<?php the_title(); ?>

Người Vợ Bất Đắc Dĩ

09.07.2014
Admin

Truyện: Người Vợ Bất Đắc Dĩ

Tác giả: MySweetLovelyDay.
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

************************

Lấy tay quẹt mồ hôi trán, bầu trời hôm nay oi bức quá, cái xe chết tiệt này tự nhiên bị nổ lốp giữa đường, hành người ta phải dắt bộ dưới cái nắng gay gắt giữa trưa. Mà cái con Loan nó bảo mình phải đến ngay nhà nó làm gì nhỉ.
Tìm kiếm mãi mới thấy một chỗ sửa xe, may mà có nếu không chỉ còn nước bỏ nó ở đâu đó rồi đón xe về.

– Bác làm ơn sửa rùm con cái xe.
– Nó bị sao vậy.
– Dạ nó bị thủng lốp.
– Cháu chờ bác chút, bác sửa xong ngay.
– Được rồi bác cứ sửa đi, cháu chờ được mà.

Móc điện thoại ra, phải gọi cho con Loan bảo nó chờ, nếu không tí nữa tới, nó lại ca bài ca muôn thuở thì khổ.

– A lô, Loan hả.

– Mày chết dí ở chỗ nào thế, có tới ngay không thì bảo?

– Tao chết dí ở đường được chưa?

– Thôi mà tao xin lỗi, có chuyện gì?

– Tao bị thủng lốp xe, tí nữa tao mới đến được.

– Nhanh lên nhá, tao chờ mày.

Tôi cúp máy cái rụp, cái con nhỏ này nó hành mình quá, đang ngủ ngon ở nhà thì bị nó dựng dậy vì chuyện không đâu, bây giờ lại bị cái xe nó hành, ôi cái số của tôi.
Trả tiền sửa xe song, tôi phải gò lưng lên đạp, đến được cổng nhà nó cũng mất một lít nước rồi, cần phải thở để điều hòa nhiệt độ, bây giờ ai mà gặp tôi thì tôi phải làm cho họ phát điên lên tôi mới hạ hỏa được, tôi ghét mùa hè.

Bấm chuông một lúc mà không có ai mở cửa, chờ đợi lại phải chờ đợi, tôi phải chờ đợi đến bao giờ, thế mà nó bảo tôi phải tới ngay, đến được nhà nó lại phải chờ mở cổng, tôi nghĩ thôi thì về, mặc xác nó ai bảo nó bắt mình phải chờ, hay là nó đang đùa bỡn mình nhỉ, khi không bị chơi khăm thế này, được lắm cái con Loan kia, mai mà gặp tao thì mày chết.

Đang lầm bầm nguyền rủa nó, thì có tiếng mở cửa, vừa nhìn thấy mặt nó, là tôi xông vào véo mũi nó.

– Cái con Loan chết tiệt kia, mày làm gì mà lâu thế hả, mày biết là tao sắp bị bốc hơi rồi không?

– Tao xin lỗi, tại nhà tao đang có tiệc, nên tao không nghe tiếng, he he mày thông cảm.

Nhìn cái vẻ mặt không biết lỗi của nó, tức quá tôi dơ quả đấm lên định cho nó một quả, thì nó đã nhanh chân chạy vào nhà mất.

Chờ đấy khi tao cất xe xong thì mày sẽ biết tay tao, tao phải cho mày biết nỗi khổ hôm nay mà tao gặp phải, nghĩ đến lúc trả thù nó làm cho tôi bớt tức giận. Đạp cái chân trống xe suống, đang định bước vào nhà thì

– Ầm.

Nghe tiếng xe đổ tôi quay lại, tôi thấy cái xe mà tôi mới sửa hôm nay đã không còn nguyên vẹn, hậu quả là do một chiếc xe hơi tông vào, tên nào mà dám làm hỏng xe tôi thế nhỉ, xem ra hôm nay tôi muốn yên mà không được.

Hai tay siết chặt vào nhau, Hồng tiến lại từng bước để xem chủ nhân chiếc xe kia là ai, cái xe đạp thân yêu của cô, mặc dù có nhiều lúc cô nguyền rủa nó vì nó hay bị hỏng bất ngờ, nhưng nó là kỷ vật duy nhất mà ông nội của cô để lại, thế mà bây giờ nó lại ra nông nỗi này.
Gõ vào cửa kính xe, cô thấy một khuôn mặt hiện ra, hắn khoảng 28, 29 tuổi, hắn nhìn cô hất hàm hỏi:

– Cô muốn gì?

Lúc này cô muốn bóp cổ cho hắn chết, làm hỏng xe của người ta không xin lỗi thì thôi, lại dám ăn nói với bổn cô nương như thế, đã vậy thì đây chiều.

– Anh có biết là anh vừa làm gì xe của tôi không hả?

Hắn nhướng mắt lên nhìn cô, tay hắn nhoay nhoay vào lỗ tai, ý hắn bảo là cô đang làm hỏng lỗ tai của hắn.
Nhìn hành động bất lịch sự của hắn ta, cô nhếch mép nghĩ “đã không muốn nghe thì đây phải hét thật to lên cho biết”.

– Đền xe cho tôi mau…!!!

– Cô có im đi không thì bảo! Anh quát.

– Này tôi nói cho anh biết, không đền lại xe cho tôi thì không xong đâu. Cô quát lại cũng không kém.

Nhìn con nhỏ trước mắt mình, anh thấy cô ta chỉ khoảng 17, 18 tuổi, cũng xinh xắn đấy anh nghĩ, nhưng mà dám hét lên như điên với anh như vậy thì…

Quay tay lái cho xe lùi lại, chiếc xe của Hồng bây giờ bị bẹp dí, cô thốt không nên lời, mắt nhìn chiếc xe thân yêu cô bật khóc, thế là hết còn đâu vật kỷ niệm của ông nữa, người ông mà cô yêu quý nhất đã ra đi chỉ để lại cho cô chiếc xe này.

Lúc này trông cô đã giận phát run, quẹt nước mắt cô đứng dậy, thấy hắn đang nhìn cô đầy khiêu khích, Hồng tự nhủ chỉ một lần này nữa thôi con vi phạm giao ước, tại vì đây là trường hợp bất khả kháng mong bố mẹ thông cảm cho con.

Tiến lại gần anh, cô đạp cho anh hai cú vào chân, chắc vì bất ngờ nên anh không đề phòng kịp, cô bảo anh.

– Anh là một tên khốn kiếp, anh có biết là anh đã phá hoại vật kỷ niệm của người ta không, đền lại cho tôi mau…!

Anh nhăn mặt lại vì đau.

– Cô, cô…

– Cô cô cái gì, tôi phải dạy cho anh một bài học, đồ tồi!.

– Chỉ cần trả cô tiền là được gì.

Anh ném cho cô một sấp tiền.

– Thế này đã đủ cho cô chưa?

Hồng đếm đúng ba triệu, anh ta cho cô nhiều thật, cái xe của cô đâu đáng giá đến thế, nhưng mà hắn dám dùng tiền để mua giá trị tinh thần của cô thì…

Cô mỉm cười, rồi nghĩ ” Mình phải dạy cho anh ta một bải học”.

Nhìn thấy cô cười khi nhận được tiền, anh nhếch mép nói:

– Thì ra cô cũng chỉ là một kẻ hám tiền.

Chưa nói hết câu, anh đã thấy cô tiến lại gần, thấy lạ anh hỏi:

– Cô còn muốn gì nữa, hay là cô muốn tôi cho thêm?

Anh dở ví ra đang định móc tiền đưa cho cô thì bị cô rúi tiền vào tay anh, cô còn khuyến mãi thêm cho anh 100 ngàn nữa, cô bảo:

– Tôi boa thêm cho anh, hy vọng lần sau gặp lại anh sẽ khá hơn, coi như đây là tiền thưởng.

– Cô cô…

Anh thật sự bị sốc trước hành động của cô, người trả tiền phải là anh mới đúng, thế mà bây giờ anh lại là người được nhận tiền.

Nhìn anh với ánh mắt đầy căm giận cô nói:

– Tôi cóc cần số tiền của anh, nhưng mà món nợ này tôi nhất định phải tính.

Thổi vào mấy móng tay mới sơn, cô bảo chúng:

– Các em ạ, chị xin lỗi nhưng hôm nay chị có việc cần nhờ.

Cô cào lên xe của anh một đường thật dài và không quên tặng cho nó vài cú đá, mà không hay người tức bây giờ không phải là cô mà là anh.

– Cô làm gì xe tôi thế hả…?

– Làm những gì mà anh làm với xe tôi thôi, coi như huề.

Hồng đang định bước đi thì…

– Đứng lại, chuyện của tôi và cô chưa giải quyết xong đâu!

– Tôi chẳng có chuyện gì cần phải giải quyết với anh cả.

Đi được vài bước, cô đã bị anh nắm tay lôi lại. Anh bây giờ rất muốn cho con nhỏ không biết trời đất này một cái tát, dám làm sướt và đá vào xe yêu quý của anh, ngay cả khi cho thằng bạn thân mượn xe, nó mà làm xước một chút và hơi có bụi thôi đã không yên với anh rồi, thế mà con nhỏ này.

– Buông tay tôi ra, đồ điên…!. Cô hét thật to.

– Đền xe cho tôi song thì cô muốn đi đâu thì đi. Hắn quát lên.

– Tại sao tôi phải đền xe cho anh, chả phải anh vừa làm nát chiếc xe của tôi sao.

Con nhỏ này dám giỡn mặt với anh hả, nhìn chiếc xe đen bóng mà lâu nay anh nâng niu bị một vết xước dài và không biết bao nhiêu đất do cô đá vào, anh tức điên lên và nghĩ nhất định anh phải trị cho cô ta một trận.
Chìa tay ra anh bảo:

– Trả tôi 10 triệu đây…! Anh hét.

– Cái gì…! Cô hét lên như đang nghe nhầm.

– Cô nghe rõ rồi chứ, mười triệu.

– Anh có bị khùng không, tôi không tính tiền anh thì thôi, anh còn dám đòi tôi là sao…!

– Cô có biết cái cửa xe kia trị giá bao nhiêu không hả, mà cái tội cô dám quát và đánh tôi thì tôi vẫn còn chưa tính đâu?

Le lưỡi ra, cô bảo hắn:

– Nếu thế thì anh làm gì được tôi…!

– Tôi sẽ kiện cô ra tòa.

– Này tôi nói cho anh biết nhá, mặc dù tôi không hiểu biết nhiều, nhưng tôi không phải là người mù luật.

– Ha ha ha…Hắn phá ra cười, nhưng mắt lại gườm gườm nhìn nó.

– Nếu thế thì tôi sẽ xử cô.

– Anh tưởng tôi sợ anh sao? Cô thách thức.

Lấy tay thủ thế, cô như bảo hắn ” Anh có giỏi thì xông vào đi”.
Nhìn cô trong bộ dạng này, anh phải phì cười, anh chưa bao giờ gặp phải một con nhỏ ương bướng và điên khùng như con nhỏ này, lấy tay vuốt vuốt cái cắm anh nhìn cô bảo:

– Cô phải giải quyết chuyện này cho tôi, đừng có nghĩ đến chuyện đi trốn, chắc là cô quen người trong gia đình này chứ gì, chỉ cần hỏi họ là tôi sẽ biết điện chỉ của nhà cô, mà lúc đó tôi không đảm bảo là tôi sẽ làm gì cô đâu.

Nghe hắn dọa mà cô phát hoảng, hic, bố mẹ mình mà biết thì chỉ có nước chết.

– Vậy anh muốn gì? Giọng cô ỉu xìu.

– Hừm, cũng biết sợ rồi hả. Anh sung sướng vì đã dọa được nó.
Tức quá mà, bây giờ cô chỉ muốn ăn tươi nuốt sống hắn, cái tên chết tiệt kia, cứ đợi đấy, đừng tưởng làm khó được bản cô nương.
Hắn mở cặp ra, lấy giấy tờ hắn hý hoáy viết, cô chờ hắn mà phát điên, cô tự hỏi không biết cái tên xấu xa kia đang ghi cái gì, nếu mà hắn ghi những điều khoản bất lợi cho cô thì tiêu, phải bình tĩnh cô tự nhủ, mình sẽ có cách xoay chuyển được tình thế.

– Đây, hắn chìa giấy cho cô, đọc và ký vào. Hắn ra lệnh.

Giật lấy tờ giấy trên tay hắn, cô bắt đầu đọc, đọc đến đâu mặt cô thay đổi đến đó, thế này thì quá đáng thật, sao hắn có thể soạn ra một bản hợp đồng mà bên B như cô không có một chút quyền lợi nào chứ, quay phắt lại cô nhìn hắn:

– Anh có biết viết không, đề nghị anh viết lại, nếu không tôi nhất quyết không ký.

– Cô còn muốn thế nào, tôi đã nhượng bộ cô lắm rồi, còn không biết điều nữa?

Đến khổ cho nó, ký vào thì nó chết mà không ký thì nó cũng chết bây giờ chọn đường nào đây, còn đang suy tính thì có tiếng của nhỏ Loan.

– Hồng, mày làm cái gì mà lâu thế, có vào ngay không thì bảo…!

Đang bị tên này bắt nạt thì bị con nhỏ trời đánh kia nó hét, định quay lại nẹt cho nó một trận thì…

– A…Chào chú Tuấn!

– Ừ, chào cháu.

Nghe nó nói vậy, Hồng ngạc nhiên hỏi:

– Mày quen anh ta à.

– Chú ấy là chú bên đằng nội nhà tao, mà mày hỏi như vậy để làm gì?

Tự nhiên trong đầu nó hình thành lên một kế hoạch, thế là không nói gì, nó quay phắt đi.

– Này cô kia, cô còn chưa ký đâu đấy.

Loan hết nhìn nhỏ Hồng, rồi lại nhìn chú Tuấn của nó, nó không hiểu gì cả, mà ký cái gì kia, không lẽ hai người này quen nhau, nhưng chú nó vừa mới từ nước ngoài về mà, làm sao có chuyện vô lý như thế được, nếu thế thì nó phải biết chứ. Bao nhiêu câu hỏi diễn ra trong đầu nó, nó không biết rằng hai địch thủ đang nhìn nhau đầy thách thức.

– Tôi đã bảo là tôi không ký.

– Nếu thế thì cô không sợ tôi tìm đến nhà cô sao. Hắn đe dọa.

– Vậy thì mời, tôi nghĩ kỹ rồi thà chết trong tay cha mẹ tôi, còn hơn chết trong tay anh.

– Hả…! cả hắn và nhỏ Loan đều đồng thanh la lên.

Nhỏ Loan la lên vì không hiểu, còn anh la lên vì bị sốc, cô ta nói cái gì nhỉ thế nhỉ, anh có muốn giết cô ta đâu.

– Mày nói cái gì thế, mà mày với chú tao có chuyện gì sao mà phải ký giấy tờ…?

– Sao mày không đi hỏi ông chú thân yêu của mày ý? Hồng bực mình bảo nhỏ Loan.

– Chú à, xảy ra chuyện gì thế?

– Cô ta là bạn cháu mà, cháu nên hỏi cô ta, chú không biết?

– Đến điên đầu với hai người mất, bộ muốn người ta chết vì tò mò lắm hả…?

Loan tức quá, khi không cô trở thành cái quay cho hai người, nếu mà hỏi tới hỏi lui nữa, chắc không còn gì cái cổ của cô. Thôi mặc hai người khùng này, mình phải vọt vô nhà cho lẹ, cứ để mặc họ cãi cọ với nhau.

– Con nhỏ kia, mày có đứng lại không thì bảo?

– Tao đứng lại thì có giúp gì được đâu, thôi chuyện của hai người tự giải quyết đi nhé, he he Chào!

Nói một hồi, Loan đang định vọt thì bị con Hồng nó nắm áo kéo lại, nó không dám giằng ra sợ rách áo.

– Buông tao ra con khùng này, mày đang làm gì thế, rách áo người ta bây giờ…?

Nhìn thấy hai con nhỏ giằng co mãi, anh phải lắc đầu chịu thua, đến là bó tay cho hai đứa này, từ lâu anh đã biết tính lý lắc của con nhỏ Loan, bây giờ anh lại biết thêm bạn của nó nữa, anh lẩm bẩm, đúng là bạn thân có khác.

– Mày cho tao vay tiền…?

– Cái gì…?

– Tao đang cần gấp, mà mày có cần hét lên như thế không hả…?

– Bao nhiêu…?

– 10 triệu…?

– Cái gì…?

– Con điên này, mày có cần hét hoài như thế không?

– Mày làm gì mà cần gấp thế…?

– Trả nợ…

– Mà mày nợ ai…?

– Ông chú yêu quý của mày…?

– Cái gì…?

-…Hồng quá mệt để mà trả lời nó.

Quay sang hỏi chú Tuấn của nó:

– Hồng nợ chú tiền gì thế?

Chỉ chiếc xe yêu quý của mình, anh bảo:

– Cháu đã nhìn thấy chưa…?

Lắc lắc vai con bạn nó, nó bảo:

– Mày sao thế, mày không biết là ông yêu xe hơn cả yêu vợ à, sao mày còn đụng dô.

– Tao đâu có biết, mà ai bảo hắn phá chiếc xe của ông nội tao.

Bây giờ thì cô cũng hiểu phần nào, chắc là ông chú của cô phá xe của nó nên nó mới tức điên lên chơi lại chứ gì, ôi cô phải làm sao để giải quyết được vấn đề này đây, ngẫm nghĩ một lúc nó quay sang bảo ông chú:

– Thôi chú ạ, tha cho nó đi, còn số tiền ấy thì chú tính vào cháu nhé. Tất nhiên là nó biết không đời nào chú nó dám đòi nó cả.

Nhìn mặt của nhỏ Hồng lúc này, thật tình tiền anh không thiếu, mà anh còn có thừa nữa là khác, nhưng trên đời này chưa có người nào dám trêu tức anh như thế cả, bây giờ con Loan nó nói thế, anh mà không nhượng bộ thì cũng không yên với nó. Thôi được rồi tạm lui binh ngày hôm nay, nhìn Hồng một cái anh như thầm bảo:

– Cô bắt đầu gặp rắc dối rồi đấy.

Cái số của nó hôm nay đúng là xui xẻo, thế là đi tong ngày chủ nhật thơ mộng, nói thế thôi, chứ ngoài ăn và ngủ ra nó cũng chẳng muốn làm gì khác.
Quá bực mình, nó quên mất tiêu là hỏi con nhỏ Loan bảo nó tới đây để làm gì, mặc cho nó kéo lên phòng, đi qua một rừng người của buổi tiệc, nhưng nó không còn sức để mà chào hỏi nữa.

Bây giờ cái nó cần là nước, nó phải uống để hạ hỏa nếu không thì nó sẽ tự thiêu cháy mình mất, uống hai cốc nước xong nó quay lại nhìn con bạn thân đang nhìn nó cười toe toét, bực mình quá đỗi nó lấy tay cốc cho con nhỏ hai cái, càng nghĩ nó càng điên lên, cũng tại con nhỏ này mà nó gặp toàn chuyện không hay, lúc nãy nhìn vẻ mặt của anh ta khi lướt qua nó để vào nhà, nó tức là không thể đấm cho anh ta vài quả.

– Cái con Loan kia, mày có biết là vì mày mà tao ra nông nỗi này không?

– He he tao xin lỗi.

Sao lúc nào nó cũng cưởi được nhỉ, cái con nhỏ này thật là…

– Mày và chú Tuấn của tao hợp nhau lắm, rất xứng đôi.

– Mày vừa nói cái gì. Tai nó lùng bùng khi nghe con nhỏ Loan nói.

– Chú tao vừa đẹp trai, lại vừa có tài và tao muốn mình sống chung một nhà.

Lạy chúa, con bạn nó có bị điên không, Nó lấy tay sờ trán nhỏ Loan.

– Mày làm gì thế?

– Tao kiểm tra xem mày có bị bệnh không, mày định hại chết bạn đấy hả, khi không mày lại gán tao cho tên ác quỷ đấy.

Nhắc đến hắn nó lại nhớ đến cái xe, chỉ ghĩ đến lúc về nhà vừa không có xe, vừa mất tiêu luôn vật kỷ niệm, thế là nó lại điên lên, con Loan thấy vậy định đánh bài chuồn, nhưng nó đã nhanh tay hơn.

– Hôm nay tao phải cho mày biết?

Cầm cái gối hai đứa bắt đầu trận chiến, vật lộn với nhau chán, nó cũng đã bớt giận nên hỏi:

– Tao quên hỏi, mày gọi tao tới đây làm gì?

– Hôm nay chú Tuấn của tao về nước, nên gia đình tao tổ chức tiệc, tao mời mày đến cho vui.

– Vui cái con khỉ, tao chỉ muốn về ngay, mày thích thì đi mà đón tên chú xấu xa của mày, còn tao chuồn đây.

– Mày nể mặt bạn bè chút đi, tí nữa tao nhờ chú ấy chở mày về.

– Cái gì…!

Nó đang hét lên thất thanh thì có tiếng của bác Thảo, mẹ Loan:

– Hai đứa, xong chưa, xuống đây mẹ bảo…!

– Dạ!. Hai đứa đồng thanh đáp.

Vứa bước chân xuống cầu thang, nhìn cái không khí tiệc tùng này nó đã thấy ngán, nó mà biết hôm nay nhà con Thảo có tiệc thì nó thà ngủ ở nhà sướng hơn, nó mà biết…

– Chào cháu, cháu là bạn của Loan hả? Một bà khoảng 45 tuổi hỏi nó.

– Dạ, chào bác, cháu là Hồng bạn của Loan.

– Bác là cô của Loan, hôm nay bác mới về nước, mà bác nghe nói hai đứa cùng thi vào trưởng Kinh tế.

– Dạ vâng, nhưng mà cháu có ý định học thêm trường Y Dược.

– Giỏi quá, mà hai đứa không dịnh du học sao?

– Dạ cháu nghĩ tạm thời như vậy đã rồi tính sau.

Mỉm cười chào cô của Loan, nó muốn tìm xem con nhỏ Loan ở đâu, thì nhìn thấy nó đang xoay vòng bên mấy tên công tử nhà giàu, nó ngán quá, bụng nó đang xôi lên cũng phải từ sáng tới giờ nó chưa có gì vào bụng, lấy đĩa trái cây và một ly nước nó bưng ra sau vườn, nó muốn được yên tĩnh thưởng thức một mình.
Nhìn quanh không thấy con nhỏ đó đâu, anh nghĩ chắc là nó trốn rồi, được anh phải tìm con bé Loan hỏi nó xem con bé kia ở đâu.

Loay hoay một hồi anh mới tìm thấy nó ở gian bếp, đúng là con cháu anh có khác, lúc nào nó cũng tươi cười được, mà cái bọn kia vây quanh nó làm gì thế nhỉ, tò mò anh bước lại gần thì ôi trời ơi.

– Loan cháu bị sao vậy.

– Cháu không sao…Nó lè nhè trả lời anh.

Nhìn thấy chai rượu trên bàn, anh lắc đầu con bé này rõ thật, đã không biết uống rượu mà còn làm tàng. Anh quát cái bọn bợm nhậu:

– Tránh ra dùm.

Xốc vai nó đứng dậy, anh bảo:

– Bố mẹ cháu mà nhìn thấy tình trạng này thì…

Anh lắc đầu không dám nghĩ tiếp nữa, bế được con cháu lên phòng anh đã mệt phờ, hai đứa điên khùng này nó xoay anh kinh quá, con cháu thì đã làm cho anh thất điên bát đảo lên rồi còn con bạn thân của nó thì anh không biết dùng từ gì để diễn tả nữa.

Thằng bạn của anh thế nào nó cũng cười anh thối mũi khi biết anh bị một con nhỏ chơi xỏ, anh phải tìm lại được con nhỏ đó, mà nó trốn đi đâu rồi nhỉ, lúc nãy anh vẫn còn nhìn thấy nó ở đây mà, anh chỉ quay ra tiếp vài vị khách là đã không thấy nó đâu nữa.

Bức bối với cái không khí tiệc tùng này anh đi ra vườn để hít thở, dù sao trời cũng đã gần tối, nên trong nhà đã bật đèn sáng trưng, anh thấy dưới gốc cây bách có một người đang nằm ngủ. Tiến lại gần vì tò mò, anh nhìn kỹ thì…

Anh không tin vào mắt mình nữa, thế này mà cô ta cũng có thể ngủ được, sao hai con bé này giống nhau thế không biết, một đứa thì ngủ vì say rượu, còn con nhỏ này…Thấy cốc nước và đĩa trái cây còn dở bên cạnh, anh nghĩ chắc là cô ta vừa ăn xong, hay thật cô ta gay hấn với mình chán, bây giờ cô ta lăn ra ngủ, mà ngủ ở đâu không ngủ lại chui vô vườn.

Thấy cô mỉm cười, anh tự hỏi không biết trong mơ cô ta thấy gì mà có thể cười tươi như vậy, tại sao cô ta không mơ thấy ác mộng nhỉ, dám đánh và quát mình như thế mà cô ta có thể ăn ngon ngủ kỹ như thế này thì đúng là…mà tại sao mình phải ngồi đây canh cho cô ta ngủ, ôi điên cái đầu quá.

– Này, dậy đi…!

– Tôi bảo cô dậy đi, có nghe không hả…? Anh nghĩ mình phải quát lên thì may ra cô ta mới tỉnh.

– Bố, cho con ngủ thêm lúc nữa, đã sáng đâu.

Anh bật cười, cái con nhỏ này, tưởng đây là nhà hay sao, mà chắc là cô ta hay nướng lắm.

– Ai là bố cô hả, dậy mau…!. Lần này thì anh quát thật to.

– Vâng, con dậy ngay.

Ngồi bật dậy, cô mở to mắt cứ tưởng là bố mình, thì hóa ra là tên xấu xa, cô nhìn quanh để xác định lại thì…

– Còn nhìn cái gì nữa, còn không mau dậy mà đi về đi…!

– Anh làm gì ở đây…?

– Còn làm gì nữa, tất nhiên là xem cô ngủ rồi.

– Hả…!

Nó xửng sốt nhìn anh, cái gì, nó quay lại nhìn mình xem có bị làm sao không.

Nhìn thấy hành động của nó. Anh ôm bụng cười lên sặc xụa.

– Ha ha ha ha…!

– Cô tưởng cô là ai hả, mà có cho không tôi cũng không thèm…!

Nhìn vào mặt hắn nó tức lắm, nó chỉ muốn cho hắn gãy xương nằm luôn một chỗ thôi, nhưng mà hình như trời cũng đã tối rồi, thôi chết, nó còn phải về nữa.

Bật dậy, nó vớ lấy cái đĩa và cốc nước, nó chạy thật nhanh vào nhà.

– Này, chờ tôi đã…!. Hắn quát lên.

Quay phắt lại, nó hỏi:

– Anh còn muốn gì nữa…?

– Đưa điện thoại của cô cho tôi…!

– Tại sao tôi phải đưa nó cho anh…?

Anh giật lấy tay nó lôi lại, làm cho nó ngã nhào vào lòng anh, mặt anh kề sát mặt nó, lúc này nó đã sợ đến đứng tim, nó lắp bắp hỏi:

– Anh…anh…anh muốn gì…?

– Đưa điện thoại cho tôi.

Nó định cãi bướng và cố đẩy anh ra nhưng anh nhìn nó bảo:

– Nếu cô không đưa, thì tôi sẽ phải dùng đến hành động cưỡng ép, mà lúc đó nếu có động tay động chân thì cô đừng có trách.

Lấy tay ôm mình, nó rút điện thoại ra.

– Đây, đồ tồi…! Nó tức quá hét lên.

Hắn chụp ảnh nó lưu lại, cùng với số điện thoại của nó, trả lại nó điện thoại hắn bảo:

– Tôi đã cho cô số của tôi, đừng có dại mà xóa nó đi, nghe chưa…! Hắn nhìn nó đầy đe dọa, lúc nào có việc cần thì tôi gọi cho cô. Bây giờ thì cô đi được rồi.

Nó cầm cái điện thoại của mình đi về mà như người mộng du, nó không thể tin được chuyện gì đang xảy ra với nó nữa, nó một con bé không biết sợ trời, sợ đất là gì mà nay nó lâm vào hoàn cảnh này.
Vừa đi nó vừa nguyền rủa, đồ chết tiệt kia tôi mong cho anh bị thủng lốp xe hay ốm luôn một tuần.

Đang mơ mơ màng màng thì…

– Bốp…!

Nó bị một cái gối bay thẳng vào mặt, mắt nhắm mắt mở nó tỉnh dậy, nó biết tác phẩm này là của ai, ngoài cái thằng anh trời đánh của nó ra thì không còn ai vào đây nữa.
Mắt nhìn anh Khoa của nó đứng ở cửa phòng đầy thỏa mãn, nó tức quá bảo:

– Anh làm cái quái gì thế hả, gọi người ta dậy không thể nhẹ nhàng hơn được sao…?

– Mày ấy à, chỉ có dùng cách đó thì may ra mới gọi được con heo ngủ như mày.

– Anh…! Nó tức quá bật dậy.

– Anh chết với em…!

Nó đuổi theo anh Khoa, định cho anh nó một trận nhưng mà anh ấy đã nhanh chân chạy xuống lầu, nó lầm bầm tức tối, hừm mới sáng sớm lại bị đánh rồi, em mà bắt được thì anh chết với em.

Vào phòng vệ sinh, đánh răng, rửa mặt xong thì có tiếng mẹ nó gọi:

– Hồng, xong chưa con, xuống ăn sáng rồi còn đi học…!

– Dạ, con biết rồi…!

Xuống đến gian bếp nó đã nhìn thấy bố mẹ và anh trai nó đã ngồi sẵn trên bàn.

– Thế nào con gái, hôm qua ở nhà bạn chơi vui chứ…? Tiếng của bố nó.

– Dạ, vui lắm bố ạ, vui đến nỗi con tức chết…!

– Sao thế…! Ông nhìn nó bật cười hỏi, vì ông còn lạ gì tính của con gái ông nữa, nó là con bé chúa gây chuyện.

– Tại vì…Nó đang định kể chuyện hôm qua cho bố nó nghe, nhưng mà không được nếu mà lộ ra thì nó không tưởng tượng nổi hậu quả nữa. Thôi thì im lặng là tốt nhất.

– Dạ không có gì, chỉ là chuyện bình thường giữa con và nhỏ Loan thôi…!

– Chiếc xe của ông con đâu, tối hôm qua mẹ không thấy con đi nó về…?

– Dạ…!

Nó nhìn mẹ nó lấm lét, mẹ nó mà biết bây giờ nó chỉ còn lại cục sắt vụn, chắc là bà sẽ đau tim mất, phải làm sao bây giờ, cái đầu của nó đang vận dụng hết khả năng thì…
Reng reng reng…
Nó chụp ngay lấy cơ hội, chạy đến nghe máy.

– A lô, dạ xin cho hỏi ai đấy ạ…?

– Tao đây, con khỉ…?. Tiếng của nhỏ Loan.

– Có chuyện gì…?

– Hôm nay mày có đi học thêm không…?

– Có, mà sao…?

– Con kia, mày phải trả lời tao cộc lốc thế hả…?

– Ử, rồi sao…?

– Mày, bị sao thế…?

Nghĩ đến hôm qua, mình bị tên chú Tuấn đáng ghét của nó hại cho thê thảm đến nỗi không có xe để về, định nhờ nó rước thì đã thấy nó say rượu ngủ như chết, hôm nay nó gọi điện cho mình mà lại tỉnh bơ như chẳng có chuyện gì xảy ra, bảo nó không điên sao được…

– Tao xin lỗi chuyện hôm qua.

-…

– Thôi mà, tí nữa tao tới đón mày đi học.

– Nhanh lên con khỉ, tao chờ…!

Nó dập máy đánh cạch một cái, con kia hôm nay thì mày tiêu với tao, nghĩ lại bây giờ nó chỉ coi chuyện xảy ra hôm qua như một cơn ác mộng, chắc là nó bị mơ ngủ thôi.

– Ai gọi điện cho con đấy…? Bố nó hỏi.

– Dạ, là con Loan, nó rủ con đi học.

– Ừ, con ăn nhanh lên, đừng để nó phải chờ.

– Dạ…!

May quá nó thở phào nhẹ nhõm, nhưng chuyện cái xe nó phải giải quyết như thế nào, dấu được hôm nay, nhưng không dấu được ngày mai, ngày kia…Nó sợ toát mồ hôi hột, híc, nó phải làm sao bây giờ, bố mẹ mà biết thì…nó không dám tưởng tượng ra hậu quả nữa, tất cả cũng chỉ tại cái tên chết tiệt đấy.

– Đồ xấu xa…!

– Mày bảo sao…? Anh Khoa của nó hỏi.

– Em có nói gì đâu…! Nó lấp liếm.

– Rõ ràng tao nghe thấy mày bảo cái gì “…xấu xa”.

– Thế thì anh là đồ xấu xa, thỏa mãn chưa…?

Khoa định quay sang cốc vào đầu cô em anh một cái thì con nhỏ đã vọt lẹ mất, anh lầm bầm bảo:

– Chiều tao về thì mày chết với tao…!

Hai ông bà nhìn hai đứa con của mình, lắc đầu bảo:

– Hai đứa chúng mày như trẻ con ấy, mày thì đã 29 tuổi rồi, còn cái Hồng thì cũng đã 17, thế mà lúc nào cũng cãi nhau rồi lại đánh nhau, bố mẹ đúng là bó tay.

– Đánh nhau, cãi nhau thì thương nhau nhiều có sao đâu mà bố mẹ phải lo…?

– Lại còn cãi bướng nữa. Bà Hoa lắc đầu thở dài.

Kết thúc bữa ăn sáng, ông Hùng và anh Khoa đến công ty, Hồng đợi nhỏ Loan đến đón đi học, chỉ còn lại bà Hoa ở nhà.

Đang đèo con Hồng phía sau, thấy nó từ lúc lên xe tới giờ im lặng mãi không nói gì, chắc là nó đang giận mình, nghĩ cũng phải, ai bảo mình lăn ra ngủ như thế chứ.
Đáng lẽ mình phải chở nó về, nhưng mà cũng chỉ tại rượu cả, đến bây giờ đầu của mình vẫn còn đau.

– Này mày nói gì đi chứ…!

– Tao chẳng có gì cần nói với mày cả…!

– Tao đã xin lỗi mày rồi mà…!

Lấy tay đánh vào sau lưng nhỏ Loan, Hồng bảo:

– Cho mày chết…!

– Á đau…!

Hai đứa vừa đi vừa cãi lộn cũng hết đoạn đường tới trường, dắt xe vào lán thì gặp thằng Huy nó hỏi:

– Hai bà đi học sớm thế…!

– Ừ, mà ông cũng có khác gì đâu. Hồng trả lời.

Quay sang thấy mặt của con Loan nó đỏ, Hồng biết con Loan nó thích thằng Huy lâu rồi, mà tại sao nó không nói cho Huy biết nhỉ, để hôm nào hỏi nó xem nó có cần giúp gì không?
Học xong bốn tiết, hai đứa chúng nó đã mệt lả, toàn là những môn khó nuốt.
Cái nóng mùa hè thật bức bối, con Loan lấy tay huých nhỏ Hồng bảo:

– Này, tí nữa về, đến nhà tao nhá…!

-…!

– Con kia, mày bị câm hả…?

– Cám ơn, cho con xin, đến nhà bà mà xảy ra chuyện hôm qua nữa, chắc con chết.

Nó há hốc mồm nhìn con Hồng, nhưng rồi nó lại cười bảo:

– Con ngoan, hôm nay bà đảm bảo không có chuyện gì xảy ra đâu.

– Mày bảo cái gì…?

Le lưỡi con Loan chạy trước, con Hồng chạy sau, tiếng cười của chúng nó vọng khắp sân trường, mấy đứa bạn trong lớp nhìn chúng nó bảo:

– Nhìn hai đứa nó kìa, đã mệt thế mà lúc nào chúng nó cũng đùa được.

– Thôi kệ chúng nó đi, mà chúng ta cũng không còn học với nhau nhiều nữa, sắp mỗi đứa một nơi rồi.

– Ừ, cũng hơi buồn nhỉ, nhưng mà lo gì, lớp chúng ta sẽ thường xuyên họp mặt, lúc ấy sẽ gặp lại nhau thôi.

– Mày nói cũng phải.

Phải lôi kéo nài nỉ mãi, con Hồng mới chịu đến nhà nó chơi, hai đứa cần phải giải quyết một đống bài tập. Vừa ăn trái cây mà bà Thảo, mẹ Loan mang lên, nó hỏi:

– Hồng, mày không thay đổi nguyện vọng chứ…?

– Ừ, thế còn mày…?

– Tao cũng vậy, nhưng mà bố mẹ tao muốn tao ra nước ngoài du học, máy tính sao…?

– Cái đó tao cũng không biết nữa, nhưng tao vẫn thích học trong nước hơn.

– Tao không muốn xa mày, thôi thì để tao bàn lại với bố mẹ tao đã.

– Ừ, mà mày đã làm hết bài chưa…?

– Cũng đã gần xong rồi, hy vọng là cả hai đứa mình đều đậu.

– Tao cũng mong vậy.

Tò mò nhìn con Loan một lúc Hồng hỏi:

– Mày thích Huy à…?/

– Ai bảo mày thế…?

– Thôi đi cô nương, không thích người ta mà lần nào gặp cũng đỏ mặt.

– Ha ha ha…! Nó phá lên cười sằng xặc.

Hồng nhìn nó không hiểu gì cả, lẽ nào không phải thế.

– Mày có thôi đi không hả…?

Lấy tay quẹt nước mắt vì cười, nó bảo:

– Chẳng là tao nhớ lần trước bị ngã được hắn ôm vậy thôi.

– Hả…!

– Ha ha ha…! Lần này thì con Hồng nó phá ra cười.

– Mày bị sao thế…?

– Anh hùng cứu mỹ nhân, như thế thì đẹp đôi quá rồi còn gì, thôi mày đừng làm bộ nữa đã cảm người ta rồi thì nói đại đi…?

– Con kia…?

Nó tức quá mà, nó muốn cho con Hồng một trận, nên hai đứa chúng nó đuổi nhau khắp phòng, bà Thảo lên thấy vậy thì mỉm cười hỏi:

– Thế nào hai con, có chuyện gì mà vui thế.

– Dạ, con Hồng nó bắt nạt con.

– Bác không tin nó chứ, cháu bị nó bắt nạt thì có.

Bà bật cười bảo:

– Hai cái đứa này…!

Ba người đang nói chuyện với nhau thì có tiếng chuông cổng, Hồng bảo:

– Hai người cứ nói chuyện đi, để cháu ra mở cổng cho.

Nói xong cô chạy vọt ra cửa, không quên cầm theo chiếc chìa khóa.

Nghe thấy tiếng còi xe bấm inh ỏi, nó vội hét lên:

– Làm ơn đợi cho một chút…!

Vừa chạy nó vừa nghĩ, không biết ai mà bất lịch sự thế nhỉ, đã bảo là chờ một chút rồi mà còn…

– Đây, mời vào…!

Đập vào tước mắt nó là một chiếc xe hơi màu đen bóng, đang lù lù đậu trước cổng, nhìn thấy người ngồi sau tay lái, nó cảm thấy cuộc đời hôm nay của nó toàn màu đen.
Không thèm bảo hắn thế nào, nó mở rộng cánh cổng, ý bảo hắn là “Anh còn không mau vào đi”.

– Cô có phải là con rùa không hả…?

-…!

– Cô bị điếc hay sao, mà tôi nói cô không trả lời…!

Nó tự bảo là phải hạ hỏa xuống, nhưng mà cái tên này hình như không hiểu thì phải, được lắm muốn cãi nhau với bồn cô nương đây thì…

– Tôi nói cho anh biết, anh có hiều phép lịch sự tối thiểu không hả, đến nhà người ta mà bấm còi inh ỏi như thế, anh nên đi học lại đi.

– Cô cô…! Anh tức nghẹn họng, không nói được gì nữa.

Còn nó thỉ hả hê lắm vì nó đã trị được cho anh một trận, ai bảo anh ta kiếm chuyện với nó làm chi.
Con nhỏ này, sao mỗi lần gặp anh là nó lại gây sự với anh thế nhỉ, mà cô ta cãi cũng tài lắm, lắc đầu anh nghĩ không biết thằng điên nào mới yêu nổi cô ta.
Nó thấy hắn im lặng nhìn mình, nó nghĩ thôi thì mặc hắn, mình vào, ở đây thêm phút nữa chắc là mình phải đi nhà thương điên mất.

– Đứng lại…!

– Có chuyện gì…!

– Cô ăn nói với người lớn thế hả…?

– Ha ha ha…! Nó nhìn anh cười như điên.

Anh tức quá bảo nó.

– Cô cười cái gì thế hả…?

Cười đã rồi, nó bảo anh:

– Anh có thấy người lớn đi gây chuyện với trẻ con bao giờ không…?

Đúng là anh không thể nào cãi lại được với con nhỏ này.

– Cô cô…!

Bây giờ không phải nó là người bỏ đi trước mà là anh, cô nhìn theo hắn thích thú bảo:

– Cho đáng đời, từ sau thì đừng có gây sự với tôi.

Nhưng nó đâu có biết được rằng, cái hình phạt khủng khiếp mà anh đang toan tính trong đầu giành cho nó.

Tại phòng khách, bà Thảo đang ngồi nói chuyện với Tuấn.

– Chào chị…! Tuấn chào bà Thảo.

– Chào em, thế nào đã quen được với không khí ở đây chưa…?

– Dạ, em vẫn không thể nào quen được với thời gian và khí hậu ở đây, nó khác bên kia quá.

– Cũng phải, nhưng rồi em sẽ quen thôi, mà em định ở đây lâu không.?

– Em cũng chưa biết nữa, công ty còn rất nhiều việc nên khi nào xong em mới về được.

– Tuấn này, năm nay em đã 30 tuổi rồi, cũng nên tính tới chuyện lập gia đình dần đi, em không biết là bố mẹ mong em lắm.

Anh mỉm cười bảo bà chị:

– Cái đó thì từ từ thôi chị ạ, vả lại em không muốn bị đeo gông sớm.

Ngắm nhìn thằng em bên nhà chồng, bà Thảo phải công nhận một điều nó rất đẹp trai, một vẻ đẹp đầy nam tính, cộng với cái đầu kinh doanh giỏi và giọng nói như cuốn hút người đối diện, người như thế này chắc là phải có nhiều cô bám theo.
Nhưng nghĩ cũng lạ tại sao nó không bao giờ giới thiệu bạn gái của nó cho mình biết, hay là nó vẫn chưa có, không thể nào, mình phải hỏi nó mới được:

– Em làm thế không sợ bạn gái em phiền lòng hả…?

– Dạ…!

Bà nhận ra trong mắt anh thoáng buồn, mặt anh không còn được vui nữa, không biết đã có chuyện gì xảy ra, để xua tan cái không khí u ám này, bà nói:

– Ở lại đây ăn cơm với chị nhé, anh Toàn thì đi suốt ngày, có khi đến khuya mới về, chỉ còn lại chị với con nhỏ Loan và bạn của nó ở nhà thôi nên hơi buồn.

Nghe nhắc đến con nhỏ đó là anh lại tức điên lên, mà sao trên đời này lại có một người con gái như cô ta nhỉ.

– Vâng, vậy thì phiền chị…!

Bà tươi cười nhìn Tuấn bảo:

– Em nói cái gì thế, để chị lên gọi hai đứa kia xuống, chắc chúng nó cũng đói rồi, nghĩ cũng tội xắp đến ngày thi nên chúng nó phải bù đầu vào học.

Gõ cửa mãi mà không thấy đứa nào trả lời, cầm tay nắm cửa bà Thảo bước vào phòng thì thấy hai đứa kia đã lăn ra ngủ từ lúc nào rồi. Bà lắc đầu, đúng là trẻ con, thôi thì để cho chúng nó ngủ, học nhiều quá chắc chúng cũng mệt.
Khẽ khép cửa lại bà bước xuống lầu, thấy Tuấn đang đọc báo. Bà bảo anh:

– Chúng nó ngủ rồi, thôi hai chị em mình ăn cơm trước đi.

Bữa ăn kết thúc nhanh chóng, vì anh vẫn chưa quen với thức ăn ở Việt Nam nên anh chỉ ăn lấy lệ. Bà Thảo biết thế nên bảo:

– Em ăn tạm nhé, tại chị không biết làm món ăn Tây.

– Có sao đâu, mà em thấy cũng ngon lắm.

Anh cơm xong, bà thảo bưng nước và hoa quả lên bảo anh ăn nhưng anh từ chối:

– Chị thông cảm, em vừa ăn no nên không thể chứa được nữa.

Nhìn anh một lúc bà bảo:

– Chiều em dọn đồ về đây đi…!

– Em sống ở khách sạn cũng được mà.

– Chị đã xắp xếp cho em một phòng ở đây rồi, cả một căn biệt thự lớn như thế này chẳng lẽ không đủ chỗ cho em.

– Nhưng mà…!

– Em định phụ lòng của anh chị sao, bố mẹ cũng muốn anh chị chăm sóc cho em mà, thôi đừng nói nhiều nữa, cứ thế mà làm đi.

Biết phản đối cũng vô hiệu nên anh đành gật đầu bảo:

– Vâng, chiều em mang đồ qua.

Ngồi một mình trong thư viện, hôm nay nó cần mượn mấy cuốn sách về đọc, chả gì thì tuần sau cũng thi đại học rồi, mà nó lại thi những hai khối, nó vừa muốn theo nghề cha nó, vừa muốn theo nguyện vọng của nó nên nó chọn cả hai.

Con Loan đi đâu từ sáng tới giờ mà không gặp, làm bạn với nhau từ nhỏ, chúng nó quá hiểu nhau nhưng mà cãi nhau thì không biết bao nhiêu lần mà tính, thôi thì mặc kệ nó vậy mình cần phải nhồi nốt khối kiến thức này cho xong.

Lang thang ngoài vỉa hè, nó muốn đi dạo một chút trước khi về nhà, từ khi mất chiếc xe đạp, nó đã phải quốc bộ như thế này, bố nó đã mua cho nó một chiếc xe máy nhưng nó vẫn nhớ những ngày tháng phải gò lưng lên đạp mà vẫn vui.

Nó nhớ ông nó, người mà nó thương yêu nhất đã mất vào mùa hoa này, đúng rồi nó phải ra thăm mộ ông, đã lâu rồi bận học nên nó không có thời gian làm việc đó nữa.

Dù đã đến đây nhiều lần, nhưng cái không khí âm u của nghĩa trang này khiến cho nó cảm thấy rờn rợn, nó vốn là một đứa nhát gan, nó không biết là trên đời này có ma hay không nhưng nó vẫn cứ sợ, nhớ cái lần hồi nhỏ bị anh nó dọa nó đã hét toáng lên và ngất xỉu, bây giờ nó đã trở thành nỗi ám ảnh của nó. Cũng may nó nghĩ vì bây giờ là ban ngày, nếu mà là ban đêm thì có cho vàng nó cũng không dám đi.

– Cháu hôm nay lại đến thăm mộ ông à. Tiếng của bác quản từ.

– Dạ vâng, thôi chào bác nhé, cháu ra đây một chút.

– Ừ, cháu đi đi.

Bác còn bận việc quét dọn mấy chỗ khác, bỏ nó lại một mình, tìm một hồi nó cũng tới được mộ của ông. Đặt bó hoa và một ít trái cây xuống, nó nhìn tấm hình trên bia mộ, nó thì thầm:

– Ông ơi hôm nay cháu đến thăm ông đây, cháu xin lỗi vì không giữ lại được kỷ vật mà ông tặng cháu nhân ngày sinh nhật, nhưng mà cháu sẽ luôn nhớ ông.

Nó sụt sịt khóc, nhổ mấy gọng cỏ và quét mấy cái lá khô, nhìn bia mộ ông lần cuối nó quay ra đi về.

Tâm trạng không được vui, nó đón một chuyến xe buýt, cái xe này hôm nay sao đông thế, khó khăn lắm nó mới chọn cho mình được một chỗ đứng, đang đi thì chiếc xe phanh gấp làm cho nó đổ nhào vào lòng một tên nhóc.

– Xin lỗi. Nó lí nhí nói.

– Không sao. Hắn bảo.

Nó cũng không thèm nhìn hắn nữa, nó cố đứng cho vững thì hắn bảo nó:

– Cô lại đây mà ngồi. Hắn đứng lên nhường chỗ cho nó.

– Không cần đâu, tôi xuống ngay đây thôi, vậy anh ngồi đi.

Nó cảm ơn lòng tốt của anh ta, nhưng mà hôm nay nó không có tâm trạng để nói.
Hắn lắc đầu nhìn nó, chắc hắn nghĩ ” Con nhỏ này chảnh nhỉ”. Đến trạm nó xuống xe, nó đi được một đoạn thì nó thấy có ai đó đang theo sau nó, nó quay lại nhìn thì ra là tên trên xe buýt.

– Này anh, anh theo tôi làm gì…!

– Tiện đường thôi.

Nó không thèm bảo hắn thế nào nữa, nó đi tiếp, nhưng mà sắp đến nhà nó rồi, sao anh ta còn theo nó.

– Ồ, thì ra nhà cô ở đây hả…?

-…?

Không thấy nó trả lời, hắn rút tờ giấy ra ghi số và địa chỉ nhà nó, đồng thời hắn hỏi:

– Cô tên gì…?

-…?

Hắn nhìn nó một lúc rồi cười, hắn bấm chuông cửa nhà nó, đến lúc này thì nó phải hét lên:

– Anh làm cái gì thế…?

– Vậy mà tôi tưởng là cô tạm thời không nói được…?

Nó tức tối nhìn anh ta, nó chưa bao giờ gặp anh ta và tại sao anh ta lại muốn kiếm chuyện với nó.

– Cô tên gì…?

– Tại sao tôi phải cho anh biết…?

Giật mấy quyển sách trên tay nó, anh ta bảo:

– Thu Hồng à, cái tên đẹp đấy.

Nó nhìn tên con trai trước mặt mình mà muốn điên lên, tại sao chứ, hắn hỏi tên của nó để làm gì, và hắn ghi điện chỉ nhà nó để làm gì, và hơn nữa là nó có nợ nần gì anh ta đâu. Bao nhiêu câu hỏi diễn ra trong đầu nó.

– Này anh kia, anh làm thế là có ý gì.

– Vì tôi thích…!

– Hả…?

Nó không tin vào tai mình nữa.

– Anh rảnh thì kiếm người khác mà đùa, tôi không phải là trò chơi của anh.

– Tên tôi là Quân.

– Tôi không cần biết.

Hắn cười nhìn nó bảo:

– Chúng ta làm bạn của nhau nhé.

– Hả…!

– Không cần phải ngạc nhiên thế đâu…!

– Nhưng tôi không muốn làm bạn với anh.

Còn đang đôi co với hắn thì có tiếng mở cổng, mẹ nó nhìn nó hỏi:

– Ai đấy hả con…?

Nó chưa kịp trả lời thì…

– Dạ, cháu chào bác, cháu là Quân bạn của Hồng đây.

– Anh…!

– Này, sao con bất lịch sự thế, đã mời bạn đến chơi thì phải vào nhà chứ…!

– Nhưng…!

Chưa để cho nó nói hết thì anh ta tươi cười bảo mẹ của nó:

– Dạ, thôi để lần khác cháu tới, bây giờ cháu có việc bận rồi.

– Chào Hồng nhé, hẹn gặp lại.

Hắn quay đi mà không quên nháy mắt với nó một cái.

– Còn không vào nhà đi, người ta đã đi rồi, cố nhìn theo làm gì nữa, mà anh chàng này là bạn trai của con hả, nhìn cũng được đấy, vừa đẹp trai, lại có vẻ tốt bụng và ăn nói có duyên, mà con quen anh ta trong trường hợp nào, gia đình nó ra làm sao…?

Mẹ nó đặt ra cho nó một lô lốc câu hỏi, nó không biết là mẹ nó có cần thở không.

– Con không biết và chưa bao giờ gặp anh ta cả…!. Nó hậm hực nói.

Thấy thái độ của nó, bà Hoa cười:

– Thôi mẹ biết rồi, chắc là hai đứa giận nhau chứ gì, tình yêu mà ai chẳng thế…?

Nhìn ánh mắt long lanh mà mẹ nó nhìn nó chứa đầy hy vọng, chắc bà nghĩ “cuối cùng nó cũng có người yêu”.

Nó cảm thấy mình đúng là một con hề, tức quá nó bảo:

– Con không quen anh ta thật mà…!. Nó cố gắng hét to lên để giải thích.

Nhưng mà bà Hoa thì lại tưởng hai đứa giận nhau, bà nghĩ nó còn non dại, mình là mẹ nó thì mình phải khuyên bảo nó, nghĩ vậy nên bà nói:

– Mẹ không biết nhiều về nó, nhưng mà con cũng vừa phải thôi, yêu thì phải biết tha thứ chứ, mà tại sao con lại dấu mẹ thế hả, hai đứa yêu nhau được bao lâu rồi…?

Nó còn chưa trả lời kịp thì mẹ nó lại nói tiếp:

– Mai con gọi nó đến đây, mẹ làm một bữa tiệc nhỏ, tiện thể cũng chúc cho con thi đậu đại học luôn…!.

– Con đã nói bao nhiêu lần rồi là con không quen biết hắn…!. Nó ức quá sắp khóc đến nơi.

Bà Hoa nhìn nó bực mình nói:

– Này, mẹ nói cho con biết nhé, con là con gái mẹ thì có thể nhõng nhẽo được, nhưng mà yêu người ta thì nhiều khi phải biết mềm mỏng chứ, con mà cứ thế thì khi tan vỡ lại hối tiếc đấy.

Chưa nói xong bà lại bảo:

– Mà mẹ thấy nó cũng là người tốt, con nên biết trân trọng, đừng để cho người khác hốt mất…!.

– Mẹ có biết gì về anh ta đâu mà mẹ bảo anh ta tốt…!. Cuối cùng thì nó cũng vớt được một câu.

– Mẹ nhìn người thì không thể sai được…!.

Thấy điệu bộ tự tin của mẹ nó, vừa tức, vừa buồn cười nó bảo:

– Nếu anh ta là ác quỷ thì sao, mẹ nỡ lòng nào đem con gái mẹ gán cho hắn à…?

– Nó mà rước mày đi thì tao mong còn không được nữa là…!. Mẹ nó phũ phàng buông cho nó một câu đầy máu lạnh.

Nó tức muốn trào máu, vụ hiểu lầm này xem ra không nhẹ, bây giờ nó phải làm sao, phải làm sao đây hả trời…!
Than trời chán, nó nghĩ ông trời ở xa quá không thể giúp gì được cho nó, nó phải tự giúp mình thôi, nhưng mà làm cách nào, xoay đi tính lại nó vạch ra được một kế hoạch:

– Nếu bây giờ mẹ, hay bố có hỏi thì mình bảo là mình xắp phải thi đại học nên không muốn dính dô, thứ hai là biết đâu mẹ mình lại quên đi thì sao, he he đúng rồi, tại sao đơn giản thế mà mình lại không nghĩ ra nhỉ…!.

Tự an ủi mình xong, nó thấy mình thật thông minh, thế là nó lại cười, nó lại yêu đời.

Nhưng nó đâu biết rằng mẹ của nó đã mong đợi ngày này biết bao, bà lúc nào cũng thấy nó và con Loan dính vào nhau như keo, hai đưa hết quậy rồi phá, bà phải lắc đầu bó tay, nhiều lúc bà ước giá mà nó có một người bạn trai thì nó sẽ trở nên nữ tính hơn, và bà cũng mong mai sau có một chàng dể, không cần nó phải giàu nhưng mà nó phải là con nhà đứng đắn, tử tế và phải có tài.

Tuy bà vừa mới gặp Quân được một lúc, nhưng bà thấy ở cậu ta toát lên những tiêu chuẩn mà bà cần, có khi còn hơn thế nữa, hừm vui thật, cần phải gọi điện báo cho ông nhà biết mới được.

Vừa mới đi làm về đến nhà còn chưa kịp cất cái cặp thì ông đã thấy bà vợ của mình, mặt tươi rói nhìn ông cười thật tươi, ông thấy thật lạ, mọi hôm có bao giờ bà vợ mình chào đón mình niềm nở như thế này đâu:

– Có chuyện gì mà em vui thế. Ông Hùng hỏi bà Hoa.

– Tất nhiên rồi, em đang vui chuyện của con Hồng.

– Lạ nhỉ, anh tưởng là em không hài lòng về nó đủ mọi mặt cơ mà, sao tự nhiên lại thay đổi 180 độ thế hả…?

– Anh tưởng là hôm nào cũng giống như hôm nào hả…!

Bà bực mình nhìn ông chồng của mình, hừm ông đánh giá tôi thấp quá đấy.

Thấy bà vợ nhìn mình trừng trừng, ông hoảng quá bà mà tức giận thì chỉ có nước chết đói, ông tự nhủ “thôi phải cố nhượng bộ, nhượng bộ”, vặn lại mình một cái, ông cố dặn ra được một nụ cười dễ thương nhất:

– Thế có chuyện gì hả em…?

– Tôi tưởng ông không quan tâm…!

– Thôi mà cho anh xin lỗi, mà chuyện gì…?

Bà lại cười ngay, bảo ông:

– Hôm nay thằng người yêu của cái Hồng đưa nó về.

– Em bảo cái gì…! Ông Hùng hét lên.

Nhìn bộ mặt xửng xốt của ông chồng, bà thích thú, bà biết ngay mà, thế nào ông cũng có thái độ này.

– Thằng đó nó là ai…?

– Tôi chỉ biết nó tên là Quân, rất đẹp trai, lễ phép, ngoài ra thì tôi không còn biết gì cả.

– Sao bà không hỏi con Hồng.

– Ông nhắc đến nó làm gì, tôi có hỏi nó thì nó một mực bảo là không quen, chắc là nó ngại, nhưng mà hình như là hai đứa đang giận nhau.

– Lạ thật, sao nó có bạn trai mà mình không biết nhỉ.

Nghĩ thế nên ông nói tiếp:

– Này bà có lộn không nó ngoài học và đến nhà con Loan ra thì tôi thấy nó có đi đâu đâu, làm sao có chuyện vô lý như thế được.

– Ông vừa phải thôi, chính mắt tôi trông thấy làm sao nhầm được, thằng Quân nó còn chào tôi, khi thằng kia đi rồi, con Hồng còn nhìn theo nó mãi còn gì.

Nghe bà vợ nói một hồi, ông cũng tin là thật, con bé này cũng kín đáo gớm, chuyện này mà nó cũng dấu ông. Quay sang bà vợ ông hỏi:

– Nó có vào nhà chơi không…?

– Không, nó có việc bận nên xin phép về ngay, nhưng mà ông yên tâm đi, tôi đã bảo con Hồng mai mời nó tới nhà mình dự tiệc rồi.

– Bà tính thế cũng phải.

Ông Hùng vừa cất cái cặp và chuẩn bị đi tắm thì Khoa về, anh nhìn thấy bố mẹ mình đang cười vui vẻ với nhau, anh ngạc nhiên hỏi:

– Hôm nay bố ký được hợp đồng hay sao mà vui thế…?

– Thế ngoài công việc ra thì bố mày không còn niềm vui nào khác hả…? Ông nhìn thằng con trai như đang trách móc.

Khoa gãi đầu không hiểu, chuyện gì đang diễn ra thế, sao tự nhiên hôm nay…
Thấy thế bà Hoa không nhịn được cười bảo:

– Chả là hôm nay người yêu con Hồng nó tới đây…!

– Cái gì…!

Khoa hét còn to hơn cả ông Hùng, bà Hoa thấy thế thì lần này bà không còn chịu nổi nữa, bà cười như chưa bao giờ được cười.

– Mẹ giỡn con phải không…?

– Thằng kia, mày tưởng mẹ mày dảnh hả…?.

Bà tức quá quật lại thằng con trai, nhưng mà bà cũng dịu lại ngay, bà nghĩ cũng phải, cái tin này nếu mà bà nghe từ người khác thì cũng hành động như thế thôi.

– Mà cái thằng điên nào khi không lại yêu con Hồng nhỉ…?

Khoa còn chưa kịp nói hết câu thì…

– Mày nói gí thế hả, dù gì nó cũng là em của mày nên ăn nói cho cẩn thận…!.

Mặc dù bị ấm ức, nhưng thấy mẹ mình đang giận nên anh nói khác đi.

– Dạ, con biết rồi.

Nghe vậy bà hài lòng bảo:

– Thôi hai người đi tắm đi, tôi gọi con Hồng xuống là mình ăn cơm.

Nghe tiếng mẹ nó gọi, Hồng chạy vội xuống nhà.

– Vâng, con xuống ngay…!

Nhìn ba người thân đã ngồi đầy đủ ở bàn ăn, nó yên tâm chọn cho mình một chỗ, rồi ngồi xuống.

– Con mời cả nhà…!

Đang định lấy đũa gắp thức ăn thì…

Nhìn thấy ba người đều đang nhìn nó chằm chằm, nó hết nhìn mẹ, nhìn ba rồi lại nhìn anh trai của nó, nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, sao họ có thái độ kỳ quặc thế nhỉ…?

– Sao mọi người không ăn đi…!

Anh nó nhìn nó cười bảo:

– Em cứ tự nhiên…!.

Nó quay sang nhìn bố mẹ nó, thấy họ cũng đang nhìn nó mỉm cười, nó tự hỏi là nó đang rơi vào tình trạng nào, tại sao họ lại có hành động lạ thế…?

Rồi nó tự đặt câu hỏi cho mình:

– Hay là mình đã làm gì sai, không đúng ngoài chuyện chiếc xe đạp ra, nó không gây ra bất cứ chuyện gì khác, vậy thì là chuyện gì…Bực mình nó bảo:

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Tán Gái Khó Thế Sao
Cứu người
Có thể…
Những khách hàng đặc biệt
Chết mà vẫn cười