<?php the_title(); ?>

Người Vợ Bất Đắc Dĩ

09.07.2014
Admin

Ông Hùng nhìn bà Hoa hỏi:

– Lạ thế bà nhỉ, sao tôi không hề thấy quân tới nhà mình chơi…?

Bà Hoa đang uống trà, bà nhấp một ngụm và bảo:

– Tôi cũng thắc mắc giống như ông vậy, con Hồng nó cứ dửng dưng, nó không hề buồn khi thằng kia không tới…?

Ông Hùng cũng có ý kiến như bà Hoa ông bảo:

– Bà nói phải, hay là tôi với bà nhầm lẫn hết cả rồi…!

Bà Hoa ngước mắt lên nhìn ông Hùng hỏi:

– Tôi nhầm lẫn ở chỗ nào, ông cũng gặp thằng đó rồi còn gì, chả phải ông cũng đã nói chuyện rất tâm đầu ý hợp là gì…?

Ông Hùng bí thế nhưng cũng cố nói:

– Thì cũng biết thế, nhưng mà bà không để ý đến thái độ của con Hồng hả, hình như là nó không thích anh chàng Quân kia thật và chúng nó chỉ là bạn bè bình thường thôi…!

Bà Hoa vênh lên cãi:

– Ông thì biết cái gì, thế tại sao thằng Quân nó lại không cố giải thích với mình như con Hồng…?

Ông chả lời bà ngay:

– Thì thằng Quân nó thích con Hồng nhà mình, còn con Hồng nó không thích, có thế thôi mà bà cũng cãi…!

Bà Hoa chưa vội chả lời ông Hùng ngay, bà cần phải xem xét lại lời ông nói, bà nhận thấy thái độ và cách đối xử của con Hồng với thằng Quân đúng là không hề giống như hai người đang yêu nhau mà giống như ông Hùng nói, chúng nó coi nhau như bạn bè hơn, vậy là bà nhầm to rồi, rõ là khổ, cứ hy vọng mãi vào cuộc tình này, nhưng mà không sao còn thằng Khoa nữa, không phải là anh chàng đang chết mê cô nàng Đoài à, ha ha ha, bà cười thầm, vậy thì lo cho thằng anh trước còn con Hồng nó mới có 17 tuổi, còn quá trẻ, hai nữa nó còn đang đi học thì thiếu gì cơ hội khác chứ.

Bà Hoa chuyển tông, bà hỏi:

– Ông nghĩ sao về chuyện của thằng Khoa…?

Ông Hùng nghĩ thầm “cái bà này bí rồi chứ gì, nhưng mà thôi chấp bà ấy làm gì, nếu không bà ấy lại nước mắt ngắn, nước mắt dài thì khổ”, nghĩ vậy nên ông cũng mỉm cười chả lời bà:

– Tôi nghĩ là chúng nó yêu nhau đúng như mong ước của bà rồi còn gì…!

Bà Hoa sung sướng, bà nói:

– Vậy là cái ướcmong có cháu của tôi sắp thành hiện thực rồi, ôi hạnh phúc quá…!

Ông Hùng nhìn bà vợ của mình, cười toe toét như nhận được quà và ánh mắt long lanh lên, ông cũng phải phì cười.

Hai người còn như thế mãi nếu như không có tiếng của Đoài.

– Anh đi mà đi, tại sao tôi phải đi với anh chứ…!

Tiếng của Khoa:

– Anh năn nỉ em mà, em làm ơn giúp anh…!

Đoài vùng vằng đi trước, còn Khoa vừa đi vừa cố kéo Đoài lại, hai anh chị mải chuyện của mình quá, mà không hề để ý thấy có ông Hùng và bà Hoa ngồi đây, hai ông bà nhìn nhau mỉm cười.

– Anh xin em đấy, làm ơn đi…!

Đoài bực mình bảo:

– Anh kia, tôi nói cho anh biết nhé, vì anh mà bây giờ tôi mới về, anh đi mà vui vẻ với bạn bè của anh, còn tôi đâu phải là bạn của họ, mà tôi có hẹn với anh Tú rồi, chào anh…!

Đoài đang định bỏ lên phòng, thì giật mình vì nhìn thấy hai bác của mình đang nhìn hai đứa cười.

Đoài thẹn đỏ mặt, con Khoa thì cũng không kém, Đoài quay lại nguýt cho Khoa một cài rồi mới chào bà Hoa và ông Hùng.

– Dạ, con mới về…!

Bà Hoa nén cười, bà bảo:

– Hai đứa đi chơi vui chứ…?

Đoài chả lời bà mà như là mai mỉa Khoa:

– Dạ vui lắm ạ, anh Khoa cho cháu hít bụi và khói xăng xe ở ngoài trời, nên cháu mới được rảnh mà ngắm thiên hạ họ cười…!

Ông Hùng đang uống cà phê, nghe con Đoài nó chả lời, làm cho ông suýt chút nữa là sặc, ông vội lấy cái khăn tay lau miệng mình.

Còn Khoa thì gãi đầu khổ sở, bà Hoa trừng mắt lên nhìn Khoa bà hỏi:

– Thằng kia, mày làm gì thế hả, tại sao đưa Đoài đi chơi, mà bỏ nó phải lang thang ngoài đường hả…?

Khoa lúng túng còn chưa biết chả lời như thế nào thì con Đoài nó lên tiếng:

– Dạ, anh ấy có việc đột xuất, việc quan trọng đến nỗi anh ấy quên mất là có một người còn đang đợi anh ấy…!

Đoài quay lại nhìn Khoa một cái như muốn cho anh một trận, anh ta dám bắt nó chờ gần cả ngày, không ăn uống, đói khát, hít gió, bụi, khói xe, và cái nắng như thiêu đốt, tên kia, mặc xác anh, tôi thật ngu mới đi yêu anh, hứ tôi sẽ xin mẹ về bên kia, bạn bè anh lúc nào cũng hơn tôi, trời ạ, thật không thể nào tin nổi, anh ta vui thú tới mức có thể quên mình được như thế hay sao, hay trong lòng anh ta mình chẳng là gì.

Đoài mắt rơm rớm nước, nó bảo ông bà Hoa:

– Cháu được ở đây rất vui, cháu cám ơn cả nhà đã quan tâm đến cháu, nhưng đã đến lúc cháu phải về bên kia rồi, ngày mai mẹ cháu sang, cháu nghĩ là mình cũng sẽ đi luôn…!

Bà Hoa và ông Hùng kinh ngạc hỏi:

– Sao tự nhiên cháu lại muốn về…?

Đoài sụt sịt bảo:

– Cháu còn phải học tiếp, dù sao thì cũng sắp kết thúc hè rồi…!

Khoa nghe Đoài sắp về bên kia anh tự nhiên run rẩy lòng anh cảm thấy trống vắng, anh cảm thấy như mình sắp mất đi một cái gì đấy, tim anh đập rất nhanh, anh không hiểu nổi mỉnh nữa, từ khi Đoài ở đây, anh luôn chọc ghẹo nó, anh nghĩ nó vẫn ác và nghịch ngợm như xưa nhưng anh nhầm, nó không những xinh đẹp, mà còn rất đáng yêu nữa chứ, nói chuyện với nó anh lúc nào cũng vui, anh không còn chán về nhà nữa, anh cũng chăm chỉ ăn cơm với gia đình hơn, và anh thích nhìn nó cười, nhưng anh có quá vô tình không, mấy tuần nó ở đây, anh đã quen có nó và như vô tình anh không để ý đến cảm nhận của nó thì phải.
Đoài quay lại xem Khoa có phản ứng gì không nhưng nó thấy anh chỉ ngây người ra mà không nói gì cả, nó buồn bã, đúng là công cốc nó đã cất công về tận đây, nó phải năn nỉ mẹ nó mãi mới được, nó hy vọng là chỉ có mấy tuần này thôi, nó muốn kiểm chứng lại tình cảm của mình, nó gặp anh là tim nó lại rung lên, nó biết nó không nhầm nó yêu anh và thích anh từ bé, nhưng anh ấy hình như không yêu nó thì phải, thôi thì kết thúc ở đây vậy, không làm được người yêu thì làm em gái, mẹ cũng chỉ cho mình thời gian có thế, mình phải quay về học tiếp và đồng ý cuộc hôn nhân kia thôi.

Nó lau nước mắt và bảo:

– Cháu xin phép lên phòng…!

Bà Hoa thất vọng nói:

– Ừ, cháu đi đi…!

Đoài vừa mới đi khỏi, bà nhìn Khoa đầy trách móc bà quát:

– Thằng kia, mày làm gì con Đoài hả, mà nó khóc lên như thế, chưa hết sao tự nhiên nó lại đòi về…!

Khoa buồn rầu bảo:

– Làm sao mà con biết, con chỉ lỡ hẹn với cô ấy sáng nay thôi, không ngờ cô ấy giận dai quá…!

Bà Hoa nghe thằng con trai của mình chả lời mà không chịu nhận lỗi gì cả, bà tức mình bà bảo:

– Mày ngu vừa thôi con, người ta là con gái, thì mày năn nỉ và xin lỗi người ta vài câu là xong à, ít ra cũng phải làm cái gì đó thành ý chứ…?

Khoa gãi đầu hỏi mẹ mình:

– Vậy con phải làm gì hả mẹ…?

Bà Hoa muốn té ngửa ra, bà không ngờ là con trai mình đã gần 30 tuổi đầu rồi mà vẫn không biết một cái gì cả, bà thương hại bà bảo:

– Làm theo trái tim của con ý, nó nói gì thì cứ thế mà làm…!

Khoa ngơ ngác nhìn bà Hoa không hiểu.

– Mẹ nói cái gì mà trái tim, nó có biết nói gì đâu, mẹ đúng là đánh đố con…!

Bà Hoa thở dài, bà bảo ông Hùng:

– Kiểu này tôi và ông chỉ có nước chết già mà cũng không có cháu…!

Ông Hùng giải thích cho Khoa hiểu:

– Ý mẹ con là chuyện tình cảm của con với Đoài đấy, con coi nó là gì, em gái hay người yêu, con nên rõ ràng ngay đi vì bố nghe nói, mẹ nó chỉ cho phép nó ở đây mấy tuần này thôi, nếu nó và con không thành thì…

Ông Hùng bỏ dở câu nói, Khoa sợ hãi quá nên hỏi dồn:

– Thì sao hả bố…?

Ông Hùng nói tiếp:

– Nó sẽ là vợ của người ta…!

Ông Hùng vừa dứt, Khoa buông rơi cả cái cặp, mắt anh mở to, môi anh mấp máy, con mắt của anh như có ngòi nổ, anh bỏ chạy lên lầu, anh cần gặp con Đoài ngay.

Bà Hoa quay sang trách ông Hùng:

– Sao chuyện quan trọng thế mà bây giờ ông mới nói…?

Ông Hùng phân giải:

– Thì tôi cũng vừa mới biết thôi, chứ có hơn gì bà đâu, nhưng mà bà yên tâm, vì con Đoài nó yêu thằng Khoa, chỉ có thằng ngốc là chưa nhận ra thôi…!

Ông mỉm cười nói tiếp:

– Nhưng mà anh chàng này đã yêu rồi thì phải, bà không thấy khi vừa nghe tôi nói là con Đoài nó phải lấy người khác là nó đã cuồng cả lên rồi đấy à…?

Bà Hoa mỉm cười, bà bảo:

– Ông nói phải.

Đoài nằm trong phòng mà khóc nấc lên, thế là hết, từ nay nó sẽ không còn được ở bên anh Khoa nữa, nó yêu gia đình này, ai cũng tốt bụng và quí nó.

Nó thở dài, đành vậy, tất cả chỉ là do duyên số thôi, nó biết làm sao bây giờ, vì người ta có lý gì đến nó đâu, lúc nào anh ấy cũng chỉ trêu đùa nó mà thôi, anh ta chưa bao giờ nghiêm túc với nó cả.

Đoài mỉm cười chua chát, nó cảm tưởng là trong lòng của anh Khoa, chỉ coi nó như con Hồng thôi, nó ngẫm nghĩ lại, nó thấy không sai, vì anh ấy chưa bao giờ có cử chỉ gì đặc biệt hay cho nó thấy anh ấy yêu nó cả, anh ấy chỉ quan tâm tới nó như em gái, thậm chí là cầm tay anh ấy nó cũng chưa.

Nó vừa cười, nó vừa khóc, phải vì bây giờ tim nó đang đau, nó sẽ thành vợ của người ta, nó ghét anh ta, nhưng nó không thể trách mẹ nó được vì mẹ nó đã cho nó cơ hội rồi, hay là mình nói cho anh Khoa biết, anh ấy sẽ giúp mình.

Nước mắt con Đoài lại rơi, nó nghĩ mình thà là em gái của anh, còn hơn là người vợ mà anh thương hại, sống với nhau như thế thì có hứng thú gì, có khi tình bạn và tình anh em cũng mất luôn, người ta nó hôn nhân là mồ chôn hạnh phúc mà.

Đoài ngồi dậy, nó mở chiếc hộp ra trong đó có một kỷ vậy là một cái còi nhỏ màu xanh, nó ngày nào cũng đem ra ngắm, đây là món quà mà anh Khoa đã tặng cho nó hồi nhỏ.

Nhìn nó, Đoài thầm thì bảo:

– Còi ơi, có lẽ mai tao sẽ phải bỏ mày lại ở đây, tao sẽ cố quên hết, tao không nên mang theo cái gì cả, tất cả của người ấy thì nên chả lại cho người ấy…!

Đoài đưa cái còi lên môi, Đoài hôn và nhìn nó lần cuối, Đoài nghĩ là mình nên viết cho anh ấy một lá thư, nó đang tự hỏi là nó nên cho anh ấy biết tình cảm của mình hay không…?

Nó viết thư mà nước mắt rơi lã chã, chỉ được hai chữ là nó không còn biết viết cái gì cả, mà giấy và mực cũng đã nhòe cả rồi, nó vò tờ giấy lại, nó ném tời giấy vào góc nhà, nó gục mặt xuống bàn, nó khóc nấc lên, nó nghĩ từ nay nó sẽ không còn là nó, nó sẽ là một vị tiểu thư con nhà giàu có, nó phải cố đóng hết vai trò của mình.

Cuối cùng thì nó cũng viết được đôi dòng cho anh :

– “Anh Khoa tạm biệt anh tình yêu đầu đời của em, anh đừng buồn nếu như anh biết được là em đã thích anh từ lâu rồi, từ hồi em còn bé cơ, nhưng mà em nhát nên không dám nói với anh, mỗi lần gần anh là tim em lại đập lên rộn ràng, em hồi hộp lắm, em đã cố làm mọi cách để cho anh để ý đến em, nhưng hình như anh càng ghét em hơn thì phải, em thích anh, nhưng em không biết cách bày tỏ tình cảm của mình thành ra anh lại càng muốn tránh xa em hơn, em đau khổ lắm, anh còn nhớ lần em đẩy anh xuống cái hố gai không là do em ghen đấy, em nhìn thấy anh hôn một con nhỏ, em đã khóc rất nhiều và em cũng biết được rằng mình không còn gần anh được nữa vì gia đình em phải chuyển đi, nên trong một lúc vô thức em đã gây nên tội, anh tránh mặt em, em cố tìm anh để tạm biệt nhưng anh không cho em có được một cơ hội để giải thích.
– Anh ơi…! Sao lúc nào em cũng vô duyên như thế nhỉ, hôm nay em muốn anh giành cả ngày để đi chơi với em, em muốn biết anh coi em là gì của anh, em sợ anh sẽ coi em như em gái, em cũng tự nhủ với lòng mình rằng dù em là gì của anh thì em cũng muốn được lưu lại chút gì đó kỷ niệm bên anh, sao anh lại quên đi tất cả, anh quên cuộc hẹn với em, em ngồi đợi anh mà suy nghĩ rất nhiều, em hiểu rồi, với anh em chả là gì cả, chỉ đơn giản là con bé mà anh ghét, anh không muốn gặp mặt em và sống cùng em, nhưng vì mẹ anh ép và vì em là bạn của gia đình nên anh phải làm như thế thôi, giá mà anh đừng có đối sử tốt với em thì hay biết mấy, em sẽ không hiểu lầm mà hy vọng vào tình cảm của anh, em đã vỡ mộng một lần rồi nay lại thêm lần nữa, anh ác lắm anh có biết không…?.

Em cũng sẽ cố quên anh, em trả lại cho anh tình cảm của mình, và cả chiếc còi nhỏ màu xanh này nữa, em đã cất giữ nó suốt 20 năm nay, tạm biệt anh tình yêu không thành của em, em cũng chúc phúc cho người vợ sau này của anh, anh nói với cô ấy là cô ấy may lắm mới lấy được một người như anh, tạm biệt…!”

Đoài run run gập lá thư, nó cầm cái còi nhỏ, nó đút tất cả cho vào cái hộp, đóng nắp lại, nó mỉm cười nhưng nước mắt nó rơi.

Nghe tiếng bộp bộp ngoài cửa sổ, hình như là trời đang mưa, xem ra ông trời cũng hiểu lòng nó, nó thích mưa, nhưng mưa hay làm cho con người ta buồn.

Sờ lên vỏ hộp gỗ lần cuối, nó cảm nhận được sự thô giáp trong lòng bàn tay mình, nắp hộp đóng lại như là đóng luôn trái tim nó, vì nó coi anh Khoa là tình yêu lớn nhất cuộc đời nó, nay tình yêu kia đã mất đi rồi, nên trái tim nó cũng chết theo.

Nó lau nước mắt nó cầm cái va ly lên nó cần xắp xếp lại quần áo của mình, mai là nó đi rồi, lẽ ra là nó sẽ ở đây hết tháng này, nhưng cuộc chờ đợi sáng nay nó đã hiểu, nó không còn hy vọng gì cả, nó nên đi là hơn.

Nó còn đang loay hoay sắp xếp thì Khoa xông vào, anh nhìn thấy nó đang xếp va ly quần áo, anh lôi ngay nó lại, anh nhìn nó tức giận bảo:

– Cô mong nhanh về làm vợ của thằng kia thế hả…?

Đoài nhìn thấy anh là nó lại đau khổ, sao anh không để cho nó yên đến lúc nó đi, chỉ còn một đêm thôi mà, sao anh cứ xuất hiện trước mặt nó làm gì, lúc nó cần thì anh đi đâu, bây giờ nó muốn tránh mặt anh thì anh lại tới.

Thấy con Đoài cứ yên lặng không chả lời, Khoa điên tiết quát:

– Sao cô còn chưa nói hả…?

Đoài gạt bỏ tay anh ra khỏi tay mình và bảo:

– Tôi không có gì cần nói với anh cả…!

– Cô không có gì cần nói với tôi, nhưng tôi có chuyện cần nói với cô…!

Đoài bỏ mặc anh đứng đấy cô tiếp tục dọn đồ, Khoa đá cái va ly sang một bên, anh quát:

– Cô sẽ chẳng đi đâu cả, nên dẹp cái va ly này đi…!

Đoài ức quá, cô lại khóc, anh ta có vô lý quá không, sao anh ta lại đối sử với mình như thế chứ, hay anh ta ghét mình quá nên phá mình cho hả dạ.

Nó nhìn anh, nó khóc, bây giờ anh lại còn đối sử với nó như thế này nữa, trái tim nó tan nát, xem ra ngay cả làm em gái anh, nó cũng không còn hy vọng, nó cười, nước mắt lăn dài trên mái, nó hỏi anh:

– Anh muốn gí, sao anh lại muốn phá tôi dọn đồ, không phải là anh ghét tôi hay sao, tôi đi thì anh phải mừng mới đúng, sao anh còn làm vậy với tôi…?

Khoa nhìn Đoài mà lòng anh đau, sao cô ấy lại khóc, hay là cô ấy cũng có tình cảm với mình.

Anh run run cầm tay của Đoài hỏi:

– Em có thích anh không…?

Đoài mở to mắt nhìn Khoa, nó nghĩ anh hỏi nó như vậy là có ý gì.

– Anh muốn biết để làm gì…?

Khoa bóp mạnh tay Đoài anh hối thúc:

– Em hãy cho anh biết đi, vì chuyện này quan trọng lắm…!

Mắt nó rưng rưng lệ, nó nói:

– Có gì quan trọng đâu anh, chỉ là một cơn gió thoảng với anh mà thôi, vì…!

Nó thở dài nói tiếp:

– Anh có coi em là gì của anh đâu, với anh em vẫn còn bé dại lắm nên anh không cần biết để làm gì…?

Khoa nghe nó nói mà tan nát hết cả lòng, anh đã vô tình với nó quá, mà sao anh lại có ấn tượng sâu đậm với nó như vậy, anh cứ tưởng là do nó độc ác, vì nó dám làm cho anh đau khi còn nhỏ nhưng nay thì anh hiểu rồi, anh đã thích nó từ lâu, nên anh không thể nào quên được nó, anh là một thằng ngu, sao anh lại ngốc như thế nhỉ, thôi thì mặc nó có thích anh không, anh cũng phải nói cho nó biết là anh thích nó, và anh sẽ không cho nó đi đâu cả, anh phải giữ nó lại bên mình, anh sẽ tìm đủ mọi cách, kể cả cầu xin để hủy cái đám cưới kia.

Mắt Khoa nhìn Đoài tha thiết anh nói:

– Chuyện em thích anh rất quan trọng em có biết không…?

Đoài nhìn anh, nó hỏi:

– Tại sao…?

Khoa lúng túng:

– Tại vì…!
Anh đỏ mặt, nói tiếp:

– Tại vì anh nghĩ là anh đã thích em từ lâu rồi, từ cái hồi em và anh còn nhỏ, nhưng do em nghịch anh quá làm cho anh đâm ra sợ em, nhưng em có biết không, anh thích được ở bên em, lần em đẩy anh xuống cái hố ấy đấy, anh đã rất giận em, ai bảo em làm cho anh sợ như thế hả, mà tại anh trẻ con quá, anh vẫn chưa hỏi em tại sao, em lại đối sử với anh như thế, anh buồn lòng lắm, nên anh đã tránh mặt em, em đi rồi, anh đã buồn bã rất lâu, đúng là anh cũng có đến sân bay hôm em đi, nhưng anh không dám vào, anh sợ anh sẽ khóc và sẽ nắm tay em lôi lại, anh đã không có cái dũng cảm để làm việc ấy, từ ấy anh không còn chú ý tới người đàn bà nào cả, anh cảm thấy chán nghét, nên năm nay anh đã 29 rồi mà anh có ai đâu, anh nghĩ đó là chuyện bình thường, nhưng khi nghe mẹ anh nói là em về, trái tim anh lại đập rất nhanh, cảm giác hồi hộp để gặp em, rồi không muốn gặp em nó như gào xé trong lòng anh, anh không hiểu tại sao lại như vậy, rồi em đến đây ở, anh đã vui sướng biết bao nhiêu, vì ngày nào anh cũng có thể cãi nhau hay cười đùa với em, anh yêu em, em có hiểu không…? anh yêu em, bây giờ anh mới nhận ra, là trong trái tim anh có em từ lâu rồi, nên anh mới không chú ý tới người đàn bà khác, và trái tim anh tưởng đã vỡ tan khi anh biết em sắp làm vợ của người ta…!

Khoa cũng khóc, anh ôm lấy Đoài, anh hỏi:

– Em sẽ không đi và ở lại với anh chứ…?

Đoài khóc nấc lên, nó hạnh phúc quá, vậy là anh ấy cũng yêu nó, môi nở một nụ cười thật đẹp, bao nhiêu buồn phiền và đau khổ của nó tan biến, còn gì vui sướng khi người mà mình yêu đáp lại tình cảm của mình, tuyệt quá đi, con cảm ông trời, từ nay con lại có anh bên đời con, con cảm ơn, con cảm ơn…!, trong lòng nó réo rắt những câu nói ấy, nó muốn nói những lời đó 10000 lần, cám ơn nhé…!

Khoa cảm nhận được cơ thể của Đoài trong vòng tay mình, anh lấy mũi dụi dụi vào vai của Đoài, tay anh ôm siết lấy eo của Đoài, anh cười, anh nghĩ mình đúng là một thằng đần, cô ấy ở ngay đây mà mình không biết trân trọng sao lại làm cho cô ấy đau khổ làm gì, nhưng mà cô ấy vẫn chưa cho mình biết là cô ấy có thích mình không…?

Anh khẽ đẩy Đoài ra, anh nhìn thật sâu vào mắt Đoài anh hỏi:

– Em…Em có thích anh không…?

Anh lắp bắp hỏi, vì anh sợ mình tỏ tình muộn quá, biết đâu cô ấy đã yêu cái tên chết tiệt kia rồi thì sao…?

Đoài cúi gằm mặt xuồng, nó ngại nó không dám nhìn anh, hai tay nó đan vào nhau, nó run run bảo:

– Em…em…!

Khoa sốt cả rột vì lo lắng, và bực mình, con Đoài này nó định thử sức chịu đựng của tim anh hay sao, nó muốn cho anh vào viện vì đau tim thì phải, anh xin em hãy nói là em thích anh và yêu anh nhé, nếu mà cô ấy nói không và chỉ coi mình là anh trai thì sao, anh sợ quá hai tay bóp mạnh và vai của Đoài, anh hỏi dồn:
– Em còn không mau nói nhanh…!

Đoài lấy hết dũng khí ra để nói, nhưng sao mà anh ấy ác thế, bắt con gái người ta nói thì cũng phải nhẹ nhàng, ai lại làm như anh thế kia, Đoài nghĩ anh này đúng là trẻ con, anh ấy bảo gì nhỉ, anh ấy không hề chú ý tới cô gái khác, từ lúc nó đi đến giờ, hay quá vậy là mình không cần phải ghen với người con gái được nến mùi vị tình yêu đầu của anh ấy, mình là người đầu tiên, và liệu có thể là người cuối cùng không nhỉ…?

Đoài nghĩ dù anh ấy có yêu ai, hay không thì nó vẫn không bỏ cuộc đâu, nó vẫn muốn thử như vừa rồi.

– Vâng, em yêu anh và cũng yêu anh từ rất lâu rồi…!

Khoa sung sướng quá nhưng anh vẫn chưa tin hẳn, anh muốn Đoài nói lại một lần nữa.

– Em có thể nói lại cho anh nghe không, anh…anh chưa nghe rõ lắm…!

Đoài bối rối, anh ấy đùng là ác thật mà ai lại bắt người ta nói lại như thế chứ, ngại chết đi được, Đoài hét.

– Em yêu anh, được chưa…!

Khoa cười, anh ôm chầm ngay lấy Đoài, anh siết nó thật chặt, anh bảo nó:

– Mai em đừng về mà ở lại đây nhé, anh sẽ xin bố mẹ cho chúng ta cưới nhau, nếu em mà lấy thằng kia, anh sẽ giết chết em và anh sẽ tự sát theo em luôn…!

Anh nói mà ôm con Đoài chặt quá làm cho nó ngạt thở, nó hạnh phúc, anh ấy yêu nó đến thế kia ư, nhưng mà nó hơi sợ thì phải, anh ấy đúng là ghen khiếp quá.

Khoa không thấy Đoài bảo thế nào, anh hỏi:

– Sao em không nói gì đi…?

Đoài bẽn lẽn nói:

– Chuyện đó là của anh mà, sao anh lại hỏi em, không lẽ em phải đi xin bố mẹ anh cho anh cưới em…!

Giọng Khoa ngọt lịm, anh nói đầy thương yêu:

– Vậy là em đồng ý đấy nhé, mai mẹ em sang, anh sẽ xin phép mẹ em cho em được ở đây, khi nào cưới xong thì anh sẽ đưa em sang bên ấy, anh cũng muốn ra mắt chính thức gia đình em, và anh cũng muốn em được học tiếp, có khi anh cũng đi sang bên ấy luôn cũng nên, chuyện này để từ từ rồi anh tính…!

Con Đoài lọt thõm trong vòng tay anh, nó nghe Khoa nói vậy, nó mỉm cười hạnh phúc, anh ấy cũng biết điều và tâm lý quá chứ, nó hít lấy mùi cơ thể của anh, vậy là từ nay ở bên cuộc đời nó đã có anh, nó nhẹ nhàng nói với anh:

– Em yêu anh, nên anh nói gì em sẽ nghe theo, chỉ cần anh yêu em thật lòng với em là được, còn những chuyện khác không quan trọng…!

Khoa thấy nó vâng lời và ngoan ngoãn như vậy anh ngơ ngẩn cười, anh tự xỉ vả mình sao mà ngu quá, cô ấy dễ thương và đáng yêu như thế này sao anh không nhận ra ngay từ đầu, nhưng cũng may là vẫn còn chưa muộn, thật là hú vía, nếu không thì cả cuộc đời còn lại của anh sẽ sống như thế nào đây, anh tự nhủ sẽ trân trọng Đoài và cả hai sẽ xây dựng nên một gia đình hạnh phúc, anh đã 29 rồi còn gì, đã đến lúc lập gia đình và còn có con cho mẹ anh bế nữa chứ, không phải là mẹ anh mong từ lâu rồi à…!

Anh hôn Đoài với tất cả yêu thương mà anh chất chứa hơn 10 năm nay, con Đoài cũng vậy, cả hai cứ ôm lấy nhau và hôn nhau, mà không hay ngoài cửa ông Hùng và bà Hoa đang nhìn, hai ông bà mừng quá vì chúng nó đã không phụ sự mong đợi của mình, bà Hoa cũng rơi lệ, nhưng môi bà lại cười, bà hạnh phúc vì cuối cùng thằng Khoa cũng làm cho bà nhẹ nhõm, bà không còn phải lo cho nó nữa, cái bà lo bây giờ là xắp xếp và chuẩn bị đám cưới cho hai đứa.
Người ta đưa cho Hồng cả một đống quần áo, Hồng ớn quá, kiểu này, nó sẽ phải thử hết từng cái một thì biết đến bao giờ mới xong, mình phải xin anh ta cho mình về, cũng đã chiều rồi còn gì, anh ta sẽ không giữ mình lại nữa chứ, nếu không bố mẹ mình mà biết thì lại mắng mình, mình đã làm cho bố mẹ lo lắng lắm rồi nên kết thúc đi thôi.

Hồng nhìn Trường bảo:

– Anh cho tôi về trước nhé, tôi có chuyện cần, mà anh Tuấn cũng đang đợi tôi…?

Trường hếch mắt lên nhìn Hồng hỏi:

– Tuấn nào, và hắn là gì của cô, đừng có nói cho tôi biết rằng thằng cha đó là bạn trai của cô nhé…?

Hồng chả lời Trường một cách vô thức:

– Anh ấy là bạn của tôi, và tôi quý anh ấy nên tôi không muốn vì mình mà anh ấy phải chờ…!

Trường tò mò muốn biết rõ hơn về cái thằng cha tên là Tuấn ấy, anh nhất định sẽ phải điều tra cho ra mối quan hệ của Hồng và Tuấn, anh muốn biết cô vợ hờ của mình có quan hệ với những ai và đang làm gì, anh không muốn mình bị sỏ mũi, kể cả cô ấy có là vợ thật của mình hay không.

– Xin lỗi cô, nhưng mà hôm nay cô không thể về được, cô còn phải theo tôi về nhà tôi nữa, tôi sẽ giới thiệu cho cô tất cả những người làm trong gia đình tôi, và còn nhiều thứ khác nữa, nếu không họ lại nghi ngờ thì khổ…!

Hồng không muốn đi một chút nào, nhưng mà anh ta nói có lý, mình phải biết chút gì đó về anh ta chứ, nếu mà họ hỏi mình và anh ta quen nhau như thế nào thì làm sao đây, không lẽ bảo họ là mình bị bắp ép làm vợ hờ của anh ta, như thế thì không xong, họ mà biết mình và anh ta chả là gì cả thì mình lấy tiền đâu mà chả cho anh ta bây giờ, hu hu, những tận 10 tỷ, mà anh ta có ác quá không, đã làm vợ hờ của anh ta rồi, sao anh còn xen vào đời tư của mình làm gì, lẽ ra mình chỉ cần đóng đạt trước mặt mọi người là được rồi, sao anh ta không cho mình đi tìm hạnh phúc riêng tư, anh ta đúng là tên độc tài, nhưng sao mình không bắt anh ta thay đổi nhỉ, lẽ ra mình phải bắt anh thay sửa đổi cho mình chứ, Hồng ơi, sao lúc đó mày ngu ngốc thế, mày đã ký rồi thì làm sao mà sửa đổi đây.

Thấy Hồng không nói gì, Trường bảo:

– Sao cô không vào thay đồ nhanh đi, tôi chờ…!

Hồng ngạc nhiên hỏi:

– Tại sao tôi phải thay đồ…?

Trường nheo nheo mắt nhìn Hồng:

– Bây giờ trông cô rất giống người yêu nhạc Rock, tôi không hề muốn xen vào sở thích ăn mặc của cô, tôi chỉ mong chúng ta sẽ đóng đạt vai trò của mình thôi, cô vợ của tôi thì phải khác chứ, đúng không…?

Hồng bực mình hỏi:

– Vậy anh muốn gì…?

Trường ngắm Hồng từ đầu tới chân, anh nhếch mép, anh bảo:

– Cô nên đi thay đồ đi, tôi sẽ ngồi đây chờ cô ra để thẩm định…!

Hồng đỏ mặt, nó nói:

– Anh nói thế mà nghe được à, tôi có là gì của anh đâu, mà nếu có thẩm định thì tôi nhờ bạn tôi còn hơn, ai lại nhờ một thằng con trai…!
Trường bật cười, anh nói:

– Cô có biết tôi đang làm gì không, à mà cô là vợ tôi mà không biết chồng mình làm gì à…?

Hồng quan sát Trường, nó nhìn cho thật kỹ, tay nó vuốt vuốt cái mũi của mình, Trường thấy thế thì phì cười, sao cô vợ hờ của anh trẻ con thế nhỉ, anh nói trong tiếng cười anh hỏi:

– Thế nào, đã biết gì chưa…?

Hồng tự tin chả lời:

– Nếu tôi không nhầm thì anh là nhà thiết kế…!

Nó lắc đầu nói tiếp:

– Chính vì bệnh nghề nghiệp nên anh đi thẩm định các cô gái khác chứ gì…?

Nó mai mỉa nói tiếp:

– Vui thú quá nhỉ, nhà thiết kế thời trang…!

Trường phá ra cười:

– Ha ha ha…!

Anh cười đến nỗi chảy cả nước mắt, anh đã quên sạch chuyện buồn của mình, mà trong lòng anh chỉ có niềm vui thôi, anh lau hai giọt lệ trên khóe mi mình, anh bảo:

– Vui, vui thật, cô rất giỏi, vậy thì cô thử đoán tiếp đi nào tôi đã quen bao nhiêu cô rồi…!

Hồng nghe anh ta cười như điên là nó cáu rồi, mà anh ta còn dám bảo nó đoán những cô gái mà anh ta chăng hoa nữa chứ, thật quá đáng, nó bực mình nó bảo:

– Tôi không có dảnh, mà nếu anh hứng thú như thế sao anh không ghi nó lại, để lúc nào buồn anh lấy ra mà xem như thế không vui hơn à…?

Trường vẫn chưa hết buồn cười, anh lại nheo nheo mắt trêu Hồng, anh nghĩ đến những ngày tháng sống chung với Hồng chắc sẽ là vui thú lắm đây vì cô ấy vừa trẻ con, thông minh, tốt bụng và hiểu anh quá.

Anh nhắm mắt lại, môi anh nở một nụ cười, anh thì thầm “cảm ơn mẹ nhiều, vì mẹ đã đem đến cho con một cô gái có thẻ san sẻ cho con những nỗi đau trong lòng, cám ơn mẹ nhé”.

– Sao em không đi thay đi…?

Con Hồng đang định đi, nghe Trường nói, nó khựng lại, nó hỏi:

– Anh vừa gọi tôi là gì…?

Trường cười, và nói:

– Không lẽ chồng gọi vợ là “em” mà cũng sai…?

Con Hồng nó không quen nên nó bảo:

– Anh cứ xưng hô như bình thường không được sao…?

Trường ngồi trên cái ghế, tay anh chống lên cằm, anh nhìn nó, và hỏi:

– Em muốn anh cho thêm nó vào hợp đồng không, mà em vừa vi phạm rồi đấy nhé, em không nhớ điều khoản là phải là nghe lời chồng à…?

Con Hồng nó vẫn cố cãi:

– Nhưng…?

Trường dọa:

– Hay là em muốn anh phạt thêm tiền, và làm luôn đầy tớ cả đời cho anh để chả nợ như con Loan…?

Hồng tức mình nó bảo:

– Anh đừng có ăn hiếp quá đáng…!

– Vậy, em sẽ làm gì được anh, nói thử cho anh nghe xem nào…?

Nói xong câu đó anh không quên nháy mắt với nó.
Hồng còn cố gân cổ lên cãi nữa nếu như không có điện thoại của Tuấn.

Hồng nhìn lên màn hình thấy hiện lên số của Tuấn, nó sợ khẽ liếc Trường một cái, thấy anh đang xem một tờ tạp chí, nó mừng quá, vội chạy ngay lại một góc khuất, nó cho máy lên tai nghe.

– A lô, Anh Tuấn à…?

Tuấn lo lắng hỏi:

– Cô bỏ đi đâu thế hả, có chuyện gì hay sao mà không kịp nói với tôi một tiếng đã đi rồi…?

Hồng hối lỗi, nó nói:

– Tôi xin lỗi, tại tôi có việc đột xuất quá nên tôi không báo cho anh được…!

Tuấn thở dài, anh bảo:

– Cô làm cho tôi lo muốn chết, tôi đã chạy mấy vòng quanh đây và hỏi mấy người xung quanh ở đây nữa, họ bảo cô bị mấy người đi trên chiếc xe màu đen bắt đi, họ là ai thế…?

Hồng khổ sở vì phải nói dối anh:

– Dạ, là bạn của tôi thôi, tại vì nhà họ có việc cần nhờ tôi, nên họ mới làm như thế, và không phải là bắt cóc đâu anh…!

Tuấn giọng tiếc nuối, anh nói:

– Tiếc quá, kiểu này thì anh phải đi một mình thôi…!

Hồng cười buồn, nó bảo:

– Mình còn lần sau mà anh…!

Nó còn đang định nói tiếp thì Trường đã đứng đằng sau nó từ bao giờ rồi, nó giật mình quay lại vì thấy có hơi nóng phả vào sau gáy mình.

Trường nhếch mép lên, mắt anh khinh khỉnh lên nhìn nó, anh bảo:

– Cô giỏi thật, tôi tưởng là cô đi nghe điện thoại của ai thì ra là của bạn trai…!

Hồng vội vàng lấy tay che tai ghe lại và nó nói trong máy:

– Tôi xin lỗi, lúc khác mình nói chuyện nghe anh, tôi cúp máy đây, và chúc ba người có môt buổi câu cá vui vẻ…!

Tuấn vẫn còn muốn nói, và hình như anh nghe loáng thoáng giọng của một người đàn ông thì phải, anh định hỏi nhưng nó cúp máy mất rồi.

Anh lắc đầu sao bây giờ con Loan và con Hồng giống nhau thế nhỉ, chúng nó nhất định là đang có chuyện gì dấu anh, anh thở dài, thôi thì mình lái xe đến chỗ con Loan và thằng Đăng vậy, nếu không chúng nó mà phải chờ thì khổ.

Anh cũng yên tâm vì Hồng không sao cả, nó làm cho anh lo cho nó quá, con nhỏ này, ít ra cũng phải biết gọi điện thoại cho anh chứ, đằng này nó lại không gọi gì cả.

Nhưng anh đâu có biết, con Hồng nó bị tên Trường xoay chóng cả mặt thì có lúc nào mà nó gọi được chứ, mà nó sợ bị tên kia hiểu lẩm, anh ta mà gây khó dễ cho nó thì nó làm sao mà sống nổi, nó lại điên cả đầu lên rồi, hu hu, đúng là xui xẻo tên này mà ghi ngờ mình có quan hệ gì với Tuấn thì nó chỉ có nước chết, tại sao đàn ông đều như nhau cả thế nhỉ.
Hồng còn chưa cầm cái điện thoại của mình, thì Trường đã giật lấy mất, anh kiểm tra xem cô vừa gọi cho ai.

Nhìn lên màn hình hiện lên tên “Tuấn – Ác Quỷ”, anh vừa tức, vừa buồn cười, anh hỏi:

– Lại là tên này nữa à, hằn là gì của cô, mà sao có vẻ “thân thiết” tới mức này…?

Hồng ghét tên này, sao dám xen vào đời tư của nó chứ, mà anh ta có là gì của nó thì có liên quan gì tới tên này đâu.

Nó cướp lại cái điện thoại của mình, nhưng Trường nhanh hơn, anh đưa nó lên cao, mà Hồng lại thấp hơn Trường nhiều thì làm sao mà cướp nổi, nó đành đấu dịu, nó hỏi:

– Anh muốn biết cái gì…?

Trường lôi nó lại chỗ thay đồ, anh bảo:

– Cô nên làm việc này trước đi, còn việc kia, tôi sẽ tính với cô sau…!

Hồng đành ngoan ngoãn mà làm vì cái điện thoại của nó, khỉ thật, sao tên kia lại cầm điện thoại của nó làm gì, hắn sẽ không tức mà vứt nó đi chứ, hic, nếu hắn mà làm thật, thì bao nhiêu là số của bạn bè và mấy hình cá nhân quan trọng của nó nữa, tất cả đều được lưu trong ấy vì nó mà mất hết, chỉ cầu mong tên kia không làm thế, nếu không mình sẽ điên lên mà cho hắn một trận, biết thế mình cứ để hắn chảy máu cho chết, đồ tồ, đồ cơ hội.

Rủa chán thì nó cũng phải vào thay đồ.

Đã một lúc rồi mà con Hồng nó chưa chịu ra, Trường để tờ tạp chí sang một bên anh bảo:

– Này em, sao lâu thế hả, hay là em không thay được, có cần anh giúp không…?

Hồng nghe Trường bảo sẽ thay hộ nó, làm cho nó sợ quá liền nói vọng ra:

– Không cần đâu, tôi…à em sẽ ra ngay đây…!

Trường cười, xem ra bắt đầu nghe lời rồi đấy, thế là tốt, anh mâm mê cái điện thoại của Hồng, anh càng ngày càng có hứng thú hơn với trò chơi này, anh không biết là Hồng sẽ làm vợ anh như thế nào, và liệu Hồng có thể quyến rũ nổi anh không, ngày trước anh muốn thử với Loan nhưng bây giờ anh coi là em gái, và anh cũng biết nó có người yêu rồi, anh cũng hơi ghen tức thì phải, vì nó là người đầu tiên từ chối anh, và nó cũng là người đầu tiên mang lại cảm giác tươi vui đến cho anh, nhưng như thế thì cũng không đủ để trở thành tình nhân của nhau.

Hồng rụt rè bước ra, nó kiêu xa trong chiếc váy màu hồng nhạt, trông như nàng công chúa trong câu chuyện cổ tích.

Trường buông rơi cả tờ tạp chí và cái điện thoại, anh ngây người ra mà ngắm, anh không thể tin được là nó lại đẹp như thế, cái cổ trắng dài, và bờ vai thon gầy, chiếc váy đã tôn hết vẻ đẹp của nó, anh cứ nhìn nó như ngây như dại, Hồng lên tiếng làm cho anh bừng tỉnh, anh cố che dấu sự bối rối của mình, anh bảo:

– Hợp với em lắm, em cũng thử hết số kia đi…!

Hồng không nói gì, nó chỉ cảm thấy anh nhìn nó lạ lắm, sao thế nhỉ, hay mình mặc nó xấu quá, nên anh ta mới thế.

Hồng đâu có biết, tất cả số quần áo này đều do anh thiết kế, anh là một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng mà, chỉ có hai con nhỏ chúng nó là không biết gì cả, anh chỉ cần nhìn vóc dáng người, và nước da, là anh có thể thiết kế ra một bộ quần áo phù hợp với họ.
Trường nghĩ nếu có lần sau, anh sẽ nhờ cô vợ hờ của mình làm người mẫu, cô ấy đã cho anh có cảm hứng sáng tác nên một kiểu quần áo mới, hay thật, anh càng ngày càng cảm thấy Hồng thú vị.

Hồng thay tất cả số quần áo mà Trường bảo, cái nào Hồng mặc, anh cũng đơ ra mà ngắm, mà nhìn, anh tự hỏi sao thế, không phải ngày nào, anh cũng cắt, đo, và sửa quần áo cho mấy cô người mẫu à, nhưng chưa bao giờ anh có hứng thú như thế này cả, anh cảm thấy hạnh phúc vì số quần áo kia, anh đã thiết kế riêng cho Hồng, anh cười, cô ấy đã làm toát lên hết vẻ đẹp của những chiếc váy kia, từ dạ hội, đi phố hay ở nhà, cô ấy mặc vào đều đẹp và đều quyến rũ cả, anh đã điên rồi hay sao.

Anh ghét nhất là chờ ai đó thay quần áo, hay đi mua quần áo, mấy cô bạn gái qua đường của anh cũng vậy, chưa ai có cơ hội như con Hồng cả, nó không hề bắt ép anh, mà anh tự nguyện làm và làm rất thành tâm, anh đã chọn đi chọn lại những mẫu trang phục mà anh đã thiết kế riêng cho Hồng.

Anh sợ nó sẽ làm mất mặt anh trước mọi người nên anh làm vậy, nhưng anh đã lo hão rồi, cô ấy dịu dàng, và tha thướt trong những chiếc váy dài, đẹp quá, giống như là tiên nữ trong tranh vậy, anh cười, chẳng phải anh đang sở hữu nó là gì.

Trường hài lòng bảo mấy nhân viên của mình:

– Đem gói hết lại cho tôi, và còn mấy cái mẫu mới kia thì để hôm sau tôi giải quyết…!

Cô nhân viên kia bảo:

– Vâng, thưa ông chủ…!

Trường đứng lên, anh nhìn Hồng đang vuốt ve mấy tấm vải làm bằng lụa, nó đang nhắm mắt lại, nó cảm nhận được sự mềm mại trong tay nó, nó cười.

Trường lại ngây ra mà ngắm, anh lắc đầu, cố xua đi những suy nghĩ vừa nhen nhóm lên ở trong đầu, không được, đây chỉ là một cuộc chơi thôi, anh không muốn mình phải ngục ngã trước đàn bà nữa, anh chán lắm rồi, con Loan nó cho anh cảm giác yêu thương, anh cứ tưởng nó sẽ đồng ý làm vợ hờ của anh nhưng nó phản đối dữ quá, còn Hồng nữa, anh nghĩ đến nó rất nhiều, nhưng nó giống như một người mẹ với anh hơn thì phải, anh có nên thích một người hiểu mình quá không, nhưng sao anh lại ngơ ngẩn ra mà ngắm nó thế này, nó khác các cô gái khác ở điểm nào, nó xinh đẹp hơn họ ư, không phải vì có nhiều cô còn xinh hơn nó nhiều, vậy nó đặc biệt ở chỗ nào, anh cũng không biết nữa, chỉ là anh không dứt ra được khi nhìn nó thế thôi, anh sẽ phải làm gì đây, anh thấy mình dối quá, anh chưa bao giờ dơi vào tình trạng này cả, vì anh luôn xác định rõ được tình cảm của mình, nhưng nay anh chịu, anh cảm thấy mình là thằng nhóc còn ngồi trên ghế nhà trường, ngu ngơ trước hai từ “tình yêu”.
Mấy cô trong cửa hàng này, nhìn Hồng vừa ghen tức, vừa tò mò, họ ghen tức vì cô dám cướp đi ông chủ đẹp trai và ga lăng của họ, họ mong được anh ta để ý đến nhưng bị một con nhỏ từ trên trời rơi xuống cướp mất mà lại là vợ của anh ta mới lạ chứ, họ tò mò, vì con nhỏ kia dùng cách nào mà quyến rũ được Trường, và anh lại ngoan ngoãn bị trói buộc vào hôn nhân, không phải anh là một con ngựa hoang à, tại sao…?

Hồng còn mải ngắm và sờ những thớ vải, đâu để ý người ta đang nhìn mình và đang nói gì về mình, mà nếu nó có biết, thì nó chỉ có nước thở dài thôi, nó thèm vào, nó ghét anh ta, anh ta là một tên đáng nghét nhất trên đời, đồ lăng nhăng và độc tài, tôi căm thù anh, đó là tất cả những gì mà nó muốn nói.

Trường ngọt ngào bảo nó:

– Mình về thôi em…!

Con Hồng nó cảm thấy ớn lạnh khi nghe Trường nói, híc, hàng ngày mà phải nghe anh ta nói như thế này thì nó thà chết đi còn hơn, ôi ba tháng sao mà dài quá.

Nó đâu có biết là khi nó đã ký vào tờ giấy kia thì nó sẽ phải ở giá thêm 5 năm nữa, mới được ly hôn, trừ phi tên kia thay đổi ý kiến.

Nó vừa theo Trường bước ra khỏi cửa hàng, thì mấy cô nhân viên nói chuyện với nhau:

– Cô gái đó là ai nhỉ…?

Cô áo hồng chả lời:

– Làm sao mà em biết…!

Cô gái kia tiếp tục hỏi:

– Sao ông chủ của mình lại đi kết hôn với một cô gái trẻ thế nhỉ, cô bé đó chỉ khoảng 17, 18 thôi…?

Cô áo hồng bảo:

– Chị còn lạ gì ông chủ của chúng ta nữa, anh ta là sát thủ tình trường mà…!

Cô gái kia nói giọng tiếc nuối bảo:

– Giá mà chị được ở vào địa vị của cô bé kia nhỉ, chị sẽ điên lên mất…!

Cô áo hồng lắc đầu thở dài, đâu chỉ có mình em là thế, nhưng mà chúng ta không có cửa đâu, anh ta là ai mà chị em chúng ta với tới được, còn con bé kia, không biết gia cảnh nhà nó thế nào, mà có thể làm cho anh ta đồng ý ký vào tờ giấy kia thì hay thật, cô ta nhìn trẻ con và ngây thơ như vậy nhưng mà cáo già hơn bọn bạn gái kia của anh ta nhiều, chị ta chỉ tiếc là không được nói chuyện nhiều với Hồng để xem cô là người như thế nào.
Trời đã khuya như vậy rồi mà cái tên Trường kia không chịu cho con Hồng về, nó bực cả mình, nó thấy mình sắp thành tù nhân của anh ta, sao mà số của nó khổ thế, nó không muốn quen biết tên này một tí nào cả, hay là nó trèo tường trốn, hu hu, thế nào bố mẹ cũng sẽ giết con vì tội đi chơi khuya và có khi tên kia bắt nó ngủ lại ở đây cũng nên, nó phải làm gì, mà chuyện nó thuyết phục bố mẹ nó cho nó ra ngoài sống, nó vẫn còn chưa nói gì cả, trời ơi, nó phải làm sao bây giờ, nó vắt óc ra nghĩ, nhưng nó vẫn không nghĩ được cách gì hay.

Hồng nằm trên giường ở lầu 2, đây là căn phòng mà nó sẽ phải ở khi sống ở đây, nó sợ quá, trong đời nó chưa có lúc nào hốt hoảng như thế này cả, đây có phải là tâm trạng của một cô gái khi về nhà chồng không, ôi chúa ơi, thậm chí con không có thời gian chuẩn bị gì, cả tâm lý lẫn tinh thần, con phải làm sao đây, nó ước nó có thể nói tất cả mọi thứ cho mẹ nó biết, nếu thế mẹ nó sẽ khuyên bảo nó nên làm gì, nhưng chuyện này thì làm sao mà nó nói được cơ chứ, mẹ sẽ vì mình mà mất ăn mắt ngủ, có khi vì mình mà mẹ chết vi đau buồn cũng nên, còn bố nữa, bố sẽ nghĩ gì khi đứa con gái mà ông thương yêu, đặt hết hy vọng vào lại bị bán đi như thế này, ông sẽ chịu được cục tức này hay không, chắc là không rồi.

Càng nghĩ nó càng đau khổ, và hận bản thân mình, tại sao nó lại đưa chính mình vào trường hợp này, nó đang lụy vì bạn và nay nó lụy vì chính mình, nó lo lắng cho anh ta, từ sự thay đổi nhỏ nhất của anh ta nó cũng biết, tại sao nó không hiểu ai khác mà lại là hắn, tại sao, nó tự hỏi tim và lòng mình, nó coi anh ta là gì của nó, nhưng nó mù mờ quá, nó cũng không biết nữa.

Nó vắt tay lên trán, nó ngẫm nghĩ về cuộc đời đã trôi qua của nó, nó cảm thấy nuối tiếc những ngày tháng đã trôi qua, nó ước gì thời gian cứ như hồi bé ấy, nó sẽ không phải đau đầu ra để nghĩ, nhưng mà nó biết dù nó có làm gì, thì cũng không thay đổi được gì, nó phải chấp nhận, và cố cắng bước tiếp thôi, nó thở dài, đành vậy.

Trường coi nó là cái gì, nó muốn biết, nhưng mà nó mong anh coi nó làm em gái, như thế thì hay cho nó quá, em gái giúp anh trai trong chuyện này thì có sao đâu, không biết anh ấy có muốn nghĩ như nó không, hay là mình đi hỏi anh ấy, và yêu cầu anh ấy ký thêm cho mình một hợp đồng nữa, nếu không thì thiệt thòi cho mình quá, mình có nên không…

Nó còn đang tự hỏi lòng mình thì có tiếng gõ cửa…

– Ai đó, mời vào…!

Trường bước vào trên tay anh là bộ quần áo ngủ màu xanh nhạt rất đẹp, Hồng nhìn thấy không hiểu, nó tự hỏi là anh ta sẽ bắt nó ở đây đêm này thật hay sao, nó co rúm lại, nó sợ, nhưng khi nhìn vào mắt Trường, mọi sợ hãi của nó tan biến, nó tin tưởng anh, sao lạ thế, anh ta không phải là kẻ chăng hoa à, sao nó lại không sợ, sao thế, nó tự hỏi mình, nó cũng không biết nữa, mà một niềm tin lớn dần trong lòng nó, nó nhìn anh hỏi:

– Anh không cho tôi về thật sao, tôi còn chưa xin phép gia đình mình, mong anh cho tôi về vì tôi còn chưa thông báo cho bố mẹ tôi biết là tôi sẽ phải dọn ra ngoài sống…?

Trường ngắm Hồng, và trong mắt anh có một cái gì đó rất lạ, anh bảo nó:

– Em vừa nói gì với anh nhỉ, “tôi” à, vui thật, em lại vi phạm hợp đồng nữa rồi, mà em có biết như thế thì anh không thể không phạt em…!

Hồng sợ nhưng nó cứng cỏi đáp:

– Anh muốn gì, tôi…!

Trường nắm chặt lấy tay của Hồng anh bảo:

– Nếu em không sửa được thì anh có cách này rất hay, anh nghĩ cô vợ của mình cần thực hành lại cho nhớ, kẻo mai mà lại quên thì khổ cho anh lắm…!

Hồng cố gỡ tay của Trường ra, nó chán nản hỏi:

– Anh sẽ dùng cách gì với tôi…!

Trường nheo nheo mắt trêu Hồng, anh bảo:

– Mỗi lần mà em quên như thế, anh không cần tiền của em, cái mà anh cần là cái khác của em…!
Hồng nhìn vào mắt anh, nó như đoán được cái ý nghĩ đen tối của anh nên nó run run hỏi:

– Anh cần cái gì của tôi…?

Môi anh khẽ nhếch lên và anh nhìn nó thật kỹ, anh bảo:

– Mỗi lần em xưng “tôi”, hay cãi lại lời anh thì anh chỉ cần…!

Trường cố kéo dài mà không chịu nói, làm cho con Hồng, vừa sợ vừa hồi hộp, nó hỏi dồn:

– Anh cần cái gì sao không nói phứt đi…!

Anh nói mà giọng thì cứ như là trêu đùa nó:

– Anh cần nụ hôn của em, đó là hình phạt, chỉ cần em hành động như vừa rồi, hay nói như lúc nãy thì anh sẽ hôn em, cứ như thế mà tính lên, bao nhiêu lần thì anh sẽ hôn em bấy nhiêu cái…!

Anh hài lòng bảo nó:

– Em thấy cách của anh thế nào…?

Con Hồng nó vừa kinh ngạc, nó vừa sợ, cái hình phạt oái oăm này mà tên Trường này cũng nghĩ ra được hay sao, trời ơi, có hình phạt nào vô lý như thế này không hả trời, mà sao mình không có quyền lợi gì hết, mình là nô lệ cho anh ta hay sao, tại sao mình cứ phải làm hết mọi yêu cầu của anh kia chứ, không được mình phải bảo vệ lẽ phải cho mình, mình không muốn mai sau sẽ phải hối hận như bản hợp đồng vừa rồi, ai cũng được nhưng tên này mình phải cứng rắn lên nếu không hắn lại được đằng chân lân lên đằng đầu thì mình hết đất mà sống còn gì.

– Anh có thấy mình vô lý quá không hả, tôi là đồ chơi cho anh hay sao, mà anh dám dùng tôi để giải trí cho anh là thế nào…?

Trường cười nhìn Hồng, anh bảo:

– Sao em không nói là dùng đôi môi của em đi có phải hơn không…!

Hồng tức nghẹn họng, tên này quá đáng thật mà, hắn muốn chết hả, đã vậy thì mình cho hắn chết, Hồng không gỡ tay ra được nó nâng tay của anh lên nó định cắn cho Trường một phát nhưng tay anh lại đang chảy máu, cái tên này đã bảo là phải băng bó và rửa lại vết thương kia mà, đến khổ vì cái tính ương bướng và cố chấp của anh ta.

Nó tức mình, nó bảo:

– Anh có phải là trẻ con không hả, tại sao tay anh thế kia mà anh không quan tâm đến nó là thế nào, anh định cho tay mình chảy máu và nhiễm trùng luôn hả, đúng là mệt với anh…!

Trường cảm động nhìn Hồng lo lắng cho mình, anh trấn an nó:

– Anh không sao đâu, chỉ bị nhẹ thôi mà…!

Hồng tức quá nên hét:

– Anh bị thế này mà anh bảo không sao là thế nào, hay anh định cho mình chết luôn…!

Trường cười, anh nói:

– Anh không sao thật mà…!

Con Hồng không lý gì đến nó nói:

– Thôi anh im đi cho tôi nhờ, bây giờ anh chờ ở đây để tôi đi lấy hộp thuốc…!]
Nhìn theo bóng Hồng khuất sau cánh cửa, Trường thở dài, anh không biết là nó lo cho anh có thật lòng hay không, bây giờ anh đâm ra nghi ngờ cả chính bản thân mình, anh không còn tin vào cảm giác của mình và anh sợ mình lại rơi vào bẫy một lần nữa, phải anh lại nhớ đến người bạn gái cũ của mình, người mà đã suýt chút nữa làm vợ của anh, cô ta cũng lo lắng và quan tâm chăm sóc cho anh như con Hồng, anh đã cảm động và hạnh phúc biết bao, anh tưởng rằng, mình đã tìm được một người thật sự yêu thương và quan tâm tới mình, nhưng mọi thứ đã đảo lộn lên hết cả, cô ta chỉ muốn lợi dụng anh và tiền của anh thôi, từ đó anh cảm thấy sợ, anh không còn tin vào đàn bà nữa, anh nên làm gì bây giờ, anh tự hỏi là liệu Hồng có giống cô ta không, cô ấy có khi nào đối xử tốt với anh vì tiền và địa vị của anh không, nếu cô ấy đúng là như vậy thì anh sẽ như thế nào, anh có hận và sẽ làm gì Hồng không…?

Hồng chạy biến xuống phòng khách, nó biết hộp thuốc để ở chỗ nào, vì chính nó cất vào đấy mà, ông Tài nhìn thấy nó lo lắng và đang tìm cái gì đấy nên hỏi:

– Cô chủ cần tìm cái gì à…?

Hồng ngước lên nhìn ông quản gia tốt bụng, nó lễ phép nói:

– Dạ, cháu đang tìm hộp thuốc cháu mua lúc chiều…!

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Cánh Cửa Mở
Lịch sử lặp lại
The Day You Went Away
7 Ngày Làm Gia Sư
Tán Gái Ở Nhà