<?php the_title(); ?>

Đợi Chờ Ký Ức

09.07.2014
Admin

Khánh Vũ quay đầu nhìn Hải Quỳnh, bàn tay siết chặt tay cô nhẹ nhàng gật đầu đáp:

– Ừhm…

– Vậy thì khi nào?- Lê Phương lặp tức hỏi.

– Cái đó vẫn còn chưa quyết định, mình ổn định công việc rồi mới tính, dù gì mình cũng đã đeo nhẫn cầu hôn của anh Vũ rồi, cho nên cũng không muốn anh ấy đợi lâu. Với lại mẹ anh ấy cứ giục hai đứa mình mau chóng kết hôn để bà có cháu bồng – Hải Quỳnh hơi đỏ mặt nói ra.

– Chúc mừng hai người – Phương Hồng mĩm cười nói.

– Cám ơn – Hải Quỳnh cười vui vẻ nói nhưng trong đôi mắt cô thoáng chút u buồn, ẩn giấu sau nét cười kia.
Minh Trang nhìn thấy càng đau lòng hơn nhưng cô cũng chỉ có thể thở dài mà thôi.

Lê Phương và Ngọc Yến thay phiên nhau bày vẽ đám cưới cho Hải Quỳnh và Khánh Vũ, Phương Hồng ngồi im lặng, chỉ thỉnh thoảng góp ý vài câu.

– Trang, sao bà không nói gì hết vậy – Lê Phương đột nhiên thúc cùi chỏ vào Minh Trang hỏi.

Minh Trang vội vàng ngồi thẳng người dấu đi tâm trạng của mình, hất cằm hùng hổ nói:

– Cưới cái gì mà cưới. Chẳng phải đã nói một đứa đám cưới, những đứa còn lại sẽ làm phù dâu hay sao. Tao đây chưa có bạn trai, lấy ai làm phù rễ đây. Cho nên đợi đến khi nào tao có bạn trai, tụi bây mới được lấy chồng. Hehehe…Do đó, bây giờ anh Vũ và Hải Quỳnh tuyệt đối không được làm đám cưới, muốn làm đám cưới thì phải mau mau tìm cho tao một anh chàng hào hoa phong nhã nào đó đi.

– Trời! Đứa nào tuyên bố tôn thờ chủ nghĩa độc thân vậy hả, bây giờ lại đòi kiếm chồng à – Lê Phương trề môi dè bĩu.

– Ê nhỏ kia, thời thế thay đổi, lòng người cũng đổi thay chứ. Tụi bây lấy chồng hết, mình tao buồn thì sao, cho nên tao cũng lấy chồng quách cho khỏi buồn – Minh Trang cũng ưỡng ngực đáp lại.

Mọi người cùng nhau cười phá ra vui vẻ. Khánh Vũ thở dài lắc đầu chịu thua, cười khổ nói:

– Vậy em cho anh biết mẫu người mà em muốn đi, để anh đi tìm giới thiệu.

– Kiếm người nào thiệt là đẹp trai đi, nó mê trai đẹp lắm…– Lê Phương bèn gợi ý.

– Khổ nổi trai đẹp lại không thèm tao, mà có đi chăng nữa thì tao cũng không thèm. Không nghe đàn ông hào hoa thường lăng nhăng sao…

Cuối cùng câu chuyện xoay quanh sang chuyện tìm bạn trai cho Minh Trang, Mà quên đi việc đám cưới của Hải Quỳnh, điều này khiến Hải Quỳnh cảm thấy nhẹ nhỏm, kỳ thực trong lòng cô vẫn luôn thấy rối loạn và buồn phiền khi nhắc đến hai từ đám cưới.

Cô ngẩng đầu nhìn Minh Trang vì biết Minh Trang đã cố ý giúp cô, Minh Trang khẽ cười gật đầu với cô.

Khánh Vũ im lặng cười lắc đầu nhìn các cô nàng bàn lậun sôi nổi, ánh mắt vô tình lướt qua chạm vào cái nhìn của Phương Hồng vội cụp xuống quay đầu tránh đi. Minh Trang vô tình nhìn thấy biểu hiện đó của hai người bọn họ, trong lòng bỗng thấy có điều gì đo khó nói.

Buổi họp mặt đó, ngoài hai người không biết gì là Lê Phương và Ngọc Yến ra, những người còn lại đều chất chứa tâm sự.

Hải Quỳnh coi như chính thức đồng ý kết hôn cùng Khánh Vũ, cô cũng không ngại chuyện mọi người biết nữa, nên để Khánh Vũ hàng ngày đưa đón cô đi làm, cộng thêm việc trên tay cô là chiếc nhẫn sáng óng ánh, khiến cho mấy chị gái vẫn còn đang ế một phen ghen tỵ lôi cô ra trêu chọc.

– Con bé này, em út mà dám qua mặt đàn chị à, chị còn chưa có bạn trai đó nha, kiểu này thì phải giở chính sách ma cũ bắt nạt ma mới thôi – Chị Nga cười trêu.

– Thôi, đừng có bắt nẹt em nó, đám cưới là chuyện vui mà. Để chị giúp em đặt bàn mời mọi người một bàn tiệc thông báo tin em sắp đám cưới nha – Chị Thương giả vờ bênh vực nhưng kì thực là định đục nước béo cò bắt Hải Quỳnh khao một chầu.

– Một bàn ít quá…- Một chị cười trêu.

– Ít gì, bàn ít đồ ăn nhiều là được rồi…- Chị Thương phản bác lại.

– Chí lí…– Chị kia gật đầu…

Cứ thế người một câu trêu chọc Hải Quỳnh khiến cô đỏ bừng mặt xấu hổ, trong lòng bỗng đưa mắt hướng về một cánh cửa phòng vẫn im lìm mấy hôm nay. Trong lòng đột nhiên thấy lo lắng, sao anh ấy không đi làm, có phải là bị ốm rồi không? Lòng cảm thấy nhói đau khi nghĩ đến việc Tần Phong bị bệnh nhưng không có ai chăm sóc.

Giám đốc bỗng đi vào đưa một xấp tài liệu trên bàn của chị Thanh:

– Chiều nay khi tan sở cô kêu tài xế lấy xe đưa đến nhà cho tổng giám đốc ký đi.

– Tổng giám đốc bị bệnh à, sao mấy hôm nay không thấy cậu ấy đi làm – Chị Thanh nhìn xấp hồ sơ hỏi.
– Đi mà hỏi cậu ấy, sao tôi biết được – Giám đốc hừ nhẹ một cái rồi bỏ về phòng mình.

Hải Quỳnh giật thót người khi nghe hai người họ nhắc đến tần Phong, hai tay vò chặt vạt áo trước, Cô đã dặn lòng không nghĩ đến Tần Phong nữa, vậy mà hết lần này đến lần khác không ngừng nghĩ đến, không ngừng nhớ đến.

Chị Thanh cầm xấp hồ sơ cất kỹ vào trong ngăn kéo. Gọi điện cho tài xế của công ty căn dặn rồi tiếp tục làm việc. Nhưng tới khi ra về thì có điện thoại gọi bảo con chị bị sốt, khiến chị lo lắng. Nhìn thấy Hải Quỳnh chị mừng rỡ chạy đến nhờ vã:

– Hải Quỳnh! Em giúp chị đem hồ sơ này đến cho tổng giám đốc nha, lần trước em đến nhà rồi mà.

– Nhưng mà…- Hải Quỳnh ngập ngừng

– Đi mà…giúp chị lần này đi, chị sẽ biết ơn em lắm – Chị Thanh nói giọng van nài.

Hải Quỳnh đành gật đầu ưng thuận rồi cằm lấy xấp tài liệu trên tay của chị Thanh. Chi Thanh vui mừng cám ơn Hải Quỳnh rồi vội vã chạy về với con mình.

Ngồi trong xe, Hải Quỳnh không nén nổi cảm giác lo sợ và hồi hộp. Cô sợ khi nhìn thấy anh không thể kiềm chế mà yêu anh, lại sợ cái cảm giác yêu anh, càng căm hận việc bản thân có lỗi với Khánh Vũ.

Hải Quỳnh run run đưa ngón tay nhấn chuông, tim cô đập rất mạnh, không biết phải đối mắt với Tần Phong thế nào khi anh mở cửa. Cánh cửa mở ra, nét mặt Tần Phong cũng hiện ra, sắc mặt vẫn hồng hào chỉ có đôi mắt u buồn, Hải Quỳnh thở phào nhẹ nhỏm vì anh không bị bệnh.

Tần Phong cũng hơi bất ngờ khi thấy Hải Quỳnh, hai mắt cô long lánh nhìn anh, đôi môi hồng chím lại, lộ rõ hai lúm đồng tiền đáng yêu của cô. Hơi sững người vì bất ngờ một chút, Tần Phong đã thay đổi thái độ ngay lặp tức, ánh mắt lạnh tanh nhìn cô hỏi:

– Có chuyện gì?

– Tổng giám đốc ký giùm số giấy tờ này…– Hải Quỳnh ấp úng nói, cô thấy lúng túng vô cùng khi đối mặt với Tần Phong.

Tần Phong không nói gì, nghiêng người cho cô đem giấy tờ vào.

Anh không nhìn cô mà thản nhiên ngồi xuống ghế rồi nhấc điện thoại gọi:

– Em tới chưa, anh lên…

Sau đó anh quay lại nhìn hải Quỳnh đang đứng im như tượng đá ở đó, lạnh lùng hỏi:

– Giấy tờ đâu.

Hải Quỳnh có chút hoảng hốt, cô chưa từng nghe thấy giọng lạnh lùng này của anh, vội vã mở bìa sơmi đựng tài liệu lấy giấy tờ ra cho Tần Phong ký. Trong lúc gấp gáp cô làm rơi hết đống hồ sơ xuống đất.

Ánh mắt tần Phong nhìn cô đầy khó chịu, Hải Quỳnh hối lỗi cụp mắt xuống nói xin lỗi, rồi vội vã ngồi xuống nhặt đống tài liệu lên xếp ngay ngắn đưa cho Tần Phong bằng hai bàn tay run run.

Tần Phong nhìn thấy mà đau lòng, nhưng anh khép chặt hai ấnm tay lại, kiềm chế cảm giác muốn ôm cô vào lòng.

– Để trên bàn đi.

Hải Quỳnh lập tức đặt nó trên bàn rồi đừng sang một bên chờ đợi. Trong lòng bỗng có cảm giác xót xa tủi hô vô cùng, nước mắt như trực chờ rơi ra.

Tần Phong lặng lẽ lấy bút ra ký tên rồi đặt bút cái cạch xuống bàn sau đó đẩy số giấy tờ đã ký bên sang một bên lạnh lùng nói:

– Xong rồi.

Hải Quỳnh vội thu lại số giấy tờ bỏ vào trong bìa sơ mi. Bỗng tiếng chuông cửa vang lên, Tần Phong dựa người vào thành ghế ra lệnh.

– Mở cửa đi.

Hải Quỳnh sững sờ nhìn vẻ mặt lạnh tanh của Tần Phong một giây rồi nén lòng ra mở cửa. Người bấm chuông là Nguyên Thu.

Cô ta thấy Hải Quỳnh thì hơi bất ngờ một chút, sau đó cười khẽ hỏi:

– Nghe nói cô chuẩn bị kết hôn rồi phải không?

Hải Quỳnh hơi bất ngờ ngẩng đầu nhìn Nguyên Thu dò hỏi. Làm sao chị ta lại biết cô chẩun bị kết hôn chứ. Cô khẽ đưa mắt nhìn Tần Phong, vẻ mặt anh vẫn thản nhiên như không có chuyện gì. Hải Quỳnh khẽ gật đầu.

– Chúc mừng cô.

– Cám ơn chị – Hải Quỳnh khách sáo đáp lời.

Nguyên Thu bèn len người vào trong nhà, xà nhanh vào lòng Tần Phong.

– Chúng ta đi thôi, anh hứa là đưa em đi mua nhẫn mà.

– Ừ…- Tần Phong hờ hững đáp.

– Em yêu anh…- Nói xong cô ta ôm lấy cổ tần Phong, đặt môi mình lên môi anh hôn quyết liệt.

Tần Phong cũng choàng tay ôm lấy Nguyên Thu hôn đáp trả. Hai người họ dường như xem thường người lẹ như Hải Quỳnh, cứ quấn quít lấy nhau.

Hải Quỳnh cảm thấy đau thắt cả tim, từng nhát từng nhát dao đang cứa vào lòng cô, từng mũi từng mũi kim châm vào tim cô, sống mũi cay xòe, hai mắt đã nhòe, giọng vỡ òa, cô ghẹn ngào cố gắng nói:

– Tổng giám đốc, tôi xin phép ra về.

Nói rồi cô quay lưng lại mở cửa. Nguyên Thu mắt mắt nhìn bóng lưng của cô đắc ý vô cùng. Cô ta biết, Tần Phong sẽ không từ chối nụ hôn của cô khi biết Hải Quỳnh sắp đám cưới, bởi vì lòng tự trọng đàn ông không chấp nhận bản thân là người thua cuộc. Cô ta cố ý nói lớn cho Tần Phong biết điều này, càng đắc ý khi Hải Quỳnh xác nhận.

Bàn tay của Tần Phong trên eo của Nguyên Thu bỗng lõng ra. Tiếng cửa đóng lại, giống như đóng cả nỗi lòng đau đớn của hai trái tim.

Tần Phong đờ cả người mặc cho Nguyên Thu quấn lấy mình, nhớ lại lời van xin của Minh Trang: ” Tần Phong! Coi như em cầu xin anh, cầu xin anh, hãy buông tay đi có được không?”, anh khẽ nhắm mắt lại, nước mắt trào qua khóe mi.

Cánh cửa vừa đóng lại nước mắt Hải Quỳnh rơi xuống, cõi lòng tan nát, tim đau đớn đến độ không thở nổi.
Cô vội chạy đến cầu thang thoát hiểm, ngội xụp xuống đất úp mặt vào tay tay nức nở khóc.

Hóa ra tình yêu vốn đau đớn như thế, cô phụ bạc một người, nhưng bản thân đến cơ hội bị phụ bạc cũng không có được. Tất cả chỉ là ảo tưởng yêu thương của mình cô. Anh không yêu cô, ngoài cô ra, anh cũng có thể đón nhận bất cứ tình cảm của cô gái nào.

Cô chỉ là người yêu đơn phương anh mà thôi, cô lại không đáng được đồng tình như những cô gái yêu đơn phương khác, bởi vì cô bỏ rơi một người yêu mình để đi yêu một người khác.

Kết cuộc này là quả báo của bản thân cô.
Tần Phong diện một chiếc áo sơ mi xanh kết hợp chiếc quần tây đen đơn giản nhưng lại làm nổi bật được vóc dáng cao ráng nổi bật của mình. Anh lái chiếc xe màu xám bạc đầy sang trọng đến tham dự đám cưới của Công.

Vừa bước vào đã chạm mặt ngay đám người của Minh Trang đang đứng xung quanh cô dâu chú rể trêu chọc vui vẻ. Còn có anh chàng Giang tới dự.

– Anh Công đã cưới vợ rồi còn anh thì chừng nào chứ hả? – Phương Hồng nhìn Giang hỏi.

– Cứ từ từ, không nghe nói, hôn nhân là mồ chôn hạnh phúc và tự do à. Anh mày còn muốn tự do thêm một thời gian nữa, chưa muốn vùi dập đời giai bây giờ đâu – Giang ưỡng ngực đáp.

– Anh Công! Mau trả tiền xem bói cho em ngay, em đã nói, anh sẽ lấy vợ sớm mà, nhanh lên em coi đúng rồi, trả tiền đi – Minh Trang xòe bàn tay trước mặt Công ngoắc ngoắc…

Nếu là trước đây thì Công đã phun nước bọt vào tay Minh Trang để công kích rồi, nhưng bây giờ đã lấy vợ, xem như là người đã lớn, lại phải giữ hình tưởng phong độ của một chú rễ, không thể lóch chóc khỉ khọt như thời sinh viên nữa, bèn hắng hắn giọng bảo:
– Coi như anh nợ em, ngày mai anh trả.

– Xí…Em không mắc mưu anh đâu. Trên đời này có biết bao ngày mai chứ. Ngày mai em đến nhà anh thì anh lại bảo ngày mai. Vậy thì đến khi nào mới chấm dứt ngày mai được – Minh Trang cong môi giễu.

Biết âm mưu của mình bại lộ, Công bèn cười khì khì đáp:

– Thôi vầy đi, anh miễn cho em tiền quà đầy tháng con anh vậy.

– Không phải chứ, hai người đã có rồi à – lê Phương ngạc nhiên hét lên.

– Suỵt…- Công đưa tay lên miệng tỏ dấu hiệu bí mật.

– Anh ghê nha, mua một lời 1 nha – Ngọc yến đấm vai Công trêu.

Cô dâu đứng bên cạnh đỏ bừng cả mặt khi bị trêu chọc.

– Nhưng dù sao cũng chúc mừng, chúc mừng, em muốn làm mẹ nuôi…- Phương Hồng bèn tranh nói trước.
– Ê, tao định nói trước mà…- Mọi người bèn tranh nhau đòi làm mẹ nuôi.

Giang bỗng phá hiện ra Tần Phong đang đứng đó nhìn bọn họ bèn quẩy tay kêu:

– Tần Phong. Lại đây.

Tần Phong miễn cưỡng bước lại bên họ. Ngoại trừ mInh Trang ra, những người còn lại đều ngượng ngùng chào Tần Phong, Tần Phong cũng lịch sự chào đáp lại nói vài câu xã giao chúc mừng vợ chồng Công và hỏi thăm công việc của Giang.

– Tụi em vào trong trước đây – Phương Hồng hất mặt, ánh mắt chán ghét nhìn Tần Phong.

– Xin lỗi anh, tại vì họ hiểu nhầm anh nên mới như vậy – Minh Trang ái ngại nói nhỏ với Tần Phong khi ba người bạn kéo vào trong sảnh nhà hàng.

– Không sao? – Tần Phong đáp – Hải Quỳnh không đi à, anh nghe Công nói có mời Hải Quỳnh mà.

– Ừhm, có mời, nhưng mà tụi em sợ bạn bè có nhiều người quen nhận ra Hải Quỳnh cho nên…

– Anh hiểu rồi- Tần Phong đáp, ánh mắt buồn bã.

Minh Trang thấy ánh mắt buồn bã của tần Phong thì thấy thương cảm cho anh. Lại cảm thấy bản thân có lỗi với tần Phong khi đưa ra yêu cầu với anh, cô cắn môi một cái khẽ nói:

– Tần Phong, xin lỗi và cám ơn anh.

– Không cần cám ơn anh, anh làm những điều này vì Hải Quỳnh, đối với anh chỉ cần cô ấy hạnh phúc là đủ rồi. Người tá nói, yêu không nhất thiết phải chiếm hữu chỉ cần được ở bên cạnh là được – Tần Phong trầm ngâm đáp nói rồi khoát tay Giang đi vào bên trong.

Minh Trang nhìn theo bỗng cảm thấy Hải Quỳnh được người con trai nhứ thế yêu là điều may mắn nhất của cô ấy. Chỉ tiếc rằng hai người họ lại đứng ở hai đường thẳng song song.

Công đến vỗ vai Minh Trang an ủi:

– Em thật sự muốn hai người họ như vậy sao?

– Em không biết…có những chuyện không bao giờ theo ý muốn của con người, chỉ có thể đối mặt với nó mà thôi. Hy vọng tương lai phía trước của họ là màu hồng – Minh Trang cảm thán nói.

Nhìn cô dâu chú rễ trên sân khấu hạnh phúc cùng uống rượu giao bôi, cô dâu hạnh phúc cười rạng rỡ trong chiếc váy cưới trắng tinh. Người ta nói con gái đẹp nhất trong ngày cưới quả nhiên là đúng. Tần Phong nhìn chiếc váy cưới trắng tinh của cô dâu trong mắt bỗng nhòe đi, bởi những ký ức xưa lại ùa về trong thổn thức.

Đó là một ngày mưa rơi, những hạt mưa long lanh trong suốt nặng hạt rơi xuống lòng đường. Hải Quỳnh đứng co ro lạnh lẽo bên một mái hiên chờ Tần Phong đến, tuy những đợt mưa ào kéo theo gió lạnh thổi từng cơn làm làn da trắng của Hải Quỳnh tái đi nhưng Hải Quỳnh lại thích những ngày mưa như thế.

Mưa tượng trưng cho sự mềm mại dịu mát, sự lãng mạn ngọt ngào, cùng nỗi buồn quanh tỏa.

“Hình như tron từng tia nắng có nét tinh nghịch bạn trai

Hình như trong từng hạt mưa có nụ cười duyên bạn gái”

Con gái vô cùng thích mưa, bởi vì trong mưa chứa đựng sự lãng mạn và ngây thơ.Không ít cô gái thầm ướt rằng: ” Sẽ yêu người con trai đầu tiên che dù cho mình”. Cho nên cô yêu Tần Phong, anh là người con trai đầu tiên ngoài anh Hiểu Huy của cô ra che dù cho cô.Nụ hôn đầu tiên khi hai người chính thức yêu nhau cũng là dưới mưa.Cho nên mưa chính là những hồi ức ngọt ngào của họ.

Đang suy nghĩ mơn mang thì Hải Quỳnh bị một vòng tay ấm áp kéo chặt vào lòng ủ ấm, giúp cô xua đi sự lạnh lẽo của cơn mưa. Giọng trầm ấm và hơi thở ấm áp của Tần Phong tỏa ra sau gáy cô cũng đủ khiến tim cô hạnh phúc:

– Chờ anh lâu không?

Hải Quỳnh lắc đầu, xoay người lại nép mình vào lòng của Tần Phong. Anh nhẹ nhàng vuốt gò má bầu bĩnh của cô hỏi:

– Có lạnh không?

Cô khẽ gật đầu trong lòng anh, anh liền vòng tay ôm siết lấy cô như muốn truyền hết hơi ấm trong lòng mình vào sưởi ấm cho cô.

– Chúng ta đi ăn cái gì cho ấm đi – Hải Quỳnh ngẩng đầu nhìn Tần Phong đề nghị khi tay cô chạm vào vệt mưa trên áo anh. Có lẽ anh đã băng qua mưa để đến bên cô.

– Cũng được – Tần Phong đáprồi cời chiếc áo khoát ngàoi của mình ra khoát cho cô rồi giương dù kéo cô vào sát lòng mình dưa cô ra xe.

Trước đây Hải Quỳnh hay cằn nhằn việc tần Phong đến đón cô bằng xe hơi vì quá nổi trội đối với những sinh viện như họ. Nhưng đi xe hơi trong những ngày mưa lại thích thú vô cùng. Vừa cảm nhận sự ấm áp trong xe, lại có thể nhìn ngắm những hạt mưa rơi tí tách bên ngoài mà cảm nhận cuộc sống thật ngọt ngào.

Hai người vào một nhà hàng để ăn, đúng vào lúc nhà hàng tổ chức đám cưới. Từ bên này của họ có thể nhìn qua bên kia sảnh cưới. hải Quỳnh nhìn cô dâu xinh đẹp cười hạnh phúc trong ngày cưới mà ngưỡng mộ vô cùng, cô nghĩ vu vơ rồi cười e thẹn, gương mặt đỏ bừng lên. Tần Phong nhìn thấy nét mặt cô thì hiểu cô nghĩ gì bèn mĩm cười siết chặt tay cô, trao cho cô cái nắm tay hạnh phúc.Cô dâu và chú rễ khoát tay nhau dưới những hạt mưa đang rơi trông thật lãng mạn, Hải Quỳnh cảm thấy vô c ùng thích

Sảnh cưới được trang hoàn rất đẹp, chỉ tiếc rằng lại bị trời mưa phá hủy. Chú rể lâu lâu phải vất vả chạy ngược chạy xuôi cầm dù đón khách. Tần Phong cảm thấy anh ta thật đáng thương, bèn cảm thán một câu.

– Sau này chúng ta kết hôn nhất định phải chọn mùa nắng.

Hải Quỳnh nghe đến hai từ “kết hôn” lại còn” chúng ta” của Tần Phong thì đỏ bừng bừng mặt lên, tim đập rộn ràng, để che giấu tâm trạng xao động của mình cô bèn hỏi:

– Nếu ngày mưa thì sao?

Tần Phong nhìn nét mặt dò hỏi của Hải Quỳnh thì muốn trêu cô bèn đáp:

– Vậy thì không cưới…

Hai mắt mở to của Hải Quỳnh bỗng tối lại đầy thất vọng và buồn bã.Cô vốn đang ngưỡng mộ cô dâu kia được đám cưới trong ngày mưa lãng mạn thì nghe vậy, trong lòng có chút ủy khuất vô cùng.

Tần Phong im lặng nhìn vẻ mặt buồn hiu của Hải Quỳnh thì cười tủm tĩm nói tiếp:

– Nhưng mà vì nếu cô dâu của mình thích thì đành chịu thôi.

Tiếc rằng câu nói cuối cùng của anh lại bị tiếng vag từ sảnh phòng cưới làm chìm đi, Hải Quỳnh không nghe thấy, cô đang đưa mắt theo dõi buổi lễ nên Tần Phong cũng không để ý thêm nữa mà không biết rằng mình đã phạm phải sai lầm.

Bởi vì sau đó Hải Quỳnh giận anh, không thèm nghe điện thoại cũng không thèm gặp.Cô cho rằng, hôn nhân là một điều vô cùng thiên liêng gắn chặt cuộc đời của hai con người lại với nhau, không phải trò chơi.Không phải cứ thích nói cưới là cưới, nói không là không. Cho nên cô vừa giận vừa thấy buồn cho bản thân.

Tần Phong dù giải thích, xin lỗi thế nào cô cũng thấy giận. Anh khổ sở cầu cứu 4 con khủng long kia, nhưng trước khi nhận sự giúp đỡ, anh cũng phải đút lót khá nhiều mới được bước chân vào kí túc xá của họ.

Hải Quỳnh đang nằm ngồi học bài thì thấy Tần Phong bèn xoay lưng lại không thèm nhìn anh.

– Anh đó nha, đúng là thật đáng ghét mà, dám chọc giận Hải Quỳnh của tụi em – Phương Hồng giả vờ trách.
– Phảt đó, rất đáng chịu phạt – Lê Phương gật gù rồi ngẩng đầu đề nghị – Hít đất 100 cái.

– Thụt dầu 200 cái, nhảy cóc 1000 cái – Ngọc Yến bổ sung.

– Chi bằng phạt quỳ trên vỏ sầu riêng cho chừa cái tội – Minh Trang chơi đểu đề nghị.

– Phải đó, phải đó, anh mau đưa tiền để em mua sầu riêng cho. Tụi em ăn giùm anh cái ruột còn anh cứ việc lấy vỏ mà quỳ – Lê Phương nhanh nhảu cười hà hà xung phong đi mua.

Tần Phong nghe mấy hình phạt thì xám cả mặt, lại còn phải đưa tiền cho họ mua sầu riêng cho họ ăn, còn mình chịu phạt, chẳng khác nào bị bán mà còn ngồi giúp họ đếm tiền bán mình được bao nhiêu.

Bước đến bên bàn học của Hải Quỳnh, Tần Phong mắm tay áo cô lay lay, mặt nhăn nhó tỏ vẻ khổ sở nhỏng nhẽo nói:

– Quỳ trên vỏ sầu riêng rất đau đó nha. Gai sầu riêng lại vừa dài vừa nhọn đâm vào là chảy máu đó, nói không chừng còn ảnh hưởng xương cốt không chừng sau này không đi lại được.

Hải Quỳnh bị anh giật tay áo lại nghe ai kia lần đầu nũng nịu thì buồn cười vô cùng, hai khóe môi giản ra nhưng nhanh chóng khép lại tỏ vẻ thờ ơ giật tay lại rồi hất mặt nói:

– Cho đáng đời anh.

Rồi cô quay sang mấy đứa bạn lạnh lùng bảo:

– Mấy đứa bây mua nhiều nhiều một chút đi, anh ấy lớn như vậy, mua một trái xài không đủ đâu.

Mấy cô nàng này cả kinh nhỉn đứa bạn hiền lành của mình không ngờ cũng có tâm hại người dễ sợ luôn, bọ họ chỉ là nói đùa thôi mà nào ngờ cô đồng ý thiệt.

Họ quay đầu nhìn vẻ mặt khổ sở của Tần Phong thì thương cảm.

– Anh bảo anh yêu phải một đứa có tính cách như con nít hễ chút là giận, hễ chút là hờn.Tuần 7 ngày mà hết 8 ngày giận nhau rồi – Minh Trang vờ sầu não nói.

– Làm gì có ngày thứ 8 chứ – Hải Quỳnh quay đầu phản bác.

Minh Trang thấy Hải Quỳnh phản bác thì liền hồ hởi tiếp lời:

– Ừ thì không có, nhưng mà tần Phong đúng là đáng thương cứ bị con nít giận.

– Ừ tao con nít vậy đó – hải Quỳnh đáp cộc lốc giận dỗi khiến minh Trang cười thầm.

– Thấy chưa, ai bảo anh yêu phải đứa con nít làm gì, anh yêu em có phải hơn không? Em sẽ không giận hờn gì anh đâu.

– Phải đó, anh cứ quăng cho nó mấy cuồn sách, nó sẽ mặc xác anh làm gì thì làm – Phương Hồng bèn cướp lời – Chẳng thà anh yêu em đi.

– Xì…bà là chúa mua sắm, yêu bà bảo đảm túi tiền của anh Phong lỗ nặng cho xem – Lê Phương chề môi nói – Anh Phong, chẳng thà anh yêu em, em không như hai đứa kia đâu.

– Bà không như hai đứa kia nhưng bà thấy trai là mắt sáng rỡ lên, em bảo đảm con nhỏ này thấy trai đẹp là quên anh ngay, tốt nhất là yêu em – Ngọc Yến kéo tay Tần Phong về phía mình nói.

Vậy là 4 cô nàng tranh nhau Tần Phong, khiến người anh bị kéo qua kéo lại thật khổ sở vô cùng, Hải Quỳnh liếc mắt nhìn anh bị mấy đứa bạn dày vò thì thấy thương vô cùng, lại còn bị tụi nó trang cưới đem về làm bạn trai thì nổi giận bỏ sách xuống nói:

– Tụi bây có phải là bạn tao hay không hả, trước mặt tao mà công khai giành bạn trai tao như vậy hả.

– Ai bảo mày không cần anh ấy – cả bọn đồng thanh đáp.

– Ai bảo tao không cần – hải Quỳnh trừng mắt đáp.

Nói rồi kéo tay tần Phong đi ra ngoài. Tần Phong quay mặt nháy mắt nhìn 5 người kia.Cả 5 cũng đưa ngón tay trỏ lên cao biểu thị chiến thắng.

Khi cả hai người ngồi trong xe, bên ngoài bỗng lất phất hạt mưa rơi.

– Em muốn đi đâu – tần Phong giúp Hải Quỳnh cài thắt dây an toàn rồi bèn hỏi.

Nhưng Hải Quỳnh không thèm đáp, cô quay mặt nhìn ra bên ngoài. Tần Phong bất đắt dĩ thở dài lái xe đi, quyết định đưa cô đến nhà mình, dụ dỗ cô xem phim hoạt nhóc Maruko mà cô thích để cô hết giận.

Khi đậu xe vào bãi, thấy Hải Quỳnh vẫn ngồi im không nhúc nhích, tần Phong bèn vòng tay ôm lấy cô nói thầm bên tay cô:

– Đừng giận nữa.

Cô giận dỗi đẩy tay anh ra.

– Em thật sự muốn anh chịu phạt mới tha thứ à – Tần Phong khổ sở hỏi.

Hải Quỳnh không thèm trả lời tiếp tục giữ thái độ im lặng của mình.

Tần Phong bất lực không biết phải làm sao đành mở cửa bước ra bên ngòai trời mưa,những hạt mưa đang lớn dần trút nặng nề xuống mặt đất. Hải Quỳnh hơi ngạc nhiên không hiểu Tần Phong làm gì, cô mở to mắt nhìn anh, thấy anh đứng im lặng dưới trời mưa, quần áo chẳng mấy chút thì ướt hết, trên mặt thì nhòe nước mưa.

Cô hoảng hốt vội lấy dù rồi đi xuống, chạy đến che dù cô Tần Phong, Hải Quỳnh mắt rưng rưng mắng:

– Anh bị điên à, tự dưng lại chạy ra giữa trời mưa thế này đứng.

– Anh đang tự trừng phạt mình mà – Tần Phong vuốt những giọt nước vương trên mặt xuống – Anh sẽ đứng ở đây cho đến khi nào em tha thứ.

– Anh…- Hải Quỳnh dậm chân bặm mội đầy tức giận, hai mắt long lanh muốn khóc, cô vừa giận lại vừa thương.

Tần Phong giang tay kéo cô sát vào lòng mình khẽ nói:

– Tha thứ cho anh có được không?

Hải Quỳnh bị hơi thở ấm áp của Tần Phong phủ lấy dưới làn mưa lành lẽo thì cơn giận hờn đã tan biến, cô khẽ gật đầu, đấm vào vai Tần Phong định mắng nhưng nụ hôn của Tần Phong đã đặt xuống môi cô. Một nụ hôn nhẹ nhàng lãng mạn, tay Hải Quỳnhvòng qua cổ Tần Phong đón nhận nụ hôn của an, những giọt nước mưa từ trên người anhrơi xuống thấm vào làn da cô thêm mát lạnh, nhưng hải Quỳnh lúc này lại cảm thấy thật ấm áp. Sau đó là một nụ hôn sâu vào tận lòng người, như trút hết mọi yêu thương vào với nhau, chiếc dù trên tay Hải Quỳnh rơi xuống, hai tay cô hoàn toàn vòng chặt cổ Tần Phong để làm điểm tựa. Hai bàn tay Tần Phong siết sao ôm lấy Hải Quỳnh giữa lấy cảm giác ấm áp của thân người cô hòa vào nhiệt độ trong người anh dưới làn mưa lại tạo ra một khoảng không ấm áp.

Trời mưa, bãi đậu xe không có người, phong cảnh tĩnh mịch của mưa giờ phút nàylại vô cùng lãng mạn cho đôi trai gái hôn nhau say đắm dưới làn mưa. Nụ hôn dưới mưa thật ngọt ngào, những hờn dỗi theo mưa và gió cuốn trôi.
Về nhà Tần Phong, cả hai người đều ướt nhẹp, cả người Hải Quỳnh lạnh run lên, nhưng gương mặt cô thì vẫn đỏ bừng, làn môi mộng hơi sưng, đôi mắt vẫn chưa hết mơ màng, cô ngoan ngoãn chờ Tần Phong lấy đồ của anh cho cô thay

Khi Hải Quỳnh thay đồ xong, cô vừa bước ra khỏi nhà tắm đã cảm nhận được không khí ấm áp bao quanh. Tần Phong đã mở tất cả máy điều hòa trong nhà lên, cả gian phòng ấm áp không gợn một chút lạnh lẽo nào sau khi bị mưa ngấm vào người.

Hải Quỳnh ngửi thấy mùi thơm lừng bay ra từ nhà bếp, cô bèn tò mò tiến vào, liền nhìn thấy Tần Phong đang đeo tạp dề đang nêm nếm món gì đó, Hải Quỳnh bèn lên tiếng khen:

– Thơm quá.

– Tắm xong rồi sao, ngồi xuống đi, anh làm ít mí pagetti cho em ăn – Tần Phong quay mặt lại nhìn Hải QUỳnh cười âu yếm nói.

Hải Quỳnh gật đầu nhưng cô không lại bàn ngồi mà đứng nhìn dáng vẽ chuyên chú nấu ăn của Tần Phong, trong lòng cảm thấy có hương vị ngọt ngào lan tỏa.

Người ta nói, đàn ông hấp dẫn nhất là khi họ chuyên tâm làm việc, nhưng đàn ông mặc tạp dề xuống bếp càng hấp dẫn hơn, hôm nay Hải Quỳnh thấy đúng là như vậy, Quả thật rất ít người con trai chịu xuống bếp nấu ăn cho người mình yêu, cô quả là hạnh phúc. Niềm hạnh phúc này khiến Hải Quỳnh không tự chủ được mà bước đến phía sau lưng của Tần Phong đưa tay ôm lấy eo của anh, tựa đầu vào tấm lưng rộng lớn của anh.

– Sao vậy – Tần Phong tắt bếp, xoay người lại đem Hải Quỳnh ôm vào lòng âu yếm hỏi.

– Em phát hiện càng ngày em càng yêu anh nhiều hơn – Hải Quỳnh xẩu hổ thú nhận.

Tần Phong phá ra cười hạnh phúc, hai tay ôm siết lấy cô thật chặt, rồi mới nói:

– Còn anh thì mỗi ngày lại yêu em nhiều hơn, ngày hôm nay yêu em nhiều hơn ngày hôm qua, nhưng lại ít hơn ngày mai.

Dù cho đó là lời nói dối thì bất cứ người con gái nào cũng đều thấy thật hạnh phúc vào phút giây này, huống chi Hải Quỳnh biết Tần Phong đối với cô là thật lòng thật dạ, tim rộn ràng hạnh phúc như thể vừa nghe một khúc nhạc dịu dàng.

– Thật không? – Hải Quỳnh giả vờ nghi ngơ hỏi.

– Anh sẽ làm cho em tin – Tần Phong cười đáp rồi đưa tay nâng cằm Hải Quỳnh đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu

Hai đầu lưỡi hòa quyện vào nhau say sưa nếm mật ngọt của tình yêu. Trao cho nhau vòng tay ấm áp thật chặt như hứa hẹn sẽ cũng nhau đi đến cuối cuộc đời, đến nơi thiên đường của hạnh phúc mà chỉ có hai trái tim thật lòng cùng hướng về nhau mới làm được.

Sau khi ăn xong, Hải Quỳnh đứng bên cửa kính nhìn ra phía ngoài, trời vẫn mưa như trút nước, âm u lạnh lẽo khiến Hải Quỳnh thấy ão não vô cùng. Tần Phong rửa chén xong pha cho Hải Quỳnh ly trà nóng đem ra thấy cô thở dài liền đặt xuống mặt bàn rồi đi đến vòng tay ôm lấy cô hỏi:

– Sao vậy?

– Trời vẫn mưa lớn, nói không chừng ký túc xá đã đóng cửa rồi – Hải Quỳnh buồn rầu đáp.

– Vậy thì ngủ lại ở đây đi – Tần Phong mĩm cười dụ dỗ, trong mắt lóe lên sự gian xảo. (Xin chia buồn với bạn đã rơi vào tay cáo ^^)

Hải Quỳnh ngay thơ đối với Tần Phong hết mực tin tưởng cho nên cũng chẳng có chút đề phòng nào, nhưng từ lúc yêu nhau cô chưa từng ở lại nên hơi ngập ngừng do dự, Tần Phong bèn ngon ngọt dụ dỗ tiếp nói:
– Đâu phải em chưaa từng ngủ ở nhà anh. Em cứ ngủ ở phòng lần trước.

Hải Quỳnh nghe vậy thì vui vẻ gật đầu mà không hề biết rằng vị thế lần trước và lần này hoàn toàn khác nhau, lần trước cô chỉ là người lạ phiền phức, lần này cô chính thức là người yêu của anh. Tần Phong thấy Hải Quỳnh đồng ý thì phấn khởi vô cùng, miệng nở nụ cười gian xảo (đây là thành phần cực kì gian xảo, bà con cô bác cẩn thận dè chừng – Quỳnh cưng, cẩn thận nha)

Hai người quyết định vào phòng Tần Phong xem phim. Hải Quỳnh thích thú tìm đĩa phim, lúc nào Tần Phong cũng chuẩn bị nhiều đĩa phim để hai người cùng coi, nhưng chủ yếu vẫn là phim hoạt hình bởi vì Hải Quỳnh thích. Cô có thể xem đi xem lại bộ phim mèo chuột nhiều lần không chán. Bộ phim cô thích xem nhất là Doremon và Nhóc Maruko. Từ lúc cô đến, nhà Tần Phong trở thành kho phim hoạt hình.

Hải Quỳnh bỗng nhìn thấy một đĩa phim đặt trên đầu đĩa, là đĩa phim ma. Cô cầm lên rồi quay đầu phe phẩy với Tần Phong:

– Tụi mình xem cái này đi.

Tần Phong đang kéo rèm cửa nghe vậy bèn quay đầu nhìn xem, sau đó nhíu mày đáp:

– Đĩa đó là của Công mang tới xem, hình như là phim ma, em không sợ sao.

Tần Phong còn nhớ rõ nét mặt hoảng sợ đến nỗi không dám nhìn của Hải Quỳnh bám sát người anh khi lần đầu họ gặp nhau, trông cô không khỏi buồn cười.

– Có anh bên cạnh mà, nha nha – Hải Quỳnh nũng nịu, chớp chớp mắt xin xỏ.

– Tùy em – Tần Phong phì cười trước bộ dạng đáng yêu của cô.

Phim mở đầu là loạt âm thanh nghe rợn tóc gáy, Hải Quỳnh chui vào trong chăn trùm kín người lại mà vẫn cảm thấy lạnh toát. Càng lúc cô càng rút vào lòng Tần Phong sợ hãi, lén lút nhìn lên màn hình những cảnh ma xuất hiện.

Tần Phong thấy buồn cười vô cùng, toàn bộ chỉ là giả do người ta dựng ra, chẳng có gì đáng sợ cả. Đúng là chỉ có bọn con gái nhút nhát mới sợ hãi đến phát run như thế, lại nói, nhìn thẳng cũng là nhìn, lén lút nhìn cũng là nhìn, việc gì mà phải che tay rồi nhìn qua kẽ tay cơ chứ.

Nhưng mà như vậy thì có thể thỏa thích ôm lấy cô vào lòng tận hưởng hương vị ngọt ngào, ấm áp và mềm mại mà cơ thể cô đem lại chẳng khác gì thiên đàng thì không uổng công anh giữ chân cô lại. Hèn chi các anh chàng thường thích dẫn bạn gái đi xem phim ma như vậy.

Bộ phim nói về một anh chàng nhà báo nghe nói đến căn nhà ma thì muốn phiêu lưu tìm hiểu viết bài.Không ngờ anh lại yêu cô gái ma đó, và phim hư cấu đến độ cho vào một cảnh làm tình của anh chàng và cô gái ma.
Vì là phim điện ảnh nên những cảnh nóng thế này thường là chiêu để câu khách. Nhưng dường như đạo diễn đã sử dụng cảnh nóng quá chân thật cho nên quay khá rõ việc âu yếm của hai nam nữ diễn viên lại kèm theo sự rên rỉ khoái lạc (>0<). Tiếng rên rĩ và những nụ hôn triền miên của đôi trai gái trong phim, sự vuốt ve nhau của họ càng khiến Hải Quỳnh và Tần Phong thấy xấu hổ vô cùng. Hai thân thể dính sát vào nhau tuy cách qua vài làn áo mỏng nhưng vẫn cảm thấy nhiệt độ nóng bừng lên của nhau. Hải Quỳnh đỏ bừng cả mặt, cô cắn môi lén lút ngẩng đầu nhìn lên Tần Phong, bắt gặp cái nhìn cuồng nhiệt của anh. Đôi môi đang cắn chặt bị sự run động của bản thân trước cái nhìn đó mà hé mở để lộ đôi môi mộng gợi cảm cùng gương mặt ửng hồng quyến rũ. Tần Phong siết chặt bàn tay lại kìm nén dục vọng của bản thân đẩy Hải Quỳnh ra đứng lên bảo: - Không nên xem phim này, tốt nhất nên xem phim hoạt hình. Hải Quỳnh bèn nhanh nhảu gật đầu, tim không ngừng đập mạnh, cô lén lút thở nhẹ. Phim hoạt hình nhóc Maruko hiện ra với điệu nhạc vui vẻ khiến cả hai nhanh chóng lấy lại tâm lí cân bằng của mình. Tần Phong trở lại giường nhưng hai người ngồi ở hai góc đầu giường xem phim. Hải Quỳnh cứ lâu lâu lại cười khúc khích khi xem phim hoạt hình, Tần Phong nhìn thấy nụ cười đáng yêu của cô mà cười khẽ rồi bảo: - Đúng là trẻ con. - Maruko là trẻ con mà – Hải Quỳnh bèn đáp. - Là anh nói em trẻ con đó – Tần Phong cười gõ đầu cô nói. - Em trẻ con khi nào chứ? – Hải Quỳnh phụng phịu nói. - Tối ngày xem phim hoạt hình mà còn bảo không trẻ con à – Tần Phong vuốt mũi cô một cái cười trêu. - Anh bắt nạt em – Hải Quỳnh hờn dỗi vuốt cái mũi bị Tần Phong vuốt nói. - Anh mà bắt nạt em, có em mới bắt nạt anh thì có. Minh Trang nói đúng đó, 1 tuần có 7 ngày thì hết tám ngày em giận dỗi với anh. Anh phải khổ sở đi năn nỉ còn không phải là bị em ức hiếp à – Tần Phong khổ sở kể. - Bây giờ em bắt nạt anh cho xem – Hải Quỳnh tức giận bèn nhào qua người Tần Phong đè anh xuống ra sức cắn bả vai anh. Tần Phong bị cô cắn đau bèn phản công lại xoay người đè cô xuống dưới cắn lại môi cô thật nhẹ khiến Hải Quỳnh cười khúc khích. Nhưng sau đó không khí bỗng trở nên trầm bặt một cách kì lạ, hơi thở hòa nguyện vào nhau khi hai người mặt đối diện, chiếc mũi cao thanh của hai người chạm nhẹ tạo nên xúc cảm lạ kì. Phần mềm mại trên thân thể cô nhấp nhô theo từng nhịp thở gấp gáp của cô chạm vào vòng ngực rộng rãi của anh càng làm nóng bừng lên cảm xúc dạt dào trong lòng cả hai. Kì thực lúc Tần phong bảo Hải Quỳnh ở lại trong lòng chỉ nghĩ muốn được ở bên cạnh cô nhiều một chút cho thỏa nhớ nhung khổ sở không được gặp của mấy ngày hôm nay khi cô giận dỗi. Chứ không hoàn toàn là có bất kỳ ý nghĩ không chính đáng nào với cô cả. (chỉ là con quỷ tác giả cố tình viết vậy để bôi xấu danh dự của anh thôi. Haha ^^). Lúc nãy anh đã cố kiềm nén lòng mình lại, nhưng trước ánh mắt nồng nàn ngây dại và bờ môi như nụ hóa hé nở của cô khi nhìn anh, khiến cho cảm xúc trong lòng anh bùng nổ, quên mất lý trí của bản thân. Hai bàn tay đang nắm lấy hai tay của Hải Quỳnh kéo hai tay cô lên đỉnh đầu. Tần Phong khẽ cúi đầu xuống hôn nhẹ lên môi cô. Mút nhẹ bờ môi của cô, lưỡi anh chạm nhẹ vành môi cô, tách hàm răng trắng đang khép hờ của cô ra từ từ tiến vào bên trong. Mời mọc khiêu khích và cuốn lấy cái lưỡi nhỏ xinh của cô. Khiến Hải Quỳnh không ngừng được mà khẽ rên lên một tiếng. (cáo đã bắt đầu tấn công ^_^, ủng hộ anh *đốt pháo hoa ăn mừng* =>Hải Quỳnh: Mày không phải bạn tao (TT_TT). Tác giả: tao ủng hộ trai đẹp => mê trai)
Tần Phong rời khỏi môi Hải Quỳnh, anh hôn nhẹ lên khóe mắt cô, rồi lần xuống vành tai cô cắn nhẹ, khiến Hải Quỳnh lần nữa rên lên yếu ớt, cả người dường như không còn chút sức lực nào trước sức hấp dẫn tỏa ra từ Tần Phong và sự tấn công của anh. Hai tay tự do của Hải Quỳnh đặt trên đỉnh đầu cô bị sự rúng động kia mà siết chặt vào cái gối dưới đầu cô.

Bàn tay Tần Phong lần mò đến nơi mềm mại của cô,cởi bỏ từng chiếc cúc áo, môi anh rơi xuống hỏm cổ cô day nhẹ khiến Hải Quỳnh cùng lúc bị công kích mà oằn người run rẩy.

(Cho mình phân trần một chút: một người chưa yêu, chưa biết cái khỉ gì về tình yêu như mình, đầu óc cực kì trong sáng, luôn nói không với sex => Vậy mà, huhu…, lại viết ra mấy truyện tình cảm thế này, chứng tỏ là mình bị mấy cái ngôn tình Trung Quốc đầu độc mất rồi. Đen thui như bạch tuột, Cứu với T_T)

Tần Phong dùng ánh mắt mê dại ngẩng đầu nhìn Hải Quỳnh hỏi:
– Có được không?

Hải Quỳnh cắn môi, hai mắt rưng rưng, cô khẽ lắc đầu. (hhehe…Vĩnh Phong ca của ta 5 lần 7 lượt còn chưa được mà, sao anh có thể dễ dàng có được như thế)

Tần Phong ánh mắt trầm xuống có chút thất vọng,thở dài một cái rồi rút tay ra khỏi ngực Hải Quỳnh, đứng bật dậy khỏi giường nói:
– Anh đi uống nước.

Hải Quỳnh ngồi dậy, hai mắt đã kéo màn nước, khẽ kêu nhỏ:

– Tần Phong, em xin lỗi, em đã hứa với ba là,,,

Tần Phong nghe giọng Hải Quỳnh vỡ òa muốn khóc, đau lòng quay lưng lại đưa tay vuốt sóng mũi đang đỏ của cô một cái rồi xoa đầu cô cười nói:

– Khờ quá, là anh phải xin lỗi em mới đúng. Anh không nên ép em.

– Không phải. Em thật sự yêu anh – Hải Quỳnh lắc đầu – Nhưng mà…- Cô nghẹn lời không thể nói tiếp.

Tần Phong bèn ngồi xuống giường kéo cô lại gần, đặt cô ngồi vào lòng mình vuốt ve thì thầm:

– Là anh không tốt, anh không nên ép em khi em chưa sẵn sàng. Em từ chối là đúng, sau này anh sẽ không ép em đâu, anh sẽ giữ gìn cho đến ngày chúng ta kết hôn. Hứa với anh là khi em tốt nghiệp, chúng ta sẽ kết hôn có được không?

Hải Quỳnh khẽ gật đầu, ôm lấy Tần Phong, vùi vào lòng anh cảm nhận hạnh phúc và sự trân trọng mà Tần Phong dành cho mình. Cô nhớ Minh Trang đã từng nói: “Để biết một người đàn ông có thật sự yêu và chân trọng mình hay không thì phải xem người đàn ông đó có biết dừng lại đúng lúc và chịu thỏa hiệp hay không”. Người con trai mà cô yêu đã vì cô mà kìm nén dục vọng bản thân mình, cô không còn nghi ngờ gì nữa về tình yêu của Tần Phong dành cho mình.

– Khuya rồi, em về phòng ngủ đi, anh đi uống một chút nước.

Hải Quỳnh biết lí do Tần Phong phải đi uống nước bèn ngoan ngoãn gật đầu đi về phòng mình sau khi hôn tần Phong một cái thật nhẹ nhàng.

Nhưng khi Tần Phong trở lại phòng mình được một lát thì nghe tiếng gõ của, Hải Quỳnh ôm cái gối mở cửa đi vào, Tần Phong ngồi dậy lo lắng hỏi:

– Có chuyện gì à?

– Em…em…sợ ma – Hải Quỳnh mếu máo đáp.

Tần Phong phì cười trước điệu bộ nhát cáy của cô.

– Em ngủ với anh nha – Hải Quỳnh ôm gối đến gần đầu giường anh.

– Em sợ ma mà không sợ anh à – Tần Phong nheo mắt trêu chọc.

– Em tin tưởng anh mà – Hải Quỳnh cười tươi đáp rồi vén chăn chui vào, nhanh chóng sửa soạn dáng nằm chìm vào giấc ngủ.

Tần Phong khẽ lắc đầu than thở: ” Em tin tưởng anh, nhưng anh lại không tin tưởng bản thân mình”, nhưng anh nhìn thấy Hải Quỳnh đã khép mi chìm vào giấc ngủ thì lẳng lặng ngắm cô một cái rồi cúi xuống hôn trán cô chúc ngủ ngon rồi nằm xuống kéo cô vào lòng mình. Họ trải qua một đêm bình an hạnh phúc bên nhau.
Khi Hải Quỳnh thức giấc thấy mình nằm trong lòng Tần Phong thì thấy hạnh phúc vô cùng, có thể cùng anh đi đến cuối con đường cô nguyện sẽ đánh đổi tất cả.

Hơi thở mạnh của cô phủ lên lồng ngực của Tần Phong khiến anh thức giấc, tém giúp Hải Quỳnh mái tóc phủ trán, tần Phong khẽ cười hỏi:

– Em dậy rồi sao, tối qua ngủ ngon không?

Hải Quỳnh xấu hổ gật đầu, vùi mặt vào lòng ngực của anh cảm nhận mùi hương nam tính từ anh.
– Tần Phong!

– Hửm…

– Chúng ta sẽ kết hôn phải không? – Hải Quỳnh khẽ hỏi

– Chỉ cần em đồng ý, chúng ta sẽ kết hôn.

– Có khi nào anh hết yêu em không?

– Ngốc. Anh sẽ mãi mãi yêu em.

– Tính tình em trẻ con như vậy, lại hay giận dỗi, anh có ghét em không?

– Ngốc, em trẻ con nên mới đáng yêu,em hay giận dỗi nhưng anh lại thích gương mặt giận dỗi của em, em không nghe người ta nói: Giận nhau để thấy yêu nhau nhiều hơn à. Anh mỗi ngày càng yêu em nhiều hơn thì làm sao ghét em.

– Tần Phong, anh có nghe câu chuyện khăn tay vàng hay không?

– Chưa, em kể đi.

– Có hai vợ chồng rất yêu thương nhau, trước nhà họ có trồng một cây bò cạp vàng, tới mùa hoa nở rộ từng chùm vàng rực rất đẹp. Hai người giao hẹn với nhau, chỉ cần hoa nở dù giận nhau thế nào cũng sẽ tha thứ cho nhau. Ngày kia người chồng theo nhân tình bỏ đi nhưng sau đó bị cô ta bỏ rơi, cảm thấy hối hận và nhớ vợ con rất nhiều. Đành trở về nhà, nhưng điều lạ là cây hoa bò cạp vàng lại không nở hoa giống như trách sự phản bội của anh ta đối với người vợ, anh ta đành chờ hết năm này đến năm nọ vẫn không thấy hoa nở, bèn nghĩ ra cách mua rất nhiều khăn tay vàng treo lên trên cây. Nhìn từ xa ai cũng nghĩ là cây nở hoa cả. Người vợ thấy vậy bèn tha thứ cho anh ta. Nhưng cũng có người cho rằng là do người vợ thương chồng nên dùng khăn tay của mình treo lên cây tỏ ý đã tha thứ gọi chồng trở về.

– Câu chuyện rất cảm động – Tần Phong khẽ bảo.

– Ừhm, cho nên nếu sau này nếu chúng ta ở cùng nhau, nhất định phải trồng một cây bò cạp vàng. Nếu anh làm em giận, hay anh có lỗi với em, chỉ cần thấy khăn tay vàng treo trên cây, em nhất định tha lỗi cho anh.

– Anh sẽ không làm chuyện có lỗi với em – Tần Phong ôm Hải Quỳnh chặt hơn tự nói với bản thân mình – Chúng ta nhất định sẽ kết hôn, cùng nhau sống hạnh phúc. Anh sẽ khiến em trở thành cô dâu đẹp nhất trong váy áo cưới trắng tinh và hạnh phúc nhất trong ngày cưới. Nhất định…

Tiếng vỗ tay vang lên cắt đứt mọi suy nghĩ của Tần Phong, anh nhìn lên khán đài lần nữa, trên đó cô dâu chú rễ hạnh phúc trao cho nhau nụ hôn lãng mạn. Tần Phong đứng dậy, lặng lẽ ra về, lời hứa năm nào vẫn còn, chỉ tiếc rằng giờ đây chỉ mình anh nhớ. (tự nhiên mình muốn khóc khi viết khúc này ghê, ai lại nghĩ có lúc xa nhau như thế)

Lái xe trở về nhà, trên đường trời đã mưa rơi lất phất. Tần Phong nhìn thấy trên con đường dưới nhà mình có một bóng dáng quen thuộc đang nhẹ bước trong mưa.

Hải Quỳnh hôm nay hôm nay mặc chiếc váu màu xanh lục mà cô rất thích, mang đôi giày cao gót màu trắng định đến tham dự đám cưới của Công. Lần trước gặp mặt, Công lịch sự mời cô cùng tham dự đám cưới của anh, nhưng đến phút cuối Phương Hồng lại ngăn cản cô tham dự. Dù sao cũng đã diện đồ rồi, Hải Quỳnh đành đi dạo phố một mình.

Chẳng biết tại sao bước chân lang thang của cô lại dẫn cô đi đến trước khu nhà của Tần Phong. Hải Quỳnh cũng hơi bàng hoàng khi nhận ra nơi mình đứng, cô ngẩng đầu nhìn lên nhà Tần Phong, ánh đèn nhà anh vẫn chưa sáng, trong lòng có cảm giác trống rỗng, hụt hẫng. Những hạt mưa từng hạt từng hạt rơi nhẹ lên vai cô, thấm vào da cô lạnh lẽo nhưng Hải Quỳnh lại không thấy lạnh bằng cõi lòng lúc này của cô.

Quay lưng trở về, Hải Quỳnh không vội vã trú mưa như những người khác, cô lặng lẽ bước đi trong mưa, nhớ lại suy nghĩ ngốc ghếch thưở nhỏ của mình: ”Cô sẽ yêu người con trai đầu tiên che dù cho mình”.

– Ngốc nghếch thật – Hải Quỳnh khẽ cười nhạo chế giễu bản thân mình.

Cho tới bây giờ chẳng có chàng trai nào che dù cho cô cả, nhưng cô cũng đã yêu, yêu một người đàn ông mà cô không nên yêu, tự chuốc lấy đau khổ cho bản thân mình.

Mưa lạnh bắt đầu rơi nhanh phủ đầy người cô khiến cô thấy lạnh, bất giác đưa tay ôm lấy bờ vai run nhẹ. Một bàn tay che dù đưa về phía cô, che chắn cho cô khỏi những hạt mưa lạnh lẽo và ướt đẫm kia. Hải Quỳnh ngạc nhiên quay đầu nhìn lại.

Một gương mặt chiếm lấy tâm trì cô từ nãy giờ hiện ra, là ảo giác hay là sự thật? Hải Quỳnh không tin vào ánh mắt mình, cô đưa tay lên chạm nhẹ vào mặt Tần Phong. Anh không cười, gương mặt bất động, chỉ nhìn cô dịu dàng, bàn tay nắm chặt lấy cây dù che cho cô, còn bản thân anh lại bị mưa phủ ướt chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt kia. Người con trai đầu tiên che dù cho cô lại là người con trai cô yêu. Là trùng hợp hay vốn là duyên số.

Mặt Tần Phong rất ấm, bàn tay lạnh giá của Hải Quỳnh chạm vào mặt anh, lập tức cảm thấy ấm áp vô cùng. Cảm giác ấm áp khiến cô biết rằng mình không phải nhìn thấy ảo giác, Hải Quỳnh giật mình giật tay lại, sợ hãi nhìn Tần Phong, đôi môi run run…cô từ từ bước lùi lại, rơi vào màn mưa, sau đó sợ hãi quay lưng bỏ chạy.

Hải Quỳnh ra sức chạy, Tần Phong vội đuổi theo, mưa không ngừng phủ trên mặt cô, rơi xuống khóe môi. Có giọt lạt lẽo, không hương vị gì, lại có giọt mặn đắng. Vì sao? Hóa ra cô đang khóc.

Đôi giày cao gót của cô lúc này lại phản bội cô, Hải Quỳnh ngã sóng xoài xuống lề đường đã thấm ướt mưa, toàn thân cô ướt đẫm. Khi Hải Quỳnh ngã xuống trong đầu cô xuất hiện một đoạn hình ảnh, một Tần Phong khác đang che dù cho một Hải Quỳnh khác, một Hải Quỳnh tóc ngắn, Hải Quỳnh kia cũng ở trong lòng Tần Phong khóc nức nỡ. Đó là gì? Hải Quỳnh sợ hãi nghĩ, đó cũng là ảo giác mà cô tạo ra hay nó chính là đoạn ký ức mà cô đã mất, cảm giác này càng khiến cõi lòng đang bấn loạn của Hải Quỳnh càng bấn loạn hơn.

Tần Phong quăng bỏ cây dù chạy đến đỡ lấy cô đứng dậy. Nhưng Hải Quỳnh đã hất tay anh ra rồi loạng choạng đứng dậy, cô cảm thấy đau nhói nơi mắc cá chân khiến cô vừa cố đứng lên lại ngã xuống, tần Phong thấy vậy bèn đỡ cô lần nữa, nhưng Hải Quỳnh đẩy tay Tần Phong ra ngồi bếch xuống đất, cô nấc ghẹn gào lên:

– Tại sao? Tại sao lại quan tâm em, tại sao lại nhìn em bằng ánh mắt đó, tại sao lại hôn em…

Nói rồi cô gục đầu vào hai chân khóc nức nở. Tần Phong đau lòng đến điên dại khi nhìn thấy cô khóc, anh phải làm sao bây giờ, phải làm sao mới khiến cô bớt đau khổ.

Mưa vẫn rơi mãi, ướt đẫm và lạnh ngắt. Mưa ưu buồn và ãm đạm, càng khiến lòng người cô đơn và đau khổ.
Tần Phong đứng đó bất lực nhìn người con gái mình yêu gục đầu khóc, tay siết chặt lại hận bản thân mình vô dụng. Nếu có thể anh nguyện gánh vác hết nỗi đau đớn này, để cô mãi mãi hạnh phúc. (Trời ơi, thề là mình bị ghẹt mũi vì khóc khi viết khúc này)

Nhìn thấy hai vai Hải Quỳnh run lên vì lạnh, Tần Phong bất chấp sự xua đuổi của Hải Quỳnh ôm cô thật chặt vào lòng mình, hôn nhẹ mái tóc cô như muốn xoa dịu nỗi đau trong lòng cô, thay cô hứng những giọt mưa lạnh thấu tim kia. Hải Quỳnh cuối cùng cũng thôi vùng vẫy, ngoan ngoãn vùi mình trong lòng Tần Phong khóc.

Hải Quỳnh để mặc Tần Phong bế mình đến nhà anh, cô thấy toàn thân rất mệt, cả thân xác và tâm hồn cô bị giá băng phủ lạnh lẽo nhưng lại có cảm giác tỏa ra từ người con trai đang bế cô, cô tham lam chiếm giữ hơi ấm kia.

Tần Phong đặt Hải Quỳnh vào bồn tắm, xã nước vừa đủ ấm giúp cô. Anh lấy một bộ quần áo ngủ của mình đặt ỏ một góc phòng, không nói gì thêm, nhẹ nhàng khép của lại chờ đợi bên ngoài.

Khi mặc bộ đồ ngủ này vào người, trong đầu Hải Quỳnh bỗng xoẹt qua một hình ảnh, một Hải Quỳnh tóc ngắn đang mặc đúng bộ đồ ngủ này vung vẩy hai cánh tay dài cười rạng rỡ. Hải Quỳnh lão đảo dựa người vào tường, cô nhìn kỹ những thứ xung quanh, gian phòng này, từng thứ từng thứ hiện ra rõ nét quen thuộc. Dường như cô đã đến đây rất nhiều lần, dường như nó từng thuộc về cô.

Không đúng, là từng thuộc về một Hải Quỳnh tóc ngắn, má bầu bĩnh, nụ cười đáng yêu.

Còn cô? Hải Quỳnh soi mình trong gương, mái tóc dài phủ vai, hai gò má thon dài, gương mặt xanh xao, ánh mắt đau buồn, hoàn toàn khác với một Hải Quỳnh mà cô vừa nhìn thấy.

– Cốc…cốc…cốc…

Là tiếng gõ cửa khô khốc vang lên mà không hề có lấy một giọng nói ấm áp mà cô muốn nghe. Hải Quỳnh ra mở cửa.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Đàn Bồ Câu Trắng
Ai lừa ai?
Lo xa
Không để mắt tới
Người Đẹp Trong Tranh