Ngay lập tức, tất cả tối đen như mực…
Đan chớp chớp mắt, trở mình. Đan đangg ở trong bệnh viện, lại là bệnh viện.
– Tỉnh rồi àk cô bé? (1 nữ bác sĩ hiền từ đang cười mỉm)
– …(Cô lặng im, thất vọng vì thoát khỏi mộng mị)
– Nào nào, đừng như thế. Các bạn cháu đã thức cả đêm để chăm sóc cháu đó!
Đan ngạc nhiên dù điều bác sĩ nói không phải gì vô lý. Cô thật là kẻ tội lỗi, chỉ biết nghĩ đến bản thân mà không nghĩ đến sự lo lắng của bạn mình.
– …Họ về rồi ạk?
– Xuống dưới mua đồ ăn sáng rồi (Bác sĩ đến bên giường, đưa cho Đan cái cặp nhiệt độ) Cháu có gì buồn lắm àk? Đêm qua lúc cậu thanh niên cõng cháu vào bệnh viện thì cháu đang trong tình trạng sock, sốt rất cao, kèm theo cái tay rạn xương.
– Cháu..thất tình. Bác sĩ thấy buồn cười không? Thất tình mà đến mức này.
– Cháu đừng nghĩ nựai nhiều (bác sĩ cười. Bà rút cái cặp nhiệt độ, giơ lên) Vẫn còn sốt nhẹ: 38,2 độ.
– cô ơi cháu muốn về. (ngồi dậy, bước xuống và đi loạng choạng)
– Vẫn còn sốt. Cháu về làm gì? (vội đỡ Đan)
– cháu hứa với người đó rồi. Cháu sẽ thực hiện lời hứa.
Đan chợt giật mình, cô hứa với Jung Min là sẽ giúp anh nhớ được cô; Nhưng cô cũng vừa hứa với Joong là không xuất hiện trong cuộc đời hắn nữa. Đan băn khoăn, lời hứa nào mới hữu ích bây giờ? cô mệt mỏi lắm, chân tay rã rời, làm sao cô đủ can đảm và kiên trì để “thuần hoá”con quỷ đã bẻ gãy tay cô thành 1 thiên thần cánh trắng mà cô hằng yêu mến?
Khó lắm, nó chẳng hề thực tế tý nào. Không thực tế, không thể thực hiện! Khoảng thời gian này Đan sẽ cân nhắc lỹ lưỡng, còn hiện tại, Đan không muốn bất kỳ ai phải chạy đôn chạy đáo vì mình. Chính niềm hy vọng hão huyền đã che mắt Đan, Đan đủ tỉnh táo để không dẫm vào vệt xe cũ. Huyền nói đúng: Mọi chuyện đã qua, và khi nó qua thì hãy để nó ngủ yên trong 1 góc tiềm thức”.
Đan muốn khóc thật to để giải tỏa đau đớn nhưng cô không chắc rằng mình còn nước mắt để khóc và còn sức để hét lên. Chẳng thể mang Jung Min trở lại. Đan lặng lẽ bước đi, qua hàng cửa kính, ánh nắng chói chang len lỏi kẽ lá, hắt vào người cô. Dưới đường phố, dòng người đi lại tấp nập, kẻ cắp sách chạy đến trường, người tất tưởi chạy vào công ty…Mọi việc vận động 1 cách rất bình thường như thể Đan và Jung Min, 2 người chưa từng sống trong thế giới ấy.
Một sự khởi đầu ngày mới, rực rỡ, vội vã, nhộn nhịp. Đây cũng là cánh cửa đưa Đan bước vào cuộc sống của riêng mình – 1 cuộc sống không có Jung min.
–
Khu căng- tin bệnh viện:
– Sao? Hắn không nhấc máy đúng không? (Huyền như muốn bóp nát cái dt trong tay Nam)
– Tớ biết mà. Hắn thật khốn kiếp! (Ân hét)
Nam ngồi bình thản giữa 2 cái mồm liên thanh, hắn cụp nhanh cái dt, ánh mắt trầm tĩnh.
– Joong sẽ không đời nào nghe máy tôi gọi tới đâu.
– ui, tức chết đi được. (Đồng thanh)
– Ngày trước hắn dịu dàng là vậy, nhớ lại 1 cái là cục cằn với mọi người ngay (Huyền chọc cái ống mút vào cốc, thạch bắn ra xung quanh)
– Rối tung rối mù. Tớ và cậu phải mất bao công sức mới điều tra được vụ con nhỏ Vân, giờ chẳng hỉu điều tra làm cái gì (Ân thở dài)
– Đừng nói chuyện ả Vân cho Đan biết thì tốt hơn.
– Để tôi gọi cho Kyu Jong, tên này bệnh nhẹ may ra còn hỏi han được (Nam lại xoay dt và bấm số)
– Hình như gã Kyu Jong tên Trung thì phải? (Ân hỏi nhỏ)
– này Trung, thằng Kiệt (Seo Woo Joong hay được gọi là Kiệt) làm gì không nghe máy tớ?
– ** Kim huyn Joong? Trái đất có méo không mà cậu chịu gọi điện cho tớ?**
– Méo cái con mèo ghẻ! Vào vấn đề đi, thằng Kiệt đâu? Có đấy thì bảo nó nghe dt. (Nam bực tức)
– ** Ôh, nó vừa đáp máy bay qua Hàn với Vân rồi! **
– CÁI GÌ? NÓ QUA HÀN VỚI VÂN ÀK???
Huyền và Ân trừng mắt nhìn theo, Nam phát rồ khi biết Vân đi với Kiệt.
– ** Cậu xác định là vừa, Vân không yêu cậu đâu. Hôm qua cô ấy còn khóc như “bão về làng”đòi Kiệt tha thứ…**
“Tút- tút”tiếng kêu nhàm tai vang lên, Nam đã ngắt kết nối. Mặt hắn hoảng loạn, rối rít chạy đi.
– anh đi đâu? (Huyền nói lớn)
– Joong qua Hàn rồi, Khỉ thật! sao Vân lại đi cùng hắn…(Nam quay mặt lao ra ngoài bắt taxi)
– Hử? Cậu không ngăn hắn sao? (Ân nhìn Huyền rầu rĩ)
– Hắn đi Hàn tìm con hồ ly.
Ân không nói gì, cúi gằm cố uống cho hết cốc Socola sữa. Bỗng…
– Àk! ra 2 cậu ngồi đây.
Ân và Huyền tròn mắt, quá kinh ngạc, Đan nhẹ nhàng kéo ghế ngồi, nở nụ cười thoải mái, mặc dù không được tươi tỉnh. Bằng điệu bộ tự nhiên nhất, Đan lờ phắt 2 pho tượng gỗ, cô nhìn thẳng vào bàn và reo hạnh phúc khi thấy cái bánh săn- wich còn nguyên.
– Hơ, xin phép ăn trước nhé (cầm cái bánh gặm)
– …(chớp chớp mắt. há hốc mồm)
– Ủa, không có gia vị phụ àk? Kệ vậy? đói quá (lại gặm tiếp)
– …(mắt mở to đến nỗi không chớp nổi)
– Sao hả? Nhìn người ta ăn ngon nên thèm àk (Đan bĩu môi)
– cậu.. cậu điên rồi sao? (Huyền lắp bắp)
– Ax, cậu điên ý.
– Nhưng…nhưng hôm qua, hôm nay.. cậu…(Ân ấp úng)
Đan bị gợi lại cậu chuyện cô đã cố quên đi. Đan nhai mà chẳng thấy mùi vị nữa, cô bỏ cái bánh xuống bàn, uống ngụm nước như để vượt qua cơn nghẹn.
– Tớ nghe rồi. Jung min…Àk, Joong đi Hàn với Vân chứ gì?!
– (Ân và Huyền kinh ngạc nhìn nhau) Cậu muốn đi Hàn sao?
– Haha! Việc gì tớ phải đi. Tớ không ngu mức ấy.
– Cậu đang cố tỏ vẻ ổn định đấy hả?
– KHÔNG.
– Thế cậu xử sự khác thường là thế nào?
– Tớ sẽ không bám Seo Woo Joong nữa. Thật tệ là giờ tớ mới nhận ra: hắn không phải Jung Min!
Huyền và Ân không biết làm gì hơn trừ việc vểnh tai, căng mắt, há hốc mồm mà nghe Đan khẳng định.
– Hắn không phải Jung min vì Jung min thực sự đang ở bên tớ.Từ nay về sau, các cậu đừng nhắc tới tên đó nữa nhé.
– Ừk, (Huyền và Ân vui như nhặt được đola) ơn trời là cậu đã nghĩ thông.
Đan nhìn 2 đứa bạn cười sung sướng, cô khẽ thở dài. Rũ bỏ những thứ đã qua. Chỉ nhìn về tương lai. Vậy là đã 2 tháng, 60 ngày, Thượng đế đã gửi xuống cho Đan 1 thiên thần hoàn mỹ, Rồi yêu. Thiên thần ấy đã cho Đan biết nhiều điều, trước khi anh tan biến như làm bụi nhạt nhòa trong gió…
– Đan àk. Cậu sẽ sớm quên Joong thôi. Chỉ cần cậu vui vẻ, rồi cậu sẽ lại hạnh phúc. (Ân nói)
– Hì, hiện tại tớ cũng hạnh phúc rồi.
Huyền và Ân cuời nói rôn rả, Đan cũng cố gắng trở lại cuộc sống đời thường.
–
Ở nhà, Lan và An cũng hiền lành hẳn, bám riết Đan 24/24h. Thấy Đan tỏ ra bình thường, 2 bà chị cũng chẳng dám ho he, sợ gợi lại chuyện Jung Min.
Hai – Ba hôm Đan không đi học rồi, bài tập ùn lên tận cổ. Đan lôi quyển nhật ký ra, viết vài dòng. Ngạc nhiên thật, quyển nhật ký này chỉ kể về Jung Min mà cũng gần hết rồi. Bao nhiêu chuyện trong thời gian Jung Min ở nhà Đan. Đan phì cười khi lật dở và tình cờ xem được những dòng như:
“Ngày thứ 2 mà hắn đã đòi được rửa bát – dọn cơm; lóng ngóng>>’Xoảng’ 1 phát! Thế là tiêu đời mười mấy cái đĩa nhà tôi. Đồ ngốc!!!”
“Ghừ, bảo hắn để riêng quần áo màu rồi hẵng thả máy giặt. Thế mà…không nghe, làm cái áo sơ- mi yêu quý của tôi thành 7 sắc cầu vồng. Mắng hắn hắn còn chối bay chối biến…”
“A, tên đáng ghét. Tiệc tùng ở công ty chán chê, say rượu về nhà mò nhầm vào phòng tôi ngủ. May mà thủ sẵn cây vợt cầu lông cạnh giường…hà hà”.
Haizzz, tình yêu thật có ma lực, nó hấp dẫn con người mà chẳng thể chống cự, tình yêu vừa cho hạnh phúc vừa cho đau khổ. Tình yêu ngắn ngủi mà chân thành, hạnh phúc càng nhiều thì đau khổ càng nghiệt ngã. Đan nghĩ mình đủ khả năng thay đổi Joong nhưng xem ra cô đã quá tin tưởng điều phi lý. Anh ấy đi, cô chẳng thể giữ lạị; khi cô giữ lại thì anh ấy nhất quyết không cần đến cô. Đan trưởng thành hơn với sự thất bại của mối tình đầu, 2 tháng hè – 1 cuộc tình đáng yêu. Liệu rằng sau này Thượng đế có ban tặng cho cô 1 Jung Min thứ 2…
Quyển nhật lý gấp lại, Đan cất nó vào đáy thùng đồ – 1 nơi cô chẳng bao giờ động tới. Đan nhìn ra cửa sổ, đêm hôm nay rất đẹp. Ngày 15, trăng tròn, trời cao vút, sao sa lấp lánh như dải thiên hà.
Đan sẽ phải quên, quên cái người tên Joong, để Đan thanh thản và cũng để hắn tìm đến với tình yêu thực sự của hắn. Chỉ thế thôi. Đan chỉ cần…nhìn hắn hạnh phúc!
Cũng từ đêm đó, Đan liên tục mơ thấy Jung Min, 1 thiên thần cánh tráng với ánh mắt sáng như mặt trời, nụ cười của anh còn mê hoặc hơn cả mặt trăng. Anh nắm tay Đan, đưa cô vào khu rừng xanh mát, có ánh nắng ấm áp, đồng cỏ mượt êm như nhung, chim chóc, ong bướm bay lượn…
Đan nằm trên đồng cỏ xanh, im lặng lắng nghe mọi thứ. Bên cạnh cô, anh ngồi tựa lưng vào gốc cây đại thụ già, 2 bàn tay anh với cô đan xen không rời. Phần II: Nỗ lực để trở lại. Author: nhokkonKenvil
New Character: Kim ki bum (Khang), Nguyệt Mỹ Hương, Jung Yong Hwa (Tùng),…
Nửa năm sau, bắt đầu vào mùa đông lạnh giá. Những cơn mưa phùn lúc nào cũng lớt phớt âm ỉ, chỉ trực đổ ào xuống khắp nơi. Gió cũng mạnh hơn, tê buốt hơn. Thật không may, mùa đông năm nay lạnh nhất trong vòng 5 năm trở lại…
Trong khu vực của sân bay quốc tế Nội Bài, 1 đoàn người mặc com- lê đen, đeo kính đen, mặt mũi nghiêm nghị tất tưởi dẹp đường cho 4 thanh niên bước đi. 4 thôi, vì Nam chưa bao giờ đi cùng nhóm Kiệt. Nửa năm nay các gã chưa hề về thăm VN lấy một lần, chuyến chia tay VN cũng chẳng mặn mà cho lắm:
– Kiệt bất đắc dĩ bị bà mẹ quý phái tống lên máy bay về Hàn điều trị. Gã còn mông lung xem cái con bé điên khùng tên Trần Đan là như thế nào.
– Nam cũng cấp tốc mua vé về Hàn theo Vân, hắn không hề để ý đến Huyền hay bất kỳ ai khác ở VN này.
– Tuấn, Chi, Trung chơi chán chê cũng lững thững về theo Kiệt, chuyến nghỉ mát tại biệt thự riêng của tập đoàn T.A cũng đến hồi dừng lại.
4 gã rất tự cao với vẻ ngoài bắt mắt của mình, ngang nhiên đi lại trước sự duy trì an ninh khó nhọc của nhóm vệ sĩ mà mẹ Kiệt cử đến. Nào là la hét,khen ngợi, trầm trồ,…thậm chí cả chụp ảnh cũng được ‘fan hâm mộ cuồng nhiệt’ áp dụng triệt để với 4 gã.
Sao lại có nhứnngx anh chàng hotboy rực rỡ như 4 gã chứ? Cái gốc dân Hàn làm cho mọi người đều đinh ninh các gã là những thần tượng siêu mẫu tới VN để tuyên truyền.
– Thật tuyệt. Cảm giác này y hệt khi ở Hàn Quốc *Tuấn đẩy cái gọng kính và nhìn những fan nữ dễ thương*
– Chúng ta đâu phải người ai mún làm fan là được làm fan ngay chứ *Chi cười nhạt bếch*
– …
Đt của Kiệt đổ chuông, 4 gã khựng lại, các fan thì trở nên điên cuồng vì được ngắm nghía thật lâu, thật kĩ.
– Mẹ àk? Con tớ sân bay rồi…Sao? Đến thẳng công ty ư? * Kiệt nghiêm mặt* Vâng, được rồi.
– Bà ấy gọi chúng ta tới công ty àk?
– Ừk, lại có chuyện vớ vẩn gì đó cần nói với tớ.
– Haizzz, vừa về đây được mấy tiếng, Baba mama tớ cho sang VN để du lịch chứ bộ *Tuấn ngậm ngùi*
– Thôi! Sốt ruột!!!
Kiệt kéo vù cái vli phóng lên trước, hậm hực.
– Ê ê…Đợi vs…
Cả bọn cũng lại chạy theo Kiệt. Ngoài sân bay đã có sẵn xe chờ 4 gã, đám con gái vậy kín các ngả đến tận lúc chiếc xe lăn bánh.
– Nghe nói mẹ cậu đang tính phát triển thêm vài chi nhánh khác tại VN? *Trung nhìn ngắm thành phố bên ngoài* 6 tháng rồi, nơi đây có nhiều thứ thật mới mẻ.
– Ừk, bà ta cũng cho tớ xem bản kế hoạch rồi. Đúng là người đàn bà tham lam *Kiệt nhếch mép khinh khỉnh*
– Có khi nào bà ấy sẽ giao cậu vụ này không?
– Tớ không hứng thú. Tớ chán ba cái trò thời trang.
Trung cười quay đi, ai mà chẳng hiểu hắn mệt mỏi vì bà mẹ. Năm hắn vừa biết đọc thì bà ấy đã thuê nguyên 1 đoàn gia sư hướng dãn hắn kinh doanh, quản lý thời trang. Kết quả là đây – Seo Woo Joong – 19t- đã từng giành không biết bao nhiêu giải thưởng trong các cuộc thi danh tiếng. Tài giỏi trước tuổi đồi khi cũng là một cái hại khôn lường.
– Vân đâu? *Tuấn hí hửng; Cả chuyến bay đã không thấy mặt ả, điều này làm Tuấn sung sướng trong lòng*
– …Đòi theo nhưng tớ mua vé chuyến bay khác cho cô ấy rồi.
– Ủa? Nửa năm trước nó bám riết cậu mà?
– Thì đây thây. Tớ đi đâu là kè kè đòi theo. Thật không hiểu cô ấy nghĩ gì. Tự dưng nhiều lúc thấy bực bội.
– Vân bắt đầu yêu nghiêm túc rồi àk? *Chi hỏi nhỏ*
– Có trời mới biết!!!
Kiệt la lớn rồi ngả lưng vào ghế, cố chợp mắt 1 tý, chuyến bay mấy tiếng đồng hồ làm Kiệt rã rời toàn thân. Chính hắn còn đang không hiểu bản thân mình, hắn rất yêu Vân, chưa bao giờ hắn yêu ai như thế, nhưng mà…có gì đó khang khác, như thể Vân chưa phải con người thực sự hắn muốn có bên cạnh mình.
– Có đúng là tớ ngã cầu thang nằm viện 2 tháng ở VN không? *Kiệt nheo mày mà quát mấy thằng bạn. Nửa năm trời hắn vãn không tài nào chấp nhận cái lý do vớ vẩn*
– Hả??? Àk *Chi và Tuấn ngơ ngác, chính 2 gã bày ra cái lý do này chứ ai*
– Xì…*Trung cố bịt miệng cười, nếu con người thông minh như hắn tham gia thì Kiệt đã có cái lý do hợp lý hơn*
– Ashiiii. Mình đâu có ngu mà ngã cầu thang chứ?
– Thế cậu không có ấn tượng gì trong 2 tháng đó àk?
– Hok! Chẳng có tí ấn tượng gì hết. Cứ như vừa thức dậy sau một giấc ngủ say.
– Tội nghiệp Đan! *Trung nhìn Tuấn mà thở dài*
Tai Kiệt sao mà thính thế, mấy gã thì thầm với nhau Kiệt nghe không thiếu từ nào. Hắn bật dậy, đột ngột tim đập nhanh.
– ĐAN? con bé Trần Đan?
– *chớp chớp mắt, nuốt nước bọt mà nhìn Kiệt*
– Nói đi, con nhỏ đấy là thế naòooooo?
Kiệt tức giận gào ầm ĩ, hắn lại còn giơ nắm đấm khuơ trước mặt 3 thằng bạn mà hù dọa.
– Tụi bay không nói thì không chui ra ngoài được đâu. Ghừ. Cái con khùng đấy còn dám mắng tui, tức không chịu được.
– *dẹp sát vào 1 góc xe* Hix.. Cà Rốt àk, Bọn tớ làm gì quen nó chứ *mếu máo* Chỉ…biết có chút chút*
– Cấm gọi Cà rốt. Thế mà dám bào không quen àk!!!
Hai tháng Kiệt sống với Đan, sao 3 gã lại không biết Đan chứ?! Vấn đề là phải nói như thế nào. Cả bọn nhớ từng lời mẹ Kiệt dặn:
– Nghe này, các cháu tuyệt đối không cho Kiệt biết nó từng mất trí nhớ.
– Ơ. Tại sao? Dù gì Kiệt cũng phải cám ơn gia đình Đan…
– KHÔNG ĐƯỢC!
– Cô àk?
– Các cháu cứ làm tốt việc cô giao đi.
– Cô cũng phải giải thích để bọn cháu hiểu…
– Vân yêu cầu. Cô cũng thấy đồng tình, chắc các cháu biết chuyện của Kiệt với Vân. Kẻ thứ 3 đáng lẽ không tồn tại. Chuyện tai nạn của Kiệt sẽ là 1 bí mật. Rõ chưa?
Hix. mẹ nào con nấy, con nào.. mẹ nấy! Đến cả mẹ Kiệt cũng y chang cái tính mafia của hắn nũa.
“Con trai thì muốn biết bằng được, mẹ thì muốn che dấu tới cùng, còn ai khó xử hơn 3 cái thằng bạn này…” – 3 gã khóc lóc thảm thiết.
– Mún chít àk. Khóc cái zì? Đã đánh đâu mà khóc.
– Thì cũng sắp đánh rùi đó…huhu
– YA! Không nói hảaaa?
– Nói gì được???
4 gã, sau một hồi la hét inh ỏi, tài xế đành tấp xe gọn lề đường cho 4 gã đánh nhau.
Trường THPT Hạ Long, lớp 10B2:
Một con nhỏ đang vắt chân lên bàn, đung đưa cái ghế, vừa đung đưa vừa lắc lư theo cái MP3. Con nhỏ đó, tên của nó là Trần Đan.
– Này Huyền ơy, Tính ra Đan nó bệnh nặng lắm rồi. Lúc nắng lúc mưa lúc sấm chớp.
– Tớ cũng không chắc có nên bảo chị An đưa nó nhập viện không.
Từ cái ngày Đan chấp nhận Jung Min quên cô, tính Đan trở nên thất thường. Tóm lại, bây giờ tính Đan…tưng tửng, hết chỗ nói!
“Reeng” – tiếng chuông cuối cùng của 1 ngày học đã vang lên. May mắn tiết vừa rồi là tiết tự học, không có giáo viên. Huyền và Ân vớ nhanh sách vở, lao ra cửa, bất chợt lại phải lao vào trong và nhìn 1 đứa dang mơ màng không biết trời trăng gì.
– Này. Có về không vậy?
– Ớ…*tháo tai nghe nhìn xung quanh* Tan học rùi àk *kéo nhanh cái cặp*
– Cứ như người từ hành tinh khác ấy, haha * Ân phá ra cười*
Trời lạnh run cầm cập, đường xá thì rụng đầy lá khô, đang thời điểm mưa phùn nhiều, lúc nào cũng âm u nặng nề. Mùa đông trời cũng chóng tối, mới tầm 5 rưỡi đèn điện đã sáng trưng. Ba đứa vừa đi vừa run, Huyền và Ân – khăn quàng, mũ len, găng tay, bốt cao cổ…; thế mà Đan cứ phong phanh cái áo đồng phục và đôi giày thể thao.
– Hôm nay 9 độ Ân nhỉ?
– ừk, lạnh thế mà ăn mặc phong phanh chắc vào trại thương điên luôn quá. Hihi
– Hờ, tớ đeo tai nghe chứ không đeo tai điếc nhá!
– Cậu không biết lạnh hả? *Huyền quát*
Đan chợt khựng lại, quay sang bên đường nhìn. Huyền và Ân cũng nhìn theo. Khu này mới xây dựng mà giờ đã hoàn thành. Hôm nay khai trương ra mẳt thị trường – 1 chi nhánh của tập đoàn T.A!
– Lại thên 2 chi nhánh nhỏ nữa, hôm qua tớ cũng thấy T.A khai trương 1 chi nhánh khác. Cứ như T.A đang tiến hành thâu tóm làng thời trang VN vậy *Huyền ngước nhìn tòa nhà 10 tầng cao ngất*
– Thế những công ty như nhà Đan sẽ khó khăn?
– Không *Đan gỡ tai nghe, chăm chú nhìn tòa nhà* An và J – Max vẫn ổn, đang trong Top 7 tiềm năng trẻ.
– Top 7??? Trời sao bà chị cậu giỏi thế???
Đan bật cười, sau 1 hồi ngắm nghía Đan lại đi. J – Max là công sức của 1 thiên tài khác kia. Khi công ty sắp phá sản thì người đó đã xuất hiện làm thay đồi mọi thứ, vực công ty 1 cách ngoại mục. Nhưng giờ thiên tài đó không còn, thế nên ai cũng cho rằng là công lao trời biển của bà chị An mà ra.
– Nếu anh ấy ở đây, có lẽ sẽ là Top 7 thế giới *Đan thở dài*
Đan rẽ vào ngõ, Huyền và Ân theo sau, cả 3 vừa khuất bóng thì 1 chiếc xe đen siêu- dài đỗ lại trước cửa tòa nhà T.A. Những người đi đường đều hướng con mắt trầm trồ vào chiếc xe quá ư nổi bật…Hai người trung niên mặc đồ đen vội vàng chạy ra kéo cửa xe, Kiệt bước xuống vs bộ đồ vô cùng quyến rũ – véc đen – kính đen. Cái dáng người hoàn hảo của hắn nhìn manly hok đỡ được. Nhưng hình như Kiệt có 1 vẻ đẹp hơi “hoang dại” – Tôi không thích mặc những thứ bó như vầy *quay ra nhếch mép vs người đàn ông cùng đi, mọi người đều không phát hiện hắn đang khó chịu*
– Cậu không có quyền quyết định, cậu chủ Seo Woo Joong. Đây là ý của bà chủ
– Chết tiệt! Ông dám giở cái giọng đó vs tôi. Chờ xem tôi cho ông ngũ mã phanh thây
– ôh! Cậu chủ. Bà chủ đang đợi cậu!
Đôi mắt hắn lập tức nong sòng sọc, hắn ghét bà mẹ áp đặt của hắn, hắn cũng căm thù luôn mấy thằng bám váy bà ta. Nhiều lần Kiệt muốn xử đẹp lũ ruồi bọ đó nhưng làm vậy hắn sẽ càng vướng vào mớ rắc rối vs bà ta mà thôi. Phải. bà ta – mụ đàn bà thâm hiểm nhẫn tâm bỏ rơi ba hắn.
– quên. Tên ông là gì nhỉ? Bea Yong àk? *nuốt cục tức mà quay lại hỏi*
– Không. Thưa cậu…*cố cười đáp lại trong khi 2 con mắt phóng ra điện* Tôi là Haen Ju, Bea Yong là thằng…tỉa cậy ngoài cổng
– Sr! Nhầm haha * hắn nheo mày nhìn đối phương một cách tội nghiệp rùi đi tiếp, sung sướng vì rửa được thù*
Hắn tranh thủ vừa đi vừa liếc qua nội thất tòa nhà, bà ta quả không hổ danh là Hwang Tea Na. Cả tòa nhà rộng mênh mông, tường kính cỡ lớn tạo cảm giác trải dài thêm về mọi phía. Hệ thống thang máy xếp theo xoắn trụ thông giữa các lầu nhà. Còn 1 điều nữa: tất cả đèn điện chiếu sáng và trang trí đều màu vàng dịu, trong khí trời lạnh buốt giá này, cả công ty trở nên ấm cúng như 1 lò sưởi lớn, khiến ai cũng bị thu hút, ai cũng muốn vào trong.
– Tinh tế lắm *hắn thờ ơ buông lời cùng 1 nụ cười nửa miệng* Nhưng cũng chỉ là giả tạo và vớ vẩn thui.
– Cậu chủ nên thích tòa nhà này, vì nó sẽ là nơi làm việc sau này của cậu.
– Cái gì? *hắn la toáng lên, tiếng la ấy cũng thông suốt 10 lầu nhà như cái thang máy hắn đang đi vậy*
– Vâng. Là như thế đấy ạk. Xin cậu chủ nhỏ tiếng.
– Ashiiii, tôi tưởng công ty đầu tiên tôi được chính thức quản lý sẽ phải lớn hơn chứ *kèm theo một tràng văng tục làm vệ sĩ tý thì té ngửa*
– Cậu chủ àk. Xin hãy…lịch sự * nói nhỏ*
– Lịch vs sự cái đầu ông ý. Ghừ! Tôi phải hỏi cho ra nhẽ!!!
Hết hình tượng Nhà quản lý Lịch lãm, hắn nhảy tưng tưng như con nhái bén trên thang máy, hùng hổ lao lên tầng 10 – phòng của Chủ Tịch Tập đoàn.
“Binh…” – Cửa mở, bản lề cũng lung lay.
Ánh mắt trầm tĩnh của người đàn bà quý phái dần hướng về phía hắn. Bà nở một nụ cười kín đáo, không tức giận, bà quá kiên nhẫn vs thằng con ngổ ngáo bất trị của mình. Hắn đang tính la to thì nhận ra những ánh mắt soi mói đổ dồn vào hắn.
“Hừ. họp hả, thích họp vs tui àk, tui cho các người vô nhà kho mà họp nhá!” – hắn cười khùng khục trong cổ.
– Ui, xin lỗi mẹ, àk nhầm, xin lỗi Chủ tịch. Đang họp cổ đông khai trương chi nhánh mà tôi lại làm phiền rồi. Hehe, thứ tụi, thứ tụi…
cái kiểu đột ngột cung kính làm bà mẹ hắn không khỏi tắt cười mà rùng mình. Thằng con bà nó có cái đầu đa dạng lắm, mỗi lần giở trò nó lại tặng bà những cú không – giống – ai.
Nụ cười khó coi của hắn kéo dài đến khi cánh của khép lại, nó cũng mất tiêu. Hắn lừ mắt, tỏa khắp hành lang, ngó trái ngó phải, nhìn lên nhìn xuống.
– Cậu chủ? *kinh ngạc, chạy theo xem hắn làm gì *
– này ông, tôi hỏi nhỏ cái này *khẽ kéo ông ta lại gần*…Cái…chuông báo cháy ở đâu???
– hảaaaaaaaaaaaaa *tim co thắt mạnh * Cậu…cậu làm gì?
– Ai da, nói mau đi. Rách việk!
– Không! tôi không nói…
– Ông…!!!
Hắn đương lên cơn điên thì bỗng khựng lại…
– A, kia rồi!!! Khử khử *lao ù đến bên cái hộp kính màu đỏ* Huk? Khóa àk *hắn bu kín cái hộp* Này thì khóa!!!
Nói chưa dứt lời, hắn cúi người giật cái giầy của người đàn ông kia (ngã chổng càng). Cùng vs điệu cười ma mãnh rùng rợn, hắn túm mũi giày, nhằm cái đế mà phang mà nện tới tấp vào hộp kính.
– Trời ơi giày của tui!!!
– Khà khà, đây trả giày ông. Khổ, hàng mã thôi mà cũng quý gớm. *ném bum cái giày xuống đất* Giờ thì hết họp nhá. Việc của tôi là trên hết! Hok chờ đợi gì cả!
Khỏi kể cũng biết hắn làm gì. Cửa thoát hiểm của tòa nhà vừa mới xây xong đã có dịp dùng thử, nhân viên lại còn tranh nhau dùng nữa chứ. Hắn cứ đứng ung dung mà huýt sáo, người trong phòng chạy ra thì hắn xộc vào.
– Mẹ. Con có chuyện gấp *bực tức*
– Ừk được, ngồi đi *cười mỉm, bàn tay run run, chẳng gì thì bà cũng sớm biết hắn là t/g*
“Hứ. Lại còn tỏ vẻ bình thản, chả tức sùi bọt mép! ”
Hắn nhịn cười, hất vạt véc ngồi phịch xuống ghế, vắt vẻo.
– Nghe nói mẹ sẽ bắt con quản lý chi nhánh này?
– Khoan đã. Hãy chỉnh lại trang phục đi. Xộc xệch, luộm thuộm!!!
Hắn cắn răng, lườm bà mẹ muốn rơi tròng. Đành phải ngoan ngoãn thôi.
(Xin giải thích thêm, vẻ đẹp “hoang dại”trong mắt bà ấy là “xộc xệch luộm thuộm”)
– 4 đứa cơ mà, 3 đứa nữa đâu?
– Bọn nó bận nhập viện *kéo cái cà vạt về đúng vị trí* A, mẹ hok cần để ý *hắn sửa*
Người đàn bà bước gần cửa kính, cầm tách cà phê nóng…
– buổi tối ở VN đẹp thật!
*Rầm – té ghế*
*loi choi bò dậy*
– Mẹ! Mẹ đừng có đáp câu xanh rờn! Mẹ vào vấn đề đi *hắn quát*
– Hừ. Thế con không định quản lý vs ta sao?
– Con không thích!!! ghét lắm, mệt mỏi. Mà sao mẹ cho con quản lý chi nhánh lụp tụp thế? *giờ đến lượt hắn lạc đề*
– Con hãy quản lý tốt chỗ này đã.
– Không muốn!!!
– Thích “không muốn”hok? *đập mạnh ly xuống bàn* Mẹ sẽ cắt toàn bộ tiền chi tiêu của con, thẻ tín dụng, tài khoàn ngân hàng, xe hơi, xe máy, laptop, shopping, spa…%$& (* (^*%^$^%&^&%$…vân vân…và…vân vân…
– Hix. mẹ…mẹ…mẹ thật…bỉ ổi *2 hàng nước mắt tuôn rơi* – Thôi, nói nhiều đâm lắm mồm. Con phải quản lí chỗ này.
– Con nói nghiêm túc đó. CON KHÔNG MUỐN.
Thái độ kiêm quyết của thằng con bất trị chợt làm bà lung lay. Hắn quyết tâm hơn bà. Chắc chắn là vậy. Kinh nghiệm của người từng trải xã hội mách bảo bà phải mềm mỏng, phải tìm cách khác để nó vừa làm theo ý của bà mà không thể cãi.
– Được! sau này mẹ sẽ không bắt con làm trong T.A!
– …Đổi lại? *dè chừng*
– Hở???
– Điều kiện của mẹ? *hắn nhắc*
“Trời, sao thằng này thông minh thế nhỉ. Lùa nó không cẩn thận nó lùa lại như chơi! ” – bà liền đăm chiêu*
– Hèm, điều kiện là…
– Là gì?
*Rầm tế ghế tập 2*
*lại loi choi bò dậy*
– Zời ạk!!! Có biết! Nhưng mà làm sao?
Hắn trợn tròn mắt, cứng họng không nói được gì. Bà ta nghĩ hắn tài đến đâu vậy? 7 công ty ư? Đùa àk!
– Hừm Điều kiện đấy. Muốn sau này thoát khỏi T.A thì thực hiện tốt việc này đi. Chỉ làm tốt duy nhất 1 lần là sẽ không phải kế nghiệp T.A nữa. Sao? Sợ rồi hả?
– Sợ…sợ gì. Woo Joong này chẳng sợ ai cả. *mồm nói họng vẫn nuốt nước bọt ừng ực*
– thế thì thực hiện đi, con trai của ta. Một tháng sau ta muốn kết quả nằm gọn trên bàn.
– YAAAAAA Một tháng??? 1 năm thì may ra…GÌ MÀ 1 THÁNG? Mẹ bức tử thằng con mẹ àkkkkkk???
– Không thì ngoan ngoãn về đây phụ ta! Tài năng của con sẽ không uổng phí. Tối ngày lông bông lêu lổng, đánh đấm chán thì quậy phá tới mức bị đuổi học mới thôi. Con sống kiểu gì thế hả?
– Mẹ đừng dạy con phải thế nào!!!
Hắn hét lên giận dữ mặc cho bà mẹ nói xa xả liên mồm.
– Mẹ cũng không phải người đơn giản. Mẹ mưu mô xảo quyệt lắm. Đến con trai và chồng mẹ cũng không nương tay…
– Đủ rồi *mặt bà tối sầm xuống* Ra khỏi đây ngay. Một tháng nữa…chắc ta không phải nhắc lại.
– Con thề sẽ thâu tóm bằng được 7 công ty vớ vẩn đó! Mẹ cứ chờ mà xem!
Hắn vùng dậy dậm từng bước ra cửa. Không nói suông đâu, cơ hội duy nhất và cũng là cơ hội cuối cùng để hắn thoát được khỏi lòng bàn tay mẹ hắn.
Cho dù phải dùng thủ đoạn đen tối, hắn cũng nhất định phải xác nhập 7 công ty thời trang VN vào Tập đoàn T.A!
–
– em về rồi.
Đan vất cặp sách vào trong và ngồi cởi giày.
– ĐANNNNNNN
Đan chưa kịp quay lại thì bà chị cả yêu dấu đã nhảy chồm lên người cô mà khóc nức nở.
– Ashiiii, dẹp ra cho em cởi giày *đá An bắn gọn vào góc*
– Con mất nết. Mày có biết cả nhà sắp ăn mày rùi hok. Hix. Huhu.
– Gì cơ?
An càng khóc to, Đan gọi chị 2 ra hỏi chuyện. Bà ý cũng đang hâm không kém An.
– Không…không…không…không thể nào *dán mắt vào tivi, mặt mày tái mét*
– Không cái gì hả? Giá thịt tăng àk? Hay giá rau? *Đan lững thững vào nhìn tivi*
Kiệt – hắn đang tổ chức họp báo. – “Chúng tôi sẽ tạo các điều kiện thuận lợi cho những công ty trẻ nhiều tiềm năng phát triển. Vì thế, rất mong nhận được sự hợp tác Top 7 tiềm năng gồm có các công ty sau.. #@%%&^&^&^#@$@$^&^…NewMen, Linh Nguyễn, J – Max.”
– Á á, J- Max kìa, cái thằng độc ác. ôi trời ơi, J- Max của tui.
An gào khóc dữ dội, cũng phải thôi, biết công ty từng sống chết vs mình đang bị thâu tóm vào cái dự án phát triển của T.A thì bình tĩnh sao cho được. Đan vẫn lặng im, Kiệt có biết Đan là người thân của giám đốc J- Max không? Liệu chừng là hắn thù Đan nên mới đưa J- Max vào dự án?
– “Tôi xin nhấn mạnh, T.A đã được sự thông qua của bộ phận Quản lý thời trang VN, thay mặt Tập đoàn T.A, tôi hứa sẽ đảm bảo các công ty trên được vận hành hiện đại và hiệu quả.”
“Bụp – ” – Đan trố mắt nhìn cái muôi múc canh trong tay chị 2 bay vèo vào mặt Kiệt.
– cái đồ vô ơn! Sống nhờ nhà người ta rồi quay lại đá đ.í.t thế đấy. Dẫu sao J- Max cũng là công lao 1 tay ngươi gây dựng!!!
– thôi thôi, có mắng hắn cũng chẳng nghe thấy. Toàn em nghe nè.
– Ax, cứ phải mắng, bực mình…#%%&^*&$%#@$#…
Lại rối tung lên, rắc rối bắt đầu xuất hiện rồi đây. Số trời đúng là thích trêu ngươi con người, cứ ngỡ không bao giờ thấy hắn nữa, vậy mà giờ hắn lại ở VN này, vs tư cách là kẻ sắp biến công sức của Jung Min thành sông đổ biển.
– Chị cũng ngốc thật đấy. Dù sao chị vẫn chưa đồng ý thì làm sao hắn có thể nuốt trọn J- Max.
An tròn mắt nhìn Đan, bà chị 2 cũng chẳng dấu nổi nụ cười kinh ngạc.
– Ừk phải đấy Bộ phận Quản lý đồng ý thì hắn cũng chỉ mới thành công 30%. Chúng ta có chịu nộp công ty không mới quan trọng.
– Chính thế. chị cả yêu quý àk, hãy tìm cách để hắn tránh xa công ty ra.
– Ừk ừk. em gái thông minh lắm *gật đầu lia lịa* Sau đó sẽ thế nào?
– Sau đó? Sau đó ák? *ấp úng* Sau đó thì.. chờ em suy nghĩ đã…Hix.
– Ax, con ranh này, tưởng mày nghĩ xong mới nói
– ôi phát điên mất. J- Max mất trắng thế sao? *An gục đầu*
– thui. thất nghiệp thì chị 2 này sẽ nuôi cả nhà huhu *Lan ôm cứng An*
– Chuyện này phải hỏi mấy người có trình độ chính trị. Trước tiên chị cứ phản đối kịch liệt vào. Nếu hắn làm căng thì chị…bãi công tập thể…*Đan thao thao bất tuyệt*
– Hix, cái thằng đấy nó vô tình thế chứ. Khác nào hắn đối đầu vs J- Max.
Đan cũng hơi bất ngờ, Kiệt gia thế quyền lực và đáng sợ cô chẳng lạ gì, nhưng không thể tưởng tượng hắn lại quá tài giỏi. Chắc tầm 30 – 40 tuổi Kiệt sẽ tranh cử chức tổng thống Hàn!
Cả tối, chị em Đan ăn không ngon ngủ không yên. An thì khóc thút thít trước tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc của J- Max. Đan cũng trăn trở, nhưng là chuyện của Kiệt.Lòng Đan khó chịu kinh khủng, cô vs Jung Min từng yêu nhau, đã kết thúc. Cô và Kiệt chẳng quen biết gì hết. Đùng 1 cái hắn hiện diện ở VN, triển khai cái dự án quái quỷ để nuốt chửng 7 công ty lớn.
Chẳng muốn chút nào. Đan không muốn, không thích, không thể chấp nhận. Chẳng lẽ từ nay về sau Đan sẽ đối đầu vs hắn vì J- Max ư? Cái đồng hồ kêu inh ỏi, Đan nằm trên giường, mắt vẫn mở trừng từ tôi hôm qua tới sáng hôm nay. Cô mệt mỏi ngồi dậy, vợt tóc ra sau mà nhìn vào gương. Hai vết thâm quầng như bị xơi 2 quả đấm, thành tích 1 đêm mất ngủ vì suy nghĩ nhiều.
“Mình đã được rèn luyện quá đủ để chịu đựng những thứ hơn thế cơ mà. Tại sao vẫn đau đầu và khó chịu nhỉ…”
Đan loạng choạng xách túi đi học, tranh thủ qua nhà Huyền để hỏi mấy vụ J- Max.
– Này Đan ổn không? Mặt em đỏ lắm, mắt lờ đờ, môi nhợt nhạt..
– Hử? Ơ…Ổn mà. Hếk hếk…*quay 1 vòng, ngồi gục xuống cầu thang*
– Trời sốt cao nè *chị 2 chạy lại sờ trán Đan* Thôi nghỉ học đi.
– Không Không sao!…Hỏi Huyền…J- Max đã…Híc.
Chị 2 và chị cả nhìn Đan mà xót xa, phen này nó vì J- Max mà chịu khổ rồi.
Đan như đứa say rượu, 2 chân bắt chéo nhau. Vừa đi cô vừa lau mồ hôi, lạnh thế này mà lại toát mồ hồi mới hay! Đan rùng mình, cả người cô run lên vì lạnh. Ốm thật rồi, ốm vì cái thằng Kệt khỉ gió, cũng vì J- Max vớ vẩn…
– Ắc xì…
Bệnh chuyển biến nhanh chóng từ giai đoạn run rẩy sang giai đoạn hắt xì. Mỗi lần hắt xì là 1 lần Đan muốn bò ra đường vì nhức óc và rát cổ. Thà chết còn sướng hơn bị cảm cúm nó hành mùa này.
Một cái xe hơi thể thao mới toanh cắt ngang dòng suy nghĩ của Đan bằng cú hất nghệ thuật!
– Yaaa con nhỏ nào đi không nhìn đường!!! *tiếng hét cay cú vọng ra từ chiếc xe hơi trước khi nó mất hút*
– Huk…”không nhìn đường”cái…thằng cha…mày…Hơ hơ…*mệt hok hét nổi nữa*
Đan đứng không vững bèn ngồi bên đường 1 lúc lâu. Xúi quẩy! Cô mà không ốm thì thằng vừa rồi đã bị cô mắng hết volum.
– Yaaaaaaaaaaa…Chóng mặt quá *gào lên*
– Này, ốm hả?
Nghe tiếng gọi Đan quay ngoắt nhìn lại, Huyền và Ân đang chạy tới. Nom bọn nó hốt hoảng như gặp Gấu trúc chạy rông ngoài đường.
– May quá. Đi học đó hả? *Đan thở hổn hển đứng dậy*
– Ui! nó ốm nặng Huyền ơy *Ân sờ trán* Sao cậu đi học làm gì?
– Có chuyện…gấp…gấp *Siêu vẹo*
– Không phải chuyện 7 công ty bị thâu tóm chứ?
– Hơ đúng rồi *Đan ngạc nhiên*
– Haizzzz hôm qua tớ xem tivi rồi. Kể ra chạc tuổi mình mà khả năng cách biệt xa quá
– Tớ chẳng quan tâm cái đấy. Nhà cậu thuộc giới Chính trị, theo cậu An phải làm sao?
– Ừm…để coi. Bộ phận quản lý thì không hy vọng gì cả. Vậy là J- Max sẽ phải tự lực hoàn toàn. Chỉ cần J- Max gây nhiều khó khăn thì Kiệt sẽ thấy phiền mà rút lui. Tốt nhất là công kích vào mấy cái việc này #@$^%&^*$%^#…nếu hắn thế này thì phải #$%^%$$#%$^%
– Từ từ…*móc túi cái đt* Đây. Gọi cho bà An mà nói. Híc, ắc xì..
– Pó tay, hok nói sớm để người ta tốn nước bọt nãy giờ
– Đan àk cậu đi học được không? *Ân dịu dàng hỏi. Đan nên hạnh phúc vì chỉ những lúc như thế này mới thấy con bạn nó nhu mì*
– Ừk đi học được.
Đan không còn nhìn rõ nữa, nghe cũng chẳng tròn câu, tai cô đang ù đi, 1 Ân thành 2 Ân, 2 Ân thành 4 Ân…
– Hix, khéo tớ phải về nhà, mệt quá…
– Àk. Hôm nay thi thể dục đấy *Huyền chớp chớp mắt*
3 đứa đắm đuối nhìn nhau…
– Ôi ông trời đúng là muốn tớ bị tra tấn mà
Giờ thể dục, Đan gượng gạo mãi mới bò cái xác ra được Sân. Huyền và Ân sẽ thi top đầu, Đan ở top cuối cơ.
– Cô ơy, em xin phép ra ghế ngồi chút. Em chóng mặt…*Đan nói nhỏ*
Cô giáo nheo mày nhưng rồi thấy cái mặt trắng bệch của Đan, cô giáo đành gật đầu đồng ý. Đan không chắc mình thi nổi, nhưng nghĩ tới cảnh phải thi 1 mình…!
Cô mon men tới gốc cậy xà cừ già, ngồi tựa gốc nghỉ ngơi. Tiếng loạt soạt rộ lên, thì ra đằng sau gốc cây còn người khác, giọng nói quen đến lạ lùng.
– Cậu thu thập tiếp thông tin đi Trung *thằng con trai bật cười ranh mãnh* Dùng thủ đoạn không ngờ dễ dàng và hiệu quả thế. Tớ mới dọa tung báo mà thằng già GĐ Ban Quản lý đã nài xin gãy lưỡi rồi. Kiểu này chắc 1 tuần tớ đã chiếm được 7 công ty cũng nên.
“Cái gì hả. Dùng thủ đoạn vs GĐ Ban quản lý àk? Kiệtttttt…”
– Hôm qua tớ đã gửi thông báo đến 7 công ty, sáng nay có kết quả. Bọn chúng đa số đã biết điều mà hàng phục, để tớ phải dùng thủ đoạn nữa thì không hay tý nào. Bản chất của tớ…vốn là.. người – lương – thiện! À, có mấy công ty đứng đầu top 7 ấy, xem chừng không dễ dàng như những công ty khác…
“Cái thằng Kiệt này, nó bay vào trường mình bằng cách nào vậy? Đồ trắng trợn, ta sẽ vạch mặt mi dùng thủ đoạn”.
Đan ốm quay cuồng, cô đứng dậy và chậm rãi bước ra phía sau nhìn tên con trai. Lúc này Đan chỉ tức giận, căm thù và muốn giết Kiệt mà thôi, tưởng tượng cái mặt đáng ghét lâu ngày không gặp…Ghừ!”
Từng bước, hình ảnh Kiệt ngày một rõ ràng. Đầu tiên chính là đôi chân dài lêu ngêu đang được sải trên vườn cỏ, sau đó là vạt áo đang bồng nhẹ trong gió, rồi đến bàn tay buông thõng bên người, cổ áo, mái tóc dài màu bạc, 1 khuân mặt đẹp như tranh vẽ…Tim Đan bỗng đập thình thịch khi “thằng đó”nở nụ cười tươi tỉnh vs cái đt thoại trong tay, như một nụ cười thiên thần mà người ấy đã từng giành cho Đan. Bao nhiêu kí ức của Jung Min lại ập về làm cơ thể Đan phải chịu cơn đau buốt giá.
“Đừng dùng vẻ mặt dịu dàng đó, đừng để tôi thấy nó, bởi nó sẽ đánh gục tất cả cố gắng của tôi bấy lâu nay. Tôi không thể mềm yếu để chịu thêm một lần nào nữa, tôi sẽ hoàn toàn gục ngã mất…”
Bất giác gã Kiệt ý thức cặp mắt chú mục vào mình. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, tắt cái đt và cũng tắt luôn nụ cười. – Cô…là cô àk?
Kiệt hít sâu để không phải quá ngạc nhiên. Nửa năm qua Đan cũng đã thay đổi nhiều. Trần Đan – kẻ mà hắn luôn băn khoăn tháng ngày ở Hàn Quốc đang đứng ngay trước mặt hắn. Cũng lại là cảm giác buồn bã nao lòng, sự khắc khoải chờ mong. Nhìn thân thể nhỏ bé, xanh xao, nhợt nhạt, run rẩy của Đan, sao hắn cứ muốn ôm cô thật chặt vào lòng, hắn đột nhiên lại muốn che chở cho Đan trong vòng tay của hắn.
– Anh về đây để thanh toán gia đình tôi vs J- Max đấy àk?
Kiệt tròn mắt nhìn Đan, Đan vừa đá hắn thoát khỏi thứ tình cảm khó hiểu. Hắn quay đi, bối rối tức khắc rồi lại nhìn Đan vs ánh mắt lạnh lùng giễu cợt.
– Cô là gì mà tôi phải thanh toán?! Vớ vẩn. Cái J- Max gì gì đó cũng chẳng có nghĩa lý gì *cười 1 tràng dài, bất ngờ nhận ra J- Max 1 trong 7 tiềm năng trẻ* CÁI GÌ? J- MAX NHÀ CÔ??? J- max là của các người hả???
Ngay khi hắn hốt hoảng, nói chưa dứt lời thì mọi vật quanh Đan trở nên tối sầm, đổ ụp xuống…
Đan ngất xỉu vào người hắn, mồ hôi đầm đìa, môi cô lại càng nhợt nhạt hơn.
Hắn toan hét lên và hất lộn Đan ra thì vô tình cảm nhận được cái thân nhiệt như cục than hồng.
– Ya!!! Tỉnh lại đi! Cô sốt đấy hả?! Kiệt luống cuống không biết làm gì.
“Cái con nhỏ trời đánh!!! ngất đâu không ngất lại ngất ngay vào người mình! ”
Kiệt ngó nghiêng xung quanh chẳng có ai, hắn lại nhìn Đan ngày càng tái mét mà thêm hoảng.
– Ashiiii phiền quá đi!!!
Nói về phần thi môn thể dục của Huyền và Ân, 2 cú song phi hố cát quả là…dưới mức yếu kém. Đang ngồi co ro khóc thầm, Ân bỗng căng mắt ra nhìn phía xa, cô dụi dụi, rồi lại căng mắt nhìn.
Thật là cảnh tượng khó tin.
– Huyền!!! Nhìn kìa! *túm áo Huyền lắc lắc*
– Hở? Gì?
Giờ thì đã có thêm 2 con mắt bàng hoàng.
Kiệt, hắn đang cõng Đan về phía lớp thể dục. Như là chuyện trong mơ vậy.
hắn lại gần, cả lớp thể dục ồ lên kinh ngạc. Anh đẹp trai ngời ngời này đang tỏa sáng như ngôi sao thần tượng. Lũ con gái mau chóng vây kín quanh Kiệt.
– Nàjjjjjjj!!! Thả Đan xuống coi! Anh giết nó rồi mang xác đi đâu?! *Huyền đứng hiên ngang hét to, từ chỗ Huyền đến chỗ hắn, hàng người dẹp gọn sang bên*
– Cô là con nào? *hắn quắc mắt nhìn giận dữ* Ra đỡ cô ta, nặng lắm ák!
Ân chạy tới đỡ Đan cùng mấy đứa bạn, giáo viên vội đưa Đan tới thẳng phòng y tế. Kiệt bị các em vây chẳng chừa khe hở nào. – Này anh kia. Sao anh ở đây?
– Ở đâu là việc của tôi, liên quan gì đến cô hả.
– Bao nhiêu trường anh không học, tự dưng chui đây học là sao?
– Xin lỗi nhá. tôi mờ biết cô vs con khùng đó học ở đây thì tôi đã chạy lâu rồi – Vân đâu? Nam đâu? *bất ngờ hạ giọng*
– Nam? Cô là gì của thằng đó?
– Là cái con thù hắn tận xương tủy!!!
Nói rồi Huyền chạy đi, để lại gã Kiệt tức điên người. Huyền chạy thẳng đến phòng y tế thăm Đan. Đan đã tiêm thuốc và tỉnh lại, mặc dù vậy Đan vẫn rất yếu, cần nghỉ ngơi thêm.
– Hơ hơ…Chúa ơy tôi lên thiên đàng rùi sao?
– Đang ở phòng y tế. Ốm quá ảnh hưởng đến thần kinh àk.
– …Gã Kiệt…cõng cậu đấy cậu biết hok? *Huyền nói nhỏ*
Đan bật dậy nhìn Huyền, 2 tai vẫn còn ù ù.
– Hở ? không phải hắn kêu người tới vác tớ sao?
– Không thưa bà! Đích thân hắn vác xác bà đến chỗ bọn tôi đó!
– Không – đời – nào??? Hắn…tử tế như thế?…Jung min.. ? Không lẽ…? ôi…
– Thui chuyện cũng qua rồi. Hắn làm gì tử tế thì hắn vẫn là Kiệt, không phải Jung Min.
– …Ừm..
Đan lại buồn rầu ngã xuống giường, cô đang huyễn hoặc bản thân rằng Jung Min có thể trở lại.
– Buồn ngủ quá…*Đan ngáp*
– Ngủ đi. Thế bọn này cũng vào lớp vậy. Ráng mà khỏe, tuần sau thi thể dục 1 mình
– Trời..
Nằm kín mít trong chăn ấm, Đan mơ màng nhớ về Jung min. Bên ngoài trời âm u, những hạt mưa lất phất hắt vào cửa kính, trống trải thật. Đan buồn, ngoài kia cũng buồn theo, mùa đông âm u lạnh lẽo…
Có ai thay thế được anh? có ai hoàn hảo được như anh? Có ai trẻ con được giống anh? Có ai cười đẹp bằng anh? Có ai…
“Binh- ” – Cái cửa sổ bay vèo xuống đất.
Đan lắp bắp kêu không ra hơi: “trộm vào trường sao? A A A…”
Đột ngột 1 cái chân thò vào trong.
“Hớ?! Chân của trộm àk? Úi zời thằng trộm nào ngu quá ta! ”
Hắn tiếp tục thò 2 tay bám khung cửa mà trèo vào phòng. Đan nằm như tượng trên giường, không kêu, không la, không hét, 2 mắt ngây thơ nhìn kẻ trộm đó.
Tên đột nhập loi choi cố ních người lọt qua cửa kính, và rồi 1 mái tóc dài màu nâu xõa vào trong phòng, để lộ khuôn mặt thanh tú lanh lợi rất dễ thương.
“Úi. Thời nay học sinh cấp III mà đã đi ăn trộm, lại còn là con gái…Liều thế hok biết ”
Đan lết người qua mở cửa dùm cô ấy, thấy người ta đang mắc kẹt nên có lòng từ bi. Đan giật mạnh cửa kính làm cô gái mất thăng bằng, nhào xuống ôm sàn nhà, đau điếng.
– Bạn gì ơy. Phòng y tế trường tôi nghèo rớt mồng tơi. Hay bạn qua phòng khác may còn xơ- múi được vài món…*cười tươi*
Cô gái quay ngoắt nhìn Đan thật sắc, nhanh như cắt cô vùng dậy chỉnh chu quần áo gọn gàng.
– Chào bạn *lườm Đan đầy phản cảm* Bạn là bồ của gã Kiệt đúng hok?
Sức khỏe Đan đã yếu lại bị cô gái lanh lợi nói 1 câu…quá sock, Đan té xỉu luôn ra đất, huyết áp tăng vòn vọt.
Một lúc sau, khi Đan đã tụt bớt huyết áp thì…
– Yaaaaaaa Sao cô trói tôi thế nàyyyy? *giãy nảy trên cái ghế* Tôi làm gì cô? Cô kiaaa? – Hừ ngồi yên!!! *đe dọa* Cô là bồ thằng Kiệt, tui vừa thấy hắn cõng cô rất tình tứ. hok cãi!
– Cô điên àk Tôi bồ thằng đó lúc nào. Thằng…đê tiện bỉ ổi đó mà xứng làm bồ tui chắc *tức quá thò chân đạp kẻ kia mà chân ngắn, không tới*
– TRẬT TỰ!!!
*im re*
– Nghe đây. Cô biết thằng bồ cô đê tiện bỉ ổi là thông minh đó. Nó đã vu oan cho anh trai tôi, bắt anh trai tôi phải giao nộp Linh Nguyễn.Tôi sẽ làm cho bồ cô lên bờ xuống ruộng! sống 1 chết 20
Đan nghe đến đây thì mới hiểu, không lẽ nhà cô ấy cũng là top 7 tiềm năng trẻ? Linh Nguyễn? Hình như Kiệt cũng từng nhắc cái tên này trên tivi.
– Này này. Bình tĩnh. Anh cô cũng bị thâu tóm công ty àk?
– “Cũng bị”?
– Hê, bà chị cả tôi cũng là GĐ công ty J- Max. Tôi thù không đội trời chung vs Kiệt mà.
– Hớ. không phải…bồ hắn sao?
– Bồ! Bồ con khỉ!!! Hok phải bồ! Là kẻ thù đó! *vận nội công còn sót lại mà gào thật to vào mặt kẻ kia. Gào xong thì gục!* Hix hix mệt quá…
– Chết nhầm rồi! Sr sr *vội gỡ trói cho Đan* Vậy là cậu cũng như tớ, muốn tìm cách trả thù hắn?
– Chứ còn gì nữa. Tớ còn hận hắn hơn bạn gấp bội *bò lê đến cái giường*
Cô gái sung sướng, khuôn mặt lanh lợi lại càng bừng sáng hơn. Cô ấy lon ton chạy tới bên cạnh Đan.
– Tớ là Nguyệt Mỹ Hương, gia đình tớ có công ty nổi tiếng Linh Nguyễn ấy. Bạn là người của công ty J- Max? Đan chẳng thể tức giận vs cô ấy, vừa dễ thương lại hoạt bát thế này, quỷ nhìn cũng thấy đáng yêu.
– Tớ àk? Tớ tên Đan, bà chị cả tớ làm GĐ J- Max.
– Waaaaaa J- Max là no.1 trong top 7, chị bạn giỏi thật!
– Hi *mồm cười mà mặt không cười* Có mà giỏi dùng Jung Min làm bàn đạp ý *lẩm bẩm*
– Linh Nguyễn nhà tớ no.2, hix. Anh trai tớ làm GĐ nhưng mà tính ổng ngố quá, bị gã Kiệt túm ngay điểm yếu. Hắn dọa nếu không đồng ý giao nộp Linh Nguyễn thì hắn sẽ “làm cỏ”cả nhà tớ, cả tông chi họ hàng nhà tớ luôn! Đan rùng mình, nuốt nước bọt, Kiệt ơy là Kiệt, sao hắn có thể đáng sợ đến thế chứ. Không chừng là An nhà Đan cũng sắp điêu đứng vì hắn.
– Thế nên…cậu mới nghĩ cách bắt bồ hắn trả thù hả?
– Ừk, nhưng mà bắt nhầm rùi hì hì. Sao lại nhầm nhỉ? Tớ chưa bao giờ nhìn nhầm người cũng như nhìn nhầm sự việc. Cậu biết không, gã Kiệt còn có 3 tay chân rất đắc lực, bọn chúng bới móc thông tin như ra đa vệ tinh ák! Top 7 thì bị Kiệt tóm 4 rùi, chỉ còn 3 công ty lớn là chúng ta.
– *lại nuốt nước bọt* 4…4 công ty…đầu hàng rồi hảaaa?
– Ừkm. tớ đang định lôi kéo họ vào vs Linh Nguyễn để chống đối. Ai ngờ cái gã Kiệt nhanh tay kinh khủng
– Ủa nhưng ngoài chúng ta thì còn công ty nào nữa?
– Nhà đó có thằng con trai cũng học trường này. Hắn đồng ý hợp tác, công ty nhà hắn là NewMen.
– Thôi đứt rồi. Chấm hết. Không còn gì cứu vãn nữa…huhu, 7 cái công ty thế nào chứ cỡ no.1 mà là An thì…ngỏm là chắc rồi
– Bạn đừng bi quan, nghe nói dự án triển khai trong 30 ngày. Chỉ cần 1 công ty trong Top 7 không đồng ý, phút chót dự án sẽ bị hủy bỏ
– Huk. Vậy thì kiên trì là được?
– Nhưng cái gã Kiệt quyết dùng mọi cách. Hắn đã nhằm thâu tóm công ty nào là công ty ấy chết chắc *thể loại Vừa đấm vừa xoa*
– Thế thì còn nói gì được nữa. Huhu *đạp chăn đập gối rầm rầm*
– Trật tự!!! Hok được nhục chí!!!
Đan nín thinh, giương mắt nhìn cô gái dễ thương hiền lành nhưng rất có uy vs người xung quanh.
– Được rồi, Cậu cũng hợp tác vs 2 đứa tớ. tớ sẽ thông tin cho cậu sau. NewMen vs Linh Nguyễn mà “biểu tình”thì J- Max không được tù chối.
Vừa nói dõng dạc Hương vừa leo qua qua cửa sổ. Lại thêm 1 lần khó nhọc chui ra.
– Ơ nè. Cửa ra đằng này *giơ tay chỉ*
– Thui tớ đi thế này…thoải mái hơn nhìu *quay lại nháy mắt*
“Bịch” tiếng động vang lên bên ngoài, ngay khi Hương vừa chới với nhảy xuống. Nhanh như cắt, cô bạn lại vùng dậy sửa sang quần áo và cái đầu dính đầy lá khô. Trước khi chạy đi, Hương không quên nở 1 nụ cười tạm biệt.
– Hix, sao mình tham gia vụ này nhỉ. Đáng ra cô ý phải rủ bà An mới phải *nản*
Đan nằm trên giường, bao nhiêu là ý nghĩ vẩn vơ, nhờ Hương mà Đan tỉnh hẳn, thân nhiệt đỡ nhiều, không hắt xì vì được Gào thét Gầm rú!
Hết tiết 1, đầu tiết 2, Đan bắt đầu thiu thiu ngủ. Bỗng 1 bóng đen lù đù ở ngay cửa, hắn lững thững, định vào nhưng do dự.
– Hàizzzzz Mình điên rồi, sao lại tới đây???
…
…
..
“Huk? Cái giọng này…”
“KIỆTTTTTTT!!! ”
– Mình điên nên mới mò tới đây *vò đầu*
“Ừk gã điên tới đây làm gì? Xéo ngay! Tôi không muốn nhìn cái mặt anh!”
“Cạch” cửa phòng bật mở.
“Á Á Á…”
Kiệt lấp lé mắt nhòm vào trong phòng, ngó nghiêng. Đan đã kịp giả vờ ngủ hòng đuổi khéo hắn, cũng vì Đan chẳng muốn gặp hắn tý nào. Ai ngờ…
– Phù. May mà nó đã ngủ, thế mới vào được!
“Á,hok phải hắn tìm mình lúc mình còn tỉnh sao??? Hix, thôi ngu rồi ”
Kiệt nhẹ nhàng kéo cửa, bước đến bên giường, 2 mắt hắn mở to nhìn Đan.
– Hừ, nghi quá. Nhỡ nó tỉnh…*tặc lưỡi*
Hắn nảy ra một suy nghĩ rất thú vị. Hắn bóp chặt mũi Đan không cho cô thở, không thở thì ắt phải tỉnh thôi.
“Ghừ, thằng điên này dám chơi ta àk Đã thế ta thi gan vs mi!!!”
1 phút, 2 phút, 3 phút…trôi qua, Kiệt vẫn bịt chặt mũi, Đan thì cố nhịn thở, tay Đan sắp vò nát cái chăn.
“Việc này giống như tập nhịn thở khi nặn và bơi thôi…Ax ax…nhưng mà…chịu hết nổi…”
– Tốt. ngủ say như heo, gõ kẻng cũng không tỉnh. Haha *hắn buông tay*
“Phù phù…phù.. phù…xém chết ngạt!!! ”
Kiệt chồm nửa người lên giường, mặt hắn sát mặt Đan. Hắn cẩn thận ngắm nghía. Hơi thở của hắn phả nhẹ vào mặt Đan, cô biết là hắn đang cười.
“Nhưng sao hắn hắn dám ngồi sát mình thế chứ?! Định…giở trò chăng ” – tim Đan đập dồn dập.
– Ừkm, nhìn cô cũng bình thường. hì.
“Thằng…thằng…! Mi cứ đợi đấy. Dám chê ta xấu xí àkkkkk??? ”
– Bình thường…mà sao tôi lại có ấn tượng nhỉ?
“…Huk? nghĩa là sao?”
– Cô nên thấy vinh dự. Lần đầu tiên tôi nhớ 1 đứa con gái xa lạ suốt tháng trời. Giờ thì tôi lại ở đây, để với đi nỗi nhớ khôn nguôi kì lạ, 1 phần đề yên tâm khi thấy cô…chưa chết vì cảm lạnh! Mà nè, ăm mặc gì phong phanh, mặc ấm vào coi. Bộ sợ cảm cúm nó không biết đường tìm đến àk. Tôi sống ở Hàn quốc, quen chịu lạnh thì còn phong phanh, chứ cái thứ như cô vài bữa là thành cá khô ák!
Đan lặng người, dù mục đích của hắn là gì đi nữa nhưng cô không thể phủ nhận 1 điều, điều đó làm cô vô cùng hạnh phúc.
Hắn vẫn còn chút lưu luyến về cô, như Jung min đã từng lưu luyến tấm ảnh của Vân vậy. Niềm hy vọng vụt qua Đan trong tích tắc, dường như Đan cảm thấy cô có cơ hội giúp hắn nhớ lại con người Jung min.
– Chết tiệt. Thực sự là tôi rất ghét cô, nhưng cái thứ cảm giác quái quỷ đang diễn ra này là gì? Tôi không làm chủ được bản thân mình nữa…Thăm cô ư? Ashiiii!!! Đúng là hành động ngu xuẩn nhất tôi từng có! *Kiệt phát rồ khi hắn không hiểu mô- tê mọi thứ*