Tần Phong đã thay một bộ đồ thể thao mặc ở nhà thoải mái vô cùng. Nhìn thấy Hải Quỳnh, Tần Phong khẽ quàng tay ôm lấy cô nhấc bỗng cô lên..
Hải Quỳnh cũng không biết tại sao mình ngoan ngoãn để mặc anh bế đi như vậy. Tần Phong bế Hải Quỳnh vào gian phòng khách ấm áp, để cô ngồi vào ghế sofa, Tần Phong mới lên tiếng:
– Anh giúp em sấy tóc.
Hải Quỳnh im lặng, cô ngoan ngoãn ngồi im cho Tần Phong giúp cô sấy tóc. Từng ngón tay anh lùa vào tóc cô, chạm nhẹ vào da đầu cô kèm theo hơi ấm tỏa ra từ máy sáy khiến cái lạnh trong người cô tan biến mau chóng.
Tần Phong đưa tay vuốt nhẹ gò má cô xem xét, gương mặt cô giờ đây đã bớt tái nhợt, và bắt đầu ấm trở lại, anh mới hài lòng bỏ tay xuống. Hải Quỳnh ngồi im cảm nhận sự vuốt ve nhẹ nhàng của anh, trí tim không ngừng thổn thức. Nước mắt lại rơi ra, khi cô nhận ra mình yêu anh, yêu anh đến nhường nào.
– Đừng khóc! – Tần Phong vuốt những giọt nước mắt trên mặt cô khẽ nói – Anh không muốn nhìn thấy em khóc.
Sau đó, Tần Phong nhìn về phía hai chân cô, nhấc chúng lên để trên đùi mình, Hải Quỳnh hơi hoảng sợ muốn rút chân lại nhưng Tần Phong giữ chặt, rồi anhq uay sang cô nói:
– Anh chỉ muốn giúp em xoa nắn lại cái chân.
Hải Quỳnh xấu hổ vội ngoãn ngoãn để chân trên đùi Tần Phong rồi gật đầu. Tần Phong với lấy hộp thuốc trên bàn mở ra rồi nhẹ nhàng bôi thuốc vào chỗ bị trật của chân cô. Anh xoa thật nhẹ nhưng Hải Quỳnh vẫn thấy đau, cô cắn nhẹ môi chịu đựng.
– Đau lắm sao? – Tần Phong ngẩng đầu lên hỏi.
Cô bèn gật đầu.
– Ráng chịu một chút, sẽ nhanh thôi – Tần Phong bèn dỗ dành, càng xoa nhẹ hơn trước.
Hải Quỳnh lại lần nữa gật đầu, gương mặt đã giảm bớt đau nhức.
Xoa chân giúp Hải Quỳnh xong Tần Phong bèn quén một bên ống quần Hải Quỳnh lên, Hải Quỳnh im lặng nhìn theo từng động tác của Tần Phong. Ống quần vén lên để lộ đầu gối đã bầm xanh và trầy da vì cú ngã của cô. Hải Quỳnh nhìn thấy Tần Phong đổ cồn vào bông gòn bèn nhăn mặt:
Tần Phong biết ý liền nói:
– Anh vừa xoa vừa thổi, sẽ không rát đâu. Em ngậm kẹo nha. Anh biết em thích ngậm kẹo để quên cái đau mà.
Nói rồi anh đưa cho cô một viên kẹo.
Hải Quỳnh đờ người nhìn Tần Phong đang săn sóc vết thương giúp mình tỉ mỉ từng chút từng chút một. Sao anh biết cô rất sợ bôi cồn, sao anh biết cô thích được vừa bôi thuốc vừa ngậm kẹo. Lúc trước cô bị tai nạn, mỗi ngày Khánh Vũ đều ân cần chăm sóc cô, nhưng khi anh giúp cô bôi thuốc trên trán cũng chỉ có thể giúp cô thổi nhẹ xua tan cái rát, chứ không hề biết cô thích ngậm kẹo để giảm đau. Tại sao một người mới gặp như anh lại biết sở thích đó của cô trong khi người tự nhận mình là bạn trai cô lại không biết điều đó.
Hải Quỳnh cảm động trước cử chỉ ân cần quan tâm của anh. Cô rất muốn hỏi tại sao? Tại sao lại quan tâm đến cô như thế? Có phải vì cô trùng tên với bạn gái anh hay không? Nhưng cô lại sợ, sợ cái đáp án sẽ khiến cô đau lòng đến chết kia.
Tần Phong dán chặt vết thương cho Hải Quỳnh xong, ngẩng đầu nhìn Hải Quỳnh, bốn mắt họ giao nhau, cứ như một lực hút mạnh kéo họ lại gần nhau trong không khí tĩnh lặng này. Không có một tiếng nói, chỉ có sự hòa nguyện và đồng cảm sâu sắc.
Và rồi họ lao vào nhau, đem hết mọi yêu thương trong lòng trở thành cơn sóng mạnh mẽ chút vào từng nụ hôn. Hai đôi môi chứa đựng những khao khát và nhớ nhung tạo thành một sợi dây bền chặt quyện lấy nhau qua đầu lưỡi mềm mại.
Hai tay Hải Quỳnh vòng lên cổ Tần Phong, hai bàn tay lồng vào nhau, chạm vào chiếc nhẫn đính hôn của Khánh Vũ, Hải Quỳnh nghe nhức nhói trong lòng, cô khẽ nhắm mắt lại để cho giọt nước mắt trào ra. Cô đã yêu và không hối hận với sự lựa chọn tình yêu này. Cô chỉ có thể xin lỗi Khánh Vũ mà thôi.
Tần Phong ôm chặt Hải Quỳnh, đem hết nỗi nhớ thương trong những ngày tháng qua cuốn lấy từng hơi thở của Hải Quỳnh, hai tay siết chặt lấy cô. Nếu cô đã quên hết tình cảm trước đây của anh cũng không sao.
Chỉ cần lần nữa để cô yêu anh. Gạt bỏ hết những đau khổ trước kia, bắt đầu một tình yêu mới. Làm lại từ đầu.
Đợi quần áo của Hải Quỳnh khô lại, Tần Phong đưa cô về nhà, trời cũng đã rất khuya. Dừng trước cửa nhà cô, Tần Phong ngó vào bên trong, đèn trong nhà vẫn sáng.
– Có cần anh vào nhà cùng em không? – Tần Phong quay sang Hải Quỳnh hỏi, anh biết nhà cô rất nghiêm, cô về trễ thế này vẫn chưa báo với gia đình, chắc chắn ba và anh cô rất lo cho cô.
– Không cần đâu, để em tự vào – Hải Quỳnh vội lắc đầu từ chối.
Cuối cùng thì cô vẫn lựa chọn trái tim mình thay vì lí trí. Lí trí bảo cô đừng làm chuyện có lỗi với Khánh Vũ, nhưng trái tim cô đã tình nguyện lao vào tình yêu không lối thoái với Tần Phong. Trên đường về nhà, Hải Quỳnh đã suy nghĩ, đã dằn vặt rất nhiều, cô sờ vào chiếc nhẫn cũa Khánh Vũ tặng, cảm thấy đau khổ vô cùng khi nghĩ đến việc sẽ phải nói lời chia tay với Khánh Vũ. Cô không biết phải đối mặt với anh thế nào, cô sợ nhìn thấy vẽ mặt đau khổ của anh, cô sợ không biết giải thích với ba cô thế nào về chuyện chia tay với Khánh Vũ. Dù thương con gái nhưng ba cô là người cổ hủ rất ghét việc lăng nhăng, bắt cá hai tay, đặc biệt là không chung thủy. Cô đã quá vội vàng, vội vàng chấp nhận lời cầu hôn của Khánh Vũ, để rồi giờ đây mọi chuyện càng lúc càng rắc rối.
Tần Phong biết lo lắng của Hải Quỳnh, anh xoay người ôm chặt lấy cô, an ủi:
– Không sao đâu. Dù có chuyện gì, anh cũng sẽ bên cạnh em.
Hải Quỳnh khẽ gật đầu, mọi phiền não đều tiêu tan trong vòng tay êm ấm của anh. Tần Phong buông Hải Quỳnh ra nhìn sâu vào trong mắt cô, đưa tay vuốt ve gương mặt đang mệt mỏi của cô:
– Anh biết trong khoảng thời gian sắp tới sẽ có nhiều khó khăn với em. Nhưng chỉ cần em nhìn về phía anh thôi, anh nhất định sẽ nắm tay cùng em đi về một hướng. Anh nguyện vì em mà gánh vác mọi chuyện.
Hải Quỳnh rất cảm động trước lời chân thành của Tần Phong, cô nhoài người về phía trước, chủ động hôn anh, Tần Phong cũng đáp lại nụ hôn của cô. Một nụ hôn rũ bỏ hết những áp lực phía trước của họ.
Khi hai người rời nhau ra, Hải Quỳnh xẩu hổ, gương mặt đỏ bừng lên, cô không ngờ mình lại chủ động hôn anh. Tần Phong nhìn cô khẽ cười, nụ cười của anh rạng rỡ ngọt ngào đầy cuốn hút. Hai người họ chìm trong nỗi hạnh phúc ngọt ngào mà không gian thời gian mang tới, lắng đọng và êm ã.
– Em vào nhà đi – Tần Phong khẽ nói bên tai cô, Hải Qùynh gật đầu rồi mở cửa bước ra.
Cô lưu luyến vẫy tay chào tạm biệt Tần Phong rồi quay người bước đi, nhưng cô chỉ bước được mấy bướcc thì nghe tiếng cửa đóng sầm lại rồi sau đó là hơi ấm bao bọc lấy toàn thân mình. Tần Phong đã đi nhanh tới, vòng tay ôm lấy Hải Quỳnh, nói khẽ bên tai cô:
– Làm sao đây, em vừa xoay lưng đi thì anh đã thấy nhớ em rồi.
Hạnh phúc ngọt ngào rót vào tim Hải Quỳnh khi nghe giọng nói êm mượt kia, vòng tay ấm áp níu giữ bước chân cô. Phút giây này, Hải Quỳnh không muốn rời khỏi vòng tay ấm áp mà cô khao khát này. Cô xoya người ôm đón nhận cái ôm của Tần Phong.
– Khụ..khụ…
Một giọng vang lên phía sau lưng họ khiến Hải Quỳnh chết điếng, cô sợ ba và anh trai phát hiện. Gương mặt cô lập tức tái xanh, cả người run lên trong vòng tay của Tần Phong. Tần Phong cũng hơi bất ngờ xoay người nhìn lại, hóa ra là Minh Trang, anh thở phào nhẹ nhỏm.
– Hai người cũng gan quá đi thôi, dám đứng trước cửa nhà mà anh anh em em như vậy, không sợ bác Trình biết được sẽ cạo đầu Hải Quỳnh à – Minh Trang nhìn hai người ánh mắt tinh nghịch, cười trêu chọc cùng nhắc nhở.
Hải Quỳnh xấu hổ buông Tần Phong ra, lén lút nhìn Minh Trang hỏi:
– Sao giờ này, Trang lại ở đây.
– Không phải gì Quỳnh sao – Minh Trang cười đáp, không quên liếc Tần Phong một cái. Cô đang ngủ ngon thì bị điện thoại của Tần Phong phá tan giấc ngủ của mình, đành phải lê thân đến.
– Vì mình…- Hải Quỳnh chó chút ngạc nhiên khó hiểu nhìn Minh Trang.
– Vào nhà đi, còn nấn ná nữa mà bị phát hiện thì có mười người như mình cũng không giúp Quỳnh được đâu, đi thôi – Nói rồi không khách khí đẩy Tần Phong ra kéo Hải Quỳnh đi vào trong nhà.
Hải Quỳnh bị Minh Trang kéo đi đành bất lực đi theo, cô ngoảng đầu nhìn Tần Phong thì anh cười ý bảo hãy yên tâm, Hải Quỳnh mới thở phào vào nhà.
Thấy Hải Quỳnh có Minh Trang bên cạnh, Tần Phong cũng thôi lo lắng quay đầu vào xe ra về.
Quả nhiên vừa bước vào đã thấy Hiểu Huy và giáo sư Trình đang ngồi xem tivi, vừa xem vừa đợi Hải Quỳnh. Thấy Hải Quỳnh và Minh Trang đi vào nhà, giáo sư Trình liếc nhìn đồng hồ, 11 giờ 25, sắc mặt ông trầm lại. Hiểu Huy nhìn hai người rồi đá mắt về phía giáo sư Trình.
– Hai đứa đi về rồi sao, có làm được không?
Minh Trang hiểu ý, bèn giả vờ than thở:
– Có làm được đâu? Làm mãi làm mãi tới giờ này vẫn chưa được, quên mất cả thời gian. Mệt quá nên đành đi về. Chỉ khổ cho Hải QUỳnh vì em mà phải ở lại tời giờ này.
– Hai đứa lo làm mà có ăn gì chưa – Giáo sư Trình nghe vậy, sắc mặt dịu lại, quan tâm hỏi.
– Có ăn gì đâu bác, con đói gần chết…giờ này khuya rồi nên định về nhà bác vét cơm nguội ăn đây, Hihi…– Minh Trang bèn đáp.
– Ừ, bác có để dành cơm, hai đứa ăn đi rồi đi ngủ, Khuya rồi, bác đi nghĩ trước đây – Giáo Sư Trình nói xong rồi đừng dậy về phòng.
– Chúc ba ngủ ngon – Hải Quỳnh thấy ba mình không nói gì thêm thì thầm phào mừng rỡ.
– Chúc bác ngủ ngon.
Thấy ba đi vào phòng, Hiểu Huy mới nghiêm sắc mặt nhìn hai đứa em gái:
– Hai đứa đi đâu giờ này mới về?
Từ trước đến giờ Hiểu Huy thường tìm cách bao che giấu giếm giúp cả nhóm mỗi khi đi chơi về trễ, nhưng cũng không thôi gặn hỏi.
– Tụi em đi xem ca nhạc – Minh Trang bèn nói dối.
– Sao không nghe điện thoại cũng không gọi về – Hiểu Huy bèn bắt bẻ.
– Anh đúng là ông cụ non, trông đó hò hét um sùm, sao mà nghe mà gọi đây – Minh Trang chun mũi giễu, rồi giả vờ ôm bụng than – Em với Hải Quỳnh đói gần chết, mau đi hâm thức ăn cho tụi em. Tụi em về phòng trước đây, hâm xong, bưng vào cho tụi em.
Nói rồi Minh Trang kéo Hải Quỳnh đi về phòng của cô, Hiểu Huy nhìn theo khổ sở thở dài, sao lại có mấy đứa em gái thế này.
Về phòng, Hải Quỳnh kể cho Minh Trang nghe mọi chuyện và trưng cầu ý kiến của bạn thân. Minh Trang nghe xong bèn nói:
– Tình yêu vốn thuộc về con tim, đến hay không đến, chấp nhận hay không chấp nhận đều phải nghe theo con tim của mình. Nếu như Quỳnh thật sự yêu Tần Phong thì hãy bước đến bên anh ấy, đừng buâng khuâng gì cả.
– Nhưng còn Khánh Vũ, còn người yêu cũ của Tần Phong, nếu anh ấy không quên được cô ấy thì sao?
– Quỳnh phải tự tin rằng Tần Phong yêu Quỳnh, Tần Phong không phải là người đàn ông tùy tiện, Quỳnh nhất định phải tin anh ấy. Nếu Quỳnh còn sợ Tần Phong nhớ đến bạn gái cũ của anh ấy thì hãy dùng tình yêu của mình làm Tần Phong quên đi cô ấy. Còn về Khánh Vũ, mình tin là anh ấy sẽ hiểu. Hôn nhân không tình yêu sẽ càng khổ sở hơn, nếu muốn tốt cho anh ấy, mình khuyên Quỳnh hãy dứt khoát nói rõ càng sớm càng tốt để anh ấy hiểu.
Hải Quỳnh nghe Minh Trang giải thích bèn gật đầu, nhưng trong lòng có một thắc mắc, vì sao Minh Trang lại biết rõ về Tần Phong, và vì sao biết cô đang ổ bên Tần Phong mà đến giúp. Đang định lên tiếng hỏi thì có tiếng gõ cửa, Minh Trang bèn chạy ra mở cửa thì thấy Hiểu Huy bê thức ăn vào.
Cả hai cũng thấy đói bụng nên nhào đến ăn ngấu ghiến, Hiểu Huy thấy vậy cũng chẳng muốn vặn hỏi gì thêm, chỉ căn dặn:
– Ăn xong nhớ đánh răng xúc miệng rồi mới được ngủ.
Cả hai nghe Hiểu Huy dặn thì nhìn nhau lén lút cười thầm. Ngày xưa, lúc mà đến nhà nhau ngủ, họ thường chuẩn bị rất nhiều bánh kẹo để vừa ăn vừa xem phim. Lúc nào cũng nghiêm chỉnh đánh răng, nhưng khi về phòng lại lôi bánh kẹo ra ăn, ăn xong thì lăn ra ngủ. Đánh răng cũng như không. Haiz!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Cho nên từ lúc đó Hiểu Huy thường nhắc nhở đi nhắc nhở lại nhiều lần việc phải đánh răng trước khi ngủ.
Hải Quỳnh đang ngồi trong phòng làm việc nghe mấy bà chị than thở thì nhận được tin nhắn: ” Hôm nay họp xong, anh đưa em về, chúng ta cùng ăn tối”
Sau đó cô lại nhận được một tin nhắn: “ Anh nhớ em”
Gấp điện thoại lại, Hải Quỳnh cười hạnh phúc, cảm giác hạnh phúc này trước giờ cô chưa từng có. Hải Quỳnh nhìn vào ngón tay hôm qua còn đeo chiếc nhẫn của Khánh Vũ đã được thay thế bằng chiếc nhẫn của Tần Phong mua tặng lần trước. Hải Quỳnh mân mê vuốt ve chiếc nhẫn thấy lòng ngập tràn hạnh phúc.
Mấy ngày hôm nay, Khánh Vũ đang bận làm đề tài nghiên cứu. Đợi anh làm xong, cô nhất định sẽ nói rõ với anh.
Tần Phong đang nghiêm sắc mặt nghe báo cáo kết quả của chiến dịch đầu tư lần này. Các nhân viên tham dự cuộc họp đã nhiều ngày vất vả hoàn thành báo cáo, dự án lần này ảnh hưởng rất lớn, không cho phép sai sót. Ai cũng căng thẳng, chỉ sợ lỡ như có sơ xuất gì thì mất việc như chơi, lại thấy sắc mặt lạnh lùng của Tần Phong thì càng lo lắng hơn.
Tần Phong đang nghe bác cáo thì nhận được tín hiệu tin nhắn bèn mở ra xem: ” Em đợi anh”. Bất giác nở nụ cười khiến cho các nhân viên thấy anh trước giờ ít cười nhìn thấy bèn chết lặng. Nhất là nhân viên nữ, ngây ngất trước nụ cười quyến rũ của anh.
Quốc Anh theo tần Phong về văn phòngh bàn bạc thêm một chút, bàn xong nhìn Tần Phong cười cười hỏi:
– Khai ra mau, hôm nay cậu có chuyện gì vui? Có biết cậu làm cho cả phòng họp bất ngờ hay không?
– Không có gì – Tần Phong xua tay nói.
– Còn không mau khai – Quốc Anh bước đến quặc cổ Tần Phong thân mật bắt ép anh khai.
– Để lúc nào rảnh nói cho cậu nghe – Tần Phong đành thú nhận.
– Được, chiều nay rảnh, chúng ta cùng nhâm nhi một chút – Quốc Anh bèn thả tay ra.
– Chiều nay không được.
– Vậy ngày mai?
– Ngày mai cũng không được.
– Ngày kia?
– Ngày kia cũng bận.
– Cậu bận chuyện gì? – Quốc Anh bức bối quặn hỏi.
– Bận yêu đương – Tần Phong đáp rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Quốc Anh ngớ cả người nhìn theo Tần Phong, chơi chung cũng đã hơn 3 năm, nhưng chưa bao giờ thấy Tần Phong quen bất cứ cô gái nào cả. Anh biết trong lòng Tần Phong chỉ có người yêu cũ, mãi vẫn chưa quên được. Càng chưa thấy Tần Phong nói đùa như thế này, trong lòng bất giác trở nên tò mò vô cùng.
Hải Quỳnh ngồi một góc trong quán cà phê, trong lòng bỗng thấy thấp thỏm vô cùng, cô siết chặt chiếc hộp nhung màu xanh nhỏ xíu đựng chiếc nhẫn của Khánh Vũ chờ đợi anh đến.
Lát sau Khánh Vũ đến, anh nhìn cô mĩm cười, quan tâm hỏi:
– Em đến lâu chưa? Anh phải làm cho xong phần báo cáo mới đến được.
– Em đến chưa lâu? – Hải Quỳnh lí nhí đáp, tay càng siết chặt chiếc hộp hơn.
Khánh Vũ nhìn sắc mặt của Hải Quỳnh có chút không tốt, lại nhìn thấy bàn tay siết chặt của Hải Quỳnh, trên đó không hề có chiếc nah64n của anh. Linh tính mách bảo cho anh là sắp xảy ra điều không hay, Khánh Vũ hít thở hỏi Hải Quỳnh:
– Em có chuyện gì muốn nói với anh sao?
Hải Quỳnh gật đầu, cô nén lòng hít một hơi thật sâu, lấy hết quyết tâm nhìn Khánh Vũ bắt đầu nói:
– Khánh Vũ! Em xin lỗi….- Ngập ngừng một chút cô bèn nói tiếp – Cám ơn anh vào lúc em bị thương đã chăm sóc lo lắng quan tâm em. Cho em bờ vai nương tựa. Nhưng mà khi ở bên anh, em luôn có một khoảng cách kì lạ, dường như là không thật. Anh bảo anh là bạn trai em, nhưng em lại không cảm thấy trong lòng mình có tình yêu dành cho anh. Em cứ nghĩ, ở bên cạnh anh là điều em nên làm, cho nên em lúc nào cũng ở bên cạnh anh. Nhưng mà giờ đây…
– Ý em là em muốn chia tay…– Khánh Vũ siết chặt tay lại ghiến răng hỏi.
Hải Quỳnh gật đầu, rồi ngẩng đầu lên định nói tiếp nhưng Khánh Vũ đã đứng bật dậy nói:
– Anh xem như hôm nay chưa nghe thấy gì.
Nói rồi anh bỏ đi để lại Hải Quỳnh khổ sở rơi nước mắt, cô biết mình vừa làm tổn thương Khánh Vũ.
Khánh Vũ bỏ đi, lòng anh đau xót vô cùng, anh đã nghĩ sẽ cùng Hả Quỳnh hạnh phúc bên nhau, nhất là khi cô chấp nhận lời cầu hôn của anh, vậy mà…Là do hắn ta, nếu hắn ta không xuất hiện, Hải Quỳnh sẽ không rời xa anh. Anh nhất định sẽ không để Hải Quỳnh trở về với Tần Phong. Cô là của anh, mãi mãi thuộc về anh
Hải Quỳnh cuộn người vào lòng của Tần Phong lặng lẽ rơi nước mắt, từng giọt từng giọt nước mắt thấm vào ngực anh lại như những mũi kim đâm vào tim. Tần Phong biết Hải Quỳnh là một cô gái hiền lành cho nên đối với việc làm tổn thương người khác một cách sâu sắc sẽ khiến cho tâm hồn cô mãi mãi không được thanh thản, như vậy cô vừa tổn thương người khác cũng là tự tổn thương mình. Nhưng anh lại không có cách nào để tránh cho cô bị tổn thương, anh ích kỷ, anh tham lam. Chỉ mong muốn có cô bên cạnh mà không suy nghĩ đến việc cô vì vậy mà đau khổ.
– Đừng khóc – Tần Phong lau nhưng giọt nước mắt trên mặt Hải Quỳnh, đau lòng nói – Anh không muốn nhìn thấy em khóc. Xin em đừng khóc, có được không?
– Em…- Hải Quỳnh ghẹn ngào, cô không thể nói tiếp khi nghĩ đến gương mặt đầy đau khổ của Khánh Vũ khi bỏ đi, đến chiếc nhẫn cô còn chưa kịp trả lại.
– Anh tin Khánh Vũ sẽ hiểu và tha thứ cho em – Tần Phong chỉ muốn làm xoa dịu nỗi đau của Hải Quỳnh.
– Anh ấy đã đối xử với em rất tốt – Hải Quỳnh khóc nức nở kể…
– Anh biết – Tần Phong thở dài đáp…- Nhưng Hải Quỳnh, người em yêu là anh và…anh yêu em.
Phải! Người cô yêu là Tần Phong và anh cũng yêu cô, cô đã chấp nhận đến bên anh thì phải vượt qua sự đau khổ này, cô muốn là một cô gái vui vẻ và hạnh phúc bên Tần Phong, muốn trao cho anh cảm giác ngọt ngào nhất. Hải Quỳnh giang tay ôm chặt lấy Tần Phong, cô không rơi nước mắt nữa.
Khi Tần Phong đưa Hải Quỳnh về nhà, Hải Quỳnh vừa bước vào nhà liền bị chấn động cả người khi thấy Khánh Vũ và ba mình đang cùng ngồi chơi cờ với nhau. Hải Quỳnh đang đau đầu khi không biết giải thíc với ba cô thế nào về chuyện chia tay với Khánh Vũ thì đã bị dồn vào tình cảnh này, khiến cô ghẹt thở.
Hải Quỳnh đứng khựng trước cửa nhà, giáo sư Trình bèn lân tiếng:
– Con sao vậy, sao không vào nhà?
– Dạ, không có gì – Hải Quỳnh vừa đáp vừa cởi giày bước vào nhà.
– Ba nghe Khánh Vũ nói rồi – Giáo sư Trình nói tiếp khiến Hải Quỳnh run bắn cả người.
Gíao sư Trình một năm trước phát bệnh tim, từ đó đến nay, đều tránh việc bị kích động, Hải Quỳnh rất sợ ba cô sẽ vì việc cô và Khánh Vũ chia tay nhau mà kích động khiến bệnh tim tái phát. Đối với Khánh Vũ, vừa là học trò, vừa là đồng nghiệp, Khánh Vũ lại có chí tiến thủ, chuyên tâm cần mẫn phấn đấu trở thành giáo sư nên càng hài lòng về đứa con rễ này.
Giáo sư Trình vốn là người nghiêm khắc, không thích chuyện con cái yêu đương trong lúc học tập vì sợ con cái chỉ lo yêu đương mà quên lãng học hành. Nhưng khi Hải Quỳnh bị tai nạn, nghe Khánh Vũ bảo rằng, cậu là bạn trai của Hải Quỳnh lại chấp nhận chuyện này dễ dàng, đủ cho thấy, ông hài lòng về Khánh Vũ rất nhiều.
Thấy Hải Quỳnh bước đến ngồi im lặng cạnh ông thì lên tiếng trách:
– Con cũng thật là. Khánh Vũ vì bận làm luận án mà không có thời gian cho con, con phải thông cảm cho nó chứ, sao lại giận dỗi như vậy. Hai đứa sắp lấy nhau rồi, đừng có trẽ con mãi như thế.
Hải Quỳnh nghe ba trách thì khẽ liếc Khánh Vũ, bắt gặp cái nhìn của Khánh Vũ, anh mĩm cười nhìn cô, Hải Quỳnh bèn cắn môi cúi đầu nhìn xuống.
– Ba…con biết rồi. Hai người cứ chơi đi, con hơi mệt, con về phòng tắm rữa trước đây – Hải Quỳnh nói giọng mệt mỏi rồi đứng dậy.
Khi cô về phòng tắm rửa xong thì Tần Phong gọi tới
– Em đang làm gì?
– Em mới tắm xong, lát nữa có ol không?
– Không biết, để làm gì?
– Anh nhớ em – Giọng Tần Phong khàn khàn nói.
Hải Quỳnh nghe xong cảm gíc trong lòng như được rót mật, cô cũng khẽ khàn đáp lại:
– Em cũng nhớ anh.
Hải Quỳnh đang nói thì điện thoại bị ai đó lấy khỏi tay, cô quay người lại thì nhìn thấy Khánh Vũ với sắc mặt hầm hầm.
– Anh làm gì vậy? – Hải Quỳnh tức giận hỏi Khánh Vũ.
– Anh không cho em nói chuyện với anh ta – Khánh Vũ tức giận đáp.
– Đó là tự do của em – Hải Quỳnh bặm môi tức giận nhìn Khánh Vũ rồi đưa tay muốn giật lại điện thoại – Trả điện thoại lại cho em.
– Nếu em muốn làm ầm ĩ để ba em nghe thấy thì cứ việc – Khánh Vũ lập tức uy hiếp.
Nghe nhắc tới ba, khiến Hải Quỳnh chộp dạ, cô lập tức thu tay lại, hít thở hỏi Khánh Vũ:
– Bây giờ anh muốn sao?
– Chúng ta nói chuyện rõ ràng đi.
– Được, anh trả điện thoại lại cho em, chúng ta ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc – Hải Quỳnh chìa tay trước mặt Khánh Vũ nói.
Khánh Vũ bèn đưa cho Hải QUỳnh, cô lập tức nói với Tần Phong:
– A lô! Tần Phong?
– Em không sao chứ – Giọng Tần Phong lo lắng hỏi, anh nhận ra giọng của Khánh Vũ, cho nên rất lo lắng cho Hải Qỳnh.
– Ừ, em không sao, không có chuyện gì đâu. Mai em sẽ gặp anh, chúng ta nói chuyện tiếp.
– Cũng được.
Khánh Vũ ngồi siết chặt tay, anh nghe lòng hờn ghen trỗi dậy như núi lửa phun trào. Anh nghe Hải Quỳnh dịu dàng đáp lại lời Tần Phong mà nổi giận đùng đùng bèn đứng bật dậy.
Hải Quỳnh vừa cúp máy định quay lại nói chuyện với Khánh Vũ thì đã bị anh lao tới ôm chặt lấy cô, hôn lấy môi cô mút chặt, gấu ghiến bờ môi cô như muốn nuốt trọn nó vào trong môi anh. Hải Quỳnh bị anh cưỡng hôn đến đau đớn, bờ môi sưng mộng, khóe môi bị răng anh cắn rách, cô vùng vẫy muốn đẩy anh ra nhưng sức lực quá yếu không thể chống lại anh. Cô đau đớn bật khóc.
Khánh Vũ nghe tiếng nấc của Hải Quỳnh bỗng sững người, anh hoảng hốt nâng người lên nhìn thấy những giọt nước mắt của Hải Quỳnh thì ăn năn vuốt ve những giọt nước mắt của cô nói:
– Anh xin lỗi. Anh xin lỗi.
Anh muốn đưa tay lau vết máu trên khóe môi của Hải Quỳnh thì cô đã quay mặt đi, tránh bàn tay đang chờ tời của anh. Khánh Vũ đau xót, siết chặt tay lại đứng lên. Anh nhìn cả cơ thể đang run run nức nở của Hải Quỳnh thì tự trách bản thân sao lại mất đi lí trí đến như vậy. Làm một chuyện ngu ngốc tổn thương cô.
Khánh Vũ khẽ nhắm mắt lặng lẽ quay người bỏ đi.
Tiếng đóng cửa vang lên, Hải Quỳnh nằm co người lại khóc. Cô không trách Khánh Vũ, cô đáng bị đối xử như vậy.
Sáng sớm Hải Quỳnh rời khỏi nhà thật sớm, cô sợ ba và anh Hiểu Huy nhìn thấy vết rách trên môi mình. Cô cũng không thể đến công ty được, nhưng lại không biết nên đi đâu, đang buồn bã cúi đầu suy nghĩ thì từ sau vang lên một tiếng còi:
– Ting…
Giật mình nhìn lại thì thấy Tần Phong đang bước ra khỏi xe, Hải Quỳnh hơi ngỡ ngàng, cô đứng im lặng nhìn Tần Phong bước về phía mình.
Gương mặt Tần Phong lúc sáng vẫn toát lên vẻ đẹp trai rạng rỡ. Tần Phong vừa đến gần liề phát hiện ra vết thân quầng và đôi mắt sưng mộng của Hải Quỳnh, cả khóe môi cũng bị rách. Hải Quỳnh lúng túng quay mặt đi che giấu.
Tần Phong siết chặt tay nén cơn giận vào lòng, đưa tay nhẹ nhàng nâng mặt Hải Quỳnh quay lại ân cần hỏi:
– Là anh ta làm sao?
Hải Quỳnh cắn môi gật đầu. Tần Phong thấy như ai đó vừa đấm vào lòng ngực mình một cái đau nhói.
– Sao anh lại ở đây?
– Anh lo cho em, nên tối qua đã lái xe đến đây chờ đợi, anh muốn được nhìn thấy em đầu tiên – Tần Phong yêu thương vuốt ve mái tóc của Hải Quỳnh đáp.
Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ làm cho bạo nỗi uất ức, bao nỗi khổ của Hải Quỳnh tiêu tan, cô hạnh phúc nấc ghẹn ôm lấy Tần Phong, anh cũng gắt gao ôm lấy người con gái nhỏ nhắn mà anh yêu thương kia vào lòng.
– Sao em đi làm sớm vậy…
– Em sợ ba nhìn thấy, em…- Hải Quỳnh nuốn nói cô sẽ không đi làm, nhưng lại sợ Tần Phong bận tâm lo lắng nên thôi.
Nhưng Tần Phong đã đoán ra ý nghĩ của Hải Quỳnh, anh kéo tay cô đưa vào trong xe bảo:
– Anh đưa em đến nhà anh.
Hải Quỳnh ngoan ngoãn đi theo anh.
Trên đường về, Tần Phong ghé vào mua hai tô cháo hạt sen mà Hải Quỳnh thích ăn nhất, còn mua thuốc cho cô bôi vết thương trên môi.
– Sao anh biết em thích ăn cái này.
Tần Phong khẽ cười không đáp cho xe chạy về nhà mình.
Khi hai người ăn xong, Tần Phong giúp Hải Quỳnh bôi thuốc cẩn thận rồi ôm cô vào lòng nói:
– Hôm nay anh ở nhà với em.
– Không cần – Hải Qùynh vội lắc đầu từ chối rồi cười tinh nghịch nói – Hôm nay anh có buổi họp, chỉ cần cho em nghỉ phép không trừ lương là được.
– Không thành vấn đề nhưng phải bù lại cho anh – Tần Phong đáp.
– Bù lại cái gì – Hải Quỳnh ngây thơ hỏi lại.
– Cái này.
Nói dứt lời, Tần Phong cúi người hôn lên môi Hải Quỳnh thật nhẹ nhàng, nhưng cũng thật sâu, thật cuống hút cho đến khi Hải Quỳnh cảm thấy không thể thở được nữa, Tần Phong mới buông cô ra.
– Em vừa mới bôi thuốc – Hải Quỳnh đập nhẹ lên vai Tần Phong trách yêu.
– Anh giúp em bôi lại…- Tần Phong vội vàng giúp Hải Quỳnh bôi thuốc rồi thổi khô.
Bôi thuốc rồi sau đó lại…rồi lại tiếp tục bôi thuốc, day dưa mãi tới khi mặt Hải Quỳnh đỏ bừng, đôi mắt long lanh mọng nước, khóe môi vừa lành lặn lại chớm bong lên, tê dại nhưng lại ngọt ngào, hai người mới rời nhau ra. Tần Phong trước khi đi làm, đưa cho Hải Quỳnh một chùm chìa khóa nhà nói:
– Chỉ có hai chùm thôi, bây giờ anh chính thức giao cho em.
Hải Quỳnh hạnh phúc đưa tay đón lấy. Minh Trang từng nói với họ là: ” Đàn ông mà đưa cho phụ nữ chìa khóa nhà của họ, tức là người đàn ông đó thật sự nghiêm túc trong mối quan hệ, họ thật sự muốn cùng người phụ nữ đó sống chung một nhà, quản lí họ, quản lí nhà cửa, sau này là quản lí con cái họ”
Tần Phong đi rồi, Hải Quỳnh giúp anh dọn dẹp nhà cửa một chút, sẵn tiện tham quan khắp nơi. Không hiểu tại sao cô cứ có cảm giác rất quen thuộc với từng nơi, ngay cả với căn phòng của Tần Phong cũng vậy. Hải Quỳnh nghĩ có lẽ là do Tần Phong đã đưa cho cô chùm chìa khóa cho nên mới khiến cô có ảo tưởng quen thuộc này. Ảo tưởng rồi đây sẽ cùng anh sinh sống hạnh phúc trong căn nhà này.
Trước khi đi Tần Phong có dặn dò là sẽ cho người đem bữa trưa tới, Hải Quỳnh không cần phải đi ra ngoài mua cơm trưa. Giữa giờ trưa nghe có tiếng chuông, Hải Quỳnh vui vẻ ra mở cửa vì nghĩ là người mang cơm trưa mà Tần Phong kêu tới. Nào ngờ bên ngoài lại là người vừa xa lạ, vừa quen thuộc.
Nguyên thu nhìn thấy Hải Quỳnh mở cửa không có lấy một chút kinh ngạc nào trên mặt, cô ta hất mạnh ngang nhiên đi vào bên trong, tự nhiên ngồi vào sopha. Hải Quỳnh cũng từng nhìn thấy cô và Tần Phong âu yếm bên nhau nên biết quan hệ hai người họ. Cô đã quá hạnh phúc bên Tần Phong mà quên mất hiện tại anh đã có bạn gái, và giờ cô ấy đang ở trước mặt cô.
Hải Quỳnh sợ hại bước đến ngồi xuống bên cạnh Nguyên Thu im lặng.
Thấy Hải Quỳnh ngồi xuống, Nguyên thu cũng không muốn chờ đợi thêm nữa, cô ta nhanh chóng quay mặt tấn công:
– Cô nghĩ Tần Phong thật lòng yêu cô sao?
Vừa mở lời, cô ta đã chọn sự đã kích. Hải Quỳnh đến bây giờ vẫn nghi ngờ tình cảm mà Tần Phong dành cho cô, là bắt nguồn từ tình cảm của con tim hay là vì hình ảnh của người con gái khác. Vì cô yêu Tần Phong nên quyết định không nghĩ đến chuyên này. Vậy mà…
Thấy vẻ bối rối hiện trên nét mặt của Hải Quỳnh, Nguyên Thu đắc ý nói tiếp:
– Để tôi nói cho cô biết, cô rất đáng thương, cô bị Tần Phong lừa dối mà không biết.
Cả người Hải Quỳnh run lên.
– Người anh ấy yêu không phải là cô, cũng không phải là tôi. Mà là người con gái trước đây, cô ta cũng tên Hải Quỳnh.
Hải Quỳnh siết chặt tay lại thầm nghĩ, mình đã biết rồi, mình đã biết rồi, không có gì phải sợ.
– Cô xem đi – Nguyên Thu lấy từ trong túi ra một xấp hình thảy lên mặt bàn cho Hải Quỳnh xem.
Trên bàn là một xấp hình của một cô gái khác cùng với Tần Phong Hải Quỳnh nhìn từng tấm từng tấm một, bàn tay lạnh ngắt. Người con gái trong mấy tấm hình đó rất giống cô, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy có sự khác biệt rõ ràng. Ánh mắt Tần Phong nhìn cô gái đó đặc biệt dịu dàng, đầy quan tâm, cho thấy anh yêu cô ấy rất nhiều.
Nguyên Thu nhìn vẻ mặt đau đớn của Hải Quỳnh thì cười thầm trong lòng. Sáng nay Khánh Vũ đến nhà Hải Quỳnh thật sớm muốn xin lỗi cô về chuyện lúc tối và muốn nói chuyện để vãn hồi lại tình yêu của hai người. Nào ngờ thấy Hải Quỳnh lên xe Tần Phong bỏ đi.
Mà ngày hôm qua, sau khi bỏ lại Hải Quỳnh trong quán nước, Khánh Vũ đã đến gặp Nguyên Thu, và cô đã đưa ra một kế hoạch lừa dối Hải Quỳnh. Khánh Vũ lúc đầu không muốn dùng kế sách này nên mới tới nhà Hải Quỳnh ý muốn để ba Hải Quỳnh ra mặt. Nhưng khi thấy Hải Quỳnh lên xe Tần Phong thì anh đã đồng ý thực hiện kế hoách của Nguyên Thu.
Những tấm hình đó, Nguyên Thu lấy trộm của Tần Phong định đem đi bỏ để tránh Tần Phong nhìn hình nhớ người, nhưng vì còn lo ngại Tần Phong nổi giận nên vẫn chưa quăng bỏ. Không ngờ nhờ vậy đã có dịp sử dụng nhanh chóng. Cô đã nhờ người chỉnh sữa gương mặt Hải Quỳnh lại cho khác biệt một chút để thực hiện kế hoạch của mình.
– Sao hả, rất giống cô phải không?
Hải Quỳnh cắn môi nhìn người con gái khá giống mình trong hình không đáp.
– Cô nghĩ thời gian Tần Phong gặp cô bao lâu mà anh nhanh chóng có thể yêu cô như vậy. Anh đến với cô bởi vì gương mặt và cái tên trùng hợp của cô với bạn gái anh ấy thôi. Chứ thực sự, Tần Phong chưa từng yêu cô. Hiện giờ cô ấy không có bên cạnh anh ấy, cho nên anh ấy dùng cô làm người thay thế, nhưng khi cô ấy trở lại, anh ấy sẽ hất cô đi ngay lập tức.
– Tôi…tôi sẽ làm Tần Phong quên đi cô ấy, làm cho anh ấy yêu cô.
– Vậy nếu như anh ấy không thể yêu cô thì sao? – Nguyện Thu cười nữa miệng hỏi.
Hải Quỳnh cảm thấy cổ họng khô khốc, sức lực mất hết, cô không thể và không biết trả lời câu hỏi này ra sao. Tim Hải Quỳnh run lên đầy sợ hãi, cô sợ một sự thật phũ phàng khiến cô gục ngã.
– Còn chưa kể tôi hiện giờ vẫn còn là người yêu của Tần Phong, nếu anh ấy yêu cô, đến với cô vậy sao lại không nói chia tay với tôi. Có lẽ Tần Phong thấy cô quá tội nghiệp quá đáng thương cho nên mới quen cô – Nguyên Thu tiếp tục đã kích.
Bàn tay cầm hình của Hải Quỳnh run lên khiến cho mấy tấm hình rơi ra khỏi tay cô.
Nguyên Thu cúi xuống nhặt cho Hải Quỳnh, giả vờ tốt bụng khuyên:
– Tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho cô nên mới nói thật với cô. Tôi khuyên cô nên rút lui trước khi bị tổn thương quá nặng, tránh cho Tần Phong cứ chìm mãi vào u mê của mối tình cũ, đến khi anh ấy nhận ra bản thân không hề yêu cô thì anh ấy sẽ đau khổ thế nào, cô có biết không. Cô có một vị hôn phu thật lòng yêu cô, chớ nên phụ bạc anh ta. Huống hồ nếu cô cứ quyết định ở bên cạnh Tần Phong, cô sẽ mang tiếng cướp bạn trai của người khác, cướp bạn trai của tôi. Cô nghĩ liệu rồi ba cô có chấp nhận được sự hư hỏng của con gái mình không?
Hải Quỳnh bị đã kích nặng nề, cô ghẹn cả lời, tim như bị ai dùng tay siết chặt đến rĩ máu. Đầu óc choáng voáng vô cùng, cả người như bị ai rút hết sức lực ngã người vô thành ghế bất động, nước mắt chảy dài trên mặt.
Nguyên Thu đi rồi, Hải Quỳnh vẫn ngồi im lặng bất động, cô không còn gnhe thấy, hay nhìn thấy mọi việc, trong lòng cô là một sự đau khổ buâng khuâng cùng tuyệt vọng.
Tiếng chuông của người đưa cơm tới, tiếng điện thoại của Tần Phong, tất cả đối với Hải Quỳnh đều là một âm thanh mờ nhạt. Cả thân thể rã rời, cô ngã người nằm xuống ghế. Tất cả đối với cô đều là sự giả dối sao?
Tần Phong nghe người đưa cơm báo lại là Hải Quỳnh không mở cửa lấy cơm thì lo lắng, anh gọi điện thoại cho cô nhiều lần, cả điện thoại bàn nhà anh cũng gọi, nhưng Hải Quỳnh không bắt máy. Lo lắng xảy ra chuyện gì, Tần Phong vội vàng dặn dò trợ lí vài câu rồi lái xe về nhà.
Mở cửa nhà ra, Tần Phong vội tìm kiếm xung quanh, anh thở phào nhẹ nhỏm khi thấy Hải Quỳnh nằm cuộn tròn người trên ghế sofa chìm vào giấc ngủ.
Khẽ mĩm cười bước đến ngồi xuống bên cạnh cô, cúi đầu hôn lên gương mặt thánh thiện trong lúc ngủ của cô, anh mới thấy trong lòng bìn yên lại.
Hải Quỳnh bị nụ hôn của Tần Phong làm thức giấc, cô mở mắt nhìn thấy Tần Phong thì hơi ngạc nhiên hỏi:
– Sao anh lại về.
– Em không nghe điện thoại của anh, không mở cửa cho người đưa cơm vào. Anh rất lo lắng – Tần Phong ôm Hải Quỳnh vào lòng thì thầm bên tai cô.
– Em xin lỗi, em ngủ quên mất, tối qua em ngủ không được ngon – Cô khẽ đáp.
– Ừhm…anh biết rồi, em ngủ tiếp đi, anh đi mua gì cho em ăn – Tần Phong hôn lên môi cô cái nhẹ âu yếm nói.
Hải Quỳnh ngoan ngoãn nằm xuống nhắm mắt, cô thật sự rất mệt, không còn chút sức lực nào, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ tiếp.
Tần Phong lấy gối kê đầu cho Hải Quỳnh nằm thoải mái hơn, giúp cô đắp chăn cẩn thận rồi mới ra ngoài mua đồ ăn.
Hải Quỳnh thức dậy ngửi thấy mùi thơm lừng thì đi xuống bếp, Tần Phong đang mặc tạp dề nấu ăn.
– Em dậy rồi sao? Đã thấy khỏe hơn chưa?
Hải Quỳnh gật đầu mĩm cười?
– Em đói bụng rồi đúng không, anh làm cho em dĩa mì pagetti mà em thích ăn.
Hải Quỳnh ngoan ngoãn ngồi xuống, quả là cô thích ăn mì pagetti, sao anh lại biết. Nhìn dĩa mì pagetti trước mặt, Hải Quỳnh cảm thấy mọi thứ trước mắt quen thuộc vô cùng. Nhưng cô tự cười nhạo bản thân đã sinh ra ảo tưởng thân thuộc này.
Ăn xong, Hải Quỳnh nhìn Tần Phong nói:
– Tần Phong, tối nay em muốn ở lại đây, em sợ về nhà ba sẽ thấy…
– Được, em gọi điện nói với Minh Trang đi, nhờ cô ấy giúp đỡ – Tần Phong cũng không suy nghĩ nhiều
Hải Quỳnh gật đầu rồi nhanh chóng gọi cho Minh Trang. Sau đó cô sà vào lòng Tần Phong, dựa đầu vào lòng anh tìm lấy sự bình yên. Lát sau cô lên tiếng hỏi:
– Tần Phong! Có thể kể cho em nghe về Hải Quỳnh không? Người yêu trước đây của anh ấy.
– Chuyện của quá khứ, đừng nhắc lại làm gì, nói chung cô ấy tính tình hiền lành giống em vậy – Tần Phong bèn từ chối, anh không muốn nhắc lại quá nhiều chuyện trong quá khư tránh để cô bị kích động mà ảnh hưởng đến sức khỏe.
Hải Quỳnh im lặng không hỏi thêm, nhưng trong lòng cô, đau nhói.
Hải Quỳnh vẫn mặc bộ đồ ngủ của Tần Phong, Tần Phong nhìn thấy bộ dạng xoăn tay áo của cô mà buồn cười liền nói:
– Ngày mai phải dẫn em đi mua mấy bộ quần áo để ở chỗ anh mới được.
Hải Quỳnh không nói gì, cô quay mặt đi thầm nghĩ: Ngày mai! Nếu còn có ngày mai.
Nữa đêm, Hải Quỳnh gõ cửa phòng Tần Phong rồi đẩy cửa bước vào.
– Không ngủ được à? – Tần Phong ngồi dậy nhìn Hải Quỳnh hỏi.
Cô gật đầu.
– Lại đây – Tần Phong bèn gọi.
Hải Quỳnh bèn chui vào vòng tay ấm áp của Tần Phong.
– Tần Phong! Ôm chặt em đi.
Tần Phong ôm chặt lấy Hải Quỳnh, cơ thể hai người áp sát nhau, hơi nóng tỏa ra khiến hai trái tim đập rộn ràng. Hải Quỳnh chủ động lần tìm bờ môi của Tần Phong, chủ động đưa lưỡi vào khoang miệng anh, khiêu khích chiếc lưỡi mềm mại của anh, khiến Tần Phong không tự chủ được mà đáp lại.
Không khí cô đọng lại trong từng nụ hôn của họ. Khao khát cùng yêu thương khiến hai trái tim cùng nhịp đập, hơi thở hòa quyện vào nhau.
Hải Quỳnh đang đánh một canh bạc, một canh bạc duy nhất trong cuộc đời cô. Nếu Tần Phong yêu cô, thật sự yêu cô, sẽ đáp lại lời mời gọi hiến dâng của cô, nếu như anh không đồng ý có nghĩa là anh không hề yêu cô, chỉ xem cô như vật thế thân, người anh yêu mãi mãi là cô gái kia. Nếu anh không yêu cô, cô bất chấp sĩ diện, đê tiện quyến rũ anh, khiến anh thuộc về cô, mắng cô bỉ ổi cũng được, nhưng chỉ đêm nay thôi, chỉ đêm nay để anh thuộc về cô. Ngày mai cô sẽ rời xa anh.
Cô như một đứa trẻ nghịch ngợm đang chơi đùa trêu chọc anh.
Hải Quỳnh đưa tay vào trong áo Tần Phong vuốt ve làn da của anh, khiêu khích, cảm nhận sự nóng bừng của cơ thể anh qua làn da. Bị kích thích Tần Phong điên cuồng hôn lấy đôi môi của Hải Quỳnh, anh dời môi xuống làn da nơi hõm cổ cô chiếm lấy, từng tất từng tất mê say. Những dục vọng bị sự khiêu khích của Hải Quỳnh làm bùng lên, rồi lần xuống mởi từng chiếc cúc ảo để lộ ra sự đẹp đẽ tên cơ thể cô, cuối xuống chiếm lấy nơi mềm mại trước ngực cô. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại những dấu vết tình yêu đỏ thắm.
Nhưng lời hứa giữ gìn cho tới ngày kết hôn năm nào vẫn còn đó, Tần Phong vội vàng thoát người ra người Hải Quỳnh, nhìn những dấu hôn điên cuồng trên thanh thể cô mà tự trách. Anh nhìn ánh mắt ngây dại của Hải Quỳnh hôn lên nó rồi nói:
– Ngốc, em ngoan ngoãn ngủ đi, đừng làm loạn nữa.
Nói rồi anh giúp Hải Quỳnh cài nút áo lại, sau đó ôm lấy cô mà ngủ. Hải Quỳnh trước lời trách yêu của Tần Phong thì cười như một đứa trẻ, ngoan ngoãn nhắm mắt lại nép mình vào lòng anh mà ngủ. Một giọt nước mắt cô rơi ra khỏi khóe mắt.
Hai người họ cùng tìm kiếm một tình yêu, nhưng lại không cùng điểm xuất phát, cuối cùng để lỡ con thuyền tình yêu hết lần này đến lần khác. Chẳng ai chịu nói ra suy nghĩ của bản thân, nên cuối cùng hai người đều bước đi về hai hướng khác nhau.
Chương 10: Cảm xúc yêu.
(Chương này là chương quá khứ)
Tất cả mọi chuyện đều trở lại bình thường sau chuyến công tác đoàn. Chuyện Hải Quỳnh tự ý bỏ về cũng không truy cứu nữa.
– Xì…cùng lắm là học quân sự lại thôi. Mình mặc kệ anh ta phê bình, không sợ – Hải Quỳnh hất mặt đáp khi mấy đứa bạn cảnh cáo, cô chưa từng thấy ghét ai cả, nhưng Tần Phong lại là người đầu tiên cô ghét.
Trong lòng cô, Tần Phong là kẻ hết sức đáng ghét, ép buộc cô phải ngồi nhìn cái đống thịt mỡ nổi lềnh bềnh kia chi bằng giết cô đi thì hơn. Đã vậy còn dám quy chụp cho cô một tội danh mà cô không hề làm. Anh ta là kẻ đáng ghét. Cô ghét anh ta (cái này gọi là ghét của nào trời trao của đó. Hehe)
Chỉ có một điều, mối quan hệ của Hải Quỳnh và Khánh Vũ đã đã trở nên thân thiết hơn.
– Thầy! – Hải Quỳnh e thẹn gọi một tiếng khi thấy Khánh Vũ bước đến chỗ cô.
– Chào em! – Khánh Vũ cũng mĩm cười đáp lại lời chào của Hải Quỳnh, anh nhìn gương mặt đỏ hồng của cô cảm thấy yêu vô cùng.
– Chiều nay em có rảnh không? – Khánh Vũ chợt lên tiếng hỏi.
– Có chuyện gì không thầy? – Hải Quỳnh ngẩng đầu ngơ ngác hỏi.
– Thầy có hai vé đi xem phim, em có muốn đi cùng thầy không?
Lòng Hải Quỳnh rộn lên, cô cười tươi hớn hở đáp:
– Được ạ, lâu rồi em không đi xem phim, vậy hẹn chiều nay nha thầy.
– Ừ, thầy chờ em ở trước trạm xe buýt của trường.
Nói rồi, Hải Quỳnh quay lưng chạy đi để lại Khánh Vũ nhìn theo với ánh mắt chìu mến và đôi môi mĩm cười trước vóc dáng yêu kiều của cô.
Hải Quỳnh phải vội bỏ đi bởi vì cô sợ Khánh Vũ phát hiện ra gương mặt đỏ bừng vì vui cướng và cảm xúc loạn nhịp trong tim cô trước lời mời đó. Được đi cùng người mà mình mến chẳng phải là điều vui nhất sao. Cô chạy một mạch không ngừng nghĩ về ký túc xá, vì vui mừng quá nên không để ý người phía trớc, cuối cùng va mạnh vào người đó, té ngã xuống.
– Không sao chứ? – Một giọng nói trầm ấm vang lên, một bàn tay rắn chắc đỡ cô đứng dậy.
– Không sao! Là lỗi của tôi…
Hải Quỳnh biết là do mình chạy vội nên va vào người khác liền nhanh chóng nhận lỗi nhưng khi cô ngẩng mặt lên nhìn người bị mình va phải liền im bặt. Hai gương mặt giáp mặt nhìn nhau đầy ngượng ngùng.
Tần Phong sau chuyến tình nguyện dường như đen đi rất nhiều, nhưng chỉ càng làm tăng thêm phần nam tính của anh mà thôi. Ánh mắt anh ngời sáng, nhìn Hải Quỳnh có chút gì đó rạng rỡ, anh không cười chỉ đứng im lặng, bàn tay đỡ lấy Hải Quỳnh vẫn giữ lấy tay cô. Hải Quỳnh cũng bối rối vì bất ngờ gặp Tần Phong nên cũng không rút tay lại.
Lát sau Tần Phong buông tay Hải Quỳnh ra, cô cũng ngượng ngùng quay đầu đi, cả hai không nói gì thêm với nhau một lời. Cảm xúc vui vẻ của buổi hẹn hò với Khánh Vũ đã bị sự va chạm với Tần Phong làm giảm đi.
– Thật hả! Thầy ấy hẹn Quỳnh – Lê Phương reo lên hớn hở.
– Phải diện, phải diện cho thật là đẹp – Phương Hồng liền reo lên – Để mình trang điểm cho Quỳnh, nhất định phải đẹp.
– Tui ngưỡng mộ bà quá, được một người thầy đẹp trai như thế hẹn hò – Ngọc Yến giả vờ mơ mộng nói.
– Không phải là hẹn hò mà – Hải Quỳnh giậm chân lắc đầu phủ nhận, nhưng trong lòng rộng ràng hi vọng đây thực sự là một buổi hẹn hò.
– Ây da, để mình hỏi thẳng thầy cho. Nếu thầy đồng ý, tụi mình gả Hải Quỳnh cho thầy, vậy thì mấy môn học mà thầy dạy không cần phải lo lắng nữa – Minh trang cười thích chí đề nghị.
– Tụi bây đúng là cái đồ bán bạn cầu vinh mà – Hải Quỳnh xấu hổ mắng.
– Trời, có người thích mà còn làm bộ – Phương Hồng chĩa đôi gò má đỏ bừng của Hải Quỳnh trêu.
– Đừng tranh cãi nữa, lâu rồi tụi mình không có làm một cuộc đại khai sát giới mua sắm, hôm nay nhân tiện mua quần áo chuẩn bị cho buổi hẹn hò đầu tiên của Hải Quỳnh, chúng ta mua sắm thôi – Lê Phương long trọng tuyên bố.
Cả nhóm vỗ tay hoan hô. Và họ bắt đầu một cuộc tẩy trần mới.
Sau đó là một cuộc tổng hóa trang đầy rộn ràng và ồn ào vô cùng. Đến khi Hải Quỳnh xấu hổ đứng chờ Khánh Vũ ở trạm xe vẫn bị mấy đứa bạn rình mò theo sau. Cô quay lưng trừng mắt đuổi mấy đứa bạn tò mò đang rình mò phía sau về. Cả bọn thè lưỡi lắc đầu tỏ ý phải chờ đến khi Khánh Vũ đến nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Hải Quỳnh thì như thế nào.
Hải Quỳnh mặc một chiếc váy màu xanh lục nhạt viền ren rất dễ thương phù hợp với vóc dáng nhỏ nhắn của cô, măng đôi giày búp bê nhỏ màu trắng, cài một chiếc băng đô màu đỏ, trang điểm nhẹ nhàng đều dùng tông màu tím rất hợp với gương mặt hiền lành ngây thơ của cô.
Quả nhiên khi Khánh Vũ nhìn thấy cô thì cũng sững lại mấy phút. Người ta nói: “không có người phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp”. Hải Quỳnh vốn có gương mặt đáng yêu thì khi trang điểm lên càng đáng yêu bội phần. Khánh Vũ vừa nhìn thấy thì mặt đã đỏ bừng vì tim đập mạnh.
Anh ho khụ khụ vài cái để che lấp cái nhìn ngây dại của mình trước gương mặt e thẹn hồng hồng của Hải Quỳnh.
– Hôm nay em xinh lắm.
– Cám ơn thầy – Hải Quỳnh lí nhí nói.
– Lên xe đi, thầy chở em
Hải Quỳnh nhẹ nhàng ngồi lên xe Khánh Vũ, vì đây là chiếc váy xoè cho nên cô không thể ngồi bình thường mà vén váy ngồi một bên. Hai tay không biết nên để thế nào, liếc nhìn các bạn trốn bên kia đường đang cười ngất nhìn cô và Khánh Vũ. Minh Trang và Phương Hồng cùng diễn cảnh hai người họ, Minh Trang ôm chặt eo Phương Hồng ngầm ý bảo Hải Quỳnh vòng tay ôm eo Khánh Vũ.
Hải Quỳnh mắc cỡ lắc đầu, đành đưa tay nắm nhẹ vạt áo của Khánh Vũ. Cuối cùng xe cũng đề máy chạy đi.
Lần này hai người đi xem phim, không ngờ lại đụng độ Tần Phong và Nguyên Thu lần nữa ở rạp chiếu phim.
– Anh đã nói, anh không thích em cứ bám theo anh mà, em không nghe rõ à – Tiếng Tần Phong lạnh lùng vang lên, anh hất tay Nguyên Thu ra khỏi tay mình.
Hải Quỳnh như thấy cảnh xưa diễn lại, nhưng lúc trước còn có cảm giác thương xót vì chị ta đáng thương, còn bây giờ cô hiểu loại người như chị ta bị Tần Phong ghét bỏ là đúng.
Hai người họ cũng phát hiện ra hải Quỳnh và Khánh Vũ đang đi cùng nhau, Nguyên Thu hơi xấu hổ cúi đầu chào Khánh Vũ:
– Em chào thầy.
– Hai em cũng cùng nhau đi xem phim à – Khánh Vũ cũng lích sự hỏi.
Rồi chỉ có Khánh Vũ và Nguyên Thu đối đáp với nhau mà thôi, Hải Quỳnh và Tần Phong đứng im lặng nhìn nhau. Hải Quỳnh không nghĩ gì quay mặt nhìn các poster film, nhưng Tần Phong thì khác, anh thấy tim mình đập mạnh hơn khi nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Hải Quỳnh.
– Hai người đang hẹn hò với nhau à – Tiếng Nguyên thu cắt đứt tia nhìn của hai người.
Hải Quỳnh muốn không biết là nên phủ nhận hay không, cô khẽ liếc nhìn Khánh Vũ chờ đợi nhưng Khánh Vũ im lặng không phủ nhận cũng không khẳng định, chỉ cười nói:
– Hai em cũng đi xem phim à.
– Vâng, em thích xem phim lắm nên tụi em thường xuyên cùng nhau xem phim – Nguyên Thu cặp tay tần Phong cười đáp, cô ta cố tình thân mật trước mặt Hải Quỳnh.
Nhưng Hải Quỳnh đâu còn tâm trí để ý đến cô ta, cô đang mãi miết với suy nghĩ Khánh Vũ không phủ nhận như vậy có phải là thừa nhận hay không?
– Vậy hai em xem phim vui vẻ nha – Khánh Vũ đáp rồi nắm lấy tay Hải Quỳnh kéo đi vào rạp.
Hải Quỳnh bị sự căng thẳng nãy giờ làm đổ mồ hôi tay lạnh ngắt, vậy mà khi Khánh Vũ nắm bàn tay nhỏ nhắn của cô kéo đi lại thấy ấm áp, lòng rộn lên, chỉ biết cúi mặt lẽo đẽo theo sau Khánh Vũ.
Nguyên Thu nhìn Khánh Vũ và Hải Quỳnh tay trong tay cùng nhau đi vào rạp chiếu phim thì quay sang Tần Phong cố ý hỏi:
– Anh thấy hai người đó có xứng đôi không?
Tần Phong không đáp, anh quay sang quắc mắt nhìn Nguyên Thu lạnh lùng hỏi:
– Em thích xem phim lắm phải không? Vậy thì cứ ở đây xem cho đã đi.
Nói rồi Tần Phong không chút khách sáo hất tay Nguyên Thu ra khỏi tay mình, sau đó bỏ đi mặc cho Nguyên Thu kêu tên phía sau. Nguyên Thu bặm môi dậm chân tức giận nhìn theo dáng Tần Phong, trong mắt lóe lên sự giận dữ, cô quay đầu nhìn về phía rạp chiều phim mà Khánh Vũ và Hải Quỳnh đi vào.
– Tôi sẽ không để cô đắc ý đâu.
– Thấy ấy không phủ nhận tức là thừa nhận rồi. Còn nghi ngờ gì nữa chứ ngốc – Lê Phương vui mừng reo lên.
– Sau đó thì sao? – Minh Trang mỡ to mắt mong đợi.
– Sau đó thì đi ăn – Hải Quỳnh e thẹn đáp.
– Thầy có liên tục gắp thức ăn cho bà không? – Phương Hồng phấn khích hỏi.
Hải Quỳnh xấu hổ gật đầu.
– Sau đó nữa thì sao? – Ngọc Yến tiếp tục hỏi?
– Sau đó thì thầy đưa mình về đây.
– Có nắm tay…có hôn không? – Minh Trang nheo mắt hỏi.
Hải Quỳnh lắc đầu.
– Haiz! Tiếc quá. Thầy chán thật – Ngọc Yến thở dài.
– Dẹp đi, đối với Hải Quỳnh mà lần đầu tiên đã nắm tay rồi hôn, không chừng bã ngất xỉu giữa đường thì nguy. Lần sau đi – Lê Phương bèn trêu.
– Phải đó, lần sau đi – Ngọc Yến hùa vào – Lần sau tụi mình theo rình, chụp hình lại.
– Anh Vũ, em yêu anh – Minh Trang quay sang Phương Hồng giả làm Hải Quỳnh.
– Anh cũng yêu em – Phương Hồng bèn đáp lại.
Hai người bèn ôm nhau thắm thiết rồi giả vờ hôn: ” Chụt…chụt…”
– Tụi bây chết hết đi – Hải Quỳnh xấu hổ, lấy gối đập mấy đứa bạn làm cả phòng rộn ràng tiếng cười.
Nhưng nụ cười đó đến sáng hôm sau thì vụt tắt.
– Này, lâu rồi không đi đá banh, hôm nay không có tiết, ra sân luyện một chút đi – Công vỗ vai Tần Phong đề nghị.