết đường, tầm nhìn cũng bị giới hạn, tôi tìm cách đi đến nhưng toàn bị che màng hình không à, người gì đâu án ngữ trước mặt không, chẳng thấy em đâu nữa…

Đến nơi chỗ em đứng nhưng người đã biến mất, tôi hụt hẫng biến chừng nào, có một nỗi hy vọng đang lóe sáng nhanh chóng nó bị dòng đời dập tắt, em đã biến mất khỏi tầm mắt của tôi một cách nhanh chóng. Tôi đứng đấy cứ ngỡ tưỡng mình đang đứng ở nơi tận cùng của trái đất vậy, bơ vơ, lẻ loi, đơn trọi một mình khi em đã biến mất…

– Cô ơi ! cho cháu hỏi cô gái mới đứng đây đi hướng nào thế ? – Tôi niềm nở hỏi cô chủ bán hàng.

– Cô gái có giọng nói ngọt ngào hả cháu ? – Cô ấy hỏi tôi.

Tôi xác định được đó chính là Bạch Yến vì ít có người con gái nào có giọng nói và hình dáng giống đến như thế, không có người nào mà hội tụ những tinh hoa ấy lại mặc chiếc áo sơ mi sọc đen…

– Dạ. – Tôi gật đầu cái rụp vì muốn nhanh nghe đáp án.

– À, bé ấy đi theo đường này nè – Cô gái ấy chỉ về hướng bán đồ cho Nam.

– Dạ, cảm ơn ạ – Tôi xoay người lại chuẩn bị cong chân lên mà chạy đến khu vực ấy tìm em.

Nhưng…

– Hỏi người ta thế kia mà không mua gì thì kì lắm. – Lúc đó tôi còn bình tỉnh nghĩ đến chuyện đó nữa đấy

Chạy đến gian hàng ấy…

– Hihi, cô ơi, cô gái lúc nãy mua gì thê ? – Tôi ngại khi hỏi việc này.

– Một tấm gỗ khắc chữ Tâm cháu. – Cô chủ nhanh chóng trả lời.

Tôi hơi bất ngờ, chắc chắn rằng Bạch Yến tặng mình chứ không ai khác vì theo tôi biết thì em chỉ quen một mình tôi tên Tâm mà thôi. Một cảm giác vui đang ngự trị trong người thay thế cho cảm giác hụt hẫng. Tôi chẳng thể nào kiểm soát những cái thứ cảm giác ấy trong người mình, thật khó hiểu, đến bản thân mình cũng không biết tại sao cả.

– Thế làm cho cháu một tấm gỗ có khắc chữ Bạch Yến nhé, đẹp đẹp nhe cô. – Tôi quyết định.

– Hihi, cháu lựa tấm gỗ đi ?

Tôi tìm đi tim lại thì quyết định lấy tấm gỗ hình trái tim, chẳng biết tại sao con mắt mình cứ dán vào tấm gỗ ấy nữa…

– Lúc nãy cháu gái kia cũng mua tấm gỗ này nữa – Cô chủ bán hàng nói.

Chap 105:

Tôi nghe như đang có tiếng sét đùng đùng bên lỗ tai của mình, không thể nào tin được, cái sự lựa chọn của tôi lại trùng hợp với sự lựa chọn của em đến như thế. Liệu rằng có bao nhiêu người chỉ nói đây đơn giản là một sự trùng hợp thôi, tôi thì không cho nó là như thế dù đầu óc của mình đang suy nghĩ theo hướng như thế. Thật sự một sự bất ngờ đầy to lớn. Không phải nói như thế nào… Cuộc đời là thế…

Nếu ở đây không phải là cái hội chợ mà đang đứng trước một ngôi nhà của ai đó thì tôi đang chắc chắn rằng mình đã bị công an tóm từ lâu vì nghi vấn rằng ăn trộm. Cô chủ bán hàng đang khắc cái tên đẹp đẽ ấy lên tấm gỗ mà tôi lựa chọn một cách đầy trùng hợp, lòng không yên tý nào có một cái gì đó đang hối thúc tôi phải làm một điều gì đó nếu không sẽ không kịp và hồi hận cả đời. Cái đầu cứ láo lia láo lét nhìn xung quanh để mong tìm kiếm được người con gái ấy nhưng tất cả lại một lần nữa chìm vào thất vọng.

– Xong rồi cháu ơi ! – Giọng nói của cô chủ thất bỉnh tôi.

Tôi niềm nở móc tiền ra trả cho người ta rồi sau đó bỏ cẩn thận vào cái túi để mong rằng nó không mất cho đến khi đi vào bàn tay ấm áp của Bạch Yến. Trước khi bước đi thì lỗ tai và bộ não của tôi phải làm việc một cách bất ngờ..

– Cảm ơn cháu nhé.

– Dạ

– Hihi, hai đứa đẹp đôi quá – Cô chủ mỉm cười rồi ” tặng ” cho tôi câu nói vừa rồi.

Tôi đứng khựng cả những bước đi, cái chân nặng hơn bao giờ hết, đứng lại và ngẫm nghĩ về câu nói vừa rồi của cô chủ ấy. Chẳng hiểu tại sao trong đầu tôi lại có những ký ức đầy quen thuộc về câu nói ấy, hinh như đã nghe ở đâu đó một lần và được trí não tôi lưu nhớ. Đúng rồi câu nói ấy cũng chính là một người phụ nữ bán hàng nói nhưng lúc đó có em bên cạnh,… Liệu rằng có một sụ trùng hợp nào nữa ở đây chẳng ?

Tôi bước đi trong những rối bời mà đang suy nghĩ chưa có lời giải đáp, người con gái ấy với tôi có thật sự trùng hợp những chuyện ấy đến như thế. Dẹp qua những phiền phức ấy, tôi nhanh chóng chạy qua nơi bán quần áo nam mà cô chủ bán hàng vừa rồi chỉ dẫn cho mình.

Trong đầu tôi cứ muốn chạy sang gian hàng bán bán đồ chơi, hai gian hàng này nằm sát nhau và rất gần nhau nhưng trái tim lại mách bảo phải đi vào nơi bán đồ quần áo nam, hai cứ thứ ấy đang đấu tranh trong bản thân của mình. Lần này có lẻ trái tim đã chiến thắng rồi. Tôi chạy khắp nơi, hết ngõ ngách trong gian hàng bán quần áo, những người đi mua đồ cứ như đi trẩy hội, còn người đứng trên đường thì cứ như mình đang tham gia một hội gì đó rất đông người.

Đầu óc cứ quay cuồng cuộng, tôi nhìn tứ phía để tìm kiếm Bạch Yến nhưng chẳng thấy đâu cả. Không biết tôi hoang tưởng hay là đang làm đúng nữa, Bạch Yến chỉ có một mình mà thôi mà tôi đi kiêm, trong khi đám bạn rất đông lại không đi. Chẳng hiểu nổi được bản thân của mình khi đó nữa. Nhất là khi nghe cô chủ bán hàng nói tôi và Bạch Yến chọn tấm gỗ giống nhau thì có một niềm vui không tả xiết nhưng sau đó cái niềm vui ấy chiềm vào trong sự thất vọng khi không tìm thấy em. Cảm xúc của bản thân mình mà tôi không thể kiểm soát được, điều này chẳng ai lý giải được…..

Tôi đứng lại nơi bán quần áo sơ mi nhìn xung quanh một cách đầy mệt mỏi, mọi hy vọng tìm kiếm người con gái ấy ở khu bán hàng này đã trở về con số 0 tròn chỉnh, tôi chỉ biết đứng đó xoay đầu nhìn thêm một lần nữa để xác định rằng mình không bỏ sót qua chi tiết nào cả, một nỗi niềm cô đơn trong người. Tôi cảm thấy mình như trơ trọi một mình ở một nơi tận cùng của trái đất vậy ấy, cô đơn, lạnh lẽo, bơ vơ chẳng có ai cả.

Trái tim gần như đau thắt chẳng hiểu tại sao, một niềm lo lắng không biết nó xuất phát từ đâu đến, những tiếng nói ồn ào nhưng cái lỗ tai trở nên ù từ khi nào, chỉ biết ở phía trước là một con đường mà mình không xác định được. Những giọt mồ hôi đã rơi…. có lẽ vào buổi tối ông trời mới ngước mặt xuống nhìn trần thế, có lẽ cũng chính ông trời đã sắp đặt cho số phận cho hai đứa tôi lại gần nhau…

Tôi gần như thất vọng thì vuốt mặt nhìn vào quầy bán quần tây thấy một bóng dáng người con gái hiện hữu trước khuôn mặt của mình, lần này không cần mất nhiều thời gian để xác định rằng đó là em, tin tưởng vào chính bản thân của mình và những điều kì la xuất phát trong người.

Dòng người như muốn thử thách tôi, cứ cản những bước chân ấy nhưng tôi đâu có chịu thua trước hoàn cảnh bao giờ đâu…

– Nước sôi – Tôi nói như muốn hét vào mặt.

quả thật cách này có hiệu quả, mọi người tản ra để lại một con đường thẳng cho tôi chạy đến, khoảng cách đến người con gái ây chỉ tính bằng từng bước, tôi không làm gì cả cứ lặng lẽ đi phía sau nhìn dáng người mảnh mai ấy. Em bước vào gian hàng bán những chiếc áo, tôi đã thấy trên tay cầm một chiếc bọc màu đen nhung không biết trong đó đựng gì.

Đúng là con gái đi mua hàng có khác, đi hết chỗ này đến chỗ khác, lựa hết hàng này đến hàng khác. Tôi cứ nghĩ rằng em đi mua cho người cậu của mình….

Hình như Bạch Yến mệt thì phải nên quyết định đi ra khỏi khu vực đó, tôi cứ đi theo sau giữ một khoảng cách nhất định với lại người con gái này ít khi quay mặt về phía sau nên không bị phát hiện… Đến đoạn gần đến cổng thì bỗng nhiên có một đám trai tiến đến nắm án ngữ trước mặt tôi, tôi cứ nghĩ là người ta đang đi nên không có gì lo lắng. Khoảng cách giữa tôi và em tăng lên sau khi hai người đấy chen vào, cứ điềm tỉnh bước đi xem như không có chuyện gì… Bỗng tôi thấy hai thằng đó nói gì đó nhưng tiếng nhạc rất lớn không thể nào nghe được, nói xong rồi chỉ trỏ vào người con gái ấy. Tôi biết là điều chẳng lành với đám hớp bi ất ơ này vì cái đầu như con tắc kè, lỗ tai lại đeo bông nữa. Xác định được là máu dâm dê trong hai thằng đấy nỗi dậy khi thấy người đẹp…

Tôi phóng người nhanh lên cùng lúc đó cánh tay của thằng kia nắm lấy cánh tay của trái của Bạch Yến, tôi nhanh chóng đẩy cánh tay ấy ra sau khi gần đụng vào tay em. Tôi định nắm lấy bẻ nó nhưng thôi đi chơi không muốn gây phiền phức, tự nhiên tôi nắm luôn tay người con gái ấy.

– … – Em tròn xoe mắt ngạc nhiên quay lại nhìn tôi.

– Hihi – Tôi bước đi cùng với em, tất nhiên tay vẫn cầm trừ hoạn họa từ hai thằng phía sau.

Người con gái ấy nở nụ cười nhẹ khi quay về phía sau chắc chắn rằng biết được một điều gì đó, tôi hơi bất ngờ vì lẻ rằng theo tự nhiên thì em sẽ không quay về phía sau. Tôi có những điều đầy thắc mắc về người con gái ấy, không lẻ em biết rằng có hai thằng ất ơ đang muốn làm gì mình ở phía sau sao. Tôi quyết định nắm tay em bước ra cổng không đi đâu nữa, biết đã tối rồi cũng đến lúc về nhà, không tìm kiếm cái đám bạn khốn nạn ấy.

– Hix.. bị lạc – Em phụng phịu nhìn tôi.

– Tớ cũng thế nè

– Hihi, mấy bạn kia kì quá.

– Ừa, chơi bỏ.

– Thôi mình về.

– Ừa.

Hai đứa tôi đi cùng nhau trên con đường bước ấy, hai tay vẫn đang chặt vào nhau người nắm chặt đến thế lại là tôi, đây là một trường hợp đầy vô tình, quên mất đi đã nắm tay tự bao giờ…

– Hihi – Đến chỗ gửi xe em cười rồi nhìn tôi.

Đến lúc này tôi mới ngớ người ra là nãy giờ nắm tay con gái nhà người ta đã lâu rồi, nhanh chóng bỏ tay xuống nhưng đâu đó vẫn có một tý ấm áp còn vướng bận từ bàn tay của em. Một cảm giác đầy vui vẻ. Tôi thấy những chiếc xe của mấy đứa bạn mình chưa lấy r, dự chắc rằng còn đang trong hội chợ định trả đũa nhưng Bạch Yến dùng con mắt đầy viên đạn nhìn nên thôi bỏ qua cho bọn cờ hó đó. Như thế này gọi là gì nhỉ…

– Hai đứa đẹp đôi quá – Bác giữ xe nói.

– Dạ, hihi – Tôi gãi đầu trả lời.

Đến lúc ây trong người có một cảm giác vui vẻ chứ không suy nghĩ nhiều như lúc nãy, em cũng mỉm cười đầy ngọt ngào. Bước lên xe đưa cho tôi cái bọc màu đen nhưng bao giờ đến tận bốn bọc lận nhưng tôi vui vẻ nhận lấy mà không có tò mò như mỗi ngày. Hai nụ cười gặp nhau sau đó chiếc xe bắt đầu lăn bánh… Khúc nhạc im lặng vang lên nhưng không có một nỗi buồn nào cả thay vào đó là một sự vui vẻ.

Xuống dốc cầu, chạy được một khoảng không xa…

– Két – Tiếng thắng xe.

Tôi thắng xe từ từ lại không đến nổi hai người phải chuối nhủi về phía trước, một chiếc xe đạp vòng qua phía trước chặn đầu xe của tôi lại. Có lẻ cũng do linh cảm tốt mới phán đoán được chính xác như thế nếu không hai đứa tôi phải nhào về phía trước rồi.

– Gì thế cậu – Giọng nói đầy lo lắng của Bạch Yến vang lên.

– Không sao đâu cậu. – Tôi nói.

– Bước xuống xe rồi đứng yên nhé – Tôi sợ cho người con gái ấy.

Em ngoan ngoãn bước xuống xe, tôi cũng bước xuống, trước mặt là hai thằng ất ơ lúc nãy, dự rằng đang kiếm chuyện vì vụ lúc nãy đây mà, tôi cũng đoán được rằng một lần nữa mình phải ra tay trừ gian diệt bạo trước mặt người con gái ấy.

Hai thằng đó không nói gì chắc có lẽ lạnh lùng đây, tôi cũng không làm gì cả, cứ tiến về phía trước để cho khoảng cách giữa trận chiến này không ảnh hưởng đến em, tôi suy nghĩ cho người con gái ấy hơn cả bản thân của mình. Quay ra đằng sau nhìn nở nụ cười với em…

– Víu – thằng ất ơ chó để đeo bông tai đạp thẳng vào người tôi.

Nhìn cách đánh đầu tiên là biết hai thằng này không biết gì võ tôi lùi nhanh người về sau đưa hai tay về phía trước để tạo điểm ngọn phát kình bất cứ lúc nào. Tôi thấy được vẻ mặt đắt ý của hài đó, tiếp tục là một cú đá, lần này tôi không lùi về sau để tạo khoảng cách an toàn với người con gái ấy.

– Lấy xe đi cậu – Trong lúc tôi di chuyển sang một bên để né đòn thì lên tiếng.

Tiếng nói ấy của tôi nhằm hai mục đích, thứ nhất làm đối phương mất bình tỉnh, tiếng hét trong thi đấu võ thuật rất quan trọng vì điều đó làm cho đối phương bất ngờ và giật mình. Thứ hai tôi muốn em chuẩn bị trước đường để chạy… ^_^

Quả thật mũi tên của tôi đã bắn trúng mục tiêu một cách hoàn hảo, đối phương chợt giật mình, hai thằng đó đang ở tư thế tiến về phía trước sau cú đá, tôi thì di chuyển zizac qua bên trái, trọng tâm đang còn ở chân sau tức là chân phải. Nhanh chóng tôi đạp tống ngang vào hông của đối phương, hai thằng đó cùng nhau ngã nhào với một phía, sau khi tiếp đất cú đá tôi tiếp tục di chuyển zizac kiểu Vĩnh Xuân vào đối phương, đã tiếp cận được, xác định là có thể gây thương tích cho mình nên nhanh chóng sử dụng bàn tay nắm lấy cổ của một người gần nhất, kéo thả gạt người xuống đất…

– Phịch

– Véo – Một cú đá từ trên xuống của tôi.

– Víu – Một cú đánh của thằng ất ơ bên cạnh.

Tôi đã hạ được một tên đang nằm lăn lóc, tiếp theo đó lách người sang một bên sử dụng hai tay khóa tay đối phương và kéo thả y chang người kia nhưng lần này tôi không đá bổ xuống để triệt hạ đối phương mà theo kéo thả giữ chặt người sau đó đợi đối phương rơi xuống đất đánh vào thái dương và gò má hai phát.

– Bốp

Tôi xác định được là hai thằng nằm đó chờ người đến cứu viện,…

– CHẠY THÔI – Tôi kêu Bạch Yến.

Nhanh chân phóng nhanh nhất có thể để tránh người ta đến mời lên công an thì phiền phức, Bạch Yến cũng thông minh chạy trước bỏ tôi ^_^, chạy mệt bà cố. Em dừng lại một gốc cây phượng, một lúc sau tôi mới chạy đến..

– Hộc…hộc, ra sau đi, tớ chạy cho.

Em ngoan ngoãn nghe lời, cái mặt thì cứ ngáo ngáo nhìn dễ thương muốn véo cho một phát, trước khi véo phải đạp thục mạng về đến nhà. Về đến nhà tôi mở cửa phóng nhanh vào, hên là không có ai đuổi theo…

– Phù – Tôi quẹt mồ hôi.

– Từ đây về sau tớ không muốn thấy cậu đánh người ta nữa đâu nhé – Bạch Yến lên tiếng,

– Ơ….

Chap 106:

Tôi đứng cả hình với câu nói vừa rồi phát ra từ cái miệng chúm chím xinh đẹp của Bạch Yến, chẳng suy nghĩ ra tại sao người con gái ấy l;ại nói như thế, tôi có đánh ai đâu, tại người ta kiếm chuyện mình tự vệ chính đáng thôi mà.

– Sao thế ? – Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên với vẻ mặt ngu ngu ngáo ngáo của mình.

– Đánh nhau nguy hiểm lắm, hứa với tớ đi – Khuôn mặt em có vẻ rất lo lắng.

– Ngốc à, tớ đánh nhau chỉ để tự vệ thôi. – Tôi an ủi em.

– Hứ,… đúng là con trai.

– Thôi đi vào nhà – Tôi biết mình đã giành chiến thắng trong lần chiến tranh nào.

Hai đứa bước vào nhà với vẻ mặt hớn ha hớn hở vui vẻ nhưng còn đâu đó cái cảm giác hồi hợp lo sợ có người ta rượt theo thì lên công an ngồi chơi chứ chẳng đùa. Vừa vào tới bật thêm thì đã nghe tiếng của hai thằng anh mình nói chuyện với Bạch Yến rồi, đúng là cái máu gái trong người hai ổng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi thì đã nghe được cái mùi thương nức nở ở phía sau bếp, dự chắc chắn rằng mẹ đang nấu, em cũng nhanh chân bước ra phía sau giúp mẫu thân một tay, tôi bước lên phòng thay bộ đồ ra cho nó thoải mái trong người.

– Sao lúc nãy mình lo cho Bạch Yến thế nhỉ ? – Tôi tự hỏi bản thân.

Chẳng hiểu nổi những cái cảm giác ấy khi mất em, khi không nhìn thấy người con gái ấy, lạc mất một bên là bạn bè, một bên là em thì tôi đã chọn người con gái ấy. Bước lên phòng vẻ mặt yêu đời làm sao, không biết sao lại có cảm giác vui đến thế, tôi huýt sáo líu lo đủ một mình nghe, hâm thấy sợ luôn ấy nhễ.

– Thôi mặc đại quần đùi áo thun đi – Tôi chợp ngay cái quần đùi và áo thun cho mát mẻ.

Xong xuôi tất cả bước ra nhà trước nhìn lên đồng hồ thì đã hơn 22 giờ rồi, bố với hai người anh của tôi đang dọn dẹp căn phòng khách còn trống ở dưới và trên lầu, chắc tối nay đám bạn ở đây ngủ luôn quá. Tôi lao vào giúp một tay, rất vui vẻ hớn hở không có một cái gì đó gọi là ép buộc ở đây cả. Hai người anh cũng thấy làm lại bảo tôi khùng, bố thì cứ mỉm cười không châm chọt như mọi khi. Khoảng một lát sau thì…

– Kính…coong – Nghe tiếng chuông.

Tôi biết rằng đám bạn của mình đã về rồi, dọn cái miệng sẵn nãy giờ chỉ cần thấy mặt mấy thằng cô hồn đó là chửi ngay chứ chẳng cần suy nghĩ. Bước ra với khuôn mặt vui vẻ để cho bọn đó không nghi ngờ, quả thật đáp lại là khuôn mặt vui vẻ của bọn đấy.

– Đệch – thằng Tùng giật mình.

– Ơ – Thằng Sang nói được một chữ.

– …. – Đám kia thì im thinh thích nhìn nhau.

– Hehe – Tôi nở nụ cười đắc ý.

– Keke – thằng Đức cười gian xảo không kém.

Mở cổng cho bọn nó dẫn xe vào….

– Chơi thế hả mấy cu – Tôi lên tiếng.

– Gì, chơi gì – thằng Hùng ra vẻ ngây ngô.

– Cụ..tổ mầy – Tôi cú đầu thằng Hùng.

– Ế,.. ế – Nó chạy vòng vòng.

– Thằng…Sang chứ bộ – Đánh mấy cái đã khai.

Tôi nhìn qua thằng Sang bằng ánh mắt hình viên đạn, nó run sợ chạy vào nhà, mấy thằng kia thì không dám nói gì cả, thôi đã giải quyết được mầm móng nên tha cho bọn nó. Mấy đứa con gái thì nhí nha nhí nhố nói với nhau đủ chuyện, Như và Bạch Mai vẫn bình thường trên khuôn mặt kiều diễm của họ, vẫn cười, vẫn nói không có chút gì gọi là buồn. Bước vào nhà thì bố mẹ cũng kêu ra sau ăn cơm nấu xong rồi.

Bọn nó hớn hở bước ra, tôi thì từ từ vì dự rằng nãy giờ mẫu thân với Bạch Yến nấu, rất tiếc Như về quá trễ không tham gia vào công việc nấu nướng được. Mấy thằng con trai chúng tôi theo lệnh của bố dọn thức ăn ra trước ngồi dưới gạch ăn cho mát, chứ ngồi trên bàn không được mấy người, để cho mấy người con gái ăn trên bàn đi.

– Hế hế, ra sân nhậu cho đã – Tôi đưa ra ý kiến.

– Vào lấy cái hai cái chiếu ra con – Bố cũng đang hồi hợp với buổi nhậu hôm nay.

Đám bạn tôi cứ như ngại ngùng lắm vậy, cứ đi theo sau lưng, thấy chuyện gì là xong xáo đến nhận nhiệm vụ ngay, chẳng mấy chóc ngoài sân nhà tôi đã có hai cái chiếu, trên đấy đầy những món đồ ăn ngon, đặc biệt là có hai cái lẩu chua. Cuộc vui tối hôm nay đâu phải chỉ là ăn uống đơn thuần không đâu, thiếu bia là không được..

– Gia, Phong hai đứa vào rinh ra 5 kết bia heneiken bố mới mua để góc tủ lạnh đấy – Bố làm chủ xị.

– Để con – thằng Dương đứng lên.

– Cháu giúp với – thằng Chung cũng xông xáo.

Thế là bốn người họ đi rinh lra 5 thùng bia, hôm nay 10 thằng đang ở lứa tuổi học trò chiến đấu với một bậc tiền bối là bố tôi, tửu lượng về bia phải nói là cực kỳ tốt, có thể 10 thằng không chơi lại một người chứ chẳng đùa. Không khí vào ban đêm có một tý hơi lạnh ở ngoài sân, những hương hoa lan tỏa mang lại một cảm giác đầy dễ chịu, đâu đó cũng có tiếng dế kia, tiếng con này con kia làm cho cuộc vui càng thêm náo nhiệt.

Các thành viên cho cuộc chiến đêm khuya thanh tĩnh mang hương vị đồng quê hôm nay đã chuẩn bị sẵn sàng tất cả vũ khí để chiến đấu đến giờ phút sinh tử cuối cùng, cũng may mắn là ngày mai chủ nhật nên mới dám chơi tẹt ga thế này nhưng bọn tôi đã quên đi cái trận đấu vào buổi chiều,….

– Mấy cháu cứ tự nhiên nhé – Bố lên tiếng.

– Dạ – Cả bọn đồng thanh.

– Nào, cầm ly lên chứng tỏ đẳng cấp đê – Bố cũng teen không kém.

– – ….

Và cuộc chiến đã được bắt đầu…

– 1…2…3…Dzô

– Dzô…. – Tiếng la vang dội.

– Ken – Tiếng chạm ly nghe ken ken đã tai dễ sợ.

Giữa đêm khuya nhanh tỉnh, cái giờ mà người ta đi ngủ thì ở nhà tôi đang diễn ra một chầu nhậu khá hoành tráng, góp mặt đầy đủ những gương mặt đầy tiêu biểu và sáng giá. Mấy đứa bạn tôi ăn đồ ăn mà không ngớt miệng khen, tôi không uống bia nhiều lắm, ai mời thì cầm cái ly lên nhấp vài miếng cứ ngồi thong thả mà ăn những món ngon. Công nhận một điều nữa tôi làm một giám khảo cho cuộc khi nấu ăn là chuẩn men luôn ấy, mới ấy thôi đã biết món nào mẹ nấu, món nào Bạch Yến ra tay rồi. Hương vị mà mẹ nấu thì vừa ăn theo khẩu vị của gia đình, Bạch Yến nấu rất ngon nhưng thường có vị đậm chất món ăn hơn, ví dụ như gà chiên, em niêm gia vị rất vừa ăn thắm sâu vào miếng thịt gà khỏi cần chấm nước mắm làm gì cho mệt.

– Cháu mời bác – thằng Tùng khai chiến với điệp khúc quen thuộc.

Những ly đầu tiên người ta gọi là xã giao cho nên cứ nhẹ nhàng nhưng đến đoạn giữa của cuộc chiến thi quân địch bắt đầu tấn công dồn dập đến khi nào đối phương đưa cờ lên đầu hàng mới chịu thôi, tôi núp bóng nên không bị kéo đầu kéo cổ ra mà hát cái điệp khúc ấy cùng đám bạn. Nhìn thoáng qua mở màng cuộc chơi thì chẳng có anh nào mặt đỏ hết, chắc chắn là tửu lượng ở đây ai cũng cao và dự rằng 5 thùng bia này nhanh chóng vơi đi theo thời gian.

Một con cáo già thì không chịu tha cho một con thỏ non dù có vang xin lại lục đến đâu đi nữa,.. thỏ non luôn bị ăn hiếp trong mọi trường hợp.

– Tâm, anh em mình làm vài ly coi – Thằng Chung đã túm cổ tao ra.

– Đúng, anh với chú làm vài ly cho tình cảm thêm thân mật – Đến lượt thằng Dương.

Tôi phải buông chén xuống, biết rõ số lẫn phận của mình từ đây, chắc chắn rằng không vượt thoát khỏi tay bọn này trong đêm nay. Có lẻ từ đây về sau tôi không nên trốn tránh nữa, cứ uống trước rồi say trước cho nó khỏe cái thân. Thế là bọn nó sử dụng tuyệt chiêu lấy số đông áp đảo một mình tôi, điệp khúc anh mời chú, tình anh em lại vang lên thất thanh… một lần nữa tôi lên cung trăng…

Trụ không được quá một tiếng, tôi lấy cái lý do đi vệ sinh chui lên phòng của mình làm một giấc cho nó sướng cái thân, quả thật là nếu uống nữa thì sẽ không uống nổi. Nằm trong căn phòng êm ấm của mình mà nghe được những tiếng nói chuyện rộn rã ở dưới nhà, con gái, con trai cũng có, những tiếng cười vang ấy đã đưa tôi chìm vào một giấc ngủ say, một giấc ngủ của niềm vui vẻ,…. Khò…khò…khò…

Sáng hôm sau tôi thức dậy tầm khoảng hơn 7 giờ gì đó, bước xuống nhà thì thấy những người con gái bao gồm cả đám bạn của tôi đang nấu ăn, chắc chắn rằng họ ngủ lại ở nhà vì trên người vẫn mặc bộ quần áo ấy, nhí nha nhí nhố trong khuôn viên bếp. Còn mấy thằng con trai chẳng thấy ai cả, chắc là quất cần câu hết rồi, cả hai người anh và bố chẳng thấy đâu là tôi tưởng tượng được cái trận mạc ấy quyêt liệt đến chừng nào.

Thấy mấy người con gái ấy đang quây quần bên mẹ tôi vui vẻ, một mình là con trai nên không bước vào, tôi lếch lên phòng đánh 108 thế mộc nhân cho giãn gân, giãn cốt. Tính ra cũng chán, thức sớm chẳng thấy ai để trò chuyện, trong khi đó trong nhà toàn là nữ nhi chỉ có một mình. Đánh mộc nhân mà tôi cứ tưởng mình đang đánh với cái gốc cột, chẳng có cảm hứng một tý nào. Bước xuống dưới nhà thêm một lần nữa định đi tản dạo thì may mắn thay gặp được thằng Tùng với Chung đã thức, mặt hai thằng đấy bơ phờ chắc tối qua chiến đấu kinh lắm đây mà.

– Hai chú tối qua đã không ?

– Mệt lắm mầy ơi.

– Mầy cứ nghĩ đi 5 thùng heneiken, bác nhà kêu thêm 1 kết sài gòn đỏ thì chịu bằng đầu.

– Bác ấy uống kinh lắm, bọn tao ngủm hết mà bác chưa có sắc mặt gì cả. – Thằng Tùng ể oải kể tình hình.

– Haha – Tôi cười bọn nó.

– Cười đệch gì – Nó bực bội

– Thằng cờ hó, chưa gì đã phóng lên phòng ngủ – thằng Chung đỗ lỗi.

– Hai chú biết tửu lượng của anh thế nào mà – Tôi chóng cự ngay.

– Thôi mệt với mầy quá, quay tay vài phát coi – thằng Chung rủ tôi.

Thế là thằng Tùng dẹp sang một bên xem hai thằng tôi niêm thủ Vĩnh Xuân, thằng Chung không có học Vĩnh Xuân nhưng nó được tôi truyền dạy lại thằng niêm thủ ấy, từ từ hai thằng tập chung với nhau. Lâu quá không có người tập chung bây giờ có thì hơi bị rời gạt, tay thường bị dính vào chữ X, lúc đầu hơi mất nhịp nhưng cuối cùng hai đứa cũng lấy lại những gì cần phải có. Thằng Tùng ngồi ở ngoài mà nhìn không rời con mắt, chắc là thích thú lắm đây. Tôi với thằng Chung quyết định dã chiến với nhau vài đòn gọi là tập thể dục buổi sáng…

– Víu – Đối thủ của tôi luôn mở màng cuộc chiến.

Nó đánh thẳng về phía trước, nhanh chóng tôi gạt cánh tay đấm sang một bên, lùi về phía sau giữ khoảng cách an toàn. Thằng Chung tung một cú đá đậm chất teakwondo, 360 độ vào vùng chấn thủy. Tôi không đề phòng, mém một tý nữa chào buổi sáng bằng một cú đá rồi, may mắn thay là thụp người xuống an toàn, trái tim cứ đập thình thịt như sắp bị ai mổ lấy ra vậy đó.

– Víu – Tôi đáp trả cũng bằng một cú đá.

– Víu – Nó cũng tung ra cú đá.

Kết quả.

– Aaaa ,.. thằng chó – Tôi cầm chân lên mà rên rỉ.

– Má,.. xong cái chân tao rồi – Nó cũng không thua kém.

Hai thằng tôi ngồ bệch xuống sân mà xem cái thành tích do hai thằng tự gây ra, gậy ông đập lưng ông mà. Cái chân quý báu của tôi bầm tím do cú tiếp xúc cực mạnh vừa rồi, cảm nhận được những dòng máu đang chảy nóng hổi tụ hợp về nơi đấy. Sắc mặt của thằng Chung đau đớn không thua gì tôi, chỉ có thằng cờ hó Tùng ngồi đó cười hí ha hí hửng lên, nhìn muốn đấm cho một phát.

– Nín mẹ mầy đi – Tôi nhìn nó quát.

Nói gì nói dù nó nóng tính lắm nhưng cái gan rất thỏ đế, nạt một phát là im ngay không dám cự cãi đâu. Tôi dẫn thằng Chung vào phòng lấy chai dầu nóng ra xoa xem nó có giảm tý nào không, lâu rồi không bị chấn thương bây giờ bị cảm thấy sao sao ấy, tê hết cả người.

Làm ba sàm ba láp một tý thì được mấy nàng công chúa từ nhà bếp kêu vào ăn sáng, 3 thằng tôi làm nghĩa vụ là đánh thức mấy thằng còn lại đang ngái ngủ, bọn nó ngủ như heo, cực khổ lắm mới đánh thức được cả bọn. Lúc chưa bước vào bếp thì mặt thằng nào thằng nấy chảy xệ ngáy ngủ nhưng khi bước vào đến nơi thì khuôn mặt đã sáng rỡ lên… những món ăn đầy màu sắc được làm một cách tinh tế đến từng chi tiết.

– Woaaa – Thằng Hùng trầm trồ.

– Đệch véo tao một cái coi – thằng Đức sáng mắt lên ngay.

– Ngồi xuống ăn đi, ở đó mà nhìn – bà Trân trêu.

– Ai làm thế này ? – Tôi cũng dự được rằng Bạch Yến và Như.

– Bạch Yến, Tố Như, Thanh Mai làm đấy con – Bố tôi nói và tặng cho cái nháy mắt.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Nàng Công Chúa Ngủ Trong Rừng
Trâu, Cọp và Con Người
Lần sau
Chỉ làm một việc là nhanh
Đúng vậy, nhưng…