– Được rồi, công tác đoàn thường rất khô khan, để 5 cô nhóc này vào cho thêm sinh động đi – Anh chàng người Huế cũng nói thêm vào.
Ánh mắt 5 người nhìn hai người họ cảm kích bội phần rồi đưa mắt nhìn Tần Phong.
Tần Phong khẽ thở dài nói “Chấp nhận”
– yeah!!!!!!!!!!! – Năm người mừng rỡ đập tay ăn mừng. reo hò phấn khích.
Cái anh chàng đứng gần Tần Phòng bèn leo lên sân khấu tự giời thiệu về mình.
– Anh tên Giang, có gì sau này cần, anh sẽ giúp đỡ cho các em. Hoan nghênh các em gia nhập tổ công tác đoàn.
– Này đừng có tin tên này, tên này cái tên đại diện cho con người, nhìn mặt hắn ta là thấy gian xảo rồi. Coi chừng bị tên này lừa đó. Đừng chơi với hắn, chơi với anh nè, anh tên Công – Anh chàng người Huế lại bá vai anh chàng Giang trêu.
– Xin lỗi anh, ba em dạy nên chơi với người thẳng đừng chơi với người công – Hải QUỳnh cười nhìn Công trêu.
Giang nghe xong cười phá ra, còn Công thì giả đò té xỉu, rồi lồm cồm ngồi dậy thề thào:
– Anh đầu hàng.
Mọi người phá ra cười vui vẻ, bắt đầu tự giới thiệu làm quen.
Tần Phong nhìn Hải Quỳnh cười khóe miệng bỗng nhếch lên thành nụ cười đầy quyến rũ. Nhớ lại hình ảnh cô lúc xem phim ma, rõ ràng là nhát gan vô cùng, vậy mà bây giờ lại hùng dũng kể truyện ma. Bất gíac nụ càng rõ rệt hơn. Ánh mắt sàng bừng lên.
Hải Quỳnh vô tình tém tóc thì bắt gặp ánh mắt của Tần Phong, tim cô hẫng một nhịp vội vàng quay mặt đi.
Nguyên Thu nhìn thấy biểu hiện của hai người thì tức tối quay lưng bỏ đi.
Hỏi cái gì gọi là mặc đồng phục thì mọi người đều ngỡ ngàng khi nhìn 5 cô nàng đang chạy tới chỗ hẹn xuất phát của mọi người. Chỉ có điều đồng phục của họ lại hoàn toàn không giống với mọi người.
Tần Phong nhìn thấy khẽ chau mày, nhưng sau đó đành lắc đầu thở dài bỏ qua.
– Chà ấn tượng thật – Giang khẽ vuốt cằm nhìn 5 cô gái xinh xắn với 5 màu áo khác nhau nhưng cho thấy tính chất đồng bộ của nó.
Phương Hồng: áo đen, trên áo in hình một phin cà phê đang pha màu trắng đầy ấn tượng có in thêm dòng chữ: I Love Café (tôi thích cà phê). Cô nàng này thích uống cà phê để tiện lợi giảm cân.
Minh Trang: áo đỏ, trên hình là trái cà chua đỏ đang đọc sách được viền màu trắng nên không bị chìm trong nền đỏ gây ấn tượng với dòng chữ: I love Tomato. (tôi thích cà chua). Màu đỏ rực rỡ thích hợp với người năng động như cô.
Lê Phương: áo trắng, trên hình là trái cà pháo viền trong nền xanh đang nháy mắt, với dòng chữ: I Love garden egg.(tôi thích cà pháo). Màu trắng thích hợp với vẻ dịu dàng yểu điệu như cô.
Ngọc Yến: áo kem, trên hình là một cây kem ngọt lịm đang thè lưỡi thấy mà muốn ăn, dòng chữ I love Ice. Thích hợp với người trầm tính lạnh lùng nhưng không quá thờ ơ.
Hải Quỳnh thì bận chiếc áo màu tím đậm với dòng chữ: I love Aubergine (tôi thích cà nâu) với trái cà nâu có đôi mắt tươi cười rất thích hợp với người có làn da trắng hồng của cô.
– Nguyên một dòng họ cà. I love Ice – Công gật gù nói.
– Ngai quá, em phải từ chối anh thôi, em có người yêu rồi – Ngọc Yến phá ra cười nói.
Còn Công thì ho sặc sụa vì bị sặc nước miếng của chính mình. Lỡ mồm nói ra cái chữ hóa ra lại bị xem như một lời tỏ tình. Đúng là các cô nàng này thích chơi xỏ mọi người mà. Mọi người cũng cười phá ra.
Tần Phong khẽ lướt nhìn, cái áo màu tím này rất hợp với Hải Quỳnh. Dáng người thon thả, làn da trắng mịn, mái tóc đen bồng bềnh, được cô phủ lên một cái nón len cùng tông màu tím khuyến nó ôm gọn lấy gương mặt bầu bĩnh đáng yêu của cô, chiếc quần jean xanh ôm lấy đôi chân thon, đôi giày thể thao viền tím rất dễ thương còn in hình con Mashimaro khá trẻ con.
– Các cô không biết là quy định phải mặc áo đồng phục tới à – Nguyên Thu đột ngột xông ra mắng.
– Cái gì, bắt tụi tôi mặc cái áo xấu xí này à, hổng thèm…- Phương hồng trề môi nói, ánh mắt nhìn cái áo đồng phục trên người Nguyên thu đầy khinh bỉ. Chưa bao giờ cô thấy cái áo xấu đến vậy.
– Đây là quy định, tất cả mọi người phải làm theo – Nguyên Thu vẫn cứng ngắc nhắc lại những nguyên tắc.
– Tụi tui cứ mặc như vầy đó, một là chị có bản lĩnh đuổi bọn tôi về được, hai là kiếm áo cho tôi thay ra đi – Lê Phương cười gian xảo đắt ý nói – Còn không thì chị cởi áo ra cho đàn em mượn đi nha.
– Cô…- Nguyên Thu tức giận.
– Được rồi…đừng gây nhau nữa – Một giọng nói bỗng vang lên cắt ngang lời định nói của Phương Hồng, một giọng nói khá quan thuộc.
Cả năm cô nàng quay sang nhìn người đó rồi trố mắt kêu lên:
– Thầy Khánh Vũ.
– Ừ – Khánh Vũ khẽ gật đầu cười – Tôi với tư cách là thầy quản lí sẽ đi cùng với các em.
– Không phải chứ, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa sao – Phương Hồng rên lên một tiếng thở dài, có thầy giáo kèm cặp thì sao họ vui chơi quậy phá được chứ.
– Thầy ơi, em có ý kiến này – Lê Phương đưa tay lên giả vờ kiểu phát biểu ý kiến.
– Có chuyện gì – Khánh Vũ quay mặt lại nhìn Lê Phương, hai mày anh chau lại vẻ khó chịu, anh biết mấy cô nhóc này lại muốn phát biểu linh tinh đây mà.
– Thật ra mà nói, khi đi công tác đoản thế này cần tạo một không khí vui vẻ đúng không ạ – Lê Phương cười cười hỏi.
– Em nói đúng, không khí vui vẻ là điều kiện để chúng ta hợp tác tốt hơn – Khánh Vũ gật đầu.
– Nhưng mà…thầy ơi…đi chơi mà cứ một thầy hai thầy kính trọng như vậy thì không thấy thoải mái chút nào hết á. Mà phải chi thầy bằng tuổi ba em thì không nói gì, đằng này thầy chỉ bằng tuổi anh của em thôi.
Hay là vầy đi, ở trường thì gọi là thầy, ở ngoài cứ gọi là anh được không thầy – Ngọc Yến dẻo miệng nói.
– Thầy cũng muốn các em được thoải mái một chút, nhưng rất tiếc là…đây không phải là buổi đi chơi – Khánh Vũ vờ thông cảm rồi nhấn mạnh ý sau tỏ rõ ý kiến không thể được của mình.
– Vậy thì gọi là “anh thầy” được không thầy. Vừa có sự kính trọng, vừa có cảm giác thân thiết, vậy thì sẽ vui vẻ và thoải mái hơn – Hải Quỳnh tươi cười góp ý.
– Phải đó…”anh thầy” nghe hay lắm – Minh trang hùa vào.
– Anh Thầy…– Mọi người cùng cười lên hô rồi vỗ tay.
Khánh Vũ thấy vậy thì cũng nhượng bộ:
– Thôi được rồi. Coi như đây là trường hợp ngoại lệ, tôi cho phép các em gọi gì thì gọi. Nhưng mà trở lại trường thì nhấ định phải gọi tôi là thầy.
– Vâng…- Tất cả đồng loạt hô lớn rồi cười hí hửng.
– Đến giờ rồi, lên xe thôi – Khánh Vũ hô to thúc giục.
Mọi người bèn lục tục đeo túi kéo nhau lên xe. Vốn dĩ năm người định ngồi cùng nhau ở hàng ghế cuối cùng, nhưng không ngờ ở đó đã có người ngồi vào rồi. Vậy là đành hai người một ghế. Vậy là lẻ một người, mà người đó là Hải Quỳnh. Xung quanh cũng hết chỗ trống, Hải Quỳnh mếu mó xách ba lô đi xuống hàng ghế cuối ngồi. Cô ngồi vào chiếc ghế trong cùng nhìn ra phía ngoài, lát sau cảm nhận có người đang ngồi gần mình nhưng cô không để ý. Xe bắt đầu chạy, hải Quỳnh bèn dựa người vào thành ghế nhắm mắt ngủ. Mặc kệ cho mọi người đang tham gia trò chơi mà Khánh Vũ bày ra.
Đây vốn là thói quen của cô và các bạn. Chỉ có như vậy thì họ mới không bị say xe và bị buồn nôn khó chịu. Cho nên nhanh chóng Hải Quỳnh chìm vào giấc ngủ rồi ngã đầu vào vai người gồi bên cạnh.
Tần Phong cũng không hứng thú chơi cho lắm, anh lấy tai nghe đeo vào. Đang nghe nhạc, Tần Phong bỗng cảm thấy vai mình nằng nặng, anh quay đầu nhìn sang thì thấy gương mặt nhắm ghiền say ngủ của Hải Quỳnh.
Lông mi cô che phủ đôi mắt nhưng lại vừa cong vừa dài rất đẹp. Sóng mũi cao cao thanh mảnh, bờ môi mỏng gợi cảm, đôi má bầu bĩnh. Nhưng đường nét trên mặt cô hoài hà thanh tú cộng thêm làn da trắng mịn không tì vết khiến người ta say mê, nhất là trong lúc ngủ, mang vẻ ngây thơ khiến người ta muốn phạm tội.
Tần Phong nhớ lại cảm giác lần đầu vuốt ve gương mặt mịn màng của cô. Một cảm giác êm ái, mát rượi nơi đầu ngón tay tự như chạm vào da em bé, khiến người ta thấy thích thú. Bất giác đưa tay vuốt ve gương mặt cô lúc nào không hay biết. Chợt anh nhận ra mình như một kẻ cơ hội đang lợi dụng, và sợ người bạn kế bên thấy được hành động của mình. Tần Phong chữa ngượng bằng việc dùng bàn tay vừa chạm vào gương mặt Hải Quỳnh hất đầu cô ra khỏi vai mình.
Chẳng ngờ trong lúc hấp tấp che giấu cho hành động biến thái của mình, anh dùng sức hơi nhiều. Kết quả là đầu Hải Quỳnh đập mạnh vào tấm kính bên kia.
– Á…– Hải Quỳnh chợt rên rỉ rồi tỉnh giấc.
Tất cả mọi người đều quay lại nhìn tiếng kêu rên của cô.
Mặt dù đang say ngủ, nhưng cảm giác đầu bị người ta hất tung qua một bên vẫn tiềm ẩn trong ý thức mơ màng, Hải Quỳnh tức giận quay sang Tần Phong mắng.
– Cho người ta dựa một lát thì anh mất một miếng thịt à. Đồ keo kiệt. Nếu em mà bị trấn thương sọ não hay là học dốt là tại anh hết. Lúc đó em bắt anh chịu trách nhiệm nuôi em suốt đời – Hải Quỳnh lầm bầm nói.
– Trong toàn thể con người cô, cái đầu cô là nặng nhất. Nói xem, nếu còn để cô dựa không khéo tôi bị liệt tay mất. Cái đầu của cô cứng như vậy, có lấy búa đập cũng không bể đâu mà lo – Tần Phong bèn chế giễu.
Hải Quỳnh tức giận lườm mắt nhìn Tần Phong một cái rồi quyết định ôm chặt túi xách của mình quyết tâm không ngủ nữa. Không ngờ, ngay lúc này, xa lại chạy vào đoạn đường xấu. Ngồi phía sau cứ bị nảy tưng lên, Hải Quỳnh cứ thấy tim gan phèo phổi mình bị đảo lộn rồi sau đó nhanh chóng tạo thành cơn sóng cồn cào trong dịch vị. Cô đưa tay nấc lên vài cái rồi quay sang người ngồi kế bên là Tần Phong tuôn ra những thứ chứa trong dạ dày đang bắt đầu lên men.
Sắc mặt hơi xanh của Hải Quỳnh bỗng dịu lại, cô thấy thoải mái hơn rất nhiều. Nhưng cái người hứng hết cơn ói của cô thì chẳng những xanh mà còn tím tái, trừng mắt nhìn cô.
Hải Quỳnh giật mình sợ hãi vội vàng xin lỗi:
– Xin lỗi anh, em không cố ý, đây là sự cố bất ngờ.
Nhưng trong lòng cô lại thoải mái nghĩ: ”Cho đáng đời”. Sau đó đưa tay quẹt miệng của mình thật sạch rồi chùi tay vào áo Tần Phong, cười hihi nói:
– Dù sao áo anh cũng dơ rồi, thêm một chút dơ nữa cũng không sao đâu ha.
Tần Phong tức giận đến tím mặt, không ngờ cô còn cười nham nhở hành động như vậy. Nhưng chẳng nhẽ lại chấp nhất với phụ nữ trên xe buýt, cộng với ánh mắt của mọi người đang chiếu về phía họ. Cậu đành nhẫn nhịn bỏ qua, sắc mặt lần lầm lì lì cúi đầu đón lấy những miếng khăn giấy vuông trong tay của Nguyên Thu đưa tới.
Cũng may mắn ngay lúc đó, xe đã đến trạm dừng. Mọi người ỳ ạch xuống xe thở dài mệt mỏi. Họ đã ngồi mấy tiếng đồng hồ trên xe buýt cuối cùng cũng có thể tự do hít khí trời.
Năm cô gái cũng tụ lại một chỗ nghĩ xả hơi trước khi ngồi vào quán ăn.
– Khai thiệt đi, hồi nãy bà cố tình ói vào người anh Tần Phong phải không? – Nghĩ ngơi một lát, Minh Trang quay sang Hải Quỳnh cười gian chất vấn.
– Mình xin thề là mình không cố tình – Hải Quỳnh đưa hai tay lên làm động tác thề.
– Nhưng mà cố ý đúng không? – Phương Hồng cười cười đánh vào huyệt tử của bạn.
– Hehe…sinh tao ra là cha mẹ, người hiểu tao nhất chính là tụi bây. Ai bảo cái tên đó hất đầu tao ra khiến tao bị đập vào kiếng sưng lên một cục đây nè. Cho nên tao phải trả thù chứ, cái này gọi là trả thù trì thức đó nha – Hải Quỳnh cười đắc ý đáp.
– Thôi đi, thiệt ra bà thấy anh Tần Phong đẹp trai quá nên ngắm say mê đến khi buồn ói không kịp quay đi mới bất đác dĩ ói lên người ánh ấy đúng không? – Minh Trang đang cười cái cách trả thù của Hải Quỳnh thì vội quay sắc mặt nói, đồng thời nháy mắt ra hiệu.
– Gì mà đẹp trai, tao thấy anh ta là đồ trai mặt thì có. Hạn người như anh ta ai thèm ngắm. Tao thà ngắm chó ngắm mèo coi còn dễ thương hơn anh ta – Hải Quỳnh không để ý cái nháy mắt của Minh Trang tiếp tục mắng.
– Đói bụng rồi, đi ăn thôi – Lê Phương bèn reo lên.
– Đúng đúng…đi ăn thôi – Ngọc yến gật đầu tán thành.
Bốn người họ vội vàng bỏ đi nhanh chóng, Hải Quỳnh còn ngơ ngác nhìn định đuổi theo thì bắt gặp ánh mắt hình viên đạn của Tần Phong. Hải Quỳnh khẽ mừng thầm nghĩ: ”May mà ánh mắt không thể giết người, nếu không cô chết không toàn thây rồi. Không ngờ nói xấu người ở sau lưng mình mới chết”. Rồi nhìn theo mấy đứa bạn xấu xa chỉ lo cho tính mạng của mình mà bỏ rơi bạn bè mà nguyền rủa.
Tần Phong vừa đi thay bộ đồ khác ra thì nghe thấy Hải Quỳnh lớn tiếng nói, đúng là tức giận vô cùng. Đang định đi trị tội thì bắt gặp ánh mắt kinh hoàng há hốc miệng trong đến buồn cười của cô thì cơn giận đột nhiên dịu lại.
– Hi! Chào anh…- Hải Quỳnh cười cười đưa tay ra quẩy quẩy chào. Thầm mắng mình cười cứ như một con ngốc, rồi nhanh chóng tiến hành bước nịnh bợ mong được thoát thân – Anh thay đồ rồi à. Đúng là khi anh mặc bộ đồ này vào rồi thì khiến cho vẻ đẹp trai của anh càng sáng chói hơn bao giờ hết. Phong độ cực kì. Anh tuấn không ai bằng. Thật là đáng ngưỡng mộ quá đi thôi.
Tần Phong nghe những lời nịnh bợ của cô muốn phì cười nhưng cố nén lại, giả vờ nghiêm mặt nhìn cô.
– Em nói thật đó, cả cuộc đời mê trai đẹp của tụi em nhưng chưa thấy ai vừa đẹp trai vừa phong độ lại ga lăng như anh hết. Đã vậy anh còn là người đại nhân đại lượng không bao giờ chấp nhất đàn em như tụi em hết, nhất là con gái – Hải Quỳnh tung ra hết sức khả năng siêu nịnh hót của mình, cố nhấn mạnh hai từ “con gái” nhằm mục đích thoát tội.
Hải Quỳnh nói một hơi bỗng ngừng lại thở phì phò nhưng nhìn sắc mặt Tần Phong không thay đổi, cô nuốt khan nước bọt một cái nghĩ: ” 36 kế, chuồn là thượng sách”, liền giả ngốc cười cười nói:
– Anh Tần Phong em đói bụng rồi, em đi ăn trước đây.
– Đứng lại.
Tiếng Tần Phong vang lên sau lưng khiến Hải Quỳnh phát khóc, cô từ từ quay lại nhìn anh:
– Vẫn còn phải đi một đoạn đường dài nữa mới tới nơi. Để tránh tình trạng bị ói như lúc nãy, tôi phạt em phải nhịn đói cho tới nơi.
Nói xong Tần Phong bỏ đi, để lại cho Hải Quỳnh một sự đau khổ tột cùng và cái bụng đói cồn cào. Nước máu chảy thành máu. Cô nhìn theo bóng dáng Tần Phong tức giận ghiến răng trèo trẹo.
Ngồi một góc nhìn người ta ăn ngon lành, Hải Quỳnh thở dài không thành tiếng. Cô vừa ngồi ôm cái bụng đói vừa nhìn Tần Phong với ánh mắt xuyên thấu rồi hỏi thăm luôn ông bà đã khuất của anh ta.
– Bà sao dạ, sao không kêu cái gì ăn đi – Minh Trang nhìn Hải Quỳnh ngồi chống cằm nhìn miếng thịt sườn của mình thì sợ hãi với nguy cơ bị giành giật. Tuy người ta thường nói: ” Miếng ăn là miếng tồi tàn” nhưng cũng tặng thêm một câu: ”Mất miếng ăn lộn gan lên đầu”. Vì cái bao tử thân yêu thì dù là bạn bè thân như chị em cũng quyết giữ lại miếng sườn (>0<) nếu không gan lộn lên đầu thì sống ra sao. - Thằng chã không cho tao ăn – Hải Quỳnh nấc ghẹn nói. - Ai? – Lê Phương buột miệng hỏi. - Còn ai trồng khoai đất này nữa. Chắc chắc là cái người đã vinh hạnh tận hưởng suối nguồn dịch vị thơm tám tháng của nhỏ Quỳnh chứ ai – Phương Hồng cười châm chọc nói. - Thì ra là vậy...- Ngọc Yến gật gật đầu. - Tụi bây cũng thiệt là vô lương tâm quá đi nha. Biết anh ta đứng sau lưng tao mà không thông báo tí nào, còn bỏ tao chạy trước – Hải Quỳnh tức giận liếc tụi bạn trách. - Người không vì mình trời tru đất diệt sao mậy – Phương Hồng cười ha ha nói. - Còn nói nữa...tao đã nháy mắt với mày muốn rụng lông mi luôn. Vậy mà mày hổng thèm để ý cho tao nhờ. Tao còn giả vờ khen ảnh một hơi một hồi, vậy mà mày lại **** đổng lên – Minh Trang hừ mũi mắng lại. - Cũng tại cá miệng hại cái thân – Hải Quỳnh đau khổ tự vả mặt mình. - Thôi cứ ăn đi, bất quá tụi tao đổi chỗ với mày là xong chứ gì – Minh trang khuyên nhủ. - Ừ ha...mày nói có lí quá...tao đói quá rồi, phải ăn thôi kẻo không kịp – Hải Quỳnh vui vẻ reo lên. Nhưng ngay lúc đó thì cô bắt gặp ánh nhìn của Tần Phong đang hướng về sự vui vẻ của mình thì trong lòng thấy sợ hãi vội thu lại nụ cười rồi âm thầm khóc than. Mấy đứa bạn cũng thấy ánh mắt của Tần Phong như tia laze giết người nên vội vã nuốt phần cơm của mình trước khi chịu chung số phận. Nhưng ngay sau đó, một dĩa cơm sườn thơm phức và ngon lành được đặt trước mặt Hải Quỳnh. Ngẩng đầu nhìn lên thì thấy nụ cười nhẹ nhàng của Khánh Vũ: - Thầy thấy em không kêu gì hết, nên kêu giùm em. - Em không được phép ăn – Hải Quỳnh với gương mặt bí xị nói – Anh Tần Phong sẽ giết em chết. Khánh Vũ nhìn gương mặt phụng phịu của cô thì thấy dễ thương vô cùng, nhất là hai gò má bầu bĩnh, cứ hồng hồng một cách kì lạ. Lòng cảm thấy xuyến xao, Khánh Vũ vội giấu đi xúc động trong lòng mà trầm trầm nữa đùa nữa thật nói: - Nói gì vậy, thầy cho phép em ăn thì cứ việc ăn đi. Không ăn lấy sức đâu mà đi tiếp, em có chuyện gì thì thầy phụ trách như thầy không thể gánh nổi đau. Thầy là người có toàn quyền định đoạt nhất ở đây. Thầy ra lệnh cho em ăn cơm. - Tuân lệnh – Hải Quỳnh làm tư thế nghiêm mặt dù vẫn ngồi cười cười đáp. Sau đó thì nhanh chóng tiêu diệt dĩa cơm trước mặt mình, vừa nhìn Khánh Vũ đầy cảm kích. Thầm cảm ơn ông trời: ” Đã sinh ra Du còn sinh ra Lượng”, nếu không chút nữa cô sẽ phải làm con ma đói ở nơi xa lạ. Sau đó Minh Trang đã đổi ghế với cô, Hải Quỳnh có thể nói là yên ổn ngủ thoải mái. Nhưng lại lo lắng cho đứa bạn còn ham ăn ham ngủ hơn cả mình, bèn lén lút quay lại nhìn. Quả thật là Minh Trang đã ngủ say từ giây phút đầu rồi. Nhưng điều khiến Hải Quỳnh tức muốn hộc máu đó là Tần Phong để Minh Trang dựa thoải mái vào vai anh ta mà không một tiếng phàn nàn nào. Hải Quỳnh rờ rờ vào phần đầu bị đập vào kính của mình lúc nãy mà lại tiếp tục âm thầm hỏi thăm tám đời dòng họ Tần Phong. Sau gần một ngày vất vưởng trên xe đến mệt mỏi, đoàn người của họ đã được đưa tới một nơi nào đó mà mãi ngủ nên Hải Quỳnh không biết đó là nơi nào. Chỉ biết nơi đây khá vắng vẻ, rất ít người. Chào đón họ có 4 cô giáo và hai người đàn ông, còn có hơn mười em nhỏ không đồng tuổi. Khánh Vũ đi đến trò chuyện với họ vui vẻ một lúc rồi nhanh chóng phân công việc. 5 cô nàng bị Nguyên Thu phân công nấu cơm ngay lập tức để mọi người có bữa cơm chiều. Trong khi những bạn khác lo việc sắp xếp ổn định chỗ nghĩ. - Cái bà chị mắm muối đó đúng là muốn đì tụi mình mà. Giao công việc cực nhất cho tụi mình ngay khi vừa bước xuống chẳng kịp nghỉ ngơi gì hết, cái gì mà sắp xếp chỗ nghỉ chứ, việc đó rõ ràng là được những người ở đây chuẩn bị từ lâu rồi – Phương Hồng bất bình kêu lên. - Tao thấy, chị ta coi tụi mình như là cái gai trong mắt, không nhỏ ra được thì nhức nhói – Lê Phương cũng phẫn nộ nói. - Gần cả trăm con người mà bắt có 5 đứa mình nấu cơm, chẳng lẽ tao không nấu cho nhịn đói cả lũ – Ngọc Yến cũng ghiến răng tức giận nói. - Thôi bỏ đi, tụi bây quên rồi sao, số phận của tụi mình giờ nằm trong tay của Tần Phong đó. Nếu phạm lỗi, anh ấy phê điểm thấp thì kết quả quân sự sẽ bị out ngay, huống hồ không nấu cơm, thiệt thòi cái dạ dày của tụi mình, mất cả chì lẫn chài – Minh Trang vội khuyên giải. - Phải đó, chịu khó một chút đi – Hải Quỳnh cũng lên tiếng. Cuối cùng cả nhóm đành thở dài đi nấu cơm, chẳng biết bên ngoài mọi người đang được đi tắm sung sướng sau cuộc hành trình dài. Nấu cơm xong, cả nhòm vội vàng rũ nhau về phòng lấy đồ đi tắm để cho các bạn nữ khác dọn cơm. Nhưng khi Hải Quỳnh về chỗ nghĩ thì không thấy ba lô của mình đâu cả. Ba lô của 5 người bọn họ đã nhờ các bạn xách về phòng dùm, nhưng chỉ có ba lô của Hải Quỳnh là không có. Cô vội vàng cùng cả nhóm đi tìm. - Sao còn chưa đi tắm – Nguyên Thu đột ngột đi vào hỏi. - Em bị mất ba lô – Hải Quỳnh yếu ớt nói. - Ba lô cô ra sao – Nguyên Thu nhíu mày hỏi. Hải Quỳnh bèn diễn tả lại Ba lô của mình. Nghe xong Nguyên thu gật đầu nói: - Hình như lúc nãy tôi thấy ai đó xách lộn bên phòng nghỉ nam đó, cô qua đó lấy về đi, mọi người đang ra ăn cơm hết rồi. Nói xong, Nguyên Thu quay lưng bỏ đi ăn cơm. - Bà tự qua lấy đi, tụi tôi đi tắm trước đây, mệt chết được, phải tắm thật sạch cho thoải mái – Phương Hồng uể oải bảo. Hải Quỳnh gật đầu rồi một mình đi lấy ba lô. Phòng nghỉ nam cũng ở gần đó. Thật ra đó là một phòng học bỏ trống cũng giống ý như bên phòng nghĩ nữ. Thấy căn phòng khép kín, Hải Quỳnh cứ tưởng mọi người đã đi ăn hết rồi bèn mở cửa xông vào không khách khí. Nào ngờ... Trong phòng là hơn mười nam sinh viên đang thay đồ. Có người chỉ vừa mới cởi nút áo, có người đã cởi trần, cũng có người đã hòan toàn cởi hết cả ra rồi. Sau giây phút đứng hình trước cảnh tượng sex miễn phí kia, Hải Quỳnh cảm thấy cả người nóng ran lên, chỉ mấy giây ngắn ngủi thôi mà huyết quả cô chảy dồn dập từ chân lên đầu rồi về tim, rồi từ tim xuống chân lại lên đầu. Cứ thế vòng tuần hoàn máu của cô lưu thông có thể sánh ngang vẫn tốc ánh sáng. Mặt đỏ cả mang tai, nóng phừng lên tực hồ bốc cháy. Hải Quỳnh vội vàng cúi đầu xuống đất tránh cho cảnh tưởng có thể khiến người người đui mắt đập vào tiếp tục. Cho nên cũng không nhìn thấy sắc mặt hay phản ứng của các chàng trai trong phòng ra sao. Cô muốn quay người bỏ chạy nhưng mà chân không chịu gnhe lời, cứ thế đứng yên bất động cho đến khi đôi mắt nhìn xuống đất của cô xuất hiện một bàn chân trần. Tư duy não bộ của cô lập tức phân tích ngay: Đầu tiên là cởi áo rồi mới đến cởi quần. Chân trần tức là đã cởi quần rồi, từ đó suy ra người đứng trước mặt cô đang là một anh chàng khỏa thân. - Cô tìm gì – Giọng nói quen thuộc vang lên rất nhỏ mang chút ngượng ngập nhưng lại cứ như tiếng sấm vang rền lớn nhất từ trước tới giờ Hải Quỳnh mới nghe thấy. Giọng nói đó không phải của ai khác mà chính là của tần Phong. Mặt Hải Quỳnh không còn chút máu, nghĩ tới việc mình sẽ bị gọi là đồ trơ trẽn, là biến thái thì chỉ muốn tìm lỗ mà chui xuống. Hay là giã bộ ngất xỉu Hải Quỳnh vội nghĩ cách chữa cháy cho giây phút này. Nhưng Hải Quỳnh liền gạt phăng cách này đi bởi vì khi cô giả vờ ngất thì thế nào cũng được anh ta đỡ, mà như vậy thì thể nào cũng chạm vào cơ thể đang khỏa thân của anh ta. Không thể được. Hải Quỳnh bất đắc dĩ đành nói: - Em đang tìm mắt của mình. - Mắt cô – Tần Phong nhíu mày hỏi lại. - Phải đó...mắt của em rơi vào đây không rõ chỗ nào hết, cho nên em không thể nhìn thấy bất cứ cái gì ở cự li cách mình 1cm cả – Hải Quỳnh đành tuông ra câu nói dối trắng trợn nhất trong cuộc đời mình cho cái tình huống dỡ khóc dỡ cười này. - Cự li cách mắt cô 1 cm...- Tần Phong hỏi lại vẻ châm biếm. Ngay sau đó Hải Quỳnh cảm nhận được một hơi thở thơm ngát đang phả trên đỉnh đầu mình, bàn chân trước mặt dường như tiến lại gần thêm 1 bước nữa như quyết tâm đến gần ở cự li 1 cm. Hải Quỳnh bấn loạn cả lên, cô nhắm mắt lại ngẩng đầu lắp bắp nói: - Thật đó, mắt em mất rồi, anh xem đi. Cho nên nãy giờ em không thấy gì hết. Không thấy gì hết. Nói xong, cô cố hết sức xoay người định bỏ chạy, nhưng vì nhắm mắt nên không biết trước mặt mình là cái bức tường bèn sáng vào một cái cum rồi dội ra. Nhưng Tần Phong đã gaing tay ra đỡ cô, tay cô bất giác sờ vào ngực anh tìm điểm tựa. Hải Quỳnh kinh hoàng khi bàn tay cô chạm vào làn da trần của Tần Phong. Cô hốt hoảng bật thoát ra khỏi vòng tay của Tần Phong rồi vừa chạy vừa hét lên: - Em không có thấy anh đang khỏa thân đâu. Tần Phong nhìn theo dáng cuống quýt bỏ chạy của Hải Quỳnh thì khẽ cười,không ngờ cô lại đưa ra cái lí do ấu trỉ nhất là rơi mắt khiến anh không nhịn được mới trêu chọc. Thật ra trên đờ này đâu chỉ có áo và quần dài bên ngoài mới gọi là đồ. Vẫn còn có thứ gọi là quần xà lõn mà. Sau đó, Hải Quỳnh đã bị Công bám theo chọc ghẹo: - Em có biết không, anh đã bị em nhìn thấy từ trên xuống dưới rồi, ngày xưa mà như vậy là phải chịu trách nhiệm đó. - Tiếc cho anh quá, bây giờ là thời đại tự do xã hội chủ nghĩa, nam nữ bình đẳng rồi, không còn phong tục hủ lậu như vậy nữa đâu. Với lại anh không phải nữ, em không phải nam, thì sao phải chịu trách nhiệm chứ – Hải Quỳnh tuy xấu hổ nhưng cũng không muốn để Công ức hiếp bèn đáp. - Em nói đúng đó, bây giờ là xã hội chủ nghĩa, ngày xưa người nữ đòi người nam chịu trách nhiệm, bây giờ nam nữ bình đẳng rồi, anh cũng có quyền đòi em chịu trách nhiệm – Công lẽo lự nói – Nếu em không chịu trách nhiệm, anh sẽ bám theo em suốt đời cho tới khi em chịu mới thôi. - Được, anh cứ việc bám theo em, lúc đó em sẽ nói cho tất cả các cô gái anh quen rằng: ” Vì em đã nhìn thấy hết của anh rồi nên em biết anh là hàng Việt Nam chết lượng kém” – Hải Quỳnh cũng không chịu thiệt mà đáp. Công tái cả mặt, không ngờ cô em gái nhìn vẻ mặt ngây thơ hiền lành mà ăn nói sắc xảo đến vậy, nhưng anh chàng không muốn chịu thua dễ dàng như vậy, bèn liếm môi nói tiếp: - Em nói như vậy, mọi người sẽ hiểu lầm em và anh có quan hệ mờ ám gì đó nên em mới biết. Như vậy sẽ ảnh hưởng đến trinh tiết của em cho xem. Nào ngờ Hải Quỳnh nghe xong chẳng những không biến sắc mà còn bình thản đáp lại một câu: - Thời buổi này, mất trinh là chuyện nhỏ, bất lực mới là chuyện lớn đó anh à. Mọi người trong nhà ăn nãy giờ mím môi nén cười, nhưng lần này nghe xong thì phá ra cười đến nội thương, cơm phun phào phèo, đồ ăn bay tứ tung. Bàn ghế bị đập đến run rinh. Công thì xanh cả mặt vái Hải Quỳnh vài vái rồi bảo: - Thưa chị, từ nay em xin chừa Sau khi xua đuổi được Công đi khỏi, họ bắt đầu thu dọn chén bát, vừa thu dọn, hải Quỳnh vừa kể lại chuyện vì sao mình bị Công chọc ghẹo. - Thật hả, khi bà chạy về phòng thì thấy nó nằm ở trong góc phòng à- Minh Trang nhíu mày nghi ngờ hỏi lại. - Tui gạt bà làm gì – Hải Quỳnh vội vàng đáp. - Mấy bà có thấy gì không? – Phương Hồng hất mặt về phía Nguyên Thu đang cười cười nói nói với Tần Phong. - Rõ ràng là cố tình chơi bà mà – Lê Phương hậm hực liếc Nguyên Thu nói. - Nhưng mà sao tự nhiên đám đàn ông con trai lại cùng lúc thay đồ vậy chứ?- Hải Quỳnh bỗng thắc mắc. - Tui hỏi rồi, trong khi tụi mình nấu cơm, bọn họ đã dắt nhau ra bờ suối tắm cho nên mới đi vào thay đồ cùng lúc như thế – Ngọc Yến bèn trả lời thắc mắc của Hải quỳnh. - Cô ta biết vậy nên mới cố tình giấu ba lô của bà. Đúng là thâm hiểm mà. Cũng may mấy anh ấy cũng mắc cỡ nên không rêu rao chọc ghẹo nhiều – Phương Hồng liếc Nguyên thu lần nữa nói. - Bỏ đi, lần sau cẩn thận là được rồi. Nể mặt chị ta là con gái tao không tính toán với chị ta lần nữa. Nếu chị ta dám giở trò lần nữa thì tao sẽ dùng chiêu trả chiêu, lấy độc trị độc với chị ta – Minh Trang thì thầm. - Ừ...cứ vậy đi – Cả nhóm gật đầu nháy mắt với nhau. Thời gian buổi tối là khoảng thời gian tự do của tất cả mọi người. Mọi người cùng đốt lửa quay quần chơi trò chơi. Nhóm 5 người cùng vài đàn anh khóa trên vui tính trong đó có hai người đã quen là Công và Giang họp lại cùng chơi trò. Qui tắc cuộc chơi rất đơn giản: oẳn tù tì, nhóm nào thua thì phải chịu bị ký đầu gõ tránh vuốt lỗ mũi, búng lỗ tai... Chơi được một lúc thì chán, Công bèn lên tiếng: - Chơi như vầy thì không vui, anh đề nghị chúng ta viết những yêu cầu của mình ra giấy. Người thua sẽ bốc thăm và thực hiện yêu cầu đó. - Yêu cầu gì?- Hải Quỳnh nghi ngại hỏi lại, cô biết tính đàn anh này rất là ba lơn không thể không để phòng. - Chỉ cần không giết người cướp của, ảnh hưởng danh tiếng giang hồ của bọn em là được rồi? – Công cười đáp. - Xì...ở đây là thời hiện đại, anh về quá khứ mà ra giang hồ đi – Lê Phương bĩu môi nói. - Được rồi, chơi không? – Giang liền giục. - Chơi thì chơi – cả nhóm đồng loạt gật đầu sau khi đưa mắt hội ý nhau. Trò chơi bắt đầu, nhóm con gái chiến thắng và Công đã bóc một lá thăm có điều kiện oái oăm nhất cho Công là phải đi đến bất ngờ vỗ vào mông của Nguyên Thu. - Xì...tưởng chuyện gì chứ chuyện đó là chuyện nhỏ, coi anh mày chọc cho cô ta tức chết luôn nè – Công vỗ ngực đứng dậy hiên ngang đi ra sau lưng của Nguyên Thu đang đứng nói chuyện với mấy cô bạn của mình. Sau đó phun nước miếng vào tay, xoa xoa hai bàn tay giá giá vài cái rồi mới giang tay lên cao, sau đó vỗ một cái vào đôi mông tròn của Nguyên Thu. - Bốp... - Haha...cả nhóm 5 người nín thờ chờ đợi rồi không nhịn được phá ra cười. Cô nàng giận dữ quay người nhìn Công như muốn ăn thịt, trong khi chàng Công thì cười xòa xòa nói ba chữ: ”Giỡn chút thôi”. Nhưng khi cô ta nghe tiếng cười thì chuyển mục tiêu căm giận nhìn về phía 5 cô gái quậy phá kia. Minh Trang nhún vai cười, Phương Hồng nhếch môi cười quay mặt đi. Lê Phương hất tóc làm như không có chuyện gì. Ngọc yến cười rũ rượi rồi nhìn Nguyên thu cố tình nói hai tiếng: ” Sorry “ trêu tức. Hải quỳnh thì dùng tay bụm miệng cười, hơn ai hết cô biết cái điều kiện đó là trả thù dùm cô. Công sau khi hứng một cú đá của Nguyên Thu và một cái tát xoay ăng ten đủ đài cho trò đùa dại của mình thì đã vui vẻ trở lại chỗ bọn họ. - Anh đúng là number one...- Minh trang đưa tay lên khen ngợi. - Đúng, anh Công tuyệt vời quá – Lê Phương cũng hùa vào khen một câu. - Anh mà...mấy đứa cứ quá khen, khiến anh mắc cỡ quá – Công vênh mặt tự hào. - Anh Công – Minh trang bỗng ngó lên trời hét gọi, tay vẫy vẫy – Xuống đây mau đi, trèo lên trên cao quá té đó. Mọi người lại phá ra cười nắc nẻ, Công thì ký đầu Minh Trang một cái vì tội dám trêu chọc đàn anh. Trò chơi tiếp tục, vẫn là nhóm 5 người bọn họ chiến thắng, lần này yêu cầu là: Ra cột điện bấm số điện thoại của chỗ rút hầm cầu mà kêu lên rằng: ” Làm ơn đến rút ra giùm tôi, tôi nhịn hết nỗi rồi, bụng tôi đầy quá”. Giang là người thực hiện cuộc gọi kinh hoàng đó. Sau đó nhận được một tràng mắng kinh hồn được sử dụng loa ngoài cả bọn lại phá ra cười chảy nước mắt. Cuộc chơi tiếp tục, lần này dòng họ cà thua. Và họ bắt được một lá thăm... - Hãy hôn trộm một người khác giới – Công tằng hắng rồi đọc tờ giấy vẻ trịnh trọng. - Gì...Không được, tụi em là con gái mà – Cả nhóm đồng loạt hô lên phản đối. - Này...có sức chơi có sức chịu, nãy giờ tụi anh thức hiện nghiêm chỉnh lắm nha – Giang lên tiếng phá giải sự phản đối của họ. - Phải đó, anh còn nhận được cái tát xoay ăngten đủ đài như thế – Công cũng bất bình phản đối. - Được...Chơi thì chơi...- Minh trang gật đầu rồi bỗng chỉ tay lên trời hô – Cái gì kìa. Mọi người đồng loạt nhìn theo hướng đó, Trang bất ngờ hôn vào má của Công một cái rồi thẳng tay quẹt mỏ đáp: - Hôn lén lút một người nam không ra nam, nữ không ra nữ như anh cũng không thiệt thòi mấy. Với lại cũng đỡ thẹn hơn. - Con nhỏ này, anh mày đường đường là một đấng nam nhi vậy mà dám bảo anh mày nam không ra nam nữ không ra nữ à – Công tức giận mắng. - Dạ, đường đường cũng một đống (phân), lõng lõng cũng một ki – Minh Trang bèn đáp lại khiến cho Công ghẹn luôn không dám nói tiếp. - Mấy đứa để anh mày sống với đời chứ. Sĩ diện anh bị mấy đứa thay nhau vùi dập hết rồi – Công mếu máo nói. - Được rồi, ông cũng lời được một nụ hôn rồi còn gì. Bốn đứa kia mau thực hiện đi – Giang vội thúc giục. Số lượng nam sinh là 17 người tính luôn cả Khánh Vũ. Mà ở đây hết 10 người chơi. Còn lại mấy ngồi rãi rác gần đó. Lê Phương và Ngọc yến nhanh chóng tìm được hai bạn nam để hôn trộm. Còn lại Khánh Vũ đang ngồi trong góc trò chuyện với các bạn nữ khác. Còn tần Phong ngồi lặng lẽ một mình nghe nhạc. Phương Hồng nhanh chóng chạy đến bên Khánh Vũ hét lên một câu: - Thầy cho em hôn trộm thầy một cái. Nhanh chóng hôn Khánh Vũ rồi chạy trở về đập tay với mọi người, chỉ còn lại mỗi Hải Quỳnh không biết nên hôn ai. - Em lại hôn trộm Tần Phong đi, cậu ấy đang nghe nhạc sẽ dễ dàng hơn – Giang ranh mà giục. Hải Quỳnh lo lắng quay đầu nhìn lại mọi người một cái rồi sau đó miễn cưỡng từ từ tiến lại chỗ Tần Phong đang ngồi nhắm mắt nghe nhạc. Tất cả mọi người đều chăm chú theo dõi, thấy hải Quỳnh vẫn còn lưỡng lự, mọi người bèn thúc giục, vỗ tay cỗ vũ. Rồi có người còn huýt sao vang rền. Tần Phong nghe tiếng huýt sáo cộng thêm tiếng vỗ tay thì mở mắt quay đầu nhìn lại nhưng nào ngờ Hải Quỳnh lúc đó đang cúi đầu khom lưng chuẩn bị hôn trộm lên mà tần Phong. Thành ra từ một cái hôn trộm vào mà mà trở thành một cú hôn môi sau cái quay đầu của tần Phong. - Đùng... Hải Quỳnh cứng đờ cả người, mắt trợn tròn nhìn Tần Phong ngỡ ngàng không chớp mắt. tần Phong cũng bất ngờ đến đờ người khi hai bờ môi ấm nóng chạm nhẹ vào nhau nhưng lại mang đến một sự tê dại đến êm ái ngọt ngào. Tất cả mọi người có mặt trong sân đều nhìn thấy nụ hôn bất ngờ của bọn họ đều há hốc cả miệng. Hải Quỳnh đỏ bừng cả mặt vội vàng thu người đứng thẳng dậy sau đó luống cuống một hồi mếu máo nói: - Em không cố ý đâu. Sau đó quay đầu bỏ chạy một mạch. Mọi người thì hò hét trêu chọc không ngừng phía sau. - Được rồi, tối rồi, các em đi ngủ đi, không chơi nữa – Khánh Vũ vội đứng lên nghiêm sắc mặt nói. Mọi người vì vậy mà lục đục trở về phòng nghỉ của mình. Cũng có vài bạn nữ và mấy chị đàn trên vui tính trêu ghẹo Hải Quỳnh nhưng sau đó bắt gặp cái nhìn khó chịu của Nguyên Thu thì im lặng vào chỗ nằm. - Tiêu em rồi cưng ơi, nụ hôn đầu tiên vậy là không cánh mà bây – Minh Trang nhìn gương mặt đỏ bừng của Hải Quỳnh mà trêu chọc. - Tiêu rồi, thất tiết là chuyện nhỏ, mất nụ hôn đầu là chuyện lớn đó – Công đi ngang nghe được thì bèn ló đầu vào trêu ghẹo Hải Quỳnh. Hải Quỳnh quay mặt ra nhìn định mắng Công nào ngờ ngay lúc đó tần Phong cũng đi ngang qua, cô đỏ bừng mặt vội chui vào đắp chăn che kín người. - Này, coi chừng không chết vì nụ hôn đầu mà chết vì ngột thở đó – Giang cũng thò đầu vào trêu Hải Quỳnh. Công sau đó cặp cổ tần Phong hỏi: - Này mau phát biểu cảm tưởng của ông sau nụ hôn vừa rồi đi. - Có phải hôn lần đầu đâu mà có cảm giác gì – Tần Phong lãnh đạm đáp rồi hất tay Công ra đi về chỗ ngủ. Vì có tới 12 nữ sinh chen chúc trong một căn phòng thiếu tiện nghi nên khí hậu trong phòng khá nóng bức. Có nhiều bạn vừa bị nóng vừa lạ chỗ, lăng qua lăng lại mãi vẫn không ngủ được. Hải Quỳnh cũng không ngủ được nhất là khi nụ hôn lúc nãy cứ ám ảnh tâm trí cô. Khẽ đưa tay chạm nhẹ vào môi nơi đó vẫn còn lưu lại một cảm giác ấm áp ẩm ướt, tim hải Quỳnh khẽ run lên nhưng giai điệu kì lạ, Cô vội vàng xua đi những hình ảnh kia, không để nó ám ảnh tâm trí mình nữa. Hải Quỳnh tự nhủ, đó cũng như nụ hôn của cô và con cún con của mình, không có gì cả. Chỉ như một nụ hôn với cún con mà thôi. Nhưng lăng mãi mà cô vẫn không tài nào ngủ được, trời lại quá nóng nên cứ ngồi dậy uống nước liên tục. Cô đưa mắt nhìn mọi người dùng nhiều công cụ để quạt mát dỗ giấc ngủ của mình. Hải Quỳnh quyết định đi ra ngoài dạo cho mát mẻ. Nhưng bên ngoài vì để tiết kiệm điện nên đèn đã tắt hết trơn, bên ngoài là một màu tối thui đáng sợ. Hải Quỳnh đi được mấy bước thì bỗng thấy được tác dụng giải độc chất của nước đành khổ sở tìm đường ra tolet. Trời tối như mực, trăng lại chìm vào trong màn mây. Hải Quỳnh cảm thấy sợ hãi vô cùng, nhất là lúc nãy họ có đi ngang qua một nghĩa trang lạnh lẽo. Nghĩ tới nghĩa trang Hải quỳnh không khỏi rợn người. Cô không mê tín dị đoan nhưng những câu chuyện ma luôn khiến cô có cảm giác bị ám ảnh. Đột nhiên từ xa, có ánh sáng tròn cứ như lửa ma chơi đang tiến dần lại gần Hải Quỳnh. Cô một phen kinh hãi, chân không nhúc nhích được một bước nào cứ như thể cô vừa đeo chì vào chân. Thần hồn nát thần tín Hải Quỳnh sợ quá nhắm mắt lại, miệng lẩm bẩm: ” Xin đừng ăn thịt con” - Sao lại đứng đây – Một giọng nói lạnh lẽo vang lên giữa bầu không khí mờ ảo này đúng là khiến người ta càng rụng rời hơn. Nhưng Hải Quỳnh nhận ra đó là tiếng của Tần Phong thì mừng rỡ mở mắt ra ấp úng nói: - Em muốn đi tolet. Tần Phong ho khụ khụ vài tiếng rồi bèn trao cái đèn pin trong tay mình của Hải Quỳnh nói với giọng quan tâm: - Cầm cái này đi, ngoài đó tối lắm. - cám ơn anh – Hải Quỳnh tươi cười đón nhận. Nhưng khi Tần Phong định đi thì lại bị túm lấy vạt áo từ phía sau. Anh khẽ nhăn mày thầm nghĩ: ” Cô nàng này đúng là thích túm lấy vạt áo sau của anh ghê. - Có chuyện gì – Tần Phong quay đầu hở hững hỏi. - Anh...anh có thể đi với em ra ngoài đó được không – Hải Quỳnh mím môi xấu hổ cùng cực mới có thể nói ra lời. Tần Phong nhìu mày nhìn Hải Quỳnh thì thấy môi cô đang bị răng cô cắn chặt đến muốn đỗ máu, nhìn vẻ xấu hổ và sợ hãi của cô tội nghiệp vô cùng, anh khẽ tằng hắng một cái rồi gật đầu. - Cám ơn anh – Hải Quỳnh mừng rỡ reo lên, đôi mắt long lanh nhìn Tần Phong một cách cảm kích. Sau đó cô lẽo đão theo sau Tần Phong đi ra nhà vệ sinh. Vào trong nhà vệ sinh còn tối hơn mực, cô càng thấy sợ hơn nữa bèn khẽ lên tiếng gọi: - Tần Phong... - Ừ...- Tần Phong đáp khẽ. Tần Phong chờ đến 10 phút vẫn chưa thấy Hải Quỳnh bước ra, nóng ruột liền lên tiếng hỏi. - Này...xong chưa. Hải Quỳnh bèn bước ra với vẻ mặt nhăn nhó rồi lắc đầu. Tần Phong nhìn cô đầy tức giận, anh phải chờ cô 10 phút mà cô vẫn chưa chịu đi. - Tại sao. - Em sợ ma...- Hải Quỳnh thút thít nói. Tần Phong khẽ thở dài bất lực, chưa bao giờ anh phải sống trong tình cảnh này. Đường đường là một nam nhi lại đi canh gác cửa tolet nữ. - Vậy bây giờ em muốn sao đây – Anh bực tức gắt lên. - Trong đó tối quá, em sợ... - Vậy thì khỏi đi – Tần Phong bực bội quay lưng định bỏ đi. Hải Quỳnh vội nắm tay Tần Phong lại, anh trợn mắt nhìn cô gắt: - Chẳng lẽ em muốn tôi đứng đây suốt đêm với em à. - Hay là anh hát đi...- Hải Quỳnh cười ngượng đề nghị. Tần Phong lừ mắt nhìn cô một cái rồi dựa lưng vào tường. Hải Quỳnh không hiểu ý anh là sao nên cứ đứng đó nhìn, Tần Phong thấy vậy liền mắng: - Còn không mau vào. - Vâng...- Hải Quỳnh vội vã đi vào. Vừa vào tới nơi, thì Hải Quỳnh đã nghe một giai điệu mượt mà On a dark desert highway Cool wind in my hair Warm smell of colitas Rising up through the air Up ahead in the distance I saw a shimmering light My head grew heavy, and my sight grew dim I had to stop for the night There she stood in the doorway I heard the mission bell And I was thinking to myself This could be Heaven or this could be Hell Then she lit up a candle And she showed me the way There were voices down the corridor I thought I heard them say Welcome to the Hotel California Such a lovely place Such a lovely place (background) Such a lovely face Plenty of room at the Hotel California Any time of year Any time of year (background) You can find it here You can find it here Her mind is Tiffany twisted She’s got the Mercedes bends She’s got a lot of pretty, pretty boys That she calls friends How they dance in the courtyard Sweet summer sweat Some dance to remember Some dance to forget So I called up the Captain Please bring me my wine He said We haven’t had that spirit here since 1969 And still those voices are calling from far away Wake you up in the middle of the night Just to hear them say Welcome to the Hotel California Such a lovely Place Such a lovely Place (background) Such a lovely face They’re livin’ it up at the Hotel California What a nice surprise What a nice surprise (background) Bring your alibies Mirrors on the ceiling Pink champagne on ice And she said We are all just prisoners here Of our own device And in the master’s chambers They gathered for the feast They stab it with their steely knives But they just can’t kill the beast Last thing I remember I was running for the door I had to find the passage back to the place I was before Relax said the nightman We are programed to recieve You can check out any time you like But you can never leave Trên xa lộ sa mạc u tối, gió mát tung tóc tôi xông nồng lên mùi nụ cỏ, bốc lên cao suốt không trung Xa xa ngay ở phía trước, tôi đã thấy ánh sáng lung linh Đầu tôi thấy nằng nặng và đường xá lờ mờ Tôi phải dừng lại ở qua đêm Cô gái kia đã đứng ở ngưỡng cửa; Tôi nghe tiếng chuông nhà thờ nên tôi trầm ngâm và tự nhủ Nơi đây có thể là _ thiên đường hay ngục địa Rồi nàng thắp cây đèn cầy đó và chỉ đường cho tôi vào Tiếng xì xào nghe dọc theo hành lang đó, Hình như họ có ra tiếng... Chào mừng, mời vào Khách sạn _ California Một nơi thật dễ thương Gương mặt thật dễ yêu Có rất nhiều phòng ở Khách sạn _California Suốt tháng quanh năm, cần phòng sẽ có ngay Tâm trí chứa đời sống xa hoa, và có xe Mercedes Bends Nàng có nhiều cậu ai cũng bảnh bao đẹp trai, gọi là các bạn mình Họ khiêu vũ ở sân trong, mồ hôi chín mùi Có đứa nhảy để mường tượng, hay là để quên đi Thế rồi tôi gọi anh trực tầng “Xin cho một ly riệu” “Ở đây chưa từng có tâm hồn đó _từ hồi năm sáu mươi chín” Và mấy lời xì xào kia vẫn còn kêu gọi _ từ xa Làm ai cũng giật mình dậy vào giữa đêm khuya Chỉ để nghe họ nói... Chào mừng bạn đến Khách sạn California Một nơi thật dễ yêu Gương mặt thật dễ thương Họ sống thật xa hoa ở Khách sạn California Thật ngạc nhiên đáng mừng, đem theo cớ ngoại phạm Nhiều tấm gương trên trần nhà, Champagne hường trên nước đá Nàng nói: “Chúng ta ai cũng là tù nhân đây, của điều mình làm ra” Và trong các phòng của chủ nhân Họ họp lại dự yến tiệc Họ đâm nó với mấy con dao thép Nhưng họ không giết được con thú Điều chót mà tôi nhớ lại, tôi đang chạy nhanh ra tới cửa Tôi phải đi tìm cho ra ngõ về đi tới chỗ tôi ở lúc trước “Đừng lo,” ông gát cổng nói Sứ mệnh chúng tôi là tiếp nhận. Ai ghi tên ra về lúc nào cũng được Nhưng không thể rời khỏi đây Tần Phong hát rất hay bài hát trữ tình này khiến Hải Quỳnh nghe xong xúc động vô cùng, dường như trong lòng đã không còn sự sợ hãi nữa. Khi cô bước ra ngoài, trong người thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn rất nhiều nhưng sự xấu hổ khiến cô không biết nên cảm ơn Tần Phong như thế nào. Tần Phong không nói gì chỉ ngẩng đầu lên hỏi khẽ: - Xong rồi chứ. Hải Quỳnh cắn môi cúi mặt gật đầu. Tần Phong không hỏi gì thêm xoay người nhẹ bước đi (phong độ quá đi mất). Hải Quỳnh đành lẽo đão theo sau anh. Tần Phong đưa Hải Quỳnh tới cửa phòng thì quay người bỏ đi không nói thêm câu gì. Hải Quỳnh muốn gọi với theo nói một câu cảm ơn nhưng chợt nghĩ bây giờ đã là nữa đêm yên tĩnh không nên làm ồn. Lại thấy Tần Phong không trở về phòng ngủ mà đi hướng ngược lại thì trong lòng hơi thắc mắc, sẵn dịp cô tĩnh ngủ nên quyết định đi theo sau Tần Phong để nói tiếng cám ơn. Tần Phong đi ra chỗ đốt lửa ban nãy nhóm lên một ngọn lửa sưởi ấm. Lát sau, Hải Quỳnh mò mẫm cũng lấ được mấy cũ khoai ở trong bếp gần đó đưa đến trước mặt Tần Phong, cười bảo: - Lúc này mà ăn khoai lang nướng thì không còn gì bằng. Tần Phong không nói gì cứ để mặt Hải Quỳnh ngồi bên cạnh vùi hai củ khoai vào trong đống lửa đang cháy bừng. Lát sau, Tần Phong mới lên tiếng hỏi: - Sao không chịu ngủ. - Em không ngủ được...khoai chín rồi – Hải Quỳnh vội dùng cây khều hai củ khoai đã chín thơm ngát kia ra, rồi giục...- Mau ăn đi, kẻo nguội hết ngon. Cô vội vàng cầm củ khoai lên nhưng nóng quá đành thả lăn xuống rồi đưa hai bàn tay nắm chặt lỗ tai mình. - Đồ ngốc...- Tần Phong khẽ cười nhìn bộ dạng háo hức của Hải Quỳnh mắng yêu. Hai người cầm cũ khoai thảy qua thảy lại rồi thổi thổi cho bớt nóng cuối cùng không chịu nổi đàng thả xuống nhưng Hải Quỳnh không đưa tay vào lỗ tai mình mà đưa vào nắm lấy hai lỗ tai của tần Phong. Tần Phong cũng bắt chước nắm lấy lỗ tai cô. Cả hai nhìn bộ dạng của nhau thì bật cười vui vẻ. Sau đó họ vừa ăn vừa nói rất nhiều chuyện thú vị, vô tình nhắc đến cuộc thi lúc nãy và nhớ lại nụ hôn vô tình, cả hai ngượng ngùng im lặng quay mặt đi. Hải Quỳnh bèn cười phá ra giả lả nói để phá vỡ sự ngượng ngập này: - Thật ra em quên chuyện lúc nãy rồi, ở nhà em cũng hôn con chó con của em như vậy mà. Tần Phong không nói gì chỉ lẳng lặng nhìn Hải Quỳnh, cô xấu hổ cúi mặt tránh đi nơi khác. Tần Phong bất giác đưa tay chùi vết lọ trên mặt cô. Hải Quỳnh cũng ngượng ngạo nói: - Cám ơn. - Có biết thế nào là nụ hôn thật sự không? – Tần Phong khẽ hỏi, bàn tay vẫn chạm trên gương mặt Hải Quỳnh. Sau đó không đợi Hải Quỳnh đáp, bàn tay chạm vào mặt của Hải Quỳnh đưa ra sau gáy cô luồng vào trong mái tóc cô. Tần Phong khẽ nghiêng mặt, ngay sau đó là một bờ môi ấm áp và mạnh mẽ xâm chiếm bờ môi mịn màng ngọt ngào của Hải Quỳnh. Môi Tần Phong không gấp gáp mà nhẹ nhàng vờn xung quanh môi Hải Quỳnh, cả người cô cứng đờ, mắt không chớp nổi một cái. Tim như muốn thoát ra khỏi lồng ngực của cô, máu cô như tụ lại hết trên gương mặt đỏ phừng phừng của cô. Đầu Hải Quỳnh như muốn nổ tung ra sau những nụ hôn của Tần Phong. Cô thở hắt ra, miệng há hốc vì sự đập mạnh của tim. Thừa cơ hội đó, lưỡi Tần Phong bắt đầu xâm chiếm lãnh địa bên trong. Cả người Hải Quỳnh không còn chút sức nào sau khi xâm chiếm, toàn thân nhũn ra ngã vào lòng Tần Phong. Mắt cô vẫn mở ra có thể quan sát được vẻ mặt của Tần Phong lúc này. Anh đang nhắm mắt, hàng long mi dài thẳng tắp khép hờ đôi mắt trong quyến rũ cực kì, cái mũi thẳng tắp của cậu chạm nhẹ vào mũi cô nhồn nhột. Đang gần như muốn không thở nổi thì đột ngột Tần Phong buông Hải Quỳnh ra rồi đứng phắt dậy nói: - Cái này là trừng phạt em dám bắt tôi canh cửa tolet và so sánh tôi với con chó con. Nói rồi Tần Phong bỏ đi, để lại Hải Quỳnh vẫn còn đang ngây người choáng voáng sau nụ hôn. Ở một góc khác có người quay lưng bỏ đi, có người bẽ gãy cành cây tức giận Sau khi được nghỉ ngơi một đêm để lấy lại sức thì mọi người bắt đầu lao vào hoạt động tình nguyện vốn định truớc của mình. Nơi họ đến là một trại mồ côi nghèo, mọi người nương tựa với nhau vào sự trợ cấp ít ỏi và khả năng tự cung tự cấp của mình. Tự trồng rau quả để ăn. Hàng ngày mấy em nhỏ phụ giúp các cô việc trồng những luống rau nhỏ, và nhiệm vụ của họ trong đợt tình nguyện này cũng vậy, phụ giúp trồng trọt. Nam sinh thì phụ giúp lợp lại những mái lá đã bị mục nát, gây dột vào mùa mưa và phụ trách xách nước từ bờ sông đem về. Nữ sinh thì giúp trồng rau, bắt sâu, và kèm các em nhỏ học trong thời gian tình nguyện.