<?php the_title(); ?>

Đừng Đùa Với Gái Ngoan

23.07.2014
Admin

Truyện: Đừng Đùa Với Gái Ngoan

Tác giả: MR.HeoDat
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Téng teng tèng teng…téng teng tèng tèng teng…chuông điện thoại reo lên,trên màn hình con LG của Xu (em nó) hiện lên”Anh yêu is calling “.
– Alo.
– Alo em ah, em đang làm gì vậy?
– Dạ…dạ em đang học bài.
– Mình cười không ra tiếng với cái câu trả lời của em nó, chả là vì đang ngồi ôm vuốt ve em nó ở bãi cỏ gần chỗ SVĐ Mỹ Đình ngắm người ta thả diều, uống chà tranh.
– Dạ vâng…anh ngủ ngon nhé! Em học bài chút rồi cũng đi ngủ sớm đây. Bye anh!
Tiếp tục cười, vừa cười vừa vuốt ve tóc Xu thì em quay lại.
– Hay ho lắm hay sao mà cười?
– Không hay…nhưng em làm tí nữa anh ho. Sao có người yêu rồi mà còn đi với anh?
– Nó yêu em nhiều hơn em yêu nó. Nhưng đi với anh em thấy dễ chịu hơn.
– Chắc anh hơn nó ở cái khoản mân mê hả
Em nó lườm mình rồi lại gục đầu vào ngực tiếp tục ngắm thả diều. Công nhận ở đoạn trước SVĐ có thú thả diều đc phết. Thi thoảng lại có mấy chú hát dạo kiếm tiền ngân nga mấy câu của Mr Đàm mà nghe chạnh lòng. Bổng Xu giựt cái áo làm khúc áo mình bật ra, em nó đỏ mặt rồi vội vàng cài lại khúc.
– Ớ, em xin lỗi…ôi xấu hổ quá, xấu hổ quá.
– Mới lần thứ 2 đi chơi thôi đó em.
– Thì em nhỡ tay chứ ai thèm. Con trai theo em đầy ra, kể cả ô tô nhé.
– Ờ thế sao còn đi với anh?
– Không biết.
Tả qua một chút về bề ngoài em Xu, em nó cao khoảng 1m62, da trắng và mịn…mắt 1 mí trông rất là…là cái gì thì các thím biết rồi đấy. Hướng nội, nữ tính và”hiền lành “. Vì các stt trên fb và yahoo của em Xu khá là sướt mướt và tình cảm, luôn mong muốn có một tình yêu chân thành. Một stt của em nó khi post lên fb tầm khoảng 5,6 các zai vào comment hỏi han. Mà thực sự cách hỏi han của các zai khiến mình không thể nhịn được cười. Chắc có lẽ mình không bao giờ viết ra được những từ đó: Quá sến.
Trời cũng đã về khuya, lấy con xe rồi 2 đứa cùng nhau về. Hôm nay Xu mặc quần đùi trông khá là mướt, vì cái khoản uống sữa nhiều nên em nó có làn da trắng và mịn không tì vết. Mình lấy tay chạm nhẹ cái đùi thì em nó dựt phắt đi.
– Anh làm cái trò gì đấy?
– Tay anh nóng quá, thấy đùi em có vẻ mát nên xin em tí nhiệt.
– Mát cái gì mà mát, em không dễ dãi thế đâu.
Mặc quần ngắn như thế, không để cho người ta ngắm và đụng chạm thế thì mặc làm gì. Mình thấy trong lời nói của em còn chút e thẹn và thách thức nên đánh liều phát nữa.
– Này?
Ờ thế lúc nãy ai giựt khúc áo của anh nào?
– Thế thì coi như là huề đấy. Chỉ được 1 lần này thôi, lần sau là cấm tẹt. (nghe có tiếng khúc khích của Xu).
Thế là tay phải thì mình lái xe, tay trái thì xin tí nhiệt từ đùi Xu. Kể cũng lạ, đùi mình thì cũng có ra nắng mấy đâu, cũng chăm chút lắm chứ sao không mịn được như của bọn con gái nhỉ. Nó mịn và mềm nhũn ra các thím ạ, mình muốn véo cho một phát nhưng thôi, nhỡ may em nó ngã khỏi xe cái lại phiền. Cuối cùng cũng về tới phòng trọ em nó, trước khi chào tạm biệt, em nó hé tào tai thì thầm:
– Đi chơi với anh thú vị lắm!
– Ờ.
Rồi mình cũng phóng thẳng xe về nhà để kết thúc một ngày cuối tuần. Vào phòng, rút điện thoại ra thì có tin nhắn của em Xu…

Lôi ra đọc tin nhắn.
– Anh là hơi bị lợi dụng đấy.
– Nhưng đùi em mát.
– Này? Trêu em lần nữa là không thèm nói chuyện nữa đâu.
– Đùi em khá là mát.
Các thím chắc cũng thấy lạ vì độ lì của mình khá cao đúng không? Quả thật với Xu thì mình không có cảm tình gì cả, kể cả đến việc thích cũng chưa có nên không đặt nắng vấn đề tán tỉnh hay gì cả. Có cũng được mà không có cũng xong. Chính vì thế cho nên đôi khi em nó lại thấy hứng thú nói chuyện. Vì chỉ có những thằng như mình mới khiến cho cái phần”con”của em nó được trỗi dậy. Còn thằng người yêu nó mình đoán chắc khám phá được phần”người”thôi.

Tả qua chút về mình. 1m68, 16cm,không đẹp trai cho lắm, tuổi thì mình sẽ nói sau, gia đình cũng không thuộc dạng khá giả nhưng cũng trải qua một mối tình khá là đau đớn nên về độ chai lì và kinh nghiệm cũng có một phần.

Kết thúc một ngày cuối tuần đẹp trời bằng bản nhạc Forever in love của Kenny G rồi mình cũng ngủ luôn. Xu thì em nó im rồi vì chắc đang ức chế. Lần đầu tiên có đứa khá là ngang khi nc với Xu. Vì Xu có vẻ ngoài khá là chuẩn nên được săn đón gắt gao, sẵn sàng có gần chục anh nguyện làm xe ôm, thẻ ATM hoặc đại loại gì đó lao vào. Vì biết trước
sự nghiệp đang còn chưa đâu vào đâu cho nên với Xu mình không có ý định gì là lâu dài cả. Chỉ là đến đâu thì đến…
– Ngày mới vui vẻ anh nhé! (Sms của em nó vào buổi sáng mai).
– Ờ,”mát mẻ”em nhé!
– Lại đểu rồi đấy, đầu tuần nên em tha. Anh đang làm gì đấy?
– Acsimet em à.
– Vô duyên.
Mình không có thói quen sms cho lắm nên đại loại là hay làm đứt mạch cảm hứng. Có gì thì gọi điện chứ sms thì nhàm lắm.Đợt đấy mình đang đi làm thêm buổi sáng, còn buổi chiều học cho nên khá bận bịu và mệt mỏi. Cho nên một tuần trôi qua nhanh lắm, vù một cái là đến cuối tuần rồi. Lôi danh bạ ra lách tách thì lại nhớ tới em Xu, ờ thì gọi cái nói chuyện cho vui. Vì được cái em Xu nói khá nhiều, còn mình thì ít nói, vì có tán tính đâu. Nói chuyện với em nó theo kiểu Q- A.
– Alo em ah.
– Đi đâu một tuần mà giờ mới gọi hả?
– Ơ, đi đâu thì việc của anh.. lại còn phải viết báo cáo rồi lên phường xin dấu để chuyển qua cho em à?
– Không nhưng mà…hâm.
– Ờ thế có đang ở phòng không lát anh qua.
– Có, đang ở một mình buồn chết đi được.

Rồi cũng đánh xe qua giải tỏa cuối tuần chút, vì vừa chia tay mối tình trước khá sướt mướt nên chưa kịp thích ai đó, nhưng sinh lí mà, phải có mùi gái thì mới thoải mái được. Có thể đơn giản là nhìn hoặc nói chuyện thôi.
– Anh mua ít hoa quả, em gọt ra mà ăn.
– Cũng ga lăng gớm nhỉ?
– Ga lăng là một nét đẹp mà em bảo gớm.
– Xùy, con trai gì mà soi từng câu chữ.
– Không chỉ soi mình câu chữ đâu, soi cả cái khác nữa cơ.

Hai đứa ngồi ăn Táo, mình thấy mỏi lưng, nằm lên giường chút cho đỡ mệt, vừa đi học về mà. Trong lúc đó thì em nó làm bữa tối, em nấu khá vụng…quả thật là như thế. Nhưng thôi đói rồi thì ăn cái gì chả ngon, xong bữa tối mình ra ban công hóng gió (em nó ở trọ trên tầng trên cùng) châm điếu thuốc.

– Anh vào đây.
– Có chuyện gì thế?
– Vào đây nói chuyện chứ làm gì. Ra đó đứng chả được cái gì.
– Ờ.
Mình lại nằm lên giường, ngồi thì cũng chán. Câu chuyện thì cũng chán ngắt vì em nó hỏi mình thì trả lời, em nó cũng bảo là thế. Nhưng lại cứ thích nc với mình. Đột nhiên đang nc thì em nó nhìn vào mắt mình hồi lâu.
– Anh hôn ai chưa?
– Anh rồi. Chẳng nhẽ cái miệng từ nhỏ tới giờ chỉ để ăn với uống thôi sao.
– Thế hôn có thích không?
– Cũng tạm, nhưng mà sao em lại hỏi chuyện đó?
– Thì em chưa hôn. (Em nó đỏ mặt gục mặt xuống giường).
– Ờ thế anh dạy cho, lại gần đây.
– Ơ kỳ kỳ, ai lại nằm thế này.
– Ờ thì đứng.

Mình cũng không hiểu sao lại có thể tự nhiên thế được, chắc là do không phải là tán tỉnh nên đâm ra tự nhiên không căng thẳng như mấy thím hay hỏi han vụ tỏ tình rồi hôn hít lần đâu ra sao. Cho nên bản năng sao thì cứ làm vậy. Mình kéo phắt em dậy đứng xuống giường. Cầm hai tay em nó đặt lên cổ mình, mình thì ôm eo em Xu…

***

Hai má xu đỏ ứng như hai quả gấc, chắc đây là lần hôn đầu của em nó thật. Nhưng điều đó mình không quan tâm cho lắm. Đến cái zin còn hay không thời buồn này mình cũng xem nhẹ chứ huống hồ đến nụ hôn. Rồi hai mắt em nhắm nghiền lại y như trong phim Hàn, vì ẻm hay xem mấy thể loại phim này mà. Thì đương nhiên là mình tiền tới rồi, môi chạm môi. Người Xu giật lên, mới là nụ hôn đầu nên mình rất nhẹ nhàng và khoan thai, chỉ làm ướt môi em. Tay vuốt nhẹ lên tóc rồi luồn xuống cổ, mới là lần đầu hôn em nó nên mình cũng không vồ vập như các thím tưởng đâu. Làm gì mà sớm thế được?
– Anh ơi chân em bị tê…
Biết mà, lần đầu hôn nên dồn hết tâm trí lên cơ miệng và cơ mặt cho nên phần dưới thế nào thì không quan tâm, máu không lưu thông được nên chân thường bị tê. Trông em đi khập khiễng mà mình phì cười ra. Em quay ngoắt lại:
– Cười cái gì mà cười? Chân bị tê không an ủi mà lại còn cười được.
– Chân em tê nhưng miệng em phê là được.
Bỗng điện thoại mình có tin nhắn, là của em Cún (mình chỉ nêu biệt danh, không tiện nêu tên). Em Cún sinh năm 94 mới lên ĐH này thôi, nhưng đang chờ ngày giấy báo nhập trường gọi ra. Hôm nay sinh nhật em nó mà mình quên béng mất, quen em Cún qua thằng bạn thân cùng lớp. Ờ thế là phải rút điện thoại ra chúc mừng sinh nhật hẳn hoi. Em Xu cũng không lấy gì là bực mình vì hai đứa mình đến với nhau cứ như là để giải tỏa chứ về mặt tình cảm thì chưa đễn mức là lao vào nhau.
– Lại gọi điện cho gái hả?
– Ờ, đứa em ở quê.
– Thì nói luôn là rau sạch ở quê trồng giờ thu hoạch đê.
– Bậy nào, anh xem nó là em thôi.
Không biết tính mình hình thành từ khi nào, nhưng cứ đến lúc cao trào thì mình lại cho gái hụt hẫng. Y Như là mình không muốn lên tới đỉnh của sự vui vẻ, vì nó rất dễ chóng tàn và nhàm chán nếu lần sau không
có gì mới mẻ. Vậy nên mình bảo Xu là mình về, tay vẫn đang cầm điện thoại nói chuyện với em Cún.
– Này? Thế anh về lúc nào lại qua em.
– Anh chưa biết được. Suỵt anh đang nói điện thoại.
– Tuần sau sinh nhật em rồi đấy.
– Thì em bảo thằng người yêu em chuẩn bị đi, sao gọi anh làm gì?

Em nó ngồi phịch cái xuống giường, mình cũng không quan tâm cho lắm. Phải về rồi, đi ra mở cửa thì em nó ôm chặt mình từ đường sau.

– Địch bục khúc áo anh ra nữa à? (Mình nói đểu).
– Hí, ai thèm?
Rồi em nó hôn trộm nhanh mình một phát.
– A chà, vừa mới dạy mà đã nhanh thế rồi à? Thích rồi hả?
– Hề, Không biết. Cảm giác vụng trộm nó hay hơn công khai nhiều.

Rồi mình lấy chìa khóa phóng xe về trong lòng không mảy may gì cả. Nhanh về xem trận bóng cái chứ cuối tuần là của Football mà.
Trong đầu mình lại nghĩ tới em người yêu cũ, quả thật là mình tôn trọng em cũ nên xin được phép gọi em nó là Sunflower. Em hiền dịu và nết na, xinh đẹp nữa. Quen em được 2 năm và cũng là 2 năm mình có tình cảm với em nó, thế nhưng lúc đó là thời mới lên sinh viên, mặt vẫn còn búng ra sữa được. Lại còn cùng tuổi nữa nên chưa có một chút gì gọi là bản lĩnh. Cuộc tình chóng tàn với hai năm kỷ niệm đẹp đẽ bị chôn vùi. Khá là tiếc, đầu tư như vậy mà không được một chiếc hôn nào, tuy cầm tay và ôm thì vẫn có. Nhưng với em Xu, cũng xinh đâu kém gì Sunflower, cũng hiền như vậy mà sao lại dễ và nhanh quá vậy?
Rồi thoáng trong đầu nghĩ rằng, liệu trong thời gian với em Sunflower có đứa nào cũng y như mình hiện giờ với em Xu và mình là cái thằng y như người yêu em Xu?? Ôi…thấy ngu.

Thôi chuyện gì qua thì qua, về đến phòng. Hình như là em Xu có thói quen nhắn tin điện thoại khi mà người khác về thì phải.
– Anh về đến phòng chưa?
Không rep. Ngại rep điện thoại lắm các thím à.
– Anh! Lúc nãy hôn em cảm giác anh thế nào?
– Anh chả có cảm giác gì cả.
– Gì? Đây là lần đầu em hôn đấy, đừng tưởng hôn em là dễ.
– Ơ thế sao lại còn cho anh hôn?
– Không biết, bảo anh dạy thôi. Sau em đi hôn đứa khác.
– Ờ.

Mình thực sự không có cảm giác ghen tức gì cả. Trong chuyện tình cảm mình khá thoải mái, việc lần đầu với ai hay như thế nào mình không quan tâm. Miễn là nếu yêu ai thì lúc đó yêu thật lòng thì OK. Còn việc chia tay về sau thì sau tính…
– Này anh hôn em không có cảm giác gì cả à?
– Có.Tim anh có phải là sắt, miệng anh có phải là đá đâu.
– Phải thế chứ…anh chủ động quá làm em run. Sao người yêu em không làm thế với em nhỉ?
– Thì đi hỏi nó, hỏi anh làm gì? Anh xem đá bóng chút.

Lại châm điếu thuốc cuối tuần, ngồi cạnh ly café với màn hình bóng đá. Cuộc đời trôi qua đang khá là bình lặng, chưa có nốt thăng trầm gì trong giai đoạn này cả nếu như không nhận được email của em Sunflower..

***

Tạm gọi Sunflower là Huyền Anh các thím nhé. Em nó cùng tuổi mình, đã từng trải qua một thời gian khá mộng mơ và thắm thiết. Một tình cảm thiêng liêng đúng nghĩa, không có chút gì vụng lợi. Có đôi lúc mình từng nghĩ: dù em nó có xấu, có không bằng người khác nhưng vì tình yêu có thể vượt qua tất cả. Chắc chắn tất cả các thím ở đây đều qua một thời yêu dại khờ như vậy. Email của em Huyền Anh: “Anh à, dạo này anh sao rồi? Em thực sự muốn nói với anh rất nhiều điều và mong anh cho em giải thích…và đương nhiên là anh muốn điều đó “.
Email đó khiến mình suy nghĩ rất nhiều. Các thím trải qua rồi có thể biết, ấn tượng ban đầu là không bao giờ có thể thay đổi. Đúng! Và ấn tượng của Huyền Anh với mình và ngược lại là không bao giờ thay đổi. Với em nó, mình vẫn là một kẻ ngu ngơ khờ dại và không bao giờ có thể thay đổi. Nếu có thay đổi đột ngột thì đó cũng chỉ là một đứa”đàn ông mới lớn”trong mắt em nó. Chính vì điều đó, khi nhận được email này mình có đôi chút xao động nhưng không còn như trước, căn bản vì mình bây giờ khá chai lì. Có thể tình cảm vẫn thế nhưng mình đã làm chủ được nó. Lý trí đã mạnh hơn và mình có nhiều gái hơn bên cạnh để tâm sự.

Điều quan trọng bây giờ là với em Xu, em Xu đã đi ngang qua đời mình và đương nhiên là mình tôn trọng điều đó. Nó chưa phải là tình yêu nhưng ít ra nó đã tác động vào cuộc sống hiện giờ.Xu là một mảnh ghép nhỏ trong cuộc sống nhưng đương nhiên chưa đủ để mình phải nhớ nhung điên cuồng. Về Huyền Anh, mình sẽ kể ở những chapter sau, mình muốn nói trước về Xu để các thím khỏi bớt tò mò…vì đùi em nó mát mà. Ngày sinh nhật của em nó cũng đến.

– Tối nay em tổ chức sinh nhật ở phòng trọ đấy!
– Anh biết, quên sao được.
– Tưởng anh chỉ nhớ vài thứ mát mát chứ?
– Cũng kiểu kiểu như thế, nhưng môi em làm anh nghĩ lại.
– Ghét!
7h30 hôm nay anh nhé.

Đối với bất cứ gái nào mình đều để lại một sự tôn trọng, nó là mảnh ghép cuộc đời mình, dù về tương lai có thể không cùng nhau nhưng ít ra đã mang lại cho nhau một thời gian hạnh phúc. Vẫn có quà cho em nó, vẫn như thường lệ. Gửi xe máy và tay mang hộp quà cho em nó ngày sinh nhật. Mình bước vào phòng.

– Ồ…ồ…ồ (một tiếng ồ dài của đông người).
Tầm khoảng hơn chục người ở đó, đương nhiên là trai gái có cả. Có vài ô tô đáp ở ngoài, mình cũng dự là của vệ tinh Xu. Nhưng không quan tâm và lo lắng.
– Xin giới thiệu, đây là anh Dũng…mình đã nói với mọi người!
Tiếng vỗ tay răm rắp…
Mình quay sang em Xu nói thầm
– Nói gì anh vậy? Anh mới sờ đùi em 1 lần, hôn em 1 lần. Có cần thiết phải ghi âm, quay phim, phát lên VTV3 giới thiệu thế không?
– Ờ thì sao?
Người yêu em Xu có vẻ để ý mình vì thấy em Xu khá thân mật với mình, còn mình thì làm lơ. Em Xu ngồi giữa mình với người yêu em nó. Mình không có ý định chia rẽ hai đứa, mình không có ý đồ tán tỉnh gì em nó. Việc mình làm như là gì đó trách nhiệm hoặc bản năng của một thằng đàn ông. Và cũng may mắn là cả hội đều biết ông Minh (người yêu em Xu) là một nửa của Xu. Cho nên mình không có gì là áp lực cả. Thấy ông bạn cũng khá ga lăng.
– Hôm nay sinh nhật người yêu mình,cám ơn mọi người đã đến dự! Bây giờ đến tiết mục cắt bánh.
Minh cầm tay lên em Xu rồi cắt bánh, vẻ mặt em Xu không tươi cười cho lắm và thi thoảng nhìn mình, mình thì vẫn cười rất mãn nguyện, vui vẻ.
Trong party, ông Minh nói khá nhiều để lấy lòng bạn Xu, mình thì im lặng, khoan thai và ung dung. Cười dễ mến và nguy hiểm, thì ở party sinh nhật thời sinh viên mà. Kiểu gì chả đến khoản hát hò chúc mừng sinh nhật. Rồi cũng đến lượt mình thôi.
– Mình không biết hát nhé mọi người
– Không hát thì múa anh eiiii, múa cột đê anh eiiiiii
Thôi thì cung kính không bằng tuân lệnh, mình phải có gì đó góp vui trong party thôi, nhưng môi trường này hiện giờ thì không hợp với mình. Nếu thời sinh viên năm 1 thì mình còn hứng, nhưng giờ khác rồi…sinh nhật toàn ở Karaoke, ở Kenvin đường Trần Thái Tông hoặc quán Bar ở đoạn Kim Mã đi thẳng xuống một chút. Chứ ngồi vòng tròn ở phòng trọ thì tù túng quá, may mà có két bia bên cạnh, không thì chắc mình tủi thân mà chết quá. Đến lượt mình thì phải chúc mừng sinh nhật nó thôi. May quá, có cây Guitar treo ở trên tường, của bạn Xu. Mình biết chơi Guitar từ nhỏ nên cũng mang nó ra lấp chỗ trống. Cả hội trố mắt ra ngạc nhiên vì “loại” chơi như mình mà cũng biết Guitar nữa…Bài hát”Trái tim bên lề”của Bằng Kiều nhé!

Mình guitar và hát khá mượt, xong bài ai nấy nếu trầm trồ im lặng nhìn với con mắt khá soi mói chứ không vỗ tay um xùm như ở một Club tình nguyện nào đó của sinh viên. Có vài em có vẻ đã kết mình mất rồi…

– Anh có người yêu chưa? (một nhỏ bạn Xu nói một cách bông đùa).
– Ờ, anh có rồi.
– Ôi tiếc thế…anh bỏ chị ý đi…(vừa nói vừa cười).

Ông Minh người yêu Xu có vẻ không vui cho lắm, vì hình như party, mình như là nhân vật chính. Biết điều đó nên mình không nói năng gì thêm, ngồi im và không thể hiện gì thêm nữa. Trong party em Xu, Minh có nói vài lời ước nguyện về tình yêu này nọ…trong lúc ổng ước thì mình có nghĩ tới cuộc gọi của Minh tới Xu khi mình đang ôm ấp em nó mà thấy buồn cười và thương hại. Thi thoảng em Xu vẫn nhìn và nháy mắt đá đểu mình…Đừng đùa với gái ngoan…
– Thôi mọi người ở lại vui vẻ, mai mình đi làm nên phải về sớm hoàn thành nốt chút việc.
– Ơ sao về sớm thế (Em Xu mất hứng).

Mình ra cổng dắt xe, Em Xu có đi theo để tiễn.
– Chúc mừng sinh nhật em nhé!
– Em không ngờ”hư”như anh mà cũng có tài vặt thế đấy.
– Ờ, hôm nay sao mặc quần dài thế?
– Đùi em nóng rồi, không mát nữa.
– Ơ thế không hằn học anh nữa à. Tay anh lại mát nè, xin tí nhiệt không em?
– Người yêu em ở trên kia…
– Ờ, thôi em lên đi. Anh về đây.
Đột nhiên em nó hôn trộm vào má mình phát (- Anh tuyệt lắm). Rồi bị ông Minh đứng trên tầng thượng nhìn thấy…

Ngày hôm sau khá căng thẳng…

(Chapter này mình kể khá nghiêm túc, vì nhiều người nên không thể bông đùa được. Nhưng vô hình dung mình đã chiếm mất một phần trái tim Xu rồi và dường như đã hình thành một ấn tượng không tốt tới ông Minh, bạn của Xu. Cuối tuần em Cún ra và hẹn gặp mình…)

***

Bonus thêm phát: Manchester City bị cầm hòa rồi các thím ạ, năm nay PL khá hấp dẫn vì các đội đá đều nhau hơn rồi.
Các thím cứ bình tĩnh,”Chuyện như chưa bắt đầu”của Mỹ Tâm. Vì mình với Xu có là gì của nhau đâu mà viết bựa hay trật nhịp bác Khoai. Cốtlà mình viết truyện của mình, mình sẽ đi dần dần. Mọi chuyện sẽ hay hơn khi em Cún ra ngoài này…
Từ hôm sinh nhật em Xu về thấy tự dưng em nó bớt nhắn tin hẳn. Nói chuyện cũng khá hững hờ (cẩm nang của các mẹ mà), nhưng lại đặt không đúng chỗ. Cẩm nang với ai chứ với mình thì…Tiếng điện thoại reo:
– Anh à. (Khóc nức nở)
– Anh à. (Khóc tiếp)
– Anh à…(to hết cỡ)
– Sao không nói gì, anh Minh đòi gặp anh bằng được. Tối mai ở Maxx Café Tây Hồ anh nhé!
– Ờ.
Bắt đầu sóng gió nổi lên rồi các thím ạ, đúng là không có dại nào như cái dại nào khi dính phải gái và đập nhau cũng vì gái cả. Vì thấy ông Minh cũng khá người lớn (về hành xử) cho nên mình cũng tự tin đi gặp và nói chuyện. Chuyện gì thì chắc mình cũng tưởng tượng ra được trước đó.
– Xin lỗi 2 người, đường Bưởi tắc quá nên giờ mới ra đây được.
Mới kịp kéo cái ghế xích lại gần một chút thì ăn ngay côc nước trắng cha Minh hắt vào mặt, nằm ngoài hẳn dự toán. Chắc là có cãi vã với em Xu trước khi mình đến, thấy mặt em Xu cắt không ra giọt máu. Nếu mình đấm luôn cho ông ấy phát thì kể cũng được nhưng thôi, mới đến ăn chút nước vào mặt cũng tỉnh.
– Tao là người yêu của Xu, mày là thằng nào mà dám léng phéng với em Xu. (Tay Minh lớn giọng)
– Mày nói nhỏ thôi và ngồi xuống, tao không thích làm ầm chuyện ở đây. Quán café chứ không phải Trà chanh chém gió.
– Mày tưởng mày là thằng nào mà ra lệnh cho tao.
– Là cái thằng léng phéng với em Xu nhà mày đó?
– Ơ kìa Anh Dũng…(em Xu chen vào).

Ông Minh mặt đỏ bừng quăng tay định đấm vào mặt mình phát thì mình quơ tay gạt được và như thường lệ ở Vovinam (mình có học chút Võ) thì làm luôn quả đấm trước mặt và cũng như thường lệ là máu mũi chạy ra tồng tộc luôn. Đệch, giờ thì hiểu sao em Xu lại ngồi im thin thít rồi, quán Café ầm cả lên và có tay chân của cha Minh ngồi ở ngoài. Nghe có biến phát mình vẫn lịch sự vứt cái khăn giấy cho thằng Minh (mình chuyển sang thằng từ đây) xuống bàn rồi ra ngoài xách xe đi về. Đương nhiên rồi các thím, có 2 xe máy đuổi theo. Chúng không dám làm gì ở khu vực đường ven Hồ Tây do ở đó khá đông người ăn uống về đêm. Chúng đuổi theo mình khá gắt gao, mình lao như bay với tốc độ 70km/h ở đường (khá đông, tỉ lệ xòe lên tới 90%).
Hai đuôi đằng sau cũng không kém phần long trọng, 4 thằng, 2 tên cầm lái và 2 tên cầm gậy phi lên. Mình nghĩ nếu quả này xòe là ăn đủ. Bộp phát vào tay, tay trái mình như gãy đôi ra. Thằng ngồi đằng sau xe bên trái nó vút gạy vào tay mình. Đây là cái tội không để gương đây mà, có biết đứa nào đằng sau đâu. Lúc nguy hiểm thì hình như con người làm việc với 200% hiệu suất thì phải. Tay trái đau điếng như vậy nhưng mình vẫn lái, may quá mình đoán được tay bên phải cũng thế nên khi nó vụt thì rút lại được. Mình đột ngột giảm ga hết mực và quẹo vào ngõ bên trái. Mình khá thông thuộc đường này vì Hồ Tây là điểm hẹn của mình với em Huyền Anh hồi trước.
Tay trái mình chảy máu rồi, hai cái đuôi kia hình như cũng biến đi đâu mất tăm thì đột nhiên…có chiếc Mercedes phi từ đường sau tăng tốc đột ngột. Mình biết có biến nên chưa cần suy nghĩ gì thêm mình phóng ngay thêm thì làm cái huỵch một phát vào tường, chỗ quẹo khá nhỏ mà lại đi với vận tốc lớn nên mình kiếm cái tường đáp tạm. Ngã kềnh ra, nhưng lúc đó còn biết đau là gì nữa. Tự nhiên:
– Vào nhanh anh ơi.
Không cần suy nghĩ thêm, mình đi vội vã vào cái nhà hàng (mình không nói tên nhé) với một cô gái đeo khẩu trang, áo nhân viên.
– Anh vào núp tạm đâu đó, để xe em lo.
Để ý ra ngoài từ cửa kính nhà hàng thì mình thấy thằng Minh đang ngồi lái và em Xu thì ngồi bên cạnh mặt khá là lo lắng, cứ ngó nghiêng xem mình đang ở đâu. Có vẻ an toàn rồi.

– Anh làm gì mà ra nông nỗi này?
Quay lại…

***

– Huyền Anh???? Em làm gì ở đây?
– Tay anh chảy máu, thâm tím hết rồi kìa. Đợi chút em lấy gạc.

Mình như quên hết cả đau, thay vào đó là sự ngạc nhiên vì gặp em quá đỗi tình cờ. Lúc nãy em đeo khẩu trang và tâm trạng mình đang hỗn loạn nên không kịp để ý giọng nói. Em lấy gạc xong rồi chữa trị vết thương cho mình, em vẫn đảm đang, tháo vát và tỉ mỉ như ngày nào.
– Anh làm gì mà bị người ta đánh thế này?
– Anh bị đánh ghen.
– Gì? Bị đánh ghen á? Ờ, nhanh phết nhỉ.
– Cũng bình thường, cuộc sống mà.
Mình với em vẫn thường đôi co như vậy, khá là cứng đầu trong khoản ăn nói vì không ai chịu lép vế ai cả. Ấy cũng vì lý do đó mà mình mới để ý em nhiều hơn các em khác. Vì các em khác nhanh quá nên không còn thấy hứng thú nữa. Sau khi uống ly nước chấn tĩnh tinh thần, mình tạm biệt em rồi về. Được biết em đang làm đầu bếp cho nhà hàng ở đây, khá to và đông khách.
Tay mình buốt quá, bây giờ mới ngấm thuốc thì phải, nó buốt lên tới tận óc. Ráng cắn răng chịu đựng rồi về phòng nằm sập xuống.”Xu is calling”
– Anh ơi anh có làm sao không?
– Ờ nhờ phúc em anh ổn.
– Em xin lỗi, em không ngờ thằng khốn đó lại hèn hạ như vậy.
– Ờ anh mệt, anh ngủ chút đây.

Mình ngủ thiếp đi với cái tay trái đau nhói, tâm trạng đã trở nên bình thường. Sáng mai tỉnh giấc.”Xu is calling”(dạo này em gọi lắm thế).
– Anh ra mở cửa đi.
– Ơ.. (tút tút tút).
Hơi bất ngờ nhưng ok, ra mở cửa phòng (thằng Minh chắc không đi cùng chứ).
– Tay anh sao rồi? Em làm chút đồ ăn, tay anh đau chắc không ăn uống được.
– Sao em biết chỗ anh?
– Em tra trên các comment của anh trên facebook.
– Cũng láu lỉnh phết nhỉ. (cốc nhẹ vào đầu em).
– Giờ còn đùa được, em chia tay thằng khốn đó rồi.
– Phí của, vừa ga lăng lại đẹp trai…giàu nữa chứ. (Mình nói đểu).
– Anh có im đi không! Quên nó đi, thằng đàn bà.
– Ờ, ái…đau.
– Hờ, thế từ giờ là hết xin nhiệt nhá.
– Mặc quần đùi trêu ngươi anh đấy à?
– Ờ, thì làm sao?
– Anh còn tay phải
– Mơ đi cưng…
Mình ăn xong đồ ăn của em (dở ẹc), em nấu chán quá nhưng may có hoa quả trong tủ lạnh nó làm che đi cái vị dở của đồ ăn. Đang ngồi nắn nắn cái tay trái thì em từ đằng sau quàng tay lên cổ.
– Dạy em cái khác đi anh!
Mình cố gắng tự nhiên, không bất ngờ.
– Nâng cao à em?
– Ờ vâng, bài kia chán rồi.
Mình ngoái đầu lại, mặt đối mặt. Môi em hồng, má đỏ ửng thở hắt cả vào mặt mình…bắt đầu nóng rồi.
“Gái ngoan”xuất đầu lộ diện đây mà. Đối với những thằng khác, có lẽ em là gái ngoan thật. Nhưng với mình thì không có khái niệm đó, chỉ là thú tính trong người em chưa được dịp thể hiện.
Hôn nhẹ lên môi em, cảm giác hôm nay khác hẳn. Em hôn khá điêu luyện, đá lưỡi các kiểu. Bản năng hay do luyện tập đây? Mình thì ngồi trên ghế, em thì ới người từ đằng sau trông rất là sexy trong bộ quần đùi ngắn áo trắng.
– Nhưng tay anh đau quá, không ổn.
– Thế có cần xin nhiệt không?
– Sao hôm nay em dê thế? Tưởng em nai tơ thật.
– Thế có cần xin nhiệt không? Hỏi lần nữa…

Mình không nói nữa, lao vào em luôn mặc kệ cái tay đau. Quả thực nếu không khám phá hết tâm hồn của một đứa con gái thì không biết nó còn chứa đựng những gì. Đương nhiên đây không phải lần đầu của em nó mà là đứa đã có nhiều kinh nghiệm chuyện giường chiếu.

– Thế mà anh tưởng em ngoan lắm…
– Hư mỗi với anh thôi.
– Còn thằng Minh thì sao?
– Chán ngắt, yêu thế thôi.
– Tốt, nhưng cũng đừng có yêu anh.
– Sao lại vậy?
– Anh chưa thích yêu, gò bó lắm. Giải tỏa thì được. (Thực ra hình bóng cũ mình vẫn chưa thể quên).
– Chờ đấy, chưa có gì là em không làm được đâu.

Chà chà, Xu nói câu này quá nguy hiểm so với những gì mình tưởng tượng về em. Em đã bắt đầu tạo được chút hứng thú cho mình rồi, mình bắt đầu quên cái con người ủy mị cũ của Xu đi và thay vào đó là đón chờ con người thật sự của Xu…thế giới thực sự của con gái.

SMS ring…(2 new messages).
Số lạ: “Em để thêm gạc và oxi già trong cốp xe, 2 ngày 1 lần anh tháo ra rửa rồi thay gạc nhé”
Em vẫn chu đáo như ngày nào…nhưng mình giật phắt đi cái cảm xúc ngày xưa. Đã quên là quên.

Cún em: “Anh ơi, ngày mai em ra Hà Nội rồi ^^!:X ”

***

Chuyện Xu chia tay thằng Minh hay chưa thì mình không quan tâm. Đến nước này thì còn tin được em Xu bao phần nữa Mấy ngày vừa rồi khá lận đận với cánh tay trái. Cũng là mấy hôm em Xu không gọi điện hay sms gì cả. Cũng thấy thiếu thiếu gì đó nhưng mà chưa đủ đô để làm mình đứng ngồi không yên. Lên facebook lướt phát.

Em Xu chụp ảnh chân bị ô tô chèn qua, chả là em nó ra bến xe Mỹ Đình để gửi đồ về quê cho mẹ thì bị một ô tô khách chèn qua chân. Thảo nào mấy hôm rồi không có liên lạc gì, mình cũng vô tâm quá cơ. Mình liền phi xe đến phòng và mua một ít thuốc, bông…Cửa phòng em mở, thấy em khúm núm nép một góc giường ngồi ôm chân khóc hu hu.
– Đi đâu mà bây giờ mới thèm đến? Người ta đau sắp chết rồi đây.
– Sao không báo cho anh biết?
– Phải tự mà biết chứ…

Bạn cùng phòng em Xu về quê rồi, còn mỗi em Xu ở phòng nên mọi sinh hoạt hơi khó khăn, chân em xưng húp. Trưa hôm đó mình ra ngoài hàng mua 2 tô phở về hai đứa ngồi ăn. Ôi thật là, tay mình thì đau…chân phải em nó thì cũng đau, trông cái cảnh tưởng 2 đứa phải băng bó ngồi với nhau ăn hài không tả nổi. Thi thoảng phì lên cười vì cái tình cảnh trớ trêu này.
– Hờ, thế là từ nay đùi hết mát rồi. Chán nhẩy?
– Đá đểu em đấy hả? Còn đùi bên trái cơ mà.
– Đùi trái, tay phải. Chuẩn chuẩn, chuẩn rồi em ơi.
– Chuẩn giề…

Căng cơ bụng…trùng cơ mắt.
Nằm.

– Tự dưng kéo anh vào chuyện này, em thấy áy náy.
– Thôi quên chuyện đó đi, vài hôm nữa là khỏi thôi. Anh thấy đỡ dần rồi.
– Em đền cho anh nhá.
– Đền gì, hôm trước đến đền rồi đó sao. – Mình kiêu
– Ờ thì đền hôm nay, đến chăm sóc em.
– Em ép anh đó nha

Hê, là Xu ép mình đó mấy thím, chứ mình không cố ý đâu. Nhưng kể trận hôm đấy vướng kinh khủng, tay chân loạng quạng chẳng đâu vào đâu. Sắp được cái tư thế cũng khó, nhịp không được luân hồi và đều đặn. Có lúc chả hiểu em ấy kêu đau vì…hay vì chân nữa.

Téng teng tèng teng téng teng tèng teng…”Cún em is calling”
Mình nhìn điện thoại, sau đó Xu cũng nhìn điện thoại, rồi hai đứa nhìn nhau.
– Alo em.
– Em ra Hà Nội được mấy hôm rồi mà chẳng thấy anh hỏi han gì?
– Em ra Hà Nội rồi à? Mệt không em? Hôm đó xe đông khách không? Giá tiền xe bao nhiêu? Bây giờ em đang ở đâu? Ở với ai?
– Gớm, anh cứ như chú công an ấy.
– Ờ…chứ giờ em đang ở phố nào.
– Cầu Giấy, cuối tuần phải đưa em đi chơi…xem như là quà sinh nhật anh tặng em.
– Ờ để anh tính rồi gọi lại sau em. Giờ anh đang bận.
– Vâng, bye anh!

Em Xu ôm bụng cười nghiêng ngả.
– Em cười giề?
-“Giờ anh đang bận “…ô mu..mu..mu..mumoaaaahaahaaaaaaaaa.
Mặt mình thì nghiêm nghị, em nó thì cười lấy được.
– Đi với em rồi mà còn tán tỉnh được em Cún ciếc gì đó cơ à, ghê nhể?
– Tán gì? Anh còn chưa thấy mặt nó ngoài đời, anh mới chỉ quen qua đứa bạn thân rồi hay Chat yahoo thôi.
– Ờ cứ đi với em nó thôi, miễn là mệt mà biết đường quay về đây là được.

Mình cũng không ngờ là em Xu chơi chiêu cao tay đến vậy. Lấy độ”Rộng lượng” để khóa mình, được biết đây là chiêu bài cao nhất của các mẹ. Đại khái là:” Nắm cát nếu ta nắm càng chặt thì nó lại càng rơi vãi “, công nhận Xu bắt đầu bí ẩn và hấp dẫn dần đều.
Xong xuôi mình về và không quên dặn dò em nó băng bó vết thương ra sao, về còn làm mấy Project nữa, dạo này việc hơi nhiều (mình dân IT). Ngày mai là phải dẫn em Cún đi chơi rồi, hứa rồi, từ chối sao được.

***

Chẳng nhẽ lại để cái tay băng bó đi chơi với em nó. Hôm ở nhà em Xu xong về cố gắng tháo ra cho dễ chịu còn vệ sinh nữa chứ cứ để hoài thế vướng víu. Mình được cái đi chơi với bạn bè thì không hề quan tâm tới bề ngoài. Có nhiu thì mình như thế, nhìn bề ngoài mình có vẻ phong trần và từng trải pha chút lãng tử nữa các thím ạ. Tầm lúc 5h30 chiều rãnh rỗi thì gọi cho em nó:
– Anh đang ở đoạn Ngã Tư đèn đỏ gần HV Báo Chí Tuyên Truyền đó em.
– Vâng, anh chờ chút em ra ngay.
Đoạn này tầm chiều có rất nhiều trẻ trâu đầu trần chân đất phi vượt đèn đỏ, thấp thoáng có vài chú CSGT đợi chờ mỏn mỏi, phịch cái vào vai:
– Anhhhhhhhhhhhhhh
Em Cún…em Cún mắc váy hồng trông xinh không đỡ được. Mà đại loại là con gái cứ mắc váy vào thì ai mà đỡ được. Em mặc váy hồng mỏng manh, đầu đeo sước lộ vầng trán nhẵn bóng, hai mắt em long lanh long lanh nhìn mình như đợi mình trả lời.
– Hồng nhạt à em?
– Vâng, em thích màu này.
– Lên xe đi em.
Mình khá bất ngờ vì cũng không tưởng là em Cún lại xinh như thế, tuy nét đẹp về độ sắc sảo thì ít nhưng ở em có sự ngây thơ của nữ sinh tuổi 18. Do mặc váy nên em ngồi vắt chân một bên khá là kiêu sa đài các. Đèo em đi trên đường mình cũng khá tự tin và hãnh diện với người đi đường. Có vài trẻ trâu đi ngang qua cứ nhìn.
– Anh đưa em đi đâu đấy?
– Đoán xem em?
– Em có biết Hà Nội thế nào đâu, giờ em mới đi chơi nè. Anh là bạn anh Đức em mới tin đấy. Chứ em sợ đi với người lạ lắm.
– Thế thì giữ chặt lấy anh, ngồi kiểu này kềnh ra là anh không chịu đâu đấy.
– Hôm trước sinh nhật em, anh bảo có quà? Quà đâu??
– Ôi, anh quên mất!
– Hứ, biết ngay mà.
– Yên tâm, anh không bao giờ nói suông đâu.

Vẫn là Hồ Tây thơ mộng các thím ạ, mình quen thưởng cảnh ở đây rồi, mát mẻ và dễ chịu. Chỉ khi nào bọn bạn cũ bảo đi bar hoặc karaoke thì mới qua chứ mình ít đi đơn độc. Đậu tại một quán ăn đồ nướng ở ven Hồ, vừa ngắm hồ vừa ăn thì tuyệt các thím ạ.
– Anh hay ra đây lắm à? Sao anh thông thạo thế?
– Ờ, tuần nào anh chẳng ra này?
– Anh đi với ai?
– Với bạn anh.
– Người yêu hả?
– Cũng đại khái là thế.
– Thế sao hôm nay đi với em mà anh ko sợ chị ghen à?
– Thì phải giấu chứ, anh có ngu đâu em.
– Kinh nhỉ, anh chắc yêu chị ấy lắm nhỉ?
– Đây, chứng minh thư, giấy tờ, bảo hiểm xe máy, một số thông tin liên quan đây, em cầm hết đi, còn thiếu gì nữa ko?
– Hí,thì em hỏi thế thôi, haizzzzz

Trời Hồ Tây cũng về đêm, gió khá là mát. Mình với em nói chuyện khá vui vẻ, nhưng không hợp cạ. Em còn nhỏ quá, mà mình thì chỉ ưa nói chuyện đểu đểu thôi. Em còn chưa biết gì, ai lại đi nói kiểu đấy, mất quan điểm ra.
Ở khu vực tượng đài Lý Tự Trọng (Công Viên Hồ Tây) cứ hằng tối có khiêu vũ ở đây, mình rất thường hay đến xem. Nhạc khá phiêu, khung cảnh cũng romantic
Mình gửi xe rồi đi dạo cùng em qua đó, đường cuối tuần khá là đông nên khi qua đường mình phải cầm tay em nó dắt qua. Bản năng chứ không phải là mình cố ý đâu nhé, lần đầu thấy em nó giật mình rụt tay, nhưng mình nắm chắc quá nên em không rút được. Qua đường tầm 4s sau mình mới thả ra và nói chuyện không liên quan gì tới việc đó để cho em nó thoải mái.
– Đi ra đây với anh!
– Đi đâu thế? Đừng bắt em bán sang Trung Quốc đấy.
– Hờ, cũng đại loại thế, nhưng chưa bán em được, vẫn chưa được giá.
– Anh dám.

Đúng giờ khiêu Vũ luôn các thím ạ, nhạc khiêu vũ thì các thím biết nó phiêu đến mức độ nào rồi đấy. Ngồi uống nước nói chuyện cùng em và xem khiêu vũ thì thật là tuyệt vời. Để ý thấy em khá bật ngờ và hào hứng trước những bước nhảy mềm mại này, và còn tuyệt hơn nữa là bài”Oh yeme”là bài mình rất thích.
– Trời ơi, người ta nhảy đẹp thế. Thích thật.
– Em ra nhảy xem có ra được cái điệu gì không?
– 😛 Trêu em hả? (Em đấm nhẹ vào vai mình)

“Xu is calling”
– Đang đâu đấy?
– Anh đang bận.
– Nghe câu này có vẻ quen nhỉ?
– Bận thật mà, không nhớ hôm trước bảo đi chơi với em Cún sao?
– Ờ, cũng ga lăng phết nhỉ, nhạc nhẽo ồn ào đấy. Bar hả?
– Nói dại, con người anh tử tế. Thế nhé anh bận.

Để ý thấy em Cún vẫn đang bị thu hút bởi những người dance, đúng lúc cao trào. Em Cún đang phiêu nhất thì:
– Em ơi về thôi, anh có việc.
– Từ từ chút nữa đi anh, đang hay mà.
– Anh có việc mà, lúc khác anh dẫn đi tiếp.
– Eo ơi tiếc thế.

Chữ tiếc nó hiện rõ trên khuôn mặt em, trông em nũng còn yêu hơn cả lúc em cười. Lên xe đèo em về mình chỉ lái và lái, ít nói chuyện với em.
– Sao anh ít nói thế?
– Anh cũng chịu, thôi để sau này vợ anh nói hộ.
– Đàn ông phải ít nói mới chất. Hi.
– Anh gay đấy, đừng có đùa.
– Thật không? Em kiểm tra xem
– Ờ thật, hôm nào cho em kiểm tra. (Bắt đầu tiêm thuốc cho em Cún).
– Hí, đừng tưởng bở. Định dụ dỗ con nhà lành hả?
– Em nói trước chứ, sao em biết anh là đàn ông? Nhỡ may anh chưa là đàn ông thì sao??
– Thôi xùy xùy, ko nói nữa…đen tối quá.

Vừa đi vừa lượn ở những chỗ có quang cảnh đẹp nhất cho em nó ngắm, mình thì chai rồi, ngắm hoài rồi. Thi thoảng em nó có hỏi đây là cây gì cứ y như trong phim ấy. Ậm ờ thì mình cũng phải phiêu cùng em thôi, cũng lấy tay chỉ ra xa xăm, nói chuyện trên trời dưới bể.

– Về tới nơi rồi em, anh phải có việc chút nhé.
– Vâng, em chào anh! Hôm nay cám ơn anh nhé!
– Ờ thế thôi em nhé.
– Vâng.
– À này…
– Dạ anh?
– Trông em mặc váy xinh lắm đấy!
– Ơ.
– Ơ gì, anh đi đây!
Chưa kịp để em hình dung thì mình đã phi xe luôn, phải xem trận bóng cùng mấy đứa bạn, không bỏ lỡ được, hẹn chúng nó rồi mà. Trong đầu mình lúc đó ý nghĩ về em Cún cũng tan biến luôn, sao mà mình nhanh quên thế không biết.

***

Xem xong trận bóng cùng mấy thằng bạn ở quán Café mình về khi đường cũng khá vắng người, bóng đèn vàng Hà Nội về đêm khiến lòng người tái tê nhớ lại những kỉ niệm ngày xưa. Màu vàng ánh đèn chính là màu của kỷ niệm. Kỉ niệm với Huyền Anh ngày xưa cứ ùa về trong đầu, nó là quãng thời gian đẹp nhất trong đời mình, nói chắc chắn là như thế. Bởi vì lúc đó không có một chút vụng lợi, tình cảm của mình là một tình cảm thiêng liêng nhất mà mình từng có và có lẽ về sau sẽ không còn nữa, vì lí trí đã lớn dần lên.

Mình online yahoo chat!

Cún em: Buzz!
Mình: Bú.
Cún em: Bú gì?
Mình: Anh Bú nhầm, anh để Unikey nên nó có dấu.
Cún em: Hôm nay đi chơi vui anh nhỉ?
Mình: Anh thấy bình thường mà.
Cún em: Đi với em không vui sao?
Mình: Ờ, cũng vui.
Cún em: Anh trả lời gượng thế,ghét!
Mình: Muộn rồi mà ko ngủ đi ở đây mà yêu mới chả ghét.
Cún em: Em không ngủ được…
Mình: Sao lại không ngủ được?
Cún em: Tại anh đó…
Cún em is offline now.

Nói xong câu đó em Cún out luôn, mình chỉ nhếch mép cười rồi lượn lờ internet đọc báo thể thao chút rồi lên giường đi ngủ.”1 new message “, của Xu đấy:
– Đi chơi với Cún vui chứ hả?
– Ờ cũng tạm được.
– Thằng Minh nó cứ làm phiền em, bảo em quay lại với nó, mệt quá!
– Thì em quay lại với nó cho đỡ mệt.
– Thôi đi, kệ nó, giờ mệt với anh thuiiiii.

Mình không rep nữa, đến sms thứ 3 là mình ngán lắm rồi, không buồn sms. Lật lại các tin nhắn cũ, mình đọc đi đọc lại tin nhắn hôm rồi em Huyền Anh gửi. Đơn giản là đọc và cười vô cảm. Mấy ngày hôm sau mình khá bận nên mấy sms em Cún và em Xu gửi mình quên béng đi không trả lời được. Đại loại là em Cún cứ gợi ý là thích đi chỗ này chỗ nọ, còn em Xu thì bảo chở em nó đi uống rượu. Cũng đang có chút tâm sự vì tự dưng mấy hôm nay lại nhớ Huyền Anh, mình qua chỗ em Xu rồi dẫn đi Bar.

Gọi mỗi đứa mỗi ly rượu, trông em Xu có vẻ từng trải ở môi trường này phết, nhún vai theo nhạc và thi thoảng có quả cười nhếch mép vô cùng ẩn ý và khêu gợi, mình cũng cười lại và nguy hiểm nhiều hơn, Xu nhấp chút rượu rồi nói:
– Trông anh có vẻ có tâm sự.
– Tinh tế từ lúc nào vậy em?
– Sinh ra đã thế.
– Có nhất thiết phải kể ra không? (Vừa ngậm điếu thuốc mình vừa nói).
– Ờ thế có kể ko? (Em tiến gần mặt mình, cắn nhẹ cái vào tai, ớn cả sườn)
– Không.

Hai đứa lại tiếp tục uống, thi thoảng nâng li mời khá sòng phẳng. Mặt em Xu uống được một chút đã đỏ ửng rồi.
– Thôi về đi em, trông em say rồi.
– Say đâu? Để em chút nữa. (em nói giọng của người hơi lâng lâng)
Mình lôi em ra, rồi xách em lên xe đèo về.
– Hôm nay đừng về nữa anh?
– Ờ thế em muốn gì nào?
– Người em nóng quá, em muốn giải nhiệt…anh có xin không?

Mình không nói nữa, rẽ qua nhà nghỉ gần đó, lúc xách em vào phòng mấy thằng bảo vệ cứ nhìn nhìn rồi cười bí ẩn. Mình thì đếch quan tâm cho lắm, em Xu cứ vừa ôm vai mình vừa lìu xìu đi. Mở cửa phòng:
– Hôm nay anh không có hứng, em ngủ đi.
– Chán em rồi à?
– Hôm nay anh mệt.
– Hay là chết em Cún rồi.
– Chết chết cái gì, ngủ đi.

Em lại ôm từ đằng sau rồi cắn tai mình, cố tình thở mùi rượu vào tai làm người mình nóng ran lên đã thế lại còn thì thầm”Này thì mệt này…ờ thì mệt này “. Em cứ mân mê hết cả tai đến miệng mình, mình thì cứ đứng im chán chán.
– Là do em ép anh đấy nhé (Mình bế em lên).

Em nó cười phá lên cứ như là trêu được mình ấy.
Ẵm em nó lên giường thôi chứ biết làm sao giờ…(doing something).
– Em chỉ được cái dê.
– Anh cũng dê đâu kém phần.
– Ờ thì hai con dê gặp nhau.
– Sau này bọn mình sẽ ra sao anh? (Em Xu mắt long lanh hỏi mình nai tơ chưa từng thấy).
– Ơ, ờ thì sau này em lấy chồng, anh lấy vợ. Hai chúng ta ngoại tình, anh đùa đấy.
– Ý kiến hay ho đấy nhỉ?

Rồi hai đứa ôm nhau ngủ tới tận sáng, sau đó em thì đi học, mình thì đi làm. Tối về thì chợt nhớ còn có em Cún mình bẫng bấy lâu nay không biết thế nào nữa. Gọi cho em nó phát.
– Alo em.
– Lô gì mà lô, em nhắn tin mà không thèm nhắn lại.
– Anh bận quá, anh quên.
– Anh vô tâm lắm.
Ơ, mình có làm cái quái gì đâu.
– Anh xin lỗi, hôm sau anh đền.
– Ngày mai phải đền luôn cho em cơ.
– Ờ thôi được rồi, mai anh qua nhé…

***

Đúng là của nợ mà, lúc tìm thì không thấy đâu nhưng lúc không cần nữa thì cứ một đống trước mắt. Nhớ lại hồi với em Huyền Anh thì ngu ngu ngơ ngơ, không có một ai là gái ngoái Huyền Anh cả. Bây giờ thì mới biết khi có chút từng trải rồi thì việc bị gái theo cũng không phải là không xảy ra. Các thím khi trải qua một mối tình dại khờ, khi mà đủ kinh nghiệm tình trường lẫn cuộc sống thì các thím sẽ có quyền chọn gái chứ không phải là phải đi tìm đại trà nữa. Mình nói thật là vậy.
Hôm nay phải dẫn em Cún đi chơi rồi, mà mình thì mệt mệt quá. Em cún ngồi sau xe:
– Anh hôm nay mình đi xem khiêu vũ tiếp đi.
– Thôi em, xem 1 lần thôi kẻo lại chán giờ.
– Không mà, em thích.
– Anh không cho đới, làm gì được anh.
– AAAA, anh được lắm.

Rẽ luôn lên Nghiêm Hoa Trà 80 đường Láng, nơi mình hay đến uống café và nghe nhạc.
Phục vụ ra:
– Cho em một nâu đá.
– Dạ…dạ…cũng thế ạ. (Em Cún ấp úng).
– Thôi em, chị cho em một nâu đá một sinh tố Xoài nhé.
Em Cún ngường ngượng đỏ mặt.
– He, em cám ơn nhé.Em không biết.
– Café làm gì tối lại ko ngủ được, đâm nhớ anh ra.
– Hic, nhưng có người không thèm nhớ lại đấy.
– Anh có mượn em nhớ anh đâu nào?
– Thế từ nay không nhớ nữa.
Uống và nói chuyện được vài câu nữa mình nói với em:
– Em chờ anh một chút, anh đi đây chút.
– Vâng, nhanh đấy anh.
Rồi thế là quán café tắt đèn cái bụp một phát, thì điệu hát vang lên, guitar nữa. Là của mình các thím ạ. Bài gì thì các thím vào down nhé (đây là bản mình thu bằng lap, chứ ở quán thì có micro, tăng âm thì hay hơn nhiều: http://www.mediafire.com/?a4sdk3hbut50pbg)
Lúc hát mình đa số là nhìn em nó và cười khá lãng tử và nguy hiểm, thi thoảng đá mắt nữa. Mình để ý thấy em nó ngồi không yên nữa luôn, lưng thì dựng đứng lên không tựa vào ghế nữa…chắc là thích lắm rồi đây
Xong xuôi thì mọi người vỗ tay và mình về chỗ ngồi.
– Quà sinh nhật em đấy!
– Anh…em không nói gì được nữa.
– Ờ thế thôi đừng nói, đi lượn phố thôi chứ em nhỉ?
– Dạ vâng.
Thế là mình cùng em đi ra Hồ Gươm, trên đường đi em ít nói hẳn làm mình cũng bất ngờ, hình như em vẫn còn nghĩ tới việc ở quán café. Mình đoán vậy, em ít nói lắm.
– Sao hôm nay hiền như cô tấm vậy em? Không nói năng gì cả.
– Em không biết nữa, em run run…
– Anh ăn thịt em đâu mà run với gián?
– Quà sinh nhật này em bất ngờ quá.
– Bài này anh định sau này tỏ tình hát cho vợ nghe, nhưng thôi để anh tìm bài khác vậy.
– Anh lãng mạn thế, sau này ai lấy anh nhất định hạnh phúc lắm.
– Không đâu em, khổ đấy chứ không sướng đâu.

Ra Hồ Gươm ăn kem các thím ạ. Ngồi tạm ghế đã rồi mình bảo em chờ mình đi mua 2 cái kem.
– Của em này. (mình đưa cho em nó que kem).
– Hê, cái của anh ngon hơn.
– Anh ăn gian, cho em cắn một miếng.
– Ờ này (mình dìa cái kem sát vào miệng em nó, lúc em nó đang định cắn thì mình quẹt phát lên má).
– Á.
Rồi mình lấy tay nhẹ lau cho em Cún, cứ y như là phim ấy các thím, em nó cúi đầu xuống ngường ngượng, mặt đỏ. Mình thì tỉnh bơ.
– Hôm nay em ít nói, anh chán quá.
– Thế anh đi với em, chị ấy ko giận anh à?
– Chị nào, mà giận gì em?
– Thì người yêu anh tức anh ấy.
– Ờ thế giờ làm sao, vậy lần sau ko đi với em nữa nhá.
– À không.

Rồi em Cún im lặng ăn kem, mình thì ăn được chút rồi buốt răng quá nên ko ăn nữa, hút thuốc thôi.
– Anh hút thuốc à, bỏ đi không tốt cho sức khỏe đâu?
– Ơ, hôm nay em lạ thế? Khi nào làm vợ anh thì mới có quyền như thế nhé cưng. (Mình trêu đùa).
– Lạ đâu, thật mà. Mà thôi kệ anh, xừ.
Mình đánh liều, mà cũng ko phải, mình thản nhiên cầm tay em đứng dậy rồi đi dạo. Em nó giật mình, không nói được gì, thi thoảng muốn rút rút ra. Đã thế mình buông luôn. Rồi lại vào một câu chuyện không hề liên quan:
– Lâu lắm anh mới ra Hồ Gươm, trời mát mát thế này ở đây kể cũng được.
Em Cún im…
Mình cũng im và đi bộ tiếp…đột nhiên em Cún đưa tay vào lòng bàn tay mình, mình nhìn em…em thì cúi mặt xuống.

***

Em Cún cứ để im cho mình làm gì thì làm. Thực ra thì con gái mới lên sinh viên năm 1 về nói chuyện ảo (bằng sms, chat yahoo, fb…) khá là mạnh miệng và kiêu nhưng khi gặp ở ngoài thì lộ ra khá nhiều điểm yếu mà nếu đánh trúng vào là sập ngay.
Đây là lần đầu của em nó nên mình khá từ tốn, đặt em ấy lên giường rồi từ từ hôn nhẹ lên trán, xuống mũi rồi lại môi.Cún nó thở hổn hển, tim đập mạnh. Mình lấy hai bàn tay xoa nhè nhẹ lên 2 vai của em nó rồi mân mê đầu ngón tay.
Nghe chừng em Cún không chịu được nữa rồi.
Từng khúc áo một được nhè nhẹ bục dần ra, ôi…ôi…ôi…và Ôiiiiiiiiiii

Đúng là con gái các thím ạ, bên trong đứa nào cũng mịn màng như trứng gà bóc. Thân thể em Cún cũng không thua kém gì em Xu cả. Việc gì đến cũng đến các thím nhé…! Mình mà tả thêm nữa thì thành xxx mất
Xong xuôi mình làm tạm điếu thuốc, em nó thì gối đầu vào tay mình ngủ, ôi nhìn còn gái ngủ thì dù có cứng đến mấy cũng phải mềm mà có thứ mềm đến mấy thì cùng phải cứng. Hai má em Cún hồng hồng đỏ đỏ kiểu đang còn phát triển. Vậy mà mình nỡ lấy đi lần đầu của em nó…Tội lỗi quá.
– Sau này anh có lấy em không? (Em nó đột ngột hỏi mình).
– Anh biết sao được, nhưng chắc là không.
– Á (Cún nó tròn mắt), nhưng em cho anh rồi.
– Thì anh đã nói từ đầu với em, em yêu anh thì anh biết thế, chứ giờ anh chưa yêu ai được. Còn với em, anh không định nghĩa được.
Cún nó khóc.
– Sao em lại đi tin anh chứ?
– Ờ, sao em lại đi tin anh.
– Em không biết được, nhưng em thấy ở bên anh em được che chở, có cảm giác bình yên.
– Ngủ đi mai anh còn có việc phải làm sớm.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Lên thiên đường sớm hơn
Cuộc Trả Thù Của Một Thằng Điên Tình
Bắt đầu bất hòa từ bao giờ ?
Nhưng nó phải bằng hai mày
Vẫn có cách