<?php the_title(); ?>

Người Vợ Bất Đắc Dĩ

09.07.2014
Admin

Nhưng anh đâu có biết là cả người nó đã bị bầm dập rồi, nó ngồi trên xe của anh mấy tiếng nó nghĩ vận động viên đấm bốc chắc cũng thâm tím cả người huống gì một con bé mảnh mai như nó.

– Hu hu hu…! Nó khóc to lên.

– Sao thế…! Anh sợ quá hỏi.

– Anh…anh…!

Nó nấc lên, không nói được câu nào nữa, cả người nó đang đau, anh thấy vậy thì xoay người nó ra hỏi:

– Em bị sao vậy…?

Trong lúc lo sợ cho nó tiếng “em” ngọt ngào mà anh phát ra, anh cũng không để ý đến nó nữa, anh chỉ quan tâm xem con nhỏ này bị làm sao thôi, còn nó thì đang đau và đang khóc đâu có biết gì.
– Tôi…tôi…! Nó lắp bắp.

– Tôi…tôi cái gì, bị sao thì nói anh còn biết đường mà lo chứ…! Anh gắt.

– Hức…hức…! Nó lại khóc.

– Em có nín đi không hả…? Anh quát.

Nó nghĩ anh đã không an ủi người ta thì thôi lại còn quát lên như thế, nó tức quá lại càng khóc to hơn.

– Hu hu hu…!

Thấy nói như thế mà nó vẫn không nín, hết cả kiên nhẫn anh bảo:

– Nếu thế thì anh có cách này rất hay…!

Hồng chưa kịp hiểu gì thì anh ta lôi nó lại, hai tay anh ta siết chặt lấy nó, môi anh ta đặt lên môi nó, đúng là nó không kêu được câu nào thật, nó cảm nhận được làn môi mình bị hút chặt lại, nó sợ quá không dám thở, mắt nó tròn xoe nhìn anh ta nhưng nó nhắm ngay lại, tim nó đang nhảy nhót trong lồng ngực và người nó thì đang đóng băng, ngay cả giãy giụa nó cũng không biết.

Tuấn chỉ muốn làm cho nó nín khóc thôi, nhưng mà sau khi hôn nó anh lại tham lam muốn hôn nó lâu hơn, nên vừa buông nó ra, anh nhìn nó cười bảo:

– Xem ra em vẫn chưa tỉnh nhỉ để anh dỗ cho em tiếp vậy…!

Nó còn chưa hoàn hồn vì nó đã hôn ai đâu nó cũng như con Loan hai đứa tính tình thì trẻ con, đâu đã hiểu chuyện trai gái.

Tuấn lại kéo Hồng về phía mình, lần này thì con nhỏ đã tỉnh lại, nó cố đẩy anh ra nhưng anh đã ôm gọn nó vào lòng, anh thì thầm vào tai nó anh bảo:

– Xem ra đây là nụ hôn đầu của em nhỉ, vậy mà tôi cứ tưởng em phải đi xa hơn thế nữa chứ…?

Đầu tiên nó muốn cho cái tên kia một trận vì đã cướp mất của nó nụ hôn đầu, đúng nó làm gì có bạn trai mà có kinh nghiệm chứ, nhưng anh ta dám khinh thường nó nên nó vênh lên bảo:

– Ai bảo anh thế hả tôi…!

– Ưm…!

Anh ta lại hôn nó lần này thì cuồng nhiệt hơn nó cảm nhận được hơi nóng đang bốc lên trong đầu, lưỡi của anh ta lùa vào răng của nó, và nó nghe được tiếng đập trong trái tim của anh ta, nó hoảng quá cố giãy giụa nó mong thoát ra khỏi vòng tay của anh, nhưng mà anh lại càng ôm nó chặt hơn, bí thế nó chẳng biết làm gì cả nó lấy tay bấm cho anh một phát vào lưng, đau quá anh phải buông nó ra.
Lấy tay xoa xoa cái lưng, anh cười bảo nó:

– Bây giờ thì em tỉnh rồi nhỉ…?

– Tên chết tiệt kia, anh vừa làm cái gì thế hả…? Nó quát.

Anh nháy mắt trêu nó hỏi:

– Anh đã làm gì em nào…?Anh ngọt ngào hỏi.

– Anh…anh…! Nó bí quá chẳng biết chả lời thế nào.

Cuộc gọi điện thoại sáng nay làm cho anh tưởng con Hồng là một người đàn bà hư hỏng, nhưng sau khi anh hôn nó thì anh chẳng hiểu ra làm sao cả, lần đâu anh hôn nó thì nó lại đơ ra như thế chứng tỏ nó chưa hôn ai bao giờ, nên anh mới hôn nó thêm lần hai, mà đúng là nó không biết gì thật vậy chuyện sáng nay là sao anh phải hỏi nó mới được.

Trừng mắt nhìn nó anh hỏi:

– Tôi đã cho cô số điện thoại đúng không, tôi cũng đã dặn là khi nào tôi gọi thì cô phải nghe và đừng có dại mà lờ nó đi, vậy tại sao sáng nay tôi mới gọi cho cô mà cô không bắt máy hả…? Anh quát.

Thấy anh ta tự nhiên lại hét mình, con Hồng muốn cãi lại lắm nhưng ánh mắt của anh làm cho nó sợ nên nó bảo:

– Anh gọi cho tôi lúc nào…? Nó ỉu xìu hỏi.

– Cô còn nói nữa hả, lúc 6.30 phút sáng…!

Hồng nghĩ cái tên này đúng là kỹ tính, giờ mà hắn cũng phải nhớ như in, hừ, đồ ông già khó ưa…!

– Cô lẩm bẩm cái gì đấy hả, còn không mau chả lời…!

– Dạ, lúc ấy tôi đang tắm…!

Nghe đến đây anh lại sôi máu lên, anh hỏi:

– Vậy ai là người nghe điện thoại…!

Con Hồng nó quá ngây thơ, nó không biết là Tuấn đang gồng mình lên vì tức, anh nghĩ nếu đó là người yêu của cô ta thì anh sẽ giết chết mất…

– Anh Khoa…!

– Anh ta là gì của cô…? Anh nói mà người anh run run.

Con Hồng nghe anh hỏi một hồi, đầu tiên thì nó còn chịu được nhưng sau thấy anh làm quá lên nên nó hét:

– Anh ấy là ai thì liên quan gì tới anh, sao mà anh hỏi người ta lắm thế…!

Anh nắm tay nó thật chặt, làm cho nó nhăn mặt lại vì đau, chưa hết anh còn ôm luôn cả nó, mặt anh dí sát mặt nó, anh bảo:

– Cô có nói hay không hả, hay là cô muốn tôi làm gì cô…! Anh dọa.

– Anh…anh…! Nó sợ quá nên lắp bắp.

– Còn không mau nói…! Anh quát.

– Dạ, anh…anh ấy là anh trai của em…! Hức hức.

Nó bị anh dọa cho sợ quá, mà người nó lại đang đau, nên nó tủi thân
Anh thấy nó chả lời như vậy thì hài lòng, nhưng mà thấy nó lại khóc anh quay sang bảo:

– Em lại muốn hôn nữa chứ gì…?

Nghe anh nói nó sợ quá, nó nín luôn nhưng mà tiếng hức hức thì chưa dứt, anh bực mình lôi ngay nó lại, lần này thì không phải là anh hôn môi mà là hôn lên trán nó, anh ôm nó vào lòng và vỗ về, anh bảo:

– Cho anh xin lỗi, nhưng mà cũng tại em ương bướng chứ, ai bảo em không nghe lời anh…!

Nó kinh ngạc sao anh ta lại dịu dàng với nó thế nhỉ, mà anh ta gọi nó là em từ bao giờ sao nó không để ý thấy.
Lẽ ra cái cảnh lãng mạng này sẽ kéo dài nếu không có tiếng chuông điện thoại của con Hồng, anh vội buông nó ra và bảo:

– Điện thoại của cô kìa…! Giọng anh tiếc nuối.

Hồng đỏ mặt, cả người nó như mộng du, tay nó run run mở máy ra nghe.

– A lô, ai đấy ạ…?

– Anh, Quân đây…!

Cái loa to quá nên Tuấn đã biết người gọi là ai, anh nhìn Hồng mà như xắp nuốt chửng nó đến nơi, nó sợ quá nên run run hỏi:

– Có chuyện gì không anh…?

– À, anh chỉ hỏi là em có rảnh không thôi…?

Hồng thấy Tuấn không nhìn mình nữa nhưng cái tay của anh thì lại đang bóp chặt cái vô lăng, Hồng nghĩ nếu nó mà làm bằng gạch thì cũng đã vỡ vụn rồi.

– Tôi bận rồi, tôi cúp máy đây…!

– Chờ đã…!

Hồng còn chưa kịp làm gì thì đã thấy điện thoại của mình bị cướp mất, rồi một tiếp cạch khô khan, cái nắp đã được đậy lại, anh quay sang hỏi:

– Hắn là gì của cô…?

Con Hồng đã sợ chết khiếp rồi, nó không còn đủ sức để mà chả lời cho Tuấn nữa.

Anh thấy nó im lặng thì anh cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt, anh nghĩ xem ra cái tên Quân này thật sự là bạn trai của con nhỏ này rồi, anh nhếch mép lên, nhưng mặt anh thì lại tái, anh xoay con Hồng nhìn thẳng vào mặt mình và bảo:

– Cô điếc hả, tôi hỏi, anh ta là gì của cô…! Anh quát.

– Anh ta…anh ta là…!

Nó đã sợ quá rồi nên giọng nói của nó cũng không được chôi chảy nữa, nó nghĩ hôm nay xố nó đúng là đen đủi mà, đã bị bầm dập vì đi xe rồi, bây giờ anh ta lại dọa nó như thế này nữa, mắt nó lại ươn ướt, chắc là nó sắp khóc đến nơi.

Còn anh thì đâu đế ý đến điều đó nữa, anh cầm vào hai cánh tay của nó bóp mạnh, mặc cho con Hồng cố dãy dụa, anh lôi nó thật mạnh về phía mình, con Hồng chúi nhủi vào lòng anh, anh bây giờ đang giằng xé giữa yêu và hận, anh không thể nào hiểu nổi mình vào lúc này nữa, anh cứ để mặc cho tình cảm của anh nó điều khiển còn lý trí thì quên đi, anh nghĩ lúc này mình phải sống cho nó thật là mình, một tay ôm chặt lấy nó, anh ghì nó vào cái ghế còn tay kia anh nâng cằm nó lên, ánh mắt anh nhìn nó vừa buồn, lại vừa hận, anh nói:

– Xem ra tôi đúng là một thằng ngu khi nghĩ cô cũng có để ý đến tôi, nhưng mà thôi xem ra thì tôi đã nhầm, xin lỗi, tôi sẽ đưa cô về…!

Nói xong câu đó, anh cho nổ máy quay đầu xe lại, anh bây giờ không còn quan tâm đến cái gì nữa, anh chỉ muốn đi đến quán bar nào đó để uống rượu giải sầu thôi, anh quên luôn là thằng bạn Đăng của anh đang chờ ở nhà hàng nào đó.

Anh tự hỏi tại sao cuộc đời anh lại có hai người đàn bà như thế này chứ, một người thì phản bội anh, còn cô gái này anh cũng không biết chắc là anh có thích cô ta thật không, nhưng trong lòng anh sao lại tê tái như thế này khi biết cô ta đã có người yêu, sờ lên môi mình, hai nụ hôn vẫn còn đó, nó ngọt ngào quá, anh thở dài, mình là người đầu tiên được hôn cô ta, nhưng mà mình lại không phải là người có thể sở hữu nó, chỉ có thằng bạn trai kia của cô ta mới có cái may mắn ấy, nghĩ đến đó thôi là mắt anh lại long lên sòng sọc, tay anh siết chặt cái vô lăng, anh lái xe như một thằng điên.

Còn con Hồng nó chẳng hiểu ra làm sao cả, tại sao anh ta lại có hành động như thế, ở bên anh ta vừa làm cho nó sợ, vừa làm cho nó cảm thấy hồi hộp như vậy là sao, mà anh ta hỏi Quân có quan hệ như thế nào với mình làm gì, cái đó thì liên quan gì tới anh ta chứ, đúng là mình không thể nào hiểu nổi, sao lúc nãy anh ta dịu dàng với mình thế mà bây giờ lại có thái độ hằn học với mình là sao, anh ta có biết lái xe như thế này thì sẽ gây ra tai nạn không nhỉ.

– Anh làm cái gì đấy, sao anh lại lái xe như thế hả, cho tôi xuống…! Nó quát.

-…!

Anh không thèm bảo nó như thế nào, nó tức quá, nó cầm luôn lấy tay lái của anh, hai người dằng co nhau, tí nữa là lao vào dệ cây bên đường, may mà ở đây là đất bằng nếu không thì hai anh chị này…

– Két…!

Chiếc xe phanh gấp làm cho nó xẹt lửa ra ở đường, vừa tức lại vừa sợ cả hai quay qua nhau.

– Anh…!

– Cô…!
– Cô có còn tỉnh táo không hả, tại sao lại giằng tay lái như thế…? Anh quát.

– Nếu tôi không làm thế thì anh có chịu dừng xe không hả…? Nó cũng quát lại.

– Cô…cô đúng là một con điên mà…! Bí quá anh rủa nó luôn.

– Anh bảo ai điên, anh điên thì có…? Nó cãi lại.

Anh tức giận quá, không nói không rằng gì, anh mở cửa xe, anh bước xuống đất, anh cần phải hít thở khí trời, hôm nay thế là đã quá đủ với anh, chỉ trong một khoảnh khắc thôi mà anh đã trải qua đủ hỷ, ái, nộ, con tim của anh nó lại đang sôi sục lên dòng máu đỏ hồng, anh cứ nghĩ là nó đã ngủ yên rồi chứ, anh không muốn mình như thế này chút nào, anh muốn mình là một thằng lạnh lùng như trước kia, tại sao cô ta lại bước vào làm khuấy động cuộc đời anh làm gì…, anh lắc đầu mắt nhìn mông lung ra xa, quang cảnh xung quanh anh đẹp thật nhưng anh chẳng còn tâm trạng nào mà ngắm nữa, lòng anh dối như tơ vò, anh hận mình là người đến sau, thôi thì cố mà quên đi, anh không phải là thằng mặt dày đến nỗi đi cướp người yêu của kẻ khác, nhưng con tim của anh nó lại đau, anh biết làm sao bây giờ…?

Thấy anh ta không còn muốn tranh cãi với mình nữa mà lại bước xuống đất, Hồng thấy lạ cũng bước theo sau, hình như anh ta đang buồn chuyện gì thì phải, mà cũng đúng ánh mắt của anh ta lúc nào cũng buồn, mình có cảm tưởng là anh ta đã đánh mất hồn của nó ở đâu đó rồi, chắc là anh ta đã gặp chuyện gì đau khổ trong quá khứ, tội nghiệp cho anh ta, nó cũng lắc đầu thở dài, vì dù sao nó cũng là kẻ biết thương đồng loại.

Nghe thấy tiếng thở dài của con Hồng, Tuấn quay sang nhìn nó, anh ngẩn ngơ ra mà ngắm, tóc nó bay bay theo chiều gió, mắt nó thì nhìn xa xăm, môi nó thì đang mỉm cười, chắc là cảnh đẹp đang hút hồn nó nên nó cũng không quan tâm chuyện xảy ra chung quanh nữa, anh cứ mải mê ngắm nó còn nó thì mải mê ngắm cảnh, hai người cứ đứng yên bên vệ đường mà nhìn như vậy.

Những người đi qua đường, họ tưởng hai người này bị làm sao, nhưng họ phải đi và tập chung vào nhìn đường để lái xe nên cũng không để ý đến hai người nhiều.

Nó quay sang nhìn anh cười thật đẹp,vì bây giờ tâm hồn nó đang vui, đứng trước thiên nhiên thế này, nó đã quên hết sạch chuyện lúc nãy, nó là đứa vô tâm mà, dễ giận rồi lại dễ tha thứ, nên nó muốn mở lòng nó ra với anh, nó nghĩ chắc là anh ta gặp phải chuyện gì rồi, mình là bạn thì cũng nên an ủi hay làm cho anh ta bớt buồn một chút cũng được.

– Cảnh đẹp quá phải không anh…? Nó vui vẻ hỏi.

Anh giật mình tỉnh lại, nhìn nó cười khoe hàm giăng trắng bóng, đôi môi hồng hé mở, anh lại nghĩ về nụ hôn lúc nãy, tim anh bắt đầu đập mạnh lên, anh cố kìm nén cảm xúc lại, anh lắc đầu mình không nên nghĩ nhiều quá, anh tự hỏi hôm nay mình sao thế nhỉ, tại sao mình lại nhìn con bé này với ánh mắt khác, mình không còn coi nó là trẻ con nữa mà là một người phụ nữ đúng nghĩa, nhưng xem ra đã muộn rồi thì phải lúc mình bắt đầu để ý đến nó thì nó đã thuộc về người khác rồi, ánh mắt anh đầy đau khổ, anh nghĩ mình luôn vô duyên trong tình yêu, cố lấy lại cái giọng bình thường anh bảo nó:

– Mình về…!

Tuấn cảm thấy tâm hồn anh đã vỡ nát rồi bây giờ lại vỡ nát thêm, sự hận thù của anh với Lan vẫn còn chưa phai được, mà có thể suốt đời anh cũng không thể nào quên, còn với Hồng thì tình cảm chỉ vừa mới chớm nở nó đã phải dập tắt, có lẽ chỉ mình anh đau, chứ cô ta đâu có hiểu anh nghĩ gì đâu mà lo lắng hay quan tâm, cô ta có người yêu bên cạnh rồi còn gì, anh ta trẻ hơn anh, mà nghe nói cũng giàu có lắm, còn anh thì…, anh lắc đầu, mà mình trở thành một thằng tự ti từ bao giờ thế nhỉ…?

Còn Hồng thì đang nghĩ đến chuyện khác, nó cảm thấy lòng nó ấm lại khi ở bên Tuấn, nhưng mà nỏ cảm nhận được ở anh có một sự u uất nào đó khó mà tan được, anh ta không phải là người dễ đoán, nhìn bề ngoài lạnh lùng, và luôn nói những câu thiếu tính cảm với nó, nhưng mà nó biết anh ta cũng là một con người yếu đuối, sao mình lại phải quan tâm đến cảm nghĩ của anh ta nhỉ, anh ta là ác quỷ mà, mặc dù lý trí của nó bảo nó như vậy nhưng trong lòng nó thì có một cái gì đó đang nhen nhóm lên, nó không hiểu là gì nhưng thấy anh ta buồn là nó cũng mất vui.

– Đến rồi…! Anh ta bảo nó.

Nó mở cửa xuống xe, cúi người nhìn qua cửa kính xe ô tô nó bảo:

– Em cám ơn anh nhé…! Nó mỉm cười.

Anh đơ ra khi nghe nó nói và nhìn nó cười, cô ta sao lại ác với con tim anh thế, lòng anh thì đang thì thầm anh xin em hãy để cho anh yên, anh không muốn là kẻ mơ mộng hay yêu đơn phương một mình, và đừng bao giờ ban phát nụ cười kia, hay giọng nói đó cho bất cứ ai khi họ thích em, nếu không họ sẽ đau tim mà chết mất, cái thằng cha kia đúng là có phước thật, anh nghĩ liệu mình có yêu nó tới mức đi cướp của thằng kia không…?

Anh không bảo nó thế nào và phóng xe đi luôn, nhưng mắt anh thì vẫn nhìn vào chiếc gương xe, anh vẫn thấy nó đứng đấy mà chưa chịu đi, anh tự hỏi là nó bị sao thế, sao còn không đi đi, anh muốn tránh mặt nó nhưng nhìn cái dáng nhỏ xinh của nó anh lại không kiềm lòng được, cho xe dừng bên vệ đường, anh bước lại về phía nó.

Còn nó đứng nhìn anh lái xe đi nó cảm thấy như mất một cái gì đấy, thấy cái bóng cô độc của anh đi trên vỉa hè về phía nó, nó tự hỏi là sao anh vẫn không đi…?

Tiến lại gần nó, anh và nó nhìn nhau không nói gì, cả hai đang cố tìm hiểu xem đối phương đang nghĩ gì trong đầu, chỉ trải qua thời gian ngắn ngủi bên nhau thôi mà cả hai đã nhìn nhau khác, nó không còn là nó trước đây và anh cũng vậy.

– Cô không về sao còn đứng đây…? Anh hỏi nó.

– Tôi đợi sửa xe xong thì về…!

– À…!

Anh xem đồng hồ cũng đã quá trưa rồi, mà mình và con nhỏ này vẫn chưa ăn gì cả, anh bảo nó:
– Tôi nghĩ cô cũng đã đói rồi, trong khi chờ ông kia sửa xe thì mình vào nhà hàng đó gọi cái gì để ăn, cô tính sao…?

Nó nhìn anh trầm ngâm, Hồng còn đang phân vân, là có nên nhận lời của anh hay không, tự nhiên nó cảm thấy ngài ngại.

Anh chờ nó mà cảm thấy bực cả mình, sao còn không mau chả lời nhanh lên, còn đứng đó làm gì, hay là nó thích cho thiên hạ ngắm, nhưng anh không bảo nó thế nào, thấy nó im lặng anh cũng yên lặng nhìn nó.

Có lẽ đã suy nghĩ kỹ, nên nó ngẩng mặt lên nhìn anh nó bảo:

– Mình vào thôi…!

– Ờ…!

Anh bước theo sau nó, còn nó thì lon ton đi trước anh, nhìn cái dáng thanh mảnh của nó, anh lại thở dài, anh nghĩ có thể từ bây giờ mình sẽ không còn cơ hội mà ôm nó nữa, nếu không có vụ sáng nay, anh sẽ không bao giờ trải qua được những cảm xúc vừa rồi, anh lại trở về giai đoạn đầu mới yêu.

Hai người chọn cho mình một bàn gần cuối của quán, anh kéo ghế ra ngồi, nó cũng vậy, một người phục vụ bưng cho họ hai tách trà, và một tờ Menu.

Hồng cầm lên xem, nó thấy món nào cũng đắt và có vẻ như là những món mà nó không thích ăn, vì nó vẫn thường kén ăn mà, mẹ nó bảo là nó khó chiều, thật ra nó chưa bao giờ chê mẹ nó nấu dở cả, nếu mà nó không thích thì nó ăn ít, ngon thì nó ăn nhiều, nó luôn luôn là thế, mẹ nó chỉ nhìn nó ăn là biết hôm nay mình nấu như thế nào, nhìn lên nhìn xuống mấy món được in trong cái Menu này, nó không biết chọn như thế nào.

Tuấn thấy nó như thế, anh hỏi:

– Cô thích ăn gì sao không chọn đi…?

– Dạ…!

Nó đưa Menu cho anh nó bảo:

– Anh chọn đi, xin lỗi nhưng mà bây giờ tôi không biết nên chọn món nào cả…!

Anh lắc đầu nhìn nó, đúng là bó tay với con nhỏ này, không lẽ ngay cả chọn món cho mình mà nó cũng không biết, đã vậy thì anh chọn cho nó. Nhìn qua một lượt anh chọn cho mình hai đĩa tôm biểm hấp, cá hấp và một đĩa hải sản bào ngư…

Nghe anh chọn toàn những món biển thì người nó đã dùng cả mình rồi, nó nghét nhất là mấy cái món này, nhưng mà nó lỡ nhờ anh chọn cho nó rồi, bây giờ thì nó chỉ còn biết im lặng, không lẽ lại vênh lên bảo anh chọn lại, thôi đành chịu vậy.

Anh nhấp từng ngụm trà một, mắt anh khẽ nhìn nó một cái rồi lại quay đi, hôm nay quán cũng hơi đông khách, họ đang ăn và nói chuyện với nhau, không khí giữa hai người trở nên đầy căng thẳng, họ không biết nói gì với nhau, con Hồng nó nghĩ nó chưa bao giờ rơi vào tình trạng này cả, nó không quen, nó và anh hễ gặp nhau là hay cãi nhau lắm mà sao lại im lặng đáng sợ như thế này nhỉ, mắt nó nhìn lên thì bắt gặp anh ta đang nhìn nó, nó đỏ bừng cả mặt và vội cúi ngay mặt xuống, tay nó thì nắm lấy góc của cái khăn trải bàn, nó đang bối rối, còn Tuấn thì lúng túng vì bị bắt quả tang, anh cũng vội ho nhẹ lên một tiếng để che bớt hành động nhìn lén vừa rồi.

– Anh…!

– Tôi…!

Cả hai người cùng đồng thanh nói một lúc, anh ta bảo nó:

– Cô có gì cần nói thì nói trước đi…!

– Tôi chỉ đang định hỏi anh là anh có chuyện gì vào sáng nay thôi, tại tôi thấy anh hơi buồn nên tò mò muốn biết…!

Nó còn chưa nói hết câu thì Tuấn đã gắt nó, mặt anh hầm hầm bảo nó:

– Cô có biết là mình lắm chuyện không hả, đi mà lo chuyện của cô đi đừng có chõ mũi vào chuyện của người khác…!

– Anh…! Nó tức quá hét lên.

Hồng tức lắm, nó không ngờ lòng tốt của mình lại bị anh ta chà đạp lên như vậy, đúng là làm ơn mắc oán mà, đã thế thì đừng hòng tôi bảo anh thế nào nữa.

Thấy nó xịu mặt xuống anh thấy mình cũng hơi quá, dù sao thì nó cũng chỉ là quan tâm đến anh thôi, lẽ ra anh nên vui mới phải nhưng tất cả cũng là tại nó nếu không phải nó thì anh đâu ra nông nỗi này, mặc xác nó vậy, anh nên tránh mặt nó càng nhanh càng tốt, nếu ở gần nó như thế này, anh không biết mình sẽ làm gì nó và trái tim mình sẽ đi đến đâu.

Thức ăn còn chưa bưng lên thì nó bảo anh:

– Xin lỗi anh tôi phải vào nhà vệ sinh một tí…!

– Ừ, cô đi đi…!

Nó xê cái ghế ra và nó đi thẳng, nó đến hỏi chị phục vụ xem nhà vệ sinh ở đâu.

– Chị ơi, làm ơn cho em biết nhà vệ sinh ở chỗ nào ạ…? Nó hỏi.

– Em đi thẳng, rẽ phải là tới…!

– Cám ơn chị…!

Nó bỏ mặc Tuấn ở đấy và quay ra đi luôn.
Còn anh ở lại, ngồi nhấm nháp ly trà, anh nghĩ bây giờ mà mình có chuyện gì đó để làm thì hay biết mấy, ít ra anh cũng có thể làm xao lãng tâm trí của mình, anh còn đang trầm tư suy nghĩ thì có tiếng chuông điện thoại.

Nhìn lên thì ra số của thằng Đăng, chết thật anh đã quên mất tiêu cuộc hẹn với nó rồi, thế này thì nó sẽ giết anh chết mất.

– A lô, Đăng hả…?

-…?

– Thôi cho tao xin lỗi mà tại có chuyện đột xuất xảy ra nên tao quên mất…!

-…?

– Này thằng kia mày có phải là bạn bè không hả, tao đã xin lỗi mày rồi, còn mày thì lại ích kỷ mà không tha lỗi cho bạn à, tao đâu có muốn tại chuyện này xảy ra ngoài mong muốn nên tao mới thế…!

– Thằng khốn kiếp kia, mày có biết là ông của mày chờ mày dài cả cổ không hả, đến là mệt với chú cháu nhà mày, con Loan thì nó bắt tao chờ cả tiếng nó mới cho người đến bảo là nó đã đi rồi, còn chờ thằng bạn thì nó cũng chơi luôn mình mấy tiếng, đúng là xui xẻo mới có thằng bạn như mày…! Nó chửu anh.

– Tao xin lỗi, nhưng mà mày đừng quá đáng nhé, được biết hai chú cháu nhà tao là may phước cho mày lắm rồi, mày còn không cảm ơn ông trời mà còn than cái gì nữa…! Anh tức quá nên cũng quát lên.

– Dạ, con cảm ơn ông trời lắm ạ…con nghĩ cái xố của con nó gặp phải vận hạn nên con mới được ông trời ưu ái như thế, nếu mà tốt hơn chắc là con sẽ chết…! Nó nói như người ta đang hát tuồng.
Nghe giọng điệu của thằng bạn, Tuấn bật cười, anh và nó lúc nào cũng thế hết đánh nhau rồi lại thôi, anh nghĩ mình thật may mới có được một thằng bạn thân như nó, mình cũng nên xin lỗi nó, khi mình về nhà vậy, dù sao thì mình cũng hơi quá đáng, bắt nó chờ dài cả cổ, mà chưa chắc nó đã chờ mình trong buồn chán, thằng này thì…

– Chào mày nhé, hẹn gặp ở nhà…!Anh bảo Đăng.

– Ừ, lúc về mày sẽ biết tay tao…! Đăng đe doa.

Anh cười rồi cúp máy.

Đúng là Đăng bực mình khi chờ Tuấn thật nhưng anh lại có niềm vui mới, anh đang nói chuyện vui vẻ với mấy cô em xinh đẹp bên cạnh, anh là thế đi đâu thì cũng có con gái theo, tại cái miệng của anh nó dẻo quá mà, tướng tá của anh lại đẹp trai, ăn nói lại có tài nên mấy cô kia si mê anh là phải.

Chị phục vụ đã bưng thức ăn lên từ nãy giờ rồi mà sao con Hồng nó vẫn chưa ra, anh nghĩ mình phải đợi thêm chút nữa chắc anh sẽ đi tìm nó.

Còn Hồng thì sờ lên mấy cái vết thâm tín ở cánh tay mà anh nắm, cộng với mấy cái vết thương do va đập khi đi xe, nó đau quá, chân tay nó run lẩy bẩy, nó vừa đói vừa mệt, lại bị đau, nó nghĩ bây giờ cơ thể nó mới thấm, nó run run mở vòi nước, rửa lại cái mặt, sao đầu nó choáng thế nhỉ, đúng rồi hôm qua nó đã dầm mưa cả ngày để chơi đá bóng với mấy đứa trẻ ở nhà tình thương, người nó ngây ngây sốt, nó sờ lên trán mình nóng quá, mắt nó rơm rớm nước mắt, nó lại sắp khóc vì tủi thân, hôm nay nó bị bắt nạt ghê quá, từ bé đến giờ nó chỉ bắt nạt người ta chứ chưa ai xài xể nó như anh ta cả, mà khi ốm thì người ta lại dễ như thế này.
Trong khi con Hồng đang khổ sở với tên Tuấn thì Loan cũng chẳng hơn gì.

– Này sao cô còn chưa nhanh lên…! Trường quát.

– Anh có đùa không tai sao tôi lại phải mặc nó…?

– Vậy bây giờ cô nghĩ cô là ai hả…?

Nhìn bộ quần áo theo kiểu của nàng hầu, con Loan nó đã sợ hết hồn rồi, dù có cho vàng nó cũng không dám mặc, trong đầu nó lại hiện lên mấy cái hình ảnh đen tối mà nó được xem trên phim, trí óc của nó lại bắt đầu hoạt động.

Trường ngắm con Loan đang co rúm lại thì anh thấy buồn cười nhưng mà vui, nhìn khuôn mặt đỏ hồng và phụng phịu trẻ con của nó anh lại càng muốn trêu nó hơn, từ lúc gặp nó tới giờ anh thấy cuộc đời của mình bớt buồn chán hẳn, xem ra mỗi ngày được gặp nó và hành nó là anh cảm thấy tâm hồn mình lâng lâng cảm xúc khó tả rồi, này nhóc, trò chơi của chúng ta mới chỉ bắt đầu, nếu em có thể làm cho anh lay động lòng được với em thì anh đây cũng muốn thử…

Nhưng mà nó thì lại chẳng muốn động lòng với tên này chút nào cả, nó muốn thoát về nhà ngay, nó chán ở đây lắm rồi, anh ta có một đống người hầu thế kia sao anh ta không tha cho nó nhỉ, mà anh ta lại bắt nó ở đây làm gì, nó nhẩm tính 100 triệu thì nó làm bao giờ mới trả hết, hic, có khi suốt cả cuộc đời của con cũng không trả nổi, mình phải thương lượng với anh ta và tím cách khác mới được.

– Cô còn làm gì đấy, còn không mau thay ra…! Trường quát.

Nó tức quá bảo:

– Này, anh đừng có mà quá đáng nhá, dù tôi có là người hầu của anh đi chăng nữa, thì tôi cũng phải có quyền của mình chứ…?

Nó vênh cái mặt lên, mắt nó nhìn anh ta đầy thách thức, mồm nó thì hích lên, trông bộ dạng của nó lúc này đáng yêu quá, anh ta không nhịn được cười.

– Ha ha ha…!

Con Loan nó sôi máu lên, tại sao anh ta lại cười lên như điên thế nhỉ, đúng là đồ khùng mà, anh đừng có hòng mà bảo tôi làm những gì mà tôi không thích…

Cười chán rồi, anh lấy tay chống cằm, chân anh vắt chữ ngũ, anh bắt đầu ngắm nó từ đầu tới chân, ánh mắt của anh như có gai hay sao mà con Loan nó cảm thấy nhồn nhột, nó hoảng quá, anh ta nhìn nó cứ như là nó không mặc đồ vậy, nó phải hét lên cho đỡ sợ nếu mà cứ tiếp tục thế này thì nó chết vì điên lên mất…

– Tên kia, anh nhìn chán chưa, bây giờ thì tôi có thể về chưa hả…? Loan quát

– Cô nghĩ bây giờ cô thuộc về cô nữa hay sao, tất cả thời gian của cô đều là của tôi…!
Anh dài giọng:

– Mà phải nói như thế nào nhỉ, cô không hiểu nô tì là như thế nào hả…?

Con Loan uất quá, anh ta thật quá đáng mà, mình đường đường là tiểu thư nhà họ Nguyễn đâu có dễ dàng mà trở thành nô tì cho anh ta được, mà anh ta nghĩ anh ta là ai hả, hừ, đồ kiêu căng…!

– Cô đã chửu đủ chưa, còn không mau thay đồ ra để còn làm việc, tôi đã đói lắm rồi đấy, cũng chỉ vì cô mà từ sáng tới giờ tôi đã ăn được gì đâu…!

Nghe anh ta nói mà Loan giật cả mình như là mình vừa chửu anh ta thật, sao anh ta tinh thế nhỉ, mình nghĩ cái gì, anh ta cũng biết, nó ngây thơ hỏi.

– Sao anh biết là tôi đang chửu anh…?

Anh mỉm cười nhìn nó.

– Cô đơn giản quá mà, nếu muốn người ta không biết thì đừng có nghĩ gì là biểu hiện ra hết mặt thế kia, cô đúng là con ngốc mà…! Anh mai mỉa bảo nó.

– Anh…! Nó tức quá hét lên.

Nó cáu lắm rồi, nó mà không bị nhốt ở đây, mà gặp nhau ngoài đường xem nó sẽ cho tên này ngục ngay tại chỗ, đừng có mà trêu vào tôi, đồ chết tiệt…!

Nó còn đang mải suy nghĩ thì khi nó gẩng mặt lên nó đã thấy anh ta đứng ngay trước mắt mình rồi, anh ta cúi sát mặt nó, nó sợ quá lùi lại thì vướng vào cái ghế, tí nữa là ngã đến nơi, may mà anh ta đỡ kịp, anh ta kéo nó lại, và tiện thể ôm nó luôn vào lòng, tim nó đang đập rất nhanh vì cú ngã trượt vừa rồi, và vì bị tên này nó ôm.

Anh ôm nó, hít lấy mùi hương trên tóc của nó, đúng là thơm thật, mùi hoa hồng nhung đây mà, anh ôm nhẹ vòng eo của con bé, xem ra nó đói lắm rồi, nên anh nghe được tiếng ọt ẹt trong bụng của nó, có lẽ nó cũng như anh từ sáng tới giờ cũng chưa có gì để ăn, nhưng mà trước tiên anh phải làm xong cái việc này đã, dám cãi lại lời anh hả…nó không biết nể mặt gì cho anh hết, còn đâu là uy của một ông chủ nữa, bọn người làm trong nhà này mà biết thì nó lại khinh anh, mà cũng thú vị đấy, con nhỏ không biết trời đất này làm cho anh phải nghĩ ra đủ cách để mà đối phó với những trò trẻ con của nó, nên anh cũng bớt chán đi thì phải…?

Loan thấy mình lại bị tên chết tiệt này ôm, mà cũng phải cám ơn anh ta nếu không thì mình đi viện rồi, nhưng con Loan nó lại nghĩ, không phải là do anh ta dọa mình sợ chết nên mới như thế hay sao, tự dưng anh ta xuất hiện đột ngột trước mắt mình làm cho mình hết cả hồn thành ra mới như thế chứ, tên chết tiệt đừng hòng tôi cám ơn anh, nó cố cựa quạy để thoát ra khỏi vòng tay của Trường nhưng mà anh ta lại nhấc bổng nó lên, nó còn chưa kịp hiểu ví sao anh ta lại làm thế thì anh ta đã đặt nó ở trên giường rồi…

– Thả cho tôi xuống, anh làm gì thế hả…? Loan sợ quá hét lên.

Anh đè nó xuống, hai tay của anh giữ chặt lấy tay của nó, người anh thì nằm trên người nó, mặt anh thì chỉ cách mặt nó có một sen ti mét, con Loan càng cố giãy giũa, anh lại càng ghì chặt tay nó và cơ thể của anh càng đè nó nặng hơn, nó sợ quá đến nỗi hét lên mà cũng lắp bắp:

– Anh…anh…!

Nó còn chưa nói hết câu thì anh ta đã hôn lên môi nó, mà cũng phải đây là nhà anh ta mà, dù nó có quát hay hét lên thì cũng chẳng ai cứu nó cả, thế là chỉ trong vòng có một buổi sáng mà anh ta đã hôn nó ba lần, nó uất ức quá nên nước mắt đã tràn mi, còn anh ta thì hôn nó cuồng nhiệt quá.
Đến khi buông nó ra anh thấy nó đang khóc, Trường cảm thấy hối hận, anh lại không kiềm chế được mình nữa rồi, nhưng sao anh thích hôn nó thế nhỉ, anh cũng không biết nữa, chỉ là khi hôn nó anh cảm thấy mình không còn là mình nữa, sờ lên tim mình anh thấy nó đang đập rất nhanh, hay thật, mới gặp nhau chỉ trong vòng có mấy tiếng đồng hồ mà anh đã như thế này sao, xem ra anh sẽ phải ngã ngục trước, anh ngơ ngẩn cười…

– Hức hức hức…!

Con Loan ức quá nên nó phải khóc lên cho đỡ tức, nó suốt ngày bị cái tên này bắt nạt, hu hu hu còn đâu là nụ hôn của con chứ, bao giờ nó mới thoát được anh ta đây, ôi những tận 100 triệu, mới ngày đầu tiên mà đã như thế này rồi, nếu mà cả đời thì thà là con chết, đồ biến thái…!

Trường vẫn còn ôm nó như thế ở trên giường, anh lấy tay lau nước mắt cho nó anh ngọt ngào bảo:

– Em nên thay đồ ra đi, nếu không thì anh sẽ có vinh dự được anh thay hộ, mà em biết rồi đấy, để làm được việc đó thì…! Anh đe dọa.

Anh bỏ dở câu nói, ý anh muốn nó tự hình dung ra.

Loan sợ điếng hồn khi nghe anh ta nói, nó nghĩ đến cái cảnh bị lột trần trước mắt anh ta là nó đã chết khiếp rồi, nó lắp bắp bảo:

– Anh…anh.. anh sẽ không làm thế chứ…?

Anh trừng mắt lên nhìn nó đầy đe dọa bảo:

– Cô cứ cãi lời tôi xem…!

– Tôi…tôi sẽ thay, xin anh đừng làm thế…! Giọng nó đầy sợ sệt.

Anh hài lòng, xem ra con nhỏ này đúng là chẳng biết mùi vị đàn ông là gì cả, ngay cả hôn nó cũng không biết, mà hình như nó chưa ôm ai hay sao thế nhỉ, anh mỉm cười, anh nghĩ nếu nó mà thạo đời thì anh không biết sẽ làm gì nó nữa, anh nhìn nó như thầm bảo “may cho cô đấy nếu không thì tôi sẽ không dừng lại như thế này đâu…”.
Anh buông nó ra, và nằm ngay sang bên cạnh, con Loan lợi dụng cơ hội ấy bật ngay dậy nhưng mà Trường lại nhanh hơn, anh kéo nó ngã nhào lên ngực của mình, hai tay anh ôm ngang lưng nó, anh thì thầm bảo nó:

– Em có thể không cãi bướng với anh được không, mà em có thể dọn về đây ở chứ…?

Nằm nghe tiếng tim của anh ta đập liên hồi trong lồng ngực con Hồng cảm thấy tim mình cũng đang đập rất nhanh, nó cũng nằm im không nhúc nhích cả hai cứ yên lặng như thế, họ cảm thấy không gian và thời gian như ngừng lại.

Đợi một lúc mà anh không thấy con Loan nó bảo anh thế nào, anh nhẹ nhàng kéo nó xuống thì trời ạ, nó đã ngủ mất tiêu rồi.
Chờ đợi lâu như vậy mà không thấy Hồng ra, Tuấn đã bắt đầu sốt ruột, anh không biết nó làm gì trong nhà vệ sinh mà lâu thế, thức ăn vẫn còn nguyên, anh cũng chưa động đũa, anh muốn chờ nó ra ăn cùng nhưng nó vẫn còn chưa ra, kiểu này anh nghĩ mình phải đi tìm nó thôi, anh đứng dậy, bước đến hỏi một vị khách.

– Xin lỗi, cô có thể cho cháu biết nhà vệ sinh đi hướng nào không…?

Bà khách nhìn anh chàng trước mặt mình, bà mỉm cười và lấy tay chỉ:

– Cháu đi thẳng và rẽ tay phải nhé, nhà vệ sinh nam ở bên cạnh cái cửa đó…!

– Vâng, cám ơn bác…!

– Không có gì…!

Tuấn đi về phía mà bà khách kia đã chỉ, anh đang phân vân không biết mình nên làm gì vì đó là phòng vệ sinh nữ, anh mà vào thì người ta lại bảo anh là kẻ biến thái, mà anh thì lại không muốn chút nào, đến phòng vệ sinh nam bên cạnh anh đi vào luôn, mặc dù anh chỉ rửa mặt và rửa tay, thấy khuôn mặt mình đầy mệt mỏi cũng phải cả đêm hôm qua anh không ngủ được vì cái chuyện kia nó dày vò, thế mà sáng nay anh lại gặp phải chuyện này, đúng là không biết đâu mà lường, anh còn đang suy nghĩ thì…

– Có người bị ngất…! Tiếng một bà bên phòng vệ sinh nữ hét lên.

– Mau cứu người ta đi…!

Nghe thấy hai tiếng la thất thanh anh cũng chẳng chú ý lắm, anh nghĩ chắc là ai đó rồi, mà đông người như thế thì sẽ có người đưa cô, chị hay là em đó đi thôi, anh là đàn ông thì vào sao tiện.

Anh rút cái điện thoại ra anh muốn gọi cho con Hồng, không vào được thì anh gọi điện bảo nó ra, chứ bắt anh chờ mãi như thế này thì ai mà chịu nổi.

Tiếng nhạc chuông của nó vang lên, nhưng mà nó vẫn chưa chịu bắt máy, quái nhỉ, sao nó còn không nghe đi hay là nó muốn anh sang bên kia lôi nó ra, đúng là lề mề quá mà, nó định thách thức sự chịu đựng của anh hay sao.

– A lô, xin hỏi là ai đấy ạ…! Tiếng của một cô gái.

Tuấn phải bỏ cái điện thoại ra xa vì ồn ào quá, chắc là vì có người vừa bị ngất nên họ xúm lại xem đông, mỗi người một câu thành ra thế này, nhưng giọng nói này đâu phải là của con Hồng.

– Xin hỏi ai ở đầu dây đấy…?Tuấn hỏi.

– Anh là gì của con nhỏ bị ngất này…?

– Tôi là…!

Mà cô ta bảo sao nhỉ “con nhỏ bị ngất này”, không lẽ Hồng đã bị ngất hay sao, cầm cái điện thoại của mình ở trong tay mà anh quên tắt máy, trong đó vẫn còn tiếng nói.

– A lô, này anh…!

Anh chạy thật nhanh sang bên kia, bất kể đó có là nhà vệ sinh nữ hay không, anh chỉ biết là con Hồng nó đang bị ngất thôi, anh không còn thời gian để mà quan tâm đến hậu quả nữa, thấy người ta đang bu quanh và chuẩn bị bế con Hồng đi, anh dẹp họ sang một bên và bảo:

– Tôi là người thân của con bé này…!
Họ nghe anh nói đều yên lặng nhìn lên, rồi mỗi người một câu, họ bảo anh:

– Mau bế cô ấy đi đi, hình như cô ấy bị cảm nặng hay dính gió rồi, người thì nóng như lửa đây này…! Một bà bảo.

– Nhanh lên đi anh còn đứng đó làm gì…! Cô gái quát.

Anh không còn lòng dạ nào mà nghe nữa, anh chạy lại bế nó trên cánh tay chắc khỏe của mình, anh đi ra cửa.

Mọi người ở lại vẫn còn xì xào.

– Con nhỏ đó tội nghiệp quá nhỉ, nhưng mà cũng may đấy, nếu mà không có ai thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra…!

– Chị nói cũng đúng, nhưng mà anh ta là gì của con nhỏ đó nhỉ…?

– Nhìn thì giống như chú hay người yêu hơn…!

– Biết đâu là chồng thì sao…?

– Ai mà biết, thôi dẹp chuyện đó đi, mà không con đi nhanh lên cho người ta nhờ, chị mày chờ mày dài cả cổ rồi đấy…!

Nghe cô này quát, chị kia chạy nhanh vào một phòng và đóng luôn cửa lại, họ cũng không chú ý đến việc một người đàn ông vào nhà vệ sinh nữ, họ cũng thông cảm cho anh, vì trường hợp này là ngoại lệ mà, không khí lại chở lại yên lặng như ban đầu.

Tuấn cố bước đi thật nhanh, anh nhìn nó nằm im trong tay mình mà anh nẫu cả ruột, anh thầm thì bảo nó:

– Cố lên em nhé, anh sẽ đưa em đến bệnh viện nhanh thôi…!

Mấy người trong quán thấy anh bế nó trên tay thì xúm lại hỏi và xem vì tò mò.

– Cô bé bị sao vậy…?

Anh đâu còn tâm trí đâu mà nghe họ hỏi để mà chả lời nữa, với anh bây giờ thì chỉ có con Hồng thôi, nó bị ngất thế này làm cho lòng anh đau quá, cũng tại anh cả, hành nó từ sáng tới giờ, mình đúng là thằng không ra gì chỉ biết quan tâm tới cảm nghĩ của mình mà không để ý đến nó xem nó có bị sao không, bây giờ nó bị ra nông nỗi này đây, mà nó đã làm gì để cho người nóng sốt như thế này nhỉ, đúng là không biết giữ gìn sức khỏe gì hết, nó mà có mệnh hệ gì thì anh…anh lắc đầu, chắc là không có chuyện gì xảy ra đâu, chỉ là mình lo quá thôi.

Thấy anh không chả lời họ cũng không trách, họ nghĩ chắc là anh lo cho cô gái đó quá nên thế thôi, nhưng họ vẫn bảo nhau.

– Con bé đó sao thế nhỉ…? Bà ngồi bàn gần cửa hỏi.

– Chắc là bị dính gió hay sao ấy…? Bạn bà ta chả lời.

– Thời tiết thế này thì dễ bị bệnh lắm, thằng con trai nhà tôi cũng vậy, thế nên đi đâu thì cũng nên mang theo ô hay dù, bảo vệ mình vẫn hơn mà…!

– Chị nói cũng phải…!

Còn anh chàng phục vụ thì chạy theo Tuấn, ý anh ta muốn đòi tiền thức ăn, Tuấn liền giở ví trả anh ta rất nhiều tiền, anh chàng kia còn chưa kịp thối lại thì anh đã phóng xe đi rồi.
Ngồi trong văn phòng làm việc của mình, tay mâm mê cái điện thoại, Quân rất muốn gọi cho Hồng, anh không hiểu là tại sao cô lại cúp máy đột ngột vào sáng nay, rõ ràng là rất thô bạo, không lẽ cô ấy ghét mình đến thế, mình có nên gọi điện cho cô ấy không, mặc dù cô ấy ghét mình nhưng mình không thể nào bỏ cuộc được, mình phải làm sao bây giờ, anh ôm đầu, đúng là không thể nào tin được là mình lại rơi vào trường hợp này, mình bị một cô gái từ chối, mà tại sao cô ấy lại ghét mình đến thế, tại sao…?

Từ lúc gặp cô ấy đến giờ lòng mình không lúc nào yên, ngay cả khi đi chơi bên những cô gái khác anh cũng nghĩ về Hồng, anh không muốn bị ai cầm chân mình cả, đúng là Hồng không hề để ý gì đến anh, ngay cả xin số điện thoại anh cũng phải nhờ cái Loan, nếu không anh nghĩ sẽ không bao giờ Hồng cho anh, anh có nên đến nhà tìm Hồng không, nhưng hình như càng làm như thế thì Hồng càng ghét anh hơn thì phải, anh không còn lý do gì mà gặp được Hồng nữa, vì chiếc xe mà Hồng nhờ anh giữ hộ đã bị con nhỏ đó dùng mẹo lừa mất tiêu rồi, anh đúng là già mà dại, không biết lúc đó tâm hồn anh để đâu nhỉ thấy nó khóc là anh đã cuống cả lên rồi thì còn nghĩ sâu xa thế nào được nữa, bây giờ thì còn biết trách ai, gặp không được thôi thì gọi điện cho con nhỏ vậy, nghe nó nói cũng được, có còn hơn không…

Bấm số của con Hồng, anh nghĩ mình nhắm mắt anh cũng làm được vì anh thuộc số của nó quá mà, anh ước giá mà mình quên đi nhưng mà không sao làm được.

Tiếng chuông réo một hồi mà Hồng không chả lời, con nhỏ đang bận hay là nhìn thấy tên anh mà không muốn ghe, anh nghĩ thôi để lần sau gọi lại cho nó vậy thì…

– A lô, ai đang gọi đấy…?

Là tiếng đàn ông.

Quân ngập ngừng sao lại thế này, ai đang nghe hộ điện thoại của Hồng thế nhỉ, hay là anh Khoa, nhưng mà nghe tiếng thì không phải, lại có cả tiếng ù ù như đang đi trên xe ô tô nữa.

– Xin hỏi Hồng có ở đấy không…?

– Anh là ai…? Giọng nghe có vẻ cáu.

Quân nghĩ anh ta sao thế nhỉ, thật bất lịch sự mình chỉ gọi điện hỏi thăm Hồng thôi, chứ có làm gì anh ta đâu mà anh ta lại lên giọng với mình thế, hay là người yêu của Hồng…tự dưng Quân cảm thấy ghen tị vô cớ anh cũng hỏi lại với cái vẻ cũng không được lịch sự cho lắm.

– Thế còn anh…?

– Tôi là bạn, nếu anh không còn chuyện gì thì tôi bận rồi, tôi cúp máy đây…!

– Khoan đã…!

– Còn gì nữa…?

– Anh có thể nhắn cho Hồng là Quân gọi cho cô ấy được không…?

Quân nghe một tiếng rắc vang lên và một giọng khô khốc chả lời anh.

– Được…!

Quân còn chưa kịp nói lời nào nữa thì bên kia đã cúp máy, anh nhìn cái điện thoại của mình mà không thể nào hiểu nổi, anh ta bị làm sao thế nhỉ, mà Hồng đâu sao không nghe máy, tên kia là ai, tại sao hắn lại cầm điện thoại của Hồng, hàng trăm câu hỏi đang diễn ra trong đầu Quân anh không biết câu chả lời nào là đúng, chán quá đi mất, mình đúng là xắp phát điên lên rồi…, thôi dẹp công việc lại, mình phải rủ mấy thằng bạn đi uống đây, mà phải gọi thêm mấy đứa con gái nữa, cũng lâu rồi mình chưa gặp mấy em đó, kể từ lúc quen Hồng nhưng hôm nay là ngoại lệ.

Tuấn ném cái điện thoại của Hồng sang một bên, chết tiệt thật, đang lo muốn chết vì cô bị ngất thế mà thằng người yêu của cô lại gọi điện ngay vào lúc này, được lắm hai người muốn giết tôi đây mà, anh lắc đầu khổ sở, tim anh hình như đã vượt quá giới hạn chịu đựng rồi, nhìn sang chiếc ghế bên cạnh thấy cô vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, anh lại cố phóng xe cho nhanh hơn, mau lên nào xe ơi, bây giờ tao cần mày lắm, nhanh lên nữa nào, anh bảo với chiếc xe thế, hình như nó cũng không phụ lòng anh thì phải, nó đi rất nhanh và giao thông cũng không tắc nghẹn, anh nghĩ nếu mà lúc nãy con Hồng vẫn không sao mà cái thằng kia gọi đến thì anh sẽ tống cổ Hồng ra khỏi xe mất, anh không thể chịu đựng được cảnh hai người tình tứ nói chuyện với nhau, anh thà biến thành ác quỷ còn hơn là mình phải tan nát.

Chiếc xe lao nhanh vào cổng của bệnh viện anh đỗ xe lại rồi quay sang bế Hồng lên, anh bước thật nhanh vào tiền sảnh, nhờ họ mở cho cái cửa anh hét.

– Có ai không, giúp tôi xem cô bé này bị thế nào…!

Nghe tiếng hét của anh, mấy y tá chạy ra, họ vội đẩy chiếc giường lại anh đặt Hồng lên đó và phụ họ đẩy Hồng vào phòng bệnh.

Họ không cho anh vào, vì họ cần làm vài xét nghiệm, họ muốn kiểm tra xem Hồng bị làm sao, còn anh thì đứng ngồi không yên vì anh lo cho Hồng, anh biết là khi tỉnh lại Hồng không thuộc về anh nhưng mà anh nghĩ mình chỉ cần nhìn thấy cô ấy sống khỏe mạnh và cười vui vẻ như lúc ở rừng cây là được rồi, anh tự chế giễu chình mình.

– Mày cao thượng quá nên mày mới bị người ta lừa dối và phản bội…!

Anh lại nhớ đến Lan, cô gái đầu tiên mà anh yêu hết mình, cũng là người làm tan nát trái tim anh.

Một lúc sau thì vị bác sĩ mà khám cho Hồng cũng ra, anh chạy vội lại hỏi:

– Hồng có sao không hả bác sĩ…?

Vị bác sĩ già nhìn anh, tay ông cầm một tệp hồ sơ bệnh án của Hồng, ông bảo:

– Anh là gì của bệnh nhân…?

– Tôi là…!

Tuấn định chả lời chỉ là bạn nhưng anh nghĩ bây giờ hỏi xem cô ấy thế nào quan trọng hơn, mình không nên câu nệ tiểu tiết để làm gì nên anh nói.

– Tôi là chồng của Hồng…!

Ông bác sĩ già nghe hình như đã hiểu, thảo nào anh ta lo lắng đến thế, tình cảm thật, cứ nhìn cái cách anh ta hét lên khi đến đây và đi ra đi vào vì ngóng chờ kết quả bệnh tình của vợ mình là biết, ông mỉm cười, mình phải báo ngay cho anh chàng nếu không anh ta sẽ bị suy tim mất.

– Cô ấy không sao vì đã qua giai đoạn nguy hiểm rồi, nhưng mà sao anh vô tâm thế, vợ bị bệnh như thế thì phải đưa vào đây sớm chứ, chỉ muộn một chút thôi là đã ngấm vào máu rồi, anh tưởng bệnh cảm mà không chết người hả…?

Nghe ông bác sĩ giảng giải và quát mắng cho một hồi anh vừa sợ vừa tức con Hồng, nó coi tính mạng của mình là gì thế nhỉ, anh chỉ cần nghĩ đến cái cảnh sáng nay nếu mà nó không gặp anh rồi nó ngất luôn ở đường thì ai đưa nó vào đây là anh lại điên lên, đúng là coi trời bằng vung.

Mặt của anh lúc xanh lúc đỏ, ông bác sĩ nghĩ thôi tha cho anh ta vậy, anh ta cũng đang lo lắng thế kia, mình chỉ mong lần sau anh ta sẽ chú ý hơn thôi, nghĩ thế ông bảo:

– Đừng có tái phạm nữa nhé, lúc đó hối không kịp đâu…!

– Vâng, cám ơn bác sĩ nhiều…!

Ông vỗ vai anh hai cái, rồi đi luôn.

Anh vội vàng mở cửa phòng bệnh, anh muốn nhìn xem con Hồng thế nào rồi, nếu mà không nhìn thấy nó lúc này thì anh không yên tâm, nên dù nó có ngủ, anh chỉ cần biết là nó không sao là được rồi.
Nhìn thấy Loan ngủ ngon lành trong vòng tay của mình, Trường lắc đầu mỉm cười, con bé này ngây thơ quá, nằm trong vòng tay của một thằng đàn ông mà nó có thể ngủ ngon như vậy được, anh nhẹ nhàng kéo nó lên trên, nâng đầu nó lên, anh chèn cho một cái gối dưới gáy và kéo chăn đắp ngang người nó, anh bước xuống giường.

Ngắm nhìn nó ngủ, trông nó dễ thương như em bé vậy, mà nó đang phụng phịu cái gì thế nhỉ, sao môi nó lại chúm chím thế kia, anh cười chắc là nó lại mơ lúc anh bắt nạt nó chứ gì, con bé này thức làm sao thì chiêm bao như vậy, đúng là không ai dễ đoán như nó.

Xoa xoa hai cái vào bụng, anh đói quá rồi, mà nó cũng chưa ăn được cái gì, cãi nhau với nó từ sáng tới giờ đã tổn hao không biết bao nhiêu ca lo, thôi thì để yên cho nó ngủ, mình xuống nhà dưới xem họ đã nấu ăn xong chưa.

Trường bước vào phòng khách đã thấy bác Tài – quản gia đang ngồi đọc cái gì đó, anh bước lại hỏi:

– Bác đang làm gì vậy…?

Ông ngước nhìn lên cậu chủ của mình, ông mỉm cười bảo:

– Cô ta đâu, mà chỉ có mình cậu xuống…?

– Cô ta ngủ rồi…!

Anh cầm mấy giấy tờ trước mặt lên xem, anh muốn biết ông Tài đang nghiên cứu cái gì, đọc đến đâu anh mỉm cười đến đó, không ngờ bác lại chu đáo đến như vậy.

Anh hài lòng bảo bác:

– Xem ra bác đã điều tra rất rõ về cô ta rồi ấy nhỉ, mà cô bé này cũng thật thà đấy…!

Thấy Trường hài lòng, ông Tài cũng vui lây bảo:

– Tất nhiên rồi tôi thấy cậu chủ chú ý đến cô ta nên muốn xem cô ta là ai và là con người như thế nào…!

– Bố mẹ cô bé này cũng giàu thật, mà sao bác lại điều tra ra nhanh thế…?

Ông Tài ra vẻ bí mật bảo:

– Tôi có nguồn thông tin mật mà, nếu không như vậy thì cậu làm sao có thể thoát khỏi những vụ như trước đây…!

– Bác nói phải…!

Anh nhớ những lần mình quen ai anh đều bảo bác Tài tìm hiểu xem cô gái ấy là ai, và có quan hệ như thế nào với gia đình anh, anh sợ họ lợi dụng anh, tuy cái cách này chẳng có gì lãng mạng cả mà còn vi phạm đời tư của nhau nữa nhưng anh…

Phải anh đã có một lần yêu và một lần hận, cô gái mà anh yêu không hề yêu anh, cô ta chỉ yêu tài sản của gia đình anh, nếu mà anh không nghe được cuộc điện thoại của cô ta thì có lẽ bây giờ anh đã cưới cô ta và không biết là sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Từ đó anh không còn tin vào đàn bà, anh coi họ như đồ chơi, anh quen và bỏ rơi không biết bao nhiêu người, nhưng anh không để cho ai bị thiệt vì anh luôn chả cho họ xòng phằng khi xong chuyện, mà họ cần ở anh thì cũng chỉ có thế, vì đến bây giờ chưa ai giữ được chân anh cả, người ta gọi anh là “player”, nhưng khi đêm về anh luôn cảm thấy cô đơn, anh không muốn bị quấy rầy khi ở nhà nên anh không cho phép bất cứ cô gái nào được đến đây, và Loan là người đầu tiên có cái vinh dự này.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Ra điều kiện cho bệnh nhân
Cứu Gái Đụng Xe Và Câu Chuyện Tình Buồn
Trầu Cau
Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa
Rơi mất bánh xe