– Nhìn thân thủ em là biết một cao thủ rồi, giấu làm gì. – Anh ấy uống một ngụm nước trà.
– Dạ. – Tôi hơi bất ngờ.
– Bữa nào lại nhà anh, hai anh em mình làm ván nhé.
– Dạ. – Tôi thành thật nhận.
– Anh này, cứ gặp ai thấy người ta học võ là thế. Cậu đừng để ý nhé – Em đổi giọng ngay.
– Hihi, có sao đâu cậu.
– Chưa gì đã bênh rồi kìa. Em thấy chưa, anh nói đâu có sai – Người con trai ấy nói với người vợ xinh đẹp kia.
– Anh này, chưa gì đã chọc em nó – Người con gái kia bênh vực đứa em xinh đẹp của mình.
– Thôi, qua nhà anh chơi nhé – Anh ấy nhìn tôi.
– Dạ,… – Tôi định nói là có công chuyện thì…
– Thế nhé – Anh ấy nheo mắt.
– Thôi, ở nhà em chơi cũng được mà, đi đâu cũng thế. Có đầy đủ đàn chứ bộ. – Bạch Yến lên tiếng.
– Hớ hớ, sao cũng được, cực cho em thôi.
– Hihi, bình thường anh.
– Thôi, lên đi chị Yến – Bé Tý lại kéo tay.
– Hai anh chị lên trước nhé. – Anh ấy nheo mắt với tôi.
– Dạ
Hai người họ ẳm theo bé Tý đi lên trên lầu để lại tôi với Bạch Yến ở đó,…
– Hihi. – Em nở nụ cười xinh đẹp.
– Họ xứng đôi quá.
– Ừa, lên trên ấy nghe nhạc nhé. – Em chỉ lên trên lầu.
– Hả?
– Hihi, hôm nay hai anh chị ấy qua đây chơi nhạc. Thế nào.? – Em nghiêng đầu đợi câu hỏi.
Tôi thoáng suy nghĩ một tý nhưng cuối cùng đã quyết định cho đám bạn đó ăn đi, dù mất mình cũng không sao cả, dù gì mất một đứa thì chắc bọn nó càng mừng. Tôi đi theo lên trên lầu, ba người họ đã ngồi trên băng ghế gỗ nơi mà tôi đã ngồi nghe em chơi hai bản nhạc sâu lắng lòng người.
– Ngồi đây chơi em nhé – Chị ấy cũng có vẻ hòa đồng.
– Dạ
– Em cứ tự nhiên đi – Câu nói của anh Bạch Yến đầy ngụ ý.
Tôi ngồi ở băng ghê ấy với bé Tý đang nghịch với những chiếc kẹo, hai người chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau, đứa bé nói chuyện rất dễ thương và lễ phép, tự nhiên hai đứa chúng tôi thân thiết nhau chỉ trong khoảng cách rất ngắn. Làm cho ba người họ sau khi thảo luận thì quay mặt lại có một tài gì đó khâm phục.
– Em chọn đâu có sai – Anh ấy nhìn Bạch Yến nói.
– Em ấy giỏi quá Yến nhỉ. – Chị của em cũng lên tiếng.
– Dạ, hihi – Em ấy nở nụ cười đầy xinh đẹp.
Người anh ấy đi đóng hết cửa lại, không gian trong phòng trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, đâu đó cũng tối lắm vì tĩnh mịt hết rồi như một phòng kính vậy không có một ánh sáng nào chiếu rọi vào.
Tôi với bé Tý ngồi yên vị trí, thì ra họ lấy dụng cụ ra chơi nhạc, người anh cầm lên chiếc guitar gỗ, còn Bạch Yến vào vị trí quen thuộc đó là chiếc đàn piano. Tôi ngồi im xem họ, không gian rất thích hợp để chơi nhạc, tĩnh lặng không có sự quấy rầy nào cả, những hương hoa lan tỏa khắp sân cùng với những sắc đẹp của hai người con gái và một người con trai. Chị của Bạch Yến hình như đảm nhiệm vụ hát hay sao ấy, không thấy cầm trên tay nhạc cụ nào cả.
Tiếng đàn của Bạch Yến từ từ vang lên…
Tiếp theo là tiếng đàn guitar…
Và…
Tiếng hát nhẹ nhàng như dòng suối chảy…
Em lướt nhẹ những ngón tay đầy mảnh mai của mình trên những phím đàn, còn người con trai ấy đang say mê với chiếc đàn guitar, giọng hát của người con gái đi theo từng nhịp đầy nhẹ nhàng của hai nhạc cụ ấy, tôi bỗng chóc rơi vào một khung cảnh âm nhạc, nơi mà cảm xúc thăng hoa…
Một bài hát tiếng anh…
If I should stay, I would only be in your way…
So i will go,but i now…
I will think of you every step of the way…
Đó chính bản nhạc phim The Bodyguard cũng chính là bản nhạc I Will Always Love You
Chap 81:
Tiếng nhạc cứ du dương khắp sân ấy, ba người họ cứ mải miết chơi nhạc còn tôi với bé Tý thì đã lạc vào không gian êm ã. Bé Tý nằm vào người tôi, một cảm giác đầy yêu thương và ấm áp, tôi xem như một đứa em. Đúng thật là bộ ba âm nhạc, mỗi người có một sở trường riêng, Bạch Yến với tiếng đàn piano say đắm lòng người, anh ấy với tiếng đàn guitar đầy hối hả, chị Bạch Yến với giọng hát không thể nào chê được. Tôi đi xem ca nhạc mà không tốn một tý tiền nào.
– Bốp…bốp – Người vỗ tay là tôi sau khi tiếng nhạc kết thúc.
– Bốp bốp – Bé Tý cũng làm theo.
Tôi chẳng biết làm thế nào nữa vì bài nhạc ấy rất hay mà người thể hiện lại rất tuyệt vời,không còn gì để nói ở đây. Và quên đi cái nhiệm vụ của mình…
– Em biết chơi nhạc không? – Anh ấy tiến lại gần tôi.
– Dạ,…em chỉ biết chơi sáo thôi.
– Ghê nhỉ…Bạch Yến nhà em có sáo không? – Anh ấy quay sang hỏi Bạch Yến đang nói chuyện với vợ của anh ta.
– Dạ, không ạ,chi thế anh?
– Cho “BẠN “của em chơi, cậu ta biết chơi sáo đấy – Anh ta nhấn mạnh từ BẠN.
– Cái anh này. – Em ấy nhăn mặt trong dễ thương.
– …
– …
– Thế nhà em có sáo không?
– Anh hỏi lạ, Tâm chơi sáo không lẻ không có. – Vợ anh ta lên tiếng.
– Khùng – Bạch Yến chớp ngay cơ hội.
– Thế mình đi về nhà em nhé. – Anh ấy nheo mắt với tôi.
– Dạ chi ạ? – Tôi không hiểu.
– Chuyện đàn ông tý nói, để xe đây đi ra anh chở.
– Dạ.
– Hai tiểu thư nấu vài món nhé…
– Hứ, đồ ham ăn.
– Anh em là thế mà, sao này đừng kiếm ai giống ãnh nhé – Chị ấy lên tiếng.
– Thôi đi nhanh, ở đây ăn đạn đấy – Anh ấy nói nhỏ vào tai tôi.
Bé Tý cứ ngồi đó mà không hiểu họ nói giành nhưng cũng ngoan ngoãn chạy đến người chị của mình để nghịch chiếc đàn piano. Tôi với anh ấy bước ra chiếc ô tô, tất nhiên người cầm lái là anh của Bạch Yến.
– Về nhà lấy sáo nhé.
– Dạ – Tôi bước vào xe.
(Anh Bạch Yến tên Tùng, vợ anh ta tên Trúc Thanh)
Trên xe tôi với anh Tùng nói đủ thứ chuyện của đàn ông con trai, có vẻ hai người rất hợp nhau và than mật, tôi cũng có một cái cảm giác thân quen với từng thành viên trong gia đình của Bạch Yến. Về đến nhà anh Tùng niềm nở vào nhà nhưng rất tiếc khóa cổng và không có ai ở nhà, tôi chạy lên phòng lấy nhanh cái cây sáo của mình.Hai người chúng tôi quay lại căn nhà với cánh cổng màu xanh ấy, chẳng mất thời gian bao lâu đối với chiếc xe ô tô này.
– Nhanh nhỉ – Bạch Yến ra mở cửa.
– Hứ. – Anh ấy đánh khẽ vào đầu em.
– Huhu…dám đánh em – Em ấy nũng nịu thấy thương.
– …
Một lát sau ở trên lầu, sân nhà em, không gian đầy im lặng vã tĩnh mịt nhưng rất thoải mái với mùi hương hoa lan tỏa khắp căn phòng, không khí được điều hòa từ chiếc máy lạnh,sự sắp xếp đồ đạc trong căn nhà phải nói là rất đặc biệt.
– Hai em chơi đi, anh với chị ngồi xem. – Chị Trúc Thanh lên tiếng.
– Sao thế? – Bạch Yến xoe tròn mắt.
– Thể hiện đi nào… – Anh Tùng cũng lên tiếng.
Hai đứa nhìn nhau đầy khó hiểu, chẳng biết phải làm sao nhưng tôi cũng không thấy giống ép buộc nên bước lại gần chiếc đàn piano,em cũng bước theo sau.
– Bài gì cậu,hihi – Em ngồi nhẹ nhàng xuống rồi quay sang nhìn tôi.
– Tùy cậu nhé. – Tôi cho em quyết định.
Em nhẹ nhàng lướt những ngón tay ấy trên phím đàn rồi nhắm mắt lại, tôi nhìn thoáng qua,đoán được là chính bài nhạc hôm ấy, bài Beethoven Virus bất hủ của nhà soạn nhạc thiên tài. Tôi không biết nhịp của nó và chưa nghe ai chơi bài này bằng sáo trúc bao giờ cũng chẳng biết đệm khi nào, nhưng đâu đó tôi nghe một cái gì đó, chính em đã dẫn dắt khúc đệm. Tôi bắt đầu cầm sáo trúc lên khi nghe một lượt nhạc, nhưng bài đó chơi bằng sáo trúc cực kì khó, kể cả đệm hoặc bè. Tôi từ từ lượt những đoạn mà em dẫn dắt rồi sao đó thổi, nhìn thấy những nốt nhạc của bài chỗ mặt đàn. Thế là tôi xoay người lại về phía em, lúc này từ từ thực hiện nhiệm vụ của mình…
Khúc nhạc ấy vang lên…
Lại một lần nữa…
Một lần nữa…
Nhẹ nhàng…
Nhưng đầy hối thúc lòng người…
Quả thật em rất tài giỏi khi chơi được bản nhạc như thế, tôi thì cực khổ lắm mới thổi được mấy nốt nhạc nhưng cuối cùng cũng bị dẫn dắt vào một không gian huyền ảo của âm nhạc…
Hai nhạc cụ đã hòa vào nhau làm một…
Từ khi nào ấy…
Hai người đang chơi thứ nhạc cụ ấy cũng không biết điều đó…
Tôi vẫn như mọi khi chơi nhạc, thả lỏng tâm hồn, một cảm giác thật thoải mái, chẳng khi nào quên…
Những tiếng hối thúc của bản nhạc kết thúc…
– …
– … – Hai đôi mắt từ từ mở ra rồi quay lại nhìn nhau.
– Hihi.
– Hihi – Tôi chợt cũng cười và gãi đầu.
Một buổi sang đầy ấm áp ở trong nhà em. Hai người họ cũng dành những câu khen đầy ngụ ý, ngay cả chị Trúc Thanh cũng lắc đầu dễ thương với Bạch Yến, còn em thì ngại ngùng đôi gò má kiều diễm ấy hồng lên…
– Xuống ăn thôi. – Anh Tùng đã đói bụng.
Năm người trong gia đình họ ai cũng mang một nét đẹp thuần khiết và quý phái làm cho tôi cảm thấy đầy ghen tỵ…Một lát sau ở nhà bếp…
– Woa, bữa nay có bạn trổ tài nấu những món ngon thế này – Anh Tùng tròn xoe mắt nhìn lên bàn ăn.
– Em ấy nấu không đó anh ạ. – Chị Trúc Thanh nói.
Tôi với bé Tý tròn xoe mắt nhìn lên bàn ăn, một bàn ăn có thể nói dành cho vua với chúa chứ chẳng ai dám ngờ, vì cái phong cách trình bày thì chỉ có những đầu bếp, đẹp mắt đầy đủ màu sắc. Con cá điêu hồng em chiên làm sao mà lớp da màu hồng nổi lên rồi cắm vào đó những chiếc lá của cải màu xanh, xung quanh là những nước sốt cà,nhìn là muốn thèm. Đầy đủ món ăn cả chứ không phải riêng gì món đó, có cả tôm lăn bột chiên, một bàn ăn đủ thức còn ngon hơn những gì mà đám bạn tôi thưởng thức. Không biết có phải mình có phúc lắm không nhỉ? Cũng không biết kiếp trước ăn ở thế nào mà kiếp này như thế ấy?…
– Hihi, mời mọi người – Em ngồi kế tôi,
Duyên hay phận, trùng hợp bất thường…
– Tự nhiên em nhé – chị Trúc Thanh nhìn tôi nở nụ cười xinh đẹp không thua gì Bạch Yến.
– Anh đi chú, dành cho chú đấy. hé hé – Anh Tùng giống một người “khai chiến “
– Dạ – Tôi biết ngụ ý của câu nói đấy.
– Cái anh này- Câu quen thuộc của Bạch Yến.
Em gấp cho tôi ngay một cái miếng thịt nướng trong rất ngon lành và tôi cũng gấp lại chứ không để mất lịch sự khi ra ngoài xã hội giao tiếp. Dù gì mình cũng có học mà,hé hé. Suốt buổi ăn, nhiều tiếng cười nói rất vui vẻ, mang một không khí rất thoải mái, bé Tý thì với những câu nói bất hủ làm cho hai đứa tôi giật bắn cả người: “anh Tâm với chị Yến đẹp quá “…”anh chị khi nào cưới nhau “…”mai mốt con có anh hai đúng không mẹ “…Những câu nói đầy vô tư nhưng đã hại chết hai đứa tôi. Ngại ngùng và khó hiểu với đứa bé ấy, sự hồn nhiên của nó đang giết người chứ chẳng đùa…
Công nhận những món ăn em nấu phải nói rất ngon và vừa ăn với khẩu vị của tôi. Em chế biến các món ăn nhìn là thấy đẹp mắt cộng với hương vị ngon thì còn gì bằng, hơn cả nhà hàng,vừa ăn mà mát ruột mát cả gan ấy, không ngờ em cũng chẳng thua kém gì Như về tài nữ công gia chánh. Đến đây tôi thầm khâm phục…
– Hế hế, quên lấy mấy lon bia – Anh Tùng bước lại tủ lạnh.
Tôi thì vẫn cứ ăn, biết rằng câu nói vừa rồi cũng ảnh hưởng đến mình và cái gì đến nó cũng trước dù trước hay sau…
– Rụp – Tiếng khui bia.
– Anh với chú mỗi người một lon – Anh Tùng đưa cho tôi một lon heneiken mát lạnh.
– Dạ – Tôi cầm lấy.
– Anh này, sao lại rủ Tâm uống bia chứ.? – Bạch Yến trách.
– Con trai mà em.
– Cậu uống ít thôi nhé – Bạch Yến quay sang nhìn tôi.
– À…ừ – Tôi để chén xuống.
– Uống ít thôi.
– Trời ơi là trời ông ngước xuống nhìn đứa em tôi nè, nó thay đổi chóng mặt luôn chứ… – Anh Tùng ngước lên trần nhà.
– Thôi đi ông ơi, ngồi xuống ăn đi, Yến nói đúng đấy.
Thế là tôi với anh Tùng nhăm nhi hai lon bia, nói đủ thứ truyện trên đời từ nam tào đến bắc đẩu đều đem ra nói, bé Tý cũng tham gia cuộc vui, mỗi lần Tý nói tôi sợ lắm, sợ giống khi nãy thì chỉ biết im cái miệng lại chứ chẳng biết làm gì khác. May mắn đứa cháu của Bạch Yến cũng chịu tha cho hai người anh chị mình, tôi lấy làm nhẹ nhõm. Bữa nay kết thúc, còn rất nhiều thức ăn trên bàn, phải nói em làm cho đủ một hạm đội ăn chứ có phải cho 6 người ăn đâu. Ăn rồi thấy ai cũng no hết, tôi với anh Tùng đi ra nhà trước uống trà đạm đạo. Có một cảm giác gì đó sung sướng cực kì, chỉ ước rằng sau này có người vợ như thế là được rồi…
“Khi nào chậu xương rồng nở hoa đây…? “
Nói chuyện một tý thì hai người đẹp đó bước ra cùng với bé Tý…
– Cũng trưa rồi, anh với chị về nhé HAI ĐỨA – Anh Tùng cộng thêm vào.
– Dạ
– Hứ, về đi ông – Bạch Yến làm vẻ giận giỗi
– Hế hế, tối anh điện nói với ba mẹ nè…lè…lè
– Ơ, – Em ngạc nhiên.
Hai người họ cùng với bé Tý bước lên chiếc xe sang trọng, trong họ giống một gia đình đầy hạnh phúc và ấm êm, ai cũng phải ghen tỵ hết cả…Tôi cùng Bạch Yến tiễn họ ra đên cổng sau đó rồi vẫy tay chào nhau,…Thế là 3 người đã ra về khỏi ngôi nhà, chỉ còn lại tôi và em. Một cảm giác gì đó gắn bó với căn nhà ấy, nhưng tôi cũng quyết định ra về và cảm ơn em vì bữa ăn hôm nay. Em không nói gì chỉ nhưng khuôn mặt hiện lên một niềm vui, điều đó càng làm cho tôi vui thêm.
Chap 82:
Tôi chạy xe trên con đường 30/4 quen thuộc mà có một nỗi niềm vui vẻ khó nói thành lời,không gian vào buổi trưa nóng bức gay gắt nhưng cũng muốn chia vui, những làn gió mát rượi thổi liên tục, những bóng cây phượng vĩ đung đưa qua lại cùng với tiếng huýt sáo yêu đời…Một ngày đầy tốt lành.
Tôi về đến nhà thì cũng chẳng có ai ở trong nên không bị một tý gì gọi là trở ngại, chạy xe vào trong rồi đóng cửa lại, làm một giấc cho đến chiều khỏi lo sợ đối vì bữa ăn nhà em có thể giữ no đến ngày mai chứ chẳng đùa…Khò…khò…khò
Chiều thức dậy nhìn đồng hồ 4 giờ, công nhận mình ngủ kinh khủng, vội vã đi tắm gửi lấy tập sách ra học, xuống dưới bếp thì thấy người con gái ấy đang xào nấu cái gì đấy,tôi không làm phiền, nhà chỉ có hai người, tôi và Như. Đến tối xuống kiếm cơm ăn thì chẳng thấy em đâu cả, căn nhà lạnh lẽo hơn bao giờ hết, ra ngoài sân ngắm sao trời. Buổi tối yên bình gì đâu, không gian chìm vào tĩnh mịt chỉ đâu đó có tiếng những con vật, con người càng thêm thoải mái. Tôi ngồi đó suy nghĩ ngẩn ngơ thì…
– Mở cửa cái cậu- Tiếng Như vang lên.
Tôi phóng vọt ra mở cửa cho người con gái ấy, hỏi mới biết em đi qua nhà Bạch Yến nói chuyện gì đấy, hai chữ bí mật lại xuất hiện làm cho tôi đau đầu.
– Không lẻ chuyện mình đi chơi ở nhà Bạch Yến lọt vào tai Như sao? – Tôi suy nghĩ.
Vào đến trong nhà, thì nhảy xuống ghế salong ngồi, em đi ra tủ lạnh bảo lấy kem với bánh mì.Ôi thôi một tý bưng ra một hộp kem mát lạnh thơm ngon mà tôi yêu thích, lại còn có mùi sầu riêng nữa chứ. Em bỏ kem vào ổ bánh mì theo yêu cầu của tôi, khỏi phải nói dù đang no nhưng cũng tọng hết một ổ, vẫn thấy chưa đã, lấy ly ra ngồi múc kem ăn không. Sướng kinh khủng. Sáng thì ăn cao lương mỹ vị do Bạch Yến nấu, tối đến ăn kem mát lạnh do Như chế biến, đời thật như mơ mà…
Ăn no, tắm gửi,hít thở không khí trong lành thêm một tý nữa thì tôi phóng vào phòng ngủ, đặc biệt hôm nay chăn đấp, gối ôm,…đều sạch sẽ thơm tho, tôi cứ ôm lấy cái gối mà ngửi, sướng kinh khủng và…khò…khò…khò…báo hại đêm đó muỗi cắn cho mấy vết…
Trưa hôm sau tại trường học…
– Đậu măng nhà mầy, kêu đi rủ Bạch Yến rồi trốn đâu mất – Thằng Tùng hỏi tội tôi.
– Chắc là trốn đi riêng lẻ chứ gì – Bà Trân bơm đểu.
– Má, thằng…trọng gái khinh bạn – Thằng Sang xỉa xỉa vào mặt tôi.
– Ủng hộ đảo chính. Hé hé – Bà Quỳnh bẻ tay gắc gắc.
– Đánh đi. – Bà KIều Oanh cũng không tha tội cho tôi.
– Có gái bỏ bạn,đệch cụ mầy nhé – Thằng Đức xạo.
– Hớ hớ, chửi đi nhé mấy thằng cờ hó, chiều nay tao không đá đấy – Tôi nhớ ra trận đấu vào tiết 4 hôm nay chính là cái phao dành cho mình.
(Hôm nay thứ hai, tiết chào cờ sẽ được nghỉ những nội dung cụ thể sẽ được giáo viên chủ nhiệm vào sinh hoạt vào 10 phút ngày mai. Để dành thời gian đó cho trận đấu giữa 10A3và 10B8).
– hớ hớ đe dọa nữa kìa.
– Tính sao tụi bây. – thằng Chung có vẻ mặt nguy hiểm.
– E hèm…theo tướng liên quân nghĩ thì nên chục thằng đè nó đi. Hình phạt tốt nhất – Thằng Khôi tuyên án.
– Chục thằng gì? – Tôi ngây ngô chưa hiểu gì.
– Hế hế, mấy bà tránh ra cái. – thằng Hùng dọn chiến trường.
Tôi vẫn bình tỉnh ngồi trên cái ghế, vẫn chưa hiểu tình hình có chuyện gì xảy ra và đám bạn của mình làm gì thì…
– Ế ế, tụi bây làm gì thế – Tôi bị ngã ngửa ra phía sau, có ai đó kéo cái ghế xuống.
– Quất
– Dzô.
– Chơi đê
– …
Bọn nó đồng thanh lên tiếng…
– Ế ế, khiêng tao đi đâu thế, để xuống. – Tôi vẩy như con heo.
Bọn nó khiêng tôi để xuống dưới đất, một nơi sạch sẽ, giống đi mổ heo thế này, vừa để xuống tôi chưa kịp ngửa người lên (cái lưng đưa lên trời) thì có một vật gì đó tiếp xúc cái binh với lưng và nặng hơn cục tạ.
– Ế ế, xuống – Tô biết là thằng Chung.
Và
– Hế hế, lên
– Lên đi bây.
– Chết tía mầy nè
– Hây, xem bố- Thằng Tùng lấy đà.
Và…
– Ợ,…chết…tao- Tôi cực khổ mới được như thế.
Diễn biến có thế kể như thế này, sáu thằng nó khiêng tôi vứt xuống gạch, sau đó từng thằng nhảy lên đè, vậy là tôi nằm ở dưới…trời ơi là trời sáu thằng nó nặng hơn núi ấy,mặt đỏ hơn trái gấc thì mới chịu tha, đến đó tôi đứng dậy hết nổi, than hình không biết có bị xẹp lép như con tép không nữa.
– Trời ơi ông ngước xuống mà xem lũ bạn tôi này – Tôi thầm chửi đổng chứ chẳng dám nói thành lời.
– Hế hế.
– Bỏ nhé con.
– Cho bọn tao leo cây nè.
– Kaka, đây là lần cuối, lần sau thì dự rằng đủ 10 thằng đè…
– …
Từ đó tôi nghe đến cái hình phạt “chục thằng đè “là thấy choáng trong người, mỗi lần như thế thì khổ biết là bao. Không biết ở cái tuổi học trò có ai bị đám bạn của mình thực hiện trò này chưa nữa, chứ tôi bị rất nhiều là đằng khác.
Trong giờ ra chơi…
– Đi uống nước mầy ơi – Tự nhiên thằng Chung rủ đi căn- tin
– Ờ thì đi.
Tôi định rủ thêm mấy người đẹp đi cùng để cho thơm lây nhưng nó tỏ ra vẻ không thích cho lắm.Thôi thì vì bạn bè an hem nên tôi không làm như thế, vẻ mặt nó làm như một người rất nghiêm túc và có chuyện gì đó buồn, hỏi thì không trả lời nên đành tiếp tục bước đi. Đến căn tin tôi lấy một lon 7up còn nó uống pepsi, người lựa chỗ là thằng Chung, nó tìm một nơi vắng người với lại ở gốc cây nữa.
– Gì thế – Tôi hỏi nó.
– Gì đâu mầy ơi… – Mặt đưa đám.
– Nói tao nghe, đậu măng nhà mầy.
– Tao yêu Bạch Yến mất rồi.
– HẢ? – Tôi giật cả người.
– Hả gì? Mầy cũng giống tao đúng không.?
– Đệch mầy đùa à – Tự nhiên thấy trong trái tim mình có một điều đó đang hối thúc, dù rằng không biết cảm giác đó như thế nào.
– Khỏi giấu,tao biết rồi, bạn mầy không lẻ tao không biết, thật ra mầy yêu Bạch Yến từ đầu năm rồi. – Nó buồn rầu rĩ kể chuyện tình của mình.
– Đệch, thằng này mầy có bệnh không? Tao thích Bạch Yến khi nào? – Tôi cũng không biết tại sao nói ra câu đó, tự nhiên muốn rút lại, cảm giác khó diễn tả đang xen lẫn nhau.
– Anh em khai thật dễ xử.
– Đã nói là bạn bè mầy.
– Thế mầy giúp tao một chuyện được không? – Mặt nó bỗng đổi sắc thái tươi như hoa nắm lấy tay tôi.
– Gì thế cha nội,buông ra. – Tôi vẫy tay.
– Được không?
– Nói thử tao nghe.
– Mầy nhường Bạch Yến cho tao đi. – Nó nhìn lên trời mà nói.
– …
– …
Tôi không muốn trả lời câu nói đó, trong người, đặc biệt là trái tim đang có một cảm giác không diễn tả, cứ như một thằng đang ghen tức một chuyện gì đó.
– SAO? – Nó dùng ánh mắt cầu khẩn.
Tự nhiên tôi muốn cái tiếng trống ấy vang lên, để tránh đi cái câu trả lời. Dù rằng không biết trả lời như thế nào cho hợp lý với cảm xúc và tình bạn bè.
– Được – Tôi nói ra từ ấy mà cảm thấy đắng miệng.
Đắng lắm,không biết tại sao, dù rằng nãy giờ nhăm nhi rất thoải mái lon 7up mát lạnh đang đặt trên bàn…
– Thế cảm ơn mầy nhé – Nó ríu rít với khuôn mặt mừng.
– Thôi đi vào. – Tôi có cảm giác ể oải sau câu nói vừa rồi.
Trên con đường đi về lớp có hai khuôn mặt giống khi đi lên căn- tin nhưng đã đổi vị trí, một nỗi buồn vô hình đang hiện hữu trong người tôi. Bỗng nhiên trái tim đau hơn bị ai cắt xé, cảm giác thấy cái miệng của mình đắng còn hơn thuốc, thật kỳ lạ làm sao. Thằng bạn của tôi thì hí ha hí hửng, chẳng biết nó có giành được Bạch Yến không mà như thế…
– Thôi dù gì nó cũng là bạn mình, Bạch Yến cũng là bạn mình. Nó yêu Bạch Yến như thế chắc chắn chăm sóc tốt, mình cần gì phải buồn – Tôi cho rằng nỗi buồn nó xuất phát từ việc không muốn ai bên cạnh Bạch Yến.
Bước về lớp,ai hỏi nói gì tôi cũng ậm ừ cho qua, trong người cứ bồn chồn khó hiểu, khó chịu,nóng nữa. Ngay cả ba người con gái xinh đẹp kia đến chúc thành công vào buổi chiều hôm nay tôi cũng gật đầu nhẹ nhàng chứ không nói được hai chữ “cảm ơn “với họ. Chẳng biết tại sao mình làm như thế. Nằm dài trên bàn suốt từ tiết 3 đến tiết 4, mệt mỏi trong người.
Thời gian thi đấu cũng đã đến, tôi thật sự không muốn ra sân với tâm trạng như thế này, chỉ muốn tìm đến một nơi nào nó không có ai cả, chỉ tôi và tôi để giải quyết những cái thứ vớ va vớ vẩn đang ngự trị trong người. Nhưng không thể nào làm như thế được, đây là trận đấu thứ hai trong vòng loại. Tôi là người cuối cùng trong đội bước ra từ nhà vệ sinh sau khi thay quần đùi áo số.
Tất cả khán đài gần như đông kín người, những tiếng nói nhí nha nhí nhô um sùm, tôi tự nhiên thấy bực bội trong người. Buổi chiều với ánh nắng khá dịu nhẹ từ ông mặt trời đang dần dần đi về hướng tây, những chiếc lá bành xanh non cũng được các khán giả lấy làm đồ che, người thì kiếm vật đứng lên để thấy toàn bộ, người thì chạy đến hàng biên nhưng cũng bảo vệ của trường đuổi ra.
Tôi đã thấy đội mình đang nhìn xung quanh tìm mình, khung góc đài nhìn xung quanh cũng thấy lớp của mình đang cỗ vũ với những băng gôn đầy ngộ nghĩnh. Không thèm khởi động bước từng bước chậm rãi đến những người đang lo lắng cho mình, ngay cả thầy Khánh.Hai đội hình như đã vào vị trí chỉ đợi người đội trưởng là tôi đến làm cái nhiệm vụ.
– Mầy làm gì lâu thế? – thằng Chung nhăn mặt.
– Mẹ, như con rùa ấy – thằng Tùng nóng lên.
– Con lạy bố,nhanh nhanh giùm
– …
– …
Tôi không nói không rằng gì mà đến nơi tổ trọng tài, cái công việc nhàm chán diễn ra. Số phận nó đã an bài tôi không thích trò chơi này và lần nào cũng như nhau, người lựa chọn là người ta. Hiệp một bên tôi giao bóng trước và vẫn như mọi khi trấn giữ khung thành bên trái màn ảnh tưởng tượng của các bạn.
– Hoét – Tiếng còi khai cuộc vang lên.
Trận đấu giữa MU và RED đã diễn ra, màu đỏ với màu trắng…Một trận đấu ai cũng phải giành lấy chiến thắng, cả hai đội 10A3 và 10B8 đã có một điểm trong tay tức là ở bảng thi đấu E của nam, lượt trận đầu tiên của bốn đội đều hòa nhau. Nên cuộc chiến dành hai suất vào vòng chung kết rất khó khăn và gian khổ.
Người cầm bóng không ai khác chính tôi, tâm trạng chẳng vui, cơ thể nóng bức con người trở nên bực bội khó chịu hơn bao giờ hết. Tôi chẳng quan tâm phải phối hợp với ai,ai đang chạy bên cạnh mình…chỉ biết rằng sự bực tức đang dồn vào trái bóng, chỉ muốn chạy và chạy…
Tôi dẫn bóng sang cánh trái quen thuộc, các tiền vệ nhanh chóng áp sát vào lấy bóng, đang bực bội nên thực hiện ngay những cú xỏ kim, đã qua một người, người thứ hai đảo người cho chạy theo, đến khi có một người đứng án ngữ tôi lách vào cái khoảng trong còn thừa. Trong những giây phút đầu tiên trái bóng đã xâm nhập sâu và phần sân của đội bạn nhưng với sân đạt chuẩn thi đấu thế này thì hơi bị khó. Tôi chạy thẳng vào trung tâm và rồi sự bực tức được bọc phát khi có người xoạt bóng…
– Xoạt – Tôi đã thấy.
Phải nói lời đáng tiếc với người đó, vừa chùi người xuống thì tôi đã lách sang một bên, bóng vẫn trong chân và để trả thù cho sự đáng ghét ấy…
– VÍU – Không cần chỉnh sữa bóng, co chân phải lên sút ngay.
– …
– …
Bóng đi với một lực mạnh, chắc có lẽ do sự bực tức của tôi. Sau khi sút cũng mất thăng bằng té xuống luôn…Tôi nằm dài nhìn lên trời.
– Tại sao chứ?
– Tại sao có những cảm giác kì lạ ấy?
– Tại sao vậy Chung, mầy yêu Bạch Yến thì cứ việc yêu, tại sao phải nói với tao chứ…
– Mầy nói như thế là bảo tao không được gần Bạch Yến đúng không?
– Nhường đấy được không?
– Cuộc đời thật là bất công.
– aaaA – Tôi hét lên thật là lớn để giải tỏa sự bực tức.
Không để ý đế nhàng vạn người đang chú ý đến mình…
Không thèm quan tâm đến trái bóng nó đi đâu…
Dù gì nó cũng giống tôi…
Luôn bị cản phá…
Khi có hy vọng lẻ loi cũng là lúc bị một ai đó dập tắt cái hy vọng ấy…
Thật đáng ghét cái cuộc đời này…
Chap 83:
– Hoét – Tiếng còi vang lên.
Tôi chẳng thèm quan tâm, dù biết rằng cú sút vừa rồi đã vào lướt đội bạn, thật là một điều không thể tưởng tượng, tôi chỉ sút cho bỏ,… sút cho sự bực bội khó hiểu đang ngự trị trong người chứ chẳng hiểu tại sao cú sút vừa rồi lại thành ra như thế…
– Phải không vậy trời?
– Gì thế?
– Đẹp kinh khủng.
– Mới có hai phút.
– Má ghê vậy.
– Sút kinh quá.
– … – Bàn tán xôn xao về bàn thắng vừa rồi.
Và tất nhiên đám bạn để chỗ tôi ăn mừng.
– Hế hế, đứng dậy nào chú – Thằng Dương đưa tay kéo tôi dậy.
– Phải mầy không vậy Tâm? – Thằng Mạnh tròn xoe mắt ngạc nhiên.
– Ghê quá. -Thằng Đức lắc đầu.
– Tao không thể tưởng, hế hế – thằng Chung cũng vui mừng.
– Tập trung vào đi – Tôi chỉ nói được bao nhiêu, chẳng để cho thằng Khôi, Sang, Hùng, Anh,Tùng, Kiệt mở miệng ra nói.
– Đệch ghi bàn chảnh mầy – thằng Kiệt khó hiểu.
– Mầy nói gì? – Tôi cãi với nó.
– Thôi thôi, hai chú cho tôi xin- thằng Sang ngăn cản.
Bọn nó nhìn tôi với ánh mắt đầy khó hiểu và tự hỏi rằng đây có phải thằng Nguyễn Minh Tâm bạn mình không?
…
Mọi người ai cũng kinh ngạc với cú sút vừa rồi của tôi, khỏi phải nói không thể nào tưởng tượng được một giải đấu cho học sinh mà có cú sút cực kì đẹp như thế. Tôi đứng dậy tiếp tục thi đấu, tâm trạng vẫn thế, nãn gì đâu…
Hai đội cứ vờn nhau như những con hổ, tôi chán trường chẳng thèm chạy nữa, chắc chắn rằng lớp mình sẽ bảo toàn được tỉ số hiếm hoi như thế này. Đây cũng là một trong những lần đội của tôi ghi bàn mở tỉ số trước. Hiệp một kết thúc với tỉ số một không kèm với lời bàn tán xôn xao về tôi, do nãy giờ đứng làm tượng, làm cảnh chứ có thể hiện gì đâu, đây cũng là một điều ai cũng thắc mắc. Tôi tự chạy đi lấy nước, vừa thấy ba người con gái, tự nhiên muốn tránh mặt họ, đặc biệt là Bạch Yến thế là phóng nhanh chạy lại sân trường, ngồi ngay hồ cá ngắm cảnh, đợi khoảng một tý mới bước vào.
Những con cá đang tung tăng lội, rỉa những chiếc lá sen đang nổi trên mặt nước, khung cảnh ấy kèm với gió mát thổi qua làm cho tâm hồn của tôi bỗng dịu lại và mát mẻ. Đỡ hơn nhiều rồi. Ước mình làm con cá đấy, tung tăng lội trong hồ nước trong xanh đầy mát mẻ, trời nắng thì lặn xuống dưới đáy sâu và ngủ, trời mưa thì có thể núp vào lá sen ấy ngắm, khỏi phải nói chắc sướng lắm nhễ…
Hiệp hai đã bắt đầu, tôi đã đỡ hơn và trở lại. Bắt đầu thực hiện những đường chuyền một trạm và chỉ đạo đội hình của mình. Nhanh chóng lớp 10B8 rơi vào thế bế tắt khi bị dồn sân, lần lượt là những cú sút đầy cháy phá của thằng Tùng, Dương, Sang. Và cuối cùng thằng Sang đã ghi tên mình vào những người ghi bàn của giải đấu năm nay, một cú đánh đầu nhẹ nhàng hạ gục thủ môn sau cú sút của thằng Tùng ở cự ly gần.
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái, trận đấu kết thúc với tỉ số 2-0, thế là hiện tại đội bóng Arsenal ( 10A3 ) dẫn đầu bảng E với bốn điểm. Những thành viên trong lớp định tối nay tổ chức đi ăn mừng nhưng tôi đã biến mất từ khi nào…
Biển cả vào buổi chiều thật êm ái dễ chịu, lượng người đi tắm cũng rất ít, chạy đến cái hòn đá nhô lên, ngồi trên đó có thể thấy được những chiếc thuyền đang ra khơi, những cơn gió của biển đầy mát mẻ, những làn sóng biển cứ dạt dào,… Ngọn núi cao cao kia hùng vĩ biết bao nhiêu, danh lam thắng cảnh thật đẹp mà. Bầu trời đã vào hoàng hôn với những sắc đỏ, sắc vàng nhìn trong rất đẹp mắt, mặt trời cũng in bóng xuống đại dương bao la, những cơn sóng rợn lăn tăn nhìn đã ghê.
Đâu đó cũng có những cánh chim bay về tổ mình…
Một ngày đầy những cảm xúc khó diễn tả đến với bản thân, cũng không thể giải thích làm sao cái cảm giác ấy lại ngự trị trong tim tôi…
Những ngày đi học tiếp theo cứ như là bị tra tấn ấy, cực khổ không nguôi, cái gì đến cũng sẽ đến, đội 11A9 ( chung bản thi đấu ) đã giành chiến thắng 3-2 trước đội 11A1 đồng nghĩa cướp ngôi đầu bảng của lớp tôi. Còn đội nữ thì thi đấu đầy xúc suất với những cây săn bàn như Mai, Yến, Quỳnh,… và vững vàng ở ngôi đầu bảng C của giải bóng đá nữ.
Những trận đấu của họ tôi cũng ít xem nữa, đám bạn rủ đi đâu cũng nhẹ nhàng từ chối, tôi bắt đầu làm bạn với chiếc giường, đi học về là ngủ. Tự nhiên mình trở thành con người khác hẳn sau cái buổi chiều ở căn-tin ấy. Thằng Chung có vẻ thích Bạch Yến thật,nó tặng nào là tập, kẹo, bánh kem, có cả hoa nữa,… có một nỗi niềm gì đó khó chịu khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Càng khó hiểu hơn khi tôi tránh mặt Bạch Yến, cũng từ đó tôi và em ít nói chuyện hẳn ra.
“ Định mệnh cho chúng ta gặp nhau…”
Ngày hôm thứ bảy, sau 4 ngày tôi như thế…
– Cậu sao thế? – Bạch Yến quay xuống hỏi tôi sau cái giờ ra chơi Như đã ra ngoài.
Tôi định nói chuyện với em thì bỗng thấy ánh mắt cùng với nụ cười của thằng Chung hướng về phía hai đứa và.. Chỉ một cái lắc đầu nhẹ tỏ ra vẻ không sao kèm theo….
– Tớ mệt quá, hôm khác nói chuyện nhé – Tôi nhìn thẳng vào mắt người con gái ấy.
Em nhăn mặt có vẻ không hiểu gì cả, tôi muốn trốn tránh cái ánh mắt long lanh, khuôn mặt kiều diễm đó, úp mặt xuống bàn, trong tim đau nhói…
Suốt buổi đó cũng chẳng có việc gì khác ngoài úp mặt xuống, bị giáo viên nhắc nhở thì đưa cái đầu lên, nhưng cũng nhìn ra cái cánh cửa sổ kia chứ có học hành gì đâu…
Một ngày nữa lại trôi qua nhanh chóng…
Chủ nhật hôm đó đội nữ thi đấu vào buổi chiều, tôi quyết định không đi xem thi đấu, gần tới giờ rồi những cũng đang ở ngoài biển với những xơn sóng, lụm những hòn đá trên biển, ném ra ngoài xa xăm biển ra, một cảm giác thật tuyệt nhưng cách này dùng để giết thời gian không được. Thế là không biết ma xui quỷ khiến sau cái bánh xe tôi chạy vào trường THPT PCT, đậu trước cổng chẳng biết mình vào làm gì nữa,những tâm trạng xen kẻ với nhau, thế là bước vào sân thi đấu…
– Đệch, thằng Tâm giờ này mới vào – Thằng Mạnh nhìn thấy tôi.
– Thằng này hổm rài khùng khùng hay sao ấy – thằng Đức khó hiểu.
– Ờ, tao cũng thấy thế.
– Như người vô hồn.
– Hay là thất tình? – Thằng Hùng bá đạo đã lên tiếng là… như cái danh hiệu được truy tặng.
– …
Tôi lê thê lếch thếch bước vào sân thi đấu, đám bạn cũng phản ứng như thế, thoáng nhìn qua đã thấy đội nữ đang thi đấu, Bạch Yến đang dẫn bóng, những bước chạy của em rất thanh thoát, nhẹ nhàng, uyển chuyển. Tôi bước lại nơi mà đám bạn cô hồn của mình đang hiện hữu…
– Đi đâu thế? – Thằng Chung hỏi tôi.
– Đi xem đá bóng, đá với ai thế?
– 12A7. – Nó trả lời cũng ngắn gọn.
– Tỉ số – Tôi cũng ngắn gọn.
– 3-1
– Đội nào?
– 12A7
– Cảm ơn
Hai thằng nói chuyện giống như bị khùng, thiếu đầu, khiếu đuôi.
– Đệch hai thằng bây khùng?
– Hai thằng này bị gì thế?
– Nói chuyện cứ như là kẻ thù của nhau ấy.
– Im hết tụi mầy đi – thằng Chung nhìn bọn nó.
Thế là cả bọn im phăng phắc không dám hó hé, tôi cũng dùng ánh mắt đáng sợ của mình nhìn một lượt rồi bước lại nơi thầy Khánh đang đứng chỉ đạo.
– Sao tỉ số thảm thế thầy?
– Bạch Yến, Tố Như, Thanh Mai, Quỳnh phối hợp với nhau sao sao ấy, rời rạc hết trơn. – Thầy nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại.
– Dạ – Tôi đút tay vào túi quần chẳng nói gì.
Thế là đứng xem họ trình diễn, quả thật đang có chuyện gì đó xảy ra, khi Bạch Yến dẫn bóng, Quỳnh thì bị kèm chặc, còn Như với Mai thì lẻ loi nhưng em lại không chuyền sang đó mà đưa bóng qua cho Quỳnh, và lần lượt là Bạch Mai và Như. Tôi đứng đó mà chẳng hiểu họ đang làm gì nữa.
Hiệp hai đang trôi về những thời gian cuối, họ cũng giống như đang buông xuôi, chẳng ngán ngẩm gì mà chạy nữa, đứng chôn chân một chỗ. Tức lắm chứ, muốn vào trong đó mắng cho một phát, nhưng thôi.
– Hoét – Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên.
Thế là trận đấu kết thúc với phần thắng nghiêng về mấy chị 12A7, tỉ số có thể nói là đậm 3-1, với một trận thua như thế này tôi dám chắc ngôi đầu bảng C đã rơi vào đội khác. Họ từ từ bước ra khỏi sân, bỗng nhiên cả ba đứng lại đưa ánh mắt long lanh nhìn nhau, làm cho đứng đấy cảm giác đang có một cuộc chiến tranh xảy ra vậy.
– Thôi kệ, họ làm gì thì làm – Tôi cũng chẳng thèm quan tâm.
Thế là đút tay vào túi quần thản nhiên mà bước ra nhà chứa xe, dẫn về chứ không đợi ai cả.Tôi đã thay đổi rất nhiều từ khi thằng Chung nói chuyện đó với mình, và tôi thì lại trả lời như thế, chẳng khác nào tự lấy dao đâm chết bản thân. Và cũng từ đó tôi trốn tránh tất cả, những người con gái xinh đẹp…
Đạp xe trên con đường chiều tà, có một cảm giác thoải mái hiện hữu, tôi cũng huýt sáo, cảm thấy cuộc đời này bao la làm sao… Nhiều chuyện mình không ngờ đến lại xảy ra…Thằng bạn thân từ lúc nhỏ của mình đến bây giờ lại gặp và nói những điều như thế..Thật thất vọng…
Tôi về nhà, hai thằng anh bá đạo rủ đi đá bóng cũng chán, chẳng muốn dẫn hay sút bóng nữa,nên nằm ở nhà xem tivi, ở cái lớp 10 mà bật tivi xem phim siêu nhân chứ, Như về em nói tôi bị khùng hay quá hồn nhiên.
Mà phải nói đến một điều khi ở nhà, tôi thường nói chuyện với em, không lặng lẽ như ở lớp. Vì tôi sợ một điều rằng những đứa bạn mình lần lượt sẽ đến nói chuyện giống thằng Chung thì chẳng biết lúc đó sẽ ra sao…
“ Ai nói số đào hoa là sướng… khổ lắm bạn à… đừng mong muốn số mình đào hoa, cứ làm một người bình thường, chắc chắn bạn sẽ hạnh phúc hơn khối người ấy. “
Chap 84:
Thời gian cứ trôi, suốt một tuần nữa trôi qua tôi lại là một thằng con trai biết cách trốn tránh, cứ gặp mặt những người con gái đẹp ấy, ngay cả Trúc My và Diễm Trúc, tôi cũng không muốn nói chuyện với ai, lặng lẽ bước đi trong âm thầm. Những trận đấu đá bóng cũng may mắn là đến tận tuần sau mới có lịch, một tuần chán trường…. Nếu nó trôi qua êm đềm như thế thì tôi cũng mừng lắm nhưng chuyện đời ai ngày được vào cái thứ 6 hôm ấy ngày 20 tháng 10… Trong lúc tôi dẫn xe ra về…
– Tâm, đợi tớ với – Tiếng gọi đầy ngọt ngào.
Tự nhiên trong con người mình có một sự gì đó níu kéo lại không cho đặt chân lên bàn đạp, đứng lại để chờ người con gái ấy tiến đến, tôi biết chắc chắn rằng là Bạch Yến và cũng nghĩ rằng giờ này ai cũng ra về hết rồi nên nói chuyện chắc là không sao.
– Hihi – Em nở nụ cười xinh đẹp ấy.
Chẳng biết tại sao trong trái tim của tôi có một điều gì đó rạo rực lên, cả người nóng bừng khi nhìn thấy người con gái ấy, được ngắm nụ cười đầy ngọt ngào, được nghe giọng nói say đắm lòng người. Không biết có phải do lâu quá không tiếp xúc với em nên tôi trở nên sắt đá hơn bao giờ hết.
– Hi – Tôi chỉ nhe cái hàm răng của mình.
– …
– …
Bản nhạc không lời ấy lại vang lên giữa một không gian tĩnh lặng, trên con đường mà những hàng phượng vĩ đỏ đang đung đưa theo những cơn gió như hối thúc một điều gì đó,nhưng hai con người ấy đặc biệt là người con trai, rất muốn nói nhưng không biết tại sao không thể mở miệng, cứ đắng đắng sao ấy.
Hai người dẫn xe trên con đường Lý Tự Trọng, tôi đi phía ngoài để em đi vào bên trong, tà áo dài phấp phới tung bay, một vẻ đẹp đầy tinh khôi của tuổi thơ đáng nhớ..
– …
– …
– À – Bỗng em quay sang nhìn tôi rồi nói.
– Hả – Tôi cũng dừng lại quay sang nhìn em
Tự nhiên cái từ “ hả “ ấy được phát ra, giống như chỉ cần đợi em nói một điều gì đó là cái miệng tôi sẵn sang đáp trả, đã được lập trình sẵn ấy.
– Có chuyện gì à? – Em tiếp tục bước đi, khuôn mặt cũng có một điều gì mang vẻ buồn.
– Không cậu à.
– Hơn một tuần nay tớ thấy cậu không được ổn cho lắm? – Em lại đưa ánh mắt long lanh chứa đựng một điều gì đó xa xăm, đượm một nét buồn hiện hữu.
– Tớ vẫn bình thường mà – Tôi cứ chối, miệng cứ đắng.
– Cậu có xem tớ là bạn không?
– Có.
– Mình quen nhau từ mùa hè năm rồi đúng không nhỉ?
– Ừa – Vẫn ngắn gọn.
– Cậu còn nhớ cái ngày đó không?
– Nhớ chứ.
– Ừa – Bỗng nhiên em cũng im lặng.
Những giây phút đó nhường lại cho thiên nhiên lên tiếng, còn chúng tôi cứ tiếp tục bước đi, dù biết rằng sắp rời xa nhau,.. mỗi người mỗi ngã, trong suy nghĩ với trái tim tôi muốn nói với em một điều gì đó, đơn giản lắm không cần phức tạp “ tớ vẫn bình thường “ nhưng tại sao cứ định mở miệng ra thì đôi môi cứ từ từ khép chặt lại… Đành nuốt lời nói đó, cho nó chảy ngược vào bên trong, tận sâu trong trái tim…
Đến đoạn ngã tư, nơi mà hai đứa tôi sẽ xa cách nhau, một đứa con trai sẽ thẳng bước theo hướng Hùng Vương, người con gái kiều diễm kia sẽ bước trên con đường 30/4 hào hùng với biết bao nhiêu kỉ niệm….
– Hihi, về cẩn thận cậu nhé – Em dành cho tôi một nụ cười.
Đến lúc đấy tôi mới phát hiện, trong nụ cười ấy có một điều đó rất buồn bã, không có chỗ để diễn tả, nó không tự nhiên và ngọt ngào như mọi khi em dành cho tôi. Một sự buồn hưởng ứng đã truyền sang cho tôi… cứ tiếp tục đạp xe, dù biết rằng không còn cơ hội để ngắm người con gái ấy và nghe giọng nói ngọt ngào như những thanh kẹo socola đầy hương vị.
Một ngày đầy đau buồn….
Về đến nhà tôi vứt tập xuống đó, chẳng buồn, chẳng chán, bước lên phòng chui vào mền ngủ,cũng chẳng hiểu tại sao mình làm như thế, chẳng biết con tim đang nói gì…
– AAAAAAAAAAA -Tôi hét lên.
– Tại sao chứ,tại sao phải nói với tôi????????
– Tại sao có những cảm giác đáng ghét như thế này….
– Cút, cút khỏi trái tim của tôi….
– HÃY ĐỂ TÔI YÊN – Tôi nhìn lên trần nhà mà than với vãn.
Ngủ cũng chẳng được, học bài cũng chẳng vào, tôi quyết định ở trong phòng tự kỉ một mình, bố mẹ có gọi xuống ăn cơm nhưng cũng chẳng xuống, tự nhiên thấy nó no ở đâu rồi, miệng cứ đắng thì ăn sao nổi.
Tôi như một con hổ đang thèm thịt vậy đó, cứ quậy tung khắp căn phòng, bỗng thấy chiếc hộp ấy,chiếc hộp tôi giữ rất kỹ quý nó còn hơn mạng sống của mình, chiếc hộp được gửi từ Tokyo về…
– Mở, không mở, mở, không mở… – Giống một thằng điên.
Thế là tôi đi chạy lên giường làm một giấc ngủ sớm, lúc đó mới 21 giờ, chưa tắm rửa gì hết về là thay đồ ra, cũng chẳng ăn uống gì hết… khò…khò…khò…
Đêm hôm ấy đang ngủ tự nhiên thấy xót ruột, chắc là do chưa ăn gì, cồn cào khó ngủ, tôi thức dậy, tìm đến cái công tắc trong phòng của mình ở chiếc bàn học, càng tiến lại gần thì nghe đó có mùi hương thoang thoảng rất ấm áp, cái mùi hương rất quen thuộc…
– Mùi hương của Như mà – Tôi chợt nhớ ra.
Căn phòng cũng không gọi là tối lắm, do mới thức dậy nên còn say ke choáng con mắt, tôi dụi dụi tìm khắp nơi xem mùi hương đó phát đâu ra thì phát hiện có một người con gái mảnh mai đang nằm dài úp mặt trên chiếc bàn học của mình…
– Trời, Như -Tôi hét thầm.
Bước lại gần,mới biết em đã ngủ, trong khi ngủ em chẳng khác gì một con mèo, đôi long mày của em cong vút lên trong rất quyến rũ, mái tóc đen huyền ảo kia xã sang một bên vai, còn hai tay thì chấp lại, dáng ngủ dễ thương cũng không kém phần xinh đẹp kiều diễm..
– Ngốc thật. -Tôi nói nhẹ.
Nhìn xung quanh thì thấy đồ ăn đã được đậy những nắp nồi bằng thủy tinh trong suốt, tôi thấy được những món thức ăn rất ngon đang để ở một bên chiếc bàn học, còn em thì trên một cái tay chấp lại đang cầm cây viết. Dù là đang tối nhưng con mắt tôi nhìn thấy được quyển tập những nét chữ đầy xinh đẹp đang xen kẽ bên tay trái là nét chữ đầy xấu của tôi, trên cùng là quyển sách ngữ văn lớp 10. Bỗng chợt trong người có một nỗi niềm gì đó thương cho người con gái ấy, trong con tim mình cũng có một cảm giác đầy ấm áp và sung sướng…
Tôi biết những món đồ ăn ấy đã được em hâm nóng trước khi đem lên đây nên mở cửa nhà vệ sinh trong phòng của mình đi rửa mặt rồi đánh răng. Ra đến bên ngoài dù trong phòng tối nhưng cũng không mở đèn lên sợ tĩnh giấc ngủ ngon của người con gái ấy, nhẹ nhàng bước lại cánh cửa sổ mở ra, một làn gió mát mẻ ập vào, trong người có một cảm giác bình yên và thoải mái…
Bầu trời kia cũng có những ngôi sao đang lấp lánh sáng tỏa một phương, đâu đó cũng có vầng trăng sáng tỏa ( âm lịch ngày 18/9 )… tôi tiến lại gần lấy chén cơm em đã để sẵn( thường thì tôi ăn rất ít cơm, chủ yếu là đồ ăn ) gấp bỏ vào chén của mình những món ăn ngon, tôi chắc rằng do tự tay em nấu chứ không ai khác. Bước lại ngồi lên chiếc giường của mình thưởng thức từng món ngon, thật là vừa ăn và mang đậm hương vị do em nấu.
Trong căn phòng của một người con trai, có hai người đang hiện hữu. Người con trai ấy đang cầm chén cơm, ăn từng món mà công sức của người con gái nấu dành riêng cho người con trai kia. Cô gái ấy làm kỹ đến từng bước, đến rau cũng rửa đến tận 5 lần bằng nước muối vì lẽ rằng sợ người con trai có chuyện gì đó. Bước vào trong phòng cùng với trên tay là cái mâm cơm, người con gái ấy ngắm nhìn người con trai ấy đang ngủ, từ từ bước lại bàn học mở những trang vở với dòng chữ mà cô gái đó bảo xấu. Bỗng nở trên môi một nụ cười nhẹ rồi viết những dòng chữ rồng bay phượng múa…
Người con trai ấy ăn những món thức ăn ấy, cũng bỗng chợt nở trên môi một nụ cười đầy nhẹ nhàng khi nhìn người con gái đang ngủ, trong thật xinh đẹp như một đóa hoa…
Sáng hôm sau…
Tiếng sáo vang lên…
Bài nhạc ấy du dương…
Tuyết hoa thần kiếm….
Tiếng sáo trúc đầy vu vi làm cho những con chim đậu ngoài cành cây kia cũng hót lên…
Tiếng sáo trúc làm cho người con gái ấy bỗng tỉnh sau giấc ngủ ngon lành…
Người con gáiấy cũng thoáng nhìn thấy bóng dáng đầy lịch lãm của người con trai, bỗng nở trên môi một nụ cười đầy ấm áp, không thua kém những ánh sáng ban mai đang chiếu rọi vào khung cửa sổ nơi mà người con trai đang đứng.
Tiếng sáo cứ vi vu…
Đầy những tâm trạng….
Nhưng đâu đó cũng có một niềm gì vui vui trong bản nhạc ấy…
…..
– Hận không thể không quên, ôi trái tim khờ dại – Giọng nói đầy ấm áp vang lên sau lưng tôi.
Quay mặt lại thấy bóng dáng người con gái ấy, đang tiến lại gần mình hơn bao giờ hết, hình như càng ngày tôi trở nên ít nói hơn chỉ biết cảm nhận…
– Chuyện xưa đã gắng vùi nay lại về… đêm nay sẽ càng thao thức…rối bời trăm năm nỗi ưu tư…tình khờ giữ mãi nào hay… – Tiếng ngân nga vang lên.
Em đọc chậm rãi đầy cảm xúc… làm cho một cảm giác nỗi niềm đang buồn tẻ trong người tôi lại dâng lên..
– Hihi – Em quay sang nhìn.
– Hihi. – Tôi cũng nở một nụ cười hiếm thấy trong hơn 1 tuần này.
– Hay lắm – Em quay lưng bước đi.
– ….
Tôi vẫn không nói gì nhưng nhìn ra xa xăm con đường bên kia, những chú chim kia, những hàng cây bên kia,.. chỉ biết rằng mình đã sai thật rồi,…
– Thôi, Nguyễn Minh Tâm mầy quay trở về đi… – Tôi chợt nói một mình rồi nở một nụ cười…
“Thà nhìn người bước đi vui vẻ
Còn hơn giọt lệ chảy ngược dòng
Nỗi lòng, trái tim, cay đầy khóe
Kẻ đi, tình mãi sáng trong….“
Chap 85:
Thứ bảy, ngày 21, tháng 10…
Tôi vẫn bước đến trường với một thái độ bình thường, trên khuôn mặt đã đỡ hơn nhiều rồi,không còn những nét ưu buồn suy tư như ngày trước. Vẻ ượm sầu cũng tan biến theo mây khói… Mỗi lần tôi vấp ngã lại có một người nâng đỡ đứng dậy,..
Từ ngày tôi có vẻ nóng tình thì đám bạn cũng ít lại nói chuyện nữa vì sợ hỗ báo, bọn chúng nó đổi địa điểm tụ tập ở bàn thằng Tùng rồi. Hôm nay tinh thần đã tốt hơn bao giờ hết, không còn cảm thấy bực tức nên nhảy ngay vào cái công việc đó là tám chuyện.
– Hế hế mấychú đang làm gì thế – Tôi nói.
– …
– …
– … – Bọn nó im lặng trố mắt nhìn tôi.
– Hết khùng chưa ? – thằng Hùng với những câu nói bất hủ.
– Tĩnh rồi mầy – Tôi vẫn điềm tĩnh…
– Hế hế chào mừng chú – thằng Tung bắt tay với tôi.
– Hên quá, hôm nay trời không nắng – thằng Sang cũng tỏ vẻ ngạc nhiên.
– Hế hế, mấychú nói gì mà rơm rả thế.- Tôi đánh trống lãng.
– Mầy chưa biết gì à ?
– Nó khùng chết mà biết gì mầy ơi.
– Chuyện động trời đấy.
– Chuyện gì -Tính tò mò của tôi nỗi lên.
– Thằng Quang lúc mầy đối thơ ấy, nghe nói chiều nay nó tỏ tình với Bạch Yến. – Thằng Chung lên tiếng với vẻ mặt buồn.
– Đệch – Tôi giật mình.
– Đệch gì, mầy nhanh chóng kiếm cách đi, Tao xin lỗi mầy – thằng Chung cặp cổ tôi nói với vẻbuồn.
– Đúng đó, tao thấy mầy cũng có ý với Bạch Yến, Bạch Yến cũng yêu mầy. – Thằng Tùng nói với vẻ mặt nghiêm túc.
(Lúc đó Bạch Yến đi đâu ấy…)
– Chuẩn, chúc lứa đôi thành công.
– Bọn tao biết chuyện thằng Chung với mầy rồi.
– Anh em nó như thế là không đúng, thôi thì mầy làm chuyện cần làm đi.
– Bọn mầy khùng à – Tôi nhìn qua từng đứa. Không biết sao tôi lại chối đến như thế nữa.
– Thôi tùy mầy giải quyết, nghe nói ra về đấy, làm sao thì làm – Thằng Chung nhắc nhở tôi.
Và đúng lúc đó…
– Tùng…tùng -Tiếng trống 10 phút truy bài…
Mà tôi có truy được gì đâu, sau mấy câu nói phũ phàng của đám bạn mình, những suy nghĩ rối bời lại chạy đến tìm tôi như chủ nhân của nó. Đầu óc rồi tung, chẳng biết nên làm gì và làm thế nào trong thời điểm hiện tại vì lẽ rằng tôi chưa xác định rõ là cái tình cảm ấy như thế nào, cứ luôn phũ nhận rằng cái đấy không phải gọi là tình yêu.
Tâm trạngkhông vui thì chẳng làm được chuyện gì hết, biết bao nhiêu là chuyện ập đến chỉtrong vòng hơn hai tháng đầu của năm học lớp 10…
Ra chơi tôi lại lang thang tìm đến căn- tin một mình, ngồi nhăm nhi lon 7up mát lạnh như một đứa khùng, lâu lâu lại huýt sáo, tâm trạng không hề đỡ hơn tý nào, lại bắt gặp những tiếng nói xôn xao, chỉ trỏ về phía mình làm cho cái đầu tôi sắp nổ tung lên.
Lại lê thê lếch thếch bước lên lớp, trời xui đất khiến hay sao ấy…
– Tâm – Tiếng gọi trìu mến không kém phần ngọt ngào.
Tôi quay người lại…