<?php the_title(); ?>

Đợi Chờ Ký Ức

09.07.2014
Admin

– Anh muốn em trả cho anh món nợ một năm trước.
Tần Phong ngồi thẩn thờ bên điếu thuốc đang cháy dỡ, những tàn thuốc rơi *** trên sàn nhà lúc nào mà anh không hề hay biết, dường như đã làm cháy xém một góc thảm. Những ký ức đau đớn năm nào bỗng hiện về trong tâm trí anh.

– Cậu có muốn đánh cá không? – Khánh Vũ nhìn Tần Phong mĩm cười, hai chân mày chau lên vẻ đắc ý nói.

– Thầy muốn đánh cá cái gì? –Ttần Phong nhướn to mắt nhìn Khánh Vũ

– Đánh cá vị trí của cậu trong lòng của Hải Quỳnh – Khánh Vũ nhếch môi cười nói – Nếu trong lòng cô ấy cậu không phải là người quan trọng nhất, thì lặp tức rời xa cô ấy.

– Ý thầy là sao? –Ttần Phong nhíu mày hỏi.

– Ý của tôi là cậu đang tự đề cao vị trí của mình trong lòng Hải Quỳnh quá.Cô ấy chẳng qua chỉ muốn trêu tức cậu, muốn trả thù cậu mà thôi – khánh Vũ đáp.

– Trả thù…tôi không hiểu thầy đang nói gì, tôi và cô ấy có thù hằn gì nhau mà phải trả – Tần Phong cười mĩa mai cho ý nghĩ của Khánh Vũ.

– Cậu không tin sao? – Khánh Vũ quắc mắt hỏi.

– Đúng vậy…

– Vậy thì cậu hãy nghe cái này đi nha – Khánh Vũ mĩm cười nói rồi đưa ra trước mặt Tần Phong một cái máy ghi âm nhỏ và một mãnh giấy ghi địa chỉ và thời gian rồi nói tiếp – Nghe xong rồi thì cậu hãy đến theo địa chỉ này để biết có thêm bằng chứng chứng minh những điều trong đó hoàn toàn là sự thật.

Nói xong Khánh Vũ bỏ đi, để mặt Tần phong ở lại. Tần Phong nghi hoặc mở máy ghi âm ra nghe. Bên trong máy là giọng nói của Phương Hồng vang lên.

– Từ sau lần đi công tác đoàn về thì Hải Quỳnh đã tức giận mà tuyên bố với tụi em là nhỏ nhất định phải khiến Tần Phong sống không bằng chết. Nhỏ Minh Trang bảo rằng cách khiến cho đàn ông sống không bằng chết là dẫm bẹp lòng tự tôn của họ, bóp nát trái tim của họ. Nghĩa là làm cho họ yêu mình sau đó thì đá họ đi khiến cho họ mãi mãi ôm vết thương lòng. Đây là cách trả thù tàn nhẫn nhất.Thầy xem cuối cùng thì Hải Quỳnh cũng thành công khiến cho Tần Phong yêu nhỏ hết mực.Haha…

Tiếng cười của Phương Hồng trong đoạn băng ghi âm như lưỡi dao đâm vào lòng Tần Phong đến rướm máu anh không ngờ người mà anh hết lòng yêu thương chỉ xem anh như trò chơi với ý định trả thù cho việc anh gây ra tổn thương cho cô ở lần đi công tác tình nguyện.

Tần Phong lấy điện thoại ra gọi cho Hải Quỳnh, nghe giọng nói thì thầm của cô phía bên kia vang lên:

– Tần Phong…

– Em đang làm gì?

– Em hả…em đang ở bên ngoài – Tiếng Hải Quỳnh rất nhỏ, dường như là đang sợ người kế bên nghe thấy.

– Ở đâu…anh đến đón em – Tần Phong lên tiếng gặng hỏi.

– Không cần đâu – Hải Quỳnh vội vàng lên tiếng từ chối – Em bận chút chuyện, anh cứ ở nhà chờ em lát nữa em đến tìm anh.

Nói rồi Hải Quỳnh nhanh chóng cúp máy không để Tầ Phong nói thêm lời nào.Thái độ của Hải Quỳnh mấy hôm nay rất lạ. Bây giờ càng lạ hơn nữa, lòng Tần Phong bỗng cảm thấy bức bối vô cùng. Anh thẩn thờ nhìn chiếc điện thoại đã hiện màn hình nền rồi lặng lẽ cúp máy.

Tần Phong nhìn tờ giấy ghi địa chỉ trong tay mình xong rồi vò nát, tay run lên đầy giận dữ, anh quyết định đi đến điểm hẹn trong tời địa chỉ này.

Khánh Vũ đã đến trước anh và đang nhâm nhi ly cà phê của mình. Thấy Tần Phong đi vào, Khánh Vũ không nói gì chỉ mĩm cười im lặng lơ đãng quay mặt đi nơi khác.

Tần Phong định đi đến bên bàn của Khánh Vũ nào ngờ Nguyên Thu từ đâu chạy đến kéo tay anh lôi đi đến cái bàn khuấtở phía sau lưng của Khánh Vũ. Người bên này nhìn sang chỉ có thể thấy được đỉnh đầu nhấp nhô của ghế đối diện mà thôi, bởi tầm nhìn đã bị thành ghế che phủ, đây cũng là nguyên nhân mà Khánh Vũ chọn quán này.Nguyên Thu nhấn mạnh Tần Phong ngồi xuống ghế rồi lên tiếng bảo:

– Chờ một chút đi, sự thật anh muốn biết sắp tới rồi.

Nói xong cô ngồi xuống bên cạnh Tần Phong âm thầm quan sát chiếc bàn mà Khánh Vũ đang ngồi. Ly cà phê trên bàn của Tần phong đang tan chảy thì từ ngoài cửa một bóng dáng vô cùng quen thuộc mở cửa bước vào.

Hải Quỳnh hôm nay mặc chiếc váy yêu thích nhất của cô, mái tóc kẹp chiếc kẹp rất đẹp một cách điệu đà. Cô khoát tay thân mật với một chàng trai ăn bận lịch sự và phong độ nhã nhặn, trông hai người đi bên cạnh nhau rất xứng đôi.

Nét mặt Hải Quỳnh tươi cười đầy rạng rỡ, cô cười tít cả mặt nói líu lo điều gì đó với chàng trai bên cạnh mình.Cứ như tất cả nụ cười của cô chỉ tập hợp xung quanh chàng trai đó.

Hải Quỳnh khoát tay chàng trai tiến thẳng đến cái bàn mà Khánh Vũ đang ngồi, khẽ gọi:

– Thầy! Xin giới thiệu với thầy, đây là bạn trai của em.

Khánh Vũ có chút khựng lại khi nhìn chàng trai trước mặt, sau đó khẽ ngượng cười chào. Chàng trai cũng lịch sự mĩm cười đáp lại rồi lịch sự kéo ghế ngồi cho Hải Quỳnh. Cô nhân viên của quán liền ngay sau đó tiến lại nhẹ nhàng hỏi:

– Hai vị dùng gì ạ.

– Cho một sinh tố sapoche cà phê, một cà phê, cám ơn – Giọng ấm áp và nhẹ nhàng đầy lịch sự của chàng trai lại thêm gương mặt cực kì khôi ngô của anh ta khiến cô nhân viên trẻ thoáng đỏ mặt.

Anh ta không cần hỏi ý kiến của Hải Quỳnh đã tự mình gọi cho cô điều này chứng tỏ anh ta và Hải QUỳnh vô cùng thân thiết đến độ biết rõ mọi sở thích của cô.

Hải Quỳnh nhìn sắc mặt của cô nhân viên rồi đợi khi cô ấy đi khỏi thì phì cười khẽ lườm yêu chàng trai một cái, chàng trai đó cũng khẽ đáp lại cái lườm trách móc của Hải Quỳnh bằng một nụ cười yêu thương khẽ đưa tay xoa đầu cô thật nhẹ nhàng. Trông họ như một đôi tình nhânyêu thương nhau đầy hạnh phúc.

Khánh Vũ dù đã biết được thân phận thật sự của chàng trai đó cũng không khỏi ghen tị, huống hồ là Tần Phong hoàn toàn không biết gì. Anh chứng kiến cảnh tượng đầy yêu thương mùi mẫn kia, trái tim Tần Phong không khỏi xót xa đau đớn. Anh nhìn nụ cười nở trên môi của Hải Quỳnh mà cảm thấy hận vô cùng. Chỉ muốn bước tới xé nát nụ cười ấy ra thành ngàn mãnh cho thỏa lòng hờn ghen của mình.

Khánh Vũ đã hỏi rất nhiều chuyện giữa hai người bọn họ, chàng trai kia trả lời ràng rẽ như đã thuộc rõ từng thói quen từng sở thích của cô. Họ cứ như là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau chưa xa rời.

Tần Phong đau đớn bóp chặt cái ly trà trong lòng bàn tay mình đến độ khiến cho nó xuất hiện những vết rạng, nguyên Thu trông thấy thì hoảng hổt vội nắm lây tay Tần Phong ngăn lại, cô không sợ nứt ly mà chỉ sợ mảnh ly vỡ sẽ cứa nát tay Tần Phong.

Nhưng cô đâu biết rằng Tần Phong thà rằng để cho mảnh ly cứa nát bàn tay mình còn hơn nhìn thấy cảnh Hải Quỳnh âu yếm thân mậtbên chàng trai khác như vậy.

Tần Phong chỉ hận không thể bước đến mà bóp nát Hải Quỳnh ra để nụ cười của cô biến mất khỏi tâm trí anh.Chẳng ai có thể hiểu được sự đau đớn trong lòng anh lúc này.

Nguyên Thu khẽ cười trước ơn giận dữ của Tần Phong.

Tần Phong không muốn chứng kiến cảnh tưởng này thêm được nữa, anh đứng bật dậy bước ra ngoài. Nguyên Thu cũng vội vàng đứng lên đuổi theo. Cô cố tình lên tiếng gọi:

– Tần Phong…

Hải Quỳnh nghe tiếng gọi giật mình ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Tần Phong đang giận dữ bước tới, mặt cô hơi tái lại, nhưng ngay sau đó cô mĩm cười đứng dậy nhìn Tần Phong gọi

– Tần Phong.

Tần Phong phớt lờ định bước thẳng ra ngoài nhưng không ngờ lại bị Nguyên Thu kéo giữ lại. Chàng trai bên cạnh Hải Quỳnh cũng đứng dậy bên cạnh cô. Hải Quỳnh mĩm cười nhìn Tần Phong nói:

– Tần Phong, đây là Hiểu Huy – Cô cố ý nhấn mạnh tên “Hiểu Huy”

Nhưng Tần Phong đã giật mạnh tay ra khỏi Nguyên Thu và bỏ đi ra khỏi quán. Nhưng khi anh ra khỏi quán, bước chân anh chậm lại như đang chờ đợi. Chờ đợi sự đuổi theo và giải thích của Hải Quỳnh nhưng cuối cùng chỉ có sự thất vọng tràn trề.Tần Phong ghiến răng bước đi không ngoảnh đầu lại để giữ gìn lòng tự trọng đàn ông của anh.

Anh đi đến quầy bar uống rượu mặc cho điện thoại reo vang liên tục, anh không còn hứng thú nghe nữa. Rồi sau đó là một loạt tin nhắn. Nhưng Tần Phong cũng không buồn đọc, anh thẳng tay xóa nó đi.Anh đã cho cô cơ hội giải thích, nhưng cô đã để vuột mất rồi.

Nguyên Thu từ nãy giờ vẫn theo sát Tần Phong nhưng cô chỉ im lặng, ngồi bên cạnh không ngăn cản, mặc cho Tần Phong uống đến say. Đến khi Tần Phong đã say đến nỗi dạ dày cuộn lên nhưng anh vẫn muốn uống thì lúc đó Nguyên Thu mới bước lại khuyên ngăn.

– Đủ rồi, vì một cô gái như vậy thì không đáng đâu.

Cô giành lấy ly rượu trong tay của Tần Phong uống cạn sau đó nắm lấy cánh tay anh quàng lên cổ mình, định dìu Tần Phong trở về. Nhưng Tần Phong đẩy người cô ra, tiếp tục rót rượu vào ly tìm hơi men để quên đi nỗi đau trong lòng mình, anh nói trong hơi men

– Em cứ mặc kệ anh đi.

– Em thật không hiểu, cô ta có gì đáng để anh vì cô ta mà đau khổ đến như vậy – Nguyên Thu không thể nhẫn nhịn được nữa bèn mắng – Chỉ có anh ngốc mới đặt hết tình yêu cho cô ấy.

– Phải! Em nói đúng, anh chính là đồ ngốc – Tần Phong khẽ cười đau đớn, khóe mắt vì những lời này mà che phủ màn mắt, nhưng anh sẽ không khóc, sẽ không khóc, bởi vì nếu anh khóc, anh sẽ gục ngã ngay.

Nguyên Thu bất lực đành thở dài nhìn Tần Phong chua xót. Cô không ngờ rằng Tần Phong lại có lúc rơi vào lưới tình không lối thoát đến như vậy.

Ngay lúc đó, một tin nhắn của Hải Quỳnh báo tới, Tần Phong nhìn điện thoại khẽ cười mĩa mai một cái rồi uống cạn chai rượu trên bàn rồi lảo đảo bước ra về. Nguyên Thu thấy vậy vội chạy đến đỡ. Tần Phong không hất tay cô ra nữa mà để mặc cô dìu mình đi, cả hai nhanh chóng đón taxi trở về nhà Tần Phong.
Hơi men bốc lên đỉnh đầu, khiến đầu óc Tần Phong choáng voáng, khóe miệng anh hơi chếch lên toàn thân một mùi rượu nồng nặc. Anh chìm vào giấc ngủ trong vòng tay của Nguyên Thu.

Phải rất khó khăn Nguyên thu mới đưa được Tần Phong cao lớn về đến nhà dưới sự trợ giúp cỉa bác tài xế taxi. Sau khi bo cho ông ta thêm một ít để ông ta ra về, nguyên Thu mới đi lấy một chiếc khăn nóng lau người cho Tần Phong.

Cô nới lỏng cổ áo ra để cho tần Phong thấy dễ chịu, rồi đưa tay lau phía vòng cổ anh, nhưng tay vừa chạm vào thì bị Tần Phong chụp lấy rồi khẽ gọi:

– Hải Quỳnh.

Nguyên Thu mím môi một cái rồi khẽ nói:

– Ừhm…

– Hải Quỳnh…– Tần Phong khẽ hối hoảng gọi lần nữa.

Lần này Nguyên Thu không đáp.

– Tại sao lại lừa gạt anh…tại sao…anh yêu em…Hải Quỳnh…

Tần Phong khẽ kéo Nguyên Thu nhào vào lòng mình rồi đè cô ngã xuống giường chiếm lấy môi cô một cách thô bạo.
Nguyên Thu bị Tần Phong đè xuống hôn thì cảm rác đau rác ở bờ môi cô vùng người xô Tần Phong sang một bên rồi bật dậy. Nhưng Tần Phong trong cơn say loạn như một người điên nhanh chóng bậy dậy giữ tay cô lại tiếp tục mân mê môi cô, lần này anh nhẹ nhàng hơn. Nguyên Thu có chút chống cự nhưng yếu ớt vô cùng sau đó cô níu chặt bờ vai Tần Phong để trụ người trước nụ hôn như bão táp lại như sóng lặng của Tần Phong.

Một ý nghĩ thoáng vang qua trong đầu Nguyên Thu: Nếu như có và Tần Phong ngay lúc này xảy ra chuyện gì thì cô sẽ có anh mãi mãi. Bởi vì cô yêu anh, cô nguyện vì anh làm mọi việc. Cô muốn anh thuộc về cô, chỉ thuộc về cô.

Suy nghĩ ích kỷ đó đã khiến cho Nguyên Thu bất chấp mọi thứ, cô nồng nhiệt đáp lại nụ hôn của Tần Phong. Tần Phong trong cơn say nhìn Nguyên Thu mà cứ nghĩ người đó là Hải Quỳnh.

Cánh cửa phòng của Tần Phong bỗng hé ra, một bóng dáng quen thuộc bước vào rồi khựng lại trước cửa. Nụ cười trên môi Hải Quỳnh chợt tắt khi chứng kiến cảnh Tần Phong và Nguyên Thu đang ôm ấp nhau. Đôi mắt trong veo của Hải Quỳnh nhanh chóng biến thành sự đau đớn.

Tiếng cửa phòng mở ra khiến cho Tần Phong và Nguyên Thu đều giật mình nhìn lại. Cơn say dường như cũng tan biến mất một nữa, hiện ra trước mặt Tần Phong là ánh mắt đau đớn lẫn trách móc của Hải Quỳnh. Tần Phong nhìn rõ người con gái trong tay mình là Nguyên Thu chứ không phải Hải Quỳnh muốn đẩy Nguyên Thu ra xa tránh cho Hải Quỳnh hiểu lầm.

Nhưng đột nhiên ngọn lửa cháy trong lòng anh từ lúc thấy Hải Quỳnh tay trong tay với người con trai khác lại lần nữa bùng lên. Sự đau đớn vì bị lừa dối và phản bội khiến cho lí trí vốn dĩ đang mờ hồ trong cơn say của Tần Phong một lần nữa bị sự hờn ghen mà vùi lấp.

Anh giận dữ ôm lấy Nguyên Thu dán chặt nụ hôn lên môi cô, phớt lờ ánh mắt đau khổ của Hải Quỳnh như thể người con gái đứng trước cửa phòng anh vốn là không khí, là một dạng vật chất không tồn tại.

Hải Quỳnh chết sững trước cảnh tượng Tần Phong ôm lấy Nguyên Thu, nước mắt cô bỗng rơi xuống gương mặt xinh đẹp nhưng nét mặt đầy đau đớn. Môi Hải Quỳnh bị cắn mạnh đến chảy máu, sự đau khổ của cô khi chứng kiến cảnh này như muốn xe nát tim gan.

Cô đưa tay nắm lấy sợi dây truyền Tần Phong tặng giật mạnh, giây phút sợi dây truyền ấy rơi xuống dường như tim Hải Quỳnh như đã chết.

Giây phút nhìn thấy Hải Quỳnh rơi nước mắt thần trí của Tần Phong bỗng tỉnh táo lại, cũng như ngọn lửa trong lòng anh cũng bị dập tắt. Anh sẵn sàng đánh đổi tất cả để lấy lại những giọt nước mắt rơi trên mặt cô.
Nỗi hối hận trong lòng anh dâng lên, anh tự mắng mình tại sao nhất thời điên loạn như thế.

Tần Phong muốn đẩy Nguyên Thu ra để chạy đến ôm chắt lấy Hải Quỳnh, chỉ cần cô nói cô yêu anh. Tần Phong nguyện bỏ qua tất cả, anh sẽ xem như mình chưa từng nhìn thấy cảnh tượng đó. Anh sẽ xem đó là cơn ác mộng khi tỉnh lại sẽ biến mất.

Vào giây phút sợi dây truyền trên tay Hải Quỳnh rơi xuống mặt đất, tim Tần Phong co thắt lại, lòng anh mon men một nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh vội vã đẩy Nguyên Thu đang ôm chặt lấy mình ra. Nhưng Hải Quỳnh đã quay lưng bỏ chạy, Tần Phong đứng bật dậy đuổi theo nhưng đã bị Nguyên Thu lao lên ôm lấy, cô ta khẽ kêu lên:
– Tần Phong, anh đừng đi. Em yêu anh.

Nhưng Tần Phong nóng lòng đuổi theo Hải Quỳnh bất chấp sự đeo bám của Nguyên Thu, anh lạnh lùng hất tay cô ra khiến cô ta té nhào lên giường.

Tần Phong vội vàng chạy đuổi theo, nhưng khi anh vừa ra khỏi cửa thì thang máy chứa Hải Quỳnh bên trong đã khép cửa lại. Tần Phong muốn ngăn lại nhưng không kịp, anh nhấn nút liên tục nhưng cánh cửa vẫn không mở ra, tức giận, anh đá mạnh vào cánh cửa thang máy đã khép lại rồi lao nhanh đến cầu thang thoát hiểm.

Trước đây Tần Phong thích ở trên cao để nhìn ngắm phong cảnh bên dưới. Nhưng giờ đây anh ước gì mình ở tầng thấp nhất. Anh chạy đến mồ hôi tuôn ra ướt đầy áo mà chỉ chạy hết 10 tầng. Dạ dày anh co thắt lại bởi cơn say vẫn còn chếch choáng, Tần Phong chếch chân té ngã vẫn cố sức đứng dậy đuổi theo. Cuối cùng anh vẫn đuổi kịp xuống bên dưới, anh thấy bóng dáng Hải Quỳnh đang đứng đó thì cảm thấy vui mừng nhẹ nhỏm, nhưng ngay khi Tần Phong đuổi tới thì Hải Quỳnh đã lên chiếc taxi gần đó rồi cho xe chạy đi nhanh chóng.

Tần Phong bất lực nhìn theo chiếc taxi gọi tên Hải Quỳnh, nhưng cô không nghe thấy. Tần Phong nóng ruột chờ chiếc xe taxi tiếp theo chạy đến, liên tục gọi điện thoại cho Hải Quỳnh, nhưng cô không nghe máy.

Tần Phong không biết Hải Quỳnh đi đâu đành chạy đến ký túc xá xem cô có trở về không nhưng Lê Phương bảo Hải Quỳnh không trở về. Tần Phong lo lắng sốt ruột gọi điên thoại cho các bạn của Hải Quỳnh hỏi thăm, nhưng chẳng ai gặp cô cả, điện thoại Hải Quỳnh đã tắt máy. Tần phong lo lắng chạy đi tìm Hải Quỳnh khắp nơi, chỉ chút nữa là chạy đến nhà Hải Quỳnh tìm, nhưng Lê Phương và Phương Hồng đã vội ngăn lại, chỉ sợ Tần Phong vừa xuất hiện trước cửa nhà thôi là từ nay về sau Hải Quỳnh sẽ không còn được đi đâu ngoài đi học.

– Anh cứ về đi, có gì ngày mai em sẽ gọi cho anh, Minh Trang và Ngọc Yến đều về nhà hết rồi, nói không chừng thế nào Hải Quỳnh cũng đến đó – Phương Hồng vội vàng khuyên cản, ngăn chặn ý đinh điên rồ của Tần Phong, chơi với Hải Quỳnh từ nhỏ nên cô hiểu được tính khí của giáo sư Trình.

– Phải đó anh cứ về đi, có gì ngày mai tụi em sẽ nói cho anh biết, mà có chuyện gì xảy ra vậy? – Lê phương bèn gặn hỏi.

– Chuyện dài dòng lắm – Tần Phong thở dài đáp,anh không biết nên kể thế nào, cơn say lại làm anh thấy dạ dày cuộn lên khó chịu, cứ muốn nôn.

Thấy bộ dạng Tần Phong như vậy, Phương Hồng và Lê Phương kịch liệt hối thúc anh về nhà nghỉ ngơi. Tần Phong đành miễn cưỡng ra về.

Về nhà Tần Phong mới biết Nguyên Thu đã bỏ về rồi, anh nhặt sợi dây truyền Hải Quỳnh quăng lại lên nhìn thấy cái mặt dây truyền long lanh hình giọt nước thì cảm thấy ân hận vô cùng. Trong một phút hờn ghen anh đã làm tổn thương Hải Quỳnh. Tần Phongmệt mỏi thả mình xuống giường, mắt khẽ nhắm ghiền. Lát sau anh khẽ mở mắt muốn gọi điện thoại cho Hải Quỳnh. Anh mới phát hiện ra tin nhắn cuối cùng của Hải Quỳnh nhắn cho mình mà anh chưa kịp xóa. Tần phong bèn mở tin nhắn ra đọc: ” Tần Phong, nếu anh còn không nghe máy nữa thì em sẽ biến mất cho anh xem, cho anh hối hận suốt đời luôn”. Đây chỉ là tin nhắn kiểu hờn dỗi của những đôi tình nhân yêu nhau không có gì lạ lẫm. Tần Phong nhìn tin nhắn đó thì thầm:

– Em làm được rồi, anh hối hận rồi.

Nhưng ngày hôm sau,Tần Phong đến tìm thì không thấy Phương Hồng và Lê Phương đâu cả, gọi điện họ cũng không bóc máy. Tần Phong sốt ruột gọi liên tục, cuối cùng cũng có người nhận máy của anh, nhưng chưa để anh kịp nói gì, người bện kia đã lớn tiếng mắng:

– Tần Phong! Anh là đồ khốn khiếp, anh đi chết đi, Hải Quỳnh có chuyện gì tôi sẽ nguyền rủa anh suo16t đời.

Tần Phong nghe tiếng **** mắng của Phương Hồng thì lo lắng vô cùng, bất chấp lời cảnh báo của Lê Phương, anh chạy như bay đến nhà Hải Qùynh nhưng cánh cửa nhà khóa chặt. Anh đứng chờ cả một ngày nhưng vẫn không có ai trở về.

Lòng Tần Phong như có lửa đốt không ngừng, giọng Phương Hồng trong điện thoại vô cùng lo lắng và sợ hãi. Tần Phong như người mất phương hướng, anh không biết đi đâu tìm Hải Quỳnh đành đứng chờ ở trường học.

Nhưng chỉ có bốn người kia xuất hiện còn Hải Quỳnh thì không. Tần Phong đến trước mặt họ nhưng chẳng để anh kịp hỏi, họ đã nhìn anh như nhìn kẻ thù của mình. Minh trang tức giận ghiến răng đấm cho Tần Phong một đấm rồi ghiến răng nói:

– Cút đi…tôi không muốn nhìn thấy cái bản mặt anh lần nữa.

– Anh là đồ khốn – Phương Hồng trừng mắt nhìn Tần Phong mắng.

Sau đó họ bỏ đi không thèm nghe tần Phong giải thích cũng không cho Tần Phong cơ hội giải thích.

Hải Quỳnh đã thực hiện tin nhắn cuối cùng của cô là biến mất. Tần Phong điên cuồng đi tìm cô, chạy xuống đứng ở bên dưới nhà cô hết ngày này đến ngày nọ nhưng chẳng thể nào gặp được.

Sau đó tần Phong gặp Khánh Vũ, khánh Vũ nhìn Tần Phong cười nhạo hỏi:

– Sao hả, cậu thua rồi, từ nay về sau đừng đến tìm Hải Quỳnh nữa.

Tần Phong không đáp lời cứ thế bỏ đi.

Khánh Vũ vừa đi khỏi thì Nguyên Thu xuất hiện, cô nhìn tần Phong bất lực nói:

– Tần Phong, sao anh vẫn còn tìm cô ta, cô ta đã phản bội anh. Anh có biết không mấy hôm nay chuyện cô ta bắt cá hai tay nên bị anh đá đã lan ra khắp trường, cô ta xấu hổ quá không dám đến trường luôn.

Tần Phong ném cho Nguyên thu một cái nhìn sắc bén khiến cô ta ngậm miệng luôn. Nhưng ngay sau đó Tần Phong nhận được tin Hải Quỳnh đã chuyển trường. Cô thật sự biến mất khỏi anh.

Điều thuốc cháy dở trên tay Tần Phong đã cháy hết. Tần Phong quăng mạnh nó vào một góc tường, lời của Minh Trang nói như thể sét đánh ngang đầu anh.

– Không phải. Câu nói của Phương Hồng vẫn còn một đoạn như vầy: ” Haha…Ai dè cuối cùng lại tặng không cho người ta trái tim, yêu người ta lúc nào không biết, thầy nói xem có phải là ngốc nghếch lắm không?

Tần Phong ngạc nhiên vô cùng, thật không ngờ đoạn ghi âm đó đã bị cắt mất đoạn này. Minh Trang nhìn vẻ mặt Tần Phong thì thở dài nói tiếp.

– Ba của Hải Quỳnh vốn là một nhà giáo nên dạy con rất nghiêm, lại rất thương yêu con gái. Cho nên lúc nào cũng giữ bên cạnh, không bao giờ để cô đi đâu xa khỏi tầm mắt. Lại cấm tuyệt đối chuyện yêu đương nhăng nhít ở tuổi mới lớn vì sợ ảnh hưởng đến việc học hành. Vì vậy, để có thể cùng bọn em tự do tự tại chuyển vào ký túc xá, Hải Quỳnh đã hứa với ba là tuyệt đối không yêu khi đang học. Điều này chắc anh cũng biết phải không? – Minh Trang nhìn Tần Phong dò hỏi.

Anh khẽ gật đầu. Chuyện này Hải Quỳnh đã kể cho anh nghe, cho nên thời gian cô về nhà là thời gian họ phải xa cách nhau.

– Vậy chắc anh cũng biết anh trai của Hải Quỳnh tên là Hiểu Huy chứ? – Minh Trang nhìn Tần Phong hỏi.
Tần Phong nhớ lại lúc đó: ” Tần Phong, đây là Hiểu Huy.”, Hải Quỳnh đã cố ý nhấn mạnh tên người đó. “Anh trai em tên Hiểu Huy”, lúc Hải Quỳnh nói điều này thì Tần Phong đang tập trung chơi điện tử, anh luyện mãi mới tới được khúc này cho nên chỉ ừ hử cho qua chuyện. Nên không nghe được Hải Quỳnh nói anh trai mình tên gì, cũng quên mất ba cô là giáo sư trường đại học nào? Nếu không anh đã tìm được Hải Quỳnh từ lâu rồi.
Tần Phong cảm thấy hận bản thân vô cùng. Nếu lúc đó, anh không ham chơi thì đã nghe được tên của Hiểu Huy từ miệng của Hải Quỳnh, nếu như anh bình tĩnh, anh đã đọc tin nhắn của cô vậy thì sẽ không có sự xa cách hơn 3 năm trời kia.

– Anh có biết tình trạng của Hải Quỳnh sau đó hay không? Hải Quỳnh đã kể toàn bộ mọi chuyện cho em nghe, sau đó cô ấy khóc rất nhiều. Để rồi bước ra đường trong tình trạng thẩn thờ cuối cùng bị tai nạn. Anh có biết cô ấy đã bước gần đến cánh cửa địa ngục hay không? Có biết vì sao Hải Quỳnh lại để tóc mái hay không, bởi vì để che vết sẹo trên trán cô ấy. Tần Phong, anh có biết không ký ức về anh vừa ngọt ngào lại vừa đau đớn, cho nên khi bị tai nạn, não bị trấn động mạnh dẫn đến tổn thương, Hải Quỳnh trong vô thức đã chọn lựa. Chọ lựa việc quên anh, quên đi những ngọt ngào và đau khổ kia. Hiện giờ Hải Quỳnh đã có một cuộc sống mới tốt đẹp. Cho nên em xin anh, xin anh hãy để Hải Quỳnh tiếp tục cuộc sống êm đềm kia, đừng khuấy nó lên nữa để Hải Quỳnh lại một lần nữa gánh chịu đau khổ – Minh Trang dù biết là tàn nhẫn, nhưng vì bạn mình cô đành nhẫn tâm đưa ra yêu cầu đó.

Nói xong cũng không chờ Tần Phong hứa, cô đứng dậy bỏ về để mặc Tần Phong ở lại. Minh Trang đi rồi, sự thật cuối cùng cũng đã phơi bày ra. Tần Phong đau đớn cười, anh căm hận bản thân đã không tin vào tình yêu của Hải Quỳnh để rồi mất cô.
Sau khi đi làm, trong lòng Hải Quỳnh thấy hơi thấp thỏm không yên. Dù có nói gì đi nữa thì cái cô sát thủ phe mông gì gì đó cũng là bạn gái của tổng giám đốc, vậy mà cô lại ăn nói như vậy, đúng là không sợ trời không sợ đất gì cả. Lại còn mắng ngay trước mặt tổng giám đốc nữa. Rất có thể anh sẽ đuổi việc cô, việc này quá dể dàng nhất là khi cô chỉ là nhân viên thử việc.

Nhưng vào công ty mọi người vẫn cười nói vui vẻ như không có gì xảy ra, họ vẫn lập hội chát chít kẻ chuyện này chuyện nọ.

[ Chị Tình phòng kế hoạch]: Này có biết gì không? Hôm qua đi vào khu mua sắm, tôi có thấy cái cô ả sát thủ phe mông đó. Trời đất ơi, trông cô ta cứ bám sát tổng giám đốc mình đòi cái này đòi cái kia thấy mà ghét.

[Chị Nga phòng tổng hợp ]: Vậy hả? Rồi sao.

Hải Quỳnh tuy không thích nhiều chuyện nhưng chị Nga cứ ép cô cùng vào phòng chat với mọi người cho vui. Không nói gì chỉ cần nghe mọi người nói cũng được. Hải Quỳnh miễn cưỡng đồng ý, thỉnh thoảng góp vào vài câu. Giờ nghe thấy chị Tình nói đến việc ở khu mua sắm thì chột dạ vô cùng, chỉ sợ chị ấy chứng kiến cảnh tưởng đó thì nguy. Cô hồi hộp im lặng nghe tiếp.

[ Chị Tình phòng kế hoạch]: Xì…ai thèm để ý đến cô ta nữa. nhưng nghe nói cô ta tranh chấp với ai đó sau đó khiến tổng giám đốc bực mình bỏ rơi. Cô ta vậy là cứ cáu gắt cả lên, chê cái này, chê cái kia, khiến mấy cô nhân viên bán hàng rủa thầm không ít.

[ Chị Vân phòng kế hoạch]: Chà hấp dẫn vậy sao. Tiếc là mình không được chứng kiến. Không biết ai lại đủ bản lĩnh cãi nhau với cô ta đến nỗi tổng giám đốc bỏ rơi cô ta như vậy.
Chị Vân nói với giọng hâm mộ chết đi được khiến Hải Quỳnh sợ toát cả mồ hôi.

[ Chị Nga phòng tổng hợp]: Haha…từ nay để xem cô ta còn cao mặt với bọn mình được nữa không. Lần nào đến cũng tỏ vẻ hách dịch khó hầu hạ, thấy ghét muốn chết.

[ Chị Nhung phòng tài vụ ]: Yên tâm đi, hôm kia nghe Quốc Anh bảo rằng tổng giám đốc đã căn dặn bảo vệ từ nay về sao, hễ thấy cô ta đến thì không cho vào.

[ Chị Tình phòng kế hoạch]: Ồ vậy sao. Phải đốt pháo ăn mừng thôi.

Rồi đề tài lại chuyển sang việc hôm nay mỹ phẩm nào xài tốt hay siêu thị nào hạ giá. Hải Quỳnh thở phào lặng lẽ rút lui khỏi cuộc nói chuyện.

Sau khi ăn cơm xong, Hải Quỳnh bèn trở về phòng nghỉ ngơi, không ngờ đến thang máy gặp Tần Phong. Bốn mắt hai người giao nhau, Hải Quỳnh thấy bối rối lúng túng đỏ mặt. Nhưng Tần Phong lạnh lùng bước ngang qua cô đi vào thang máy dành riêng cho mình. Hải Quỳnh bỗng thấy trong lòng có chút hụt hẫng lẫn khó chịu. Bình thường cô luôn là người ngại ngùng cuối đầu quay đi trước nhưng lần này Tần Phong lại là người quay đi trước, nói đúng hơn là không thèm nhìn cô một chút nào hết.

Nhất là khi nhớ lại nhưng nụ hôn của Tần Phong, bất giác thấy tim đập mạnh đến nỗi khiến cả người nóng bừng lên, mặt Hải Quỳnh bỗng ngây ra. Cô không biết tại sao những nụ hôn của anh chẳng những không khiến cô khó chịu thậm chí khinh bỉ mà lại khiến cho cô khát khao hơn.

Mấy ngày sau đó, dù có vô tình gặp nhau, Tần Phong vẫn lạnh lùng quay đi không thèm nhìn cô khiến Hải Quỳnh thấy tổn thương vô cùng. Cô không biết tại sao lại như vậy nữa, trong đầu bỗng trở nên rối tinh. Cái cảm giác ký lạ trong lòng cô không ngừng trào dâng lên. Trong đầu cô ngập tràn hình bóng của Tần Phong với những ký ức về nụ hôn của anh.

Hải Quỳnh tự trách mình rất nhiều lần, cảm thấy có lỗi với Khánh Vũ nhưng không thể làm sao ngăn bản thân không nghỉ đến Tần Phong.

Khi ở bên cạnh Khánh Vũ, hải Quỳnh cố gắng tỏ ra vui vẻ, nhưng không lúc nào hình ảnh Tần Phong không hiện trong trí óc cô, nhất là ánh mắt đau buồn của anh. Nó như có một ma lực cuốn hút mạnh mẽ, khiến Hải Quỳnh không tài nào dứt ra được.

Điều đáng sợ hơn là chàng trai không rõ mặt luôn xuất hiện trong giấc mơ hằng đêm của Hải Quỳnh giờ đây luôn hiện ra gương mặt của Tần Phong khiến Hải Quỳnh sợ hãi vô cùng. Cô rất sợ bản thân sẽ phản bội Khánh Vũ, cô cố gắng gạt hình ảnh Tần Phong ra khỏi tâm trí mình thì nó càng bám lấy cô khiến cô ghẹt thở.
Hải Quỳnh không còn sự chọn lựa, cô không muốn giấu kín bí mật này, cái bí mật khiến cô cảm thấy đâu đầu vô cùng, cô bèn gọi điện kể hết với Minh Trang. Minh trang im lặng nghe cô kể không hề ngắt quảng. Nghe xong Minh Trang liền nói:

– Hải Quỳnh, đó không phải là sự phản bội. Sự phản bội thật sự càng đáng sợ hơn nhiều. Nếu như yêu hãy yêu hết mình, có như vậy mới không cảm thấy hối tiếc. Đã bước chân đi thì đừng quay đầu lại vì phía sau chính là vực thẩm.

Sau khi tạm biệt Hải Quỳnh, Minh Trang nữa đêm đã gọi điện thoại cho Tần Phong:

– Em đã suy nghĩ kỹ rồi…

Hôm sinh nhật mình, Hải Quỳnh nhận được một hộp quà được đặt ngay ngắn trên mặt bàn ngay khi cô vừa bước vào. Chỉ nhận được tấm thiệp đề Happy Birthday, ngoài ra không có chữ nào, cũng không có người ký tên. Cô cảm thấy rất lạ, bèn quay sang hỏi chị Nga, nhưng chị Nga cũng lắc đầu bảo không biết, còn nói thêm khi chị vào thì đã thấy nó nằm trên bàn.

Hải Quỳnh bèn mở ra nhìn bên trong là một chiếc hộp gấm màu xanh lục. Bên trong hộp là chiếc nhẫn mà cô đã thử ở khu mua sắm. Hải Quỳnh mím môi, tim cô đập rộn ràng lên, cô đã biết người tặng chiếc nhẫn là ai.
– Woa…chiếc nhẫn đẹp quá, ai tặng vậy – Chị Nga kéo ghế sang tò mò nhìn trộm món quà của Hải Quỳnh, khi thấy chiếc nhẫn thì không kìm được mà reo lên khen ngợi.

Hải Quỳnh lắc đầu, chĩ Nga thấy vậy bèn thở dài than:

– Ôi tuổi trẻ thật sung sướng mà. Có biết bao nhiêu người ngưỡng mộ còn lén lút tặng quà. Ôi ông trời ơi xin trả lại cho tôi tuổi trẻ đi.

– Thôi cho em xin, chị năm nay cũng chỉ 26, 27 tuổi chứ mấy. tại người bẩm sinh đã già rồi, cho dù ông trời có trả cho chị thêm bao nhiêu tuổi đi chăng nữa thì cũng chẳng ma nào thèm tặng quà cho chị đâu – chị Thương người hướng dẫn công việc cho Hải Quỳnh bèn lên tiếng trêu.

– Con nhỏ kia, mày dám xát muối lên trái tim chị mày à, được lắm chờ tới khi lãnh lương đi, chị sẽ cho mày khóc hận luôn. Còn nhớ là cưng còn thiếu chị một bữa cơm không hả – Chị Nga nguýt chị Thương nói.
– Chị ơi, chị đang giảm cân mà, em không nỡ phá hủy sự cố gắng bấy lâu nay của chị đâu – Chị Thương cười hì hì nói.

Đề tài lại xoay vòng đến chuyện thừa cân thiếu ký của chị em phụ nữ. Hải Quỳnh mới thoát khỏi sự truy vấn của mọi người.

Hải Quỳnh cũng nhận được lời chúc mừng của Khánh Vũ và Hiểu Huy và bốn người bạn thân. Đáng lí ra hẹn nhau cùng ăn mừng sinh nhật nhưng Khánh Vũ đột nhiên phải đi công tác vài ngày nên tạm hoãn bữa tiệc lại ngày khác, cho nên hôm nay Hải Quỳnh chỉ ăn sinh nhật một mình. Tin nhắn của Khánh Vũ khiến Hải Quỳnh cực kì cảm động.

Cô nhìn chiếc nhẫn trong chiếc hộp gấm xanh quyết định đóng nắp lại gửi trả cho chủ nhân của nó. Hải Quỳnh đã đứng dưới nhà Tần Phong rất lâu để chờ anh về. Cuối cùng cũng thấy được chiếc xa xám bạc sang trọng của anh chạy vào. Hải Quỳnh ngập ngừng bước đến.

Tần Phong bước xuống nhìn Thấy Hải Quỳnh nhưng không ngạc nhiên lắm như biết cô thế nào cũng tìm anh. Nhưng anh vẫn nghiêm mặt hỏi:

– Có chuyện gì sao?

Hải Quỳnh lúng túng lôi trong giỏ ra chiếc hộp nhung đưa trước mặt Tần phong khẽ nói:

– Trả lại cho anh.

– Cô không thích nó à? – Tần Phong nhìn hộp quà trong tay Hải Quỳnh thiệt lâu đến độ tay cô như muốn bốc cháy rồi mới lên tiếng.

– Không phải…- Hải Quỳnh vội lắc đầu đáp.

– Vậy thì vì sao?

– Nó quá đắt…tôi không thể nhận món quá đắt như vậy – Hải Quỳnh bèn nói.

– Nó là nhẫn của nữ – Tần Phong lạnh nhạt nói.

– Ừhm, anh có thể đem tặng cho bạn gái anh – Hải Quỳnh cúi đầu khẽ nói.

– Tôi vẫn chưa có bạn gái – Tần phong nhìn Hải Quỳnh lớn tiếng nói.

– Cô gái kì trước…- Hải Quỳnh ngẩng đầu lên hỏi nhưng lại bắt gặp ánh mắt Tần phong đang chiếu vào mình thì đỏ mặt không nói tiếp được.

– Cô ấy không được xem là bạn gái tôi, mà cho dù cô ấy là bạn gái tôi thì nhờ ai đó chúng tôi đã cãi nhau rồi – Tần Phong cố tình nói châm biếm.

Hải Quỳnh nghe vậy thì bối rối vô cùng, nếu nói như vậy thì nguyên nhân vì cô mà tổng giám đốc và bạn gái chia tay nhau.

– Vậy thì hãy để dành tặng bạn gái sau này của anh đi – Hải Quỳnh cố gắng đưa ra ý kiến để trả lại chiếc nhẫn.

– Tôi không tặng cho bạn gái mình thứ người khác đã đeo vào. Huống hồ chưa chắc cô ấy đã thích chiếc nhẫn này.

Hải Quỳnh bất lực trước lời nói của tần Phong, nhưng cô vẫn cố gắng nói:

– Vậy thì anh hãy đem trả lấy tiền lại đi.

– Xưa nay tôi chưa từng mua đồ rồi trả lại trừ khi đó là hàng lỗi – Tần Phong vẫn bình thản đáp.

– Vậy tôi sẽ trả tiền lại cho anh.

– Tôi sẽ không nhận tiền – Tần Phong trả lời dứt khoát.

Lần này Hải Quỳnh bối rối thật sự, cô không biết phải làm thế nào, đàng ngây người ra nhìn Tần Phong. Thấy vậy Tần Phong không nỡ ép cô nữa nên nói:

– Hay là cô mời tôi một bữa cơm coi như huề đi.

Suy nghĩ một lúc thì Hải Quỳnh bèn gật đầu nói:

– Vậy cũng được.

– Nơi ăn do tôi chọn lựa – Tần phong nói như ra lệnh.

Hải Quỳnh nhanh chóng gật đầu.

– Lên xe đi – Tần phong ra lệnh.

Hải Quỳnh ngoan ngoãn ngồi vào xe của anh, mặc anh đưa đến đâu thì đến.

Không khí trong xe cực kì ấm áp, Tần Phong lại mở nhạc nhè nhẹ càng khiến không khí trở nên lãng mạn vô cùng. Nhưng Hải Quỳnh lại thấy căng thẳng vô cùng, nhất là không gian trong xe tĩnh lặng đến bất thường. Ở trong cùng một không gian chật hẹp với một người đàn ông lạ lẫm từng hôn cô, khiến Hải Quỳnh cứ nhớ đến nụ hôn của Tần Phong lúc đó, bất giác cả người nóng bừng lên, thấy nghẹt thở, nóng bức một cách kì lạ. Cô đưa tay quạt quạt vài cái rồi lén lút thở nhẹ, nhưng hàng động của cô lại thu vào tấm mắt của Tần Phong.

– Nóng lắm sao?- Anh nghiêng người nhìn Hải Quỳnh chăm chú hỏi.

Cả gương mặt đỏ bừng của Hải Quỳnh khi nghe Tần Phong hỏi thì thót cả tim như thể bị bắt gặp làm chuyện xấu, cô vội vúi đầu không dám nhìn thẳng vào anh lí nhí đáp:

– Không…không nóng lắm.

Tần Phong không nói gì chỉ đưa tay hạ nhiệt độ xuống thấp một chút. Hải Quỳnh không biết tiếp theo sẽ như thế nào, cô sợ hãi dè dặt nói:

– Hay là để bữa khác đi có được không?

– Không được – Tần Phong lạnh lùng đáp.

– Tại sao – Hải Quỳnh ngờ nghệch ngẩng đầu nhướn mày nhìn Tần Phong hỏi.

– Vì tôi đói.

– Vậy…chạy mau lên đi – Hải Quỳnh ngẩng ra một cái rồi xìu người xuống ấp úng giục.

Tần Phong thấy thái độ đầu hàng của Hải Quỳnh thì khã cười, cho xe chạy nhanh hơn chút nữa. Cuối cùng sự căng thẳng hồi hộp của Hải Quỳnh cũng chấm dứt khi Tần Phong dừng xe lại trước một cửa tiệm.
Đang vui mừng khi sắp thoát được khỏi không gian chật hẹp kia thì bỗng nhiên cô thấy Tần Phong tiến sát lại người mình, Hải Quỳnh hoảng sợ co người lại. Gương mặt Tần Phong càng lúc càng sát với gương mặt cô, tay anh chờ tới, Hải Quỳnh vội nhắm mắt lại cả người run lên.

– Tách…

Tiếng mở dây an toàn vang lên phá tan sự sợ hãi của Hải Quỳnh, cô từ từ mở mắt ra, trước mặt cô chỉ là khung cảnh bên ngoài, Tần Phong đã thu người trở về chỗ ngồi và bắt đầu mở cửa xe bước ra. Trước khi đóng sập cửa xe lại, Tần Phong còn khom người ló đầu vào trong hỏi:

– Không xuống xe à.

Hải Quỳnh giật mình vội vàng mở cửa xuống xe, do vội vàng nên khi cô nhổm người chui ra đã va phải cạnh trên của xe một cái thật mạnh.

– Ui da.

Cô suýt xoa nhăn nhó xuống khỏi xe. Tần Phong thấy cô như vậy thì nói thầm: ” Cô ấy vẫn ngốc như ngày nào”, rồi Tần phong mím cười bước đến hỏi:

– Có sao không?

Cô lắc đầu.

– Đồ ngốc – Anh khẽ cười mắng yêu một câu rồi quay lưng đi vào trong tiệm.

Hải Quỳnh nhìn thấy nụ cười rạng rỡ đầy cuốn hút của Tần phong bỗng cảm thấy lòng rộn ràng. Thầm mắng mình cứ suy nghĩ lung ta lung tung bèn lẽo đẽo theo Tần Phong vào bên trong.

Cái nơi mà tần Phong dẫn cô vào trong bề ngoài không giống lắm với một nhà hàng, dường như không khí bên trong còn lãng mạn và ấm áp hơn.

Hải Quỳnh nhìn lên cái biển tên: ”Giọt lệ xanh”. Cô cảm thấy cái biển tên này có cái gì nghe quen thuộc lắm.
Dường như cô đã từng nghe qua rồi thì phải.
Bước vào bên trong, Hải Quỳnh có cảm giác rất thích thú trước kiểu bài trí của cửa tiệm này.
Hồi trước cả nhóm cô đều có cùng ước mơ là mở ra một cà phê sách, bởi vì ở đây sẽ thu hút được những tầng lớp tri thức, bọn họ có thể quen biết và học hỏi được từ những người thường xuyên lui đến đây.

Nhưng cách bài trí này lại giống y hệt cách bài trí mà cô từng nghĩ. Vì nó khá là trẻ con với hình thỏ Masimaro
Tần Phong dẫn Hải Quỳnh đi thẳng vào bên trong, những người trong quán nhìn anh cung kính. Có điều họ khá bất ngờ theo sau anh là một cô gái. Trên mặt họ là sự thất vọng, vì chưa bao giờ anh dẫn một cô gái nào đến đây.

– Mọi chuyện chuẩn bị xong chưa? – Tần Phong không màng để ý đến mấy cô nhân viên mà quay sang người quản lí hỏi.

– Xong hết rồi, cậu yên tâm – Người đàn ông ăn bận nghiêm túc khẽ gật đầu đáp.

– Tốt lắm – Tần Phong gật đầu rồi quay lại nhìn Hải Quỳnh khẽ bảo:

– Theo anh.

Hải Quỳnh cúi đầu đi theo sau Tần Phong. Phía sau lưng cô khẽ vang lên vài tiếng thì thầm.

– Phải cô ấy không?

– Hình như là cô ấy…đã hơn ba năm rồi…

Hải Quỳnh nghe nhắc đấn mình bèn quay đầu nhìn họ, họ vội vàng lánh đi nơi khác.

Tần Phong dẫn Hải Quỳnh đi lên trên lầu, rồi đi thẳng vào một căn phòng. Đó là một căn phòng được trang trí rất đẹp. Ngoài cửa sổ treo nhiều cái chuông gió âm thanh trong veo đầy quen thuộc khiến cho Hải Quỳnh cảm thấy choáng voáng, trong đầu cứ như có một vật thể xuyên qua gây nhức nhối. Cô lảo đảo ngã xuống nhưng Tần Phong nhanh tay đỡ lấy cô.

– Không sao chứ? – Giọng anh dịu dàng đầy lo lắng hỏi.

– Không sao…- Hải Quỳnh khàn giọng đáp.

Rồi cô cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ người của Tần Phong, cảm nhận mùi hương nam tính của anh khiến tim cô đập mạnh. Hải Quỳnh đã đứng vững nhưng Tần Phong vẫn chưa bỏ tay ra khỏi người cô, sự động chạm nhẹ nhàng đó lại khiến toàn thân Hải Quỳnh run lên, cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh xem biểu hiện gương mặt của anh trong tình huống này thế nào, ngại ngường nói:

– Tôi không sao rồi, anh có thể bỏ tay ra.

Tần Phong từ từ buông tay ra khỏi người Hải Quỳnh, một cách luyến tiếc. Từ lúc chạm vào cô, những cảm xúc yêu thương không ngừng rung động torng tim anh, Tần Phong chỉ muốn ôm chặt cô vào lòng, chặt thật chặt, muốn để cô và anh hòa làm một để bao cảm xúc nhớ nhung hơn ba năm qua được lấp đầy.

“ Tần Phong, Hải Quỳnh không giống như những cô gái anh gặp. Điều này chắc anh biết rõ. Cô ấy hiện giờ đã quên tất cả mọi thứ về anh, quên sạch sành sanh. Cho nên nếu anh lỗ mãng chỉ khiến Hải Quỳnh hoảng sợ mà càng xa lánh anh. Hãy từng chút từng chút làm cô ấy nhớ lại, hay chí ít hãy làm cô ấy lại yêu anh lần nữa – Tần Phong nhớ lại lời của Minh Trang dặn dò.

(đây chính là seri của Sẽ để em yêu anh lần nữa – Còn một câu chuyện nữa, vẫn là người con trai làm người con gái yêu mình lần nữa, nhưng nội dung kia, người nữ đau khổ, còn hai cái này người nam đau khổ – viết cái này xong sẽ viết cái kia).

Đúng vậy, anh không thể lỗ mãng, bất luận là thế nào, dù Hải Quỳnh có quên anh, hay mãi mãi quên anh, anh vẫn sẽ để cô ấy yêu mình lần nữa.

– Ngồi đi – Tần Phong khẽ kéo ghế theo phép lịch sự mời Hải Quỳnh ngồi xuống.

Cô dè dặt ngồi xuống rồi nói hai tiếng “ cảm ơn”

Tần Phong không đáp ngồi vào ghế bên cạnh.

– Chỗ này…– Hải Quỳnh ngập ngừng hỏi.

– Tôi vì người con gái mình thích mà mở ra – Tần Phong đáp nhanh.

– Vậy à…- Hải Quỳnh gật đầu nhưng tận sâu trong lòng mon men một nỗi buồn.

– Trước đây vì bận làm đề tài theo nhóm nên anh thường đến hẹn trễ. Mỗi lần đến đều thấy cô ấy đứng đợi dưới cái nắng, liền mắng cô ấy ngốc. Cô ấy cười bảo rằng: Em đọc một quyển sách, một nguời con trai nói với cô gái mình rằng: “Nếu khoảng cách giữa hai chúng ta là 1000 bước, em chỉ cần bước một bước, anh sẽ vì em bước 999 bước còn lại.” Cho nên bây giờ khoảng cách giữa hai đứa mình là 1000 bước, anh chỉ cần bước một bước, em sẽ bước 999 bước còn lại. Em đã đi 999 bước rồi, bước thứ 999 dừng ở đâu thì em đứng ở đó đợi anh – Tần Phong nhìn sâu vào ánh mắt Hải Quỳnh kể.

Trong lòng Hải Quỳnh chợt run lên, tay cô siết chặt lại, cô cúi đầu kìm nén nước mắt, có lẽ là cảm động trước tình cảm của cô gái ấy.

– Cho nên, anh đã vì cô ấy mua lại cửa tiệm này, trang trí theo sở thích của cô ấy. Để mỗi lần hẹn nhau, cô ấy đều ở đây chờ. Có biết tại sao lại có tên là Giọt lệ xanh hay không?- Tần Phong lại tiếp tục nhìn Hải Quỳnh hỏi.

Cái nhìn của anh khiến Hải Quỳnh lúng túng, tim cô như ép chặt trong lòng ngực muốn vỡ ra. Cô cúi đầu xuống che dấu sự xúc động trong lòng mình bằng cái lắc đầu.

– Trong tất cả các nàng công chúa trong truyện cổ tích, cô ấy ghét nhất truyện Nàng tiên cá, bởi vì nàng tiên cá cuối cùng chọ cái chết tan thành bọt biển. Nhưng cô ấy thích nhất đoạn nàng tiên cá trước khi chết rơi một giọt nước mắt, giọt nước mắt hòa tan vào biển, càng làm cho biển có màu xanh trong hơn. Cho nên đã đặt là giọt lệ xanh.

– Anh rất yêu cô ấy có phải không? – Hải Quỳnh chua xót hỏi.

– Phải – Tần Phong nhanh chóng đáp – Mãi mãi chỉ yêu mình cô ấy mà thôi.

– Vậy sao? Cô ấy thật hạnh phúc vì được anh yêu. Vậy giờ cô ấy ở đâu? – Hải Quỳnh nghe tim mình đau nhói, cô kìm nén cảm xúc lên tiếng hỏi.

– Hiện giờ cô ấy đã quên anh rồi, đã rời xa anh hơn 3 năm trời – Tần Phong sầu khổ đáp.

– Anh đã chờ cô ấy hơn ba năm – Hải Quỳnh ngạc nhiên nhìn Tần Phong.

– Anh tình nguyện chờ cô ấy suốt cả cuộc đời này. Cho đến khi nào cô ấy trở về bên anh.

Lời Tần Phong nói ra lại giống như nhát dao đâm vào trái tim Hải Quỳnh, cô không biết cái cảm xúc của mình dành cho người con trai trước mặt thế nào nữa. Đây là cái cảm xúc gì, cô chưa từng có, cho nên càng không rõ phải làm thế nào.

– Cô ấy tên gì? – Cô muốn biết tên người con gái được một người đàn ông yêu thương, nguyện vỉ cô ấy mà chờ đợi cả một đời.

– Cô ấy tên Hải Quỳnh.

– Xin lỗi, em phải đi tolet một chút – Hải Quỳnh đứng bật dậy rồi lao ra khỏi cửa, cô chạy nhanh về hường tolet đóng chặt cửa khóc nức nở.

Cô đã biết, cái cảm xúc nhớ nhung gương mặt lúc nào cũng ẩn hiện trong giấc mơ của cô, cái cảm xúc ngọt ngà khi được anh hôn, cái cảm xúc vừa muốn trốn tránh anh, lại vừa mình gặp anh, cái cảm xúc đau nhói khi anh kể về người con gái anh yêu. Cái cảm xúc mà người đời thường trải qua, cảm xúc của tình yêu. Hóa ra cô yêu anh, yêu anh từ bao giờ đến chính cô cũng không biết. Có lẽ từ lúc cô nhìn thấy ánh mắt trầm buồn của anh nhìn cô khiến cô bị thu hút, cũng có lẽ cái cảm xúc lúc anh mãnh liệt hôn cô…Nhưng mà tất cả những cảm xúc đó lại khiến cho cô đau thắt lòng khi biết hóa ra cô đang yêu đơn phương.

Hóa ra tất cả những lời trách móc, nhưng cái nhìn trìu mến ấm áp, cả nụ hôn nồng nàn kia đều không phải dành cho cô mà dành cho người con gái khác. Hóa ra anh yêu người con gái đó mãnh liệt đến như thế. Nguyện vì cô ấy mà chờ đợi, nguyện vì cô ấy mà xây nên thứ cô ấy thích.

Điều đau khổ hơn là anh vì cô ấy mà yêu tất cả. Ngay cả cái tên của cô ấy cũng khiến cho anh xúc động. Nhưng nũ hôn dành cho cô, những cử chỉ ây yếm, ánh mắt nồng đậm, lời nói dịu dàng chỉ bở cô và cô ấy trùng tên.

Tim Hải Quỳnh như ai bóp chặt, chặt thật chặt, đến nỗi nước mắt của cô không ngừng rơi ra, mặng đắng chất chứa sự đau khổ. Như có ai đó đặt vào người cô một tảng đá nặng khiến cô không tài nào thở được.
Rửa sạch hết nước mắt trên mặt mình, Hải Quỳnh soi mình trong gương. Một gương mặt tái xanh với đôi mắt đỏ hoe phản chiếu trong gương. Là trời trừng phạt cô, trừng phạt sự tham lam của cô. Cô có một người yêu hết mực yêu thương mình, vậy mà cô còn đem lòng tơ tưởng đến người đàn ông khác. Để rồi biết rằng trong trái tim người đó mãi mãi chỉ chứa một bóng hình, mãi mãi sẽ không có cô.

Hải Quỳnh không còn đủ sức để đối mặt với Tần Phong, cô định rời đi khỏi đây mà không thông báo. Cô không muốn để anh phát giác rằng cô yêu anh, cô đau khổ vì người anh yêu không phải là cô.

Nhưng khi cô vừa mở cánh cửa tolet ra, thì thấy Tần Phong đang tực mình bên bức tường bên ngoài, dáng vẻ trầm tư suy nghĩ, trên mặt hiện ra một nỗi buồn. Trên tay anh là điếu thuốc đang cháy dở, tàn thuốc lặng lẽ rơi xuống nền nhà gạch bông màu xanh sáng, làm hiện rõ tàn thuốc bên trên nó.

Thấy cô bước ra, Tần Phong đứng thẳng dậy hỏi:

– Em không sao chứ?

– Không sao – Cô đáp sau đó cô bèn nói – Em muốn về nhà.

– Đồ ăn đã dọn lên rồi, ăn chút gì rồi hãy về – Tần Phong nhìn cô trầ giọng nói, sau đó quay lưng đi về phòng.

Hải Quỳnh miễn cưỡng đi theo, cô hít thật sâu xua tan đi hết những tảng đá trong lòng. Chỉ hôm nay thôi, sau đó cô sẽ quên anh, cô sẽ trở về bên Khánh Vũ, dồn hết tình yêu cho anh.
Hải Quỳnh miễn cưỡng đi vào căn phòng đó lần nữa, bỗng có cảm giác rất khác. Không khí dường như ấm áp và tĩnh lặng hơn, ánh sáng của căn phòng mờ ảo hơn. Trên bàn ăn đã dọn đầy những thức ăn đẹp mắt, ánh sáng đèn huyền ảo phát ra từ 3 ngọn nến trên bàn tạo cảm giác lãng mạn vô cùng. Trên bàn còn đặt một cái bánh kem nhỏ dành cho hai người.

Những cô gái bước chân vào căn phòng này chắc chắn sẽ thấy hạnh phúc vô cùng nhưng đối với Hải Quỳnh đây chính là sự tuyệt vọng đến bóp nghẹn.

Người con trai đã tạo ra sự lãng mạn này không vì cô mà là vì cô gái anh yêu, cô chỉ giống như một kẻ thế thân, giống như người để anh bày tỏ tình yêu của anh đối với người con gái đó mà thôi.

– Có thích không?- Giọng anh dịu dàng đầy du dương trong không khí lãng mạn này càng làm tăng sự quyết rũ của anh, cả căn phòng tràn ngập hương vị của anh, khiến Hải Quỳnh không ngừng cảm xúc trong lòng.
Cô khẽ gật đầu. Hải Quỳnh từ từ ngồi xuống, ánh mắt nhìn vào những món ăn thơm ngào ngạt trên bàn. Thật kì lạ là tất cả đều là những món ăn cô thích ăn, cô không biết làm sao anh lại biết. Cô ngẩng đầu lên nhìn về phía người đối diện mình, bắt gặp ánh mắt trìu mến mà anh dành cho cô, tim cô khẽ đập mạnh, cô chớp mắt cố lảng tránh ánh mắt của anh.

Nếu như đã không thể thoát khỏi tình cảm này, vậy thì hãy để cô tham lam tận hưởng đến hết hôm nay đi. Hãy để cô quên đi người con gái mà anh yêu, hãy để cô quên đi những người bên cạnh cô, cho cô được ở bên cạnh anh đến hết ngày hôm nay, cho cô có được một ngày sinh nhật đáng nhớ nhất trong cuộc đời này rồi sau đó lãng quên nó. Hãy để cô tận hưởng cái cảm giác ngọt ngào của niềm hạnh phúc này rồi sau đó có phải đau đớn gấp vạn phần vì mất nó cô cũng cam lòng.

– Có ngon không – Giọng nói êm dịu của Tần Phong lại vang lên khi thấy Hải Quỳnh đưa thức ăn lên miệng thưởng thức.

– Rất ngon – Cô đầu nhìn sâu vào đôi mắt anh mĩm cười đáp.

– Vậy ăn nhiều chút đi – Tần phong khẽ cười giục.

Hải Quỳnh gật đầu, trong đáy mắt long lên niềm hạnh phúc trước sự quan tâm ân cần của Tần Phong dù cô biết tất cả chỉ là giả.

Khi hai cây nến trên bánh được thổi tắt, Tần Phong khẽ hát chô cô nghe bài hát chúc mừng sinh nhật. Trong đầu Hải Quỳnh bỗng xuất hiện một cảnh tượng mờ ảo.

– Anh hát cho em nghe đi – Hải Quỳnh nhìn thấy gương mặt mình đang nũng nịu yêu cầu người con trai bên cạnh cô hát cho cô nghe.

– Anh không thích hát – Người đó lắc đầu nhất mực đáp.

– Đáng ghét – Hải quỳnh nhìn thấy mình giận dỗi quay lưng đi nơi khác.

Người con trai đó bỗng ôm trầm lấy cô từ phía sau, cằm tựa lên tóc cô khẽ cười nhún nhường nói:

– Cùng lắm là mỗi năm anh hát cho em nghe một bài?

– Hử?- Cô quay đầu nhìn người còn trai đó với ánh mắt rạng rỡ.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Người Tình Ma
Buồn và lo lắng
Bưu cục thó mất rồi
Mỗi năm 2 lần
Thời trẻ