Ông Tài cười, ông nghĩ xem ra cậu chủ của mình hạnh phúc thật vì từ nay cậu đã có một cô vợ tuyệt vời như thế này rồi còn gì.
– Để tôi lấy cho vì tôi đã cất nó lên đây rồi…!
Con Hồng mừng quá, nó bảo:
– May mà có bác, nếu không cháu sẽ phải tìm đến sáng mai mất vì cháu cứ tưởng nó ở đây…!
Tìm một hồi ông lôi được một hộp gỗ nhỏ, ông đưa cho Hồng.
– Đây, thưa cô…!
– Dạ, cám ơn bác nhiều…!
Nó cầm lấy và chạy nhanh lên lầu.
Thấy cái bóng dáng nhỏ nhắn của con Hồng đang chạy lên cầu thang, ông Tài mỉm cười sung sướng, ông không ngờ là nhà này lại có hai cô gái bước vào đây, họ đều trẻ trung, xinh đẹp, và tốt bụng, nhưng mỗi đứa cho ông Tài những ấn tượng khác nhau, Loan cho ông cảm giác như người cháu đi xa về mới gặp mặt, nó vô tư hồn nhiên trong sáng, nó là đứa cần có ai bên mình để chăm sóc, và an ủi vì nó trẻ con quá và hay khóc nữa, Hồng thì ngược lại, nó mạnh mẽ, quyết đoán, tốt bụng, nó biết chăm sóc và an ủi người khác khi cần nó.
Trong cả hai đứa, ông thích con Hồng hơn, mà hình như ông càng ngày càng yêu quý nó như Trường thì phải, ở nó ông thấy nó là một đưa hồn nhiên trong sáng, giúp đỡ người khác mà không toan tính điều gì, như vụ con Loan chẳng hạn, tại sao nó phải đem bản thân mình ra ký hợp đồng làm gì, nó có được lợi gì đâu, cứ cho là vì 15% tổng số tiền của gia đình Trường và cái chức vụ kia đi, thì cũng đâu đáng cho nó làm vậy, nhưng ông cũng không yên tâm lắm, biết đâu, nó cũng là một con cáo già như con bé kia thì sao, không được ông cần phải quan sát nó, và cho người theo dõi kiểm tra mới được, ông không yên tâm nếu như con Hồng nó làm cho Trường bị tổn thương, vì Trường đã đau khổ lắm rồi, cậu ấy cần ai xoa dịu vết thương hơn là cào xé cho nó to ra.
Ông lại lo lắng và thở dài, nếu lần này mà còn như vậy nữa thì ông sợ Trường sẽ không đứng lên được mất, nhờ ngày mẹ cậu ấy mất, ông đã phải khó khăn lắm mới làm cho cậu ấy nguôi đi, Trường bỏ ăn, bỏ uống đi lang thang ngoài đường, nghĩ đến cái cảnh cậu ấy bị dầm mưa rồi nắng, mà lại đói khát nên ngất xỉu ngoài đường là ông lại sợ, khi cơn đau này qua đi thì cậu ấy lại bị thất tình và bị lừa dối, Trường suốt ngày rượu chè, anh luôn về nhà trong tình trạng say xỉn, anh chán đời nên lao vào cuộc chơi tình ái.
Ông đã phải khuyên cậu ấy hết lời cậu ấy mới tạm nguôi ngoai, rồi Trường còn bị chính bố mình đuổi ra khỏi nhà vị bị nghi oan lấy cắp cổ phiếu của công ty, và là nội gián cho công ty khác, ông Tài đã cho điều tra, ông muốn biết ai là tác giả của việc làm kia, ông nhận được kết quả mà không ngạc nhiên lắm, thật ra mọi chuyện là do hai mẹ con bà Thắm làm, bà ấy không muốn Trường cướp đi tài sản của thằng con trai mình, bà ta đã thành công, Trường phải dọn đi, thật ra cậu ấy đã muốn đi từ lâu lắm rồi nhưng vì nghe lời ông mà phải chịu nhiều oan ức, nên ông mong cuộc đời này cho Trường được những gì mà cậu ấy muốn, lẽ nào chỉ là một chút hạnh phúc thôi mà cũng không được.
– Hồng ơi…! Ta mong cháu hãy đối xử thật tốt và yêu thương cậu chủ thật lòng, đừng bội bạc và giống như họ nhé…!
Ông thầm thì với nó như vậy, mặc dù nó đã chạy xa rồi.
Hồng mở vội cánh cửa, nó sợ Trường sẽ chảy máu nhiều, nếu anh ta mà có bề gì thì mình sẽ lo lắng cho anh ta mất, mình nên quan tâm tới anh ta hơn, anh ta đúng là đứa trẻ mà, có mỗi việc tự chăm sóc cho mình thôi mà cũng không biết, đã 25 tuổi đầu rồi chứ còn bé dại gì nữa, sao anh ta không lớn lên được nhỉ.
Hồng bước vào xem Trường thế nào thì thấy anh ta đang nằm trên giường của mình, hình như anh ta ngủ rồi, con Hồng, nó bị xốc, cái tay đau và chảy máu như thế kia mà anh ta ngủ được hay sao, đúng là bó tay với tên này, thôi thì mặc anh ta ngủ, mình phải xem cái tay của anh ta thế nào đã rồi tính.
Nó nâng tay anh ta lên, khẽ khàng tháo từng lớp băng ra, nó thấy chảy máu nhiều quá, hình như tên này lại va vào cái gì thì phải nên vết thương bị động và chảy nhiều máu ra, nó lấy bông và thuốc sát trùng lau qua đi, nó rửa thật sạch và kỹ vết thương, rồi bôi thuốc cầm máu vào, xong đâu đấy nó băng lại vết thương, vừa làm nó vừa thở dài.
Nó say sưa làm mà không hay Trường đang quan sát nó, lúc nãy anh hơi thiu thiu ngủ, anh vẫn còn cảm nhận được hơi ấm của nó ở trên giường, anh hít lấy hương tóc của nó ở trên gối, thơm thật, anh cười, anh giật mình vì cảm thấy hơi bị đau khi ai đó động vào tay của mình, anh mở mắt ra và thấy nó đang lo băng bó và rửa vết thương cho anh, anh nhìn nó, anh thấy thật bình yên ở trong lòng, anh cứ để im cho nó làm, anh không muốn phá vỡ sự im lặng này, chỉ có hơi thở, và tiếng gió ngoài cửa sổ, anh thích như thế này, bình yên quá, anh nhắm mắt lại, anh nghĩ mình nên ngủ đi thì hơn, cứ để cho nó làm, anh sẽ giao hết mọi thứ cho nó, hãy thử tin tưởng nó một lần, mà nó là một ý tá tuyệt vời đấy chứ, mắt anh nhắm lại, nhưng môi của anh khẽ cười.
Hồng băng bó xong, nó dọn dẹp mọi thứ, nó nhìn Trường ngủ, nó lắc đầu, tên này đúng là hay thật, nhưng mà sao hắn lại ngủ ở phòng nó là thế nào, đúng là vô đuyên hết chỗ nói, nó định gọi anh ta dậy, và bảo anh đi về phòng mình mà ngủ, nhưng hình như anh ta khó khăn lắm mới ngủ ngon giấc như thế này thì phải, nó thở dài, đành vậy.
Nó lấy cái chăn của mình, đắp lên cho anh ta, và sắp xếp lại tay và chân anh ta cho ngay ngắn, nó nhìn anh ta ngủ, cũng đáng yêu đấy, nhưng anh ta chỉ hiền lành lúc ngủ thế này thôi, chứ lúc anh ta thức dậy, thì lại như trước thôi.
Nó nhẹ nhàng đi ra cửa, đến lúc nó phải về rồi, mà cái tên này ngủ chẳng phải là tiện cho nó lắm hay sao, mình không cần phải xin phép và cứ thế mà đi thôi, hay quá, lúc nãy còn lo gần chết bây giờ thì thoải mái rồi, ha ha ha, mau lên nào, nếu không cái tên kia mà dậy thì lại nguy to.
Nó chạy biến xuống phòng khách, nó cần nhờ ông Tài, hay ai đó mở cổng cho nó, nó cần ra khỏi đây, bố mẹ nó đang chờ nó ở nhà.
Thấy ông Tài đang ngồi xem báo ở phòng khách, nó bảo:
– Bác ơi, làm ơn mở cổng cho cháu về…!
Nghe giọng nói của con Hồng, ông buông tờ báo xuống, ông hỏi:
– Tôi tưởng cậu Trường nói là cô sẽ ở lại đây…?
Hồng giải thích:
– Dạ, cháu cũng biết vậy, nhưng bác thông cảm cho cháu, cháu cần tạm biệt gia đình mình, họ vẫn chưa biết chuyện này, mà cháu xắp phải tới đây sống lâu dài rồi còn gì…!
Ông Tài thông cảm cho nó nên ông bảo:
Thôi được rồi, tôi sẽ cho xe đưa cô chủ về, có gì thì tôi sẽ nói lại với cậu Trường sau, mà cậu ấy đâu rồi…?
– Dạ, anh ấy ngủ rồi ạ, cháu vừa mới băng bó cho anh ấy xong, bác cứ để cho anh ngủ, vì hình như là mấy hôm nay anh ấy không được ngủ ngon như thế…!
Ông Tài hài lòng, ông mỉm cười:
– Cảm ơn cô nhiều lắm, nếu không có cô thì cậu Trường không biết sẽ ra sao…?
Hồng khiên tốn, nó bảo:
– Có gì đâu bác, ai mà lại không làm thế, chỉ là giúp người khác thôi mà…!
Nó nhìn bác quản gia đầy kính trọng, nó bảo:
– Bác có thể gọi cháu là Hồng được không ạ, và bác cũng đừng gọi cháu trang trọng quá, cháu không quen và cháu không muốn nghe, bác cứ xưng bác cháu cho nó thân thiết, bác cứ làm như thế bác nhé…!
Ông Tài lúng túng.
– Nhưng mà cô là cô chủ của tôi và cái nhà này mà, làm sao tôi có thể gọi khác được, làm như thế e là không hay…?
Hồng nắm tay bác Tài, và với một giọng đầy tình cảm nó bảo:
– Bác lớn tuổi hơn bố cháu ở nhà, nếu bác không chê thì cứ coi cháu như con gái, vả lại cháu chỉ là người lạ trong nhà này, và cháu cũng không sống ở đây lâu, cháu vẫn còn nhỏ dại, nếu cháu làm sai điều gì, mong bác chỉ dạy cho cháu thêm…!
Ông Tài xúc động, xem ra con bé này không phải là trẻ con như ông nghĩ, nó có thể nói được những lời đó thì không còn là đứa không biết suy nghĩ nữa rồi, ông càng ngày càng tò mò về nó hơn, ông còn nhiều thời gian mà, chẳng phải nó sẽ đến đây sống hay sao.
Thấy ông Tài im lặng, mà không đáp lại lời mình, nó buồn buồn nó hỏi:
– Bác không thích cháu đúng không, vậy thì thôi vậy, cháu hiểu, cháu xin phép cháu về…!
Nhưng ông Tài bảo nó:
– Tôi chỉ sợ sẽ thiệt thòi cho cô thôi, nếu cô đã có lòng như vậy thì tôi cũng muốn cho thêm một đứa cháu cho mình, vì ngoài Trường ra tôi chẳng có ai cả…!
Hồng sung sướng quá, nó bảo:
– Dạ, bác Tài, cháu là Hồng, xin chào bác…!
Ông Tài cười:
– Ừ, cháu ngoan, thôi về đi, nếu không bố mẹ cháu lại mong…!
Nó gật đầu và bảo:
– Vâng…!
Hồng được anh tài xế đánh xe đưa về nhà, tới cổng nhà nó, nó bảo anh dừng lại cho nó xuống, anh ta xuống xe, và mở cửa xe cho nó.
– Cảm ơn anh nhiều nhé…!
Nó vừa bước xuống xe, còn chưa kịp vào nhà khi anh chàng tài xế kia lái xe đi thì nó thấy Tuấn từ đâu đó đang đi lại về phía nó.
– Hồng, đợi tôi một chút…!
Hồng quay lại nó thấy Tuấn, nó vừa nhìn thấy anh là tim nó lại nhói lên, nó cũng không biết nữa, anh ấy tới đây làm gì, và tại sao anh lại biết nhà nó, không lẽ anh đi hỏi con Loan, chắc đúng là như vậy rồi.
Nó cười và bảo:
– Chào anh, hôm nay mọi người đi câu cá vui vẻ chứ…?
Anh nhìn nó hơi buồn:
– Ừ, cũng vui, nhưng thiếu Hồng, nên không khí không được như trước…/?
Nó hối lỗi, nó bảo:
– Tôi xin lỗi, nhưng mà có chuyện đột xuất nên tôi không đi được…!
Cố lấy cái giọng vui vẻ, nó hỏi:
– Anh câu được nhiều cá chứ…?
Tuấn mỉm cười, anh nói:
– Hôm nay anh chẳng câu được con cá nào cả, mà dù cá có đớp mồi của anh thì anh cũng đâu có giật cần câu đâu mà có cá, tâm hồn anh đã để đi đâu mất rồi, thì câu thế nào được…!
Nghe cái giọng buồn buồn của Tuấn, Hồng tưởng anh lại gặp chuyện gì, nó lo lắng hỏi:
– Anh lại gặp chuyện gì hay sao, anh cứ nói đi, biết đâu tôi có thể giúp được cho anh…?
Tuấn mời Hồng.
– Cô có thể đi ăn gì với tôi được không, vì nói thật tôi đói lắm rồi, từ trưa tới giờ tôi không có cái gì vào bụng cả, cô sẽ đi với tôi chứ…?
Anh nhìn nó chờ đợi chỉ sợ nó từ chối, con Hồng chỉ muốn về nhà với bố mẹ nó thôi, vì mai nó phải đi rồi, mà anh ta lại mời nó vào đúng lúc này, nhưng thấy anh buồn quá, là bạn nên nó không thể bỏ anh trong lúc này, nên nó bảo:
– Vậy thì nhanh lên nhé, tôi còn phải về nhà, và tôi cũng ăn rồi, nên có lẽ chỉ có thể nói chuyện được với anh thôi…!
Tuấn mừng quá, anh bảo:
– Hay là tôi mua cái gì đấy mình ra công viên kia nói chuyện được không…?
Con Hồng, nó cảm thấy ngại, nó chưa bao giờ đi công viên vào ban đêm cả, và lại là với anh nữa chứ, người ta nhìn vào tưởng nó với anh là tình nhân thì khốn, chuyện mà truyền đến tai tên kia thì nó lại khổ thêm thôi, cái điện thoại của nó, tên kia vẫn còn chưa chịu trả, nếu hắn mà còn biết thêm chuyện này nữa thì hắn lại tức điên lên mà ném nó đi luôn thì sao, nếu thế thì nó thà đi nhà hàng ăn với anh còn hơn.
– Mình đi ăn đi anh, ở đó tôi thấy không tiện lắm…!
Trên đường lái xe về nhà, ngồi trong chiếc xe ô tô của Đăng, anh cảm thấy Loan hôm nay lạ lắm, nên anh muốn biết chuyện gì.
Đăng nhìn Loan, anh tò mò hỏi nó:
– Em có chuyện gì dấu anh, đúng không…?
Con Loan nó bối rối trả lời:
– Không có gì đâu anh…?
Anh nhìn thật sâu vào mắt nó:
– Em đừng có dấu anh, em hay thở dài, còn hay lảng tránh ánh mắt của anh nữa, em không dám nhìn thẳng vào mặt anh khi nói chuyện…!
– Em nói thật mà, em không dấu anh điều gì cả…?
Đăng buồn buồn bảo:
– Xem ra trong lòng em, anh chẳng là gì cả, ngay cả em nghĩ gì, và đang lo lắng gì mà em cũng không nói cho anh biết, đủ thấy em vẫn chưa tin tưởng anh, anh buồn quá…!
Con Loan vội vàng nói:
– Không phải thế đâu anh, chẳng qua chuyện này em không thể nói cho anh biết được, anh thông cảm cho em…!
Nghe thấy thế, Đăng quay sang, nắm cứng tay của Loan, anh hỏi dồn:
– Vậy thì có chuyện gì hả, sao em còn không nói mau, hay là em muốn anh vì em mà ăn không ngon, ngủ không được, lúc nào cũng nghĩ xem em đang dấu anh chuyện gì, em có biết làm như vậy là ác lắm không hả…?
Loan khổ sở nói:
– Em đã bảo là em không nói được mà, anh có thể tha cho em và tin em lần này không…?
Đăng tưởng Loan gây ra lỗi lầm gì với mình, anh ghen tức trong lòng và đau buồn, anh thở dài, anh nghĩ mình thật là ngu dại, mình lại đi yêu một con nhóc như thế này, mà tại sao không đi yêu ai khác kia chứ, đúng thật là, lúc đầu mình ghét nó lắm cơ mà, sao bây giờ, mình cứ nghĩ đến nó suốt và tìm đủ mọi cách để ở bên nó là thế nào nhỉ…?
Anh đã tỏ tình với nó, hôm anh bị xốt, nhìn nó khóc vì lo cho anh, anh đã không kiềm lòng mình được mà ôm nó vào lòng, mấy hôm anh lờ mặt nó đi vì anh biết nó hay đến nhà cái tên Trường kia, anh đã đi xe theo nó tới tận nơi, anh bị xốc, anh không ngờ một con nhóc như nó mà quen được một thằng như thế, anh bắt đầu tức điên lên, anh cũng không biết vì sao, chỉ là anh không muốn gặp mặt nó, anh tránh mặt nó, anh không thể tập trung vào làm việc, đầu óc anh để đâu đâu, anh ôm đầu khổ sở, hình bóng của nó ngập tràn trong trái tim anh, từ nụ cười, giọng nói, kể cả cái việc nó hay tìm cách hành hạ anh, anh vẫn còn cảm nhận được hơi ấm của nó khi anh ôm nó trong lòng khi nó bị ngất và hai đứa được ngủ cùng nhau trên giường, anh mệt mỏi quá, anh cần đi uống rượu cho tỉnh táo, biết đâu rượu có thể cho anh quên, anh đã uống rất say, cố bò về nhà anh không còn biết gì cả, anh chỉ biết rằng khi anh thức dậy, anh thấy con Loan nó nhìn anh nó khóc, và nó nói là anh đã gọi tên nó suốt đêm hôm qua, người ta uống rượu vào thì người ta hay nói thật lòng mình, anh đã run run hỏi nó là nó có thích anh không, nghe được câu trả lời của nó, anh đã mừng phát điên, anh cứ tưởng mọi chuyện thế là hạnh phúc vì anh đã có nó trong vòng tay mình, và bố mẹ Loan ủng hộ chuyện hai đứa.
Nhưng sao hôm nay nó lại như thế này, anh thấy nó buồn nên rủ đi câu cá cho vui, tại sao con Hồng không đến được nó lại lo lắng, và hay thở dài, thế này thì đâu có giống Loan mà anh biết, nụ cười và giọng nói tinh nghịch của nó đâu, tại sao nó lại trở nên một con người khác hẳn, có chuyện gì mà làm thay đổi nó từ con người hoạt bát trở nên trầm tư và lo lắng như thế kia, anh nhất định phải tìm cho ra, nếu không anh sẽ điên lên mà chết vì tò mò mất, anh chỉ hy vọng là nó không gây ra lỗi lầm gì cho anh, nếu không anh sẽ rất đau khổ, anh chưa yêu ai như nó cả, anh dối quá, anh phải làm gì đây, khi nó cứ im lặng như thế kia.
Tuấn và Hồng hai người ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng, anh nhìn Hồng đầy căng thẳng, anh tự hỏi là mình có nên nói cho Hồng biết là anh thích nó hay không, anh khổ sở quá, từ lúc nó biến mất đến giờ, anh đã lo lắng cho nó, đến nổi anh không thể ngồi yên mà câu cá mặc dù anh biết là nó không sao, nên anh đã bảo bọn kia là anh về trước, anh cần gặp Hồng, anh hồi hộp chờ nó ở cổng.
Nhìn thấy nó là tim anh lại rung lên, anh yêu nó mất rồi, anh nên thổ lộ tình cảm của mình, hay là anh chờ nó, xem nó có phản ứng gì với anh không, anh cũng không biết nữa, nhưng anh nên nói ra thì hơn, có quá vội vàng không, thậm chí anh và nó chưa bao giờ hẹn hò, hay là đi xem phim với nhau, anh nên làm gì, đề nghị nó cho anh một cơ hội được gần gũi nó, anh ngắm nó đang nhìn mấy cái chén mà buồn, anh không hiểu là nó có biết anh để ý đến nó không, hay nó chỉ đơn giản coi anh là bạn.
Anh cố nói một cách tự nhiên để che giấu đi sự lo lắng và hồi hộp của mình.
– Cô ăn gì để tôi gọi…!
Hồng ngước nhìn lên, nó bảo:
– Tôi đã ăn rồi mà, tôi chỉ cần một ly trà sữa thôi…!
Tuấn quay ra gọi phục vụ và yêu cầu những gì mà Hồng cần, Hồng ngạc nhiên hỏi:
– Sao anh không ăn hay gọi gì, đừng vì tôi mà anh phải chịu đói chứ, nếu anh mà làm thế thì tôi sẽ giận anh và tôi đi về đây…!
Tuấn nghe Hồng dọa, anh sợ quá, nếu mà nó đi về thì anh sẽ buồn chết mất, anh khó khăn lắm mới mời nó được ra đây, cơ hội hiếm có thế này đâu phải dễ dàng mà có được.
Anh cũng gọi phục vụ, mang cho anh thức ăn của mình.
Hồng bưng tách trà sữa của mình lên uống từng ngụm nhỏ, còn Tuấn thì ăn phần cơm của mình, cả hai yên lặng không biết nói gì với nhau, cái không khí ngượng ngùng này, làm cho con Hồng thấy khó chịu, sao anh ấy không nói gì với nó, chẳng phải anh ấy gọi mình ra đây là có chuyện cần nói với mình hay sao, nó bực mình lắm rồi, đã khuya như thế này mà mình còn phải ngồi chờ anh ta ăn đến bao giờ nữa, hu hu, con khó khăn lắm mới thoát được cái tên kia, bây giờ lại bị cái tên này nữa, mà hắn ăn thì cứ ăn đi, gọi mình ra đây chỉ để ngồi ngắm hắn ăn thôi sao, đúng là dảnh quá mà.
Hồng không chịu nổi nữa nên nó hỏi:
– Anh có chuyện gì cần nói với tôi không, nếu không có gì thì tôi xin phép về trước…?
Nó định đứng lên thì Tuấn bảo:
– Cô không thể ngồi đây được một lúc hay sao, lẽ nào mấy phút thôi mà cũng không được…?
Hồng đành ngồi xuống, nó nhìn anh nó hỏi:
– Vậy anh nói đi, anh cần nói gì, đừng làm cho tôi sốt ruột chứ, anh có biết là khuya lắm rồi không hả, tôi còn phải về, nếu không bố mẹ lại mắng tôi chết…?
Tuấn thở dài, anh lấy cốc nước lọc cho lên môi uống, xong anh đặt xuống, anh ngập ngừng không biết mở lời với nó như thế nào.
Nhìn thái độ đó của Tuấn, Hồng không hiểu gì cả, tên này hôm nay sao lạ thế, tự nhiên có thái độ như là học sinh không thuộc bài là sao, hay là hắn có gì đó khó nói, mình phải động viên anh ta cố lên mới được, nếu không cứ thế kia thì bao giờ mình mới có thể về.
– Anh phải nói ra đi chứ, có thế tôi mới có thể giúp được anh, anh cứ im lặng như vậy thì làm sao tôi biết anh cần cái gì mà cho anh đây…?
Tuấn chộp lấy cơ hội anh hỏi:
– Nếu tôi xin em thì em sẽ cho tôi chứ…?
Hồng phì cười cái gì mà “tôi” với “em”, cái tên này đúng là…
– Vậy anh cần gì, sao không nói luôn đi, mệt vì anh quá…?
Tuấn gãi đầu, mặt anh đỏ lên, anh lại cầm cốc nước, anh uống một hơi hết sạch luôn, con Hồng nó tròn xoe mắt ra mà nhìn, có chuyện gì thật hay sao mà anh lại hồi hộp và run lên như thế kia nhỉ, cái tay cầm cái cốc của anh đã sóng hết cả nước ra miệng rồi kìa, con Hồng vừa tức vừa buồn cười, nó cầm cái khăn tay nó đưa cho anh, nó bảo.
– Anh lau đi, khổ quá có mỗi chuyện uống nước thôi mà anh cũng đổ hết cả ra áo rồi nè…!
Anh cầm lấy khăn tay mà con Hồng nó đưa, anh hít lấy mùi hoa trên khăn tay của nó, thơm quá, mà sao trên người cô ấy lúc nào cũng có mùi này nhỉ, anh ngơ ngẩn mà quên cả lau miệng mình, con Hồng thấy vậy nó gắt:
– Sao anh còn không lau đi, hay là để tôi lau hộ…!
Tuấn nhìn nó say đắm, anh bảo:
– Hay là em lau hộ tôi đi…!
Con Hồng vừa thẹn vừa tức, hứ, anh tưởng anh là ai mà tôi phải lau cho anh, đúng là đồ lợi dụng.
Tuấn lau miệng mình, xong anh định trả lại cho Hồng, nhưng nghĩ thế nào anh muốn giữ lại nó, anh định đút vào túi mình thì con Hồng nó cướp mất.
Tuấn tiếc nhưng đành chịu, chẳng lẽ lại bảo “em cho tôi nhé”, anh là gì của nó mà giữ vật riêng tư của nó chứ, không phải chiếc khăn tay là đại diện cho tình yêu đôi lứa trao cho nhau để làm vật kỷ niệm hay sao, thôi thì để cơ hội khác, anh sẽ có được cái khăn này cho bằng được, còn bây giờ đi vào chuyện chính đã.
Hồng đã sốt ruột lắm rồi, mà cái tên kia không nói gì cả, lại còn giỡn chơi với nó nữa chứ, nó nghĩ mình nên đi về thì hơn, hắn lại phá mình chứ gì, làm quái có cái gì quan trọng đâu, tên này rõ thật, dám trêu đùa mình như thế này à, hôm nay tôi tha cho anh, nhưng lần sau thì anh sẽ chết với tôi.
Hồng đứng lên định đi thẳng thì Tuấn kéo tay nó lôi lại, con Hồng cố gỡ tay của Tuấn ra nó khẽ quát:
– Anh làm gì thế, không thấy họ đang nhìn mình hay sao mà còn làm vậy, tôi cũng đã cho anh cơ hội được nói những gì mà mình cần rồi, sao anh còn chưa chịu cho tôi đi…!
Tuấn cười buồn bảo:
– Tôi đã nói gì với em đâu, mà sao em luôn vội vàng thế, không thể cho anh được một cơ hội hay sao…?
Hồng chán quá, nó đành ngồi xuống, nếu nó làm quá thì cũng không hay, người ta đang nhìn nó như là đang xem kịch thế kia, thì làm sao mà nó chịu nổi, hu hu, không biết là cái tên kia có cho người theo dõi nó không, nếu không nó biết ăn nói làm sao đây, nó chưa có kết hôn với người ta mà đã có quá nhiều thứ để lo rồi, nếu mà kết hôn thật chắc là nó chết mất.
Tuấn còn chưa kịp nói gì với Hồng thì anh Khoa của nó và chị Đoài tới.
Khoa nhìn thấy Hồng đang ngồi với một chàng trai lạ, anh tự hỏi sao giờ này mà con Hồng không về nhà, mà còn ngồi với ai kia, thật là bó tay với nó, nó không biết là bố mẹ lo cho nó lắm hay sao, nó mà còn không về thì anh lại phải nghe bố mẹ ca hộ thì khổ, anh nắm tay Đoài đến chỗ của con Hồng, anh bảo:
– Em đến chỗ này với anh một tí, anh cần xem con Hồng nó đang nói chuyện với ai…?
Đoài nhìn theo hướng tay anh chỉ, nó thấy Hồng và anh chàng nào đó đang mặt đối mặt nói chuyện với nhau, anh ta thì để cằm mình lên hai bàn tay đã chống xuống bàn, anh ta nhìn con Hồng mà không dời, Đoài nghĩ anh chàng kia chắc là người yêu, hay là bạn trai mới của con Hồng, vì thỉnh thoảng Đoài cũng được gặp Quân tới nhà chơi, nhưng chưa bao giờ gặp anh chàng kia cả, không lẽ con Hồng nó đa tình đến thế.
– Chào em, anh có thể ngồi đây được chứ…?
Hồng giật mình nhìn lên, tưởng ai hóa ra là anh trai và cả chị Đoài nữa chứ, họ đi ăn tối với nhau cơ à, Hồng thấy mặt chị Đoài đã đỏ cả lên rồi, nó mỉm cười, xem ra anh Khoa đã thổ lộ với chị ấy rồi, chúc mừng hai người nhé, nó nói thầm mà mắt thì nheo lại để trêu chị Đoài làm cho Đoài đỏ mặt và lúng túng tay vội buông ra khỏi tay của Khoa, nhưng anh nắm chặt lấy nên đành chịu, Hồng thấy vậy lại nhăn mặt như khỉ để trêu chị tiếp.
– Vâng, hai anh chị có thể ngồi, mà hai người hẹn hò sớm quá đấy, sao không đưa nhau đi đâu, mà vào đây làm gì…?
Hồng muốn trêu anh trai của nó, nhưng anh nó thì đang mải nhìn xem anh chàng trước mặt mình là ai, mà sao giờ này con Hồng vẫn ngồi cùng là sao, anh phải hỏi cho rõ mới được.
Khoa nói:
– Chào anh, tôi là anh trai của Hồng, anh đây là…?
Từ lúc Khoa xuất hiện, Tuấn đã muốn biết Khoa có mối quan hệ như thế nào với Hồng, nay nghe anh giới thiệu là anh trai, anh mỉm cười, xem ra anh đã lo hão rồi, anh tưởng Khoa có quan hệ gì đó đặc biệt với Hồng nữa chứ, mà cả cái cô gái kia chắc là bạn gái của anh ta, mình nên làm quen với anh ta và nên đối xử lịch sự với anh ta vì anh ta là anh trai của Hồng mà.
– Vâng, chào anh, tôi là Tuấn, tôi là chú của Loan và là bạn của Hồng đây…!
Khoa cười, vậy hóa ra đây là anh chàng đã gọi điện cho con Hồng, mà nó đề tên của anh ta trong danh bạ là gì nhỉ, à “Tuấn – Ác quỷ”, anh bây giờ vẫn còn buồn cười, sao nó lại đi lưu một cái tên như thế trong danh bạ của nó làm gì, anh phải nói chuyện với anh ta xem anh ta có giống như con Hồng nó gọi không.
– Hai người đi ăn cơm tối à…? Khoa hỏi.
Tuấn cười bảo:
– Không phải đâu, chúng tối chỉ mới gặp nhau ngoài kia, rồi tôi mời cô ấy uống nước thôi…?
Khoa gật gù, anh hỏi:
– Nhìn anh có vẻ là bằng tuổi tôi đấy, mình có thể xưng hô bạn bè cho dễ nói chuyện được không…?
Tuấn cười và bảo:
– Được chứ, thế cậu năm nay bao nhiêu tuổi…?
Khoa đáp lại lời Tuấn:
– Mình 30, còn cậu…?
Tuấn cười:
– Xem ra hai chúng ta bằng tuổi nhau thật, mà mình không ngờ cậu có cô em trẻ như thế kia chứ, hai anh em cách nhau xa quá, làm mình cứ tưởng là hai chú cháu như mình và con Loan…!
Khoa nâng cốc nước lên, anh cho lên miệng mình, anh uống một ngụm, anh bảo:
– Tại ông bà thích sinh thêm một cô con gái thôi, nếu không mình là con một đấy, nhiều lúc mình tự hỏi là hai ông bà sinh nó ra mà làm gì, nó suốt ngày bắt nạt mình, mình chán lắm, nhiều lúc mình nghĩ một mình có phải là sướng hơn không…?
Khoa nghe anh trai của nó nói xấu mình, nó bực mình bảo:
– Dạ, vâng anh thích sống một mình cho thích, cho sướng, vậy thì anh đừng có trách nếu em đem theo chị Đoài đi, em nói cho mà biết, anh mà không nịnh em thì em sẽ bắt nạt chị, anh không nghe câu “Đánh giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng à”…!
Hồng vừa dứt lời cả ba người đều lăn ra cười, vì có ai muốn bắt nạt, hay ăn hiếp kẻ khác mà đi nói trước cho họ biết đâu, chỉ có con ngốc này nên mới như vậy, và nó thương chị Đoài không hết thì bắt nạt thế nào được, đúng là dọa mà cũng không biết đường mà dọa…
Khoa nhìn Tuấn, anh bảo:
– Đây là Đoài, vợ chưa cưới của mình, khi nào chúng mình cưới thì cậu nhớ tới nhé…!
Tuấn bảo:
– Tất nhiên rồi…!
Anh quay sang Đoài, anh nhìn thấy cô ấy đẹp thật, Đoài và Hồng, mỗi người đều có một vẻ đẹp riêng, cả hai không ai thua kém ai cả.
– Chào cô…!
– Chào anh…!
Xong cái màn thủ tục và làm quen, Tuấn hỏi:
– Hai người ăn gì, hay uống gì thì gọi tự nhiên nhé, vì tôi no rồi, nên không ăn hay uống nổi nữa đâu…!
Khoa cười bảo:
– Mình và Đoài đã ăn cả rồi, chỉ là mình muốn mua cho ấy một ly kem thôi, vì kem ở đây là ngon nhất mà…!
Anh nói mà mắt không quên nhìn Đoài một cái, anh nhìn nó đầy say đắm và yêu thương, Đoài đỏ mặt, cúi vội xuống, không dám nhìn anh cái tay thì cứ mâm mê chéo áo của mình, cô nàng đang ngượng ngùng và đỏ mặt.
Hồng thích thú nhìn và quan sát, đây là thái độ của một người được yêu và đang yêu sao, nó tự hỏi là bao giờ nó mới được trải qua cái cảm giác đó.
Tuấn và Khoa hai người nói chuyện rất hợp với nhau, họ hết bàn đến vấn đề kinh tế, chính trị, và cả chuyện hạnh phúc nữa.
Khoa muốn tìm hiểu thêm về Tuấn nên anh đã quan sát Tuấn rất nhiều, anh đánh giá đây là một con người chững trạc, và đứng đắn, nếu Hồng – em gái anh mà thích anh ta, anh không hề phản đối, vì qua bố mẹ anh, anh cũng biết Quân không là gì của Hồng, anh ta chỉ đơn giản là bạn thôi, nhưng liệu với anh chàng này, anh có vội vàng quá không, khi cho rằng con Hồng nó thích anh ta, nếu mà không phải và lại nhầm lẫn nữa thì mệt mỏi lắm, như vụ của tên Quân kia cũng vậy.
Khoa nghĩ thôi thì mặc nó vậy, mình chỉ cần biết anh ta là một người tốt là được rồi, nhưng trong cung cách nói chuyện thì anh chàng này không chỉ đơn giản là một con người bình thường, anh ta đang che dấu một nỗi đau nào đó trong quá khứ, xem ra cũng phức tạp rồi đây, anh quay sang nhìn Đoài và Hồng đang đùa nhau cười khúc khích, cả anh và Tuấn đều nhìn người phụ nữ của mình, họ đều trẻ trung xinh đẹp, và vô tư quá, ở bên họ đã cho hai anh cảm thấy ấm lòng, cả hai cũng thở dài và cũng quay lại nhìn nhau, trong mắt nhau họ hiểu, đó là dấu hiệu của tình yêu mà.
Khoa nhìn ánh mắt của anh ta nhìn Hồng, anh biết là anh chàng này thích và yêu con Hồng thật rồi, vì cái cách anh ta nhìn cũng giồng hệt như anh nhìn Đoài vậy, anh không hề có ý định phản đối, anh ta yêu con Hồng, cũng như anh yêu Đoài, cả hai cũng chênh nhau quá lớn về vấn đề tuổi tác, còn gia cảnh thì cũng gần giống như nhau, vậy anh lấy tư cách gì ngăn cấm họ, anh nên mừng mới phải, anh chỉ mong là anh ta thật lòng với em gái anh, nhưng anh vẫn buồn vì cả nhà anh đều đang dấu con Hồng một chuyện, anh hy vọng từ nay đến cuối đời anh sẽ không phải nghe ai nhắc lại điều đó nữa, hãy chôn chặt nó đi.
Anh nhìn nó cười vô tư, anh thầm thì với nó “hãy cười vui lên em gái nhé, có chuyện gì thì gia đình vẫn sẽ luôn ở bên em”, anh uống nốt cốc nước còn dở, anh cố che dấu đi sự lo lắng ở trong lòng, ngay cả bố mẹ anh cũng có tâm trạng giống như anh, họ có cảm tưởng là giông bão đang tìm đến gia đình, ai cũng lo lắng, chỉ có mình con Hồng là không biết gì.
Thật ra trong lòng nó đang rối bời, nó đang đi vào ngõ cụt, nó không thể tìm được đường ra, trước mặt mọi người nó cố cười, và vui vẻ, nó không muốn ai vì nó mà phải rơi lệ, hay lo lắng cho nó, nó không còn là con bé vô tư nữa, nó đã bắt mình phải trưởng thành lên, từ lúc gặp người đàn bà đó, nó cảm thấy nghi ngờ chính thân phận của mình, nó tự hỏi nó có phải là con đẻ của cha mẹ nó không, nhưng rõ ràng là ai cũng yêu thương nó thật lòng kia mà, từ tờ giấy khai sinh, rồi ngày tháng mà nó sinh ra, thậm chí là bệnh viện, cái nào cũng giống, vậy thì tại sao nó vẫn còn cảm thấy nghi ngờ.
– Khuya rồi, em xin phép được vế, nếu không bố mẹ em mong…!
Hồng nói xong, nó đứng dậy đi ra, Tuấn nhìn theo dáng nó đi, anh cảm thấy buồn buồn và thất vọng quá, lẽ ra anh đã có cơ hội thổ lộ với nó nhưng anh trai của Hồng tới đã làm hỏng tất cả, mà thôi lo gì, anh còn cơ hội sau, chẳng phải Khoa sẽ mời anh tới ăn cưới của cậu ta sao, vậy anh còn lo lắng làm gì.
Khoa thấy Hồng đi ra khỏi nhà hàng, anh cũng đứng lên và bảo:
– Chào cậu nhé, mình cũng phải về đây, hẹn gặp lại!
Tuấn cũng chào lại:
– Chào, hẹn gặp hôm khác…!
Đoài còn cầm cái túi sách của mình nên ra sau, nó bảo anh:
– Chào anh…!
Khoa và Đoài chào Tuấn xong, họ đi theo Hồng, chỉ còn lại một mình anh ngồi đấy, anh tự hỏi là vì sao lòng anh không yên thế này, hình như trong cuộc tình này của anh, nó sẽ không suôn sẻ như anh mong đợi mà thậm chí nó sẽ đau khổ và khốc liệt hơn cuộc tình trước của anh nữa, anh nhìn ra ngoài đường thấy mọi thứ lung linh sắc màu vì ánh đèn nhưng trong lòng anh một khoảng tối đang xen dần vào. Anh đứng lên, anh cũng cần phải về nhà.
Con Hồng im lặng suốt đường đi về nhà, nó không nói gì với anh chị nó cả, nó chỉ mong trốn lên phòng của mình, nó muốn viết vào nhật ký của nó, những suy nghĩ chất chứa trong lòng của nó thôi, nó đang buồn và dối quá, nhật ký sẽ cho nó giãi bày hết.
Hồng chỉ chào bố mẹ nó vài câu, là nó chạy biến lên phòng, làm cho hai ông bà không kịp hỏi và tra vấn nó được gì, hai người lắc đầu thở dài, họ còn lạ gì tính của nó nữa, nó mà không muốn nói gì thì có truy thế nào, cũng không moi được gì từ nó cả, đành để sáng mai hỏi nó thôi, bây giờ cũng khuya rồi nên đi ngủ đi là hơn.
Nó tắm rửa xong, nó lôi cuốn nhật ký của mình ra, nó đề ngày tháng năm và nó bắt đầu viết, nó viết hết những gì xảy ra cho nó ngày hôm nay, và đây là một trang sử cho cuộc đời của nó.
Trong giấc mơ, nó mơ thấy có một đôi mắt rất buồn đang nhìn nó, một khoảng tối u linh trong một khu rừng, nó cứ đi đi mãi theo đôi mắt ấy, nó chỉ mong bà ta sẽ quay lại cho nó nhìn thấy mặt, nhưng nó chỉ nhìn được đôi mắt của bà ta mà thôi, bà ta mấp máy môi, hình như bà ấy đang cố nói điều gì đó cho nó biết, nhưng mà bà ta không thể nói nên lời, rồi cái bóng và đôi mắt ấy tan biến đi, xung quanh nó lúc này ngập tràn những bông hoa cúc, nó nhìn thấy cả một vườn hoa đủ các loại hoa, đẹp quá, nó như lạc vào một thiên đường vậy, bình yên quá, nó ước gì mính sẽ ở mãi đây.
Nhưng nó nghe có một giọng nói đang gọi nó, tiếng của ông nó, nước mắt của nó tự nhiên rơi, không phải là ông nó đã chết rồi sao, vậy tại sao nó lại nhìn thấy ông nó nhìn nó cười như thế này, ông hiền từ vẫy vẫy tay, và gọi nó lại, nó đi theo ông mà cứ như bị thôi miên, nó không còn biết gì nữa, nó chỉ biết rằng ông đang gọi nó, và nó đi theo ông thế thôi.
Ông chỉ tay về phía xa xa kia, nó nhìn theo xem ông muốn cho nó biết cái gì, nó chỉ nhìn thấy một con én nhỏ đang bay, nó ngước mắt lên, nó nhìn, nó đang cố phân tích, ý của ông nó là gì, tại sao ông không nói cho nó biết, mà chỉ ra dấu thôi, tại sao nó không thể nào chạm vào ông hay có thể gọi được ông, chỉ có nước mắt của nó và nụ cười của nó là giành cho ông lúc này thôi, nó đang cố bảo là cháu yêu ông và nhớ ông lắm, ông nhìn nó cười hiền từ, ông đã tan theo mây khói khi ánh sáng lên, nó lại thấy mình đang ở vườn hoa, nó không hiểu gì cả, cái khu vườn này là sao và cả con chim én mà ông cố bảo nó là gì.
Nó hét lên:
– Ông ơi, đừng bỏ cháu, ông ơi…!
Nó hét to quá làm cho bà Hoa giật mình thức dậy, bà bảo ông Hùng:
– Chắc là con Hồng lại mơ ngủ nữa rồi, ông cứ nằm đấy đi, để tôi lên xem nó thế nào…!
Ông Hùng vẫn còn ngái ngủ, ông bảo:
– Ừ, bà đi đi, xem con Hồng nó thế nào rồi…!
Bà Hoa khoác cái áo cánh, bà đi lên lầu, bà mở cửa phòng của con gái, bà thấy nó đã đạp tung cả chăn, và đang kêu gào tên của bố chồng, bà thở dài, không ngờ con nhỏ này nó vẫn chưa quên được cú sốc ấy, nó vẫn còn nhớ ông của nó quá.
Bà bước lại chỉnh lại cái chăn và xếp người nó cho ngay ngắn, bà nhìn nó đã ướt đẫm cả mồ hôi, bà không hiểu nó gặp ác mộng gì mà nó kêu ghê quá, người nó lại ướt đẫm như thế này.
Bà khẽ nằm bên cạnh nó, bà ôm nó vào lòng, và vỗ nhẹ mấy cái vào lưng, Hồng cảm nhận được hơi ấm của mẹ, nó dúc vào lòng bà, và nó ngủ ngon.
Nửa đêm Trường giật mình tỉnh giấc, anh thấy còn vương vấn mùi hoa đâu đây, anh tự hỏi là mình đã ngủ quên mất từ lúc nào, và Hồng đâu, anh ngồi dậy, anh thấy cái tay mình đã được băng bó rất cẩn thận, anh cười cô ấy cũng tốt bụng đấy, anh bước xuống giường, anh đang ngủ trên giường của Hồng, vậy cô ấy ngủ ở chỗ nào.
Thấy cái váy ngủ vẫn còn vắt ở trên ghế, anh nghĩ hay là cô ấy lợi dùng lúc mình ngủ mà chuồn về rồi cũng nên, anh phải hỏi ông Tài mới được, nhưng khuya thế này, mà đánh thức bác ấy dậy vì chuyện không đâu e rằng không tiện, thôi thì để sáng mai rồi tính, anh cũng nên đi tắm rửa và tìm cái gì ăn, anh đói quá rồi.
Trường hoàn thành xong mọi chuyện thì cũng đã là 2 giờ sáng, anh không thể đi ngủ tiếp, anh lôi mấy tờ giấy thiết kế ra, anh nghĩ mình nên chuẩn bị dần đi là vừa, vì tuy chỉ là đóng giả làm vợ chồng và đính hôn thôi, nhưng cô ấy cũng cần có cái gì đó để mặc vào hôm ấy.
Trường say sưa vẽ, anh hình dung ra vóc dáng của Hồng, và nụ cười của cô, anh mỉm cười, anh chưa lúc nào có hứng thú như thế này cả, dù người ta có đặt cả gần trăm triệu cho một chiếc váy cưới thì anh cũng không thể sánh bằng cảm giác này, nó vừa sung sướng, vừa hồi hộp, anh muốn biết là khi Hồng mặc cái váy này, thì trông cô ấy sẽ như thế nào, có giống người phụ nữ trong tranh kia không.
Anh hoàn thành xong tác phẩm của mình khi bình minh lên, anh cười, anh ngắm lại tác phẩm của mình lại lần cuối, anh đưa lên môi mình mà hôn, vẫn còn thơm mùi chì mới, anh mong đây sẽ là tác phẩm thành công nhất và nó thuộc về riêng anh, cho cô vợ hờ của anh mặc, anh đã dự không biết bao nhiêu đám cưới nhưng không biết đám cưới của anh sẽ như thế nào…?
Ông Tài bưng cho anh tách cà phê, và khẩu phần ăn vào buổi sáng, anh tập trung vào làm việc quá, nên không hay là ông Tài đã đứng sau lưng và ngắm tác phẩm của mình từ lâu.
Đến khi anh hài lòng vì đã chỉnh sửa xong, anh quay lại đã thấy ông Tài ở đấy rồi, anh mỉm cười hỏi:
– Bác ngủ ngon chứ…?
Ông Tài cười bảo:
– Tôi ngủ ngon, xem ra cậu đã thức cả đêm để vẽ đấy nhỉ, tuy phải thức khuya mà trông cậu vui thế…?
Anh nhấm ly cà phê mà ông Tài mang lên, anh nói:
– Vâng, vì lần này cháu thiết kế cho mình mà, không vui sao được…!
Ông Tài nheo nheo mắt hỏi:
– Tôi tưởng cậu là người ghét hôn nhân, cậu chẳng bảo, thà là đi tu còn hơn bị trói buộc là gì…?
Trường gãi gãi cái đầu, anh đáp:
– Dạ, tự nhiên cháu háo hức muốn thử xem cô ấy sẽ làm gì cho cháu khi là vợ hờ của cháu thôi, coi như một cách thử nghiệm mà…!
Trường nhìn ông Tài anh hỏi:
– Cháu quên không hỏi bác là Hồng đâu, cháu định hỏi từ tối hôm qua, nhưng cháu sợ làm mất giấc ngủ của bác, cô ấy đâu hả bác…?
Ông Tài hối lỗi nói:
– Tôi đã cho cô ấy về từ tối hôm qua rồi, tôi biết cậu giận nhưng cậu cũng nên thông cảm cho cô ấy, vì cô ấy còn phải tạm biệt gia đình mình, và còn chuẩn bị hành lý nữa…!
Ngồi ăn sáng cùng gia đình, mà mắt của Hồng cứ liếc nhìn bố mẹ và anh chị nó mãi, nó sợ, trời ạ, nó phải nói như thế nào với bố mẹ nó đây, làm sao bây giờ, nó sẽ không bao giờ được phép dọn đi nếu như không xin phép và có lý do chính đáng, nó căng óc ra để nghĩ, đến nỗi bát cơm mà nó bưng trên tay vẫn đứng yên, nó không động đũa và nhìn nó lúc này cứ như bị thôi miên thành bức tượng vậy.
Bà Hoa đang ăn, nhìn thấy hành động lạ lùng của con gái, bà ngừng ăn, và quay sang hỏi:
– Con còn làm gì đấy, mà không ăn đi, không lẽ mẹ phải bón cho con…?
Hồng vẫn còn chưa hết trạng thái đông cứng của nó, vì nó lo quá đến nỗi, cả người nó đã toát hết mồ hôi rồi, giấc mơ đêm hôm qua, nó vẫn còn cảm nhận được đôi mắt của người đàn bà ấy, nhưng sao bà ta lại nhìn nó buồn như thế, nó và bà ta có quan hệ gì không và còn nữa ông nó cố bảo nó cái gì, khi chỉ vào một con chim én đang bay, nó ngày càng mù mơ hơn, nó nghĩ hay là do nó suy nghĩ nhiều quá nên mới có giấc mơ kỳ lạ đó, nó nên làm gì khi những điều trong giấc mơ là sự thật, nó lắc lắc cái đầu và lại thở dài.
Bà Hoa hỏi nó như vậy, mà nó cũng không trả lời bà, nó còn lắc lắc cái đầu và thở dài nữa khiến cho bà hơi khó hiểu, con bé này ngày càng khó để nhận biết nó đang nghĩ gì, nó không còn là con bé, bà có thể chỉ nhìn nét mặt, và lời nói của nó là bà biết nó mong muốn gì, bây giờ nó phức tạp quá, nó suy nghĩ và toan tính gì trong đầu, bà cũng đành chịu, bà nghĩ nó đã lớn thật rồi, nên không còn đơn giản như lúc bé nữa.
– Hồng, con sao vậy, sao không ăn đi, mà còn ngồi đó làm gì…?
Hồng giật mình nghe mẹ gắt nhỏ, nó nhìn lên, thấy cả nhà đang nhìn mình, nó cố che dấu sự lo lắng của mình bằng cách, lấy đũa gắp cho mình một cọng rau, nó cười bảo:
– Chẳng qua là do con sắp phải đi học đại học nên hơi có chút hồi hộp và háo hức vậy thôi…?
Bà Hoa quan sát thật kỹ nó, bà hỏi:
– Có đúng như vậy không hả con, dù có đi học đại học, thì cũng đâu giống hành động của con như vừa rồi, mẹ có cảm giác là con đang cố dấu điều gì đó…?
Hồng lấp liếm:
– Mẹ ơi, con gái của mẹ thì có gì mà dấu mẹ chứ, con nói thật đấy, chẳng qua con phải làm quen với môi trường học mới và các bạn mới nên mới như vậy thôi…!
Ông Hùng gật đầu, ông bảo:
– Hồng nó nói đúng đó em, vì ai mà chẳng thế, tự nhiên thay đổi môi trường sống thì có cảm giác không quen và xen lẫn một chút sợ hãi thôi, em lo lắng mà làm gì…!
Bà Hoa nghe ông Hùng nói, thôi không còn thắc mắc về thái độ lạ lùng của Hồng nữa, nhưng nếu bà quan sát kỹ bà sẽ thấy, nó đang run run cầm cây đũa, nó sợ lắm, sợ bố mẹ biết chuyện của nó, nó chỉ mong là ba tháng trôi qua bình yên và không ai khám phá ra bí mật của nó cả, nhưng liệu mọi chuyện có đúng như ước nguyện của nó không…?
Hôm nay bà Trang sẽ sang đây, Khoa và Đoài nhìn nhau hạnh phúc, nó đã gọi điện cho mẹ nó và đã thông báo chuyện của hai đứa, bà Trang cười, bà sẽ bay chuyến bay sớm nhất, nên chỉ hơn 11 giờ là bà có thể sang đây.
Hồng nhìn bố mẹ nó uống nước, và đọc báo ở phòng khách mà nó run, nó cảm tưởng nó giống như cô gái lần đầu tiên được người yêu đưa về ra mắt bố mẹ của anh ta.
Nó rụt rè lên tiếng bảo:
– Bố mẹ, con có chuyện cần nói…!
Bà Hoa đặt tách trà xuống bàn, còn ông Hùng gỡ bỏ cặp kính ra khỏi mắt, hai người đều dừng lại khi nghe nó nói.
Bà Hoa bảo:
– Có chuyện gì hả con, mà sao trông con hồi hộp và lo lắng thế…?
Ông Hùng cũng quan sát nó thật kỹ, ông đang cố đoán, nó đang muốn nói gì, nhưng ông đành chịu.
Hồng ngồi xuống đối diện với bố mẹ mình, hai tay nó nắm chặt, và hơi ẩm ướt vì mồ hôi, nó nhìn thẳng vào bố mẹ nó và lấy hết dũng khí của mình ra nó bảo:
– Bố mẹ cũng biết con sắp phải đi học đại học rồi, nên con xin phép cho con được ra ngoài sống, chỉ ba tháng thôi, bố mẹ đồng ý cho con đi nhé…?
Hồng vừa dứt lời, bà Hoa làm sóng cả nước trà ra ngoài bàn, còn ông Hùng thì bình tĩnh hơn, nhưng ông mở to mắt ra mà nhìn nó, cả hai người không hiểu, nó muốn ra ngoài sống làm gì, nào có phải nhà ông bà có xa xôi hai trường nó học gì cho cam, mà nhà lại rất gần, nhà ông bà cũng không phải là quá nghèo, nên nó mới phải dọn ra ngoài sống để đi làm thêm, vậy nó xin phép ông bà ra ngoài sống là có ý gì, ông bà phải hỏi cho rõ mới được.
Bà Hoa hỏi Hồng:
– Con xin ra sống riêng làm gì, đừng có nói với mẹ là con chán sống với gia đình mình, nên muốn tìm một khoảng trống riêng đấy nhé…?
Ông Hùng cũng nói:
– Con mà không nói rõ, thì bố mẹ sẽ không cho con đi đâu hết, mà bố mẹ cũng không yên tâm cho con sống ở ngoài, con gái chỉ có một thân một mình, yên tâm sao nổi…!
Bà Hoa đồng tình, bà bảo:
– Bố con nói đúng, con là con gái, con trai bố mẹ cũng không yên tâm, huống chi con còn non dại, nhỡ đâu có chuyện gì xảy ra thật, thì mẹ làm sao mà sống, con nói đi sao tự nhiên lại có cái ý nghĩ kỳ cục này hả, mau giải thích đi…?
Hồng hít một hơi dài, nó nghĩ mình nên làm như mấy thuyết khách gia trên truyền hình, nếu mà nó có sơ hở gì, thì tiêu, nó sẽ không bao giờ được đi và như vậy thì nhà nó lấy tiền đâu mà trả cho anh ta, có khi vì nó mà bố mẹ nó phải bán nhà, bán đất và mọi thứ cũng nên, nó không muốn đẩy bố mẹ, và anh chị nó vào cảnh bần cùng, hu hu hu, anh chị nó lại sắp cưới nữa chứ.
Nó tự nhủ “Hồng ơi, cố lên, mày làm được mà, chỉ cần ăn nói khéo một chút là được, cố lên”
Hai tay Hồng càng siết chặt vào nhau, nó nói một hơi:
– Con chỉ muốn thử cảm giác sống một mình như thế nào thôi, con muốn trưởng thành, bố mẹ cũng thấy đấy ở các nước ngoài họ cho con cái sống tự lập từ nhỏ, con muốn được sống tự tin, và muốn có dũng khí để đối diện với cuộc sống phức tạp này, bố mẹ cũng biết sinh viên thì đứa nào chẳng phải xa gia đình, may mắn lắm mới có một vài đứa ở gần nhà và không phải xa quê như con…!
Nó uống một ít nước trong cái cốc, nó đặt xuống bàn và nói tiếp:
– Con dọn ra ngoài sống, vì con chỉ muốn thử xem mình sẽ xoay sở như thế nào khi không có bố mẹ ở bên, con muốn mình chuẩn bị thật kỹ cho hành trang vào đời, bố mẹ chắc cũng muốn con có đủ dũng khí để mà tiếp bước chứ ạ, vậy thì bố mẹ đồng ý cho con dọn ra ngoài sống nhé, con hứa sẽ thường xuyên gọi điện và về nhà thăm bố mẹ, con hứa sẽ ngoan hiền và tuyệt đối không gây ra chuyện gì đâu, mà hai nữa có gì là lâu đâu, chỉ có ba tháng thôi, làm ơn đồng ý cho con đi đi, con cảm ơn bố mẹ lắm lắm…?
Hồng nói bằng cái giọng dễ thương và tự tin nhất, nó cố dấu những suy nghĩ của mình thật chặt để nhìn thẳng vào mắt của bố mẹ nó.
Hai ông bà ngồi nghe nó nói một hồi, cái lí lẽ dọn ra ngoài sống của nó, thì đúng quá rồi còn gì, vậy là không có chuyện gì cả, làm cho hai người đoán mò mãi, xem ra con bé này đúng là trưởng thành thật rồi, nó biết suy nghĩ và lo cho tương lai như vậy, thì ông bà mừng lắm.
Nhưng cho nó ra ngoài sống riêng ư, ông bà không quen, bà Hoa đã quen có nó trong nhà, tuy đôi khi bà hay quát mắng nó, vì tính nó hay nghịch ngợm nhưng nó đứa con gái mà bà yêu thương, bây giờ tự nhiên phải xa nó, bà làm sao mà chịu nổi, có khi vì lo cho nó bà sẽ mất ăn mất ngủ, lại sinh bệnh thì khổ.
Ông Hùng thì không có được sự nhạy cảm quá như bà Hoa, vì ông là bố của nó mà, ông cũng quen có vòng tay ôm của nó mỗi khi ông đi làm về nhà, ông cảm thấy như có liều thuốc bổ vậy, nó mà đi rồi, thì ai sẽ chơi cờ với ông, ai sẽ cười và nghịch ngợm cho ông quát và mỉm cười vì nó chứ.
Không được, nhất định là không, con bé này không thể nào đi được, hai ông bà không hẹn mà cùng nhau nói:
– Bố mẹ không đồng ý…!
Nghe bố mẹ đồng thanh phản đối mình như vậy, con Hồng vừa buồn cười, vừa sợ, hu hu hu, sao mình nói như vậy, mà bố mẹ không cho mình đi chứ, vậy mình sai lầm ở chỗ nào, tại sao lại không có tác dụng.
Hồng hỏi lý do:
– Tại sao ạ, tại sao bố mẹ không đồng ý cho con đi…?
Bà Hoa hắng giọng bảo:
– Bố mẹ đã nói cho con biết rồi còn gì, làm sao mà mẹ nỡ xa con được, mai sau con đi lấy chồng, thì dù con có muốn ở lại, mẹ cũng đuổi con đi, nhưng đây là đi học, mẹ xét mọi thứ từ hoàn cảnh gia đình rồi phương tiện đi lại cái nào cũng thuận lợi cho con cả, vậy tại sao con nhất quyết dọn ra ngoài là sao…?
Hồng phải dùng hết những cách mà nó đọc trong sách, và cố đặt nó vào địa vị của bố mẹ nó, nó nói hay quá tới nỗi bố mẹ nó phải xiêu lòng cho nó đi, ngay cả chính bản thân nó, nó cũng ngạc nhiên về mình, sao hôm nay nó nói hay thế nhỉ, nó không thể nào ngờ được.
Trong lòng nó đang reo vui, thế là qua được một cửa, còn cửa kia, không biết là nó có qua được không, bố mẹ của anh ta chiều nay sẽ tới, nó phải đi xếp quần áo vào va ly đây, tạm biệt bố mẹ, tạm biệt anh Khoa và chị Đoài.
Nó thở dài, nó chỉ mong khi nó quay lại mọi thứ sẽ không thay đổi nhiều, cả bản thân nó và ngôi nhà này nữa, hãy cứ ngủ yên đi nhé, đừng có xê dịch hay đảo lộn cái gì, nếu thế thì tao không thể nào nhận ra mày khi tao về đây đâu.