<?php the_title(); ?>

Người Vợ Bất Đắc Dĩ

09.07.2014
Admin

Loan về nhà mình đỡ hơn con Hồng, vì mẹ nó đang hạnh phúc nên bà nhìn mọi chuyện đều màu hồng cả, bà nghĩ đơn giản là nó theo bạn bè thôi, mà có cả con Hồng thì lo gì, mặc dù chúng nó là bạn nhưng con bé Loan nhà bà trẻ con quá, không có trách nhiệm như con Hồng, nên có nó là bà yên tâm rồi, bà hiểu con Hồng mà, nó sẽ không để chuyện gì xảy ra cho con Loan đâu nên bà chỉ bảo:

– Con về rồi đấy à, đã ăn cơm chưa để mẹ dọn…!

– Dạ, con ăn rồi, mẹ ơi con lên phòng thay đồ đây…!

– Ừ, được rồi, đến là khổ cho cô, cô đi biệt luôn hai ngày không về, quần áo cũng không có mà thay…!

Mẹ nó chưa nói hết câu thì nó đã chạy vọt lên lầu, nó cần tắm rửa, vừa gột bỏ đi bụi bặm và những chuyện không hay mà nó gặp phải.

Ông Toàn chắc là đã đi làm rồi, nên chỉ có mình bà Thảo ở nhà, bà còn đang lo chuẩn bị bữa ăn trưa thì Tuấn và Đăng về.

Hai thằng ngủ với nhau trong khách sạn, sáng dậy Đăng hét toáng lên.

– Thằng kia mày dở trò gì thế hả…?

Đăng khẽ hé cái chăn lên anh nhìn xuống thì trời ạ, anh và nó đều chỉ mặc độc một cái quần cộc, còn quần áo ngoài thì đâu hết cả.

Tuấn chỉ mới vừa chợp mắt mà cái thằng kia nó hét to quá, khiến cho anh bực mình, anh gắt:

– Mày có im đi không thì bảo, người ta vì mày bây giờ mới ngủ được đây…!

– Mày không làm gì tao chứ, sao mày lại làm thế này…!
Tuấn phì cười, anh bực mình bảo:

– Tưởng tượng vừa thôi bố, hôm qua mày nôn hết ra cả, tao bị say như thế cũng phải cố mà dọn dẹp chiến lợi phẩm cho mày, quần áo thì tao bảo người đem đi giặt và xấy khô rồi, tí nữa họ mang lên ngay thôi…!

Đăng và Tuấn lắc đầu nhìn nhau họ nghĩ sẽ không bao giờ uống say như thế nữa, nghĩ lại tình huống hôm qua mà cả hai đều thở dài.

Bà Thảo nhìn hai người hỏi:

– Thế nào ngủ ngon chứ hai em…?

– Dạ…!

– Mà có chuyện gì đến nỗi phải ở cả đêm bên ngoài…?

– Không có gì quan trọng đâu…!

Thấy Tuấn không muốn nhắc đến, bà Thảo cũng không muốn hỏi thêm nữa, bà bảo hai người:

– Thôi đi tắm rửa đi, tí nữa anh Toàn về thì mình ăn cơm…!

Tuấn nghĩ là Loan đã về nên hỏi:

– Em quên chưa hỏi chị, con Loan nó đâu…?

Đăng thì ngồi từ bấy tới giờ, anh yên lặng, nhưng nghe Tuấn hỏi về Loan anh cũng vểnh tai lên nghe, phải anh lo cho nó, nhưng anh hỏi sợ không tiện.

– À, nó cũng mới về, hôm qua nó và con Hồng xin phép chị cho chúng nó ngủ ở ngoài…!

– Chị bảo sao…? Cả Tuấn và Đăng đều hét lên.

Đăng hét lên vì anh kinh ngạc, nó chia tay anh để đi theo bạn, vui đến mức mà bây giờ mới về, hay thật, anh nhếch mép lên, anh bực mình quá, nên anh bảo bà Thảo:

– Xin phép chị, cho em lên phòng mình…!

Nhìn cái mặt dàu dàu của Đăng, bà Thảo mỉm cười, chắc là nó tức chứ gì, ha ha ha xem ra nó bắt đầu để ý tới con Loan rồi.

– Ừ, em đi đi, nhưng mà nhớ xuống ăn cơm…!

– Vâng, chào chị…!

Đăng đi lên lầu luôn, anh không bảo Tuấn thế nào mà đi thẳng.

Tuấn ngồi trầm tư trên ghế xô pha, anh không hiểu, chẳng phải là anh đã đưa con Hồng vào bệnh viện hay sao, và nó còn bị xốt nặng như thế thì làm sao mà đi ra ngoài được chứ, hay là con Loan nó nói dối, mình phải lên hỏi nó đầu đuôi ra sao, nếu không mình chết vì tò mò mất.
Anh cũng cáo từ bà Thảo lên phòng, bà nhìn hai đứa này, bà không hiểu gì cả, cứ cho là thằng Đăng nó để ý tới con Loan đi, nhưng sao ngay cả thằng Tuấn cũng tức lên như thế là thế nào, bà căng óc ra mà nghĩ nhưng bà chẳng suy ra được cái gì cả, bà nghĩ thôi thì tập trung vào nấu ăn vậy.

Tuấn thay quần áo, và tắm rửa xong, anh gõ cửa phòng của Loan, nó ra mở cửa và cười tươi chào chú nó:

– Chào chú, lâu rồi mới gặp…!

– Ừ, chú có thể vào chứ…!

– Vâng…!

Tuấn bước vào phòng của con bé, xem ra con bé này trẻ con quá, lớn thế kia rồi, mà nó còn có một bộ sưu tập toàn búp bê, nhưng thôi mình vào đây là hỏi nó chuyện của con Hồng mà:

– Loan này, có đúng là Hồng và cháu ngủ ở ngoài à…?

– Vâng…! Nó vô tư chả lời.

Còn Tuấn thì nhíu mày lại, anh nhìn nó cho kỹ xem nó có nói dối anh không, nhưng mắt của nó trong veo không có dấu hiệu nào là dối trá cả.

– Nhưng chú tưởng là con Hồng nó bị ốm…!

– Thì vâng, nhưng cháu không biết nên bảo nó ra đón cháu…!

Tuấn lắc đầu thở dài, sao nó liều thế nhỉ, anh nghĩ chắc là nó cũng tỉnh ngay sau khi anh đi, nhưng mà đau ốm như vậy sao lại còn đi đón con Loan, và đã đón xong rồi chắc là hai đứa về bệnh viện, con Loan nó lo cho bạn nên ngủ ở đấy luôn chứ gì.

– Vậy là cả đêm hôm qua cháu ngủ tại bệnh viện à…?

– Không cháu và nó ngủ ở nhà anh Trường…!

Con Loan vừa nói xong thì bịp ngay miệng lại, nó biết mình lỡ lời.

Nhưng mà không may cho nó vì Tuấn đã nghe thấy, anh nhướng mắt lên hỏi:

– Sao không phải là bệnh viện, mà là của nhà anh Trường là thế nào, mà cái thằng đó là ai…?

Loan ôm đầu khổ sở, nó không biết nói gì, nó định kể cho chú nó biết tất cả mọi chuyện nhưng sợ chú nó sẽ mắng nó và mẹ nó mà biết nữa thì chết, thế là nó bịa ra một câu chuyện rất hay nó bảo, do nó bị lạc đường, nó gọi cho con Hồng mà không biết là nó bị ốm, con Hồng đến nhưng nó lên cơn xốt, may mà anh Trường bạn của con nhỏ Thu nó đi ngang qua mang về nhà, vì anh ấy rất giàu, nó được bác sĩ của gia đình khám cho và lấy thuốc, con Hồng đã khỏe lại và sáng nay chúng nó được đưa về nhà.

Nó nói một hơi không ngừng nghỉ, Tuấn ngồi nghe mà cảm thấy sợ, anh không ngờ là nó lại liều như vậy, anh nghĩ tí nữa mình phải gọi điện hỏi thăm nó xem, nó đã về được nhà là anh mừng rồi.
– Có kết quả thi chưa…?

– Dạ, cũng xắp rồi, nhưng cháu đã xem trên mạng, cháu và con Hồng đều đỗ cả, cháu chỉ có sức học một trường thôi, trong khi con kia nó quất cả hai…!

Tuấn mỉm cười, anh không ngờ con nhỏ Hồng mà cũng giỏi thật.

– Thôi chuẩn bị đi, tí nữa mẹ gọi xuống ăn cơm bây giờ…!

– Vâng…!

Tuấn đứng lên, khép cửa phòng nó lại, anh cần về phòng mình để gọi điện cho con Hồng, anh muốn biết là nó không sao.

Đăng tắm mà bực hết cả mình, con chết tiệt, mình cứ tưởng là nó bận chuyện gì ghê gớm lắm, thế mà nó đi qua cả đêm, không biết nó có làm chuyện gì xấu xa không, anh bóp nát cả cục xà bông trong tay, anh đang tức giận vô cớ.

Tuấn bấm số của con Hồng, thì nó bắt máy ngay.

– Dạ, chào anh…! Nó lễ phép nói.

Tuấn mỉm cười, xem ra nó đang vui thì phải, kiểu này nó đã khỏe mạnh lại rồi, mà sao nó lễ phép với anh thế nhỉ, không còn cáu gắt hay khó chịu nữa.

– Cô khỏe rồi chứ…?

– Vâng, thế hôm qua anh đưa tôi vào viện à…?

– Ừ, cô ngất ở nhà vệ sinh, tôi lo quá nên đưa cô vào…!

– Cám ơn anh nhiều nhé, thế mà tôi cứ tưởng anh lại chờ tôi dài cổ ở đấy thì khổ…! Nó đang mỉm cười và nói thật ngọt với anh.

Tuấn hít một hơi dài, anh bảo:

– Hôm nay cô có bận không…?

– Dạ, nhà tôi có khách nên tôi sẽ đưa chị ấy đi chơi, mà anh hỏi có gì không…?

– À, không tôi chỉ hỏi cho vui ấy mà…!

Hồng không hiểu sao anh ta dảnh thế nhỉ, đúng là điên nhưng mình đang vui nên không chấp, hai nữa anh ta lại cứu mạng mình, mình phải cám ơn anh ta mới đúng.

– Một lần nữa cám ơn anh nhé, nếu không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây…!

– Ừ, chào cô…!

Tuấn cúp máy, anh mỉm cười, anh nghĩ xem ra con bé đã tử tế hơn với anh, anh có hy vọng không nhỉ.

Bữa ăn hai gia đình hoàn toàn trái ngược nhau, trong khi gia đình của Hồng thì vui như tết vì có thêm thành viên mới, còn gia đình của Loan cũng vui, nhưng không được như mọi hôm vì Đăng và Loan hôm nay trầm quá, anh thậm chí nhìn Loan một cái cũng không, con Loan quen chân đá anh một cái anh cũng mặc kệ, thậm chí nó bẹo anh đau điếng anh cũng không thèm kêu, nó chán quá, nó dùng hết cả trò trẻ con của nó mà chẳng có tác dụng gì nên nó bỏ cuộc cắm cúi vào ăn.

Quân đêm hôm qua, anh lại say rượu, lúc anh tỉnh lại thì anh thấy mình đang ở trong khách sạn, người anh hơi bị nặng, hình như có ai đó đè lên ngực anh thì phải, anh giật mình mở mắt ra, thì trời ạ, đó là cánh tay của một cô gái, anh bóp chán cố nhớ xem chuyện gì đã diễn ra, anh rủ bạn bè đi vũ trường rồi chúng nó lôi 4 đứa con gái tới, anh uống rượu và nhảy như điên, nhưng sao anh không nhớ gì nữa cả, tại sao anh lại vào khách sạn với cô gái này.
Mấy ngày sau đó, con Loan nó cũng không còn tới làm ô sin cho nhà Trường nữa, vì một lý do đơn giản nó bận, nó sắp phải nhập học rồi, mà như vậy thì nó làm gì có thời gian mà đi chứ, mặc Trường gọi điện như thế nào, nó đều không bắt máy, anh có tức điên lên nhưng đành chịu, vì làm thế nào được, anh phải thông cảm cho nó thôi, không lẽ anh bắt nó tới nhà mình à, anh nghĩ không có ai làm ô sin như nó, nó không những không biết làm cái gì cả, mà phá nhà anh thêm thì có, bao nhiêu chén đĩa trong nhà anh nó đều vỡ nát hết là nhờ Loan đập hay làm rơi, ông Tài lắc đầu thở dài, vì trong đó có mấy cái bát mà ông thích, nay nó ra thùng rác rồi, còn mấy cô giúp việc thì bực mình, họ nguyền rủa nó, dẹp dọn cả cái biệtthự này họ đã mệt lắm rồi, nay lại thêm một người tới phá nữa, chắc là họ chết mất, họ chỉ dám thì thào bảo nhau, mà không dám nói với Trường, họ sợ anh sẽ mắng và đuổi việc họ, nhưng anh đâu phải là đã bị điếc và bị mù, đúng anh đâu cần thêm ô sin, mà có cần thì thiếu gì người giỏi, việc gì anh phải đi thuê một con bé hậu đậu và không biết làm gì như con Loan, chẳng qua là tiếng cười và những trò trẻ con của nó khiến cho anh vui thôi, nhờ nó anh đã vơi đi phần nào nỗi đau trong quá khứ, và anh cũng bớt đi chơi thì phải, anh thích ở nhà để chọc ghẹo nó, nhiều khi nó uất lên mà khóc, anh lại nhìn nó cười, nó có chửu anh thì anh cũng mặc kệ, vì nó là như vậy mà.

Loan và Hồng đều đã được bố mẹ hai bên mua cho đủ thứ cần thiết, bọn nó háo hức lắm chả gì thì cũng là sinh viên, hai đứa hôm nay rủ nhau đi shopping, chúng nó muốn mua thêm vài bộ quần áo mới, đang chạy xe song song ngoài đường thì Hồng nhìn thấy Quân đang lai cô nào đó đi đâu, Hồng không muốn chào, nhưng anh ta đã nhìn thấy nó rồi, quay đi lại không đành nên nó gật đầu chào và bảo:

– Anh định đi đâu à…?

Quân nhìn thấy Hồng, anh hơi bối rối, vì cô gái ngồi đằng sau anh sao…?

– À, ừ…hai đứa đi đâu đấy…?

Loan bây giờ mới thấy anh, nó chỉ ngay vào cái siêu thị trước mặt nó bảo:

– Chúng em đi mua đồ, thế còn anh…?

– À, anh cũng vậy…!

Quân nhìn Hồng xem cô có phản ứng gì không, nó không thèm bảo anh thế nào và nó quay xe đi luôn.

Cô gái ngồi sau xe anh hỏi:

– Chúng nó là ai thế…?

– À, bạn của anh…!

Cô ta khinh khỉnh lên bảo:

– Xem ra anh cũng quen lắm hạng người nhỉ, hết cô gái này lại đến cô gái kia…!

Quân bực mình nên gắt:
– Cô có im đi không thì bảo, hay là tôi cho cô về…!

Cô gái kia cũng không vừa:

– Anh cứ làm như thế đi, tôi sẽ bảo bố anh cho mà xem, mà anh biết rồi còn gì, chuyện của chúng ta không có cách nào khác cả, anh mà bỏ chạy thì anh chết…!

Quân bây giờ không biết làm như thế nào cả, anh không ngờ mình lại rơi vào bẫy của cô ta, sao bạn bè anh lại chơi ác anh như vậy nhỉ, anh không biết trong lúc say rượu mình có làm gì cô ta không nhưng cô ta khóc lóc bắt đền anh thế này, cô ta dọa sẽ tự tử nếu anh không chịu trách nhiệm, mà bố của cô ta là bạn làm ăn lâu năm với gia đình anh mới chết chứ, anh phải làm sao bây giờ.

Từ đó cô ta bám diết lấy anh, anh không lúc nào được yên cả, anh sợ, anh nghĩ sao trên đời này lại có loại con gái như cô ta nhỉ, riêng bố anh và gia đình hai bên thì khác, họ đã quyết định đám cưới của hai đứa, anh mà không chấp nhận thì lại mang tiếng là sở khanh, nhưng người mà anh thích là con Hồng, anh ăn năn cho hành động ngu muội của mình, anh sợ không dám gọi điện thoại cho Hồng, chắc là cô ấy vui lắm vì anh không làm phiền cô ấy nữa, gần một tháng rồi kể từ ngày gặp nhau, xem ra cô ấy càng ngày càng xinh đẹp, anh thở dài nhưng chuyện đã lỡ rồi, còn cái mang của cô ta nữa chứ, anh không thể nào rũ bỏ trách nhiệm được, anh cũng không biết mình có là cha của đứa trẻ trong bụng của cô ta hay không nhưng thôi thì mặc vậy, đành làm thế chứ còn có cách nào khác, anh cũng đã chần chừ quá rồi, không thể nào hoãn đám cưới lại nữa.

– Ai thế hả anh…?

Con Loan bực mình hỏi, vì nó tưởng Quân là bạn trai của con Hồng mà nay lại lai một cô gái phía sau, nên nó ghen tức cho con bạn, chẳng phải là con Hồng nó tức quá đến nỗi bỏ đi luôn là gì, mình phải hỏi cho ra lẽ mới được.

– À…!

Quân còn đang ngập ngừng thì…

– Tôi là vợ của anh ấy, cô là ai…?

Quân lắc đầu khổ sở, còn Loan thì há hốc mồm kinh ngạc, nó không tin vào tai mình nữa, vậy mà mình đã hết lòng với anh ta, mình cho anh ta cả số điện thoại và một lô lốc những điều mà con Hồng nó thích, đồ sở khanh, tôi không ngờ là chỉ không gặp anh có mấy tuần mà anh lại biến thành con người như thế này.

Con Loan nó tức mình hỏi:

– Dạ, anh chị cưới nhau bao giờ em không biết…?

– Mấy hôm nữa thôi, mà cô chưa chả lời tôi cô là ai…?

– Dạ, em chỉ là bạn…!

Quân không chịu nổi nữa rồi, anh sợ ánh mắt nhìn anh đầy khinh ghét và kinh tởm của Loan nên anh bảo cô gái đi cùng mình.

– Mình vào thôi…!

– Nhưng…! Cô ta còn ngập ngừng vì vẫn còn chưa hỏi được nhiều về Loan.

Không để cho cô ta nói nhiều Quân lôi đi luôn.

Loan nhìn theo hướng họ đi mà nó mất hết cả niềm tin, vậy là nó đã bán bạn nó cho tên lừa đảo và phụ tình rồi, Hồng ơi cho tao xin lỗi mày nha, mặt nó lại mêu mếu như xắp khóc, nó cũng đi gửi xe, vì nó nghĩ con Hồng đang chờ nó, tí nữa nó phải rủ con Hồng đi đâu đó để giải sầu và an ủi nó mới được, nhưng mà con Hồng nó có buồn như thế không nhỉ…?
Nghe con Loan nó khóc lóc và khuyên giải một hồi, Hồng không hiểu gì cả.

– Mày nói cái gì mà tao chẳng hiểu gì cả, cái gì mà thất tình, cái gì mà xin lỗi, mày có thể nói rõ hơn được không…?

Con Loan lấy tay lau nước mắt, nó hút đánh sụt một cái vào cốc cà phê sữa sau đó nó bảo:

– Mày không biết là Quân…! Nó ngập ngừng không muốn nói.

Con Hồng bực cả mình, nhưng mà buồn cười, sao nó lại vừa khóc, vừa uống, mà lại vừa nói thế kia, nó làm như thế ai mà tập chung nghe nó nói nổi.

– Anh ta bị làm sao…?

– Anh…anh ta sắp lấy vợ rồi…!

– Ờ…!

Loan cố nhìn Hồng xem nó có phản ứng gì không và tay nó bóp chặt lấy tay của con Hồng, ý nó muốn là nếu con Hồng nó đau khổ quá, thì nó còn biết đường mà an ủi, nhưng con Hồng nó lại cười toe nó hỏi:

– Thật thế hả, bao giờ, ôi mừng quá, yeahhhhhhhh…!

Nó sướng như điên, và hét thật to.

Con Loan lại được phen kinh ngạc nữa, lúc trước là vì chuyện của Quân, bây giờ thêm thái độ này nữa của con Hồng, làm cho nó há hốc cả mồm, chiếc ống hút rơi xuống đất, nó mở to mắt mà nhìn con Hồng không chớp.

Nhưng mà con Loan làm sao mà hiểu, bây giờ thì nó thoát rồi, anh ta đã có vợ, vậy là nó sẽ có những đêm ngon giấc, không điện thoại, không tin nhắn, he he he, mừng hết biết, hôm nay tâm trạng nó vui, nên nó bảo con Loan:

– Mình đi xem phim luôn nhé, chả gì thì cũng có phim mới, đi nhe mày…?

Con Loan nó vẫn chưa thoát khỏi được tình trạng kinh ngạc của mình, thế là thế nào, người yêu đi lấy vợ mà nó lại mừng như trúng xổ xố thế kia là sao, con này hay là nó ghen quá nên hành động của nó khác người ta, chết cha hay là nó bị thần kinh rồi, mình phải an ủi nó ngay mới được, không khéo tí nữa nó về mà uống thêm mấy liều thuốc ngủ nữa thì tiêu.

– Mày không sao thật chứ, nếu muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng có cố tỏ ra mạnh mẽ mà làm gì, tao xin lỗi mày vì tao mà mày lại ra nông nỗi này…!

Nó lại bắt đầu khóc nấc lên.

Con Hồng bực mình bảo:

– Con thần kinh kia, mày bảo cái quái gì hả, anh ta đi lấy vợ thì có liên quan gì tới tao, mày điên rồi đúng không, hay là mày thích hắn, nên mày buồn và mày khóc chứ gì…?

Con Loan nó ngừng ngay khóc và bảo con Hồng:

– Ai bảo là tao thích hắn, người yêu của mày mà mày lại gán cho bạn là sao…?

Hồng ôm đầu, bây giờ nó đã hiểu ra phần nào, chắc là cô gái ngồi sau xe là vợ chưa cưới của anh ta, con Loan nó được anh ta giới thiệu, mà lại hiểu lầm mình thích anh ta nên nó mới khóc, an ủi và khuyên can mình, nó sợ mình buồn và làm những điều dại dột chứ gì, đúng là con bạn trời đánh, ngay cả mình thích ai nó cũng không biết, mà còn lên mặt dạy đời, đúng là điên khùng, hao tổn nước mắt cho việc không đâu.

– Tao nói lần cuối cho mày đấy nhé, tao và anh ta không có quan hệ gì đặc biệt cả, nếu mày và anh ta quan hệ như thế nào thì tao và anh ta cũng thế thôi…!

– Nhưng…!

Con Hồng cáu quá rồi nên ngắt lời của con Loan, nó nói luôn:
– Con kia, ngay cả bạn của mày mà mày vẫn không tin hả…!

Nói chán, nó than ông trời.

– Sao con lại đi chơi với một đứa ngu ngốc như thế này nhỉ…?

Con Loan không chấp nhưng vẫn hỏi lại:

– Mày nói thật chứ, mày và anh ta không có quan hệ gì chứ…?

-…/?

Thấy nó không thèm bảo mình thế nào, con Loan tức quá hét lên:

– Con kia, mày câm hả, sao mày không bảo tao thế nào…?

– Dạ, con nói hoài mà mẹ có tin con đâu, bây giờ thì con chán nên con hết nói nổi nữa rồi, mặc mẹ muốn nghĩ gì cũng được…!

Nghe cái giọng mai mỉa của con Hồng con Loan tức lắm nhưng cái nó cần bây giờ là sự thật.

– Mày đang nói dối tao đúng không…?

Hồng thở dài bảo:

– Tao phải làm gì cho mày tin tao…?

Con Loan vuốt vuốt cái cằm, như quân sư đang tính kế, nó ngẫm nghĩ một lúc xong nó bảo:

– Hay là mày thề đi, mày mà thích anh Quân thì mày sẽ làm nô tì cho tao suốt đời, thế nào…?

Hồng bật cười, nó đang uống nước ép trái cây, mà cũng phải dừng lại vì ho sặc xụa, hóa ra đây là cách mà con bạn quý hóa của mình nghĩ ra đấy hả, kém cỏi quá đấy, làm cho mình chờ nãy giờ, chỉ để nghĩ ra được cái cách trẻ con này hả.

Hồng dơ tay lên rất trang trọng nó bảo:

– Con là Thu Hồng, nếu mà con yêu cái người tên Quân, thì con đây…!

Nó dài giọng và nói tiếp.

– Sẽ là nô tì cho cái người điên tên Loan ngồi kia…!

Con Loan tức quá hét lên:

– Thề mà mày cũng nói như thế được hả…?

– Mày còn muốn cái gì nữa, hay là tao lại phải đánh mày cho mày tỉnh ra, con kia tao đã nhịn mày lắm rồi đấy nhé, tao không chịu nổi mày nữa đâu, lúc đó thì đừng có trách…!

Hồng nhướng mắt và dơ tay lên đầy đe dọa.

Con Loan co dúm người lại vì sợ, nó hiểu con này mà, con Hồng mà tức lên thì đầu nó lại bị sưng lên cho mà xem, đúng là chúng nó bạo lực như nhau.

– Mày lôi tao ra đây nãy giờ chỉ để nói nhưng thứ vớ vẩn này thôi hả, có đi mua sắm không…? Con Hồng bực mình hỏi.

– Đi chứ, tại mày mà tao mấy bao nhiêu lít nước mắt và mồ hôi vì lo cho mày, đúng là làm ơn mắc oán…!

Con Hồng không nói không rằng nó cho con Loan một cái cốc vào đầu đau điếng, con Loan đau quá nên hét lên…

– A a a…!

Nhưng con Hồng nó nhanh tay bịp miệng của con Loan lại, làm cho nó chỉ phát ra được những tiếng.

– Ưm…ưm mà thôi.

Con Hồng gắt nhỏ:

– Mày có im đi không thì bảo…!

Con Loan gỡ tay của con Hồng ra, nó nhìn con Hồng tóe lửa nó bảo:

– Đồ độc ác, mày đánh bạn mày thế hả…?

– Tại mày ngu thì mày chết, chứ còn than cái gì nữa, hay là lại muốn ăn đòn…!

Con Hồng lại chuẩn bị dơ tay lên, con Loan sợ quá đứng luôn lên vào bảo:

– Đi mua sắm thôi chứ, còn ngồi đó làm gì…!

Nói xong nó cong mông lên đi trước, con Hồng lắc đầu theo sau.
Chọn lựa một hồi mà con Loan và con Hồng vẫn chưa có cái nào ưng ý cả, Hồng chán quá bảo Loan:

– Thôi thì ta về đi, ở đây tao chẳng thấy có cái nào phù hợp với mình cả…!

Loan cũng đồng tình nên bảo:

– Ừ, ta về đi thôi…!

Hai đứa lắc đầu ngán ngẩm đang định quay đi thì gặp ngay tên Quân đang cùng cô gái đi theo anh chọn lựa cái gì đó, Hồng bảo Loan:

– Mày ra mà chào anh ta, còn tao phải đi vệ sinh đây, trời ạ, tao mà nhìn thấy anh ta nữa thì tao điên lên mất, đúng là phiền, vì anh ta mà tao bị cả nhà hiểu lầm, rồi con bạn thân chết tiệt như mày nữa chứ, chán quá đi mất, đúng là sao chổi mà…!

Than chán, nó bỏ đi luôn, mặc con Loan ở đấy, muốn làm gì thì làm.

Loan cũng không muốn ra chào Quân làm gì, nó lủi xuống gian hàng chọn giày dép, nó muốn mua thêm cho mình một đôi nữa.

Nó say mê ngắm những đôi hài xinh xinh, nó liền lấy ngay cho mình một đôi guốc đế thấp, nó còn chưa kịp thử thì có tiếng đằng sau lưng:

– Chào cô, hôm nay cô dảnh dỗi nhỉ, tôi lại tưởng cô đi đâu đó chứ…?

Nghe cái giọng mai mỉa này, nó biết là của ai rồi, ngoài cái tên Trường chết tiệt ra thì không còn ai vào đây nữa, có khổ con không chứ, con bảo là con bận nên không đến được, bây giờ anh ta lại bắt gặp mình như thế này, tiêu đời là cái chắc.

Nó ngẩng mặt lên nhìn, nó cố mỉm cười và bảo:

– Chào anh, chẳng qua là tôi cùng con bạn đi mua sắm thôi, dù gì cũng sắp năm học mới rồi, nên phải thay đổi một chút đúng không…?

Trường cười, nhưng trong lòng anh đang tức, ngoài mặt thì anh thế thôi, con bé này nó dám đem anh ra làm trò đùa à, anh bị nó lừa không biết bao nhiêu bận rồi, hôm nay anh mà không xử nó nữa thì anh thề không làm người.

Lấy tay lôi nó đi, anh định đem nó lên xe mình thì con Hồng nó tới, nó thấy Trường lôi con Loan bạo lực như vậy, dám bắt nạt bạn của nó à, mặc cho anh có thích nó hay không, tôi không cần biết nhưng không được phép làm tổn thương bạn tôi.

Hồng chạy lại giằng tay của con Loan ra, thành ra con Loan ở giữa, Trường và Hồng, hai người lôi nó như chơi trò kéo co, vừa đau vừa tức, con Loan nó rũ tay của hai người ra nó hét:

– Hai người làm cái quái gì hả, có biết là tôi đau lắm không, kéo người ta mà như sợi dây thun thế hả, thật là…!

Nó xoay xoay cái cổ tay của mình, mắt nó lại rơm rớm nước, nó là vậy mà, hơi động một tí cũng khóc.

Con Hồng nó quát Trường:

– Anh có biết thương người không hả, nó đau như thế mà anh lại kéo nó đi, anh đúng là đồ vô lương tâm…!
Tự dưng bị hai con nhỏ này nó quát, anh bực mình lắm rồi nên khẽ huýt một cái, hai anh chàng mặc vét đen ở đâu đó tự nhiên chạy đến, anh chỉ vào hai cô gái trước mắt mình và nói:

– Bắt họ đi cho tôi…!

Hồng chưa bao giờ gặp tình trạng này cả, nó sợ xanh cả mặt nhưng mà nó vẫn bĩnh tĩnh, nó nhìn mấy người trước mắt mình mà như không, nó hếch mặt lên nhìn Trường nó hỏi:

– Anh định làm gì chúng tôi, anh không sợ bắt người như vậy là bất hợp pháp hả, còn chưa hết, tôi mà la lên bây giờ thì anh tính sao…?

Trường kinh ngạc, không ngờ bị rơi vào hoàn cảnh thế này rồi mà con nhỏ này vẫn nói cứng lên được, anh nhìn con Loan thì nó đã run rẩy, nước mắt đã lã chã rồi, anh mỉm cười trong đầu anh hình thành nên một kế hoạch, anh thay đổi trò chơi, anh tiến sát lại gần nó anh bảo:

– Cô muốn cứu bạn mình chứ…?

Hồng không hiểu, chẳng phải anh ta đang định bắt hai đứa đi sao, mà cứu là cứu cái gì mới được chứ.

– Anh nói gì tôi không hiểu…?

Trường quay sang nhìn Loan, như thầm hỏi “cô không nói cho bạn mình biết à?”

Con Loan còn mải khóc nên đâu để ý gì nhiều.

– Cô sẽ đi theo tôi chứ, dù sao nói ở đây cũng không tiện…?

Hồng thấy tò mò chuyện của Loan, nó không hiểu là con Loan nợ anh ta cái gì, nó đâu có nói gì cho mình biết đâu, lúc đầu nó định mượn mấy người đang bàn tán xung quanh kia để thoát nhưng nay nó ngoan ngoãn bảo:

– Đi thì đi, tôi cũng muốn biết là chuyện gì…!

Nó bỏ đi trước, không cần anh ta phải lôi, con Loan thì thút thít theo sau, con Hồng thở dài, sao con Loan nó chuyên đi gây họa thế nhỉ, đúng là trẻ con, không biết lần này, nó lại gây ra cái gì nữa đây.

Họ nhìn cái cảnh vừa rồi, họ lại tưởng mình đang xem trên phim, họ bảo nhau:

– Anh ta là ai, mà đẹp trai quá, nhưng mà hơi bạo lực thì phải…?

– Ừ, nhưng mà hai cô gái kia làm gì mà anh ta phải bắt lại như vậy nhỉ…?

– Chắc là chúng nó bỏ nhà đi bụi nên anh trai nó sai người đi bắt chứ gì…!

– Bà nói cũng có lý, có khi nào chúng nó ăn trộm nên anh ta bắt được không nhỉ…?

Cứ thế mỗi người suy đoán và nói một câu, thành ra loạn hết cả, nhưng một lúc sau thì ai cũng vào việc nấy, họ vào đây để mua sắm mà, thời gian đâu để quan tâm tới chuyện thiên hạ.
Leo lên chiếc xe màu đen đang đợi sẵn, con Hồng cảm nhận cuộc đời của nó có cái gì đó không ổn, nó cảm tưởng là ai đó đang bóp nghẹt buồng phổi của nó, sao lại như thế được, nó cảm thấy sợ và hối hận vì đã lên xe, linh cảm của nó bao giờ cũng đúng, nó định bảo anh tài xế cho nó xuống ngay, nhưng nhìn con Loan thế này, nó đành ngồi im.

Trường quan sát nét mặt của hai đứa, anh mỉm cười mặc dù trong lòng anh đang rối bời, anh nghĩ mình quyết định như vậy có đúng hay không, hay là anh đã sai lầm khi tin vào nó như vậy, nhưng nó là một cô gái bản lãnh, vừa thông minh, lại rất tốt bụng nhất định nó sẽ giúp được cho anh.

Chiếc xe lăn chầm chậm trên đường cuối cùng cũng đến nơi, anh tài xế mở cửa xe cho Trường, rồi cho Loan và con Hồng.

Trường đi trước, hai đứa nối gót theo sau, ông Tài đã đợi sẵn ở phòng khách từ bao giờ rồi, nên Trường vừa bước vào là ông đã đứng dậy chào.

– Cậu chủ đã về…!

– Vâng…!

Trường ngồi ngay xuống ghế xô pha, anh im lặng, hai đứa kia thì cũng ngồi đối diện với anh luôn.

Ông Tài cũng kiếm cho mình một chỗ.

Cuộc gọi của ông luật sư Hùng vào đêm hôm qua làm cho Trường không ngủ được, đó là điều kiện cho anh giành được công ty, nhưng anh phải kiếm đâu ra vợ mà đáp ứng yêu cầu của ông ấy bây giờ.

Anh được ông ta gửi cho một bản fax và một phong bì thư chuyển phát nhanh, trong đó có các điều khoản mà anh phải theo, anh dở ra đọc, đọc đến đâu là anh tái mặt đến đó.

Bên A là bố anh, sẽ nhường lại gần như toàn bộ gia sản và chức tổng giám đốc các công ty sản xuất đá quý cho anh với một điều kiện là anh phải kết hôn trước năm 25 tuổi, mà sinh nhật lần thứ 25 của anh chỉ còn mấy tháng nữa thôi.

Bên A yêu cầu anh kết hôn phải có đầy đủ giấy tờ chứng nhận của hai vợ chồng, không được ly hôn ít nhất là 5 năm.

Nếu như có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy là dối trá thì sẽ bị hủy toàn bộ giao ước, và tài sản sẽ được giao lại cho thằng con thứ hai là Hạ Văn Hoan (Jenny).

Bên B của anh có các quyền lợi như được giao lại toàn bộ gia sản, chức tổng giám đốc nếu kết hôn và không ly hôn sau 5 năm.

Người vợ của anh cũng được thừa hưởng ít nhất là 15% tài sản của gia đình và có mọi quyền hành trong công ty.

Nếu mà hai đứa có con thì lúc đó Luật sư Hùng sẽ đưa thêm giấy tờ khác.

Và còn nhiều điều khoản nữa…!
Trường đau cả đầu để nghĩ, anh đâu cần gia sản làm gì, anh cũng đã mở cho mình được một công ty riêng, anh điều hành nó và làm ăn rất tốt, đã từ lâu rồi anh không còn phụ thuộc vào gia đình nữa, anh định xé nó đi, nhưng còn một bức thư nữa anh chưa đọc, anh bóc bỏ tem thư, anh mở ra xem, là chữ của bố anh, anh thở dài, ông ta còn bày trò gì nữa nhỉ, định dùng tiền bạc mà hối lỗi với anh sao, anh đâu phải là thằng hèn đến thế.

– “Trường bố biết là bố có lỗi với con nhiều lắm, bố cũng không có tư cách để xin lỗi con, cũng chỉ vì bố mà mẹ của con mất, con hận bố là đúng, bố đã rất nhiều lần muốn gọi điện cho con, nhưng bố sợ là con không bắt máy, con xa đà vào ăn chơi và hận đàn bà cũng là do bố, nhưng mà con có thể vì một người xắp chết vì bệnh tim như thế này mà tha thứ cho bố không, bố sống mà không ngày nào yên cả, hình bóng mẹ con, và cái nhìn đầy căm hận của bà ấy trước khi chết đã làm cho bố nhức nhối, cơn đau ngày càng tăng, bác sĩ bảo bố là bố không thể nào sống quá một năm nữa, vậy thì con có thể vì bố mà hoàn thành nốt tâm nguyện này không, bố chỉ muốn con yên bề gia thất và tìm cho mình một người phụ nữ yêu con và có thể chăm sóc cho mình, con không cần tài sản của bố, nhưng con không nỡ để nó rơi vào tay của thằng Hoan chứ, con biết nó là một thằng như thế nào rồi, rơi vào tay nó thì chỉ chưa đầy hai tháng là tất cả mọi thứ sẽ đội nón ra đi, mẹ con đã mất bao nhiêu tâm huyết mới làm ra được như hôm nay, con nghĩ thế nào, sẽ không xé nó đi và làm theo những gì bố nói chứ…?. Bố chờ mong tin của con, bố cũng báo cho con biết tháng sau thì cả nhà ta sẽ về, con nên chuẩn bị đi là vừa, chào con, mong con suy nghĩ cho kỹ lời của bố, đừng có để lòng tự trọng và hận thù của mình mà làm buồn lòng mẹ của con.”

Trường gấp lá thư của bố mình lại mà nước mắt tuôn rơi, bây giờ ông ta nói như thế thì ích gì chứ, mẹ vì ông ta đã chết rồi, ông ta cần phải sống vì mình còn chưa trả thù mà, sao ông ta nghĩ là sẽ được ra đi dễ dàng như vậy, tôi căm hận ông và người đàn bà kia, vì sao tôi phải nghe lời ông chứ, tiền bạc, của cái có là gì, tôi chỉ muốn mẹ tôi quay lại thôi, anh nhớ lúc nhà anh vẫn còn nghèo hèn, ngày nào anh cũng nhìn thấy nụ cười của mẹ anh, nhưng từ khi nhà anh trở nên giàu có vì kinh doanh đá quý, thì bố anh đi suốt, ông không có thời gian mà dự sinh nhật của thằng con trai, ông chưa bao giờ về ăn cơm cùng hai mẹ con, nếu ông về không say rượu cũng là quát mắng hay đánh đập mẹ anh, mẹ anh mắt lúc nào cũng đỏ hoe vì khóc, ông ta còn ngang nhiên đưa người đàn bà kia về nhà, làm mẹ anh uất quá mà chết, nhưng sao mẹ anh không đưa anh đi luôn nhỉ, bỏ anh ở lại một mình cô đơn làm gì.

Bức thư đã nhòe mực đi vì nước mắt của anh, anh ngục xuống bàn, vai anh run run, anh đang khóc, anh căm hận bà ta và cả người con gái ấy nữa, sao họ lại đem tình cảm của anh ra mà đùa được nhỉ, anh không muốn gặp họ chút nào, sao họ dám nói là về đây để sống với anh, anh không muốn có liên quan gì tới họ cả, họ có nghĩ tới cảm nhận của anh không, anh mặc kệ anh không cần tờ di chúc này, không có nó anh vẫn sống tốt mà sống rất tốt thì phải.

Ông Tài đã đến từ bao giờ rồi, nhìn thấy Trường khóc, ông sót lắm, nhưng ông không dám lên tiếng, ông nghĩ thôi thì để cho cậu ấy khóc, nước mắt có thể làm cho con người ta vơi đi nỗi buồn.
Trường khóc chán, anh ngẩng mặt lên thì thấy ông Tài đã ngồi cạnh mình từ bao giờ rồi, anh lấy tay quẹt nước mắt, bối rối hỏi:

– Bác đến lâu chưa…?

Ông vỗ nhẹ hai cái vào tay anh và bảo:

– Tôi đã đến được một lúc rồi nhưng thấy cậu đang khóc nên tôi không dám lên tiếng…!

Anh cố gượng cười bảo:

– Mong bác đừng cười cháu, chỉ vì hôm nay cháu lại nhớ chuyện cũ nên như vậy thôi…?

Ông Tài lo lắng hỏi:

– Có chuyện gì mà cậu lại ra nông nỗi này…?

Anh đưa tờ di chúc và bức thư của bố anh nữa cho ông Tài xem.

Ông Tài đọc xong thì cũng như anh, nhưng ông chỉ buồn ở trong lòng, cố gắng gượng ông bảo:

– Cậu định tính như thế nào, nghe lời ông chủ hay là…?

Anh lắc đầu bảo:

– Bây giờ cháu dối lắm, cháu không biết làm như thế nào cả, tài sản thì cháu không cần, bao lâu nay bác biết rồi đấy, cháu tự sống độc lập một mình, mà có chết ai đâu, nhưng để bao nhiêu tâm huyết của mẹ cháu khi dựng nên những công ty này, rơi vào tay của mẹ con bà ta là cháu không muốn…!

– Vậy thì câu cũng nên kiếm cho mình một cô vợ đi, cậu có hàng tá bạn gái kia mà, ai mà nghe những điều kiện này mà chả thích…!

Trường cười buồn bảo:

– Bác nói đúng, nhưng họ chỉ là những kẻ ham tiền thôi, cháu mà thích thì đã lấy cô ta từ lâu rồi…!

Ông Tài nghĩ cậu ta nói đúng, nếu không thì cậu ta đâu phải ra đi như thế này, con bé đó không biết bây giờ ra sao rồi, sau khi bị cậu Trường phát hiện cô ta đang lừa dối mình, cô ta đã sống yên ổn bên người chồng mới hay là đã ly hôn rồi, ông lắc lắc cái đầu, ông lẩm bẩm, mình quan tâm làm gì, bây giờ chuyện của cậu Trường mới quan trọng.

– Vậy cậu tính sao định bỏ cuộc à, thế còn Loan, nó là đứa mà cậu khen là vô tư trong sáng, nó đâu có toan tính gì khi ở bên cậu đâu, mà cậu cũng thích nó còn gì…?

Trường hiểu Loan hơn ai hết, mấy tuần qua anh và nó tiếp xúc với nhau nhiều hơn, anh biết nó là một con bé khác với những cô gái khác, nhưng anh muốn định hướng lại tình cảm của mình, đây đâu phải là chuyện đùa được đâu, nếu mà không khéo thì mọi chuyện lại đổ bể và hỏng bét tất cả.
Gia đình anh rất phức tạp, không đơn giản như những gia đình khác, họ đâu dễ dàng bỏ qua cho cô vợ tương lai của anh, họ sẽ nhòm ngó và tìm đủ mọi cách để mà ám hại, hay chỉ đơn giản là bắt nạt, với một cô gái hay khóc, và lại nhát như Loan liệu nó có làm nổi không, và người mà anh nghĩ nhiều đến lại không chỉ có mình Loan, anh đau cả đầu, anh thấy bây giờ mình rất mâu thuẫn, lúc đầu anh tưởng người anh thích là Loan, nhưng càng về sau thì ấn tượng với Hồng lớn quá tới mức, anh đã thường mơ thấy cô trong giấc ngủ của mình, anh tự hỏi là làm sao thế, sao lại có chuyện vô lý như thế được, anh cũng mơ thấy mẹ anh mỉm cười với anh nữa, lạ lùng làm sao, đó là nụ cười đẹp nhất của mẹ, kể từ ngày mẹ ra đi, lần nào anh gặp ác mộng mà mẹ anh không khóc thì cũng nhìn anh rất buồn, mẹ làm như thế là có ý gì với anh đây.

– Cháu cũng biết như thế nhưng…! Trường thở dài.

– Cậu phải mau ra quyết định đi, nếu không họ mà sang đây, thì cậu khổ, em thứ hai của cậu là cậu Hoan, rồi mẹ kế của cậu là bà Thắm lại được nước nhòm ngó và gây bất lợi cho cậu nữa thì khốn…?

– Cháu phải làm sao bây giờ, cháu chưa có lúc nào mà đầu óc rỗng tuếch như thế này cả, cháu dối quá, ta phải làm sao hả bác…?

Trường uống một ngụm cà phê nhỏ, lúc này anh cần hút một điếu thuốc cho tỉnh táo, anh nghĩ mình phải tìm ra cách, nhưng kiếm cho mình một cô vợ đúng nghĩa thì khó khăn quá.

Hai người mà anh có thể nhờ vào lúc này ngoài Loan và Hồng ra, anh không nghĩ được ai khác cả, các cô gái khác anh chỉ coi họ là kẻ qua đường, có đọng lại chút gì đâu mà nhờ vả, và anh cũng không tin họ, khó khăn lắm anh mới dứt được ra vì anh là con mồi béo bở mà.

– Nếu vậy thì cậu nên đi tìm cô Loan đi, biết đâu cô ấy lại sẵn sàng giúp cậu thì sao, cô ấy cũng chưa có người yêu mà…?

Trường trầm ngâm không nói, anh không biết là Loan có sẵn sàng giúp anh không, nhưng trong óc của anh thoáng hiện lên hình bóng của Hồng đêm hôm nào, con nhỏ đó nó hiểu anh quá, anh có nên nhờ nó thay vì Loan không.

– Bác nghĩ sao nếu cháu nhờ Hồng mà không phải là Loan…?

Ông Tài kinh ngạc nhìn Trường, sao thế nhỉ, không phải là Loan mới là người mà Trường để ý hay sao.

– Cậu nói gì tôi không hiểu, tôi tưởng cậu thích Loan chứ…?

Trường vò đầu, anh khổ sở nói:

– Lúc đầu thì cháu cũng tưởng là như vậy, cô ấy khác những cô gái khác, nên cháu mới bắt cô ấy về, và bắt cô ấy làm ô sin cho mình, lẽ ra mọi chuyện cứ thế êm xuôi, nhưng từ khi gặp con Hồng, và cãi nhau với nó, cháu đã thay đổi hẳn, nếu ở bên con Loan cho cháu cảm giác tươi vui, thì ở bên con Hồng cháu lại cảm thấy bình yên như tìm về vòng tay mẹ, có bao nhiêu nỗi buồn hay chuyện khó nói, cháu đều bị con nhỏ đó nhìn thấu hết cả…!

Ông Tài cũng kinh ngạc không kém, người mà có thể hiểu được cậu Trường ngoài mẹ của cậu ta ra, thì ngay cả mình nhiều khi cũng mù mờ, nhưng sao một cô gái xa lạ như Hồng lần đầu tiên gặp mặt mà đã hiểu cậu ta như vậy nhỉ, lạ thật.

– Cậu đùa tôi à, sao có chuyện vô lý như thế được…?

– Cháu đâu có đem chuyện này ra mà đùa, cháu gặp cô ta đêm hôm đó tại vườn sau nhà, cô ta đang ngắm trăng, cô ta đã mắng cháu rất nhiều, và nói những điều mà cháu không muốn nghe, cháu quen người ta khen mình rồi, dù không thật lòng nhưng ít ra cháu cũng không bị phơi bày con người thật của mình, thế mà cô ta lại nói hết ra như chúng là của chính cô ta vậy, bác có biết lúc đó tâm trạng cháu như thế nào không…?, vừa vui, vì có người hiểu mình, vừa hoang mang, vì không tin nổi, vừa buồn chán vì bị nhìn thấu hết, cháu tưởng mình chỉ là cái ruột rỗng nên ai cũng có thể nhìn thấu hết bên trong…!

Ông Tài ngồi nghe anh lý giải một hồi, ông nghĩ không lẽ mình cũng phán đoán sai, mình cứ tưởng người mà Trường thích là Loan chứ, sao bây giờ lại hóa ra là Hồng là thế nào, ông lấy cái kính của mình xuống, ông lau lau cho nó sạch, biết đâu nó có thể giúp ông suy nghĩ hay hơn thì sao.

Cuối cùng ông Tài cũng nghĩ ra được một cách ông bảo:

– Bây giờ thì cậu cứ cho mời hai đứa chúng nó về đây, cậu sẽ nói cho chúng nó biết hoàn cảnh của mình, rồi hai đứa sẽ tự tính với nhau, mà như thế không phải là đang giúp cho cậu à…?

Trường gật đầu khen hay bảo:

– Bác nói cũng đúng chỉ con cách này thôi, nhưng mấy hôm nay con Loan nó đâu có tới mà nhờ, chắc phải cho người đi dò nó mới được…!

Gần trưa hôm sau, nghe ông Tài báo có tin của Loan và cả con Hồng nữa, chúng nó hiện thời đang đi mua sắm ở siêu thị, anh cười không ngờ số anh may thật ít ra thì không phải mất công bắt từng đứa một, anh cho đánh xe tới ngay và bây giờ chúng nó đang ngồi đối diện với anh như thế này.

Hồng thấy anh ta im lặng từ nãy tới giờ, mà không nói gì cả, nó bực cả mình, nhưng sao trong mắt anh a lại buồn thế nhỉ, và hình như cả đêm hôm qua anh ta không ngủ, quầng mắt đã thâm lên hết rồi kìa.

Từ khi gặp anh ta trong lòng nó lúc nào cũng buồn, nó chuyên môn thở dài, ngay cả ba mẹ nó cũng không hiểu tại sao, ông bà thấy lạ một con bé hay quên và hết giận rồi lại vui như nó sao có chuyện khó tin như vậy, nó cũng không còn tinh nghịch được như trước, thỉnh thoảng nó lôi tờ giấy của anh ta ra mà đọc, đọc xong nó lại lắc đầu buồn bã, nhiều lúc nó muốn phát điên lên, thế là nó rủ chị Đoài, con Loan đi đâu đó, vui thì chỉ một chốc thôi, nhưng khi nó về nhà thì lại như trước, nó chán chả buồn tìm hiểu tại sao, Tuấn có gọi điện cho nó vài lần, nhưng Quân thì tự nhiên không, nó thấy vậy càng mừng, nó cũng không cần biết lý do vì sao anh ta tự nhiên bỏ cuộc, nhưng bây giờ thì nó đã hiểu, anh ta sắp lấy vợ rồi, chúc mừng cho anh ta, hy vọng là họ sống tốt, và từ nay đừng có mà làm phiền nó nữa.
Con Loan tay nó nắm chặt lấy tay của con Hồng, nó đang run sợ, chắc trong đầu nó đang nghĩ mình đập phá của anh ta nhiều quá, rồi lại còn dám cãi lời và nói dối anh ta nữa chứ, không phải anh ta bắt nó về đây là đòi thêm tiền bồi thường và hành hạ nó nữa chứ, hu hu hu, con sợ lắm, nhưng sao anh ta còn lôi luôn cả con Hồng làm gì nhỉ, nó có liên quan gì tới chuyện này đâu, hay là lần trước nó dám đánh và tát anh ta nên bây giờ anh ta cũng trả thù luôn nó. Híc, cũng tại mình cả, nếu mình không lôi nó ra khỏi bệnh viện, thì nó đâu có bị ngất do xốt và mình cũng đâu bị bắt lại, hai đứa đúng là xui xẻo mà.

Con Hồng hết kiên nhẫn rồi nên bảo:

– Này anh kia, tôi không biết có chuyện gì mà cả đêm hôm qua anh không ngủ, và hình như mắt anh cũng xưng lên do khóc, nhưng tôi không dảnh để mà ngồi đây ngắm anh, tôi còn nhiều việc phải làm, chào anh…!

Nó định đứng lên đi về nhưng mấy tay vệ sĩ kia đã đứng chắn ở cửa phòng khách mất rồi. Con Hồng nhìn họ bảo:

– Các anh còn không mau tránh ra…!

Nhưng họ không nói gì với nó cả mà cứ đứng ra ở đấy, nó bực mình quá, định cho mấy cái tên điên này mỗi người một đấm bây giờ thì Trường lên tiếng.

– Cô có thể ngồi xuống không hả, tôi còn chưa nói gì mà cô đã vội bỏ đi là sao…?

Con Hồng quay phắt lại, nó quát:

– Anh cũng đâu có nói gì, mà anh bảo tôi phải chờ anh bao giờ nữa, có biết lãng phí thời gian của người khác là tội lắm không hả…?

Trườn nở một nụ cười héo hắt, Hồng nhìn thấy nó lo lắng hỏi:

– Đã xảy ra chuyện gì hay sao, mà anh có vẻ buồn như thế, nếu có thể giúp được thì tôi sẽ cố…?

Trường tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn nó, nguyên cái vụ anh thức khuya và khóc suốt đêm qua mà nó cũng để ý thấy, rồi anh gặp chuyện buồn nó cũng biết, anh cười, mình đúng là dễ đoán đến thế sao, nhưng chỉ gặp có hai lần mà như đã như thân thiết từ lâu vậy.

Ông Tài bây giờ mới tin lời của Trường nói, con bé này sao tinh ý và nhạy cảm thế nhỉ, ở nó toát ra sức sống mãnh liệt và trái tim của nó thì nồng nàn, ở bên nó cho người khác cảm nhận được sự thương yêu và che chở, ông nghĩ xem ra cô bé này phù hợp với Trường hơn, vì anh là một con người gai góc, trải đời nhiều và cũng đau khổ lắm, anh cần ai đó để xoa dịu và tẩy rửa đi chuyện quá khứ của mình.
Hồng quay lại ghế ngồi, con Loan thấy vậy thì cũng đi theo, con Hồng muốn đánh cho con Loan một cái lắm, tại nó mà hết lần này đến lần khác mình toàn gặp chuyện không hay thế này, hôm nay thằng bạn trai của nó lại lôi nó và con Loan đến đây làm gì, mà anh ta có xã hội đen quá không nhỉ, nhưng sao mình cảm nhận được là anh ta với con Loan chỉ thích nhau đơn thuần như bạn bè thôi, anh ta…

– Sao cô đã suy nghĩ ra tôi cho bắt hai người đến đây làm gì chưa…?

Con Loan nó sợ sệt nói:

– Anh tha cho em, từ sau em sẽ tới quét dọn và làm vệ sinh đúng giờ, và thề là em sẽ không bao giờ đập phá cái gì nữa…!

Con Hồng nó ngơ ngác ngồi nghe, nhưng tự nhiên nó bừng tỉnh, không phải hôm bị xốt, mình chạy ra đón nó, nó có kể cho mình nghe về tên bắt cóc, anh ta bắt nó trả 100 triệu và làm ô sin cho anh ta vì con nhỏ lỡ va vào anh ta và mắng cho vài câu chứ gì.

Nó nhếch mép lên nhìn anh ta nó nói:

– Này anh kia, nếu anh thích tìm ai để đùa, và để giải trí cho vui, vì cuộc sống của anh buồn chán quá thì tìm người khác mà chơi, con bạn của tôi nó không phải là đứa rảnh dỗi để mà đi đùa với anh, hứ đồ điên…!

Trường từ hôm qua đến giờ đau hết cả ruột gan vì chán, vì buồn và vì hận, nay nghe con nhỏ này nó xạc cho anh một hồi và nó nói đúng quá, anh phá ra cười, anh cười như chưa bao giờ được cười.

– Ha ha ha…!

Ngay cả ông Tài cũng ngạc nhiên không kém, sao Trường có thể cười vì một câu nói của con Hồng này được nhỉ, xem ra lại thú vị nữa rồi đây.

Con Hồng nó mặc cho anh cười, nhưng mà nó nghĩ có cố cười thì anh cũng thế thôi, dấu mình làm sao được, đã đau khổ rồi thì im đi, còn làm bộ mình là người mạnh mẽ làm gì, nó nhìn Trường đầy thương hại, anh bắt gặp ánh mắt của nó vội cụp xuống và ngừng cười, anh bảo ông Tài:

– Đem hết giấy tờ ra đây cho hai cô này xem…!

Hồng và Loan cùng xem, đầu tiên là bản hợp đồng của con Loan, con Hồng vừa đọc xong, nó đánh ngay cho con Loan một cái vì tội ngu, sao nó đi giây vào anh ta làm gì, trời ơi những tận 100 triệu và phải làm ô sin cho anh ta suốt đời thì nó chỉ có nước chết may ra mới chả hết nợ, nó nhìn anh ta đầy tức giận, nó hét:

– Anh có quá đáng không hả, sao lại bắt ép người ta ký vào cái giấy nợ và hợp đồng vô lý thế này, anh đừng có cậy mình giàu có và thông minh, mà bắt nạt con bạn mù luật và ngu ngốc như con nhỏ này…!
Trường nhìn nó thách thức anh bảo:

– Bây giờ thì cô sẽ làm gì tôi, giấy thì đã ký rồi, không xóa lại được đâu, còn không mau đọc tiếp đi…!

Con Loan nhìn nó cười mà như mếu, con Hồng điên tiết lắm muốn cho con này một trận, trời ạ sao nó không biết gọi điện cho mình, lúc anh ta bắt nó ký chứ, bây giờ thì đã bút xa gà chết rồi, còn ăn nói làm sao nữa, có hối cũng không kịp, con chết tiệt, vì nó mà mình lại phải mất ăn mất ngủ nữa, bao giờ nó mới bớt gây họa cho mình nhờ, đầu nó đang bốc khói vì tức nhưng nó cố kiềm lòng mà đọc cho xong.

Đọc xong hết hai tờ di chúc, con Hồng nó đã lờ mờ hiểu ra chuyện này, nó nhếch mép lên cười, còn con Loan nó mù tịt, nó dơ cái tờ này lên và hỏi Trường:

– Anh cho tôi đọc cái này làm gì…?

Trường chưa kịp trả lời thì con Hồng, nó kéo con Loan đứng lên và nói:

– Mình về, ở đây không có chuyện của chúng ta…!

Trường nhếch mép lên anh nghĩ con nhỏ này thông minh thật, mới có đọc sơ qua thôi, mà nó đã biết anh muốn gì rồi, ha ha ha, kiểu này anh có đối thủ rồi, anh tự hỏi sao mình cần gì, nghĩ gì sao nó cũng biết hết thế nhỉ…?

– Cô lại định đi à, thế cô không muốn cứu bạn mình nữa sao, lúc ở siêu thị thì hăng lắm mà, còn chưa đạt được mụch đích mà đã vội bỏ cuộc à…?

Con Hồng khựng lại, nó bóp tay con Loan thật chặt, con Loan nhăn mặt lại vì đau, bây giờ con Hồng đang điên cả mình lên rồi, nó mà không vướng mấy tên vệ sĩ kia nó đã phóng ra từ lâu rồi, kiểu này anh ta sẽ ép nó và con Loan đến đường cùng đây, ôi còn cái bản hợp đồng chết tiệt của con Loan nữa chứ, có cả chữ ký của nó, của anh ta và của cả luật sư nữa chứ, con chết vì tức mất thôi, sao con bạn của con, nó hồ đồ như thế chứ.

Hồng đành quay lại ghế ngồi, nó lôi con Loan xền xệt trên sàn vì nó đang cáu, con Loan nó biết tội, nên ngoan ngoãn đi theo sau mà không nói gì cả.

– Anh muốn gì…? Nó bực mình hỏi.

Trường nheo nheo mắt nhìn nó, anh giễu cợt nói:

– Tôi tưởng cô biết rồi, cái mà cô nghĩ chẳng phải là cái mà tôi cần sao…?

Nó tái mặt lắp bắp hỏi:

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Sẽ Mãi Bên Nhau
Cùng lúc
Theo sách
Thói quen nghề nghiệp
80 Triệu Cho Một Lời Hứa