– Sao, sao, trà lời tớ đi – Tôi rằng giọng rõ là lớn.
– …
– ….
– ….
Một lần nữa họ không hẹn nhau mà úp mặt nhìn xuống mặt sân,.. và lúc này…
– Vỗ tay khen bạn mình đi – Tiếng nói bá đạo của thằng Đức xạo.
– Bốp…bốp…
– Ghê vãi lọ. –Giọng nói có vẻ khâm phục của thằng Tùng.
– Thằng này có chí khí anh hùng. – Tiếp theo là thằng Hùng.
– Tao kêu bằng sư phụ chứ chẳng đùa – thằng Dương đồng đội của tôi.
– Tởm, tao sợ muốn té, nó dám lên tiếng, thằng này có số rồi – thằng Khôi cũng hùa theo.
Tôi liếc sang nhìn thì thấy mấy đứa nó đang đứng ở khoảng cách rất gần, chắc là cũng sợ nhưng chẳng dám bước vào đành ở ngoài nghe ngóng giống tôi lúc nãy… Thằng Chung, Anh,Đức, Sang,.. bà Nguyệt, Trân, Trang chuẩn bị mở miệng tâng bốc tôi thì…
– Sao nào ? –Bạch Yến là người khai hỏa.
– Thích lắm à.– Câu nói đầy xác khí kèm theo ánh mắt đáng sợ của Như.
– Muốn hong ? –Câu nói dễ thương nhưng cũng để đe dọa của Bạch Mai
Thầy Khánh cũng có vẻ mặt sợ hãi với ba người con gái ấy, tự động khởi cần kêu đám ông, bà“ tám “ ấy tự động giãn ra nhường chỗ cho tình thế đầy căng thẳng trở lại.
– Hay nhễ – Bạch Yến nhếch môi cười.
– Hihi – Tôi cười nhẹ vì biết rằng số mình đến đây là hết.
– Hay thật đấy nhé, oai phong lẫm liệt ghê – Như khen một cách đầy ngụ ý.
– Lần đầu đó nhé. – Bạch Mai thì tươi tắn với ánh mắt đáng sợ.
– Hihi – Tôi thì cứ gãi đầu rồi cười giống một thằng ngu.
– Định không cho uống nước à, còn có mấy phút nữa đấy – Bạch Yến lên tiếng.
– Phơi nắng đây mà. – Như cũng châm chọt.
– Ờ… đi uống nước – Tôi chợp nhanh lấy cái phao cứu mạng.
Không cần đi đâu xa lấy nước vì đám bạn đã chuẩn bị sẵn những chai nước suối, tôi lấy rồi đưa cho họ mà nhận được những ánh mắt ghê sợ. Ôi thôi, mồ hôi mẹ, mồ hôi con gì nó cứ đua nhau rơi xuống, đám bạn của tôi thì nhìn một cách đầy ái ngại, chẳng ai muốn tham gia vào phi vụ này “ chuyện này ta không giải quyết được, mi tự lo đi ^_^ “.
Tỉ số hiện tại đang 1- 0 nghiêng về lớp 10C5, nếu thua trận này thì xem như cánh cửa đi tiếp dần dần khép lại. Thầy Khánh cũng chỉ đạo các cầu thủ nữ của lớp mình cố gắng phối hợp với nhau một tý nữa chứ chẳng dám đụng đến ba người con gái xinh đẹp ấy,tôi cũng rút kinh nghiệm vì họ rõ là nguy hiểm hơn sư tử chứ chẳng đùa. Ai bảo gái xinh không hung dữ chứ ^_^, bà cố luôn đấy đừng đùa nhé… Hung dữ một cách sắc sảo…
– Hoét – Tiếng còi hiệp hai vang lên.
Các cầu thủ đội nữ 10C5 có vẻ quyết tâm phải thắng trận này, tôi thấy thằng Quang mà tức ối máu ra, cứ làm ra vẻ ta đây đẹp trai lắm vậy, muốn xong vào đánh cho vài phát bỏ ghét ấy trời. Tức ơi là tức ấy mà. Đám bạn của tôi cũng có cùng suy nghĩ đó…
– Mẹ, biết thế hôm trước tao đập chết tía thằng Quang được rồi – thằng Tùng ôm mối tức mà không biết ngày nào trả thù.
– Cụ tổ nó, láo láo sao sao ấy. – Thằng Đức cũng thế.
– Tao ước gì nó đánh bọn mầy, để tao giết nó thì ở tù cũng không nhiều – thằng Sang làm một câu cả bọn giật mình.
– Đùa hả mầy –Tôi nhìn nó.
– Thôi đi mấy cha, cỗ vũ đi. Nó láo kệ nó – thằng Khôi bình tĩnh nhất trong đám.
Quay lại nhìn đội nữ đang thi đấu, có vẻ tốt hơn rồi, phần lớn thời gian giữ bóng trong chân họ nhưng tôi không thấy ba người con gái ấy phối hợp với nhau, cũng có một sự lo lắng không thể nào diễn tả cho bằng được.
– Đùa nhiêu đủ rồi chứ. – Tôi nói thầm.
Một đường chuyền bổng của Bạch Yến lên tuyến trên, bà Ngọc bay lên giành bóng, bên kia cũng cử người…
– Hây – Tiếng hét của cầu thủ nữ với thân hình sumo bên kia.
– … – Những giây chiến đấu trên không.
– Phịch – Tiếng rơi giống như bao cát kèm với khuôn mặt đầy đau đớn.
Bà Ngọc đã thất bại, cầu thủ sumo của 10C5 không thực hiện mục đích là chiến trên không àm với mục đích chủ yếu là chơi rắn, điều đó ai cũng nhận thấy được. Bà Ngọc của vẻ đau đớn sau cú xô vừa rồi, trọng tài vẫn không thổi còi phạm lỗi, trận đấu tiếp tục. Nhanh chóng Bạch Mai dâng lên lấy bóng khi đã chạm đất, Bạch Yến cùng với bà Quỳnh cũng dâng lên để đón nhận những đường chuyền.
Tình hình vẫn không có gì thay đổi, khi bà Quỳnh tiếp tục làm cầu thủ trung gian để chuyền qua lại, tôi có một sự tức nhẹ ở đây nhé. Đối phương nhanh chóng phát hiện ra điều này liền cử ngay hai cầu thủ đến kèm bà Quỳnh, rơi vào tư thứ không thể di chuyển để nhận bóng. Một cầu thủ chạy lại kèm Bạch Yến, Bạch Mai chuyền bóng về cho Ngọc với những bước đi yếu ớt sau cú té vừa rồi. Bóng trở lại chính giữa sân, đến đây thì Như tham gia tấn công, bóng trong chân, thực hiện những cú dẫn bóng đầy nhẹ nhàng cùng với những pha đánh lừa ngoạn ngục chứ không phải kỹ thuật như tôi.
Đội bạn hình như muốn phạm lỗi hay sao ấy, cứ mỗi lần tiền đạo bên tôi có bóng là thực hiện xoạt bóng, lúc trên không thì chẳng thà bỏ bóng để xô người. Ấy thế mà ông trọng tài chẳng cầm còi lên thổi, chẳng rút ra tờ giấy bìa cứng sơn lên màu vàng ha yđỏ. Bực kinh khủng.
Thời gian thắm thoát trôi qua nhanh chóng, tôi cảm thấy một điềm gì đó chẳng lành xuất hiện, cứ bồn chồn trong người đứng ngồi chẳng yên tý nào. Trên sân những cầu thủ của đội đang thực hiện những pha đường chuyền, chủ yếu giữa ba người con gái ấy vẫn phải có một người làm trung gian.
Bạch Yến đang có bóng ở giữa sân bên đường bên cánh trái, cũng là nơi tôi đang đứng nhìn xem những pha hành động của em tiếp theo, đâu đó cái áo thi đấu thắm ướt mồ hôi,tóc mai dính ở trên trán, mặt, lỗ tai, kèm với những giọt mồ hôi với khuôn mặt mệt mỏi, tôi thấy được điều đó mà lòng cứ thương thương làm sao, em bỗng đưa ánh mắt nhìn lấy tôi.
– Đệch – Giật bắn cả người.
Đôi môi mỏng ấy từ từ hé mở lộ hang răng trắng buốt ấy, nở ra một nụ cười đầy tỏa nắng ngọt ngào mà tôi thường thấy, lần này không có một chút gì đó gọi là đượm buồn nữa,tôi cũng đáp trả niềm vui ấy với em bằng một cái gật đầu kèm theo nụ cười tỏa mưa của mình.
Em từ từ dẫn bóng qua mặt tôi, để lại dáng người mảnh mai ấy đang dẫn quả bóng tròn. Thật bất ngờ em chuyền bóng vào trung lộ cho Như, Như cũng bất ngờ với tình huống đó nhưng cũng lấy được bóng. Sau đó cũng là một tình huống bất ngờ khi Như chuyền bóng cho Bạch Mai khi thấy một cầu thủ chuẩn bị án ngữ mình.
Thế là đội hình ba mũi nhọn phối hợp những đường chuyền ngắn đầy ăn ý với nhau đã xuất hiện,tôi cảm thấy vui gì đâu, người thấy cũng bước ra đường biên ngang chỉ đạo học trò của mình.
Một khi ba người con gái ấy mà làm chuyện gì thì lớp 10C5 dù có chơi rắn chắc, thô bạo đến đâu cũng bó tay, những đường chuyền phải nói sắc sảo đầy chuẩn xác hơn những thằng con trai chúng tôi, cứ nhận bóng trong chân thì có cầu thủ chạy đến và bóng đang ở vị trí khác. Hàng tiền và hậu vệ bên kia có vẻ lúng túng khi bóng đã xâm nhập vào vùng cấm với bộ bốn đang tung hoành chạy đổi vị trí cho nhau… Ế..ế nói cái này tý, nhìn họ chạy giống như đàn vịt ấy và tôi cũng hiểu tại sao nhân gian thường nói với nhau con gái là vịt trời…haha… ( mấy em đọc được thì đừng làm thịt anh nhé nhưng phải công nhận anh nói đúng ) nhìn họ chạy mà cứ nghĩ đến những con vịt^_^.
Như đang đứng góc trái khung thành sẵn sàng đợi một cú chọc khe, Bạch Mai đang đứng ngoài vùng cấm đợi bóng văng ra là tiếp tục nã pháo, còn bà Ngọc và Quỳnh đang đứng hỗ trợ cho Bạch Yến dẫn bóng. Những đường đi bóng đầy thanh thoát của em, cầu thủ đội bạn chỉ biết làm cách nào để phạm lỗi thôi. Bỗng chóc tôi thấy tim đau nhói lên chẳng biết vì sao cả.
Bạch Yến thực hiện một cú chuyền bóng bổng vào trong khung thành góc cao, chính xác hơn có là một cú sút nhẹ vào góc cao. Như nhảy lên đánh đầu với mái tóc đen huyền ảo, mượt mà người con gái nào cũng mơ ước.
– Binh – Bóng chạm xà ngang.
– …
– …
– Víu.
– …
– ….
Khán đài lúc này trở nên im lặng mà đứng nhìn cú sút bồi do Bạch Mai thực hiện sau cú đánh đầu vào xà ngang kèm theo một cú phát bóng sợ đau của hậu vệ đội bạn…
– Hoét – Tiếng còi vang lên.
– Bốp.
– Hay quá…
– Tỉ số 1- 1 rồi.
– Căng thẳng đây.
Tất cả khan đài vỡ òa trong niềm vui, một cú sút tuy không mạnh lắm của một người con gái nhưng với cự ly đó hoàn toàn có thể tiếp cận đến khung thành của đối phương, chúng tôi ở sân cũng ăn mừng với nhau, những thằng con trai và thầy chạy đến ôm nhau mà vỡ òa, nhìn tởm kinh điển. ^_^ Họ cũng ăn mừng, trên khuôn mặt ai cũng nở một niềm vui, tôi đã thấy được Bạch Yến và Như đã đến chia vui cùng Bạch Yến.
Đội 10C5 cùng thằng Quang đang cay đắng với cú sút thủng lưới ghi bàn vừa rồi, trận đấu có vẻ căng thẳng về những phút cuối cùng của hiệp thi đấu chính thức…
Đội bạn giao bóng nhưng nhanh chóng mất bóng, tôi thấy được nhuệ khí ngày càng tăng của đội mình, thầy Khánh nhìn sang tôi…
– Thời gian rất ít, chắc tỉ số hòa rồi.
Lần này bóng này trong chân của Như, vẫn những cú đường chuyền một trạm và ngắn nhưng đâu đó cũng gặp phiền phức khi cầu thủ đội bạn chơi cực kì xấu, chuẩn bị hành động phạm lỗi gây đến chấn thương bất cứ lúc này. Dù rằng đã san bằng tỷ số nhưng nỗi niềm bất an, đau nhói tim vẫn còn hiện hữu trong người tôi, chẳng phai nhạt khi nào,chẳng hiểu tại sao.
Bóng được chuyền sang cho Bạch Mai, từ từ đã gần đến khung thành của đối phương, lần này Bạch Yến đã thay thế vị trí cánh với Như, hai người đổi cánh với nhau và hình như tôi thấy được Bạch Yến trống trải không có kèm. Bạch Mai chuyền bóng sang cánh phải cho Bạch Yến, quá bất ngờ với tình huống như thế nhưng ở gần biên cánh phải nên cầu thủ đội bạn nhanh chóng lấp khoảng trống như thế.
Khi Bạch Yến lấy được bóng cũng chính là lúc cầu thủ đội bạn tiến đến án ngữ, em dùng cặp mắt củ
a mình nhìn sâu vào đối phương rồi nhanh chóng đưa chân thực hiện một cú chạy nhanh qua phía ngoài cánh trái để thoát đối phương cùng lúc đó cầu thủ kia không chạy theo mà đứng một chỗ đưa cái chân ra…
– Phịch.. – Em té ngay trên vạch vôi vòng cấm của đối phương.
Tôi đã thấy người con gái xinh đẹp ấy nằm trên sân với vẻ mặt đầy đau đớn với một hành động cực xấu vừa rồi, khán đài trở nên ồn ào hơn bao giờ hết, trái tim bỗng đau buốt,nhứt nhói lên từng hồi, thầy Khánh cùng với đám bạn của tôi chạy đến Bạch Yến,đang nằm trên sân với vẻ đau đớn không thể nào tả được…
Chap 91:
Bạch Yến có vẻ rất đau đớn, khuôn mặt xinh đẹp ấy nhăn nhó lại, những giọt mồ hôi rơi lã chã,chúng tôi chạy lại người con gái ấy đang nằm trên sân, lần này trọng tài đã rút ra thẻ đỏ, phạm lỗi rõ thế kia rồi gì nữa.
– Có sao không Yến – Thầy Khánh lo lắng.
– Cậu có sao không ?
– Bà sao rồi Yến?
– Không…sao -Em nói một cách đầy cực nhọc chứ không có nhẹ nhàng ngọt ngào như mọi khi.
Đội kia thì nhởn nhơ đứng nhìn em đau đớn với một sắc mặt đầy vui tươi, thằng Quang cũng như thế. Tự nhiên thấy trong người đau hơn lúc nãy rất nhiều với lại kèm theo một sự tức với những hành động như thế, không biết có phải tôi ghét thằng Quang nên luôn muốn bay vào đập cho nó mấy đấm đã tay ấy.
Như kè Bạch Yến vào trong sân, nhìn vẻ bề ngoài đến trường hợp té tôi nghĩ rằng không sao đâu,chỉ bong gân thôi nên cũng có phần yên tâm khi thấy bước đi có vẻ khập khểnh,đó là dấu hiệu không có chuyện gãy chân, gãy tay gì ở đây.
Đám bạn của tôi chạy đi theo, trận đấu tiếp tục nhưng không khí trên sân thi đấu trở nên hỗn lộn hơn bao giờ hết, hai đội cứ châm chọt chí chóe lẫn nhau về tình huống vừa rồi. Bà Huyền, Quỳnh, Trân nổi tiếng hung dữ đó giờ, thấy đứa bạn của mình bị thế thì cũng không để chuyện yên thân, bên kia chí tuyến cũng thuộc dạng sư tử rừng xanh, không ai thua ai. Đúng là khi con gái cãi nhau thật nguy hiểm.
– hoét – Trọng tài can ngăn ra.
Tình hình lúc này căn thẳng hơn bao giờ hết, ông trời cũng âm u theo, khan giả cũng chí chóe lẫn nhau, người thì ủng hộ Bạch Yến, người thì bênh vực cho rằng tình huống vừa rồi cầu thủ hậu vệ của 10C5 không sai, ôi thôi đủ cảnh tượng cả. Tôi nghĩ rằng sao trận bóng đá này sẽ có chiến tranh xảy ra….
– Hoét – Trọng tài chỉ tay vào penalty.
– …
– … – Không khí cũng chùn xuống hẳn, mọi người im lặng nhìn tình huống cuối cùng của trận đấu.
Người đứng trước bóng không ai khác chính là bà Quỳnh, trên khuôn mặt thể hiện rõ một nỗi bực tức…
– Hoét – Tiếng còi vang lên…
Bà Quỳnh từ từ lấy đà nhẹ rồi…
– Víu – Bóng đi cực mạnh.
– …
– …
– Hoét – Tiếng còi trọng tài đã vang lên.
…… Trận đấu kết thúc với tỉ số 2- 1 nghiêng về lớp 11A3 và tất nhiên cơ hội để vào vòng chung kết của đội nữ càng được mở rộng, họ chỉ cần thi đấu một trận hòa ở lượt thi đấu thứ 4 là đủ. Tiếng còi của trọng tài vừa kết thúc, chúng tôi chạy vào phòng y tế xem Bạch Yến như thế nào rồi, trong người cứ lo lắng suốt, đứng ngồi không yên tý nào. Đến nổi bà Quỳnh sút tôi chỉ mong mình là người thực hiện cú sút đấy, cho nhanh, cho lẹ.
Không riêng vì tôi, cả lớp ai cũng lo cho người con gái xinh đẹp ấy, đời luôn như thế đấy.Vào đến phòng y tế, mọi người chen lấn vào cái cửa có một tý, xô đẩy nhau, cái lớp gì đâu, tôi thản nhiên đứng ở ngoài làm người cuối cùng bước vào, dù cho rất lo lắng.
Vừa bước vào thì nghe tiếng ồn ào nhí nhô, nhí nhố của đám bạn mình, chẳng biết nếu tụi này ở chung một nhà thì sẽ ra sao ấy nhễ. Em đang được Như băng bó cái chân cho mình,thằng Tùng hỏi thì chỉ biết bong gân thôi, nên cũng có một nỗi niềm gì đó vui vui dù là không lớn cho lắm.
– Thôi, thế là ổn rồi – Tôi tự trấn an bản thân.
Cuối cùng người đưa Bạch Yến về cũng là Như, tôi cảm thấy tự nhiên họ thân thiết với nhau hơn bao giờ hết giống như mọi người chị với một người em. Lần đầu tiên tôi cũng phát hiện ra hai người họ có cái gì đó giống nhau quá thể, không diễn tả được nhất là cái dáng đi nhìn từ phía sau, mảnh mai hơn bao giờ hết, thướt tha như làn gió thổi hơi rợn tý trên cánh đồng lúa bao la bạc ngàn.
Về đến nhà cũng trưa lắm rồi, sắp chiều chứ còn gì nữa, tôi nhanh chóng xuống bếp làm cho mình một tô mì nóng hổi vừa ăn vừa lẩm bẩm một mình giống thằng khùng. Trong căn nhà ấy vắng vẻ hơn bao giờ hết, tôi cũng chán chẳng biết làm gì nên đi ngủ cho khỏe cái thân….khò…khò…khò….
Thức dậy thì đã tối rồi, khỏi phải nói tắm rửa xong đến cái chuyện quốc gia đại sự đó là thưởng thức món ăn ngon mà Như nói, cũng lạ chạy xuống bếp chẳng thấy ai đâu cả…
– Mẹ, Như đâu rồi ? – Tôi chạy lên phòng khách.
– Đi qua nhà Bạch Yến rồi. Cơm Như nấu để trong tủ đấy, lấy ra mà ăn. – Mẹ dặn dò kỹ lưỡng.
– Người ta mới đi có một tý mà có người nhớ rồi nhễ. – Anh hai bá đạo lên tiếng.
– Ơ, cái ông này, nhớ ai chứ ? – Tôi rằng giọng.
– Hơ hơ, rõ thế kia còn cãi hả mầy, người ta mới đi có một tý mà quýnh lên thế còn gì – Anh ba cũng nhanh chóng chớp thời cơ.
– Ờ, hai anh thì giỏi rồi, tối ngày… – Bố lườm hai ổng.
– hế hế – Tôi cười mãn nguyện.
– Thôi đi. – Mẫu thân đã lên tiếng.
Tôi đành phải rút lui dù rất muốn cãi nhau với hai ông anh mình, nghĩ cũng lạ cấp này hai ổng đi đâu mất tích, ở nhà không thấy, từ cái ngày Như ở nhà này ấy. Không lẽ ở nhà chịu không nổi hay sao… ^+^…. Em xinh thế ai mà chịu cho nổi ^_^.
Tôi ăn uống xong xuôi, no nê làm sao, tự nhiên rảnh rổi sinh nông nổi muốn đi ra ngoài dạo thay đổi không khí chứ ở trong nhà hoài ngột ngạt sao sao ấy. Dẫn xe ra ngoài nhìn về hai phía đường, chẳng biết đi bên nào.
– Hùng Vương hay Lý Tự Trọng đây?
– Lý Tự Trọng hay Hùng Vương đây ? – Cứ như một thằng khùng.
Quyết định cuối cùng được ra đó chính là con đường Trần Hưng Đạo, không ngờ mình hâm thật đấy chứ chẳng đùa tý nào ^_^, đưa ra hai con đường thì cuối cùng lại chọn một con đường khác, có ai khùng giống tôi không nhễ. Đời…
– Ôi, kìa con gà mái mới sang thái… – Tôi chạy được một đoạn thấy con gà.
Tự nhiên muốn chạy ra biển chơi dù rằng thời tiết hôm nay rất lạnh không được tốt cho lắm nhưng thôi kệ sẵn khùng rồi khùng luôn chứ sợ cái đệch gì nữa. Lang thang trên con đường ấy, vẫn không có gì thay đổi, một bên là những căn nhà cất gần nhau,một bên là những cơn sóng biển đập vào một cách đầy rì rào. Tôi cảm thấy dễ chịu và thoải mái hơn bao giờ hết. Những cơn gió biển cứ như mặn mà giống nước biển,xua tan biết bao nhiêu mệt mỏi.
– Hây…dà – Tôi gửi xe rồi bước ra biển.
Không biết hôm nay là ngày gì mà mọi người đến biển đông thật, đâu đấy cũng có những cặp tình nhân khẽ đan tay vào nhau, một cảm giác gì đó vui vẻ lắm, tôi thì trái ngược lại có một ghen tức cực kì, chỉ ước gì mình có một người bạn gái đầy xinh đẹp rồi đan tay vào dẫn đi thế này, chắc có nhiều người ghen tức lắm nhễ. Chợt nghĩ đến ba người con gái ấy,… ai cũng xinh đẹp hết, mang cho mình một nét đẹp tinh khiết riêng…
Bãi cát mịn màng hơn, vẫn với thói quen đó là bỏ dép rồi bước đi, tôi cảm thấy dễ chịu hơn bao giờ hết. Nghe được tiếng rì rào của sóng biển, nhìn thấy ngọn hải đăng đang soi sáng, ngắm nhìn những ánh sáng đầy mờ ảo từ trên ngọn núi hay in bóng dưới mặt biển đại dương kia… Đời người cần những thứ thú vui như thế… Tôi cứ lướt chân đi, thích thú ghê..
– Hù – Một giọng nói trẻ con.
– HẢ ? – Tôi giật bắn cả người.
Bàn tay ấy đầy lạnh giá chứ không ấm áp như của Bạch Yến hay Như, tôi cảm nhận được điều đó khi người ấy chạm vào bờ vai. Nhanh chóng theo phản xạ tự nhiên quay mặt lại…
– Hả ? – Lại giật mình.
– Hihi.
Lần đầu tiên tôi thấy giọng của Trúc My giống với giọng cười của Bạch Yến quá nhễ, ngọt ngào tươi tắn nhưng chứa đựng trong đó là vẻ trẻ con chứ không phải trưởng thành. Trúc My không đẹp bằng Như hay Yến nhưng đứa bé ấy cũng toát lên một vẻ gì đấy không thua kém hai người chị của mình, với nụ cười dễ thương giống như thừa hưởng từ Diễm Trúc ấy.
– Con gái con lứa – Tôi thì luôn thích bắt nạt.
– Ơ, cái ông này, có làm gì đâu mà kiếm chuyện với người ta rồi. Lè – Trúc My không thua kém.
– Bướng bỉnh -Tôi xoáy vào con mắt của Trúc My.
– Ơ, đánh chết giờ, người ta không có bướng bỉnh à nghen. – Phụng phịu.
– Ờ, không bướng bỉnh nhưng lì lượm. – Tôi tiếp tục.
– Hứ, vậy mà có người yêu được rồi.
– Haha. – Tôi nghe đến đấy thì ôm bụng mà cười.
– Cười gì.
– Thằng nào mà vô phúc vậy…haha.. chết vì cười mất – Tôi ôm bụng mà cười ngoặc nghẽo.
– CÁI ĐỒ KHÙNG. Hứ – Trúc My xỉa xỉa vào chán tôi.
– Nói gì thế,ai khùng – Tôi cự lại ngay.
– Ông chứ ai,nói cho nghe này nhé, ta đây là đẹp như thiên thần chẳng thua thủy ngân đâu nhé.
– Haha, có ai đó giờ so sánh với thủy ngân chưa vậy trời. – Tràn cười ấy càng ngày càng lớn.
– Hứ, dốt mà cứ thích làm điều tốt.
– Đánh nhau hong. – Tôi phùng má lên.
– Hihi, bỏ đi anh Tâm. – Trúc My tự nhiên vuốt ve tôi.
– Hề hề, biết thế là tốt – Tôi tự khâm phục mình là thiên tài, vừa hù thế đã sợ đúng là con nít có khác.
– Hề hề.
– Ngoan thế anh thương – Tôi khẽ vò đầu, cười tít cả con mắt vì sung sướng.
– BỐP – Một cái bạt tay đầy chua chát tiếp xúc với khuôn mặt của tôi.
– AAAAAA… – Tôi hét lên.
– Haha, bỏ tội hỗn với chị nhé cưng. – Tiếng nói thanh thót, vừa chạy vừa hét.
Khuôn mặt ấy của tôi càng ngày càng đau, cái bạt tay vừa rồi phải nói là đau điếng cả người chứ chẳng đùa, không biết con gái nhà ai mà như thế..
– Trời ơi là trời !! ông ngước xuống mà nhìn nè… !! – Tôi nhìn lên bầu trời đang ảm đạm.
Không biết khuôn mặt có chảy máu không nữa nhưng tôi biết rằng cái tát vừa rồi rất mạnh và đau nữa, vừa đi mà miệng thầm chửi rủa người con gái ấy, chẳng biết đầu thai có nhầm không nữa, ranh ma với lại bướng bỉnh, không biết con gái nhà ai…
Bước ra chỗ gửi xe..
– Sao mặt mầy đỏ thế ? – Thằng giữ xe cũng trạc tuổi của tôi, quen mặt nhau rồi.
– Mẹ, gặp cô hồn mầy à. – Tôi bực bội.
– Há há, dẫn con gái người ta đi làm gì, người ta không chịu ăn tát chứ gì – Nó cười mãn nguyện.
– Ờ, phiếu này, lấy xe ra giùm tao.
Một lát sau khi đậu xe vào vệ đường ở tư thế sẵn sàng, tôi bước lại chỗ gửi xe…
– Ê, tờ đô la 5 đồng kìa mầy – Tôi chỉ xuống đất.
Nó nhìn xuống ngay…
– Chát – Tiếng vang chua chát nhưng không bằng lúc nãy.
– AA – Cũng có tiếng la.
– Tổ bố mầy nhé con trai – Tôi vừa chạy, vừa la ú ớ.
– Tổ…cha…mầy -Nó ú ớ chạy theo.
Chap 92:
Từ ngày chơi chung với thằng Tùng tôi học được từ nó rất nhiều chiêu, từ cưa gái đến tuyệt chiêu làm cho người ta tức rồi chạy, tự nhiên trong trường hợp này thấy hữu dụng kinh khủng, cái tát vừa rồi ăn của con bé Trúc My bây giờ trả lại cho thằng giữ xe, sung sướng cả cuộc đời dù rằng chạy mệt lắm chứ chẳng đùa. Công nhận thằng đấy chạy nhanh thật nhưng đâu có bằng tôi, tôi đã chuẩn bị sẵn phương án để chuồng và lúc bắt đầu tăng tốc con ngựa chiến của mình thì đã bỏ một khoảng cách rất xa. Hả hê trong người gì đâu…
– Ào…ào… – Hình như những giọt nước mưa đã rơi.
– Đệch, có cần xui như thế không. – Tôi chạy ngay vào gốc cây phượng để trú mưa.
Gió to, mưa lớn ầm ầm kéo đến chẳng biết đường nào mà lần, đứng trong cây phượng cũng bị ướt như con chuột lột, đâu đó có những tiếng sấm sét. Tôi thì sợ chết lắm ợ và nhanh chóng, ba chân bốn cẳng phóng ra ngoài leo lên con ngựa sắt mà phi về nhà chứ đứng đó một tý khét nghẹt như con heo quay chứ chẳng đùa.
Về đến nhà thì người ướt như một con chuột ở dưới ống cống tý nào..
– Trời, đi đâu thế ? – Em cầm cây dù ra mở cửa cho tôi.
– Đi….đi…chơi -Lạnh quá đánh bò cạp luôn.
– Vào nhanh đi để bị cảm.
Tôi dẫn xe vào sân rồi phóng nhanh vào nhà tắm, lạnh kinh khủng, giữa con đường mưa kèm theo những cơn gió lạnh buốt giá đến tận xương tủy chứ chẳng đùa. Tắm gửi sạch sẽ bước ra ngoài nhà bếp…
– Hihi – Nụ cười ngọt ngào.
– Đệch – Tôi giật bắn cả người.
– Ma…ma – Tôi lấp ba lấp búng.
– Đồ ngốc, người chứ ma gì. – Em tủm tỉm cười.
– Khùng vừa thôi, tắm mưa về chạm dây thần kinh à. – Như lên tiếng.
Không thể nào miêu tả được, Bạch Yến với chiếc váy màu hồng quen thuộc đang ngồi chỗ chiếc bàn ăn của nhà tôi, đưa mắt nhìn về phía người con trai đang bước ra từ phòng tắm,một sự bất ngờ cực kì lớn. Lúc đó trong tâm trí của tôi chỉ hiện hữu một điều là tại sao người con gái ấy lại ở trong nhà mình.
– Ngạc nhiên lắm à. – Em chống càm dùng ánh mắt trìu mến nhìn tôi.
– Ừ. – Tôi lau sạch cái đầu, định thần rồi cũng bước lại chiếc bàn ấy.
– Hihi – Em nở nụ cười nhìn về phía Như.
– Mẹ cậu thấy Yến ở nhà một mình mà bị thương thế nên kêu qua nhà ở chung cho vui. – Như đang làm gì đấy nhưng cũng biết ý của Bạch Yến.
Trong người tôi lúc đó có hai tâm trạng đang hiện hữu, không biết nên vui hay nên buồn,không biết nếu vui thì vui vì điều gì mà buồn thì buồn vì cái gì, chẳng hiểu nổi được tâm trạng của chính bản than con người mình.
– Thế chân cậu sao rồi ?
– Bình thường cậu à.
– Thế kia mà bình thường à.
– Hihi
– Còn cười được nữa.? – Tôi chẳng hiểu được mấy người con gái đang nghĩ gì nữa.
– Cười cũng hỏng cho nữa trời. – Em nũng nịu.
– Này, uống đi- Như đem lại cho tôi một ly trà gừng.
– Ừa, cảm ơn -Tôi cầm lấy.
Công nhận trà gừng nóng hổi thơm ngon thiệt, bổ dưỡng cũng không kém, tôi uống hết mọi hơi thì cảm nhận thấy một cái gì đó nóng nóng, ấm áp di chuyển từ trên xuống dưới bụng,đã dễ sợ, cái cảm giác lạnh buốt kia biến mất tiêu nhường chỗ cho sự ấm áp hiện hữu.
– Giỏi quá ta.- Bạch Yến mỉm cười khi thấy tôi uống xong ly trà gừng.
– Hihi – Tôi chỉ biết gãi đầu trước những lời khen của con gái mà thôi.
– Tự nhiên đi dưới trời mưa, cho ướt như thế, khùng hết biết – Như thì trách móc.
– Ờ, khùng đỡ hơn điên. – Cảm giác cãi nhau với Trúc My vẫn còn.
– Hơ hơ, bị con bé My đánh vào mặt thế kia chưa bỏ à. – Như thản nhiên nói.
– Hihi – Bạch Yến che miệng cười khúc khích.
– Hả ? Sao cậu biết – Tôi cảm thấy nhục nhục làm sao ấy.
– Lúc nãy, gặp bé My này, nó bảo cậu đánh nó kìa. – Như đưa ánh mắt hình viên đạn.
– Lớn đầu ăn hiếp con nít. – Bạch Yến cũng chen vào.
– Đâu có.
Và lúc đó…
– Hế hế, giọng ai mà đã thế bây – Tiếng của thằng anh ba bá đạo.
– Bé Yến đấy, bạn của thằng Tâm, lúc nãy kêu mầy xuống đéo xuống. – Giọng anh hai ngày càng gần.
Từ từ hình bóng hai thằng anh bá đạo xuất hiện, nghe tiếng mà không thấy hình.
– Hihi, chào hai anh – Bạch Yến cố gượng đứng dậy lễ phép trào.
– Trời, đứng dậy chào làm gì với mấy người khùng cho mệt – Tôi chọt vào ngay.
– Ừa, trong nhà không, đã chào lúc nãy thì không cần đâu em – thằng anh hai tôi vô duyên dễ sợ.
– Dạ, hihi
Anh ba thì đứng hình như trời trồng rồi, chắc chắn chết ngay với sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành ấy, Như và Bạch Yến đưa mắt nhìn nhau về hình ảnh người anh ba. Thiệt là tình mất đi hình tượng của tôi quá đi đó mà…
– Tỉnh lại đi.- Tôi chọc ổng.
– À…. – Giật mình ngay.
– Hihi – Bạch Yến lại nở nụ cười.
Như kéo ghế cho hai thằng anh của tôi ngồi…
– Cậu mà cười nữa là có người chết đấy. – Tôi nhìn lên trần nhà mà nói.
– Hihi, cái cậu này – Đôi gò má của em ửng hồng lên trong xinh xắn kinh khủng.
Không biết số trời có ân ái cho ba anh em nhà tôi không nữa, ngoài trời thì đang mưa ầm ĩ,trong này thì có hai mặt trời đầy xinh đẹp đang tỏa ra những nụ cười đầy những ánh ban mai.
– Thế tối nay cậu ở đây à ? – Tôi vào vấn đề mà mình nghi vấn nãy giờ.
– Không biết cậu có cho ở không nhỉ ? – Em nghiêng đầu.
– Có chứ. -Tôi gật đầu ngay.
– Yến ở nhà mình chơi đến 1 tuần đấy. – Như chen vào.
– Vậy à. – Mắt của anh hai tôi sáng lên.
– Tốt quá còn gì, ở lại chơi 1 năm luôn đi em – Anh ba vui mừng khỏi nói
– Hihi. – Bạch Yến chỉ cười nhẹ.
– …
Năm người chúng tôi nói chuyện rất nhiều, rất vui vẻ, đặc biệt là hai ông anh, mắt cứ sáng rỡ lên khi nhìn thấy người đẹp và đặc biệt không để đứa em như tôi mở lời nói gì cả, chán kinh khủng luôn á. Nhưng thôi ngày nào cũng gặp và nói chuyện với em nên để hai ổng thỏa mãn đi. Nói chuyện gần một tiếng đồng hồ, chúng tôi cảm thấy mệt mỏi hết cả đặc biệt hai người con gái ấy luôn tiếp chuyện không nghĩ,thế là tôi biện ra lý do sáng phải thức sớm đi học ( thực ra học buổi chiều )nên hai ổng mới chấp nhận đi về phòng.
Đi về phòng mà trong nối tiếc, Bạch Yến ngủ chung với Như, tôi cảm thấy hai người họ càng ngày càng thân hơn, không có chiến tranh lạnh giống buổi sáng, tôi cứ tưởng họ sẽ chiến đấu với nhau chứ. Ai dè thành ra như thế này, con gái khó ai đoán được…
Tôi chui vào phòng của mình mà có một niềm vui không thể nào được nhưng đâu đó cũng có một nỗi buồn khó tả, chẳng biết tại sao khi thấy những bước đi khập khểnh cần người dìu dắt của Bạch Yến thì tim tôi lại nhói đau lên từng hồi. Chẳng hiểu con người mình như thế nào nữa…. Khò…khò…khò… một giấc ngủ ngon giữa trời mưa.
Trong căn nhà ấy cũng có hai người con gái đang nằm nói chuyện với nhau, ôi thôi đủ thứ, con gái miễn gặp nhau là thế đấy mà, nói không biết mệt và không biết hết chuyện khi nào. Cũng có khi nói về người con trai ấy nhưng tất cả chỉ dừng lại một điểm là bạn bè và ánh mắt đầy long lanh của nhau. Bỗng chốc cũng có những giây phút đầy im lặng khi nói về việc đấy, cuối cùng hai người cũng đi ngủ…. Bạch Yến có lẽ lạ chỗ nên khó ngủ…
Sáng hôm sau….
– Oầy… – Tôi thức sớm hơn mọi bữa, chẳng hiểu tại sao chắc có lẽ có Bạch Yến nên chẳng muốn làm mất hình tượng của mình.
Công nhận một điều đằng sau bản lĩnh của một người con trai thì luôn con bóng dáng của một người con gái xinh đẹp, tôi nhanh chóng đánh răng, rửa mặt, không lề mề như mọi ngày, nhanh khác thường hơn. Nhanh chóng đã xong xuôi mọi việc, đến công việc tập thể dục, vẫn là việc ôn lại võ.
Thực hiện lại bộ pháp zizac của vịnh xuân quyền với những cú đấm thanh thoát làm sao, những bước di chuyển giống như một con rắn đang uống lượn quanh một góc cây. Những cú đá trên không của taekwondo thì đầy uy lực và chớp nhoáng, chỉ một cú duy nhất là thành công, mỗi khi tập đến cú thứ hai hoặc ba thì mới thành công. Khó hiểu thật ấy.
Xong cái phần ấy đến việc bước xuống nhà thưởng thức những món ăn ngon do Như nấu nhưng đến khi bước xuống bếp thì…
– Vào ngồi ăn luôn cậu – Bạch Yến nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến.
– Ừa.
– Thức sớm thế con, định ăn bỏ rồi đấy – Bố tôi đang háo hức.
– Thôi, cả nhà ăn nhanh đi. – Mẹ giục.
Hai thằng anh của tôi cũng không chấp nhận bỏ cái bữa sáng vào hôm nay, khỏi nói tôi đoán chắc rằng Bạch Yến nấu nên mới có sự thu hút như thế này. Bàn ăn đầy đủ những món thức ăn ngon do em nấu, ăn trong không khí êm ấp của một đại gia đình, những nụ cười đầy mãn nguyện của người mẹ, tôi thấy được sự thích thú của các thành viên trong gia đình của mình dành cho Bạch Yến….
Trưa hôm đó tại trường học…
– Quất không tụi mầy – thằng Tùng đề ra phương án.
– Đệch tự nhiên đánh người ta. – Tôi thấy vô lý hơn bao giờ hết.
– Mẹ nó láo -thằng Đức cũng tức lắm.
– Mấy chú cứ bình tỉnh đi nè, để anh nói, anh là anh không chấp nhận đánh nó. Chém nó thì anh chơi – Câu phát biểu bá đạo của thằng Sang.
– Ủng hộ – thằng Hùng cũng chuẩn bị.
– Chuẩn – thằng Chung lên tiếng.
– Tao không biết nhưng tụi bây đánh thì tao chơi – thằng Khôi luôn thế.
– Thôi dẹp cho tao nhờ đi bọn khùng, tự nhiên đánh người ta, vô lý vừa thôi, láo thì láo chứ,không có quyền phán xét một ai cả, để rồi đánh người ta – Tôi cũng bực thằng Quang nhưng cũng không cho mình cái quyền thấy ghét ai, thấy ai láo rồi đánh người ta.
– ĐỆCH
Chap 93:
– Mầy khùng hả Tâm – thằng Chung phản bác ý kiến tôi ngay.
– Nó khùng thật rồi – thằng Tùng lắc đầu ngao ngán.
– Thằng đó đéo phải người, mầy lo xa thế Tâm. – Thằng Dương với thằng Anh bay xuống gia nhập.
– Chơi đi tao lo – thằng Anh vét lỗ mũi ^_^
– Hỏi thằng Tâm kia – thằng Sang ngoải đầu sang tôi.
– Chơi đi mầy, tao đang ghiền – thằng Đức có vẻ ham muốn mấy chuyện này.
– Tao đéo biết, bọn mầy làm gì thì làm, đéo liên quan đến tao – Tôi không thích thú với mấy kiểu côn đồ
– Mẹ, mất hứng – thằng Khôi có vẻ tức lắm với quyết định của tôi.
– Tùng..tùng…tùng… – tiếng trống vào học vang lên.
Bọn nó ôm khuôn mặt thất vọng trở về bàn chuẩn bị học chứ chẳng thèm đá động gì đến, bọn nó biêt rõ rằng một khi tôi đã quyết định một chuyện gì đấy thì như cây đinh đã đóng vào cây cột, khó lòng mà tháo gỡ ra được.Tôi nhớ có một lần bọn nó kêu hùng tiên lại mua một thứ gì đó để tặng cho tôi nhưng một hai không chịu nhận, thế là thằng Tùng bày ra đủ cách nhưng cuối cùng cũng đầu hàng chịu thua một thằng cứng đầu như tôi.
Tiết học của ngày thứ hai luôn mở đầu bằng môn toán, tôi thì cứ ngồi chơi lâu lâu trỏ cái mỏ lên mà nói ^_^, cô giáo cũng hiền lắm, bài toán nào khó là kêu tôi làm, làm không được ăn hột vịt, ấy vậy mà đàn vịt nhà tôi nó cứ lớn lên phao phao ấy, chẳng mấy chóc có 3 con hột vịt to tướng ghi vào sổ của cô.
Đời học sinh nó nhọ thế, khi thuộc bài chẳng ai thèm ngó ngàng đến làm gì nhưng khi không học thì cái tên cứ sướng lên. Chẳng hiểu thầy cô học bí kiếp võ công đó từ đâu mà làm cho những thằng học trò như tôi khốn đốn,…
Tiết hai cũng điển hình này, môn anh văn bá đạo của tôi đấy ạ…
– Nguyễn Minh Tâm – Ông thầy kêu tên cúng cơm.
Tôi run khỏi phải nói vì lúc tối trời mưa ngủ ngon dễ sợ có học hành chữ nào đâu, mỗi lần tên được gọi tất nhiên là trả bài rồi, đầu giờ đấy nhé.
– Dạ – Tôi đứng lên mà cái chân cứ run run.
– Ngồi xuống, kêu nhầm. – Một câu nói nghe lọt tai kinh khủng.
ôi cái đệch.
– Đùa mình à, làm run muốn chết – Tôi nói thầm trong bụng rồi lau những giọt mồ hôi trên trán.
– Nguyễn Minh Tâm – Một lần nữa cái tên lại vang lên.
– Dạ ? – Tôi đứng dậy với cái mặt ngu ngu ngáo ngáo.
– Học tới bài nào rồi em. – Ngước lên nhìn tôi.
– Dạ, bài 5 rồi ạ, phần reading – Tôi cảm thấy nhẹ cả người.
– Thầy cảm ơn ngồi xuống.
Tôi thì tưởng ông thầy đang hù dọa con tim bé bỏng đáng yêu của mình, nên lấy lại tinh thần đến trạng thái bình tỉnh nhất có thể để không lộ ra vẻ gì lo sợ, để không bị kêu tên lần nào nữa.Ông thầy úp cái sổ điểm cá nhân lại, cái lớp tôi lúc đấy mới có thằng dám thở mạnh, chứ lúc nãy cứ thở nhè nhẹ, ai cũng biết ông thầy này bá đạo thế nào rồi. Trên khuôn mặt thằng Tùng, Sang cũng có những giọt mồ hôi rơi lã chã không thua gì tôi đâu.
Cái đời học sinh không thuộc bài chính là thế, 10 phút kiểm tra bài đầu giờ luôn nhìn lên giáo viên để theo dõi tình hình để ứng phó, ông thầy bước từ từ xuống, chúng tôi cứ nghĩ là học bài mới…
– Nguyễn Minh Tâm – Giọng nói đáng ghét ấy lại đề xướng cái tên tôi.
– Dạ ? – Giật bắn cả người khi đang mở sách ra.
– Đứng dậy trả bài. – Ông thầy điềm tỉnh dễ sợ.
– Hả ? – Tôi há hốc mở miệng ra.
– Trả bài, em không nghe rõ à ? – Thầy chiêu mày lại.
Thôi rồi, lúc học bài tu luyện ” cửu âm chân kinh ” muốn bóc khói đầu luôn thì thầy không kêu, cứ đè ngay cái ngày tôi không học bài thì kêu. Thế là bốn chữ ấy cũng chui ra khỏi cái miệng của tôi, cảm thấy nó đắng đắng sao sao ấy. ” Em không thuộc bài “. Cái linh cảm của tôi đâu có sai khi ông thầy gọi tên của mình đến hai lần, tất nhiên cũng có lần thứ ba nhưng không ngờ đó chính là định mệnh sổ đầu bài gọi tên.
Lần này không phải một mình tôi bước vào thế giới sinh tử ấy cùng với thầy Khánh mà lần lượt là thằng Tùng, Đức, Khôi, Anh, Dương đều được xướng tên, đám con gái thì bà Quỳnh, Ngọc, Kim, Huyền,… tiết đó được đánh giá là tiết kém, ôi thôi rồi, thứ 7 tuần này dự là sẽ vui đây.
– Tùng…Tùng…. – Tiếng trống giải cứu sự hắc ám.
– Ôh Yes. – Thằng Hùng lúc này mới dám thở.
– Tiễn ngay và luôn – Tôi vẫy tay.
Trước khi bước ra khỏi lớp ông thầy bá đạo trên từng hạt gạo ấy cũng để lại một nỗi buồn không tên dành cho tôi,tiết sau chính là ngày định mệnh đó là kiểm tra một tiết. ôi thôi rõ là khổ ấy mà.- Mẹ, xui quá – thằng Khôi bực bội.
– Hế hế, mấy chú không chịu học bài, thấy anh không ?- thằng Chung ra vẻ.
– Cụ tổ mầy, hên đấy, ổng kêu mầy cũng chết như Từ Hải chứ đừng ở đó lên giọng – Bữa nay thánh nhập thằng Khôi rồi.
– Đệch, nói hay thế, vỗ tay nào anh em – Tôi đề xướng.
– Bốp…bốp..
– Thế thằng Khôi rửa nghe mầy, chầu nước ngay và luôn – Ý kiến đầy bá đạo cũng như giết người của thằng Hùng.
– Chuẩn.
– Tao đồng ý – Có nước chùa uống tôi đâu có ngu.
– Hế hế, cứ thế mà quyết định.
– ……
Thế là thằng Khôi đen bị gày vào cái bẫy mà bọn tôi đã giăng ra, hôm nay uống nước chùa khỏi tốn tiền, sướng kinh khủng ấy. Thế là đám bọn tôi có thêm thằng Dương, thằng này mới quen mà nó hiểu ý đám bọn tôi nên kết nạp luôn, chứ không giống như thằng Mạnh với thằng Anh, luôn theo phe bên kia, ít tham gia trong đám bọn này. Cả 8 anh tài của lớp 10A3 hiên ngang bước đi trên dãy lầu, bọn nó không chịu đi dưới, nhất quyết phải qua dãy lớp 10C mới chịu. Tôi cũng có một niềm sợ đối với bọn này, chẳng may gặp thằng chó Quang bọn nó bay vào xúc thì có nước làm cỏ cả tháng chứ chăng đùa đâu.
– Tao sợ bọn mầy, thâm thúy kinh khủng – Tôi nhìn bọn nó.
– Mục đích mầy đến đây làm gì ? – Thằng Tùng lộ rõ ý đồ.
– Mầy nhát quá, tám thằng, 7 thằng biết võ không lẻ không đánh lại một cả bọn kia – thằng Hùng là thằng không biết võ.
– Mầy lo cho thân mầy đi thằng trâu sinh bò đẻ. – Câu chửi đầy bá đạo của thằng Đức.
– Bọn mầy mà làm thế này thì chưa đánh người ta nữa thì đã mất hết hoài khí rồi- Câu nói không sai tý tỵ ty nào của thằng Sang.
– Im lặng mà bước đi chứ đừng như lũ chó đang sũa ngoài kia – Tôi ngoái đầu về phía lớp 10C5 đang chỉ trỏ.
Bọn nó nói gì cứ nói, bên tôi cứ tiếp tục đi, dám chắc rằng đám bạn không hành động ngu ngốc nếu như chưa có sự chấp thuận một trăm phần trăm của cả nhóm. Một đường đi đầy cực khổ. Đến căn tin chúng tôi tìm cái bàn ở gốc cây cho nó mát ngồi, bọn nó tiếp tục bàn tán đủ thứ chuyện, đặc biệt là vụ Bạch Yến bị người ta cản chân, bọn nó cũng hỏi tôi có sử dụng phương án nào dể trả thù nhưng chỉ nhận được một cái lắc đầu.Công nhận đám bạn tôi càng ngày càng hung hăng rõ ra nhưng dù gì bọn nó vẫn còn nghe lời cái thằng bình tỉnh ứng xử đúng luật nhất chính là tôi. Tôi thì luôn như thế, suy nghĩ trước tất cả những gì khi hành động vì lẽ rằng khi hành động thì không thể nào rút lại được, con trai phải quyết đoán như thế. Nhưng một khi đã có máu khùng, nóng trỗi dậy thì làm cái gì cũng chẳng suy nghĩ, cái này sau này sẽ hại cái thân của tôi.Ngồi uống nước được một tý thì tiếng trống trường vang lên, chúng tôi bước lên phòng học, lần này không đi qua khu lầu 10C nữa mà đi đường dưới lầu 10B. Dù gì ở dưới đó chẳng có xích mích với ai nên đi không sợ cái gì cả.
Những tiết học nhanh chóng trôi qua với những con chữ rằn ri của tôi trên quyển tập, ai cũng bảo sau này đi làm bác sĩ chắc luôn, chữ viết đã chuẩn thế rồi còn gì. Tiết thứ 5 là chào cờ, nó sẽ trôi qua đẹp đẽ nếu không có một chuyện…
– Má – Thằng Hùng bực bội cầm cái ghế lại.
– Gì thế ? – Tôi thấy vẻ mặt không được tốt lành của nó.
– Ăn ớt hả mầy, nhăn kinh thế – thằng Chung cũng châm chọt.
– Tao nghĩ nó mới ngửi mông của ai, người ta không cho nên cái mặt như thế – Thằng Đức đưa ra trường hợp không thể bá đạo hơn.
– Đệch – Tôi khâm phục cái tài suy đoán thần thánh của đám bạn mình.
– Im hết đi, bọn nào ấy, chặn đường tao, không cho lấy ghế.- Nó ngồi xuống rồi kể.
– Đệch, bọn nào thế, dám ăn hiếp anh Hùng nhà mình – Tôi cười đùa vui vẻ vì nghĩ rằng đám nào thấy nó giống xăng pha nhớt nên chọc ghẹo.
– Mẹ, men về một tý ai ăn hiếp mầy chứ- Thằng Khôi có cùng ý nghĩ.
– Như đàn bàn ấy – thằng Sang cũng thế.
– Thôi bỏ đi, tội nói, chào cờ kìa.
Tiết chào cờ ngồi nghe ba láp ba sàm từ tứ phía chứ có nghe được tiếng của thầy hiệu trưởng đâu, có một khối 10 mà như thế, tôi nghĩ đến cái cảnh 3 khối hợp mặt thì chắc con hơn cái chợ, liền nghĩ đến cái ngày 20- 11. Chào cờ chủ yếu tổng kết tuần học vừa rồi, đề ra phương án tuần học tiếp theo nên cũng ít người nghe, chủ yếu thầy nói gì nói, học sinh làm gì thì làm. Tôi cũng nằm trong số đó khi chỉ ngồi nói về chuyện thằng Hùng. Nó kể đi kể lại vói giọng đầy bực tức, khi bị một bọn nào đó cứ án ngữ không cho đi, mặt thì hung hăng, nó bảo không quen với bọn này với lại chẳng có thù có oán với ai cả.Bọn tôi cũng khuyên nó bỏ qua, nếu có lần sau sẽ can thiệp vào. Đám bọn tôi với những đứa con gái với vẻ mặt vui tươi bước ra nhà xe…
– Đệch, xe tao bẻ bánh rồi – thằng Tùng lên tiếng.
– Hế hế, cho mầy dẫn bộ đã luôn này – Tôi ghẹo nó.
– Cho chết – bà Trang cũng thế.
Đâu đó…
– Xe tao cũng lủng con mẹ nó rồi – Tiếng yểu xìu của thằng Đức.
– Haha. – Giọng cười của bà Huyền
– Xui thế ông – Bà Trân lên tiếng.
Cả bọn nhốn nha nhốn nháo lên khi toàn bộ những bánh xe của nhóm đều bị lủng, chỉ trừ duy nhất chiếc xe Như chở Bạch Yến là còn nguyên vẹn không bị gi cả, đến ngay xe của Bạch Mai cũng như thế.
– Đệch, thế là sao ? – Tôi nhìn mặt bọn nó.
– Là bị người ta choi xấu đó – Bạch Yến lên tiếng.
– Ai thế nhỉ ?
– Xe trong trường mà ai vào đây ?
– ….
Chúng tôi đưa ánh mắt hoài nghi nhìn nhau rồi…
– Thôi dẫn ra đầu đường vá rồi về, chiều rồi. Mai tính – Tôi đưa ra phương án.
– Ờ, để mai tao tính – thằng Chung nghiến răng kẹo kẹo.
– ….
Cả bọn bước ra về với vẻ mặt hậm hực, bực bội, tôi suy đoán thì không đến mức ngu ngốc không biết đó chính là ai làm, ngoài cái bọn 10C5 với 10A1 thì còn ai vào đây. Bốn đứa con gái lúc chửi Diễm Trúc nếu có trả thù thì chỉ có một mình tôi không đến mức đám bạn chịu chung như thế này.
Buổi tối hôm đó Như và Bạch Yến có vào phòng tôi chơi cũng nhắc đến chuyện lạ thường ấy, hai người con gái ấy cũng nói những câu để thâm dò ý kiến của tôi…
– Cậu biết ai làm không ?- Như mở đầu
– Không cậu ạ. – Tôi trả lời ngay vì biết rằng hai người con gái này rất thông minh.
– Bực he, chơi gì mà xấu quá – Bạch Yến chun mũi lại.
Đã đưa ra cái bẫy, chỉ cần tôi nói một chữ bực là liên tiếp những câu hỏi tra tấn sẽ xuất hiện…
– Hihi, người ta làm gì cứ kệ, đời mà cậu, ai hay được chữ ngờ, chán cũng bỏ thôi.- Tôi thản nhiên đáp.
– Vậy à. – Như xoáy sâu vào con mắt của tôi.
– Ừa. – Tôi đáp lại một cách đầy bình thường không có một chút gọi là nghi vấn.
Hai người con gái xinh đẹp ấy tin ngay không có một chút gì gợi là nghi ngờ….
Trưa hôm sau….
– BỐP – Tôi tán vào mặt.
– AAAA, mẹ mầy, gì thế thằng chó – Thằng Quang bực bội.
– Tao đánh chết mẹ mầy đấy, ghét thì ghét tao, đừng liên quan đến đám bạn của tao. Mầy cũng có bạn đúng không ? đám bạn của mầy sẽ gấp đôi. – Tôi chỉ thẳng vào mặt nó.
– ….Bọn chó bạn của nó cứ ở ngoài sủa chứ chẳng thằng nào dám bước vào nói chuyện với tôi… Nó ôm một nỗi bực bội, không dám phản kháng…
Giờ ra về…
Chap 94:
Giờ ra về đám bọn tôi hẹn nhau đi cùng với nhau, chẳng biết đám bạn của mình có linh cảm gì mà tốt thế nhỉ. Lúc tôi qua gặp thằng Quang rõ ràng là không có ai đi theo với lại không để ai biết mà, công nhận sợ đám bạn này thật.
– Hế hế, có kèo kìa bây – Thằng Tùng nhanh mắt thấy được thằng Quang đứng đợi ngoài cổng.
– Đệch ngay cổng trường luôn à – Tôi không ngờ nó dạng thế.
– Mình khỏi cần kiếm nó thì nó cũng tự kiếm mình – thằng Sang xoắn tay áo lên.
– Mấy ông cứ tươm tớp hà, thích đánh lắm à – bà Trân nhìn cả đám
– Học sinh chứ không phải côn đồ nhé. – Như lườm bọn tôi.
Cả bọn im thin thít chứ có dám nói câu nào đâu, chẳng may thì Như cho ăn bơ thì kinh lắm, ai cũng sợ em cho ăn bơ hết. Tôi là chúa sợ cái đó.
– Các cậu không được đánh nhau, cứ bước ra về tự nhiên – Bạch Yến cũng dùng ánh mắt hình viên đạn mình bọn tôi.
– Đời – thằng Chung ngán ngẩm.
– Lúc trước trọng nam khinh nữ, bây giờ nữ xử nam. – thằng Đức ngao ngán.
– Lấy xe đi mấy ông tướng – bà Quỳnh bực bội lên tiếng.
Từng đó trở về sau không đứa nào dám hó hé, hình như mấy người con gái ấy mang trong mình một quả bom nổ chậm, có thể tung xác bất cứ lúc nào. Chúng tôi thản nhiên đi qua mặt cái lũ ” chó ” đang đứng sủa mà bọn này công nhận cũng hay thật chứ chẳng đùa đâu ạ. Chửi cũng chửi xéo không nói đích danh ra làm cho đám bạn này cảm thấy nhột nhột kinh khủng, tôi định ra mặt vì tức quá, máu nóng đã dâng trào nhưng ánh mắt của Mai xoáy vào con mắt, ý định bị cắt ngang.
Trên con đường Lý Tự Trọng…
– Mầy tính sao Tâm ?
– Sao là sao, bỏ chứ sao. Tao cũng chán đánh đấm lắm mầy ơi.
– Yếu sinh lý à – Thằng Hùng nói một câu đầy bá đạo.
– Yếu cái đầu cha mầy – Tôi phản kháng ngay.
– Lũ khùng chui vào mùng ngủ đi – Bà Kiều Oanh bực bội.
Thế là trên con đường về đám bọn tôi lại im lặng một cách đáng sợ, có vẻ những người con gái cũng bực dù không biết chuyện gì. Như thì chở Bạch Yến do chân em còn đau, đi một mình chưa được nói chi là đạp xe đạp. Chúng tôi về đến nhà thì đã gần 18 giờ rồi, người mẹ đang chuẩn bị cho mâm cơm gia đình.
Trên mâm cơm gia đình…
– Mời em – Anh hai kéo ghế ra cho Bạch Yến.
– E… hèm – Bố rằng giọng.
– Đệch, mê gái kinh khủng – Tôi nói thầm trong bụng.
– …..
– Ăn đi em. – Anh ba gấp cho Bạch Yến một miếng cá sốt cà.
Đáp lại là những cái lắc đầu ngao ngán của bậc tiền bối và nụ cười đầy khổ sở của Bạch Yến, xinh đẹp làm gì cho nó khổ, cứ bình thường như ta đây chẳng phải tốt hơn sao.
– Hay là Yến qua nhà bác ở luôn đi, cho nó vui – Mẹ tôi mở lời.
– Được đó mẹ – Anh hai nhảy vào ngay lập tức.
– Đúng đó cháu, qua nhà bác ở cho vui – Bố tôi cũng đồng tình với ý kiến này.
Tôi thì không nói gì chỉ ngồi đợi ý kiến của em, tự nhiên trong người có một thứ gì đó mong rằng em sẽ chấp nhận. Em ngồi đắng đo suy nghĩ với ý kiến vừa rồi của mẹ….
– Dạ, để cháu xin phép cậu lại ạ. – Bạch Yến tươi rói trả lời.
– Ừa, bác mong nhận được tin tốt lành từ cháu – Mẹ nói một câu có lẽ không còn đường thoát cho Bạch Yến.
Đến đó tôi biết ngay ý kiến em sẽ chấp nhận. cũng biết em khá thông minh. Nếu em chấp nhận ngay thì cái hình tượng một người thông minh, xinh đẹp sắc sảo ấy sẽ biến mất, câu nói ấy cũng nói lên rằng em đã chấp nhận chỉ còn vấn đề thời gian. Thể hiện được sự thông minh của Bạch Yến. Như ngồi cứ lặng lẽ ăn không nói gì cả, đôi khi nở nụ cười tỏa nắng thôi….
Đêm hôm đó….
– Ngồi ngoài đây làm gì thế ? – Tôi chạy xuống nhà lấy lon 7up chạy đến cầu thang thì thấy Bạch Yến ngồi ngoài sân.
Có lẽ em không nghe thấy dù rằng tôi nói rất lớn, bầu trời có vẻ sáng sủa hơn mọi ngày bằng chứng chính là những vì sao đang sáng tỏa. Tôi mở tủ lạnh lấy hai lon 7up rồi chạy ra chỗ người con gái…. Em có vẻ đang suy nghĩ một thứ gì đó đầy bí ẩn…
– Hù
Theo phản xạ tự nhiên của một người khi bị hù dọa thì giật bắn cả người nhưng Bạch Yến bình tỉnh quay đầu lại đưa ánh mắt long lanh đầy ghê sợ dành cho tôi, người mà sợ hãi lúc đó không phải là em mà chính là bản thân người hù.
– Cái cậu này – Vẻ mặt đã trở lại bình thường.
– Làm gì ghê vậy – Tôi ngồi xuống bên cạnh.
– Hihi, tưởng ai đâu không hà – Em trở lại một người khác khi có tôi bên cạnh, không lạnh giá, không có ít nói.