Hắn nghiến răng kèn kẹt, tiếng loạt soạt trên chiếc chăn, hơi thở và bàn tay hắn rời khỏi giường Đan.
Hắn đã bỏ đi.
Đan thở dài, tim cô ngừng đập theo từng lời nói của hắn, hắn không còn ở đó thì tim Đan mới dần hồi lại. Chỉ là…nó hồi lại chưa bao lâu, 1 chuyện kinh ngạc khác đã xảy đến.
Bóng mờ ảo của hắn hạ thấp dần, thì ra hắn vẫn đứng bên cạnh mà chưa hề bỏ đi. Hắn dừng lại, đối diện khuôn mặt cô, và khi Đan còn chưa định thần được hành động của hắn thì hắn đã chạm nhẹ đôi môi hắn lên môi Đan…
Kiệt, hắn…đã hôn Đan!
Những ngày đầu mùa đông, trời đất âm u, thoáng chốc lại có những cơn gió buốt lạnh. Ngoài trời thì lớt phớt mưa phùn, còn trong căn phòng y tế trường, gã Kiệt tiểu quỷ đang lén lút hôn một con bé mà hắn cho là hắn ghét cả đời.
Đan nằm bất động trên giường, tưởng vậy có thể đuổi hắn.
Hắn – đứng bên giường vs tư thế 2 tay đút túi quần, khom người xuống giường hôn Đan. Một lúc, hắn nhẹ nhàng nhấc đôi môi lên, phần tóc mai hắn rủ xuống mặt Đan, che đi cái “hành động”vừa rồi. Một nụ cười thích thú, tinh quái cho toàn bộ chuỗi hành động và lời nói kì lạ:
– Mau khỏe nhé nhỏ khùng. Tôi sẽ chờ xem cô tiếp túc quậy tôi như 6 tháng trước trong bệnh viện.
Hắn xoay người, thong thả bước ra ngoài rồi khẽ kéo cửa lại.
Đan vẫn im lìm, không cựa quậy dù 1 milimet. Hắn lại lộ ra thái độ đó, sự dịu dàng và ân cần vốn dĩ là của Jung Min.
Hơi ấm, sự quan tâm, sự hiện diện của hắn còn tràn ngập căn phòng. Đan từ từ mở mắt, 2 giọt nước mắt tràn ra…
– Là…anh đấy sao, Jung Min?
Tiết cuối cùng của ngày hôm đó vừa kết thúc, Huyền và Ân chạy như bay tới phòng y tế đón Đan.
– ỦA đỡ nhìu rồi hay sao mà đã ngồi dậy? *Ân ngạc nhiên*
Không thấy Đan đáp lời, Huyền khuơ khuơ tay trước mặt Đan, cái đầu ngúc nguẩy.
– Đan ơy???
– …Huyền…
– Ừk?
– Tại sao cậu không giữ gã Nam lại? Cậu còn thích hắn mà.
Cậu hỏi của Đan làm Huyền chột dạ, Huyền thừ người ra giường, thở dài.
– Vì tớ thấy hắn không quan tâm tớ nữa. Giữ cũng vô ích.
– Vậy…nếu hắn còn quan tâm thì cậu có giữ không?
– *suy nghĩ* Nếu còn quan tâm tớ sẽ tìm mọi cách giữ hắn!
– Thế àk. Hì…Cậu sẽ tìm cách giữ hắn.
– Thôi đừng có hỏi vớ vẩn. Về nhà đi. Nhanh lên.
Huyền và Ân giục giã nhiệt tình tới mức hộ tống Đan về tận nhà trao tay 2 chị gái thì mới đi.
Ăn cơm, dọn dẹp xong Đan mò lên phòng. Cô nằm vật xuống giường mệt mỏi.
– Ắt xìiiii!!! *bật dậy*
“Hix. Còn ốm còn mệt thì còn hắt xì!Haizzz ”
Đan kéo cái hộp giấy bụi bặm tận gầm tủ ra, lâu rồi cô chưa ngó ngàng tới nó, lần cuối là lần Đan vứt quyển Nhật kí vào trong hộp này. Ừm, Nhật kí về Jung Min.
Đan do dự, kéo quyển nhật kí ra giường, phủi hết bụi trên bìa, lật giở từng trang đọc lại. Như sợi dây nối kết quá khứ – hiện tại, Đan hồi tưởng những tháng ngày Jung Min ở nhà cô, anh đã làm cho gia đình cô những gì, tính cách của anh thế nào, những hành động nhí nhảnh trẻ con, anh cũng từng bảo vệ Đan hết lòng, yêu quý cô, cả giây phút anh rời xa cô mãi mãi…
Đan đã khóc thật nhiều, đau khổ vì để tuột mất Jung Min.
Những gì còn lại của anh chỉ là kỉ niệm và lời hứa!
Anh đã hứa, Đan cũng hứa, nhưng xem chừng là gió thoảng mây trôi, chẳng lời hứa nào được thực hiện.
Lời hứa…Jung Min…Seo Woo Joong…
…
…
Đan nhận ra cô đã quá buông xuôi, cô chỉ mới đấu tranh có một chút mà đã chùn bước. Jung min là của Đan, không – một – kẻ – nào – có – thể – cướp – được. Đan vô dụng như vậy, thật xấu hổ khi chấp nhận lời hứa vs Jung Min.
– Em nhất định làm anh nhớ lại em, Kiệt ạk. Anh là Jung Min, anh vẫn chưa hoàn toàn quên em. Dù có chuyện gì chăng nữa em cũng sẽ quyết tâm tới cùng.
Hy vọng này không phải dễ dàng. Chắc chắn sẽ gian nan, khó khăn nhiều. Nhưng nếu không cố gắng lúc này, có thể Đan sẽ hối hận về sau.
Đan vơ chùm khóa phòng Jung Min, căn phòng cũng bỏ trống đã lâu, đồ đạc của anh vẫn nguyên vẹn. Đan vươn người bật đèn, ánh sáng lan tỏa xung quanh, Đan ngạc nhiên đưa mắt nhìn. Căn phòng của Jung Min rất lạ lẫm, bởi lẽ cô chưa từng vào bên trong suốt 2 tháng sống cùng anh.
Tuy là phòng 1 tên con trai nhưng nó rất ngăn nắp gọn gàng. Đan đi 1 vòng quanh phòng, mấy bộ quần áo anh từng mặc đều được treo trên tủ, mùi hương thơm thoang thoảng khắp nơi. Đan bỗng thấy thích thú khi “săm soi”đồ đạc của Jung min!
Giường này, tủ quần áo, ghế, bàn, sách vở, mấy bản hợp đồng của J- Max…Hihi, anh là người có trách nhiệm lắm, sau này mà lấy anh…làm chồng, khỏi lo anh bỏ bê Đan và gia đình luôn!
Mỗi lúc nhớ anh Đan đều cấm mình vào đây, nhưng giờ thì khác, cô không cần gượng gạo như vậy nữa.
– Ơ…?
Hai tấm ảnh nhỏ kẹp vào đống hợp đồng rơi xuống bàn. Đan nhặt lên và cười khúc khích, 1 tấm ảnh cô và Jung Min chụp chung hôm đi khu vui chơi về, còn 1 tấm nhân viên ở đó chụp tặng anh.
Các cặp đôi đến khu vui chơi đều được tặng 1 tấm ảnh nhỏ làm kỉ niệm, đã giải thích liên hồi rằng Đan hok phải người yêu Jung Min mà nhân viên cứ cười: “Chị dễ mắc cỡ ghê, anh ý đẹp trai thế cơ mà!”
Tuyệt quá, có 1 tấm ảnh còn lưu giữ khoảnh khắc hạnh phúc bên Jung Min, 1 tấm khác thì lưu giữ hình ảnh của anh. Rất đáng yêu. Đằng sau bức ảnh có 3 hàng chữ nhỏ…
– ối trời, chữ Hàn. Sao mất trí nhớ mà anh ấy vẫn còn “bản chất”người Hàn nhỉ Siêu thật. Hix. Đọc làm sao đây?! *ngậm ngùi*
Đêm đấy mải ngắm tấm ảnh, Đan ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau:
– LÀ LÁ LA LA…
“Xoảng- lịch kịch”
Tiếng hát của Đan làm bà chị 2 chết lặng, đĩa bát rơi lung tung.
– Đan…hôm nay…em…hạ sốt chưa? *nhìn Đan không chớp mắt*
– Àk em hạ sốt nhiều rồi…Là lá la, cuộc đời đẹp tươi. Hahaha
– *Phụt- chị cả sặc nước*…Đẹp…đẹp.. tươi??? *lắp bắp*
– 2 chị sao thế? Trúng gió àk?
Chị 2 nhìn Đan bằng ánh mắt đau khổ, chị cả vội chạy lại thì thầm:
– Con Đan nó điên nặng rồi, chắc nhớ Jung min quá.
– Ừk, hix con bé thật đáng thương
Đan vui vẻ mở tủ lạnh, lấy hộp sữa, lốc 1 hơi nhẵn phăng.
– Em sẽ thử kéo Jung Min về 1 lần nữa *khẳng định hùng hồn*
“Rầm ” 2 bà chị bật ngửa ra sàn.
Đan chỉ cười rồi phóng vèo ra cửa, để mặc 4 con mắt dõi theo…
Đan phải vui vẻ vì sau này sẽ gặp nhiều chuyện khó khăn, sẽ phải luôn sẵn sàng!!!
Đan cùng Huyền và Ân tới trường, bất chợt 1 cô gái quàng cổ Đan từ đằng sau làm cô tý nghẹt thở.
– Haha, chào buổi sáng, Đan!
– Hương?!
– Ai thế này? *Huyền và Ân trố mắt*
– Àk. Xin tự giới thiệu: Tớ là Hương, người của công ty Linh Nguyễn. Chào các bạn
– Linh Nguyễn là top 7 vs J- Max đó hả?
– Đúng rồi, hì.
– Hương có chuyện gì thế?
– Tớ muốn bạn gặp thằng nhóc của NewMen. Ớ ớ…Nó vừa ở đây mà??? *dáo dác tìm* Đợi tớ tý nha * Chạy loăng quăng*
Cả ba ngẩn tò te nhìn Hương mất hút trong đám học sinh lố nhố.
– Hoạt bát ghê. Nhưng cũng sẽ…đanh đá *Ân cười*
– Hok đâu, Hương hiền lắm. Dễ thương mà.
Chưa đầy 30s Hương đã trở lại vị trí, 1 gã đi sau. Trời! “Thằng nhóc”đây ák…Nó phải cao hơn Huyền và Ân gần 2 cái đầu. Hix.
– Hắn là Tùng, khối 12, Ba mẹ hắn là GĐ NewMen.
– Hơ. Chào…anh! *cả 3 đưa mắt lên nhìn*
– Chào *cười thân thiện* Mới gặp mọi người lần đâu, giúp đỡ ha. Ừm, tớ phải vào thư viện đã. Gặp mọi người sau.
Vừa chào được đúng 1 câu đã thấy Tùng lẩn mất.
– Haizzzzz. Hắn lúc nào cũng ít giao tiếp thế đấy. Ấy chết. Tớ còn bài tập chưa làm. Bye nha.
Ba người lại 1 lần nữa ngẩn tò te. Vèo 1 cái Hương đến, Tùng đến; rồi cũng lại vèo một cái Tùng đi, Hương đi. Tốc độ như bão quét vậy.
Trong lớp ầm ĩ tiếng nói chuyện, cười đùa. Ân nhanh chóng nắm bắt tin vịt à tua lại vs Huyền – Đan.
– Nay, hôm qua trường ta có 1 anh đẹp trai vào học lớp bên cạnh đấy. Nghe nói là cao ráo, mặt manly, tóc bạc,…Gặp chưa?
Đan và Huyền bắt đầu tưởng tượng theo những gì Ân miêu tả. Có rất nhiều cái tên được đưa ra, Ân nhấn mạnh “học sinh mới vào, tóc bạc, người Hàn Quốc”.
Tức thì 2 cái mồm của Đan và Huyền há hốc muốn chạm đất, 2 người quay nhìn Ân một cách bàng hoàng…
– Hok lẽ…HẮN??? *đồng thanh*
Ân như hiểu ngay “hắn”là thằng nào, Ân cũng há hốc mồm, mắt trợn tròn.
– KIỆT ÁKKKKK???
– Mới hôm qua thấy hắn cõng Đan, nghĩa là hắn cũng học trường này?! Hix.
– Hắn học lớp bên cạnh sao?
Cả ba cứng đờ như tượng. Cô giáo chủ nhiệm bước vào, trên tay cầm cây thước to và đống sách vở.
– Các em, trật tự nào! *gõ thước rầm rầm* Lớp chúng ta sẽ có học sinh mới, họ là du học sinh từ Hàn Quốc.
Đồng loạt cả 3 cái đầu quay ngoắt nhìn phía trên bục giảng.
– Hàn Quốc? Còn ai sắp tới nữa?
– Chắc chắn hok phải Kiệt. Hắn đang học lớp bên cạnh.
– Thế…là ai?
Không để 3 con nhỏ đợi lâu, 2 bóng người cao ngút bước vào trong.
– …Ya…ya…là.. Trung…Tuấn!!!
Tiếng hét thất kinh hồn vía của Đan – Huyền – Ân chẳng thấm vào đâu so vs tiếng hò reo của nữ sinh trong lớp. Bọn nữ sinh hám zai xô đẩy nhau lao đến quỳ mọt dưới chân 2 gã Trung và Tuấn.
– Anh ơy, anh đúng là tình yêu của đời em rùi. Em sẽ…Em sẽ làm tất cả vì anh.
– Hớ *Trung chớp chớp mắt* Nhưng mà em hok phải tình yêu của đời anh *nở môt nụ cười man rợ*
– Ui anh ơy, khuôn mặt khả ái của anh như ánh nắng ban mai chiếu rọi tim em trong đếm tối. Em…
– Stop! *Tuấn thét* Tui hok muốn làm ánh nắng ban mai, tui muốn làm Người đẹp trai nhất thế giới *xỉa xói*
Sau khi nói 1 tràng những lời cay nghiệt khinh thường lũ con gái, hai gã lại cùng nhau nở nụ cười “thật- thiên- thần”. Nụ cười đó có thể đưa “các em”từ địa ngục lên thiên đàng. Kết quả 2 gã càng bị bám dữ hơn.
– Rặt 1 lũ ngu mới bám 2 thằng đó *Huyền nuốt nước bọt*
– Hok hok, tớ nghĩ bọn nó không ngu mà là bị mờ mắt *Ân tiếp lời*
– Bọn chúng…đến đây làm gì? *Đan méo mặt*
Hai đứa bạn quay nhìn Đan.
– Ừk đúng rùi. Tính ra bạn bè thằng Kiệt đều vây kín trường mình. Hix hix.
– Nào nào, mấy em kia! Về chỗ cho 2 bạn giới thiệu *cái thước trong tay giáo viên lại được dịp gõ rầm rầm*.
Hai gã ngạo mạn bước lên bục, Trung thì chắp tay ra sau, Tuấn thì tay đút túi, mồm nhai kẹo cao su lép bép. Láo thật!
– Xin chào các bạn. Tớ tên là Kyu Jong, gọi Trung là được! Thật lòng mà nói thì…tớ không cần học chương trình cấp III làm gì vì vs IQ 300 của tớ, tớ đã thực hiện xong chương trình cao học, lấy các loại Bằng như @$&^*&@#!#…Thế nên, đến đây…vui là chính! Mong các bạn giúp đỡ *cúi chào*
Bên dưới vỗ tay inh ỏi, giáo viên nhìn hắn bằng ánh mắt đau thương, miệng nhếch lên choáng ngợp, có vẻ chính bà cũng còn chưa mơ tới cao học, nói gì đến các loại Bằng đô con như Trung sở hữu.
– 2222!!! Tớ là Hyung Jun, tên khác là Tuấn. Tớ thích đi học lắm, vì trong trường có rất nhiều em.. àk nhầm, nhiều bạn nữ zễ xương. Hí hí. Nhưng mà mọi người phải gọi tớ là “Anh”nhá, VD: anh kute, anh baby…như thế tớ sẽ rất vui! *nháy mắt*
Bên dưới lại hò reo nhảy múa, không ít học sinh nữ xịt máu mũi vì cú nháy mắt nguy hiểm của Tuấn.
– Được rồi mời 2 em xuống dãy bàn trống phía cuối lớp.
Hai gã vừa đi vừa cười, hình như vẫn chưa thỏa mãn vs khả năng sát gái hiện tại. Đi tới đâu lập tức bị các em níu kéo tới đó:
– Anh ơy ngồi vs em, em sẽ đuổi thằng xí zai này đi…Hix hix ui đẹp zai thế. Hơ.. hơ..
Đan – Huyền – Ân vội vớ quyển sách che hết mặt đi. Tuyệt đối không để 2 gã phát giác!
– Ôh! bạn nè nhìn quen quen?! *Tuấn cười to dừng lại*
Huyền và Ân hít sâu, hé mắt nhìn. Ân đang ôm chặt quyển sách, che tới che lui toát cả mồ hôi. Tuấn thấy lạ liền bám sát bàn Ân, quyết nhìn cho được mặt Ân. Tuấn ngó bên phải, Ân che bên phải, ngó trái, che trái, ngó trước, che trước, ngó sau, che sau…
Thật gan lì, Tuấn quay muốn rụng cổ mà vẫn không tài nào thấy mặt Ân.
– Trời ơi che kĩ vào Ân! Đừng để hắn thấy mặt *Đan và Huyền thót tim nhìn Ân và Tuấn*
– Đan, Huyền! Hai người làm trò gì vậy?
Giọng nói làm Huyền và Đan giật nảy người, 2 đứa quay nhìn nhau, rồi lại ngó mắt nhìn gã đang đứng phía sau. Hai quyển sách rơi bộp xuống bàn. Ân vs Tuấn cũng quay nhìn…
Hix hix Gã Trung đã đứng đằng sau khoanh tay từ lúc nào không hay!
– A!!! Đan! Huyền! *thích thú*
Cả 3 vùng chạy thì bị Trung và Tuấn túm áo, đè xuống ghế.
– Ngồi yên nào, bạn bè lâu ngày ai nỡ lạnh lùng thế *Trung nói nhỏ*
Hai gã vất cặp ngồi ngay 2 bàn sau. Huyền – Ân – Đan gục đầu mà khóc thương cho số phận hẩm hiu kém may mắn.
Và khi tiết học vừa kết thúc, giáo viên khuất dạng, 2 gã đã chẳng kịp làm gì 3 con bé, bởi lẽ…lũ nữ sinh hám zai đang đổ bộ ồ ạt đến 2 cái bàn…
– Anh!!! Anh!!! A A A…Cho em xin sđt…
– Anh…anh ơy…Nhà anh ở đâu, em sẽ mang xe hơi nhà lầu tới hỏi thăm…gia quyến
– Anh thấy em xinh hok??? Em là hoa hậu lớp…
Hai gã tức điên người, chen ra không được mà còn cứ bị xô dồn vào 1 góc. Tuấn nhảy tưng tưng nhìn Đan, Ân và Huyền.
– YAAAA…ĐỨNG LẠIIIII…*la hét*
Nhân cơ hội trời cho, cả 3 đã thoát khỏi lớp, trân trọng cám ơn những nữ sinh hám zai!
– Hix, nguy hiểm quá. Không biết bọn chúng tìm mình làm gì.
– Đề phòng! Nhìn chúng gian lắm!
Từ phòng học bên cạnh, tiếng ồn ào loạn xạ, học sinh các lớp khác cũng chen nhau vào trong.
– Học sinh mới…Tóc bạc…*Ân vẫn tò mò*
Thấy Ân nhỏm người dòm ngó, đâm ra Huyền – Đan cũng tò mò theo. Ba đứa mon men đến bên cửa lớp thì 1 tiếng hét bão táp làm rung chuyển cả tòa nhà vang lên:
– Anh đúng là đồ điên! Đồ thần kinh! Bộ tưởng chiếm Linh Nguyễn dễ thế àk. Chờ đi nhá. Về luyện 72 phép thần thông của con khỉ Ngộ Không đi.
Tiếng hét trầm bổng đó là của một cô gái, cô gái dễ thương, khuôn mặt hiền lành, vóc dáng nhỏ nhắn thôi, nhưng mà một khi đã cất tiếng thét thì…!!!
Đan ong đầu, hoa mắt nhưng vẫn cố vào gần hơn. Mọi thứ vượt mức có thể tưởng tưởng, cô lảo đảo ra ngoài, xoa xoa thái dương.
“Trời, không thể nào. Cái giọng thét khủng bố đấy không thể là của…Không. Chắc mình vẫn còn sốt ”
Đan thở mạnh rồi lại quay vào, đụng ngay 2 cái mặt trắng dã của Huyền và Ân trong đám học sinh hỗn loạn.
Đây là cuộc cãi nhau giữa 1 bên – chưa nhìn rõ mặt, và 1 bên – cô gái bé bỏng hoạt bát.
– Ya. muốn động tới Linh Nguyễn hả? Thử nhảy vô xemmmm…
– Ya cái con khỉ. Cô mới là con nhỏ thần kinh. Đã thế tui hok chỉ làm cỏ mà còn làm bữa Linh Nguyễn.
Ôh. Giờ thì đã biết Hương đang cãi nhau vs ai.
– Anh được lắm *Hương xông tới kéo cổ áo Kiệt* Thế hôm nay 1 là tui chết 2 là anh tan xáccc *đe dọa*
– Hừ, cô nghĩ mình là ai? *nhếch mép hất tay Hương, nhưng Hương túm chặt tới nỗi hắn giằng cũng không ra*
– Sao anh có thể trắng trợn nói Khang nhà tui, thằng GĐ khờ đó là có âm mưu phá hoại công ty chứ??!!
– Cô! *Vẫn cố giằng áo* Con nhỏ này, bỏ tay ra coi…
– Dàn dựng bằng chứng giả để vu khống! Tui sẽ đưa anh ra tòa. Đồ Kiệt thúi tha
– Ashiiii, cứ thử đưa ra tòa đi. Cô có bằng chứng gì chứng minh tôi vu khống? Tô thìi có 1 đống bắng chứng cho Khang nhà cô vào tù đấy *tỉnh bơ*
– Đồ cáo già xảo quyệt…
– Đồ con nhỏ khùng…
Đan lại càng choáng váng thêm, rõ điên vì tình cảnh dở khóc dở cười trước mắt.
– Nguyệt Mỹ Hương, tức giận thì cũng chẳng có ích gì đâu, cô thả Kiệt ra đi *Trung “điềm đạm”từng lời*
– We we we…Cà rốt của tôi đấy nhá. Ui! Nhìn hiền vậy mà ra là.. phù thủy!!! *Tuấn vội núp sau Trung,ra chiều rất ngây thơ*
“Hố, 2 gã sao đã sang đây rồi?” – Đan bật ngửa vì giật mình.
– Àk. Các người là mấy cái ra đa *Hương túm Kiệt xềnh xệch đến chỗ 2 gã*
– Ra…ra đa? *Tuấn chỉ hơi bất ngờ khi có tên thân mật thui mà! *
– Các người vào hết trường Hạ Long là để giúp gã Kiệt bắt nạt tui đó hả?
Đáp lại Hương là tràng cười giương giương tự đắc của cả 3 gã.
– Linh Nguyễn, J- Max, NewMen đâu phải công sức của các người gây dựng. Thế này gọi là Ăn cướp!!!
– sao cũng được. Cô bạn đáng yêu ạk. Việc của bọn tôi chỉ là giúp gã Kiệt. Chấm hết *Trung bước đến lôi Kiệt về, Tuấn cũng nhào đến lôi cùng Trung*
– nàjjj…Tụi bay sắp phanh thây ta rồi ákkkk
Hương biết có nói cũng chẳng lọt tai mấy con trâu này nên tức giận xô cửa bỏ đi. Đầu Hương đang dò xét từng phương án “páo thù”thì Đan – Huyền – Ân đứng ngay chỗ cửa. Cả 3 bủn rủn tay chân mà nhìn Hương. Khuôn mặt dễ thương của Hương lại thả lỏng, sáng bừng một cách rực rỡ như mặt trời.
– Ak!!! Đan! bạn sang đây tìm tớ àk?
Kiệt cùng 2 gã quay nhìn Đan làm cô nóng ran người. Kiệt, hắn nhìn Đan chăm chăm, không cười không nói, khuôn mặt hắn trầm tư một cách kì lạ.
Chính cái thái độ đó làm Đan không thể nào tự nhiên mà per hắn để tiếp chuyện Hương.
– Tớ…tớ…*toát mồ hôi* Cậu học ở đây sao?
– Ừk, hì. Cậu gặp tớ thường xuyên ở cầu thang mà.
– *Nín thinh – lục tìm trong đầu xem đã gặp Hương lúc nào*
– Hey, xin chào
Huyền và Ân cười thật tươi, thì ra Tùng cũng lên lớp Hương để xem cái gã Kiệt chết tiệt. Tùng có vẻ ngoài lạnh lùng làm mấy em đi qua đều phải lời ra lời vào tấm tắc khen ngợi anh đẹp trai. Mà hắn đẹp thật chứ bộ, tầm hắn chắc cũng phải “nằm vùng”hotboy trường.
– Có cả bạn của Đan nữa, mọi người xuống căng – tin đi?!
Đan nhanh chân chạy đi, liếc qua Kiệt và thấy hắn vẫn ngồi trên bàn, tay chỉnh cái cổ áo bung 2 chiếc cúc (vì Hương). Hắn dõi mắt theo từng cử động của Đan nãy giờ.
Mọi chuyện lắng xuống, đám ồn ào vãn dần, chỉ còn lũ nữ sinh đứng lại ngắm nhìn 3 gã dân Hàn Quốc. Kiệt thở dài nhảy xuống bàn, kéo lại cái áo khoác, lườm Trung và Tuấn.
– Đến muộn! *Kiệt hậm hực*
– Nghỉ giải lao là bay sang luôn còn gì *Tuấn bĩu môi* Tình yêu Cà rốt của tớ vừa bị nhỏ phù thủy mắng như tát nước…
– Phiền phức. Con bé đó đúng là một vấn đề, nó khó lường hơn thằng anh nó *Kiệt gãi đầu chán nản*
– Chúng ta tập trung ở đây là để “xử”nó đấy thôi?! Đừng than thở nữa.
– Ôi Cà rốt, Chi đâu??? Nó vào học cùng lớp cậu mà?
Kiệt nhướn 1 bên lông mày, quay lại hướng tầm mắt về phía cuối lớp. Đám con gái bu kín, nhưng chẳng có đứa nào dám bắt chuyện vs anh đẹp trai đang gầm ghè tỏa ra lửa sầu ngùn ngụt.
– Ghừ…Ta hok muốn, tại sao ta phải học cùng lớp vs Kiệt!? Hix, nó đến đây vốn dĩ là gây chiến tranh, ta cũng phải cùng nó chịu đựng con nhỏ đó sao…*cay cú bấm bùm bụp cái máy điện tử cầm tay*
Hình này đã được thu nhỏ. Click vào đây để xem hình ảnh lớn. Kích thước ảnh gốc là 599×401.
– Hắn…đang tức giận cái gì thế? *Trung ái ngại*
– hắn ghét học cùng lớp vs tớ *cười đau khổ* đơn giản vì hắn không muốn ngày nào cũng phải chiến tranh.
– Ừm, hắn là tuýp người thích ôn hòa…*Tuấn gật gù*
– A A A A…TA MÚN CHUYỂN LỚP!!! DÙ PHẢI ĐUỔI 1 KẺ NÀO ĐÓ ĐỂ CÓ CHỖ TRONG LỚP THÌ TA CŨNG PHẢI CHUYỂN!!!
Tiếng gào thét đập phá của Chi càng làm cho lớp học hỗn loạn hơn…
Dưới căng tin trường Hạ Long, Đan ngồi mân mê vs Hương và Tùng, Hương hoạt bát làm câu chuyện nào cũng trở nên thú vị. Mặc dù vậy Đan không khỏi băn khoăn về sự xuất hiện đồng loạt của Kiệt và bạn hắn, chưa kể còn tề tựu về trường Hạ Long này.
– Hương ơy, bọn Kiệt về hết đây thì cậu vs Tùng sẽ khổ lắm *Ân tỏ ra rất cảm thông vs Hương*
– Hok sao! Khi quyết định phá phách Dự Án tớ đã lường trước rồi. Chỉ có điều hok ngờ cả bạn bè hắn cũng tới.
– ỦA. Kiệt tới đấy…không lẽ để gây khó khăn cho cậu? *Đan liếng thoắn thật nhanh suy nghĩ vừa vụt qua trong đầu*
– Chính xác rồi! *Hương bắt đầu nóng rực toàn thân* Vì tớ học trường Hạ Long nên 4 thằng đó mới kéo đến học. Chưa kể Tùng và Đan cũng học cùng tớ, chẳng khác gì 1 mũi tên trúng 3 con gà tây!
– Ez’ xui xẻo xui xẻo *Huyền nhắm chặt mắt khấn vái* Có Kiệt thì chắc chắn có con hồ ly…
– Hok sao. Hắn cũng chẳng thể làm gì được chúng ta, người đang gây khó hắn là chúng ta cơ mà…
– Ui ui Anh Tùng nói chuẩn! Hí hí *Ân hò reo*
Ai buồn ai lo ai khó chịu Đan cũng mặc xác, Đan chỉ cần biết Kiệt sẽ học chung trường vs cô tầm 1 tháng là Đan vui rồi. Sẽ nhiều cơ hội để Đan tiếp cận Kiệt, ông trời…còn có chút lương tâm!!!
– Ừkm, hoàn cảnh này hơi bị bất lợi cho Đan và gia đình Đan *Huyền ghé tai nói vs Hương*
– Hử??? Tại sao???
– Tại sao gì cơ? *Đan quay ra nhìn*
Huyền luống cuống, Huyền muốn Hương và Tùng rõ tình hình Đan – Kiệt, nhưng Huyền không muốn Đan nghe, đó là vết thương Đan đã khổ sở bấy lâu. Hương – Tùng lại càng tò mò, giục giã Huyền nói cho bằng được, Đan còn đang ngác ngơ như con nai tơ.
– Mọi người đang nói về chuyện gì vậy Huyền? *Đan hỏi*
– …Không có gì…*ấp úng*
– Huyền đang nói cậu rơi vào hoàn cảnh bất lợi vì Kiệt *Hương trích dẫn*
Đan cúi mặt không nói gì, tay cô chạm nhẹ vào cốc cafe nóng, trầm ngâm 1 lúc. Cả bàn im lặng như tờ, Huyền bị Ân bẹo cho mấy phát đỏ cả lưng, Hương ăn năn thấy rõ.
– Tớ…nói sai rồi sao? *bẽn lẽn*
– Sao lại sai, tớ mới sai! *Huyền nói nhỏ*
Cả 2 lại hướng con mắt mặc cảm tội lỗi vào Đan, mong chờ sự tha thứ độ lượng.
– …Hì, chuyện qua rồi thì cứ phải quen dần thôi. Tớ không để ý đâu *Đan ngẩng mặt cười tươi rói*
Hương và Huyền thở phào nhẹ nhõm.
– Nếu cậu không để ý thì…Huyền, kể tiếp đi!!! *háo hức*
– Là vầy, trước kia Đan vs Kiệt, không, Đan vs Jung Min yê..
“BINH” – cái bánh mì phang thẳng vào đầu Huyền.
– E hèm, Hương àk. Trước kia tớ vs Kiệt cũng quen biết chút ít, thế thui. Haha.
Huyền nước mắt ngắn nước mắt dài lừ Đan thì lập tức bị Đan lừ lại, kèm theo chính là 1 ánh mắt biết nói:
“Ghừ, cậu hok được cho Hương hay ai khác biết chuyện tớ vs Jung Min rõ chưa??? ”
Huyền bủn rủn, khóc thút thít, nhìn thấy cái bánh vẫn còn trên tay Đan, Huyền đành chấp nhận lùi bước để bảo toàn tính mạng.
– Cậu không thấy chuyện của cậu vs Jung Min sớm muộn cũng lộ ra àk? *Huyền phụng phịu*
– nếu tớ lợi dụng sự ràng buộc vs Jung Min để níu kéo Kiệt thì anh ta càng coi thường tớ. Tớ muốn dùng tấm lòng của tớ để yêu Kiệt một lần nữa, Jung Min sẽ trở về! *Đan cười hạnh phúc*
Sau 1 hồi Huyền – Đan miên man (kẻ duy nhất hiểu là Ân)…
– Đan. Em nói đến việc gì thế? *Tùng ngạc nhiên*
– Hơ…Hok Hok *đánh trống lảng*
– Sao? Rõ ràng vừa nhắc tới thằng thần kinh đó *Hương tấn công*
– Ê ê ê, đừng nói đến vấn đề này nữa. Hương vs Tùng đã nghĩ sẽ đối phó như thế nào chưa? *Ân cắt ngang*
– Àk…*Hương và Tùng tạm thời buông tha cho Đan *
– *Đáp lại Ân là ánh mắt biết ơn vô bờ bến*
– Ừm…trước tiên tớ sẽ không cho hắn học yên thân *Câu nói của Hương gây sự chú ý của tất cả mọi người* Tớ sẽ xé sách vở, vứt đồ thể dục vào chuồng Lulu, vẽ bậy lên mặt bàn…*những cặp mắt bắt đầu chớp không ngừng* 3 gã bạn của hắn mà lằng nhằng can thiệp, tớ sẽ…thuê xã hội đen!!!
– KHOAN KHOAN! Bình tĩnh nào Hương!…*Huyền kéo Hương để trấn tĩnh*
– Thả…thả lỏng nào! hít thở sâu…*Ân làm vài động tác Yoga*
– Hương, em…làm anh bất ngờ đấy. Em đang bị mắc chứng trầm uất…*Tùng đưa tay vuốt ngực xuôi cơn nghẹn*
– *Hương ngây ngô nhìn* Sao thế? Tự dưng bảo người ta trầm uất?!
– CÒN HỎIIIIII *hốt hoảng* Bình tĩnh nào, cậu chỉ đùa thui đúng hok? Bọn tớ hiểu.
– Đùa ư??? Thật mà???
.
.
– Thử làm đi!
Giọng nói thách thức của 1 thằng con trai phát ra ngay sau chiếc bàn. Kiệt – Tuấn – Trung – Chi thong dong đi qua chiếc bàn Hương ngồi. Kiệt không thèm nhìn lấy 1 cái, Chi thì xị mặt quay nhìn Hương đầy “đau thương”.
“RẦM” – ngần đó ly cốc trên bàn thi nhau nhảy múa
– Thách tôi đó hảaaaa??? *Hương bật dậy*
– Kìa Hương…
Một mình Hương nhao nhao đứng trước 4 gã to con, trông bọn hắn cũng có hiền lành đâu cơ chứ. Nửa căng tin xì xào to nhỏ.
– Huk? Muốn túm áo nữa àk? Nà! Đứt 2 cái cúc rồi, còn thích túm hok? *Kiệt chìa cái cổ áo ra*
– *Hương lườm Kiệt 1 lúc, giọng réo rắt*…Hok túm áo, giờ…túm tóc!!!
Hương xông tới hùng hổ giật cái mái tóc bạch kim bồng bềnh, 3 gã cuống quýt vào can.
– Ghừ…May cho mi là…ta lùn đớy!!!
– Ashiiii, thật là khùng hết chỗ.
– Khùng gì mà khùng!
– Nghe cho kĩ đây: Cái cô muốn là Linh Nguyễn không bị thâu tóm chứ gì ?! Tôi sẽ cho cô cơ hội! Quả thật có nói cũng có lý, tôi mà mang tiếng Ăn cướp thì không hay chút nào.
Hương đang giãy giụa bỗng chết trân, chiếc bàn nhỏ đung đưa vì người ngồi xung quanh không còn trụ vững. Kiệt vừa nói gì? Hắn…cho Linh Nguyễn cơ hội? Sau 1 loạt những hành động chèn ép quyết liệt thì hắn lại đồng ý nương tay vs Linh Nguyễn thế ư?
Kiệt thật có năng khiếu tạo những pha gay cấn nghẹt thở.
– Anh…nói sao? Nói lại đi!!! *Hương lắp bắp*
Kiệt nhếch miệng cười, vơ nhanh ly cafe và kéo 1 chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống. Tức thì 3 gã kia cũng làm theo, chiếc bàn đông vui nhộn nhịp nằm ngay chính giữa căng tin, ai cũng đều xinh đẹp và cá tính.
– Cậu điên hả Kiệt? Cậu nghĩ những người ở đây tin điều cậu vừa tuyên bố sao *Tùng ngồi thẳng lên, thái độ vô cùng nghiêm túc*
– Chúng tôi không đùa, cậu ấm của NewMen ạk. Không tin thì…thui! *Trung hất cằm quay đi*
– Các người giở trò hả? *Huyền trợn mắt*
– Này…Anh nói sẽ cho Linh Nguyễn cơ hội? *Hương kéo ghế của mình vào sát ghế Kiệt*
– Cơ hội. Không chỉ 1 mà là 4!!!
– Bốn??? *đồng thanh*
– Các cô nên biết ơn Cà Rốt của tôi, thấy các người gắn bó vs công ty nên mới cho cơ hội…
– Hok phải thấy “khó ăn”nên tìm cách giở trò chứ? *Tùng đáp câu làm Tuấn tịt ngòi*
– Đương lúc người khác giảng đạo lý mà nhảy vào miệng họ thế àk!!! *Tuấn gầm ghè*
Kiệt bật cười khúc khích.
Hình này đã được thu nhỏ. Click vào đây để xem hình ảnh lớn. Kích thước ảnh gốc là 600×469.
– Không dài dòng nhá. Bốn kẻ trong số 5 đứa các người sẽ thay nhau thi vs bọn tôi 4 trận. Nếu các người thắng 3, tôi sẽ hủy Dự Án.
– Còn nếu bọn tôi thua? *Đan hỏi nhỏ, chớp chớp mắt*
Kiệt khựng lại, quay nhìn Đan, ánh mắt của hắn đã bớt khó hiểu, vẻ mặt cũng không trầm tư như khi nãy. Hắn chỉ lạnh lùng cười mỉm, thở dài vs Đan.
– Thì các người sẽ phải tự động giao nộp công ty!!!
Hình này đã được thu nhỏ. Click vào đây để xem hình ảnh lớn. Kích thước ảnh gốc là 600×338.
Kiệt dứt lời, tất cả đều im lặng nhìn nhau dò xét. Như 1 vụ cá cược, phần thưởng chính là 3 công ty. Sự tồn tại của 3 công ty lớn mà phụ thuộc vào 5 đứa THPT, (mặc dù hok hỉu sao Huyền và Ân cũng bị lôi vào), xem chừng là trách nhiệm quá quan trọng, chỉ cần sai 1 li sẽ mất toàn bộ.
– Phản đối. Như thế chỉ có lợi cho T.A *Tùng lên tiếng*
– Đúng thế. Tưởng bọn tôi ngu mà đặt cược chắc!
– Hừ, có cơ hội thì dù thế nào cũng phải tận dụng. Chẳng phải giờ mấy người chỉ chờ tới lúc T.A đến thâu tóm thôi sao? Cho cơ hội là nhân từ rồi đấy *Tuấn oang oang hét to*
– Nhưng tôi muốn là người chọn môn thi!
Kiệt liếc mắt nhìn Hương, có vẻ như điều kiện của Hương cũng đã nằm trong những gì hắn tính toán.
– Được. tùy các người.
– OK! Quyết định vậy đi.
– Các người sẽ thi hết mình chứ? *Trung nghi ngờ*
– Hỏi vậy mà cũng hỏi!!!
Tốt. Thế mới có chuyện để xem *Trung cười thầm*
– Các người cũng đừng có gian lận, đê tiện lắm *Tùng nói*
– Từ từ tô sẽ xem xét *Kiệt phá ra cười* Bao giờ bắt đầu đấu trận 1 đây?
– Vài ngày nữa. Tôi sẽ cho anh…thua phủ đầu. Hà hà *Hương cười bí ẩn* Hứa đi! Anh sẽ không nuốt lời???
Hương đứng dậy giơ bàn tay ra giữa bàn, ánh mắt sắc nhẹm kiên quyết nhìn Kiệt và chờ đợi. Đan nhìn Hương rồi nhìn Kiệt, cô đẩy ghế đứng dậy, đặt tay mình lên tay Hương.
– Tôi sẽ tham gia. Đương nhiên vì J- Max và các công ty khác.
Kiệt cũng nở nụ cười nửa miệng mà đứng dậy đặt tay hắn lên trên tay Đan và Hương.
– Tôi, người trực tiếp quản lý Dự Án, hôm nay tôi đã nói là không – bao – giờ – nuốt – lời!!!
Cả bọn nhìn nhau rồi Huyền, Ân, Trung, Tùng, Tuấn, Chi lần lượt đặt tay để “Khai mạc cuộc đua”.
– Không gian lận, nhớ đó!
– Chơi là phải fem- pờ- lêy! Ý, mà không phải chơi, Đấu!
– Để xem khả năng mấy người đến đâu ha!
– Hừ, tôi thừa biết các cậu là kẻ Bỉ Ổi!
– Hok tin thì…kệ mi. Đồ con trai đa nghi, như…Woman!!!
– Tại sao ta lại phải tham gia?!
…
…
– 1…2…3!!!
Chín học sinh, chia làm 2 nhóm, cuối cùng thì cũng thống nhất được 1 phương án – Đấu tay đôi, 4 trận!
Bên kia: 4 gã thanh niên gốc Hàn đẹp trai, vô tình và đáng nguyền rủa. Bốn gã bày ra trò này cũng có thể gọi là 1 cách đoạt được 3 công ty quang minh chính đại.
Bên này: 5 người hừng hực khí thế vs:
>> Tiêu chí: Thắng nhanh, thắng chất lượng.
>> Mục đích: Đá bằng được 4 thằng điên đê tiện khỏi trường.
>> Thành quả hy vọng: Cứu công ty của gia đình khỏi móng vuốt quỷ dữ.
Cậu chuyện sẽ đặc biệt hơn vì các trận đấu diễn ra trong ngôi trường cấp III nhỏ bé. Một sự nỗ lực vì “gia tộc”và một sự nỗ lực vì “tự do” (của 1 ai đó!)
Trận đấu…bắt đầu!
Đan – Huyền – Ân chỉ biết ngồi chớp mắt mà nghe Hương – Tùng nói, bởi lẽ Hương đã tiết lộ cho 3 đứa chút gì đâu. Nản!
– Thi cái gì thế? *Trung cười thầm, nhướn mày hỏi*
– Hớ! Không phải thi mặc quần đùi áo ngắn tay chạy ngoài đường chứ? *Tuấn la hét, bắt chéo tay che người* Tôi không làm đâu nhá, body của tôi là để giành cho baby honey của tôi, vs lại trời lạnh lắm, ôi không…Các người thật…thâm độc…*ngày một la to*
– *Kiệt vươn vai cốc mạnh vào đầu Tuấn* Ashiii, trật tự xem nào, đã nói thi cái gì đâu mà body vs chả Honey!
– Đúng là chỉ giỏi mỗi cái suy diễn xuyên tạc *Chi lừ Tuấn, Tuấn làm Chi giật mình khi tưởng Hương đòi thi môn đó*
– Mi!!! *Tuấn ~~ “Uất ức thần chưởng”*
Cả bàn trở nên lộn xộn vì Tuấn và Chi cào cấu, đá đạp nhau. Rút cục cũng phải nhờ Kiệt dẹp yên.
– YAAAAAA Mún chít hok? Cho cả hai thằng vào nhà thương điên bây giờ!!! *xắn tay áo*
– *im re*
– Bực mình! Cứ phải để “anh”ra tay *tự đắc* nói tiếp đi, con bé kia!
– Tên Hương đấy nhá, tên đẹp đấy nhá, gọi lung tung là…ăn đòn ĐẤY NHÁ! *Hương chu mỏ* Tôi đã quyết định thi cái gì…
Ai nấy đều nín thở dõi theo lời Hương, tim đập thình thịch…
– THI CHẠYYYYYY
*rầm* ~ chẳng biết vì sao ghế của Đan – Huyền – Ân gãy chân đổ lăn ra đất. Kiệt và 3 gã loạng choạng vịn vào bàn vài phút rồi lắc đầu lia lịa ra chiều “nghe không rõ”.
– Cô…vừa bảo gì? *Kiệt hỏi*
– Thi chạy.
– …Gì cơ???
– Thi chạy…Điếc hả?
– …
– …
– ZỜI ƠI, cái môn cậu bảo thâm túy là đó hả? *Đan – Huyền – Ân gào to*
– Ừk
– Ax *xỉu*
– Lúc đầu anh nghe cũng choáng, Hương còn định thi…Lắc vòng, Nhảy dây…nữa cơ *Tùng ghé tai Đan nói nhỏ* Nhưng Hương có cơ sở để chọn môn chạy.
– Cơ sở gì???
– 4 gã chưa từng tham gia một buổi tập chạy nào từ hồi cấp I tới giờ. Hà hà. Vì vậy, có thể nói rằng 4 gã – mù – tịt về môn Điền kinh *Hương nheo mày nhìn đểu*
Lập tức Đan – Huyền – Ân quay ngoắt nhìn phản ứng của 4 gã, quả nhiên 4 cái mặt tái xanh, hốc hác hẳn. Điền kinh là môn thi không thể thiếu trong chương trình Thể dục của trường từ cấp I, đi học là sẽ tập chạy, như thế thể lực mới bền bỉ. Nhưng 4 gã này…thật tình chưa chạy thử 1 lần nào sao? Thế các gã mà bị con gái đuổi thì chạy theo Bản năng àk?…chẹp! “Chuyện lạ đó đây”.
– Chết tiệt, Chọn môn khác đi! *Kiệt đập ruỳnh xuống bàn*
– Hok! Đã nói bọn tôi chọn môn mà *Huyền và Ân cũng hăng không kém, có cơ hội Nốc – ao sao không tận dụng?!*
– Các người chơi bọn tôi đấy àk, phân nửa không biết…chạy. Đổi môn *Trung và Tuấn bật dậy*
– Cấm lật lọng!!!
– …
– …
– …
Thật là cuộc tranh luận nan giải, không lối thoát.
– A A A tức quá. Đã thế không đấu 1 ~ 1 mà đấu 4 ~ 4!
– Hảaaa, anh tức quá hóa rồ rồi sao? Nói nhảm gì vậy *Đan nói lớn*
– Các người chọn môn như vầy là không công bằng, tại sao bọn tôi phải tử tế *Kiệt gằn từng tiếng*
– Đúng thế đúng thế *dàn bè hợp xướng*
– Tệ hại! Được! Chấp 4 thằng các người *Hương hùng hồn tuyên bố*
– Chạy tiếp sức!!! 4 người!!! Ghừ *4 gã quát vào mặt đối phương*
– Tưởng bọn này sợ chắc!!! Chơi lun *bên này cũng 4 cái mồm gào to đáp trả*
Tùng trầm ngâm ngồi nghe ngóng nãy giờ, khẽ đứng dậy, giơ tay can ngăn 2 nhóm người.
– Nào, thế tóm lại thi 4 ~ 4, Chạy tiếp sức đúng không?
– ĐÚNG *đồng thanh* Hứ!
– Tốt thôi. Thời gian là sau tiết 5, chiều thứ 5, địa điểm Sân Đan năng trường. OK?
– OK.
“Reng~~ reng”
– Về lớp thui *Huyền – Ân – Đan kéo nhau đi*
– Chi, đi thôi.
Thế đấy, ngày nào cũng ầm ĩ giờ ra chơi, để rồi vào lớp lại yên ắng. Sắp tới rồi, trận đụng độ đầu tiên. Nhưng xem chừng…mới bước đầu đã thấy lực lượng Lộm Cộm! Chẳng biết sẽ công bằng và quang minh chính đại ra sao khi luật đấu thay đổi liên tục theo thời gian.
Từ lúc này (Thứ 2) đến khi thi (Thứ 5) còn 3 ngày để 2 bên luyện tập. Ừkm, đúng hơn là để cho 4 gã học chạy cấp tốc. Nhóm Hương vẫn tận dụng tối đa giờ giải lao để luyện chạy tiếp sức. Đan tính sẽ giúp Kiệt nhớ lại, nhưng đang vướng vào thi đấu. Vì J- Max và cũng vì 2 công ty kia, Đan đành tạm thời gác chuyện của mình lại.
Lợi thế đang nghiêng về nhóm Hương – những học sinh đáng thương từng trải qua không biết bao nhiêu đợt thi môn chạy. Kinh nghiệm có, mánh…cũng có, đường đua thì quen thuộc quá rồi. Bốn gã chẳng có một tý gì gọi là lợi thế cả, thế nào cũng gặp đầy rắc rối. Nhiều người nghĩ chạy là môn dễ, thậm chí đứa trẻ mẫu giáo không cần dạy đã biết cách chạy. Quan điểm Không cần học là quá sai lầm.
Chạy tiếp sức phải duy trì sức bền trên toàn bộ quãng đường dài, phải học điều hòa hơi thở, phối hợp tay chân…không những thế, nó còn đòi hỏi sự hợp tác tuyệt đối giữa những người trong 1 đội. Người ở chặng cuối có vai trò về đích nhanh nhất, cho dù anh ta có bay như gió mà 3 người trước vừa chạy vừa bò, có trời mới giúp anh ta thắng!
– Hư…Hư…nghỉ chút rồi chuẩn bị học tiếp tiết sau đi *Hương thở phì phò, mồ hôi vã như tắm*
– Mêt…Hơ hơ…Kiểu này…thi xong vào viện vì giãn dây chằng *Ân vịn vào Huyền mà lết từng bước*
– Cố…cố…*Đan thở dốc*
Tùng cầm mấy cái khăn và chai nước lọc, tiến lại đưa cho 4 đứa con gái.
– Hay để anh tham gia nhé?
– k- h- ô- n- g!
Tùng cười mỉm nhún vai quay đi, lại thong dong về lớp học.
– Tại sao không cho anh ấy chạy? *Đan mở nắp lốc 1 hơi mất nửa chai nước*
– Ừk. Anh ấy chắc chắn thể lực hơn hẳn chúng ta.
– Không đâu. Tuy Tùng có thể lực nhưng không thể phối hợp tốt như 4 đứa mình. Chúng ta thắng bọn Kiệt là nhờ kinh nghiệm và khéo léo, chứ nếu xét thể lực thì 4 thằng đó hơn đứt hà! *Hương giải thích*
– Ồ *3 đứa gật gù*
– Mà sao không thấy bóng dáng các gã nhỉ?
– Phải đấy, từ hôm thứ 2 đã không đi học rồi.
– Đang luyện tập nhỉ…*Đan kéo áo lau miệng*
– Vậy àk *ngạc nhiên*
– Hì, đoán vậy thui. Mình vào lớp là vừa.
Bốn đứa về lớp, chuẩn bị cho tiết học sau. Đan khựng lại đưa mắt nhìn một vòng Sân Đan năng, khẽ thở dài. Mấy ngày không gặp Kiệt nên Đan hơi buồn, thời gian sao mà trôi chậm thế. Giờ này Kiệt vs bạn hắn có lẽ đang luyện tập ở đâu đó. Hắn hiếu thắng lắm.
“Bỗng dưng…nhớ anh quá, Jung Min. Phải bao lâu nữa em mới lại có thể nhìn thấy khuôn mặt Jung Min hiền hòa ân cần trước kia?”
Đan vắt khăn lên vai, rầu rĩ ra khỏi sân, kéo cửa và cài chốt lại. Cánh cổng sắt to nặng nề nhích từng li, phát ra tiếng kèn kẹt nao lòng, khu Thể dục vắng tanh càng thêm trống trải…
Về phần Kiệt và 3 thằng bạn thân, các gã đang tích luyện tập trong một Sân Vận động đã được Kiệt thuê trọn 3 ngày, vs 4 huấn luyện viên tuyển thủ quốc gia (mỗi gãcó 1 HLV riêng cho mình).
– Mời các thiếu gia khởi động trước khi bắt đầu bài tập *người đàn ông trung niên vạm vỡ mặc bộ đồ thể thao cung kính*
– Ờ, bít rùi *Kiệt nhảy nhảy tại chỗ, xoay tay xoay cổ xem chừng khá là có nghề*
– Này ông, đáng ra ông phải làm 1 bản thực đơn ăn uống cho riêng chúng tôi thì tới lúc thi mới có thể lực tuyệt đối chứ *Trung nhăn nhó vs HLV của hắn*
– Vâng, thiếu gia nói…rất chí lý! *cười*
[Ax cái gì vậy nè? hok bít ai mới là HLV nữa. bốn cái thằng quỷ tự cao tự đại]
– We, thằng Chi nó vẫn không chịu tập thì làm sao thi chứ tình yêu? *Tuấn chạy nâng gối tại chỗ, cúi người 2 tay chạm xuống mũi giày ~> kiểu khởi động Đặc trưng của Tuấn*
– Thằng Chi đâu? *Kiệt và Trung ngó nghiêng*
– Ngồi trên kia kìa *Tuấn hướng tay lên hàng ghế cao nhất trên khán đài*
Chi ngồi vắt vẻo, chân gác ghế, cắm cúi bấm cái điện tử cầm tay. Phía sau hắn là 1 HLV tội nghiệp, không phải ông ta không bắt Chi tập mà vì ông ta không dám đụng tới 1 “thiếu gia”như Chi *
– YAAAAAAA…thằng kia. Xuống tập ngay *Kiệt đứng dang chân tay chống hông gào thét*
– Hử? *liếc mắt nhìn Kiệt* Ta đã nói không thi là Không thi *lạnh lùng quay lưng lại và chơi tiếp*
– Ghừ. Mi nói gì??? *hét “rung rinh”cả Sân vận động*
– *Chi nhìn Kiệt căm hờn và cay cú* Ta – nói – không – thi – thì – đừng – có – bảo – ta – thi! NHÁ!!! *cười khuẩy*
Kiệt nổi điên nhảy loạn xạ dưới sân, Trung và Tuấn bịt miệng cười.
– Thằng kia, ta hỏi lần cuối: mi có xuống không?
– CÚT ĐI. TA KHÔNG THI! KHÔNG XUỐNG! Ờ, LÀM GÌ ĐƯỢC NHAU???
Kiệt giận run người, hắn quay ngang quay ngửa tìm kiếm gì đó rồi bất ngờ cúi xuống gỡ 1 cái giày, chỉ thẳng mặt Chi ~ đang lè lưỡi ngúc nguẩy.
– Này thì không thi nàyyyyyy…
“Vèo”~ Kiệt ném thẳng cánh cò bay, quỹ đạo của chiếc giày như vũ bão, xé toạc không khí mà lao về hàng ghế của Chi ngồi.
“BINH”
Chi giật mình ngước lên nhìn, chiếc giày hạ cánh chính giữa mặt vị HLV làm ông ta rơi cả máu mũi, đổ ụp ra đất, bất tỉnh nhân sự. Chi há hốc mồm sửng sốt nhìn Kiệt đang ở dưới sân. Kiệt đã kịp gỡ nốt cái giày còn lại và đang nheo mắt nhằm Chi mà ném.
“Vèo”~ chiếc giày thứ 2 bay đi, Chi cứ ngây ngô nhìn theo cái giày. Và khi Chi hiểu nó đang lao vào mặt mình thì hắn mới chồm người bỏ chạy.
– Chết tiệt. thằng Kiệt khỉ gió *Chi mắng vọng xuống sân*
– MI!!! Thằng này láo thật *Kiệt quay nhìn Trng và Tuấn * Đưa hết giày cho tớ!
– Hảaaaa???
– MAU LÊN!!!
– Được được *vội gỡ giày*
– Lần này thì mi chết vs ta Chi ạk *2 tay xách 2 đôi giày*
Thế là Kiệt cứ đứng ném, Chi chạy khắp nơi để tránh. Trung và Tuấn đứng xem, 2 chân gãi gãi.
– Chậc…lạnh chân nhỉ Trung nhỉ *Tuấn chớp chớp mắt nhìn Kiệt và Chi ném nhau*
– Phải chịu thui. Thi thố cái kiểu này dở khóc dở cười ák.
– Gã Chi lì lợm thật. Không thích thì cũng phải vì bạn bè chứ.
– Kệ đi. Tính nó trời sinh ra đã vậy. Lâu rồi chưa vận động nhiều.
– há há, anh em ta là hoa đất Hàn. Học làm gì cái trường THPT cùi bắp *Tuấn huýt sáo, tạo dáng thật Lãng tử! Đi chân đất mà kòn bày đặt!*
Trung nhìn Tuấn phì cười rồi lại nhìn Chi và Kiệt.
– Ô…Ô…*Trung reo lên thích thú*
“Bụp”~ tiếng va đập mạnh vang lên, Chi loạng choạng ngã nhào xuống hàng ghế dưới. “Mục tiêu”của Kiệt đã “Trúng đạn”và biến mất khỏi “Màn hình”.
– Yes! Ya huuu…*Kiệt vỗ tay bôm bốp* Trúng rồi! Haha. Các người còn đứng đó àk. Nhân lúc nó đang lau máu mũi, lôi cổ nó xuống đây cho tôi!!!
Hai HLV khẩn trương chạy lên xách áo Chi khiêng xuống sân.
– Buông ta ra. Ta không thi thố gì hếttttt *Chi khuơ khuơ chân khi bị nhấc bổng khỏi mặt đất*
–
– Chạy đi thằng Chi đần độn kia!
Kiệt và 2 gã đứng ở 3 chặng gào thét inh ỏi khi Chi vừa tập chạy vừa ngái ngủ.
– CHẠY NHANH CHÂN LÊN XEM NÀO! THUA BỌN J- MAX VS LINH NGUYỄN LÀ TA VẶT LÔNG MI NƯỚNG CHẢ ĐÓ CHI!
– Im. Ta đếch chạy nữa!*quăng gậy phóng ù ra cửa*
Cả bọn lại tất tười đuổi theo túm Chi về…
Thật là những buổi luyện tập gian khổ!
Thứ 3…
Thứ 4…
Cuối cùng cũng đến thứ thứ 5 – ngày thi đấu:
Ngôi trường xôn xao bàn tán, không rõ nguồn là đâu mà học sinh ai cũng biết vụ đụng độ 4 hotboy mới chuyển tới Hạ Long.
Ầm ĩ thế ai chẳng biết!!!
Tiết 1,2,3,4 đều chẳng thấy bóng dáng mấy gã trong trường. Mọi việc đã đâu vào đó, chỉ chờ người thi tới đủ là bắt đầu. Vậy mà…
– A A A…Phát điên rồi. Gã Kiệt đâu? Bạn hắn đâu? Định hứa lèo sao? Cuộc thi sẽ thế nào??? *Hương tức giận xé tan tờ rơi dán ở khu thay đồ*
Bầu không khí càng nặng nề u ám hơn, cả 4 đứa đứng ngồi không yên, ruột gan nóng rực. Đã hết tiết 5, đáng lý các gã phải có mặt sẵn sàng thi đấu.
– Bọn khốn. định cho mình leo cây thật ư? *Huyền cắn móng tay, cả người căng cứng vì tức giận*
– Đồ chết bầm! Đồ vô lương tâm. Thế mà chúng ta cắm cổ luyện tập như con robot. Chết đi! Chết đi! *sau 1 hồi bước qua bước lại chóng mặt, Ân liền hất cái áo khoác ra sàn để dẫm – đạp – xé cho hả giận*
Đan chỉ rầu rĩ ngồi thu lu cạnh tủ đồ, mặt nghệch ra, đờ đẫn. Nhớ Jung Min quá, không chịu nổi nữa, 3 ngày không gặp lại tưởng như trái đất đã trải qua 3 năm. Đan không hy vọng có thể nói chuyện hay thân thiết Jung Min như trước nhưng chí ít cũng phải cho Đan nhìn Kiệt hằng ngày chứ. Thiên hạ lúc nào cũng “Chờ đợi là hạnh phúc”, theo Đan “chờ đợi là giết người! “, giết người! giết người!…
– Đan? lẩm bẩm cái gì thế *Huyền đứng bên cạnh nói vs Đan bằng giọng gắt gỏng*
– Hớ…*giật mình* Thi rồi hả *ngơ ngác*
– Thi gì nữa bạn iu của tôi. Cỡ này khéo dẹp luôn thôi *Ân gầm ghè nhảy tới lắc lư Đan tới tấp*
Hương quay nhìn Đan – Huyền – Ân, đôi mắt to tròn nhoà đi, Hương ngồi phịch xuống ghế buồn rầu…
– Mấy gã điên đấy lừa chúng ta rồi.
– HƯƠNG! *Đan chạy tới ngồi bên Hương* Không đâu, tớ nghĩ Kiệt không phải loại người như thế!
– KHÔNG – PHẢI – LOẠI – NGƯỜI – NHƯ – THẾ??? *Huyền và Ân nhấn mạnh*
Đan bặm môi, rưng rưng mắt, dù muốn nói đỡ cho Kiệt cũng khó khăn.
10 phút trôi qua, 15 phút…khi kim giờ nhích dần đến con số 6 thì học sinh đã ra về gần hết, chẳng còn mấy ai. Trời tối đen như mực, 4 con bé vẫn ngồi chờ trong tuyệt vọng. Bảo vệ trường bước vào, giục giã tất cả ra về. Đan lán lại chờ Kiệt, cô cố thuyết phục Hương – Huyền – Ân. Đan tin dùKiệt xấu xa nhưng chưa trẻ con đến mức bày trò lừa người, đi cùng Kiệt còn có Trung – Tuấn – Chi cơ mà?! Các gã rất tử tế, ngông nghênh nhưng không hề vô tình, nếu Kiệt bỏ thi đấu thì chắc chắn Trung sẽ báo cho Đan 1 tiếng.
– Về thôi. Tối rồi. Ông bảo vệ sắp khoá Sân đa năng *Hương mệt mỏi đứng dậy, nét chán chường hiện rõ trong ánh mắt*
– Về thật sao? Khoan đã…*Đan hốt hoảng*
– Cậu sao vậy Đan. Quá giờ hẹn 1 tiếng rồi, cả chiều nay cũng không thấy bọn Kiệt. Cậu bỏ ý nghĩ chúng sẽ đến đi *Huyền tông mạnh cửa ra ngoài*
Đan thở dài, đành uể oải đứng dậy tắt đèn và khép cửa ra về. Thật sao? Lừa từng đây con người? Kiệt làm quái gì mà lại bày ra trò thi đấu để lừa Hương? Hắn đúng là điên nặng!!!
Cả sân vang lên tiếng chạy vội vã. Bóng dáng Tùng vòng qua hàng lưới quanh sân đa năng, tiến nhanh lại phía Hương.
– Hương…*chống tay xuống đầu gối thở hổn hển*
– Anh bị chó đuổi hả Tùng *Hương đưa cặp mắt lờ đờ nhìn Tùng*
– …đến rồi.
Hai từ phát ra từ miệng Tùng làm cả bọn con gái bừng sáng, kinh ngạc.
– đến gì cơ???
– …*nuốt nước bọt*…Thằng Kiệt đến rồi. đang ở trước cổng trường…
– thật không? *Đan reo lên sung sướng* Tớ nói rồi mà.
Hương lao ra cổng trường. Một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng đang đỗ gọn ở vệ đường. Cái bóng người cao gầy của Kiệt không lẫn vào đâu. Nhóm Kiệt đã mặc sẵn đồ thể dục, hình như…giằng co vs ai trong xe thì phải.
– RA ĐÂY. THẰNG CHI NÀYYYY…*Kiệt thò tay vào xe cố lôi Chi ra*
– Nhanh ra đi Chi, mi làm mất bao nhiêu thời gian của bọn ta *Trung cũng đứng chống 1 chân lên xe mà kéo Chi xềnh xệch*
– Ashi. Đứng có phụng phịu! Bực quá đi!!! *Tuấn cầm con gấu bông đập Chi tới tấp*
– Chiiiiiii…*cả bọn gào to*
– Khốn kiếp. Thi đấu không có lợi cho ta, lo nghĩ thằng thua làm đầu óc căng thẳng, luyện tập nhiều sẽ làm chân tay thô kệch, chưa kể ta là người yêu hoà bềnh #%$&^*#$@…
Chi la hét và chống trả quyết liệt vs 3 thằng bạn thân. Mặc dù bị cưỡng chế thi nhưng Chi vẫn không ngừng gây rắc rối, mục đích là phá hoại. Kiệt kéo mạnh làm nửa người Chi chòi ra khỏi xe. Tay Chi vẫn bám dính lấy cửa xe không chịu buông.
– A, đồ lì lợm. Ghừ. Mi bắt ta phải dùng”chiêu”rùi đó!
Kiệt xắn tay áo, hùng hồ lao vào…thọc léc Chi.
– Thằng Kiệt kia!!! A ha ha ha…*Chi là người bẩm sinh đã có nhiều “máu buồn”, thường xuyên bị Kiệt dùng cách này để Tra tấn*
“Bịch”.
Vì không thể miễn dịch trong tình cảnh bị thọc léc, Chi buông tay và ngã sõng soài từ xe xuống đất, hai quả ổi sưng vù ngay trán. Chi ngất lịm không biết trời trăng gì. Kiệt thở dài nhìn Trung và Tuấn, hắn tức tối vò đầu rối tung rối mù. Đã vội lại còn xỉu vs chẳng ngất, nhìn xác Chi dài thườn nửa trên xe nửa dưới đất, 3 gã lại càng bực.
– Mấy ông! *chị tay vào 4 HLV* Khiêng nó vào Sân đa năng, tát nó đến khi nào nó tỉnh. Để nó nằm bẹp thế này làm tôi muốn túm nó vứt ra biển cho cá mập tha đi *Kiệt hầm hầm lao sang bên đường*
– Mau lên Mau lên, không khéo bọn nhỏ Hương về hết rồi ý *Tuấn cấp tốc chạy theo Kiệt*
Kiệt đến cổng thì bắt gặp Hương – Đan đang đứng nhìn hắn một cách khó hiểu.
– A!!! Mấy người đi đâu??? Định trốn chứ gì!
Chưa để 2 con bé nói lời nào, 3 gã đổ xô đến đủn cả lũ vào sân đa năng. Hương vẫn còn bất ngờ, xem chừng Kiệt không tồi tệ như Hương nghĩ, ít nhất các gã đã không coi thường tình cảm của Hương – Đan – Tùng giành cho các công ty. Bốn gã đáng ghét làm bao nhiêu người được phen thót tim, kẻ phải nói “Định trốn chứ gì?”vốn dĩ phải là Hương – Ân – Đan…
Thiệt tình, cái bọn du học sinh Hàn Quốc này! Hết thuốc chữa!
Sự xuất hiện của Kiệt và bạn trong Sân đa năng đã làm nóng bầu không khíse lạnh mùa đông. Giáo viên thể dục của Hương sống ở gần trường, Hương đã mời bà ấy trong vai trò Ban Giám Khảo cuộc thi.
Toàn bộ đèn Sân đa năng bật sáng trưng, đường đua rõ ràng như ban ngày. Thì ra vẫn còn trên dưới 20 học sinh lán lại xem trận đấu, họ đứng quây sát lưới bảo vệ Sân, rải rác trên hàng ghế khán giả và quan sát.
Trong lúc đợi nhóm Hương thay đồ, Kiệt và mấy gã tranh thủ khởi động. Mấy ông HLV kè kè bên cạnh, nào là “khi chạy cần phải điều hoà sức, chân tay phối hợp…”Trung cũng ca cẩm lại bằng bài “thấy chưa, đã bảo chuẩn bị chế độ ăn riêng biệt, thằng Tuấn đang đau bụng ngồi toa- lét kia kìa…”. Kiệt cởi áo khoác vắt lên tay đứng chờ dưới bóng vòm che khu dự bị. Tiếng chuông điện thoại réo to, bóng tối cứ mờ mờ ảo ảo làm hắn chẳng buồn nhìn tên người gọi đến.
– Alô? Đứa nào đấy. Tao đang bận rồi…
– Anh yêuuuuu…
Kiệt hốt hoảng chìa cái đt ra chỗ sáng mà căng mắt nhìn tên người hiển thị: VÂN.
– *nuốt nước bọt* Vân…Vân àk? Có chuyện gì vậy em?
– sao thế. Không có chuyện thì không gọi cho anh được saooo *luyến dài câu nói*
– Hix…*sởn da gà* Anh đang bận, lúc khác nha. Anh cúp máy đây.
– Á Đừng!!! Emđangởsânbay!!!
Tiếng hét níu kéo của Vân làm loa đt rung muốn bật tung khỏi vỏ, 3 thằng bạn cách đó 1m cũng nghe không sót từ nào. Kiệt đang nhấp nháy mắt, ngoáy ngoáy lỗ tai kiểm tra màng nhĩ thì Tuấn đã nhào bổ tới, giật đt của Kiệt và hét lại Vân vs tần số tương đương: