Người ta nói không sai mà khi có bia vào thì con người ta dễ mở miệng và tự nhiên hơn bao giờ hết.
– Con mời chú – Tôi bắt đầu mở màn khúc nhạc “mời “.
– Dzô con 100%.
– ực…ực – Cả hai uống như trâu uống nước lã.
– Haha, tốt
– Con kính bác- đến lượt anh hai và anh ba.
– ực…ực – Hai người họ tửu lượng lúc bây giờ hơn tôi xa.
Uống mới hai lon thì tôi nhận ra chuẩn bị thăng thiên, khúc nhạc: “con kính bác “, “Bác mời con “…được vang lên. Bên kia chí tuyến ba người phụ nữ họ đang vui vẻ nhưng phải công nhận một đều rằng họ ai cũng xinh đẹp, tài giỏi trong việc nữ công gia tránh, tôi phải khâm phục đến bây giờ. Mẫu thân thì xinh đẹp, hài hòa, chân thật; bác gái thì xinh tươi, tinh tế ; Như chắc thừa hưởng sắc đẹp của tuổi thanh xuân nên có phần hơn, dịu dàng, đằm thắm. Có thể nói cả ba đều được tạo hóa ưu ái không giống như thằng con trai như tôi, nhiều khi tuổi thân ghê.
Thật sự hôm đó Như nấu ăn phải gọi là tuyệt vời ông mặt trời, bò kho mang chính nghĩa là cay cay, thịt bò mềm, không nồng mùi ngũ vị hương, súp cua thì như tan trong miệng, nó giống như một dòng suối, chả giò thì sự kếp hợp của khoai môn thịt ba rọi, đậu rất tinh tế, mềm mại, giòn, còn nước chấm khỏi chê. Nếu có nghèo khó cho tôi một chén nước mắm đó ăn với con thì cũng chịu, ngon khỏi nói. Sau này tôi chết mê với món ca- ri gà.
Đó giờ tôi cứ nghĩ những người con gái vừa xinh đẹp, vừa tai năng, giỏi như thế này thì chỉ có trong trí tưởng tượng nào ngờ bây giờ mới thấy, không phải một người là mẹ mà đến hai và không lâu sau đó có thêm một người nói. Tôi nhớ lúc đó không có chiến tranh gì cả, nên chẳng có việc tỵ nạn từ nước ngoài, không biết họ từ đâu đến, đến với nhiệm vụ gì mà ồ ạt thế kia hay tại cái năm đó “hoa “nở nhỉ?
– Này, súp cua ăn hết chén đó. – Múc cho tôi một chén đầy nước súp và thịt cua.
– Này, ăn gà chiên đi chứ, không sao đó – Gấp cho tôi không qua kèm theo trêu.
– Này, chả giò nè – Như gói rau ở ngoài, chả giò ở trong rồi bỏ vào chén của tôi.
Đến cái món ấy tôi mới ngẩn mặt lên định cho cuốn chả giò em vừa gói vào miệng thì thấy không khí lúc này im lặng hẳn, mọi người như dừng hoạt động, tôi cũng không cắn cuốn chả giò luôn chỉ đưa mắt nhìn xung quanh. Mọi người nhìn tôi với Như giống sinh vật lạ từ trên trời rơi xuống để phát hiện một nghi vấn nào đó. Sau này tôi mới biết một điều con gái gấp đồ ăn cho con trai là một chuyện rất cần được quan tâm ^_^
Và “cuộc chiến “được châm ngòi bằng chú Hùng:
– Úi chà, ngạc nhiên chưa kìa, con gái bố gấp, múc đồ ăn cho con trai kìa – chú Hùng nhìn em bằng ánh mắt vui vẻ rồi cười to nhìn sang tôi nói.
Tự nhiên chú Hùng nói ra làm cho tôi cảm thấy lạnh lạnh ở sống lưng và rồi…
– Ba này – Như nói một cách nhỏ nhẹ giống kháng cự yếu ớt.
Tôi nhìn qua thì thấy đôi gò má của em đang ửng hồng, dự là có chuyện.
– Haha – Bố cũng cười to
– Lần đầu mẹ thấy đó – Bác gái nháy mắt tinh nghịch không kém teen với Như.
– Em có phúc đấy – Anh hai cũng tham gia cuộc chiến
– Huynh bái phục hiền đệ – Anh ba bơm đểu.
– …
– …
Những câu nói đầy ngụ ý vang lên làm cho hai đứa cảm thấy có chút gì đó nhột nhột, ngại ngại, chẳng dám lên tiếng kháng cự nữa nếu muốn làm trò cười tiếp, hên mẫu thân luôn thả phao cứu vớt đúng lúc:
– Thôi, đừng chọc hai đứa nữa, để nó ăn – Mẫu thân tuy cứu vớt nhưng nhìn tôi cười một cách nguy hiểm.
Dù có ngu cỡ nào đi nữa tôi cũng biết mọi người đang “hiểu nhầm “giữa hai đứa, suốt từ lúc đó em ấy chỉ úp mặt xuống mà ăn không dám nói gì cả, đôi gò má kia ửng hồng nhìn trong dễ phương phết. Theo suy nghĩ cỉa mình thì con gái xinh đẹp lúc ngại, vì lúc đó đôi gò má ửng hồng lên, cao thêm tý nào đó, đôi mắt long lanh, không có một chút gì đó gọi là lừa dối.
– 1…2…3 dzô
– Haha, Như nó thế đấy – Chú Hùng nhìn thằng con trai đầy nghi vấn mà nói đầy ngụ ý.
– Dạ – Tôi đáp
– Chú chưa từng nghe nói về người con trai nào được nó gấp thức ăn, cũng lần đầu bác thấy nó GẤP ĐỒ ĂN CHO CON TRAI – Chú vừa nói đến 6 chữ cuối thì nhấn mạnh
– Dạ – Tôi chỉ biết gật gù dạ vì biết mọi người đang hiểu nhầm giải thích vào lúc đó chỉ bằng không.
Thế là bốn người cứ luân phiên nhau cạn rồi cạn, một thùng rồi đến hai thùng, đến thùng thứ hai thì anh hai, anh ba đã không chịu nổi xin lên phòng nói gì đến tôi, thấy thời cơ đã đến định chạy luôn vì lúc đó đã thăng rồi, tửu lượng không cao cho mấy nhưng…
– T ở lại chơi với Bác con – Bố hạ lệnh, phận làm con nên chấp nhận vậy.
– Dạ
Thế là trên bàn lúc này còn lại ba người, hai tiền bối và một hậu bối, dưới bàn thì toàn lon bia cùng hai thùng heniken để sẵn.
– Dzô
– ực…ợ…ực
– Con nhận lớp rồi hả T – Bố hỏi về chuyện học hành
– Dạ, 10A3 ạ
– Như có chung lớp con không – Chú Hùng hỏi.
– Dạ có ạ.
Dù say nhưng vẫn giữ được lễ phép chứ không như mấy người kia khi say vào lớn nhỏ gì cũng mầy mầy tao tao ^^. Lúc đi về Tây Nam Bộ đi đám cưới cùng tụi bạn, hai bố con kia say rồi nên xưng hồ mấy tao luôn, bó tay.
– Chú không biết sao nữa, chú định cho nó vào trường Amsterdam mà nói không có chịu cứ khăn khăn đòi về đây – Chú Hùng có vẻ cũng không hiểu lý do của con gái mình.
Tôi ậm ừ cho qua sợ mất niềm vui của bác.
– Thật sự làm phiền anh và gia đình quá
– Mình là anh em mà, hehe
– Ừ, haha – Hai người đó vỗ vai nhau rồi cười.
Rộn ràng tiếng cười nói…
– Haizz, mới có ba thùng, T tiếp con – Bố nhìn thùng bia đang gần hết.
– ợ…con xin bố…con…ợ…sai…rồi…con…ợ…xin phép ạ – Tôi cố gắng nói cho hết câu rồi định chạy vớt lên phòng chứ ngồi đó một tý khiêng xác về luôn chứ chẳng đùa.
– Thôi, cho nó nghĩ đi anh – Chú Hùng cứu tôi.
Tôi mừng quýnh lên, ba chân bốn cẳng chạy lên phòng nói chạy chứ lúc đó đi còn không vững ấy, lạng qua lạng lại, tôi mở cửa phòng chui vào nằm xuống…khò…khò…khò
Ở đâu đó
– Đệch vào nhằm phòng rồi nhóc ạ – ổng đang gato với tôi ^^.
Khi con người ta say rồi thì đâu biết chuyện gì, đấy là một điểm chết người ^_^ mà sang hôm sau…
…
7h05 (theo nhật kí của Như)
Một tiếng đàn du dương vang lên trong phòng, một đoạn nhạc không lời vang lên, vì đây là nhạc không lời nên chỉ nghe được tiếng đàn thôi. Tiếng đàn lúc nào cũng thể hiện một niềm vui vô bờ bến, cảm giác cho người nghe vui gì đâu, tiếng nhạc nhẹ nhàng, lắng dịu không hối thúc.
Trong một buổi sang tinh mơ, bên ngoài một căn phòng cửa sổ được mở ra, hàng cây xanh đung đưa theo gió biển thổi vào, tiếng chim hót líu lo, bên trong căn phòng có một chàng trai đang nằm ngủ trên chiếc giường của người cô gái ấy, phía trước cạnh cửa sổ là một cô gái xinh đẹp mặc váy như mọi ngày, chiếc váy liền màu kem, giữa lưng có một sở dây thắt màu hồng. Cô gái ngồi bên cạnh chiếc đàn piano. Từng ngón tay mảnh mai đang thướt tha lướt trên những phím đàn đen trắng, tạo nên một khúc nhạc sâu lắng như kèm theo là nổi niềm vui vẻ khó tả được. Tất cả cảm xúc của cô gái ấy đều dồn vào bản nhạc mình đang thể hiện. Bên ngoài với bên trong kết hợp với nhau tạo nên một khúc nhạc du dương, nhẹ nhàng đầy ấm áp, một sự hài hòa tuyệt đỉnh. Bản nhạc Lotus Fower. Tiếng đàn hồn nhiên, tươi vui, đúng là bản nhạc dành cho buổi sang, lây động lòng người.
– Oài… – Tôi vun vai ngáp dài, đầu hơi choáng vì chầu bia lúc tối.
Bản nhạc dần dần nhỏ lại và kết thúc, tôi đưa mắt nhìn qua khung cửa sổ lúc đó rất bất ngờ với dáng một người con gái kiều diễm quen thuộc, bản nhạc đó trong lúc ngủ tôi đã nghe chính xuất phát từ nơi đó.
Và rồi…
Chap 32:
– ÔI CÁI ĐỆCH, sao mình lại ở phòng Như – Điếng cả người, nhanh chóng tôi nhìn lên người mình xem…còn gì không ^_^.
– Hên quả, đầy đủ – Sau khi xem xét thì phát hiện mình không làm gì người ta thì thôi…chứ ai thèm, lo xa.
Tôi định hỏi Như thì em quay mặt lại:
– Chào buổi sáng…hihi – Như nghiêng đầu chào tinh nghịch.
– Ồ, ngày mới vui vẻ – Tôi chúc lại và định mở miệng ra hỏi thì…
– Lúc tối làm gì qua phòng tớ – Như nhăn mặt cong mũi lại trong giống con heo, dễ thương phết.
– Ơ… – Tôi điếng người vì tự mình mò lếch qua phòng nữ nhi
– Tớ…tớ…xin lỗi- Tôi bối rối xin lỗi.
– Hihi, coi kìa, không có gì đâu – Như nói nhỏ nhẹ.
Tôi định mở miệng hỏi tối qua cậu ngủ đâu thì…
– Tối qua tớ ngủ với mẹ – Như giống một con sâu trong bụng tôi – Này, đơ người ra đó làm gì đi vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sang.
– À…ừ…mà cậu chơi bản nhạc vừa rồi là gì thế? – Tôi muốn biết về bản nhạc nhẹ nhàng êm ái vừa rồi.
– … – Em ngồi dậy không nói
– Sao thế? – Tôi ngạc nhiên.
– Bí mật sẽ giúp con người trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết. – Em nheo mắt rồi nói.
– Ơ… – Tôi chỉ biết nói được một chữ trong bản chữ cái.
– Quá quyến rũ thế kia còn gì nữa – Tôi ngu ngơ không hiểu con gái thích làm con trai tò mò.
Sau một hồi trở về phòng lại thấy mộc nhân thung quen thuộc, “người bạn “của tôi, thế là đứng đùa giỡn với nó một tý cho ra mồ hôi cơ thể để giảm một phần nhứt đầu của bia gây ra rồi hẳn đi tắm. Thấy đủ ấm cơ thể để đi tắm, tôi bước vào nhà tắm làm việc cần làm. Cảm thấy trong người thoải mái gì đâu, mát mẻ. Chắc là một ngày tốt lành đây.
Tôi nhanh chóng chạy xuống nhà để ăn sáng theo lời dặn nhưng xuống phòng khách thì đã không thấy ai, nghĩ thầm là ở dưới bếp nhưng…
– Ủa, nhà đi đâu hết rồi – Tôi bước xuống chỉ thấy người con gái xinh đẹp kia đang đeo tạp giề nấu gì đấy.
– Anh P và G đi học rồi, bó mẹ tớ về, bố mẹ cậu đi làm – Như quay mặt lại nói.
– Ồ, chết – Tôi hét lên.
– Gì? – Em đưa bộ mặt không hiểu.
– Quên chào hai bác – Lúc đó tôi không thể ngốc hơn được nữa vì đã hết cỡ rồi.
– Trời ơi… – Như vỗ tay lên trán vì sự ngây thơ…không sao đâu, ăn tý cơm chiên đi này.
Em đưa cho tôi đĩa cơm gà và tô súp.
– Này, ăn đi
Tôi tự nhiên như một thằng điên vừa mới trốn viện, ăn được một tý thì thấy no quá.
– Không ngon hả- Như nghiêng đâu hỏi.
– Đâu có, cậu nấu ngon lắm, tại lúc tối uống bia còn no với hơi nhứt đầu – Tôi kể tình trạng “bệnh ” của mình ra.
– Ăn tý súp đi- Như nói rồi quay lại tủ lạnh lấy thứ gì đó màu vàng nhạt ở dạng lỏng, thấy em rót ra ly rồi lay hoay bỏ đá và đem lại cho tôi.
– Này, uống đi, giải một lượng cồn trong người đó.
– Cái gì thế, có thuốc độc không? – Tôi nhìn ly nước ra vẻ nghi ngờ để trêu em nhưng cũng cầm lấy.
– Ực… – Em giành lấy ly nước rồi từ từ đưa vào đôi môi mỏng hồng xinh kia uống cho tôi xem.
Tự nhiên cảm thấy hơi quá đáng, công sức của người ta mà trêu thế…
– Thôi biết rồi – Giật lấy ly nước
– Xí…Như huýt dài.
Tôi cầm ly nước uống một hơi hết luôn thì ra đó là nước mía, ngọt lịnh, thanh cả cổ họng chứ chẳng đùa.
– Ở đâu thế – Tôi đưa ly cho em
– Mua chứ đâu, lúc tối mua cho 5 người uống mà ngủ hết rồi – Như quay lưng đi rồi nói
Cái cảm giác tò mò về bản nhạc lúc sáng lại dâng lên, tôi cũng muốn nó theo phong cách của mình bằng cây sáo, kỹ thuật thổi sáo được ông ngoại truyền cho một ít nên cũng thổi được lúc buồn. Nhưng nó lại là sợi dây gắn kết vô hình.
– Cậu nè, cho tớ biết bài nhạc lúc nãy đi
Như đang dọn dẹp, tôi bước lại đứng sau lưng một mùi hương hoa quen thuộc bay vào mũi tôi thật êm ái, bình yên và đầy tinh khiết của người con gái.
– Nếu có dịp cậu sẽ biết – Em cứ nhất quyết không nói là không, thấy được vẻ cương quyết kia nên tôi đành chịu cố gắng kìm nén vẻ tò mò của mình xuống.
Tôi đành ngậm ngùi cái thắc đấy mà đi ra nhà trước xem tivi. Cái tuổi thơ của mỗi người đều gắn liền với những bộ phim hoạt hình phải không, lúc đó mình thích nhất cái bộ phim Tom and Jerry cứ bắt đài nào có là xem ngay nhưng mà coi cũng có bộ tức, tội nghiệp con mèo bị ăn hiếp hoài à ^^.
Trong căn nhà lúc này chỉ còn có hai người, một nam và một nữ, người ngoài không biết chắc sẽ nghĩ đây là một cặp vợ chồng trẻ mới cưới ấy chứ.
Ngồi xem một tý thì thấy buồn ngủ, tôi chui vào phòng làm một giấc…khò…khò…khò…
Trong lúc ngủ lại mơ màng về bản nhạc đầy êm ái, nhẹ nhàng, nó bộc lộ tất cả tâm tư của một người vui vẻ ra hết làm cho người khác dễ dàng cảm nhận được, tôi chỉ ước một lần được chơi bản nhạc đó ngoài cánh đồng bằng cây sáo, chắc chắn sẽ không bằng tiếng piano của Như,nhưng sẽ mang đến cho tôi tâm trạng thoải mái giống lần đầu nghe nó. Đang cầm cây sáo lên định thực hiện ước mơ của mình trong mơ thì…
– Này, thức dậy đi – Giọng nói ấm áp quen thuộc kèm theo hương hoa phản phất trong phòng của tôi.
– Oầy… – Tôi lấy tay che miệng ngáp vì biết em đang ở đây không thể làm xấu thế.
– Đi học đồ ngốc. – Như ngồi cạnh bên tôi
– Ế…kêu ai bằng ngốc thế – Tôi định lên mặt thì…
– 12h30 rồi không biết ngốc không – Như bình tỉnh nói.
Tôi hoảng hồn khi nghe 12h30 là lớp trưởng nếu đến trễ thì mệt, lật đậy ngồi dậy phóng ngay đến cái tủ lấy đồ…
– Ngốc ơi, 11h đúng thôi. Hihi – Như cười khúc khích.
Bị chơi một quả thật đâu, tôi nhìn em rồi phát hiện mình hóa ngu khi nào, em ấy chưa mặc đồ đi học mà ^_^. Bây giờ phát hiện thì đã bị ăn một cú rõ đau rồi…
– Brừ… – Tôi nghiến răng, mở to mắt ra có ý hâm dọa.
Như thấy thế không những sợ mà bình tỉnh lấy lại vẻ lạnh lùng sắc đá nhìn tôi bằng ánh mắt đầy sát khí, làm cho bao nhiêu nhuệ khí nãy giờ tan biến thành mây thành khói và cũng có chút phần sợ cái ánh mắt đó.
– Thôi, thay đồ đi rồi đi học- Tôi sợ em nhìn tý nữa chắc một tý có người vào bệnh viện chứ chẳng đùa.
Như bước ra vừa tới cửa phòng không quên buôn lời đe dọa, làm tôi phải giật bắn cả người.
– Này! Cậu liệu hồn đấy.
– Ừ.
Đợi em quay lưng bước đi ra khỏi phòng tôi mới dám thốt lên rằng “thôi rồi, nhà có hai sư tử, tưởng đâu hiền ai dè ^_^ “thế là đành nhắc nhở bản thân.
Sayu khi lấy bộ đồ trong tủ ra thì tôi mới phát hiện rằng chiếc áo trắng của mình đã được ai ủi cho rồi:
– Hây dà…khó hiểu con gái thật – Tôi dám chắc rằng đó không ai khác chính là Như vì khi nào tôi nhờ mẹ mới ủi cho.
Người ta nói đâu có sai, con gái là một sinh vật kỳ lạ và khó hiểu nhất trong hành tinh này, lúc thì hiền dịu như một con thỏ dễ thương nhưng lúc thì chả thua gì một con sư tử cả, ngọt ngào như socola nhưng đôi khi lại là vị cay của ớt vị chua của chanh. Khó hiểu thật đấy chứ chẳng đùa đâu.
Sau một lúc tút lại vẻ đẹp trai thì tôi bước ra ngoài với áo trắng tinh khôi được ủi sẵn,quần tây đóng thùng ngăn nắp gọn gang, nhìn cũng được không xấu gì mấy nhưng cảm thấy còn thiếu một thứ gì đó quan trọng, đứng trước gương nhìn qua lại thì…
– Trời mặc quần không đeo dây nịch, điên thật – Tôi tự xử.
Định bước vào nhà tắm lấy sợi dây nịch nhưng.
– Oầy sợi dây nịch Như tặng đây mà.
Tôi đeo nó lên người. sợi dây nịch màu đen sang trọng và quý phái, mặt dây nịch có ghi chữ V và dòng chữ Valentino Rudy, cuối dây nịch thì là chữ V. Đeo nó vào thấy có vẻ lịch lãm hơn bao giờ hết.
Chỉnh tề hết rồi tôi bước xuống nhà thì thấy Như mặc áo dài, tóc xõa ra không thắt như lúc trước và trên khuôn mặt không có đeo cặp kính lộ ra khuôn mặt xinh đẹp hồng hào, tất cả vẻ đẹp được bộc lộ ra hết không còn che giấu như hôm qua nữa.
– Hôm qua nói xấu ấy vậy mà để tâm đây mà – Tôi thầm nghĩ.
Đúng là con gái. Sau khi dắt xe ra khỏi cổng nhà, khóa cửa cẩn thận:
– Tại hạ mời lên xe – Tôi pha trò cho giảm cái không khí ngột ngạt.
– Tiểu nữ cảm ơn huynh đài – Em cũng không thua kém khi giả giọng kiếm hiệp ngọt ngào, đóng phim chắc ăn khách lắm.
Như mặc áo dài nên ngồi một bên tay kia vòng qua eo tôi, làm cho cả người nóng lên ^_^ lần đầu được con gái ôm eo thì cảm giác sướng mê ly còn gì bằng, khỏi nói tôi không từ chối cứ để thế, con trai mà lị ai mà từ chối được một người đẹp như thế chắc sinh lý có vấn đề rồi.
– Này, tại áo ủi nên để thế thôi nhé – Như giải thích ngay.
– Ừa, mà sao hôm qua đeo mắt kính, thắt tóc bữa nay lại thế này
– Người ta nói mình xấu, thay đổi xem có xấu không – Em nói xéo trúng ai trúng.
Nhưng thật ra ngoài thằng con trai đang chở em thì trúng ai khác nữa, cảm thấy nhột nhột kinh khủng luôn ấy nhưng cũng tại lỗi do mình nên đành im lặng, ngậm ngùi đạp xe hơn 2km trên tuyến đường Lý Tự Trọng, lúc này khối 11, 12 cũng đã ra về và đến đây tôi bắt đầu nhận ra sai lầm kinh khủng khi nói em “xấu “, hậu quả đầu tiên là đây…
– Ơ – Một thằng chạy ngược chiều chỉ há miệng nói được một chỉ trong bảng chữ cái rồi dừng xe lạ khi thấy Như.
Do em ngồi đưa cái mặt ra đường ^^.
– Má đẹp ghê mầy
– Nói đẹp chứ má tao không bằng nó
– Ơ, em gì ơi
– Chết mất
– Xinh quá
– …
Suốt đường tôi nghe toàn những câu đó cảm thấy bực bội, em thì vẫn bình thường xem như chuyện chưa từng có, đến một quán nước mía gần trường.
– Ố ồ ô gái đẹp kìa bây
– Ôi cái gì thế
– Lớp mấy thế
– Đm buổi chiều thì khối 10 ngu vãi ra.
– Xinh vãi đái.
– …
Ôi thôi dọc đường tôi phải nghe ít nhất gần 300 câu nói kèm theo những cặp mắt nhìn em chứ chẳng đùa, tưởng tới trường được tha ai dè. Những thằng con trai đi học hay chạy xe máy cũng đục mặt ra nhìn y như hai đứa tôi trên trời rớt xuống. Đến lúc kìm chế không được thì…
– Nhìn cái gì mà nhìn – Tôi trừ mắt nhìn bọn nó
Không biết bọn nó đang nể tôi trở người đẹp hay sao ấy cả bọn không chống cự lại nữa nhưng cứ nhìn mà nói thật bọn nó manh động bay vào đập tôi chắc đi bệnh viện chỉnh hình chứ chẳng đùa, đông kinh khủng, số đông luôn chiến thắng mà. Ở đằng sau em cười khúc khích có vẻ trả được thù:
– Này, còn bảo tớ xấu không?
Có ngu cỡ nào tôi cũng biết em đang sốc từ họng sốc lên nên chẳng dại gì mà mở miệng ra trả lời có hoặc không, cái nào cũng chết cả. Đành ôm mối thù mà dồn vào bàn đạp và đạp cho nhanh đến trường để thoát khỏi cái cảnh này, đi với người đẹp ai bảo sướng, khổ lắm ạ.
Nhưng tôi đâu có ngờ cái câu nói chiều hôm qua nó tai hại đến mức nào đâu, đến trường không khác biệt gì mấy, em ôm cặp trước ngực mà đi tôi cứ lò tò theo sau giống một vệ sĩ thực thụ, đi ngang qua cái hành lang để đến lớp thì cái dãy đó bổng ồn ào lên hơn bao giờ hết:
– Ôi đẹp quá
– Xinh quá mầy ơi!
– Đệch lớp nào thế
– Ước gì có bạn gái như thế này.
– Tóc mượt, môi hồng mỏng, gò má hồng hòng, đôi mắt long lanh không có chỗ chê, tao muốn đi tù quá.
– Tao muốn ở tù quá.
– Chết mất
– …
– Tổ cha mấy thằng mê gái – Tôi thầm rủa bọn nó.
Suốt cái khu đó chưa gần 300m mà bị tra tấn thế này ạ, thử hỏi xem máu có dồn về đầu không:
– Nhỏ này nhỏ kia đéo biết đứa nào đẹp hơn
– Bữa nay đi học sớm không uổng
– Ngắm hai đứa phê quá
– Nhỏ này với nhỏ kia lớp mấy thế
– Tý xem nó vào lớp nào – Nguy hiểm là đây.
Và bla…bla…
– Chắc Bạch Yến rồi. – Tôi nghĩ đến người kìa mà mấy tên “mê gái “nói vì chỉ có hai người này sắc đẹp có thể so sánh với nhau ở trường này, chứ tôi chưa thấy ai có thể vượt trội hai em, chắc hết hạn rồi tinh túy tụ lại hết rồi.
Đi vào lớp tôi dự là không khác gì mấy khi em đi vào trước thì mấy thằng con trai, đám bạn cờ hó bắt đầu trố mắt ra nhìn nhưng có điều đặc biệt là hôm nay lớp đông lạ thường,không ai khác chính là “bọn giặc xâm lược “đang ngự trị cái vị trí bàn của Như và Bạch Yến, tôi đoán chắc là người ngồi đó không ai khác là nàng có thể thu hút nhiều thằng đực rựa thế:
– Woa… – Thằng Hùng bá đạo là đứa đầu tiên phát hiện ra em cũng là đứa bị đá văng ra khỏi vòng vây chỗ Bạch Yến.
– Cái gì đây – Thằng Sang cờ hó hững hờ.
Phát hiện nghi vấn có gái đẹp bắt đầu…
– Ôi đệch
– Tô Như đây à – Thằng Tùng gần như không giấu được cảm xúc.
– Đệch tao muốn ở tù – Thằng Chung mê gái không biết nhục ở chỗ này.
– Chảy máu mũi.
– Tao xin chuyển lớp mấy được
– Hai đứa cùng một lớp
– Xin chuyển mầy ơi.
– …
Hôm trước Như thắt bím tóc rồi còn che dấu ánh mắt long lanh qua cặp kính nên mất một tý vẻ xinh đẹp nhưng hôm nay tất cả đã lộ ra hết rồi. Cả lớp bắt đầu nhao nhao lên khi hai bông hồng xinh đẹp đang ngồi cùng một bàn, hai sắc đẹp đang đắm chìm cả căn phòng lớp 10A3 bấy giờ, thằng thì chạy đến cầm cặp, thằng thì kéo ghế…ôi thôi.
Như ngồi yên vị trí bắt đầu nở nụ cười ấm áp làm “quân đội trong nước “và “giặc ngoại xâm”điên đảo tâm hồn, ngây ngất đến từng phút từng giây, lân lân cả cơn người. Đám con trai trong lớp này với lớp kia bắt đầu bu lại chỗ hai người đó tạo thành một vòng bảo vệ không thể nào chen chân vào lọt.
– Em tên gì thế?
– Cho tớ xin số điện thoại với.
– Bạn có bạn trai chưa
– Hai bạn cho tớ làm quen nhé
– Đi căn – tin uống café nhé.
– Tớ yêu cậu mất rồi – Thằng phò nào mặt dày thế
– Tý tớ đưa bạn về nhé
– …
Tôi ngồi sau lưng mà nghe hết tất cả, bị lấn chiếm không gian, thiếu không khí, ngột ngạt kinh khủng luôn, chỉ muốn sao cho bọn này lòi mắt ra hết đi tôi sẽ cúng một con vịt quay cho ông địa.
– TRÁNH RA HẾT- Tôi quát to vì bực bội.
Bọn nó thấy thế dẹp sang một bên, cũng e dè trước vẻ bực bội của tôi, lúc đó em và Như nhìn thấy vậy tỏa ra nụ cười sở trường của mình làm cho bọn kia bắt đầu ngơ ngơ ngáo ngáo tiếp tục.
– Thế này nhé! Các cậu giải được câu đó của tớ thì tớ sẽ chấp nhận một yêu cầu của các bạn – Như ngọt ngào nói làm cho bọn nó ngây ngất.
Khỏi phải nói lũ dạy gái chấp nhận ngay.
Ở đâu đó…
– Mầy dạy hơn mấy thằng đó nữa. Đậu xanh.
Ở dưới này…
– Thế bạn kia thế nào
– Được thôi – Bạch Yến nhỏ nhẹ trả lời
Thế là cả bọn bước lên bảng trả lại không khí trong lành cho tôi, chả buồn gì mà tham gia, ngồi ở dưới hưởng thụ cái không khí trong lành chứ lên bu bu làm gì cho mệt. Bọn nó đứng sang hai bên với vị trí của tôi nên cũng không cần lên bảng cũng thấy được cái bảng to đùng kia, người ra đề trước không ai khác là Như, em cầm phấn suy nghĩ một lát rồi viết những dòng chữ xinh đẹp lên:
“Cậu là ai?
Phải làm quen?
Khen nhiều rồi
Thôi bỏ đi!”
(Trích nguyên bản gốc)
– Ai viết được một bài đối như thế này thì tớ chấp nhận. – Nở nụ cười có vẻ chắc ăn nhưng trong ánh mắt tôi thấy có một chút lo sợ.
– Quả là học sinh giỏi không sai – Thằng Khôi điên nói cũng không sai, chỉ trong chốc lát đã có bài thơ đối như thế.
– Tài sắc vẹn toàn
– Khó nuốt quá.
– Rắc rối đây.
– …
– Các bạn có 5 phút, 12h10’ kết thúc. – Em ra thời gian.
Tôi ngồi mà cũng khâm phục em, quả là vừa có tiếng vừa có miếng không phải dân bình thường,chỉ trong thời gian ít ỏi mà kiếm thơ độc đáo như thế. Nhìn lên bảng cũng muốn kiếm lời giải đáp cho câu đối bằng thơ oái ăm này, thì chợt bắt gặp ánh mắt, nụ cười đang đưa về phía tôi của Như. Ở trên kia cả tá thằng đang vò đầu bứt tóc kiếm ra câu trả lời, thằng thì cầm cái điện thoại bấm bấm gì đó, thằng thì kêu đứa bạn đặt cọc trước đi cầu viện…đủ kiểu.
– Còn 10 giây
– Còn 5 giây…
– Còn 4 giây
– …
– Hết thời gian. – Như nở nụ cười.
Thế là xong chẳng ai có câu trả lời, gần 70 người bó tay trước câu đó của em, tôi cũng thế không thể nào so sánh với một người tài sắc vẹn toàn như em thấy kia được. Bọn kia ai cũng tỏ ra tiếc nối vì vượt mất một cơ hội ngon lành từ trong tay.
Đến lượt Bạch Yến cầm phấn trắng lên viết cũng là một bài thơ, chắc em cũng đủ thông minh biết bọn này dốt thơ khi Như đã thử nghiệm rồi. Bài thơ lần này còn oái ăm hơn bài trước nữa:
“Vẻ đẹp đầy kiêu sa
Ngọc ngà và quý phái
Dưới tà áo trắng này
Phải làm người mê say. “
(Lúc sau mình có hỏi Bạch Yến tại sao lúc đó lại miêu tả mình thế, thì em nói rằng:” Thật ra em nhìn Như rồi viết chàng ạ, chứ không dám kiêu thế đâu “).
– Các bạn viết tiếp đoạn hai của bài thơ này. Kết thúc câu tứ của đoạn bằng chữ từng.
Và…
– vãi, lại là thơ.
– Kinh cho hai người này
– Thôi rồi lại thơ
– Bó tay
– …
Một phần hai thời gian trôi qua thì…
– Để anh – Một thằng đứng bên cánh trái lên tiếng.
Mọi người tản ra để nhường chỗ cho hắn:
“Em gái xinh xinh đẹp
Cho anh đây mạn phép
Được làm bạn trai em
Anh Yêu Em nhiều lém “
(Trích nguyên bản gốc).
Hàng chữ được đề kế bên bài thơ của Như và.
– Bốp…bốp
– Hay quá Quang ơi
– Tốt
– Tỏ tình đẹp
– …
– Sao em? – Hắn mạnh miệng kêu Bạch Yến bằng em.
– Đáng lẽ là sai vì câu cuối bài thơ có chữ từng nhưng… – Cắn nhẹ vào làn môi mỏng.
– Không ai trả lời xem như lời đối của anh vẫn thắng, haha – Hắn không để em nói hết câu.
– Hehe điều kiện của anh không gì, về làm vợ anh đi – Hắn mạnh miệng nói
Và lúc này…
– Vãi thằng chó – Thằng Tùng hậm hực bước lên, định tóm cổ thằng Quang nhưng bị thằng Đức với nhỏ Trang cản lại.
– Chó đểu thế
– Đm thằng chó
– Chết mẹ tao à
– …
– Bọn mầy ganh tỵ à – Nó vênh mặt
– …
– Bạch Yến không nói là điều kiện nằm trong tầm tay, chỉ nói là tập nhận điều kiện thôi.Haha – Hắn cười rõ to.
Không còn nhiều thời gian, không đến 1 phút nữa thì thời gian sẽ hết, nếu không có ai đưa ra câu trả lời em sẽ vào một tình huống khó xử vì lúc nãy không nói điều kiện sẽ nằm trong tầm tay. Như thế không ai trả lời được thì chắc chắn hắn sẽ ép em làm cái điều mà mọi người phản đối.
Tôi vẫn ngồi ở đó không một chút manh động hay làm gì cả, thản nhiên bình thường như chuyện ở trường…
Sẽ như thế nào nếu không có ai trả lời…
Bạch Yến sẽ rơi vào tay hắn…
Chắc chuyện làm vợ ít xảy ra nhưng chuyện làm bạn gái thì có thể…
Lời nói, lời hứa đã đưa ra trước đám đông thế kia em làm sao mà không giữ lời được chứ…
Có lẽ số phận đã an bài…
***
CHAPSPECIAL:
Cầm chiếc điện thoại Samsung điện cho nàng:
– Tút…tút…tút…
– A nhô, em à
– What?
– Anh nè, quát cái con khỉ.
– Ế, nói gì thế.
– Hihi đùa tý mà, em đang làm gì vậy.
– cooking
– Hả
– Nấu ăn ạ.
– Ừa, rảnh không?
– Hông
– Viết dùm anh một bài về tâm trạng của em nhé.
– Chi thế
– À…anh viết truyện ấy mà.
– Đến đâu rồi
– À đoạn bố mẹ Như đến nhà anh rồi.
– Ừ, tý em đọc cho viết.
– Hả đùa à.
– Cụt…tút…tút…tút…
—————————————- Thôi sẵn lên lưng cộp lên luôn———————
—————————————————- Mưa————————————————
“Trên đời này có một thứ tình cảm khó diễn tả nhất đó là tình yêu, nó vô hình chỉ có cảm nhận mới biết được như thế nào, ra sao. Nó giống như những con mưa ngang qua, bắt chợt đến rồi chợt đi theo những đám mây đen tối mang vẻ ưu sầu, đem lại cho người ta biết tao là cảm giác khó tả, lắng đọng từ phút giây như những giọt nước mưa thấm sâu vào đất.
Nếu nói tình yêu là nước thì chắc có lẽ là đúng, theo suy nghĩ của mình thì thế đơn giản một điều rằng nước không có hình thù nhất định khi ở dạng tách biệt giống như trái tim đang cơ đơn thiếu thốn một thứ gì đó gần như nước cần một thứ gì đó đựng lấy để tạo nên một hình thù nhất định. Bỏ nước vào ly thủy tinh sẽ biến hình thành ly thủy tinh trong suốt đầy tinh khiết, khơ dơ bẩn, không tạp chất, đầy trong sáng. Những giọt nước trong ly sẽ không quá đầy cũng không quá thiếu, nó đến một cái ngưỡng gọi là thành ly thì sẽ tạm dừng ở đó tạo nên một hình thù không khác gì vẻ bề ngoài là một chiếc ly thủy tinh đầy trong suốt nếu như những giọt nước đó không dơ bẩn gì cả. Nó giống như một tâm hồn giữa hai trái tim vậy, nếu hòa hợp với nhau được thì sẽ thành một thể thống nhất không thể nào chia lìa nhưng nếu những giọt nước kia không tinh khiết như vẻ bề ngoài của chiếc ly thủy tinh thì chắc chắn sẽ mất đi một thứ gì đó khó diễn tả được cho người nhìn thấy gần giống với hai trái tim không đồng điệu, không cùng một nhịp đập mà cứ cố gượng ép…
Tình yêu em giành cho anh cũng không khác mấy nhũng giọt nước trong chiếc ly thủy tinh trong sáng kia đâu, không quá đầy đến mức tràn ra ngoài, không thiếu mà phải còn một chỗ trống nào đó để người ta lấp đầy khoảng ấy, dù có chăng đi nữa…em cũng sẽ lấp nó đi…Tình yêu cần sự ích kỉ…Nhưng…em làm không được anh à…có lẽ số phận nó đã thế…
Anh có biết không? Tình yêu của em và anh cũng bắt đầu từ những giọt nước mưa đấy, cái ngày đi cùng anh trên chiếc xe đạp không biết bao nhiêu cảm xúc khó tả cứ dồn dập đến trong em, phải chăng duyên phận như người ta nói là có thật hai sao? Buổi tối đó có “hai con chuột “núp dưới cái chỗ đợi xe bus nhưng quái ác anh lại lựa ngay cái chỗ chỉ dành đủ cho bốn đến năm người ngồi trong một cơn mưa trái mùa đầy gió thế này. Nghĩ lại cũng thấy buồn cười anh nhỉ, hai đứa tiến lại gần nhau lúc nào không hay rồi bất chợt quay lại nhìn nhau rồi lại im lặng không nói lời nào, giống như hai đứa ngốc ấy @_@. Mưa cứ to dần, gió cứ thổi mạnh nhưng anh lại muốn làm “anh hùng rơm “nên cuối cùng anh ướt nhiều hơn em. Cơn mưa của tình yêu.
Em không tin vào duyên phận đâu, không bao giờ nhưng đến lúc đó thì chính bản thân lại dập tắt đi cái ý nghĩ đó, tình cờ thế nào mà nhiều đến thế, mẹ nghe kể lại cũng nói rằng”duyên phận đó con ạ “, từ cái lúc ấy em phải thay đổi lại suy nghĩ về duyên phận. Đã đưa anh và em gặp nhau, đầy bắt ngờ nhưng cũng đầy oái ăm.
Mưa gió to lạnh thật cứ nhưng ở băng cực ấy nhưng lúc đó em cảm thấy ấm áp ở con tim hơn bao giờ hết giống như có một ánh sáng gì đó nóng thật là nóng đang ngự trị ở trong tim em,làm cả trái tim lạnh giá suốt bao nhiêu năm nay phải len lỏi một chút sự ấm áp lọt qua. Trái tim nó cứ đập mãi nhưng rối loạn nhịp đập mất rồi @_@, cái cảm giác nào đó khó tả chưa từng được biết, chưa ai đem lại bao cho em cả nhưng anh là người đầu tiên, ngốc ạ.
Hai đứa cứ nhìn ra phía con đường xa xăm kia, những hàng cây phượng còn những bông hoa đỏ hoe đang đung đưa theo những cơn gió của cơn mưa trái mùa, những chiếc lá nhỏ xinh xắn đọng lại những giọt mưa ấy, đầy tinh khiết và trong sáng, sau này anh nói nó giống như em vậy. Đa số những giọt mưa nặng hạt rơi xuống con đường đang chìm trong bóng tối tạo nên âm thanh “lộp độp ‘phá vỡ bầu không khí im lặng mà anh và em tạo nên để cảm nhận, cảm nhận mọi thứ xung quanh, cảm nhận trái tim của người kia, phải chi em cũng biết rằng trái tim kia cũng có chung một nhịp đập,phải chi cũng cùng chung một cảm nhận về nhau…”giá như anh chẳng thuộc về ai, thì tình cảm đôi ta đâu là sai”…”giá như mình gặp nhau khi trước, thì em đã đến trước một bước”…cái bản nhạc mà lúc anh về Việt Nam được người kia kêu nghe thì anh điện ngay qua cho em bảo rằng “anh đang chết mê chết mệt với bản nhạc Giả Vờ Nhưng Em Yêu Anh hơn cả cái bản Mưa nhạt nhòa “em giận dỗi bảo rằng”kệ anh “rồi cúp máy. Bắt anh đêm hôm đó không thể nào ngủ được cứ điện cho em suốt mà em biết chứ lúc đó Việt Nam đang vào khuya lắm lắm rồi ấy, đành để thử xem anh như thế nào. Em đi làm về tá hỏa ra số điện thoại quen thuộc có thể nằm lòng mà chính tay em mua điện vào máy đến 1852 cuộc phải thốt rằng “hắn điên mất rồi “. Em xin lỗi anh…người con trai ngốc nghếch.
Anh ơi! ngày hôm đó em nhớ kỹ lắm đấy, bất đầu từ cái buổi tối ấy thì biết thêm một sở thích của mình đó là thích ngồi ngắm những cơn mưa trái mùa, nói với anh thì bảo “hâm “nhưng lần nào cũng thế trời chuyển mưa thì lại chạy qua nhà cầm theo cây sáo, không biết ai hâm nữa, mồ hôi mồ kê nhễ nhãi nhưng em yêu anh…
Anh có biết? Những cơn mưa trái mùa cứ dai dẳng mãi chợt đến rời chợt đi những giọt nước mưa cứ mặn mặn giống như nước mắt của em, khóc không phải vì buồn, khóc vì quá hạnh phúc anh à. Cái đêm hôm đấy anh đâu biết rằng em ngồi sau lưng rơi từng giọt nước mắt, những giọt nước mắt cứ tự nhiên rơi xuống không biết lý do vì sao cả chỉ biết rằng nó ấm lắm anh à. Không biết có phải đêm hôm đó người con trai ngốc nghếch ấy phá vỡ những tản băng lạnh giá suốt mười sáu năm bao phủ kín trong con tim em không nữa, sau khi bị phá vỡ thì con tim đã trở lại ấm áp vô cùng, sự ấm áp hơn cả bình thường…anh là người con trai mà phải làm em rơi lệ trong cuộc đời này…
Từ lúc đọc cho anh viết, anh cứ im lặng hẳn đi, nghe tiếng thút thít của em cũng không vỗ dành nữa…thấy ghét…nhưng thấy thương…
Nếu có một ai đó hỏi em rằng trên đời này thứ gì đẹp nhất? em sẽ trả lời là mưa.
Nếu có ai bảo em rằng thích gì nhất? em trả lời rằng gió trong cơn mưa.
Nếu có ai hỏi em muốn ngắm mưa vào lúc nào? em không cần phỉa suy nghĩ trả lời những cơn mưa trái mùa
Anh khỏi hỏi đâu @_@ (Thật sự mình định hỏi, “con sâu “đáng ghét luôn áp đảo), em biết anh sẽ thắc mắc tại sao như thế?
Em sẽ không cần phải suy nghĩ mà trả lời:
Những cơn mưa trái mùa chợt đến rồi lại nhanh chóng đi giống cái thứ tình cảm trong người em,đến lúc không có anh bên cạnh vì lúc đó trong em sẽ mang siết bao là nỗi nhớ nhung có ai thấu hiểu được giống như nó vậy đến lúc nào đến, đi lúc nào đi, chỉ có trời mới biết, nhưng anh là bầu trời mất rồi @_@. Qua đi lúc trái tim em ngừng đập cũng chính là lúc thăng hoa nhất của cái thứ gọi là tình yêu vì khi đó chỉ biết mình đang ở một thế giới khác chỉ có anh và em cùng hai trái tim chung một nhịp đập.
Trong cơn mưa chắc chắn sẽ có gió, những con gió của cơn mưa trái mua thường thổi mạnh và lạnh buốt giá đến tận xương tủy, người nào cô đơn, có chuyện buồn sẽ cảm nhận nó lạnh hơn như thế, chính em cũng đã từng như thế. Nhưng sẽ ấm áo vô cùng khi có một trái tim đồng điệu cùng nhịp đập ở bên cạnh, không ai khác đó chính là anh, anh là bầu trời luôn tỏa nắng xoa tan tất cả những gì lạnh giá trong cơ thể em. Và cũng rất lạnh lẽo khi anh bước đi…khi anh rời xa…không có anh bên cạnh…em sợ lắm…nhưng…lúc đó em không khóc…sẽ chờ đợi…giống như một người bị lạc ở vùng xa xôi lạnh giả chỉ có một người duy nhất tìm được và đưa rơi khỏi cái nơi lạnh lẽo chết người đó…người đó không ai khác chính là anh…em sẽ nắm thật chặt không bao giờ bỏ anh một lần nữa…người con trai em yêu…
Em thích ngắm mưa vì một lẽ rằng rất đơn giản: Khi mưa rơi cũng chính là lúc tình yêu lên tiếng.
Anh còn giữ máy đó không, sao để em đọc hoài thế…Thôi tặng bài thơ con cóc này nè.
Mưa rơi!
Lòng này cứ rối bời
Bởi lẽ!
Con đường bao ngã rẽ
Sẽ đi về đâu đây?
Nếu!
Vấp ngã nhiều bước đi
Thì ai sẽ đứng dậy
Vậy!
Lòng này đợi từng ngày
Mỏi mòn trong hao gầy
Để!
Cùng anh trên con đường
Cố gắng cùng gượng bước
Con đường mưa phía trước
Chỉ có mưa và nước.
Rồi đấy, nhớ ăn uống đầy đủ không có ham viết truyện quá mà ốm đi đó, lúc ở bên này cao 1m72 nặng 56kg, em mà nghe Như hay Mai nói anh giảm một ký- lô- gam nào là chếtttttttttttttttttttttttttttttttt với em nghe chưa…”
Ngày 9 tháng 8 năm 2013 lúc 7 giờ 19 phút buổi sáng. (Theo giờ Việt Nam)
Đơn giản là như thế rồi mình cũng tắt máy đi, hơn hai tiếng đồng hồ vừa viết, vừa nghe em nói một mình vì trước khi viết em bảo là “không được nói gì “. Nếu em đọc được những dòng này trên Fan page thì tốt: anh sẽ đợi em về, đợi đến khi nào người con gái mảnh mai kia ở bên cạnh anh thì thôi, em luôn ngự trị trong trái tim anh, không thể nào anh quên được. Đồ HÂM.
Chap 33:
Tất cả mọi người ở đó xì xào bàn tán về những gì đang diễn ra, nếu trong những phút ít ỏi đó không ai có câu trả lời khác thì dự rằng cái câu nói của thằng Quang có lẽ thành sự thật. Một sự thật phũ phàng không ai muốn Bạch Yến lọt vào tay một tên đểu cáng như thế, cả tôi. Tôi tuy bảo rằng không quan tâm cho lắm vì suốt buổi chẳng thèm suy nghĩ làm gì bỗng nhưng ánh mắt của Bạch Yến đưa về phía tôi, làm cho trái tim cứ đập loạn xạ không hiểu tại sao và trí óc cứ bảo rằng phải tìm cách để giải thoát cho em, dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Nhưng cái bài thơ của em đưa ra thật oái ăm làm sao trong những phút còn lại có thể kiếm phần hai được chứ còn bắt buộc cuối bài thơ có chữ từng nữa.
– Không ai có ai câu trả lời à, thế Bạch Yến theo anh – Hắn trơ trẽn rõ ra nắm lấy tay Bạch Yến
Tất cả đành im lặng vì đây là một cuộc chơi hai bên đã chấp nhận, chỉ tiếc thương cho số phận của em mà thôi, chả biết hắn ta định làm gì nếu như thực hiện cái câu nói lúc nãy thì cái trường này sẽ nổi tiếng với scadal “trả lời câu hỏi rước vợ xinh đẹp, ngoan hiền “.
Bạch Yến đã chấp nhận chơi trước mặt bao nhiêu người, em không thể nào nói cho qua được đành chập nhận đi theo hắn. Lúc đó trái tim tôi đau như cắt, tâm trí không còn hoạt động được nữa, đó giờ chưa có trường hợp nào xảy ra.
Hai người kia từng bước từng bước một ra khỏi cánh cửa lớp, trong khi tâm trạng của người con gái không muốn theo người con trai này tý nào…
– DỪNG LẠI
Một tiếng hét rõ to vang lên hai con người kia định bước ra khỏi ngưỡng cửa của lớp, hơn 70 người trong căn phòng của lớp bỗng thất vọng rồi lại chợt lên một tý hy vọng nhỏ nhoi vì dù sao cũng có người ngăn cản tên kia lại.
Lúc nãy tất cả ánh mắt dõi theo từng bước chân thì lúc này mọi ánh mắt, bộ não đang phân tích xem tiếng nói đó phát ra từ đâu, mong người đó có thể giải đáp một bài thơ oái ăm trong một tình thế như này…
Bỗng người con gái đó chạy lại nơi có bài thơ kèm theo trên khuôn mặt là một nét gì đó vui vẻ hân hoan và tin tưởng người kia có thể giải được bài thơ của mình đưa ra, hắn cũng đi lại nhưng vẻ mặt bực tức và trong lòng cầu nguyện ra không có chuyện gì xảy ra nữa để “đưa nàng về dinh “.
– Mầy là ai – Hắn bước lại án ngữ người bước lên bụt giảng nơi có bài thơ.
Không nói gì cả, tiến lại gần hộp phấn lấy ngay hai viên phấn màu đỏ và trắng cầm lên tay, bước gần lại bài thơ và cầm viên phấn màu trắng lên…
Tất cả im lặng chỉ trong chờ vào những nét chữ được ghi trên bảng, số đông cầu mong cho bài thơ sắp được đề lên sẽ đáp ứng yêu cầu của người ra đề và chính xác đến 100% để cái tên đểu kia không còn cơ hội.
Những dòng chữ xấu hoắc ^_^ được đề cạnh bên dòng chữ đầy xinh đẹp như máy in của người con gái kia:
“Bao con tim tạm ngừng
Đóa hoa nở muôn rừng
Tớ đây phải hờ hững
Không nhìn vì đã từng. “
Bài thơ tuy không hay cho lắm nhưng đã đáp ứng yêu cầu của người ra đề khi chữ từng được viết bằng phấn màu đỏ, bài thơ chỉ có người ra đề và tác giả biết được ý nghĩa của câu cuối bài thơ, “Say Đắm “. Bài thơ được tác giả viết theo những cảm xúc của mình, theo sự chỉ dẫn của con tim, lẽ nào con tim biết mách bảo, con tim biết làm thơ chăng?
– Bốp…bốp
– Bốp…
– Mầy có cửa với thằng Tâm lớp tao sao – Thằng Tùng phò hớn hở bước lên.
– Hay quá
– Thằng này được
– Làm tao rớt tim ra ngoài – Thằng Đức xạo quẹt những giọt mồ hôi trên trán của mình xuống.
– Còn khuya để đấu với thằng Tâm – Thằng Chung mê gái cũng lên tiếng.
– Đấng cứu mỹ nhân đây mà – Thằng Hùng bá đạo chạy lên ôm tôi.
– …
Trong lớp tôi lúc này có hai gương mặt trái ngược nhau, một bên thì hân hoan vui mừng xiết bao khi bài thơ không thể nào đúng hơn được nữa, một bên là hắn với vẻ mặt hậm hực vì bị tôi hỏng tay trên. Thật sự lúc đó tôi cũng không biết sao trong đầu mình lại có bài thơ như thế, nói thật chứ tài năng làm thơ của tôi không thua kém gì với anh văn, có lẽ nào?.
Thằng Quang không chịu được nỗi thua vào phút cuối, hắn chạy đến túm lấy áo đã được em ủi lên:
– Đm thằng chó – Hắn nghiến răng kèo kẹo
Lúc này có thể nói đánh nhau bất cứ lúc nào vì phần đông bọn bạn lớp tôi nó thủ sẵn tư thế chuẩn bị vào đập cho thẳng đểu này một trận nếu manh động đánh tôi:
– Này bạn, buông mình ra – Tôi nhẹ nhàng không có vẻ bực tức
Nhưng nhiêu đó cũng làm cho máu của hắn dồn về não nhiều hơn:
– Đậu măng mầy thả thằng Tâm ra – Thằng Tùng tính nóng đó giờ.
– Đm thả ra.
– Thả thằng Tâm ra.
– Đm thả nó ra chưa – Thằng Khôi cầm cây viết bước lên.
– Buông bạn tôi ra – Nhỏ Huyền cùng bà Quỳnh, bà Trân, Bà Nguyệt bước lên.
Thằng này không phải qua một mình cũng có mấy thằng bên lớp nó qua cùng với nó, có thể nói tình thế nói tình thế lúc này ăn thua sống chết với nhau. Hắn đã buông cổ áo tôi ra khi bọn kia thủ thế sẵn sàng nhưng đây là trường học:
– Đứng lại – Tôi đưa tay ra không cho bọn bạn manh động.
Nói gì nói chứ một mình hắn đánh tôi thì chỉ có nước ăn cám với trình độ võ thuật lúc đó, ở ngoài thì chẳng ngán gì nhưng trong trường học, đi đến để học chứ không phải đánh nhau đó triết lý sâu sắc mà người học sinh phải có, tôi cũng biết điều đó tuy là nóng giận nhưng phải biết kiềm chế đó là khẩu niệm của người học võ đạo.
– Cậu thua rồi còn gì? – Tôi chỉ lên bảng
– Tao thắng, tao trả lời trước mầy.
– Tớ trả lời sau cậu thật nhưng đã đáp ứng tất cả yêu cầu của Bạch Yến đưa ra.
– Đm đập chết mẹ đó đi – Thằng Sang cờ hó bất đầu lên tiếng
Nhưng tôi ra hiệu cho bọn nó không được manh động, hắn có vẻ đuối lý lẽ và càng đuối thêm:
– Mình đã nói hết thời gian đâu nên câu trả lời của Tâm hoàn toàn đúng và bạn là người thua cuộc – Bạch Yến đã lên tiếng.
Hắn lúc đó chỉ biết im lặng không nói một lời nào vì lý lẽ là thế không thể nào chối cãi, đành ngậm ngùi ôm mối hận ngàn thu bất phục, vĩnh kiếp trả thù này vào trong bụng:
– Đm mầy nhớ nghe con chó – Hắn chỉ mặt vào tôi.
– Bạn về giùm – Bạch Yến đưa ánh mắt đầy sắc khí
– Còn bọn mầy nữa – Hắn đã bực tức đưa tay về phía đám bạn tôi.
Lúc đó bọn nó định ào vào, bọn bạn của hắn của không mấy gì thích mấy đứa tôi nên cả hai ùa vào, nhưng tôi ngăn cản lại. Cuộc đời này rất nhiều phiền phức nếu bạn đem thêm một mối thù vào người mình cách tốt nhất là hóa giải nói bằng mọi cách chứ không phải bằng vũ lực, vũ lực chỉ đem lại cái gọi là đau đớn thêm mà thôi.
Tiếng trống trường cũng vang lên, “bọn giặc “kia cũng về lớp của mình trả lại cái không khí yên bình cho lớp tôi.
Thật là một ngày đầy phiền phức.
– Mầy có sao không – Thằng Chung có vẻ còn bực.
– Không sao
– Đm sao không dập nó
– Ông hiền quá
– Đm sợ đếch gì bọn đó.
– Thằng chó đểu.
– …
Lớp tôi nó đồng lòng tát biển Đông là thế ^_^, chửi cũng phải chửi hết cả đám mới chịu mà bọn nó về hết nên người nghe không ai khác là các thành viên 10A3 vãi lọ. Lớp 33 người nhưng cùng chung một lòng nên quen thân hết với 17 đứa rồi. 17 đứa chúng tôi có thể nói như một nhà rất vui vẻ với những cái trò bá đạo của tuổi học trò. Còn mấy đứa kia thì cũng quen nhưng không gọi là thân cho lắm vì bọn nó thường chống đối chủ nghĩa của đám chúng tôi. Thế là lớp chia ra 2 phe nhưng cái phe của tôi lại là cán sự chủ chốt của lớp. Sau này có những cuộc đấu đá lẫn nhau giống như bầu cử vào quốc hội của mấy quốc gia tư bản ấy ^_^. Nhưng thế mà vui.
Quay trở lại, sau khi bọn nó chửi đã cái miệng và cái lỗ tai cũng nghe mệt rồi nên “tắt loa”trở về chỗ ngồi chuẩn bị cho tiết học đầu tiên của ngày hôm nay.
Tôi về chỗ thì Bạch Yến quay mặt xuống nhìn bằng ánh mắt cảm ơn và có vẻ ngạc nhiên, lúc đó tôi thật sự không biết sao cái câu cuối cùng lại là như thế ấy chứ chẳng đùa, nghe theo trí óc và con tim dẫn đường, thật sự là lúc em bước ra cửa thì đôi chân và cái miệng tôi phải làm gì đó để ngăn cản hai người đó. Phải nói là trong cái họa có cái mai. Cái mai ở đây là mai mắn.
– Đã một năm rồi mà nhớ kỹ ta – Em nở nụ cười xinh đẹp như một nụ hoa đang dần hé mở.
– Hihi…Còn lắng đọng – Tôi gãi đầu cười trừ và không biết sao thốt ra câu đó
Tuy đã một năm trôi qua rồi, cái ngày định mệnh 8 tháng duyên phận 8 lần đầu gặp giữa hai chúng tôi, cả hai đều mang chung một cảm giác khó tả. “Ngày đầu mà em đã làm anh phải cực khổ lắm rồi, từ việc nhận một cú chọi tuyệt đẹp từ em, thêm cái đường dao gạch khi cứu em…nói thật anh sẽ rất rất là tiếc…nếu những chuyện đó xảy ra “. Những hương vị ngọt ngào của những ngày đó vẫn còn đâu đây trong con người tôi. Cứ lắng đọng, giữ mãi.
Không biết cuộc đời tôi nó gắn liền với cái ngày 8 tháng 8 không nữa, nhưng nhiều chuyện đã xảy ra vào cái ngày đấy. Lần đầu gặp em cũng vào cái ngày đấy, cái ngày mà chúng ta gặp nhau trong một con đường hành lang chỉ là vô tình thôi, vô tình chạm vào nhau, cái ngày đó quỷ tha mà bắt nó lại là cái ngày mình học chung một lớp của cấp 3 gắn liền với 3 năm định mệnh,…Duyên phận nó là thế à? Cái số kiếp lúc trước ai thiếu nợ ai ta? Em nói em thiếu anh, em phải trả nên ông trời cớ làm cái vòng tròn lẩn quẩn thế này, còn anh thì lại nhận là kiếp trước anh thiếu em nên kiếp này còn nợ phải bù thì em bảo rằng không phải vì nếu thế kiếp trước anh thiếu nợ nhiều đến thế cơ à? Em nói đến thế anh đành ngậm họng lại chứ không nói câu nào. Ừ thì cho rằng nó là số phận đi. Trớ trêu thật đấy.
Bọn bạn tôi chạy đến một lần nữa để ăn mừng cái mà bọn nó gọi là “chiến thắng vĩ đại “của chủ nghĩa “chống phá cua gái “. Ôi thôi tôi phải gọi bọn nó bằng cụ chứ chẳng đùa.
———————————————————————————————-
Info một tý về biệt danh của các nhân vật thân đám bạn của tôi để các bạn tiện theo dõi, còn việc từ đâu xuất phát thì mình trả lời rằng “đọc truyện đi rồi biết ^_^ “:
– Trần Thanh Tùng: thằng này được cả bọn trao biệt danh Tùng Phò, cướp danh hiệu của thằng Đức sao một hồi đắng đo suy nghĩ để quyết định thuộc về tay ai.
– Bùi Văn Sang: thằng này không có từ để miêu tả vì “nằm “ngoài “phủ sóng “con mợ nó rồi. Nổi tiếng với biệt danh Sang Cờ Hó lưu truyền từ đời này sang đời khác mãi mãi không tàn phai. Cứ ra đường gặp nó là Sang Cờ Hó.