<?php the_title(); ?>

Đợi Chờ Ký Ức

09.07.2014
Admin

Những em bé trong trại trẻ này đều có số phận hẩm hiu giống nhau, chúng đều bị bỏ rơi hoặc cha mẹ chết, được gom về sống ở đây. Vì vậy, chúng khá rụt rè trong giao tiếp nhưng lại rất biết nghe lời khiến mấy cô gái yêu mến chúng.

Nhưng thực chất sự bắt đầu của nhóm là việc ngủ dậy muộn. Trong khi mọi người đã tập trung ăn sáng thì 5 cô nàng mới đủng đỉnh bước vào, mặt dày cười hihi chào hỏi mọi người mà không biết xấu hổ. Nhưng thấy ánh mắt nghiêm khắc của Nguyên Thu thì khựng lại, nuốt nước bọt mà cũng thấy đắng họng.

– Ánh mắt của chị ta đúng là chết người mà – Minh Trang nép sau lưng Phương Hồng thì thầm.

– Hơi đâu chấp nhất những người bị đá chứ – Phương Hồng cười khuẩy đáp.

– Thất tình tự tử trên cây điện, điện giật tưng tưng chết từ từ…hahaha – Minh Trang bèn buông ra câu trêu chọc rồi cười phá ra.

Ba người kia nghe xong cũng phá ra cười. Mọi người đều nghiêng đầu nhìn họ, không biết họ nhìn cái gì. Nguyên Thu nghiêm sắc mặt nhìn bọn họ đang ngồi xuống bàn ăn nói:

– Các cô không thấy xấu hổ khi đến muộn hay sao mà còn cười hả.

– Xấu hổ…xấu hổ là gì vậy chị? – Hải Quỳnh chớp chớp mắt giả vờ hỏi.

– Bà ngu quá, xấu hổ mà cũng không biết nữa. Xấu hổ là con hổ xấu xí đó – Minh trang vờ mắng rồi giải nghĩa.

– Tui thấy tụi mình cũng xinh đẹp lắm mà, đâu đến nỗi nào đâu, ít ra cũng làm được mỹ nữ rừng xanh – Phương Hồng phụ họa.

– Hổng phải đâu, tui thấy tụi mình ngoài việc không nhiều lông như hổ, chứ xét về mặt dày thì hổ thua xa đó – Ngọc yến cười nói, sau đó quay sang Nguyên Thu bảo – Tụi em mặt dày quá nên hổng biết xấu hổ ra sao hết đó chị ơi – Lê Phương cười trêu tức nói.

Mọi người trong phòng phá ra cười nghe họ nói. Thiệt là mỗi lần nghe họ nói thì không thể nhịn được cười.
Khánh Vũ vội vàng nín cười đứng lên khuyên can:

– Thôi bỏ qua đi. Có lẽ đây là lần đầu nên họ chưa quen, lạ chỗ nên khó ngủ mới dậy muộn, với lại hôm qua đi đường dài còn mệt mỏi mà.

– Phải đó thầy ơi, ở đây vừa nóng vừa nhiều muỗi. Em chưa bao giờ ra nhiều mồ hôi như hôm qua – Phương Hồng liền thừa thời cơ than vãn.

– Hôm qua muỗi đốt em còn nhiều hơn là mười mấy năm em sống nữa – Lê Phương cũng thút thít nói.

– Sao tao hổng thấy gì hết dạ – Minh Trang nhíu mày nhìn bọn bạn thắc mắc.

– Mày là sâu ngủ mà, ngủ như chết thì biết gì nữa đâu – Phương Hồng chỉ tay vào trán Minh Trang xỉa một cái.

– Sao lại là sâu ngủ, anh thấy nên gọi là heo ngủ mới đúng – Công chen vào trêu chọc.

– Có anh mới là heo thì có – Minh Trang tức giận đạp vào vai Công một cái rồi mắng – Em là sâu ngủ, sâu ủ kén ngủ cho tới khi thành bướm thì thôi, có hiểu không hả, đừng có hủy hoại hình ảnh xinh đẹp của em. Coi chừng em cho anh lên bàn thờ ngồi ngắm gà khỏa thân luôn.

– Né Quân tử động khẩu chứ không động tay chân nha – Công vừa né đòn tấn công của Minh Trang vừa rên rỉ nói.

– Thật ngại quá, em đây không phải nam nhi thì cần chi hai từ quân tử chứ – Minh trang cười hì hì tiếp tục động tay chân trên vai Công vài đấm.

– Con gái như em thì sau này ai dám lấy, phải hiền lành như Hải Quỳnh kìa, nãy giờ im lặng ngoan ngoãn ghê hông – Công ghiến răng chịu đựng cái nhéo đau điếng của Minh Trang.

Mọi người đều quay đầu nhìn Hải Quỳnh, đúng là hôm nay cô hơi khác lạ, cứ cúi đầu mãi, không cười nói như mọi người. Vẻ mặt cô thất thần ngẩn ngơ cứ lấy đũa châm châm vào chén cơm nhưng mãi vẫn chưa ăn hạt nào cả.

– Bà sao vậy, không khỏe à – Phương Hồng rờ trán Hải Quỳnh lo lắng hỏi.

Nghe hỏi Hải Quỳnh giật mình, vội lắc đầu nói:

– Mình không sao cả, chắc là tại vì hôm qua ngủ không gnon nên hơi mệt trong người thôi. Ngồi nghỉ một tí là hết thôi, mau ăn cơm đi, đừng giỡn nữa.

Hải Quỳnh nói xong thì đỏ cả mặt vội cúi đầu vơ đũa lùa cơm thật nhanh, cô sợ mọi người phát hiện ra gương mặt đỏ bừng của mình. Nãy giờ cứ nghĩ đến nụ hôn tối qua đến đờ cả người ra, nếu mà bị họ phát hiện thì xấu hổ chết đi được. Nhưng do vội vã ăn để che dấu sắc mặt của mình khiến cô bị sặc cơm rồi ho sặc sụa. Cô xấu hổ che miệng ngẩng đầu cười hối lỗi với mọi người, nào ngờ bắt gặp ánh mắt Tần Phong đang lướt qua mình, cơn sặc càng dữ dội hơn khiến cô xấu hổ không dám ngẩng đầu thêm lần nào nữa, chẳng những mặt mà toàn thân cô như bốc cháy.

Ăn cơm xong, 5 người họ bị Nguyên Thu gọi ở lại bàn giao công việc.

– Nhiêu đây tiền chợ à. Chị định bảo tụi tôi mua cái gì chứ – Lê Phương tức giận cầm số tiền ít ỏi trong lòng bàn tay siết chặt. 500 trăm ngàn tiền chợ cho gần 30 người trong đoàn và mấy cô giáo cùng mười mấy em nhỏ trong trại.

– Đúng vậy. Phải mua thức ăn có đầy đủ chất dinh dưỡng cho mọi người ăn. Nếu mọi người không được bồi bổ đầy đủ thì không đủ sức khỏe làm việc. Khi đó các cô đừng mong tốt nghiệp được nếu không điểm quân sự – Nguyên Thu nhếch môi cười rồi buông ra một câu đe dọa.

– Vậy thì tụi em muốn đổi công việc. Chứ bao nhiêu đây tiền thì xin lỗi cũng chỉ bằng tiền ăn trong một ngày của mấy người nhà em. Cho nên xin lỗi em thấy mình không đủ khả năng lo cho từng đó người – Phương Hồng tức giận nói, cô hất mặt thách thức Nguyên Thu sau khi rút tiền từ tay Lê Phương đặt xuống bàn.

– Công việc đã được phân chia hết rồi, ai bảo các cô tới trễ làm chi. Ở đây đã có sẵn gạo và rau, vậy thì nhiêu đây sao lại không đủ. Tiền tôi cứ để đó, các cô có làm hay không làm thì tùy các cô. Kinh phí dự trù mỗi ngày chỉ có bao nhiêu thôi, tôi không thể đưa hơn cho các cô được. Nếu tới giờ mà mọi người vẫn chưa có cơm ăn thì các cô cứ tự liệu hồn.

– Nếu tụi tôi không biết nấu cơm thì sao hả. Vậy thì chị sai bảo ai đây – Ngọc yến tức giận ghiến răng nhìn Nguyên Thu vặn hỏi.

– Nếu các cô không biết nấu cơm thì chỉ có thể trách mẹ các cô không biết dạy – Nguyên Thu châm biếm nói, cô ta rõ ràng cố tình nói như vậy để chọc giận và xỉ nhục chẳng những là nhóm họ mà còn có ba mẹ của họ nữa. Nói xong quay người bỏ đi cười đắc ý.

– Chị…- Phương Hồng tức giận định nhào vô đánh Nguyên thu trước sự sỉ nhục của cô ta. Nhưng Minh Trang và Hải Quỳnh là hai người nãy giờ vẫn im lặng không nói gì thấy vậy bèn kéo Phương Hồng lại.

– Buông tay ra, tui phải đánh cho chị tao một trận mới được – Phương Hồng vùng người ra khỏi hai người bạn, quyết không thể bỏ qua cho Nguyên Thu.

– Thôi đi, người mà cần phải đánh chị ta là tui với nhỏ Trang kìa. Hai đứa tui đúng là không được mẹ dạy nấu ăn tử tế cho nên đến giờ vẫn chưa nấu được bữa cơm nào ra hồn. Nhưng mà đừng vì chuyện này mà gây ra ầm ỉ. Ở đây không chỉ có sinh viên tụi mình mà còn có các cô và các em nhỏ, đừng làm xấu hình tượng tụi mình trong mắt họ – Hải Quỳnh vội vàng khuyên nhủ.

– Chẳng lẽ bỏ qua cho chị ta vậy sao – lê Phương bực tức hỏi.

– Quân tử trả thù mười năm chưa muộn mà, mày có thấy tao để yên cho đứa nào ăn hiếp mình chưa. Nếu vậy thì uổng công mười năm học võ của tao quá – Minh Trang cười cười đáp, nhưng ánh mắt đầy phẫn nộ – Huống hồ lần này, chị ta mắc sai lầm lớn nhất à sỉ nhục má tụi mình.

– Được, tao nghe lời tụi mày – Phương Hồng hít thật sâu để lấn áp cơn giận trong lòng.

– Bây giờ phải đi chợ mới được. Vấn đề là phải mua gì với số tiền ít ỏi này – Ngọc Yến than thở.

– Yên tâm đi, tao không học được khả năng nấu ăn, nhưng mánh khóe ngã giá khôn lõi tao cũng học được không ít – Minh Trang hất chân mày cười ranh ma nói.

5 người phải ì ạch đèo nhau chạy xe đạp mất mười phút mới tới được cánh cửa chợ.

– Mệt chết được, cái thời đạp xe giữ eo của tao đã qua rồi – Minh trang than thở khi đặt chân xuống cửa chợ. Cô được giao nhiệm vụ chở Hải Quỳnh.

– Đừng nói là bà, tụi đạp xe một mình mà còn thấy mệt nữa là – Phương Hồng cũng vừa thở vừa nói.

– Lâu rồi không đạp xe, không ngờ lại mệt giữ vậy – Ngọc yến xua xua tay mệt nhọc nói.

– Đó là tại vì bình thường tụi bây lười tập thể dục quá đó. Chứ tập hàng ngày như tao thì đâu có chết – Lê Phương cười trêu tụi bạn. trong cả nhóm chỉ có cô và Hải Quỳnh là sắc mặt vẫn tươi rói rói.

– Haiz! Đến xe đạp tao còn hổng biết đi nữa là…- Hải Quỳnh cười than. Từ nhỏ đến lớn đều là anh hai cô chở đi học, sau này là Minh Trang và Phương Hồng.

Vào chợ hỏi giá cả một vòng chợ, cả 5 người đều xanh cả mặt.

– Chết tiệt, đành bỏ tiền túi ra mua cho đủ thôi – Phương Hồng tức giận **** thề.

– Không ngờ cái xã nhỏ như vầy mà giá cả cũng chẳng rẻ hơn chỗ tụi mình là bao. Đồ ăn lên giá quá mà – Lê Phương lắc đầu nói.

– Giở công phu ngã giá của bà ra đi Trang – Ngọc Yến bất lực kêu.

– Lâu rồi tao không có đi chợ, không ngờ cái gì cũng lên giá chóng mặt quá. Công phu của tao cũng chỉ bớt được vài ngàn mà thôi. Kì kèo nhiều quá không khéo dân hàng thịt nó vác dao chém, dân hàng rau chọi rau thúi vào mặt cho coi – Minh Trang cũng lắc đầu khi biết được giá của 1 ký thịt là bao nhiêu.

– Chết thì chết, đến nước này thì đành liều vậy. Bớt được tý nào hay tý đó vậy – Phương Hồng quả quyết lên tiếng.

Minh Trang và Phương Hồng chạy đền ngay hàng thịt của một chú có cái vòng eo phì nhiêu bự bằng vòng ngực và vòng mông cộng lại. Minh Trang chỉ chỉ trỏ trỏ hỏi hết giá thịt này đến giá thịt khác đến độ ông bán thịt muốn hết kiên nhẫn luôn. Lượn một vòng sau đó, cô quyết định nói:

– Chú ơi, con nghe mọi người khen là người tốt bụng nhất ở đây, là người phóng khoáng và vui tính, lại có lòng thương người nữa. Thịt của chú là thịt chất lượng hảo hạng không đâu sánh bằng, vừa rẻ vừa ngon. Được mua từ heo nhà chứ không phải là heo công nghiệp cho nên độ an toàn cao hơn, không sợ dịch bệnh, không sợ thuốc tăng trọng, đúng không chú.

Nghe lời khen ngợi không ngớt, chú bán thịt heo vội vã gật đầu thừa nhận, cười hớn hở nói:

– Con nói đúng đó, chú sống ở đây từ nhỏ đến lớn, người ra kẻ vào trong chợ đều là người quen cho nên chú thường chọn loại heo tốt nhất để bán cho mọi người kẻo ảnh hưởng danh tiếng. Mà heo này là do gia đình chú đích thân nuôi nên rất đảm bảo.

– Ồ…chú giỏi quá. Cháu ngưỡng mộ chú vô cùng – Phương Hồng nghe vậy cũng vội hùa vào khen.

– Mà mấy đứa ở đâu mới tới à, sao chú ít thấy mấy đứa quá vậy – Ông chú hàng thịt heo thắc mắc hỏi.

– Dạ, tụi cháu đều là sinh viên “nghèo”…– Minh Trang chớp lấy thời cơ đáp, rồi nhấn mạnh chữ “nghèo” –…tham gia chiến dịch tình nguyện làm công tác đoàn. Tụi cháu ở chỗ cái trại trẻ mồ côi mé bờ sông đó chú.

– Ờ..ờ…chú có biết cái trại trẻ đó. Lâu lâu mọi người trong chợ cũng góp một ít để giúp các cô trên đó nuôi bọn nhỏ – Chú bán thịt cũng thật thà nói.

– Quả đúng là trăm nghe không bằng mắt thấy, chú thiệt là người tốt bụng mà – Minh Trang reo lên tán thưởng khiến chú bán thịt nở mũi đỏ hết lên.

Thấy chú bán thịt có vẻ xuôi lòng, Minh Trang bèn hắng giọng giả vờ thở dài nói:
– Thật ra tụi cháu được sai đi chở mua thức ăn, nhưng chú cũng biết đó, ở đó ai cũng nghèo hết. Cho nên ăn uống thường không đủ chất. Mà giá đồ ăn đồ uống bây giờ lại rất đắc, tiền đưa cháu đi chợ ít quá, cháu đang không biết mua gì để cho 50 miệng ăn đây. Mua rau không thì không có đủ dinh dưỡng, mà mua thịt thì…haiz…mắc quá.

– Tụi cháu chỉ có 500 ngàn cho một ngày ăn thôi. Tính ra thì một người chỉ có 10 ngàn tiền chợ thôi – Phương Hồng giơ tờ 500 ngàn vờ khổ sở nói.

– Chắc là chú không bán được cho tụi con nhiều đâu haiz…, tụi con không làm phiền chú nữa, để con tìm chỗ nào đó, bán thịt dở dở mua tạm vậy – Minh Trang thở ra một cái rồi kéo Phương Hồng bỏ đi.
Vừa bước đi vừa đếm…1…2…3
Hai người bước đi qua mấy hàng bán mà vẫn chưa thấy chú bán thịt kêu lại thì mặt nhăn nhó đầy đau khổ khi biết rằng kế hoạch nịnh nọt để giảm giá của mình bị phá sản. Lén quay đầu nhìn về phía sau thì thấy Hải Quỳnh và Ngọc Yến đang tới lựa mua.

– Bớt chút nữa được không chú – Hải Quỳnh giương đôi mắt tròn xoe giọng hiền lành năn nỉ chú bán thịt.

– Bớt nữa thì chú lấy gì mà ăn hả cháu – Chú bán thịt gườm gườm nhìn Hải Quỳnh đáp.

– Qua bên kia đi, bên kia hình như thịt ngon hơn bên này mà giá cũng bằng nhau – Ngọc Yến nhón nhón chân nhìn qua quầy thịt kế bên gật gật đầu tán thưởng.

– Nhưng mình thấy chú này nhìn có vẻ thật thà tốt bụng mà – Hải Quỳnh mắt ươn ướt nhìn chú bán thịt – Mua của chú ấy tốt hơn.

– Nhưng chú ấy không chịu bớt thêm nữa, mà tụi mình thì làm gì có đủ tiền – Ngọc Yến hít một hơi nói – Thôi qua bên kia đi.

– Chú ơi, chú bớt thêm chút nữa nha chú. Con nấu được món ngon con sẽ nói với mọi người là do món thịt của nhà chú bán vừa ngon vừa rẻ nên mới được như thế. Nha chú…- Hải Quỳnh lại nhìn chú bán thịt với đôi mắt trong veo khiến người khác nhìn vào không nỡ từ chối.

– Đi mau…kẻo trưa rồi – Ngọc yến bèn nắm tay Hải Quỳnh đi nơi khác.

Quả nhiên chú bán thịt tuy có bề ngoài xấu xí nhưng lòng dạ lại tốt vô cùng. Thấy hai đứa tiu nghỉ bỏ đi thì kêu lại:

– Hai đứa uốn mua cái gì, nói cho chú xem để chú coi bớt được cái nào thì bớt cho – Nhưng sau đó, chú cúi người xuống nói nhỏ – Nhưng không được nói với ai đâu nha.

Hai đứa liền hớn hở gật đầu, rồi chỉ chỉ trỏ trỏ mua được với gần như giá rẻ bất ngờ lại còn được tặng thêm phần xương vụn, còn hẹn lần sau đến sẽ giảm cho. Minh Trang và Phương Hồng trố mắt nhìn nhau một hồi như không thể tin được.

– Để tui lấy cho bà cục đá – Phương Hồng vừa nói vừa nhìn dáo dát xung quanh.

– Chi vậy – Minh trang quay đầu chau mày nhìn bạn mình nghi ngờ.

– Để bà đập vào chân mình chứ chi – Phương Hồng đáp tỉnh rụi.

– Tui nói cho bà biết, trăm sai ngàn sai, nịnh nọt không bao giờ sai – Minh Trang nhất quyết khẳng định lập trường của mình.

– Vậy sao nịnh khô nước miếng luôn mà cái ông chú béo ị đó không động lòng chứ – Phương Hồng cười trêu trọc.

– Đừng hỏi tui, hỏi ổng đi – Minh Trang quê quá bực bội gắt.

Sau khi cơm nước xong, Lê Phương bèn thì thầm bên tai của mấy đứa bạn.

– Tới giờ xã stress rồi – Nói xong huýt sáo đi thẳng.

Ra đến ngoài cô chạy đi tìm Tần Phong.

– Anh Phong, cho em mượn điện thoại anh tí nha, điện thoại em hết tiền rồi – Minh trang cười hì hì nhìn Tần Phong vẻ chờ đợi.

Tần Phong bèn lấy điện thoại trong túi đưa cho cô, cô vội vàng cầm lấy rồi vẩy tay tạm biệt sau khi nói:

– Cho em mượn dùng nha, dùng xong em trả anh.

Nói rồi, Minh Trang chạy biến đi tới chỗ của tụi bạn.

– Mượn được chưa? – Phương Hồng nôn nóng hỏi.

Minh Trang không trả lời cô cười hì hì giơ cái điện thoại ra sau đó đá đá chân mày để vài cái với vẻ mặt gian vô cùng.

Bốn người kia, không ai bảo ai cười thầm trong bụng. Sau đó họ liền nhắn một tin nhắn rồi nhanh chóng gửi đi.

– Hehe…đi chợ về là tao thấy ngay cái ổ này – Lê Phương nhìn cái tổ kiến trên cái cây tràm trước cổng.

– Mà hồi nãy bà nhắn gì vậy – Hải Quỳnh hỏi.

– Anh chờ em ở cây tràm ngoài cổng – Phương Hồng cười gian nói – Thế nào chị ấy cũng r cho mà xem.
Quả nhiên, Phương Hồng vừa nói xong thì thấy Nguyên thu xuất hiện, cả nhóm vội vã núp vào bên kia hàng rào.

– Qua chút nữa đi – Ngọc Yến reo thầm khi thấy Nguyên Thu đứng không đúng vị trí mong muốn của họ.

– Kệ đi, cứ bắn đi – Phương Hồng mong muốn coi trò vui nên thúc giục.

– Từ từ để tao lấy hơi một cái đã – Minh trang vội đáp rồi hít một hơi thật sâu rút cái giàn ná ra luồn viên sỏi nhỏ vào dây ná rồi bắt đầu nhắm. Mục tiêu là cái ổ kiến ở phía trên. Nhưng Minh Trang lại bắn hụt và viên đá rơi ngay trùng đầu Nguyên Thu.

– Ui da – Nguyên Thu nhăn nhó rên rồi đưa mắt tìm xung quanh. Cả nhóm vội vàng núp vào, cắn chặt môi im lặng, tim đập thình thịch căng thẳng sợ Nguyên Thu phát hiện.

– Sao bà bảo xưa nay bá bắn bách phát bách trúng mà – Phương Hồng đập vào vai Minh trang một cái hỏi.

– Hồi trước tao đi ăn cắp ở vườn cây nhà người ta. Lấy đá bắn đuổi chó chưa bao giờ trật, lâu rồi không bắn nên mới lụt nghề như thế. Nhất định lần này sẽ thành công – Minh Trang gườm mục tiêu lần nữa rồi hạ quyết tâm bắn trúng.

Họ lén lút nhìn Nguyên Thu và điều đáng nói là cô ta sau cú đạn vừa rồi đã đứng ngay chỗ họ muốn.

– Cố lên, tao tin tưởng mày – Lê Phương cỗ vũ.

Minh nắm chặt cây dàn ná, nhìn chăm chú cái tổ kiến to đùng đang được lá bao bọc tròn vo trên đỉnh đầu Nguyên Thu, nuốt nước miếng cái ọt rồi thả tay. Viên đá bay khỏi giàn ná với tốc độ nhanh nhất có thể và đập đúng ngay chính giữa của cái bọc tổ kiến kia. Vì tổ kiến được làm bằng mấy sợi tơ trắng mỏng manh đính những chiếc lá lại với nhau cho nên bị một lực va mạnh thì ngay lập tức vỡ tan ra và hàng ngàn con kiến rơi xuống đỏ nghẹt.

Và người đứng bên dưới là Nguyên Thu lãnh hết gần như trọn vẹn cái tổ kiến lửa đỏ rực rỡ kia, chỉ một giây sau đó là tiếng hét thất thanh của Nguyên Thu sau đó là cảnh tưởng Nguyên Thu vừa nhún nhảy vừa phủi kiến trên người khiến cho đầu tóc rũ rượi cả lên đến buồn cười. Cả nhóm nhìn thấy cảnh tượng đó thì mím chặt môi cười đến nội thương vì không dám cười lớn.

Sau khi Nguyên Thu đã bỏ chạy đi xa thì cả nhóm mới phá ra cười nắc nẻ, cười rung cả cái cây họ đang dựa sau lưng. Kết quả là đã động vào một tổ ong trên cây. Những con ong bị quấy rầy cảm thấy tức giận bắt đầu vỗ cánh tạo âm thanh lớn.

Phương Hồng phát giác ngay bèn hô to: ” Có ong ong, mau chạy đi”

Cả nhóm thất kinh vội vã chạy bạt mạng tìm đường thoát thân. Rõ ràng là hại người nên bị trời hại lại.

Cuối cùng cũng chạy được vào dãy nhà tránh được lũ ong rồi mới đứng lại thở hồng hộc, nhưng họ thấy vui vì chơi khâm được Nguyên Thu.

– Làm vậy có hơi ác – Hải Quỳnh nhìn thấy cảnh đó thì trong lòng hơi áy náy.

– Quên đi, hãy nghĩ đến việc, chúng ta bị chị ấy hành thì sẽ thấy vui thôi – Phương Hồng lên tiếng gạt đi.

– Được rồi, dù sao cũng đã phá chị ta rồi, nói gì cũng vậy thôi, về đánh một giấc đi – Minh trang liền đứng thẳng người bảo.

Tất cả đều tán thành, Hải Quỳnh quay người đi trước, không ngờ vừa đi qua khúc quẹo đã chạm ngay Tần Phong. Vốn làm chuyện xấu xong lại đang lẩn tránh Tần Phong vì nụ hôn đếm trước nên thấy Tần Phong, Hải Quỳnh bối rối lúng túng định thụt lùi lại, ai ngờ lại bá vào Ngọc Yến đang đi tới, liền bị hất mạnh về phía trước bổ nhào vào Tần Phong không kịp phòng bị nên cả hai đều ngã xuống.

Tay Hải Quỳnh đặt trên hai vai của Tần Phong, hai tay anh vòng ôm lấy eo cô, hai thân người sát vào nhau. Điều đáng nói là môi cô đập vào môi Tần Phong, nếu cảnh tưởng này trên giường, bảo đảm người ta sẽ hiểu lầm ngay rằng hai người bọn họ có giang tình với nhau.

Hải Quỳnh thừa nhận cô không có kinh nghiệm với những tình huống bất ngờ ngượng ngùng này, chỉ có thể đơ người kinh hoàng nhìn người nằm dưới mình với gương mặt từ từ đỏ bừng lên đến tận mang tai.Cả người cô như có nguồn điện chạy qua, nhất là khi cô cảm nhận được hơi thở đầy quyến rũ của anh đang phả ra, môi cô chạm vào môi anh lại có hương vị ngọt ngào không thể diễn tả được.

– Hai người không sao chứ? – Minh Trang lên tiếng hỏi phá tan không khí ngượng ngùng của hai người.

Giật mình, Hải Quỳnh vội vã ngồi dậy khỏi người Tần Phong. Tần Phong cũng từ từ ngồi dậy, bình thản phủi bụi trên người xem như không có chuyện gì xảy ra cả.

– Này Hải Quỳnh à, không ngờ em tấn công quyết liệt quá đó nha. Hôm qua lén lút hôn người ta, hôm nay lại tiếp tục hôn bất ngờ. Có phải em thích Tần Phong rồi không. Nói đi, anh đây làm mai cho hai người – Công đang đi phía sau Tần Phong nhìn thấy tất cả những vẫn mở miệng treo ghẹo.

Nghe Công trêu ghẹo thì Hải Quỳnh càng thấy xấu hổ đến đỏ mặt, cô hết nhìn Tần Phong đang nghiêm sắc mặt đến nhìn Công đang cười giễu thì mắt rưng rưng mếu máo:

– Em không có mà, chỉ là vô tình va trúng thôi.

Hải Quỳnh sợ Tần Phong hiểu lầm vội vàng phủ nhận, sau đó mếu mào chạy đi.

– Này! Anh giỡn thôi mà – Công thấy Hải Quỳnh chạy đi thì nói theo nhưng Hải Quỳnh vẫn cứ tiếp tục chạy.

– Này! Hàng Việt Nam chất lượng kém, em thấy hàng của anh kém đến nỗ biến thành bà cô già nhiều chuyện rồi đó – Minh Trang nổi cáu mắng sau đó nhét điện thoại vào tay Tần Phong nói – Trả anh.

– Đồ bà tám – Phương Hồng, Lê Phương và Ngọc Yến bèn lên tiếng mắng rồi sau đó vội vàng chạy theo Hải Quỳnh.

– Sao kì vậy, đúng là đồ con gái mà, tụi nó chọc mình, mình cũng có nói gì đâu, cậu nói xem, tụi con gái có khó chìu hay không? – Công nhín theo bốn người bọn họ thì ngơ ngác nói.

– Đồ nhiều chuyện – Tần Phong cũng buông một câu rồi bỏ đi.

– Sao khó hiểu vậy, đàn ông và đàn bà đều khó hiểu cả. Chẳng lẽ mình đúng là thuộc thế giới thứ ba nên không hiểu sao trời – Công nhìn theo tự hỏi.

Chương 7:

Từ lúc biết Hải Quỳnh nói dối, trong lòng Khánh Vũ lúc nào cũng đầy những ý nghĩ lo lắng và sợ hãi. Quen Hải Quỳnh đã 3 năm rồi, cho nên anh biết rõ những biểu hiện khác thường của Hải Quỳnh dạo gần đây. Cô hay ngồi ngẩn ngơ im lặng như người mất hồn, có đôi lúc cô lại lén lút nhìn anh như muốn nói điều gì đó, trong đôi mắt lộ rõ vẻ sợ sệt nhưng cuối cùng cô lại chọn lựa biện pháp im lặng khiến cho lòng Khánh Vũ càng như cô ngọn lửa tàn phá thêu rụi ý trí còn sót lại trong lòng anh.

Mặc dù anh bảo Nguyên Thu là hiện giờ Hải Quỳnh mất trí nhớ sẽ không thể nào nhớ ra Tần Phong là ai ngoại trừ việc anh ta là tổng giám đốc của cô, còn Tần Phong lại không biết Hải Quỳnh bị mất trí nhớ, chỉ có thể nhận được sự hờ hững xa cách trong tiếp xúc với cô mà thôi. Nhưng mà trong thâm tâm Khánh Vũ luôn lo sợ…lo sợ một ngày nào đó Hải Quỳnh sẽ nhớ ra mọi chuyện, hay Tần Phong biết được việc Hải Quỳnh đã quên anh. Vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra sau đó, Khánh Vũ không dám nghĩ.

Chuyện năm xưa, nếu không phải tại anh và Nguyên Thu thì chắc chắn Hải Quỳnh và Tần Phong sẽ không xa nhau. Nếu như Hải Quỳnh biết được sự thật, chắc chắn cô sẽ hận anh. Nghĩ đến cái nhìn chán ghét và oán hận của Hải Quỳnh dành cho mình thì Khánh Vũ thấy tim đau nhói đầy sợ hãi. “Không được, bằng mọi giá, anh cũng không để cô nhớ lại” – Khánh Vũ tự nhủ rồi cuối cùng cầm điện thoại gọi cho Phương Hồng.

– Lâu quá rồi tụi mình mới có dịp đi mua sắm với nhau – Phương Hồng cười hớn hở lựa hết chỗ quần áo này đến chỗ quần áo kia cùng bốn người bạn thân.

– Ừhm…dạo này tụi mình ít gặp nhau – Minh Trang gật gật đầu tán đồng.

Hải Quỳnh không có hứng thú mua sắm, cô chỉ đi theo mấy đứa bạn cho vui, nhìn tụi bạn say mê chọn đồ cô thấy hơi buồn nên lang thang qua những hàng trang sức nhìn ngắm.

Cô nhìn thấy một chiếc nhẫn rất đẹp, không cầu kỳ nhưng lại có sức hút, cô chỉ tay vào mặt kính cười nói với cô nhân viên bán hàng:

– Cho em xem chiếc nhẫn này một chút.

Cô nhân viên vui vẻ mở tủ lấy ra đặt trước mặt Hải Quỳnh, còn không quên giới thiệu một câu:

– Em thật có mắt, đây là thiết kế được yêu chuộng nhất hiện nay. Công ty chị nhập về có 5 chiếc thôi.
Hãi Quỳnh cười nhẹ ướm thử chiếc nhẫn vào trong ngón tay giữa của mình. Bàn tay nuột nà thon nhỏ lại trắng hồng của cô khi ướm chiếc nhẫn vào càng thêm xinh đẹp.

– Em đeo chiếc nhẫn này rất hợp, càng làm nổi bật bàn tay xinh đẹp của em – Cô bán hàng hết lời khen ngợi.

Hải Quỳnh khẽ cười trước lời khen kiểu nịnh bợ để cô đồng ý mua chiếc nhẫn nhưng càng nhìn Hải Quỳnh cũng cảm thấy rất thích, cô nhìn ngắm chiếc nhẫn một chút rồi định hỏi giá nào ngờ từ sau lưng có tiếng nói:

– Đúng là rất hợp.

Hải Quỳnh giật mình quay đầu nhìn lại phía sau lưng mình, cô nhân viên bán hàng cũng ngẩng đầu nhỉn lên rồi tròn mắt suýt xoa, không ngờ chàng trai trước mặt hai người lại đẹp trai và phong độ vô cùng. Nhưng ngay sau đó cô nhân viên có vẻ hơi thất vọng khi mà bên cạnh chàng trai lại có một cô gái xinh đẹp đi bên cạnh, cô gái còn khoát tay chàng trai trông vô cùng thân mật chứng tỏ hai người họ vốn là tình nhân của nhau.

– Tổng giám đốc – Hải Quỳnh lúng túng khi nhìn vào mắt Tần Phong, cô thấy ánh mắt anh chiếu vào người mình, một đôi mắt sâu ẩn chứa cái nhìn thiết tha đến cháy bỏng khiến cô bối rối vội vã cúi đầu không dám ngẩng đầu nhìn lần thứ hai.

– Chiếc nhẫn này bao nhiêu tiền – Nguyên Thu nhìn thấy ánh mắt Tần Phong cứ nhìn theo Hải Quỳnh thì trong lòng cảm thấy khó chịu vô cùng.

Cô nhân viên nghe xong thì thoáng bối rối vô cùng, cô nhìn Hải Quỳnh rồi nhìn Nguyên Thu thở dài nói:
– Xin lỗi chị, chiếc nhẫn này ở đây chỉ còn một chiếc thôi.

– Cô nghĩ là cô ấy có đủ tiền mua chiếc nhẫn này hay sao – Nguyên Thu lớn tiếng lên giọng hách dịch nói.
Cô nhân viên ngơ ngác nhìn Hải Quỳnh thầm đánh giá. Hải Quỳnh thở dài một cái rồi tháo chiếc nhẫn trong tay ra. Đúng là chiếc nhẫn này dù cô chưa biết giá nhưng xét về độ tinh xảo của nó thì chắc là khá đắt.
Nhưng giọng nói khinh thường người khác của cô gái trước mặt khiến cô cảm thấy vô cùng giận, dù là người hiền lành nhưng cô cũng không thể không có một chút nổi giận nào. Hải Quỳnh ngẩng đầu lên nhìn Nguyên Thu định nói rằng: “ Chiếc nhẫn này đúng là rất đắt nhưng tôi cũng không nghèo đến nỗi không thể mua một chiếc nhẫn. Còn một người giàu như cô vì cớ gì mà phải tranh mua nhẫn với một người bình thường như tôi”
Nhưng không ngờ cô vừa mới ngẩng mặt lên lời vẫn chưa kịp nói thì Tần Phong đã lên tiếng trước, giọng anh khi nổi giận trông thật đáng sợ:

– Đủ rồi, trước mặt anh, xin em hãy ăn nói tôn trọng người khác một chút.

Nguyên Thu tái cả mặt lại, mím môi quắt mắt nhìn Hải Quỳnh đầy căm ghét. Hải Quỳnh phớt lờ ánh mắt của cô ta quay sang nhìn Tần Phong nói:

– Không sao đâu tổng giám đốc. Đừng vì tôi mà làm mất hòa khí giữa hai người, dù sao cô ấy cũng là bạn gái của anh.

Lần này người nhìn Hải Quỳnh với cặp mắt đầy oán giận là Tần Phong, anh lạnh lùng hất tay đang bám chặt lấy tay anh của Nguyên Thu ra. Hải Quỳnh có chút chột dạ, cô không biết là mình đã nói sai điều gì khiến Tần Phong nhìn mình đầy giận dữ như thế, cô cảm thấy căng thẳng và mệt mỏi mỗi khi đối diện với Tần Phong.

Cô quyết định tháo chiếc nhẫn ra đặt trên bàn rồi nhìn cô bán hàng nói:

– Xin lỗi chị, em nghĩ chiếc nhẫn này không hợp với em. Em nghĩ cần một chiếc nhẫn khác tốt hơn mới xứng với mình, chiếc này cứ nhường lại cho chị ấy đi.

– Cô…- Nguyên Thu tức giận trừng mắt nhìn Hải Quỳnh, cô không ngờ Hải Quỳnh lại dùng lời nói biểu thị sự khinh thường cô đến vậy. Chiếc nhẫn không xứng đáng với Hải Quỳnh mà xứng đáng với cô, tức là đang hạ thấp con người cô. Nguyên Thu cảm thấy tức nhưng lại không thể làm gì Hải Quỳnh đành hậm hực nhìn cô không chớp mắt.

Hải Quỳnh cười nhẹ trước sự tức giận của Nguyên Thu rồi nói:

– Xin lỗi tổng giám đốc, tôi có việc phải đi trước.

Nói rồi cô quay lưng bỏ đi một mạch đến quầy quần áo tìm bốn đứa bạn.

– Vậy tôi gói chiếc nhẫn này lại cho chị nha – Cô nhân viên e dè nhìn Nguyên Thu hỏi.

– Gói gì mà gói, chiếc nhẫn tầm thường này mà xứng với tôi sao – Nguyên Thu bức tức quát.

Cô nhân viên cả kinh khi bị mắng đành cúi đầu chịu đựng nhưng trong lòng một bụng mắng **** Nguyên Thu.

– Chúng ta đi chỗ khác đi anh – Nguyên Thu bám lấy cánh tay Tần Phong định kéo anh khỏi nơi này. Cô thầm mắng mình tại sao hôm nay lại muốn đi đến nơi này làm gì để rồi đụng độ Hải Quỳnh. Cô càng cảm thấy bực bội hơn khi mà vẻ chán nản của Tần Phong khi đi cùng cô lại trở nên phấn khởi khi nhìn thấy Hải Quỳnh. Cho đến khi cô đến quầy trang sức thì Tần Phong không thể kiềm lòng mà bước lại gần càng khiến cô nổi giận trong lòng quyết phải sỉ nhục Hải Quỳnh một phen cho hả giận nào ngờ lại phản tác dụng về phía mình.
Tần Phong lành lùng ngỡ tay Nguyên Thu ra khỏi tay mình, anh đanh mặt nhìn cô nói:

– Anh thấy mệt lắm không muốn đi nữa, nếu em muốn mua gì thì cứ việc mua, anh sẽ thanh toán hết cho em. Mau trả sợi dây lại cho anh.

– Em nói rồi, nếu anh làm em vui thì em mới trả – Nguyên Thu cong môi vờ nhỏng nhẽo đáp rồi bám lấy tay Tần Phong lần nữa định kéo anh đi.

Không ngờ sắc mặt của Tần Phong càng lạnh lùng hơn, anh hất thẳng tay Nguyên Thu ra không một chút nể nang gì nhìn cô trừng trừng cảnh cáo:

Em dám lợi dụng lúc anh ngủ say mà lấy cắp sợi dây truyền của anh, anh có thể kiện em về việc này. Anh đã nhượng bộ đưa em đến đây rồi thì em cũng nên biết điều mà trả cho anh, nếu không anh không khách sáo đâu.

Mặt Nguyên Thu tái lại không phải vì sợ mà vì giận. Cô không ngờ trong ba năm qua, không ngày nào mà cô không tìm cách lấy lòng anh, không ngày nào mà cô không ở bên cạnh anh. Vậy mà anh chẳng màng đến cô dù chỉ một chút. Tất cả đều tại Hải Quỳnh.

Cô hậm hực mở túi lôi ra sợi dây truyền màu trắng sáng lấp lánh rồi thẳng tay quăng mạnh xuống dưới sảnh. Tần Phong tức giận ném cho cô ánh mắt cảnh cáo rồi quay đi nhặt sợi dây truyền lên vuốt ve một cách cẩn thận và cảm thấy nhẹ nhỏm vì sợi dây không bị hư tổn gì sau cú quăng mạnh của Nguyên Thu. Nguyên thu nhìn thấy cảnh đó thì đau lòng mắt rưng rưng nói:

– Tại sao anh lúc nào cũng hờ hững đối với em vậy chứ. Em lúc nào cũng vì anh, làm gì nghĩ gì cũng đều là anh. Còn cô ta thì sao, cô ta thản nhiên đùa cợt, bắt cá hai tay, rồi biến mất để lại cho anh vết thương lòng. Sau đó lại xuất hiện làm như không có gì tiếp tục đùa cợt với anh. Vậy mà anh lại nâng niu cái vậy của cô ta để lại như là báu vật, anh có biết anh khiến em đau lòng lắm không.

– Đó là chuyện của anh – Tần Phong hờ hững đáp.

Ai nói anh không đau lòng, ai nói anh không hận. Năm đó, khi Hải Quỳnh bỏ đi, anh đã rong ruổi tìm cô khắp mọi nơi, đau đớn đến điên dại. Đứng chờ đợi van xin bốn người bạn của cô nói cho anh biết chút tin tức gì của cô, nhưng tất cả đều hoài công cả. Anh đau buồn đến nỗi bỏ đi ra nước ngoài du học chỉ mong có thể quên được cô. Nhưng đều đau khổ là càng muốn quên thì lại càng nhớ.

Khi trở về nước, điều anh ao ước nhất là có thể được gặp mặt cô, anh không quảng thời gian đứng đợi bên ngoài trường chờ mấy người bạn của cô xuất hiện. Cuối cùng cũng có thể gặp được họ…

– Anh là đồ ngốc…- Nguyên Thu nhìn Tần Phong đau lòng mắng rồi giậm chân bỏ đi cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của anh.

Tần Phong khẽ cười thầm nghĩ: ” Anh đúng là một thằng ngốc, thằng ngốc si tình”. Rồi siết chặt sợi dây truyền trong tay mình đến nổi cảm nhận được vết hằn của sợi dây trong lòng bàn tay mình.

– Tần Phong…

Tiếng gọi nhỏ phía sau lưng Tần Phong vang lên, anh khẽ quay người nhìn lại. Người gọi anh là Minh Trang, cô đã chứng kiến vẻ mặt đau khổ của anh khi cầm sợi dây truyền trong tay. Cô biết rõ sợi dây truyền đó, cảm thấy xót xa cho Tần Phong mà lên tiếng gọi.
Minh Trang tiến lại gần Tần Phong nhìn anh đầy ngượng ngùng, đã gần một năm họ không gặp nhau rồi. Đối với Tần Phong, Minh Trang vẫn có coi như một người anh thân thiết. Cô nhìn Tần Phong mĩm cười chào:

– Đã lâu không gặp.

– Đã lâu không gặp – Tần Phong cũng gật đầu chào lại.

– Anh vẫn giữ sợi dây truyền đó sao? – Minh trang đưa mắt liếc nhìn sợi đây truyền trong tay Tần Phong nhẹ nhàng hỏi.

– Lúc nào anh cũng mang nó bên mình cả – Tần Phong chua xót đáp.

Từ lúc Hải Quỳnh ném sợi dây truyền này xuống đất rồi quay lưng bỏ đi sau đó là biến mất thì Tần Phong đã xem nó như báu vật của đời mình, anh gìn giữ nó cẩn thận bên cạnh mình, bởi vì nó là thứ mang hình bóng của cô.

Minh Trang nhìn vẻ mặt đau buồn của Tần Phong thì thấy thương cảm vô cùng. Năm đó dù là sự hiểu lầm đi chăng nữa nhưng mọi chuyện đã không còn có thể cứu vãn được. Quá khứ giữa hai người họ cứ để nó ngủ vùi theo năm tháng như vậy chớ đánh thức nó làm gì, để rồi những điều đau đớn lại lần nữa nhen lên. Cô mấp mấy môi nhiều lần muốn nói lời khuyên nhủ nhưng lại không đủ can đảm để nói ra những lời tàn nhẫn kia nhất là khi cô biết được tình cảm của Tần Phong vẫn dành cho Hải Quỳnh đậm sâu dù rằng không gian và thời gian giữa họ được kéo dài tận 3 năm. Đột nhiên cô nghĩ đến câu nói: ” Những người có duyên với nhau rồi cũng sẽ gặp nhau.

Tần Phong và Hải Quỳnh, hai người này đã định sẵn có duyên với nhau cho nên lần nữa họ lại gặp nhau. Chỉ có điều họ đã trở thành hai người xa lạ với nhau. Hít một hơi, cuối cùng minh trang cũng quyết định thốt ra những lời tàn nhẫn để cắt đứt mối nhân duyên của hai người bọn họ tại đây.

– Tần Phong, hãy quên Hải Quỳnh đi. Cô ấy đã chọn việc rời bỏ anh và tìm cho mình cuộc sống mới. Vậy thì anh hà tất phải níu kéo giữ lại những hồi ức cũ để làm gì. Hãy để cho cuộc sống của Hải Quỳnh trôi qua yên ổn và anh hãy chọn cho mình một cuộc sống mới mà không có sự tồn tại hình bóng của Hải Quỳnh. Như vậy vừa là lối thoát cho cả hai người. Nếu anh cứ giữ khư khư cái kỷ niệm ngốc nghếch kia trong khi Hải Quỳnh đã quên nó từ lâu rồi thì người đau khổ chỉ có anh mà thôi. Hà tất phải như vậy.

– Quên ư – tần Phong cười đau đớn nói – Nếu có thể anh cũng muốn quên đi từ lâu rồi. Chỉ có điều anh đã in hình bóng của Hải Quỳnh quá sâu đậm vào tim của anh rồi, trừ khi em bảo anh cắt bỏ trái tim này thay bằng một trái tim mới nếu không thì anh khó mà có thể quên được Hải Quỳnh.

– Tần Phong…- Minh Trang khẽ kêu lên.

– Đừng nói nữa…anh biết em vì muốn tốt cho anh nên mới nói như vậy. nhưng mà em có biết không, nếu dễ dàng quên đi thì anh đã không yêu cô ấy – Tần Phong trầm buồn nói, anh cảm thấy lòng ngực đau nhói.

– Nếu như không thể quên, vậy thì tại sao năm xưa anh lại làm như thế chứ – Minh Trang bực tức gắt lên.

– Năm xưa là do anh say rượu – Tần Phong thở dài đáp

– Anh nói cái gì, lúc đó anh đang say sau – Minh Trang king ngạc thốt lên.

– Trong lúc đau lòng khi bị Hải Quỳnh lừa dối cho nên anh đã uống rất nhiều. Trong cơn say mơ màng anh đã nhìn Nguyên Thu thành Hải Quỳnh, cho nên…- Tần Phong khẽ nhắm mắt thở dài kể

Bây giờ Minh trang đã vỡ lẽ ra tất cả mọi chuyện, năm xưa cô chỉ mơ hồ phỏng đoán mọi việc nhưng chưa có cơ hội kiểm chứng. Xem ra tất cả đều giống như cô nghĩ. Nhưng mà bây giờ dù biết rõ hết mọi sự thật thì sao chứ, hai người bọn họ liệu có thể trở lại với nhau hay không, hay là càng khiến mọi chuyện trở nên rắc rối hơn.

Minh Trang giờ đứng giữa hai con đường đầy chông gai, dù chọn con đường nào đi chăng nữa thì cũng đều không phải giải pháp tốt nhất cho họ. Nhìn bộ dạng buồn khổ của tần Phong cô cảm thấy thương cảm, nhưng nhớ lại tiếng nấc nghẹn đau lòng của Hải Quỳnh và nhớ lại cảnh cô ấy vật vả đối diện với tử thần thì Minh trang lại thấy đau đớn và căm hận Tần phong. Cô nhìn Tần Phong oán trách:

– Anh đúng là đồ ngốc. Sao anh có thể nghi ngờ tình cảm mà Hải Quỳnh năm xưa đã dành cho anh được chứ. Hải Quỳnh hiền lành như thế, khờ khạo như thế, anh nghĩ cô ấy lấy gì để gạt anh, tại sao lại gạt anh, tại sao anh không nghe cô ấy giải thích mà cứ vu chụp mọi tỗi lội lên cô ấy. Anh bây giờ thấy đau khổ, nhưng có biết Hải Quỳnh còn đau khổ hơn anh gấp trăm ngàn lần. Bây giờ anh có muốn nói anh yêu cô ấy đến chừng nào cũng muộn rồi. Cô ấy đã nhận lời làm vợ Khánh Vũ, anh hãy tránh xa cô ấy ra, trả lại cho cô ấy chuỗi ngày bình yên đi. Coi như em cầu xin anh, cầu xin anh đừng làm phiền đến cuộc sống của cô ấy nữa có được không.

– Minh Trang…- Tần Phong khẽ kêu tên cô trong hối hận.

Tần Phong không có lời gì để phản bác lời chất vấn buộc tội của Minh Trang. Cô nói rất đúng, là năm xưa anh mù quáng không chịu nghe Hải Quỳnh giải thích, không thèm nghe cô nói đã đuổi cô tránh xa, không thèm nghe điện thoại của cô, không thèm đọc tin nhắn của cô đã xóa mất. Thậm chí ngay cả khi anh biết người con gái trong vòng tay mình không phải Hải Quỳnh nhưng lại thấy cô đang đứng nhìn anh và Nguyên Thu hôn nhau, anh chẳng những không đẩy Nguyên Thu ra mà còn hôn đáp lại chỉ với mục đích khiến hải Quỳnh tức giận để thỏa mãn cơn ghen của bản thân anh.

– Nói hay lắm – Tiếng Phương Hồng đột nhiên vang lên phía sau hai người bọn họ khiến cả hai giật mình.

Phương Hồng bức đến bên hai người bọn họ với ánh mắt gằn gọc, trừng trừng nhìn vào Tần Phong hằn học nói:

– Tôi nói cho anh biết, xin anh từ nay về sau ngoài quan hệ giữa ông chủ và nhân viên ra thì anh và hải Quỳnh không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Anh thấy đó, Hải Quỳnh đã coi như không hề quen anh. Anh cũng đừng có mặt dày mà bám theo cô ấy nữa. Hay là anh không cam tâm khi bị Hải Quỳnh bỏ rơi nên mới nhất định đi tìm cô ấy cho bằng được. Người như anh thiếu gì con gái bám theo, hãy để cho Hải Quỳnh sống yên ổn bên Khánh Vũ. Anh ấy mới là người thật sự yêu thương Hải Quỳnh và có thể cho cô ấy cuộc sống hạnh phúc và bình yên.

Phương Hồng nhìn Tần Phong với ánh mắt giận dữ quyết ngăn chặn mối quan hệ giữa Hải Quỳnh và Tần Phong. Khánh Vũ đã tìm cô nhờ cô giúp đỡ. Nhìn thấy Khánh Vũ đau buồn khiến trái tim Phương Hồng như bị ai thắt lại đến đau đớn. Cô nhất định bảo vệ hạnh phúc cho người mình yêu dù rằng hạnh phúc đó chình là nỗi đau trong lòng cô.

– Anh hãy nhớ đó, nếu anh mà cứ quấy rầy Hải Quỳnh, tôi sẽ không tha cho anh đâu. Hạng người như ánh khiến tôi khinh bỉ – Phương Hồng ghiến răng cảnh cáo rồi kéo Minh Trang đi.

Tần phong nhìn theo bóng dáng hai người bọn họ mà trong lòng đau đớn. Anh không hề trách họ vì đã mắng anh khinh thường anh, nhưng anh lại không muốn nghe lời của họ mà rời xa Hải Quỳnh. Khó khăn lắm anh mới gặp lại cô.

Phương Hồng kéo cả nhóm ra khỏi trung tâm mua sắm, cô không muốn để cho Hải Quỳnh biết là mọi người có quen biết Tần Phong. Bọn họ đinh rủ nhau cùng đi uống nước thì Lê Phương chợt nhớ ra một chuyện.

– Thôi chết rồi, tao quên mất là anh Công hẹn tụi mình đi uống nước, nghe nói anh ấy đang chuẩn bị lấy vợ.
Chắc là hẹn tụi mình đi uống nước rồi gửi thiệp luôn thể.

– Ảnh hẹn mấy giờ – Ngọc Yến nhìn đồng hồ trên tay hỏi.

– 3 giờ rưỡi – Lê Phương đáp.

– 4 giờ kém 10 rồi – Minh Trang lo lắng liếc nhìn Hải Quỳnh khẽ rên lên.

– Gần tới giờ rồi, vậy mọi người đi đi, mình dạo chơi thêm chút nữa rồi đón xe về nhà – Hải Quỳnh nhìn bọn bạn thì biết là họ định đi gặp đàn anh cùng trường đại học nên lên tiếng. trước giờ cô rất ít khi gặp bạn bè ở trường đại học của mấy đứa bạn thân của mình.

Nghe Hải Quỳnh nói mấy từ “ dạo chơi thêm chút nữa” thì Phương Hồng cảm thấy sợ. Cô sợ lỡ như Hải Quỳnh gặp mặt Tần Phong ở trong đó thì không chừng Tần Phong sẽ lại bám lấy Hải Quỳnh mà tuy vấn chuyện năm xưa. Cô thà để Quỳnh gặp mặt Công còn hơn, vội nắm tay Hải Quỳnh giữ lại nói.

– Hồng chở Quỳnh đi thì có nghĩa vụ trờ Quỳnh về. Cứ đi chung tụi mình, rồi lát mình đưa về còn hơn là lang thang một mình buồn lắm

Ba người còn lại khẽ liếc nhìn nhau đành chịu.

Cả 5 người đến chỗ hẹn thì đã thấy Công ngồi chờ với ly cà phê đã tan đá gần hết.

– Hihi…chào anh, lâu quá không gặp, bỏ qua vụ đến trễ của tụi em nha – Lê Phương cười khi nhìn thấy Công.

Công đang định lên tiếng cười trách thì bỗng khựng lại khi nhìn thấy người phía sau lưng Ngọc Yến. Cô khác với trước đây khá nhiều. Mái tóc ngắn ngang vai đã để dài phủ lưng còn để tóc mái ngắn. Gương mặt bầu bĩnh giờ đây cũng nhọn hơn, thân hình cô dường như gầy đi rất nhiều. nếu không nhìn kỹ có lẽ cũng khó nhận ra. Thời gian đúng là có thể làm con người thay đổi.

– Hải Quỳnh – Công không kiềm được bèn kêu lên.

– Anh biết em hả – Hải Quỳnh ngơ ngác mở to đôi mắt đen lấp lánh của mình chớp chớp nhìn Công tò mò hỏi.
Công sững người khi nghe Hải Quỳnh hỏi mình câu hỏi đó. Nhưng sau đó anh lấy lại tâm trạng của mình nhanh chóng, anh cười nói:

– Con bé này, lâu rồi không gặp nhưng có cần tuyệt tình đến nỗi giả vờ không nhận ra anh như vậy chứ. Hay tại vì anh càng ngày càng đẹp trai phong độ cho nên em không nhận ra.

Hải Quỳnh cảm thấy bối rối cực kì khi nghe Công nói vậy, cô đưa mắt nhìn các bạn dò hỏi. Bốn người còn lại dù rằng đã nghĩ đến hoàn cảnh này trước khi đưa Hải Quỳnh đến đây nhưng cũng cảm thấy bối rối không biết phải giải thích sao nữa.

Minh trang liền hươ ngã ly cà phê trên bàn của Công đổ vào cái váy màu xanh của Hải Quỳnh. Cô vờ ăn năn nói:

– Tiêu rồi, xin lỗi nha, mình thấy khát định cầm ly uống một ngụm, không ngờ vụng về để đổ ly cà phê như thế. Phương, bà đưa Hải Quỳnh vào tolet chùi kỹ đi. Chùi cho thật kỹ đó nha, chứ để lâu vết cà phê khó giặt ra lắm.

Minh trang vừa nói vừa nháy mắt với Lê Phương, Lê Phương hiểu ý liền dắt tay Hải Quỳnh đi về hướng tolet. Đợi hai người họ đi xong thì ba người mới thở dài ngồi xuống bàn trước con mắt nghe hoặc của Công.

– Bà dùng cách gì cũ xì vậy hả – Phương Hồng cười trêu Minh Trang.

– Đây là cách kinh điển nhất đó – minh Trang cũng cười đáp.

– Có ai nói cho anh biết là đã xảy ra chuyện gì hay không? – Công cũng gieo mình ngồi xuống đưa mắt dáo dát nhìn khắp lượt ba người bọn họ.

Cả ba người đều nghiêm sắc mặt ngồi thẳng nhìn Công hỏi:

– Lâu rồi anh có gặp Tần Phong hay không? – Minh Trang tằng hắng vài cái rồi lên tiếng hỏi.

Công suy nghĩ một lát rồi quyết định nói:

– Anh mất liên lạc với Tần Phong khi cậu ấy ra nước ngoài du học.

– Vậy anh nghe em kể nha – Ngọc Yến trịnh trọng nói. Sau đó cô kể vắng tắt mọi chuyện với Công.

Công nghe xong thì cũng giật mình không thể tin được là có chuyện như vậy xảy ra. Anh đã gặng hỏi Tần Phong nhiều lần, nhưng Tần Phong vẫn nhất quyết giữ im lặng không nói gì sau đó lặng lẽ bỏ đi du học.
Không ngờ mọi chuyện lại như vậy.

– Anh biết rồi…nghĩa là hiện nay Hải Quỳnh hoàn toàn không nhớ gì trong thời gian năm nhất đại học cả.
Nghĩa là con bé cũng không nhớ gì chuyện giữa mình và Tần Phong và hiện giờ đang quen với thầy Vũ.

Cả bọn gật đầu.

– Bây giờ anh cũng coi như chỉ mới gặp Hải Quỳnh một lần thôi, hôm nay là lần thứ hai phải không?

Cả bọn lại tiếp tục gật đầu. Công ngã người dựa vào ghế, hai tay day day đầu.

Khi Hải Quỳnh và lê Phương bước ra thì thấy không khí đã vui vẻ trở lại:

– Không ngờ anh nhanh chóng tìm được cô gái kiểm tra chất lượng hàng việt nam của anh – Minh Trang cười phá lên trêu chọc khi Công kể về chị dâu tương lại của họ

– Con bé này, lâu rồi không gặp, sao miệng lưỡi vẫn cứ như xưa thế hả. Sau này ai mà dám cưới – Công lườm Minh Trang một cái giễu môi nói.

– Sau này không có ai cưới em, em sẽ chạy đến nhà anh ăn trực. Tại vì anh cứ trù ẻo em không có ai cưới hoài – Minh Trang cười tươi đáp lại

– Được rồi, anh mày sẽ tìm một đám tốt mà gã cho – Công vuốt mũi Minh Trang nói.

– Xì…ai mà ham. Hôn nhân là nắm mồ của hạnh phúc, em chẳng dại bước vào nắm mồ đó nhanh như anh đâu. Anh cưới vợ sớm thế này khối cô khóc hận mất – Minh Trang lè lưỡi trêu.

– Cứ để họ khóc hận còn hơn để họ ôm mộng ngàn thu – Công vênh mặt nói.

Hải Quỳnh và Lê Phương đi ra ngồi xuống đối diện với Công. Lê Phương cười tươi hỏi:

– Nãy giờ nói gì mà vui vẻ vậy?

– Đang bàn đến chuyện cưới vợ cho anh xong chừng nào mới gã chồng cho em – Công hóm hỉnh nói.

– Xì…- Lê Phương lườm Công một cái hừ mũi.

Hải Quỳnh ngồi im lặng nhìn Công dò xét, Công liền đằng hắng vài cái nhìn cô nói:

– Chắc là em quên anh rồi. Thật ra thì chúng ta cũng chưa nói chuyện với nhau lần nào nên có lẽ em lúc đó em chẳng để ý đến anh. Thôi bỏ đi, bây giờ chúng ta làm quen cũng không muộn. Anh tên Công…

Hải Quỳnh nhìn sự thay đổi của Công thì cảm thấy kỳ lạ vô cùng. Rõ ràng lúc bắt đầu anh chào cô với vẻ thân mật vô cùng gần như là giữa họ có sự thân thiết như anh em. Vậy mà bây giờ anh lại nói cô và anh chưa từng trò chuyện lần nào. Cô không phải là đồ ngố mà không nhận ra thái độ của mọi người và sự cố ý hất ly cà phê vào váy mình của Minh Trang. Nhưng cô im lặng cười xã giao nói với Công:

– Chào anh

Sau đó họ trò chuyện thêm một lúc rồi chia tay nhau đi về. Vừa chào tạm biệt cả nhóm xong thì Công lập tức gọi điện thoại ngay:

– A lô…- Giọng cáu gắt đầy vẻ khó chịu của Tần Phong vang lên – Này ông rảnh quá nên tối ngày gọi điện tìm tôi nói chuyện à.

– Tên tiểu tử này, tuần này mới có 7 lần thôi mà – Công cười hì hì đáp – Lần này gọi điện cho ông là có tin cơ mật cần báo.

– Thôi bỏ đi…tin cơ mật của cậu không đáng tin bao giờ, mình bận lắm, cúp máy đây – Tần Phong hờ hững đáp, không hứng thú với xái tin cơ mật mà Công sắp sửa báo.

– Liên quan đến Hải Quỳnh đó…- Công liền nói nhanh.

Tần Phong đang định cúp máy thì bỗng khực lại hỏi dồn

– Là tin gì?

– Bình tĩnh nghe tôi nói nha – Công chậm rãi nói từng lời trong sự nóng lòng chờ đợi của Tần Phong.

– Mọi chuyện cụ thể thế nào thì mình không biết, chỉ biết đại loại như thế thôi. Đó là lí do Hải Quỳnh nghỉ học một cách kỳ lạ như thế – Công tóm lại một câu sau khi kể xong.

Nghe Công kể xong, cánh tay cầm điện thoại của Tần Phong buông thỏng xuống, chiếc điện thoại bàn rơi xuống va vào đất tạo ra một âm thanh lớn.

– A lô…- Công hét lên trong điện thoại nhưng Tần Phong không còn nghe thấy nữa.

Hóa ra không phải là cô lạnh lùng xem như anh không tồn tại mà là cô thật sự quên mất sự tồn tại của anh trong ký ức của cô. Tần Phong cảm thấy hoang mang vô cùng, anh muốn biết rõ mọi chuyện đã xảy ra như thế nào. Phải tìm hiểu cho rõ, nhất định phải tìm hiểu. Anh cầm điện thoại lên gọi cho Minh Trang:

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Cô Gái Đến Từ Hôm Qua
Phù Đổng Thiên Vương
Đứa con tinh thần
Chữa ghen
Những việc tốt đẹp