Trường giật mình nhìn lên, anh thấy đúng là Loan thật mà còn một cô gái nữa, hình như cô ta bị gì đấy.
Trường bảo anh chàng tài xế lái xe xát vào, anh muốn lôi Loan về.
Đăng đã vui chơi cả ngày một mình, anh thấy chưa ai vô duyên như anh, cái thằng bạn chết tiệt, anh chờ nó dài cả cổ, mà nó vẫn chưa tới, không biết là nó đã chết dí ở đâu rồi, còn con Loan nữa chứ, không biết là nó đã về nhà chưa, hay là vẫn còn ham vui ở bên ngoài, đến là mệt vì hai chú cháu nhà này, hết bị cháu cho leo cây rồi lại chú, nhưng sao lúc nãy thằng kia nó lại gọi cho mình bảo mình chờ nó ra uống rượu nhỉ, mình mà lại bị lừa nữa thì nó chết, nhưng anh không phải lo nhiều vì Tuấn đã đến ngay sau đó.
Nhìn mặt thằng bạn của mình anh nghĩ là mình hết muốn ăn cơm, nó bảo mình chờ nó, chứ nó có phải chờ mình đâu mà cái mặt của nó lại như thế kia, đúng là đồ không biết điều.
Anh không thèm bảo Tuấn như thế nào, mà quay ra uống tiếp chai rượu mà anh đã gọi trong lúc ngồi chờ.
Tuấn ngồi xuống cạnh Đăng anh cũng không nói gì cả, lấy cho mình cái ly anh rót rượu vào và ngửa cổ lên uống, anh uống liền cho mình ba ly như vậy, Đăng tròn mắt ra nhìn, anh không tài nào mà hiểu nổi, tại sao cái thằng này nó có thái độ lạ thế, mới có không gặp nhau từ hôm qua tới giờ đâu phải là quá lâu mà nó lại thành ra như thế này, mình phải hỏi nó xem là có chuyện gì xảy ra.
Giằng cái ly trên tay Tuấn, anh nhìn nó bảo:
– Đừng uống nữa, có chuyện gì hay sao mà mày lại buồn như vậy, tao không muốn chút nữa khiêng một thằng say rượu về đâu…!
Tuấn không nói gì cả, anh cầm lấy ly của Đăng, anh đang định uống tiếp thì Đăng tức quá, anh hét lên:
– Thằng kia, mày vừa phải thôi, tao không giận mày vì bị mày lừa thì thôi, mà mày lại giận tao là thế nào…?
Tuấn nhìn Đăng, anh hỏi:
– Tại sao tao lại phải giận mày…?
– Nếu không phải là tao, thì có chuyện gì…?
– Tao chỉ…!
Anh lắc đầu không nói nữa, mà lại thở dài, Đăng nhìn Tuấn không hiểu, sao nó lại thở dài nhỉ, hay là nó gặp phải chuyện gì đấy, mình là bạn của nó sao nó không nói cho mình biết.
Tuấn tiếp.
– Chỉ là tao lại nghĩ lại chuyện cũ thôi…!
Đăng bây giờ mới vỡ lẽ, nó lại nhớ chuyện của con Hoàng Lan chứ gì, tại sao chuyện đã trôi qua bao nhiêu năm rồi mà nó vẫn không thể nào quên được nhỉ, mình phải làm gì để giúp cho nó đây.
Vỗ hai cái vào vai thằng bạn, Đăng bảo.
– Cố mà quên đi Tuấn ạ, cô ta không xứng đáng cho mày phải đau khổ như thế đâu, nhưng mày định sống như thế cả đời hả…?
Tuấn nghe thằng bạn nói anh vừa tức vừa buồn cười, nó có biết an ủi người khác không nhỉ, vừa mấy nói được một câu dễ nghe thì nó lại quát mình lên như thế, đúng là bó tay.
– Mày nói thì dễ nghe lắm, nhưng mày có phải là tao đâu mà mày hiểu…! Tuấn giận lẫy nên bảo thế.
Đăng tức cả mình, anh vì nó mà toi mất một ngày không làm được cái gì cả trong khi đó anh lại phải làm cái bia cho nó nữa chứ, thằng này nó muốn cho anh tức chết đây, được lắm hôm nay tao sẽ cho mày say một bữa, xem ai sẽ cười ai cho biết.
Anh gọi mấy tay phục vụ ở bar này lại anh bảo:
– Phiền anh cho tôi mấy chai rượu ngoại, mấy cái ly và một két bia nhé…!
– Anh có cần thức ăn không…?
– Không cần đâu…quay sang anh bạn đang nhìn mình Đăng nói
– Như thế là được rồi, anh có thể đi…!
– Vâng, anh chờ cho chút chúng tôi sẽ bưng ra ngay…!
Tuấn mỉm cười, xem ra cái thằng này lại hăng lên đây, mà cũng lâu rồi mình không uống xả láng thì phải, hôm nay phải say một bữa mới được, say thì say, càng vui chứ sao.
Mọi thứ mà Đăng gọi đều được bày lên bàn, anh rót rượu đầy vào tất cả những cái ly mà anh yêu cầu, chia nó ra làm đôi, anh thách thức:
– Thằng kia, mày và tao hôm nay không say không về, tao đã chia ra rồi đấy, ai mà gục trước là thua, kẻ đó phải gọi người kia là sự phụ và từ nay không được làm bất cứ cái gì phật lòng của người thắng…!
Tuấn không ngờ thằng này nó trẻ con đến như vậy, cái gì nó cũng cá cược, nó đã già rồi mà cái tính của nó vẫn chẳng thay đổi gì mấy, cá cược thì cá cược, mình sợ gì mà không dám.
– Được, nhưng mà không biết ai sẽ thua trước…!
Anh mai mỉa bảo nó, vì lần nào cũng vậy nó đều ngục trước anh, nó là thằng phổi bò mà, cứ hung hăng lên, nhưng lại bại trước.
Nghe cái giọng khinh người của Tuấn, Đăng bực mình bảo:
– Mày đừng có mà vội lên mặt, chưa đấu mà mày lại vênh lên như thế hả…?
Cầm một cái ly rượu lên, Đăng nói:
– Dô…!
Hai thằng chơi hết mấy cái chai rượu và mấy chai bia thì Đăng gục xuống, Tuấn gật gà gật gù, anh nhìn Đăng cười:
– Tao đã bảo thì đâu có sai, cứ cố vào làm gì, mà mình cũng phải về đây, bây giờ mình phải lôi cả cái thằng này nữa, đúng là mệt, tự nhiên đi cược với nó làm gì…!
Anh gọi người phục vụ.
– Tính tiền dùm…!
– Vâng…!
Anh ta đưa cho anh một danh sách các thứ mà hai thằng đã gọi, đọc xong anh móc ví ra trả.
Anh đứng dậy, cố lôi cái thằng bạn mình đi theo, Đăng tự nhiên giật mình thức dậy hỏi Tuấn với cái giọng lè nhè.
– Tiếp nữa chứ mày, mà ai thua vậy…!
Tuấn vừa buồn cười vừa tức anh bảo:
– Dạ, thôi cho con xin, mình về nếu không thì sáng mai, người ta lại gặp hai thằng ngủ ở đường thì khốn…!
– Nhưng tao vẫn chưa uống đã, tiếp đi nào…!
Tuấn không nói gì cả, anh bảo anh phục vụ đứng đấy:
– Phiền anh giúp tôi đỡ thằng khùng này ra xe…!
Hai người hỳ hục mới khiên được Đăng lên xe, anh ném nó vào ghế, thắt dây an toàn cho nó xong, anh bảo anh phục vụ:
– Cám ơn anh nhé…!
Anh cũng không quên bo thêm tiền.
Cho quay xe anh đi về, nhưng anh thấy đầu mình đau quá, khổ thật thế này thì mình làm sao mà lái xe, không gây ra tai nạn mới lạ, thôi thì kiếm chỗ nào đó ngủ cho xong, anh và cả thằng kia nữa, mình mà về trong tình trạng này thì chị ấy lại lo, anh móc cái điện thoại ra gọi về nhà.
– A lô, chị Thảo hả…?
– Ờ, mà sao giờ này em vẫn còn chưa về…?
– Dạ, em và thằng Đăng có việc nên sẽ không về đâu…!
– Ừ, thế cũng được, mà cái Loan nó có ở đấy không…?
– Em tưởng là nó về rồi…!
– Em nói gì lạ thế, nó và thằng Đăng đi cùng nhau mà, sao con Loan nó lại về một mình được…!
– Loan và Đăng chia tay nhau từ sáng rồi, con Loan hình như là đi theo bạn đi đâu đó…!
– Lạ nhỉ, nó đi đâu được, con Hồng thì nó vẫn còn ở nhà, không lẽ nó có bạn khác…!
Nhắc đến Hồng là tim Tuấn lại nhói lên, anh nghĩ thôi mình nên cúp đi là hơn, con Loan nó ham vui, chắc là tí nữa nó sẽ về thôi, anh bảo:
– Em cúp máy đây, chắc là hôm nay chủ nhật con Loan nó vui quá nên về muộn, chị đừng có lo…!
– Em nói cũng phải, thôi chào em nhé…!
Tuấn cho xe dừng lại trước một khách sạn anh muốn tối nay anh và thằng kia ngủ ở đây, anh lắc đầu không khéo mình lại bị hiểu lầm là tên biến thái thì khổ, hai thằng đàn ông mà vào đây thì người ta không hiểu lầm mới lạ, nhưng thôi mặc cái mình cần bây giờ là ngủ, mình cần phải nghỉ ngơi cho đầu óc tỉnh táo và cho trái tim mình yên, rượu sẽ giúp mình ngủ ngon.
Anh nhờ người xốc hộ thằng kia ra khỏi xe, anh đăng kí cho mình và nó hai phòng nhưng chỉ còn một phòng chống, thôi cũng được có còn hơn không, anh nhận chìa khóa, đi lên phòng của mình, mặc những ánh mắt nhìn anh lạ lẫm, hay những tiếng cười khúc khích, anh lờ đi như không thấy.
Trường xem Hồng bị không nhẹ, anh thấy nó bị xốt cao quá mà ngoài trời lại gió như thế này, anh tự hỏi con bé này là gì của Loan nhỉ, chắc là bạn bè hay chị em, nhìn nó lo cho con bé này là biết.
Anh bảo anh tài xế:
– Bế cô bé này lên xe, rồi cho chạy về nhà tôi…!
Loan nghe anh ta nói là về nhà của Trường chứ không phải bệnh viên, thấy lạ nó hỏi:
– Anh làm cái gì đấy hả, tại sao bạn tôi bệnh mà anh lại đưa nó về nhà là sao…?
Trường quát anh tài xế:
– Còn không mau nhanh đi, hay là để tôi làm…!
Anh kia thấy vậy thì cuống lên, vội bế Hồng đặt vào trong xe, nhìn thấy thế Trường hài lòng, xong anh quay ra bảo Loan:
– Nhà tôi có bác sĩ riêng, có phòng bệnh nữa, như thế không tốt hơn là bệnh viện à…?
Nghe anh ta nói cũng có lý, nhà của anh ta giàu quá mà, nhưng nó không muốn quay về đó tí nào nên nó bảo:
– Nhưng…!
Nó chưa dứt câu thì Trường đã lôi nó lên xe.
– Còn không mau đi, hay là để bạn cô chết…!Trường quát
Nó còn muốn cãi tiếp nhưng nhìn con Hồng lúc này thì nó lại thôi, nó đã nóng quá rồi, cái mặt thì như chái cà chua, sờ trán nó con Loan cảm tưởng là mình đang ngồi gần cái lò lửa, mắt nó lại ươn ướt, nó đang khóc vì lo cho con Hồng.
Trường nhìn thấy vậy, anh nghĩ con bé này đúng là mau nước mắt, nhưng nó là một cô gái tốt, anh mỉm cười, nhưng cũng không quên liếc nó một cái tóe lửa, nó dùng mình vì sợ, nó quên khuấy mất cái vụ nó trốn ra đây, cứ tưởng thoát thì lại ra nông nỗi thế này, nó nghĩ biết thế mình nhờ anh Đăng hay chú Tuấn có phải là hơn không, bây giờ mình vừa bị bắt, con Hồng lại bị bệnh nặng thêm, hu hu hu mày đừng có mà làm sao nhé, nếu không thì cả đời tao sẽ sống không yên mất.
Trường khẽ vỗ nhẹ hai cái vào tay nó, nhìn thấy nó run run, anh cảm thấy thương cảm cho nó, nó giàu tình người quá, xem ra con bé này có nhiều điểm tốt hơn anh tưởng.
Chiếc xe lăn vào cổng, Trường bước vội xuống, anh mở cửa xe cho Loan, nó đang cố lay cho con Hồng tỉnh, thật ra Hồng biết tất cả mọi chuyện đang xảy ra xung quanh mình, nhưng tâm trí nó thì lơ mơ nên nó cũng không rõ ràng lắm, nó chỉ đang tự hỏi là con Loan đem nó đi đâu đây, và cái anh chàng kia nữa chứ, anh ta là ai, mà con Loan nó quen anh ta khi nào, sao mình lại không biết, đau đầu quá, nó lắc lắc, mình không nên nghĩ nhiều nữa, bạn của con Loan thì coi như là bạn của mình rồi, nghĩ nhiều làm gì cho mệt.
Anh tài xế bế Hồng lên phòng mà con Loan nó đã ngủ ở đấy, bác sĩ riêng của gia đình đã trực sẵn, ông khám xong cho con Hồng, ông bảo:
– Cô bé này không sao, nhưng cần phải nghỉ ngơi, nếu mà còn đi lung tung kiểu này nữa lại biến chứng thì khổ, tôi sẽ kê đơn cho cô ấy, cậu bảo người lấy thuốc cho cô ấy uống…!
Con Loan nó nghe bác sĩ nói, nó thở phào nhẹ nhõm.
Trường quay sang bảo ông Tài:
– Phiền bác đi lấy dùm cháu vậy…!
– Vâng, để tôi đi…!
Ông Tài cầm lấy đơn thuốc, ông đi ngay xuống phòng khách để lấy, chả gì thì nhà của Trường cũng có sẵn cả một tủ, toàn những loại thuốc quý, ông vừa lấy những gì mà trong đơn đã ghi, vừa tự hỏi, tại sao Trường lại cho thêm cô gái kia vào nhà, không phải là ngoài Loan ra thì không có trường hợp ngoại lệ hay sao, hay là Trường nghĩ vì cô bé đó là bạn của Loan nên làm thế nhỉ, mình có nên hỏi Trường hay không, nhưng thôi đó là chuyện riêng của cậu ấy, mình nên hoàn thành nhiệm vụ cậu ấy giao thì hơn.
Ông mang thuốc lên, con Loan nó giúp cho Hồng uống thuốc, nhưng mà đắng quá khiến cho nó ho sặc xụa, nó nhăn mặt lại, nó không muốn uống nữa, nó đẩy số thuốc còn lại ra nó bảo:
– Thôi tao không muốn uống nữa đâu, mai là tao lại khỏe ngay ấy mà, thuốc thang làm gì cho mệt…!
Loan nhìn Hồng như vậy thì xót xa lắm, nhưng nó phải bắt ép con này uống thuốc mới được, nếu không thì làm sao mà khỏi bệnh, nó nghiêm nghị bảo:
– Mày có uống không hả, hay là tao phải bón…! Loan dọa
Con Hồng bực mình nên gắt:
– Để cho tao yên hay là mày uống luôn đi, phòng bệnh không phải là tốt hơn à…?
Loan không nói gì cả, nó nhảy lên vành miệng của con Hồng ra, vừa đau vừa tức nó muốn chửu cho con Loan một trận lắm nhưng mà nó lại đau ốm thế này thì làm ăn gì được, hu hu bạn thân mà ác quá, người ta đang mệt muốn chết, vì nó mà mình quên là mình đang bị bệnh, mình chạy ra khỏi cả bệnh viện để tới đây mà bây giờ nó lại đè mình ra thế này, đúng là bạo lực mà.
– Thế nào có uống không…? Loan quát hỏi.
Con Hồng nghĩ mình mà thi gan với nó thì có thể mình không chết vì bệnh cảm, cũng chết vì bị đè, thế là nó cố nuốt hết số thuốc vào mồm, nó uống một ngụm nước thật to cho trôi hết, xong rồi nó bảo:
– Đã được chưa…!
Con Loan hài lòng bảo:
– Em ngoan lắm, thế có phải là chị cưng hơn không…!
Con Hồng nó đang bực mình nên không bảo con Loan thế nào, nó đắp chăn kín đầu, ý nó bảo là để yên cho nó ngủ.
Nhìn hành động của hai chúng nó từ nãy tới giờ, Trường cảm thấy hai con nhỏ này giống nhau quá mà con bé kia tên là gì nhỉ, cô ta xinh đẹp hơn Loan nhiều, nhưng có vẻ là nghịch ngợm hơn, mà cô ta cũng rất mạnh mẽ thì phải, không hiểu có chuyện gì mà con bé kia đang ở trong bệnh viện lại chạy ra đây làm gì, nhìn bộ quần áo của nó thì biết, đúng là khó hiểu thật, xem ra từ nay mình lại có thêm một người để nghịch nữa rồi, vui thật.
Loan nắm tay Hồng một lúc thì hình như là nó ngấm thuốc nên Hồng đã ngủ ngon lành, nó giật mình xem là mấy giờ rồi trời ạ, cái xố của con, sao cái chuyện quan trọng nhất mà con lại quên đi mất nhỉ…?
Nó lôi cái điện thoại ra, đầu tiên nó gọi cho mẹ nó, nghe giọng mẹ nó ở bên đầu dây, nó bảo:
– Mẹ à, con là Loan đây…!
– Thế cô đi đâu từ sáng tới giờ mà cô vẫn còn chưa về…?
Khi mẹ nó mà tức nó thì bao giờ mẹ nó cũng bảo nó như vậy.
– Dạ, con có chút chuyện nên không về được, mà mẹ ơi hôm nay mẹ cho con ngủ ở ngoài nhé…!
– Cái gì…! Bà Thảo quát lên.
Quát xong bà bảo.
– Tao có nghe nhầm không hả, mày đi với ai mà mày bảo tao cho mày ngủ ở ngoài…?
Con Loan bí quá, nếu nó mà bảo là ở nhà con Hồng thì lộ chuyện ngay, không phải sáng nó đã gọi đến nhà mình, và nó vừa mới chốn viện ra đây hay sao, làm sao đây hả trời…?
Nó còn đang phân vân thì, Trường tước lấy cái điện thoại của nó, anh áp lên tai mình và nói:
– Chào bác, cháu là bạn học của Loan, do lớp học có tổ chức đi thăm mấy nhà tình thương, và Hồng cũng đang ở đây, cháu tự hỏi là bác có thể cho phép Loan được ở lại đây với các em chứ ạ, cũng sắp trung thu rồi…?Trường lấy cái giọng lễ phép và lịch sự nhất anh hỏi bà Thảo.
Nghe giọng là của một thằng con trai là bà Thảo đã không yên tâm rồi, nhưng mà có cả con Hồng nó ở đấy, thì bà cũng hơi yên dạ, bà tự hỏi là chúng nó gặp nhau khi nào sao bà không biết, chẳng phải là con Hồng sáng còn gọi điện cho mình hay sao.
Thấy mẹ của Loan im lặng không nói gì, anh nhìn nó một cái, thấy mặt của nó thay đổi liên tục anh mỉm cười xem ra con nhỏ này sợ anh tiết lộ chuyện đây mà, yên tâm đi nhóc anh không ngu mà kết thúc trò chơi ở đây đâu.
– Bác nghĩ sao ạ…? Trường lễ phép hỏi lại.
– À, thôi cũng được, cho bác nói với nó vài câu…!
Trường chuyển máy cho Loan, mà không quên nháy mắt với nó, còn nó thì không thể tin vào tai mình nữa sao mẹ lại đồng ý dễ dàng như vậy nhỉ, anh ta chỉ cần nói như vậy mà mẹ đã xiêu lòng rồi sao, nhưng mình phải cám ơn anh ta nếu không thì mình cũng chẳng biết ăn nói với mẹ mình như thế nào cả.
– Loan hả…?
– Vâng, thưa mẹ…!
– Mặc dù tao đồng ý cho mày ngủ ở ngoài nhưng mà mọi chuyện phải cẩn thận nghe con, mày mà gây ra chuyện gì thì tao không sống nổi đâu…! Bà Thảo đe nó.
– Dạ, con biết rồi mà mẹ…!Loan lễ phép chả lời.
– Biết rồi là tốt, nhớ phải cẩn thận đấy, bảo cả con Hồng như thế…!Bà Thảo răn đe.
Bà Thảo còn dặn nó một lô một lốc những thứ khác nữa rồi mới cúp máy, con Loan nó phải vận dụng hết cả trí não ra để đối phó, nó nghĩ mẹ mình mà nói thêm lúc nữa thì có gì mình cũng phun ra hết cho mà xem, thật là hú vía.
Trường ngồi trên nghế, anh nghe hai mẹ con nói chuyện với nhau anh mỉm cười, xem ra bà này thương con thật, nếu bà ấy mà biết con gái bà ấy đã gây ra chuyện gì thì sao nhỉ, chắc là bà ấy sẽ đau tim mà chết mất, Loan à, anh lại nắm thêm được một điểm yếu của em nữa rồi, nguyên cô bạn đang nằm ngủ kia, và cả mẹ em nữa chứ, anh thích thú vì dồn được Loan vào đường cùng, nhưng mà cứ từ từ thôi thì còn thú, chứ vội vàng quá lại không hay.
Loan lại bấm số nhà cái Hồng, lần này thì mới thật sự là khổ, mình biết nói gì đây, họ lại đang lo lắng cho nó quá, mình phải làm gì…! nó ôm đầu, tay của nó cầm cái điện thoại lên nghe mà run run:
– A lô, ai đấy…?Tiếng của bà Hoa.
– Dạ, cháu là Loan đây…!
– Loan hả, có chuyện gì không cháu…?
Giọng bà Hoa đầy lo lắng, có lẽ bà đang lo cho con Hồng, vì nó vẫn chưa quay về bệnh viện.
– Bác ơi, bác có thể cho Hồng ở đây với cháu được không ạ…?
– Sao…! Bà Hoa hét lên, chắc là bà không thể nào hiểu nổi, con Hồng nó bị bệnh như vậy mà cũng bỏ mặc rồi lại đến chỗ con Loan là sao…!
Thấy hét lên như thế cũng hơi kỳ nên bà Hoa hạ bớt giọng xuống hỏi.
– Có chuyện gì quan trọng lắm hay sao, mà con Hồng nó chốn viện ra ngay chỗ cháu là thế nào…?
– Dạ, bác yên tâm con Hồng nó đã uống thuốc nên ngủ rồi, lúc cháu gọi cho nó thì không biết là nó bị ốm nên cháu xin lỗi đã làm cho bác lo lắng, còn bọn cháu đang ở…!Loan trấn an bà Hoa.
Nó quay sang nhìn Trường một cái, nó hít một hơi nó nói y nguyên như những gì mà anh ta vừa nói với mẹ nó.
Bà Hoa dù không hài lòng lắm, nhưng nghe tiếng của con Hồng đang ngủ ngon bà cũng an tâm phần nào, nhưng bà vẫn đang toát hết cả mồ hôi, bà không thể nào tin được chỉ vì cái chuyện vặt vãnh ấy thôi mà nó lại dám đem sinh mạng mình ra đùa như vậy thì…ôi đứa con gái nghịch ngợm của bà, nó làm cho bà chết vì lo lắng cho nó mất.
Nói một hồi bà cũng đành cúp máy, bà định đánh xe đến chỗ nó để đưa nó vào bệnh viện nhưng ông bác sĩ kia đã làm cho bà an tâm, mà ông ta là ai thế nhỉ, tại sao con Hồng nó lại ở nhà của anh chàng đó, con Loan nó bảo có cả các bạn của nó nữa, chúng nó định ôn lại kỷ niệm học trò, nhưng bạn bè của nó thì có ai giàu có như thế đâu, bà lại chột dạ tự hỏi là chúng nó sẽ không gây ra cái gì khủng khiếp chứ bà lo quá đến nỗi ông Hùng phải an ủi mà bà mới yên, nhưng cũng may là chuyện đi xem mắt của Khoa diễn ra tốt đẹp mặc dù lúc về nó lái xe như thằng điên nhưng nó chịu đựng được cả buổi như thế thì bà cũng mừng.
Hai ông bà Thảo ăn bữa cơm tối với nhau mà ngại ngùng, vì cái cảm giác xảy ra ở lúc sáng vẫn còn chưa tan, mà bọn trẻ thì lại không có đứa nào ở nhà, hai ông bà ăn mà mắt cứ thỉnh thoảng liếc trộm nhau một cái, cái không khí căng thẳng này làm cho họ cảm thấy như lần đầu tiên hẹn hò, sao thế nhỉ, mình đã sống với nhau lâu như vậy rồi còn gì sao vẫn còn ngượng ngùng, không chịu nổi nữa nên cả hai cùng lên tiếng.
– Ông…!
– Tôi…!
Cả hai cùng.
– À…!
Cuối cùng thì bà Thảo lên tiếng:
– Ông có gì thì nói trước đi, chuyện của tôi nói sau cũng được…!
Ông Toàn mỉm cười, hôm nay bà ấy lạ quá đã ăn nói dịu dàng với ông, mà còn nhường nhịn không tranh cãi với ông nữa chứ, đúng là đáng yêu thật.
– Tôi chỉ muốn hỏi là bọn kia đâu hết cả, mà chỉ có mình tôi với bà ăn cơm thế này…?
Bà Thảo chả lời ông:
– Thằng Tuấn và thằng Đăng thì gọi điện bảo là chúng nó có việc bận nên tối nay không về, còn con Loan nó gọi điện xin phép được ngủ ở ngoài với con Hồng, hình như ở nhà tình thương thì phải, vì chúng nó cần chuẩn bị trung thu cho bọn trẻ…!
Ông Toàn gật ngù coi như đã hiểu, thảo nào lại vắng như thế này, chứ mọi hôm mà ông về không phải là con Loan và thằng Đăng cãi nhau, thì thằng Tuấn và con Loan cũng đùa nhau như khỉ.
Hai ông bà lại không nói gì với nhau nữa mà cắm cúi xuống ăn, ông sờ lên túi quần mình vẫn còn hai cái vé đi xem phim mà ông mua lúc chiều, ông muốn hai vợ chồng cùng đi đâu đó cho có đôi, ông sợ sẽ mất bà thật nếu mình sống khô khan quá, ông đã bắt đầu quan tâm đến chuyện tình cảm của bà từ sáng nay, khi ông nhìn thấy sự hạnh phúc, và bẽn lẽn của bà khi ông khen bà, và nói vài câu tình tứ, ông đã hiểu ra rằng mình cần phải yêu vợ hơn, ông không muốn mai sau mình phải hối hận, khi đó thì đã muộn mất rồi.
Bà Thảo thì bồn chồn không yên, sao ông ấy im lặng thế nhỉ, sao không nói câu gì, lúc sáng ông ấy tình cảm với bà lắm mà sao bây giờ lại lạnh lùng với bà thế.
Bà Thảo còn đang tự hỏi mình tại sao thì ông Toàn lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của bà:
– Tối nay mình đi xem phim em nhé…?
Bà Thảo kinh ngạc, ông ấy vừa nói gì nhỉ, đi xem phim, ôi chúa ơi chắc là mình nghe nhầm, ông ấy mà cũng biết mời mình đi xem phim sao, lạ quá, ông ấy trở nên lãng mạn từ khi nào nhỉ.
– Anh nói mình đi xem phim à, em không nghe nhầm đấy chứ…? Bà Thảo vẫn còn chưa tin nên hỏi lại.
Ông Toàn chìa hai cái vé ra và bảo:
– Anh đã mua cả rồi, mình ngồi phòng Vip, còn phim thì anh chọn…!
Ông gãi gãi hai cái vào đầu, ông đang bối rồi, ông lấy tay cho lên miệng khẽ e hèm một cái ông bảo:
– Bộ phim mà em hay xem trên truyền hình ấy…!
Nói xong ông đỏ mặt, còn bà Thảo thì thích thú bà cười, không ngờ ngay cả bộ phim mình thích mà ông ấy cũng biết, hay thật, mình hạnh phúc quá, không phải là ông ấy chê mình mau nước mắt là gì, khi khóc cho các nhân vật trên phim, thế mà hôm nay ông ấy lại mua vé cùng xem với mình.
– Vâng, thế thì tí nữa mình ăn xong thì đi anh nhé…! Bà ngọt ngào bảo.
Còn ông Toàn nghe giọng của bà Thảo thì tí nữa là ông mắc nghẹn, trời ơi con phát điên lên mất, nhưng mà tuyệt thật, đời sống của mình càng ngày càng có chất thơ hơn rồi, phải phát huy nhiều lên mới được.
Họ nhìn nhau say đắm rồi cố ăn nốt bữa cơm còn dở, vì buổi tối hôm nay vẫn chưa kết thúc.
Loan thì không may mắn được như thế, nó vừa kết thúc cuộc gọi cho mẹ của Hồng xong, nó mệt bã cả người, cả ngày hôm nay nó hết chạy, rồi hét, mà chưa có gì vào bụng cả, lúc nãy lo cho con Hồng quá nên nó quên cả đói, nhưng bây giờ thì cơn đói lại quay lại hành nó, nó lảo đảo như muốn ngã.
Trường thấy vậy thì bảo:
– Cô nên đi ăn cơm đi, ăn xong tôi sẽ cho người mang quần áo cho cô thay…!
Anh liếc cho nó một cái đầy đe dọa và bảo:
– Còn cái tội cô bỏ chốn thì tôi chưa tính vội, khi nào thích thì tôi sẽ xử cô sau…!
Loan nghe vậy thì cơn đói đã vơi đi một nửa, nó đang hình dung đến cảnh bị thằng cha này hành là nó lại run bắn lên, cuộc đời của nó thật là bi kịch, sao nó lại đi gây thù chuốc oán với cái tên này làm gì.
Trường bực cả mình, vì con nhỏ này đói như vậy mà nó còn chưa chịu đi ăn nên anh quát:
– Còn không mau đi đi, hay là tôi cho người bế cô xuống, mà ăn thì ăn đi nhé đừng nghĩ đến việc trèo cổng để chốn nữa, cô không lo cho mình thì còn cô bạn đang nằm kia kìa…!
Loan chề môi ra bảo:
– Anh khỏi phải lo, bạn tôi thì tôi biết phải làm gì, hứ, đồ kiêu căng…!
– Cô nói cái gì hả, có tin là tôi xử cô bây giờ không…? Trường quát.
Con nhỏ này đúng là không biết điều mà, đã chốn ra ngoài anh không nói gìthì thôi, anh lại cứu cô bạn của nó nữa, nó không cảm ơn anh lấy một câu lại còn dám chửu anh là kiêu căng là thế nào, cô ta đúng là muốn chết sớm đây mà.
Loan đã chạy trước khi Trường tóm được nó, nó cố chạy thật nhanh xuống lầu đến nỗi va cả vào chị giúp việc, nó vội đứng lên và nói:
– Em xin lỗi…!
Chị kia bực mình lắm, con nhỏ này là ai thế nhỉ, mà cậu chủ có vẻ thích nó thì phải, không hiểu cậu ta có mắt hay không khi đi thích một con nhỏ nghịch như quỷ thế này, đúng là điên hay sao ấy, chị lẩm bẩm chán rồi bảo nó:
– Cô đi thì phải chú ý một chút chứ, cô có biết là vì cô mà tôi phải dẹp dọn cái đống này không hả…?
Con Loan nhìn xuống chân mình thì ôi thôi, cơm canh đều đổ hết cả, có lẽ tên Trường đã cho người nấu mang lên chờ khi nào con Hồng nó tỉnh, thì cho con Hồng nó ăn, xem ra nó vô ý quá rồi còn gì, mình đúng là hậu đậu, chị ta tức mình cũng đúng.
– Em xin lỗi, để em dẹp cho…!
Loan ngồi ngay xuống, sẵn cái chổi ở ngay đấy, nó quét quét, nhưng mà chị giúp việc nhìn nó làm thì ngứa mắt hơn, con kia nó có biết dọn dẹp không nhỉ, đã không gọn gàng và sạch sẽ thì thôi nó lại làm loang lỗ hết cả ra thế kia, chị giằng ngay lấy cái chổi chị bảo:
– Mời cô đi cho tôi nhờ, cô mà làm thêm lúc nữa thì tôi lại càng mệt hơn…!
Con Loan không biết lỗi thì thôi, nó nhìn chị giúp việc đầy thách thức nó bảo:
– Này chị kia, em va vào chị, em đã xin lỗi rồi, mà chị còn cố chấp như thế hả, đúng là chủ nào tớ nấy…!
Chị kia uất quá, sao trên đời này lại có một con bé như nó nhỉ, đúng là…
– Cô kia, sao cô dám chửu cả chủ của tôi hả, mà tại sao cậu Trường lại có một cô bạn như cô chứ…!
Chị ta nhìn nó từ đầu đến chân, chắc là chị đang đánh giá xem nó là con người như thế nào.
Còn Loan thì vừa tức vừa bực, nó xoa xoa hai cái vào bụng, nó nghĩ mình đói quá rồi, đôi co làm chi cho mệt, thôi đi ăn đã rồi tính tiếp.
Loan cố nuốt cho xong hai bát cơm, ăn xong nó còn nuốt nốt bát canh nữa chứ, rồi nó phóng vội lên lầu, như thế là đã yên dạ rồi.
Trường thấy Loan đi rồi anh cũng định đi luôn, nhưng anh nghĩ mình ở lại đây trông cô ta vậy, nếu không có chuyện gì xảy ra thì khổ, con bé thỉnh thoảng mơ cái gì mà cứ ú ớ hoài như vậy nhỉ, tay nó quơ ra, anh định bỏ mặc nó cho xong, nhưng thấy tội quá anh liền bước lại cầm tay nó.
– Đừng bỏ cháu mà, ông ơi, hu hu hu…!
Trong mơ con bé này ông của nó à, tại sao nó lại khóc hay là ông của nó chết rồi nên bây giờ nó mới như thế, chắc là nó thương ông nó lắm, sao khi ốm đau, hay đau khổ người ta hay nhớ lại những cái không hay thế nhỉ, tội nghiệp cho con bé này, nhưng mà nó liều quá, đã đau ốm như thế này mà nó còn lang thang ngoài đường làm gì, bố mẹ của nó sẽ đứng tim vì nó mất.
Trường cầm tay nó, khẽ vỗ vỗ cho hai cái, anh định buông nó ra, nhưng nó cầm tay anh chặt quá, nó lẩm bẩm bảo anh:
– Đừng đi nữa ông nhé, ở lại với cháu đi…!
Trường buồn cười, anh là ông của cô bé này khi nào, mà sao nó gọi anh tình tứ thế nhỉ, đúng là, anh nghĩ thôi thì mình cứ để như thế này vậy, nếu mà buông ra nó lại hét lên và gặp ác mộng nữa thì khốn, người ta đã bệnh rồi, coi như vì tình người mà mình làm ơn vậy.
Con Loan sao lại gặp con bé này ở đây, bệnh viện mà nó nằm chắc là cũng quay đây thôi, nhìn cái tên thêu trên áo nó thì biết, hay là con Loan gọi cho con bé này ra, nếu đúng thế thì con Loan ác thật, bạn bị bệnh nhứ thế này mà nó cũng lôi ra được là thế nào, anh nhất định phải truy cho ra, xem vì sao nó làm thế, con bé này may mà không sao, nhỡ nó bị biến chứng thật thì ai chịu trách nhiệm cho nó, đúng là liều mạng quá, không coi ông trời ra gì cả.
Bàn tay của nó mềm mại nhưng mà nóng quá, con bé này lại lên cơn xốt rồi, đúng là khổ, anh không yên tâm chút nào, phải đi gọi bác sĩ thôi, anh đang định rời đi thì con Loan nó đến.
Anh nhìn thấy nó anh bảo:
– Cô trông bạn cô đi, để tôi gọi bác sĩ lên, xem ra bạn cô lại không ổn rồi…!
Loan hết cả hồn, mắt của nó lại ướt, nó khóc nấc nên nó hỏi:
– Con Hồng nó có bị chết không, hu hu hu, nó mà làm sao thì tôi sẽ chết theo nó mất…!
Trường bực cả mình, nó đúng là chuyện quan trọng nó không làm, khóc với lóc thì được cái gì, bực mình thiệt, con nhỏ này, không giúp người ta thì thôi, lại làm cho người ta dối cả lên, anh không bảo nó thế nào, anh cầm lấy cái điện thoại bấm số.
– A lô, bác sĩ Khang hả…?
– Có chuyện gì thế cậu…?
– Xin lỗi vì lại làm phiền ông, nhưng ông có thể đến đây ngay không, cô bé này hình như lại xốt lên rồi thì phải…?
– Được rồi, tôi tới ngay…!
– Vâng, phiền bác sĩ vậy…!
Nói xong câu đó, anh cúp máy, quay ra nhìn thì thấy, con Loan nó đang khóc và tay run run cầm tay của con Hồng.
Con Hồng đang ngủ ngon, mặc dù gặp không ít ác mộng nhưng nó muốn được yên, tự nhiên nghe tiếng hức hức của ai bên cạnh, nó nhăn mặt lại, mở mắt ra xem ai mà vô duyên thế, thì thấy con Loan lã chã châu rơi, nó giật mình hỏi:
– Mày bị làm sao thế, sao tự nhiên mày lại khóc…?
Con Loan thấy con Hồng đã tỉnh thì mừng quá, nó vội vàng hỏi:
– Mày không sao chứ, mày thấy trong người thế nào…?
Hồng cố ngồi dậy, con Loan đỡ bạn và cài một cái gối sau lưng, Hồng hết nhìn Loan, rồi căn phòng, và cả cái tên đang ngồi ở đằng kia nữa, nó cố nhớ là mình đang ở đâu, sao mọi thứ lại lạ hoắc thế này, nhà nó, nhà con Loan, và bệnh viện cũng không phải.
– Tao đang ở đâu đây…?
Hồng chả lời chẳng ăn nhập gì với câu hỏi của con Loan cả, đúng là sau khi ngủ một giấc, nó cũng chưa hình dung ra nổi nó đang ở đâu, bây giờ nó tỉnh táo hơn nên nó thấy mọi thứ trở nên xa lạ với nó.
– Mày đang ở nhà của anh Trường…!
Trường bước đến và bảo:
– Chào cô…!
Hồng quan sát anh ta, anh ta đẹp trai quá, mà rất là phong độ nữa, nhưng anh ta giống một “player” hơn, mà mình thì ghét nhất những tên như thế này, sao con Loan nó lại đi quen cái tên này nhỉ, đúng là có mắt như mù mà, hay là nó không chịu đựng được những lời có cánh của anh ta nên nó mới xiêu lòng như thế này, bực cả mình, bạn bè gì mà ngu thế, có gì mai sau đau khổ, thì đừng có tìm mình mà khóc lóc, chán quá, đã đau cả đầu vì cảm, bây giờ lại lo cho nó nữa chứ, con chết tiệt.
Thấy cô ta im lặng không nói gì với mình, con bé này khinh người thiệt, anh mỉm cười, xem ra mình không có tác dụng với hai đứa này thật, ha ha ha, anh cười thầm trong lòng, mình bây giờ mới biết còn nhiều cô gái thú vị như thế này.
Hồng bảo con Loan:
– Cho tao về bệnh viện, chắc là mẹ tao đang lo cho tao lắm, tao phải về ngay…!
Nó tốc cái chăn lên, nó cố bước xuống giường, con Loan nó bảo:
– Mày không cần phải về bệnh viện đâu, tao đã gọi điện xin phép cho mày ở đây rồi, nên cứ yên tâm mà tĩnh dưỡng…!
Hồng ngạc nhiên không hiểu, sao mẹ nó lại đồng ý dễ dàng như vậy nhỉ, ngủ qua đêm ở ngoài là cấm kị với nhà nó rồi, còn chuyện nó đang bị đau ốm thế này nữa chứ, nó ngơ ngác nhìn con Loan hỏi:
– Mày dùng cách gì mà lay chuyển được một người khó tính như mẹ tao…?
Con Loan gật gù bảo:
– Tao chỉ bảo là mày đã có bác sĩ ở đây chăm sóc, và đang chung vui với bạn bè thôi…!
Nghe con Loan giải thích, sao mà khó hiểu thế, nhưng mà thôi kệ, mẹ đã cho mình đi rồi, thì mình cũng về bệnh viện chứ ở đây mình cảm thấy gai cả người, chuồn là thượng sách.
Nó đặt chân xuống nền nhà, lạnh quá, người nó hơi run lên, nhưng nó cố bước, con Loan còn chưa hiểu gì thì con Hồng nó ngã ra, may mà Trường đón kịp, nếu không đầu và thân thể của con Hồng đã bầm dập vì ngã rồi.
Anh ôm lấy cơ thể ấm nóng của nó, anh ngửi được mùi thơm trên cơ thể của nó, người nó có mùi vị của hoa, anh hơi chùn người một chút, anh còn chưa buông được nó ra, thì con nhỏ Hồng đã lấy cánh tay của mình huých cho anh một cái vào sườn, đau quá anh nhăn mặt lại, con Hồng nó còn cho anh ăn một cái tát nữa, vì nó ghét những thằng đàn ông chơi bời như thế này mà, dám làm cho bạn thân của nó đau khổ hả, lại còn ôm nó trước mặt con Loan nữa, nó mà ghen lên, rồi tình bạn tan vỡ thì sao, phải cho anh ta biết, lần sau mà chừa.
– Bốp…!
Trường vừa bị đánh, lại vừa bị tát, tuy anh chẳng cảm thấy cái gì cả, bởi vì nó ốm yếu thế kia thì làm gì được anh, nhưng mà có cần thô bạo với anh như thế không nhỉ, anh liếm mép nhìn nó, con nhỏ này ghê thật, xem ra con bạn của Loan, không đơn giản như anh nghĩ, anh cười, chờ đấy nhóc, anh sẽ cho em hiểu là giây vào anh thì như thế nào.
Loan thấy Trường ôm Hồng thì mừng lắm, nếu mà anh ta không đỡ kịp, Hồng mà lại bị làm sao nữa thì nó biết phải ăn nói với mẹ nó như thế nào, nhìn anh ta bị đánh thật hay, con Loan nó còn hếch mắt lên nhìn Trường trêu tức nữa chứ, he he he cho anh chết, ai bảo anh bắt nạt tôi lắm làm gì…!
Bác sĩ khám xong cho con Hồng thì cũng đã khuya lắm rồi, Trường về phòng mình ngủ, còn con Loan thì ở lại trông con Hồng.
Đêm con Hồng tỉnh giấc hai, ba lượt nhưng thấy bạn nó còn ngủ say hơn cả nó, Hồng bật cười, con nhóc này rõ thật, đi coi người ốm mà ngủ như chết thế kia, thì người ta có mệnh hệ gì thật thì làm thế nào.
Hồng bước xuống giường, lấy cái vỏ chăn đắp lên người của nó, xem ra con này nó đã ngủ ngục ở đây lâu rồi, khó ngủ quá, người mình cứ ong ong cả lên thế này thì làm sao mà ngủ, bây giờ mà đi dạo được một chút thì hay.
Hồng vớ lấy cái áo khoác của ai đó để đấy, chết thật hình như là của tên kia thì phải, nhìn kỹ lại thì con Loan cũng đã thay áo mới, Hồng càng ngày càng tò mò hơn về mối quan hệ của anh ta với con Loan, nếu đã thân tới mức như thế này rồi, xem ra không đơn giản, nhưng sao chỉ trong vòng có hai ngày mà mọi chuyện lại tiến triển nhanh như thế hay sao, vô lý quá, không thể nào hiểu nổi, con kia cũng ghê thật, nó dám dấu cả mình, thôi kệ khi nào nó tỉnh thì mình sẽ làm cho nó phun hết ra, lúc đó thì mày chết.
Mặc dù không muốn cầm áo khoác của tên kia chút nào nhưng lạnh như thế này thì cũng đành chịu, Hồng khép cửa lại, nó đi từng bước xuống lầu, nó nghĩ mình mà không vướng con kia thì mình đã chốn đi phứt cho rồi, đúng là mệt với bạn bè, con quỷ, nó chuyên gây rắc rối cho mình, nguyên vụ tên Quân làm phiền nó tối ngày, vì con kia nó cho số di động, còn vụ bắt cóc này nữa chứ, thật là…
Mọi người đã đi ngủ cả, nó lang thang ngoài vườn, trăng đêm nay đẹp thật, mình cần tìm chỗ nào đó để ngồi, cái lạnh làm cho nó co ro, mặc dù trời mùa hè có khi nào hết nóng đâu, nhưng do nó bị xốt nên thế, chỉ nghĩ đến ngày mai lại phải uống một đống thuốc là nó kinh rồi, trời ạ, đến khổ cho cái số của con.
Trường nằm trên giường, vắt tay lên trán anh nghĩ về con Loan và con Hồng, hai con bé này làm cho anh điên đảo cả lên, con Loan thì tinh nghịch như trẻ con, và nó hay cười, còn cô bạn kia thì, anh lắc đầu, sao anh lại phải để ý đến hai đứa chúng nó nhỉ, anh chỉ muốn vui chơi một chút thôi mà, sao tự dưng anh lại phiền lòng như thế này, mắt của Hồng lúc nào cũng long lanh như sắp khóc, vừa gặp anh sao nó lại ghét anh như thế, thật không thể nào hiểu nổi, bực cả mình, khi không lại gặp hai con nhỏ này.
Trường muốn lên xem nó đã ngủ chưa, và không bị gì nữa chứ, anh hơi chần chừ, tuy đây là nhà anh nhưng mà dù sao thì đó cũng là phòng của con gái, anh mà vào lại bị hiểu lầm nữa thì khốn, thôi thì đi đâu đó cho xong, ra vườn vậy.
Nhìn lên vầng trăng khuyết, anh nghĩ cũng sắp đến rằm rồi, mà mình thì quan tâm làm quái gì, ở nhà anh chưa bao giờ có khái niệm lễ tết hay kỷ niệm gì cả với anh nó chỉ làm cho thêm đau buồn, anh căm thù người đàn bà mà là vợ của bố anh bây giờ, bà ta đã ngang nhiên bước vào cuộc đời anh, mẹ anh vì bà ta mà chết, anh nhớ hồi đó mình đã suy sụp như thế nào, anh cũng được một người con gái yêu anh, đến động viên, chăm sóc và an ủi anh, nhưng hóa ra tất cả chỉ là kế hoạch của bà ta, cú điện thoại mà hai người nói chuyện với nhau đã bị anh nghe thấy, anh nghĩ nếu hôm ấy mình không quên cái điện thoại ở nhà, thì mình quay về làm chi để tan nát hết cả, anh đứng ngoài nghe mà tay mình bóp nát món quà anh đã mua định tặng cho cô ta lúc nào không hay, anh quay ra lái xe mà như thằng điên, cũng may là anh không bị làm sao, đó là lần đầu tiên anh biết đến đàn bà khi say rượu, anh cười trong đau khổ, khi thức dậy thấy có ai đó ôm mình, cô ta chỉ là một cô gái qua đường mà thôi, cái cô ta cần là gì nhỉ, anh đã cho cô ta rất nhiều tiền và cho luôn sợi dây chuyền mà anh mua tặng cho bạn gái của mình, cô ta há hốc mồm nhìn anh không hiểu.
Anh ghê sợ bản thân mình, từ đó anh trượt vào con đường ăn chơi, ngày anh đi làm tối anh đi vũ trường, anh khinh ghét bọn đàn bà,nhưng anh cần họ để giải sầu, anh thở dài, anh không còn tin ai nữa cả.
Anh tự hỏi là liệu Loan có thể xóa bớt những vết hằn quá khứ của anh không nhưng con nhỏ đó nó trẻ con quá, vui chơi với nó thì được còn làm bạn gái anh thì…
– Hắc xì…!
Anh nghe có tiếng ai đang ho và hắc xì của ai quanh đây thì phải, quái lại nhỉ đã khuya như thế này mà không ngủ đi còn ra đây là gì cho cảm lạnh, không phải là con Loan hay con Hồng chứ.
Anh đi nhanh về phía có tiếng động vừa rồi thì thấy có một cô gái đang ngồi quay lưng lại với anh, mà trên người cô ta đang khoác oác của anh, anh cười, tóc của cô ta đen dài được buộc lên cao, cô ta đang nghếch mặt lên nhìn trăng, tay của cô ta để trên chán như đang chào cờ, anh đứng lặng nhìn, anh không muốn phá vỡ phút giây riêng tư của cô.
– Cô làm gì đấy hả, sao lại ra đây, cô có biết như thế là dễ chết không hả…?
Thấy lâu như vậy rồi mà cô ta vẫn còn mải ngắm trăng anh không chịu được nên phải lên tiếng.
Hồng giật mình quay lại, thấy cái tên Trường mà cô ghét, anh ta đúng là vô duyên, người ta đang có hứng tự dưng lại xuất hiện làm gì, nhìn mặt anh ta là tiêu tan hết cả, thôi thì vào.
Không thèm bảo anh ta thế nào, Hồng quay gót vào nhà luôn, nhưng anh ta đứng chắn trước mặt nó và khiêu khích hỏi.
– Cô sợ tôi ăn thịt cô à, cô có biết mình bất lịch sự lắm không hả đến nhà người ta thì cũng phải chào một tiếng chứ…?
Hồng điên máu lên bảo:
– Này, anh kia anh đừng tưởng anh chơi thân với con bạn tôi thì tôi nể anh nhá, và báo trước cho anh biết tôi sẽ phá anh đến cùng, tôi không bao giờ để nó rơi vào tay ác quỷ như anh đâu…!
Trường phì cười, con nhỏ này đanh đá đấy, cô ta thú vị hơn Loan nhiều, và dữ nữa, hai con bé này…
– Ha ha ha…!
Trường ngồi thụp xuống vì cười, từ lúc gặp Loan và Hồng tới giờ anh mới cảm thấy thoải mái như thế này, anh có thể cười suốt, anh cười rất tự nhiên, không phải giả tạo, anh cảm thấy thư thái ở trong lòng.
Con Hồng nó nghĩ tên này bị điên, thôi thì vào, ở đây thêm chút nữa mình cũng bị điên theo thì khổ, nó quay gót bước đi, nhưng Trường lôi nó lại và bảo:
– Tôi muốn biết hai người có quan hệ gì…?
Hồng tròn xoe mắt nhìn Trường không hiểu, anh ta và con Loan thích nhau mà bạn của nó anh ta cũng không biết, hay là con kia nó chưa nói.
– Tôi tưởng anh và nó thích nhau, thì anh cũng phải biết tên của bạn thân của nó chứ…!
– À, ra cô là bạn thân của Loan, nhưng vấn đề tôi thích cô ấy thì còn chưa biết được…!
Hồng chán nản bảo:
– Đó là việc của hai người, nhưng tôi thấy tội nghiệp cho con bạn tôi, sao nó lại chọn một tay chơi như anh làm gì…?
Anh kinh ngạc nhìn con Hồng sao nó biết anh là một tay chơi nhỉ, anh nhìn nó khó hiểu và hỏi:
– Sao cô nghĩ tôi là một tay chơi…?
Hồng khoanh tay lại nhìn Trường và bảo:
– Có thể tôi chưa bao giờ gặp anh, nhưng ở anh toát ra quá nhiều mùi vị của đàn bà, và nếu tôi không nhầm thì anh hình như là rất đau khổ, trong đôi mắt anh luôn ánh lên cái nhìn vừa nuối tiếc, vừa đau thương…!
Hồng nói xong một hồi, nó cũng không hiểu tại sao mình có thể hiểu anh ta như vậy, mới có gặp nhau thôi mà sao mình có thể đọc vị hết được cảm nhận của anh ta, sao lạ thế này nhỉ…?
Trường chấn động, anh không tin nổi nữa, anh luôn là một người khó đoán mà, sao cô ta có thể nói trơn tuột hết nó ra, trong khi chính anh cũng không biết hết về mình, lẽ ra anh phải cảm thấy vui vì có người hiểu mình nhưng anh lại thô lỗ bảo:
– Cô thì biết cái gì, cô đừng tưởng là mình đã biết hết về người khác mà lầm…!
Hồng tức khí bảo:
– Tôi chỉ nói những gì mà tôi cảm nhận được, anh đừng có mà vênh lên như thế, không phải là anh đang rất cô đơn hay sao, anh cần có một người bạn ở bên mình, tôi nghĩ chắc là đêm nào anh cũng thở dài vì chẳng có ai ở bên cạnh…!
Hồng nói với cái giọng thương cảm.
Trường bóp chặt lấy tay của Hồng, anh quên mất là nó đang ốm, anh trừng mắt bảo nó:
– Tôi cấm cô đừng bao giờ nói với cái giọng đó với tôi, tôi không cần cô phải thương hại…!
Trường đẩy Hồng ra và bảo:
– Cô biến đi cho tôi nhờ…!
Hồng xoa xoa vào cánh tay bị đau vì bị tên kia nó bóp, anh ta đúng là thô bạo mà, anh ta và con Loan gặp nhau trong trường hợp nào nhỉ, mặc xác hai người, mình cần ngủ, mình trở nên đa sự từ khi nào thế, mà sao mình lại hiểu anh ta đến vậy, tại sao mình không trách anh ta vì anh ta thô bạo với mình, mà ngược lại mình càng thương hại anh ta hơn, thế là thế nào…?
Sáng hôm sau, Trường cho người đưa Loan và Hồng về nhà sau khi họ đã ăn sáng, thái độ của anh ta với Hồng rất lạ, anh ta cứ nhìn nó buồn buồn, còn con Loan thì vẫn vô tư như trước, nó không cần quan tâm, cái nó cần là ăn, nên nó chẳng để ý gì cả, còn con Hồng thì khác, nó thấy anh ta nhìn mình như vậy, nó hiểu, anh ta lại bắt đầu nhớ nhiều về quá khứ rồi, xin lỗi nhé, tôi không có ý làm cho anh đau khổ.
Ngồi trên xe chỉ có con Loan là líu lo, còn con Hồng tranh thủ để ngủ, nó đã quá mệt mỏi rồi.
Anh lái xe trả từng đứa về nhà một, Loan thì về nhà nó trước vì nhà nó tiện đường hơn, còn Hồng thì về sau, anh tài xế đưa cho Hồng một tờ giấy và một cái hộp, anh ta bảo nó:
– Cái này là của cậu Trường nhờ tôi đưa cho cô…!
Hồng mở ra xem trong đó là một đống thuốc mà nó phải uống, anh ta cũng chu đáo quá nhỉ, còn lá thư thì anh ta viết cho nó chỉ có mấy chữ.
– “Cô là đồ nhiều chuyện, tôi hy vọng là từ nay cô sẽ ăn ngon ngủ kỹ vì đã lỡ gây ra cho người khác phải nhớ chuyện mà anh ta không muốn, cô rất giống mẹ tôi, đừng bao giờ tự hào là mình hiểu người khác quá, nếu không lại chuốc họa vào thân thì khổ, chào cô…!”.
Hồng cầm tờ giấy mà cảm tưởng nó sẽ tan thành từng mảnh trong tay cô, anh ta là ai chứ mà lên mặt dạy đời mình như vậy, đồ chết tiệt.
Hồng định không nhận luôn cả gói thuốc kia nhưng anh ta nài nỉ quá, anh ta khổ sở bảo:
– Nếu cô mà không nhận thì cậu Trường sẽ đuổi việc tôi mất, tôi còn phải nuôi gia đình và mẹ già nữa chứ, mong cô thương tôi…!
Nghe anh ta nói một hồi mà Hồng cảm thấy nẫu cả ruột, thôi thì nhận cho xong mặc anh ta có mẹ già hay không.
– Vậy thì cám ơn anh nhé, nhờ anh chuyển lời tới anh ta là “Chúc anh ta sống tốt”!
Hồng nói câu cuối với cái giọng mai mỉa nhất mà cô biết, anh chàng kia thì chỉ còn nước cười trừ, anh lắc đầu lẩm bẩm, con nhỏ này cũng kinh thật, cậu chủ của mình mà cô ta cũng dám trêu vào.
Bà Hoa nhìn thấy mặt đứa con gái mình về nhà an toàn và khỏe mạnh thì bà cũng an tâm, cũng may là đêm qua cái thằng tên là gì ấy nhỉ đúng rồi là Trường gọi điện về báo là nó không sao liên tục cho bà, mà anh ta cũng tâm lý đấy, nhưng bà vẫn phải xạc cho nó một trận, sao nó dám làm cho bà đau đầu vì nó thế này:
– Con kia, mày có biết là vì mày mà tao không ngủ được cả đêm không hả…?
Hồng biết lỗi nên ỉu xìu nói:
– Con xin lỗi mẹ mà, chẳng qua là con có việc đột xuất nên…!
– Thôi khỏi phải giải thích lôi thôi, mày mà làm như thế nữa thì mày nên mua sẵn quan tài cho tao đi là vừa, tao không chịu nổi thêm lần nữa đâu…!
Hồng ôm lấy mẹ mình, và bảo:
– Con biết rồi, mẹ của con là yêu con nhất, mẹ thấy đấy, chẳng phải là con của mẹ vẫn bình thường hay sao…!
Bà sờ vào tay và người nó tuy còn hơi nóng nhưng đã khỏe mạnh ra, bà thở phào, nhìn gói đồ trên tay nó bà tò mò hỏi:
– Cái gì đấy con…?
– À, cái này là thuốc uống của con…!
Bà cầm lên xem, toàn là những vị thuốc quý, mà sao con Hồng nó có nhỉ.
– Ai mua cho con, đừng bảo mẹ là cái anh chàng tên Trường đấy nhé…?
– Dạ, vâng thì tối hôm qua con và Loan ngủ ở đấy mà, bác sĩ cũng là của gia đình anh ta…!
– Nhưng theo mẹ biết thì bạn bè của con không có ai giàu có như thế cả, và chúng mày làm gì mà lại tụ tập đông như thế hả, có cần phải ngủ qua đêm như thế không…?
Hồng còn chưa biết chả lời mẹ như thế nào thì có tiếng chuông cửa, bà vội chạy ra mở, Hồng lợi dụng lên phòng, nó cần phải thay bộ đồ này ra, nghĩ mà cũng ngại thật mình mặc nó suốt từ hôm qua tới giờ.
– Đoài, cháu đến rồi hả…?
– Vâng, cháu chào bác…!
– Vào đi, sao còn đứng đó…!
Tiếng va ly kêu lên cành cạch trên sàn nhà, và tiếng nói cười vui vẻ của mẹ Hồng nữa, nó đã lau xong, nên muốn xem ai đến nhà mình, mà mẹ có vẻ hạnh phúc thế.
Hồng đi xuống lầu thấy mẹ mình và một cô gái đang nói chuyện, Hồng khẽ bước vào, bà Hoa nhin thấy liền bảo:
– Hồng, con nhớ chị Đoài chứ…?
– À…! Hồng kêu lên.
Nó nhớ ra rồi, đây là chị Đoài hồi nhỏ hay chơi đồ hàng với nó chứ gì, và chị ta cũng hay bênh nó nữa, cứ mỗi lần bị anh Khoa bắt nạt là chị ấy lại bảo vệ nó, hay quá chị ấy đã về rồi. Nó cười toe toét lên hỏi:
– Chị sao mà lâu như thế chị mới về, chị mà không nhanh anh Khoa lại ăn hiếp em thì khổ…!
Nó ôm chầm lấy chị, hai chị em cười nhìn nhau, chị Đoài bảo nó:
– Em xinh ra đấy, nhưng không bớt lý lắc đi thì phải…!
– Chị cũng thế…!
Hồng ghé sát vào tai Đoài bảo:
– Chị mau lấy anh trai em đi, em mong lắm…!
Đoài ngượng quá, đỏ cả mặt, lấy tay đánh nhẹ lên người của Hồng :
– Con nhỏ này thật là…!
Bà Hoa nhìn hai đứa, bà mỉm cười, bà sắp có kịch hay để xem đây.
– Hai đứa nói chuyện đi nhé, mẹ đi nấu cơm…!
– Vâng…!
Hồng và Đoài ôn lại những kỷ niệm xưa và kể cho nhau nghe những chuyện mà cả hai không biết khi xa cách nhau.