– Hihi – Nụ cười răng khểnh dễ thương.
– Chào cậu.
– Làm gì lễ phép thế – Em nghiêng đầu dễ thương.
– Hề hề, gọi tớ có gì không ?
– Có chuyện mới gọi được à,.. lè – Em lè lưỡi trêu tôi.
– Ờ, ở đây đang làm chuyện nhà nước nên có lịch, hề hề – Tôi cũng nghịch với em.
– Khùng. – Một chữ nghe quen quen.
– Khùng mà đẹp trai phong độ – Tôi vuốt tóc.
– Thôi,.. thacho tớ đi.
– …
– …
Hai đứa tôi đứng nói chuyện không vào chủ đề nào cả, hình như cả hai đều bị khùng hay sao ấy, chẳng hiểu tại sao.
– Tùng… tùng -Không muốn nó đến thì nó lại đến.
– Thôi tớ vào lớp nhé.
– Ừa,… – Tôi luôn là nhìn phía sau.
Người con gái ấy nếu xét xinh đẹp thì chẳng hề kém ba người kia, đầy tinh khôi với chiếc áo trắng, vừa xinh đẹp vừa mỏng manh. Tôi lắc đầu nhẹ rồi bước từ từ về lớp. Trong tiết học hôm nay mọi người cứ im lặng chỉ để một mình cái thằng vừa trở lại như tôi làm việc, từ môn địa đến môn sử, tôi ra tay nghĩa hiệp hết trơn.
– Ghê quá.
– Kinh thật.
– Hôm nay tiết đạt nhé – thầy ký vào sổ đầu bài.
– …
Ngồi nghe những chỉ đạo tuần tới của thầy Khánh thì chúng tôi được ra về, có một điều là ngày hôm nay Bạch Yến không quay xuống như mọi khi, thường ngày em quay xuống ít nhất 3 lần chứ chẳng đùa. Đời đúng là không như mơ, con gái luôn cho ăn bơ…
– Mầy tính sao? – 6 thằng bạn của tôi đứng đợi.
– Sao là sao -Tôi nhìn bọn nó.
– Đệch, mầy tính để Bạch Yến thế à ? – thằng Tùng tròn xoe mắt nhìn tôi.
– Không sao đâu. Về thôi – Tôi bước đi để lại 6 ánh mắt ngạc nhiên.
Dù trong người rất lo lắng nhưng có một thứ gì đó mách bảo với tôi rằng cứ yên tâm đi, Bạch Yến không bao giờ chấp nhận một người con trai đểu cán như thế đâu. Tôi đã trở lại…
Miệng thì nói không có chuyện gì nhưng ở cổng trường đã thấy dân tình thế thái đang đứng đôngnhư kiến ấy chứ, tôi với đám bạn đưa ánh mắt nhìn nhau hiểu ra vấn đề và chuyện sắp xảy ra. Thoáng đưa ánh mắt nhìn vào nhà xe thì thấy em đang đứng nói chuyện với Như, còn ở cổng tôi đã thấy thằng chó Quang cùng lũ bè phái hôm trước bị dập cho một trận no đòn.
– Tính sao giờ- thằng Sang nôn nóng.
– Quất nữa không Tâm – thằng Tùng đưa ra ý kiến.
– Đệch cụ, bọn nó như thế, quất là bọn mình vào bệnh viện – thằng Đức vừa nói vừa xoắn tay áo lên.
– Thế mầy đang làm gì thế ? – thằng Hùng đưa vẻ mặt ngu ngu ngáo ngáo ra.
– Đánh bọn nó nếu dám làm gì Bạch Yến.
– Thôi, bọn mầy tha cho tao. – Dẫn xe ra về đi.
Đám bọn tôi từtừ đi vào nhà xe, em vẫn chưa dẫn xe ra về…
– Cậu dẫn xera giùm tớ nhé – Bạch Yến nhin thằng Chung rồi lướt qua nhìn tôi.
Chợt có một cái gì đó bồn chồn trong người khi nhìn thấy ánh mắt đấy, chợt cơn gió thổi ngang qua làm cho cái tâm tư buồn trong người tôi dâng trào lên. Đám bạn thì đã chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất có thể xảy ra, còn thằng Chung thì mặt tươi như hoa khi được người đẹp kêu dẫn xe giùm, sướng khỏi phải nói. Tự nhiên tôi lấy làm ganh tỵ muốn là người dẫn chiếc xe ấy cho em chứ không phải thằng Chung, một nỗi niềm khó diễn tả.
– Chào cậu -Thằng Quang đứng trước mặt Bạch Yến.
Đám bọn cũng dừng lại xe tình hình xảy ra, tôi thì đứng ở trong nhà xe từ từ bước ra chứkhông dẫn thêm con ngựa sắt, chẳng biết bao giờ mình biến thành một người ít nói, trầm lặng hơn, hai tay đút vào ống quần, từ từ bước lại đầy thản nhiên.
– Chào cậu – BạchYến cũng lên tiếng nhưng với vẻ mặt lạnh giá đầy băng tuyết phủ lên.
Xung quanh lànhững thằng bạn chó của nó không thích gì đám tụi tôi, gương mặt ai cũng đầy căng thẳng, chỉ cần một người bên kia hành động thì những gì ở cổng trường cóthể là một trận hỗn chiến giữa liên quân 10A1, 10C5 và 10A3.
– Cầu hôn đi…
– Chơi đi tao lo
– Gái đẹp há thay thì làm ngay và luôn.
– … – Đám bạn của nó như một bày đàn lên tiếng ủng hộ thằng đang cầm đầu.
Đám bạn cũng đưa mắt nhìn sang tôi ý bảo hãy làm gì đó đi, để ngăn cái chuyện này không xảy ra dù là đánh nhau. Khỏi phải nói nếu trong tình huống đó tôi đứng lên thì chắc rằng mọi chuyện sẽ diễn ra bằng một cuộc chiến. Thời điểm đó như một thùng thuốc nổ, ai cũng có thể châm ngồi bất cứ lúc nào…
– Có gì khôngcậu, nếu không cho tớ đi qua cái – Bạch Yến vẫn giữ nguyên nét lạnh lùng.
– À… – Nó cũng giống như những thằng con trai khác khi đối diện với em, người con gái xinh đẹp.
– Làm bạn gái mình nhé – thằng Quang quỳ xuống lấy một chiếc hộp màu hồng, khỏi nói cũng biết trong đó có chiếc nhẫn.
Bạch Yến thì đứng như trời trồng nhìn thằng Quang đang từ từ nắm lấy cánh tay mềm mại củamình. Đột nhiên tôi có một cảm giác gì đó muốn tiến đến giành lại người con gái ấy dù rằng chưa thể biết cái cảm giác đấy là gì, lúc nào cũng chối bỏ nó nhưng đến khi thấy em rơi vào tay người khác tôi lại có một nỗi niềm muốn chiếm lấy,muốn giành lại không muốn đứng một chỗ nhìn.
Trái tim, trí óc đã mách bảo rằng tiến lên, bước về phía người con gái ấy, nắm chặt lại tay không để buông mất… từ từ…
– Xin lỗi, mình đã chấp nhận làm bạn gái của Chung rồi. – Giọng nói ngọt ngào ấy vang lên và rút cánh tay của mình lại. Đưa cái nụ cười đầy ngọt ngào mà em thường cười cho tôi xem cho thằng Chung.
Tự nhiên cái chân như có một tản đá đè lên chẳng bước được, những bước chân dừng lại hẳn,càng ngày thấy càng nặng. Tôi bỗng thấy đau nhói ở con tim, chẳng hiểu tại sao,đầu óc thì thấy hơi choáng hẳn ra.
Người âm thầm lặng lẽ bước đi,… từng bước một,… để lại đây,… một thằng con trai ngu ngốc như tôi đứng nhìn…
Không gian bỗngtrở nên ngột ngạt hơn từ câu nói của em, ai cũng bất ngờ vì điều đó. ThằngChung cũng bất ngờ nhưng trên mặt nó hiện một niềm vui khó diễn tả. Trái ngược với nó, đám tụi kia thì buồn bã, thằng Quang với tính cách của nó thì không chịu buông tha, cứ cù nhây.
Tôi chẳng biết phải làm sao nữa, chỉ biết rằng muốn chạy lại lấy chiếc xe, đi một nơi thật bình yên…
Buổi chiều hôm ấy những ánh nắng cũng biến mất, nhường lại cho bầu trời âm ưu, đượm những nổi buồn khó tả trong hiện hữu. Trên con đường ấy vẫn tấp nập người qua lại nhưng tôi thấy ù cái lỗ tai của mình, không thể cảm nhận được gì cả. Đầu óc, cơ thể trở nên mệt mỏi hơn bao giờ hết…
Từng bước một,từng bước một trên con đường đầy cát, những cơn sóng miệt mài đập vào bờ không biết mệt mỏi tý nào, tôi cũng muốn giống như nó. Bầu trời cũng làm thay đổi một phần nào nó không khí biển, những áng mây đen cứ bay qua bay lại báo hiệu cho một cơn mưa sắp đổ xuống. Đã lâu rồi từ cái tháng 8, những cơn mưa bỗng ít đi chỉ còn lại những cơn mưa rào đến bất ngờ, đi cũng bất ngờ… Dự báo hôm nay trời sẽ có mưa.
Chỉ mong muốn rằng những hạt mưa nặng trĩu từ bầu trời đen tối kia cứ rơi xuống, rơi xuống từng giọt… để rồi những nỗi buồn đầy vu vơ không biết từ đâu ấy cũng tan biến theo cơn mưa. Tôi lại cái bãi cát quen thuộc của mình, hôm nay không thấy những tia nắng chói chang nữa, sóng biển ngày càng đâp mạnh, những cơn gió cứ thổi.
” Em đã rời xa tôi theo người khác trong lúc đó, người bạn. ”
Chap 86:
Thả người theo những cơn gió ấy, không gian cũng được bao phủ bởi màn đêm bởi những áng mây đầy đen tối, tôi cảm thấy ông trời đang khóc vì mình, nổi buồn ấy càng được nâng thêm.
“Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ “
Những cơn sóng đập mạnh theo thời gian..
Bầu trời trở nên đen tối…
Những cơn gióbắt đầu cho một cơn mưa…
Tôi từ từ nhắm mắt lại, một khuôn cảnh thích hợp với tâm trạng hiện đang có trong người, từ từnhắm khóe mắt đang nóng hổi lại,… tâm trạng chìm vào trong hư ảo… Tôi chỉ mong rằng cái ngày ấy quay trở lại, thời gian quay lại cái ngày ở căn- tin với thằng Chung, để rồi rút lại cái câu nói của mình, rồi cái những ngày tiếp theo tôi cứ nói chuyện với em.
Giá như thời gian quay trở lại…
Giá như tôi chịu suy nghĩ về cái ngày hôm ấy…
Giá như mình suy nghĩ trước những gì nói ra…
Thì bây giờ cơn mưa ấy không rơi xuống…
Những nỗi niềm hiện hữu không xuất hiện…
Nỗi buồn không tên sẽ không có chủ nhân…
…
Những giọt mưa cái rơi…
Rơi từng hạt nặng trĩu…
Thắm cả khóe mắt đang cay xòe…
Một câu nói làm cho một người như tôi phải suy nghĩ lại tất cả, những gì mình đang làm…
Đời đúng là không như mơ…
…
Tôi nằm ở đấy,mưa ngày càng nặng hạt, những cơn gió làm cho con người trở nên lạnh buốt hơnbao giờ hết. Chiếc áo trắng tinh khôi ấy bị ướt đẫm bởi cơn mưa ấy, tôi ngủ chìm vào giấc ngủ không hay, chỉ biết rằng cơ thể ở phía ngày đang lạnh buốt đến xương tuỷ, còn bên trong thì nóng hổi, không thể nào tưởng tượng được cái cảm giác ấy.
– Này, cậu -Giọng nói đầy ngọt ngào như những ánh nắng mang đến cho tôi lúc bấy giờ, tráitim tôi như bừng tỉnh giữa giấc ngủ say.
– H…ả, ( Hả )- Giọng nói đầy yếu ớt kèm theo sự lạnh giá.
– Trời ơi, cókhùng thì chết từ nhỏ đi – Những ánh sáng mờ ảo ấy từ đôi mắt chỉ giúp tôi nhìnthấy mái tóc đen dài huyền ảo cùng với đôi môi xinh xắn nói ra lời đầy ấm áp, kèm với hương hoa thuần khiết vương vấn lòng người.
Lại chìm vào giấc ngủ say…
Trong giấc ngủ say, tôi chợt thấy mình ngốc hơn bao giờ hết, lạc vào một thế giới mà không có đường ra, một nơi đầy đen tối. Câu nói ấy lại hiện về làm cho trái tim buốt giá hơn bao giờ hết…
Chủ nhật, 0h31 phút, ngày 22 tháng 10…
– Nước… – Tôi mở ánh mắt ra, cổ họng đang khát khô.
– Đây, nước đây, uống đi cậu – Vẫn là giọng nói ngọt ngào kèm với hương hoa đầy tinh khiết ấy.
Ánh mắt không thể nào mở ra hết được, những màn đêm cứ bao phủ, những thứ đầy mờ ảo làm cho tôi không thể nhìn thấy rõ mọi sự việc đang ở xung quanh. Chỉ biết rằng đang có một mùi hương đầy dễ chịu phản phất đâu đây, mùi hương quen thuộc cùng với mộ tbàn tay đầy ấm áp đang từ từ nâng lấy cái đầu tôi lên, đầy nhẹ nhàng… Những dòng nước mát lạnh trôi vào trong miệng nhưng nó đầy hương vị đắng…
Tôi được đặt nhẹ nhàng nằm xuống, có thể nói người đang nóng bức, không thể nào chịu được. Lời nói ra cũng đau ở cổ họng, cơ thể người thì ê ẩm. Tôi cố gắng lắm mới mở ánh mắt ra, xóa bỏ đi cái hư vô huyền ảo ấy.
Trước mặt là một người con gái với chiếc áo sơ mi đen, đôi môi mỏng hồng đầy gợi cảm, cùng với khuôn mặt khả ái kèm nụ cười đầy ngọt ngào mà thân quen. Trái tim tôi bỗng có một cảm giác gì đó dâng trào, cái cảm giác mỗi khi gần em, người con gái xinh đẹp…
– Hihi, tưởng đâu ngủ luôn rồi chứ – Bạch Yến nở nụ cười không mang nét buồn, một nụ cười đầy trong sáng ngày nào.
– Sao … tớ…lại…ở đây – Nói yếu ớt nói từng tiếng.
– Ngốc, nằm xuống đi sốt rồi kìa – Khuôn mặt em hiện rõ một niềm vui mà tôi thường thấy khi hai đứa ở bên nhau.
– Ừa. – Tôi đưa mắt nhìn thoáng qua thì đó chính là căn phòng mà mình đã nằm vào hôm trước, vẫn đồ đạc như xưa, không có gì thay đổi.
– Cậu ăn cháo nhé. – Em đưa ánh mắt long lanh nhìn.
Làm sao có thểtừ chối, tôi không muốn làm một kẻ ngốc nghếch thêm lần nào nữa..
– Yến .. này -Tôi gọi em khi nhìn thấy dáng người mảnh mai ấy, trong tim dâng trào một điều.
– Hả – Em giật bắn người quay lại.
– Chưa trả lời câu hỏi của tớ mà – Tôi yếu ớt hỏi em ^_^
– Ngốc ơi, lúc tớ ra biển mua hải sản về ăn thì bị mắc mưa nhưng không ngờ thấy cậu. Tớ điện cho bố mẹ cậu rồi. Yên tâm đi. Hai bác nói sáng sẽ qua thăm. – Em tủm tỉm nói.
Tôi cảm thấy nhẹ lòng với sự chu đáo của em. Dáng người mảnh mai ấy từ từ bước ra khỏi cănphòng, không hiểu tại sao căn tim tôi cứ đau nhói từ ấy, chẳng hiểu cái cảm giác ấy như thế nào, không hình không dạng, đến bất ngờ đi cũng không nói lời nào cả.
Tôi nằm đấy,nhìn lướt qua căn phòng, vẫn như thế không có gì thay đổi so với cái hôm trước cũng nằm ở vị trí này ngủ, một không gian thật êm ấm. Tôi bước từ từ lại cánh cửa sổ ấy, những bước đi đầy yếu ớt, cảm thấy cơ thể mình không có một tý gì gọi là trọng lượng, rất cực khổ, cái chân thì tê cứng, tôi mới phát hiện ra mình đang bị sốt.
– Này, đi đâu thế – Giọng nói đầy lo lắng vang lên.
– À, tớ muốn nhìn màn đêm – Tôi nhăn mặt khi đau ê ẩm ở cái chân, chắc là do sốt hành rồi.
– Cậu đang sốt nặng đó, 42 độ đấy, nằm yên đi. – Em nhăn mặt.
Tôi chẳng biết nói gì với người con gái ấy, chỉ biết nghe lời và làm theo thôi chứ không dám phản kháng, em chẳng khác nào Như thứ hai. Cả hai đều mang một vẻ đẹp riêng nhưng đối với tôi thì rất chu đáo và làm con tim phải bị lỗi những nhịp đập chẳng biết lý do.
Em để xuống một tô cháo nóng hổi đầy nghi ngút, nhìn sơ qua cách trang trí rất đẹp mắt, những món ăn Bạch Yến làm thì hình thức trình bày với hương vị khỏi chê vào đâu được, khỏi cần ăn cũng biết được nó ngon như thế nào. Có phải duyên trời định mà người đời thường nói là đây không nhỉ ?
Bước từ từ lại chiếc giường màu trắng tinh khôi ấy, từng bước đi đầy yếu ớt, em cũng có nói để giúp nhưng tôi thì không bằng lòng vì có một cái luật bất thành văn do bản thân đặt ra đó là đến chết cũng không yếu ớt, nhất là trước mặt môt người con gái. Phải sống đầy niềm tin và nghị lực, cuộc sống cho ta quá nhiều điều rồi.
– Hihi – Em nởnụ cười ngọt ngào giữa căn phòng thanh tĩnh, với những ánh đèn chùm loe loét.
Tôi múc lấy từng muỗng cháo đầy thơm ngon trong đó cũng có những lát gừng, khỏi phải hỏi em tại sao để vào đấy, vì đã lần Như giải thích điều này cho tôi rồi. Không muốn tối ngày em cứ gọi là ngu ngốc. Bạch Yến bước từ từ lại cánh cửa sổ, rồi vén rèm cửa sổ qua một bên.
Ập vào cặp mắt đang cay xòe vì nóng là một màn đêm đầy thanh tĩnh cùng với những ánh sáng từ mặt trăng huyền ảo, đâu đó cũng thấy được những vì sao sáng chói một phương. Tôi thích cái cảm giác ấy, em có một cái gì đó buồn bã khi nhìn ra màn đêm hơi lâu, chợt đêm cái cảm giác ấy đến cho tôi.
– Sao thế cậu -Tôi nghĩ ăn vì lẽ sốt ăn cũng không được nhiều dù em nấu rất ngon.
– Hihi, không có gì cậu à – Bước lại gần chiếc giường nơi tôi đang ngồi, nở trên môi một nụ cười không ngọt ngào như ngày nào.
Ẩn trong cái nụ cười ấy là một nỗi buồn không tên…
– Hát tớ nghe đi – Bất chợt tôi muốn nghe lại tiếng hát đầy trong veo của em.
– Hả ? – Em tròn xoe mắt quay qua nhìn.
– Muốn nghe cậu hát – Tôi nói lên cái sở thích kì lạ của mình.
– Hát dở lắm. – Em vén tóc sang một bên vai.
– Hát không ? -Tôi phòng má lên.
– Hứ, không cónhạc làm sao hát… lè – Em trêu tôi.
– Piano đấy ?
– Hừ… nhàngươi lắm chuyện quá đi. – Em phụng phịu trong dễ thương.
– Hớ hớ.
– Thôi được rồi,mời ngài theo tôi.
Tôi bước đinhững bước chậm chạp, vẻ mặt em đầy lo lắng khi thấy những bước đi đấy, tôi cố gắng một phần nào đó trên sắc mặt của mình không thể hiện điều gì. Nhưng nó đã phản chủ từ lâu rồi. Chẳng biết tại sao cái căn phòng, không gian trong nhà em đầy hương hoa mang cho người khách một cảm giác đầy bình yên và thanh tĩnh.
Cái sân ấy hiện hữu, chiếc ghế gỗ ấy, cùng với những chậu hoa đang thơm ngát hương. Em từ từ bước theo cùng tôi đến ghế gỗ ấy giống như đang lo lắng, muốn thấy ngồi vào thì mới yên tâm bước đi. Thật như thế, tôi ngồi vào đấy, rồi em mới từ từ bước đi lại chiếc đàn ấy… Vẫn với những phím đàn đen trắng, trong một không gian đêm khuya thanh tĩnh… Chỉ có một nam thanh nữ tú đang ở trong một căn nhà đầy yên lặng…
Em không hát hay đàn liền mà bước từ từ lại cánh cửa sổ của sân thượng, đẩy rèm sang một bên rồi mở toạt cánh cửa ra, một làn gió mát lạnh thổi ngang, những sợi tóc đen huyền ảo ấy thổi phất phơ, trong Bạch Yến lúc đó thật mỏng manh dễ vỡ… chẳng khác gì một chiếc ly thủy tinh… đầy trong suốt nhưng rất dễ tan nát, bất cứ khi nào…
Phong cách quen thuộc hiện hữu,…
Người con gáiấy từ từ lướt ngón tay trên phím đàn…
Tiếng hát cũng từ từ cất lên…
Giọng em thanh thót…
Cả không gian như chìm vào hư ảo vô không…
Tôi ngồi đấy nghe người con gái ấy biểu diễn, một điều mà mình rất muốn xảy ra vì giọng háttrong veo như tiếng của núi rừng. Giọt hát nhẹ nhàng…
“…How can I put someone to the test,when i thought I got the best…
Untill the taste of bittemess then Iregret…
But still that I won’t detest, who I cannever forget like someone I once met…“
Chap 87:
Bản nhạc ấy dù có thế nào đi chăng nữa thì tôi chẳng bao giờ quên, chẳng bao giờ. Êm đềm nhẹ nhàng như một làn nước trôi giữa khu rừng mênh mông đầy yên tĩnh. Có thể nói thanh thót đến từng phút từng giây, những hương hoa đó rất thích hợp trong một không gian như thế. Em từ từ đứng dậy, một cách nhẹ nhàng, nhìn ra không gian yên tĩnh ngoài sân thượng, đâu đó cũng thấy được những vì sao đang sáng tỏa.
Dáng người mảnh mai ấy từ từ bước lại, trên khuôn mặt có một nét gì đó vui vẻ với nụ cười đầy xinh xắn. Trong cơ thể tôi lúc đấy từ một thằng đang bệnh, sốt cao mệt mỏi cả người khi nghe xong bản nhạc ấy thì chuyển sang một trạng thái khác. Những thứ ấy do bệnh tật đem lại bị tiếng nhạc ấy xua đi, biến đi mất trong con người tôi, cảm thấy mình đã khỏe.
– Hihi – Em vén tóc sang một bên
– Bài gì thế cậu?
– Betrayal ạ. -Em ngồi xuống bên cạnh tôi.
Mùi hương quen thuộc từ mái tóc, từ cơ thể em lan tỏa chỗ tôi đang ngồi, mùi hương ấy đặc biệt hơn những chậu hoa đang hiện hữu trong sân, nó lấn chiếm tất cả với một cái gì đó rất đặc biệt, thuần khiết, tao nhã, nhẹ nhàng.
– Hay không ? -Em quay sang khi tôi thấy đang đắn đo suy nghĩ.
– hỏng hay tý nào – Tôi lắc đầu ngao ngán.
– Hix.. tớ nói không hay rồi mà – Vẻ mặt xinh đẹp kiều diễm ấy tự nhiên ủ rượi xuống.
– Ừa, không hay ở chỗ nếu cậu không hát bài ấy cho tớ nghe, chứ thật ra về giọng hát, tiếng đàn và lời nhạc dù là tiếng anh tớ không biết gì cả nhưng nó rất hay. Không có chỗ nào để chê cả – Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh ấy.
Em ngạc nhiên với những gì tôi nói, con người tôi là thế rất ít khi nói chuyện một cách đầy triết lý, có lẽ em bất ngờ vì điều đó.
– Trời, cậu còn sốt cao không thế ? – Em lo lắng đưa bàn tay lên định để lên trán tôi.
Nhưng không hiểu tại sao cánh tay của tôi cũng từ từ được đưa lên, nắm lấy bàn tay đầy ấm áp đang truyền nhiệt sang bàn tay lạnh giá của tôi. Những nhịp tim đầy rối loạn chẳng thành hình gì cả, không gian cũng bỗng chìm trong yên lặng bởi hai con một nam một nữ đang dung ánh mắt long lanh nhìn nhau trong tận sâu thẳm. Trong ánh mắt long lanh ấy đầy những tia sáng nơi nào đó, tôi có thể nhìn thấy chính bản thân mình đang hiện hữu một cách đầy long lanh.
– À… ừ – Tôi chợt ngớ ra với hành động vừa rồi của mình.
Em ngượng ngùng rút bàn tay của mình lại rồi đan xen kẽ với bàn tay kia, đâu đó có một sự ngại không thể tả của cả hai. Hai người đưa ánh mắt nhìn về hai phía, em nhìn ra phía màn đêm đang tĩnh lặng còn tôi thì đưa ánh mắt nhìn những ánh đèn huyền ảo từ bong đèn chùm.
Lại một tình huống đầy bất ngờ và khó đỡ…
– À…
– À…
Hai cái đầu và cái miệng một lần nữa không hẹn nhau mà gặp tại một vị trí gần nhất có thể, không thể nào với tình trạng đó có thể gần hơn được nữa đối với một người bạn.Lần này chính em giải mã cho sự im lặng đấy. Không biết tôi với em có duyên hay sao ấy, cái gì cũng trùng hợp đến bất ngờ…
– Cậu nói trước đi. – Em quay mặt sang một bên.
– À…ừ… – Tôi chẳng biết nói gì khi bị hớp hồn bởi vẻ xinh đẹp của em.
– ….. – Em im lặng không nói gì cả.
Tôi thấy thế nên cũng im lặng…
– ….
– ….
Bài hát im lặng vang lên giữa không gian đầy tĩnh mịt đầy u ám, theo người ta nói trong trường hợp đó người con trai mà hiểu ý người con gái thì sẽ không chuyện gì tốt đẹp hơn. Nhưng có vẻ cái máu ngây thơ trong người tôi quá lớn…
– ….
– …. – Tôi cứ quay đầu qua lại nhìn em, rồi nhìn những bông hoa, trong đầu cũng nghĩ đến cái gì đó để bắt chuyện với em nhưng không hiểu tại sao không kiếm ra được cái gì.
Không biết có phải nhát gái không nữa, chứ mỗi ngày chém gió thì ôi thôi rồi khỏi bàn nhé… ta đây đứng vị trí thứ hai thì có người giành vị trí thứ nhất nhé… ^_^
– ….
– ….
– Đi ngủ thôi cậu, còn bệnh đấy – Giọng nói ngọt ngào ấy bỗng vang lên nhưng trong câu nói có một cái gì đó cản trở, khó nói thật.
– Ừ. – Tôi thì như một đứa ngu.
Tôi từ từ bước lên, nụ cười ấy vẫn nở nhưng đâu đó có một nỗi buồn, không thể nào diễn tả được.Từ từ bước vào căn phòng ấy, người con gái cứ đi theo sau lưng, dù bảo thế nào cũng không chịu về phòng mình khi chưa thấy tôi bước lên giường.
Bỗng ánh đèn đã tắt, tôi chợt nhắm đôi mắt lại chìm vào bóng tối chứ chưa hẳn đi vào giấc ngủ,…Tôi suy nghĩ về những điều trùng hợp và bất ngờ ấy, nhớ lại những ngày đầu gặp em một người con gái xinh đẹp với chiếc áo trắng tinh khôi cùng với một nụ cười tỏa nắng. Cái ngày ấy em đã cướp đi hồn của một thằng con trai mới lên 15 tuổi.Rồi một đứa không hiểu gì biết gì nhiều điều cũng được em chỉ bảo rất nhẹ nhàng…Có thể gọi em như một người chị…. Đến tận bây giờ, lúc tôi đang bệnh, người chăm sóc cũng là em, người quan tâm lo lắng nhất của là em…. Tôi yêu cầu cái gì cũng chấp nhận ngay…
– Có lẽ chỉ là một sự trùng hợp nhẹ thôi – Tôi tự cho là thế.
Đúng… chỉ là trùng hợp thôi… bạn bè giúp đỡ nhau mà, chắc là không có cái thứ vớ vẩn ấy đâu….khò…khò…khò…
…Trong một căn nhà đầy ấm áp, người con trai ấy đang chìm vào giấc ngủ sâu, một người con gái đang mang trong người một sự tức không thể nói với ai, tức rằng người con trai mà mình xác định là yêu thương không thể nào hiểu được tâm tư những gì mình đang nghĩ. Người con gái ấy chợt nở một nụ cười chán đời. Đúng thế đó giờ chỉ có những thằng con trai theo đuổi cô gái ấy thôi chứ đời nào có chuyện cô lại yêu một người con trai, với lại còn say đắm thế kia… chuyện đời đúng là bất ngờ không thể ai đoán được…
Sáng hôm sau,khoảng 7h45 phút ( tính từ cái thời điểm tôi xoay người nhé… theo nhật ký của Bạch Yến )…
– Làm phiền cháu quá. – Giọng nói ấm áp quen thuộc.
– Hihi, dạ không có gì, Tâm là bạn cháu mà – Giọng nói ngọt ngào của Bạch Yến.
– Cái thằng này, không biết bị gì, tự nhiên đang yên đang lành tắm mưa cho bệnh. – Khỏi phải nói làm gì giọng của bố tôi, luôn đá đểu thằng con trai quý tử của mình.
Đang chìm trong giấc ngủ sâu do lúc mệt mỏi, bệnh sốt hành nên ngủ rất ngon thì tự nhiên thấy nhột nhột ở lưng, linh cảm kinh khủng. Tôi lăn người qua một bên, đang ngủ say mà nhưng tự nhiên ánh mắt của mình sáng lên ( do quay về phía cửa sổ ). Tôi chợt khó chịu trong người, định mở mắt ra thì nghe tiếng nói ai đó trong phòng mình…
– Thằng Tâm sốt cao không cháu. – Giọng của mẹ tôi.
– Dạ, cũng cao bác ạ, cháu có pha thuốc vào nước cho Tâm uống lúc khuya rồi ạ. – Câu nói đầy lễ phép phát ra từ Bạch Yến.
Đoán có chuyện chẳng lành nên tôi hé con mắt ra xem có gì xảy ra thì phát hiện một sự thật đầy phũ và phàng đó là người bố và mẹ mình đang ở trong căn phòng này. Mẹ tôi thì ngồi kế bên giường nói chuyện với Bạch Yến, em thì lễ phép thưa một cách đầy cung kính, người bố thì rất sướng, ngồi ở chiếc bàn tôi cho là làm việc uống từng ngụm trà nóng hổi, đoán chắc là trà do Bạch Yến pha. Nên bố tôi mới chết mê chết mệt mà ngồi đó uống như thế, em pha trà thì miễn chê nhé.
– Nó học hành được không cháu.
– Dạ, Tâm học giỏi lắm bác.
Tự nhiên tôi thấy cái mũi mình cao hơn 3 tấc….
– Thằng này,làm phiền con gái người ta quá, hế hế – Bố tôi ngồi nhăm nhi ly trà nóng hổi,chắc đang sướng lắm nhễ.
– Hihi, dạ không có gì đâu bác. – Có khi nào em đang lấy điểm không nhễ, nói chuyện đầy lễ phép và hiền diệu.
Quả thật nhà nào có một người dâu như em thì thôi nhé… khỏi bàn… cả gia đình sướng nhất là thằng chồng ^_^….
– Bố mẹ cháu đâu, nãy giờ bác không thấy ? – Mẫu thân có vẻ thích Bạch Yến mất rồi.
– Dạ, bố mẹ cháu ở nước ngoài
– Thế cháu ở một mình à ? – Bố liền chen vào.
– Dạ.
– Trời – Mẹ thốt lên một cách đầy kinh ngạc.
– Sặc… – Bố sặc ngụm trà.
– Dạ, hihi.
Tôi lúc đó thì cứ hé hé mở mở con mắt để quan sát tình hình, họ đưa ánh mắt nhìn về phía tôi thì nhanh chóng nhắm lại, trong bụng tự nhiên tự hào khi thấy mình giả nai tốt kinh khủng…
– Thằng Tâm giả vờ vu vơ thế đủ rồi, thức dậy đi. – Bố tôi nhịp nhịp bàn chân.
– ÔI CÁI ĐỆCH -Tôi giật bắn người với câu nói vừa rồi.
Mẹ và Bạch Yến thì đưa mắt nhìn về phía tôi, tình hình như thế thì còn nước nào để chống cự hay giả vờ trốn tránh tiếp tục nữa chứ…
– Hihi. Chào buổi sáng – Tôi gãi đầu cười ^_^ tỏ ra ta đây vô tội.
– Ái chà… chào công tử, ngủ ngon chứ ? – Bố ném ngay một viên đá.
Tự nhiên thấy lạnh sống lưng kinh khủng…
– Dạ, hihi, bố này.
– Hihi, chào buổi sáng – Em cũng lên tiếng với một nụ cười đầy ấm áp
– Hết bệnh chưa con ? – Mẹ luôn là mẹ.
– Dạ, cũng đỡ rồi ạ.
– Có bạn chăm sóc thế kia, không hết mới lạ- Bố với thói quen châm chọt.
– Anh này. – Mẹ dùng ánh mắt đầy băng giá.
Khỏi phải nói dòng máu sợ vợ mà…
– Con đi vệ sinh cá nhân đi – Mẹ dùng ánh mắt trìu mến.
– Dạ.
Được cái phao tôi phóng nhanh xuống dưới nhà, cũng phát hiện ra một điều tình trạng bệnh trong người mình cũng đã khỏi hẳn, bằng chúng là những bước chạy đầy linh hoạt về nhẹ nhàng. Tôi cảm thấy trong người chỉ còn một tý nào đó của sự mệt mỏi đang ngự trị mà thôi.
Chui vào trong nhà vệ sinh thì đã thấy có một cây bàn chải đánh răng mới toanh đặt ngay ở bồn rửa mặt cùng với một chiếc khăn màu hồng mới, khỏi đoán cũng biết em đã chuẩn bị từ trước. Bỗng nhiên nghĩ đến Như, hai người rất chu đáo, chẳng khác nhau tý nào, xinh đẹp, tài giỏi, nấu ăn ngon, chu đáo,…
Không biết tôi có ngu không nữa, bộ đồ mình đang mặc không phải đồng phục đi học quần tây áo trắng mà thay vào đó là một chiếc quần màu đen cùng với chiếc áo sọc đen trắng,trong rất lịch lãm. Nhìn trong nhà tắm cũng thấy được bộ đồ đi học của tôi đã được giặt sạch sẽ treo lên rất gọn gàng, khỏi phải nói em làm chứ ai vào đây nữa.
Có một niềm vui không thể nào tả được, tôi chỉ ước mãi mãi mình có một người chăm sóc như thế… sướng khỏi phải nói nhễ…
Chap 88:
Làm vệ sinh cá nhân sạch sẽ, tút lại vẻ đẹp trai một tý ( chém tý ^_^ ), rồi cũng bước ra với tâm trạng vui vẻ tuy có một chút gì đó choáng choáng ở cái đầu, tôi bước ra ngoài.
– Hihi, nhanh nào cậu, ăn sáng luôn nè – Giọng nói ấy vang lên khi tôi vừa bước ra khỏi cửa.
Khung cảnh lúc này có thể diễn tả như thế này, bố và mẹ đang yên vị trí ở chiếc bàn ăn cùng với em, hai người họ ngồi đối diện với Bạch Yến, trên bàn là những món thức ăn nghi ngút khói. Cái bụng của mình đang chuẩn bị biểu tình với hương thơm từ thức ăn, cái miệng đã xua tan đi cái vị đắng đáng ghét nhường lại cho một sự thèm thuồng.
– Đứng đó là gì nữa anh hai, bước vào nhanh – Bố cũng có vẻ đang hồi hợp để thưởng thức những món thức ăn do chính tay Bạch Yến nấu.
– Dạ – Tôi phóng nhanh lại chiếc bàn ăn.
Định kéo ghế ngồi kế bố thì…
– Qua kia ngồi với Yến kìa, thằng này – Mẹ dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn tôi.
– Dạ
– Hihi – Em che miệng cười khúc khích.
Tôi không dám kháng cự với mẹ và cái bụng nên nhanh chóng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh em,nhìn giống một gia đình đầy hạnh phúc thấy ghê, tôi và em ngồi đối diện với bậc tiền bối là bố và mẹ. Khỏi phải nói người ngoài nhìn vào sẽ nói tôi và Bạch Yến là một cặp vợ chồng đang ăn cơm cùng bố mẹ. Sướng khỏi phải nói ấy, em một lần nữa lại chu đáo, chuẩn bị cho bố những lon bia heneiken, mẫu thân với em thì ly nước cam, tôi thì 7up dù đang mang bệnh chưa hết. Chắc chắn em sẽ ghi điểm rất nhiều vào hôm nay trong mắt phụ huynh của tôi.
– Hihi, cháu mời hai bác – Bạch Yến gắp cho từng người một miếng chả tép.
Nhìn vào bàn ăn tôi chợt thấy món mình yêu thích đó là ca- ri gà đang nóng hổi nghi ngút khói với nước màu vàng vàng đặc trưng kèm theo những miếng thịt gà, trời ơi nhìn muốn ăn ngay. Khỏi phải nói phóng nhanh thưởng thức cái món ca- ri gà, đã kinh khủng,nhưng do thân mang bệnh nên bị hai người phụ nữ ấy can ngăn không cho ăn nhiều,chỉ được một chén duy nhất. Có một thèm nhẹ đấy nhé… nấu ngon thế… làm như thế chẳng khác nào đang trêu tôi…
– Kính…coong -Tiếng chuông vang lên.
Đang ăn ngon lành, những tiếng cười nói lan rộng thì bị cái tiếng chuông đáng ghét ấy cắt ngang, em là chủ nhà nên đi ra mở cửa. Trên bàn ăn còn lại người bố thì đang sướng hả hê với những món ăn do Bạch Yến nấu, chắc chắn là mê hoặc rồi và điểm số dành cho em không hề nhỏ nhé. Mẹ tôi cũng đâu đó có một sự đầy vui vẻ khi đưa ánh mắt đầy long lanh và những lời khen chân thật dành cho em.
– Hây…dà, bạn con giỏi thế Tâm – Bố lên tiếng khi Bạch Yến đã bước ra nhà trước.
– Con bé giỏi thật, ở nhà một mình biết tự chăm sóc mình, ai như thằng Tâm. – Mẹ nhìn tránh yêu thằng con quý tử của mình.
– Người ta con gái mà mẹ – Tôi cũng ngừng ăn.
– Con gái thì con gái chứ, học hỏi nhé con . – Mẫu thân lại trách yêu.
– Số mầy tốt đấy Tâm ạ, bé Yến với bé Như có điểm gì giống hao hao nhau đấy. – Bố tôi trầm tư suy nghĩ.
– Giống gì thế bố – Tôi chợt ngạc nhiên.
– Thằng này, bạn nó mà không biết hả ? – Mẹ mắng.
– Thì tài giỏi,xinh đẹp, chứ còn gì nữa, mà dáng đi cũng giống nhau nữa. – Bố phân tích gọn gàng.
– Dạ – Tôi chợt nhớ lại dáng đi của Bạch Yến và Như.
Hình như là thế, họ đều mang một dáng đi rất giống nhau, đều nhẹ nhàng mà mảnh mai từ phía sau, đem lại cho người nhìn một cảm giác đầy yêu thương không thể diễn tả chỉ muốn chạy đến ôm ngay…. Nhìn dáng đi cũng bước là một người đẹp chứ chẳng cần xem gương mặt ra sao.
Ba người trong gia đình tôi ngừng ăn ngồi uống nước để đợi người con gái ấy vào, vì đólà lễ phép trong gia tiếp xã hội cần phải có. Không cần đợi lâu, tôi đã nghe tiếng nói đầy ngọt ngào của chị Bạch Yến cùng với anh Tùng và bé Tý…
– Cháu chào hai bác – Anh Tùng là người ra trước đường hẻm từ nhà trước bước xuống.
– Dạ, cháu chào hai bác – Giọng nói đầy ngọt ngào của chị Trúc Thanh.
Đáp lại là hai tiếng cười và lời nói xã giao của bố mẹ tôi, họ cũng ngạc nhiên với đôi trai tài gái sắc ấy…
– Chào hai anh chị – Tôi cũng lễ phép đứng lên.
– Hế hế, chú Tâm đây mà – Anh Tùng bước lại vỗ vai tôi.
– Chào em.
– Hihi – Tôi nở nụ cười đầy thân thiện.
– Chào hai bác đi Tý – Bạch Yến ngồi xuống dạy cho bé Tý.
– Chào anh Tâm lúa ạ – Bé Tý chạy lại nắm lấy tay tôi.
– Hả ? – Tôi bắt ngờ với cái tên Tâm lúa ^_^.
Chưa kịp khai thác thông tin thì cả “ nhà “ vỡ òa trong tiếng cười, bé Tý cũng cười, làm cho tôi trở thành một thằng đại ngu chẳng hiểu cái chuyện gì xảy ra. Không ngờ mình bị một đứa bé con hạ thấp uy danh lừng lẫy bốn phương như thế, nhục bách xuyên tim luôn chứ chẳng đùa. Kéo ghế ngồi xuống ^_^.
– Cháu chào hai ông bà ạ . -bé Tý chạy sang lễ phép chào bố mẹ tôi.
Có lẻ bố mẹ cũng thích cả bé Tý trong lần gặp đầu tiên, bố ôm nó vào lòng như một đứa cháu cưng.
– Ngồi xuống ăn sáng luôn hai cháu – Mẹ tôi từ tốn đứng lên mời.
– Dạ
Hai anh chị bước kéo ghế ngồi xuống, trên khuôn mặt họ có một sự vui vẻ, cả Bạch Yến cũng thế. Những tiếng cười nói rộn rã vang lên, tràn ngập tiếng cười, bé Tý góp phần công lao không ít. Tôi bị nó chơi một vố khá là đau nên ngậm ngùi ăn những món ăn khá là ngon, có thể nói đây cũng là một lợi thế.
Bố với anh Tùng làm vài lon bia, và sự tình có một sự hợp mặt thế này được kể ra…
– Duyên. – Anh Tùng chốt một chữ.
– Haha – Bố tôi thì nở nụ cười.
Ba người phụ nữ ấy không nói gì cả, mẹ và chị Trúc Thanh nở một nụ cười vui vẻ đầy ẩn ý đằng sau nét đẹp của tuổi xuân, còn em đôi gò má kiều diễm ấy ửng hồng lên, trong xinh xắn hơn bao giờ hết.
“ Đại gia đình “ ngồi ăn sáng với nhau tràn đầy những tiếng cười nói, tôi có một cảm giác gì đó càng ngày càng gắn bó hơn với căn nhà và gia đình họ hang của Bạch Yến.Nhìn thấy những nụ cười, nghe được giọng nói của em thì con tim trở tim xao xuyến hơn bao giờ hết nhưng không bao giờ xác định được cái thứ ấy nó là cái gì….
Ngày hôm đó trôi qua một cách đầy yên lành… ( Tôi và Bạch Yến nghỉ học ngày hôm đó, còn Như vẫn đi học bình thường ) tối đến trong bữa cơm chiều tối thì Như cũng nấu những món ăn ngon đầy chất dinh dưỡng bồi bổ cho tôi, cũng cười nói vui vẻ, đôi khi cũng trách khùng tự nhiên sau tắm mưa để cho bệnh như thế. Tôi thấy có một sự ấm áp nào đó, có thể nói cảm giác mà hai người con gái ấy đem lại rất khác biệt nhau nhưng điều chung một nỗi niềm đó là chu đáo.
Lại nói Bạch Mai thì trong những tháng gần đây, phải nói đến từ cái ngày Như và Bạch Yến cùng nhau nói lên mình đã có bạn trai thì Bạch Mai với tôi trở nên xa cách hơn, không còn những sự đùa giỡn gần gũi bên nhau như lúc trước, lúc mới gặp nhau. Gặp trong lớp đâu đó có những tiếng cười nói nhẹ nhàng, rồi cũng nhanh chóng việc ai nấy làm không thân mật cho lắm.Còn Diễm Trúc thì tôi thường gặp người con gái với chiếc răng khểnh ấy nhiều hơn, khoảng cách xa về lớp cũng như con trai và con gái trở nên gần hơn.
Nói về giải bóng đá thì đội nam 10A3 hiện đang đứng đầu bảng E với số điểm 4 ( do chỉ lấy hệ số bàn thắng, những năm đó luật là như thế : nếu có hai đội bằng điểm nhau thì đội nào có hệ số bàn thắng nhiều hơn được xếp trên chứ không có quy luật bàn thủng lưới như bây giờ ) và còn một trận đấu nữa vào ngày 30 tháng 10 tức là tuần sau. Vì tuần này ôn để kiểm tra và thời gian nghỉ ngơi, nên tuần sau bắt đầu kiểm tra đồng loạt một tiết nên áp lực chia đôi công việc sẽ giảm. Đội nữ đang đứng hạng 2 ( mới thi đấu hai lượt trận ) với 3 điểm và chủ nhật tức là ngày 23/10 họ sẽ thi đấu trận đấu thứ 3,…
Và 13 giờ chủ nhật ngày 23, tháng 10… tại sân thi đấu của trường THPT PCT
Với ánh nắng gay gắt vốn có của một buổi trưa đang ập xuống đầu những người đang theo dõi trận đấu giữa đội nữ 10A3 với 10C5, có thể nói đây một lo lắng do hiềm khích của chúng tôi có thể ảnh hưởng đến các cầu thủ. Tôi thấy được thằng Quang đang bên đội 10C5 chỉ trỏ gì đấy có vẻ mối thù hôm trước bị Bạch Yến từ chối chắc cay đắng lắm đây. Có một sự lo lắng nhưng không biết làm thế nào ngoài việc nói những câu kêu họ bình tĩnh và giành chiến thắng.
Ánh nắng gay gắt không giảm đi sức thu hút của trận đấu, người đến xem cũng không thua các trận đấu của giải, hầu như rất đông khán giả, đến cả thầy hiệu trưởng cũng đang hồi hợp ngồi xem trận đấu. Tôi có một phát hiện đó là trận đấu nào mà nói có 10A3 và 3 người đẹp của lớp ra sân hình như các vị trí tia gái, nhìn rõ nhất từng diễn biến của trận đấu thì đã bị chiếm từ trước… khổ hết chỗ nói.
– Hoét – Tiếng còi trận đấu bắt đầu.
Đội hình vẫn thế, nhìn sự tương quan của hai đội rất lớn, bên lớp tôi toàn những cô gái đầy xinh đẹp với vẻ nữ sinh tinh khôi, còn bên 10C5 từ trai đến gái đều mang một nét cô đồ nên có một sự lo lắng ở đây. Nhìn những đường bóng, bước chạy, cướp bóng của 10C5 tôi đã biết huấn luyện viên của họ chỉ đạo họ trò của mình chơi gắn,lấy sức lực trấn áp kỹ thuật.
Có một sự lạ lùng đó là Bạch Yến, Như, Mai không bao giờ chuyền bóng cho nhau… ?
– Họ sao thế nhỉ ? Trận 12A7 cũng thế, trận này cũng thế. ? – Tôi vò đầu bứt tóc.
Những pha đường truyền bóng trở nên rời không bao giờ hết, không còn thấy tinh thần đồng đội của nữ 10A3 nữa, tôi khó hiểu. Bốn mũi tấn công, sắc nhọn, át chủ bài của lớp rơi vào một tình thế mà ai cũng đưa đầu khó hiểu nhìn nhau chẳng biết họ đang làm gì ??
– Không lẽ có chiến tranh hả trời…
Chap 89:
Thầy Khánh thì đứng ngồi không yên, cứ đứng ở đường biên chỉ đạo suốt, không ngừng nghỉ cái miệng tý nào, tôi cũng nóng lòng lắm huống gì đối với thầy, nếu thua thêm trận này thì có lẻ đội bóng nữ sẽ dừng chân tại vòng đấu bảng.
– Bốn người này phối hợp kiểu gì thế nhỉ. – Thằng Tùng cũng bực bội đứng dậy.
– Cứ như đang đùa nhau ấy.
– Người không kèm thì không chuyền, người kèm thì lại chuyền.
– Tao để ý nãy giờ Bạch Yến không chuyền bóng cho Như sút ấy.
– Không lẻ có chiến tranh bây – thằng Hùng nhìn sang tôi.
– Mầy nói có lẻ đúng – Thằng Dương cũng đưa mắt sang.
– Phải không Tâm ? – Thằng Anh là người hỏi.
– Đệch, tao có biết gì đâu mấy cha – Tôi giật bắn người với tài suy luận còn hơn thám tử của lũ bạn.
Những đường chuyền không có một vị trí nào gọi là chuẩn xác, giống kiểu chuyền cho bỏ ghét ấy nhễ. Lớp 10C5 cũng nhận ra điều này, họ bỏ phương án chơi rắn chuyển sang những pha phối hợp đầy sắc sảo, kết quả ở phút 35 lớp tôi nhận bàn thua. Chẳng ai nghĩ đến kết cục nó như thế này…
Thầy Khánh đưa mắt nhìn tôi chẳng khác gì mấy thằng bạn…
– Sao thế thầy– Tôi giật mình.
– Thế này thua chắc rồi. – Thầy lắc đầu ngao ngán bước lại ghế ngồi.
Một mình tôi đứng đấy xem mấy người con gái kia trình diễn mà đầy bực tức. Hiệp một trôi dần về những giây phút cuối cùng, bóng đang ở giữa sân trong chân của bà Ngọc.Nhanh chóng có một tiền đạo có vẻ đang hung hăng tiến đến lấy bóng, Ngọc chuyền nhanh lên cho Bạch Yến đang đứng chôn chân ở đường biên ngang mặt cho những tiếng chỉ đạo của tôi, bực hết thể. Có bóng trong chân, đội hình chạy ào ạt lên chuyển thành tổng tấn công, Bạch Yến cũng dẫn bóng dần dần lên không có dấu hiệu gì cả,các pha đường chuyền phối hợp ngắn trạm với Quỳnh một cách rõ nét. Bà Quỳnh giống một người trung gian giữa ba người con gái ấy, họ đá mà không nhìn nhau, tôi thấy được ánh mắt đó. Những đường chuyền sắc sảo của đội nữ đã xuất hiện, người thầy và cả lớp đứng dậy nhanh chóng, trên khuôn mặt họ có một cái niềm vui không thể nào diễn tả cho bằng được.
Tôi cũng mừng đấy, nghĩ rằng những điều vớ va vớ vẩn lúc nãy chỉ là những suy đoán lung tung.Bóng đang trong chân của Bạch Yến, em dẫn bóng một cách từ tốn như tính cách,quan sát một cách tỷ mỉ, các cầu thủ đội kia chơi một cách đầy thô bạo cho dù rằng họ còn con gái. Tôi có một nỗi niềm lo lắng không thể nào diễn tả hết cho được,sợ họ bị chấn thương.
Nhưng những người con gái ấy đều thông minh, thực hiện đường chuyền ngắn với nhau nhằm một đích tránh chấn thương và kéo giãn đội hình của 10C5, một công đôi việc. Nhanh chóng bóng đã nằm ở khu vực 10 mét ( thật ra sân thi đấu không có thể gọi là chuẩn, do mình thêm một tý mắm muối cho nó hoành tráng ^_^, sân cũng tầm rộng đấy,nam đá mười một người chạy còn chết đấy ) và ở trong chân của Bạch Yến, em đưa mắt quan sát nhanh. Một cơ hội phải nói là hiếm có, khi cầu thủ đội bạn để khoảng trống bên cánh trái cho Như.
– Chuyền cho Như là chắc, trống thế kia – Thằng Chung có cùng suy nghĩ.
– Chuyền đi.
– ….
– Víu.
– ….
– ….
Tôi cũng không tin vào mắt mình đó là một cú sút do chính em thực hiện được nữa, đáng lẽ trong tình huống đó người nhận được bóng có thể là Như mới đúng vì khá trống cộng theo cự ly hợp lý. Không ai ngờ tình huống đó xảy ra, một cú sút chẳng thề dính dán gì đến khung thành cả.
– Bạch Yến làm gì vậy trời . – thằng Khôi vỗ trán.
– Đệch, đùa nhau à, đang thua đấy – thằng Hùng tỏ ra một vẻ thất vọng.
– …
Trên sân những khuôn mặt khó hiểu của bà Quỳnh, Ngọc, Kim, Nguyệt, Huyền hiện rõ, không ai biết Bạch Yến đang làm gì cả… Họ từ từ bước ra sân nhưng đang có ba người con gái xinh đẹp đang còn đứng trên đó.
Họ nói truyện gì đấy, tôi thấy những cử chỉ nhún vai, lắc đầu, khuôn mặt đầy căng thẳng của mỗi người, ngay cả Mai cũng thế. Khán giả trên sân bỏ mặt đi những ánh nắng đầy gay gắt nhường chỗ cho con mắt chiêm ngưỡng ba người con gái như những bông hồng đang đứng trên sân. Tôi bước nhanh lại, trong người cũng bực lắm và muốn hỏi cho ra lẽ.
– Mình không thấy. – Bạch Yến nhún vai.
– Đáng lẽ bạn nên chuyền cho mình chứ ? – Như nhăn mặt.
– Không, chuyền cho mình mới đúng. – Bạch Mai tỏ ra không hài lòng.
– Thế sao hai bạn không giành bóng, để thực hiện theo ý đồ của mình. – Một câu nói đầy oái ăm của Bạch Yến.
Ba cầu thủ xinh đẹp ấy đang đứng lại trên sân tạo nên một hình tam giác vàng, tôi thì từ từ tiến lại gần nhưng nghe thấy những câu nói ấy tự nhiên dũng khí anh hùng lúc nãy biến mất. Cái chân cứ nặng nặng sao ấy, chẳng dám bước lại thêm sợ những quả bom đấy sẽ phát nổ thì tiêu đời. Con gái khi giận trong kinh khủng thật đấy chứ chẳng đùa…
– Ơ, bạn hay quá nhỉ ? Mình cùng một đội mà, chơi bóng tất nhiên phải phối hợp rồi – Bạch Mai nhanh chóng tìm ra lý lẽ để đối đáp.
– Thế lúc nãy mình không dẫn bóng thì bạn có bóng sút à ? – Như cũng thêm vào khi vừa dứt câu.
– Ủa, vậy hả ? tớ nhận bóng từ Quỳnh mà – Khuôn mặt của Bạch Yến không đổi sắc tý nào.
Tôi chẳng dám tiếp cận khu vực đang hiện hữu “ ba quả bom ấy “…. Sợ nó bùm chết mồ tổ ^_^.
– Xin hỏi Quỳnh có bóng từ chân ai ? – Bạch Mai cũng không kém phần.
– Tất nhiên là từ mình rồi, cú sút cuối cùng phải do mình thực hiện. – Như nói một câu hết hồn.
– Bóng trong chân mình, mình có quyền – Bạch Yến cũng cao giọng.
– Như nói thếlà không đúng rồi, vị trí mình tốt hơn bạn – Bạch Mai phản bác ý kiến một cách tế nhị.
– Bạn Yến nói thế thì rõ ràng bạn không tính đồng đội. Thưa bạn, Mai bạn nói thế chẳng khác nào trong một mâm cơm đang có nhiều thức ăn ngon thì có những vị trí không thể ăn được. –Như dẫn một ví dụ cho thuyết phục ^_^.
Nhưng hai người con gái kia xinh đẹp, thông minh, sắc sảo đâu có kém đâu, không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, tôi đứng đấy chẳng biết làm gì nữa, chỉ biết nhìn và nghe những câu nói ấy. Dòng máu gia truyền nó dâng lên, làm lạnh hết cả sống lưng.Không khí xung quanh đầy bàn tán xì xào dù rằng họ không nghe được cuộc trò chuyện giữa ba người họ nhưng nhìn thấy trên khuôn mặt ai cũng căng thẳng kèm theo vẻ băng sương lạnh giá thì có thể đoán được đang chiến tranh lạnh rồi.
– Mình mới biết có cái như thế đấy, vậy mình đã hiểu, nếu có một trong hai thứ, một thứ tốt và xấu chắc chắn rằng bạn cứ chọn tùy ý. – Mai nhún vai với câu nói đầy ngụ ý.
– Sở hữu của ai thì người đó dùng. – Câu nói không đầu cũng không đuôi của Bạch Yến.
– Chưa chắc là của ai, cũng không thể nào khẳng định mình không có quyền ĐƯỢC như thế. – Như nhấn mạnh từ ĐƯỢC.
– Trong tay mình thì mình phải cố gắng giành lấy trong bằng được dù cho người ta không đồng ý – Bạch Mai cũng đưa ra lý lẽ.
3 đôi mắt đầy long lanh kèm với khuôn mặt lạnh giá làm cho không khí trên sân trở nên khó chịu với những ánh nắng gay gắt hơn bao giờ hết. Xung quanh ôi thôi là tiếng người ta nói này nói kia, nhứt cả đầu, tôi đoán chắc đám bạn cũng không dám chạy vào khi thấy người thân nhất trong lớp với họ là tôi đang đứng trời trồng mà nghe ngóng tình hình.
– Thôi, để thế này không được. Cố lên Tâm – Tôi quyết định vào hang cọp.
Hùng dũng,hiên ngang, đầy uy nghiêm từ từ bước từng bước, tiến thẳng lại khu vực mà nhiều người nghĩ là rất nguy hiểm có thể chết người bất cứ lúc nào. Những ánh mắt tên lửa kèm với khuôn mặt đấy xinh đẹp nhưng lạnh giá ấy có thể giết chết người chứ chẳng đùa. Ai yếu tim mà họ làm thế thì thấy căng thẳng ngã ra chết tại chỗ…
– Amen phù hộ cho con nhé ông trời ^_^… – Tôi thầm cầu nguyện.
Tướng đi đầy dũng mãnh giống như một đại tướng, khuôn mặt đầy khí thái của một người anh hùng, ba người họ dừng cuộc cãi nhau lại đưa đôi mắt nhìn lấy thằng con trai ấy…
– ….
– ….
– ….
– ….
Không khí chợt chìm trong im lặng, chỉ còn những đôi mắt biết nói. Tôi nhìn qua một lượt khuôn mặt của họ mà thấy những quả bom trong đôi mắt ba người con gái ấy, chuẩn bị ném sang tôi thì phải. Lạnh người kinh khủng…
– À…ừ – Tôi gãi đầu mà cái tay cứ run run ^_^.
Họ tròn xoe mắt nhìn lấy tôi… chẳng hiểu tại sao lúc nãy hùng dũng như một con sư tử, bây giờ thì như một con thỏ xem bị người ta đem ra làm thịt. ÔI vãi cái máu sợ gái ^_^…. Những ánh mắt đấy có thể giết người chứ chẳng đùa.
– Ba…cậu…uống nước – Giọng tôi lấp ba lấp búng.
– Giúp nhau à? – Ba người họ đồng thanh nói ba từ ấy ^_^.
– HẢ ? – Tôi giật bắn cả người.
– Ai kêu cậu đến đây ? – Như lúc này không hiền dịu như mọi khi.
– Cậu ra ngoài kia đi – Bạch Mai cũng thế không nhỏ nhẹ giống mọi ngày.
– Mục đích của cậu là gì ? – Bạch Yến cũng không ngọt ngào, chuyển sang thái độ truy xét.
– À….
– Nói mau ? –Như giằng giọng.
– Nhanh – Mai cũng thế.
Bạch Yến thì chừng đôi mắt long lanh lên… Ba người họ làm ba hành động cùng một lúc, những giọt mồ hôi trên trán tôi đã rơi lã chã, hệ thần kinh lúc đấy đang hiện hữu một chữ thôi, đó là sợ chứ không suy nghĩ ra kế sách gì cả….
Chap 90: Cuộc chiến của những đóa hoa.
– Ba cậu làm sao thế ? – Không biết con sư tử nào nhập vào tôi.
– ….
– …
– … – Ba người họ bỗng chóc im lặng.
– Tớ đến đây rủ đi uống nước không được hả ? Nghĩ cũng lạ đấy nhé, bữa nay sau thế, đi đá bóng không uống thuốc hả hay chưa ăn cơm, cứ đá như gì ấy, biết bực lắm không. Người trống thì không chuyền, người bị kèm thì không chuyền. Đáng nói nữa là ba cậu đều là chủ chốt của đội, không phối hợp với nhau một tình huống nào cả. Muốn về nhà nghỉ hưu à. – Tôi tuông một tràn.
Ôi thôi lấy hết sức lực từ lúc bình sinh đến bây giờ, vận chân khí từ đan điền đến hội âm để phát ra những lời nói ấy một cách hùng dũng đầy khí thế của một đấng nam nhi, đầu đội trời chân đạp đất.
Ba người con gái ấy tròn xoe mắt và ngóng cái lỗ tai lên nghe tôi dạy triết lý với họ, khi nói xong thì ai cũng tỏ ra một thái độ ngạc nhiên, khuôn mặt lạnh lùng băng giá áp đảo khí thế lúc nãy của ba người con gái xinh đẹp ấy nhanh chóng biến mất.Tình hình là tôi đang ở thế thượng phong, trong đầu cũng đang hả hê với cái miệng của mình, quyết định được nước làm tới cùng…