<?php the_title(); ?>

Người Vợ Bất Đắc Dĩ

09.07.2014
Admin

Hồng mở cửa phòng của mình, nó lấy cái va ly màu xanh nhạt, nó xếp tất cả quần áo vào đó, nó nói dối là nó ở nhờ một nhà bà cụ vì bà ấy chỉ có một mình, nên cần có ai chăm sóc, nó quen bà khi đi thăm bác Nhung ở bệnh viện, nó thương bà ấy cô đơn mà chỉ có một mình nên nó mới đồng ý chăm sóc cho bà ba tháng cho đến khi con gái của bà ấy về.

Mẹ nó đầu tiên không đồng ý, nhưng mà nó lấy nước mắt của mình ra mà nói, nó bảo là người già thì rất cô đơn, hai nữa bà ấy lại tin tưởng nó như vậy, nó đã lỡ hứa với bà ấy rồi, nên không thể không đi, nó mong bố mẹ nó vì lời hứa đó và vì bà cụ già tội nghiệp đó mà cho nó đi, bố mẹ nó tuy trong lòng không muốn nhưng nghe nó phân tích và thuyết phục một hồi đành chịu, với điều kiện là nó phải thường xuyên thông báo cho gia đình biết, nó đang làm gì và ở đâu, nếu không mẹ nó sẽ tới mà lôi nó về.

Cái tính hay giúp người khác của nó thì bố mẹ nó còn lạ gì, ví dụ như cái Hà, con gái nuôi của bà đấy thôi, không phải là do con Hồng nó cứu mẹ của Hà là bà Nhung hay sao, nếu không hai gia đình làm sao mà quen nhau và đi lại như bây giờ, thôi thì cho nó đi vậy. Có đứa con gái tốt bụng như thế này tuy tự hào, nhưng hơi mệt mỏi, nó lúc nào cũng làm cho hai người điên cả đầu lên vì nó, và tự hỏi nó lại định làm gì nữa.

Hồng xếp xong quần áo của mình, nó sờ lên cái bàn học của nó, nó đã dùng cái bàn này lâu lắm rồi, tuy nó đã cũ nhưng nó không muốn thay, vì quà của bố nó mà, bố đã đặt mua cho nó, đã nhiều lần bố nó bảo sẽ mua cho nó cái mới nhưng nó không muốn, nó thích cái này hơn, kỷ niệm thì bao giờ cũng đáng quý, mặc cho nó có mới hay cũ.

Sách vở nó chỉ mang theo được có mấy quốn, nó nghĩ thôi thì mình cần cái nào, mình sẽ về lấy sau, bây giờ mang nhiều quá, nó thấy hơi kỳ, mà biết đâu, nó sẽ về nhà nó ngay thì sao, biết đâu anh ta đổi ý và tha cho nó, nếu thế thì may quá, nó không muốn cuộc hôn nhân giả vờ này tí nào, nó ghét anh ta, vì anh ta mà nó phải sống trong phập phồng lo sợ, vì anh ta mà nó trở thành kẻ nói dối đại tài, xem ra qua chuyện này, nó mới biết mình có thể đóng kịch siêu như vậy, nó nên chuyển nghề sang làm diễn viên mới không phí tài năng.

Bố mẹ nó muốn lái xe đưa nó tới nơi, nó đã phải khôn khéo từ chối, hu hu, nếu mà bố mẹ mình biết mình sẽ sống và đang làm gì thì mình sẽ bị bố mẹ đánh cho nhừ tử mất, sao số của nó khổ thế nhỉ, sao nó đi dính vào cái chuyện này làm gì, bây giờ tâm trí của nó như bị ai vò vậy, nó không thể tập trung vào làm cái gì được cả, lúc nào cũng chỉ có hai từ “vợ hờ” vang lên thôi, nó đi đâu, mà nghe người ta nhắc đến là nó lại tưởng người ta đang nói về mình, tim nó lại đập rất nhanh, cơ thể nó như bị dính gió, nó mệt mỏi quá rồi, nó nghĩ tình trạng này mà kéo dài thì nó sẽ ngã ngục mất.
Hồng xin phép bố mẹ được đi ra ngoài một chút, bố mẹ nó đồng ý cho nó đi.

Nó đạp xe ra siêu thị gần nhà, nó muốn mua cho bố mẹ và anh chị nó, một món quà, vì ít ra anh chị nó cũng sắp cưới, và cũng là vì nó sẽ không được ở bên họ ít nhất là ba tháng, nên nó muốn có một cái gì đấy cho họ coi như là an ủi.

Buổi sáng nên trời trong lành và mát mẻ, nhìn hàng cây xanh hai bên đường, nó cho xe dừng lại, nó cần dắt bộ, nó muốn đi dạo một chút trước khi đi mua cái gì, nhìn chiếc lá xào xạc trong gió, nó cười, nó thích cái cảm giác này, giá mà nó không có quá nhiều chuyện để lo thì nó không bao giờ dậy sớm được như thế này, vì nó luôn ngủ nướng mà, nhưng từ lúc đó tới giờ, nó luôn dậy sớm, nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa cho mẹ nó, bà Hoa ngạc nhiên trước sự thay đổi của cô con gái, nó trở nên chăm chỉ từ khi nào vậy nhỉ, bà mà biết được nguyên nhân và động lực cho nó làm thế này thì bà sẽ té xỉu ra mất, bà cũng không ngờ được đứa con gái đơn giản của bà lại có thể dấu bà chuyện tày trời như vậy.

Nó dắt xe đi, mắt nhìn mông lung, tâm trí nó để ở đâu đâu, nó cảm thấy trống vắng, mái tóc dài của nó bay bay, có hai giọt nước mắt lăn dài trên má nó, nó đang khóc, nó buồn quá, nó lại ngước nhìn lên cái chuông của nhà thờ gần nhà nó, nó không hiểu là từ bao giờ cứ đi qua đây là nó lại buồn, tại sao…

Nó dắt chiếc xe đạp của mình thả bước đều đều ở đằng trước, chiếc xe ô tô màu đen đi theo sau, nó cứ đi mà không hay gì cả, vì hồn nó đã gửi ở phương xa rồi.

Đi qua cái công viên cách nhà nó không xa, nó dắt xe vào đấy, tìm cho mình một cái ghế trống, nó ngồi xuống, hôm nay nó có hứng ngắm người ta đi tập thể dục vào buổi sáng, nhìn họ mà nó thấy hạnh phúc làm sao, một ngày mới bắt đầu đầy sức sống và năng lượng, còn nó thì bị ai đó rút mất rồi, cơ thể nó rã rời, nó cần leo lên giường ngủ, hay là trốn đi đâu đó một thời gian, ở bên người thân, nó rất khổ sở vì phải nói dối, và cố che dấu sự thật, còn phải tới sống và làm vợ hờ cho tên kia thì nó sợ, nó vẫn còn làm một cô bé mà, nó có biết gì đâu, tuổi nó bây giờ thì ngoài ăn và học ra, nó làm sao mà nghĩ sâu xa được, và đây cũng đâu có phải là một trò chơi.

Nó nhắm mắt lại, hít lấy hương hoa mà người ta trồng ở công viên, nó thích mọi loại hoa, hoa nào nó cũng thích, đúng rồi cái vườn hoa trong giấc mơ của nó, nó cảm thấy rất quen thuộc và thân thiết hình như Hồng biết về nó thì phải, nhưng nó đã gặp ở đâu rồi, tại sao bây giờ nó lại không nhớ gì cả, nó lấy tay vuốt mái tóc đen dài và suôn mượt của mình, nó hất tóc của mình ra đằng sau, nó đang định đứng lên để đi, thì nó thấy có tiếng giày đang đi về phía mình.

Trường ăn xong bữa sáng của mình, tuy anh hơi bực vì Hồng dám cãi lời anh mà đi về nhà, nhưng mà không sao đằng nào thì cô ấy cũng phải về đây. Hồng cũng gan thật, cô ấy không sợ anh phạt hay sao, mà cô ấy vi phạm bao nhiêu lần rồi nhỉ, hay thật, xem ra càng ngày mình càng cảm thấy có hứng thú với trò chơi vợ chồng hờ này rồi.

Anh sai anh tài xế lái xe đưa anh đến nhà Hồng, anh chỉ cần đến cổng nhà cô ấy thôi, anh không dám vào nhà, vì dù sao anh không có cái dũng khí nói cho họ biết con gái của họ bị anh mua để làm vợ hờ cho mình, nếu không họ sẽ đánh anh hay giết chết anh mất, mà nhỡ đâu họ lại giữ luôn Hồng thì sao, vậy là khổ cho anh rồi, vì gia đình anh chiều nay bay sang đây, anh lại không thể tìm được ai thay thế cho Hồng cả, nên anh chỉ dừng lại ở đấy, anh gặp Hồng đang đạp xe đi đâu đó, anh bảo anh tài xế lái xe theo, nhìn cô ấy dắt xe theo hai hàng cây bên đường, tóc cô ấy dài và bay bay theo gió, có hồn và có sức hút quá, anh nhìn cô ấy mà như nhà họa sĩ tìm được một tác phẩm nghệ thuật hay vậy, anh cứ đi theo mãi và bây giờ là cái công viên này đây.
Trường đi lại về phía nó, trên tay cầm một bịch sữa và một cái bánh mỳ, anh chìa ra trước mặt Hồng và bảo:

– Em ăn đi…!

Hồng giật mình, ngước nhìn lên, nó thấy tên Trường – ông chồng hờ của nó, tự nhiên nó cảm thấy chán, sao tên này lại xuất hiện vào lúc này, không phải là đến chiều thì nó mới phải tới hay sao, vậy hắn xuất hiện ở đây làm gì, không phải lại bắt nó làm gì nữa đấy chứ…?

Thấy Hồng nhìn mình mà không nói gì, anh cười, và ngồi xuống ngay cạnh, anh đưa mắt nhìn ra xa, yên bình quá, chỉ có tiếng chim hót và tiếng gió xào xạc của những chiếc lá, mà mùa thu đến rồi thì phải, nhìn những chiếc lá vàng đang rụng đầy gốc cây kìa, anh quay sang nhìn Hồng xem cô ấy đang nghĩ gì, nhưng chỉ thấy nó im lặng và đang nhìn mấy bà già tập thể dục buổi sáng, anh quan sát và nhìn nó cho thật kỹ, cô vợ của anh đang nghĩ gì trong đầu nhỉ, sao hôm nay cô ấy không hét hay là trêu tức anh, mà lại ngồi trầm tư thế này, mà hình như cô ấy vừa khóc thì phải, gièm mi vẫn còn vương nước mắt, anh động lòng, không phải vì anh mà cô ấy như vậy chứ, anh rút chiếc khăn tay trong túi của mình ra, cầm nó trên tay anh lau nước mắt trên mi của Hồng.

Hồng kinh ngạc nhìn Trường không chớp mắt, anh ta đang làm cái gì thế, sao anh ta lại đối sử tốt với nó vậy, nó ngượng quá, vội gạt tay của Trường ra, anh nắm tay nó và bảo:

– Yên nào, để anh lau nốt cho, có cái gì dính trên tóc của em nữa này…!

Anh hơi lôi nó lại về phía mình, anh gỡ từ tóc nó xuống, nó cố nhìn xem là cái gì, vừa nhìn thấy con gì đó ngọ nguậy trong tay của Trường, là Hồng hét to lên.

– Á a a a…!

Nó hét to quá làm cho mấy bác đang tập thể dục ở đằng kia cũng ngoái đầu lại xem có chuyện gì.

Mặt của Hồng tái mét, nó run rẩy, trời ơi là con sâu róm, nó sợ mọi loại sâu ở trên đời này, cũng phải nó ngồi ở dưới một gốc cây to thế kia mà không có sâu mới lạ, nó lắp bắp bảo Trường:

– Anh…anh sao còn không vứt nó đi…!

Trường không ngờ cô vợ hờ của mình lại sợ đến như vậy, anh cười, anh thấy thú vị quá, xem ra cô nhóc này trẻ con thật, có mỗi con sâu bé tí tẹo thế này thôi mà cũng sợ, nhưng mà đáng yêu đấy, ít ra thì cô ấy cũng cho anh biết là cô ấy có lúc cũng cần được che chở. Anh ném nó ra xa, và bảo:

– Anh ném nó đi rồi đấy, em đừng sợ nữa…!

Hồng nhìn theo hướng mà anh ném con sâu đi, nó sợ quá, không dám ngồi ở cái ghế đó nữa, nó đứng lên, nó đi về.

Trường lôi tay nó lại và bảo:

– Anh tới đây để đón em…!

Hồng cảm thấy hơi hụt hẫng, vì nó muốn được ở bên gia đình thêm, nhưng biết làm sao được, nó thở dài bảo:

– Anh có thể chờ tôi một chút được không, tôi cần mua cái gì đó cho gia đình…?

Trường nhìn nét mặt buồn buồn của nó, anh hiểu, ai phải xa gia đình mình mà không phải thế, hơn nữa lại bị bắt ép nữa chứ.

– Em muốn mua gì nào, anh sẽ đi với em…?

– Tôi chỉ muốn mua quà cho anh chị và bố mẹ mình thôi…!

Anh cười và bảo:

– Ta đi nào, anh cũng muốn mua gì đó coi như là quà làm quen và gia mắt gia đình của em…!

Hồng không hiểu, nó hỏi:

– Anh nói như vậy là ý gì…?

Trường nghiêm túc trả lời nó:

– Em không nghĩ là nếu em giả vờ làm vợ chưa cưới của anh thì em sẽ bị báo chí nhòm ngó à, làm sao họ có thể bỏ qua được cơ hội này chứ, nếu thế thì sớm muộn gì bố mẹ em cũng biết, anh nghĩ mình nên thông báo trước cho gia đình em thì hơn…!

Hồng nghe anh ta nói mà nó run lên, vậy là sao, không phải chỉ đơn giản là đóng giả thôi sao, chỉ cần gia đình anh ta biết là được rồi, chuyện của gia đình anh ta thì liên quan gì tới báo chí chứ.

Hồng ngơ ngác không hiểu nên hỏi:

– Sao lại có cả báo chí vào đây, tôi không hiểu, tôi tưởng chỉ có gia đình anh biết thôi chứ…?

Trường nhìn Hồng thương hại, anh hỏi:

– Em không biết là mình lấy ai à, thế mà em dám ký vào tờ giấy hợp đồng đó sao, công nhận em gan thật…?

Hồng cảm thấy mình đang đi trong sương mù, thế là thế nào, con Loan nó chỉ bảo là nhà anh ta rất giàu, nó nghĩ dù anh ta có giàu có đến đâu thì cũng chỉ hơn nhà nó chút xíu, còn anh ta là ai thì nó biết rồi, không phải là nhà thiết kế thời trang hay sao, vậy còn bố mẹ anh, đúng là mình chẳng biết gì về ta thật, anh ta nói đúng mình là một con ngốc, ngay cả gia thế nhà anh ta thế nào mình cũng không biết thế mà mình đồng ý giúp anh ta, con ngốc ơi là con ngốc, không lẽ bố mẹ anh ta là mafia.

Nhìn cái vẻ mặt của nó anh nghĩ, hay là con nhóc này không biết gì về anh thật, con Loan nó không nói gì hay sao, anh vẫn còn nghi ngờ, hay là nó đóng kịch với anh, anh cần phải hỏi nó cho rõ. Anh lôi nó lên xe ô tô của mình và bảo:

– Em lên xe đi, rồi chúng ta nói chuyện…!

Hồng nhìn chiếc xe đạp của mình, nó bảo:

– Tôi không đi được, còn chiếc xe của tôi…!

Anh bảo anh chàng vệ sĩ của mình:

– Phiền anh đi gửi dùm chiếc xe này cho tôi, xong rồi thì tự đón xe về nhé, cám ơn anh…!

Anh chàng kia gật đầu và bảo:

– Vâng…!

Hồng càng ngày càng tò mò về gia thế của Trường, hic, không lẽ bố mẹ anh ta là mafia, hay tổ chức tội phạm nào thật, sao anh đi đâu mà cũng cần có vệ sĩ thế kia, chết con rồi, con mà liên quan tới gia đình này, thì cuộc đời của con sẽ toàn màu đen thôi, sao con lại không hỏi cho rõ trước khi đút đầu vào rọ chứ, nó nhăn mặt lại vì lo lắng.

Trường thấy nó vẫn còn chưa chịu lên xe, mà cái mặt thì lại khó coi thế kia, anh phì cười bảo:

– Sao thế em, sợ rồi à, anh không phải là mafia, hay tội phạm đâu mà em sợ, nhìn em là anh biết em đang nghĩ gì rồi, còn không mau đi, hay là anh phải bế…?

Hồng nghe anh nói, nó liền vội trèo lên, không cần anh ta phải nhắc lần thứ hai, nó hỏi anh ta khi đã yên vị trên xe.

– Anh là ai và cả gia đình anh nữa…?

Trường bật cười, có ai lấy chồng như con nhóc này không nhỉ, ngay cả chồng mình là ai nó cũng không biết, mà cũng đúng anh gặp nó đúng có hai lần, rồi anh bắt nó ký vào tờ giấy kia, nhưng không lẽ con bé này không bao giờ đọc báo.

– Em không bao giờ đọc báo hay xem truyền hình à, sao ngay cả anh là ai mà em cũng không biết…?

Hồng trả lời anh ta:

– Tôi không xem truyền hình nhiều, mà nếu có xem thì tôi toàn xem phim hoạt hình, còn đọc báo ư, thỉnh thoảng tôi mới đọc, cái tôi đọc là những tạp chí tuổi teen, và học đường, vậy anh bảo tôi phải đọc loại báo nào và xem kênh nào mới biết về anh và gia đình anh…?

Trường bị xốc, anh chưa thấy có ai như con nhóc này, nó đã bao nhiêu tuổi rồi ít ra cũng đã gần 18 tuổi, vậy mà nó không thay đổi được sở thích teen của nó hay sao, suốt ngày chỉ có xem hoạt hình và đọc báo “Mực Tím” hả, anh không nhịn được cười, nên anh lại cười to lên.

– Ha ha ha…!

Thú vị thật, Hồng và Loan giống nhau quá, chúng nó vô tư thế này thì quan tâm làm gì những chuyện như kinh tế, hay chính trị chứ, anh cứ nhìn nó mà cười, anh cảm thấy cô vợ của anh đúng là chẳng biết cái gì về anh thật, nhìn khuôn mặt ngơ ngác khi anh cười và hỏi nó, hay là nó chỉ giả vờ nai tơ với anh.
Hồng nghe anh ta nói sơ qua về gia thế của mình, nghe xong nó hoảng quá, nó vội hét:

– Cho tôi xuống…!

Trường ngạc nhiên hỏi:

– Tại sao em lại muốn xuống, không phải là chúng ta cần đi mua quà để tặng cho gia đình em hay sao…?

Hồng chán nản bảo:

– Anh làm ơn xóa hợp đồng đó cho tôi được không, tôi cứ tưởng anh cũng giống như gia đình tôi, tôi nghĩ anh giàu hơn gia đình tôi, thì cũng là chuyện đơn giản thôi, nhưng mà gia đình anh lại phức tạp và thế lực như thế, nói thật tôi sợ lắm, tôi không muốn giây vào anh, vậy anh thương tình tôi giúp anh mà anh có thể tha cho tôi được không, tôi không muốn bị anh và gia đình anh lôi ra làm trò đùa…!

Trường nhìn nó cho thật kỹ, anh đang cố đánh giá xem trong từng lời Hồng đang nói kia có lời nào là dối trá, tại sao có một cô gái lại sợ gia thế của gia đình anh kia chứ, không phải các cô gái ai cũng mong có một người bạn trai, hay chồng như gia đình anh sao.

– Anh xin lỗi nhưng anh không thể nào xóa nó cho em được, nói thật nếu mà không có em thì anh không biết nhờ ai cả…!

Hồng mai mỉa:

– Anh nói đùa à, anh là một tay chơi mà anh lại không có ai để nhờ, ngay cả anh mà cũng nói như thế thì những anh chàng cù lần, họ sẽ ế vợ hết mất…!

Nghe cái giọng mai mỉa của Hồng, Trường hơi tức, chưa là gì của nhau mà em dám lên mặt với anh như thế hả, ha ha ha, anh sẽ cho em biết hình phạt mà anh giành cho em.

Anh quay sang hỏi anh chàng thư ký bên cạnh mình:

– Anh đã ghi được bao nhiêu lần rồi…!

Hồng ngơ ngác không hiểu, anh chàng kia trả lời:

– Dạ, thưa cậu chủ, tổng cộng là hơn 30 lần rồi…!

Trường hài lòng, anh bảo:

– Cậu làm tốt lắm…!

Anh nhìn Hồng, anh vui sướng vì làm cho cô tò mò, chưa hết anh còn làm ra vẻ bí mật nữa chứ.

Hồng hỏi:

– Anh cho ghi cái gì thế…?

Trường quan sát nét mặt của Hồng, anh ngả người ra sau, anh nhếch mép lên cười, anh bảo:

– Vì vụ cá cược của chúng ta, nên anh đã cho anh chàng này đi theo, mọi lời em nói như “tôi”, hay cãi hỗn với anh và không nghe lời anh, sẽ được anh chàng này ghi lại…!

Anh nheo nheo mắt nhìn nó, anh nói tiếp:

– Và em biết không, em đã vi phạm hơn 30 lần chỉ trong vòng có mấy tiếng vừa rồi thôi đấy…!
Anh thở dài, ra vẻ thương hại, anh lại trêu:

– Chắc là em thích anh hôn đến nỗi cố tình làm như thế đúng không, yên tâm đi anh hứa thì bao giờ anh cũng giữ lời…!

Hồng ngớ người ra, nó đã quên mất tiêu cái vụ cá cược hay quy tắc đó, anh ta đã nói với nó vào hôm qua, đến khổ cho cái số của con, tự nhiên nó cảm thấy sợ, nó ngồi sát gần cái cửa xe.

Trường thấy hành động vừa rồi của Hồng, anh phì cười, con nhỏ này cũng biết sợ cơ à, anh tưởng nó sẽ gân cổ lên mà cãi nhau với anh nữa chứ, ngoan ngoãn như thế này là tốt.

Anh ngọt ngào bảo:

– Em yêu, bây giờ anh sẽ làm gì em nhỉ…?

Hồng nhăn mặt lại vì ớn, hu hu hu, sao nó không hỏi anh ta là ai, anh ta là công tử nhà họ Hạ, nhà anh quá giàu và quá nổi tiếng, mình cũng có nghe bố mẹ mình nói chuyện với nhau, nhưng mình không ngờ cái tên chết tiệt trước mắt mình lại là con trai của cái nhà họ Hạ ấy, đến là khổ, sao hắn không vô danh đi cho mình nhờ, bây giờ mà báo chí làm um lên, tên và hình ảnh của nó tràn lan trên các phương tiện thông tin quần chúng, nó làm sao mà chịu nổi, có lẽ vì thế nên anh ta không cho nó có quan hệ với các chàng trai khác, anh ta sợ tai tiếng đây mà, đúng là chết tiệt thật, anh ta cấm mình trong khi anh ta lại đi bồ bịch lăng nhăng.

Lại còn cả cái hình phạt vô lý kia nữa chứ, mình phải làm sao bây giờ hả trời, bố mẹ mình sẽ biết chuyện này, có lẽ là hôm nay hoặc ngày mai thôi, nếu như gia đình anh ta sang đây, không lẽ cái bọn báo chí kia không bám theo, mà nó lại phải xuất hiện với vai trò là vợ chưa cưới của anh ta nữa chứ, con chết mất thôi, nó nghĩ hay là mình chốn đi cho xong.

Thấy Hồng mặt dầu dầu, mà lại không vui vì lấy được ông chồng giàu sang, anh ngạc nhiên hỏi:

– Sao em còn không cười lên, chẳng phải anh được hơn mong ước của em là gì…?

-…?

Trường bực mình, vì Hồng dám lờ cả anh, anh khẽ quát:

– Em có biết là mình lại vừa vi phạm giao ước rồi không, còn không mau nói, hay là em muốn anh hôn em thật…?

Hồng khóc, nó cầu xin Trường:

– Anh…anh làm ơn tha cho em đi được không, em sợ lắm, em cứ tưởng, chỉ giúp cho anh gia mắt họ hàng nhà anh như nhà em thôi, gặp mặt người thân của anh, và cố đóng cho đạt vai trò người vợ hờ của anh, nhưng chuyện kết hôn của anh thiên hạ ai cũng muốn biết, mà em lại không muốn hình của mình lên mặt báo chí, hay đi đâu người ta cũng tò mò nhìn mình và đánh giá xem mình là ai mà dám lấy anh, thôi cho em xin, tha cho em đi nhé, bên anh còn có nhiều người đàn bà hơn em nhiều mà, họ vừa có kinh nghiệm và trải đời, họ sẽ giúp cho anh tốt hơn em…!
Trường nghe Hồng khóc lóc một hồi, anh chẳng hiểu gì cả, tại sao cô ấy lại khóc, anh mới là kẻ nên khóc mới phải, anh là một thằng lăng nhăng mà, anh đâu có thích bị trói buộc vào hôn nhân, anh cũng ghét đàn bà, anh chỉ coi họ là đồ chơi với anh thôi.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên, anh nghe họ khóc, họ khóc vì không muốn mất anh hia tay với anh, họ muốn giữ anh lại.

Nhưng sao con bé này, nó lại khóc và cầu xin cho anh buông tha cho nó là thế nào, chuyện lạ đây, anh có nên tin những giọt nước mắt kia là thật lòng xuất phát từ trái tim của nó hay không, hay là nó mới biết thêm nhà anh giàu mà nó khóc to lên, vì muốn anh cho thêm tiền trợ cấp nhỉ. Tại sao anh không hỏi nó đi có phải là hay hơn không, cần gì phải để ở trong lòng, dù sao chuyện gì thì cũng nên rõ ràng, và thẳn thắn với nhau, nếu nó là một cô gái như vậy, anh nhếch mép lên, anh sẽ chơi với nó, dù em có cáo già như thế nào, thì anh đây cũng sẽ trị được, kinh nghiệm cuộc đời của anh lẽ nào không đủ để chơi với em.

– Em muốn thêm bao nhiêu nữa, nói đi…?

Hồng lấy tay quẹt nước mắt của mình, nó nghe Trường hỏi, nó không hiểu, anh ta bảo nó muốn thêm bao nhiêu nữa là sao.

– Anh hỏi em như vậy là có ý gì, cái gì mà bao nhiêu nữa…?

Trường nghĩ, con nhóc này còn giả vờ nữa, bao nhiêu thì nói đi, còn làm bộ là thế nào, con nhóc này cũng kinh thật, nó lại còn giả nai với anh nữa chứ.

– Anh hỏi em muốn thêm bao nhiêu tiền nữa để anh trả thêm cho em…?

Hồng nhìn vào mắt của Trường, bây giờ thì nó hiểu rồi, anh ta đang khinh nó đây mà, anh ta chắc là đang nghĩ nó thấy anh ta giàu nên làm nũng và giả vờ khóc lóc để đòi thêm tiền đây.

Hồng bực cả mình, nó dơ tay lên nó tát cho Trường một cái.

– Bốp…!

Tát xong, nó nhìn Trường đầy căm hận, nó quát lên:

– Anh kia, anh tưởng ai cũng cần tiền của anh hả, danh dự của tôi anh có thể mua được không, anh hãy đem tiền của mình mà ăn luôn đi hay là thuê những cô gái khác, tôi không thèm, nói thật, lúc đầu thì tôi không định ký vào đâu, và tôi cũng không đồng ý những điều khoản mà anh đưa ra cho tôi, nhưng tôi thấy anh buồn, anh đau khổ, nên tôi mủi lòng mà giúp anh, anh còn không biết điều, anh còn dám coi thường tôi là thế nào.

Chưa hết, nó còn gân lên tiếp:

– Anh có biết là vì anh mà tôi khổ sở lắm không, bố mẹ tôi, anh chị tôi yêu thương và tin tưởng tôi như vậy, tôi trở thành con người dối trá cũng vì anh, tôi đau khổ vì phải lừa dối và dấu diếm họ. Tôi căm thù anh, anh là ai hả, anh là cái gì của tôi, tại sao tôi luôn phải lo lắng cho anh, còn anh, anh coi tôi là cái gì, chỉ là một nô lệ cho anh hả, anh chỉ cần bỏ tiền ra là xong thôi sao, anh khinh người quá đấy, anh tưởng ai cũng thích tiền hay sao, tôi mặc kệ nó mua được cái gì, tôi không quan tâm, nhưng với tôi tiền chả là gì cả, tôi chỉ cần nó vì nó giúp cho tôi sống thôi, nhưng mà yêu nó và tôn vinh nó quá lên như anh thì tôi thấy anh điên lên thật rồi, hứ, đồ kiêu căng, anh đừng có tưởng anh dựa vào gia thế nhà anh mà anh dám coi thường tôi, nếu cần tôi sẽ đi tù cho anh nhờ, chứ tôi nhất quyết làm vợ hờ cho cái tên không biết điều như anh đâu…!
Trường bị xốc, anh không ngờ nó lại tức giận đến như vậy khi anh yêu cầu tăng thêm tiền trợ cấp cho nó, anh nhìn vào khuôn mặt đầy căm giận của Hồng đang nhìn anh, anh mù mờ không hiểu gì cả, không lẽ nó vì số tiền nợ và cái việc khổ sai của con Loan mà nó giúp anh, nó bảo gì nhỉ nó không ký vào cái hợp đồng kia và nó cũng không đồng ý các điều khoản của anh đưa ra, nếu nó không thấy anh buồn và đau khổ, nó sẽ không bao giờ ký.

Vậy là nó lo cho anh thật sao, và nó hoàn toàn vô tư trong sáng khi giúp anh mà không toan tính điều gì, vậy là anh đã nghi oan cho nó rồi, anh nên xin lỗi nó thì hơn.

– Anh xin lỗi em, anh…anh không ngờ mình lại xúc phạm em như vậy…!

Anh chàng thư ký, ghi lia lịa những lời mà Hồng nói, cả anh và anh tài xế đều cảm thấy thú vị và bất ngờ trước những hành động và lời nói của Hồng, họ không ngờ cô chủ của họ lại dũng cảm và táo tợn quá, dám đánh và quát cậu chủ của họ như vậy, nhưng mà tấm lòng của cô ấy đáng quý thật, hy vọng cô ấy nghĩ và làm đúng như những gì mà cô ấy nói, nếu không sóng gió lại nổi lên thì mệt lắm.

Hồng khóc nấc lên, nó chán quá rồi, nó cũng mệt mỏi nữa, sao trên đời này lại sinh ra một tên như thế này nhỉ, ở hắn Hồng không tìm được điểm nào tốt cả, con đường tình ái thì lăng nhăng, tính cách thì khinh người và kiêu ngạo, bạn bè thì không tin tưởng ai.

Ôi trời ơi…! Làm vợ hờ của tên này ba tháng chắc là nó chết mất, làm sao nó có thể chịu đựng một người chồng như vậy được, hàng ngày gặp mặt nhau, ăn uống cùng nhau, rồi còn phải nghe hắn gọi là “em yêu” nữa chứ, chưa hết mình phải cho hắn bá cổ kề vai, và thỉnh thoảng hôn hít nữa chứ, Hồng ôm đầu, nó kinh tởm bản thân mình, càng ngày nó càng ghét cái tên này, hu hu hu, con nên đi tu, hay nên đi trốn đi thì hơn.

Trường thấy Hồng hết lắc đầu, thở dài, rồi lại ôm đầu, mặt nhăn nhó, anh đang cố xem nó buồn bã cái gì mà thể hiện ra hết thế kia, anh nghĩ chắc là nó ghét anh lắm, ai bảo anh dám động đến lòng tốt của nó làm gì, anh nghĩ lại hành động khi nó bị xốt mà cảm thấy mình thật đáng khinh, anh hỏi nguyên do con Loan, đầu tiên nó không chịu nói, anh phải dọa nó, nó mới khai ra cho anh biết, thì ra nó bảo là nó bị anh bắt cóc làm cho Hồng bị bệnh nặng như vậy, cũng bấp chấp bản thân chạy đến chỗ của Loan, tại sao anh vẫn còn nghi ngờ nó nhỉ, anh đúng là ngốc mà.

– Anh xin lỗi em, Hồng ạ, anh không cố ý làm tổn thương em chỉ là…!

Anh lấy tay vuốt mặt mình, anh thở dài, anh bảo:

– Chỉ là nỗi đau trong quá khứ của anh thôi, nó ám ảnh anh, nên anh không thể nào mà tin ai được nữa, nhất là đàn bà…!

Nói còn chưa xong, thì…

– Ha ha ha…!

– Phải đàn bà, họ cho anh quá nhiều thứ, đau buồn có, hạnh phúc có, nhưng tất cả với anh chỉ là sự hận thù, anh cũng không biết nữa, anh có thể mở lòng mình ra hay không, em mắng anh rất hay, mắng đúng lắm, anh ngoài tiền và bản thân anh ra, thì anh chẳng có cái gì cả, bạn bè không, người thân cũng không nốt, anh là kẻ cô độc, hay em gọi anh là con thú hoang cũng được, anh không hề e ngại nếu em chửu hay là rủa anh như vậy, đều đúng cả, nó là tất cả con người anh, anh là một thằng như thế, em đã hài lòng mà tha thứ cho anh chưa…?
Hồng nghe anh nói mà lòng nó tan nát, xem ra anh chàng này từng bị đàn bà làm tổn thương sâu nặng đây, anh ta không tin tưởng nó cũng đúng, nhưng anh ta không nên nhìn đời với con mắt như thế chứ, hay anh ta là con chim sợ cành cong nhỉ, nghĩ cũng tội nghiệp cho anh ta, mình chưa từng yêu và cũng chưa nếm mùi đau khổ khi tình yêu vỡ tan, hay là bị phản bội, nhưng mình cảm nhận được nỗi đau của anh ta, anh ta cần ai đó ở bên an ủi và động viên hơn là quát mắng, vì anh ta giống như là đứa trẻ mà, nó lắc đầu, không biết mình là gì của anh ta, sao mình cứ phải chịu trách nhiệm với con người anh ta nhỉ, mình có quan hệ gì với anh ta đâu, mà mình còn ghét anh ta nữa chứ, ôi tình người, thật phức tạp và đau cả đầu.

Trường lúc này đầy đau khổ, hôm qua là ngày giỗ của mẹ anh, hôm nay họ sang, anh đang chán đời, anh muốn quên đi quá khứ, nhưng họ cứ khơi nó ra, mà cô ta sao cũng sang đây làm gì, anh với cô ta kết thúc rồi kia mà, cô ta còn muốn gì ở anh nữa chứ, anh không còn chịu nổi nữa rồi, cú điện thoại của cô ta vào sáng nay, làm tan biến hết cả năng lượng của anh, anh chỉ muốn mình đi đâu đó thật xa, anh không muốn gặp họ, nhất là bà mẹ kế, đứa con trai của bà ta và người đàn bà bội bạc kia nữa, nhưng anh không thể nào chốn đi đâu được, anh phải làm những gì mà bố anh muốn, không phải là cho anh mà là cho mẹ anh, anh phải giành lại những gì là của mình, anh đã nhịn lắm rồi, đã đến lúc anh phải đấu tranh.

Anh không dấu được mình nữa, nên mặc kệ có anh tài xế, hay anh chàng thư ký ngồi ở ghế trên, hai giọt nước mắt của anh lăn dài trên má, anh khóc, anh đau khổ quá, nên muốn khóc cho vơi đi đau khổ, Hồng đã mắng anh rất đúng, anh ngoài cái vẻ bề ngoài và tiền ra thì anh đúng là chẳng có gì thật, anh luôn đạp lên mọi thứ mà sống, nhưng sao bây giờ anh lại hay suy sét về bản thân mình thế này.

Anh sợ cô đơn nhưng không tìm được ai là bạn, anh sợ sống một mình, nhưng không dám cùng ai nên đôi, anh là gì thế, nhiều khi anh hỏi mình như vậy, anh ngay cả bản thân mình là ai anh cũng không biết, anh thấy mình không nên sinh ra trong cuộc đời này, nó không dành cho anh, những ngày chủ nhật anh đi chơi, nhìn họ cùng gia đình vui vẻ, những đứa trẻ được bố mẹ cho đi công viên chơi, chúng nó bá cổ cho bố mẹ bế thật hay, và thật hạnh phúc, từ bé tới giờ, bố anh chưa bao giờ làm như thế với anh cả, chỉ có mẹ anh, nhưng mẹ anh lại ra đi sớm quá.

Bà mẹ kế kia lại không yêu thương gì anh, anh suốt ngày chỉ biết trốn vào một góc nào đó, hay đóng chặt cửa phòng của mình lại, bà ta càng ghét anh hơn khi thằng em trai kế của anh được sinh ra, anh luôn thiếu tính người.

Anh đã từng bị bắt cóc một mình mà không có ai cứu, bố anh không dám bỏ tiền ra mà chuộc anh về, anh nghe tên bắt cóc bảo với anh khi anh được thả về.

– Mày nên cút đi, tao không ngờ là bố của mày giàu có như vậy, mà ngay cả con trai của họ, họ cũng không thèm trả tiền chuộc, ông ta còn bảo với tao là muốn làm gì mày thì làm, tao không thể nào tin được, ông ta yêu tiền còn hơn cả yêu con, tao thương tình mà tha cho đấy, cút đi, và đừng có dại mà báo công an, nếu không thì tao sẽ giết mày, nghe chưa nhóc…!
Anh một mình về nhà với cái bụng đói và cơ thể mệt rã vì chạy, anh chỉ hy vọng có cái gì để ăn, họ không cứu anh, nhưng anh có thể tự cứu mình, anh chỉ cần có cái gì để mà ăn thôi, đi ngang qua phòng khách anh thấy ba người họ đang ăn uống và đút thức ăn cho nhau rất vui vẻ, họ đã quên mất anh rồi, anh có tồn tại, hay chết đi họ cũng không quan tâm, cái chỗ mà anh vẫn ngồi, họ đã dẹp đi, họ cũng không dọn bàn cho anh, họ đã coi anh đã chết thật rồi, hay anh bị tên bắt cóc kia giết chết họ cũng không cần biết nữa, anh chỉ là một cái bóng trong nhà mà thôi.

Từ đó anh càng ít nói, anh quyết tâm học thật giỏi, anh có thể làm mọi thứ mà anh thích, anh quậy phá, bố anh đánh anh, đánh chán thì cũng không thay đổi được anh, anh vẫn cứ như trước mà còn tồi tệ hơn, anh uống rượu, rồi đánh lộn, anh có nhiều tài năng, có lẽ vì đau khổ, nên anh có thể thiết kế được những chiếc váy rất có hồn, tác phẩm đầu tay của anh bị bố anh đốt bỏ, ông không cho anh theo nghề thiết kế, anh đã dùng đôi tay không của mình để cào trên đống tro vẫn còn nóng, anh cố tìm được mảnh giấy nào chưa bị cháy hay mảnh ấy, anh nhìn ông ta đầy căm thù, bố anh đã đánh cho một cái tát, nhưng dù ông ấy có dùng cách nào cũng không làm cho anh thay đổi quyết định trở thành nhà thiết kế thời trang của mình.

Chuyện anh bị đuổi ra khỏi nhà ngay sau khi chia tay với cô ta, anh nghĩ cũng không có gì lạ, cô ta là quân bài của bà ta mà, không lợi dụng được anh thì đá anh ra là đúng thôi, anh có là cái gì đâu, chỉ là một thằng ngốc, cô ta còn dám vác mặt đến gặp anh là sao, anh nghĩ mình sẽ giết chết cô ta khi biết mình bị lừa dối, nhưng ông Tài đã khuyên bảo anh, ông nói đúng, họ có coi anh là gì của họ đâu, anh không nên vì họ mà đau khổ mới phải, nhưng trái tim rỉ máu của anh không thể ngừng chảy được, tại sao họ lại không để cho anh yên, họ còn làm cho anh đau buồn đến bao giờ, tại sao ông ấy còn cho anh cái di chúc ấy làm gì, không phải lúc đuổi anh ra khỏi nhà, ông ta bảo, không bao giờ muốn nhìn thấy mặt anh và coi như anh đã chết rồi sao, mà thật ra ông ta không nói điều đó thì ngay từ lúc anh bị bắt cóc ông ta cũng đã coi như anh bị chết rồi, đâu cần nhắc lại với anh làm chi, anh ra đi rất thanh thản và hạnh phúc, họ tưởng là anh thích sống với họ lắm hay sao, anh đã nung nấu ra đi từ lâu rồi, vì nể ông Tài nên anh mới ở lại.

Nước mắt anh thi nhau rơi, quá khứ như một thước phim quay chậm, nó từ từ hiện ra trong đầu anh, anh khóc như một đứa trẻ, anh cô đơn và buồn khổ quá, sao hôm nay anh lại yếu đuối như thế này.

Hồng kinh ngạc nhìn Trường khóc, tự nhiên nước mắt nó rơi, nó nhìn anh đầy xót xa, không biết cố tình hay là vô thức, nó cầm lấy tay đau của Trường, nó kéo anh về phía mình, nó ôm anh vào lòng.

Nó nói trong nước mắt:

– Có chuyện gì mà anh đau khổ thế, anh cứ nói ra đi, em sẽ lắng nghe anh nói, đừng dấu ở trong lòng mà thêm buồn đau, hãy coi em như bạn, em sẽ luôn ở bên anh và chia sẻ cùng anh, nói đi nào, anh có chuyện gì…?

Trường ôm chặt lấy nó, anh khóc, anh cảm nhận được tình thương của nó giành cho anh không phải là giả tạo, mà sao nó cũng khóc, và giọng của nó lại lo lắng và đau khổ vì anh thế kia, tại sao…?
Vì là lần đầu tiên về Việt Nam nên anh bị lạc đường, anh không hiểu là mình đang ở chỗ nào nữa, khỉ thật, con đường gì mà cứ như cái bàn cờ, đã nhỏ lại hay bị kẹt xe, chưa hết sao ở cái thành phố này lại lắm ngõ hẻm thế nhỉ, anh không biết lối ra nữa.

Anh để chiếc xe ô tô ở nhà, anh nghĩ mình đi xe máy cho tiện, vì dù sao đi chơi mà, xe máy vẫn gọn nhẹ hơn, nếu có gửi xe cũng đỡ, vì xe ô tô phức tạp quá, mà chỗ nào cũng nhỏ bé thế kia thì gửi ở đâu được, đi xe ô tô mà hỏi đường người ta thì anh thấy hơi kỳ.

Nhưng cái hẻm này là chỗ nào, tại sao anh lại đi vào đây, thật là chẳng thể nào hiểu nổi, sao tâm hồn anh để ở đâu mà lại phóng xe vào đây, khu này yên tĩnh thật, những ngôi nhà rất xinh, anh thích nhất là ngôi nhà màu hồng kia, chủ nhân của nó có thẩm mỹ đấy.

Giá mà có ai cho anh hỏi đường thì hay biết mấy nhỉ, anh cần tìm ra hướng để đi, chứ cứ đi lòng vòng một hổi kiểu này chắc anh chóng mặt mà lăn quay ra đây mất, mà trời lại nóng như thế này, thôi thì dắt xe đến cái gốc cây bàng kia vậy, đứng tránh nắng cái đã, chờ ai đó đi qua thì hỏi người ta.

Nhìn sang ngôi nhà màu hồng, anh thấy có ai đó dắt xe đi ra cổng, anh nghĩ hay là mình chạy sang hỏi, chắc là phải vậy thôi, vì chỉ có mỗi một mình cô ta ở đây, còn mọi người thì đang ngủ trưa, có ai ra đường đâu mà cho anh hỏi.

Hà hôm nay muốn đến nhà Hồng chơi, chả gì thì bác Trang cũng sang đây, chị muốn nhanh lên để còn dự tiệc nữa chứ, mẹ thì bận nên không đi được, chỉ có mình chị là đi được thôi, lúc nãy mẹ nuôi gọi điện cho chị bảo chị là phải đến đúng giờ, chị mỉm cười, không ngờ ông anh trai cù lần của mình mà cũng lấy vợ cơ đấy, mình tưởng là anh ấy ở giá luôn chứ, hì hì hì, chị phì cười.

Anh Khoa luôn là nạn nhân của Hồng và Hà mà, hai người suốt ngày trêu Khoa, anh khổ sở, ngày trước thì bị Hồng bắt nạt, bây giờ thêm cả Hà nữa, anh kêu lên là đúng, nhưng mà vui vì nhà lúc nào cũng có tiếng cười.

Khóa xong cái cổng, đội cái mũ bảo hiểm trên đầu, hôm nay đi dự tiệc nên chị ăn mặc rất đẹp, vì chị vốn đã xinh xắn rồi mà.

Cho xe nổ máy, chị chuẩn bị phóng xe đi thì có một tên nào đó đang đi lại về phía mình, chị mải cho xe đi nên không để ý, đến khi chị đi được mấy mét thì có tiếng quát.

– Này cô kia, cô có thể dừng lại cho tôi hỏi một chút được không…?

Hà nghe tiếng quát, chị vội phanh gấp, làm cho bánh xe ghì mạnh xuống lòng đường, một tiếng két vang lên, chiếc xe dừng lại, chưa hết chủ nhân của nó loạng choạng suýt ngã, Hà khó khăn lắm mới dựng được chiếc xe đứng lên, ôi còn đâu là chiếc xe Attila của cô nữa chứ, nhìn này có ngay một vế sước do cái xe bị ngã xuống đường, cô tức điên lên, không biết cái tên điên nào khi không lại quát tháo lên làm cho người ta giật mình mới ra nông nổi này.

Nhìn chiếc xe màu hồng nhạt mà chị thích bị như thế này, chị đau lòng lắm, đến là khổ, vừa mới đi sơn, bây giờ lại phải đem nó đi sơn lại.

Triều bước vội lại xem Hà có bị sao không, anh không ngờ chỉ vì mình gọi cô gái đó mà cô ta bị ngã xe, xem ra cô gái này nhát quá nhỉ, thần kinh hơi bị yếu đấy, có mỗi thế thôi mà đã giật mình rồi, kiểu này cô ấy mà đi về khuya, ai ở trong bóng tối tự nhiên xông ra gọi hay quát cô ấy thì cô ấy sẽ ngất xỉu mất, anh lắc đầu, đúng là không thể nào tin nổi.
– Cô có sao không…?

Triều lo lắng hỏi Hà, nhưng trong giọng nói của anh hơi bị khinh thường Hà thì phải, anh nghĩ thần kinh đã yếu rồi thì đừng nên lái xe, nếu không lại gây tai nạn không những cho mình mà còn cho người khác nữa chứ, cô ta không biết hay sao mà còn tiếp tục đi xe, đúng là liều mà, kiểu này sớm muộn gì cô ta cũng phải nằm viện.

Hà quắc mắt lên mà nhìn, chị không thể nào tin được là vì anh ta mà mình bị như thế này, sao anh ta dám hỏi mình với cái giọng như vậy nhỉ “cô có sao không…?”, hay quá ha, gây ra tai nạn cho người ta mà hắn chỉ nói đơn giản như vậy thôi sao, quan tâm tới kẻ khác mà lên giọng như vậy hả, tên chết tiệt, thôi cũng mặc xác hắn đi, mình không có hứng cãi nhau, chuyện xảy ra cũng đã xảy ra rồi, coi như xố mình hôm nay xui xẻo.

– Xe ơi đi nào, em thông cảm nhé, chị sẽ sửa em và sơn cho em mới lại, coi như là update ấy mà, em đừng có trách chị, tất cả là tại tên kia…!

Triều kinh ngạc, cô ta có bị thần kinh không, sao lại đi nói chuyện với chiếc xe, mà nói rất là âu yếm nữa chứ, anh ngạc nhiên đến mức, mắt mở to ra, anh nhìn Hà không chớp.

Còn Hà thì không lý gì đến Triều cả, cô cho nổ máy xe chuẩn bị phóng xe đi, nhưng Triều nắm đuôi xe lôi lại và bảo:

– Này cô kia, cô khinh người quá đấy, tôi hỏi cô sao cô không trả lời…?

Hà tắt máy xe, đạp cái chân trống xe xuống, cởi cái nón bảo hiểm ra, cô chống hai tay vào sườn, và quát:

– Này em trai, chị nói cho mà biết, chị đã nhịn em lắm rồi đấy, vì em mà chị bị ngã xe như thế này, chị nghĩ cũng tại mình không làm chủ được tay lái và vì chị là người tốt nên không trách em, sao còn không biết điều mà đi đi, còn quát tháo lên nữa là thế nào hả, muốn chị cho ăn tát không…?

Triều bây giờ mới nhìn kỹ cô gái trước mắt mình, ít tuổi hơn anh mà dám xưng chị hả, chưa hết, cô ta còn vênh lên như thế kia là sao…?

Triều ngắm Hà từ đầu tới chân, anh tự hỏi là tại sao cô ta cái gì cũng màu hồng nhạt nhỉ, này nhé chiếc váy màu hồng, chưa hết đôi guốc cô ta cũng màu hồng, cái nón bảo hiểm mà cô ta để ở yên xe cũng màu hồng, đấy là anh còn chưa tính luôn cả cái xe.

Anh nghĩ cô ta yêu màu hồng đến phát rồ rồi nên cái gì cô ta cũng chơi màu hồng, cũng may tóc của cô ta màu đen và dài, nếu không anh tưởng có một con bé bị điên đi ra phố, cô ta đẹp thật, chiếc váy này và màu da của cô ta đúng là rất hợp nhau, nhưng mặc kệ cô ta có xinh đẹp đến đâu, đanh đá và chanh chua như thế này thì anh cần cho cô ta biết như thế thì ma nó mới dám yêu.

– Này em, em nghĩ em bao nhiêu tuổi mà dám xưng chị với anh như thế hả, em có biết làm như thế là mất tôn ti trật tự lắm không, em nên đi học lại đi, lúc đi học không lẽ em cô giáo em không bảo là gặp người lớn tuổi phải biết xưng hô như thế nào à…?

Hà tái mặt, môi chị run run, hắn dám dạy đời mình như vậy à, sao hắn dám nói như thế chứ, cái gì mà không biết tôn ti trật tự, cái gì mà cô giáo không nói, tên kia hôm nay chị sẽ cho em biết, chị đây không lành như em tưởng đâu, muốn ăn tát đây mà, được rồi chị sẽ cho em thỏa mãn, nếu không em lại bảo chị là không biết điều.
Hà dơ tay của mình lên, chị định cho cái tên trước mặt mình một cái tát, hắn dám sài xể mình như vậy à.

Nhưng Triều lại nhanh hơn, anh cầm lấy tay cô, anh không ngờ con nhỏ này gan thật, chỉ mới nói có vài câu, mà đã động tay động chân rồi, xem ra cô ta ăn gan của cóc tía đây mà, cô ta không sợ chết hay sao, đánh anh thì được nhưng phải người khác thì sao, cô ta không sợ họ sẽ làm gì mình à.

Anh trừng mắt nhìn Hà và bảo:

– Này em, em điên rồi à, nếu mà em bị điên thì đi bệnh viện đi, đừng có dại mà đánh anh, nếu không anh không biết mình sẽ làm gì em đâu…?

Thu giật tay mình, Triều buông ra, anh nói tiếp với cái giọng của một người anh dạy người em.

– Em nên nhìn người rồi hãy hành động, nếu không lại chuốc họa vào thân thì khổ…!

Hà tức ứa máu trong gan, chị không thể ngờ rằng, mình gặp phải một kẻ lắm điều như tên này, hắn có là đàn bà không nhỉ, chị buồn cười quá nên…

– Ha ha ha…!

Chị ôm lấy bụng mình mà cười, cười như đã bị điên thật rồi, Triều lại được một phen kinh ngạc, anh không hiểu gì cả, tại sao con nhỏ này tự nhiên nó cười như thế kia, anh tưởng nó sẽ tức anh chứ, đằng này nó lại cười như là nó vừa đi xem hài về vậy.

Anh tức quá nên quát Hà:

– Cô có im đi không thì bảo, nếu mà cô còn cười nữa tôi sẽ gọi điện cho bệnh viện bắt cô đi thật đấy…?

Hà mặc anh ta dọa, chị không nhịn được cười nên cười cho sướng lên thì thôi, chị chưa bao giờ được cười như thế này cả, xem ra chị phải cám ơn hắn.

Nhìn Triều, chị nói trong tiếng cười:

– Cảm ơn em trai nhé, nói thật chị chưa bao giờ vui như hôm nay, mặc dù vì em mà chiếc xe của chị bị hỏng nhưng chị vẫn vui vì em nói đúng lắm, chị nên đi bệnh viện thì hơn, nhưng không phải bệnh viện tâm thần mà là bệnh viện mắt vì chị phải gặp em làm chị nhức mắt quá…!

Triều không thể nào tin nổi, cô ta cười chán, rồi quay ra nói móc anh là sao, con bé này đúng là không thể nào tha thứ được, mình bị cô ta chơi từ nãy giờ, anh nắm chặt hai tay vào nhau, anh cũng muốn cho con bé này ăn tát lắm, nhưng không lẽ anh là đàn ông lại đi đánh đàn bà, ai mà biết thì họ lại cười anh và khinh anh thì sao, thôi mình là người lớn không nên chấp trẻ con, mình nên bỏ qua cho cô ta đi là hơn.

Anh chán nản bảo:

– Vì tôi là đàn ông nên không chấp cô, nhưng với tư cách là người với người tôi khuyên cô nên ăn nói dịu dàng và bớt chanh chua đi, nếu không cô sẽ ế dài dài đấy, bố mẹ cô mà phải chịu đựng cô cả đời thì…!

Anh thở dài nói tiếp:

– Cô nên biết điều đó chứ…!
Hà vì mải cãi nhau và gây sự với Triều mà quên mất mình phải đến nhà mẹ nuôi, chị bảo hắn:

– Chào em trai, chị có việc nên phải đi đây, chị hy vọng là em sẽ gặp được nhiều may mắn, và cũng hy vọng mình sẽ không bao giờ gặp lại nhau, nếu không chị sẽ đi bệnh viện thật đấy, chào em nhé…!

Chị phì cười, đội cái nón bảo hiểm trên đầu, cài dây lại rồi phóng đi.

Triều nhìn theo mà quên mất mình cần hỏi cô ta đường ra, không biết bây giờ mẹ Thủy Tiên của anh đã về chưa, anh chán quá, thế là toi mất một buổi đi chơi.

Từ hôm gặp con bé tên là Hồng ấy mẹ anh buồn hẳn, không biết mẹ anh đang nghĩ gì trong đầu nữa, anh thấy lo cho mẹ anh, vì xấp này mẹ anh càng ngày càng gầy vì bà ít ăn, lúc nào cũng ngồi trầm tư và thở dài.

Anh ước giá mà anh biết mẹ anh nghĩ gì anh thì hay biết mấy, bữa ăn của hai mẹ con anh luôn diễn ra trong không khí tẻ nhạt và chán ngắt, mà mẹ anh cứ đi luôn. Anh nghĩ biết vậy, anh chẳng thèm về Việt Nam làm gì, cứ ở bên ấy vui chơi với bạn bè có hơn không, theo mẹ về đây nghỉ ngơi và mở thêm chi nhánh nhưng mẹ anh có bàn chuyện công việc hay là cái gì khác với anh đâu.

Bà luôn lẩn tránh câu hỏi của anh về Hồng, anh tự hỏi, nếu đã tìm thấy cô em gái của anh rồi, thì mẹ anh phải vui mới đúng chứ, sao bà vẫn còn đang tìm kiếm cái gì.

Anh còn đang suy nghĩ, thì có điện thoại, mở màn hình ra xem thì hiện lên số của mẹ anh

– A lô, mẹ hả, có chuyện gì không…?

Giọng bà Thủy Tiên run run bà bảo:

– Con có thể về ngay không…?

Anh nghe giọng mẹ mình thì lo lắng nói ngay:

– Vâng, con về ngay đây, có chuyện gì hay sao mà mẹ lo lắng thế…?

Bà Tiên sụt sịt bảo:

– Con cứ về đi rồi mình nói chuyện…!

Anh nói:

– Vâng, mẹ chờ con mấy phút thôi, con đang trên đường về…!

Bà thở dài bảo:

– Con nhanh lên nhé, mẹ chờ…!

Nói xong câu đó, bà cúp máy.

Anh đút cái điện thoại vào túi, anh tự hỏi là mẹ mình bị làm sao vậy, sao giọng bà lại run run lên như thế, hay bên kia có chuyện gì xảy ra, anh phải về nhanh lên mới được, anh lo quá, anh sợ mẹ anh mà ngã ra đấy, nhà lại không có ai thì khổ.
Hôm nay cũng là ngày cưới của Quân, cái mặt của anh thì cứ như là bị người ta xát muối ấy, anh không giống một chú rể mà giống một thằng bị đi tù khổ sai hơn.

Anh cảm thấy mình thật khổ, sao anh phải lấy người đàn bà ấy, cô ta có yêu anh không, anh cũng không biết nữa, còn riêng về phía anh thì anh không có chút cảm giác nào cả.

Chưa có lúc nào anh uống rượu nhiều như thế này, anh muốn uống cho mình chết luôn, anh cũng không cần sống nữa, anh đã tàn phá cuộc đời mình, người ta nói đúng cuộc chơi nào thì cũng có hậu quả, giá mà anh đừng có ham vào vui thú thì anh sẽ không bị lâm vào hoàn cảnh này.

Anh tự hỏi là không biết Hồng bây giờ ra sao rồi, cô ấy có nhớ tới anh dù chỉ với tư cách là bạn thôi không, anh cầm tờ thiếp hồng lên và mâm mê nó trong tay. Anh không dám mời Hồng tới dự đám cưới của mình, anh sợ mình sẽ không kiềm lòng được khi nhìn thấy Hồng mà bỏ đám cưới này luôn thì sao, nên anh vẫn bỏ đấy không dám gửi cho Hồng, ngay cả Loan anh cũng không mới, anh sợ ánh mắt khinh thường của nó dành cho anh, anh nghĩ thôi thì mai sau có gặp lại nhau hãy coi nhau như là bạn vậy.

Anh cần phải có trách nhiệm vì đứa con kia là của anh, và cô ta cũng nói cho anh biết là cô ta yêu anh từ lâu rồi, cô ta khóc và xin lỗi anh vì đã làm ra cái cách không hay ấy.

Cả đời của anh ghét nhất là bị người ta xỏ mũi, nhưng mà cô ấy yêu anh đến như vậy, anh có nên mừng hay không và còn đứa con trai đang thành hình trong bụng của cô ấy nữa chứ.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Con Mèo Đi Hia
Không dám nữa
Phương pháp xử lý con ruồi
Đều
Sự Tích Chim Đa Đa 2