Hai thằng dìu nhau ra bờ sông rửa mặt và lau bớt máu rồi đi lấy xe đạp trước con mắt e ngại của bà chủ quán nước…té lẹ không bà ấy báo công an thì toi, nén đau mà đạp cật lực rồi rẽ vào quán thuốc ở ven đường mua ít bông băng với thuốc sát trùng…với cái bộ dạng tàn tạ này thì hai thằng tôi chả dám về nhà nên tìm một cái ghế đá ngồi nghỉ ngơi. Tôi móc điện thoại ra thì mới có 21h hơn, vẫn sớm nên chắc Cô vẫn chưa ngủ…2 tin nhắn đến của trang và yến.
Trang: Đang làm gì đó con sâu ngủ…hihi
Send: Vừa mới học bài xong thui, ặc có ngủ đâu mà sâu ngủ…
Yến: Đi đâu cả buổi mà không nhắn tin cho người ta
Send: Tại đánh điện tử với thắng kiên nên quên mất hì…
Nhắn xong để điện thoại xuống ghế rồi móc bao thuốc bẹp rúm sau trận ẩu đả ra, chỉnh điếu thuốc vị cong veo cho thẳng và châm lửa, ngực vẫn còn nhức nên không dám hút sâu…lặng lẽ ngồi nhìn ngắm đường phố sáng đèn, từng đôi lứa cười nói tíu tít bên nhau hạnh phúc, bất giác mỉm cười khi nghĩ đến yến và tôi tay trong tay dạo chơi dưới bầu trời đầy sao…thật là sến sụa quá đi. Thằng kiên lên tiếng dập tắt luôn cơn hoang tưởng của tôi.
– Tao nghĩ bọn nó không để yên đâu?
– Um…sẽ mệt đây, dù sao cũng còn món nợ cần thanh toán với thằng quân đen
– Ờ…lỡ làm rồi biết sao được, cứ đập bỏ mợ nó rồi tính tiếp.
– Hêhê…cùng chung ý tưởng, à đợi sau khi mẹ hai qua bên anh đã…chứ làm bây giờ tao e không ổn…
– Ừ…mai có khi bọn kia nó săn mình đó, hay xin nghỉ một buổi nhỉ
– Cứ đi học bình thường, ở trường chắc tụi nó không dám làm gì mình đâu.
– Ừ…tao cũng chỉ mong có thế
Hai thằng lại chìm vào khoảng lặng, mỗi đứa một suy nghĩ, một nỗi niềm lo âu riêng…lại tin nhắn đến, là trang
– Chà ngoan quá nhỉ…hihi
– Vẫn ngoan chứ đâu DỮ như bà chị hahaaa
– Áá á…nhớ đó, lần sau gặp biết tay
– Dại gì mà gặp…chưa muốn chết…hehe
– Um…không muốn gặp trang thật à?
– Ơ…sao thế, tự nhiên lại…
– Um…thì cứ trả lời đi
– Có gì mà không muốn gặp, bạn bè mà…
– Um…bạn bè, hai người bạn
– Đúng rồi…
– Um…thôi trang đi ngủ đây…M ngủ ngon
– Bye…trang ngủ ngon
Chả hiểu nổi bà chằn này nghĩ gì nữa, nói chuyện không ra đâu mới đâu haizz…chết mải nhắn tin cho trang mà quên mất chưa đọc tin nhắn của yến tới được một lúc rồi.
– Suốt ngày chơi thui, không chịu học hành gì cả…sáng mai tui kiểm tra mà không học thuộc thì chết với tui…>”<
– Uầy…không dám mà. À kẹo ngon quá hìhì
– Không phải đánh trống lảng à nha…cứ ngoan đi tui mua cho.hihi
– Yes madam…ngủ sớm đi không thành con gấu trúc đó…hehe
– Hức.chê tui xấu chứ gì…đó đi mà yêu con khác đi…huhu
– Hihi…đùa đó, yến là xinh nhất mà…
– Thật không đó…hihi
– Thật 100% luôn, ngủ ngon nha
– Hihi…iu ghê, ngủ sớm đi đừng thức khuya chơi điện tử nữa…ngủ ngon, nhớ mơ về yến nha…chụt…hihi
Phì cười một mình như thằng tự kỉ, bị ăn ngay phát tát vào đầu của thằng kiên…đã hơn mười giờ tối, hai thằng kéo nhau về nhà.
Chap 20
Về tới nhà lúc này đã khá muộn, vẫn như thường lệ…âm thầm lặng lẽ khoá cổng rồi leo lên phòng, trong bóng tối tôi lần mò công tắc điện “tạch” căn phòng bừng sáng, hoảng hồn khi thấy Cô đang ngồi ở bàn học của tôi.
– Con đi đâu mà…trời đất con tôi…con làm sao thế này…
– Dạ…con ngã xe thôi không sao mẹ à…
Chẳng để tôi nói hết câu, Cô chạy tới ôm chầm lấy tôi, nắn tay xem tôi có bị thương ở chỗ nào không. Nhìn thấy Cô lo lắng và quan tâm đến tôi như vậy, trong lòng thấy có lỗi vô cùng…nói dối, tôi ghét những lời nói dối nhưng vẫn làm, đúng là chết tiệt mà. Cô kéo tôi ngồi xuống giường rồi chạy đi lấy bông băng với thuốc sát trùng chăm xóc tận tình, mỗi lần tôi xuýt xoa vì đau là Cô lại lúng túng, hai mắt rơm rớm nước mắt. Tim tôi quặn thắt, mắt cay xè nhưng vẫn cố tỏ ra mình ổn, không sao cả, cắn răng chịu những giọt oxi già sủi bọt trên vết thương. Mặt mũi không bị gì nặng, xước xát vài chỗ không đáng kể nhưng cái ngực thì thâm quầng một khoảng rộng, may có hình xăm nên Cô không nhìn thấy rõ, mỗi lần thở mạnh là nó lại đau nhói như bị kim đâm vậy, chả biết thằng nào ra chân mạnh thế không biết…thực ra nghĩ lại thì tôi cũng chẳng nhẹ tay haizz. Cho dù nói dối nhưng dường như Cô đã biết tôi đi đánh nhau về nên khuyên nhủ tôi rất nhiều, biết đó là những điều hay lẽ phải, nhận ra mình đã hành động sai trái và quá trẻ trâu, động tí là xử xự bằng nắm đấm…nếu hôm nay bọn kia mang hàng theo thì tôi với thằng kiên liệu còn mạng mà về nhà không. Suy nghĩ bồng bột sẽ giết chết một con người, quả đúng là vậy. Sau khi chăm sóc cẩn thận vết thương Cô ngồi bên giường đợi đến khi tôi yên giấc thì mới đi về phòng, lại một lần nữa nước mắt Cô lại rơi vì tôi, những vết nhăn đã ngày một nhiều hơn in hằn trên gương mặt…tôi biết hết nhưng chả giúp được gì cả, tự trách bản thân thiếu suy nghĩ, quá trẻ con để Cô phải lo lắng. Đợi Cô khép cửa, tôi ngồi dậy, vội lau nước mắt, đi ra ban công ngồi bệt xuống châm điếu thuốc thứ 21 rồi vo viên vỏ bao vứt ra xa. Muốn mình trở lên mạnh mẽ hơn sao mà khó quá, muốn ngủ một giấc để tạm quên đi nỗi bứt rứt khó chịu trong lòng mà chẳng thể nào chợp mắt được…sắp phải xa Cô một thời gian dài rồi, chắc tôi sẽ nhớ lắm đây.
Buổi sáng thức giấc, đồng phục thơm tho phẳng phiu với một bát bánh đa bốc khói nghi ngút…cô lúc nào cũng chu đáo như vậy cả. Mà quái lạ tại sao chả thấy bóng dáng Cô đâu cả, mọi hôm vẫn chờ tôi đi học thì Cô mới ra quán cơ mà, đảo mắt nhìn xung quanh cất tiếng gọi, không một lời đáp lại haizz…chắc Cô bận nên đi làm từ sớm rồi. Ăn xong rửa bát đũa, khóa cổng rồi đạp xe đi…cả thân người đau nhức như muốn dời rụng ra, mặt nhăn nhó đạp tới nhà thằng kiên…hai thằng cùng cảnh ngộ, cũng quãng đường như mọi hôm nhưng hôm nay tôi cảm giác nó xa quá vậy, toát cả mồ hôi hột mới đến haizz. Đứng ở cổng trường quan xát tình hình xem có vật thể lạ nào quanh quẩn đâu đây không, thấy an toàn thì mới dám vào gửi xe. Vừa ngồi xuống chỗ chưa kịp lôi sách vở ra thì đã thấy yến chạy tới nơi nhìn tôi lo lắng.
– M sao vậy?…mặt mũi xước xát hết thế kia, có đau ở đâu không? – yến ngồi vào giữa hai thằng mắt rưng rưng nói.
– Ơ…không có gì…yến đừng lo, đá bóng bị trượt chân nên thế, phải không kiên – tôi hai tay xua xua, nháy mắt với thằng bạn nhờ nó giúp đỡ.
– Ừ…ừ, đúng đấy…đá bóng bị như thế này là bình thường ấy mà
– Thật không?
Sau khi nghe thằng kiên nói, yến quay ngoắt xang trừng mắt nhìn làm nó lúng túng vội vàng quay đi giả vờ mình là người không có tội. Dường như yến vẫn chưa tin, gặng tra khảo thêm nhưng do tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lí nên giải quyết ổn thoả. Đang cười đùa nói chuyện với yến, bỗng giật nẩy mình khi bắt gặp bóng dáng thằng quân đen cùng lũ bạn của nó đứng ngoài cửa sổ nhìn hai thằng tôi kiểu như muốn ăn tươi nuốt sống vậy, lạnh cả người.
– Sao thế? – yến nheo mắt nhìn tôi
– À…không, thầy giáo sắp vào lớp rồi…yến muốn ngồi ở đây luôn à…hehe
– Đồ…đồ…hứ
Đành phải đuổi khéo yến về chỗ để tránh gây thêm rắc rối, lại giận rỗi nhưng thôi mặc kệ, đợi giải quyết ổn thoả vụ này trước đã rồi lựa lời giải thích sau haizz. Tụi thằng quân đen cứ đứng ngoài cửa sổ mãi cho tới khi thầy giáo vào thì mới chịu bỏ đi…ngồi trong lớp mà lòng dạ bồn chồn lo âu như lửa đốt, học hành mà cứ thế này thì sao thi lên cấp nổi cơ chứ. Hai thằng thỉnh thoảng lại quay qua nhăn mặt nhìn nhau cười khổ. “Tùng tùng tùng” tiếng trống ra chơi vang lên, thót tim khi để ý thấy ngoài sân trường có một bọn lạ mặt bước vào, trời nóng chảy mỡ còn mặc áo khoác đen như xã hội đen hồng kông vậy, nhìn mà lạnh người, nhằm thẳng lớp tôi mà tiến vào…thế quái nào mà bảo vệ của trường lại để bọn này ngang nhiên đi lại vậy nhỉ? Ôi bác bảo vệ già kính yêu haizz. Linh cảm cho tôi biết sắp có điều chẳng lành xảy ra nên hích vai thằng kiên rồi nói
– Té nhanh lên…bọn nó đang săn kìa
– Đâu…đâu…
– Đâu cái búa…ra cửa lớp thì chạy thật nhanh ra sân sau trường…té
Nghe tôi nói vậy cái mặt nó vẫn còn ngây ra như bò đeo nơ. Chết mà không biết vì sao mình chết thì nhục, nhanh chóng bỏ cặp sách lại rồi chạy nhanh ra sân sau của trường. Đúng như dự đoán, vừa thấy bóng dáng hai thằng tôi ló mặt ra là tụi kia liền đuổi theo ngay lập tức…hớt hải chạy hết tốc lực trên hành lang trước bao nhiêu con mắt khó hiểu của những học sinh khác từ trong phòng học ngó ra, cũng chẳng còn có thì giờ mà quan tâm nữa chỉ biết một việc là chạy và chạy thật nhanh mà thôi. Do ra chơi tiết đầu có 5p nên hầu hết học sinh đều ở trong lớp khiến sân sau trường vắng tanh vắng ngắt, chỉ có hai thằng cắm đầu cắm cổ chạy như điên, đằng sau tụi kia đang bám đuôi nhanh không kém…tôi ngoái cổ lại đằng sau thì thấy tụi kia đồng loạt kéo khóa áo khoác rồi lôi hàng ra, thằng thì típ, thằng thì mã tấu…ặc làm gì mà phải chơi dữ vậy để xử hai thằng nhóc lớp 9 cơ chứ haizz…phen này khó lòng mà lành lặn nổi, toát cả mồ hôi hột.
Trước mắt hai thằng tôi đã là đường cụt, ba mặt đều là tường những bức tường kũ kĩ bám đầy rêu xanh, cỏ mọc um tùm, ghi vài dòng chữ to đùng bằng vôi trắng “cấm đái vạ”, đúng là chết tiệt mà. Tuy chỉ cao tầm 2 mét thôi nhưng lại có gắn mảnh chai vỡ sắc nhọn ở trên nên muốn vượt qua là không đơn giản. Mặc kệ dù sao cũng phải thử một lần vì lúc này đó là con đường sống nhỏ nhoi duy nhất để nuôi hi vọng. Hai thằng nhìn nhau, tôi ra hiệu cho thằng kiên để nó lấy đà nhảy trước vì nó đang chạy trước, khiếp thằng này hôm nay ăn phải cái quái gì mà chạy hăng thế không biết. Nó không vội nhảy mà tiến gần đến bờ tường cầm viên gạch lên đập bớt ít mảnh sành, mảnh vụn bay tung tóe rồi nhanh chóng bật qua rất gọn nhẹ. Khi đã an toàn ở bên kia nó gọi với xang giục tôi nhảy, thấy vậy cũng vội vàng lấy đà rồi thẳng hướng bờ tường mà lao nhưng người tính éo bằng trời tính, vận đen vẫn đeo bám lấy tôi không chịu buông tha làm tôi rẵm phải cái túi bóng của đứa quỷ tha ma bắt nào vứt ở đó làm loạng choạng mất đà, suýt cắm đầu vào tường. Ngoái đầu lại thì hoảng hồn khi nhìn thấy bọn kia đã đuổi gần tới nơi, tay nhăm nhe “đồ chơi” chỉ thẳng vào tôi mà đe dọa, chửi bới bắt tôi đứng yên đó…thật hài hước, có nhất thiết phải nói lời thừa thãi vậy không, họa tao bị não mới đứng yên cho bọn mày chém. Lúng túng nhảy lên tay bám vào đỉnh bờ tường, dù bị mảnh sành cắm ngập vào lòng bàn tay đau buốt đến nhói tim, máu chảy từa lưa nhưng cũng cắn răng chịu đau mà bật qua…quá trễ cho hành động của tôi khi mà mới kịp nằm nửa người trên bờ tường thì một thằng quái thai nào đó đã tới ngay đằng sau chẳng nghĩ ngợi gì mà thẳng tay tặng cho tôi ngay phát chém, tuy là chém với tay nhưng nó quá ư là “ngọt”. Tôi chưa kịp nhận ra đau đớn mà chỉ cảm nhận được mát mát ở dọc phần thắt lưng, mất thăng bằng lăn người rơi tự do xuống bên kia bờ tường. Cứ ngỡ mình dư sức để đứng dậy vì thấy tỉnh táo vô cùng nhưng chợt nhận ra cơ thể không chịu nghe lời, bầu trời như xập xuống, tối thui và tôi gục ngay tại đó chả biết gì cả. Sau này nhờ thằng kiên kể lại tôi mới biết được là thằng bạn tốt nó đã cõng tôi vào một nhà người dân gần ngay đó để chốn. Đi tới đâu máu chảy tới đó, cũng nhờ một phần cái bờ tường có mảnh sành khiến bọn nó sợ đứt tay nên không truy sát ngay mà phải đập bớt đi mới dám nhảy qua vì thế mà đủ thời gian để thằng kiên đưa tôi vào nhà bác bán hàng tạp hóa cạnh đó, bác bán hàng hốt hoảng đưa tôi vào sau nhà sơ cứu vết thương, quả là một người tốt thực sự. Thằng kiên nhanh trí để tôi lại đó rồi nhanh chóng chạy ra xóa vết máu mà tôi để lại bằng cách lấy cát phủ lên và lấy khăn lau sạch máu ở quán. Chẳng khác éo gì phim xã hội đen vậy.Khi bọn kia bật xang thì lại dấu hung khí vào áo và đi lùng xục quanh khu đó, vì là khu dân cư nên không dám làm liều, có vào tận nơi hỏi nhưng bác bán hàng kính mến đã lắc đầu. Hú hồn, tụi này sau một hồi không tìm được gì mới chịu đi. Đó là một trong những lần chết hụt của tôi haizz cái cuộc đời toàn màu đen này. Sau khi được sơ cứu tại đó tôi được chuyển vào viện, mê man chẳng biết một cái gì suốt 3 ngày 1 đêm tôi mới tỉnh lại, khẽ mở mắt nhưng phải nhắm chặt lại vì chói, làm quen được với ánh sáng, tôi đảo mắt nhìn xung quanh, một căn phòng trắng tinh khá rộng và chỉ có mỗi chiếc giường của tôi trong đó…một người phụ nữ trên đầu đã có vài sợi tóc bạc vì thằng con bất hiếu quậy phá là tôi, đang ngồi ngủ gục bên giường bệnh. Đau xót lắm, tự dằn vặt bản thân mình, đã muộn chưa để thay đổi. Thấy động mẹ hai thức dậy dụi dụi mắt rồi oà lên khóc và ôm chầm lấy tôi
– Ôi…con tôi…huhuuu
Cổ họng tôi nghẹn đắng không thốt thành lời, sống mũi cay xè khiến nước mắt cứ trào ra trong vô thức.
– Con làm mẹ lo quá…hức…
– Xin lỗi mẹ…con…con
– Có thấy đau ở đâu nữa không, ngồi đây đợi mẹ đi gọi bác sĩ…khổ thân con tôi…
Mẹ hai đứng lên lấy tay lau vội nước mắt rồi bước ra ngoài cửa, nhìn bóng mẹ hai khuất sau cánh cửa, tôi cố gắng ngồi dậy nhưng không thể, kiểu như cố thêm một chút nữa là vết khâu ở đằng sau rách làm đôi vậy. Cả cơ thể mệt mỏi, cử động khó khăn. Lát sau ông bác sĩ bước vào, nắn bóp, lật qua lật lại coi tôi như tảng thịt xem xét rồi nói cái gì đó kiểu như là phục hồi tốt và đã không còn nguy hiểm. Bác sĩ ghi chép rồi chỉnh ống tiếp nước rồi ra ngoài để lại tôi với mẹ hai ngồi nói chuyện đến trưa thì yến mang theo túi hoa quả vào thăm bệnh tôi, mẹ hai mỉm cười với hai đứa rồi đi ra ngoài.
– Hức…M…đã đỡ hơn chưa…yến sợ M bị làm sao thì…huhuuu – yến ôm chầm lấy tôi khóc nức nở.
– Không sao mà…mình ổn rồi…hìhì – nằm im không thể cử động nổi, chỉ biết an ủi bằng lời
– Hức…mấy hôm nay M hôn mê…yến sợ M sẽ có chuyện…huhuu
Lòng chợt ấm áp lạ thường vì vẫn còn có người quan tâm đến mình, không ngờ vì một phút bồng bột mà tôi đã làm bao nhiêu người phải chịu liên lụy haizz. Khóc chán chê một lúc sau yến mới chịu ngưng, nằm im để yến ôm, không tài nào cử động được, phải nói chính xác ra là “bất lực”. Đột nhiên có ai đó hắng giọng ở ngoài, tôi giật mình ngó ra thì thấy thằng kiên đang đứng chống tay vào cánh cửa cười hềnh hệch. Yến vội đứng phắt dậy mặt đỏ bừng cầm túi hoa quả để lên bàn, chắc do lúng túng nên làm rơi vài quả xuống nền nhà, lúi cúi nhặt. Thằng kiên thấy vậy cười lớn rồi cũng chạy vào nhặt giúp.
– Vẫn đang là ban ngày ban mặt mà hai anh chị tình cảm quá…chậc chậc – thằng kiên bê cái ghế nhựa đến gần giường tôi rồi ngồi xuống.
– Thôi đi…lại bắt đầu đó – tôi cố chữa ngượng cho yến.
Thằng kiên thấy yến ngại quá nên cũng không trêu nữa. Tôi nhìn nó ổn vậy nên cũng yên tâm phần nào. Yến ngồi gọt hoa quả để hai thằng tôi ngồi nói chuyện.
– Ê kiên mày tường thuật lại vụ vừa rồi đi, tao không nhớ gì hết…
– Hêhê…mày vẫn nằm đó là có phúc lớn rồi đấy…ờ thì là bla…bla
Nằm nghe nó kể mà toát mồ hột. Sau khi sơ cứu xong thằng kiên gọi xe cứu thương đưa tôi vào viện, vào phòng cấp cứu thì bác sĩ cho biết là bệnh viện không đủ lượng nhóm máu O để tiếp cho tôi khiến tình trạng vô cùng nguy cấp do mất máu quá nhiều. Thằng kiên điện cho mẹ hai đến nhưng mẹ hai lại không cùng nhóm máu nên chẳng sao được. Bác sĩ đã dùng đủ mọi cách để kéo dài mạng sống cho tôi. May sao lúc đó yến thấy hai thằng tôi bỏ học nên đã điện cho tôi, thằng kiên bắt máy rồi nói rõ sự tình, yến vội vàng bỏ cả học chạy đến bệnh viện…ông trời không triệt đường sống của tôi, yến cũng nhóm máu O và nhanh chóng hiến máu để cứu cái mạng của tôi. Vết chém ngang phần eo không sâu lắm nhưng cũng phải khâu tới gần 30 mũi…haizz, lệch khớp vai do ngã từ trên cao xuống, rồi đủ thứ trên đời, tôi không nhớ rõ nữa. Đúng là khi sắp đi gặp diêm vương thì ta mới thấy yêu quý cái cuộc sống này biết bao.
Sau khi tiếp máu cho tôi xong yến được đưa vào phòng hồi sức, suốt khoảng thời gian tôi hôn mê, yến và mẹ hai thay phiên nhau chăm sóc cho tôi cả ngày lẫn đêm. Thấy mình có lỗi quá, nhìn hai người gầy gò xanh xao mà lòng nhói đau, tôi hận bản thân mình vì đã chẳng làm gì được cho họ mà toàn mang tới phiền phức và lo âu. Tôi quay xang nhìn dáng người nhỏ xinh đang nhẹ nhàng gọt hoa quả và thầm nghĩ “cảm ơn em”, yến mỉm cười e thẹn làm tim tôi xao xuyến…tôi đã yêu em rồi sao? Tôi tin là từ giây phút đó tôi đã yêu yến, tình yêu tìm đến từ những điều đơn giản đến mức mà ta chẳng thể nào hiểu nổi.
– À tối hôm kia có chị trang nào nhắn tin cho mày mấy tin không được nên gọi điện tao bắt máy… – thằng kiên cầm miếng táo ăn ngon lành rồi nói
– Ờ…ờ…mày bảo sao?
– Thì tao nói mày đang nằm trong viện rồi bà hốt hoảng hỏi địa chỉ và lát sau đã đến. Mày với bà ấy có quan hệ gì mà tao thấy bà ấy lo lắng cho mày phát khóc, cứ nằng nặc đòi ở lại trông mày…
– Uầy…chuyện dài lắm, lúc khác tao kể…bạn bè ấy mà.
– Hehe…tao không nghĩ thế đâu…ngày nào cũng đến thăm mày cả…
– Mày định đốt nhà à…
– E hèm…có thật là bạn không đó
Yến trừng mắt nhìn tôi rồi nói, có vẻ như vẫn còn nghi ngờ việc tôi với trang thì phải…thằng kiên chết tiệt làm tôi lại mất công trình bày, nói vã cả bọt mép ra, bụng thì đói cồn cào…đúng là giết người không dao mà.
Chap 21
Yến và thằng kiên ngồi thêm lúc nữa rồi cũng phải ra về, để lại tôi một mình với bốn bức tường trắng xoá. Muốn cử động người cũng chẳng được, mình bị làm sao thế này không biết nữa…tâm trạng chán chường tôi hướng đôi mắt ra ngoài cửa sổ, chợt những kỉ niệm cùng nỗi đau mà tôi đã từng tìm đủ mọi cách để cố gắng chôn chặt trong tim lại ùa về như vừa mới xảy ra vào ngày hôm qua vậy. Thốt thành lời trong vô thức “Con nhớ mẹ”, cũng cái không gian trắng xoá lạnh lẽo này, mẹ đã rời xa tôi mãi mãi…những người mà tôi yêu thương nhất cứ lần lượt bỏ tôi mà ra đi, nước mắt tuôn trào ra như được giải phóng khỏi sự kìm nén bấy lâu, chiếc gối đã ướt đẫm. Chết tiệt thật có phải tôi quá yếu đuối không khi mà nỗi mất mát quá lớn. Gắng gượng cất chúng vào trong sâu thẳm nơi con tim đang hằng ngày rỉ máu thêm một lần nữa để cho từng cơn gió nhè nhẹ thổi làm đung đưa tấm rèm cửa trắng tinh vào hong khô những giọt lệ còn đọng trên mi. “Ba mẹ sẽ luôn bên cạnh con! Con yêu à” câu nói vang vọng trong tâm trí tôi. Đúng! Ba mẹ vẫn ở ngay phía sau tôi, chẳng có thứ gì có thể chia cắt được vì tôi đã khắc sâu vào trong da thịt như một hình xăm. Hình xăm đôi cánh thiên thần ôm chọn phần lưng, mỗi chiếc cánh có thêm một chữ cái đỏ lòm như đang tan chảy nằm chính giữa đó là H & T, chữ cái đầu trong tên của ba mẹ tôi, với một ý nghĩa duy nhất là muốn hai người sẽ mãi mãi là vị thần hộ mệnh luôn ở bên cạnh dõi theo tôi. Cho tới tận lúc chết tôi vẫn sẽ giữ nguyên hình xăm đó như vậy.
“Cạch” cánh cửa khẽ mở ra, tôi giật mình cố gắng che dấu đôi mắt đang đỏ vì khóc. Mẹ hai bước vào trong phòng mỉm cười nhìn tôi rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh
– Con thấy đỡ hơn chút nào chưa? – tôi thích được mẹ hai xoa đầu như thế này, quá đỗi thân thương.
– Um…khá hơn nhiều rồi mẹ… – mắt tôi nhắm nghiền lại để cảm nhận cái ấm áp của tình mẫu tử.
– Cố gắng nghỉ ngơi vào…mọi chuyện ổn cả rồi
– Con…con xin lỗi – tôi ngước mắt lên nhìn
– Không sao đâu…lần sau làm gì thì cũng nên hỏi ý kiến của mẹ nghe chưa ông tướng – mẹ hai mỉm cười dí tay vào trán tôi.
– Dạ! Hìhì…
– Có bạn gái rồi mà còn làm nũng nữa…
– Èo…mẹ này… – tôi ngượng chín mặt
– Con bé đó tên yến từng đến nhà mình một lần rồi phải không con?
– Dạ! Nhưng sao ạ?
– Con à! Con còn quá nhỏ để hiểu được tình yêu đích thực là gì, mẹ khuyên con đừng để tình cảm tri phối tất cả và nên nhớ đừng bao giờ yêu mù quáng…sẽ đau lắm con à! – mẹ hai nhìn tôi rồi thở dài.
– Vậy ý mẹ là không cho con và yến… – tôi ngạc nhiên vội ngước mặt lên nhìn mẹ hai.
– Hihi…chưa gì đã cuống hết lên, mẹ chẳng bao giờ ngăn cản con bất cứ việc gì, mẹ chỉ có thể khuyên con những điều hay lẽ phải, còn mọi quyết định là ở con…có vấp ngã mới có thành công con à. – mẹ hai véo nhẹ vào tai tôi rồi cười hiền từ.
– Dạ! Con cám ơn mẹ. – tôi ngây ngô cười típ mắt.
– Gớm lại còn bày đặt…thôi để mẹ đỡ dậy rồi đút cháo cho. – mẹ hai vỗ nhẹ vào người tôi.
Khẽ gật đầu cười rồi để mẹ hai đỡ dậy…được ngồi tựa lưng vào thành giường thấy thoải mái hơn hẳn, tuy cái tay khi cử động vẫn còn nhức. “Lúc bạn cảm thấy bình yên nhất là khi bạn ở bên cạnh những người thân của mình”…vẫn câu nói quen thuộc là hãy cố gắng trân trọng những gì mà mình đang có.
Hết ăn no rồi lại nằm ngủ chẳng khác gì con heo cả, nói vậy thôi chứ không gầy đi là may. Buổi chiều sau khi tỉnh giấc, cảm nhận thấy cơ thể có vẻ như đã biết nghe lời hơn trước, tôi cố gắng để ngồi dậy cứ ngỡ là mình làm được nhưng toát cả mồ hôi hột ra mà vẫn chỉ nhích người lên được một chút thì lại rơi cái “bịch” xuống, bất lực, thấy mình vô dụng quá…bực mình không tưởng chỉ muốn chửi thề và đập bỏ một thứ gì đó cho hả giận, nhưng vẫn kìm chế “hít…hà” điều hoà hơi thở để cố thử thêm một lần nữa, lần này mà không được nữa thì…thì thôi. Chống hai khuỷu tay vào giường lấy đà để nhích dần lên, việc ngồi dậy tưởng chừng như đơn giản nhưng đối với tôi lại là một cực hình, cắn răng nén cơn đau từ những vết thương có đầy trên người. Hai lòng bàn tay băng trắng xóa khiến ngón tay tôi không thể nào cử động được, rất nhức, đám mảnh sành chết tiệt vừa hại vừa cứu tôi haizz. Bả vai bên trái đã được nắn lại khớp nhưng cử động mạnh là đau muốn ứa nước mắt…mồ hôi đầm đìa từ trên trán nhỏ xuống khiến mắt cay xè nên phải nhắm chặt mắt lại. Cuối cùng tôi cũng chịu thua vì việc này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tôi, “chúc bạn lần sau ăn mắm”, đành buông xuôi phó mặc cho cơ thể muốn rơi như thế nào cũng được, thì đột nhiên có bàn tay của ai đó nhẹ nhàng đỡ vào gáy rồi từ từ nâng tôi lên…một mùi hương xộc thẳng vào mũi tôi, nó rất đỗi quen thuộc, hình như tôi đã từng thấy trước đó vài lần thì phải. Cố gắng mở thật to hai con mắt đang cay xè ra để xác nhận xem người này có phải là người mà hiện giờ tôi nghĩ đến ở trong đầu không? Gương mặt này, quả là không ngoài dự đoán, mùi hương quen thuộc và rất đặc biệt, chẳng thể là ai khác ngoài trang.
– M vẫn còn yếu lắm, vận động mạnh như vậy nhỡ vết thương rách ra thì sao? – sau khi đỡ tôi ngồi dậy, trang cũng ngồi xuống bên cạnh lo lắng nhìn tôi.
– À…ừ…trang à…không sao mà, nằm mãi chán quá…
– Chán cũng phải nghỉ ngơi cho khỏe đã…người gì đâu mà ngốc thế không biết nữa…
– Dạ…em xin nghe chị… – tôi giả bộ mặt ỉu xìu trọc trang
_…
– Sao không nói gì? – tôi tròn mắt nhìn trang
– Hức…hức…đến mức này…mà còn đùa được nữa à…có biết người ta lo đến như thế nào không hả tên ngốc kia…huhuu
Đột nhiên trang đưa nhanh hai bàn tay nhỏ nhắn lên ôm mặt rồi khóc òa lên như một đứa con nít vậy. Tôi bất ngờ quá chả hiểu nổi cái quái gì đang diễn ra ở đây nữa…chẳng lẽ tôi đã nói hay là làm gì sai hay sao? Chịu chết…con gái quả đúng là khó hiểu hay là tôi quá ngu ngốc haizz. Tôi giơ cái cánh tay băng trắng xoá như xác ướp ai cập lên cố gỡ hai bàn tay của trang ra rồi thấm khô hàng lệ đang rơi cho cô nàng.
– Đang bình thường tự nhiên vậy là sao?
_…hức…hức
– Thôi thôi nín đi xem nào…
– huhuhuuu
– Ặc…trông cái mặt kìa, khóc gì mà xấu quá…nín rồi khóc lại từ đầu xem nào…
– Hức…hi.hức…hihi
Trang nước mắt giàn dụa bật cười, đánh vào vai tôi vài cái mà thế quái nào mà toàn trúng ngay vết thương khiến tôi đau muốn chết, mặt nhăn như khỉ ăn phải mắm tôm
– Hức…hứa…M có sao không?…huhuu…trang không cố ý mà…huhuu
Đau quá chả thốt nổi lên lời nhưng nhìn điệu bộ luống cuống của trang làm tôi suýt nữa phải phì cười may mà kìm nổi. Đã mất công trêu thì nên làm cho tới cùng. Đúng như đã định tôi giả vờ nhắm chặt mắt lại, gục đầu vào vai mình để dọa cho bà chằn này một trận cho chừa cái tật đánh người không cần lí do.
– Huhuu…M sao vậy…huuu
_…
– Đừ…ng…xin đừng làm trang sợ…huuuhu
-…
– Xin…x…in đừng…huuuuuhu
Trang khóc lóc thảm thiết như tôi đã nghẻo thực sự…hốt hoảng lay lay cái tay của tôi đến mức nó muốn rời hẳn ra thành từng khúc một, đau thấy ông bà ông vải, định thét lên thì đột nhiên trang ôm chầm lấy tôi, ôm chặt lắm như sợ tôi biến mất vậy…gần đến nỗi tôi có thể cảm nhận rõ từng nhịp đập từng hơi thở dồn dập và mùi hương đặc biệt còn vương vấn trên mái tóc…tôi chết lặng, miệng ú ớ không thành lời…con tim tôi lại thêm một lần rung động thật sự, nó rất khác…khác hoàn toàn so với cảm giác khi bên cạnh yến. Vậy là sao? Ai có thể giải thích cho tôi được không? Chắc tôi phát điên lên mất. Cố gắng giữ tỉnh táo để kết thúc cái màn kịch mà tôi là diễn viên chính kiêm luôn đạo diễn.
– E…hèm…tui đã chết đâu mà làm ghê vậy…hehe
Tôi ngồi thẳng người dậy, cố nói một cách rõ ràng và tự nhiên nhất có thể. Nghe xong trang đột nhiên im bặt khựng lại một lúc rồi vội buông tôi ra, lấy tay rụi rụi mắt như vẫn không tin vào sự thực…chắc tôi diễn quá đạt, khéo phải chuyển nghề đi làm diễn viên mất thôi. Dường như trang đã hiểu ra việc mình bị lừa và nhanh như cắt “chát” tôi hứng chọn phát tát như trời giáng, muốn nổ đom đóm mắt. Trang chẳng thèm nhìn tôi một lần mà lấy tay ôm chặt miệng để ngăn tiếng nấc, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp vội vàng vùng dậy chạy ra ngoài…Tôi ngây người ra muốn níu tay trang lại nhưng không thành nên mất đà và ngay lập tức ngã xuống nền nhà theo kiểu rơi tự do không chút phản kháng…”rầm”
– Úi…á…ááá – tiếp đất an toàn bằng mặt
Trang đứng khựng rồi ngoảnh lại, gương mặt chợt tái xanh, hớt hơ hớt hải chạy lại đỡ tôi lên…bị một cục u như cái sừng mọc trên trán, xung quanh toàn chim cò bướm lượn, quả là một cảm giác rất yomost đau muốn thấy ông cố. Một mình trang thì không thể nào đỡ tôi lên giường được nên nhanh chóng gọi cô y tá đến giúp…hai người đưa tôi hạ cánh xuống giường an toàn, chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì phải hứng chịu cuộc liên hợp tổng xỉ vả của hai bà kia, nghe muốn lòi màng nhĩ ra ngoài. Mình tự hại mình thì trách ai được bây giờ, đành cố mà chịu thôi chứ biết sao được. Sau một hồi nói hết nước bọt, bà cô y tá mới chịu đóng cửa rầm một phát muốn rời bản lề rồi đi ra để trả lại không gian yên tĩnh vốn có của cái phòng bệnh. Tôi nằm im nhìn trang mà không tài nào mở lời trước được, đến thở to còn sợ chứ đừng nói là cử động…chả hiểu sao tôi lại sợ trang đến như vậy. Thực sự muốn xin lỗi vì trò đùa hơi dai của mình nhưng lại lo ngại mình lỡ lời nói sai điều gì đó thì toi, chẳng biết im lặng vào giờ phút này là vàng hay là xăng nữa haizz…
– Này nhìn nữa tui móc mắt thì đừng trách nha… – trang vừa nói vừa giơ tay lên doạ làm phá tan bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở khiến tôi mừng quýnh.
– Ấy…ấy…xin tha mạng… – Tôi tỏ vẻ sợ sệt, khua khua cái tay như cục bông gòn trước mặt.
– Hihi…cho đáng đời cái tội trêu tui.plè…plè
Trang cười tươi rồi lè lưỡi trọc tôi, trông trang lúc này y như một đứa con nít vậy. Mà con nít đúng quá rồi, ai đời người lớn vậy mà thay đổi tính cách nhanh một cách chóng mặt, khóc rồi cười và ngược lại khiến tôi bị quay như chong chóng trong mớ cảm xúc lẫn lộn. Quả đúng là vận đen vẫn không buông tha tôi ngay cả khi thương tật đầy mình haizz, khi tôi đang cười nói với trang thì đúng lúc yến xách cặp lồng đựng cháo bước vào. Gương mặt lạnh tanh đến ghê người bước đến giường tôi, khẽ đặt cặp lồng cháo lên bàn rồi nói.
– Em chào chị, chị là… – yến chả thèm nhìn tôi lấy một tích tắc, sát khí bốc ngùn ngụt khiến sống lưng tôi lạnh toát.
– Um…chào yến, mình là trang bạn của M – trang tươi cười bắt chuyện
– Dạ! BẠN của M ạ, bạn bình thường hay là… – mặt yến dường như không biểu lộ cảm xúc gì cả, cố tình nhấn mạnh từ bạn làm tôi giật nẩy mình
– Ơ…bạn là bạn bè chứ còn là gì được nữa. – tôi vội vàng thanh minh.
– Tôi không hỏi anh…- yến đột nhiên thay đổi cách xưng hô và quay xanh trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng tức giận.
– Um…mình không hiểu chuyện gì nhưng M đang bệnh, yến không nên to tiếng như vậy… – trang vẫn nhẹ nhàng nói chuyện nhưng có vẻ như cũng đang bực tức thì phải.
– Giờ lại còn bênh nhau gớm nhỉ…hừ…chị có biết liêm xỉ không khi dám đi quyến dũ bạn trai của người khác
– Có vẻ như yến nói hơi nặng lời rồi đó…mình chẳng rảnh rỗi đi cướp bạn trai của yến làm gì.
– Nói thì hay lắm…nhưng thực chất toàn giả tạo
– Mình chỉ nói đúng sự thật mà thôi…hay là yến không đủ tự tin để giữ được bạn trai nên đổi thừa cho người khác…
– Chị…chị…là đồ hồ li tinh, vừa ăn cướp vừa la làng…tôi khinh
– Yến ăn nói cho cẩn thận, đừng thấy mình nhịn mà làm tới…đừng có mà quá đáng
– Tôi cứ như vậy đó chị làm gì được tôi nào…đánh tôi chắc…
– Con nít tôi không thèm chấp…
– Chị nói ai con nít…chị thì hơn tôi chắc, nói thì vậy nhưng sau lưng lại làm đủ trò để quyến dũ…đúng là đồ hồ ly tinh…
– Này…tôi nhịn đủ rồi đó…mới nứt mắt mà đòi trứng khôn hơn vịt
– Chị hơn tôi được một tuổi mà đòi làm người lớn à…ừ cũng được, chẳng có thể loại người lớn nào mà lại làm cái chuyện đáng ghê tởm đến như vậy…hư
– Cô móc đâu ra bằng chứng tôi quyến dũ người yêu của cô, nói tôi nghe xem, hay là cô tự nhận vơ người đó là bạn trai…hừ
– Tôi chứng kiến tận mắt mà vẫn còn trối à…đồ vô liêm xỉ.
– Cô tự xem lại mình trước khi đi nói người khác nha…
– Chị…
– Cô…
Đúng là vớ vẩn mà, việc quái gì mà phải moi móc xé to ra không biết nữa. Tôi thật thất vọng, một bên là người yêu, một bên là bạn thân. Càng ngày cuộc cãi vã càng gay gắt, lời qua tiếng lại không bên nào chịu thua…trong bệnh viện mà họ làm như thể mấy bà bán cá bán thịt ở ngoài,chợ vậy. Họ coi tôi như một món hàng để đem ra lật qua lật lại…tôi không phải thằng câm, cũng không điếc, làm sao mà tôi có thể chịu đựng được. Cần chấm dứt ngay việc này ở đây, tôi đã quá đủ mệt mỏi rồi
– Trước khi tôi còn giữ được bình tĩnh thì hai cô nên im lặng và ngồi xuống.
– Anh làm thế mà coi được à – yến dường như chưa từng thấy tôi nổi giận bao giờ nên vẫn còn ngang ngạnh.
– Um…M đã nói vậy thì mình đành nghe – trang quay xang nhìn tôi rồi hạ giọng nói.
– Yến ngồi xuống đi có gì nói chuyện nhẹ nhàng với nhau sẽ dễ giải quyết hơn…hiểu lầm thôi…
– Anh…anh yêu con này đúng không? Đồ tồi…tôi mù mà…hức…hức
– Cô ăn nói đàng hoàng vào…ít ra tôi cũng hơn tuổi cô đó.
– Tôi cứ thích như vậy đó…hức…mụ hồ ly tinh…đồ vô liêm xỉ…hức hức
– Cô…
– HAI CÔ IM HẾT ĐI VÀ RA KHỎI ĐÂY ĐỂ TÔI YÊN…BIẾN
Cả hai đều im bặt, cùng quay xang nhìn tôi với vẻ mặt sợ sệt…thằng kiên từng chứng kiến và kể lại là lúc tôi không kìm chế được cơn nóng giận thì khi đó dường như tôi mất toàn bộ phần người, chỉ còn lại phần con trong đó…đánh người không biết ghê tay, cứ đánh cho tới khi nào cảm thấy thoả mãn, cũng vì như vậy mà sau này suýt chút nữa tôi đã phải hứng chịu hậu quả nặng nề. Giờ quay về thực tại, yến nhìn tôi như sinh vật người ngoài hành tinh, vội quay đi ôm mặt khóc nức nở rồi chạy nhanh ra khỏi phòng. Với trang, gương mặt đã không còn sợ hãi nữa mà chuyển xang lo lắng nhìn tôi, có vẻ như trang hiểu tôi cần yên tĩnh một mình vào lúc này nên khẽ gật đầu rồi cũng bước ra, đến cửa thì ngoái đầu nhìn tôi lần nữa rồi từ từ khép cánh cửa phòng lại. Không gian im ắng đã trở lại khiến tôi bình tâm hơn chút ít…mặc kệ bọn họ muốn làm sao thì làm, tôi cố nhắm chặt mắt lại để chìm vào giấc ngủ…mê man thiếp đi được một lúc, nhìn quang cảnh bên ngoài đã xẩm tối, những bóng đèn được thắp sáng rực khắp nơi. Cái bụng réo lên như còi tàu hỏa, tự nhiên nhớ ra cái cặp lồng cháo nên vội quay mặt xang để xem có còn ở đó không để lấy mà chén, thấy cái tay trái nặng trịch chả thể nào nhấc lên nổi như có vật gì đó đè lên vậy. Liếc mắt nhìn xuống thì thấy yến đang chiếm dụng bất hợp pháp cái bàn tay tôi làm gối. Nhìn yến ngủ ngon lành như vậy tôi cũng không đành lòng đánh thức mà nằm im nhìn ngắm. Có vẻ như cái quạt trần đang quay hết công xuất nhưng cũng không thể làm tròn công việc của nó…mồ hôi làm vài sợi tóc bết vào trán, tôi nhẹ nhàng gạt chúng xang một bên để có thể nhìn kĩ hơn cái gương mặt xinh đẹp này. Giá như yến cứ mãi dễ thương như lúc này thì tốt biết bao haizz…suy đi nghĩ lại thì yến làm vậy với trang nguyên nhân chính cũng là do tôi mà ra cả. Yến ghen, tôi chấp nhận điều đó, nhưng quá đáng như vậy thì khó có thể nào chịu nổi với một thằng nông bông như tôi. Có lẽ một trong hai đứa phải thay đổi. Yến bỗng tỉnh giấc, gương mặt ngái ngủ làm tôi phải phì cười, lấy tay cốc nhẹ…yến nhăn mặt xoa đầu làm nũng.
– Huhuu…bắt nạt người ta…bắt đền…huhuu – yến giả vờ lấy hai tay quệt mắt như mèo con rửa mặt vậy, điệu bộ hết sức dễ thương.
– Này…thích làng không, việc lúc chiều tui còn chưa xử cô nương đó – tôi nghiêm mặt nhìn yến
– Tại…tại…yến thấy khó chịu khi thấy M bên cạnh người con gái khác nên mới xử sự như vậy…tha lỗi đi mà…đi mà… – yến làm vẻ mặt tội nghiệp đung đưa cái tay của tôi.
– Giỏi quá nha…giờ còn có trò này nữa…thôi…thôi…hihi được rồi lần này cho qua, lần sau nhớ phải hỏi cho rõ ràng nghe chưa…
– Yeah! Hihi…biết òi…mà yến muốn hỏi hai câu nhưng M phải nói thực lòng nha…không yến chẳng thèm nói chuyện với M luôn đó.
– Um…gì mà nghiêm trọng vậy…rồi hứa…giờ nói nghe xem.
– hìhì…thứ nhất M có…có thực sự yêu…yêu yến không?
– Um…ngốc nè…hỏi thừa, tất nhiên là…là có rồi. – tôi lấy tay tay ốp vào má yến rồi nói.
– hihi…phải thế chứ…câu thứ hai…M với chị trang là như thế nào?…
– Um…ừ thì là…bạn bè…hơi thân chút xíu.
– Thật không? – yến rướn mặt xát vào tôi, khiến tôi hơi lúng túng.
– Th…thật.
– Hihi…yêu ghê…chụt
Yến hôn nhẹ vào má tôi rồi rất rụt người lại rất nhanh, ánh điện càng làm tô thêm đôi má ửng hồng của yến, cô nàng ngượng nghịu hai thay giựt giựt cái ga trải giường…như lần trước tôi vẫn ngây ra như vậy haizz. Hai đứa tôi tình cảm như vậy nhưng đâu biết rằng ở ngay ngoài cửa đang có một người con gái đứng ngoài đó chứng kiến hết mọi thứ, một tay run rẩy cầm chiếc cặp lồng cháo, tay còn lại ôm chặt miệng, đôi vai gầy mỏng manh rung lên theo từng tiếng nấc nghẹn ngào. Dù có cố gắng che đậy như thế nào thì người con gái đó cũng không thể ngăn nổi những giọt nước mắt chảy dài như vô tận…nỗi đau…hoà cùng tiếng khóc vang vọng trên hành lang heo hút…”anh xin lỗi”
Chap 22
Tia nắng chiếu qua thanh chắn của cửa sổ vào thẳng giường khiến tôi tỉnh giấc, một giấc ngủ ngon…mặt nhăn nhó ngáp rách cả miệng, vươn vai uốn éo các kiểu rồi đảo mắt nhìn xung quanh, chẳng có ai cả. Tối qua được mỗi bát cháo do yến đút cho ăn nên giờ bụng tôi réo như còi tàu vậy, đành chờ đợi mẹ hai đến. Nằm mãi cũng thấy chán, cơ thể đã khỏe hơn nhiều nên tôi quyết định mò xuống giường, đặt đôi bàn chân run run xuống nền nhà, chống hai tay vào giường. Mới chỉ chịu có một nửa sức nặng của cơ thể mà cái chân đã run rẩy như ông cụ 80 tuổi vậy…chợt thấy có vẻ khó mà ổn được nên tôi nhanh chóng ngồi xuống không thì dễ tiếp đất “an toàn” thêm lần nữa mất…lấy tay bê cái chân lên giường, chẳng khác người khuyết tật là bao. Nhớ ra hôm nay là chủ nhật, vỗ mạnh vào trán một cái vì cái tội hay quên…chả là hôm qua mẹ hai có nhắc là hôm nay bận phải chuẩn bị ít thủ tục và bàn giao công việc nên đến tối mới vào thăm được, ấy vậy mà tôi quên béng đi mất thành ra cứ ngóng dài cổ với cái bụng đói. Đang thơ thẩn nghĩ ngợi vớ vẩn thì có tiếng ồn ào bên ngoài cửa phòng, thì ra là hai bác từ dưới quê lên…haizz lại sắp bị chỉnh đốn rồi.
– Cái thằng này mày làm cái gì mà ra nông lỗi này hả? – bác trai vẫn như vậy, giọng nói to và dù luôn nặng lời nhưng tôi biết bác rất thương tôi.
– Ông này…cu M nó đang bệnh mà ông còn mắng nó nữa…thật là… – bác gái lo lắng nhìn tôi rồi quay xang trách bác trai
– Cháu chào hai bác, hai bác mới lên ạ… – tôi cười cười lễ phép khoanh tay cúi chào
– Được rồi cứ ngồi yên đó đi, rõ khổ – bác gái rơm rớm nước mắt vội vàng đến ngồi bên cạnh tôi rồi nắn tay nắn chân.
– Cái bà này…suốt ngày khóc lóc, nó làm thì nó phải chịu…học thì không học, đàn đúm… – bác trai kéo cái ghế nhựa lại gần giường tôi rồi ngồi xuống
– Dạ! Cháu biết lỗi rồi ạ! – tôi cúi mặt xuống không dám nhìn hai bác
– Khổ thân cu M – bác gái xoa đầu tôi
– Cháu đỡ nhiều rồi mà…bác đừng lo quá, dưới quê vẫn tốt chứ ạ?
– Vẫn tốt…cũng đủ ăn đủ tiêu…cha bố anh lâu lắm rồi không về quê thăm hai ông bà già này – bác gái cười hiền từ rồi bẹo má tôi
– Hìhì…tại trên này bận học quá nên… – tôi gãi đầu gãi tai cười trừ
– Thôi…bác nói vậy thôi chứ cu M cứ chịu khó học hành là hai bác mừng rồi. Bao giờ có dịp thì về cũng được, xa xôi gì cho cam.
– Dạ cháu biết rồi ạ!
Ba bác cháu đang nói chuyện vui vẻ thì yến tay xách cặp lồng bước vào, mặt ngơ ngác nhìn
– Cháu chào hai bác – yến bẽn lẽn đứng ở ngoài cửa chào.
– Ừ chào cháu – bác gái nói
– Ai đây cháu – bác trai nhìn yến 1 lúc rồi nói.
– Dạ…là bạn cùng lớp với cháu ạ!
– Kìa sao lại đứng đó, vào trong này ngồi đi cháu – bác gái mỉm cười vẫy tay gọi yến vào
– Chà…chà…thằng này thế mà có phúc ghê, có cả bạn gái mang đồ ăn đến cho nữa kìa…hahaa – bác trai nhìn tôi cười lớn
Hai đứa nhìn nhau rồi quay ngoắt đi vì ngại, chả biết nói gì luôn. Yến rón rén bước vào đặt cái cặp lồng lên bàn rồi ngồi cạnh bác gái. Sau màn tra hỏi hộ tịch hộ khẩu, hai bác bắt đầu lôi chuyện hồi nhỏ của tôi ở dưới quê ra mà kể hết cho yến khiến cô nàng cứ nhìn tôi rồi cười tít mắt, còn tôi thì mặt méo xẹo gãi muốn tróc da đầu. Gần đến trưa, bác trai với bác gái phải trở về nhà tôi để nghỉ ngơi và sắp xếp ít đồ đạc tối nay ngủ tại đó. Yến chuyển xang ngồi cạnh tôi rồi lấy dao gọt hoa quả của hai bác mang lên.
– Hihi…không ngờ M cũng nhiều thói xấu quá…hihi
– Ặc hồi nhỏ biết gì đâu…hai bác thật là…
– Trông cái mặt kìa…hihi
– Cũng gần đến 12h trưa rồi, yến về đi không hai bác lại lo.
– Hứ…đuổi người ta đấy à – yến quay mặt giận dỗi
– Híc…đâu dám…nói thật mà – tôi lay lay vai yến
– hihi…đùa thôi mà cái mặt kìa…yến về đây…chụt…hihi
Yến hôn nhỏm người dậy hôn nhẹ vào má tôi rồi vội vàng quay lưng chạy đi luôn, chắc là do ngượng, nhanh đến nỗi khi bóng của yến khuất sau cánh cửa thì tôi mới kịp thốt ra từ “chào” với cái mặt ngây ra như phê thuốc…dạo này yến càng ngày càng manh động khiến tôi hoàn toàn rơi vào thế bị động nên chỉ còn biết ngồi đó mỉm cười nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn kia. Có mấy ngày thôi mà mắt yến đã thâm quầng, gương mặt xinh đẹp nay đã xanh xao hẳn đi…ngay cả mái tóc mà ngày thường yến chăm chút kĩ lưỡng vì mải lo lắng cho tôi nên chỉ vội vàng bối lên cao cho gọn. Tim tôi chợt đau nhói, thương yến vô cùng, tôi thật tệ vì đã chẳng chăm lo cho người con gái mình yêu thương mà còn làm ngược lại haizz. Tự dặn lòng là sẽ cố gắng bù đắp tất cả, sẽ mang lại nụ cười và niềm hạnh phúc thực sự dành cho yến. Chả cần biết cái tình yêu trẻ con này của hai đứa sẽ kéo dài trong bao lâu, chỉ cần biết yến yêu tôi và tôi cũng yêu yến vậy là quá đủ rồi…nên tại sao cứ phải suy nghĩ những thứ xa vời viển vông làm gì khi mà cuộc sống luôn luôn ẩn chứa những điều bất ngờ ở phía trước và hãy vui vẻ lên khi còn có thể. Tình yêu đầu đời là một chiếc bánh kem ngọt ngào mà hương vị của nó khiến ta chẳng thể nào quên được.
Lúc sau mụ y tá độc ác với gương mặt sát thủ, thầm lặng đẩy cái xe dụng cụ y tế vào và nhẹ nhàng nói “thay băng” rồi cầm lấy tay tôi và dùng cái kéo sáng chói xoẹt xoẹt, nhanh gọn nhẹ với phong cách rất chi là chuyên nghiệp xong bàn tay bên phải, tôi nhìn vết rách ở lòng bàn tay mà rùng mình. Tiếp tục quay xang làm nốt bên còn lại, có vẻ như kiểu kiếp trước tôi có thù oán gì với bà này mà do bất cẩn hay cố ý, bà chọc luôn cái đầu cây kéo nhọn hoắt vào đúng vết rách do mảnh sành để lại vẫn chưa kịp khô miệng khiến tôi la oai oái rồi giẫy lẩy lên, đau đến khó thở…và xoẹt, vết rách đã rộng nay còn rộng thêm. Mặt tôi trắng bệch, nhăn nhó ôm cái tay đang chảy máu từa lưa, nhiều đến nỗi ướt đẫm cả cục băng to đùng trên lòng bàn tay nhỏ từng giọt xuống nền nhà…bà y tá hốt hoảng chộp lấy cái tay tôi và nhanh chóng cắt nốt chỗ băng còn lại rồi cầm máu, đau nhói từng cơn. Mặt nhăn nhó nhìn mụ “tác nghiệp”, chợt nghĩ đến cảnh bà ấy thay băng chỗ vết chém ở lưng thì nổi cả da gà da vịt, thật khủng khiếp. Thở phào nhẹ nhõm khi đã xong, mụ y tá vẫn phong cách “nạnh nùng” để lại 1 đống thuốc rồi thầm lặng đẩy xe ra ngoài mà không hề nói một lời xin lỗi. Tôi ngơ ngác nhìn theo mà éo thể nào hiểu nổi mụ ấy là người hay quỷ, bực xì khói đầu chỉ muốn lao vào đập mụ một phát cho hả cơn điên trong người, nhưng thôi người ngợm thế này thì làm bằng mắt, không khéo lại bị mụ xiên cho phát thì mệt. Đành nhẫn nhịn ngồi lốc hết chỗ thuốc kia mà cái cục tức to đùng khiến tôi nuốt không trôi, bàn tay trái đau buốt co giật lên từng hồi, chắc có lẽ mẹ hai quên không phong bì đây mà…đem chuyện này đi nói thì vết thương cũng chả lành lại được, có khi còn chuốc thêm thù hằn thì mệt xác. Giờ nghĩ lại chỉ trách ngày xưa mình quá dại haizz. Ngồi thơ thẩn chẳng biết làm gì để giết thời gian mà có khi cũng chả làm được, thôi tốt nhất nằm xuống đánh một giấc cho lành, vừa mới nhắm mắt lại thì có tiếng chuông điện thoại reo lên. Giật mình với lấy xem là ai lại gọi tôi vào cái giờ này. Thì ra là chú L, bắt máy ngay lập tức.
– Alo…cháu nghe ạ!
– Ờ…sao rồi, mọi việc ở đó vẫn ổn chứ?
– À…um…vẫn tốt ạ!
– Tốt ư?…thế mà tao lại nghe nói mày bị bọn nào chém hả?
– Đâu có đâu, chắc chú nghe nhầm cháu với ai rồi…mọi việc vẫn bình thường mà.
– Thử xem độ thành khẩn của mày thôi mà cái thằng nhóc con dạo này còn dám nói dối cả tao nữa cơ đấy.
– Ơ…ý chú là…cháu không hiểu
– Chưa ăn đòn nên còn cứng miệng hả? Vết thương sao rồi?
– Ặc…sao chú lại biết
– Hahaa…cái gì tao muốn biết thì sẽ biết…mà mày cũng gan quá ha
– hìhì…tại cháu nghĩ chuyện nó đơn giản nên ngại phiền tới chú.
– Nhỏ nhỏ cái con cù khỉ, may mà mạng mày lớn không thì đã bị cái bọn ất ơ ở cái xóm xx nó thịt rồi…
– Thì cháu cũng đâu ngờ tụi nó chơi ác vậy.
– Chủ quan, đó là bài học cho mày về sau đó, làm gì cũng phải nghĩ trước nghĩ sau. Việc của mày tao bảo thằng N lo ổn thoả rồi đó.
– Dạ…cháu cám ơn chú ạ!
– Ơn huệ cái chết tiệt gì hả mày, bày vẽ, gắng mà dưỡng thương đi.
– Vâng…à mà việc ở trong đó chú lo xong chưa ạ?
– Um…dính vào mấy cái vụ lùm xùm pháp luật, hơi rắc rối nhưng không sao
– Dạ…chú nói sao thì cháu biết vậy, cẩn thận nha chú…
– Ờ…thôi nghỉ ngơi đi, giờ chú có việc. Nhớ là có việc gì thì phải báo chú hoặc thằng N biết chưa?
– Dạ…cháu biết rồi ạ…cháu chào chú
_tút…tút…tút
Haizz lại làm phiền đến chú rồi, tôi gây ra nhiều rắc rối quá, chán nản vất cái điện thoại xuống giường. Cơn buồn ngủ kéo đến do tác dụng của một đống thuốc đắng ngắt, say sưa đến khi bác trai đến đánh thức dậy bắt tôi tập đi để tránh di chứng gì gì đó, chả nhớ nữa. Chẳng khác nào đứa trẻ mới chập chững biết đi vậy haizz, toát cả mồ hôi hột mới được một vòng căn phòng bệnh nhỏ xíu, lúc này mới thấm thía quãng thời gian bay nhảy thích biết bao. Tối đến mẹ hai và bác gái vào rồi ba người nói chuyện, tôi con nít chỉ biết ngồi nghe. Hai bác muốn đón tôi về quê để tiện quản lí và chăm sóc nhưng mẹ hai không đồng ý
– Anh chị à! Em nghĩ để cu M ở một mình trên đây cũng không sao đâu, mọi việc em đã bàn với anh chị bữa trước anh chị thấy sao? – mẹ hai rót nước mời hai bác rồi nói
– Ừm…vợ chồng tôi hiểu haizz, cho nó tự lập sớm cũng tốt. Mà cái thằng này cũng nghịch ngợm lắm cơ – bác trai nhấp ngụm chè và nói với mẹ hai rồi quay xang lừ tôi
– Anh chị cứ yên tâm em biết mình làm gì để cho ổn thoả mà…ở đất này em cũng quen biết khá nhiều nên cũng nhờ họ để ý giùm ông tướng này rồi – mẹ hai ấn nhẹ vào trán tôi và cười
– Haizz…trăm sự nhờ cô, chứ hai ông bà già quê mùa này cũng chẳng giúp gì được.
– Ấy chết…chị đừng nói vậy…mọi việc em làm đều muốn cho thằng bé được hưởng cuộc sống tốt nhất có thể thôi.
– Cái bà này…vẽ chuyện, cô cứ yên tâm mà xang bên đó công tác đi, thỉnh thoảng hai vợ chồng tôi sẽ lên thăm nó, có vài chục cây số chứ có xa xôi gì
– Vâng…cực chẳng đã em mới phải để thằng bé ở đây thế này
– Ừ…thằng M mày liệu mà lo học hành cho cẩn thận vào đó không thì đừng trách tao… – bác trai véo tai tôi
– Á…ui…cháu biết rồi ạ…híc – tôi nhăn nhó xoa xoa cái tai đang đỏ ửng lên
– Ông tướng này nhớ phải nghe lời hai bác nha, ra ngoài ít thôi xã hội bây giờ phức tạp lắm – mẹ hai mỉm cười bẹo má tôi
– Thôi, quyết định vậy đi…việc đồng áng với nhà cửa ở dưới quê vẫn còn bề bộn lắm, có khi mai tiễn cô xong là hai vợ chồng tôi phải về luôn
– Ấy…hai bác ở đây chơi với cháu vài hôm đã, lỡ để thằng cháu ở đây một mình à
– Cha bố anh…có con bé gì xinh xinh nó chăm lo rồi thì cần gì hai ông bà già này nữa
Nói xong bác gái mỉm cười cốc vào đầu tôi làm mẹ hai và bác trai cười lớn. Chết ngượng gãi đầu cười trừ chứ chả biết nói gì, hở ra câu nào là bị chặn ngay câu đó. Nhưng dù sao tôi cũng thấy ấm áp trong lòng, cái không khí vui vẻ xum vầy bên gia đình và người thân mà từ lâu tôi thèm khát. Ước ao có một cuộc sống bình thường như bao nhiêu đứ trẻ cùng trang lứa khác…cũng chỉ là điều ước mà thôi. Muốn thêm một lần ngồi quây quần cười cười nói nói cùng ba mẹ bên mâm cơm trong căn nhà nhỏ đầy ắp tình thương…muốn lắm muốn một lần nữa được nằm gọn trong vòng tay ấm áp của mẹ, được mẹ hát ru và xoa đầu mỗi tối. Được ba trách mắng mỗi lần tôi phá phách…được ba cõng trên lưng dong ruổi trên con đường đất vào buổi chiều đầy gió…nhiều lắm những kỉ niệm nhưng thời gian đã làm cho những kí ức nhỏ nhoi ấy phai mờ đi khiến tôi chẳng thể nào nhớ rõ nữa…cứ mỗi lần như vậy là nước mắt tôi lại trào ra trong vô thức, vội vàng úp mặt xuống gối để che đậy sự yếu đuối của mình…Ngày mai thôi tôi lại phải xa người mẹ thứ hai của mình, sẽ chẳng còn người thân nào bên cạnh, tôi lại sống một mình với nỗi cô đơn vây kín tâm hồn. Chẳng còn cách nào khác, tôi phải chấp nhận làm quen dần với tình cảnh như vậy…cuộc đời mà. Thật sự thấy thất vọng do phải nằm vạ vật ở đây dày vò bản thân thay vì mai được đi tiễn mẹ hai. Phòng bệnh rộn vang tiếng các bô lão tranh luận về giá vàng, đô la, chiến tranh các kiểu…nghe thôi cũng đủ khiến tôi ù hết cả đầu, lôi điện thoại ra nhắn tin cho yến.