<?php the_title(); ?>

Nếu Một Ngày Anh Hỏi…Em Là Ai?

09.07.2014
Admin

– em không biết anh thích hoa gì nên cứ mua mỗi ngày một loại (vừa nói vừa cắm hoa vào bình)

Đan ngồi xuống cạnh giường Jung Min, nắm bàn tay hơi lạnh của anh và đưa lên má.

– Một tháng rồi, người ta bảo anh sẽ nằm vậy suốt đời, nhưng em lại tin anh sẽ thức dậy một ngày không xa. Khi ấy anh sẽ nở nụ cười thiên thần với em, sẽ đi chơi cùng em. Ak. em sẽ làm bánh cho anh…

Từng giọt nước mắt lăn dài, rơi xuống tay Jung Min, thấm vào tấm ga giường.

– Em nhớ giọng nói của anh lắm, anh nói gì đi. em cảm giác anh đã không còn ở đây với em nữa.

Đan cứ gục đầu trên tay anh mà khóc thảm thiết lúc lâu, không một ai có thể an ủi cô, Jung Min chỉ lạnh lùng ở đó.

– Đan, về ăn cơm đi!!! Con bé này!!!

– Chị cả?

Hai chị Đan đến xem tình hình Jung Min và thấy Đan đã ngủ gục trên giường. Đan uể oải bò dậy, vẫn không muốn buông tay Jung Min ra.

– Em có đói đâu. Ăn vặt trên trường rồi (phụng phịu)

– Ax, này lại còn chuẩn bị đồ ăn vặt để “phục kích”trong bệnh viện nữa cơ! (Chị hai nhảy tới cốc đầu Đan)

– Em phải ở đây, nhỡ Jung Min tỉnh…

– Đừng hoang tưởng nữa. Hy vọng của mày đang đả đảo trình độ bác sĩ ở đây đấy. Đã nói trở thành người thực vật thì khong thể trở thành…người động vật hỉu chưa? (Chị cả vuốt nhẹ mấy bông hoa tươi trong bình)

– Vầng!!! (Đan mỉa mai)

– Thái độ thế àk (Chị cả rút nhanh một bông hoa. đập Đan làm cánh bay tung tóe)

– Ái (Đan chạy gấp, bất đắc dĩ mới buông tay Jung Min)

– Này pà kia, chánh hoa rơi đầy lên mặt Joong rồi. (Chị hai bực mình) Woo Joong nó thấy bẩn là bật dậy vặn răng pà!!! (làm vài động tác đe dọa)

Lại cãi nhau, ngay trong bệnh viện. Hết thuốc chữa. Một y tá đi qua thấy ồn ào rẽ vào nhắc nhở:

– Xin giữ yên lặng trong bệnh viện!

– Vâng, xin lỗi! (ngại)

– Thấy chưa!!! Để anh ấy nghỉ ngơi. Tất cả ra ngoài.

– Hả

– Đi. đi…

Đan đủn nhanh 2 bà chị ra hành lang, khép cửa lại. Ba người xuống căng- tin bệnh viện kiếm gì ăn tạm.

Căn phòng của Joong lại yên như tờ, anh nằm đó như pho tượng một vị nam thần điển trai. Ai cũng đinh ninh thiên thần này mãi mãi chìm trong giấc ngủ, trừ Đan. Và sự thực thì Joong đang hồi phục một cách kì lạ, chiếc máy cạnh giường liên tục kêu “bíp bíp” – chuyển biến bất thường. Joong khẽ nheo mắt, bàn tay trái cử động nhẹ…NGày chủ nhật:

– Woo Joong! Đón ánh mặt trời đi! (chị cả hứng khởi kéo giật hai tấm rèm đầu giường, nắng to chiếu thẳng vào mặt Jung Min)

– Ax. chị điên àk. Nắng anh ý!!! (Đan nhào đến kéo kín rèm lại) Chị thích thì ra đường mà phơi nắng.

– Thông cảm đi em. Chị cả nhà ta lúc sinh ra đã không bình thường (chị hai đnag gọt hoa quả)

Ngày nào cũng rôn rả tiếng nói cười, nhưng mọi người đều canh cánh một nỗi buồn là Jung Min không tỉnh lại. Cửa phòng bật mở, một bà lão lom khom chống gậy bước vào.

– Hơ?

– Bà la ai? (ba cihj em trố mắt)

– chết, không phải phòng ta àk. (bà lão ngơ ngác)

– Phòng bà ở đâu? bà nhầm rồi! (chị hai cười)

– Ak. Bà người phòng bên cạnh (Đan nói)

– Ui da. người già bây giờ dễ lẩm cẩm thật (chị cả nói nhỏ)

– CON BÉ KIA, TA GIÀ NHƯNG KHÔNG CÓ LẨM CẨM NHÁ!!! (bà lão hét)

– Ồh. (chị cả bất ngờ) thì ra bà vẫn còn chưa điếc. (tiếp tục khích bác) Hehe.

– Ranh con láo toét (tức giận)

– Thôi mời ba phắn về phòng bà đi, đây là phòng em rể tôi, không phải cái chợ cá.

Bà lão đưa mắt nhìn thanh niên nằm trên giường, bà nhanh nhẹn lao đến.

– Tới nhầm phòng thì vào thăm luôn! này này, thanh niên bảnh mắt sao chưa dậy??? (bà lão lật tung cái chăn)

– Á Á Á (cả ba đồng thanh hét) Trời ơi! Người ta không thể dậy được. BÀ LÀM CÁI GÌ VẬYYYYYYYYYYYYYY.

– Sao? (lại ngơ ngác)

– Bà này bà lẩm cẩm nặng lắm rồi (chị cả kéo bà lão ra sau)

– Hix, à đừng đụng vào anh ấy (Đan mếu máo)

– Huk? sao hả? Ta chỉ gọi nó dậy thôi mà?

– Tùi ui dậy làm sao được (Đan nước mắt ngắn nước mắt dài, cuống cuồng đắp lại chăn) Jung Min ơi anh cso sao hok? Hix hix (thút thít)

– Haizzz, cậu ấy trở thành người thực vật rồi bà ạk (chị hai thì thầm với bà lão)

bà ớ ra, chỉ gật gù như đã hiểu.

– Vậy mấy đứa sẽ chăm hắn suốt đời àk?

– Vầng! Suốt đời (Đan đáp gọn)

– Ax!

– Ừm thích nhỉ. Thằng bé xem ra còn may mắn hơn cái thân già này (bà lão trở nên trầm ngâm, ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó)

– Bà không có ai chăm sóc hả? (chị hai xiên dĩa vào miếng tóa đưa cho bà lão)

– (ngoằm ngoằm) Làm gì có, bọn nó tống ta vào đây rồi mặc xác ta.

– Khổ thân bà, chắc con bà không chịu nổi tính dở hơi của bà nên mới phải làm thế. Hố hố.

– Có thể? Mây- pi! Hà hà (bà lão cười tươi, đúng là khó hiểu) Cho ta miếng nữa nào (vươn người vồ lấy 3 – 4 cái dĩa, cắm hết đĩa táo)

– EEEEEEEEEEEE Bà ăn ít thôi chứ (chị cả thét)

– Gì mà kẹt xỉ thế.

– A A A A,bà còn dám mắng tôi…

– No rồi, về phòng thui.

Bà lão cười hạnh phúc khi vừa chén sạch banh đĩa táo.

– Huhu, tiền một cân táo là 50k (táo xịn nhá), sẽ có ngày tôi cộng sổ với bà.

– Được rồi cô bé. Ta luôn ở phòng bên cạnh nhé (bà lão nháy mắt chọc tức) Là lá la!

Chj cả tức điên, đuổi theo ra tận cửa. Bất ngờ bà lão rối rít chạy ngược vào phòng, xô chị cả ngã ngửa ra sàn.

– Ax, bà làm sao thế? (Đan và chị hai ngạc nhiên)

– Trốn! trốn! trốn! (bà lão quay cuồng một vòng rồi quyết định rúc sau tấm rèm cửa)

– ghừ. Á à. Tôi thấy chân bà lòi ra rồi nhá!!! (chị cả bò lổm ngổm, cay cú)

Tiếng lộc cộc ngoài hành lang tiến lại gần, 3 chị em lặng im nghe ngóng. Rất nhiều người, bước đi ngày càng gấp rút. Bầu không khí bỗng tràn ngập nặng nề.

– Nhóm người nào ngoài hành lang thế?

– em không biết. Toàn guốc 12 phân àk. nện xuống sàn nghe sợ thật. hihi

Bóng của đoàn người hiện rõ trước hành lang, 3 chị em bất ngờ, bóng 1 người phụ nữ khựng lại ngay chính giữa cửa phòng Woo Joong, cả đoàn người cũng dừng lại. Người phụ nữ sang trọng quý phái với khuôn mặt lạnh như đá tảng đáp ánh nhìn khiến 3 chị em Đan phải nể sợ, rồi bà ta thư thái nện từng bước bằng đôi guốc 12 phân, xăm xăm vào phòng.

– chủ tịch, đúng là phòng này (người đàn ông phía sau cung kính)

Bà ta rảo mắt lườm 1 vòng, trước sự ngất ngây của 3 con vịt.

– Các cô đã chăm sóc Woo Joong thời gian qua sao? (người phụ nữ hỏi, bà ta nở nụ cười hài lòng)

– Vâng…(đồng thanh) Bà là…?

Bà ta không nói gì, bước tới giường Joong, nét đau khổ tận cùng lộ ra khi bà ta vuốt nhẹ mái tóc Joong. Căn phòng im lặng…Cho đến khi:

– Cô ơy??? Tìm thấy Woo Joong rồi ạk???

Một thanh niên cao ráo, khuân mặt khả ái. hớt hải chạy xộc vào phòng, chen qua hàng người đông nghịt.

– Cô? Cà Rốt? (chạy lại giường Woo Jooong) Nè? Cậu sao vậy Cà rốt? (sửng sốt)

– Này anh, anh ấy không cử động được. (Đan nói)

– Cái gì? (hắn bật dậy)

Ngoài cửa lại suất hiện thêm hai thanh niên nữa, cũng lo lắng chạy lại giường.

– ôi,3 anh đẹp trai kute quá (chị cả xịt máu mũi)

– Ngang ngửa Joong còn gì! (chị hai tí tởn)

– Tìm thấy Joong rồi, Vân nói không sai (gã có khuôn mặt thông minh nói)

– Thôi đi Jun, đừng có kêu khóc (Đá cho gã vào đầu tiên một cú) Bồ cậu chưa chết đâu. (gã có khuôn mặt xinh đẹp chu mồm)

3 gã sừng sổ ẫm ĩ, người phụ nữ vẫn nhìn vào Joong chăm chăm, trầm tư.

– NHỨC CẢ ĐẦU. CÁC NGƯỜI CÓ IM MỒM KHÔNG.

Lập tức trong phòng chỉ cong tiếng muỗi vo ve, tiếng hét của Đan là âm thanh với tần số vượt ngưỡng người thường có thể chịu đựng. Gã khả ái (hình như tên Jun) nhảy tới chỉ vào mặt Đan mà hét.

– Cô là con nào? Bồ mới của Cà Rốt hử? Bước qua xác ta đã nhá!

– Thế các người là ai mà hỏi tui?

– Danh tiếng bọn ta còn có đứa thiểu năng không biết sao. (Jun cười khùng khục làm rợn sống lưng – chẳng ai hỉu kỉu cười đó là gì>O <“”) – tôi là Kyu Jong, bạn thân Woo Joong. Tên việt, cứ gọi Trung. (Rất thông minh!) – Tôi là Young Saeng, bạn thân Woo Joong. Tên việt, cứ gọi là Chi. (Rất xinh đẹp! ^^) – Còn ta, Hyung Jun. Tên Việt cứ gọi là Tuấn. (rất khả ái!) – Sao không giới thiệu đầy đủ hở. Hắn (Trung và Chi chỉ vào người Tuấn) chính là bồ của Joong! Ty Cà Rốt của hắn! – Nà, ghen ăn tức ở àk? (Tuấn trừng mắt bĩu môi) – Thế cô thì sao? (Trung và Chi vừa nói vừa lừ lại Tuấn) – Tôi tên Đan. – Mọi chuyện là thế nào Đan? (người phụ nữ quay lại hỏi) – Cháu gặp anh ấy 2 tháng trước, bên bờ hồ… … – Mất trí nhớ? Sống nhờ? làm trợ lí giám đốc? (Tuấn thét ra lửa) – Ngồi yên, Tuấn! (người phụ nữ đe dọa) – A dạ (ngoan ngoãn) – Cháu và 2 chị vất vả nhiều rồi, Từ nay cứ giao Woo Joong cho ta. – sao ạk? (Đan hoảng hốt) Người phụ nữ nói với đám người theo sau, tất cả đổ xô đi thực hiện. Đan ngơ ngác. – Ơ, khoan đã… – Ra đây! (3 tên đồng loạt túm áo Đan lôi ra cửa) – Các người tính làm gì? – Bà ấy đang thủ tục xuất viện, Joong sẽ được đưa vào bệnh viện chất lượng hơn (Trung dõng dạc, không quên túm áo Đan và lôi cô càng xa càng tốt) – Anh ấy đang bị như vậy thì di chuyển kiểu gì? – Này nhóc. Bà ấy muốn gì thì đều làm được, Joong sẽ ổn thôi. mẹ hắn mà! (Chi nói) – MẸ ÁK??? Cả 3 nhìn nhau, Tuấn nheo một bên mày: – Phải. Đó là mẹ hắn. Hwang Tea Na – chủ tịc tập đoàn T.A!!! – Những ngày sau đó, Đan đi học bình thường nhưng không có chút tin tức gì về Joong, anh ấy đã hoàn toàn biến mất cùng với mẹ mình và 3 thằng ạn quái đản. Đan lo phát điên phát khùng, giờ thì ngay cả cơ hội nhìn Jung Min cũng chấm hết. Huyền và Ân nghỉ học từ hôm khai giảng, chẳng còn ai bên cạnh Đan, bơ vơ, trơ trọi. Ở công rty chị cả cũng học được rất nhiều kinh nghiệm, đủ sức làm công ty không phá sản)còn có phát triển hay không thì không biết). Ngày lại ngày, tất cả đều bặt vô âm tín, không 1 dấu vết, không 1 cú dt, thư từ…Đan phải sống cuộc đời thế này bao lâu? “Em nhơ anh quá Jung Min”. Đang gục đầu mân mê nỗi nhớ với cái MP3, Đan chẳng biết rằng xung quanh đã loạn. “Cộc – cộc” – 1 cánh tay gõ nhẹ vào mặt bàn Đan. Cô ngẩng đầu, bật ngửa ghế vì giật mình. – Ái chà. Sợ tôi mức đó àk. – NAMMMMMMMMMMMMMMMMM – Ừk đúng rồi, thì ra vẫn còn nhớ tên tôi. – Anhhhhhhhhhhh, sao anh lại ở đâyyyyyyyyyyyyy? – Sang thăm cô tý ấy mà. Một cú trợn mắt, Nam “đuổi”được bạn học ngồi trước Đan để chiếm trọn cái ghế. Hắn ngồi vắt chân quay lại phía Đan. – Trời ơi anh du côn thế. Mọi người nhìn kìa (Đan xấu hổ vì học sinh trong lớp nhìn cô bằng ánh mắt trầm trồ, nể sợ) – Huk? (Hắn ngó nghiêng và bắt gặp hàng tá ánh mắt) Nhìn gì? Muốn bị móc mắt hok? – AAAAAAAAAAAAAA Những tiếng kêu thất thanh cất lên, học sinh dẫm đạp lên nhau mà chạy, Nam là Ghost chân chính! Trong lớp còn đúng 2 mống: cô và hắn! – Đó! Có ai nhìn đâu (tỉnh bơ) – Huhu. “Người ta đang bâu kín cửa sổ mà nhìn tôi kia kìa, đồ găng- tơ học đường” – Làm sao cô quen Woo Joong? – Hở>? (giả ngố)

Nam chỉ im lặng chờ đợi, trông hắn chẳng có gì là thoải mái.

– Àk, anh ấy…định tự tự ở hồ.

– Chắc vụ đấy nó đau lắm (Nam nói như để hắn nghe thì phải)

– Vụ nào?

– Thế hắn hứa cho cô tiền và 1 buổi hẹn hò để giả làm bạn gái hắn hả?

Đan đập rầm xuống bàn, hắn bất ngờ, học sinh bên ngoài thì kinh ngạc. Trước Đại Ca trường àm Đan vẫn giương oai!

– ANH MỚI LÀ LOẠI NHƯ THẾ, CÁI ĐỒ CHẾT VÌ GÁI ĐẸP. NHÌN LẠI MÌNH ĐI.

– Cô…(Hắn bị Đan mắng, thật là kỉ lục mới trong từ điển của hắn. Nhưng không hiểu sao Nam hơi chùn trước sự áp đảo của Đan)

– TÔI NÓI CHO ANH THỦNG TAI NHÁ: JUNG MIN CỦA TÔI ÂN CẦN DỊU DANG, TUY CÓ HƠI DÊ NHƯNG NHẤT ĐỊNH KHÔNG SAO ĐỌA NHƯ CÁC NGƯỜI ĐÂU.

– Jung min? Tôi hỏi Joong thì cô nói thằng Jung Min nào đấy?

– NGU QUÁ. JUNG MIN LÀ SEO WOO JOONG; SEO WOO JOONG LÀ JUNG MIN HỈU CHƯA? (có ma mới hỉu!)

– Cô, cẩn thận tôi cho khỏi nói lun đó (ánh mắt hình viên đạn – thật khủng bố)

– Hơ, vâng, em..biết tội rồi ạk…(sợ dựng tóc gáy)

Nam tức xì khói, tạm thời hắn im lặng để không nổi điên. Đan ngồi co ro, câm nín. Thế rồi 1 tiênasg hét khản đặc ngoài cửa chĩa vào.

– 2 em kia! Vào lớp rồi!

– Thầy. thầy ơy (Đan sung sướng khi có người cứu cô thoát khỏi con cáo già nguy hiểm khôn lường)

Nam quay ra nhìn ông thầy, ánh mắt sắc nhẹm, thầy cũng phải bủn rủn chân tay.

– Em.. em Nam, về khối 12…đi.. em…

– Thầy ơy, hắn không cho các bạn vào lớp. Thầy mau tống cổ hắn ra ngoài (Đan chạy lại chỗ ông thầy, mách lẻo một cách trắng trợn)

– Đứng lại (Nam kịp túm áo Đan, hắn đứng dậy) Thưa thầy, em và con bé này có tiết học.. ngoài trời, xin phép thầy. (phong cách của học sinh gương mẫu)

– CÁI GÌ??? KHÔNG PHẢI THẾ THẦY ƠY, THẦY ƠY!!! (cố gắng chạy)

Cô lập tức bị Nam kéo xềnh xệch ra cửa, học sinh và thầy giáo chỉ biết đứng nhìn bởi không ai muốn chuốc họa vào thân. “Thượng lộ bình an, tạm biệt Đan”.

– Huhu. THẦY ƠY KÍU EM ZỚI…

Nam ra 1 quán gần trường, nơi hắ vẫn gửi tạm cái xe máy. Nam tung cho Đan cái mũ bảo hiểm.

– Đội vào đi! Đừng làm tôi mất thời gian. (Nam cài chốt mũ, đạp chân chống, khởi động xe)

– Đi đâu? Hix hix (Hoảng nhưng vẫn đội mũ và leo lên xe – không dám cãi lời)

“Brừm” – hắn lao vọt với tốc độ chóng mặt, xém chút Đan ngã ra đường.

“Têb điên sa lộ này, anh muốn tôi chết vì khó thở hay chết vì sợ???”

– Anh đi xe đạp cơ mà? (hét lên)

– Tôi đi xe máy. Cô nên cám ơn thằng bạn khỉ gió hôm đó đã cướp xe tôi đi đua và biến nó thành đống sắt vụn. Nhờ vậy cô mới được đi ké tên cái xe đạp duy nhất đời tôi!

– Thảo nào anh cứ đi lững thững. Anh đi xe đạp không vững chứ gì?! (há mồm cười to giữa đường, tý thì té)

– Giờ không phải lúc cười đâu (Nam bị Đan chọc lửa cháy ngùn ngụt)

– Hix (im re) Nhưng mà đi đâu?

Hắn lặng người một lúc lâu rồi zồ ga hết mức có thể.

– Đưa cô đi gặp Seo Woo Joong!

– SEO WOO JOONG??? làm sao anh biết chỗ? Anh ấy sao rồi?

– Mẹ hắn thuê chuyên gia nổi tiếng bên MĨ về điều trị. Hắn đang bình phục.

– BÌNH PHỤC Ư??? NGHĨA LÀ.. CÓ THỂ CỬ ĐỘNG???

– Phải. Hắn tỉnh rồi. Sức khỏe 6/10.

– Không thể nào! bác sĩ nói anh ấy sẽ sống thực vật suốt đời.

– Ông ta nói không sai đâu. Chỉ có điều ý chí của bệnh nhân kích thích não bộ hoạt động, cộng thêm sự hỗ trợ chính xác của chuyên gia thì có thể thay đổi. Vậy thôi.

– THẬT LÀ ANH ẤY ĐÃ KHỎE LẠI.. (Đan bật khóc)

– …Xem ra cô cũng thật lòng với hắn. Tôi không tìm nhầm người rồi (giọng Nam đầy mưu tính)

– Nhanh lên nhanh lên!!! Tôi muốn gặp anh ấy! (Đấm bình bịch và lưng Nam)

– Ax, con nhỏ này. Ngồi yên!

“Hồi hộp quá, sắp được gặp lại Jung Min, mà còn là 1 Jung Mni hoàn toàn bình thường nữa”.

Đan khóc nức nở, Jung Min của cô có thể nói và cử động, anh ấy sẽ ở bên cô, cười với cô ân cần trìu mến…Àk. Đan sẽ kể cho anh biết 1 tháng qua cô đã khổ sở chăm sóc anh trong bệnh viện, cấm anh không được làm những chuyện nguy hiểm đến bản thân anh nữa.

Suy nghĩ này chưa hết thì suy nghĩ kia đã ập tới, Đan rối rít lên, đầu óc quay mòng mòng, như thể cả thập kỉ Jung min mất tích vậy.

– Đến rồi!

– Hả? Đâu?

Nam đỗ xe vào mé đường, Đan nhảy tót xuống và tháo cái mũ bảo hiểm, ngó đông ngó tây, trông trời trông đất.

– anh đưa tôi đến đâu thế này???

– Bệnh viện của tập đoàn T.A, hắn đang được điều trị trong đó. (Nam gỡ cái mũ bảo hiểm, vừa nói vừa nhìn vào tòa nhà đồ sộ 17 tầng trước mắt)

– Ax, bệnh viện riêng nữa àk (choáng ngợp) Giả anh cái mũ, tôi vào tìm Jung Min đây! (ném trả Nam và lao thẳng vào tòa nhà)

– Yaaaaaaaa…Cô điên àk. Đứng lại Yaaaaaaaaaaaaaaaaa (Nam hét)

– Huk? (ngơ ngác)

Nam phóng xe vào bãi đậu rồi chạy lại chỗ Đan,hắn xách ra 1 túi đồ nhỏ.

– Hở??? Ak ak, quà vào thăm Jung Min của anh đấy hả? Hì, lắm chuyện quá (cười khúc khích)

– TÔI MÀ PHẢI THĂM THẰNG ĐÓ ÀK (nổi điên) Cô tưởng đây như bệnh viện bình thường chắc?! Có thẻ không mà tự nhiên dữ vậy?

– Thẻ? Rắc rối thế.

– Đội cái này vào (Nam móc túi ra cái mũ vải chụp lên đầu Đan) Đeo cái này! (Móc tiếp một cái kính thời trang banana) Khoác cả cái này nữa! (cuối cùng là 1 chiếc áo sơ- mi của oy). Hừm. Cô mặc quần jean là được rồi.

– Ax ax, anh trình diễn thời trang cho tôi àk. (giãy giụa, gỡ hết đồ ra)

– Ngốc. Cô phải cải trang giống bạn tôi thì tôi mới đưa cô vào được chứ (Nam lại đội nguyên lên người Đan)

– Ý anh là trông tôi ăn mặc không hợp với đẳng cấp của anh hảaaaaaaaaa? (gào ầm ĩ)

– Còn phải hỏi sao. Bực với cô quá đi!

Nam rảo bước vào bệnh viện, Đan vắt giò đuổi theo.

“Á. Sao chân hắn dài knih hoàng thế?”

Nam đưa tấm thẻ màu đỏ cho mấy gã bảo vệ, tấm thẻ được quét qua hệ thống vi tính nhận dạng. Xem chừng gã Nam cũng chẳng đơn giản tý nào.

– Cô bé đó là ai? (1 tên bảo vệ lừ mắt)

– Bạn tôi! ĐỨNG ĐÓ LÀM GÌ, VÀO ĐÂY.

– Vângggggg

Bênh viện rộng gấp 2 bệnh viện chỗ Đan. Đay có lẽ là bệnh viện tiêu chuẩn 5 sao.

– Nam. Anh có thẻ àk?

– Cô không cần quan tâm.

Nam dẫn đan lên tầng 2, dừng ở đầu hành lang, Nam dặn Đan:

– Seo Woo Joong ở phòng 409, cô vào đi. Tôi đợi ngoài.

– Ơ. Anh vào cùng với tôi…(nài nỉ,)

– Tôi không muốn gặp hắn! Cả 3 thằng bệnh đó nữa!!! (Nam quát Đan tới tấp)

– …Thế tôi vào đây…(mếu máo)

– Ừk vào đi! (quả quyết)

Đan rón rén tiến lại căn phòng, cửa phòng mở, tim Đan muốn nhảy ra ngoài lồng ngực, ngay cả cô cũng không tài nào giảm nhẹ tiếng thình thịch trong người. Đan khựng lại trước cửa, nhắm chặt mắt, lấy tất cả bình tĩnh. Cô sẽ được gặp Jung Min!

Đan thập thò sau cánh cửa nhìn vào trong, tiếng 3>4 người đang rôn rả cười đàu. Đan lại căng mắt tìm Jung min, vểnh tay nghe ngóng.

– Tớ biết mà, cậu sẽ không dễ dàng chết đâu. CÀ RỐT IU QUÝ CỦA TỚ (Tiếng Tuấn inh ỏi, hắn nhảy bổ vào ôm Joong trên giường bệnh)

– Thằng điên này. Đã nói cấm gọi Cà Rốt cơ mà??? (Joong quật mạnh cái gối vào mặt Tuấn=>> Tuấn bò ra sàn!)

– Haizzzz nó nhớ cậu lắm đó. Ngủ cũng: “CÀ RỐT”, đánh răng cũng “CÀ RỐT ƠY”, ngồi ăn cũnglại “ĂN NGON NHA CÀ RỐT”…(Trung và Chi xướng ca bài Cà Rốt)

– Các cậu không biết làm thế nào để nó hết kêu àk.

– Ngay bọn tớ cũng lo đứng lo ngồi ấy chứ. Phải hiểu cho hắn.

– Anh ăn táo đi! (Vân bê đãi táo lại giường, cười như một cô bé hiền lành)

– Ừk, anh sẽ ăn sau.

– Wầy, KIệt nhà ta hạnh phúc quá ha, được người đẹp cơm bưng nước rót. (Trung cười khùng khục. Vân tỏ ra ngại ngùng…)

– Cô bị tâm thần phân liệt đúng không! (Tuấn mắng)

Vân tức ra mặt nhưng đang diễn vai cô bé dễ thương, ả đứng yên, không dám ho he nửa lời.

– Cậu nói gì? (Joong nói hơi lớn, rõ ràng đã tức giận)

– Không phải sao. Trước kia cô ta tốt với cậu thế àk. Đùng 1 cái biến thành người bạn gái chu đáo hiểu biết, không phỉa bị tâm thần phân liệt thì thần kinh cũng bị co giật!!!

Tuấn lườm nhanh Vân, hắn dứt lời là hùng hổ xông ra đạp của bỏ đi.

“BINHỐI!!!”

Tuấn giật mình kéo cửa nhìn đằng sau, kẻ nghe lén loạng choạng ôm cái mũi đỏ và cái trán thâm tím, cặp kính rơi xuống đất.

– ĐAN??? (Tuấn ngạc nhiên)

– Hehe…Chào.. anh (bẽn lẽn)

– Cô ở đay từ nãy hả. Xin lỗi cái mũi nha! Có sao hok? (Tuấn kéo tay Đan vào phòng, xem cái mũi đỏ với thái độ chòng ghẹo)

– Đừng mà…(Đan chống cự)

– ĐAN???!!! (Trung và Chi nhìn thấy Đan cũng rất thích thú)

– Ch..ào…Hix (Vội che mặt)

Đan bị 3 gã thi nhau kéo, nhủ thể cô là vật triển lãm cần đưa ra ánh sáng để chiêm ngưỡng. Jung min của Đan – anh đang ngồi trên giường, nhìn cô bằng ánh mắt mà trong mơ cô cũng không tưởng tượng được. Lòng Đan bỗng nhói đâu như bị dao đâm, anh cách Đan chưa đầy 1m vậy mà dường như Đan đã không còn với tới anh nữa. Bầu không khí im lặng, 3 gã nhìn Đan run rẩy thì cũng tắt cười, hiểu được rằng…Đan nghe cuộc nói chuyện, rằng Đan biết Jung min của cô đã bị thây thế bởi Seo Woo Joong xa lạ. Ả Vân hoảng hốt, ả chẳng buồn giữ hình dạng người của mình nữa.

– Con ranh kia. Ai cho mày vào đây. Cút ngay.

Đan vẫn rưng rưng đôi mắt về Joong, Tuấn nhận ra hành động sai lầm khi kéo Đan vào. Ba gã nhẹ nhàng đẩy Đan ra ngoài.

– Đi nào, Đan. Cô…sẽ bị tổn thương thêm mà thôi (Trung đặt tay lên vai Đan vỗ nhẹ, kéo cô ra cửa)

– Đừng nhìn nữa! Đi nào (Tuấn che mắt Đan, ngay lúc 2 giọt nước mắt trào xuống má)

– Đan!!! (Chi lấy hết sức kéo mạnh cô ra ngoài, hắn hiểu Đan đã không thể chịu đựng được cảnh tưởng trước mắt)

Thì ra 3 gã trông quậy phá là thế nhưng thực chất là những kẻ rất tam lý và sâu sắc. Đáng lẽ mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy, nếu như Joong không…

– Vân, cô ta…là ai?

Giọng nói lạnh lùng và khinh thường của Joong khiến Đan không thể bỏ đi dễ dàng.

– Tôi muốn hỏi anh ấy!

Trung và Chi buông tay Đan để cô lại gần chỗ Joong, từng bước, từng bước.

– Con này. Mày không quyễn rũ được anh ấy nữa đâu (Vân vừa mắng vừa đẩy vai Đan)

– Mày không phải đứa tao muốn nói chuyện (Đan đáp)

Vân giơ tay định đánh Đan thì Tuấn chạy tới đẩy mạnh Vân, sức con trai thì đừng nghĩ Vân có thể vênh váo.

– IM! Cô mà xen vào tôi không tha cho cô đâu (gầm ghè)

– Thôi đi Tuấn. Dù cậu không thích Vân thì cũng phải nể tớ. (Joong đe Tuấn từng tiếng rồi miễn cưỡng quay ra nhìn Đan) Hỏi gì?

Đan nuốt nước bọt, nhìn anh đáng sợ như con quỷ dữ.

– Anh.. có phải…Jung Min không? (ấp úng)

Joong bật cười, liếc nhìn Đan rồi lại quay đi.

– Hãy.. nói là.. Phải đi…? (Đan ngây người, nước mắt rơi lã chã)

– KHÔNG PHẢI! TÔI LÀ SEO WOO JOONG, SEO WOO JOONG. Nhìn cô đâu đến nỗi ngu mà còn không biết mặt Woo Joong sao!?

Trung, Tuấn và chi đều thở dài, vội nhìn Đan lo lắng, ả Vân hả hê, khích thêm 1 câu:

– Mày rõ chưa? Anh ấy không phải Jung Min gì hết. Mà Jung Min nào có thể so bì được với Joong? MÀY NGU THẬT!

Đan đwua tay lên ngực, tim cô như vỡ vụn thành trăm mảnh, Đan quằn quại, hoa mắt, khó thở, đứng không vững, cô tựa vào giường. Tai sao? Vẫn khuôn mặt người cô yêu mà lại có thể lạnh như tảng băng với cô vậy?

– Còn hỏi gì nữa không?

Đan òa khóc, khụy gối xuống cạnh giường, gọi tên Jung Min không ngừng. Ba gã chạy lại đỡ Đan dậy, đưa nhanh ra ngoài.

– Cô ta là ai? (Joong nhìn theo, trầm hẳn trước thái độ của Đan)

– Cô ta là Trần Đan, con bé ngớ ngẩn đã thích anh đấy (Vân chẹp miệng)

– Cô ta thích anh? Sao anh không nhớ cô ta?

– Hả? (sửng sốt) Anh.. anh từng dọa em để bảo vệ nó mà.

Joong tròn mắt, thốt không ra lời. Vân xcungx nghi hoặc. Ả chưa biết Joong mất trí nhớ nhưng ả rất ranh ma, đổi nhanh đề tài.

– À thôi. Chắc nó là loại quá tầm thường. Anh nhớ làm gì cho mệt. Anh mau nằm nghri đi.

– Ừkm…

– Anh có ăn gì không em đi mua? (chớp chớp mắt)

– …Đúng là anh thấy em rất lạ. em nói rằng anh không phải loại người dành cho em; anh chỉ biết đánh đấm mà không dẫn em đi chơi lúc em gọi…

– KHÔNG! Em xin lỗi, em sai rồi. Em quá ích kỉ. Từ giờ em chỉ yêu anh thôi. Anh.. có chấp nhận em không? (khẩn khoản)

Joong trở mnihf kéo chăn không nói gì, Vân ngỡ ngàng, Seo Woo Joong xưa kia nếu được ả bày tỏ sẽ đồng ý vô điều kiện.

– Joong, Anh ghét em rồi ư? (tỏ vẻ đáng thương)

– …Không (Joong vẫn không quay lại nhìn Vân) Anh không biết vì sao nữa.

Vân hốt hoảng ôm chầm Joong khóc thút thít.

– Em sai rồi, anh hãy cho em cơ hội. Nhất định em sẽ đối xử tốt màg.

– …

– JOONG! HUHU, Hãy tin em lần này…

– …Sau này em sẽ không lăng nhăng chứ?

– NHẤT ĐỊNH!!!

Vân sung sướng ôm chặt Joong.

– Được rồi. Anh muốn ăn lê. em xuống dưới mua đi.

– Lê àk? Em mau ngay (hớn hở)

Cánh cửa khép lại, rút cục Joong cũng yên thân. Anh ngồi nhỏm dậy, nheo mày khó hiểu:

– ĐAN? TRẦN ĐAN? Hình như mình từng gọi cái tên này rất nhiều.

Đột ngột cơn đau buốt lan tỏa, Joong đưa tay lên vết thương sau đầu, nó đang rỉ máu.

– Chết tiệt! Mấy tên kia nói mình bị…ngã cầu thang, ngã cầu thang mà thế này àkkkkkk. Ghừ.

Joong vươn tay ấn vào ảng thông báo đầu giường, 1 giọng y tá rất đáng yêu cất lên. Và khi cô ấy chưa nói hết câu, Joong đáp cụt ngủn:

– Chảy máu rồi! Gọi bác sĩ. Bớt nhiều lời đi!

Sau đó thì Joong tắt luôn máy, ngồi đắp chăn chờ người đến băng bó (!!!)

Trung và Chi dìu Đan ra cửa, 3 gã thấp thỏm nhìn Đan bơ phờ như cái xác không hồn, đầm đài nước mắt. Tuấn khẽ hỏi, cố làm 1 trò vui gì đó.

– Đan. Tôi thấy cô ngu ngơ như vịt và loắt choắt như gà, nhưng mà tôi cứ gọi cô là vịt con…

“Binh” – Tuấn xơi ngay 1 đấm của Trung vào bụng và 1 đá của Chi vào cái mông.

Chi chống 2 tay vào vai Đan,ngước mắt lên.

– Cô nhìn tôi này, nhìn tôi đi, nhìn thật rõ…(nghiêm nghị)

– Nhìn…hức, làm gì? (Vừa khóc vừa hỏi)

– Ừk, có gì mà nhìn? (Tuấn vàTrung đồng thanh)

– DỐT THẾ. NHÌN THÌ MỚI THẤY TUI ĐẸP TRAI CHỚ!!!

“Bụp” – …

– Nín đi Đan, tôi biết cô đã phải chịu nhiều khổ sở khi sống với “con quái vật”thời gian qua.Cô biết đấy, cô không hợp với nó đâu, ý tôi là thằng Joong! Cô không nên trao tình cảm cho nó, nó là 1 thằng không đáng tin cậy; Giờ thì cô thấy đây, nó hồi phục thì bỏ cô như bỏ quần áo cũ…

– HUHUHUHUHUHUHU.

Đan khóc thét chạy đi, Trung ngơ ngác…

– Tớ nói gì sai àk?

– Không sai nhưng mà không đúng chỗ!!!- “Cháttttttttt”…

Đan chạy hết dãy hành lang thì gặp Nam đang tựa lưng chờ. Bộ dang của Đan làm hắn bất ngờ, hắn chỉ đoán là tâm trạng Đan bát ổn chứ cũng chẳng biết lý do.

– Sao vậy? Cô khóc àk? (lo lắng)

Đan nức nở, loạng choạng đến chỗ Nam, hắn vội đỡ cô.

– Bình tĩnh nào. Tên đó làm gì cô?

– Jung Min…anh ấy…không còn nữa rồi.

– GÌ?

Đan run run rồi khụy gối, ngất vào người Nam. Đan run run rồi khụy gối, ngất vào người Nam.

– Đan. Cậu sao rồi, tỉnh lại đi, Đan? ĐAN?

– Cô ấy sao vậy?

– Cô ta chạy bán sống bán chết đến chỗ tôi thì xỉu. Có thì hãy hỏi gã Joong ấy.

– Cái gì. Anh đưa Đan đến chỗ Joong làm gì?

– Đương nhiên là tôi có mục địch riêng, chẳng qua nó thuận với mong muốn của cô ta nên tôi giúp thôi. KHÔNG ĐƯỢC ÀK?!

– …

Tiếng nói chuyện, đúng hơn là “chém chả, chặt thịt gà”của Nam, Ân, Huyền cứ loạn trong đầu Đan, cô mở mắt, mọi thứ chao đảo một cách “mới lạ”.

– Đan! Tỉnh rồi. Cậu thấy thế nào? (Huyền hốt hoảng)

– Tớ.. đang ở đâu?

– Nhà Huyền! (Ân nhảy tới)

– NGhe Nam nói cậu đến ệnh viện nhà Joong?

– Ừk.

– Thế, sao cậu lại…?

– Không phải đâu. Jung Min đùa ác thật.

– Thà cô cứ nói toẹt là cô bị hắn bỏ rơi còn hơn (Nam quát)

– Thật không? Jung min bỏ cậu? Tớ không hiểu, rút cục là sao??? (Huyền giận dữ)

Đan đưa tay che mắt, nước mắt lại chảy dài hàng mi. Nam nói nghe thật chói tay, trớ trêu là hắn nói đúng. Đan yêu Jung Min, Jugn Min cũng yêu Đan. Nhưng Seo Woo Joong không phải Jung Min, vì thế hắn không yêu Đan, không một chút nào. Ngốc thật. Joong đã nhớ lại quá khứ. Anh quên một đứa như Đan rồi.

– Sao cô không kể cho tôi là gã Seo Woo Joong mất trí nhớ. Sớm biết thì tôi đã không kéo cô vào cuộc.

– Anh! Anh kéo Đan vào cuộc để có thể tách con Vân khỏi Joong chứ gì? Đồ đê tiện! (Huyền túm cổ áo Nam)

– Hừ. Việc tôi thì liên quan gì đến cô.

– ĐƯỢC. Không liên quan đến đến tôi, nhưng cũng đừng liên quan đến bạn tôi.

– Cái đó thì tùy.

Huyền tức giận siết chặt cổ áo Nam, hắn chỉ lạnh lùng quay đi, chẳng có vẻ là đang xấu hổ về những điều mình nói.

– Huyền. Nhịn đi (Ân ôm Huyền lôi ra sau) Chuyện của Đan mới quan trọng.

Ban người nhìn Đan, cô vẫn khóc thút thit trên ghế salong, nấc từng tiếng. Huyền và Ân thở dài, ngồi xuống ghế đối diện.

– Tớ cảnh báo rồi mà không nghe (Huyền nói nhỏ)

– Không trách Đan được, yêu Joong đâu có gì sai, có điều tình yêu này…mong manh quá.

– Cậu tính sao đây? (Huyền hỏi Đan)

– Cậu đừng đau khổ nữa. Mọi chuyện đã rõ như ban ngày. Woo Joong hồi phục trí nhớ thi không thể giữ phần kí ức của Jung Min. Đau khổ hơn cũng chẳng có nghĩa lý gì cả. (Ân tìm cách khuyên Đan, mong là Đan sẽ hiểu được vấn đề)

Tất cả chìm vào im lặng, hồi lâu sau Đan mới ậm ẹ cất vài lời:

– Có.. lẽ.. tớ phải.. tìm.. anh ấy..

– HAAAAAAAAA??? CẬU ĐIÊN RỒIIIIII.

Huyền, Ân sửng sốt trước câu nói thiếu lí trí của Đan. Hai cô nhảy vọt từ ghế bên kia sang túm chặt Đan – đang cố gượng dậy.

– NÀY!!! NGHE TỚ NÓI! CẬU BỊ GÃ JOONG ĐỐI XỬ THẾ KHÔNG SÁNG MẮT RA ÀK???

– Tránh ra. Jung Min của tớ không bao giờ như vậy.

Đan gạt phắt tay Huyền và Ân (cả 2 ngã chổng càng). Đan vừa khóc vừa chạy ra cửa.

– Tức thật!!! Sao cứ cản tôi hoài vậy hả? Tôi muốn gặp Jung min.

Nam đã kịp chắn ở cửa, ôm chặt Đan không cho cô ra ngoài. Cô giãy giụa, hắn liền nhấc bổng cô lơ lửng trên không, gào thết hắn cũng không thả ra, Nam hầm hầm ấn cô ngồi xuống ghế. 2 đứa cũng thuận đà xông vào khống chế Đan.

– AAAAAAAA…Tạ sao không cho tôi gặp Jung Min. TẠI SAO HẢ?

– Cô ta bộc lộc dã tính của 1 con người rồi đso. Giữ chặt kẻo tôi cho cô ta nhìn thấy cụ cố nội cố ngoại (Nam tức điên, xoa xoa vết răng của Đan ở tay phải)

– Đannnnnnnn, đừng như thế mà! Thấy cậu đau khổ bọn tớ cũng xót xa lắm chứ bộ (Huyền quát Đan, nước mắt Huyền cũng trào ra)

– Huhu…Tại sao? Anh ấy đã hứa sẽ không quên tôi,…Tháng trời ròng rã tôi mong anh ấy khẻo lại không phải để nghe những lời cay đắng này, TẠI SAO? Tại sao cứ phải để anh ấy quên tôi cơ chứ. Tại sao? Jung min! Em nhớ anh biết nhường nào. Tại sao anh có thể bỏ em lại một mình như thế…Huhuhu.

– Tớ hiểu cảm giác bị bỏ rơi, nó khiến còn người ta sụp đổ. Nhưng sự thật là sự thật Đan àk, sự thật không đẹp như tranh vẽ được đâu. Cậu tỉnh ngộ đi, Jung Min của cậu, người cho cậu biết hạnh phúc tình yêu, người ấy biếm mất rồi. Anh ta không thể trở lại dù cậu có níu kéo đi nữa.

– Tớ không muốn, huhu…[b] Tớ không muốn Jung min biến mất…[b]

Ân nghẹn lời, quay mặt để che dấu những giọt nước mắt. Ân chỉ là một người bạn đén sau, tình cảm của Huyền và Đan đã khít chặt còn hơn cả ruột thịt. Họ cùng khóc nức nở thể vơi đi đau thương. Chẳng có ai sống trong đời mà không yêu, tuổi trẻ yêu nông nổi nhưng nhiệt thành, yêu 1 người là yêu trọn trái tim, hạnh phúc vì người đó, sung sướng vì người đó, lạc quan vì người đó, và đồi khi cũng phải biết đau khổ vì họ…

– Muộn lắm rồi. Nếu anh không ngại thì ngủ tạm ghế salong dưới phòng khách, tôi cũng ngủ dưới đó – tất nhiên là trên cái ghế khác. Huyền bảo bố mẹ đi du lịch 3 ngày nữa mới về (Ân nói khẽ với Nam, tay khép nhẹ cửa phòng Huyền)

– Ừm, tôi biết rồi, cô cứ ngủ trước đi (Nam tựa tường, trầm ngâm, nhìn Huyền và Đan đang ngủ trong phòng)

– …? Anh đang buồn àk? (Ân nhíu mày)

Đáp lại sự tò mò đó là nụ cười mỉm kín đáo của Nam.

– Cô thấy vậy sao?

– Ừk, mắt anh nó có vẻ không nghe lời chủ nhân cho lắm. Lúc nào nó cũng có vẻgif xa xăm, nhưng lần này thì nố đen tuyền và đầy suy nghĩ (Ân giải thích)

– Hì, cô cso tài làm nghề bói toán đấy.

– Có thể lắm, nếu nghề đó kiếm được nhiều tiền.

Hai kẻ nhìn nhau bật cười, những tiếng cười yếu ớt duy nhất trong ngôi nhà cả ngày hôm đó.

– Ừkm…(Nam thở dài, chống tay nhìn Huyền không chớp mắt) Cô không phải đàn ông nên chắc cũng khó hiểu được. Thú thục, tôi chưa bao giờ tưởng tưởng cảnh người con gái khi bị bỏ rơi sẽ đau khổ dữ dội đến mức nào. Đay là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình tội lỗi…

– Ý anh là cảnh Đan đau khổ? (Ân cũng tữa tường đứng gần Nam và nhìn vào trong – 2 cô bạn Ân đang ngủ)

– Không chỉ Đan mà còn cả Huyền nữa. Lúc tôi nói chia tay thì cô ấy tỉnh bơ, thì ra là cũng dằn vặt chẳng kém Đan khi nãy.

– Àk! Chuyện của anh và Huyền! Nó diễn ra như thế nào ?

Nam hơi nhếch miệng, hình như hắn không thích nhắc đến chuyện chia tay với Huyền. Nam trườn nhẹ xuống sàn, ngồi bệt luôn dưới đất, trước cửa phòng Huyền.

– Tôi thất tình với 1 cô gái khác. Huyền học cấp II, tôi học cấp III. Cô tin được không (Nam phì cười nhớ lại), nữ sinh lớp 8 mà dám chằn đường nhóm nam sinh lớp 10 để xin làm quen cơ đấy! Ban đầu, tôi chẳng hứng thí gì mà tiếp tục yêu đương, nhưng dần dàn, tôi bị Huyền thu hút bới cái tính “KIÊN TRÌ – BÁM DAI NHƯ ĐỈA – QUYẾT TRUY SÁT TỚI CÙNG”.

Ân vẫn chăm chú câu chuyện, vừa nghe vừa hình dung.

– Anh thất tình với con nhỏ Vân àk?

– …Ừk.

– Rồi. Kể tiếp đi (cười toe)

– Tôi nói trước với Huyền rằng mọi cô gái tới làm quen với tôi đều làm tôi chán ngấy không quá 1 tuần. Huyền khăng khăng là tôi đã nhầm, cô ấy sẽ căpk vớ tôi ít nhất là 1 tháng. (Nam cười khúc khích) Rồi thì chúng tôi qau lại 2 năm, Vân quay lại với tôi và yêu cầu tôi chia tay Huyền.

– Anh chia tay ngay đúng hok? Nói thật, tôi thấy ghét loại người như anh đấy.

Nam trầm ngâm không nói gì, buồn bã gục xuống.

– …Tôi không muốn nhìn thấy co ngái khóc, tôi cũng không thích thấy họ đau lòng. Trước kia, tôi nghĩ 1 tuần sẽ chẳng là gì, tôi bỏ họ thì họ sẽ tìm được người khác thôi. Vậy mà, không ngờ tôi đã tự biến mình thành thứ mình ghét: kẻ làm con gái khóc và đau lòng…Tôi đã làm thế với Huyền.

– Kể ra anh cũng là thằng con trai trân trọng con gái, nhưng vẫn đi lừa tình họ (Ân nói một cách khích bác và nở nụ cười dễ thương) Anh với Huyền chia tay lạnh lùng hay là đâm chém?

– Tôi không liên lạc với HUyền tầm nửa tháng để cô ấy chuẩn bị tâm lý. Thế mà Huyền vào tận trường, tìm cho ra tôi mới thôi. Tôi nói là tôi yêu người khác, có lẽ Huyền chỉ là cô gái thay thế thời gian qua. Không ngờ cô ấy tỉnh bơ, lại còn cười..đểu!

“Chúng ta sẽ chia tay?”

“Ừk. Cám ơn em và…”

“không cần đâu. Em cũng chán anh rồi! Hì, em sẽ thử cặp với 1 người khác.”

“…”Nếu em thấy việc đó làm em thoải mái…”

“Đương nhiên rồi. Anh cứ đi mà cặp với con hồ ly đi. Bye bye. Đừng để bị nó đá vì em sẽ không chấp nhận làm kẻ thay thế 1 lần nào nữa đâu”…

– Cô ấy còn không cần lời xin lỗi của tôi kia đấy…trong khi cuộc chia tay dày vò Huyền tận giờ. Một…cô gái ngốc!!! (khuôn mặt Nam trờ nên khó chịu, ánh nhìn bực tức) Không muốn chia tay thì phải nói chứ.

– Tôi thấy có nói cũng bằng thừa, anh sẽ không chia tay con bé Vân; thậm chí có thẻ anh còn bắt cá 2 tay. Ôi trời ơi! (Ân cười hố hố)

– Hix, cô nên xin giấy phép hành nghề bói toán. Nó rất hợp vớ cô (Nam gục đầu, cố cười hòa vì trúng tim đen, mặc dù cái mắt hắn đã méo xệch)

– Thật àk. Hê hê, nhưng tôi thắc mắc không biết vì sao anh lại yêu Vân?

– …cô thử làm lễ hỏi thần linh xem!

– Tôi làm rồi nhưng thần linh bảo tôi Hãy cứu trợ google!!! An nói đi mà???

– Haizzzzz. buồn ngủ quá (Nam đứng dậy, vươn vai) Chà. Ngày mai sẽ phải trốn học thôi. Sách vở quần áo chẳng mang gì hết. (vừa ngáp vừa bước xuống câu thang)

– Này này, anh cảm thấy tội lỗi thì phải chuộc tội đi chứ? (Ân đứng trên cầu thang vọng tiếng – cô rất nghiêm túc)

Nam khựng lại, im lặng giây lát rồi thở dài, cười, thanh thản bước đi.

– Có lẽ tôi sẽ phải chuộc tội thật!!!

Ân cũng hài lòng, cô không thích câu trả lời đó nhưng xem ra đã có hy vọng cho Huyền. Hy vọng đó là do Đan và Ân đem lại.

2 h đêm:

“Cạch” – 1 tiếng động nhỏ dưới tầng vang lên làm Huyền tỉnh giấc. Cơ thể con người không mấy dễ chịu khi tâm trạng thất thường, 1 giấc ngủ sâu đối với Huyền lúc này là không thể. Huyền mò cái đén hành lang, bật công tắc và dụi mắt rảo quanh phòng. Sửng sốt tột độ…

– ĐAN?

Huyền chạy nhanh xuống tầng dưới, Ân và Nam bị cô đánh thức.

– Huyền, không ngủ thì để cho người khác ngủ (Ân đạp mạnh cái chăn, phụng phịu)

– ĐAN! ĐAN ĐAU RỒI ?

– Cái gì??? (Ân và Nam bật dậy) Đan ngủ với cậu mà?

– KHÔNG THẤY! Đan ơy! ĐAN!

– Hay cô ta đến bệnh viện T.A?

Huyền lao ra cửa, đôi giày của Đan không còn, cổng ngoài chỉ khép hờ.

– Chết rồi!!! Đan đến tìm Seo Woo Joong (Huyền hốt hoảng)

– Mau lên, chúng ta phải ngăn nó trước khi mọi chuyện tồi tẹ hơn (Ân chạy vào lấy cái áo và chùm chìa khóa xe ô tô)

Cả 3 hớt hải chạy ra ngoài, leo lên xe ô tô của Ân, Ân phóng hết tốc độ. Đang đêm, đường vắng tanh, tha hồ lái ẩu mà chẳng sợ ai lên thiên đàng! Nếu Đan gọi Nam là tên điên sa lộ No.1 thì Ân có thể coi là tên điên sa lộ No.2!

– Trời ơi là trời!!! Sao nó dại thế. Seo Woo Joong là tay chơi có tiếng bạo lực, đâu phải Jung mIn của nó đâu. Nhỡ gã Joong và bnaj hắn nổi giận…(Huyền hoang mang, lắp bắp) TRỜI ƠI. Nhanh lên Ân, nó không biết mình đang vào hang hùm đâu!!!

– Chỉ đường đi Nam! Tôi làm gì biết cái bệnh viện chết tiệt đó (Ân hét toáng, vẫn không giảm tốc độ khi mà chẳng biết đường)

– Đại lộ số 8, ngõ 73…

“Vèo” – chiếc xe lướt ngọt vào con ngõ, Nam và Huyền không kịp chuẩn bị, ngã nhào một bên theo lực quán tính.

– A, anh đè lên người tôi rồiiiiii (Huyền hét)

– Tôi muốn lắm chắc (bò lổm ngổm)

– Đi đứng thế àk! (đồng thanh chĩa loa vào kẻ lái xe tội nghiệp)

– Hix, tại việc cấp bách…

“VÈO” – Ân lại xoay chiếc xe một góc 160 độ vào con ngõ hẹp khác.

– Ui…đầu của tôi…(quay mòng mòng)

– AX ÂNNNNNNNNNNNNNNNNNN.

Lần này thì Huyền đè lên Nam!

– Đến rồi (Ân la to)

Chiếc xe đỗ ngay giữa tim đường, hướng vào bệnh viện. Huyền và Nam nhào xuống xe.

– Khoan đã (Nam khựng lại)

– Sao? mau lên.

– Ơ…(lục túi quần, dáo dác) Không…ổn rồi!

– SAO? (Ân hét)

– Đan…(ấp úng) Cô ta…lấy trộm thẻ của tôi..

– AXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXX (1 vùng trời vang lên tiếng thét ai oán…) Phòng 409, bệnh viện tập đoàn T.A: Seo Woo Joong đang ngủ trong phòng, cửa sổ mở rộng, tấm rèm bay lật phật những cơn gió đêm mát rượi…

– Jung Min! (Đan gọi bằng giọng khàn khàn vì khóc quá nhiều)

Joong khó chịu ngồi dậy, hắn vơ nhanh được bọc giấy ăn trên bàn quăng thẳng vào cái bóng đen ở cửa.

– CÚT. CON Y TÁ NÀO VẬY? CÓ BIẾT MẤY GIỜ RỒI KHÔNG. TỐT NHẤT VỀ CHUẨN BỊ ĐI, NGÀY MAI KHỎI PHẢI ĐẾN LÀM NỮA.

Đan im lặng, biết trước Joong là người thế nào nhưng cô vẫn phải bàng hoàng.

– Chết tiệt. Cô câm hả.

Joong vén chăn, bước xuống đất và lại gần cửa bật công tắc. Chút ánh sáng mập mờ bên ngoài phản chiếu bộ đồ màu xanh nhạt Joong mặc, Đan bỗng run rẩy không nói nên lời. Nhìn dáng Joong khác Jung Min một trời một vực. Đan không biết nên dụa vào cái gì để tin Jung Min vẫn tồn tại.

Ánh đèn lóe lên, Đan giật mình khi thấy Joong đã đứng ngay bên cạnh, Joong cũng nhạc nhiên.

– Cô! Cô vào đây bằng cách nào hả? (giận dữ)

– Jung Min…em là Đan này…anh không nhớ em àk?

– Điên nặng. Cô là con quái nào mà tôi phải nhớ.

– Anh đã hứa với em, anh đã hứa rồi!

Joong chần chừ hắn hoàn toàn chẳng hiểu Đan nói gì. Điều duy nhất hắn hiểu là Đan thích hắn và những cô gái như thế hắn rất coi thường.

– Tôi hứa gì với cô? (cười thách thức)

– Anh hứa là…không làm em buồn, anh còn muốn em làm bạn gái…(Đan vừa nói vừa níu chặt tay áo Joong)

– Thôi đủ rồi! Muốn tiếp cận tôi thì cứ nói thẳng, đừng diễn kịch! (Joong hất tay Đan)

– ANH LÀ ĐỒ KHỐN!!!

– Cô chán sống hả?

Joong gầm ghè, túm tóc sau gáy Đan, giật mạnh để mặt Đan ngẩng sát lên mặt hắn.

– Cô gan thật đó. cô chưa biết những đứa mắng tôi có kết cục thế nào đúng không?

– Jung Min.. anh từng nói “anh là người có 2 cuộc sống, anh thích cuộc sống thứ 2, bởi vì ở đó có em…” (ánh mắt giận dữ của Joong lập tức dịu lại, hắn nhìn thẳng vào mắt Đan và thấy một- thứ- tình- cảm- mà hắn chưa hề biết)…Lúc đấy anh có nhớ em nói gì không (Đan khóc nức nở, tay vịn chặt vào tay Joong. Hắn kinh ngạc, buông tay ra – 1 phản ứng quen thuộc của Jung Min) Em nói…”Em chỉ có 1 cuộc đời và anh là người em yêu suốt cuộc đời đó”.

Đan nấc từng tiếng, khụy xuống đất quằn quại.

– Ê này…(Joong tỏ ra lo lắng khi Đan đau đớn)

– Em nói thật đấy, cả đời này em chỉ yêu anh thôi. Em cũng biết…anh không nhớ…nhưng em sẽ chờ…, chờ ngày anh quay lại, nói với em bằng giọng nói ấm áp, ôm em vào lòng mà dỗ dành…

– Cô đừng lải nhải nữa. Con nhỏ điên khùng, cô ra khỏi đây ngay, khi tôi còn đang bình tĩnh…

– Anh nghe em naỳ, anh đừng yêu con bé Vân. Cô ta sẽ làm tổn thương anh đấy.

Joong biến sắc, hắn trở lại bộ mặt lạnh lùng, đáng sợ. Joong đẩy Đan ra cửa và quay vào giường.

– Cút. Tôi không nói đến lần thứ 3!

– Cô ta không đáng để anh yêu,…(Đan vẫn nói)

– Nếu cô mở miệng thêm thì tôi sẽ cho cô ăn tát! (Joong đe doạ)

– MỘT ĐỨA TỒI TỆ LÀM NGƯỜI YÊU MÌNH CHÁN NẢN THÌ KHÔNG XỨNG VỚI ANH!

“CHÁT”

Đan loạng choạng lùi vài bước, ngừng khóc, cô không dám tin.

Seo Woo Joong đã tát Đan, Joong tát Đan không chút do dự hay cảm thấy tội lỗi.

– Cô cũng ngang thật đấy.

Đan vẫn sững sờ vì hành động của Joong, cô không đề phòng gì cả. Nhanh như cắt, hắn bẻ tay Đan ra sau, áp cô vào tường. Cô đau nhưng chẳng kịp kêu cũng không kịp phản ứng.

– Cô không biết sợ, chắc cũng không biết đau?!

Dứt lời, Joong vặn mạnh tay Đan, sức của hắn thật quá khủng khiếp. Đan đau đớn, Joong vẫn không dừng, hắn càng siết chặt tay đan, tiếng cười của hắn khiến Đan lạnh sống lưng. Và khi Đan hét lên thất thanh…1 tiếng rạn xương…

Joong buông thõng cô, hắn ghì khuôn mặt hắn lên vai Đan, ghé sát tai cô nói rõ từng chữ:

– Cô vui chứ? Chọc giận Seo Woo Joong này là việc ngu xuẩn vô cùng.

– Jung Min…(cơn tê buốt từ cánh tay lan tỏa khắp người Đan làm cô muốn đập phá mọi thứ xung quanh)

– Cô là con nhỏ điên thật sao? (Joong đập đầu Đan vào tường) Luôn mồm kêu Jung Min, Jung Min, mạng mình thì không lo (Joong nghiến răng)

– …Hừ…Biết rồi, anh đâu phải Jung Min. Nhưng Jung Min ở trong cơ thể của anh…nên tôi…nhất định không để anh phải chịu một tổn thương nào, không tự tử, không làm hại bản thân anh…Tôi…sẽ bảo vệ nó!

Bao nhiêu nỗi niềm và hy vọng chờ đợi Jung Min tỉnh lại, giờ Đan chỉ có thể gửi gắm bấy nhiêu đến con người đã chết trong tên quỷ dữ Seo Woo Joong.

– Tự tử? (ngạc nhiên) Thằng ngu nào tự tử?

Đan mỗi lúc một thở dốc, hơi thở dồn đập, mồ côi đầm đìa, mội nhợt nhạt hẳn. Đan dồn hết sức chống cự, quay người lại nhìn đối diện vào Joong – hắn hơi bối rối không biết nên xử sự thế nào.

Một cách run rẩy, Đan vuốt nhẹ khuôn mặt hắn, khuôn mặt đẹp rạng ngời của 1 thiên thần nhưng ẩn trong mình sự lạnh lùng tà ác. Joong sẽ đẩy Đan ra hoặc gì đó dữ dằn hơn, nếu như hắn không bị bộ dạng của Đan làn cho mềm lòng. Đan nhìn hắn thật lâu, men tay theo từng đường nét trên mặt hắn như cố ghi nhớ. Một nụ cười mãn nguyện thấp thoáng, Đan nài nỉ hắn điều cuối cùng…

– Tôi sẽ không làm phiền anh, anh có thể làm 1 việc cho tôi không?

– …Nói đi!!!

– Tôi muốn…hôn…Jung Min của tôi…1 lần thôi…

Rồi Đan hơi kiễng chân, dướn người về phía hắn, cô đặt đôi môi mình chạm nhẹ vào môi Joong. Jung Min đã từng làm vậy với cô, và giờ, Đan được trải nghiệm cảm giác đó, với một đôi môi lạnh giá. Hắn sững người, chỉ có lúc này tim hắn mới nhói đau như bị kim đâm vào.

– Đây chính là lúc em “khóc lóc xin hôn anh”đấy, Jung Min (Đan cười gượng gạo). Em hận vì đã không trân trọng thời gian qua, khi em có thể làm được nhiều hơn, nói thật nhiều câu…Em yêu anh, xem chừng…đã là quá muộn.

Đan gạt nhẹ Joong sang bên, lảo đảo bước đến cửa phòng.

– Tất cả kết thúc thật rồi!…Tạm biệt, Jung Min!

Đan chạy xuống dưới, những tưởng sẽ ngất luôn, nhưng cô lại cố gắng không ngất ở đây, cô sẽ chạy mà dứt khoát không ngoảnh lại.

Joong đứng khựng một lúc, hắn còn đang rối tung rối mù vì 1 loạt hành động kì qoặc của Đan. Hắn đưa tay tắt cái công tắc, căn phòng chìm trong bóng tối, thứ ánh sáng yếu ớt bên ngoài trở nên mập mờ bởi tấm rèm cửa. Joong nằm vật ra giường như kẻ vừa chạy bộ 5000m. Tấm rèm bay tung lên, cơn gió lùa vào phòng, hắn thấy trống trải như vừa mất 1 thứ quan trọng. Joong vô thức đưa tay lên môi hắn, trầm ngâm…

– Mình…Làm sao vậy?!

Bên ngoài có 3 kẻ vẫn cãi nhau om sòm với chủ đề “Làm thế nào để vào được bên trong”.

– Trời ơi. Khéo giờ này Đan nó bị Joong giết rồi cũng nên (Huyền hoang mang)

– Cô trật tự đi, tôi đang nghĩ cách (Nam tỏ vẻ Coollboy nhưng trong lòng thì cú Đan tận xương tuỷ. Không ngờ hắn “tung hoành ngang dọc”mà lại bị Đan lừa một vố phải “điêu đứng”)

– Nghĩ nãy giờ mà chưa ra hả??? (Ân hối)

– Cô.giỏi.thì.nghĩ.đi!!!

– @$&*&* (* ()*%$@#…

Cãi nhau tiếp hiệp thứ…[tg cũng hok biết hiệp thứ bao nhiu]

– TÔI VÀO ĐÂY (Huyền nhảy dựng lên)

– MUỐN NGỒI TÙ BÓC LỊCH HẢ??? (đồng thanh)

– Sốt ruột lắm rồi.

– Chỉ có đứa ngu mới thiếu suy nghĩ (Nam quát)

– Anh bảo ai ngu???

– Tôi không nói cô. Nhưng mà tự giác thế là tốt.

– Anhhhh…

– Này! Có người đang chạy ra (Ân chen ngang)

Cả 3 im re, tập trung vào tiếng bước chân ngày một lại gần, cái bóng từ khu nhà tối om chạy vọt ra, Huyền và Ân hốt hoảng.

– ĐAN!

Đan giật mình ngó nghiêng, cô vội lau sạch nước mắt. Huyền và Ân chạy lại kéo Đan vào xe.

– Sao các cậu…(ngơ ngác)

– Không nhiều lời. Vào xe!!! (Huyền và Ân kéo tay, Nam thì đủn Đan, ấn vào xe ô tô)

Ân lập tức khởi động máy, phóng nhanh khỏi khu vực đó. Đan ngồi co ro 1 góc, 3 cái ghế, 3 con người, mặt ai cũng muốn ăn tươi nuốt sống cô.

– Bọn tớ bảo cậu không gặp hắn mà cậu lại lừa bọn tớ đi cho bằng được! (Huyền gắt gỏng) Cậu có coi bọn tớ là bạn không?

Đan cúi gằm mặt, nhăn như khỉ.

– Tớ xin lỗi. Từ giờ trở đi có muốn gặp cũng không được nữa.

– Sao? Thằng đó…nó làm gì cậu? nó nói gì? (Huyền nhảy dựng lên)

– …

– Đan! (kéo Đan quay người lại)

– Á.

Đan ôm cánh tay vừa bị Huyền đụng, Huyền bàng hoàng.

– Hắn.. hắn đánh cậu àk?

Nam và Ân ngồi ghế trên quay xuống, Nam với người nắm nhẹ tay Đan.

– …Đau!! (tý thì Nam bị Đan cắn cho phát. Ai bỉu làm người ta đau thấu papa mama)

– Cô gãy tay rồi (Nam nhìn Đan với ánh mắt bất ngờ)

– Hắn làm cậu gãy tay àk? (Huyền hét)

Ân tạp xe gấp vào đường, chui xuống ngồi cạnh Đan, xem xét tay Đan cẩn thận.

– Rạn xương. Chưa đến mức gãy tay. Cậu bị sốt vì đau hả? (Ân đưa tay lên trán Đan). Phải đưa Đan đến bệnh viện cố định xương (Ân lại nhanh nhẹn bò lên ghế trên và khởi động xe)

– Cô chắc không, Hay đoán bừa?

– Mẹ Ân là phó viện trưởng. Đi đi Ân (Huyền giục)

– Tớ không sao…(chóng mặt)

– Tựa vào tớ này, mọi chuyện qua rồi.

– Tớ mất anh ấy thật rồi.

Đan nửa mơ nửa tỉnh, nhớ mang máng là được Nam cõng vào bệnh viện, bác sĩ đến thì Đan mệt lả, ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ, khoảng trời mờ ảo vô tận, lạnh lẽo.Đan cứ lang thang, lơ lửng không trọng lượng. Ở xa lóe lên 1 tia sáng, cô tiến lại, từ từ, ngập ngừng.

Jung min cuả cô đang đứng đó, như 1 thiên thần với nụ cười dịu dàng, khẽ gọi tên Đan. Người anh tỏa ra ánh hào quang lấp lánh màu bạc, nó cũng dịu dàng như nụ cười anh dành cho Đan.

Đan lại gần, anh vẫn ngồi đó, anh đâu có biến mất? Anh vẫn bên cạnh Đan đó thôi? Rồi anh sẽ bảo vệ, che chở cho Đan như lúc trước.

Nhìn thấy anh là Đan yên lòng rồi không còn đau khổ vì thực tại nữa. Đan sẽ…không bao giờ để mình tỉnh dậy, cô muốn sống mãi cùng Jung Min trong giấc mơ. Đan dang tay ôm anh, 1 cách để chắc chắn rằng anh không biến mất.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Vẫn đang nghiên cứu
Nhà sư chuẩn mực !
Đừng hòng xơ múi gì ở tôi
So sánh
Có biết không?