Đan cũng buồn và bực lắm, có vui vẻ gì. Tức mình Đan lao phăm phăm như tàu điện vào lớp.
– Đan.
Tùng gọi to, hắn chạy lại nhìn Đan một lúc rồi nói tiếp.
– Có phải em quen biết Thu ở lớp Hương? Em nên tới thăm Thu, hôm qua cô ấy gặp chút rắc rối, đang nằm trong viện.
– Anh bảo Ghim nằm viện hả *Đan sửng sốt* Rắc rối gì?
– Em cứ vào viện thăm hỏi thì biết, ở tầng 3 phòng 15. Anh về lớp đây.
– Ơ Tùng…
Tùng kém thận thiện với Đan hơn trước, chắc cũng ghét Đan luôn. NewMen nhà Tùng đang tỏng tình trạng như Linh Nguyễn nhà Hương.
Thực sự thì Tùng ngại và cảm thấy có lỗi với Đan, hắn cùng Vân bày trò hại Đan nhưng Đan lại không biết và cho rằng hắn là người tốt. Chỉ có một điều hắn thanh thản- đó là về chùm đèn =.= Không phải hắn bày cho Vân cắt chùm đèn rơi xuống.
Ân vừa lượn xuống canteen vơ vội cái bánh mì – tranh thủ lúc Tùng nói chuyện với Đan.
– Tùng có việc gì à? *Ân ngơ ngác*
– Tùng nhắn tớ tới thăm Ghim. Cô ấy gặp rắc rối, đang nằm viện *lo lắng*
– Ghim?? Tóc bạch kim “coolboy”hả *Ân cười tươi*
Đan gật đầu cười theo, ôi, cô bạn tóc bạch kim lại bị rắc rối gì không biết?!!
Cuối giờ học, Đan ra cửa lớp và ngó sang lớp bên, Đan thấy Kiệt và Vân đang đi cùng nhau. Vân cứ nói cười liên mồm, Kiệt chỉ thờ ơ ậm ù cho qua. KIệt nhìn qua cửa kính thấy Đan, Kiệt khẽ cười. Đan vẫy vẫy tay nhưng đúng lúc Vân quay ra, Đan bèn núp nhanh xuống cầu thang.
“Haizz. Hôm nay chỉ thế thôi. Mình không được làm hỏng kế hoạch của Kiệt”.
Đan tự nhủ trong lòng, cô định đi cùng Ân tới thăm Ghim nhưng Ân “bận”hẹ hò với Trung nên!! Bốn người bạn thì 2 người đang ghét Đan ra mặt, 1 người thì nửa ghét nửa thương, Ghim thì nằm bịp tỏng bệnh viện. Tội nghiệp Ghim.
Vân nóng hết máu khi ả vừa quay ra thì thấy Đan lủi đi nơi khác. Vân lườm Kiệt muốn rớt cả tròng mắt.
– Anh vừa cười với con bé Đan hả?
– Không.
– Anh đừng nói dối.
– Nếu cô bảo Đừng nói dối thì…
– Anh…
Kiệt kéo cặp cùng 3 gã bạn đị về. Vân bặm môi giận run người. Giữa Đan và Kiệt có gì đó đáng gờm. Rồi Vân sẽ tìm cho ra.
Bệnh viện:
Đan ngó nghiêng dáo dác tìm phòng số 15. Một bóng con trai vừa bước vào thang máy, mái tóc bồng bềnh cùng bộ vest trắng của hắn làm Đan chú ý. Nhìn hắn khá quen nhưng Đan chưa kịp nihfn mặt. Chắc người giống người – Đan bấm bụng và lại tiếp tục tìm kiếm. Đây rồi.
“Ờ mà đây là phòng víp hả” – Đan trố mắt.
Ghim nhà này cũng giàu ghê á!!
Đan đẩy cửa vào, Ghim đnag nằm ngủ, bên cạnh có 2 y tá chăm sóc. Y tá cười với Đan và hỏi nhỏ:
– Chào em. Em tới thăm bạn phải không?
– Vâng, bạn ấy ngủ rồi ạ?
Ghim mở mắt ngẩng lên nhìn Đan.
– Đan hả. Vào đi, tớ vừa chợp mắt thôi.
Đầu Ghim băng dày cộp, mặt mũi nhợt nhạt, mệt mỏi. Đan băn khoăn không hiểu Ghim bị làm sao.
– Hai chị cứ ra ngoài đi, em nói chuyện với bạn.
– Cũng được. Có gì em gọi ngay nhé.
Thế là 2 y tá khép cửa lại, lúc này Đan mới tự nhiên trò chuyện với Ghim.
– Cậu bị làm sao? Tùng bảo cậu vào viện từ hôm qua.
– Ừ tớ…!! Haizz *Ghim định kể nhưng lại không biết phải kể như thế nào* Kiệt nhớ lại rồi, cậu biết chưa *Ghim cao giọng*
– Cậu cũng biết hả *Đan ngạc nhiên*
– Thì tớ nghe Vân nói chuyện, Kiệt ở bên Vân lsuc này là vì lý do khó nói, cậu đừng hiểu lầm Kiệt nhé.
Lạ quá, Ghim lo lắng điều gì? Đan cảm giác như Ghim rất mong muốn Đan và Kiệt có thể trở thành đôi.
– Cậu có quan hệ gì với Kiệt?
– Tớ??
– Cậu!! Tớ thấy cậu biết nhiều chuyện về tớ, nhiều lần tớ đã định hỏi cậu.
Ghim rút tay lại, mong lung nhìn…trần nhà, giả bộ ngây ngô.
– Thôi đi Ghim *Đan đập nhẹ vào tay Ghim*
– Á á *Ghim hét* Tớ đnag bị thương mà.
– Ax xin lỗi. Hix.
– Vừa nãy cậu có gặp anh trai tớ đi ra không? Anh ấy nghe tin tớ vào viện là đáp máy bay sang VN ngay.
– Huk? Anh cậu? Tớ không biết là ai *Đan nhăn nhó*
Ghim lại nhìn Đan đầy ngạc nhiên. Cuối cùng Ghim cũng chuyển đề tài.
– Cậu đã làm lành với cô bạn hotgirl chưa?
– Huyền ý hả. Chưa. Cô ấy giận tớ nhiều- nhiều lắm.
– Vậy à. Nhưng cô ấy cũng không vừa nhỉ. Thẳng tay tát cậu 1 cái *Ghim che miệng cười*
Đan cũng cười lại 1 cách méo mó. Hai đứa nói chuyện phiếm tầm 30″thì Đan nhìn đồng hồ, tạm biệt Ghim. Đã tới giờ về nấu cơm.
– Tớ về đây. Mau khỏe nhé *Đan đứng dậy*
– Pai~pai~
Đan chạy rảo bước về nhà, hơi trễ rồi, sợ chị hai lại mắng tội la cà linh tinh.
Gã con trai mặc bộ vest trắng xách theo túi hoa quả đẩy cửa vào phòng Ghim.
– Anh đã về.
– Ăn hoa quả đi Ghim.
Hắn đặt túi hoa quả bên bàn, hai chị y tá lấy ra 2 quả táo, gọt vỏ. Ghim kéo anh trai ngồi bên giường.
– Đan vừa đi khỏi.
– Ủa, em có bạn như cô ta sao?
Đó là một câu nói “xúc phạm” – như Ghim nghĩ. Ghim trợn tròn mắt, vài cọng tóc bạch kim đã…nhổm nhổm dựng lên.
– Anh hiểu rồi *cười* ằm xuống nghỉ ngơi đi.
Ghim kéo cái chăn đắp lên người, chị y tá cắm dĩa vào miếng táo đứa cho Ghim.
– Anh này, anh có đi học không? Hồ sơ của anh vẫn bảo lưu đấy *cười khích bác*
– Để làm gì? Anh cần đi học hả?
– Mai cho em ra viện nha, em muốn xem kịch hay mà anh trai em tham gia *Ghim kéo tay áo hắn*
– KHÔNG ĐƯỢC *hắn đe* Đợi vết khâu lafg lại *ra lệnh* Em đừng để anh phải dùng thêm 2 y tá nữa canh chừng em.
Ghim lén nhìn lên 2 chị y tá đang gọt táo, họ cười với Ghim đầy “rùng rợn”.
– Đi mà anh>
– Anh không để Vân yên thân, được chưa?
– Mai cho em xuất viện đi!!
– KHÔNG ĐƯỢC.
– Em muốn xuất viện!! *gào*
– KHÔNG LÀ KHÔNG.
– Xuất viện!!
…
Ngôi trường Hạ Long được dịp nhốn nháo. Sắp hết học kì I rồi, có một nhân vật đình đám đã trở lại. Nam sinh duy nhất có thể ngang hàng với Kiệt.
Kết quả học tập từ năm ngoái vẫn được bảo lưu, năm nay học tiếp, 19t, có nghĩa hắn sẽ phải học chậm 1 năm, chưa kể năm trước nữa hắn lưu ban, nghĩa là học chậm 2 năm. Học cùng khóa hắn, người ta ra trường 1 năm rồi, hắn thì…Vậy càng hay, có 2 lớp hắn muốn vào học là B2 – lớp của Đan hoặc B1 – lớp của Kiệt.
Con đường tới trường vẫn chỉ có Đan và Ân nhưng hôm nay khá khẩm hơn bởi rất nhiều học sinh đi xung quanh đang mang đến câu chuyện thú vị.
– Anh ấy về rồi. Tuyệt quá, ngày ngày đều có thể ngắm nhìn Hí hí.
– Không biết năm ngoái anh ấy đột ngột về Hàn là lý do gì.
– Trời không biết. Anh ấy về, tao chỉ quan tâm rằng anh ấy đã về!!!
Ân vểnh tai nghe ngóng, trong khi Đan vẫn gật gù buồn ngủ. Đem qua chị cả làm việc suốt đêm, cả nhà náo loạn mất ngủ.
– Anh ấy có thể so sánh với anh Kiệt bên 11B1 đấy. Đúng là 2 hoàng tử.
– Sao lại đem so sánh!! Họ đều là mỹ nam mỗi người 1 nét đẹp, so sánh làm sao được mà so sánh.
Cậu chuyện được bàn tán sôi nổi thêm, nghe tên Kiệt xuất hiện Đan mới tỉnh ngủ. Ân vừa nhai bánh vừa đăm chiêu.
– Có anh nào nghỉ học năm ngoái, năm nay đi học tiếp nhỉ *Ân ghé tai Đan thì thầm*
– Tớ không biết.
– Ngang hàng với Kiệt, không khéo đối thủ “truyền kiếp”cũng nên *Ân phán*
– Đối thủ của Kiệt á *kinh ngạc*
– Oài *phẩy tay* Tớ đoán vậy thôi.
Ân nhảy lên trước vào cổng trường, Đan khựng lại, cố vắt óc suy nghĩ. Đối thủ của Kiệt? Năm ngoái thì chắc chắn Đan phải biết. Sao không nghĩ ra ai nhỉ. Ai nhỉ?? Ai…
Ơ…
Đan sực nhớ đến cái kẻ “thư sinh”đặc biệt yêu thích mặc đồng phục trường, hơn Đan 2 tuổi, đã từng bắt Đan đèo hắn tới trường bằng chiếc xe đạp. Rất đẹp trai, nổi tiếng (phù hợp với những gì mấy nữ sinh bàn tán), trên hết là một kẻ luôn đối đầu với Kiệt (phù hợp với những gì Ân suy luận)
“Haha. Làm sao lại là hắn được. Hắn về Hàn Quốc rồi!!! Hàn Quốc…”
Đan tắt cười, hắn đi Hàn Quốc từ năm ngoái (lại thêm một điểm phù hợp với những gì mấy nữ sinh vừa nói chuyện).
“Không…phải…chứ…”
Đúng lúc này, một chiếc xe mui trần màu trắng vượt êm qua cổng trường Hạ Long. Đan căng mắt dõi theo, học sinh xung quanh la hét ầm ĩ như còi báo động. Người cầm lái mặc bộ đồng phục trường Hạ Long, mái tóc màu vàng ôm lấy khuôn mặt hoàn hảo. Ghim ngồi ghế bên cạnh, cô bạn tóc bạch kim thấy Đan liền vẫy tay với Đan. Học sinh quanh Đan thì cứ hét lên, vẫy tay đáp lại Ghim rối rít vì tưởng Ghim…vẫy tay cười với họ.
– Dừng xe đi anh, em thấy Đan *Ghim giãy nảy lên*
Anh trai Ghim vòng xe vào mé cổng trường, Ghim nhảy vèo xuống, không cần mở cửa xe. Gã con trai liếc Ghim sắc nhẹm, hắn bước xuống và càu nhàu.
– Em có đúng là con gái không hả Ghim? Anh còn chưa dừng hẳn xe =.=
Hai anh em Ghim tiến lại chỗ Đan, Đan hốt hoảng đứng không vững.
Sao Đan lại quen người như hắn – kẻ nổi tiếng “giang hồ”đột lốt “thư sinh”, nỗi kinh hoàng của giáo viên trường Hạ Long. Trời đất quỷ thần ơi ~ Giờ Đan mới ngậm ngùi cay đắng, Ghim “đẹp trai”bởi lẽ hai anh em họ giống nhau như hai giọt nước, chỉ là Ghim ít tuổi và tính trẻ con nên khuôn mặt hai người mới có chút đối lập về biểu hiện.
– Đan~~~~~ *Ghim cười thích thú lao đến chỗ Đan*
– Hix…hix..CÁO…CÁO…Nam cáo già!!!
– Hả *Ghim chớp chớp 2 con mắt*Cáo?
Đan lạc hồn lạc vía, định chạy thì Ghim nhào tới giữ chặt cặp Đan không buông.
– Á Thả tớ ra Ghim, Cáo…!! Huuuu…Hắn đáng sợ lắm á!!*giằng cặp*
– Hê. Tớ không hiểu cậu nói gì nhưng chắc chắn cậu biết anh trai tớ. Hà hà.
– Anh trai cậu? Thật…thật không ngờ…cậu là em gái con cáo khủng bố đó.
– Ai dà. Dù anh tớ là ai thì tớ vẫn là tớ, cậu bỏ chạy tớ sẽ buồn lắm *buồn mà cứ nhe răng cười nham nhở*
Nhớ tới hồi hè, Nam yêu Vân cũng chẳng kém Kiệt, hết đánh nhau với Huyền vì Vân lại còn thường xuyên hẹn hò với Vân nữa..v..v..Đan rành Nam quá rồi, băng đảng đầy trong trường, đánh nhau chém giết như cơm bữ, tới giáo viên còn sợ Nam thì Đan nào có gan mà đứng cạnh hắn.
“Trời trời!!! Mình điên nặng rồi. Thỏ đế mà dám làm bạn với em gái của hổ báo! À không! Em gái của Cáo chứ!! Không biết Nam có giết mình không? Sợ quá. Óa óa…help me!!”
– GHIM bỏ tay ra để tớ còn chạy. Chạy không nhanh tớ mất mạng cậu phải chịu trách nhiệm.
Nam nheo mày chậm rãi bước tới, đứng khoanh tay phía sau Ghim và cười mỉm. Ghim cũng nhăn nhở cái mặt. Đan bủn rủn người mềm nhũn như cọng bún. Xỉu thôi, phải xỉu để giả chết may thì Nam tha cho…
– Cô kia. Cô lớn tiếng quát tháo em tôi trước mặt tôi. Có coi thằng anh này ra gì không?
– Ồ anh à! Đan mềm như bún rồi *Cười đau bụng* Xem ra anh thật là đáng sợ đối với Đan đấy.
– Cô ta sợ anh mà còn oang oang “cáo già”?? Đâu phải biểu hiện sợ hãi, em thấy ai sợ hãi mà còn rống lên những từ như thế không? *Nam nhướn 1 bên mày trừng mắt với Đan*
“Hix, nỡ mồm, huhu, đời mình tận thật rồi” – Đan mềm oặt người.
KÉT…
Một chiếc xe đen bóng đỗ lại ngay bên cổng trưởng, đối diện chiếc xe trắng của Nam. Con trường qua cổng trước hiện tại phải đi theo hàng một người. Kiệt bước xuống cùng Trung – Tuấn – Chi, nhìn thấy Nam, Kiệt trở nên dè chừng. Nam đáp lại Kiệt cái nhìn có phần dễ chịu hơn. Tuấn dụi mắt nhìn, rồi lại dụi mắt.
– Kia có phải thằng Nam không? *Tuấn kéo tay Kiệt*
– Này, hình như là thằng Nam? *Chi khuề tay Kiệt*
– Nó về VN rồi *Trung đập vào ngực Kiệt một phát*
Kết quả cả 3 gã bị Kiệt dúi đầu cốp mạnh vào nhau.
– Thấy rồi, nói nhiều!! *Kiệt nhăn nhó*
– Kiệt!! Chờ em!! *Vân chạy lại đứng bên Kiệt*
Vân vừa nhìn thấy Nam thì mặt biến sắc. Ả nhìn Ghim đang túm cặp sách Đan, đầu Ghim băng bó chính vì Vân đã đẩy Ghim vao đầu bào tường. Ghim với Nam là hai anh em sống rất yêu quý nhau, không hiểu Nam về VN có phải vì Ghim bị thương không?
Và, quả đúng là Nam về VN vì việc ấy.
– À. Ra Ghim nào đó chính là em hả Thu? *Kiệt nhìn Ghim và cười* Em chọn phong cách này từ bao giờ vậy? Anh không nhận ra em.
– …Lâu không gặp anh *cười
Đan nhìn Kiệt trân trối, đầu Đan cứ nhập đi nhập lại 2 từ duy nhất.
“Làm ngơ…Làm ngơ…phải…làm ngơ”.
Lúc Kiệt chưa nhớ được Đan thì Đan chỉ mong Kiệt mau nhớ lại, giờ Kiệt nhớ lại thì Đan thậm chí còn không được nói chuyện với Kiệt. Kiệt nhìn Ghim, nhìn sang Đan. Kiệt khẽ thở dài. Chẳng khác nào một hình thức tra tấn tinh thần mà!
– Nghe nói cậu đang tiến hành dự án lớn sáp nhập 7 tiềm năng trẻ ở VN vào công ty T.A? *Nam lên tiếng*
– Ừm…cậu thông tin nhanh thật.
Nam lặng im không nói gì một lúc, ánh mắt của Nam hướng toàn bộ vào Vân. Đan để ý thấy Vân cứ núp dần, núp dần sau lưng Kiệt, tránh ánh mắt của Nam. Hẳn Nam đang khó chịu khi người hắn Nam yêu lại nắm tay Kiệt và nhìn Nam như kẻ cần tránh xa. Không khéo Nam đánh nhau với Kiệt mất. Tình hình tệ quá, Kiệt vẫn ác cảm với Nam, Nam vì Vân mà đối đầu với Kiệt”.
– Ghim, vào lớp rồi kìa, kéo Nam vào lớp đi *Đan đẩy Ghim*
– Tại sao phải vào? Vào trễ một chút giáo viên cũng không nói gì cả.
– Ax…Hix.
“Anh em nhà Nam nhiễm tính của nhau thì phải”.
– Vân.
Cuối cùng Nam cũng phá vỡ sự im lặng nhưng ngay tức khắc Nam làm Đan, Kiệt và bạn thân của Kiệt phải choáng ngợp bởi chất giọng nóng nảy của Nam.
– Nếu em còn động tới Ghim anh sẽ không nể nang em đâu.
Nam có năng khiếu làm Đan đau tim thật. Kiệt liếc Vân, ả không dám ngẩng đầu nhìn Nam và Kiệt.
– Ghim bị sao vậy? *Kiệt hỏi Nam*
– Cái đầu quấn băng mấy vòng, hậu quả sau khi bị Vân xô đẩy vào tường gạch.
– Cái gì???
Cả bọn đồng thanh. Đan cứ đinh ninh Ghim bị ngã, cô không tưởng tượng được Ghim bị Vân xô vào tường đến mức vào bệnh viện.
– Mày xô Ghim hả? Ghim đã làm gì mày? *Đan chạy tới đẩy Vân khỏi Kiệt*
– Con ranh này *Vân quát*
– Có thật mày khiến em Nam phải băng đầu thế kia không? Mày không còn nhân tính nữa à *Tuấn mắng*
Kiệt cười khinh khỉnh không ghé nửa con mắt nhìn Vân.
– Em ổn chứ? Lần sau em đừng gặp riêng Vân, có ngày…*Kiệt khuyên Ghim*
– Thôi đủ rồi. Tôi muốn gửi lời đến Vân rằng đây sẽ là lần cuối cùng Vân còn chạm tới Ghim. Còn cậu *Nam tiến đến đứng sát Kiệt* Không nên mất thời gian quý báu để thực hiện dự án sáp nhập, hãy về mà lo cho T.A đi nhé. Tập đoàn của gia đình tôi chính thức tuyên chiến với T.A.
– SAO?
Lại có tin giật gân được Nam mang đến. Vân ấp úng, sửng sốt.
– Nói thế là sao? Tập đoàn LI xưa nay vẫn hợp tác tốt với T.A cơ mà?
– Xưa là vậy còn giờ thì không. LI chúng tôi thấy T.A tuy ngoài mặt là hợp tác cùng phát triển nhưng đằng sau lại ngầm thu các hợp đồng quốc tế về mình. Ngay dự án sáp nhập Top 7 tại VN là bằng chứng quá rõ ràng. Lợi dụng thị trường cần nguồn đầu tư rộng mà T.A “cá lớn nuốt cá bé”, hốt tay trên của LI. Đáng ra Top 7 sẽ được khoanh vùng chia đôi để LI và T.A cùng đầu tư, cùng thu lợi nhưng T.A các người lại muốn chiếm hết. Bên cạnh đó, T.A muốn đầu tư Top 7 hay muốn “nuốt sống”Top 7? *Nam bật cười* Là các người tự phá bỏ sự hợp tác thôi.
Quả thực T.A đã có khá nhiều hành động sau lưng LI để chiếm lấy thị trường.
– Không phải như thế *Vân cố phủ nhận*
Đan nghe mà không hiểu mô- tê gì, ngẩn ngơ như bò đội nón. Đại khái là gia đình Nam sở hữu Li, T.A và LI xưa nay luôn hợp tác cùng phát triển. Vì những hành động tham lam nên giờ LI hủy bỏ hợp tác và quay lại đối đầu với T.A.
– Anh muốn phá đám em và Kiệt phải không? Nên anh bày ra điều tiếng khiến LI hủy quan hệ với T.A *Vân không ngần ngại chỉ thẳng mặt Nam mà nói to*
“Là như thế à? Ghen quá nên??” – Đan nhìn Nam chằm chằm.
– *Nam bật cười* Sao em không nghĩ 1 hướng khác, ví dụ như…*Nam kéo Đan lại gần* Anh muốn bảo vệ công ti của gia đình Đan chẳng hạn?
– Yaaaa Nammmm.
Vân gào lên khi nghĩ tới cảnh Nam đang có ý gì với Đan chứ không phải với ả.
– Đã nói thì hãy làm đúng như lời nói ấy.
Kiệt tỏ vẻ thích thú trước câu nói của Nam, có 2 lý do khiến Kiệt phải cảm ơn Nam cho việc đối đầu này.
Thứ nhất, công ti LI của gia đình Nam chính là lá chắn hữu hiệu cho J- Max nói riêng và Top 7 nói chung. Kiệt không thể không thực hiện dự án theo ý Vân, thực tâm Kiệt không muốn sáp nhập J- Max vào T.A. Có Nam đứng ra bảo vệ, dù Vân có làm gì J- Max thì Kiệt cũng có thể yên tâm rằng Nam đủ sức ngăn cản.
Thứ hai, Nam nói vậy sẽ rất an toàn cho Đan, Vân hay bất kì bạn bè nào của Vân đều phải gườm mặt Nam. Kiệt đang lo nhỡ Vân tìm Đan sinh sự thì sẽ không có ai ở bên Đan. Trung – Tuấn – Chi bị Vân kiểm soát về mọi mặt, nhưng Nam thì không.
Kiệt và Nam nhìn nhau, cả hai khẽ cười đầy ẩn ý. Có linh cảm 2 kẻ đối địch nhau nay đang cùng chung 1 chiến tuyến, sự kết hợp khó tin sẽ hứa hẹn rất nhiều điều khó lường. Đan bối rối vội vàng gạt tay Nam, chạy lại cạnh Ghim.
“Nam có ý gì thế? Còn Kiệt!! Sao anh có thể bình thản quá vậy hả??? Như thể anh không phải người yêu của em. hix hix.”
[Nam đùa thôi mà (^^)!!]
– Chà, vào lớp từ lúc nào rồi *Kiệt ngó vào sân trường vắng tanh không bóng người*
– Ừ…Hôm đầu tiên đi học lại, định vào lớp đúng giờ…*Nam gãi đầu*
– Vậy thì chúng ta trốn nha anh?? *Ghim cười hí hửng, tận bây giờ, đứng cạnh anh trai của mình thì Ghim mới tự nhiên bộc lộ hết “bản lĩnh”tiếp thu được từ anh trai*
– Đi nào Kiệt, chúng ta không như lũ vô tổ chức đó. Vào lớp đi anh *Vân quàng tay Kiệt kéo phăm phăm đi*
Trong lòng Vân đang ngổn ngang một mớ bòng bong không tìm được mối gỡ. Ả phải tính toán cẩn thận, dù gì ả cũng có trách nhiệm trong T.A, không thể chấp nhận việc T.A bị LI đè đầu cười cổ được.
– LI đã thích xía mũi vào T.A, T.A cũng không nể nang *Vân quắc mắt dằn mặt Nam và Ghim*
Trung – Tuấn – Chi có rất nhiều chuyện muốn nói với Nam, ví dụ như Vì sao Nam đột ngột về VN, tất cả cho rằng Nam không bao giờ quay lại Vn nữa. Sao Nam lại thay đổi nhiều đến thế, đặc biệt là tình cảm với Vân, ngày trước Nam sống chết yêu Vân không chịu từ bỏ…
– Nam *Chi cười thích thú* Cậu làm bọn tớ ngạc nhiên đấy. Có phải tỉnh ngộ rồi không? Tớ đã nói Vân không hợp với cậu *tự tán thưởng*
– Nhiều chuyện đã xảy ra, tớ cũng hiểu được nhiều điều.
Nam thở phào như thể hắn vừa trải qua những tháng ngày tồi tệ lắm, hắn đã trưởng thành hơn, thấu đáo hơn. Ngày hắn sang Hàn tìm Vân và Kiệt, Vân đã nói những câu khiến cả tinh thần của hắn suy sụp. Chẳng có gì, chỉ là những điều hắn biết từ lâu: “Đừng có làm em phải phân tâm, e yêu Kiệt, yêu Kiệt nhiều lắm!! Anh đừng tới làm phiền em!! Đi đi!!”Hắn thẫn thờ như kẻ ngốc, không rõ bao lâu hắn mới vực lại được. Và khi hắn vực lại, hắn thề phải vứt bỏ quá khứ tệ hại của mình.
Hắn không cần Vân ban ơn cho tình cảm của hắn, tự hắn sẽ tìm lại tình cảm mà hắn cần…Một tình cảm khiến hắn thấy hạnh phúc, ấm áp.
Khi chưa thể thề thì mọi chuyện khó khăn biết bao, nhưng khi hắn có thể thề với bản thân mình, hắn chợt nhìn nhận mọi chuyện quá ư là đơn giản. Hắn đã thông suốt cái đầu mê muội.
– Quả là đi một ngày đàng học một sàng khôn *Đan vỗ tay bộp bộp, vừa chúc mừng vừa chế nhạo Nam* Có thật anh “giác ngộ con đường ánh sáng”không? Hay chỉ được vào ba ngày đâu lại vào đó?
– *Nam bật cười* Tôi cũng đang cố bỏ tính hung hăng nóng nảy *trừng mắt* Sao?? Nói xỉa tôi à? *giơ tay lên định cốc đầu Đan*
Đan sợ xanh mặt, hắn đang cố bỏ!!…Đúng là chuyện khó tin mà không có thật!
– Tuấn – Chi – Trung! Mau qua đây! Muốn chết à! Chết là chết công ti gia đình các ngươi đấy *Vân gào ầm lên*
Cả 3 nghiến răng, cay cú mà vẫn phải chịu đựng. Kiệt liếc nhìn, có thế chứ, hắn đang phải chịu đựng Vân thì ít ra 3 thằng kia cũng phải chịu cùng. Đời có lúc vẫn còn…công lí.
– Khổ thân các anh *Ghim chia sẻ*
– Bị biến thành người hầu của Vân rồi hả *Nam nín cười*
– Cô ta đe dọa cốt để đảm bảo chúng tớ không thể ra tay giúp Đan. Nghe nói quyền lực của Kiệt bị mẹ chuyển hết cho Vân, Kiệt muốn thoát khỏi T.A cũng không được mà ở lại T.A cũng không xong *Trung thì thầm*
– Mau ra kia với con hồ li kéo nó dìm chết hết *Tuấn*
Thế là 3 gã lủi thủi vào trường cùng Vân và Kiệt, Tuấn đi sau Vân không ngừng làm đủ thứ trò (từ việc cắm lá cây khô lên đầu Vân đến việc dám trộm mẩu giấy “ta là cọp cái đây”lên lưng áo Vân). Đối với Vân mà nói, Tuấn chính là kẻ dễ bị “dìm chết”nhất trong 3 gã.
Chỉ còn 3 người đứng ngoài cổng trường: Đan và 2 anh em Nam – Ghim.
– Trời đất. Sao tôi ở đây? Hả hả?!! Tôi phải vào lớp *kiếm cớ chuồn đi*
– ấy ấy*Ghim túm cặp Đan lôi lại* Cậu xem kìa *bằng khuôn mặt ngây thơ, Ghim chỉ vào trong trường* Kiệt và bọn kia đang phải chiến đấu với ông bảo vệ đầu hói, râu kim loại. Cậu vào là chết chắc. Hì hì *dỗ ngon dỗ ngọt*
– Cậu muốn gì hả Ghim *khóc nức nở*
– oh. Trốn học với anh em tớ nhá.
– Với anh em cậu? KHÔNG BAO GIỜ. Tạm bi…AX!!!
Đan bị Ghim tống lên xe, Nam đã ngồi vào xe từ lúc nào.
– Đi đi anh ~~ *Ghim khẩn trương đóng của xe*
– Yaaaaaaaaaaaaaaaa bắt cóc giết người.
Nam lùi xe, vòng lại và phóng đi. Đan không ngờ Ghim lại có thể bán đứng Đan mà hùa vào với Nam.
Nam đưa Đan tới 1 Quán ăn nhanh, Đan bị 2 anh em lôi xềnh xệch vào quán, ấn xuống ghế. Sáng sớm nên quán khá đông khách. Hàng ghế Nam và Ghim chọn có thể nhìn ra con đường nhỏ, nắng sáng hắt nhẹ lên chậu hoa trên bệ gỗ, một bản nhạc nhẹ nhàng vui tươi ngân nga…Một buổi sáng bình yên.
Hai anh em trở lại bàn với 3 phần ăn nhẹ. Ghim đẩy cho Đan 1 phần và cười tươi.
– Cậu ăn đi, ở đây ngon lắm.
– Hai người chưa ăn gì à? Sao lại bỏ bữa sáng đi học.
– À *Ghim nuốt ực miếng bánh* Nam bảo đến trường học tiết 1 thôi *cười ngây thơ* Anh nhỉ?
– Ừ *điềm đạm cắn bánh*
“Ghừ. Anh gì mà không gương mẫu, toàn để em gái học thói hư tật xấu” – Đan tức giận đập RẦM xuống bàm làm ly coffee của Nam bắn nước lên mặt hắn.
Một cái lườm hình viện đạn yêu thương trìu mến…
– ỐI!! Hix hix xin lỗi không có ý *Đan lau mặt cho Nam trước khi hắn phải đứng dậy và dần cho Đan mềm từ thit đến xương*
– Lui ra *Nam cáu* Cô lau mặt tôi mà cứ như cào mặt tôi vậy *giật lấy khăn tay từ Đan* Mặt tôi là cả một kiệt tác đấy!!
Nhớ lúc mới quen Nam, hắn đã đánh một đám thanh niên bầm dập vì nỡ tay đấm vào mặt hắn. Đan nhìn Ghim chăm chú, nhìn chán thì lại nhìn sang Nam. Ghim ăn ngon lành, cười ngây thơ với Đan. Nam điềm đạm đến không thể rời mắt. Không tin nổi. Người khác nhìn vào anh em nhà Nam chắc chắn họ không thể ngờ đấy là hai anh em nhà Cáo. Kẻ thì đẹp tuyệt mỹ, lạnh lùng và điềm đạm nhưng bản chất thì “khùng và nguy hiểm khôn lường”. Kẻ lại ngây thơ không thể tả, cá tính và dễ thương nhưng bản chất thì “giả trai lừa tình, giả ngu lừa người”.
“Ôi…người đẹp trên thiên hạ giờ biến chất hết rồi. Biến chất thảm hại…” – Đan chẹp miệng.
– Cô ta đang nhìn em đấy Ghim. Có khi nào bị vẻ ngoài của em thuần phục rồi không? *Nam đặt ly coffee xuống bàn, bữa sáng đã xong*
– Xin anh hãy nói chuyện lịch sự. Cái ngữ “thuần phục”là dành cho…Mà ai bị thuần phục??
Ghim vẫn cười híp mắt, Đan đã tình nguyện nhường cho Ghim phần ăn (ăn ở nhà rồi chứ không cũng chẳng nhường đâu).
– Cậu đừng dùng vẻ mặt ngây thơ nữa, tớ biết bụng cậu rồi, có hiền lành gì *Đan nhìn Ghim, nheo hai con mắt*
– Bụng gì? *sửng sốt*
– Nom cậu với nah trai trốn học lành nghề quá ha!! Cậu là em gái của ai cơ chứ? Em gái của con cáo lừng lẫy danh tiếng trong trường tớ.
Cái lườn thứ n lần Đan nhận được từ Nam.
– Không cố ý nói anh là Cáo…*ngại ngùng che miệng quay đi, mồ hôi lạnh sống lưng*
– Tớ không phải anh tớ *cười mỉm* Tớ không đánh nhau bao giờ, cậu thấy tớ bị Vân đánh nè *chỉ lên đầu*
Đan chớp chớp mắt, kể cũng có lý, Ghim vào trường Hạ Long nhưng không gây vụ gì đình đám.
“Chắc Ghim cũng chỉ giả ngố là cùng, còn vụ Ghim có giang hồ như Nam…” – Đan cân nhắc.
– Em với Vân thân nhau như hình với bóng *Nam cười mỉa* Vân thế nào thì em kém hơn sao?
“Ghim thân với Vân?” – Đan giật mình.
– Ashi, anh à!! Anh phải đứng về phía em mọi lúc mọi nơi chứ, chẳng nghĩ cho em gì cả.
– Ngày trước em vẫn bán đứng anh như cơm bữa. Tại em mách ba mẹ anh đi đánh nhau nên anh bị ăn đòn còn em được khen là con ngoan. Vì “anh nghĩ cho em”nên giờ anh sẽ mách ba rằng em tới VN lông bông không chịu học, ba sẽ lôi cổ em về HQ để dạy dỗ lại em *rút điện thoại*
– Á Á anh ơi em biết lỗi rồi *hốt hoảng túm chặt điện thoại của Nam*
Hai đứa giằng co kéo đẩy làm bàn ghế dịch lung tung.
RÀM
Hai tay Đan đập mạnh xuống bàn, ly nước cam của Ghim và ly coffee của Nam chao đảo, tung tóe vào người cả hai. Phân nửa quán ăn nhanh phải quay nhìn Đan.
– Tôi hỏi cậu *xách cổ Ghim* Cậu là bạn thân của Vân hả? Thì ra lâu nay cậu giả ngớ ngẩn mà làm bạn với tôi? Cậu muốn gì? Mục đích của cậu là gì?
Ghim lặng người, không biết nên nói gì với Đan. Nam đứng dậy định gỡ tay Đan ra thì…
– NGỒI YÊN!!!
– Tôi???…*shock* CÔ…!!
– Cô cáo gì mà cô. Nãy giờ tôi nghĩ hai kẻ các người có thiện ý. Ai dè.. Bộ tôi giống ngốc để các người giật dây trên đầu hả.
Tất cả im lặng, quán ăn nhanh có những tiếng xì xào rải rác. Ghim hướng ánh mắt xuống bàn, dường như Ghim thừa nhận những điều Đan nói, không muốn phủ nhận bất cứ lời nào. Nam chống tay ngồi quay mặt đi, nén tức giận. Đan hất Ghim xuống ghế, cảm giác Đan bị Ghim xem như đứa ngớ ngẩn không dễ chịu chút nào.
“Thì ra bạn thân của hồ ly chín đuôi ở ngay bên cạnh, thế mà mình đã coi cô ta là bạn cơ đấy. Ngốc kinh khủng. Quả báo của việc quá ngu ngốc đây mà”.
Đan vơ áo khoác, vùng vằng xách cặp rời khỏi bàn. Ghim ngồi im như tượng, Nam ngả người ra sau ghế, hắn thấy nực cười vô cùng. Đan ra cửa vừa lúc xe bus đỗ bến, chuyến xe này sẽ đưa Đan qua nahf cô. Ngồi trên xe, bàn tay Đan siết chặt đến mức đỏ bừng. Sao có thể giả vờ ngu ngơ y như thật? Ghim giỏi lắm, rất giỏi!! Nếu hôm nay Đan không phát hiện quan hệ của Ghim và Vân, không hiểu Đan còn bị Ghim lừa đến bao giờ.
Ghim nhìn theo chiếc xe bus lăn bánh, đi dần, đi dần rồi mất dạng đằng xa.
– Em *Nam ấn đầu Ghim* Chỉ biết ngồi nghe sỉ vả thôi hả *Nam quát*
– Hix hix…
Tại anh nói Vân và em thân nhau *Ghim dẫm mạnh vào chân Nam, Nam gập người xuýt xoa đau đớn* Tại anh á!!
– Em…*nghiến răng tức tối*
– Hừ *khoanh tay*
– Trước kia em và Vân thân nhau nhưng từ khi con người Vân thay đổi thì em chấm dứt với Vân rồi còn gì. Em không không giải thích càng làm con bé Đan hiểu sai sự việc.
– Kệ. Dù gì Đan cũng ko ưa em nữa.
– Lạy hồn luôn *Nam nổi cáu* Em gái à, nghĩ cho mình chút đi. Em vừa tự mang tiếng xấu cho em đấy.
– Dù sao em đến Vn chỉ muốn xem mặt Đan. Em muốn biết người có thể kiên trì theo đuổi Kiệt là người như thế nào! Giờ thì không những gặp mà em còn thử làm bạn với cô gái tên Đan đó. Thế cũng đủ rồi.
– Những chuyên janh kể cho em hấp dẫn lắm à?
– Tất nhiên!!!
Nam thở dài, gõ nhẹ vào trán hắn. Từ khi Nam về Hàn Quốc, Ghim không nhừng hỏi tình hình căn bệnh của Kiệt, Nam đành kể hết từ đầu chí cuối. Không ngờ Ghim lại nổi máu tò mò thám tử. Ghim biết rõ chuyện liên quan đến Đan, sở dĩ được Nam kể lại.
– Thế em còn thích Kiệt chứ?
– *Ghim gãi đầu, có vẻ khó trả lời* Thì vẫn vậy. Nhưng em thấy em không phù hợp với anh Kiệt, Vân thì quá xảo trá. So với Đan và những gì cô ấy đã làm, em tự hỏi: liệu trên đời thật sự tồn tại người dám chịu đựng nhiều như thế để yêu hay không? *Ghim cười một cách khâm phục* Nếu là em, em không có từng ấy nghị lực để kiên trì mấy tháng ròng rã. Đan kiếm đâu động lực để tiếp tục nhỉ?
– Haizz. Người ngốc thì họ không nghĩ sâu sa đâu, họ cứ xác định mục tiêu là nỗ lực thôi *Nam đúc kết từ thực tế*
– *gật đầu* Nhưng mà…người ngốc thì rất chân thành và chung thủy đúng không?!! *Ghim gãi cằm suy tư*
– Nỗ lực của họ là phi thường đấy.
– Ừm.
Hai anh em lại ngồi suy nghĩ đủ thứ, nghiền ngẫm những chân lí của cuộc đời. Nhiều cô gái đi qua đều lén nhìn Ghim và Nam, cách hai anh em này ngồi trong quán rất khác người nhưng mà dễ thương không chịu nổi. Đẹp trai hoàn hảo và dễ thương ngây thơ (Xin nhắc lại đừng quên bản chất của Nam và Ghim!)
Anh đã quyết định từ bỏ Vân rồi à? *Ghim chợt tò mò*
– Có lẽ.
– Sao lại có lẽ? Cô bạn thân hotgirl của Đan trông quen quen, hình như từng là bồ của anh *Ghim lừ mắt* Người đâu mà tán gái lắm thế, toàn mỹ nhân…
– Ai cơ? Hotgirl? mỹ nhân?
– Thì…đó đó *quên tên* Cô ta cũng thật ghê gớm. Tát Đan CHÁT một cái *hùng hồn kể lại*
– *bật khỏi ghế* Tát Đan??? Em đùa anh à?? Bạn thân hotgirl của Đan là Huyền nhưng Huyền đời nào tát Đan *kinh ngạc*
– Thì chính mắt em thấy *mở trừng 2 mắt nhìn Nam* bây giờ cô ta đang tuyệt giao vô thời hạn với Đan.
Nam nhăn nhó, nghi ngờ. Theo những gì Nam hiểu về Huyền, Huyền sẽ không động tới bạn bè, đó là người rất coi trọng tình bạn.
– Lý do? *Nam gắt gỏng*
– Sao anh lại quát em? *nổi sung* Vì Đan bênh Kiệt.
– GÌ NỮA??? *gắt to*
– Anh đi mà hỏi cô ta *bực mình*
Nam thoáng lo lắng, những điều không giống bình thường thì được coi là bất thường. Mà bất thường thì không thể xem nhẹ. Nam nhận ra hắn không phải đã hết tình cảm với Huyền, chỉ vì Nam đề cao Vân hơn Huyền., chấp nhận chia tay một người để đến với người kia mà thôi. Giữa Nam và Kiệt có một điển chung: cùng có tình cảm với một lúc hai người (bắt cá hai tay), không biết phải chọn ai và bỏ ai, chọn Vân rồi nhưng lòng lại canh cánh không yên. Kiệt đã tìm đúng con đường của Kiệt, còn Nam???
– Anh đi có việc, em trả tiền *vội chạy đi*
– NAMMMMMMM *nhổm người goih theo nhưng vô vọng* Hix *ngồi thụp xuống kéo tay áo lau nước mắt* Thanh toán…
“Tiền không cánh mà bay rồi T.T Lại còn phải trả cho cả tên anh trai kia nữa”.
– Ôi trời ơi. em đừng khóc nữa. Đừng khóc mà *dỗ dành*
– Sao thế? Chắc anh của em bỏ đi mà chưa thanh toán…Hix *một nhân viên khác nắm tay Ghim*
– Ừm *Ghim gật đầu* Em sẽ thanh toán…
– Thôi thôi, trời…ai lại để người nhỏ tuổi như em phải trả tiền*thật là ba chấm =.= *Để chị trả cho em.
– Không, tao trả cho em ấy.
– Im hết, tao sẽ trả.
– Tao…
Vậy đấy, mỹ nam kế của Ghim rất lợi hại, thậm chí đám nhân viên nữ còn tranh nhau trả tiền thay để “ghi điểm”với “cậu em”kute mặt ngây thơ nai vàng này.
– Các chị cứ…bàn với nhau đi nha, ai thanh toán cũng ok. Em về đây *đá lông nheo*
Ghim đeo cặp lên vai, cuwofi mỉm cảm thấy hơi tội lỗi, mà thôi, họ tranh nhau chứ Ghim có bắt ép ai. Kết quả đám nhân viện đổ rạp như chuối.
Có điều vừa bước tới cửa, ngó trái ngó phải bên vệ đường đều không thấy xe của Nam. Nam phóng xe đi, Ghim đành bắt taxi mà về thôi.
Tóm lại vẫn phải bỏ tiền túi ra.
…
Đan về gần tới nhà nhưng không dám vào bên trong. Giờ vẫn đang phải học trên trường, thực tế thì Đan đã trón học. Không biết đi đâu, Đan ra ngoài bờ hồ ngồi một mình. Dưới tán lá rộng, bờ cỏ hơi dốc và cso vài chiếc lá đỏ bay, mặt nước hôm nay lặng gió.
“Không ngừng suy nghĩ về Ghim được…Bực quá đi”. – Đan hậm hực đáp sỏi xuống hồ nước.
Đan cầm điện thoại lên nhắn tin cho Kiệt:
<Không anh đang ở T.A, Em không đi học à?>
<T.A? Anh có việc gì mà đến T.A sáng sớm thế?>
Một lúc mới thấy Kiệt nhắn tin:
<Vân đòi đẩy nhanh tiến độ Dự án>.
<Gì? Cô ta thật không thể tưởng tượng nổi =.= Anh đã đã ra tay như thế nào với J- Max, Linh Nguyễn và NewMen?>
.
– Đan nhẹ giọng.
<Ừm…Biết rồi thì em sẽ muốn giết anh>.
<Ơ…=.=>
.
Đan sửng sốt, hai ngày mà Linh Nguyễn đã bị sáp nhập. Hương và anh trai của Hương ra sao? Chắc Hương càng khó làm hòa với Đan.
. – Kiệt cố không nói sâu về Linh Nguyễn.
<Vân chạy đi lo mấy chuyện “chiến đấu”với LI, anh đang rảnh. Em muốn đi đâu không?>
Mấy hòn sỏi rớt khỏi tay Đan, hai mắt Đan sáng rực lên, vui sướng.
<Có!!>
.
.
.
Đan hí hửng đứng dậy phủi quần và chạy một mạch ra đầu đường chờ Kiệt. Đang buồn chuyện của Ghim thì Kiệt lại làm Đan vui.
Kiệt ngồi đung đưa trong phòng làm việc, tắt điện thoại và thu dọn giấy tờ. Kiệt vừa định ra khỏi cửa thì Vân bước vào, tay Vân cầm một chồng tài liệu. Ả đáp cho Kiệt cái nhìn soi mói nghi ngờ.
– Anh đi đâi thế?
– Thoát khỏi địa ngục.
Vân bặm môi giận dữ.
– Đừng nói anh đi với con ranh kia.
– Trong đầu cô chỉ có tôi và Đan thôi hả?
– CHỉ có anh và nó thôi *Vân đay nghiến*
Kiệt im lặng và đi thẳng, không nên mất thời gian đứng đôi co với Vân trong khi Đan đang phải đợi.
– KHÔNG ĐƯỢC ĐI *Vân ném chồng tài liệu vào người Kiệt, tài liệu bay tứ tung khắp phòng*
Kiệt trừng mắt nhìn đống tài kiệu ngổn ngang dưới chân, hắn đá một cú nữa làm giấy tờ bay lả tả. Kiệt giật mạnh cửa bước ra.
– Kiệt, họp Hội đồng. NGAY BÂY GIỜ *Vân hét*
– Điên quá. Đừng có mà họp bừa bãi *cười nhạo* Thích thì mình cô đi mà họp. Hừ.
– Chủ tịch sẽ đến *Vân nghiến răng kèn kẹt* Anh sẽ giải thích ra sao nếu mẹ thấy anh vắng mặt?
Nghe đến chữ “mẹ”là máu trong người Kiệt lại sôi lên. Kiệt sống mà cứ phải nhìn mặt Vân hằng ngày, phải ngoan ngoãn phục tùng mụ phù thủy Kiệt gọi là “mẹ”. Nhịn thì Kiệt không nhịn được nhưng không nhịn thì còn biết làm sao.
– Đưa điện thoại cho em!
Vân chạy tới lục túi áo Kiệt, giành lấy điện thoại. Kiệt giữ tay Vân, cả hai giằng co một hồi.
CẠCH
Chiếc điện thoại văng vào tường và vỡ tan tành. Vân không giật được điện thoại từ tay Kiệt nên đã hất mạnh để chiếc điện thoại văng vào tường.
– Em thừa biết anh vẫn nhắn tin hoặc gọi điện cho nó. Cảnh cáo anh lần cuối, em đang cố nhẫn nhịn đấy. Giờ thì mau ra họp đi.
Vân kéo Kiệt đi, vừa đi Vân vừa gọi cho mẹ Kiệt – chủ tịch tập đoàn T.A để thông báo họp.
Đã 20 phút từ lúc Kiệt nhắn tin, Đan sốt ruột ngó nghiêng chờ đợi.
“Kiệt không đến được thì phải nhắn tin chứ? Hay…anh ấy gặp rắc rối?”
Đan tựa người vào gốc cây, thở dài. Đột ngột một đám người đi xe máy rú ga và dừng ngay trước mặt Đan. Đan hoảng hốt không kịp phản ứng, mấy thằng xon trai mặc đồ đen nhảy xuống xe và túm chặt tay Đan. Một thằng dùng chiếc khăn bịt mũi Đan. Mùi hắc từ chiếc khăn làm Đan chóng mặt, cả người uể oải.
– Đại ca, Đưa nó đi đâu? *một thằng bế Đan lên xe*
– Ngôi nhà hoang ngoại thành *giọng con trai nghe quen thuộc lạnh lùng đáp*
Đan cố mở mắt nhìn tên đó, hình ảnh nhòe đi nhiều. Tên cầm đầu mặc bộ đồ đen, hắn cao tầm Kiệt, ánh mắt hắn nhìn Đan làm Đan phải rùng mình. Hắn không phải kẻ xa lạ, Đan biết hắn, từng nói chuyện với hắn, từng được hắn giúp đỡ, che chở…
– Tùng…
Gọi được tên hắn thì quanh Đan tối sầm. Cô rơi vào trạng thái mê man vô thức.
Không biết phải bao lâu sau đó Đan mới dần cảm nhận được. Xung quanh vẫn đen kịt, Có tiếng xì xào.
– Nhìn bình thường mà là người yêu của cái thằng kiêu ngạo coi trời bằng vung đó à!
– Mày nhìn người chỉ bằng con mắt thì không thấy được hết đâu. Con bé phải có điểm đặc biệt thì mới là người của thằng đó.
– Người ta vẫn bảo “gã đàn ông tầm thường đánh giá phụ nữ bằng con mắt chứ không bằng trái tim”mà.
– Nhưng ai là gã đàn ông tầm thường?
– Mày chứ ai. Tao cá mày sẽ chọn một đứa có đôi chân dài chứ không bao giờ chọn một đứa có đầu óc thú vị.
– Tất nhiên rồi!!
– Đấy. Tầm thường là ở chỗ đấy.
Cuộc tranh luận của đám con trai ngày càng rôn rả, ầm ĩ.
– Thôi chúng mày im hết đi. Nhớ bồ thì về mà gặp, tao không bắt ngồi ở xó này. Nhức cả đầu.
– Dạ, xin lỗi đại ca.
Kẻ im lặng giờ đã lên tiếng, một câu của hắn có tác dụng dập tắt cuộc tranh luận. Đan mơ hồ mường tượng lại hình ảnh khi Đan thấy Tùng đứng cạnh đán người. Đó là Tùng, bạn hương – hơn Đan 1 tuoir. Sao Tùng lại làm thế?
Đan nhích nhẹ 1 tay, hình như Đan bị trói chặt vào đâu đó. Mí mắt nặng trĩu, dầm chớp nhẹ rồi mở ra. Ánh sáng mập mờ từ chiếc đèn nhỏ màu vàng lóe lên yếu ớt. Bóng dáng đám con trai cao lớn che gần gần ánh sáng đèn, chúng nhìn Đan chằm chằm. Ngồi gàn Đan nhất là 1 gã thanh niên có dáng người không lấy gì làm lạ, đứng sau hắn là 3 ~ 4 tên khác, bên tường căn phòng nhỏ cũng có 3 ~ 4 kẻ đứng dựa lưng tám chuyện. Đan lắc mạnh đầu một cái, mọi thứ rõ ràng hơn. Tùng ngồi trên ghế, đan hai tay và nhìn Đan.
– Tỉnh rồi *1 tên cười và thì thầm*
Đan toát mồ hôi lạnh, nhìn Tùng như nhìn Quỷ, sắp khóc thét lên rồi.
– Anh làm gì thế Tùng? Em có đắc tội gì với anh không?
– Em thì không nhưng Kiệt thì có đấy *Tùng lạnh lùng*
– Kiệt? Kiệt làm sao? Anh có làm gì Kiệt không? *Đan hoảng hốt*
– Nó đang chiếm lấy NewMen, ăn cướp mà vẫn bình thảnh như không ấy nhỉ?
“Quên mất. Tùng là con trai GĐ NewMen. Thời gian vừa qua Tùng cùng làm nhiều việc để giúp NewMen thoát khỏi dự án. Kiệt mới nói NewMen chỉ còn giữ được đến sáng mai hoặc…sáng gày kia…”
– Anh bát em làm gì?
Tùng biên sắc, đứng dậy và cầm chiếc cặp của Đan, dốc ngược toàn bộ sách vở xuống chân hắn. Tùng luôn lạnh lùng, ít nói nhưng Tùng rất dễ mạnh tay, những người lẳng lặng như thế nếu tức giận mới thực sự đáng sợ.
Tùng nhặt điện thoại của Đan vừa rơi ra, mở bàn phím và tìm danh bạ. Đó là hành động xâm phạm đời tư đấy nhá!
– Sao anh lục điện thoại của em? *Đan quát*
Lập tức mấy thằng đàn em của Tùng bức xúc định đánh Đan. Tùng kéo tay và đấm cho mỗi thằng một cú.
– Hix…*Đan sợ hãi*
– Khóc cũng được *Tùng chìa điện thoại trước mặt Đan* Hãy nói với nó tổ chức họp báo tuyên bố dừng ngay dự án *Tùng bấm nút* trước khi em không được về nhà bình an.
– Em không nói!!
Tùng tức giận, dí điện thoại vào tai Đan. Đan ngậm chặt miệng, khốc nấc lên, có bắt chết cũng chịu. Đã không giúp gì được cho Kiệt, Đan không thể vì mình mà Kiệt gặp phiền phúc.
– Tút…tút…”thuê bao quý khách…”
Âm thanh duy nhất vang lên là tiếng trả lời nhàm tai.
– Điện thoại cô gọi mà nó cũng không thèm nghe sao? *Tùng siết chặt chiếc điện thoại*
Đan thở phào, Kiệt không nghe điện thoại thì càng tốt.
“Kiệt ơi anh cứ làm những gì anh định. Đừng vì bất kì ai mà thay đổi. Em không muốn làm quân bài để người ta điều khiển anh”.
– Em không có vai trò quan trọng như anh tưởng, bắt em thì cixng không thạy đổi được gì.
– KHÔNG QUAN TRỌNG? Vậy em không biết rồi, Vân đang mang em ra để khống chế Kiệt thực hiện dự án. Vấn đề là em đang ở trong tay anh, Kiệt nên hiểu hắn phải nghe lời ai lúc này. Hắn làm bao nhiêu việc cũng đề bảo vệ em mà?
Tùng nói lạnh tanh, chút thủ đoạn này đối với Tùng không có phải cắn dứt lương tâm cả.
– Anh…anh nói…Vân đem em ra không chế Kiệt?
Từng lời nói của Tùng làm Đan ù dần 2 tai, tiếng tim đập chậm lại, cuối cùng nghẹn ngào không thở được.
– Đừng trách anh nói thẳng. Để bảo vệ NewMen, anh và Vân thỏa thuận cùng nhau phá hoại chuyện của em với Kiệt. Vân muốn hại em còn anh chỉ nhắm vào Kiệt – người trực tiếp triển khai dự án. Không ngời Vân lật mặt, không những không thực hiện lời hứa với anh mà cô ta còn bảo Kiệt thực hiện nhanh hơn * Tùng khẽ nheo mắt lườm Đan* Anh tự hỏi vì lý gì Kiệt lại ngoan ngoãn nghe lời Vân? Sau một vài tìm hiểu nhỏ, cộng với cái mồm ba hoa của Vân, anh lờ mờ đoán ra. Em hạnh phúc thật đấy, Đan *Tùng cuwofi nwuar miệng* Để tránh việc em và gia đìng em gặp rắc rối nguy hiểm mà 1 kẻ kiêu ngạo phải chịu dưới chướng của Vân.
Đan tròn mắt nhìn Tùng, những giọt nước mắt cứ thi nhau rơi xuống. Cái giọng chế nhạo của Tùng làm lòng Đan thắt lại, càng nghe Tùng nói lòng Đan càng đau. Đan cắn môi để không hét nên đau đớn, dẫu biết Kiệt ở bên Vân vì lý do nào đó, Kiệt cũng nói Kiệt làm vậy để bảo vệ Đan và hai chị, Kiệt vẫn cố giữ J- Max cho chị của Đan…Nhưng không thể ngờ lý do Kiệt làm tất cả là vì Vân đem Đan làm mồi nhủ.
“Kiệt ơi em xin lỗi…Em xin lỗi nhiều lắm. Tại sao anh phải làm vậy vì em chứ. Có đáng để anh phải làm nhiều như thế không?”
Đan đau đớn khóc nấc từng đợt, tiếng khóc não nề và sầu thảm. Căn phòng phút chốc yên ắng tiếng xì xào, đám con trai hướng mắt về phía Đan, vì Đan cứ khóc thảm thiết như thé nên không kẻ nào dám bỡn cợt hay cười đùa trong căn phòng nữa.
– Lần dầu thấy một đứa con gái buồn tới lức này *một tên quay đi, tư tưởng “sợ nước mắt con gái”*
Tùng lại bấm số KIệt, áp vào tai Đan.
– Gọi nó đi, đến bao giờ nó chịu nghe máy.
– KHÔNG GỌI GÌ HẾT.
Đám đàn em dù thương hại Đan nhưng chúng không đứng nhìn Đan tỏ thái độ hỗn láo với Tùng – người chúng gọi là đại ca. Tùng kéo mặt Đan lên, áp điện thoại vào tai Đan, có chút bạo lực đã diễ nra. Đam mím chặt môi. giãy giụa.
– Bướng quá ha!
Tùng gầm ghè ghì đầu Đan, bắt phải nghe máy. Hai tên khác, 1 tên chạy lại đè 2 vai Đan ngồi yên, 1 tên phụ giữ đầu Đan không rời điện thoại. Đan giãy giục làm 3 tên chật vật, vất vả. Tên giữ đầu tức mình vòng tay siết cổ Đan. Kết quả Đan đạp mạnh vào kẻ nào bất hạnh đang đứng trước mặt cô.
– Ui da…
Tùng vội cúi người ôm chân loạng choạng vài bước, chiếc điện thoại rời xa tai Đan. Đúng lúc này, tiếp đáp lại từ đầu dây bên kia làm Đan và Tùng không chớp nổi mắt.
– A lô?? Đan à??
Là Ghim! Giọng nói đó là Ghim! Không phỉa Kiệt!
– Ghim!! Cứu tớ. Tớ ở nhà hoang phía tây thành phố…ƯM!!!
Đan chớp cơ hội và tin rằng mình đã phát âm rành rọt từng chữ đủ để Ghim nghe rõ. Tùng bịt chặt miệng Đan, quai hàm của Đan sắp bị Tfng làm lệch sang bên tới nơi.
– A lô??? ĐAN!! Có chuyện gì…
Ghim hớt hải hỏi to nhưng Tùng gập mạnh điện thoại lại.
CẠP ~
– Ax.
Tùng phải nhảy bật ra, run run cánh tay in cả hàm răng của Đan.
– Con nhỏ này!!*một tên đánh sượt qua đầu Đan, cả bọn nhìn Tùng mà nín cười*
Tùng rên rỉ bàn tay, nhìn điện thoại của Đan phóng ra điện. Hắn vò đầu vò tai, tiện chân đạp luôn vào tường. Tính bấm số Kiệt ai dè bấm ngay số của bạn Đan. Đan lại còn gào lên để kêu cứu, chắc chắn bạn Đan sẽ tìm tới.
– Không xong rồi. Làm nhanh rồi chuồn thôi. Bạn cô ta tới thì đổ sông đổ bể *một gã ghé tai Tùng nhỏ giọng*
Gương mặt Tùng lúc này không thể đáng sợ hơn. Đan rùng mình trước khi toàn thân lại lạnh buốt.
– Lần này thì phải nói!
Tùng quát lớn, chiếc điện thoại lại được bấm số. Không chỉ 3 tên, toàn bộ đã tập trung giữ Đan ngồi yên.
– Ưm…ưm…*lắc đầu nguầy nguậy*
– Ê nó cắn!!
Tùng bật lưỡi dao nhỏ, kề vào má Đan. Lưỡi dao sắc nhọn làm Đan đơ cứng người, cảm tưởng chỉ cần Đan dịch một li, lưỡi dao sẽ cứa ngọt một đường. THật ghê rợn.
– Em không muốn anh cho e sẹo chứ? Biết điều thì nới chuyện với nó đi.
Từng giọt mồ hôi chảy dày trên trán Đan, lưỡi dao thì có vẻ…sốt ruột…
TÚT…TÚT…
Kiệt không nhận máy.
– SAO NÓ KHÔNG NGHE MÁY? CÔ NÓI GÌ VỚI NÓ? HẢ?
– Em nói gì được!
Tùng ấn con dao vào mặt Đan, một đường cắt vừa in con dao, máu tràn thành giọt, rỏ tóc tách. Đan kịp nhận ra vết thương khi giọt máu chảy xuống cằm, chảy liên tục. Mùi máu làm toàn thân Đan bủn rủn.
– Đại…đại ca. Nó chắc không biết vì sao…*tên trông hiền nhất cản Tùng, đây là tác giả phát ngôn chân lí Đàn ông tầm thường nhìn phụ nữ bằng con mắt…*
– Thế thì *Tùng nắm tóc Đan* chỉ còn cách gửi bằng chứng tới tận tay nó.
Tùng cầm dao, cắt xoẹt túm tóc của Đan. Hắn đứng dậy thở dài, thả con dao lăn lóc xuống đất.
– Gói lại. Viết thư bảo thằng Kiệt”tổ chức họp báo ngay”. Gửi tới T.A * Tùng nhét vào túi áo 1 thằng đàn em*
Hắn kéo ghế ngồi trâm ngâm góc đối diện với Đan, hai tay lại bắt chéo, lạnh lùng.
Càng để lâu vết thương trên mặt Đan càng xót và rát, máu sắp làm biến màu cổ áo sowmi trắng cô mặc. NHưng có là gì, tâm trí của Đan chỉ quanh quẩn sự thật Đan vừa hiểu. Kiệt trước kai hay bây giờ đều không phải người có thể nhẫn nhịn và chịu sự sai bảo.
“Chịu đựng một mình khổ sở lắm…Thà anh cứ chia sẻ với em, đến đâu thì đến…Huhu” – Đan gục đầu bật khóc.
– Đại ca, thằng đó sẽ tới đây à?
– Tao không biết. Nếu nó không nghe điện thoại của con bé *Tùng chống một tay lên cằm* Và nếu nó không tới…*Tùng nhìn Đan hầm hầm sát khí*
– Hay nó không nhận ra tóc con bé?
– Không nhận ra, chẳng lẽ mày muốn tao chặt tay con bé? *nghe Tùng nói thằng kia vội mím môi lùi lại* Nó sẽ gọi điện cho Đan kiểm tra *Tùng với tay cầm điện thoại của Đan lên*
Căn phòng vang tiến gĐan khóc thút thít, tiếng loạt xoạt chờ đợi của mấy thằng con trai.
Tùng thấy bực mình bởi Đan, khóc lóc làm hắn nóng ruột. Đay không phải những điều hắn muốn làm, chỉ vì bất đắc dĩ. Nếu hắn không giữ được NewMen, ba hắn phải ra tay thì chắc chắn ông ta sẽ tước quyền thừa kế tài sản của Tùng. Bởi lẽ hắn chỉ là con riêng, đúng hơn là con của ông ra với tình nhân bên ngoài. Ông ta vì bị mẹ Tùng làm khó nên mới phải đưa Tùng về nuôi dưỡng. Cuộc sống trong ngôi nhà đó, sự ghẻ lạnh của bà vợ và hai thằng con trai chưa nổi bằng 1 nửa tuổi của Tùng…Tùng mệt mỏi và bị khinh thường.
Lần này hắn phải giữ cho được NewMen – tài sản giá trị nhất của cả đợi ông ta. Tùng muốn phải về tay hắn, như một sự trả giá cho cuộc đời đã bị nhiều vết nhơ dày vò.
Tùng mở ví lấy ra một tấm hình nhỏ hắn in ra từ điện thoại. Tùng vò nát nhưng chưa đủ, hắn xé thành từng mảnh vụn, thả vương khắp phòng. Với tấm ảnh này, hắn dự định sẽ gây một vụ làm Kiệt tức phát điên, hắn muốn hành hạ Kiệt như mèo vờn chuột nhắt! Nhưng giờ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, hắn không có cơ hội để tung bức ảnh, Kiệt không phaari kẻ dễ bị “chơi đểu”. Kiệt còn chơi là Tùng vố này điêu đứng.
Mấy đứa đàn em sợ hãi, tránh xa Tùng, Tùng đưa mắt nhìn Đan, hắn thấy có lỗi. Đan không làm gì mà hắn lại phải bắt Đan, Đan luôn nghĩ tốt cho hắn, không chút nghi ngờ. Đan khờ thật!! Nhưng Tùng quý những người như Đan. Hắn nghĩ…hắn thích Đan, thích sự đơn giản của Đan. Tùng nhói đau trong lòng, cảm giác tê tái lan tỏa xâm chiếm. Từ giờ thì hắn không thể làm bạn với Đan nữa, hình tượng người tốt đã sụp đổ. Đáng ra hắn vẫn có thể để lại ấn tượng tốt trong trí nhớ người hắn thích nếu Vân không giở trò.
Mà hắn đang nghĩ gì? Hắn biết Đan yêu Kiệt. Hắn không hề có cơ hội…Hắn suy nghĩ về tình yêu không có kết quả làm gì?
Một vài âm thanh bên ngoài làm Tùng phân tâm.
– Mày *chỉ tay* Ra ngoài xem.
– Vâng.
Căn phòng này là một phần của ngôi nhà hoang đã đổ nát gần hết, nằm heo hút tận ngoài thành phố. Đan biết ngôi nahf vì Huyền và Ân đã có thời “truyền thuyết ma”tra tấn Đan.
– Tùng. Thả em đi. Kiệt không tới đâu.
– Cô ngồi yên, cô bảo không tới là nó không tới à!
RẦM ~ KỊCH…
Tiếng va đập mạnh bên goài cửa. Tùng bật dậy, mấy thằng không dấu nổi nỗi lo lắng. Mỗi thằng nhanh tay túm một thanh kim loại hoặc thanh gỗ vất ngổn ngang kawsp sàn. Cả đám nhìn nhau, dè chừng. Từng thằng nhẹ bước ra cửa.
RẦM – thêm một âm thanh lớn.