– …Được rồi…
Hai giọt nước mắt tràn khỏi khóe mi, việc này quá đột ngột làm Đan lúng túng. Đan chưa chuẩn bị tinh thần để đón nhận bất ngờ.
– Khóc gì chứ. Biểu hiện của em thật không thể làm anh cười tiếp *Kiệt nhăn mày trách móc*
– Anh nhớ lại rồi…Jung Min…
– Nhắm mắt lại đi, anh sẽ cho em câu trả lời.
– Sao?? Hix.
– Nhắm mắt lại đi *Kiệt nhắc*
Hắn thả chiếc ô xuống chân, cúi người một chút, chầm chập hôn lên môi Đan.
Dưới ánh đèn đường nhạt màu đêm đông, những giọt nước lấp lánh làm ướt người cả Kiệt và Đan, màn mưa phùn đẹp như những bông tuyết trắng.
– Quá khứ của anh phức tạp hơn bất kì người nào, gia đình anh có những câu chuyện đen tối. Bản thân anh không hoàn hảo, tính cách anh dễ làm mọi người tổn thương. Em có chấp nhận được anh không?
– Bất kể anh như thế nào, phức tạp hay đen tối em vẫn muốn ở bên anh. Em yêu anh nhiều lắm.
Đan hạnh phúc, vòng tay ôm lấy Kiệt.
– Cảm ơn em.
Kiệt cũng ôm Đan vào lòng mình.
Đan thật sự đang ôm Kiệt, Kiệt đã nhớ được kí ức khi là Jung Min. Rút cục anh cũng nhớ ra rồi, có những khi Đan đã tưởng cô sẽ không bao giờ làm anh nhớ lại.
– À. Tại sao anh lại nhớ được? Không phải bị va đầu vào đâu chứ *bới tóc, nghĩ rằng sẽ tìm thấy một vết sưng vì va chạm mạnh*
– Không, cuốn nhật kí của em *Kiệt thú tội* Anh không có ý lấy cắp nó *cười ăn năn* May mắn là em viết nhật kí rất cẩn thận.
Thì ra nhờ cuốn nhật kí Kiệt mới nhớ được mọi chuyện, Đan tự gõ vào đầu, ngớ ngẩn khi không nghĩ tới cuốn nhật kí.
Ring ~ ring…
Điện thoại trong túi quần Kiệt đổ chuông, Đan ngước mắt thăm dò thái độ của Kiệt. Không biết Kiệt có buông Đan để nghe điện thoại không nhỉ? Đan thì không muốn buông Kiệt đâu, cô càng ôm chặt Kiệt hơn.
– Kệ nó, ai gọi thì cũng phải biết ý, gọi không đúng lúc *Đan nổi gân xanh, đầu xì khói nghi ngút vì cơn thịnh nộ*
Một hồi chuông tắt, sau đó lại tiếp tục vang lên. Đan khó chịu kinh khủng, Kiệt thở dài, bất đắc dĩ Đan đành buông Kiệt ra để anh nghe điện thoại. Kiệt lấy ra, vừa nhìn thấy tên người gọi anh liền nhìn Đan. Nếu tiếng chuông không vang lên lần thứ 3, có lẽ Kiệt đã không nghe máy.
– Vân à.
Đan khựng người, 2 hàm răng siết lại. Ả ta cũng thật biết canh giờ để phá đám. Kiệt chỉ lạnh lùng, Đan cũng dần nguôi giận, Kiệt giờ đây đã không còn chút tình cảm nào với Vân.
– “KIỆT!!! Anh đang ở đâu? Em có chuyện cần nói. Anh về công ty T.A đi!!!”*Vân hét lên như sắp phát điên*
– Anh cũng có nhiều chuyện muốn nói với em. Nhưng giờ thì không phải lúc, Vân à.
– “CÁI…CÁI GÌ?? SAO ANH CÓ THỂ NÓI VẬY VỚI EM? ANH BỊ BỎ BÙA MÊ THUỐC LÚ RỒI HẢ?”
– Anh dập máy đây.
– “KHOAN ĐÃ…CHUYỆN LIÊN QUAN ĐẾN TRẦN ĐAN”.
– …Em nói thế là sao? *Kiệt nghiêm giọng*
– Anh về T.A đi, em biết anh đang ở xó xỉnh nào đó gần T.A!! Tệ hại!!”
Vân tức giận đập rầm điện thoại xuống bàn làm việc, ả đang ở trong phòng của Kiệt ở T.A, tay Vân siết chặt, giận dữ làm cả bàn tay đỏ hằn lên.
– Chết tiệt!!! Trần Đannnnnnnn!!!
Vân vùng vẫy hất toàn bộ giấy tờ trên mặt bàn xuống đất, vài món đồ thủy tinh va mạnh xuống nền tạo âm thanh chói tai. Bảo vệ xô cửa vào.
– Cô chủ, có chuyện gì thế?
– Cút!! Cút ngay!!
Vân cầm chiếc cốc đáp mạnh vào cửa, người bảo vệ hốt hoảng chạy ra ngoài.
– Kiệt…là anh ép em. Sao anh có thể bỏ rơi em chứ? A A A A…
Vân tiếp tục đập phá mọi thứ.
Kiệt sa sầm mặt mũi, không hiểu Vân muốn làm gì?
Thấy Kiệt lo lắng, Đan liền hỏi:
– Có chuyện gì hả anh?
– Không có gì.
– Vân vừa gọi…*Đan dựng hết tóc lên*
– …*Kiệt thở dài não nề* Có lẽ anh phải đi gặp cô ấy, nói rõ ràng vài chuyện.
Đan xị mặt. Đan muốn đi cùng Kiệt để đảm bảo con hồ li không giở thủ đoạn gì. Nhưng Kiệt và ả cần nói chuyện riêng. Hẳn Kiệt sẽ nói lời chia tay với Vân, Kiệt từng có thời gian rất yêu Vân. Đan không nên chen vào.
– Vâng. Anh đi đi *mếu máo* nhưng về thì gọi cho em ngay nhé *2 mắt bừng sáng*
Đan lấy điện thoại trên tay Kiệt và lưu số của cô vào.
– Thôi anh đi đi.
– Để anh đưa em về nhà.
– Hay để em đi taxi cũng được, em còn ghé qua nhà Huyền một lúc để mượn vở chép bài. Chiều này không có chép gì cả. Hi hi.
– Không. Đời nào anh để em đi taxi *kéo Đan ra xe của hắn*
…
Đan nhanh nhẹn mở cửa xe bước xuống.
– Bye bye anh!! *vẫy tay rối rít*
– Tạm biệt. Đừng về muộn.
Kiệt vòng xe trở lại công ty T.A, Đan cười khúc khích rồi chạy vào bấm chuông nhà Huyền ầm ĩ.
– Ra đây. Đan à?! Cậu đến đây bằng gì thế? *Huyền mở cổng*
– Tình yêu của tớ đưa tớ đến. La la la.
– ??? Hả ??? *ngơ ngác*
…
KẸT
Kiệt mở cửa phòng, bên trong tối om. Nhũng mảnh vụn của chiếc cốc thủy tinh bị Kiệt dẫm lên kêu lạch cạch. Hắn bật đèn, căn phòng đổ nát ngổn ngang. Vân ngồi khoanh tay trên chiếc ghế.
Kiệt vẫn không biến sắc, bằng khuôn mặt lạnh nhất có thể, hắn nhìn Vân đầy kiên nhẫn.
– Em hãy nói chuyện của em trước.
RẦM.
Vân đập mạnh tay xuống bàn, đay nghiến.
– Anh vừa đi đâu??
– Anh đi đâu không cần thông báo với em.
– ANH ĐI CÙNG CON NHỎ KIA.
– Ừ. Em biết rồi còn hỏi anh làm gì *Kiệt lừ mắt*
Vân tức run người.
– Sao anh lại ra tay với 3 đứa bạn em?
Kiệt không nói gì.
– Bạn bè của em mà anh làm như thế hả? Anh có coi em ra gì không?
– IM ĐI.
Kiệt nói giọng đều đều nhưng lại làm Vân lạnh buốt sống lưng.
– Em nghĩ anh không biết em đã nhờ 3 đứa đó làm gì à!! Anh không coi em ra gì hay em không coi anh ra gì?
Vân loạng choạng, hoảng sợ.
– Anh tha cho em đã là coi trọng em rồi. Việc anh bị chém cũng liên quan đến em phải không?
Vân cúi gằm mặt, 2 môi run rẩy.
– Thằng đi cùng em hôm đó, khi anh sắp bị chém, nó là ai?
– Anh…anh nhầm rồi, em không liên quan. Em không biết! Anh đừng đổ oan cho em nữa!!!
– …Anh không ngờ em là người xảo trá xấu xa mức này đấy…
Vân sợ hãi, bật khóc nức nở.
– Phải!! Em xấu xa như thế đấy!! Thì sao? Em như thế tất cả là tại anh!!
– Chẳng có gì là tại anh, em lựa chọn và em bước đi *Kiệt gắt* Anh có thể bỏ qua nếu em biết điểm dừng, em hiểu chưa? Càng lúc em càng làm mối quan hệ của chúng ta mệt mỏi *Kiệt ngừng lại, Vân ôm mặt khóc thảm thiết* Anh đã nhớ lại những thứ xảy ra trong 2 tháng ở VN.
Vân bật dậy, hoảng hốt và rối loạn.
– Anh nói gì…NHỚ? Nhớ gì? Nhớ ai? Anh nhớ được bao nhiêu? Kiệt…*Vân lao tới túm chặt tay Kiệt*
– Nhớ toàn bộ.
Vân khụy nhanh xuống, Kiệt kịp đỡ cô ta trước khi những mảnh vỡ dưới nền làm cô ta bị thương.
– KHÔNG PHẢI *Vân lại túm chặt tay áo Kiệt* Không, không…KHÔNG!!! Chẳng có gì là thật đâu. Anh nghe em nói này, con ranh đó thấy anh giàu có nên dựng chuyện để dụ dỗ anh, nó cần tiền của anh thôi, Kiệt à, nó…
– Thôi đi Vân *gạt tay Vân* Em muốn lừa anh tới bao giờ nữa. Mọi chuyện kết thúc rồi. Anh không thể yêu em trong khi em luôn làm hàng tá rắc rối sau lưng anh.
– Tại sao anh có thể bỏ rơi em??? Em đã hứa sẽ không lăng nhăng, không uống rượu, không hút thuốc, không ở Bar qua đêm. Em đã hứa từ bỏ tất cả vì anh. Anh không thấy saooo?
– Nhưng em hứa không nói dối và em vẫn nói dối! *Kiệt rầu rĩ* Điều quan trọng nhất thì em lại không làm được.
Vân lảo đảo bước đi, tựa người vào giá sách trong phòng. Không còn tiếng quát tháo gào khóc, Vân lầm lì đến rợn người. Kiệt không muốn quá nặng lời nhưng cần dứt khoát, có vậy Vân mới ngộ ra lỗi lầm.
SOẠT.
– VÂN!!!
Kiệt kinh hoàng khi Vân thụp xuống quỳ ngay trên đống mảnh vỡ thủy tinh từ những món đồ trên bàn mà Vân ném xuống. Đầu gối và chân Vân chảy máu lênh láng ra nền. Vân vẫn lầm lì, không biết tới cảm giác đau đớn.
– Em điên hả. Đứng dậy ngay!
Kiệt chạy tới và kéo xốc Vân lên. Vân nhìn Kiệt, đầm đìa nước mắt, 2 tay bị cứa nhiều đường, máu nhỏ giọt vào áo Kiệt. Vân đưa bàn tay run run áp vào má Kiệt, thủ thỉ.
– Anh vẫn quan tâm tới em mà, anh không nỡ thấy em chảy máu phải không Kiệt. Anh vẫn yêu em lắm…*Vân cười*
– em điên rồi. Mau đến bệnh viện đi *Kiệt quát lớn và bỏ đi*
– Kiệt!! Anh bỏ đi đâu? *Vân kéo lại* Anh bỏ rơi em thật sao? Sau quãng thời gian ở bên em, anh bỏ rơi em sao?
– Em tự xét lại bản thân đi.
Kiệt lạnh lùng bỏ đi. Vân thất thểu, biết không còn gì níu kéo được Kiệt nữa. Kiệt sẽ ở bên cạnh con bé kia chứ không phải Vân, Vân mất Kiệt rồi, mất mãi mãi.
– ĐỨNG LẠI. Anh bước thêm 1 bước thì em không biết con nhỏ Trần Đan phải gánh chịu những gì đâu.
– Em muốn gì? *Kiệt dừng bước*
– Ha ha…Nói cho anh biết, dẫu anh có tài thế nào cũng không thể bảo vệ con bé Đan được đâu. Anh không phải thần! Nhưng em chính là Quỷ! Em sẽ cho anh nhận xác nó.
– Em muốn anh ra tay với cả em hả?
– J- Max của gia đình nó *Vân nhắc* em sẽ chặn toàn bộ hợp đồng làm ăn, không cho bất kì nguồn nào đầu tư, thị trường sẽ tẩy chay J- Max. J- Max sẽ phá sản. Để xem con bé đó sống ra sao nhé.
– Quyền lực của em không thể làm những việc đó *Kiệt nghiến răng*
– Có đấy. Mẹ anh đã giao toàn bộ quyền lực của anh trong T.A cho em. Giờ anh chỉ còn là người thừa kế trên danh nghĩa mà thôi.
– Không đời nào!!
– Đúng vậy đấy.
Một người phụ nữ sang trọng bước vào căn phòng, đằng sau bà ta là 4 vệ sĩ và 1 cô thư kí. Kiệt – Vân nhìn theo, Kiệt nhăn mặt.
– Mẹ!! Mẹ tới đây làm gì.
Đó chính là chủ tịch tập đoàn T.A – Hwang Tea Na.
– Con rất muốn thoát khỏi ta. Vậy bản báo cáo công việc sáp nhập top 7 ở chỗ nào?
– Mẹ đừng lảng sang chuyện khác. Mẹ về đi, ở đây con đang nói chuyện với Vân, không vướng gì tới mẹ.
Mẹ Kiệt phì cười nhạo báng.
– Từ giờ con không có quyền gì hết, toàn bộ sẽ do Vân quyết định.
– Mẹ nói thế là sao?
– Con thiếu quyết đoán, không có trách nhiệm, mẹ không thể để người như con làm chậm kế hoạch.
– Mẹ đẩy con ra và giao quyền của con cho Vân à?
– Có gì không được?? Vân là vợ tương lai của con, Vân nắm quyền thì vẫn là người nhà họ Seo.
– Mẹ áp đặt quá đáng rồi đấy!!!
Kiệt tức giận lao đến thì bị 2 gã vệ sĩ khoác tay giữ lại.
– Buông ra!!! Đừng hòng điều khiển con!!
– Ta nhận nuôi Vân từ năm nó 8 tuổi, tốn bao nhiêu tiền đưa nó du học hết nơi này nơi khác. Ta đã đào tạo nó để có thể cùng con xây dựng T.A vững mạnh hơn. Nó xinh đẹp, tài giỏi, ta ưng nó. Nó là vợ con, không có gì bàn cãi.
– Con cần người để con yêu thương chứ đâu cần đối tác chính trị. Con không cần!! Mẹ thích thì đi mà cưới Vân.
– Con chẳng học hành tử tế nên hồn. Du học cùng Vân mà Vân còn giỏi và xuất sắc hơn con. Đã không xấu hổ còn đi yêu với đương. Con bé Đan không thể làm gì được cho con. Vân là người xứng đáng nhất. Mau bỏ con bé kia đi, mù quáng.
– Mẹ tưởng mẹ luôn luôn đúng hả? Ba không ngoại tình thế mà mẹ nghe bóng nghe gió rồi dồn ba vào chỗ chết. Tài sản họ Seo vào tay mẹ để mẹ xây dựng cái công ty dơ bẩn T.A. Con chưa từng muốn bước chân vào T.A, du học làm quái gì ?!! Chẳng có vợ tương lai nào hết!!!
– trước kia con yêu Vân cơ mà.
– Giờ thì không.
Vân vừa bàng hoàng vừa nhục nhã.
– Anh thật thiếu khôn ngoan *Vân quay nhìn mẹ Kiệt* Mẹ không phiền nếu con mượn danh sách liên lạc với giới đầu tư ngay bây giờ chứ?
– Thư kí Yoon, đưa cho Vân danh sách các nhà đầu tư chính của J- Max, hợp đồng trong 4 tháng trở lại của J- Max *mẹ Kiệt ra lệnh*
– Các người…Chết tiệt!!
Kiệt cố giằng tay nhưng không thể thoát ra được
Kiệt phải chứng kiến Vân gọi những cuộc điện thoại chèn ép ngăn chặn đầu tư, chấm dứt hợp đồng…v…v…Gia đình Đan sẽ bị mẹ Kiệt và Vân làm hại, rồi sẽ tới lượt Đan không yên với họ.
Kiệt có thể tiếp tục phản kháng lại, có điều không phải hành động “khôn ngoan” – đúng thế, Vân nói đúng. Chi bằng…Kiệt cam chịu. Chỉ còn cách đó mới hữu hiệu lúc này.
Quả nhiên, nếu Đan ở bên Kiệt thì Đan sẽ phải trả giá đắt. Kiệt đâu phải người có thể bảo vệ Đan mọi lúc, đáng lí Kiệt không nên gặp Đan, càng không nên yêu Đan. Như vậy thì mọi chuyện đã khác. Đan không phải chịu nhiều khổ sở vì Kiệt…
– Ngừng lại đi, con sẽ làm theo ý mẹ.
Mẹ Kiệt và Vân không tin vào tai, Kiệt dễ dàng ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay của mẹ hắn ư?
– Thật chứ??? Anh nói thật không? *Vân không giấu nổi niềm sung sướng*
– …Thật…
Kiệt cúi mặt thất vọng, chấp nhận bị điều khiển. Ngoan ngoãn phục tùng. Vân đẩy mấy vệ sĩ buông Kiệt ra, ả ôm lấy Kiệt, khóc lóc. Kiệt không phản ứng gì, hoàn toàn vô cảm. Vân lo lắng nhìn Kiệt, đối diện với Vân là khuôn mặt lạnh đến run người, ánh mắt Kiệt dành cho Vân thoáng sự thù hằn giận dữ.
– Con có thể nghe lời ta để bảo vệ gia đình con bé Trần Đan sao? Ta không nghĩ con đầu hàng nhanh thế, xưa nay con vốn cứng đầu *nghi ngờ*
– Muốn con làm gì? *Kiệt lạnh nhạt*
– Chuẩn bị đính hôn với Vân!!
– Bao giờ?
– Cuối tháng này.
– Con cảm ơn mẹ *Vân nhảy lên*
– Vậy thôi à?
Mẹ Kiệt ngạc nhiên.
– Hãy tránh xa con bé Đan ra, về biệt thự chính sống, không sống cùng 3 thằng bạn. Còn nữa, bỏ học ở ngôi trường cấp III vớ vẩn đi.
– Không được.
– Cãi???
Kiệt khẽ nheo mày.
– Con không bỏ học ở đó *Kiệt lặp lại*
– Anh muốn đến trường để gặp con ranh hả *Vân lớn giọng*
– Được. Cứ đến trường, không cần bỏ học.
– Kìa mẹ!!
– Con hãy nhớ, chỉ cần con làm trái ý ta, gia đình, thậm chí bản thân của con bé đó cũng khó bảo toàn.
Kiệt ủ rũ như người mất hồn. Mẹ Kiệt quay gót rời khỏi căn phòng. Vân kéo Kiệt đi, ả tựa đầu vào vai Kiệt. Lại điệu bộ nhõng nhẽo.
– Em bị thương, anh cõng em về nha?!!
– Đừng có kéo tay tôi!!! *Vân tròn mắt* Chân cô chưa què, tự lết về đi!!
Kiệt hất mạnh Vân và tức giận bỏ đi.
– KIỆT, rồi anh sẽ hối hận!!!
Vân chẳng thể làm Kiệt dừng chân nổi 1s, chút tình cảm cuối cùng của Kiệt dành cho Vân cũng tan thành mây khói.
…
Cả nhà Đan loạn lên khi Đan cứ nhảy ầm ầm trên cầu thang, luôn mồm hát điệu nhạc nào đó.
CHOANG ~~ Á~~~~
– Ghừ. ĐANNN…Rửa bát kiểu gì mà cứ làm vỡ liên tục thế? *Chị hai tông cửa vào xem*
– Em trượt tay. Hí hí. Xin lỗi.
– Này thì HÍ HÍ này *véo tai*
– Á đau…
– Em nó bị điên rồi phải không, tý tuổi đầu, điên sớm thế là cùng *chị cả đứng vắt vẻo, than thở*
– Các chị biết gì chưa?
– Chuyện gì? *đồng thanh*
– Jung Min về rồi!! Hahaha.
BỤP
– Điên có ngày có giờ thôi. Đừng hoang tưởng nữa, lo rửa bát đi.
– Các chị không tin vì các chị đang ghen tị *Đan gào lên, sau khi bị ăn 2 cái dép* Các chị chống ề con em thì không.
– MÀY TỚI SỐ RỒI EM Ạ!!
BỤP…~~~…
…
Đan thả phịch người xuống giường, đắp chăn kín người, bất giác lại hất chăn ra, lao tới cầm điện thoại lên.
– Quên mất, Jung Min của em. Anh nhắn tin chưa *kiểm tra* Hix…Vẫn chưa.
Đan đập đầu vào gối ân hận. Lúc nãy Đan lưu số mình vào máy Kiệt mà không lưu số Kiệt vào máy mình. Không cái ngốc nào giống cái ngốc nào T.T
“Kiệt ơi, Jung Min ơi, nhắn tin cho em!! Nhớ anh quá”.
TINH
Đan vùng dậy ôm cái điện thoại. Là tin nhắn của Kiệt??
Sao may mắn thế nhỉ. Vừa nhắc tới Kiệt xong.
Kiệt đã chuyển đồ về sống với mẹ và Vân. Hắn ngồi bó gối trên giường, tựa lưng vào thành giường, buồn bã.
<Dù có chuyện gì xảy ra, em cũng phải tin anh nhé.>
Tin nhắn của Kiệt tạo cho Đan nỗi lo vô hình.
Kiệt bật cười hạnh phúc. Rồi đây Kiệt sẽ mệt mỏi nhường nào…
Lần này thì Đan không chỉ lo lắng mà đã thực sự hoảng hốt.
<Có chuyện gì vậy anh? Nói cho em nghe đi. Vân lại làm trò gì hả anh?>
Đan đoán trúng phóc, Kiệt không thể nói cho Đan biết, Đan sẽ càng gặp nhiều nguy hiểm. Một mình Vân thì đã đơn giản, đằng này Vân còn trang bị cho mình 1 hậu thuẫn vững chắc và xảo quyệt khôn lường. Kiệt gục đầu, 2 tay khoanh gọn ôm thân. Kí ức tuổi thơ trở về – những ngày địa ngục Kiệt từng phải trải qua, sợ hãi và bàng hoàng khi nhìn mẹ Kiệt hại ba.
***
Kiệt về học sớm hơn bình thường – sức khỏe không tốt lắm. Khi ấy Kiệt mới vừa vào lớp 1. Kiệt được Quản gia đón về và dẫn vào nhà. Từ xa đã nghe có tiếng đổ vỡ, quát tháo xen lẫn la hét. Kiệt khẽ rùng mình sợ hãi, không dám bước tới cửa để vào trong nhà.
– Cậu chủ đừng sợ. Để tôi vào trước xem sao *vị quản gia già thở dài, xoa đầu Kiệt*
Quản gia vừa mở cánh cửa, tiếng mẹ Kiệt vọng ra ngoài. Phẫn nộ, chát chúa và đau khổ.
– Sao anh dám qua lại với Thư kí?
– em đừng vội phán xét. Anh và cô ấy không có gì cả.
– Rõ ràng anh rất hay trợ cấp thêm tiền cho cô ta. Các người có chuyện mờ ám. Không qua mắt tôi được đâu.
– em sao vậy? Thôi được, nói bao nhiêu em cũng không tin. Tùy em!!
Lại có tiếng gào khóc và đổ vỡ. Quản gia đẩy cửa vào can ngăn, Kiệt đứng im, nhìn ba mẹ bằng hai con mắt sợ hãi buồn bã. Kiệt vẫn còn bé nên chưa hiểu chuyện, cảnh tượng hôm đó khắc sâu vào tâm trí Kiệt một vết thương khó lành. Dần dà tình trạng này trở nên quen thuộc hơn, thường xuyên hơn. Kiệt luôn đứng nhìn ba mẹ quát tháo như thế.
Tới 1 ngày, Kiệt đang ngồi học trên tầng, âm thanh bạo lực vang lên chói tai khiến Kiệt giật mình thả rơi cây bút. Kiệt mon men xuống cầu thang, nấp tít trên cao nhìn xuống. Những người bên họ nội của Kiệt có mặt đông đủ dưới nhà, mặt mũi hầm hầm căng thẳng. Ba Kiệt tức giận đá đổ chiếc ghế.
– Anh có biết việc anh ngoại tình với nhân viên đang đồn ầm trên báo không. Chủ tịch 1 tập đoàn hùng mạnh mà lại có những vụ scandal mất mặt như thế, thử hỏi còn làm ăn được gì trên thương trường nữa.
Đó là em trai ba Kiệt – chú của Kiệt. Ông ta có vẻ rất lo lắng cho tập đoàn T.A chứ không phải lo lắng cho anh trai.
– Chú cũng chỉ nghe đồn đại mà tới đây nói đạo đức, từ bao giờ chú quan tâm tới tôi và những tin đồn vậy?!!!
– Em thôi đi!! Chị không muốn nhìn mặt em trong cái nhà này. Em làm mất mặt dòng họ danh giá chúng ta quá *một người phụ nữ lớn tuổi – chị gái của ba Kiệt lên tiếng, bà ta lắc đầu bất bình*
– Chị nghe em nói: Thư kí là bạn học cũ của em, gia đình của cô ấy khó khăn, nhà đang có người bệnh. Em thấy uổng phí một người tài giỏi nên đã giúp đỡ đôi chút, cũng là giữ lại nhân tài cho T.A, sao ai cũng nghĩ mọi chuyện tiêu cực hả!!!
– Em đừng biện minh, em ra khỏi nhà này, đi xa vào. Đừng nói với ai em là người nhà họ Seo. Thật nhục nhã!!
Lòng Kiệt dậy lên nỗi giận dữ đỉnh điểm, nghe những người thân mắng nhiếc ba Kiệt, đuổi ba Kiệt ra khỏi nhà mà Kiệt bỗng thấy ghét mẹ vô cùng. Tại sao mẹ Kiệt có thể bỏ mặc ba, đứng nhìn để họ nói những lời khó nghe ấy…
– Được!! Tôi sẽ ra khỏi căn nhà này. Sống mà bị nghi oan và khinh thường thì thà chết còn dễ chịu hơn.
Ba Kiệt ra khỏi nhà, mẹ Kiệt im lặng quay lưng lại, họ nội – những anh chị em ruột thịt của Kiệt cũng chỉ giương mắt nhìn theo, lòng tự tôn dòng họ và danh tiếng T.A lớn mức nào mà sẵn sàng bỏ cả người thân thiết trong gia đình? Kiệt khóc nức nở, tưởng chừng còn thấy nụ cười mỉm chiến thắng trên khuôn mặt mẹ mình. Kiệt vừa khóc vừa chạy xuống cầu thang, run sợ với tay ôm chầm lấy ba.
– Ba đừng đi đâu!!! Ba ở lại với con!! Con không cho ba đi đâu!!
Ba Kiệt nheo mày nhìn Kiệt mà khổ tâm, ông ôm cậu con trai bé bỏng vào lòng an ủi:
– Con phải biết rằng ba luôn yêu con, Seo Woo Joong. Con là báu vật vô giá mà ba muốn bảo vệ. Con phải nhớ lời ba nhé, đừng bao giờ vì tiền mà bấtchấptấtcả. T.A của ba sẽ không còn là nơi tốt đẹp nên con không được bước chân vào, KHÔNG ĐƯỢC VÀO T.A!! Có vậy con mới không bị vướng bẩn từ quyền lực và đồng tiền. Sau này con sẽ là 1 chàng trai tuyệt vời, Seo Woo Joong của ba, phải là người mạnh mẽ đấy.
– Ba ơi…*Kiệt rưng rưng 2 mắt*
Ba Kiệt ném cho những người trong nhà ánh mắt đầy nỗi đau đớn thất vọng. Rồi ông hất mạnh con trai xuống đất, lạnh lùng bước đi mà không 1 lần ngoảnh lại nhìn Kiệt. Kiệt gào khóc đòi đuổi theo nhưng ba Kiệt đã lên xe, phóng đi, Kiệt đứng khóc lóc gọi ba và nhìn tới khi ba khuất bóng mãi. Vài ngày sau, người ta tìm thấy xác ba Kiệt dưới con sông, ông ấy không uống rượu, không lái xe, hoàn toàn tự chủ cơ thể. Rõ ràng cái chết của ông là có chủ ý trước. Đám tang ba Kiệt, Kiệt khóc lên khóc xuống, đứa trẻ chưa đầy 10 tuổi mà khóc tới cạn nước mắt vẫn không thôi.
Tính cách Kiệt dần trở nên thất thường, dữ dằn, có phần độc đoán và độc ác. Hầu như không còn thấy Kiệt khóc từ sau đám tang. Hết lớp 7, trong dịp tới T.A với mẹ, Kiệt vô tình gặp cô thư kí cũ, cô ấy không còn giữ chức thư kí mà đang làm nhân viên tạp vụ.
– Cháu là Seo Woo Joong? Cháu thật giống ba.
– Cô là ai?
– Cô là thư kí của ba cháu, ừm, lúc ông ấy vẫn còn sống.
– Nhưng…*Kiệt nhìn chiếc giẻ lau kính và xô nước bẩn của người phụ nữ* Cô là nhân viên tạp vụ thôi, không phải thư kí.
– Cháu lanh lợi quá *người phụ nữ cười hiền* Mẹ cháu không đuổi việc cô, nhưng cô sẽ mãi mãi chỉ làm nhân viên tạp vụ. Không công ti nào dám nhận cô vào làm. Đấy là sự trừng phạt của mẹ cháu, dù gì cô cũng biết ơn, nếu cô không có việc làm, em trai cô sẽ không thể tiếp tục nằm viện.
– Trừng phạt gì cơ? Mẹ cháu rất hiền từ và tốt bụng *Kiệt bắt đầu bực bội*
– Đối với cháu thôi *người phụ nữ buồn rầu* À, cô thấy rất áy náy vì không gặp được cháu và nói cho cháu về ba cháu. Ông ấy là người tốt, biết thông cảm và rất nhân hậu, những vụ scandal đều là giả dối, lừa bịp, chúng thổi phồng và bóp méo sự thật!! Ba cháu biết tiền lương của cô không đủ để chi trả viện phí những tháng đầu cho người nhà nên đã giúp đỡ. Không hề có chuyện…*người phụ nữ đang nói vội vã bỗng ngập ngừng, nhận ra 1 đứa trẻ chưa cần phải biết tới những thứ xấu xa trong xã hội* Cháu phải tin ba cháu, ông ấy…ông ấy yêu thương gia đình, không ngờ vì giúp đỡ người khác mà lâm vào tình cảnh bi đát oan nghiệt.
Người phụ nữ ôm mặt khóc, Kiệt không nói gì, lặng lẽ bỏ đi. Trưởng thành hơn, Kiệt bắt đầu nghi ngờ về những lời nói năm xưa, về mẹ Kiệt, về vụ scandal dẫn tới cái chết của ba. Cuối cùng, bằng nhiều nguồn thông tin, Kiệt phát hiện những hợp đồng làm ăn phi pháp của T.A, sự phức tạp và đáng sợ khi T.A “loại bỏ”những đối thủ trên thương trường. T.A càng phát triển thì những sự thật càng khiến Kiệt phải choáng voáng. Ba Kiệt biết vợ và em trai có tham vọng lớn, làm ăn bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích, ông chỉ không ngờ họ lại gạt ông khỏi T.A bằng những vụ scandal liên tiếp để hạ danh tiếng và nhân phẩm của ông.
Sự thật như nhát dao chí mạng đâm vào tim Kiệt, một nhát dao dữ dội làm Kiệt gục ngã niềm tin và không thể hồi phục…
***
Làm sao Kiệt dám mạo hiểm với người đàn bà mà hắn gọi là “mẹ”ấy. Kiệt không thể mạo hiểm để Đan rơi vào tầm ngắm của bà ta được. Một mình Kiệt sẽ chịu đựng tất cả. Kiệt lau nhanh 2 giọt nước mắt chưa kịp lăn trên má, tiếp tục nhắn tin với Đan.
Tin nhắn Kiệt đáp lại Đan khiến tim Đan đập mạnh 1 nhịp.
<Đừng quan tâm tới anh, gặp anh thì làm ngơ!!>
“Gặp anh thì làm ngơ”.
<Làm sao tốt được ?!! Em chỉ chờ tới ngày anh nhớ ra em, giờ anh bảo em không được tới gần anh, phải làm ngơ anh? Còn dã man hơn việc anh mắng **** hay đánh em> *tin nhắn của Đan vô cùng bức xúc*
<Nhưng không phải tin như thế này. Huhu…>
<Đừng nói gì thêm nữa. Em biết càng ít anh càng yên tâm. Ngủ sớm đi nha.>
Kiệt nhắn vội tin cuối, bên ngoài phòng hắn Vân đang gõ cửa giục giã.
– Tôi mệt rồi! *Kiệt gắt gỏng, tắt chuông và nhét điện thoại xuống gối*
– Anh để em phải nhắc lại rằng hành động của anh sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới Trần Đan hả *hăm dọa* Mở cửa cho em!!
Kẹt!!!
Vân nói dứt câu thì Kiệt cũng mở cửa 1 cách thô bạo.
– Còn gì nữa?
Vân nhịn cục tức trong lòng, Kiệt đối xử với Vân tồi tệ không thể tưởng tượng. Vì con bé Trần Đan mà Kiệt thành tảng đá trước Vân. Không thể tha thứ!!
Vân tự ý bước vào phòng của Kiệt, đi lại 1 vòng. Chợt Vân nhận ra sự biến mất của những bức ảnh chụp Vân thường được treo khắp phòng Kiệt.
– Những bức ảnh trước kia anh treo trên tường đâu?
– Tôi gỡ và xếp gọn vào góc kìa *chỉ*
– Ahh định treo ảnh con nhỏ Đan lên chắc??? *Vân hét*
Kiệt im lặng không nói gì, hắn ngồi xuống giường và kéo chăn, bình thản như thể trong phòng không có ai khác ngoài hắn.
– Em muốn anh vẫn là người thực hiện dự án sáp nhập Top 7, em sẽ để anh giữ nguyên quyền lực. Nhưng anh nên nhớ, chỉ có duy nhất con đường là làm theo những gì em nói. Bằng không, em có thể phá nát J- Max bất cứ lúc nào.
– Tôi cho rằng cô xấu xa chỉ vì quá khứ cô không tốt đẹp. Quá khứ của tôi cũng đen tối, tôi nghĩ tôi hiểu cô và sẽ giúp được cô. Thì ra con người cô vốn đã xấu xa đê tiện.
– Anh đang chế nhạo em à?
– …Cô hiểu sao cũng được. Không sai đâu. Đi ra ngoài cho tôi ngủ *kéo chăn, nằm dài*
– Anh không thể ngủ *Vân giật mạnh người để Kiệt ngồi dậy*
– Cô muốn chết à??
– MUỐN CHẾT? Ha..ha.. Anh chưa bao giờ nói với em bằng thái độ này.
– Dẹp ngay bộ mặt ngây thơ đáng thương đó đi, chúng ta rành nhau quá rồi.
– Chưa hết đâu!! Trước mặt mọi người anh phải tỏ ra yêu thương quan tâm em, luôn đi cùng em, bảo vệ em. Như những hành động anh từng làm cho con ranh kia khi anh là Jung Min. Em sẽ cho nó nhìn thấy anh chăm sóc em!!!
Kiệt đã cố gắng nhẫn nhịn hết mức nhưng không thể để Vân làm tới quá đáng.
– Tôi – không – có – tài – diễn – kịch…
– Vậy anh làm thật luôn càng hay *Vân cười mỉm* Chi, Trung, Tuấn không thể giúp anh che chở Trần Đan khỏi em. Gia đình mấy gã đều dựa dẫm vào T.A, cho nên, anh chớ có dại dột mà hại luôn bạn thân. Ha..haha…
– …Nói xong thì ra ngoài.
– Hứ!! Xem anh ngang tàng được bao lâu!!!
Vân nện dép mạnh xuống nền và đóng cửa “RẦM”một cú.
Kiệt giận dữ ném chiếc gối vào cánh cửa phòng. Hắn vò đầu bứt tai, cười nhạt mà cay đắng:
– Seo Woo Joong, mày cũng có ngày này sao?!!
…
Sáng hôm sau, trường Hạ Long:
– Vân đi học rồi!!! *thành viên CLB Kịch lao vào lớp Đan và thông báo cho Đan*
– Mặt dày thật, mau đi hỏi tội nó.
– Nó không những gây nguy hiểm cho Đan mà còn phá tan vở kịch tâm huyết của bao nhiêu người.
Huyền và Ân lao nhanh như tên bắn, kéo Đan xềnh xệch đằng sau. Ra đến cầu thang thì gặp Hương – Tuấn – Chi – Trung cũng đang chạy ra xem. Cả bọn kéo nhau nhập hội cùng các thành viên khác trong CLB kịch. Ghim lén đứng trên tầng quan sát.
Trang đang lớn tiếng cãi nhau với Vân, đằng sau Vân là Kiệt đứng khoanh tay, trầm ngâm.
– Cô biến đi đâu suốt hôm T7? Kẻ cắt dây đèn trùm là cô đúng không? *Trang hung hăng sáp tới*
– Đồ điên khùng, bằng chứng đâu mà đổ oan cho tôi. Coi chừng tôi cho họ hàng nhà cô hết chốn dung thân ở đây đấy *không nép vế*
Nắm được chút quyền lực trong tay, Vân không ngừng giương oai diễu võ. Tiền của T.A không thiếu, chi chút nhỉnh thuê bọn xã hội đen đập phá nhà Trang, thật không khó gì.
– Công sức của tất cả bị cô phá hỏng rồi. Đồ yêu tinh!!
– Đã bảo không phải tôi. Đồ điên khùng!!
Huyền – Ân – Hương thấy vậy liền nhảy tới.
– Mọi người đều biết, đền đi. Danh dự của CLB kịch.
– Mày không còn gì trơ trẽn hơn à. Làm thì có gan nhận.
– Đúng thế…
Cuộc cãi vã ngày một thêm to tiếng căng thẳng. Đan đứng xa nhìn Kiệt chằm chằm, anh bảo sẽ làm rõ mọi chuyện với Vân nhưng anh vẫn đi cùng ả đấy thôi. Chẳng lẽ hôm qua Đan bị mê sảng?
Vân bị đám người mắng nhiếc thậm tệ, ả lôi Kiệt ra làm bình phong.
– Anh à em bị tụi nó vu oan mà anh để yên sao? *núp sau lưng Kiệt*
Kiệt nhăn nhó mặt mày, Trang cùng Huyền – Ân nhẹ giọng.
– Anh đứng sang một bên, chuyện của chúng tôi, anh không cần can thiệp.
– Kìa Kiệt *Vân hoảng hốt khi nghĩ Kiệt sẽ để lũ người xé xác ả*
– Bao nhiêu? *Kiệt thở dài thườn thượt* Các người cần đền bao nhiêu? Phí tinh thần, phí danh dự, phí phụ đạo, phí luyện tập vất vả? 30 triệu. Đủ không???
– 30…30 triệu??? Kiệt!!! Anh có biết đang nói gì không!! *Vân gào thét lay người Kiệt và lắc lắc* 30 triệu không phải con số ít ỏi đâu!!
Kiệt cười thầm trong bụng. Tiền nhiều mà, cứ ném thoải mái, Kiệt cũng đang muốn “chơi”lại mụ phù thủy Hwang Tea Na. Sẵn dịp Vân gây chuyện, Kiệt tranh thủ làm “thâm”ngân quỹ luôn.
Chỉ tiếc rằng mọi người không hiểu ý muốn thực sự của Kiệt. Lúc này, dưới con mắt thiên hạ, Kiệt là gã bạn trai dám bỏ 30 triệu để bênh người yêu!
– Miễn đi. Ai cần tiền của anh. Họa chăng chúng tôi cần tiền của cô ta *Ân chỉ mặt Vân*
– Hơ, giỏi nhỉ. Tiền của tao chính là tiền của Kiệt. Hahaha…
Xung quanh xôn xao ầm ĩ.
– Mày nói thế là sao?
Vân nhếch miệng kiêu căng, Đan nhẹ nhàng tiến gần hơn để nghe ngóng câu chuyện.
– Chúng mày vểnh tai lên mà nghe đây: tao là Vân, con nuôi của chủ tịch tập đoàn T.A, tao là vợ – chưa – cưới của Kiệt!!
Ai nấy sửng sốt, Đan còn đang đứng ngây người, ba chữ “vợ chưa cưới”vọng to trong óc cô.
– Mày…mày là vợ chưa cưới? của hắn? *Ân kinh ngạc*
– Đừng tin nó. Xưa nay chưa từng thấy Kiệt nhắc tới vợ chưa cưới *Huyền khẳng định* Không thể đùng một cái nói mình là vợ thì có thể làm vợ thực sự ngay *Huyền lườm Vân*
– Cái bọn này!! Chẳng qua Kiệt chưa đồng ý, muốn tìm hiểu và yêu nhau như tất cả mọi người nên mới không cho ai biết. Giờ Kiệt đồng ý rồi. Cuối tháng tao và anh ấy sẽ làm lễ đính hôn *kéo tay Kiệt lại gần* Tao sẽ chính thức thành vợ.
Huyền và Ân xì xào to nhỏ, không biết nên tin hay nên nghi ngờ. Hương vẫn còn ngạc nhiên, hỏi Kiệt đầy hiếu kì:
– Anh đồng ý đính hôn với cô ta hả? Anh làm tôi bất ngờ đấy. Còn Đan bạn tôi? Nhưng mà tôi vẫn thấy không ổn *Hương chẹp miệng* Loại con gái quỷ quái như Vân anh quản lý thế nào? Có lẽ nên tham khảo phương pháp quản lý người điên của các bác sĩ trong bệnh viện…
– Con ranh bần hà tóc tai nâu vàng kiaaaa. Nếu mày thích tao sẽ cho mày 1 ghế ngồi dự lễ đính hôn, chỉ cần chuẩn bị quà mừng xứng tầm vào, đừng để tao đáp đi.
– *Hương sôi máu nóng* Bần hà??? Ít ra còn hơn loại “con nuôi”được nhặt về *Hương quát* Mày tưởng con nuôi thì oai à?!!
– Mày…HỪ…Con…
Vân vung tay lên thì bị Kiệt giữ lại.
– Đừng có gây chuyện, tôi sẽ bồi thường cô ta thêm 100 triệu cho cô xem.
– 100 triệu??? Anh bị làm sao vậy???
– Đối với tôi việc đính hôn không có ý nghĩa gì cả. Đi về!!
Kiệt lôi Vân rời khỏi sân trường, trước bao cặp mắt soi mói của học sinh, sự kinh ngạc của Huyền – Ân – Hương.
– em chưa nói xong *Vân vùng tay*
Ả quay lại đứng trước mặt Hương, chống hông.
– Mày về mà goodbye Linh Nguyễn đi. Kiệt sẽ tiếp tục kế hoạch sáp nhập. Không có chuyện trì hoãn nữa đâu nhé.
– Cái gì? *Hương hốt hoảng*
Kiệt thở dài, lôi mạnh Vân đi.
– Kiệt, anh nói gì đi? Anh sẽ tiến hành sáp nhập Top 7 hả? Anh quên chính anh nói sẽ đấu 4 trận với chúng tôi sao? Còn 3 trận nữa, chưa phân thắng thua. Anh nuốt lời sao??? *Hương bị kích động mạnh*
Vân thấy Kiệt lao đi mà không đáp lại Hương lời nào, ả liền giãy giụa không chịu đi tiếp.
– Anh nghe lời em đi. Anh phải cho con nhỏ kia biết nó và Linh Nguyễn không thoát khỏi tay anh. Em muốn anh đứng ra thực hiện kế hoạch như trước. Mạnh tay. Bất chấp thủ đoạn.
Kiệt hiểu Vân bắt Kiệt sáp nhập Top 7 để Kiệt đối đầu với Đan và bạn bè Đan. Dần dần tất cả những người xung quanh Đan sẽ ác cảm với Kiệt. Dù biết mục đích của Vân nhưng Kiệt có thể làm gì?
Kiệt chẳng thể làm gì trái với kế hoạch của Vân.
– Kiệt!!! *Hương đuổi tới nơi* Anh nuốt lời à, không thì đấu tiếp 3 trận.
– Kiệt, nói đi *Vân thì thầm thúc giục*
– …Nuốt lời? Thực tế thì không có lời hứa nào cả. Các người tưởng tôi trì hoãn kế hoạch vì trò chơi vớ vẩn ư? Đúng là lũ ngốc.
– NÓI LẠI COI!! TÊN KHỐN NÀY.
Huyền tức giận định gây gổ với Kiệt. Đan chạy nhanh lại can ngăn. Lúc này bất kể ai cũng muốn cho Kiệt ăn đòn, Đan là người duy nhất muốn can ngăn.
Kiệt thấy Đan chạy lại, việc đầu tiên hắn nghĩ là…”Đan vừa đứng ở đâu? Có nghe thấy cuộc nói chuyện không?”
– Buông ra! *Huyền hất Đan*
– Cậu đừng nóng giận như thế có được không *Đan mắng*
– Lại gì nữa đây? Hôm nây cậu phải để tớ cho thằng đó 1 trận, cậu dẹp sang bên đi *Huyền xông tới*
– Nếu cậu đụng vào cọng tóc của Kiệt, tớ sẽ không nhìn mặt cậu!!
Kiệt nhìn Đan kinh ngạc, Huyền – Ân – Hương không thể ngờ Đan lại nói ra câu đó. Vân mỉm cười hí hửng.
– Haha. Quay ra cắn nhau rồi.
– Cậu bảo không nhìn mặt tớ phải không? *Huyền sững sờ*
– Phải!! Cậu đừng hành động nóng nảy. Tớ tin Kiệt, thế thôi!
Đan không thể giải thích để Huyền hiểu, Kiệt đã nhớ lại kí ức, Đan cảm nhận được sự hợp nhất của 2 kí ức. Sự thay đổi này là có nguyên nhân. Đan tin Kiệt, Kiệt nói: Chỉ cần em luôn tin anh.
– Đồ điên. Bao nhiêu chuyện vẫn chưa mở mắt ra. Thằng đó không thể nhớ lại kí ức của Jung Min, hắn làm cậu khổ sở lâu nay chưa đủ hay sao mà còn 1 điều tin hắn, 2 điều tin hắn??
Đan chưa nói cho ai khác biết chuyện Kiệt nhớ lại, có lẽ việc đó làm Huyền không hiểu được Kiệt bây giờ.
– Cậu không hiểu gì hết. Kiệt đã nhớ lại. Ashiii Dài dòng lắm, cậu vào lớp đi.
Đan đẩy Huyền vào, trong khi Huyền đang tức giận và khó bỏ qua cho Kiệt?
CHÁT
Huyền đã tát Đan không nhẹ chút nào.
– Cô làm cái gì đấy??? *Kiệt cáu*
– Yên lặng. Anh không được tham gia *Vân gầm ghè*
– Cô thôi việc điều khiển tôi đi.
– Chị gái và tài sản J- Max của Trần Đan *Vân lại đem điểm yếu răn đe*
– …Chết tiệt!!
…
– Huyền, bình tĩnh *Ân tách Huyền và Đan* Đan có sao không? *lo lắng*
– Trần Đan, tôi đánh cậu để cậu sáng mắt ra! Bao nhiêu người lo lắng cho cậu, rút cục cậu lờ đi mà bám theo hắn. Cậu có thể mang bạn bè đánh đổi người yêu, cậu chỉ tầm đến thế thôi hả? Tôi thất vọng vì làm bạn với cậu!!
Huyền bỏ đi luôn, Đan lặng người. Tay Đan khẽ run rẩy, đưa lên xoa bên má rát bỏng.
“Hì. Sợ thật. Huyền là dân anh chị mà. Xin lỗi Huyền, tớ biết các cậu cũng lo cho tớ mất ăn mất ngủ. Tớ chưa bao giờ đánh đổi bạn bè và người yêu. Tớ sẽ không chọn 1 trong 2 đâu…”.
– NGỐC VỪA THÔI!!!
Tiếng quát tháo của Kiệt làm bầu không gian yên ắng. Đan ngạc nhiên, có chút xót xa khi Kiệt mắng mình. Người phải bị mắng là Kiệt chứ, sao anh lại còn mắng cô?
Kiệt thở hắt não nề, quay nhanh bỏ đi, Vân khoanh tay, đứng hất cằm 1 lúc rồi cũng bỏ đi. Chuyện này không hẳn thú vị nhưng phần nào cũng theo đúng mục đích của Vân.
– Vào lớp thôi *Ân buồn bã vỗ vai Đan*
– Ừ.
– Ghừ…thằng Kiệt đó thật thích giễu cợt người khác mà *Hương giận run người*
– Hương à…*Đan ấp úng*
– Thôi cậu không phải nói đỡ cho hắn, sự việc rành rành trước mắt, không có gì để bao biện cả!! Tớ về nhà đây, giờ phút này tớ phải ở bên cạnh Khang để cùng giữ lấy Linh Nguyễn.
Giọng nói của Hương đầy trách móc, Hương bỏ đi. Đan không biết phải kéo Hương lại như thế nào, Hương ghét Đan rồi. Cũng phải, Hương sẽ không yêu quý được những người xung quanh Kiệt – kẻ thù của Hương.
Đan thả hồn theo gió trời, mặt trắng bệch ra như cái xác, đau lòng quá. Đan vừa đánh mất hai người bạn thân.
– Ân ơi cậu có định…bỏ đi luôn không? *Đan rưng rưng*
– Trời. Tớ mà bỏ đi thì còn ai nữa *Ân lừ mắt* Mặc dù tớ rất muốn bỏ cậu, sao cậu lại bảo vệ Kiệt?
– Hix…Tớ tin Kiệt.
Ân đập mạnh vào lưng Đan, ôm lấy cô.
– Cứ tin đi rồi cậu sẽ thất vọng.
– Không thất vọng. Lần này chắc chắn không thất vọng.
– Tội nghiệp bạn tôi *xoa đầu*
– …Này!!!
– Vào lớp đi, muộn rồi.
– Ừm.
Trang tức xì khói, lộn hết ruột gan mà không làm gì được Vân. Sân trường tản mác, chỉ còn những đám nhỏ học sinh ngồi bàn tán với nhau. Kiệt lúc nào cũng là đề tài hot.
Vẫn còn 2 kẻ chưa rời vị trí quan sát. Trên tầng, Ghim trầm ngâm suy tư, hai tay khẽ đan vào nhau vì băn khoăn lo lắng. Tùng đứng ngay tầng phía dưới Ghim, khuôn mặt Tùng đỏ lên tức giận, hắn cãi nhau to tiếng với ai đó qua điện thoại. Ghim chỉ nghe thấy câu cuối cùng:
– HÃY NÓI CHUYỆN VỀ VIỆC SÁP NHẬP TOP 7. GẶP NHAU Ở NGÕ VẮNG SAU TRƯỜNG.
Tùng gập máy chạy rầm rầm xuống cầu thang.
“Thế là sao? Sáp nhập top 7 à? Gặp Kiệt hay gặp Vân?” – Ghim nhăn mày, không kịp nghĩ thêm, Ghim đuổi theo Tùng.
Con ngõ vắng sau trường học: Tùng đợi tầm 15″mới thấy người kia đủng đỉnh bước tới. Vân khó chịu ra mặt.
– Chúng ta xong việc rồi, không còn chuyện gì cậu đừng gặp tôi nữa. Bị lộ thì phiền cho tôi *Vân ngó xung quanh đẻ chắc chắn không có kẻ thứ 3*
– Xong chuyện? Cô đã nói nếu tôi hợp tác phá đám Kiệt và Đan, cô sẽ đảm bảo NewMen không bị sáp nhập? Giờ cô lại cùng Kiệt tiến hành Dự án sáp nhập, “xong chuyện”chỗ nào hả?
– Linh động chút đi cậu bạn!! *Vân phá ra cười* Dù sao cũng cảm ơn nhiều vì đã giúp tôi lập cái web thu hút rất nhiều đứa làm tay chân. Chà, sao cậu có thể thông minh thế nhỉ? “Ném đá giấu tay”!! Cảm ơn cậu *Vân tán thưởng* Thôi!! Hết chuyện rồi!! Kiệt giờ là của tôi, cậu đừng làm phiền tôi nữa.
– ĐỨNG LẠI. Cô dám lợi dụng tôi à!! Hừ, Kiệt chứ gì? Tôi sẽ cho thằng đó biết cô là người khởi xướng vụ chém nhau, vì cô ghen tức khi Kiệt không dứt khoát với nhỏ Đan! Chờ xem hắn yêu cô tới đâu nhé.
Vân đứng hình, lại phá ra cười mỉa mai. Ả quay ngoắt lườm Tùng, bao nhiêu dáng vẻ cáo già xảo quyệt Vân che dấu bấy lâu, giờ không ngần ngại lộ ra hết.
– Thích thì chiều! Cứ nói đi! Nhưng mà thông báo rằng Kiệt biết chuyện rồi, không đợi lượt cậu mở mồm đâu, cậu bạn. Kakaka.
Tùng nhăn mặt ngờ vực:
– Sao? Biết rồi mà vẫn yêu được loại con gái như cô ư?
Câu nói của Tùng thâm hiểm và sắc nhọn không gì sánh bằng, một sự sỉ nhục…đầy trí tuệ. Vân thoáng loạng choạng vì shock nhưng lại khéo léo không để Tùng nhận ra.
Không nói được gì, lòng Vân bị tổn thương nghiêm trọng.
– Sao hả?? *Tùng khá tinh ý để phát hiện thái độ bàng hoàng của Vân* Còn gì để nói không? Kiệt biết chuyện sẽ khó coi lắm?
– Ha…haha…Tưởng tôi sợ nếu cậu nói cho Kiệt?? Đừng nằm mơ giữa ban ngày. Kiệt đang ngoan ngoãn ở bên tôi rồi, tôi nói gì Kiệt cũng phải nghe, hiểu chưa?
– Cô làm gì hắn? Dù tôi phá đám bọn chúng nhưng tôi cũng biết được Kiệt sẽ yêu Đan chứ không yêu cô, cô chẳng chân thành chút nào.
– Im mồm. Tôi sẽ không để Kiệt đến với Đan, dù dùng thủ đoạn để giữ Kiệt tôi cũng không từ. Nó tưởng Kiệt nhớ lại thì mọi chuyện sẽ theo ý nó à. Tôi sẽ chứng minh Kiệt vẫn là của tôi. Tôi giờ đủ sức đẻ giữ lấy thứ thuộc về tôi! Tôi không chịu thua ai!! *Vân bị kích động mạnh*
– Khoan đã *Tùng kinh ngạc* Ý cô là Kiệt đã nhớ lại?
Vân đã không kín miệng, Tùng thì quá tinh ranh để suy luận từ những lời Vân nói. Tiếp tục nói chuyện với người khôn ngoan như Tùng, mọi chuyện sẽ bị lộ.
Vân vội bỏ đi, giọt nước mắt lăn nhanh trên má ả bị gió thổi hắt như chưa hề rời khỏi khóe mi. Tùng ngây người, cố gắng mường tượng những điều Vân buột miệng.
Ghim nấp cạnh đó, kinh ngạc không kém Tùng. Có lẽ Ghim nên trực tiếp gặp Vân 1 lần. Đối với Ghim, chuyện liên quan tới Kiệt thì Ghim sẽ không bỏ sót. Ghim lẻn nhanh sang con đường khác, tránh Tùng để tìm Vân. Bất ngờ Vân đã đứng ngay sau lưng Ghim từ lúc nào. Ghim giật mình, may chưa hét to đánh động mọi người xung quanh.
– Ồ, ai đây? Thu à? Phải không vậy. Tao tưởng mày mua vé máy bay về Hàn cùng anh trai rồi? *Vân gườm mặt với Ghim*
Ghim bị ép sát vào tường, Vân có điệu bộ bất cần đời khiến Ghim luôn phải cảnh giác.
– Mày đang làm gì Kiệt? Mày không thể thôi giở trò được sao *Ghim cố nhẹ giọng*
– Hứ!! Đời này có ai mà không dùng trò này trò kia để tồn tại, kẻ không dùng trò chỉ có kẻ ngu thôi *Vân phán câu xanh rờn*
– Tránh xa Kiệt và Đan ra, mày không thể đem hạnh phúc tới cho Kiệt đâu, Đan làm tốt hơn mày. Ít nhất tao còn thấy Đan chân thành và cố hết mình vì Kiệt.
– Hôm nay nhiều người nói Đan tốt quá nhỉ *Vân liến thoắn hết âm lượng, sự kìm nén của Vân bùng nổ* Phải phải!!! Đúng quá rồi!! Kiệt nhớ lại thì làm gi còn vật cản tình yêu của Kiệt với Đan nữa.
Ghim tròn mắt.
– Kiệt nhớ lại rồi?? Mày nói rõ đi *Ghim túm 1 bên cổ áo của Vân*
– Ashiii. Kiệt đã nhớ lại. Tao cũng luôn lo sợ điều đó, từ khi Kiệt gặp con bé Đan, đủ thứ chuyện xảy ra, tính cách Kiệt thay đổi xoành xoạch. Chính tao cũng không nhận ra anh ấy *Vân cười nhạt nhẽo* Trớ trêu là…anh ấy thay đổi đã khiến tao nhìn thấy những phần mà tao chưa hề thấy trước kia. Sự quan tâm, sự che chở…những điều tao kì vọng ở Kiệt. Vậy mà Kiệt lại dành cho con bé Trần Đan, làm sao tao chịu nổi!!
Ghim càng ngày càng ghê rợn khắp người, nghe Vân nói nhưng Vân biểu cảm một cách thái quá trước Ghim. Vân trở nên cuồng loạn và đáng sợ. Ánh mắt Vân xoáy vào người Ghim, Vân như đang cào xé tâm can để buộc người khác phải thông cảm với ả. Tiếc thay Ghim không phải người nhạy cảm tới mức dễ bị Vân lay lòng, ngược lại, Ghim còn dị ứng với những người cuồng loạn. Ghim bắt đầu run sợ không biết Vân sẽ làm gì mình trong khi tâm trạng Vân mất tự chủ.
– Mày có hiểu tao nói gì không.
Vân trợn mắt hung dữ, 2 hàm siết vào nhau đay nghiến Ghim. Vân tiến sát đến Ghim, Ghim bị dồn chịt vào mép tường.
– Mày không hiểu đúng không? MÀY KHÔNG HIỂU, KHÔNG HIỂU, KHÔNG HIỂU!!!
Vân nhào đến túm 2 vai Ghim và đập mạnh đầu Ghim vào tường, đập liên tục. Ghim không kịp phản ứng, đầu đập mạnh vào tường gạch, choáng váng. Ghim không thể đẩy Vân ra. Cuối cùng Ghim gục xuống đất, 1 tay cô bị Vân đè lên thành tường.
– Mày không hiểu…!!! Mày cũng thích Kiệt nhưng mày không làm gì để giành lấy Kiệt. Vì vậy mày không thể hiểu được tao đâu, ngay cả khi tao và mày từng là bạn thân.
Hôm nay Vân mặc chiếc đầm đỏ, trọng bộ dạng khủng hoảng điên dại thì chiếc đầm đã biến Vân thành nữ yêu ma. Hành động của Vân không còn dừng lại ở mức đe dọa, Ghim thành nạn nhân bất đắc dĩ cho cơn thịnh nộ của ả.
Vân đẩy cằm Ghim lên, Ghim đau nhưng không đủ sức phản kháng, sau khi bị Vân đập đầu liên tục vào tường, Ghim mất nhận thức, chân tay bủn rủn. Một giọt máu chảy chậm bên thái dương. Mái tóc bạch kim ngắn bị bết lại màu đỏ. Vân đã làm Ghim bị thương phía sau đầu.
– Nể tình bạn thân, mày đừng dính vào chuyện của được không hả Thu. Tao khuyên mày làm gì cũng vô ích thôi, mày sẽ giúp con bé Đan có thể ở bên Kiệt? *Vân cấu chặt 5 móng tay vào bàn tay Ghim, để lại những vết hằn, vết xước* Tao đang nắm quyền lực của Kiệt trong tập đoàn T.A, anh ấy phải nghe lời tao, bằng không…
– Mày còn không hiểu Kiệt đứng cạnh mày bây giờ cũng chỉ vì Đan à? Mày mộng tưởng quá *Ghim cắt ngang*
– Mày chết đi!!
Vân lại túm 2 vai Ghim đập mạnh vào tường, tiếng quát tháo của Vân và tiếng đau đớn của Ghim làm náo động con ngõ.
– NÀY, DỪNG TAY.
Tùng hốt hoảng chạy lại nơi phát ra âm thanh ồn ã, cảnh tượng Ghim ngồi tựa vào tường, bị Vân hất mạnh ập vào mắt Tùng. Tùng lao nhanh tới kéo 2 tay Vân lôi ra, Ghim trượt nhẹ sang bên, gục đầu lên vai, đầu Ghim rỏ máu, trên tường cũng bị dây chút máu khi va chạm. Tùng hãi hùng không tin nổi Vân có thể làm những hành động nguy hiểm thế này.
– Này này. Có sao không, tôi đưa cậu đi bệnh viện nhé?
Tùng ngồi xuống cạnh Ghim, đỡ nhẹ đầu Ghim lên, lập tức Tùng cảm nhận bàn tay hắn đang dính đầy máu. Tùng nuốt ực nước bọt nhìn Ghim, không dám nhấc tay 1 cm nữa. Vân sực tỉnh, thấy Ghim bị thương ả sợ hãi bỏ chạy, tái xanh mặt mũi.
Ghim ho lụ khụ, mặc cho Tùng lải nhải không ngớt lời bên tai, Ghim cầm điện thoại lên tay và bấm số.
– Anh à, ở Việt Nam…tình hình không ổn rồi, anh phải về Việt Nam ngay…
Ghim chưa nói dứt câu thì chiếc điện thoại rời tay rơi xuống, Ghim ngất lịm đi.
– “Alô, alô…Ghim? Em còn ở đó không?”
Tiếng con trai hơi trầm vọng lại bên kia đầu dây điện thoại…
Tối, Đan ngồi nhìn con gấu bông đáng yêu Kiệt tặng, chốc chốc lại vo tờ giấy nháp đáp thẳng vào mặt con gấu bông.
– Kiệt mặt heo. Hôm nay là sao? Anh mắng em ngốc à!!
Ting ~ tiếng chuông báo tin nhắn.
…
Kiệt viết một hơi dài rồi gửi cho Đan, tổng cộng là 3 trang tin nhắn. Đan đã bực sẵn vì Kiệt đi cùng Vân, lại thêm tin nhắn của Kiệt, con gấu bông ăn một đấm đổ chỏng gọng ra giường.
.
.
<Đâu có, cũng tại Huyền không biết anh đã nhớ lại>.
.
– sư tử đã gầm lên.
.
<Tại sao phải làm ngơ anh? Em không làm được, không thể làm được>.
– Kiệt đành dùng lời đường mật, tất nhiên phải là sự thật thì Kiệt mới nói.
.
<Ừ, có chuyện. Anh sẽ kể cho em biết, với điều kiện em phải thực hiện tốt những điều anh nói. Chuyện kết thúc anh sẽ kể cho em nghe>.
<GHỪ> – tin nhắn tuy ít chữ những biểu đạt cảm xúc rất hiệu quả, hơn cả lời nói.
Xem chừng Đan rất cững đầu và muốn “lì”với Kiệt tới cùng.
Đan ngã rầm khỏi giường. Sao? Hai chị của Đan sẽ gặp nguy hiểm? Vân định làm gì họ?
<Giờ em phải làm những gì?>
.
Làm ngơ Kiệt, không quan tâm tới những việc Kiệt làm, không gây sự với Vân.
Từng đó việc mà Đan phải làm tốt.
<Ừ em sẽ cố gắng>.
Đan rầu rĩ cốc nhẹ đầu lên điện thoại, cô nằm lăn ra giường, mắt nhắm nghiền. Thì ra Kiệt đang bảo vệ cho gia định của Đan, cô rất muốn biết Vân đe dọa những gì, Đan muốn biết…anh sẽ phải chịu đựng những gì để bảo vệ gia đình Đan.
Không sao cả. Đan chưa hiểu nỗi khó của Kiệt nhưng anh đã nói vậy thì Đan phải tin tưởng và làm theo. Đâu phải Đan sẽ giả vờ mãi mãi, Kiệt nói chuyện này sẽ có kết thúc. Chỉ một thời gian thôi.
“Kiệt ơi. Chị cả, chị hai…”
Sáng hôm sau:
– Trời ơi là trời, tên Kiệt đáng nguyền rủa!!
Tiếng hét inh tai của chị cả khiến cả căn nhà chao đảo.
– Chào buổi sáng *Đan bước xuống cầu thang*
– Nguy rồi NGUY RỒI.
Chị cả vội vàng khoác áo và tông cửa chạy ra ngoài, đi mất. Chị hai đi đi lại lại trong nhà, xuýt xoa đủ điều.
– Chị cả đi đâu thế chị hai?
– Sáng nay vừa nhận được thông báo của T.A, họ đã nắm trong tay hơn 30% cổ phần của J- Max.
– HẢ?? Hơn 30% cổ phần.
– Chị cũng không biết gì thêm. An vừa chạy tới J- Max xem tình hình. Không ngờ dự án trì hoãn lại đột ngột tiếp tục triển khai. Vẫn là cái thằng Kiệt trời đánh ấy *Lan đập rầm xuống bàn*
Đan rút điện thoại hỏi Kiệt thì chỉ nhận được vài dòng:
.
Đan cũng im lặng, xách cặp tới trường. Huyền và Ân đang đi trước một đoạn Ân vẫy tay gọi Đan tới đi cùng, Huyền bỏ đi luôn. Đan có gọi Huyền nhưng Huyền chẳng thèm nhìn lại.
– Rồi Huyền sẽ nguôi giận thôi *Ân an ủi*
– …”rồi”là bao giờ?
Đan buồn bã. Đến trường, ít nhiều cũng nghe học sinh quanh Đan xì xào to nhỏ. Hương đang đứng nói chuyện với Tùng ở đầu hành lang. Vừa thấy Đan và Ân đi đến, Hường liền đi thẳng. Đan làm gì sai chứ?? Đan có tội gì?? Tất cả là tại Vân!! Nhưng Hương và Huyền cứ như thế là sao hả?