<?php the_title(); ?>

Người Vợ Bất Đắc Dĩ

09.07.2014
Admin

Nó vẫn đang say sưa ngủ đâu có hay hai người đang bàn luận về nó, nếu nó mà biết mình là người đầu tiên bước vào căn nhà này, không biết là nó có vui không, nhưng mà nếu nó biết thì nó nghĩ cuộc đời của nó tối đen thì có, anh ta là một con ngựa hoang, sức như nó thì làm sao mà giữ nổi, anh ta có quá nhiều con gái theo, mà mấy cái vụ này nó lại không muốn dính vào, nó muốn được yên thân học xong đại học, rồi nó còn đi du học nữa, nó không muốn bị thất tình khi còn quá trẻ.
Bà Hoa còn đang lo lắng cho con Hồng vì từ sáng tới giờ mà nó vẫn chưa về, bà đã gọi điện thoại sang nhà bà Thảo để hỏi nhưng cả con Loan cũng chưa về nốt, hai đứa chúng nó làm gì mà đều biến mất như thế nhỉ…?

Cái con chết tiệt nó có biết là mẹ nó lo cho nó lắm không, đi đâu thì cũng biết đường mà gọi điện về cho mẹ nó chứ, còn buổi tiệc tối hôm nay lúc 7 giờ thì phải làm sao, nó mà làm cho mình lỡ hẹn với con Trang thì nó chết, đến khổ với con cái nhà này, mà thằng Khoa nó lại trốn đâu rồi, mình đã dặn nó ăn mặc chỉnh tề để một chút nữa đi, nó bảo mình là nó có chút chuyện rồi tí nữa nó tới, không biết là nó có tới nữa không, có ai hiểu cho tấm lòng của bà mẹ này không, mình đã chẳng được gì mà lại chuốc mệt vào thân đã vậy cái thằng con của mình nó lại bảo mình là gia trưởng nữa chứ, thật là uất quá mà…

Mặt bà dàu dàu, bà đang tức thì có tiếng chuông điện thoại bàn reo.

– A lô, đây có phải là nhà của Thu Hồng không…? Tiếng đàn ông.

– Đúng rồi, nhưng anh hỏi ai…?

– Bác là gì của cô ấy…?

Bà Hoa tự hỏi thằng này là ai thế nhỉ, nó gọi cho mình làm gì, mà có quen biết với con Hồng hay sao, chắc là bạn của nó chứ gì, nhưng nghe giọng anh ta thì có vẻ trầm tĩnh quá nên không thể nào còn trẻ được, con Hồng nhà mình làm sao mà quen được với những người như thế mà lại là con trai nữa chứ…chỉ trong vòng một giây thôi mà bà Hoa đã xuất ra được hơn 30 câu hỏi.

– Tôi là mẹ của nó, thế có chuyện gì…?

– Cháu là bạn của cô ấy, bây giờ Hồng đang ở bệnh viện, bác có thể tới ngay được không…?

Nghe anh ta nói bà Hoa cảm thấy mồ hôi toát ra hết cả mình, bà lo sợ cho con gái bà, bà nghĩ hay là nó bị tai nạn…

– Nó…nó…nó bị làm sao vậy…? Bà Hoa run run hỏi.

– Dạ, chỉ là bị xốt thôi, không sao đâu bác…!

– Thế à…! Có tiếng thở phào nhẹ nhõm.

– Thế mà tôi lo quá, cậu có thể cho tôi điện chỉ bệnh viện, tầng và số phòng mà nó nằm được chứ…?

– Vâng…!

Bà Hoa lấy cái bút và một tờ giấy ghi hết những gì mà Tuấn đọc, xong đâu đấy anh chào bà và cúp máy.
Anh nghĩ chỉ một lúc nữa thôi là họ tới đây, anh cũng phải về nhà rồi, anh nên giao lại Hồng cho gia đình của nó, vì như thế hay hơn, nếu không họ lại lo lắng cho nó.

Nhìn nó ngủ ngon, anh kéo cái chăn lên tận cổ nó, anh cũng đã định báo cho cái tên Quân kia lúc anh ta gọi tới nhưng không hiểu thế nào anh lại thôi, có lẽ vì anh không muốn giáp mặt anh ta, anh sợ mình lại có hành động gì thất thố thì hóa ra mình lại là một con người kém cỏi, thôi thì chúc họ hạnh phúc vậy, anh hiểu mình không nên chen dô vào làm gì, kẻ thứ ba trong tình yêu thì có gì hay, nếu mà làm như vậy anh có thể mất luôn cả tình bạn với nó, thôi thì Hồng làm thùng rác cho anh xả stress cũng được, ít ra anh còn nghe nó nói và còn có cơ hội gặp mặt nó, như thế là anh cũng vui rồi, ngủ ngon nhé nhóc.

Cánh tay của con Hồng văng ra khỏi chăn, Tuấn vội cầm tay của con Hồng, anh định đút tay nó vào chăn cho ấm, nhưng bàn tay của nó mềm mại quá nên không kiềm lòng được anh ôm tay của nó trong đôi bàn tay của mình, anh cảm thấy thật ấm áp và ngọt ngào, hơi ấm của hai người chuyền qua nhau, anh nghĩ giá mà cứ mãi như thế này thì tuyệt.

Nghe có tiếng gõ cửa, anh vội buông tay của con Hồng ra, anh nghĩ đã đến lúc mình phải về vì hình như gia đình của Hồng tới thì phải.

Bà Hoa bước vào thấy một anh chàng chạc tuổi thằng Khoa nhà mình đang ngồi đấy, bà không hiểu gì cả, con Hồng nó quen anh chàng này sao, hình như anh ta gọi điện cho mình thì phải.

– Chào bác…! Tuấn lên tiếng.

– Chào cậu…! Bà Hoa chào lại.

– Cậu đây là…?

Ý bà muốn biết mối quan hệ của anh với Hồng thế nào, lẽ ra bà phải hỏi con gái bà ra sao trước chứ, đúng là một bà mẹ hay tò mò.

Anh với lấy cái áo khoác của mình được vắt trên ghế anh bảo bà:

– Cháu là Tuấn, chú của Loan, hôm nay thấy Hồng bị hỏng xe nên cháu cho đi nhờ, nhưng cô ấy ngất vì cô ấy bị xốt nặng quá, cháu chỉ kịp đưa Hồng vào đây, bây giờ bác tới rồi cháu giao Hồng lại cho bác, xin phép cháu về…!

– À, ra vậy…!

Có lẽ bà Hoa cũng đã hiểu những gì mà Tuấn nói, anh kép cửa đi ra rồi mà bà Hoa vẫn còn nhìn theo, bà thấy ở Tuấn có một cái gì đấy vừa dễ gần lại vừa khó đoán, bà còn nhìn theo nữa nếu như không có tiếng ú ớ của con Hồng, bây giờ bà mới sực nhớ cái mụch đích mà mình vào đây.

Bà Hoa bước lại lấy tay mình nắm tay nó, bà sờ chán nó, xem ra nó vẫn còn hơi xốt, nhưng mà khuôn mặt thì đã hồng hào hơn, bà nghĩ chết thật mình vô duyên quá mình còn chưa cám ơn anh ta, đúng thật là đãng chí, hy vọng anh ta không chấp mình và nghĩ mình là một kẻ vô ơn.
Nhưng mà bà đã nghĩ quá nhiều, Tuấn ra bãi lấy xe, cho nổ máy anh quay về nhà mà cứ như đi trên không, bây giờ thì đầu anh nó rỗng tuếch, anh không còn biết cái gì nữa cả.

Ông Hùng và Khoa đến sau bà Hoa nên không gặp Tuấn, hai người vội chạy đến ngay khi bà Hoa gọi điện thông báo con Hồng nó phải nằm viện.

Khoa nhìn em gái anh nằm ngủ một cách khó nhọc ở trên giường bệnh thì cũng hơi xót cho nó, nhưng mà một ý nghĩ đen tối trong đầu anh hiện ra, biết đâu anh nghĩ nhờ con bé này mà anh không phải đi xem mặt con bé Đoài độc ác kia thì sao.

Bà Hoa đã dập tắt cái hy vọng đó của anh, bà nhìn anh bảo:

– Đừng có mà mừng vội nhe con, mày nghĩ là em mày ốm thì tao sẽ hủy buổi tiệc ở nhà hàng đó à, đừng có mà mơ, tao đã quyết rồi, dù cho có bão lửa thì tao cũng lôi mày theo…!

Khoa nghe cái giọng quyết tâm của mẹ mình mà ngán, anh chán quá, thôi thì cố mà chịu đựng vậy, mình cứ gặp mặt cho mẹ vui, còn nếu mà mình không ưng thì chả lẽ mẹ lại ép mình, nghĩ thế nên anh không thèm cãi lại nữa mà anh im luôn.

Bà Hoa thấy thằng con đã ngậm miệng lại thì thỏa mãn cũng không nói gì nữa, chỉ có Ông Hùng là luôn cảm thấy mình là người thừa, ông không bao giờ tham gia được vào bất cứ chuyện gì cả, cái gì vợ ông cũng quyết hết rồi, ngày trước thì ông tự hào về bà vợ của mình lắm, vì ông nghĩ bà làm như vậy là thương cho ông, ông chỉ còn biết đi làm về đưa tiền cho bà, ông coi như thế là xong, nhưng càng ngày bà Hoa càng làm quá lên thì phải, đúng là mình là chồng hay bà ấy thế nhỉ.

– Bà đã hỏi bác sĩ xem tình trạng của nó thế nào chưa…? Ông Hùng hỏi.

– Tôi đã hỏi rồi, nó không sao cả, chỉ hai ba hôm là có thể xuất viện rồi…!

– Thế thì tốt…!

Nhìn đứa con gái của mình ngủ thiêm thiếp ông thở dài, thế này thì đâu có giống một đứa nghịch ngợm mà ông biết, xem ra nó ốm đã làm cho nó bớt cái vẻ tinh nghịch đi nhiều, thôi cố mà ngủ và dưỡng sức đi con ạ, mai lại về mà quậy tiếp như thế bố quen hơn, chứ con mà nằm như thế thì bố lo lắm.

– Nó thì coi như đã ổn tí nữa mình vẫn phải tới bữa tiệc đó, ông và thằng Khoa chuẩn bị đi là vừa…!

– Hay là bà tới đó đi, còn tôi ở lại trông con Hồng…! Ông Hùng gợi ý.

– Ông mà không tới thì người ta lại cười cho, thôi đừng lôi thôi nữa, cứ thế mà làm…!

Ông Hùng nghĩ bà này thật là độc tôn, không ai có thể lay chuyển được bà này cả, đúng là, cả Khoa và ông Hùng đều thở dài.

Tuấn lái xe ra hướng bờ sông, anh ngồi một mình ngắm cảnh đêm, anh không muốn về nhà vào lúc này, anh cảm thấy mình cô đơn quá, lấy tay vuốt vuốt hai cái lên tóc, anh nghĩ mình đã già thật rồi, mình không còn sức để mà tranh đấu nữa, mọi chuyện thôi thì cứ để cho ông trời quyết định vậy, anh thở dài.

Thả hồn mình theo dòng nước, làn gió thổi vào mặt anh mát lạnh, đêm nay đẹp thật, nhưng chỉ là cho những đôi tình nhân đang ngồi tâm sự kia thôi, không biết họ nói gì nhỉ, mà sao cô nàng kia cười vui thế, họ không biết là mình đang buồn hay sao, nhưng thôi chuyện thiên hạ mà mình quan tâm làm gì, mình cũng phải về rồi, mình đã đi từ sáng tới giờ, không một cú điện thoại, chắc là anh chị lại đang lo cho mình, về thôi vậy.

Trèo lên xe, anh lái về nhà, nhưng mà tâm trí anh thì để cả ở chỗ của Hồng, không biết bây giờ nó đã tỉnh chưa, và khi nó biết anh đã về nó có hỏi là anh đã đi đâu, chắc là không rồi, nó đâu có quan tâm gì tới mình, mà mình nghĩ anh chàng Quân kia chắc cũng đã tới bệnh viện thăm nó, bây giờ có lẽ họ lại đang tay trong tay…chỉ nghĩ đến cái cảnh đó là anh lại không chịu nổi, anh nghĩ mình đang ghen, mình đang ghen với cái thằng mà con Hồng nó yêu, mình chả là gì của nó cả, có thể nó không thích và không yêu mình nhưng mình lại để ý và quan tâm tới nó, đúng là oái oăm.

Anh nghĩ thôi thì cố quên nó đi vậy, mình không muốn hành hạ bản thân mình thêm nữa, có hy vọng gì đâu, mà nó cũng đâu có biết là mình thích nó, nếu nó biết thật thì nó lại càng ghét mình thêm cũng nên, bây giờ thì chỉ có công việc mới làm cho mình yên lúc này, phải rồi, đừng có nghĩ lôi thôi nữa, anh cố tập trung vào lái xe, anh chỉ sợ mình lại lao vào ai thì khổ.

Loan giật mình thức dậy, nó thấy mình đang nằm trên giường, chăn thì được đắp lên tận cổ, nó nghĩ anh ta cũng tốt đấy nhỉ, nhưng, nó giật mình, vội sờ lại quần áo xem có bị sao không, không phải anh ta là tên biến thái hay sao, nó hoảng quá chỉ sợ chuyện đó mà xảy ra thì nó chết mất, sau khi kiểm tra một hồi, nó thở phào may thật không xảy ra chuyện gì cả.

Loan nhìn ra ngoài cửa sổ, nó thấy trời cũng đã tối rồi, nó muốn về nhà, mình mà không về ngay thì mẹ mình lại mắng mình cho mà xem, và anh Đăng nữa chứ, anh ấy lại khinh mình, anh nghĩ mình là một con nhỏ ham vui thì khổ, mình phải tìm cách thoát ra khỏi đây.

Loan chạy ra mở cửa thì may quá nó không bị khóa, lần mò xuống cầu thang, nó đi mà cứ như đang ăn chộm người ta không bằng, nó nhìn trước nhìn sau, nó thấy hình như họ đi đâu hết cả, nên mới im lặng như thế này.

Đi xuống tầng trệt, nó nhấc nhẹ từng ngón chân, có lẽ mèo dình chuột cũng không thể nhẹ hơn nó, nó nghe có tiếng nói đâu đây, hình như là của tên biến thái và ông quản gia thì phải, nó sợ hết hồn, nó mà bị bắt lại thì tiêu, làm sao bây giờ đi lên thì nó không muốn, còn đi xuống thì nó sợ bị phát hiện, nó còn đang phân vân thì…

– Cậu chủ, mời cậu vào ăn cơm…!

– Ờ, chờ tôi một chút…!

– Có cần lên gọi cô ta không…?Tiếng của ông quản gia.

– Cháu nghĩ là cứ để cho cô ấy ngủ thì hơn, lúc nào cô ấy dậy rồi tính…!

– Cậu nói cũng phải, vậy ta đi ăn thôi…!

Hai người đứng lên dời khỏi phòng khách, còn con Loan nó đã núp ngay sau cánh cửa gần cầu thang, chờ cho họ đi khỏi, nó mom mem đi ra, nó đi mà mắt trước mắt sau để ý xem có ai phát hiện ra mình không, nhưng hình như là không có ai thì phải, nó mừng quá, khẽ khàng khép cánh cửa tầng trệt lại, nó chạy hết sức mình ra cổng.

Thấy cái cổng cao cao và bị khóa ngay trước mắt mình, nó ngán quá, không lẽ lại quay vào, không được mình khó khăn lắm mới thoát ra khỏi đây, thì bằng mọi giá mình phải tìm ra cách, thế là chỉ trong vòng chưa đầy hai giây nó đã sắn tay áo lên, nó nhìn cái cổng và bảo:

– Đừng có tưởng chỉ mảnh mai mà em nghĩ chị sợ em, mặc dù em đây cao thật nhưng mà chị đây cũng sẽ chèo qua…! Nó vênh lên thách thức cái cổng.

Nó lấy tay quẹt mũi mình một cái và nó bắt đầu chèo lên.

Chỉ được có hai thước là nó lại trượt xuống, nó thử đến hai ba lần mà không được bực mình nó lẩm bẩm.

– Cái cổng chết tiệt này sao mà chơn thế nhỉ, mình mà không nhanh, anh ta lên tìm mình mà thấy, rồi biết mình chốn ra đây thì khốn, phải cố lên vậy…!

Nó tự an ủi mình xong thì quyết tâm càng cao, nó nghĩ mình giống như là tên tù vượt ngục vậy, mà nó thì giống quá rồi còn gì, mặc mấy cái vết xước do cái cổng sắt này cào vào, nó vẫn không bỏ cuộc, có lẽ ông trời cũng không phụ lòng nó nên cuối cùng nó cũng thoát ra được bên ngoài, nó sung sướng quá nên nó hét lên…

– A a a…!

Nhưng chưa được hai câu thì nó vội bịt miệng mình lại và nó tự nguyền rủa mình.

– Mày đúng là ngu, đã thoát ra rồi còn không mau đi đi, lại hét lên như thế nhỡ đâu họ mà biết thì mày chết…!

Loan cắm đầu cắm cổ lên chạy, nó nghĩ thế là từ nay mình thoát anh ta, nhưng nó đúng là đơn giản quá, anh ta có trong tay điện chỉ nhà nó, rồi mọi thông tin về nó nữa, thì nó còn thoát thế nào được.
Trên đường lái xe đưa ba mẹ mình tới nhà hàng, Khoa cảm thấy nó như dài vô tận, anh nghĩ đến cái cảnh người ta chờ treo cổ mà run, anh ngán quá rồi, anh không còn chịu được nữa, anh ước giá mà có hỏng xe hay giao thông tắc nghẽn thì hay quá, nhưng ông trời không chiều anh thì phải, chủ nhật thế này mà họ đã đi đâu hết cả, sao họ không đông vui như mọi hôm cho anh nhờ, ôi cái số khốn khổ của tôi, anh lái xe mà người ta nhìn vào tưởng anh sắp đi đưa đám ai hay nhà anh có tang.

Bà Hoa thì còn đang vui nên không chú ý gì nhiều, bà đang hạnh phúc, bà mong có một cái kết có hậu cho con trai mình, bà lại nghĩ đến lúc có cháu bế bồng là bà lại tươi lên, bà mỉm cười thật ngọt.

Còn ông Hùng nhìn bà vợ mình cười mà không hiểu chuyện gì cả, xem ra bà này lại đang toan tính gì trong đầu rồi, tội nghiệp cho thằng con, mặt của nó thế kia mà gặp người ta thì bất lịch sự quá, nếu mà nó lại gây ra chuyện nữa thì cái lỗ tai của mình lại điếc, mình phải tìm cách để khuyên bảo nó vậy, đúng là đàn ông trong gia đình này chẳng có giá trị gì hết, bà ấy hét đi đâu thì phải đi theo đó, nếu không thì ông và thằng Khoa lại bị bà ấy khóc lóc, rồi than trời, mà ông sợ nước mắt của bà ấy thì phải, bà ấy mà khóc thì có trời mà dỗ, thôi thì cố nhịn, ông lấy tay vuốt vuốt hai cái vào ngực như nuốt cục tức hay nuốt cục đờm khi người ta bị ho.

Cuối cùng cái nơi mà Khoa ghét nhất cũng tới, anh lái xe vào bãi để xe, bố mẹ anh thì đã xuống xe cả, còn riêng anh thì vẫn còn chần chừ chưa muốn xuống, anh cảm thấy mình có bao nhiêu sinh lực thì nó đã bị hút sạch rồi.

Bà Hoa định bước đi nhưng mà thấy thằng con vẫn còn ngồi lì ở đó, bà bực mình quát:

– Thằng kia, mày còn không mau lên, hay là để mẹ già của mày phải lôi mày xuống…!

Khoa nghe mẹ quát thì lầm lũi mở cửa xe, bước xuống, anh đi cùng bố mẹ mà tâm trí thì để ở đâu đâu, có lẽ đây là giờ kinh khủng nhất đời anh.

Bước vào cánh cửa kính, đã có người phục vụ mở cửa và đon đả chào:

– Chào quý khách, xin hỏi quý khách đi mấy người ạ…!

– À, chúng tôi có 5 người tất cả, nhưng mà chúng tôi đã đặt bàn rồi, vậy cậu có thể chỉ cho tôi bàn của mình ở đâu được không…? Bà Hoa chả lời.

– Dạ, bà có phải là bà Hoa không ạ…?

– Ừ, đúng rồi…!

– Vậy, thì mời bà đi theo cháu, vì bà Trang đã đến đây rồi, và bà ấy dặn cháu chờ gia đình ta ở đây…!

– Thế hả, vậy thì mình đi thôi…!

Khoa nghe gia đình kia đã đến anh cảm thấy run lên ở trong lòng, thế là mình sắp phải gặp cái con bé ác độc ấy, thật là kinh khủng.

Đi lên một cái cầu thang và đi qua hai ba cái bàn thì họ cũng đến nơi, bàn mà họ đặt ở trên lầu hai, cái quán này trang trírất bắt mắt và màu sắc rất tao nhã, người ta tới đây ăn tối cũng đông, họ vừa ăn vừa nói chuyện, ai cũng có việc của mình nên không chú ý gì tới gia đình của Khoa.

– Dạ, mời bác và mọi người ngồi…!
Bà Trang đang ngồi xem mấy danh sách thức ăn trong tờ Menu, còn Đoài thì đang nhấm nháp cà phê, xem ra hai mẹ con cũng đã đến được một lúc rồi, nhưng mà bà Trang cũng thông cảm cho bà Hoa vì bà ấy đã gọi điện thoại thông báo cái Hồng nó phải nằm viện nên đến muộn một tý, bà nghĩ cũng may là nó bị nhẹ nếu không mẹ con bà lại phải về nhà thì khổ, mà hình như cái Đoài nó cũng muốn gặp Khoa lắm thì phải, bà cũng muốn xem hai đứa chúng nó đối xử với nhau như thế nào, chúng nó mà nên đôi như thế vừa tiện cho bà, vừa được lợi cả hai đằng.

– Bà đến rồi đấy à…!

Bà Trang tươi cười nhìn bà Hoa, quay sang nhìn ông Hùng bà bảo:

– Anh ngày càng có mã ra đấy nhỉ, mới không gặp nhau có 10 năm mà anh trông phong độ ra hẳn…!

Ông Hùng hạnh phúc vì được khen nên ông cười hết cỡ, ông nói:

– Bà cũng thế, dù lâu không gặp nhưng bà vẫn trẻ đẹp như xưa…!

Hai người nhìn nhau mỉm cười, làm cho bà Hoa điên tiết bà khẽ e hèm một cái, bà đang tức, cái ông chồng chết tiệt này của bà có bao giờ khen bà đẹp, sống với nhau cũng đã hơn 20 năm, ông ta có bao giờ có thái độ như vừa rồi với bà đâu, thôi bây giờ tha cho ông đấy nhưng khi về nhà thì ông biết tay tôi.

Đoài đứng dậy, nó ngước mặt nhìn lên, còn Khoa thì đang nhìn xuống, anh sợ không dám nhìn vào mặt nó, cơn ác mộng hồi nhỏ của anh.

– Dạ, cháu xin chào cả nhà…!

– Đoài đấy hả, cháu xinh quá…!

Bà Hoa kêu lên một phần vì nó đẹp quá, một phần bà muốn cho thằng con trai của bà biết, thấy nó cứ ngó lơ, bà tức quá liền lấy tay khẽ huých nhẹ vào người nó.

Khoa cố gượng cười anh bảo:

– Chào bác, chào cô…!

Nói xong câu đó anh im luôn, không có phản ứng gì nữa, ông Hùng thấy cách cư xử của thằng con thì hơi bất mãn nhưng đành chịu ông mà bị ép như nó thì ông cũng làm thế.

– Chào cháu, đã lâu rồi không gặp nhìn cháu khác quá làm bác nhận không ra…! Ông Hùng nói.

Đoài bẽn lẽn, nó mỉm cười trông thật dễ thương, nó khẽ liếc nhìn Khoa một cái xem anh ấy có chú ý gì tới mình không, nhưng không, Khoa đã ngồi xuống, cái mặt thì cứ như là đang đeo chì, anh đang tức và bực mình nên cười sao nổi.

Nhìn nó anh thấy nó đẹp thật, không ngờ khi lớn lên nó lại xinh đẹp như thế này, nhưng mà ấn tượng của anh với nó hồi nhỏ không phai được, anh tự nhủ, đừng để bề ngoài của nó đánh lừa mày, biết đâu cái tính độc ác của nó vẫn không thay đổi thì sao.

Còn Đoài nhìn anh hơi buồn, nó đã cất công về tận đây, nó muốn gặp anh, vì trong lòng nó anh là người quan trọng, nó đã từ chối biết bao nhiêu chàng trai, chỉ vì anh, thế mà anh lại có thái độ này với nó, khiến cho nó tủi thân và hơi tức, lòng nó đã quyết, nó nhất định sẽ làm cho Khoa phải hối hận vì đã dám xem thường nó và dám phụ tấm lòng của nó, anh chờ đấy, nó sẽ liếc cho anh một cái bén gót.

– Khoa cháu hiện giờ đang làm gì…? Tiếng bà Trang.

Khoa ngẩng đầu nhìn lên bảo:

– Cháu hiện giờ làm giám đốc công ty xây dựng…!

– Giỏi quá, mà sao cháu không theo nghiệp của bố…?Bà Trang hỏi.
– Cháu nghĩ là mỗi người có chí hướng và ước nguyện riêng, bố cháu cũng ủng hộ cháu trong chuyện này…!

Bà quay sang bảo ông Hùng:

– Anh tâm lý nhỉ, đúng là ông bố tốt…!Bà Trang khen ông Hùng.

– Tất nhiên rồi, nếu không chiều chúng nó thì mình biết phải làm gì, có khi nó bỏ nhà ra đi thì khổ, đầu tiên anh cũng phản đối nó dữ lắm, có mỗi thằng con trai mà, nhưng cuối cùng thì anh đành nhượng bộ…!

– Còn em vẫn điều hành tốt công ty của gia đình chứ…? Ông Hùng hỏi bà Trang.

– Vâng, cũng hơi mệt vì phải thêm mấy cái chi nhánh nữa, em có ý định mở thêm tại Việt Nam, anh có thể giúp em không…?

– Tất nhiên là được rồi, cứ để đấy anh lo…!

Bà Hoa điên cả mình lên, hôm nay đến đây là bàn chuyện gì ấy nhỉ, rõ ràng là chuyện của hai đứa thế mà hai cái người chết tiệt này lại bàn chuyện làm ăn vào đây là sao, còn Khoa thì khoái chí, anh thích thú nên khẽ nhếch mép lên, bố tuyệt lắm, cứ như thế đi.

Đoài cầm lấy tách cà phê của mình khẽ cho lên môi uống, nó thỉnh thoảng liếc trộm Khoa một cái, nó đang nhìn thì Khoa quay lên, hai ánh mắt bắt gặp nhau, cả hai vội cụp mắt ngay xuống, Đoài thì che dấu hành vi vừa rồi của mình bằng cách nắm chặt hai tay vào nhau, còn Khoa thì ngược lại anh lại tiếp tục nhìn nó, anh muốn kiểm tra nó nhìn anh như vậy là có ý gì.

Thức ăn đã được bưng lên, bà Hoa và bà Trang gọi nhiều món quá, Khoa nhìn thấy mà ngán, anh cảm thấy tức mẹ mình cũng no rồi, không lẽ bảo là không ăn, thôi thì ăn vài miếng cho mẹ mình vui, nếu bà mà vì mình phải xấu hổ với bác Trang, mình lại bị mẹ ca cẩm nữa thì mệt lắm, mọi người nói chuyện vui vẻ, vì họ lâu rồi không gặp nhau thỉnh thoảng vang lên tiếng cười của ông Hùng, và bà Hoa, bà Trang là một người ăn nói có tài, còn Khoa và Đoài cả hai đều im lặng.

– Bà cũng biết đấy, bây giờ tôi cũng có ý định về Việt Nam, mà con Đoài nó lại đang trong thời gian nghỉ hè, anh chị có thể cho nó ở cùng nhà không…? Bà Trang hỏi.

Bà Trang vừa dứt lời, Khoa ho lên sặc xụa, anh vẫn còn chưa nuốt được miếng xa lách vào mồm, lấy cốc nước anh uống cho nó tiêu, anh nhìn bà Trang hỏi:

– Sao Đoài không ở với bác, chẳng phải bác cũng sang đây là gì…?

Bà nhìn anh như không hài lòng, bà lại nghĩ hay là nó ngại nhỉ.

– Bác có chuyện phải về ngay, nên chỉ ở đây được hai ba hôm nữa thôi, mà con Đoài nó nhớ quê quá, bác không làm thế nào được cả, bác sợ nó ở đây một mình, bác không yên tâm, lỡ mà có chuyện gì xảy ra thì bác biết phải làm sao, sau một hồi suy tính và có sự đồng ý của mẹ cháu nên bác mới có ý này…!

Khoa nghe bà Trang giải thích một hồi anh muốn điên cả cái đầu, kiểu này thì anh phải bỏ nhà ra đi thật, mà sao mẹ anh ác thế nhỉ, chắc là họ đã xắp xếp hết với nhau rồi còn gì.

Thấy thái độ đó của Khoa, Đoài tức lắm, anh ta đúng là bất lịch sự, đã vậy thì tôi phải tới nhà anh sống thật, tôi sẽ cho anh biết tay, đừng có tưởng mình ngon mà lên mặt với tôi, lúc đó thì anh chỉ có nước chết, thế là nó cố mỉm cười ngọt ngào nhất nó bảo:

– Dạ, em cám ơn anh nhiều và hai bác nữa,trong lúc cháu sống ở đây thì phiền anh và hai bác vậy…!

– Sao cháu lại nói thế, người nhà cả, khách sáo làm gì…! Bà Hoa hài lòng bảo.
Loan chạy được một hồi, mồ hôi đã tuôn hết cả ra áo, nó dừng lại gập người xuống để thở, đứng một lúc cho giãn gân cốt, nó ngẩng mặt lên, nó bắt đầu ngó trước ngó sau xem có cái xe nào không để bắt về.

Nhưng mà hình như chẳng có cái nào cả, xe ôm cũng không có, xích lô và tắc xi cũng không, mà nhà nó thì lại xa quá, cuốc bộ về thì chỉ có chết, bây giờ chân tay nó đã đau lắm rồi, chân thì vừa mới chạy xong, chưa kịp giãn, còn tay và người nó thì bị cào lúc trèo cổng chốn, nhìn mấy cái vết xước này, nó lại căm thù cái tên kia hơn, đồ chết tiệt, anh ta đúng là ác quỷ mà, có mỗi cái cổng thôi, mà cao quá, lại có nhiều thanh sắt nữa chứ, còn gì là thân thể của tôi, nhưng mà mình đã thoát ra được rồi còn gì, nghĩ mình cũng giỏi thật.

Nó nghĩ thôi thì làm phiền anh Đăng hay chú Tuấn ra đón mình, nếu không thì có lẽ sáng mai mình cũng không về được, đây là đâu, nó nhìn quanh quất thấy cái tên đường sao mà lạ quá, nó chưa bao giờ đến khu này, làm sao bây giờ, đầu nó lại bắt đầu hoạt động, nó đang hình dung ra cảnh một cô gái yếu đuối một mình trong đêm khuya, bị bọn xấu bắt cóc hay là làm nhục, hoảng quá nó hét lên.

– A a a…!

Nó làm như người ta đã làm gì nó thật vậy, nhiều lúc nó tự hỏi sao nó không thi vào khoa văn nào đấy với cái đầu ưa tưởng tượng như thế này thì thế nào nó cũng trở thành nhà văn nổi tiếng, và chắc là tác phẩm của nó sẽ đoạt rất nhiều giải thưởng.

Những người đi ngang qua chỗ nó, họ đều ngoái đầu lại nhìn, chỉ tội cho cái anh kia, vì mải nhìn nó quá mà suýt nữa là đâm vào cây cột điện, mọi người quay lại chửu anh ta.

– Đi thế à, có mắt không, anh muốn chết thì ra chỗ khác mà chết, đúng là đồ điên…!

Anh ta gãi đầu khổ sở, rồi lầm lũi quay xe đi tiếp, còn con Loan nó vừa xem được kịch hay, nó mỉm cười không ngờ mình lại làm ra được cái chuyện này, mà giọng nói của mình có sức hút thật, đúng là bó tay với nó, đã làm cho anh chàng kia ra nông nỗi như vậy mà nó vẫn còn cười được. Mấy người khác thì họ bảo nhau:

– Chắc là con kia nó bị điên, hay thất tình chứ gì, vì đứng nơi công cộng thế này mà nó hét lên được như thế thì đầu óc nó không bình thường rồi…!

Ông bên cạnh bảo:

– Hay là nó vừa bị cướp giật nên nó mới hét lên như thế…!

Họ không bảo nhau thế nào nữa họ chờ cho đèn hết đỏ, họ tiếp tục đi, chỉ có mấy bác đang đi trên vỉa hè, nghe tiếng hét của nó, liền chạy ngay lại hỏi:

– Cháu bị sao thế, vừa bị ai cướp cái gì à…?

Mỗi người hỏi nó một câu, nó bây giờ mới thấy cái hành động ngu ngốc của mình vừa rồi, kiểu này thì nó biết ăn nói ra làm sao, không lẽ lại bảo người ta là do nó uất quá nên hét lên như thế cho đỡ tức, không được làm như vậy thì người ta lại bảo nó thần kinh không bình thường thì khổ, có khi họ lại giải nó về đồn vì tội gây mất trật tự công cộng cũng nên, hay là bảo họ mình bị cướp giật thật, như thế thì cũng chết có ai đâu, họ mà đuổi theo cái kẻ không có thật kia, họ mà biết mình nói dối, họ lại quay ra đánh hội đồng mình thì khổ, nó lắc lắc cái đầu, nó không biết phải chả lời như thế nào cho đúng cả, đúng là tự nhiên lại đi dước họa vào thân, mà sao họ lại quan tâm đến mình thế nhỉ.

Thấy nó mãi không chả lời, mà cứ đứng như thế, cái mặt thì buồn xo, một vài người đã chán nên đã bỏ đi, còn lại vài ông bà già, họ đang kiên nhẫn chờ nó nói:

– Sao thế cháu, có gì thì cứ nói ra, nếu có thể giúp được thì bác đây sẽ giúp…?

Nó sợ quá không biết phải chả lời như thế nào, mặt nó mêu mếu nó bảo:

– Dạ, không có gì quan trọng đâu bác, thôi cháu đi đây…!
Họ còn chưa kịp nói gì, thì nó đã ba chân bốn cẳng nó lại chạy tiếp, nó nghĩ mình đúng là con ngu mà, tự dưng lại là tâm điểm chú ý của mọi người, chạy được một đoạn thật xa, nó nghĩ bây giờ thì không ai biết mình là ai, nó dừng lại, móc cái điện thoại ra, nó bắt đầu bấm số.

Còn họ sửng xốt nhìn theo hướng nó chạy, họ không hiểu ra làm sao cả, con bé đó hình như có vấn đề hay sao, nó hét lên như điên, mình quan tâm đến nó nên mới hỏi han, mặc dù mình chẳng có quan hệ gì với nó cả, họ lắc đầu bảo nhau:

– Con bé đó bị sao thế nhỉ, tự dưng nó lại chạy như điên lên thế…?Một ông già hỏi

– Ông nói mà làm gì, chắc là nó có vấn đề khó nói nên mới như vậy…!Bà bên cạnh chả lời.

– Nhưng nó cũng phải ý tứ một chút chứ, đây là công cộng chứ có phải là nhà nó đâu…!

– Thôi mình về, quan tâm tới nó mà làm gì, chẳng phải là nó đã chạy đi rồi hay sao, chắc là nó cũng không cần mình giúp…!

Họ giải tán, ai lại về nhà nấy, mấy người đi đường thấy đám đông vừa giãn ra, họ cũng ngoái lại xem có chuyện gì mà họ bàn tán xôi nổi vậy, nhưng họ cũng đành chịu lại lái xe đi tiếp.

Nhìn lên cái danh bạ điện thoại hiện lên số của Đăng, nhưng mà nó ngại nên nó lại dò tiếp số của con Hồng, nó nghĩ thôi thì làm phiền con này đi đón mình vậy, thế là nó dí luôn nút màu xanh, nó chờ.

Nhưng nó chỉ nghe có tiếng chuông, còn con Hồng không có dấu hiệu bắt máy, nó bực mình lẩm bẩm bảo:

– Con chết tiệt kia, tao không gặp mày có hai ngày mà mày đã quên tao, bạn bè gì mà lúc mình gặp khó khăn, gọi điện nhờ vả, nó lại đi đâu mất tiêu, sao còn không nghe máy đi hả con ranh, mày mà để tao chờ thêm lúc nữa thì mai tao sẽ đến tận nhà mày, lúc đó thì mày chết…!

Hồng đã ngủ được hai tiếng rồi, nó cảm thấy người nó như đang bị thiêu trong lò, nó nóng quá, hình như người ta đang định làm gì nó thì phải, nhìn thấy Tuấn ở đấy, nó sợ quá hai tay quơ ra, nó hét.

– Tuấn ơi cứu em…!

Nhưng sao anh ấy lại không thèm bảo nó thế nào, mà anh ấy lại quay đi luôn thế kia, nó càng cố gào thì anh ấy lại càng đi nhanh, sao thế, mình sắp chìm rồi, sao anh ấy lại vô tình với nó như thế, nhìn nó sắp rơi xuống đáy, thì Tuấn nhếch mép lên giọng khinh khỉnh bảo nó:

– Cho cô chết, mà cô có biết là trên đời này người mà tôi ghét nhất là ai không nhỉ, là cô đấy, nên cứ chết đi nhé, đừng có mà quay về…!

Lúc đó trong ánh mắt của anh nhìn nó đầy hận thù và khinh miệt, nó tự hỏi là nó đã làm gì đến nỗi anh ấy muốn nó chết đến vậy, nó càng cố vùng vẫy thì lại càng lún sâu hơn, Tuấn thì nhìn nó chìm mà thích thú, nó nghĩ mình xắp chết đến nơi, mắt nó nhắm lại, tay nó buông ra thôi không cào cấu nữa, nó đang đợi cái chết, thì có tiếng chuông điện thoại làm cho nó tỉnh giấc.
Giấc mơ làm cho Hồng ướt hết cả áo, lấy tay quẹt mồ hôi, nó thấy nhức hết cả mình mẩy, mà người nó sao lại nóng thế này, đúng rồi mình bị ngất ở nhà vệ sinh, thế anh Tuấn đâu, nhìn xung quanh căn phòng, nó định hướng xem nó đang ở chỗ nào, đây chắc là bệnh viện rồi, cái mùi thuốc nồng nặc như thế này, và cái tay của nó chắc là vừa mới được tiếp nước xong, cảm mà cần có nước để hạ xốt chứ, nhưng mà đau quá, không hiểu ai mang mình vào đây nhỉ, hay là anh Tuấn, có lẽ đúng là anh ấy thật, nếu mà không phải thì anh ấy lại đang chờ mình ở nhà hàng đó, chết rồi mình phải gọi điện hỏi thăm mới được.

Nó chỉ nghĩ được đến đấy thì cái điện thoại của nó tiếp tục kêu lên, nó vội vớ lấy, nhìn lên màn hình xem ai đang gọi cho mình, thì ra là con chết tiệt Loan, con kia mày bỏ tao từ hôm qua tới giờ, vì mày mà tao bị xốt, vì mày mà tao phải thức cả đêm, con kia tao sẽ cho mày biết, nguyền rủa chán xong, nó cũng không vội bắt máy, mà nó cứ để cho con Loan phải chờ, cảm thấy thích thú vì chuyện này, nó cũng bớt được cục tức trong lòng, hình như con Loan hết chịu đựng được nữa rồi thì phải, nên nó cũng cúp máy, Hồng nghĩ như thế là bỏ cuộc à, cho mày chết ai bảo mày dám lừa tao, mày hành tao đến là khổ, con Loan chắc thấy gọi không được nên nó nhắn tin cho Hồng.

– “Con kia mày chết ở đâu hả, mày có biết là chị của mày đang chờ mày đi đón không hả…?”

Chắc là nó nghĩ làm như thế không có hiệu nghiệm nên nó chuyển tông

– “Mau lên nhé, hu hu hu, mày biết là một cô gái giờ này một mình ngoài đường thì như thế nào không, tao mà có mệnh hệ gì, thì tao sẽ không bao giờ tha thứ cho mày…”

Đọc xong tin nhắn của nó, Hồng chẳng hiểu gì cả, nó bảo chờ mình đón là sao, không lẽ nó bị lạc đường và không đi xe, đến là mệt với con này, mình thì đang bị ốm, nó không hỏi han thì thôi, bây giờ nó lại lôi chuyện của nó ra làm phiền mình nữa, đúng là không hiểu nó có lương tâm không, thôi thì gọi cho nó vậy.

Vừa mới bấm số của nó xong, còn chưa kịp áp vào tai thì giọng của con Loan nó vang lên.

– Con kia mày có biết là tao đang cáu lắm không hả, mày làm cái gì mà lâu thế, tao sắp chết đến nơi rồi…! Loan hét.

Hồng lắc đầu ngán ngẩm nó là như vậy mà, chuyện bé xé ra to, bây giờ nó gặp chuyện nhỏ như thế này, mà nó đã la làng cả lên như thế, không biết mai sau gặp chuyện lớn hơn thì nó sẽ như thế nào.

– Dạ, con biết mẹ mệt, mẹ chán, nhưng mà con đang ốm đây, sao mẹ đi đâu biệt từ hôm qua tới giờ, mẹ có biết là con phải thức khuya để làm hết đống thư từ một mình không hả, con lại phải dầm mưa đi phát hết nó nữa chứ, hậu quả là hôm nay con phải nằm viện vì xốt, mẹ có gì cần ở con…? Hồng mai mỉa.

Nghe con Hồng nó sạc một hồi, lúc đầu thì Loan thấy tức lắm, nhưng nghe nó nhắc tới cái vụ mà nó lỡ hứa với bọn trẻ là sẽ viết thư và mua quà cho chúng nhân ngày trung thu, mà nó lại quên mất tiêu, con Hồng nó trách mình là đúng, vì mình mà nó lại bị nằm viện nữa chứ, sao mà mình và nó giống nhau thế nhỉ, đúng là xui xẻo, có lẽ vì thế nên mình với nó mới chơi với nhau thân như vậy, thật là cùng hội cùng thuyền.

– Mày có sao không…? Loan lo lắng hỏi.

Hồng cảm thấy ấm lòng, ít ra thì cũng phải thương bạn như thế chứ, nhưng mình không thể nào tha thứ cho nó được, vì nó mà mình bị như thế này.
Tao có bị sao không thì liên quan gì tới mày, sao còn không chửu tiếp đi, mày bảo sẽ giết tao hay oán tao nữa mà…! Hồng được nước nên lên giọng.

– Thôi mà cho tao xin lỗi, hôm qua tao phải đưa anh Đăng đi chơi, nên tao quên khuấy mất…!Loan nói với cái giọng biết lỗi.

– Vui quá nhỉ, có bạn trai là quên bạn thân, mà mày có đi với anh ta thì có cần quá lên như thế không, sao cả đêm mà cũng không về…?Hồng vừa mai mỉa vừa chửu Loan luôn.

– Dạ, tại con cũng bị ngất như mẹ, vì hôm qua con đi vào ngôi nhà ma, hậu quả là cả đêm hôm qua con ngủ trong bệnh viện…! Loan cũng không kém.

Không biết là nó đang nghĩ cái gì mà giọng nó lại thở dài, có lẽ nó đang nhớ tới cái đoạn nó và Đăng ngủ cùng nhau trên giường.

Chỉ trong vòng có hai ngày mà cả con Loan và con Hồng đều trải qua những chuyện điên rồ, chúng nó không hiểu tại sao lại như thế, tại sao chứ, chúng nó muốn vô tư như trước kia, nhưng xem ra không được nữa rồi, từ khi mấy thằng kia xuất hiện cuộc sống của hai đứa đảo lộn lên hết cả, bây giờ thì bọn nó ngay cả bám theo nhau suốt ngày sợ là cũng không có.

Hồng nghe con Loan nói, nó thay vì quan tâm hỏi xem con Loan có sao không thì nó lại phá ra cười như điên

– Ha ha ha…!

Cười chán xong, nó quay ra nguyền rủa con Loan.

– Cho mày chết con kia, ai bảo mày ngu, đã sợ ma như thế mà còn dũng cảm vào xem, chắc là mày muốn anh Đăng được làm anh hùng cứu mỹ nhân chứ gì, thôi đi cô nương có thích người ta thì cũng nên làm cách khác, thiếu gì cách để cho anh ta phải chú ý tới, sao mày dám đem tính mạng của mình ra đùa hả…?

Con Loan tức nổ ruột, nếu nó không vì mình mà bị ốm và nó ở ngay trước mặt mình xem, mình sẽ cho con nhỏ này chết, ít ra thì cũng cho nó câm luôn hai ngày, đồ độc ác, mình bị như vậy, đã không an ủi thì thôi, thế mà nó lại còn xài xể mình nữa chứ, anh hùng cứu mỹ nhân cái quái gì, đang rầu cả ruột đây, thế mà nó còn cười được, mà ai bảo mình thích tên Đăng chứ.

– Con kia, mày có câm không hả, tao mà ở đó là mày chết, mày mà còn cười hay nói móc tao như thế nữa thì đừng có mà nhìn mặt tao…!Loan tức quá nên chửu luôn.

Con Loan dọa làm cho Hồng hơi sợ, nó mà không nhìn mặt mình nữa thì buồn lắm, mình và nó đã chơi với nhau từ nhỏ, bây giờ vì chuyện không đâu thế này mà cãi nhau thì cũng hơi kỳ, trong đầu Hồng nghĩ thế nhưng mà nó không dừng cười lại được, nó cố e hèm một tiếng, tay nó bịt miệng mình lại, nó sợ con Loan biết nó vẫn đang cười thì tiêu.

– Tao xin lỗi, nhưng mày cũng có sao đâu, đúng không chẳng phải là mày đang quát tao như điên lên đây còn gì…? Hồng phân giải.

– Dạ, bây giờ thì con không sao, nhưng nếu không ai đón con thì con chết…!Loan dài giọng.

– Này, con kia, mày có biết là mới sáng sớm tao đã gọi điện đến nhà mày, nhưng mẹ mày bảo là mày vẫn chưa về, mày ham vui thì mày chịu, bây giờ tao đang ốm đến nỗi phải nằm viện không lẽ mày bảo tao đi, nếu thế thì mày ác quá đấy…! Hồng uất quá nên bảo vậy.

– Vậy tao phải làm gì bây giờ…?

– Anh Đăng đâu, không phải là hai người đi cùng nhau hay sao…? Hồng hỏi.

– À…Anh ấy về trước rồi, bây giờ thì tao cũng không biết là anh ấy đi đâu nữa…?

– Nghe mày nói một hồi tao chẳng hiểu gì cả, hai người chia tay nhau lúc nào, và bây giờ mày đang ở đâu…?

– Tao chia tay anh ấy từ sáng, bây giờ thì tao đang ở…?

Con Loan quay ra xem nó đang ở đoạn đường nào rồi đọc cho con Hồng nó nghe.

Hồng nghe xong, không hiểu tại sao nó lại lần mò về khu giành cho mấy nhà thượng lưu ấy làm gì.

– Mày làm gì mà đến đấy hả, và tại sao anh Đăng lại không cùng đến…?Hồng quát hỏi vì nó đang bực.

Con Loan ngập ngừng nó không biết là có nên kể cho con Hồng nghe chuyện của mình không, cuối cùng nó bảo:

– Tao bị bắt cóc về đây…!

Loan vừa dứt lời, thì Hồng hét lên.

– Cái gì…!

– Mày không đùa tao đấy chứ, mày vẫn còn gọi điện thoại thế kia đâu có giống người bị bắt cóc, đừng có đùa với tim của tao, mày không biết là tao đang ốm hả…?

Hồng tức mình xạc cho con Loan một hồi vì nó nghĩ là Loan đang trêu nó.

Thấy nói như thế mà con Hồng nó không tin, con Loan tức quá hét lên trong máy.

– Con kia ai dảnh mà đùa với mày hả, chẳng qua là tao vừa mới chốn thoát ra đây nên mới lạc đường như thế này…!

Con Hồng nghe con Loan nói vậy, nó nghĩ chắc là nó không đùa mình rồi, thế là nó tốc cái chăn lên, mặc dù người nó vẫn còn váng vất, nhưng nó mặc kệ, nó hét bảo con Loan:

– Chờ đấy, tao tới ngay…!

– Nhưng mày đang ốm mà, để tao…!

Con Loan còn chưa kịp nói hết câu thì con Hồng đã cúp máy rồi, nó đang lo cho tính mạng của bạn nó nên nó không còn tâm trí đâu để mà nghe tiếp nữa.
Tâm trạng Hồng lúc này dối bời, nó vội phóng nhanh ra khỏi bệnh viện, mấy ý tá nhìn thấy nó như vậy, họ cố gọi nó lại nhưng mà nó đã chạy xa rồi.

Nó chỉ mong lúc này có thể bắt được một chiếc xe, xe gì cũng được miễn là nó có thể tới chỗ của bạn nó nhanh, may quá có một chiếc tắc xi kia rồi, Hồng lấy tay vẫy vẫy, bác tài xế hình như cũng bắt được tín hiệu của nó thì phải, ông cho xe chạy chậm lại, đậu xát vỉa hè gần chỗ của Hồng.

Nó vội mở cửa và chèo ngay vào, ông ta còn chưa kịp hỏi nó đi đâu thì nó đã đọc điện chỉ cho ông tài xế và nó bảo:

– Bác ơi làm ơn lái xe nhanh dùm con cái, con có chuyện gấp lắm…!

– Được, rồi cô cứ yên tâm, bác đang lái hết tốc độ đây, mà cháu có chuyện gì mà gấp thế…?

– Dạ, tại bạn của cháu…!

Nó còn chưa nói hết câu thì điện thoại của nó đổ chuông, nó đặt lên tai nghe, run run nó nghĩ hay là tên bắt cóc kia đã tóm được con Loan rồi nên gọi điện tống tiền.

– A lô, ai đấy…? Nó run run hỏi.

– Là mẹ đây…!

Hồng thở phào.

– Có gì không mẹ…?

– Con đi đâu thế hả, sao cô y tá mà mẹ nhờ trông con nói là con bỏ đi mất tiêu rồi, mày có biết làm như thế tao lo lắng lắm không hả…? Bà Hoa quát.

Nó phải bỏ cái điện thoại ra khỏi tai, vì mẹ nó quát lên ghê quá, mà đầu nó lúc này lại đang đau khinh khủng, mẹ nó đúng là không biết thương con gì hết.

– Dạ, con chỉ có chút chuyện thôi, nên ít phút nữa con về…! Hồng trấn an.

– Đang ốm mà mày đi đâu thế hả, mày làm thế là đang tự giết mình đấy…! Bà Hoa lại quát.

Quát chán bà quay ra khóc lóc bà bảo nó:

– Con ơi là con, mẹ khó khăn lắm mới sinh ra được mày là gái, mày mà có mệnh hệ gì thì tao chết…!

Con Hồng nẫu cả ruột nghe mẹ than, trời ạ có ai hiểu cho nó không, nó còn không biết bạn nó như thế nào, thì bây giờ mẹ nó lại la nó và khóc than cho nó như nó đã chết thật thế này, đúng là bực cả mình.

Ông Hùng thì bĩnh tĩnh hơn, ông lấy cái điện thoại từ tay vợ, ông nói trong máy:

– Con làm như thế là không được, mặc dù bố biết là con nghịch ngợm nhưng lúc con còn khỏe mạnh thì bố không nói nay đau ốm như thế này mà mày vẫn còn tưởng như trước thì đúng là bố cũng chịu…!

Nó còn chưa kịp đáp như thế nào thì bác tài bảo nó:

– Đến rồi cháu ơi…!

– Cám ơn bác…!

Bác lái xe tắc xi còn chưa kịp bảo nó bao nhiêu tiền thì nó đã đưa cho ông một tờ rồi, ông giở ra xem thì thừa nhiều quá, đang định gọi nó lại để trả thì nó đã chạy xa rồi.

Tay vẫn cầm cái điện thoại có tiếng của ông Hùng trong máy.

– Hồng, con đi đâu mà bắt tắc xi thế hả…?

Mắt nó nhìn ra xung quanh, nó đang tìm xem con Loan ở chỗ nào, nó nói vào máy.

– Bố ạ tí nữa con gọi lại nhé, con có việc cần làm…!
Ông Hùng chưa kịp lên tiếng thì nó đã cúp máy ngay, cả hai ông bà nhìn nhau không hiểu, con Hồng nó đang làm cái gì thế nhỉ, tại sao nó đang ốm không nằm viện mà lại bắt tắc xi đi đâu, hai ông bà nghĩ đúng là điên lên vì nó, không biết nó có nghĩ đến sự lo lắng của ông bà hay không, con nhỏ này không quan tâm tới mình thì phải quan tâm tới người khác chứ.

Hồng biết làm như vậy thế nào bố mẹ cũng sẽ lo lắng và tức mình, nhưng bây giờ tìm được con Loan mới quan trọng, con kia nó đâu rồi nhỉ, hay là…

Đầu nó đau quá, nó choáng váng bước đi, nó vừa đi vừa nghỉ, tiếng còi xe, rồi mùi xăng, bụi đầy không khí làm cho nó khó thở, phải cố lên, bạn mày đang chờ mày, nó tự bảo mình như vậy rồi lại đi tiếp, nhưng hình như nó sắp không chịu được nữa rồi, mà nó cũng to gan thật có một thân một mình, sức khỏe thì lại yếu như thế này, thì làm ăn được gì.

Điện thoại của nó lại đổ chuông, nó mở lên xem thì may quá là số của con Loan, vậy là nó không sao.

– Mày đến chưa…? Loan hỏi.

– Tao đến rồi…! Nó thì thào bảo vì nó mệt quá.

– Mày ở chỗ nào…?

– Tao cũng ở đây thôi, ở ngã tư đèn đỏ thứ nhất ấy, mày bảo là mày đang ở đây, sao tao không thấy, hay là…!

– A…Tao nhìn thấy mày rồi…! Con Loan hét lên.

Hồng quay lại thì thấy con Loan nó cũng đang đi về phía mình, tay cầm cái điện thoại, miệng nó cười toe toét, nhìn nó thì đâu giống người mới bị bắt cóc, hay là nó nhìn thấy mình cảm động quá nên nó mới thế.

Không để cho con Hồng phải nghĩ nhiều, con Loan nó bảo:

– Con kia, ai bảo mày tới hả…? Loan quát.

Hồng nghe nó mà phát bực, mình lo cho nó đến nỗi quần áo bệnh viện chưa kịp thay, và mình lại đang đau ốm thế này mà nó dám quát mình là sao…

– Mày đang ốm thì ở bệnh viện đi, tới đây làm gì, mà tao gọi cho mày suốt mà mày không bắt máy hả…?Nó lại quát tiếp.

– Mẹ tao gọi điện đến nên tao không nhận được cuộc gọi của mày, mà mày xài xể tao đủ rồi, mày không bị sao chứ, tên bắt cóc ấy là ai, hắn ta có làm gì mày không, mà tại sao mày chốn thoát…?

Hàng loạt câu hỏi của con Hồng đưa ra cho con Loan, nó không biết là chả lời câu hỏi nào của con Hồng trước.
– Hắn ta không làm gì tao cả nhưng…!Loan ngập ngừng.

Hồng lo lắng nên sốt ruột hỏi:

– Nhưng sao…?

– Tao phải trả cho hắn 100 triệu và từ nay tao phải làm ô sin cho hắn…!

Hồng không hiểu ra làm sao cả nếu như tên bắt cóc này bắt con Loan nó chả 100 triệu thì thôi đi, nhưng mà có quá nhiều như thế không, còn cái vụ làm ô sin thì sao, không lẽ đây không phải là vụ bắt cóc bình thường.

– Mày nói gì tao không hiểu, hắn chắc là côn đồ lắm nên bắt mày chả nhiều tiền để tiêu phá chứ gì, vì nhà mày giàu mà, nhưng cái vụ hắn bắt mày làm ô sin là sao…? Con Hồng không hiểu nên hỏi lại.

– Hắn thì cần quái gì số tiền ấy của tao, nhà tao và nhà mày gộp lại cũng không bằng một góc của nhà hắn, chẳng qua…!

Hồng nghe con Loan nói mà cứ lấp lửng làm nó phát bực, người nó lại bắt đầu xốt lên rồi.

Không để cho con Hồng thắc mắc con Loan nói luôn.

– Chẳng qua là tao lỡ va vào hắn, có đánh và quát hắn vài câu nên hắn chả thù tao như vậy…!

Hồng nghĩ vậy ra cô nàng này được anh chàng đó chú ý chứ gì, thú vị đấy, xem ra mình đã lo hão rồi, con chết tiệt nó làm mình mất không biết bao nhiêu sợi dây thần kinh vì lo cho nó, mình đúng là ngu, ôi cái đầu của con.

Thấy con Hồng tự nhiên nhăn mặt lại, nó lảo đảo, Loan hoảng quá vội chạy lại đỡ hỏi:

– Mày không sao chứ…?

– Tao…tao chỉ hơi choáng thôi…! Hồng thì thào bảo.

Con Loan nó rơm rớm nước mắt, nó nhìn con Hồng đầy thương xót, cũng tại nó cả, nếu mà nó nói rõ ràng hơn thì con Hồng đâu ra nông nỗi này.

Nó chạy ra định gọi một chiếc tắc xi hay cái gì đó thì chiếc xe hơi màu đen tự nhiên dừng lại gần chỗ hai đứa, bước xuống là tên Trường mà nó ghét nhất chưa hết còn có mấy người mặc vét đen nữa chứ, nó định chạy chốn nhưng còn bạn nó thì sao, nó đã vì mình mà như thế này, thế là nó chạy ngay lại, nó nắm tay tên kia và bảo:

– Anh…anh có thể giúp tôi đưa con bạn tôi vào bệnh viện không…? Loan sợ quá nên lắp bắp hỏi.

Trường nghe Loan bảo mình như vậy, anh định hành cô cho bõ ghét nhưng thấy nét mặt lo lắng của Loan, hình như con nhỏ đang khóc thì phải, anh bước lại xem cô gái kia thế nào.

Trường cùng ông quản gia ăn cơm xong, anh lên thăm Loan, xem nó đã dậy chưa thì thấy nó chốn thoát mất tiêu rồi, anh vừa bực vừa cảm thấy thú vị khi nhìn màn hình camera ngoài cổng, anh thấy những hành động của nó là anh lại ôm bụng lên cười rũ rượi, ông Tài cũng phải lắc đầu chịu thua nó, nhưng thấy Trường vui thì ông lại hài lòng, xem ra cô bé này sẽ không được yên đâu.

Trường gọi điện thoại mấy lần cho Loan mà nó không chịu nghe, bực mình anh bảo ông Tài:

– Xem ra cô ta cũng gan thật không chịu nghe máy gì hết, ông cho đánh xe theo cháu đi tìm cô ta, chắc là cô ta không đi được xa đâu, vì đây là lần đầu cô ta tới đây mà…!

– Nhưng biết đâu cô ta đã đón được xe về nhà thì sao…? Ông Tài nghi ngờ hỏi lại.

Trường cũng hơi chần chừ khi nghe ông Tài nói nhưng anh quả quyết:

– Mình cứ đi thử xem, nếu không thấy thì thôi, cháu cũng muốn tiện thể đi xem hòa nhạc luôn, còn chuyện của cô ta thì mai tính, mình đã có đầy đủ thông tin về cô ta rồi mà còn lo gì nữa…!

Ông Tài nghe Trường giảng giải một hồi cũng có lý nên bảo:

– Cậu nói cũng phải, thôi mình đi…!

Ông sai anh tài xế trong nhà chuẩn bị xe, đi hết được bốn ngã tư mà vẫn không thấy Loan đâu, Trường đang định bỏ cuộc thì…

– Cậu chủ, hình như là cô Loan thì phải, mà cô ấy đang ôm ai thế kia…! Tiếng anh lái xe.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Không dám nữa
Họ đã đúng
Không có tội gì cả
Đi đâu đây ?
Ngày Xưa Có Một Ông Vua