<?php the_title(); ?>

Đợi Chờ Ký Ức

09.07.2014
Admin

– Được đó, gọi thêm mấy người lần trước cùng nhau thi đấu – Giang ủng hộ.

Nhưng Tần Phong gạt tay Công ra nói:

– Không đi đâu, mọi người đi đi.

– Đi đi. Ông không đi thì còn gì vui nữa – Công nhất quyết rũ rê, đưa tay lay người Tần Phong.

– Đã nói là không đi mà – Tần Phong bỗng dưng gắt lên đầy khó chịu đến nỗi khiến Công và Giang thấy bất ngờ vô cùng.
Tần Phong nhận ra thái độ không tốt của mình bèn cúi đầu nói: ” Xin lỗi, mình không cố ý”

– Không sao, là do tâm trạng không tốt thôi. Nói đi, dạo gần đây, tâm trạng ông không tốt chút nào hết là vì chuyện gì – Giang tỏ vẻ thông cảm rồi vỗ vai Tần Phong tìm hiểu.

– Không có gì đâu – Tần Phong vội gạt đi.

– Này không phải ông bị hội chứng tiền mãn kinh đó chứ? – Công bèn trêu.

Tần Phong liền ném cho Công một cái nhìn sắc như dao khiến Công thè lưỡi nhún vai cười. Nhưng ngay sau đó, Công chợt nghĩ ra gì đó bèn quay lại tỏ vẻ hoảng hốt:

– Chẳng lẽ ông bị thất tình, dám lắm đó, Biểu hiện dạo gần đây của ông rất giống với những người bị thất tình lắm. Hehe…nói đi…là em nào để mình giới thiệu cho.

– Điên khùng…- Tần Phong ném cho Công một câu rồi bỏ đi ra ngoài.

Đi được một đoạn, Tần Phong nghe tim mình đập mạnh, cảm xúc trong lòng hỗn loạn. Lẽ nào, cảm giác này chính là yêu.

Mấy hôm sau, trên trang wed của trường đã đăng tải rất nhiều hình ảnh của Hải Quỳnh và Khánh Vũ. Hình hai người cùng đi xem phim, rồi hình hai người trong chuyến tình nguyện, hình mấy ngày nay Khánh Vũ giảng bài cho Hải Quỳnh, hai người bên nhau rất thân mật. Cả trường được một phen xôn xao trước mối tình thầy trò này.

Hải Quỳnh và các bạn cũng chưa từng nghĩ đến việc thầy và trò có mối quan hệ thân thiết lại gây tranh cãi như vậy. Có rất nhiều comment ủng hộ nhưng cũng có rất nhiều conmment phản đối. Gây nên một sự ầm ĩ huyên náo trên diễn đàn trường. Hai người có liên quan lập tức được triệu tập đến văn phòng khoa để bàn thảo.

Người gọi Hải Quỳnh lên văn phòng khoa là Nguyên Thu, cô ta lợi dụng lúc Hải Quỳnh đi một mình bèn đứng chắn đường nói:

– Vì cô mà giờ đây thầy chủ nhiệm khoa đã bắt thầy Khánh Vũ đến làm bản tường trình vì mối qun hệ yêu đương với cô đó. Thầy chủ nhiệm cũng bảo cô đến đó. Cô mau đến đó giải thích đi, tốt nhất là phủ nhận mối quan hệ giữa hai người.

Hải Quỳnh vừa nghe xong hốt hoảng chạy đi, Nguyên Thu nìn theo đắc ý cười. hôm đó sau khi Tần Phong bỏ đi, cô ta cảm thấy hận Hải Quỳnh vô cùng, trong khi Hải Quỳnh được Khánh Vũ chăm sóc còn cô ta lại bị hắt hủi. Cho nên Nguyên Thu âm thầm chờ đợi lúc Khánh Vũ và Hải Quỳnh cùng đi ăn chụp rất nhiều tấm hình giữ hai người bọn họ, rồi sau đó thu thật thêm mấy tấm nữa rồi tải lên diễn đàn của trường.

Khi Hải Quỳnh đến nơi thì nghe trong phòng đã vang ra tiếng nói:

– Có thật không? Có thật em và Hải Quỳnh đang qua lại với nhau không? – Tiếng thầy chủ nhiệm kho vang lên chất vấn.

– Thưa thầy…- Tiếng Khánh Vũ vang lên khiến Hải Quỳnh đứng ngây người không dám bước tiếp vào trong.
Đột nhiên sự thấp thỏm lo lắng cùng sợ hãi trong lòng Hải Quỳnh thắt lại. Trước đây từng gnhe nói đến việc thầy và trò có quan hệ yêu đương khi bị phát hiện ra thì rất thê thảm. Một là người học sinh bị đuổi học, hai là người thầy bị chuyển công tác, có khi còn bị nghỉ việc. Nhưng trước gì Hải Quỳnh chỉ nghe việc học sinh cấp ba và thầy giáo bị phản đối, cô chưa từng nghĩ việc một sinh viên đã được xem như trưởng thành như cô vẫn bị định kiến như vậy.

Nếu như vì việc này mà cô bị đuổi học thì cô biết ăn nói làm sao với ba và anh Hiểu Huy. Nhưng nếu Khánh Vũ vì bảo vệ cô mà bị đuổi việc thì sao? Hải Quỳnh thật sự không muốn chuyện như xảy ra chút nào? Chuyện duy nhất có thể làm là phủ nhận mối quan hệ giữa họ (đã có gì đâu mà phủ nhận =>ngốc).

Thế nhưng khi nghe thầy chủ nhiệm khoa chất vấn, Hải Quỳnh lại muốn Khánh Vũ thừa nhận, bởi vì đối với con gái, sự thừa nhận mối quan hệ giữa hai người trước mặt người khác, chứng tỏ người con trai đó toàn tâm toàn ý yêu mình. Bất chấp hậu quả sau đó, con gái vẫn muốn người con trai mình yêu bày tỏ tình yêu chân thành của anh ta đối với mình. Có lẽ đó là sự ích kỹ, sự tham lam nhưng mà không có cô gái nào không muốn đặt ra thử thách như vậy đối với người mình yêu.

Và hơn hết, Khánh Vũ chưa từng nói yêu cô, nếu như anh phủ nhận thì chứng tỏ từ trước tới giờ đều là cô ngộ nhận mà thôi.

– Thầy biết em là một người có năng lực, thật sự tài giỏi, việc học lên tiến sĩ của em đang thuận lợi. Thầy không hy vọng vì chuyện này mà bị trở ngại – Tiếng thầy chủ nhiệm khoa lại tiếng tục vang lên trước khi Khánh Vũ có câu trả lời.

Tim Hải Quỳnh như thắt lại, đứng yên bất động, máu chạy dọc toàn thân tê rần.

– Thưa thầy em biết, tụi em chỉ là quan hệ thầy trò thôi ạ, không có tình cảm nam nữ thưa thầy – Giọng Khánh Vũ quan lên đáp lời rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến Hải Quỳnh rơi thọt xuống vực thẳm của sự đau buồn.

– Thật vậy sao? – Giọng thầy chủ nhiệm vang lên có vẻ nhẹ nhỏm nhưng vẫn muốn khẳng định lại sự thật lần nữa.

– Là sự thật ạ – Hải Quỳnh đẩy cửa bước vào đáp lời thay cho Khánh Vũ.

Khánh Vũ hơi bất ngờ trước sự xuất hiện của Hải Quỳnh nên đứng chết lặng mở to mắt nhìn cô. Hải Quỳnh không nhìn Khánh Vũ, cô đến trước mặt Thầy chủ nhiệm khoa lặp lại lần nữa.

– Em và thấy Vũ không có quan hệ yêu đương ạ.

Hai người họ chưa ai thật sự bày tò tình ý với người kia thì câu nói của Hải Quỳnh cũng không hẳng là lời nói dối. Nhưng dù sao đi nữa cô cũng thích Khánh Vũ, cho nên hải Quỳnh khá lúng túng khi nói.

Thầy chủ nhiệm khoa nhíu mày nhìn Hải Quỳnh, cô run người sợ thầy chủ nhiệm nhìn ra thái độ lúng túng của mình bèn cúi đầu nói dối:

– Thật ra em có bạn trai rồi.

– Vậy sao? – Thầy chủ nhiệm nhìn Hải Quỳnh với cặp mắt thâm sâu tường tận khiến Hải Quỳnh sợ hãi, ngay lúc đó thì một tiếng nói vang lên:

– Em có thể chứng minh, vì em là bạn trai của cô ấy.
Tất cả mọi người ngơ ngác quay đầu về phía tiếng nói phát ra sau lưng Hải Quỳnh thì thấy tần Phong tay ôm một đống báo cáo từ từ bước vào. Anh từ từ đặt đống báo cáo đó trên bàn thầy chủ nhiệm khoa rồi nói:

– Đây là báo cáo của lớp em, em giao lại cho thầy.

Rồi anh quay đầu nhìn Hải Quỳnh, đưa tay nắm lấy tay cô kéo cô lại gần mình hơn rồi cười bảo:

– Mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thôi, thầy đừng lo lắng.

Thầy chủ nhiệm khoa thấy vậy cũng không nói gì thêm chỉ khẽ gật đầu rồi đáp:

– Ừ…yêu đương thì yêu đương nhưng vẫn phải học hành nghiêm chỉnh có biết không?

– Em biết rồi thầy. Tụi em xin phép – Tần Phong gật đầu rồi lễ phép nói, sau đó kéo tay Hải Quỳnh đi ra khỏi văn phòng khoa.

Tần Phong kéo Hải Quỳnh đi một mạch không thèm chú ý đến những ánh mắt xung quanh. Hải Quỳnh lúc này đang trong trạng thái hụt hẫng nên cứ để mặc Tần Phong kéo đi, cho tới khi đến một góc vắng, anh mới buông tay Hải Quỳnh ra rồi bảo:

– Khóc đi.

Hải Quỳnh chưa từng nghĩ mình sẽ khóc, vậy mà khi nghe hại từ “khóc đi” thì nước mắt tự nhiên lăng xuống. Cô ngồi sụp xuống đất khóc, khóc một trận đã đời. Tần Phong đứng dựa lưng vào tường hai tay cho vào túi đứng kế bên im lặng. Cảm giác nhìn thấy người con gái bên cạnh khóc lóc thảm thiết, trong lòng Tần Phong có một trận sóng trào dữ dội. Hận bản thân bất lực không thể làm cho cô hết đau lòng.

– Đừng khóc nữa, đúng dậy đi – Tần Phong khó chịu khi nhìn Hải Quỳnh khóc, nhất là vì một người con trai khác mà khóc, anh kéo cô đứng bật dậy.

– Mặc kệ em, em khóc kệ em, liên quan gì đến anh – Hải Quỳnh giật tay ra khỏi tay Tần Phong gào lên rồi sau đó lại ngồi xuống tiếp tục khóc.

– Đừng khóc nữa – Tần Phong ngồi chổm trước mặt Hải Quỳnh nhăn nhó khó sở muốn an ủi cô nhưng vụng về không biết nên nói thế nào cho hay.

Nhưng những lời đó càng làm cho Hải Quỳnh khóc nhiều hơn, cái cảm giác buồn thương cho một tình yêu vừa mới chớm đã lụi tàn khiến cho cô không thể ngừng khóc. Cô không buồn Khánh Vũ, cô biết đối với đàn ông thì sự nghiệp luôn đặt lên hàng đầu, cô cũng không nhẫn tâm nhìn anh mất tất cả. Nhưng mà, anh là người đầu tiên cô thích. Cô đưa tay dụi mắt đến đỏ hoe, Tần Phong bèn ngăn lại nhưng cô ương bướng tiếp tục dụi mắt đến mức gần như rách võng mạc ra. Tần Phong thấy vậy thì bực tức bèn nắm lấy hai tay cô kéo hai bên giữ lấy rồi cuối đầu xuống hôn lên môi cô.

Hải Quỳnh đang trong tâm trạng buồn bã, không ngờ lại bị Tần Phong hôn. Tiếng hức hức nấch ghẹn từ nãy giờ bỗng trôi tuột vào trong bụng nhường chỗ cho trái tim đập thình thịch. Nụ hôn lần này rất khác nụ hôn lần trước, có chút gì đó lúng túng, có chút gì đó ngây thơ, có chút vụn dại.

Hải Quỳnh mở bừng đôi mắt ngơ ngác cảm nhận nụ hôn của Tần Phong, gương mặt từ từ đỏ bừng lên. Tần Phong từ từ rời khỏi môi cô, anh đưa tay gãi gãi đầu không biết làm sao, gương mặt anh cũng đỏ bừng lên đầu xấu hổ, ấp úng giải thích:

– Anh chỉ muốn em nín khóc thôi.

Hải Quỳnh không ngờ Tần Phong lần nữa hôn mình, cả người cứng đơ, nghe tần Phong gãi đầu giải thích chỉ có thể chớp chớp mắt gật đầu.

– Vậy…vậy…không khóc nữa.

Hải Quỳnh lại vô thức gật đầu.

– Vậy…anh về trước – Tần Phong nói rồi thì quay lưng bỏ chạy, chẳng may vấp ngã, anh đứng dậy quay lại nhìn Hải Quỳnh xấu hổ gãi gãi đầu lần nữa rồi chạy tiếp.

Dáng vẻ lúng túng xấu hổ như người mới biết yêu của anh khiến Hải Quỳnh nhìn theo bật cười, tự nhiên nỗi buồn trong lòng biến mất.

– Cũng không thể trách thầy được. Cũng giống như bà, thầy cũng đâu có xác định tình cảm của bà dành cho thầy là gì đâu, sao dám khẳng định được – Phương Hồng lên tiếng bênh vực Khánh Vũ.

– Sao cũng được, nói chung là thầy Khánh Vũ đã xác định không có tình cảm gì với Hải Quỳnh rồi, cho nên coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra – Minh Trang bèn quyết định gạt bỏ mọi thứ.

– Đúng vậy, dù sao cũng chưa chính thức, chưa ai nói yêu ai cả, quên đi – Lê Phương gật đầu tán thành.
– Có một điều lạ là, sau khi khóc xong một trận, mình không còn cảm thấy buồn chút nào cả – Hải Quỳnh không biết tại sao trên đường trở về ký túc xá, dù hai mắt đã sưng đỏ, nhưng cảm giác trong lòng lại thanh thản vô cùng. Không buồn, không đau như mấy cô gái yêu đơn phương hay thất tình khác.

– Có một lí giải thôi. Vốn dĩ bà không hề yêu thầy, chỉ là cảm mến thôi – Minh Trang chau mày sau đó đưa ra triết lí – Có lẽ một điểm nào đó của thầy thu hút bà, khiến bà ngộ nhận là tình yêu. Cho nên dù không được ở bên người đó bà cũng không thấy đau lòng.

Nghe Minh Trang nói vậy, Hải QUỳnh suy xét lại tất cả mọi hành động, mọi cửa chỉ của Khánh Vũ khiến cô cảm mến. Anh dịu dàng quan tâm giống như là anh trai Hiểu Huy của cô, cho nên cô mến anh vì điều đó.
Hải Quỳnh chợt vỡ òa nhận ra, hóa ra cô không yêu Khánh Vũ, hóa ra chỉ là ngộ nhận về tình yêu mà thôi. Cô thật là ngốc mà.

– Quên chuyện này đi, bàn tới vụ thi hát đi – Ngọc Yến xua tay rồi đề nghị.

– Ừ…đúng rồi…lúc đó phải có gắng để giật giải nha – Minh Trang nói – Sử dụng tuyệt chiêu vô cùng lợi hại của tụi mình đi.

– Ok…- Rồi cả nhóm cười haha.

Chuyện là vầy, sau khi đi hoạt động đoàn về thì cũng đã sắp tới ngày 20/11 – Ngày Nhà Giáo Việt Nam. Đoàn trường phát động phong trào thi đua ca hát giữa các khoa. Phương Hồng và Công được đề ghi cùng thi tiết mục song ca. Thế là cả nhóm sử dụng tuyệt chiêu xưa nay chưa bao giờ thua để giành thắng lợi trong ca hát đó là: ”Me chua”

Chia ra làm hai nhóm phục kích. Một nhóm phục kích trong cánh gà ăn me chua trước mặt thí sinh dự thi kế tiếp, khiến thí sinh này tiết nước bọt không ngừng nghỉ. Khi ra ca hát khó lòng kiềm chế mà hát sai nhịp.
Nhóm thứ hai chọn vị trí trước sân khấu, tay thủ sẵn mấy bịch cóc ổi me xoài. Hễ khi thí sinh dự thi đang hát thì nhâm nhi trước mặt, không chảy bên trong thì cũng ph3i chảy bên ngoài thôi, đố ai mà qua nổi.

Phương Hồng và Công sự dụng một loạt liên khúc: Tình Thơ, Khúc Nhạc Vui…lúc trầm lúc rộn rã làm sân khấu phấn khởi, trong khi các thí sinh khác hát cũng hay nhưng bị rớt nhịp. Chỉ còn một đội cuối cùng, nghe nói hai năm liều đều giành được giải nhất, là giọng ca vàng của trường.

Quả không hổ danh là giọng ca vàng kỳ cựu, Ngọc Yến, Minh Trang và Lê Phương nhai đến mỏi miệng, chua tê tái cả người vậy mà hai người này vẫn không một chút suy suyễn. Hải Quỳnh không đủ máu liều như các bạn, ăn chỉ một chút là rút lui ngay. Cô nhìn mấy người bạn ăn mà không khỏi rùng mình nhăn nhó.

Không ngờ, hai người kia không bị tác động bởi những kẻ ăn chua mà lại bị tác động bởi cái rùng mình của Hải Quỳnh. Vậy là chiến thắng tuyệt đối.

– Mấy đứa em thật làm làm nhục cán bộ quá, khinh thường giọng hát của anh mày quá thể. Chưa lúc nào đi karaoke mà anh tuột xuống dưới 98 điểm nha.

– Xì, không tin, anh chảnh vừa vừa thôi – Lê Phương hất mặt giễu.

– Không có tinh thần fairplay gì cả – Giang than thở.

– Anh sống với tinh thần đi, đưa em giải thưởng – Minh Trang bèn đưa tay giật phần tiền thưởng nhà trường giao tặng nhưng Công đã nhanh tay giữ lại.

– Phần thưởng này chúng ta sẽ để dành, lần sau sẽ sử dụng – Giang lên tiếng giải thích.

– Nhân dịp gì à?

– Bí mật – Công đáp.

Không ngờ cả nhóm đi ra thì gặp ngay Khánh Vũ đi tới, mấy bữa nay, cả nhóm tránh mặt Khánh Vũ, đi học cũng vào trễ ra sớm. Nói chung dù gì thì tình ý cả nhóm ghép đôi hai người họ lại với nhau, bây giờ cũng không thể thoải mái như trước.

– Chào thầy – Cả nhóm đồng loạt hô.

– Hải Quỳnh, thầy có chuyện muốn nói với em – Khánh Vũ không đáp mà trực tiếp nhìn Hải Quỳnh yêu cầu.
– Có chuyện gì ạ, em bây giờ có hẹn rồi ạ – Hải Quỳnh vội vàng từ chối, bảo cô bây giờ đối mặt với Khánh Vũ là điều không thể.

– Có hẹn? – Khánh Vũ lặp lại như không tin.

– Thật đó thầy, tụi em hẹn với các bạn ở trường Kiến Trúc ạ – Lê Phương bèn chạy đến nói chen vào – Gặp mặt tìm hiểu ấy thầy.

– Thật vậy sao – Khánh Vũ quay sang Hải Quỳnh dò hỏi.

Hải Quỳnh dù không biết tới cái vụ hèn gặp mặt tìm hiểu gì gì đó nhưng cũng gật đầu đáp bừ.

– Dạ thật ạ.

– Thôi tụi em trễ rồi, đi trước nha thầy – Minh Trang vội kéo tay các bạn bỏ đi.

– Này, tìm cớ hay quá nha, nói vậy là thầy Khánh Vũ tự hiểu mà rút luôn – Ngọc Yến hút tay Lê Phương khen ngợi.

– Gì mà tìm cớ, là sự thật nha – Lê Phương bĩu môi đáp rồi quay sang Hải Quỳnh – Tui vì bà mà kiến tạo ra buổi gặp mặt này đó có biết không?

– Cái gì…– Cả bọn kinh ngạc nhìn Lê Phương

– Tao cũng mới vừa nhận được tin nhắn hồi nãy thôi, tao Ok luôn rồi, chiều nay gặp.

– Chiều nay…- Cả bọn lại lần nữa hét lên.

– Bà nhất định phải đi. Tìm hiểu gặp gỡ nhiều người một chút thì sau này sẽ không còn bị ngộ nhận tình cảm nữa – Lê Phương khuyên giải Hải Quỳnh chấp nhận cuộc hẹn.

Hải Quỳnh suy nghĩ cuối cùng quyết định đồng ý. Cô vẫn muốn xác định lại tình cảm dành cho Khánh Vũ.

– Vậy thì phải làm đẹp thôi, con trai kiến trúc có mắt tinh đời lắm – Minh Trang bèn hào hứng nói.

Sau đó, Hải Quỳnh mặc một chiếc áo tay liền cổ màu trắng rất đẹp, để lộ phần vai và cổ gợi càm và làn da trắng hồng của cô.Đi kèm với chiếc váy màu đỏ trên đầu gối để lộ đôi chân thon dài.

– Hở hang quá – Hải Quỳnh nhăn mặt nói.

– Bà chẳng biết cái gì, nhìn vào rất thùy mị mà gợi cảm đó – Ngọc Yến liền phủ nhận.

– Đẹp lắm – Minh Trang gật gù nhận xét.

– Hai đứa mính đi thôi – Lê Phương hô lên rồi kéo tay Hải Quỳnh đi ra.

– Chúc may mắn nha.

Chỉ có điều Hải Quỳnh không biết, địa điểm hẹn lại là một quán bar.

Vào trong thì đã thấy hai anh chàng ăn bận lích sự chờ họ bên trong. Cả hai ngưới đó nhìn Lê Phương và Hải Quỳnh thì vui vẻ chào và lịch sự vô cùng. Chỉ có điều họ thích uống bia, mà Hải Quỳnh thì không biết uống, cô chọn nước ngọt.

Buổi gặp mặt nói chuyện rất vui vẻ, sau đó Hải Quỳnh đi vệ sinh, vừa đi ra thì gặp ngay Tần Phong đứng trước cửa tolet nữ.

– Sao anh lại đứng đây – Hải Quỳnh tròn mắt kinh ngạc nói.

– Anh chờ em – tần Phong đáp.

Hải Quỳnh nhìn Tần Phong dò xét.

– Tránh xa hai tên đó ra, mau về đi – tần Phong bén nói,

– Trong mắt anh, ai cũng là kẻ xấu hết à. Có anh mới là kẻ xấu thì có – Hải Quỳnh tức giận mắng.

Nói rồi cô định đi, thì bị Tần Phong giữ lại, cậu áp cô vào tường, ép người vào người cô, sau đó không nói không rằng hôn cô. Hải Quỳnh kinh hãi muốn đẩy Tần Phong ra nhưng không được, càng bị anh hôn mạnh hơn, khi Hải Quỳnh tưởng chừng như bị hết hơi thì anh buông cô ra, hải Quỳnh cứ tưởng là đã thoát nào ngờ cô bị Tần Phong cắn nhẹ một cái trên cái cổ thanh mảnh trắng hồng gợi cảm của mình.

Để lại một dấu tích màu đỏ trên đó, mà đôi môi của cô như sưng mộng lên, tim Hải QUỳnh đập loạn xạ cả lên, muo hả gốn đánh Tần Phong một trận cho hả giận nhưng không còn sức.

– Anh nói rồi, mau tránh bọn người kia ra – cảnh cáo xong thì quay lưng bỏ đi để mặt Hải Quỳnh ở lại với nhiều cảm xúc dâng trào trong lòng.

Hải QUỳnh nhìn vết hôn để lại trên môi và cổ của mình thấy ghét Tần Phong vô cùng, anh ta đúng là loại người tùy tiện, không phải lần đầu anh ta hôn cô. Anh ta dựa vào cái gì má cứ hôn cô như vậy. Bây giờ làm sao cô dám ra mặt gặp mọi người. Nhưng cuối cùng Hải Quỳnh cũng đành đi ra.

Không ngờ hai người kia nhìn thấy dấu hôn trên người Hải Quỳnh ánh mắt bắt đầu thay đổi.
Hải Quỳnh xấu hổ đỏ mặt muốn che dấu vết hôn lưu lại trên cổ cô khi bị hai người đó nhìn thấy. Lúc này cô hận bản thân lại không để tóc dài, nếu cô để tóc dài thì giờ đây có thể dùng nó che dấu vết tích đáng xấu hổ này. Hải Quỳnh tức giận quay sang ném cho Tần Phong một cái nhìn đầy căm tức. Hình ảnh tốt đẹp của cô bị anh ta hủy hoại chỉ trong giây lát. Nào ngờ khi Hải Quỳnh quay người nhìn Tần Phong thì thấy anh ta cũng nhìn về phía cô, ánh mắt trừng lên đầy đe dọa, bực tức Hải Quỳnh quay mặt đi, quyết tâm không để ý đến Tần Phong nữa, đến quán bar như anh ta toàn là thứ ăn chơi mà thôi. Cho nên cô không hề thấy có hai người khá quen đi cùng với Tần Phong.

Hải Quỳnh ngượng ngùng, đỏ bừng gương mặt nhìn hai người kia, càng muốn dấu đi vét hôn càng làm họ nhìn cô với ánh mắt thâm sâu. Họ cũng không còn khách sáo lịch sự như lúc đầu, họ bắt đầu ra sức ép hai cô gái cùng nhau cụng ly. Hải Quỳnh không biết uống cũng không thích uống nên nhất mực từ chối. Còn Lê Phương cũng chỉ là biết uống chút chút nhưng bị dỗ ngọt bèn uống hết ly này đến ly khác, chỉ độ 4, 5 ly thì sắc mặt đã đỏ bừng rồi say mèm, Hải Quỳnh lo lắng thấy vậy bèn đòi về.

– Đang vui mà đi về sao được hả em – Một anh chàng nói nhích người ngồi sát vào Hải Quỳnh, có mấy hành động bất nhã nhưng làm như vô tình chạm trúng người cô.

– Bạn em say rồi, em phải đưa bạn em về – Hải Quỳnh xanh mặt lo sợ đáp.

– Không được, bọn anh đã gọi nhiều bia thế này, nếu không uống hết thì thật là lãng phí – Hắn ta nài ép nắm lấy tay Hải Quỳnh giữ lại khiến Hải Quỳnh khó xử vô cùng.

– Thôi đi, đừng làm em ấy sợ – Tên con trai kia lên tiếng – Vầy đi, coi như nể mặt bọn anh, uống cạn một ly rồi hãy đưa bạn em về, có được không? – Nói rồi hắn ta tiến sát đến Hải Quỳnh đưa ly bia trước mặt cô.

– Em thật sự không biết uống rượu – Hải Quỳnh mếu máo nói đưa tay từ chối, đẩy ly bia ra xa khỏi mình.
– Vầy đi, bọn anh chế phân nữa là bia, phân nữa là nước ngọt. Như vậy được chưa – Tên kia bèn dỗ ngọt tiếp, vừa nói hắn ta vừa hòa lẫn bia và nước ngọt vào cái ly bia của Hải Quỳnh – Không uống là không nể mặt thật rồi – Hắn nói giọng bức ép

Hải Quỳnh cúi đầu suy nghĩ, dù sao người ta cũng bỏ thời gian đến làm quen, từ chối hoài cũng không hay, đúng là không nể mặt, lần sau sẽ khó gặp mặt nhau nữa. Đắn đo một lúc Hải Quỳnh bèn gật đầu nói:

– Vậy, em nể mặt hai anh, uống hết ly này vậy.

Nói rồi Hải Quỳnh cầm ly bia lên uống cạn. Quả thật mùi vị khó uống vô cùng. Cô nhăn mặt cố uống cạn. Đầu lưỡi cảm thấy đăng đắng, rồi nồng nồng, nuốt vào thì thấy nóng bừng lên (TT_TT mình chưa uống nên không biết có đúng không nha, nếu thấy sai bỏ quá cho mình ^^).

Nhìn Hải Quỳnh uống, hai tên này nháy mắt với nhau cười thầm. Hải Quỳnh chưa từng uống bia, càng không biết rằng bia pha với nước ngọt càng dễ say hơn. Khi Hải Quỳnh uống cạn hết ly bia pha nước ngọt đó thì sắc mặt đỏ bừng lên, trong lòng như có ngọn lửa thêu đốt, đầu óc thấy choáng voáng vô cùng.

– Em xin phép các anh – Hải Quỳnh lảo đảo đặt cái ly bia xuống bàn.

Cô cúi người dìu Lê Phương đứng dậy, nhưng sức lực dường như bị rút cạn, cô cố gắng mấy lần đều không được, khiến cho cả hai cùng ngã nhào lên ghế.

Hai người kia thấy vậy nháy mắt nhau giả vờ lịch sự bảo:

– Để bọn anh đưa các em về. Chuốc say bạn em là lỗi bọn anh, bọn anh có trách nhiệm đưa các em về.

Hải Quỳnh ngây thơ, không hiểu lòng người hiểm ác, đừng nhìn bề ngoài mà mắt hình dong, cho rằng họ ăn bận lịch sự, giọng nói nhỏ nhẹ thì cho rằng họ là người đoàng hoàng. Nghe bọn họ có lòng tốt giúp đỡ như thế nên cô không ngần ngại gật đầu đồng ý.

Hai tên này thấy vậy liền lập tức đứng lên đưa tay dìu lấy hai cô gái. Nhưng khi bàn tay kia định chạm vào người Hải Quỳnh thì đã bị ngăn lại.

– Buông cô ấy ra – Giọng Tần Phong giận dữ bảo.

Tay anh nắm chặt tay của cái tên định dìu Hải Quỳnh.

– Mày là ai mà ra lệnh cho tao – Tên này liền đáp mà không nhìn kỹ mặt Tần Phong.

Nhưng Tần Phong không đáp, anh trừng mắt nhìn hắn ta một cái, ánh mắt như viên đạn xuyên thẳng vào mặt tên kia, tay siết chặt tay hắn khiến hắn đau đớn, thu lại ánh mắt tức giận với Tần Phong thay vào ánh mắt sợ hãi khi nhận ra anh. Tên kia cũng nuốt nước bọt nhìn Tần Phong đang siết tay bạn mình, cũng là dân chơi thường xuyên đi bar như nhau, cho nên có thể nói là cũng biết mặt. Chẳng những vậy, sau lưng Tần Phong còn có Công và Giang.

Hai tên này biết Tần Phong không phải là dân dễ chọc vào, cho nên đành hậm hực thu tay lại.

– Hai người đưa cô ấy về đi – Tần Phong chỉ vào Lê Phương nói với Công và Giang, còn mình thì nắm tay Hải Quỳnh lôi mạnh ra ngoài.

Hôm nay Công rũ Tần Phong và Giang cùng đến quán bar xã stress, không ngờ nhìn thấy Hải Quỳnh và Lê Phương đi đến. Nhìn thấy Hải Quỳnh đang cười nói với hai cái tên kia khiến Tần Phong khó chịu vô cùng. Hai tên này chuyên lấy cái mã bề ngoài của mình đi lừa tình các cô nàng ngây thơ nhẹ dạ, sau đó lừa gạt họ lên giường với chúng. Các cô gái bị chúng lừa tình mất trinh tiết không đếm xuể, mà chúng lại đem chuyện thành tích này ra làm trò chơi vui đùa trong các cuộc họp mặt.

Cho nên không nhẫn nhịn được, Tần Phong mới bước đến cảnh cáo Hải Quỳnh nhưng cô lại không nghe lời cậu, cho nên cậu mới dùng cách hôn cô để lại dấu ấn trên người cô, để bọn này từ bỏ ý định. Anh làm vậy vì muốn chúng nghĩ rằng cô không phải một cô gái hoàn toàn trong trắng, cô dễ dãi trong quan hệ mà từ bỏ cô. Nào ngờ…cái bộ dạng ngốc nghếch che che dấu dấu vết hôn của cô lại khiến cho cái bọn này dâng lên ham muốn chiếm đoạt hơn.

Tần Phong thấy chúng vờ nói chuyện mà cứ tựa sát vào người cô, nắm tay cô lôi lôi kéo kéo khiến cậu phát hỏa. Muốn chạy đến đấm cho hai tên lợi dụng sàm sỡ này mấy đấm. Chỉ có Hải Quỳnh là ngu ngốc cho rằng đó là sự đụng chạm vô tình mà thôi. Cho đến khi ý đồ của bọn chúng hiện rõ lên khi Hải Quỳnh cũng chếch choáng say, Tần Phong không nhẫn nhịn được trước ý nghĩ cô bị bọn chúng dẫn vào khách sạn làm bậy.

Lôi Hải Quỳnh ra khỏi cửa quán bar đi thẳng một mạch theo một con đường nhỏ đến chỗ đậu xe của mình, mặc cho hải Quỳnh hét la mắng ****, Tần Phong mới dừng lại. Tay anh từ từ buông lỏng bàn tay siết chặt của Hải Quỳnh ra, nào ngờ:

– Bốp…

Tần Phong bị một cái tát của Hải Quỳnh nên ngây người ra nhìn cô, giọng giận run nói:

– Em…

– Anh nghĩ mình là ai mà cứ tùy tiện như vậy chứ – Hải Quỳnh cũng tức giận mắng, cô đang trong cơn say, sự phẫn nộ bình thường không bao giờ dám thể hiện, bây giờ được dịp bộc phát – Anh coi em là hạng người gì chứ, em là đồ ngốc à hay em là vật sở hữu của anh, phải nghe anh nói, nghe anh sắp đặt. Anh có biết anh làm em mất mặt trước bạn bè hay không?

– Bạn bè, hạng người đó mà là bạn bè của em à. Em có biết họ là ai không hả đồ ngốc? – Tần Phong cũng giận quá mắng lại.

Ra tới ngoài không khí êm dịu hơn, mát mẻ hơn, gió lùa thổi vào mặt Hải Quỳnh mát rượi khiến đầu óc quoay cuồng của cô tỉnh táo hơn một chút. Sau khi bị Tần Phong mắng, Hải Quỳnh hơi giật mình nhận ra mình vừa làm gì, trong lòng có chút sợ hãi vì cái tát mà mình đã vung ra. Cô nhìn gương mặt hằn rõ dấu 5 ngón tay mà tim đập không ngừng.

– Nếu như anh không lôi em đi, em có biết sau đó em và Lê Phương sẽ bị gì hay không hả? – Tần Phong sấn tới trước mặt Hải Quỳnh chất vấn.

– Bị gì là bị gì chứ! Anh đừng có nghĩ ai cũng là người xấu hết có được không? Em thấy hai người đó rất tốt, tốt hơn anh rất nhiều lần – Hải Quỳnh trong lòng bấn loạn không biết làm sao với cái tát tai đó nên đành nói cứng.

– Được, nếu em thấy hai người đó tốt, vậy cứ vào đó tiếp tục chơi với họ đi. Anh không thèm quan tâm tới em nữa.

– Vào thì vào – Hải Quỳnh ngang ngạnh đáp, kì thực cô chỉ muốn vào lấy lại cái túi của mình mà thôi.

Đáp xong Hải Quỳnh quay người vào trong quán bar, Tần Phong nhìn theo dáng cô quay đi thì hối hận, hối hận sao không nhẹ nhàng giải thích cho cô biết, sao không kiềm chế tâm trạng để kích động thách thức một người ngang bướng như cô. Đành thở dài theo cô vào trong.

Hải Quỳnh đi vào bên trong nhìn thấy hai người kia đang ngồi cụng chai bia với nhau, cả hai ngồi quay lưng về phía cửa nên không hề thấy Hải Quỳnh đi vào. Hải Quỳnh đang định lên tiếng xin lỗi thì nghe.

– Haiz! Đúng là tiếc quá. Cứ tưởng hôm nay được thoải mái vui vẻ chứ, không ngờ lại có kẻ nhảy ra phá đám – Một tên cảm thán thở dài tu chai bia uống ực.

Mấy cụm từ “ Thoải mái vui vẻ” khiến toàn thân Hải Quỳnh lạnh toát. Cô nuốt ực lời xin lỗi vào trong bụng, im lặng lắng nghe.

– Thôi bỏ đi, hai con nhỏ đó cũng không phải con gái nhà lành, chưa chắc còn trinh trắng gì, ngủ với tụi nó cũng chẳng thấy hứng thú gì – Tên còn lại đáp.

– Ừ, nhìn cái con bé Quỳnh hiền lành, cứ tưởng nó là con nhà đoàn hoàng, định bụng tối nay sẽ hưởng thụ em ấy trước, không ngờ chỉ xoay đi một lát thì đã có thằng phổng tay trên. Hóa ra con nhỏ đó cũng chẳng vừa gì, cố ý giả vờ hiền lành thục nữ trước mặt tụi mình.

Hải Quỳnh thấy sự giận dữ tỏa ra khắp người cô như có lửa dâng lên, nhớ lại những cái chạm như vô tình của chúng khiến cô nổi hết cả da gà. Cô siết chặt tay lại kìm nén để nghe bọn chúng nói hết.

– Nói gì thì nói, hai em này nhìn cũng ngon lành vô cùng, tuy không hưởng được mùi vị đầu tiên nhưng cũng hứa hẹn nhiêu sảng khoái. Định chuốc cho hai ẻm say rồi đưa đến khách sạn hưởng thụ nếu không có mấy cái thằng đó. Đúng là bực thiệt.

– Thôi bỏ đi. Tìm em khác lo gì, trên đời này thiếu gì gái để dụ. Dzô…

Hải Quỳnh đã không còn nhẫn nhịn được nữa, cô bước đến trước mặt hai tên này. Hai tên này nhìn thấy cô thì mắt sáng rỡ mà không hề biết rằng cô đã nghe thấy hết lời chúng, liền cười nói:

– Sao em lại quay lại đây, muốn đi chơi với bọn anh à – Hắn ta không chút khách sáo nói.

Hải Quỳnh không nói không rằng cầm lon bia trên bàn mở ra hất thẳng bia vào mặt hai tên này. Sau đó cúi xuống nhặt lấy túi xách của mình rồi quay người bỏ đi.

Mọi người chứng kiến cảnh Hải Quỳnh tạt nước vào hai tên này thì che miệng cười, ít nhiều gì hai người họ cũng có chút tiếng tăm. Hai tên này bị hải Quỳnh làm nhục giữa chốn đông người thì tức giận đứng phắt dậy đuổi theo cô hỏi tội.
Hải Quỳnh vừa đi ra khỏi cửa thì đã bị hai tên này tóm được lôi đi qua một góc.

– Này, các người làm gì vậy hả? – Hải Quỳnh la lên phản đối khi bị kéo tay, cô vùng vẫy muốn thoát ra nhưng chẳng thể nào thoát được khỏi bàn tay cứng ngắc của mấy tên này.

– Cô em, cô có biết mình vừa làm gì không hả – Tên nắm tay Hải Quỳnh hất mạnh cô vào tường gằn giọng nhìn cô tức giận nói.

Hải Quỳnh bị xô mạnh đập người vào tường đau điếng, cô nhăn nhó vì đau, nhưng rồi cảm thấy sợ hãi khi hai tên trước mặt mình nhìn không còn vẻ lịch sự như trước nữa mà hiện ra với hai cặp mắt dâm đãng rõ rệt. Cô sợ hãi run cả người trước cái nhìn tròng chọc của chúng trước mình, cô co người lại sát tường, tim đập loạn cả lên, cô thấy hơi thở mình đứt quảng vì cơn run rẩy của mình. Ánh mắt cô ngó ra tứ phía tìm kiếm hình ảnh ai đó nhưng không thấy, cô bắt đầu thấy hối hận vì không nghe lời Tần Phong, hối hận vì bản tính ương bướng của mình, hối hận vì chọc giận anh để rồi bị anh bỏ rơi.

– Các người tránh ra cho tôi đi, nếu không…nếu không tôi la lên đó – Hải Quỳnh run rẩy nói lắp bắp.

– La lên…được, cứ việc la lên, chỉ sợ khi người ta đến thì em đã không còn ở đứng ở đây được nữa đâu, mà khi đó, bọn anh cũng không biết mình làm ra chuyện gì với em đâu – Tên kia phá ra cười đe dọa.

– Vậy các người muốn gì đây – Hải QUỳnh xanh xám mặt mày trước lời đe dọa của tên kia.

Hai gã cười thầm nhìn Hải QUỳnh, đối phó với mấy cô gái nhẹ dạ như cô là chuyện vô cùng dễ dàng.

– Tụi anh muốn gì à – Tên đe dọa đưa tay vuốt mặt Hải Quỳnh giễu cợt, cô liền hất bàn tay xấu xa ra khỏi người mình, hắn không tức giận mà cười nhạt xấn tới sát người cô, đưa hay tay áp vào tường bao quây lấy cô nói – Có biết hậu quả chọc tức bọn anh là gì không hả?

Hải Quỳnh nín thở, cô sợ đến mức không nói nên lời, trong lòng thầm mừng rỡ là Lê Phương đã được Công và Giang đưa về nhà trước nếu không có thể ngay cả cô ấy cũng không thoát được bộ mặt dã thú của hai tên này.

Cô thấy hơi thở đầy mùi rượu bia của chúng phả trên mặt mình, nhăn mặt nín thở, đến cả cửa động cũng không dám. Tên còn lại thì cười thích thú quay mặt đi canh chừng, không quên căn dặn một câu:

– Nhanh lên đi, rồi đi nơi khác, kẻo lát nữa người ta tụ tập đông đó.

Tên này không đáp, môi hắn nhếch lên nhìn chằm chằm vào phần vai trần của Hải Quỳnh, cô sợ hãi kéo phần tay áo lên trên cổ che đi phần vai trần trắng mịn của mình, môi run rẩy.

Tên này bắt đầu áp mặt hắn sát mặt cô định chiếm đoạt môi cô nhưng Hải Quỳnh hít một hơi thật mạnh dùng hết sức của mình đẩy mạnh hắn ra định bỏ chạy. Chỉ tiếc rằng hắn đã đóa được được ý định của cô và nhanh tay tóm chặt lấy hai tay cô, sau đó nhanh chóng bẻ ngoặc ra sau.

– Chạy đâu cho thoát khỏi bọn anh hả cưng.

Nước mắt Hải Quỳnh bắt đầu tuôn ra sợ hãi, cô đứng chết lặng nhắm ghiền mắt lại, môi mím chặt lại cố không cho hắn ta xâm phạm. Nhưng hắn ta chưa kịp chạm vào cô thì bên vai hắn có ai đó khiều nhẹ. Mất hứng hắn ta nổi cáu nói:

– Mày chờ chút đi.. tao xử cong con nhỏ này…

Nhưng hắn chưa kịp nói tiếp thì một cú đấm mạnh từ bên hông vào thẳng mắt bên này của hắn khi mà môi hắn gần chạm vào mặt Hải Quỳnh tạo ra một âm thanh sống động khiến Hải Quỳnh mở toang mắt ra kịp nhìn thấy một thân xác to kềnh ngã xuống tực mít rụng. Sau đó là gương mặt Tần Phong với vẻ giận dữ đỏ bừng đang thu nấm đấm lại. Còn tên bạn cũng đã nằm thằng cẳng không biết từ lúc nào mà cũng chẳng hề có lấy một chữ rên rĩ.

Một cảm giác nhẹ nhỏm khiến Hải Quỳnh thở hắt ra khi cô nhìn thấy Tần Phong, Hải Quỳnh muốn nở một nụ cười hàm chứa cảm ơn với Tần Phong nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh tanh của anh thì vội thu lại nụ cười của mình mà cuối đầu hối lỗi.

– Lần sau tránh xa cô ấy ra, có biết không hả – Tần Phong đá thêm một cước vào bụng tên này cảnh cáo.
Sau đó anh nắm tay Hải Quỳnh kéo đi thật nhanh ra khỏi chỗ có hai tên đang nằm như xác chết kia.

Tần Phong vốn dĩ tức giận muốn cho Hải Quỳnh một bài học để bớt ngốc nghếch nên chưa vội ra mặt giải cứu, nhưng khi thấy tên kia áp sát Hải Quỳnh và định giở trò với cô thì tức giận đi đến cho tên bạn một đấm gục luôn rồi tới tên này. Cơn tức giận vẫn chưa xã hết nên khi nắm tay Hải QUỳnh kéo đi với lực siết mạnh khiến Hải Quỳnh bị đau tay.

Lúc đầu cô còn im lặng chịu đựng, nhưng sau đó, càng lúc càng bị đau, chịu không được đành lên tiếng:

– Tần Phong, buông tay ra đi, anh làm em đau quá đi.

Tần Phong nghe Hải Quỳnh nói bèn đứng lại, anh quay lại nhìn Hải Quỳnh thở mạnh nói:

– Nếu anh không đến cứu em, sẽ không phải là chút đau này đâu. Em nhìn xem, bộ dạng ương bướng ngốc nghếch của em kìa.

– Ừ đó, em vừa ngốc, vừa ương bướng đó, vậy thì sao chứ. Còn đỡ hơn anh, rõ ràng là biết em bị ức hiếp vậy mà không chịu đến sớm – Hải Quỳnh tức giận nhìn Tần Phong uất ức.

– Chẳng phải anh đã cảnh cáo em trước rồi hay sao hả. Cái đồ ngốc như em đáng bị một bài học cho chừa thói ương bướng. Bây giờ em đã sáng mắt chưa?

Giận! Hải Quỳnh thật sự tức giận. Sao anh ta không xem lại hành động cảnh cáo của anh ta đối với cô chứ. Đành rằng anh ta làm vậy cũng là có ý giúp cô, nhưng mà…thiếu gì cách, tại sao lại chọn cách khiến cô hiểu lầm như vậy chứ.

– Anh tưởng anh tốt lắm sao hả. Anh đó, vừa lăng nhăng, cặp kè hết cô này đến cô kia, gặp ai cũng làm bậy đã vậy còn…còn…- Hải Quỳnh ghẹn lời khi nhớ đến nụ hôn của Tần Phong trên môi mình, đưa tay lên môi che dấu dấu vết vẫn còn đọng lại.

Tần Phong cũng lúng túng khi nhớ lại nụ hôn lúc này, bèn cúi đầu quay mặt đi chỗ khác, không khí trở nên vô cùng ngượng ngạo.

– Em đúng là cái đồ đầu heo ngốc ghếch – Tần Phong bất chợt mắng.

Tần Phong tuy có phong lưu nhưng anh không tùy tiện cặp kè với con gái, cũng không phải gặp ai cậu cũng như thế. Đối với Hải Quỳnh dường như là một trường hợp rất lạ lùng, khi gặp cô cậu đều bị mất kiểm soát ở bản thân rồi làm ra những hành động điên rồ, vui giận thất thường.

– Anh…anh…anh mới là đồ đầu heo thì có – Hải Quỳnh tức giận đá một phát vào chân Tần Phong khiến anh đau điếng, bước chân khập khiễng ngay – Ai cần anh cứu chứ.

Nói rồi Hải Quỳnh hậm hực bỏ đi, để lại Tần Phong vừa tức vừa đau.

– Này đọc đi – Công chìa ra cho Tần Phong một mảnh giấy photo.

Tần Phong nhìn vào mảnh giấy có tực đề là cảm xúc của con trai khi yêu

– Cái gì vậy? – Tần Phong chìa ra trước mặt Công hỏi.

– Thuốc cho thời kỳ tiền mãn kinh của ông – Công cười ranh ma đáp.

Tần Phong nhíu mày sau đó thẳng chân đạp cho Công một cái. Nhưng sau đó anh nhìn vào mảnh giấy đọc.
Tần Phong nhìn vào mảnh giấy có tựa đề là cảm xúc của con trai khi yêu

– Cái gì vậy? – Tần Phong chìa ra trước mặt Công hỏi.

– Thuốc cho thời kỳ tiền mãn kinh của ông – Công cười ranh ma đáp.

Tần Phong nhíu mày sau đó thẳng chân đạp cho Công một cái. Nhưng sau đó anh nhìn vào mảnh giấy đọc.

Cảm xúc của con trai khi yêu thường có hai dạng:

1. Đã xác định được tình cảm của mình với người ấy.

2. Chưa xác định được tình cảm của mình.

Đôi khi trong lòng xuất hiện những cảm giác rất lạ lẫm, khó diễn tả thành lời khi nhìn thấy hay chỉ vô tình nghe thấy tên của người ấy. Cụ thể là tim bạn đập mạnh, mặt đỏ bừng khi nhìn thấy gương mặt hay nụ cười của người ấy.

Tình tính thay đổi thất thường, lúc vui lúc giận, hay nổi giận vô cớ vì cái cảm xúc lạ lẫm xuất hiện trong lòng mình mà bạn không kiểm soát được.Trước mặt người ấy bạn khá lúng túng, đôi khi nói ra những lời không hề đúng với lòng mình.

Luôn dõi theo hình bóng người ấy, điều mà bình thường bạn không làm đối với bất kì ai.

Trong đầu cứ xuất hiện gương mặt của người đó, đôi khi bạn ngồi cười buâng quơ một mình khi nghĩ đến một cử chỉ nào đó của người ấy.

Quan tâm giúp đỡ người ấy vô điều kiện.

Những biểu hiện ấy chứng tỏ bạn đã yêu người ấy rồi.

– Đọc xong chưa? Hiểu rồi chứ? – Giang nhìn Tần Phong dò hỏi.

– Hiểu cái gì? – Tần Phong cố tình tõ ra không hiểu hỏi lại.

– Hiểu là tâm trạng thất thường của ông là do ông đã yêu rồi chứ sao – Công đập nhẹ đầu Tần Phong nói – Ông đừng có giả vờ với tôi.

– Bạn bè với nhau, bọn tôi hỏi thật, ông mau khai thật ra đi, có phải ông thích Hải Quỳnh hay không? – Giang vỗ vai Tần Phong thân tình hỏi.

Tần Phong không đáp, cảm xúc trong lòng rộn lên khi bị người ta nhìn thấu.

– Yên tâm đi, là anh em tốt với nhau, bọn tôi nhất định sẽ giúp ông – Công cũng vỗ vai Tần Phong khích lệ.
– Điên quá đi – Tần Phong hất tay Công và Giang xuống rồi đứng dậy bỏ đi.

– Cái thằng…còn không chịu thừa nhận – Công nhìn theo khẽ trách.

Công và Giang cùng Tần Phong ngồi chơi trong quán bar, sau đó phát hiện Lê Phương và Hải Quỳnh đi vào. Họ không đến chào vì ngại phá hủy không khí gặp mặt của mấy người kia. Nhưng Tần Phong cứ thường xuyên lén nhìn về phía bàn bọn người kia. Công và Giang chú ý thấy khi mấy tên kia ép Lê Phương, Tần Phong không có biểu hiện gì thất thường cả, nhưng khi chúng ép Hải Quỳnh thì thái độ tức giận của Tần Phong hiện rõ trên nét mặt.

Nhớ lại thái độ khác lạ của Tần Phong từ lúc đi tình nguyện, nhất là thái độ đối với Hải Quỳnh thì hai người này có thể khẳng định một điều là Tần Phong thích Hải Quỳnh, chỉ có điều tên ngốc này chưa nhận ra mà thôi.

Tần Phong đi ra khỏi phòng đóng cửa lại dựa lưng vào tường, cảm thấy len lõi trong lòng cảm xúc khó tả, tim đập mạnh, anh để tay lên cảm nhận nhịp đập của tim. Chẳng lẽ mình thật sự yêu.

Hải Quỳnh từ bữa tới nay đối với tội chồng thêm tội của Tần Phong thì giận vô cùng, chẳng những nói động đến mẹ của cô, nay lại còn mắng cô là đầu heo ngốc nghếch nữa. Thù này không trả phi quân tử, Hải Quỳnh tự nói với mình như thế. Một người hiền lành cam chịu như Hải Quỳnh lại ghét một người đến thế nghĩa là người đó thật sự rất đáng ghét, cho nên khi bọn Phương Hồng gặp Công và Giang liền mắng:

– Bạn anh ức hiếp bạn em – Minh trang đấm vai Công mắng.

– Bạn em đày đọa bạn anh – Công cũng đáp trả.

– Là sao…- Cả bọn cùng tròn xoe mắt nhìn nhau hỏi.

– Hải Quỳnh! Bà có biết cách trả thù mà khiến con trai đau khổ nhất là gì không? Đó là bóp nát trái tim của họ, dày vò nó trong đau đớn – Minh Trang vừa nói vừa diễn tả hành động bóp nát của mình.

– Bằng cách nào? – Hải Quỳnh hơi khó hiểu hỏi lại.

– Chiếm lấy trái tim họ, làm họ yêu mình say đắm sau đó đá họ đi. Như vậy sẽ khiến họ đau khổ không bằng chết – Minh Trang đáp.

– Có tàn nhẫn quá không? – Hải Quỳnh nhăn mặt nói, tuy là ghét Tần Phong như làm mấy điều thất đức đó thì thật là không tốt.

– Không đâu, không đâu. Chẳng phải bà nói anh ta là kẻ phong lưu khiến con gái người ta đau khổ hay sao? Cái này là cho anh ta nếm trải cảm giác đau khổ để sau này không làm con gái người ta đau khổ nữa mà thôi – Phương Hồng bèn chêm vào.

– Đúng đó, phải thay chị em phụ nữ dạy cho anh ta một bài học – Lê Phương cỗ vũ.

– Nhưng mà…làm sao để anh ta yêu mình – Hải Quỳnh ngẫm nghĩ rồi ảo nảo nói – Anh ta nói không chừng rất ghét mình.

– Không đâu, không đâu. Tụi này sẽ làm quân sư cho bà, bảo đảm Tần Phong sẽ không thoát được đâu – Ngọc Yến bèn trả lời ngay dập tắt sự do dự của Hải Quỳnh.

Hải Quỳnh sau khi trầm ngâm suy nghĩ, lại còn bị mấy người kia ra sức tác động, cuối cùng cũng gật đầu ưng thuận. Bốn cô nàng bèn âm thầm nháy mắt nhìn nhau cười, lén lút gọi cho Công và Giang, kế hoạch thành công một nữa rồi.

Hôm đó là sinh nhật của Công, họ bao một phòng karaoke khá rộng lớn và sang trọng ở bar Vĩ Nhân. Bar Vĩ Nhân là nơi rất được yêu chuộng của giới trẻ. Bởi vì nó được xây theo 3 chế độ: cà phê, karaoke và sàn nhảy.

5 cô gái sau khi lựa chọn một món quà phù hợp để tặng Công thì trưng diện xinh đẹp đến Vĩ Nhân tham dự sinh nhật. Nơi cao cấp nên họ được một nữ nhân viên xinh đẹp nói năng nhỏ nhẹ, mặc áo dài dẫn đường. Đến thang máy còn có người bấm nút lịch sự mời họ vào.

Vào đến phòng thì thấy Công, Giang, Tần Phong và mấy người bạn đã đến trước sắp đặt.

– Này! Mau đưa quà cho anh thì mới được vào – Công không chút lịch sự nào chìa tay ra đòi quà.

– Này! Tiền thi hát lần trước anh xung vào công quỹ bảo rằng là quỷ ăn chơi của tụi mình. Vậy thì sao còn đòi quà chứ – Phương Hồng đập vào tay tham lam của Công nói.

– Haiz! Anh trả tiền lại cho em, hôm nay em trả tiền hết buổi tiệc này. Quỷ ăn chơi mà – Công giả vờ móc túi đếm tiền đưa Phương Hồng.

– Hihi…đùa thôi đùa thôi, tiền thưởng có 200 ngàn, làm sao trả được buổi tiệc này. Em đâu có ngốc thế, trêu anh một chút thôi. Quà của anh đây – Phương Hồng chìa món quà trước mặt Công.

– Năm đứa mà có một món quá thôi à – Công cầm hộp quà trêu.

– Dẹp anh đi, món quà này 5 đứa tụi em phải hùn tiền lại mới mua được đó – Lê Phương liền mắng cái tên tham lam này.

– Được rồi miễn cưỡng chấp nhận vậy. Vào đi thôi – Công cười khà khà đáp.

Giang nhìn 5 người họ chào rồi ga lăng đứng dậy chuẩn bị nước cho họ. Tần Phong chỉ ngồi im lặng, thờ ơ đáp lại lời chào của họ một chút. Anh và Hải Quỳnh chẳng ai nhìn ai cả. Minh Trang liền nắm lấy vai Hải Quỳnh đẩy cô đi vào trong chỗ Tần Phong đang ngồi.

– Này, bà làm gì vậy – Hải Quỳnh mắng khẽ.

– Quên rồi sao? Trả thù trả thù đó mà. Vì sự nghiệp báo thù, bà chịu khó chút đi – Minh Trang dỗ dành Hải Quỳnh.

Vậy nên Hải Quỳnh ngoan ngoãn ngồi gần Tần Phong, nhưng không ngờ cả nhóm cố tình ép hai người ngồi sát vào nhau không kẽ hở, thiếu điều Hải Quỳnh ngồi vào lòng Tần Phong. Da thịt quần áo hai người chạm nhau, khiến cơ thể nóng lên, ngượng ngùng vô cùng.

– Này! Chật quá, tụi bây xích ra một chút coi – Hải Quỳnh liền lên tiếng phản đối.

– Ngồi sát vô một chút, lát nữa mọi người đến có chỗ mà ngồi – Công bèn giải thích.

– Phải đó phải đó, trong lúc chờ mọi người, chúng ta nhâm nhi cái này đi – Lê Phương gật đầu đưa bách bánh cho Hải Quỳnh.

Hải Quỳnh nghe vậy đành miễn cưỡng ăn bánh. Mắt khẽ liếc nhìn ngang qua Tần Phong đang trò chuyện với Công, cô thấy chóp mũi cao thanh của anh, gương mặt nhìn ngang đầy quyến rũ. Là do hai cơ thể sát gần nhau hay sao mà Hải Quỳnh cảm nhận từng nhịp đập của Tần Phong theo từng nhịp thở. Bất giác thấy đỏ mặt, tim đập mạnh.

Nguyên Thu đi vào nhìn thấy Hải Quỳnh và Tần Phong ngồi sát vào nhau thì nóng giận vô cùng. Hai tay cô ta siết chặt lại, nén giận ngồi xuống chúc mừng sinh nhật Công. Sau đó, mọi người tụ tập đông đủ bắt đầu buổi tiệc.

– Chúc anh mau sớm tìm được chị dâu cho tụi em – Phương Hồng trêu Công khi chúc sinh nhật.

– Anh, mối tình đầu của anh là khi nào? – Minh trang lâng la hỏi.

– Đối với anh, tình nào cũng là tình yêu đầu cả, em hỏi về tình yêu đầu nào – Công vui vẻ nói khi bị Minh Trang hỏi về tình yêu đầu – Còn em thì sao.

– Em hả, tình yêu đầu của em nhất định phải là chồng em, nếu không em không yêu – Minh Trang bèn đáp.
– Tiêu chuẩn của em là gì, để bữa nào anh thấy giới thiệu cho em – Giang bèn hỏi.

– Haiz! Tiêu chuẩn của nhỏ Trang đơn giản lắm, chỉ cần người nào tên Nghĩa thì đều làm chồng nó được hết.
Sau này nhất định sẽ sinh ra hai đứa con, đứa tên Liệt, đứa tên Sĩ. Gia đình nhà nó hợp lại gọi là Nghĩa Trang Liệt Sĩ – Phương Hồng cười haha đáp.

– Mày chết đi con quỷ – Minh Trang chồm tới đập cho Phương Hồng một cái.

– Ê…được người ta tôn trọng thấp nhanh hàng ngày mà mày còn chê à – Phương Hồng bèn đáp trả.

– Mày thèm thì bây giờ tao cho mày lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân – Minh Trang trợn mắt giơ tay đe dọa.
– Haiz! Tao không thèm, nhường cho mày.

Mọi người cười ngất nhìn bọn họ đấu khẩu. Sau đó cùng thi nhau hát Karaoke. Sau đó Giang chuyển qua một bài nhạc trầm rồi tuyên bố:

– Nào chúng ta khiêu vũ thôi.

– Được đó – Tiếng vỗ tay tán thành vang lên.

– Tần Phong! Nghe nói, anh khiêu vũ rất giỏi đúng không? Vậy anh dìu Hải Quỳnh nhảy đi, Hải Quỳnh không biết khiêu vũ đâu – Lê Phương bèn lên tiếng đề nghị.

– Không cần đâu – Hải Quỳnh vội xua tay lắc đầu.

– Đi mà, hôm nay sinh nhật anh, chẳng lẻ anh để mình em ngồi chơi vơi một mình sao được – Công lặp tức lên tiếng.

– Đi thôi – Tần Phong đứng lên đưa tay trước mặt Hải Quỳnh làm động tác mời.

Coi như nể mặt hôm nay sinh nhật Công, Hải Quỳnh đành đứng dậy nắm lấy tay Tần Phong cùng anh bước ra sảnh trống phía trước bắt đầu cùng mọi người khiêu vũ. Nguyên thu nhìn Hải Quỳnh cùng nhau khiêu vũ mà thấy tức lộn gan, cô ta giận dữ ném cho Công cái nhìn đe dọa, Công nhìn thấy nhún vai nhăn răng cười, không xem sự đe dọa của Nguyên Thu là gì cả.

Hải Quỳnh chưa từng khiêu vũ cho nên khá lúng túng, nhưng Tần Phong đã nói khẽ bên tai cô:

– Hãy nhìn anh, đừng nhìn xuống dưới. Anh sẽ dìu em.

Tần Phong nói xong vòng tay qua eo Hải Quỳnh kéo cô sát vào người mình rồi dìu Hải Quỳnh bước đi theo điệu nhạc. Hải Quỳnh nghe theo lời Tần Phong, ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt Tần Phong dịu dàng nhìn cô trấn an dìu cô nhảy theo điệu nhạc thật nhịp nhàng. Hải Quỳnh để mặc cho Tần Phong dìu mình, mắt cô bị ánh mắt Tần Phong thu hút. Mọi cảm giác của Hải Quỳnh bị đóng băng lại trong đôi mắt đó, ngoài cảm giác bàn tay Tần Phong đặt ở eo cô, tay anh nắm lấy tay cô. Hải Quỳnh lướt mắt nhìn gương mặt Tần Phong, anh có một gương mặt rất đẹp trai, bờ môi gợi cảm. Chợt Hải Quỳnh thấy nóng bừng lên khi nhớ tới đôi môi đó gắn trên môi mình, tiếng tim đập mạnh rộn ràng, bất giác hơi thở gấp gáp của cô phủ trên người Tần Phong.

Tần Phong nhìn ánh mắt ánh mắt trong veo của hải Quỳnh nhìn mình, cảm thấy gương mặt đỏ bừng của Hải Quỳnh, sự ấm áp tỏa ra từ cơ thể cơ khiến trái tim anh rung động. Hơi thở nóng ấm của cô phả vào ngực anh khiến tim anh đập mạnh vô cùng. Bờ môi đỏ hồng nỉ xinh hơi hé ra của cô khiến Tần Phong nhớ lại hương vị ngọt ngào khi hôn cô vào buổi tối ở nơi tình nguyện, anh muốn nếm lại lần nữa vị ngọt đó.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Người Tiều Phu Hoá Nai
Tác phong giám đốc
Ước gì
Kịch bản bóng đá
Chuyện khẩn cấp