<?php the_title(); ?>

Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ

09.08.2014
Admin

Không gian tối om chỉ có những ánh đèn pin soi rọi với nhau, chúng tôi cực khổ lắm mới tìm được giáo viên chủ nhiệm của mình, thầy đang ngồi trong văn phòng đoàn nghe những chỉ đạo của ban giáo hiệu nhà trường về trò chơi hôm nay. Công nhận trường gì mà đông người thật, đâu đó cũng có những phụ huynh học sinh, không khó để bắt gặp bố tôi đang đứng nói chuyện với những anh chiến sĩ công an đang làm nhiệm vụ bảo vệ an ninh cho khu vực đông người của nhà trường tại khu A. Do số lượng đông nên các chiến sĩ công an cũng được triển khai để đem đến cái mùa trung thu lành mạnh cho đám thanh thiếu niên.

Lúc nhỏ nghe người ta nói đến lớp 10 thì không có tổ chức trung thu do lớn hết rồi nhưng bây giờ tôi thấy mình đang như được sống lại vào cái thời tuổi thơ, Ai bảo lớn không được chơi đèn lồng, ăn bánh trung thu? Ai bảo trường THPT không tổ chức đêm trung thu chứ?

Chap 63:

Sau những màn nhảy múa của nhóm do trường tuyển chọn với cái tên tuổi thơ hơn hồn nhiên “con cua con “, cũng đến cái màn tiết mục của cá nhân, đến đây ai cũng tìm cho mình một vị trí thích hợp đế lắng nghe những tiếng ca của trường mình đang học. Lần lượt là những nam thanh nữ tú thể hiện giọng hát như chim hót của mình nhưng theo tôi thì chắc có lẽ cần thời gian xách dép cho hai người đẹp là Như và Bạch Yến, điều này phải nói là như thế, tiếng hát của hai người họ trong veo như đã được huấn luyện từ trước.

Cuối cùng đã đến phần biểu diễn của anh Đức nhà ta,…cả lớp tôi đã thành lập fan cỗ vũ riêng cho hắn với những coca cola bỏ đá vào đập bơm bóp nghe đã tai chứ chẳng đùa đâu…

Thằng Đức bước lên với phong thái ung dung đầy đẹp trai nhìn giống lãng tử chứ bộ, cả bọn phải trầm trồ với vẻ phong trần ấy, đẹp trai thật chứ, hế hế tôi ước gì mình đang ở trên đó nhỉ…chắc dép bán không hết chứ chẳng đùa. Thằng Đức lên trình bày một bản nhạc gì đấy nói về trung thu, nghe cũng đã tai lắm chứ chẳng đùa đâu, tôi cũng thích thích cái bản nhạc ấy (trong tất cả cuốn nhật ký thì ai cũng không ghi cái bản nhạc ấy, ngay cả hiện tại chính là hôm qua tôi có điện cho thằng Đức nó cười bảo rằng “lâu quá còn nhớ gì đâu mậy “…)

Tiếng hát nó cũng nghe được chứ không phải gọi là hay, tiết mục trình diễn văn nghệ kết thúc với sự bất ngờ kèm theo sự mãn nhãn…Tình hình là tiết mục cuối cùng có sự tham gia của ba người đẹp lớp tôi trong sự bất ngờ của tất cả thành viên 10A3và đâu đó cũng có sự bất ngờ lớn của tôi là có thêm một nhân vật, đó chính là Diễm Trúc, người con gái ấy cũng trình bày với bốn người con gái ấy với liên khúc trung thu gồm: Đêm Trung Thu, Rước Đèn Trung Thu,…tiếng hát của bốn người họ đều trong veo như tiếng suối chảy róc rách bên những hòn đá, vi vu giống cơn gió lạ thoảng qua rồi chợt đi mang biết bao xao xuyến lòng người.

Cả bốn người họ có một điều đặc biệt là không trang điểm nhưng khi lên sân khấu đều nổi bật,tôi không có lời bình luận gì về việc đấy, không còn gì để nói về cách trình bày và giọng hát thay vào đó chữ bất ngờ và khó hiểu cực kỳ luôn chứ chẳng đùa.

Khỏi phải nói tiếng vỗ tay dành cho họ vang lên vang dội cả khắp khuôn đất đó, bốn người con gái ấy xinh gì xinh lạ xinh lùng đêm vô mùng vẫn còn thấy xinh chứ chẳng đùa đâu ^_^. Tôi cũng bị hút hồn với bốn giọng hát ấy, êm dịu, nhẹ nhàng, vu dương nghe đã tay kinh khủng luôn ấy, thật là người con gái tài sắc vẹn toàn.

Sau cái màn trình diễn văn nghệ ấy cũng đến cái phần đặc sắc nhất của đêm hôm nay chính là phần thi mật mã đêm trăng vào cái hôm đấy, đội chúng tôi bốc thăm không biết mai mắn hay hên xui gặp đội thứ 2 của lớp 10A1, ai chẳng biết lớp đó có nhiều nhân tài hiếm thấy chứ, một nổi lo đã bắt đầu trước khi trận đấu bắt đầu…

– Hix…gặp 10a1 – Bạch Yến cũng tỏ ra vẻ đầy lo lắng

– Hihi, không sao đâu – Tôi cười trấn an.

– Cố lên – Thằng Kiệt định đưa tay giở trò với em, ai chẳng biết nó là thằng dâm dê giáo dục vô đào tạo chứ.

– Hế hế, đúng đấy chứ – Tôi nắm lấy tay nó.

– Thôi đi lên kia kìa – Nguyệt giải nguy cho nó nếu không tôi đã bẻ tay cho đau tởn cái tội ấy.

Bốn người chúng tôi được sắp vào phòng thi lớp 12A14 trên lầu, bước lên đó cả bốn người đều mang một tâm trạng đầy lo lắng, ở dưới khuôn viên trường tất cả mọi người đang chờ đợi kết quả của các người trong đoàn TNCS Hồ Chí Minh đi từng phòng thi đấu tổng hợp lại. Lúc đó đã hơn 21 giờ rồi, một không khí thi đấu giữa hơn 120 lớp của trường THPT PCT.

Bước vào phòng thi đấu đã thấy các bàn ghế xếp lại một dãy riêng biệt, thành viên của10A1 nhìn chúng tôi bằng ánh mắt đầy sát khí muốn ăn tươi nuốt sống họ, đáp lại là khuôn mặt thản nhiên của tôi và vẻ lạnh lùng của người con gái xinh đẹp ấy.Một giáo viên rất lạ đang nói qua thể lệ cuộc thi, có thể tóm tắt như thế này:trò chơi mật mã đêm trăng bao gồm những mật mã viết dưới một dạng kí tự nào đó được nhà trường phát ra cho tổng cộng 140 đội thi đấu đang ngồi rải rác ở các phòng thi, đội nào có phương án nhanh nhất về những mật mã đó (có 3 mật mã, đội nào giải được hơn một nữa tức là 2 câu sẽ được vào vòng chung kết) sẽ giành chiến thắng góp mặt trong vòng thi đấu chung kết. Một áp lực càng tăng lên khi chúng tôi không phải đối chọi với một mình lớp 10A1 mà toàn thể hơn 120 lớp của trường THPT PCT được nổi tiếng với nhiều dân tài…hây dà…

Câu số một đã được phát ra sau tín hiệu bắt đầu ở khuôn viên A do thầy Hậu đang dẫn chương trình, cập nhật liên tục cho số lượng khán giả đang rất đông hiện diện ở đó. Mật mã ở câu số một như một sự khởi đầu: Nói về cái gì?

Gợi ý: trong lòng tĩnh như vô hư không, biến nó thành nó, có thể không…(có 4 chữ cái)

Tức nhiên tôi ngồi giữa Bạch Yến và Nguyệt không để cho thằng Kiệt có cơ hội giở trò đồi bại,thật sự tôi không

thích thằng đấy tý nào, lóc chóc như con cóc, loi choi như con giòi ấy, nhìn phát muốn đấm.

Câu hỏi nhìn vào đã thấy phương án, tôi có suy nghĩ nó mang một triết lý gì đó ở võ thuật mà đã học rồi, chính không ở đâu khác là Vịnh Xuân quyền và đáp án chính là nước,nước luôn ở dạng tĩnh khi không có sự tác động nào hết, bỏ vào một chiếc cốc thì hình dạng sẽ là chiếc cốc, nước không thể làm hại con người nhưng với một lực lớn thì sẽ có, đó chính là 3 vế của dòng mật mã trên.

– Hihi, tìm ra chưa – Em nhìn sang tôi.

– Rồi, còn cậu

Em từ từ đưa mặt sát vào lỗ tai tôi, vẫn hương hoa ấy, vẫn giọng nói ngọt ngào say đắm lòng người, tôi đã nhìn thấy ánh mắt đầy ganh tỵ của đám con trai bên 10A1 kia, chắc cũng bị cuốn hút bởi sắc đẹp ấy rồi.

– Nước ngốc ạ.

– Hế hế, ghê quá – Tôi nhìn em một ấy mắt đầy mỉa mai.

– Sao rồi hai người – Bà Nguyệt thì đang lo lắng chắc chưa tìm ra đáp án.

– Hihi, Tâm ghi đi, để mất cơ hội đấy – Em đưa ánh mắt hiền hậu sang tôi.

Nhanh chóng ghi đáp án phóng như tên lửa lên đưa cho giáo viên đang đợi đáp án để gửi về văn phòng đoàn, khỏi phải nói tên của lớp tôi được đề lên đầu tiên, chắc chắn rằng đám bạn ở dưới đang rất vui và vui hơn khi tôi nghe đâu đó bên tai…

– Thật là một bất ngờ…đội thứ hai của lớp 10A3 chính là đội thứ hai giải chính xác mật mã và nhanh nhất. – Tiếng thầy Hậu người mà đem đến nhiều cảm xúc khó tả.

Ở dưới khuôn viên trường không biết lớp tôi vỡ òa như thế nào nhưng đang ở đây thì tôi biết rằng đó là điều gì:

– Oh yes…

– Hay quá.

– hế hế, chắc chắn thắng rồi – Thằng Kiệt quẹt mũi tự tin nói như thế.

– Đừng chủ quan mới câu hỏi thứ 1 thôi mà – Bạch Yến vẫn tỏ ra cẩn trọng.

Đấy cũng là đức tính tốt của một người con gái tôi cần học hỏi ở em,…

Ngồi chơi 5 phút đã thấy đội kia cũng có đáp án, vừa khít với thời gian của nhà trường đưa ra cho một bí mật là 20 phút, tức là 4 câu sẽ thi đấu trong một tiếng. Câu hỏi thứ 2 đã bắt đầu…

Không Chùn Bước

Một mảnh giấy với kí tự ấy đã được đề lên nhưng tôi với Nguyệt, Kiệt đưa ánh mắt nhìn nhau một cách đầy ái ngại.

– Đệch không có gợi ý, kí tự gì thế này

– Thôi xong rồi.

– Hế hế, chú cứ để anh – thằng Kiệt làm chuyện cho người ta ghét

Tôi đưa mắt nhìn em với vẻ cầu cứu…

– Hihi, ngốc ơi, tớ đọc cho ghi kết quả này – Giọng nói ngọt ngào ấy vang lên.

– Đùa à – Tôi hơi ngạc nhiên nhìn em.

– Thật không?- Nguyệt vui mừng

– Ghi nhanh đi- Em phòng má lên trong dễ thương.

– Rồi. – Tôi lấy giấy lại.

– KHÔNG CHÙN BƯỚC – Em lại áp sát vào tai tôi.

Một cái gì đó làm trong người tôi nóng gan cả lên chứ chẳng đùa cùng với những nhịp đập rối loạn của trái tim, hơi thở của em thật ấm áp dễ chịu làm sao,…

Và…

– Quả là 10a3 năm nay luôn dành vượt trội ở mọi đấu trường, mật mã thứ 2 đã được đội 1 lớp10A3 khui hàng. – Tiếng nói của thầy Hậu vang lên.

Tôi có một cảm giác gì đó khâm phục em, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã đưa ra được đáp án hoàn toàn chính xác, hợp lý, một sự tò mò về câu trở lời vừa rồi giữa ba người chúng tôi xuất hiện…

– Sau hay thế Yến – Thằng Kiệt ngạc nhiên hỏi.

– Tài quá – Bà Nguyệt lắc đầu.

– Cờ lờ gờ tờ@@ – Tôi quay sang nhìn em.

– Hả? – Ba người họ đồng thanh.

– HẢ gì? Cần lời giải thích ạ – Tôi cũng tròn xoe mắt.

– Trời, cứ tưởng… – Bà Nguyệt nói được một đoạn…

– Tao tưởng mầy nói cái đó chứ…

– Hihi, ngốc à, cái đấy là kiểu gõ VNI tiếng việt có dấu đấy, trong máy tính á – Em lại cho tôi là một đứa ngốc.

Đến đấy thì mới phát hiện ra cái phần đó đã được trong những lần đi chơi game, ấy vậy mà em cũng nhớ ra, thiên tài thật chứ chẳng đùa đâu ạ. Lần này đội thứ hai cũng về thứ 3 của trường sau lớp 11A2, tôi chắc chắn là đội đó có thằng ông anh mình vì ổng cũng nằm trong những cao thủ giải mật mã chứ chẳng đùa. Câu hỏi số 3 có vẻ khó hơn rất nhiều:

Câu hỏi:Ngoài kia trăng rằm sáng tỏa

Đâu đó có niềm vui khó tả

Thỏ con hả hê ăn bánh

Ngó lên xem cảnh đẹp đó?

Gợi ý: Cà rốt.

– Đệch bài thơ con cóc thế? – Tôi bật ngửa với câu hỏi đấy.

– Gì kì vậy – Thằng Kiệt cũng bó tay.

– Câu hỏi đâu? – Bà Nguyệt cũng không hiểu vấn đề.

– Chắc chắn đây là câu hỏi cực kỳ khó – Em làm vẻ mặt bí hiểm.

Quả thật lúc đó tôi chỉ ngồi chơi xem người con gái ấy đang ghi ghi cái gì đấy, chứ không biết câu hỏi nằm ở đâu thì giải cái đệch gì, có cả một bài thơ con cóc, con cua kia nữa, chắc ai vượt qua câu hỏi số 3 này sẽ là đội giành vô địch chắc chắn luôn.Đội 10A1 ai cũng đang ghi ghi chép chép cái gì đó vào tờ giấy mà tôi chẳng biết cái mô tê sất gì trong đấy, chắc những người ngu như tôi chẳng trả lời được câu hỏi ấy đâu nên để dành cho những người thiên tài như em giải. Trong lúc em suy nghĩ nhìn muốn cắn một phát chứ chẳng đùa, nhìn trong xinh đẹp, kiều diễm cực kì nhất là đôi gò má kia, nhìn thấy ghét ghê luôn ấy, những sợi tóc đen huyền ảo rủ xuống bờ vai mảnh mai kia, tôi muốn làm một điều gì đó chứ, dù chỉ nhỏ nhoi để tìm giúp em thôi…quyết định bắt tay vào công việc không ngồi chơi nữa.

Sử dụng hết công lực, vận dụng toàn bộ não, các sợi nơ- ron thần kinh đối với một câu hỏi hóc búa như thế này…

– Bài thơ ai sáng tác mà con cóc vãi lọ, tự nhiên đêm trăng thì phải sáng tỏa rồi, rồi có con thỏ nữa, bắt nó bỏ vô nồi cho xong, mệt ghê – Tôi tặc lưỡi với câu hỏi trên, thật sự cái đầu không thể hoạt động tốt hơn nữa.

Nhìn qua người con gái kia có những giọt mồ hôi đang chảy dài xuống, nhìn mà thấy thương ghê,có một nỗi niềm gì đó đang ngự trị trong bản thân, một cảm giác lạ lùng, bỗng chốc cơ thể tôi nóng bừng lên cùng những thứ suy nghĩ về người con gái đó. Những giọt mồ quý báu sẽ đem đến kết quả cực kì tốt đó là thành quả của những giọt mồ hôi đó.

Em bỗng quay sang nhìn tôi, cả hai người bắt gặp những ánh mắt đầy kì lạ của nhau, trên khuôn mặt em mang một thứ gì đó rất mãnh liệt, phải nói là đang quyết tâm trả lời cho bằng được câu hỏi đó, tôi thấy mà thấy thương gì đâu.

– Cố lên cậu nhé – Em ghé sát vào tai tôi nói.

Làn hương hoa ấy kết hợp với giọng nói ngọt ngào của em luôn mang cho người ta một cái cảm giác kì lạ, lân lân khắp cả người nói đúng hơn là cảm giác sung sướng, hạnh phúc khi được đáp ứng một nhu cầu gì đó. Em đã truyền niềm tin từ bản thân sang cho tôi, lại một lần nữa tôi khâm phục cái nghị lực ấy.

“Niềm tin là một sức mạnh có thể biến điều không thể thành có thể “trong trường hợp này nó hoàn toàn chính xác. Tôi cũng mang một cái gì đó quyết tâm cực kì lớn với câu hỏi đó, không tin với bộ não của mình lại không đưa ra được một đáp án nào…

Chap 64:

– Rõ ràng hai câu thơ đầu tiên nếu xét tổng thể thì có liên quan với nhau đều nói về trung thu hôm nay cũng là đề tài chính của cuộc thi này, nhưng cũng có thể ám chỉ đến trăng tròn, vì nó sáng tỏa, nhưng tại sao câu thơ thứ ba lại nói về con thỏ, rõ ràng cái gợi ý lại nói đến cà rốt nữa mới đau chứ…aaaa… – Tôi nhứt óc với câu hỏi này.

– Lạ nhỉ, con thỏ thì rõ ràng làm sao ăn được bánh trời, câu cuối lại là dạng một câu mở trong thơ, đùa nhau à, bài thơ con cóc thật mà – Tôi vò đầu bứt tóc với câu hỏi ấy.

Và…

– Vâng, lần này có một bất ngờ, chưa đầy 10 phút đội 10B12 đã có câu trả lời, rất bất ngờ.Dù sau cũng chúc mừng đội của lớp 10B12 – Tiếng Thầy Hậu đã vang lên.

Nghe giọng nói ấy càng làm hối thúc tình hơn bao giờ hết, tức là chỉ còn ít phút ngắn ngủi còn lại phải đấu trang với 119 đang cũng vò đầu bứt tóc với câu hỏi vừa rồi, quả là rất hại não. Tôi cấm đầu ghi liên tục, suy nghĩ không ngừng nghĩ mong tìm ra được một đáp án nào đó hợp lý nhất nhưng chẳng ra cái gì cả,…và cuối cùng tiếng trống báo hiệu hết thời gian đã vang lên, trong lúc ấy tiếng người con gái ấy lại không vang lên lần nào nữa, cái giọng nói mà tôi rất cần thiết hơn bao giờ hết,em chỉ nói một câu “ngốc à, có câu trả lời rồi “thì vui mừng biết mấy nhưng không, tất cả đã kết thúc tại đây.

Tôi đã ngước mặt lên nhìn thì thấy vẻ mặt đang tươi tắn của em nhìn tôi như một người lạ mới được thấy lần đầu vậy, điều đó cũng làm cho tôi bất ngờ, nãy giờ tôi cứ tưởng em cặm cụi ghi chép, suy nghĩ tìm ra đáp án nhưng lại không, mà ngồi đang ngắm nhìn một ai đó, theo tôi không ai khác chính là thằng con trai ngối kế em là mình. Có sự bất ngờ nhẹ nào đó.

– Hihi, tìm ra chưa – Em tủm tỉm cười.

– Chưa, còn cậu. – Tôi lắc đầu thất vọng.

– …

Em không trả lời gì cả, tất nhiên chúng tôi bước ra ngoài phòng thi đấu cùng với đội 10A1 vì họ chung hoàn cảnh với đám tụi tôi nhưng trên khuôn mặt họ có một sự vui nhẹ giống như là có người đi theo cùng thì sẽ vui hơn hẳn.

Nguyệt và Kiệt đã đi đâu mất tiêu chỉ còn hai đứa chúng tôi đều bước trên con đường gạch bông của dãy hành lang trên lầu kia, có một cảm giác nối tiếc với câu hỏi vừa rồi quả thật rất khó và tôi quyết định về nhà phải suy nghĩ câu hỏi ấy cho bằng được. Bạch Yến bước đi bên cạnh tôi không nói lời gì cả, khuôn mặt không có vẻ là đang rất buồn vì thua cuộc trái ngược lại có một niềm vui gì đó thể hiện ở khuôn mặt xinh xắn kia, làm cho tôi cảm thấy khó hiểu khôn cùng về người con gái ấy.

– Có gì vui thế cậu?

– Hihi, không có gì.

– Nói tớ nghe đi nè. – Tôi rất tò mò mà một khi đã tò mò phải tìm ra cho bằng được nhưng với những người con gái ấy thì phải nói là bó tay.

– Hihi, hứa không được giận nhé – Em vén tóc mai sang một bên.

Con gái luôn thích làm con trai tò mò…Ác nhễ…

– Được – Tôi nhanh chóng gật đầu cái rụp.

– Hihi, tớ có câu trả lời lâu rồi ngốc ơi. – Em thản nhiên nói.

– Gì? – Tôi giật bắn cả người lên quay lại nhìn em

– Hihi, khi nào có cơ hội sẽ nói. – Em nói rồi chạy đi thật nhanh để lại một mình tôi đang đứng khó hiểu ở đó.

Khó hiểu thật nhỡ.

– Đùa mình à,có câu trả lời tại sao không trả lời chứ? cái gì thế này, khó hiểu kinh khủng- Tôi còn thấy câu nói của em khó gấp bội câu hỏi vừa rồi.

Xuống sân nơi có hàng nghìn người đang đứng ở dưới chờ đợi kết quả thi đấu từ các phòng thi của câu hỏi số 4, câu hỏi mang tính chất quyết định. Lớp tôi tụ họp ở gốc cây phượng, quả thật đội kia có những gương mặt tài năng gồm Như và Mai thì chắc chắn họ vượt qua câu hỏi số 4 rồi, tôi quyết định một tý về hỏi Như câu trả lời vừa rồi. Đợi khoảng 20 phút sau thì có một sự bất ngờ nhẹ lớp 10B12 đã hoàn thành đầu tiên mật mã ấy, lần lượt là 11A2 và lớp tôi. Có thể nói cũng là một thành công rồi.

Đứng tham dự lễ một tý nữa khoảng tầm 22h30 chúng tôi đã lấy xe đạp đậu trước cổng chuẩn bị tăng hai, cuối cùng đã có một quyết định được hội 10a3 đưa ra là đi xe cặp chứ không đi riêng lẻ như lúc nãy và không biết có sự trùng hợp nào kinh khủng không nhễ, tôi chở Bạch Yến và Như thì được thằng Tùng đèo với vẻ mặt hớn hở,anh Chung nhà ta chở Bạch Mai trong cảm giác đầy mãn nguyện.

Cuối cùng địa điểm cũng được lựa chọn đó là quán lẩu bò nằm trên đường Trần Hưng Đạo nơi có thể được mệnh danh là phố của đồ ngon, vật lạ. Đi lần này những người không thuộc đám bạn thân của bọn tôi thì sẽ không được mời và tất nhiên đám bọn tôi đã không kết nạp ai khác và số lượng là 16 người bao gồm 9 nhân vật nữ xinh đẹp kiều diễm, 6 anh tài.

Trên con đường Trần Hưng Đạo những chiếc đèn lòng kèm với những dòng chữ Hoa có màu sắc đỏ nhìn trong đẹp mắt kinh khủng, những dãy băng gôn được treo quanh những tuyến đường, màu vàng của ánh đèn đường càng tô đậm cái ngày Trung Thu. Đoạn đường ấy tấp nập xe cộ qua lại, những gia đình chở nhau đi ăn những món ăn vào ngày nghĩ, cái ngày mà tất cả bậc phụ huynh đều dành thời gian cho tổ ấm gia đình của mình.

Nhìn mà có một sự ghen tỵ nhẹ nhàng ở trong người, ước gì sau này cũng có một gia đình hạnh phúc êm ấm và có hai đứa con thôi, một trai một gái nô đùa cho vui nhà vui cửa với vợ mình mỗi khi đi “công tác “thì cũng không thấy có tội lỗi ^_^.

Chap 65:

– Hihi, sau này ước gì có một gia đình để đưa đi chơi vào ngày này nhỉ… – Tôi nói đủ cho mình nghe

Nhưng…

– Ông cụ già ạ,ai mà không có gia đình nè, lo xa quá đi ^_^ – Giọng nói ngọt ngào ấy vang lên.

– Hihi – Tôi cười chứ không dám gãi đầu.

Mười lăm phút sau…

Đám chúng tôi đã đến địa điểm là một quán cây nhà lá vườn với những cái nhà chòi, túp liều đủ cho một đại gia đình chui vào đó ăn nhậu mà không ai phát hiện, đó là phong cách của cái quán này, chúng tôi đậu xe ở trước cửa quán, hôm nay chắc là do ngày Trung Thu nên cũng có ít gia đình bước lại đây ăn. Chúng tôi bước vào một cái túp liều thật to nằm kế bên một cái hồ nhân tạo của quán với những cây tre màu đỏ chói kèm với ánh đèn sáng bửng, có thể nói là trong sáng phù hợp với tuổi học trò đám bọn tôi.

– Các cháu ăn gì? – Cô chủ quán bước ra hỏi.

– Cho 3 cái lẩu cá điêu hồng với mực ống, tép, thịt,…3 đĩa bò xào khổ qua, một kết bia 333, 10 lon nước ngọt nhé cô. – Thằng Chung kết danh sách.

– Đợi tý nhé các cháu – Cô chủ quán niềm nở.

Thằng Chung gọi món ăn mà làm cho đám bọn tôi trố mắt ra nhìn, không ngờ nó cũng là một thằng sành ăn nhưng với chính sách hiện tại thì kêu nhiêu đó cũng hơi mệt cho cả đám bọn tôi, còn kèm theo cả bia nữa chứ, khỏi phải nói thằng nào cũng đã dự tính trước phương án này nhưng không ngờ nó hào phóng tới mức kêu cả một kết, dù rất mừng nhưng hình như 5 thằng còn lại và tôi muốn ghi điểm trước mặt những người con gái ấy.

– Đệch một kết luôn à, tắm hả mầy – Tôi nhìn nó.

– Mai còn đi học nữa mầy – Thằng Tùng giả bộ nai tơ.

– Ông kêu gì giữ vậy? – Bà Huyền trố mắt nhìn nó.

– Hế hế, thôi kệ – Thằng Đức có vẻ chấp nhận,

– Thôi đi mấy cha, chẳng thà đê tiện công khai còn hơn giả nai thánh thiện ạ, một kết tao còn không biết tụi bây uống đủ không nữa. Các bà cứ yên tâm, bữa nay tôi lo toàn bộ,chủ quán là mợ của tôi mà, hế hế – Nó khai cái mánh.

Đến đấy thì không còn ai chống cự gì nữa và một cái kịch bản được đưa ra đó chính là tối hôm nay cũng có thằng đi về nhà không nổi vì con sâu bia ấy, tôi cũng chuẩn bị tinh thần dù rằng biết mình uống bia 333 không được quá 4 lon và ở đó chỉ có hai người con gái biết đó chính Như và Bạch Mai nhưng họ không ngồi cùng đang ngồi tám với những người con gái kia.

30 phút sau…

3 cái lẩu chua ngọt nóng hổi với những lát thịt, mực, con cái điêu hồng to tổ bố năm trên cái bếp ga, đĩa bún, chén nước mắm chấm, đãi rau, những đĩa đồ xào xung quanh vào một thùng bia 333 đặt trước mặt, một cảnh tượng hải hùng gì đó sắp xảy ra.

– Hế hế, mấy chú cứ bình tỉnh nhé – Tôi đưa ra quy luật.

Và…

– Cầm ly lên mấy bà, không uống bia được thì cũng cụng ly cho náo nhiệt chứ.

Và…

– 1,2,3…dzô

– Dzô

– Ken

– Ken

Tiếng va chạm ly vang lên làm cho âm thanh cái khung cảnh ấy vang dội khắp cái quán ấy, đám thư sinh chúng tôi đã bắt đầu chiến đấu với bia bọt, công nhận một điều mấy thằng này không nai tơ tý nào cả, thằng nào cũng uống có thể so sánh tửu lượng bằng hai thằng ông anh nhà tôi cả, cứ uống như uống nước nhìn mà lạnh xương sống chứ chẳng đùa. Tôi thì có phương châm cứ từ từ cháo nó cũng nhừ chứ làm nhanh một tý nằm tại “trận địa “thì mất mặt với dân tình.

– Rụp

Rụp

Lon thứ hai đã được mở, tôi thì còn để cái đường về với lại một tý còn chở em về, theo em lúc nãy nói là mai đi học qua rước vì xe đã gửi ở lại trường rồi nên tôi lãnh hai trách nhiệm cho buổi tối và buổi trưa mai đi học luôn. Không biết tại sao lúc này cứ em bảo cái gì đó là tôi không nghĩ ngợi gì cả gật đầu cái rụp ngay không biết có phải dại gái như dân tình đồn đoán không nữa. ^_^

Bọn nó uống như trâu uống nước lã, tôi cứ ăn, lâu lâu bọn nó để ý thì cầm ly lên uống một hơi, mà mỗi lần như thế thì một trăm phần trăm không ợ, đắng cả ruột chứ chẳng có đùa. Nhanh chóng tôi đã xử được hai lon và theo bọn nó nói thì mặt đã đỏ và”pháo “đã được nã vào “thành “

– Hế hế, chú Tâm học giỏi anh mời chú một ly – Thằng Đức xạo khai chiến.

– Ực…ực… – Một ly đã cạn.

– …

– Anh với chú một ly nào Tâm – Thằng Hùng đã uống nhiều nhưng mặt tỉnh như bưng ấy.

– Ực…ực – Một ly đã hết, lon thứ 5.

Tôi vừa cắm đầu xuống húp được một tý nước súp của nồi lẩu với mấy miếng mực thì…

– Anh em làm với tao một ly mầy – Đến lượt thằng Chung.

Đã “anh em “thì nó mời không lẻ không cạn với nó…kết quả lon thứ 6 ra đi và nó đang nằm trong bụng tôi…

– Uống ít thôi mấy ông ơi – Bà Trân lo lắng

– Hế hế, còn tỉnh này – Thằng Sang đã được huấn luyện rồi.

– Đừng có lo,chỉ sợ một tý Bạch Yến chở thằng Tâm thôi, hế hế – Thằng Khôi trêu em.

– Mình mời bạn một ly – Thằng Hùng đưa ly bia cho Bạch Yến.

Đám bọn nó mở một nụ cười có vẻ đầy ngụ ý và đây là cái bẫy đã được dựng sẵn dành cho con naitơ như tôi nhảy xuống với cái máu gọi là anh hùng rơm…

– Thằng Tâm kì quá không lẻ mầy để Bạch Yến uống – Thằng Khôi xô vai tôi.

Các bạn đã biết rồi chứ, lon thứ 6 đồng nghĩa tôi đã vượt qua giới hạn cho phép cho nên tinh thần đã lâng lâng để tận những tầng mây cao vút vút, xa xa.

– Mấy…ợ…chú…nói vậy…ợ…thì…ợ…anh không ngán – Tôi chợp lấy ly bia.

– Thế có phải không, hế hế – Thằng Hùng mãn nguyện.

– Kaka

– Haha

– Giỏi bây.

– Mấy ông tha cho ông Tâm đi – Bà Trân vang xin giùm

– Tha cho hắn đi – Bà Kiều Oanh cũng tiếng.

– Một tý hắn lếch mấy ông chịu đấy – Nhỏ Quỳnh kích động tôi.

– Tướng như hắn bò chứ lếch gì – Bà Huyền cũng đầy ngụ ý.

– Kaka.

– Mầy nhịn à Tâm – Thằng Chung biết điểm yếu của thằng bạn mình.

– Chơi luôn sợ gì ^_^ – Tôi còn tỉnh chưa say cho lắm nhưng tinh thần đã lâng lâng.

Thế là…

– Dzô

– Dzô

Lon thứ 10…kết bia thứ 3…

– Thôi…ợ…tao chạy…ợ – Tôi đầu hàng với bọn nó.

– Haha, thôi tha cho nó đi bọn mầy ơi – Thằng Chung biết thằng bạn chí cốt của mình thế nào.

Đầu óc đã quay cuồng cuộng, xoay như chóng chóng vì quán này là quán nhậu nên có những cái võng nằm ở các bờ hồ, tôi đã tia thấy nên chạy nhanh ra đó mà nằm, nói thật chứ tôi cũng không biết mình đi mấy hàng nữa, chân tay cứ bủn rủn như cọng bún thiêu vậy. Nhanh chóng vớ được cái võng, nằm xuống đã gì đâu, chợp mắt một tý…

Đang ngủ mơ thấy bị một thằng đó bóp toàn thân trên người, một cảm khó chịu gì đâu nên tôi đưa tay phủi lia phủi lịa,…

– Tổ cha để tao ngủ – Tôi nói.

– Cụ tổ mầy,ngồi yên té xe là vào bệnh viện đó.

– Cậu ta thế này rồi. – Giọng nói ngọt ngào của một người con gái.

– Qươ tay lia lịa này.

– Hihi, cố chịu tý nhé.

Tôi dần thiếp vào giấc ngủ sâu trong sự say của bia rượu, quả thật là một ngày đầy vui vẻ nhưng cũng mệt mỏi về thể xác khi bị chất cồn hành hạ…khò…khò…khò…

1h12’ Thứ hai ngày 19 tháng 9…tại cănphòng của một ngôi nhà êm ấm…

Một người con gái xinh đẹp mảnh mai đang ngồi bên cạnh chiếc giường đang có một người con trai ngủ vì say do uống quá nhiều bia trong khi năng lực của bạn thân lại rất ít. Người con gái ấy lấy một tấm chăn trong tủ đã cất từ lâu do người mẹ của mình đưa choàng ngang người con trai đang ngủ khò ấy, bỗng chợt nở một nụ cườixinh đẹp khi nhìn thấy bộ dạng khi ngủ của người con trai ấy.

Người con gái đó đã xác định được trái tim của mình như thế nào rồi không còn phủ nhận như lúc trước không có gì thắc mắc ở đây nữa, mọi chuyện đã quá rõ. Cô ta bước ra cái khoảng sân trên lầu do một tay mình trang trí, sắp xếp những chậu hoa đầy hương thơm tượng cho bản thân mình cùng với chiếc đàn Piano Yamaha U3H “huyền thoại “. Một khúc nhạc đã vang lên, khúc nhạc ấy diễn tả tất cả tâm trạng đang hiện hữu trong bản thân, tất cả những niềm vui đang có, có thể nói những ngón tay xinh xắn ấy tạo nên một khúc nhạc du dương làm say đắm trái tim của ai đó dù đang ngủ say…

Một khúc nhạc lắng đọng…

Sau khi đàn xong bản nhạc ấy, cô ta chạy vào phòng điều chỉnh lại nhiệt độ từ chiếc máy lạnh kia sợ anh ta sẽ ra mồ hôi hở những lỗ chân lông thì sáng sẽ bệnh, người con gái ấy lo lắng đến thế, sợ rằng nhiệt độ đêm khuya cũng ảnh hưởng một phần nào đó nhưng cuối cùng cũng tự đánh vào đầu mình cho rằng đang ngốc vì rằng căn phòng được xây theo cách khép kín còn gì…

Người con gái xinh đẹp ấy với chiếc áo trắng tinh khôi tượng trưng cho vẻ đẹp đầy tinh khiết và thuần khiết của cái tuổi ấy, một thiếu nữ Á Đông đầy kiều diễm. Từ mái tóc đến đôi môi, những hàng mi cong đen huyền ảo gợi cảm đến mức nào,…một người con gái ai cũng mong muốn có được cả nhưng người con trai kia không hề, không hề ham muốn sở hữu cái sắc đẹp trời phú của cô ta, đấy là nguyên nhân anh ta được lòng cô ta…Dù điều bạn làm rất nhỏ bé nhưng đối với người khác nó cực kì lớn…

Mới có 2h48 thôi mà người con gái ấy đã tất bật chạy xuống nhà bếp chuẩn bị bữa thức ăn sáng cho người con trai đang say khướt nằm trên phòng ngủ như chết ấy. Đây là lần thứ 2 người con gái ấy nấu ăn cho một người con trai ăn nhưng có lẽ người con trai ấy đặc biệt hơn người trước vì lẽ rằng đã dồn hết tất cả tâm tư tình cảm vào cái buổi thức ăn ấy…

Một điều gì đó ấm áp tràn ngập khắp căn nhà ấy…

Một điều gì đó đang thể hiện trên khuôn mặt xinh đẹp ấy…

Một giấc ngủ ngon, vô tình lại là sự rung động của một trái tim ai đó…

“Niềm tin là một sức mạnh có thể biến điều không thể thành có thể…”

Chap 66:

8 giờ 16 phút, thứ hai, ngày 19 tháng 9 năm 2005…tại đường…(cắt bỏ)…ngôi nhà cánh cổng màu xanh…

– Oầy… – Tôi bật ngồi dậy ngáp ngắn ngáp dài sau giấc ngủ ngon lành.

Đầu óc còn quay cuồng cuộn thấy mấy ông trời luôn dù cho căn phòng ấy khép kín với bên ngoài, tôi dụi mắt nhìn xung quanh thì phát hiện ra một điều cũng khá lý thú đó chính là căn phòng này không phải của mình và không nằm trong căn nhà của mình.Màu sơn ở bốn bên tứ phía căn phòng màu hồng nhạt trong có một cảm giác dễ chịu,chiếc giường tôi ngủ được phủ một tấm ga nệm màu trắng tinh khiết, gối nằm cũngthế nhưng lạ rằng có hai cái gối nằm chứ không phải một, xung quanh có một chiếc tủ đựng đồ bằng gỗ loáng bóng, cùng với một cái bàn có lẽ dùng để làm việctrong rất sang trọng, có một điều lạ lùng khác ở chỗ nhừng căn phòng khác là đó là một tấm màng màu trắng có lẽ phủ qua cánh cửa sổ. Tôi thấy lạ lùng chẳng biết nhà này của ai và hiện tại mình đang ở đâu, cũng tò mò tý đi lại vén bức màng đó ra.

Một thứ ánh sáng chói gọi vào khuôn mặt của tôi, theo phản xạ tự nhiên thì đôi mắt nhắm khít lại, tôi dần dần mở mắt ra thì kết quả biết rằng đó là hành lang nhưng được che bởi một tấm kính trong suốt, có lẽ đây là một căn nhà đầy sang trọng.

Tôi định quay lại cửa phòng mở ra để bước ra ngoài thì…

– Cạch – Tiếng mở cửa phòng vang lên.

Tôi quay mặt lại…

– Hihi, chào buổi sáng – Giọng nói ngọt ngào vang lên.

Tôi biết chắc chắn rằng người con gái đấy chính là ai, không thể nào sai lầm được dù mới quen nhau chưa đầy 3 tháng nhưng sự tự tin của mình vượt trội đến thế, không biết tại sao có một cảm giác đã biết người con gái ấy từ lâu lắm rồi chứ không phải mớiquen.

Không biết phải do tôi ngủ ở đấy từ đêm khuya qua đến giờ nên quen thuộc với mùi hương trong căn phòng này không nữa, một không khí lạnh lạnh vừa đủ giữ nhiệt cho cơ thể kèm theo là mùi hương thuần khiết tao nhã mà tôi đã được ngửi từ nơi em, người con gái xinh đẹp.

– Hihi, chào buổi sáng – Tôi quay lưng lại chào em, vì chắc chắn rằng người đó là Bạch Yến và mình đang ở nhà của em.

– Uống bia dở thế mà cũng uống, hihi – Em nghiêng đầu dễ thương nhìn tôi.

Mái tóc dài đen huyền ảo rớt về phía em nghiêng, bờ vai mảnh mai đầy mong manh giữ lấy những sợi tóc ấy, tô đậm lên nét xinh đẹp kiều diễm của em…một nét đẹp của tạo hóa,nét đẹp thuần khiết của thiên nhiên ban tặng. Em mặc một chiếc váy liền màu hồng nhạt trong rất xinh xắn, tóc thì xõa xuống không có cột theo kiểu đuôi gà như mọi khi mặc áo dài. Trong rất xinh đẹp. Những ánh sáng ban mai chiếu rọi khắp căn phòng ấy, những tiếng gió thổi qua cành cây xào xạt, những tiếng hối hả của xe cộ ở ngoài đường cùng với tiếng chim hót líu lo trên những cành cây kèm với hương hoa thuần khiết và em là có thể ví như một đóa hoa muôn sắc thì khuôn cảnh mà tôi đang được ngắm nhìn không khác gì nơi trốn tiên phàm.

Trên tay có một tô cháo đang nghi ngút làn khói, tay kia là một ly nước, tôi đã thấy một lát gừng và một lá chanh, chắc chắn rằng nước chanh, bấy giờ tôi cũng mới phát hiện một điều là lúc tối mình đi chơi mặc quần Jean ngã màu đen với chiếc áo sơ mi sọc đen em tặng mà bây giờ trên người đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi với chiếc quần tây màu đen trong rất quý phái, chắc chắn rằng đồ này trong nhà em nhưng không biết là ai mặc cho tôi thôi.

– Ăn cháo đi cậu- Em để tô cháo với ly nước ở chiếc bàn mà tôi cho là để làm việc.

– Hihi, cảm ơn, mà sao tớ lại ở đây – Tôi gãi đầu với cái mặt ngu ngu ngáo ngáo.

– Uống bia nhiều quá say, Như bảo đưa cậu về nhà sợ bi mắng nên Chung với tớ đưa cậu về đây,Chung thay đồ cho cậu đấy. – Em nhẹ nhàng ngồi xuống nói.

– Hihi, ngại quá làm phiền cậu – Tôi gãi đầu.

– Có gì đâu ngốc à, ăn cháo rồi uống nước chanh tươi vào cho giã độ cồn trong người, một tý đi học rồi. – Em nhăn mặt với một thằng như tôi.

– À,…nhà vệ sinh kia kìa – Em chỉ một cái cánh cửa thì ra đó là nhà vệ sinh.

Công nhận nhà này giàu thật, trong phòng cũng có một nhà vệ sinh riêng giống nhà tôi nhưng nó tiện nghi hơn nhiều, sạch sẽ, gọn gàng ngăn nắp nửa, khỏi nói con gái mà.

Tôi rửa mặt sạch sẽ chạy nhanh ra phòng thì thấy người con gái ấy đang lay hoay xếp chăn gối,nhìn từ phía sau chỉ muốn nhảy đến mà ôm lấy, từ phía sau em cũng đẹp lạ thường với thân hình đầy mảnh mai. Một người con gái hiếm thấy, xinh đẹp, tài giỏi.

Tôi lấy chiếc khăn mà em đã treo ngay cái chốt của cánh cửa, hiểu ý nên chợp lấy lau mặt, thấy chiếc gương ở tủ tôi chạy lại soi, nhìn trong gương mình đã trưởng thành rất nhiều, dáng vẻ của một thanh niên 16 tuổi, bảnh trai hôm bao giờ hết đặc biệt là khoác lên người bộ đồ này. Tôi cũng nhìn thấy em, một khung cảnh nếu người xa lạ nhìn vào đoán chắc đây là một cặp vợ chồng mới cưới mà còn là một cặp vợ chồng hạnh phúc với nhau.

Trong người tôi có một cảm giác gì đó sung sướng như được thỏa mãn một nhu cầu gì đó, tôi cảm thấy mình hạnh phúc hơn bao giờ hết, không khí trong lành, mùi hương hoa tao nhã lan tỏa khắp căn phòng.

Một buổi sáng tinh mơ…

Em ngồi trên nệm để hai tay lên chân dũi thẳng ra nhìn tôi đang ngồi chỗ chiếc bàn ấy đang ăn từng muỗng cháo ngon lành do em nấu, cháo hình như có bỏ tiêu nên có vị cay cay và nóng xòe, mất rất nhiều thời gian để làm cho nó nguội mới ăn được, công nhận cháo em nấu ngon thật, đúng với hương vị của tôi không sai một tý nào.

– Hihi, giỏi quá ta, uống hết đi nước đi nè – Em bước lại gần cầm ly nước đưa cho tôi.

Tôi nghe lời em như thể gì ấy, cầm ly nước uống một hơi hết trơn luôn, công nhận mát của người,tuy vị chua của chanh với vị cay của gừng nó sao sao ấy nhưng thôi người đẹp kêu thế nào thì làm thế đấy dù gì trong những truyện như thế này họ giỏi hơn mình biết bao nhiêu, nữ công gia chánh mà, ít có nam công gia chánh lắm nhễ^_^.

Tôi định bước ra về để còn đi học thì…

– Cậu cứ ở đây đi, bài soạn lúc tối Như có đưa cho tớ, tớ soạn hết rồi, còn bài tập cũng làm xong, cặp vở, đồ của cậu ở dưới nhà, hihi – Em làm hơn con sâu ở trong bụng tôi.

Khỏi phải nói với người con gái này, đoán được những gì trong đầu tôi đang suy nghĩ như thánh vậy, chẳng chẳng kém tý nào, khâm phục thật đấy. Hai đứa ngồi nói chuyện với nhau lâu lâu thật lâu luôn chứ chẳng đùa, nào là chuyện nam tào bắc đẩu gì đó đó, mười vạn câu hỏi cũng được tôi đem ra sử dụng nói chung lần này bài nhạc không lời bị vứt đi đầu đường xóm chợ nên không vang lên. Nói chuyện với em tôi phải nói là không lại, em vừa nói mà kèm theo những cử chỉ đáng yêu gì đâu thì làm sao mà chịu nổi, con gái gì đâu, xinh đẹp quá nhễ.

Đến 11h giờ đám bạn của tôi đã xuất hiện ở nhà em, người đi mở cửa là tôi do Bạch Yến đi tắm rồi, nếu mà tôi cũng mất tích theo luôn chắc chắn rằng sẽ có một chuyện lớn xảy ra chứ chẳng đùa.

– Hế hế, ngủ ngon không chú – Thằng Tùng dẫn xe vào cặp cổ tôi.

– Ngon lắm chú à.

– Đậu xanh nhà mầy, mầy ngủ ngon còn tao phải dốc tổ với bố mầy, nợ tao đấy – Thằng Chung lên tiếng

– Kaka, tửu lượng chú kém thế – thằng Sang vênh mặt.

– Thua thằng em nhà tao – Thằng Đức xạo cũng chạy ngược lên đây.

– Mẹ, mới kết thứ 3 đã đứt rồi, bọn tao ở lại làm thêm hai kết và kết quả là cả bọn sạch tiền,hố hố, nhớ trả nợ mầy nhé – thằng Hùng báo cáo tình hình

– Vào nhà uống nước đi tụi mầy, mấy đứa con gái đâu?

– Đi chợ mua gì đó cho thầy ấy.

– Một tý có mặt bây giờ mầy khỏi lo

– Bạch Yến đâu? – thằng Khôi đen chỉ biết nghĩ đến gái

– Ờ Bạch Yến đâu mầy

– Mầy làm gì chưa?

Mẹ mầy làm gì rồi tao sống chết với mầy?

– Cụ tổ bọn bây làm gì ghê thế, tao có làm gì đâu chỉ là ngủ nhờ thôi mấy thằng cờ hó.

– Hế hế anh em tốt là phải ăn cà rốt chú à.

– Cà pháo thì có.

– Thôi vào nhà đi.

Tôi làm giống một ông chủ trong căn nhà của Bạch Yến, chạy ra phía sau tủ lạnh lấy những lon nước ngọt, rồi thuần thục lấy những cái ly thủy tinh trong suốt lấy đá trong tủ bỏ vào làm như đã quen thuộc với địa thế ở nơi này, một cảm giác gì đó giống như căn nhà này cũng là của mình vậy.

Đang lay hoay thì nghe tiếng của mấy cô nương ở phía trước cổng, tôi kêu thằng Sang ra mở cổng giùm, thế là làm thêm mấy ly nước đá nữa. Tự nhiên ở đâu đó có một mùi hương hoa thuần khiết của em đang thoang thoảng quanh mình, quay mặt lại thì thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng sau lừng nhìn mình, người con gái ấy khoác lên mình bộ áo dài truyền thống của đất nước Việt Nam, trong em rất thích hợp để mặc bộ áo dài đấy,thân hình phải nói là chuẩn trên từng nét. Hôm nay Bạch Yến không cột tóc đuôi gà nữa, em lấy một cái kẹp ngang cái đuôi phía sau tóc rồi phấn trước thì lấy một cái kẹp nhỏ vén mái lên, nhìn trong lạ nhưng cũng xinh đẹp lắm chứ,không kém phần kiểu tóc đuôi gà. Người đẹp thì làm dù có làm gì cũng không mất đi vẻ đẹp ấy.

Em nở nụ cười ngọt ngào làm chết mê chết mệt thằng con trai đang đứng ấy, tôi bỗng đứng hình với người con gái ấy, đẹp gì mà đẹp kinh khủng…

– Hihi, ngốc à, đi thay đồ đi, để đó cho tớ. – Em che miệng cười khúc khích.

Tôi chẳng biết làm thế nào không thể rời mắt khỏi người con gái ấy chỉ muốn chạy đến ôm một cái nhưng không làm được vì biết rằng đó là một sự ham muốn đối với một người con gái kiều diễm như thế. Tôi vào tắm thì thấy bộ đồ của mình đã ủi thẳng, trắng tinh khôi, nhanh chóng mặc bộ đồ ấy vào. Bước ra khỏi nhà với dáng vẻ bảnh bao của một thằng con trai chứ không phải đẹp trai như những hot boy, không thấy em ở đâu hết mà nghe tiếng nói rộn rã ở nhà trước tôi chạy lên thì thấy mọi gương mặt của những người bạn thân đang có trừ Bạch Mai và Như thôi. Bọn tôi đèo nhau lên trường và người chở em không ai khác chính là tôi, lúc ở nhà chắc nói chuyện nhiều quá rồi nên bây giờ chẳng có chuyện gì để nói.

Tôi chở em trên con đường Lý Tự Trọng con đường mà chẳng biết có bao nhiêu kỷ niệm ở tuổi thời áo trắng tinh khôi nữa, một tuổi thơ đầy hồn nhiên nhưng cũng đầy dữ dội.Những dãy ghế đá đặt ở dưới những tán cây phượng tạo nên một không khí mát mẻ ở đó, nhìn hình bóng của những bông hoa đỏ rực cũng soi rọi xuống mặt đất. Tiếng xé gió vù vù bên tai do xe chạy kèm thêm mùi hương đầy thuần khiết tỏa ra từ em làm cho tôi cảm thấy dễ chịu hơn bao giờ hết. Trái tim của tôi với những nhịp đập rối loạn đâu đó, cũng có lúc mất đi những nhịp đập thường có của một trái tim khi ở bên cạnh em người con gái xinh đẹp, một người mang đến cái cảm giác đầy kì lạ. Từ hương hoa đến với căn phòng tôi đã ngủ, nơi mà thoang thoảng những mùi hương như thế, mùi hương tao nhã thuần khiết, tôi ưa thích cái mùi hương ấy.

Giọng nói đầy ngọt ngào…

Hương hoa tinh khiết…

Những nốt nhạc được tạo ra từ những ngón tay xinh xắn…

Mang đến nhiều cảm xúc khó diễn tả thành lời…

Cứ tưởng mình đang ở trốn tiên phàm…

Cứ ngỡ rằng em là một nàng tiên…

Đầy xinh đẹp và quyến rũ…

All of me…

Và…

Một bản nhạc không lời,…

Tôi chợt nhớ đến cái câu hỏi mà em biết không trả lời và trong đầu của mình có những điều khó diễn tả về người con gái ấy…

Tại sao em biết lại không trả lời?

Tại sao phải để một thằng đầy ngu ngốc như tôi suy nghĩ chứ?

Em xinh đẹp thật đấy nhưng đầy khó hiểu…

Đối với tôi em là một ẩn số…

Một ẩn số khó giải đáp…

Cần rất nhiều thời gian…

Chap 67:

Ngày hôm đấy đến trường cũng không có gì đặc biệt cho lắm nhưng chuyện đặc sắc thì rất nhiều,khốn nạn thật…

Bọn tôi đi đến trường đã đánh trống vào mười phút đầu giờ để cho các lớp truy bài rồi, các bạn biết rồi đấy mỗi lần nắng nóng thế này các lớp phải chuẩn bị cho mỗi người một cái quạt bằng giấy, tôi với đám bạn đi ngang lớp 10C4 không biết do may mắn hay sao từ đâu một cái nang quạt làm bằng trúc bay cái vèo ra. Địa điểm tiếp xúc không phải chỗ nào khác chính cái mặt của tôi, bực kinh khủng nhưng người ném cái quạt là một đứa con gái với lại đang đi với người đẹp nên không trách, rất tiếc phải nhận một vết trầy xước trên mặt, mất đi vẻ đẹp trai rồi.

Bước đến lớp thì đã thấy giặc chờ sẵn như mỗi ngày nhưng chúng đứng ở hành lang dưa vào cái thanh rào chứ không dám bước vào lớp, từ ngày bọn chúng biết lớp này có 3 nữ sinh xinh đẹp thì khu vực này cũng ồn ào hơn bao giờ hết, miễn tôi nhảy mũi là có người biết. Nó khổ đến thế.

Như và Bạch Mai đã ngồi yên vị trí, khuôn mặt lạnh lùng của hai người họ không có gì thay đổi cả. Bạch Yến để cặp xuống rồi đi đâu đấy, tôi nhảy lên chỗ em để hỏi tình hình ở nHà sau cái đêm hôm qua.

– Hihi, chào – Tôi cười xã giao.

– Hì, hì – Em nhe răng cười có vẻ đang cố gắng.

– Gì thế?

– Không gì – Ngắn gọn, xúc tích vê lờ.

– Lúc tối bố với mẹ tớ có nói gì không?

– Không.

– Ờ

– …

– …

Ngộ kinh khủng mọi bữa là em nhảy vào bắt chuyện để nói rồi hôm nay trời nắng hay sao mà hiền lành kinh khủng thế nhỉ, tôi cũng bó tay đành bước về chỗ ngồi tám chuyện với mấy đứa bạn. Chủ đề cũng xung quanh cuộc chiến oai hùng lúc tối thôi và tôi là nạn nhân để làm trò cười, khổ hết chỗ nói…

Tiết toán trôi qua nhanh chóng với màn trình diễn của tôi cùng 2 bài tập cực khó…

Tiết anh văn lại đến và…

– Nguyễn Minh Tâm lên trả bài. – Giọng nói đáng ghét vang lên.

Tôi úp mặt xuống định ngủ nhưng khi nghe câu nói ấy giật cả mình, kì này xong rồi, thê thảm thật rồi, lếch thân mình lên bảng. Lên đến nơi ông thầy có vẻ một cái gì đó đắc ý lắm,tôi đứng nhìn xuống dưới bắt gặp những ánh mắt đầy ái ngại của đám bạn, ông thầy trên này cứ liên tiếp nói xí xô xí xào tôi có biết cái đệch gì đâu. Kết quả sau hai câu hỏi trả lời không được ôm tập về chỗ ngồi với hột vịt to bự đủ ăn một bữa đấy chứ chẳng đùa…

Buổi tối tại bữa cơm gia đình hôm đó…

– RẦM

– HỌC VỚI HÀNH VẬY ĐÓ HẢ? – Bố quát to.

Không ngờ thầy chủ nhiệm đã nghe được tin đầu tuần tên tôi nằm một đóng trong sổ đầu bài và quyết định gọi điện về phụ huynh báo cáo tình học tập và kết quả đấy…

– Dạ… – Tôi thì luôn bị bố áp đảo.

– KHÔNG ĐI ĐÂU CHƠI HẾT – Bố nhìn thẳng mặt tôi.

– Dạ…

– 2 Tháng ở nhà học bài anh văn không đi đâu cả, Như dạy cho con – Bố đổi giọng nhẹ nhàng khi nhắc đến em.

– ÔI CÁI ĐỆCH – Tôi lại ngốc đầu dậy với câu nói vừa rồi.

Bản án được tuyên và thi hành ngay lập tức, kì này hết khổ rồi mà chuyển qua điên luôn chứ chẳng đùa, 2 tháng bắt tôi ở nhà đi đi lại lại chẳng khác gì ở trong tù…

– Trời ơi đất hỡi ông có mắt mà nhìn đi nè, sau tôi khổ thế – Tôi bước lên sân thượng nhìn những vì sao.

Kì này đi đứt luôn rồi, ngày mai toàn những môn xã hội nên tôi lấy tập ra học chứ chẳng may tên cúng cơm ở trên sổ đầu bài nữa thì nguy to, có khi bị cấm hết 1 năm luôn chứ chẳng đùa. Nói gì nói khi người bố đã đưa ra mức án như thế thì tôi chỉ biết tuân lệnh chứ chẳng dám cãi, cãi có khi gấp đôi mức hình phạt tạm thời.

TRỜI ƠI LÀ TRỜI…

Tối hôm sau khi bản án được thi hành, tại căn phòng…

– Học công thức hiện tại đơn trước nhé – Em cầm tập sang phòng tôi.

Chán ngẩm với mấy cái công thức gì mà chủ từ, động từ rồi túc từ chán kinh khủng luôn ấy, em giảng thao thao bất tiệt còn tôi thì…khò…khò…khò…Báo hại hôm sau bố với mẹ chẳng ai cho tiền kết quả đi học không có một đồng bạc dính túi khổ hết chỗ nói, đi uống một ly nước mía 3 ngàn thằng Chung cũng trả luôn, tiền xe có năm trăm đồng nó cũng ra trả, phải mà đám bạn kia biết chuyện này chắc tụi nó ôm bụng mà cười với thẳng bạn oai hùng như chúa tể bây giờ bị nhốt như con mèo.

Tôi chán ngẩm với cái màn bị nhốt ở nhà nên tận dụng hết thời gian của buổi chiều ít ỏi sau giờ đi học để đi chơi với đám bạn của mình, hôm thì đi ăn chè, hôm thì đi ăn bánh lọt, ngày thì đi tắm biển ôi thôi đủ thứ cả. Một hôm bọn nó định đến nhà xin giúp tôi nhưng chắc rằng không thành công nên kế hoạch bị phá sản.

Thấm thoát đã một tuần trôi qua những gì em dạy cho tôi thì nó đi từ lỗ tai bên này đi qua bên kia sạch sành sanh chứ còn gì nữa đâu, môn gì học cũng vào chứ anh văn thì gọi bằng cụ rồi. Hình như bố đã quên cái bản án ấy nên tôi cũng rong ruổi đi chơi vào những buổi tối, cảm giác ra ngoài khuây khỏa hơn trong nhà rất nhiều.

Tháng 9 cũng nhanh chóng kết thúc với những kì tích của lớp 10A3 như là đứng đầu trường về cái cuộc thi đã tham gia và đầu tháng mười, một sự kiện đã diễn ra làm cho cái tuổi học sinh ngây thơ ngỗ nghịch của chúng tôi cầm thêm màu sắc, một cái sự kiện mà tôi mong đợi, mong đợi rằng mình sẽ tỏa sang ở đấu trường này…Tôi có thành công hay gặp rắc rối ở sự kiện này…

16 giờ 53 phút Thứ 7 Ngày 1 tháng 10,tại lớp 10A3 trường THPT PCT…

– Hội Đồng sư phạm nhà trường quyết định chính thức khai mạc vòng loại của giải bóng đá trường vào chủ nhật ngày 9 tháng 10, tại sân bóng của trường. Lớp mình thành lập ra hai đội một nam một nữ với số lượng 11 người tham gia giải đấu. – Thầy Khánh cầm trên tay cái công văn chỉ đạo về giải đấu.

Không khí lớp trả nên ồn ào hơn bao giờ hết…

– Ốh yes…

– Quá đỉnh.

– Hế hế, đá bóng – tôi nghe đến đây là mừng.

– Có nữ tham dự nữa cơ.

– Dự là rất kịch tính.

– Thầy ơi! em đâu có biết đá – Bà Huyền đứng lên có ý kiến.

– …

– …

– Các em im lặng, trước tiên lớp chọn ra 11 bạn nam tham dự giải trước đi.

– Em thầy – Một thằng nhãi trong lớp nằm phe kia đưa tay.

– Em là cầu thủ sáng giá đây thầy – Thằng Chung chém gió kinh khủng, nó có biết đá cái đệch gì đâu.

– …

Các thành viên nam của lớp đang tự sướng để giành suất tham dự đội hình chính thức để trổ tài, tôi thì cứ điềm tỉnh mà ngồi về ai cũng biết tài năng chơi bóng thần thánh của mình, khỏi đưa tay cũng được tham dự, ngồi làm giá tý.

– Các em giữ trật tự, nhanh mình còn về nào, ai thật sự biết đá.

Khỏi phải nói lớp tôi hình như thằng con trai nào cũng tham dự chỉ có một số ít thằng gọi là hơi nữ tính một tý thì ở ngoài cuộc nên danh sách cũng được bọn con gái thay mặt những thằng con trai chốt lại: Chung, Tùng, Hùng, Sang, Khôi, Đức, Tôi, Dương, Kiệt, Anh, Mạnh.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ
Uống nước nhớ…
Thần Thoại Hy Lạp
Nhầm lẫn tai hại
Để sếp phát biểu trước